XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Thiếu Nữ Toàn Phong Tập 4: Tình yêu đích thực

Trang 7

Full | Lùi trang 6 | Tiếp trang 8

Chương 25

Nghe thấy giọng cô, vai Nhược Bạch cơ hồ cứng lại, mặt trắng bệch, anh nặng nề từ từ mở mắt. Nhìn thấy cô bên giường, ánh mắt anh thảng thốt, lặng lẽ nhìn cô, sau đó, trong tích tắc hình như nhớ đến điều gì, mắt chợt mở to, nhìn cô:

"Sao em lại ở đây!"

"...Em...", hơi hốt hoảng vì biểu hiện của anh, Bách Thảo ngây người, miệng lắp bắp, "Nhược... Nhược Bạch sư huynh, huynh bị ốm, em đưa huynh đến bệnh viện..."

"Bây giờ là mấy giờ?"

Hoàn toàn không nghe cô nói, anh gắng gượng ngồi dậy, tái mặt hỏi cô. Khi nhìn thấy đồng hồ trên tường đã chỉ 1 giờ 2 phút, anh tức giận, xẵng giọng nói:

"Còn không mau đi đi, sắp thi đấu đến nơi rồi."

"Người bệnh trong lòng quá lo nghĩ thì thuốc an thần cũng vô hiệu", bác sĩ người Nhật đi vào phòng cấp cứu, không hài lòng, yêu cầu Nhược Bạch nằm xuống, "Bệnh tình của mình, anh còn không rõ sao? Nhất định phải nằm tĩnh dưỡng, tinh thần cũng không được xáo động mạnh. còn nữa, tại sao uống nhiều thuốc giảm ho như thế? Cho dù ho nặng cũng không được dùng thuốc giảm ho quá liều, sẽ có hại cho cơ thể, sau này không được tùy tiện như vậy!"

Dùng thuốc giảm ho quá liều?

Nghe mấy câu đó, Bách Thảo sững người, bỗng hiểu ra! Tại sao Nhược Bạch sư huynh đang ho dữ dội như vậy đột nhiên không thấy ho nữa. Đó không phải do bệnh anh có chuyển biến, mà là để cô yên tâm, anh đã uống quá liều thuốc giảm ho sao?!

Chỉ trích Nhược Bạch một hồi, nhắc nhở anh chú ý tĩnh dưỡng, cuối cùng bác sĩ cũng dời khỏi phòng cấp cứu. Khó khăn khống chế cơn ho, Nhược Bạch trợn mắt nhìn Bách Thảo đang đứng ngây, mặc dù rất bực nhưng do quá mệt nên anh chỉ có thể nói ngắt quãng:

"...Mau... mau về thi đấu!"

Lùi một bước, Bách Thảo lắc đầu nói:

"Em không đi!"

Như không nghe thấy lời cô, tay Nhược Bạch run run lấy trong người một tờ tiền Nhật đưa cho cô: "Gọi taxi mà về... mua hai cái bánh mì... một hộp sữa, mau về đi... bây giờ vẫn kịp...".

Cô bần thần lắc đầu, vẫn nói:

"Em không đi."

Im lặng nhìn cô, thần sắc anh càng lạnh, ánh mắt như cầu xin, anh nói: ''Nếu còn coi tôi là sư huynh. Hãy nghe tôi... bây giờ lập tức quay về... đánh tốt trận chung kết chiều nay..."

"...Huynh là sư huynh của em, em nghe lời huynh...", lắc đầu, nước mắt tràn ra, Bách Thảo khóc, "Nhưng em không thể đi, em ở lại đây với huynh. huynh bị ốm em không thể bỏ mặc huynh ở đây một mình..."

"Đây là bệnh viện!", Nhược Bạch tức giận, ngực phập phồng,trán lấm tấm mồ hôi, "...Cô không phải là bác sĩ, không phải là y tá! Ở lại đây cũng chẳng làm được gì..!"

"Em có thể!", Bách thảo luống cuống, "Bây giờ huynh đang khó chịu, em có thể đi gọi bác sĩ! Khi truyền dịch nhất định phải có người ở bên, em đã thấy..."

"Tôi không dễ chết như vậy!"

Ngực lại tức, cơn ho dồn lên, Nhược Bạch hất tay cô định đưa ra đỡ anh, khó nhọc nói:

"Bách Thảo, cô bình tĩnh lại đi. Chúng ta đến Nhật là để thi đấu, cô phải biết phân biệt nặng nhẹ..."

"Phân biệt nặng nhẹ?", nước mắt lại ứa ra, Bách Thảo buông bã nói, "Lẽ nào một trận đấu Taekwondo quan trọng hơn sức khỏe của huynh? Vì trận đấu này, huynh sợ em lo lắng nên dù đang ốm vẫn nửa đêm đi ra ngoài! Vì trận đấu này, trong người khó chịu huynh cũng không chịu nó với em! Vâng, em biết, thi đấu rất quan trọng, nhưng thi đấu chẳng qua cũng chỉ là trận đấu, lẽ nào nó quan trọng như vậy sao?"

"Cô...!"

"Em không về đâu!", sụt sịt, mắt đỏ hoe, Bách Thảo bướng bỉnh nói, "Em phải ở đây với huynh! Dù huynh mắng, dù huynh giận! Em cũng nhất định ở lại, trông huynh truyền xong, đợi huynh đỡ!"

Cơn ho trong ngực mỗi lúc càng kịch liệt, môi Nhược Bạch đẽ trăng như tuyết. Nhìn đôi mắt đỏ hoe và cái cổ ương bướng gân lên có vẻ kiên quyết đến cùng của cô, anh trầm tư mấy giây, rồi rút kim truyền trên tay, lảo đảo đứng lên, xuống giường, giọng khản đặc nói:

"Được, tôi đưa em về."

"Sư huynh!"

Bách Thảo kinh hãi xông ra.

"Thi đấu buổi chiều, thực ra tôi cũng không yên tâm..." hất tay cô định đỡ anh, Nhược Bạch khó nhọc đi về phía cửa phòng, mặt càng trắng bệch, người lảo đảo, trán toát mồ hôi hột, "...Tôi cùng về với cô, như vậy cô không phải xa tôi, mà tôi có thể gợi ý chỉ đạo cô thi đấu...".

"...Ý em không phải thế!"

Nước mắt lại lăn dài trên má, cô giữ chặt lấy anh!

Y tá nghe tin thì kinh hoảng thấy sắc chạy vội đến, hốt hoảng giúp Bách Thảo dìu anh trở lại giường. Qua một trận giằng co, cơ thể Nhược Bạch đã mệt sắp ngất, cả người lả đi. Nhưng mặc dù thế, nhìn vẻ trầm tĩnh đáng sợ của anh, cô hiểu, cho dù bị ấn trân giường, một lát sau anh sẽ lại đứng lên ra đi.

"Được, em đi..."

Bị ép không còn đường lui, hít một hơi, Bách Thảo lấy cùi tay lau nước mắt, giọng run run:
"Huynh đừng động đậy, em nghe lời huynh. Huynh nằm nghỉ cho tốt, bây giờ em sẽ đi! Nhược Bạch sư huynh, huynh chờ em, em sẽ rất nhanh, rất nhanh quay về!"

Đăm đăm nhìn cô, Nhược Bạch khó nhọc nó:

"Mang giải quân quân về."

"Được, em nhất định đoạt giải quán quân!", cô cắn môi nói dứt khoát.

"...Cẩn thận với Kim Mẫn Châu."

"Vâng."

Lưu luyến nhìn anh mấy lần nữa, trước khi quay người đi, hai mắt đỏ hoe, giọng run run cô nói:

"Em đi đây. Nhược Bạch sư huynh, huynh chờ em, em sẽ về rất nhanh."

Bàn tay lạnh ngắt kéo cô lại.

"Hãy gọi taxi... nhớ mua gì ăn..."

Trên giường bệnh, Nhược Bạch ho khẽ, nhét tờ giấy bạc vào tay cô. Nhìn chiếc áo bảo vệ màu đỏ ướt mồ hôi còn chưa kịp cởi trên người cô, nhìn khuôn mặt tội nghiệp đẫm nước mắt như con mèo hoa của cô, anh gắng gượng cầm chiếc khăn mặt ở đầu giường, lau mặt và tóc cho cô.

Đến khi nhìn thấy cô chỉnh tề gọn gàng.

Mắt dừng trên chiếc kẹp tóc dâu tây đỏ ối lóng lánh trên đầu cô, giọng Nhược Bạch nhẹ như hơi thở:

"...Xin lỗi, thi đấu đành để mình em nỗ lực."

***

Trong nhà thi đấu sáng rực đèn.

Mặc dù buổi chiều là trận bán kết và chung kết, nhưng do thần tượng Taekwondo của toàn dân bị đánh bại buổi sáng nên số lượng khán giả trên khán đài giảm đi không ít. Cũng bởi không có tuyển thủ Nhật Bản tham gia tranh giải quán quân nên tâm trạng khán giả Nhật Bản cũng trở nên nhẹ nhàng và thoải mái hơn nhiều.

Tiêu điểm chú ý của cuốc đấu dành cho nữ được tập trung vào hai người, một là tuyển thủ người Trung Quốc - Thích Bạch Thảo đã đánh bại Katou ở trận đấu buổi sáng, hai là tiểu tướng người Hàn Quốc - Kim Mẫn Châu có phong cách thi đấu đặc biệt cao ngạo quyết liệt khiến người xem chững kiến một lần là không thể quên.

Tại quán internet trong nước.

"Khán giả Nhật có lẽ mong cho Bách Thảo...", ngồi trước màn hình vi tính, thấy các tuyển thủ đã lần lượt vào sân, Mai Linh hào hứng nói, "Nếu Bách Thảo có thể vào được chung kết, Katou bại trong tay Bách Thảo cũng có cơ hội tham gia trận đấu tranh huy chương đồng. Như thế khán giả Nhật cũng sẽ cổ vũ cho Bách Thảo, như vậy chẳng phải là Bách Thảo thi đấu trên sân nhà hay sao?"

Chương 26

"Chưa chắc."

Hiểu Huỳnh trề môi lẩm bẩm:

"Ngộ nhỡ khán giả hẹp hòi, để bung hận Bách Thảo đánh bại Katou, không những không cổ vũ mà còn la ó phản đối, thì làm thế nào?"

"Không đến nỗi thế", Lâm Phong lườm cô.

"Hừ, cũng khó nói."

"Bất luận khán giả cổ vũ cho ai, Bách Thảo chậm hiểu như vậy, sẽ không nhận ra đâu", gục trên bàn, tranh thủ chợp mắt buổi trưa, Diệc Phong ngáp liên hồi.

"Hi hi, cũng phải, khả năng phớt lờ cả Bách Thảo rất tốt!Buổi sáng, tiếng cổ vũ cho Katou dậy đất dậy trời mà Bách Thảo vẫn có thể KO cô ta đấy thôi?", nói xong Hiểu Huỳnh lại bắt đầu tràn đầy tin tưởng, "... không có Katou, thi đấu buổi chiều có Kim Mẫn Châu cũng đáng xem. Nhưng Kim Mẫn Châu cũng là bại tướng trong tay Bách Thảo. Ố la la, chưa biết chừng lại KO Kim Mẫn Châu, ô ha ha! Xem cô ta còn dám kiêu ngạo nữa không, còn dám cướp ngôi đầu bảng của Bách Thảo không?!"

"Không được khinh địch."

Đẩy gọng kính trên mũi, Thân Ba thận trọng nhắc nhỏ:

"Thi đấu buổi sáng, trận nào của Kim Mẫn Châu cũng dẫn trước đối thủ ít nhất 5 điểm, lại còn KO hai đối thủ."

"Bách Thảo trận nào cũng thắng với tỷ số lớn, cũng KO Katou!", Hiểu Huỳnh không chịu.
"Hơn nữa mọi người có nhận ra không?", nhìn thấy Kim Mẫn Châu đã vào sàn đấu, Thân Ba mặt đăm chiêu, "Kim Mẫn Châu đã cao lên nhiều, cơ thể cũng cường tráng hơn."

"Ha ha ha! Huynh nói Kim Mẫn Châu béo lên rồi đúng không?", Hiểu Huỳnh cười to, "Kim Mẫn Châu vốn đã không xinh, bây giờ lại béo lên, xem ra đúng là vừa thô vừa hung hãn!"
"Yên lặng đi", Lâm Phong lườm cô, "Ý của Thân Ba là lực của Kim Mẫn Châu đã tăng lên rất nhiều. Bách Thảo và Kim Mẫn Châu đều cùng lối đánh sức mạnh, ưu thế sứcmạnh của Bách Thảo rất nổi bật so với các tuyển thủ phòng thủ khác nhưng đối với Kim Mẫn Châu chưa hẳn hữu hiệu như vậy."

"Ha...!"

Cùng với tiếng hét đầy sát khí, Kim Mẫn Châu mang áo bảo vệ màu đỏ xoay người đá hậu, thế mạnh như núi lửa phun trào, đó ngã đối thủ trên nệm!

5:2

Khi trọng tài tuyên bố bên áo đỏ chiến thắng, Kim Mẫn Châu lại rú một tiếng giống như tiếng gầm, nhún vai với khán giả, trông như một đấu sĩ khát máu, đắc ý vì là người đầu tiên lọt vào bán kết!

"Xì, kiêu nỗi gì chứ..."

Mặc dù chỉ dám lẩm bẩm, nhưng thâm tâm Hiểu Huỳnh lại vẫn hoàn toàn không phục Kim Mẫn Châu. Bất luận Thân Ba nói thế nào, cô tuyệt đối không tin Kim Mẫn Châu có thể chiến thắng Bách Thảo!

"Có lẽ tiểu tướng Hàn Quốc này sẽ tranh giải quán quân với Bách Thảo."

Hiếm hoi mới được chứng kiến một trận chung kết Taekwondo giữa hai tuyển thủ đều có lối đánh tấn công, phóng viên Lưu của Thể thao Hoa Nam hi vọng rất nhiều vào trận đấu mãn nhãn sắp được chứng kiến.

"Ấy, mọi người xem!", phóng viên Dương đột nhiên phát hiện bóng người quen trên ghế dành cho khách quý phía xa, "Kia chẳng phải là Mông thanh Trì, giám đốc Tổng cục thể thao quốc gia sao?"

"Chính ông ta."

Theo ánh mắt của đồng nghiệp, phong viên Lưu cũng nhìn thấy, ngạc nhiên nói:

"Tại sao Mông tiên sinh cũng có mặt ở đây, chẳng lẽ hiệp hội Taekwondo Nhật bản mời ông ta đến dự, hay là đến đẻ trao giả thưởng?"

Mông Thanh Trì là thế hệ Taekwondo đầu tiên trong nước, từng được đào tạo tại Hàn Quốc, sau một thời gian dài truyền bá phong trào Taekwondo trong nước và xây dựng hiệp hội Taekwondo thì đã được bầu làm hội trưởng Hiệp hội Taekwondo quốc gia. Đội tuyển Taekwondo quốc gia đầu tiên do chính ông đào tạo và ông cũng đã bồi dưỡng nên rất nhiều huấn luyện viên xuất sắc trong đó có huấn luyện viên vàng Thẩm Ninh.

Do những cống hiến xuất sắc cho phong trào Taekwondo, về sau Mông Thanh Trì được đề bạt làm Giám đốc Tổng cục Thể thao Trung Quốc, chuyên phụ trách Taekwondo, Karatedo, Judo... những môn thể thao kỹ thuật kiểu đấu giáp la cà.

"Liệu có phải Mông tiên sinh đến xem Bách Thảo thi đấu không?"

Lời vừa nói ra phóng viên Đới đã tự phủ định.

Gần đây, trong phong trào Taekwondo, sự hâm mộ của Mông tiên sinh đối với Đình Nghi thì ai cũng biết, cơ hồ mỗi dịp phỏng vấn quan đến Taekwondo ông đều coi Đình Nghi là nữ tuyển thủ số một.

"Thực ra,theo những quy định mới nhất của Taekwondo thì lối đánh của Bách Thảo là ưu thế nhất", phóng viên Lưu thán phục, "...xoay người tấn công được cộng điểm rất nhiều, động tác bình thường đá trúng vị trí ghi điểm sẽ được một điểm, xoay người đá trúng hai điểm, động tác bình thường đá trúng đầu ba điểm, xoay người đá trúng đầu được bốn điểm".

"Đúng!", đồng nghiệp Đới nói, "Hy vọng hôm nay Bách Thảo có thể đoạt quán quân, sau đó tích thêm một số điểm nữa, vậy là có khả năng cạnh tranh với Đình Nghi".

Các trận đấu buổi chiều bốc thăm quyết định lại.

Sau trận đấu của Kim Mẫn Châu, còn hai trận nữa, sau đó đến lượt Bách Thảo giành tư cách vào tứ kết.

"A! Bách Thảo! Bách Thảo! Cuối cùng Bách Thảo đã ra sân rồi...!"

Trong màn thình thấy Bách Thảo mang áo bảo vệ màu đỏ bước ra sàn đấu, Hiểu Huỳnh sung sướng nhảy lên!

"Cuối cùng sắp bắt đầu rồi!"

Mai Linh cũng phấn khởi không chơi game trên điện thoại di động nữa, ngay cả Diệc Phong đang ngái ngủ cũng tỉnh hẳn.

"Lần này Bách Thảo gặp một tuyển thủ Iran."

Nói xong Thân Ba cau mày.

"Tên là Boehner", Lâm Phong nhận ra tuyển thủ Iran đó, "Tôi từng xem cô ta thi đấu, cơ thể cô ta cứng rắn dẻo dai, rất bền bỉ. Trong trận đấu tôi từng xem, mặc dù đối thủ không đá trúng bộ phận được điểm, nhưng ra chân cực mạnh và tung đòn liên tục, nhưng cô ta vẫn bình thường như không có chuyện gì xảy ra".

"Về sau thế nào? cô ta thắng hay thua?" Hiểu Huỳnh sốt ruột.

"Thắng. Cô ta cực kỳ kiên nhẫn, làm tiêu hao gần hết thể lực đối thủ, cuối cùng cũng phản kích thành công."

"..."

Hiểu Huỳnh im lặng.

"Hình như các tuyển thủ Iran đều có đặc điểm đó, cơ thể họ giống như làm bằng cao su vậy, đánh thế nào cũng không việc gì", Mai Linh lo lắng nói, "Không biết tố chất cơ thể họ đặc biệt hay là có phương pháp rèn luyện đặc biệt. Hy vọng thể lực Bách Thảo khôngbị cô ta...".

"Hự...!"

Mai Linh còn chưa nói hết,trong màn hình vi tính, trên sàn đấu sáng chói ánh đèn, Bách Thảo vận áo bảo vệ màu đỏ, dáng tư lự, hét một tiếng vọt lên, một cú xoay người đạp thẳng xuống. Khi đạp trúng đầu Boehner, âm thanh như những quầng sóng tầng tần lan tỏa trong nhà thi đấu!

Lúc đó...

Trên đồng hồ điện tử, hiệp một mới bắt đầu 40 giây.

"..."

Tất cả khán giả trên sân ngây người.

Trên nệm đấu màu xanh thẫm, Bách thảo lặng lẽ lùi về sau, thấy trọng tài cúi xuống Boehner đếm. Cuối cùng khi trọng tài tuyên bố, bên áo đỏ KO thắng, Bách Thảo lặng lẽ hướng vào trọng tài, vào đối thủ, vào khán giả cúi chào, rồi vội vàng quay người lùi khỏi sàn đấu.

Vừa mới 40 giây.

Trận đấu đã kết thúc sao?

"Ào..." một tiếng, khán giả trên sân đấu như tỉnh mộng, bắt đầu kinh ngạc bàn tán!
"Có phải...có phải Bách Thảo thắng không?"

Kinh ngạc nhìn trận đấu khí thế nhanh mạnh như sét đánh, Hiểu Huỳnh ngơ ngẩn. Mong mãi mới thấy Bách thảo ra sân, vẫn còn chưa nhìn rõ là chuyện gì thì trận đấu đã kết thúc rồi.

"Không sai, Bách Thảo KO thắng."

Mai Linh băn khoăn nói, tại sao cô cứ thấy Bách Thảo có gì đó rất lạ? Thắng mà không vui chút nào, nếu không xác nhận chắc chắn, cô còn tưởng Bách Thảo thua.

"Sao không thấy Nhược Bạch?"

Khi ống kính hướng vào khu vực của huân luyện viên thì không thấy bóng Nhược bạch, Bách Thảo sau thắng lợi cũng lầm lũi rút lui, lòng Diệc Phong chợt thắt lại, dự cảm không lành lúc sáng chợt ùa về.

Chương 27

"Oa! Ê ê ê! cô ta cố ý! Cô ta cố ý!"

Bên ngoài sàn đấu, Kim Mẫn Châu tức giận vô cùng, trố mắt nhìn Bách thảo trên sàn, phẫn nộ hét lên:

"Cô ta khoe khoang! Cô ta đố kị sáng nay tôi nổi bật hơn cho nên cố tình KO đối thủ nhanh như vậy! Hừ! Có gì ghê gớm! Đợi đấy, xem ai KO đối thủ nhanh hơn?! Tôi quyết không chịu thua cô!"

"Cộc...!"

Cây thước trong tay Mân Thắng Hạo lại gõ vào sau gáy Kim Mẫn Châu, Mân Thắng Họa lừ mắt:

"So sánh cái đó làm gì! Đánh tốt phần của mình đi!"

Nhưng Kim Mẫn Châu vẫn không chịu đi.

Đến vòng bán kết, Kim Mẫn Châu tích đủ lực, như con sư tử lồng lên, liên tục cướp sân tấn công, ai ngờ đối phương phòng thủ rất chắc chắn. Cô dốc hết bản lĩnh, vào đến hiệp 3 mới KO đối thủ.

"..."

Thở dốc, mặt hầm hầm cay cú ra khỏi sàn đấu, Kim Mẫn Châu không thèm để ý lời của Mân Thắng Hạo nhắc nhở, ngồi sụp bên sàn tức tối ủ rũ!

Rất nhanh, Thích Bách Thảo sắp ra sàn đấu.

1 phút 12 giây.

Vừa vào hiệp đầu 1 phút 12 giây, bằng cú xoay người đá hậu mau lẹ, cô đã đá trúng đầu tuyển thủ người Anh tầm vóc cao to, KO thắng!

"Ối...!"

Kim Mẫn Châu nhìn lên sàn đấu, hai nắm tay càng nắm chặt, nghiến răng, trợn trong mắt!

Chưa bao giờ cô căm Thích Bách Thảo đến thế! Mặc dù luôn ghét Thích Bách Thảo, càng ngày càng ghét, nhưng bây giờ là đỉnh điểm chưa từng có.

Nhất định là cố tình!

Thấy người ta nổi bật cũng tranh giành, thấy người ta kiêu ngạo cũng bắt chước, lại còn ra vẻ anh hùng cô đơn, lạnh lùng tác chiến khiến khán giả phát cuồng, đua nhau chụp ảnh!
Trên đời còn ai giả bộ giỏi hơn Thích Bách Thảo! Ôi ôi ôi!

"Bách Thảo sao thế? Sao lại không vui như vậy?"

Ngồi trước màn hình, Hiểu Huỳnh lại lo lắng, túm lấy Mai Linh hỏi:

"Mau nói đi, Bách Thảo rốt cuộc bị làm sao? Chưa bao giờ thấy tinh thần cậu ấy hoảng loạn như vậy. Nhưng, cũng không phải tinh thần hoảng loạn, mà là... giống như mất hồn, ái chà, chậc chậc! Thi đấu tốt như thế, quá sức tưởng tượng, tại sao trông lại buồn vậy? Hai trận KO thắng cũng không cười lấy một lần."

"Liệu có phải là..."

Định nói gì, Mai Linh liếc Hiểu Huỳnh không dám nói.

"Mau nói đi!"

Hiểu Huỳnh cuống quýt.

"Mai Linh ngập ngừng, "Liệu có phải... Nhược Bạch sư huynh... xảy ra chuyện gì... cho nên Bách Thảo mới vừa như có thần trợ giúp... lại vừa như mất hồn vậy..."

"Nói nhảm gì thế?!"

Diệc Phong giật mình, ngắt lời Mai Linh.

"Nói vớ vẩn!", Hiểu Huỳnh lo cuống, lòng rối bời, "Nhược Bạch sư huynh sao có thể xảy ra chuyện gì? Nếu Nhược Bạch sư huynh xảy ra chuyện gì thì Bách Thảo làm sao còn tâm trạng thi đấu! chậc chậc, cậu đừng có đoán già đoán non, mau thu lại lời vừa nói đi!"

"Được được, tớ thu lại!"

Lè lưỡi rụt cổ, Mai Linh không dám nói nữa, Thân Ba và Lâm Phong cũng nhìn nhau không nói.

Bầu không khí bỗng dưng trở nên bất thường.

Hiểu Huỳnh bồn chồn đứng ngồi khôn yên, tâm trạng náo nức do Bách Thảo được vào chung kết cũng tiêu tan. Đầu tiên sẽ là tận tranh huy chương đồng sắp diễn ra, cuối cùng sẽ là trận chung kết của Bách Thảo và Kim Mẫn Châu.

Diệc Phong cũng trở nên khác thường, không ngủ gật nữa.

Mắt tối sẫm lo lắng, anh đứng lên đi ra ngoài, rú di động bấm mã số của Nhật Bản rồi ấn một loạt con số.

Trong phòng cấp cứu ở bệnh viện Nhật Bản.

Chiều mùa thu, có một con chim lông xam mướt tíu tít bên ngoài cửa sổ, Nhược Bạch lặng lẽ nằm trê giường bệnh, nhìn đồng hồ trên tường.

4 giờ 10 phút.

Lúc này có lẽ Bách Thảo đang thi đấu bán kết.

Nhà thi đấu sáng rực.

Trên sàn là trận đấu tranh huy chương đồng của Katou,  khán giả khắp sân lại bắt đầu hò reo cuồng nhiệt, khí thế sôi sục gấp mấy lần trận bán kết vừa rồi.

Ở một góc.

Võ phục đẫm mồ hôi, chiếc kẹp tóc dâu tay trên tóc cài hơi lệch, Bách Thảo  lấy ra chiếc di động màu trắng, ấn một dãy số dài, áp vào tai.

"Tít, tí, tít, tít."

Tín hiệu máy bận truyền đến.

Thẫn thờ bỏ máy xuống.

Nếu nhận được điện thoại của cô, Nhược Bạch sư huynh sẽ giận, Nhược Bạch sư huynh nhất định sẽ giận cô không tập trung thi đấu, nhưng cô không phân tâm, thi đấu hai trận trước, cô cũng không một giây phân tâm.

Chưa bao giờ cô hoàn toàn tập trung như thế.

Thì ra khi hoàn toàn tập trung, cả người sẽ nhẹ nhành như nước, có thể cảm nhận rất nhiều thức trước đây đã bỏ qua. Sự co giãn của đồng tử trong mắt đối phương, sự buông lỏng thoáng qua của các ngón tay, eo thắt đai đen hơi lắc, ngón chân trong giày khẽ bấm xuống.

Lại còn gió...

Vừa nhấc cánh tay,  vừa nhấc chân, phương hướng của luồng khí lập tức có những thay đổi hết sức tinh vi.Bách Thảo ngây người ngồi một góc.

Cô chỉ mong trận tranh huy chương đồng có thể tiến hành nhanh một chút, nhanh hơn nữa! Bất luận ai giành được huy chương cũng được, chỉ cần nhanh chõng vào chung kết, đánh nhanh một chút, để đến bệnh viện sớm hơn giây lát...

Không biết bao lâu.

Thời gian từng giây từng phút chậm đến nao lòng.

"A...!"

Cuối cùng nhà thi đấu cũng bùng nổ tiếng vỗ tay như sóng dậy chưa từng thấy, mãi không dứt,  Bách Thảo tư lự ngẩng đầu nhìn ra thì thấy Katou đang đứng giữa sàn đấu xúc động bật khóc vẫy tay,  cúi chào bốn phía khán giả đang vỗ tay rầm rầm.

Trận tranh huy chương đồng kết thúc.

Trận chung kết sắp bắt đầu, mở nắp chai nước khoáng, Bách Thảo lặng lẽ ống mấy ngụm rồi cài lại chiếc kẹp tóc dâu tây và bắt đầu khởi động đơn giản.

"Bắt đầu rồi, bắt đầu rồi!"

Vừa nhìn thấy Bách Thảo và Kim Mẫn Châu bước lên tấm nệm, Mai Linh phấn khởi reo lên. hiểu Huỳnh đang xem truyện tranh vội ngẩng đầu, Diệc Phong ra ngoài gọi điện cũng nhanh chóng trở vào.

"Nhược Bạch sư huynh không sao chứ?"

Như cảm ứng điện từ, Hiểu Huỳnh đoán ra cú điện thoại đấy là gọi cho ai.

"Không sao!"

Mặt nhẹ nhõm đi nhiều, Diệc Phong lại ngáp, trở về trạng thái uể oải ban đầu.

"Vậy thì tốt!"

Hiểu Huỳnh thở phào, nỗi lo sợ phấp phỏng do câu nói của Mai Linh cuối cùng đã được trút bỏ.

"Ôi chà, không hay rồi."

Mai Linh đột nhiên lo lắng kêu lên, Thân Ba, Lâm Phong ngơ ngác nhìn màn hình, tim Hiểu Huỳnh như nhảy lên, hốt hoảng:

"Sao thế?"

"Mọi người xem! Trận chung kết mà Kim Mẫn Châu lại mang áo bảo vệ màu đỏ, Bách Thảo màu xanh, liệu có...", Mai Linh ngập ngừng nói. Cũng như Mai Linh, Hiểu Huỳnh cũng phát hiện ra trong các trận đấu trước đây của Bách Thảo với Kim Mẫn Châu, Bách thảo mặc áo màu đỏ, đều liên tiếp đại thắng, bây giờ đến trận chung kết, Bách Thảo lại bị chỉ định mặc màu xanh.

"..."

Hiểu Huỳnh ngẩn ra.

"Mê tín!"

Lâm Phong lườm Mai Linh.

"Thật là!", ho khan một tiếng, Hiểu Huỳnh ưỡn ngực giọng đanh thép, "chỉ dựa vào Kim Mẫn Châu đừng nói mặc một thân màu đỏ, cho dù mặc mười thân màu đỏ cũng không phải là đối thủ của Bách Thảo!"

Trong nhà thi đấu, ánh đèn sáng chói.

Có lẽ do được khích lệ bởi tấm huy chương đồng của Katou nên khán giả Nhật càng hưng phấn, tiếng cổ vũ cho trận chung kết cũng sôi nổi nhiệt tình chưa từng có!

Trên nệm đấu màu xanh.

Bách Thảo mang áo bảo vệ màu xanh, Kim Mẫn Châu màu đỏ, đều đang bước lên sàn đấu. Mấy trọng tài còn đang thảo luận. trên ghế huấn luyện viên của Kim Mẫn Châu bên kia có một huấn luyện viên người Hàn và Mân Thắng Hạo, Trên ghế huấn luyện viên của Bách thảo phía bên này hoàn toàn trống không.

"Nghe nói, sư, huynh, cô , bị ốm!"

Trước khi chính thức vào trận, Kim Mẫn Châu trợn mắt nhìn Bách Thảo, dùng tiếng Hán bập bẹ nói. Buổi sáng,  cô và nhiều tuyển thủ đều nhìn thấy sư huynh của Bách Thảo ngất đi trong nhà thi đấu.

Bách Thảo trầm tư nhìn cô.

Không nói gì.

"Cô, không nên, lo lắng", mắt trợn như chiếc chuông đồng, Kim Mẫn Châu bộc lộ vẻ bối rối, rồi lại hùng hổ nói tiếp, "Sư huynh cô, sẽ không sao!"

Ngây người.

Bách Thảo giọng hơi nghẹn nói:

"Cám ơn!"

"Nhưng! cho dù, cô không có, huấn luyện viên, tôi cũng sẽ không nương tay với cô!", ánh mắt vừa lóe, Kim Mẫn Châu ngẩng cao đầu, giọng thách thức, "Hôm nay, tôi sẽ, đánh bại cô! Chức vô địch, là của tôi!"

Lặng lẽ nhìn Kim Mẫn Châu, Bách Thảo nói:

"... Xin lỗi!"

"Cái gì?", không ngờ Bách Thảo trả lời như vậy, Kim Mẫn Châu cau mày, "Chu dù... cô xin lỗi tôi, vì những chuyện trước đây! Tôi cũng sẽ không buông tha cô!"

"Xin lỗi, tôi muốn KO đánh bại cô, nhanh chóng kết thúc trận đấu", Bách thảo cúi mặt, nhìn tấm đệm màu xanh bên dưới, "Tôi muốn nhanh chóng trở về bệnh viện".

Trợn mắt nhìn cô, Kim Mẫn Châu nhất thời không hiểu.

Sau mấy giây, mặt Kim đột nhiên đỏ rực, nắm chặt nắm đấm, hai mắt bốc hỏa, hét lên:

"A...!"

"Thích Bách Thảo, cô, hạ nhục tôi! Tôi sẽ không bị cô KO! Muốn về sớm,chỉ có bị tôi KO! A a a! Tức chết đi được!", Kim Mẫn Châu tức nổ mắt, gầm lên, nỗi nhục này làm sao có thể nuốt trôi, còn chưa vào trận mà đối thủ đã tuyên bố sẽ KO cô!

Người bị KO phải là Thích Bách Thảo!

Để đối phó với thích Bách Thảo, cô đã ngày đêm khổ luyện vũ khí bí mật, chưa từng sử dụng ở bất kì cuộc đấu nào, chỉ dành Thích Bách Thảo, sẽ khiến cô ta choáng váng bất ngờ, nắm gọn cô trong tay!

Trên sàn đấu đột nhiên vang lên tiếng hét như vậy, khán giả toàn sân giật mình trố mắt.
"Kim Mẫn Châu điên rồi."

Nhìn Kim Mẫn Châu mặt đỏ tía tai,người như sắp nỏ tung, Hiểu Huỳnh lẩm bẩm.

"Có phải lại là tâm lý chiến đấu?", Mai Linh hứng thú nói,"Trận đấu chưa bắt dầu, Bách Thảo đã khiến KMC tức điên, mất hết lý trí, từ đó làm chủ trận đấu phải không?".

"Không giống."

Lâm Phong lắc đầu.

"KMC là dạng tuyển thủ phẫn nộ", đẩy gọng kính đen trên sống mũi như một thói quen, Thân Ba nghiêm túc nói, "Cho dù dối thủ không châm chọc, cô ta cũng tự kích động bản thân, khiến mình phẫn nộ, càng phẫn nộ cô ta càng bộc phát sức mạnh lớn nhất của cơ thể".

"KMC giống như núi lửa", Diệc Phong uể oải ngáp, "Chỉ có phẫn nộ mới khiến sức mạnh như nham thạch trong người cô ta phun ra hết."

Trọng tài đi ra giữa sàn đấu.

Bách Thảo mang áo màu xanh trầm lặng, KMC mang áo màu đỏ hừng hực bốc lửa. Một đứng bên phải, một đứng bên trái, dưới sự hướng dẫn của trọng tài, hai bên cúi chào nhau, rồi cúi chào khán giả.

Trận đấu chính thức bắt đầu!

"Hây...!"

Một giây sau khi trọng tài vừa phát lệnh thi đấu, KMc thét một tiếng như xé giọng, lập tức tấn công! Nắm chặt nắm đấm hít đủ hơi, ngón chân phải vừa điểm đất, chân trái tung ra, hướng vào Bách Thảo đá mạnh!

Chiếc chân đó mang sức mạnh ngàn cân!

Hung hãn tột cùng!

Nhằm trán BT đá tới!

"Ôi...!"

Trên vị trí dành cho giới truyền thông, phóng viên Lưu và phóng viên Dương kinh ngạc.
Từng xem BT thi đấu nhiều lần nhưng đây là lần đầu nhìn thấy một tuyển thủ sức mạnh đủ đối địch cùng BT. Không, sức mạnh của cú ra chân đó mang sát khí hung bạo, thậm chí còn kinh khủng hơn sức mạn củ BT!

Đèn từng dãy trên vòm nhà thi đấu tỏa sáng.

Cùng với tiếng hét địa nộ của KMc,chiếc chan trái đá thẳng đó giống như trùng trùng bóng đen chùm lên, thốc thẳng vào trước trán Bách thảo! Vô thức ngẩng đầu né tránh, Bt không ngạc nhiên, giao đấu với KMc nhiều lần, cô vốn rất quen phương thức tấn công của Kim.
Trong tích tắc ngửa đâu né tránh.

Sức mạnh chân trái của KMc đã dùng hết, dừng lại trên không, cách trán Bt cũng năm phân!

"Hây...!"

vọt người hét lên, chính trong tích tắc chân trái KMc đá vào không khí, BT hét to xoay người phản kích! Cô sẽ không bỏ qua cơ hội này, khoảng trống khi đối thủ kết thúc tấn công lực vừa cạn, chính là cơ hội phản kích tốt nhất! Cô phải nhanh chóng kết thúc trận đấu! Phải nhanh chóng quay về bệnh viện! Không biết bây giờ Nhược Bạch sư huynh đã truyền nước xong chưa, trong phòng có y tá trực không, lại còn tờ giấy ghi tên bệnh đó...
Tuy nhiên, tỏng tích tắc cô chuẩn bị xoay người phản kích...

Mắt KMC long lên sung sướng!

BT lập tức cảnh giác, còn chưa kịp hiểu tại sao KMC biểu hiện như thế, bất chợt phát hiện chân trái vốn dừng lại trên không cách trán cô 5 phân, sức mạnh đã cạn...

Lại...

Không thể tưởng tượng...

"Phịch...!"

rong đầu như có chùm ánh sáng trắng bùng nổ, đầu BT mang mũ bảo hiểm bị chân trái KMC đá trúng! Ánh đèn trên vòm nhà thi đấu lắc lư choáng váng đến nhức mắt, bị cái chân tích đủ sức mạnh đó đá trúng, màng nhĩ réo ầm ầm, đầu BT bị đá ngửa về sau!

"Ôi..!"

Trên khu vực dành cho báo giới, phóng viên Lưu kêu thất thanh, đồng nghiệp Đới bên cạnh cũng chấn động quên gõ chữ.

"Đây là..."

"Đây là..."

Trước màn hình trực tuyến, Hiểu Huỳnh, Mai Linh, Lâm Phong

bàng hoàng chấn động!

"Bịch...!"

Trên nệm đấu màu xanh thẫm, chân trái Kmc vốn đã dùn hết lực trong pha tấn công lần thứ nhất , lại có thể phát lực lần hai một cách không thể tưởng tượng! Đầu Bt bị đá trực tiếp, mặc dù gắng gượng giữ thăng bằng không bị ngã nhưng sắc mặt vẫn trắng bệch lảo đảo lùi mấy bước!

2:0

Chỉ ba giây sau khi vào trận, Kmc đã cùng một chân hai lần phát lực tấn công một cách không thể tin nổi, ghi điểm trước!

"Ha ha ha....~"

Trên nệm đấu ánh sáng huy hoàng,KMc đắc ý cười rung vai, mình được điểm rồi! Mình được điểm rồi! Sự hả hê, ngạo khí tột cùng trong tiếng cười đó, giống như nộ khí tích tụ mấy năm cuối cùng được giải phóng ào lúc này, hướng về khán giả bốn phía khán đài, Kmc hai tay chống eo, cười ha hả:

"Ha ha ha ha ha..."!

"KMc lịa có thể phát lực lần hai!", trước màn hình, Lâm Phong cơ hồ hoài nghi vào mắt mình, "Sao có thể! Lần thứ nhất tấn cộng bị đá hụt, sức mạnh đã hết, không có điểm tựa, sao có thể cùng một chân phát lực lần nữa, mà lại có sức mạnh như vậy?!\'
"Chưa dùng hết lực."

Thân Ba trầm giọng nhớ lại:

"Có lẽ KMc đã giữ lại một phần sức mạnh khi đá cú thứ nhất, cho nên mới có thể nắm vững thời cơ tiếp tục đá cú thứ hai."

"Cuối cùng đã dùng đến rồi!"

Trên ghế huấn luyện viên cạnh sàn đấu, nhìn vẻ sung sướng hể hả của KMc, Mân Thắng Hạo lắc đầu.

Từ sau đợt huấn luyện hè hai lần bị thua Bách Thảo, Kim Mẫn Châu vô cùng cay cú, ôm hận, ngày đêm nghiên cứu khổ luyện đấu pháp mới. Vè sau, cuối cùng cô đã luyện đực chiến thuật hai lần phát lực này.

Nhưng sau khi luyện thành công, dù thi đấu ác liệt khó khăn thế nào Kim cũng không chịu vận dụng chiêu thức mới, anh đã tưởng Kim không tin lắm vào nó. Đến giờ mới hiểu, thì ra cô coi đó là vũ khí bí mật, nhất dụng phải sử dụng đối với Thích Bách Thảo.

Chương 28

"Bách Thảo không sao chứ..."

Nhìn trên màn hình, người lảo đảo, mặt trắng nhợt, Bách thảo đang được trọng tài kiểm tra xem còn có thể tiếp tục thi đấu, Hiểu Huỳnh lo lắng đến thất sắc.

"Không sao!"

Thấy trọng tài gật đầu với Bách thảo, ra hiệu tiếp tục trận đấu, Mai Linh ôm ngực thở hắt ra, lại không nén nổi quay đầu hỏi Thân Ba:

"Vậy Bách thảo nên làm thế nào? Cú phát lực lần thứ hai củ KMC sức mạnh vẫn lớn như thế, ra chân nhanh như thế, nếu không phản kích, dù Bách Thảo tránh được cú đá thứ nhất cũng khó tránh được cú thứ hai!"

Mắt Lâm Phong sáng lên:

"Nếu Bách Thảo kịp thời phản kích trước khi Kim Mẫn Châu phát lực lần thứ hai?"

"Bách Thảo sở trường xoay người tấn công, còn KMC đá trực tiếp", Thân Ba vẻ đăm chiêu phân tích, "Xét từ tốc độ, tán công trực tiếp của KMC  chắc chắn nhanh hơn nhiều xoay người phản kích của BT, Bt chưa kịp xoay người đã bị Kim đá trúng".

"..."

Mọi người ngây ra.

"Nếu Nhược Bạch sư huynh ở đó có phải tốt không..."

Hiểu Huỳnh rầu rĩ. Kim Mẫn Châu xảo quyệt đã giấu con bài đó, nếu sớm vạn dụng thì Bt đã có thể đề phòng. Bây giờ, Bách Thảo nên làm thế nào?

Trong nhà thi đấu sáng như ban ngày.

Chứng kiến cú phát lực thứ hai kinh thiên động địa vừa rồi, thấy Thích bách Thảo ra đòn dũng mãnh như vậy ở hai trận trước, bây giờ vừa vào trận đã bị dẫn trước hai điểm, khán giả bắt đầu quay sang cổ vũ cho KMC.

"Ha...!"

Thét một tiếng kiêu hùng, KMC hai mắt trợn trắng, cú đá vừa rồi chưa KO được Thích Bách Thảo khiến cô không thể chịu nổi! Nhấc chân thét lớn, KMc vẫn dùng đòn cũ, một lần nữa tung chân trái nhằm đầu Bt đá thẳng!

"Lịa cú thứ hai ư?!"

Hiểu Huỳnh hét lên!

Trên tấm nệm màu sanh thẫm, người Bt vẫn né về sau! Đầu vẫn choáng váng từng cơn giống như bị vít chặt, cô biết pha vừa rồi, mình hơi nóng vội, nếu không vội phản kích như vậy có lẽ sẽ tránh được.

"Ha ha ha!"m thấy cô lại tránh, KMc cười sằng sặc, tiếp tục dồn ép,  "Nào! Không phải, cô định KO tôi sao! Nào! Có bản lĩnh, đừng tránh!", nói xong, hét to, vẫn dồn lực tung chân trái đá tiếp!

Trên sàn đấu sáng choang.

Cục diện nghiêng hẳn về một phía, KMc kiêu ngạo tấn công dồn dập, còn BT chỉ né tránh không phản kích. Khán giả càng lúc càng cổ vũ cho cô gái Hàn Quốc. Trước màn hình, xem truyền hình trực tiếp qua mạng, Hiểu Huỳnh và đồng đội không ai nói gì, những ánh mắt lo âu dán vào từng hành động của người trên sàn đấu, Katou thi đấu xong cũng chăm chú ngồi xem.

Trên vị trí dành cho khách mời.

"Cô ấy là KMc, là tuyển thủ ưu tú nhất trong nữ tuyển thủ thế hệ mới của Xương Hải võ quán chúng tôi, tố chất cơ thể vô cùng ưu việt, đấu pháp dũng mãnh, lại trí tuệ, lối tấn công hai lần phát lực đó, do chính cô ấy nghiên cứu ra", nhìn KMC tấn công như núi lửa phun trào, Phó hội trưởng hiệp hội Taekwondo Hàn Quốc, ông Phác Nhân Hậu nói.

Các thành viên của hiệp hội cũng gật đầu tán đồng.

"Tuyển thủ của quý quốc cũng rất có thực lực, ông quen cố ấy chứ?'', ong Phác Nhân Hậu khách khí hỏi Hội trưởng Hiệp hội Taekwondo Trung Quốc Mông Thanh Trì.

"cô ấy là thích Bách Thảo".

Mông Thanh Trì chăm chú nhìn bóng người mang áo bảo vệ màu xanh trên sàn đấu.
"Đây là lần đầu tôi xem cô ấy thi đấu."

...

...

"Trung Quốc có một tuyển thủ trẻ, tên Thích Bách Thảo." Nửa tháng trước, trong một quán trà yên tĩnh, Vân Nhạc, một bằng hữu đã lâu không gặp ngồi khoanh chân trên chiếu trầm ngâm: "Nghị lực, lĩnh ngộ và phản ứng trực giác của cô bé có thể coi là xuất sắc nhất mà tôi từng gặp. Có lẽ cô bé là người có thể chiến thắng Lý Ân Tú".

...

...
Trước màn hình, khi trọng tài ra hiệu cảnh cáo Bách Thảo tiếp tục  phòng thủ, Hiểu Huỳnh mặc dù trăm ngàn lần không muốn thừa nhận, nhưng cục diện trước mắt gióng hệt hiệp ba trận đấu vòng loại.

Chỉ có khác, Bách Thảo giống như Katou lúc đó.

Do cú phát lực lần thứ hai phát lực khá lợi hại của Kim Mẫn Châu, lại không tìm ra biện pháp giải quyết, nên Bách Thảo đành khổ sở né tránh, phòng thủ đối phó. Nhưng, thực ra không bằng Katou, lúc đó Katou ít nhất đã dẫn trước ba điểm, còn Bách Thảo bây giờ bị dẫn 2 điểm.

Rầu rĩ cúi đầu, Hiểu Huỳnh không dám nhìn.

"..."
Mai Linh và Lâm Phong cũng im lặng.

"Sao lại ủ rũ thế này?!", chỉ có Diệc Phong vẫn ưể oải không mấy bận tâm, "Bách Thảo không lo, các vị lo gì. Mọi người xem, nhìn sắc mặt, có lẽ cô ấy đã nghĩ ra biện pháp".
Giống như làn nước tĩnh lặng mà trong suốt.

Bên tai là tiêng hét như sấm động bị ấn nút tiêu âm, động tác như chậm hơn, Kim Mẫn Châu một lần nữa tung người, cơ thể Bách Thảo lập tức xoay chuyển. Cú đá phát lực lần thứ hai, thực ra hơi giống nguyên lý song phi tam liên đả, đều để tiết tấu nhanh hơn, làm đối thủ khó né tránh.

Hơn nữa, thể lực của Kim Mẫn Châu hơn cô.

Cho nên...

"Hây...!"

Nhìn thấy lần này Bách Thảo lại không né tránh, mà xoay người bắt đầu phản kích, máu trong huyết quản Kim Mẫn Châu lập tức sôi lên, cô chờ đợi chính là giây phút này! Cô đánh trực diện, Thích Bách Thảo xoay người, trước khi Thích Bách Thảo hoàn thành động tác, cô đã có thể đá trúng đầu cô ta!

Hừ!

Thích Bách Thảo ngu xuẩn!

Phản kích tốt nhất nên là phản kích trực tiếp, chứ không phải xoay người, bởi như thế tất sẽ bị lỡ mất một nhịp! Thích Bách Thảo ngu xuẩn chỉ biết xoay người tấn công, bỏ các lối ra đòn khác! Lần này cô quyết không cho Thích Bách Thảo cơ hộ! Lần này cô sẽ triệt để đá nát Thích Bách Thảo! Trong giới Taekwondo, không một tuyển thủ nào có sức mạnh đôi chân bằng cô!

Như núi lửa gầm thét phun trào!

"Hây...!"

Lực toàn thân sung mãn căng tràn, Kim Mẫn Châu nắm chặt nắm đấm, vận hết sức bình sinh thét lên một tiếng, chân trái đá về phía đầu Thích Bách Thảo!

"Tại sao phải xoay người!"

Hiểu Huỳnh cuống quýt sợ hãi, kêu thất thanh, ngay cô cũng có thể nhìn ra, động tác xoay người sẽ làm chậm tốc độ, tại sao Bách Thảo không nghĩ ra?!

Sức mạnh hy hữu...

Như có thể hủy diệt cả thế giới...

Tiếng rú kinh ngạc từ khán giả dội lên!

Bách thảo mang áo bảo vệ màu xanh vừa xoay người như con thuyền nhỏ trong bão biển sắp bị cơn sóng thần đó nuốt chửng, nghiền nát!

Lại...

Trong tích tắc ngàn cân treo sợi tóc đó, cơn sóng thần bùng phát xô tới, con thuyền ấy lại như được truyền thêm trăm ngàn lần sức mạnh!

Xoay ngang!

Với tốc độ không thể tưởng tượng...

"Hây...!"

Xoay người tung chân trái!

Hướng vào đầu Kim Mẫn Châu quét ngang!

"Phịch...!

Dưới dãy đèn tỏa sáng nhức mắt trên vòm nhà thi đấu!

Bị đá trúng đầu!

Không phải là Bách thảo!

Mà là...

Kim Mẫn Châu!

Như vừa sự tỉnh khỏi cơn ác mộng, nhưng đã quá muộn, điên cuồng gào thét không ra tiếng!

Cùng với tiếng rơi nặng nề của cơ thẻ Kim Mẫn Châu, trong nhà thi đấu, đầu tiên là không khí lăng ngắt giống như đấu trường huyên náo bị ngắt âm thanh, sau đó là tiếng vỗ tay, reo hò bùng phát ầm ầm như sóng dậy!

Trước mà hình vi tính.

Hiểu Huỳnh và Mai linh sững sờ, họ đã chuẩn bị tâm lý. Cho dù Bách Thảo thua trận này, ít nhất cũng đạt huy chương bạc, đối với Bách Thảo lần đầu xuất ngoại thi đấu, thành tích đứng thứ hai cũng hoàn toàn dễ hiểu.

Nhưng...

Tại sao người bị đá trúng lại là Kim Mẫn Châu...

"Pha này, so với pha Bách Thảo bị đá trúng lúc trước chẳng phải gần giống nhau sao?!, Lâm Phong cũng sửng sốt, không tài nào lý giải, "Tại sao lầm trước Bách Thảo bị đá trúng, lần này lại thành ra Kim Mẫn Châu?"

"Lần này có vẻ như Bách Thảo nhanh hơn một chút", Diệc Phong nhận xét.

"Chính xác!", mặt Thân Ba cũng đầy phấn khích, "... mặc dù Bách Thảo chỉ nhanh một chút, nhưng lại không những làm rối tiết tấu của Kim Mẫn Châu mà cú ra chân vận toàn lực của Kim cũng bị Bách Thảo lợi dụng!"

"Lợi dụng?!"

Hiểu Huỳnh, Mai Linh đồng thanh hô.

"Đúng! Bách thảo lợi dụng sức mạnh của Kim Mẫn Châu. Chọn khoảnh khắc thích hợp nhất để xoay người, Bách thảo lợi dụng sung lực mạnh mẽ từ cú ra chân của Kim Mẫn Châu, cộng thêm sức mạnh của mình, giáng cho Kim một đòn chí mạng!", Cơ hồ không kìm được xúc động, Thân Ba hào hứng phân tích, "Mọi người xem, Kim Mẫn Châu đến giờ vẫn chưa thể ngồi dậy được!"

Vào khoảnh khắc thích hợp nhất.

Bên mép sân, thần sắc Katou mỗi lúc một trầm lặng. Trong thi đấu buổi sáng, Thích Bách Thảo đã nắm lấy thời khắc thích hợp nhất. Còn vừa rồi, trước một Kim Mẫn Châu ra đòn hung hãn như vậy, Thích Bách Thảo vẫn nắm được khoảnh khắc thích hợp nhất.

Nếu chậm một nhịp.

Chân trái của Kim Mẫn Châu sẽ đá vào rán Bách Thảo.

Nếu nhanh một nhịp thì không thể lợi dung sung lực của Kim Mẫn Châu.

Trên tấm nệm đấu màu xanh thấm.

"...4...5...6!"

Trọng tài cúi xuống Kim Mẫn Châu đếm. Sắc mặt trắng bợt, mắt nổ đom đóm, hai tay Kim Mẫn Châu khó nhọc bám vào mép đệm, gắng gượng nói:

"... Tôi, có thể..."

"7...8!"

Thận trọng quan sát cô, trọng tài tiếp tục đếm. Trong tiếng thét thúc giục của huấn luyện viên bên cạnh sàn đấu, Kim Mẫn Châu người lắc lư cố gượng dậy, miệng yếu ớt lắp bắp:
"Thích, Bách, Thảo... cô... cô đợi đấy..."

"9!"

"Phịch!"

Ngực lại đau tức choáng váng, mặt trăng như tờ giấy, cơ thể Kim Mẫn Châu một lần nữa ngã xuống tấm nệm màu xanh!

"10!"

Trọng tài đếm xong.

Thời gian trận đấu dừng ở 2 phút 15 giây của hiệp một.

"Ào...!''

"Ào...!"

Trước màn hình vi tính, Hiểu Huỳnh, Mai Linh nhảy múa như điên. Lâm Phong cũng kìm không được ôm chầm lấy hia người! Thân Ba và Diệc Phong vui vẻ đấm tay nhau. Đột nhiên Hiểu Huỳnh xông đến, phấn khích ôm Diệc Phong hô vang:

''Thắng rồi! Thắng rồi! Quán quân! Bách thảo giành quán quân!"

Full | Lùi trang 6 | Tiếp trang 8

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ