Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...
Anh nhìn sắc mặt của cô, có chút do dự: "Cô ấy nói có chút việc muốn nói với anh, hẹn gặp riêng anh ngày mai. Nếu như em không để ý, anh..."

"Em đương nhiên để ý!" Cô đột ngột đứng lên, không thể áp chế lửa giận."Cô ta biết rõ anh đối với cô ta tình cũ chưa xong, còn muốn gặp riêng mình anh, cô ta coi em là cái gì? Còn anh coi em là cái gì?"

"Tiểu Úc..." Anh vội vàng đứng dậy giải thích."Anh đối với cô ấy không có cách nào khác, anh chỉ xem cô ấy như bạn bè bình thường, không hơn."

"Bạn bè bình thường? nếu là bạn bè bình thường vì sao anh gặp lại thì tâm thần không yên? Vì sao đột nhiên muốn kết hôn? Hay anh sợ sự xuất hiện của cô ta khơi mào tình cảm anh đè nén đã lâu, sẽ làm anh trầm mê lần thứ hai. Sở dĩ anh vội vã kết hôn với em, là để bản thân khỏi phải giãy dụa mâu thuẫn."

"Em? !"Âu Dương Y Phàm dù sao cũng là con cháu nhà giàu, cá tính hòa nhã không có nghĩa là cái gì đều có thể dễ dàng tha thứ. Đối mặt với chuyện chất vấn vô căn cứ như vậy, anh có chút tức giận: "Quan Tiểu Úc! Em thế nào có thể nói ra những lời này? ! Anh nhẫn nhịn em , việc nên làm đều làm, em..."

"Không ai ép anh nhịn em, cũng không ai ép anh làm cho em cái gì! Chính anh quấn quít lấy em không tha." Tiểu úc kiêu ngạo, dương dương tự đắc, lớn tiếng nói: "Anh muốn gặp cô ta, cũng được! Trước tiên chúng ta hủy hôn ước!"

"Em, em quả thực không thể nói lý!"

"Em chính là không nói lý như thế! Anh chỉ cần nói một câu em làm phiền anh, hoặc có lẽ anh vẫn yêu cô ta như xưa, em lập tức đi, nếu như em còn quay về em sẽ không là Quan Tiểu Úc! Thế nhưng, chỉ cần anh còn bên em một ngày, em không đồng ý anh một mình đi gặp cô ta !"

Cô cố sức đẩy Âu Dương Y Phàm ra, đi về phòng của mình, hung hăng đóng cửa thật mạnh. Rồi bật cửa, bỏ lại một câu: "Âu Dương Y Phàm, anh dám gặp cô ta một lần thử xem! ! !"

Tiếng đóng cửa còn mạnh hơn vừa nãy.

Trong căn phòng tối om, cảm giác trống rỗng lan tràn. Cô ngồi trên giường, ngơ ngác nhìn ánh trăng tàn ngoài cửa sổ. Cô cũng biết mình là người tùy hứng, cô hẳn là nên học biểu hiện dịu dàng, khoan dung, am hiểu ý người khác như Lâm Nhĩ Tích. Nhưng nàng làm không được, anh quen cô còn không tới năm tháng, anh yêu Lâm Nhĩ Tích đã năm năm, tình cảm này vốn không thể so sánh...

Hôm nay Lâm Nhĩ Tích trở về, nếu như cô ta đột nhiên phát hiện Âu Dương Y Phàm là người đàn ông tốt, cô ta thay đổi, nguyện ý quen anh, thì làm sao?

Tâm anh chết bị cô thức tỉnh, nếu cảm tình phủ đầy bụi sau mấy tháng sống lại lần nữa, làm sao bây giờ?

Cô không sợ Âu Dương Y Phàm chọn Lâm Nhĩ Tích, chuyện tình cảm vốn không thể miễn cưỡng. Cô chỉ sợ anh do dự không quyết, đây mới là chuyện cô đau lòng nhất!

Cả buổi, Tiểu Úc nằm ở trên giường lăn qua lăn lại ngủ không được. Đây là đầu tiên họ cãi nhau, cảm giác thật không tốt, ngực như bị đè nặng, thở không được. Cô bò xuống giường, quyết định đi xem Âu Dương Y Phàm ngủ chưa, nếu như anh bởi vì áy náy không ngủ được, nếu như anh chân thành xin cô tha thứ, cô quyết định cho anh cơ hội sửa sai.

Cô lặng lẽ mở cửa hướng phòng khách nhìn xung quanh một chút, phòng khách không có ai, nhưng TV vẫn còn mở phá vỡ không khí im lặng. Cô len lén đi tới phòng Âu Dương Y Phàm, xem anh ngủ chưa.

Không nghĩ tới nghe bên trong có giọng nói."Đã trễ thế này, anh không tiện đi ra ngoài... Có chuyện em không thể nói qua điện thoại sao... Xin lỗi, anh đang ở cùng Tiểu Úc, anh không muốn cô ấy hiểu lầm..."

Anh tự gọi điện thoại cho Lâm Nhĩ Tích?

Tiểu úc chỉ cảm thấy dưới chân đã đứng không vững, đầu ong ong không dứt.

Trong phút chốc, cô đã hiểu. Cô ngăn cản anh gặp Lâm Nhĩ Tích, không hề có ý nghĩa!

Cô giữ được người anh, nhưng anh đã trao tim anh cho... Cô giữ không được!

Không biết Lâm Nhĩ Tích nói gì trong điện thoại, Tiểu Úc thoáng nghe tiếng bước chân, càng ngày càng rõ ràng. Cô vội vàng trở về phòng, leo lên giường, lẳng lặng nghe anh mở cửa phòng cô, rồi nhẹ nhàng đóng cửa.

Sau đó, anh rời đi...

Niềm hy vọng của cô đặt nơi anh theo tiếng đóng cửa mà tan biến. Anh muốn đi, sao có thể giữ. Cô còn nhớ mẹ cô từng nói: người đàn ông tựa như nắm cát trong tay, càng nắm chặt, càng rơi nhiều.

Không bằng buông tay để gió cuốn đi...

************************

Tại ngoài cửa BULE PUB, Tiểu Úc đứng ở nơi có mưa phùn.

Cô thấy Âu Dương Y Phàm ôm Lâm Nhĩ Tích say chuếnh choáng vào trong xe, vì cô ta sửa lại váy, vuốt lên mái tóc rối bời, thậm chí lấy khăn tay giúp cô ta lau đi nước mắt trên mặt.

Chỉ Tiểu Úc đứng trong bóng tối, nước mắt không người lau.

Cô chỉ có thể ngước nhìn bầu trời u ám không có một ngôi sao...

Lúc Âu Dương Y Phàm choàng người qua Lâm Nhĩ Tích để thắt dây an toàn, Lâm Nhĩ Tích mở mắt, lẳng lặng nhìn anh...

Sau đó bọn họ nói chuyện với nhau, Tiểu Úc không nghe thấy bọn họ đang nói cái gì, nhưng cô thấy trong ánh mắt của Lâm Nhĩ Tích là sự khát khao, chờ mong.

Sau đó, Lâm Nhĩ Tích còn nói một câu, Âu Dương Y Phàm gật đầu, đóng cửa, lái xe rời đi.

Âu Dương Y Phàm đứng dưới một khách sạn xa hoa, sau đó ôm Lâm Nhĩ Tích lên lầu.

Hai mươi mốt tầng lầu thủy tinh ánh lên màu xanh nhạt của rèm cửa sổ, trở thành điểm nhấn duy nhất cho tòa nhà lớn dưới trời đêm không trăng mà vẫn sáng sủa.

Cô tháo nhẫn kim cương trên tay xuống ném ra ngoài cửa xe, bình tĩnh nói tài xế: "Đi thôi."

Cô tưởng rằng chính còn có thể giống như trước, kiêu ngạo mà ngẩng đầu, phóng khoáng nói bỏ đi!

Nhưng taxi chạy qua nửa thành phố, đau xót trong cô vẫn cuốn lấy nửa thành phố, qua nhà của cô, qua nhà của hai người, cuối cùng cô vẫn đứng dưới tòa nhà kia .

Tiểu úc xuống taxi, giọt mưa tí tách lạnh buốt, chúng khiến cô đau nhức mà bình tâm lại rất nhiều.

Cô ngồi chồm hổm trên mặt đất, tìm kiếm lại chiếc nhẫn cô vứt bỏ, mưa càng rơi càng lớn, lạnh giá xuyên thấu chiếc áo khoác mỏng manh, nhưng cô không thấy lạnh, tiếp tục vuốt, rốt cục tại một vũng nước tìm thấy cái nhẫn, nắm chặt trong tay.

Lòng bàn tay bị viên kim cương tượng trưng cho vĩnh cửu kia đâm đau đớn, đau đớn truyền tới ngực, truyền tới chóp mũi...

Thoát khỏi ảo tưởng, để tình yêu rời đi, bên trọng bên khinh, cô đã không thể bàn cãi.

Lạnh giá, mưa, đêm tối, trơ trọi, tan nát cõi lòng... Đều có thể nén chịu được.

Chỉ duy nhất chịu đựng không nổi việc anh gieo hy vọng tốt đẹp trong cô, rồi làm cô thất vọng hoàn toàn về anh! ! !

Chương 14: Cảm giác ái muội (2)
Sưu tầm
Trong tiếng gió táp mưa rào, Tiểu Úc mơ hồ nghe thấy tiếng bước chân dồn dập toé lên bọt nước, nghe thấy tiếng cửa sắt lay động.

Cô vừa nâng lên gương mặt chôn ở đầu gối, một sức lực thật lớn nắm chặt lấy hai vai của cô kéo cô lên...

"Tiểu Úc!?"

Khí lực biến mất nghe được tiếng gọi quen thuộc của Âu Dương Y Phàm liền ngưng tụ trở về, từ lúc chào đời tới nay lần đầu tiên cô hành động nhanh hơn suy nghĩ, vung một bạt tai đánh vào trên mặt anh.

Thanh âm lanh lảnh còn rõ hơn tiếng mưa rơi!

Anh xoay gương mặt bị nghiêng lại, nước mưa trên tóc chảy qua hai má, ướt đẫm quần áo.

Anh nhìn cô...... Chỉ là nhìn cô, cũng không nói một chữ nào.

Tiểu Úc vốn đang muốn tát một bạt tai nữa, nhưng thấy anh ngay cả tránh cũng không tránh, hai tay vẫn đặt ở hai bờ vai cô như cũ, biểu tình xem ra còn thương tâm hơn cô, tay cô thế nào cũng đánh không nổi nữa!

Chờ cánh tay cứng ngắc của cô buông xuống, anh mới mở miệng: "Anh xin lỗi."

"Được, em nhận!" Cô gật đầu, xoay người...

"Tiểu Úc!" Cô kéo cánh tay của cô, "Anh và cô ấy chỉ là bạn bè bình thường, người anh yêu là em."

"Nếu như anh thực sự yêu em, chúng ta sẽ không phải gặp nhau ở chỗ này."

Anh thở dài một tiếng nặng nề, cởi áo khoác trên người đắp lên cô: "Tiểu Úc, quán bar loạn như vậy, một phụ nữ ở ngoài uống rượu rất nguy hiểm. Anh có trách nhiệm mang cô ấy về..."

Cô cười cay đắng: "Anh vẫn còn quan tâm cô ta."

"Cô ấy là em gái Quân Dật, anh không thể bỏ mặc cô ấy."

"Vậy sao Lâm Quân Dật không đến?"

"Cậu ta..." Âu Dương Y Phàm nhất thời không biết giải thích làm sao, có chút ảo não."Rốt cuộc em muốn anh nói như thế nào em mới tin? Anh thật tình với em, nhưng em tới giờ chưa từng tin tưởng anh!"

Mưa khiến cho quần áo mỏng manh trở nên nặng nề, nặng đến mức cô thở không nổi. Thì ra khi đau long đến tột cùng, trái lại biến thành bình tĩnh. Cô không muốn cãi nhau, cũng không muốn làm rắc rối, cô muốn nghỉ ngơi một chút, một năm, hai năm, có thể mười năm.

Cô nói: "Có lẽ, chúng ta căn bản không thích hợp...... Không phải vấn đề của anh và Lâm Nhĩ Tích, mà là anh không có cách nào khác khiến cho em tin tưởng anh...."

Tiểu Úc đem nhẫn kim cương trong lòng bàn tay đặt ở trong tay anh, nói với anh: "Ivan, em mệt rồi, em muốn về nhà."

Anh nhìn nhẫn, cười khổ, nhưng không nói gì.

Cô cho rằng lúc nói chia tay, những gì đè ép trong lòng cũng tan biến, một chút cũng không còn...Trái lại ép quá mạnh, mạnh đến mức cô không thể thừa nhận!

*********************

Âu Dương Y Phàm đưa cô về nhà, lúc cô định ấn chuông cửa, anh ôm chầm cô, nhẹ nhàng hôn một nụ hôn lên môi cô.

Nhẹ như gió, nhạt như nước

Tiểu Úc xoay mặt đi, tránh đi nụ hôn tượng trưng tạm biệt của anh, đang muốn ấn chuông cửa thì nghe anh nói: " Anh cứ nghĩ trả giá một chút, thay đổi một chút, là có thể chạm đến lòng em."

Tay cô thoáng chút cứng ngắc, ấn xuống.

Cùng với tiếng chuông cửa, giọng anh khàn khàn vang lên bên tai cô: "Anh nghĩ mình kiên trì một chút, dễ dàng tha thứ một chút, em sẽ hiểu tình cảm của anh, nhưng em chưa bao giờ hiểu, vĩnh viễn cũng không biết.... Bất kể anh cố gắng như thế nào, em cũng không thể tin tưởng — anh yêu em!"

Mưa làm ướt thân thể hắn, cũng làm ướt lời nói toạc ra, không kiềm chế được của anh.

Nhìn sự ưu thương và bất đắc dĩ trên mặt anh khiến cô bắt đầu tự trách...

"Em xin lỗi!" cô nói.

"Anh tôn trọng sự lựa chọn của em."

Anh buông tay, nói câu cuối cùng: "Mặc dù anh rất yêu em..."

Nói trắng ra đây là lời chia tay sao?

Sao anh không hung hăng nắm chặt cánh tay cô, lay lay cô rồi rống to: "Là mắt tôi mù mới yêu người tuyệt tình như em!" [Nếu tiếng rống to khàn giọng càng có hiệu quả] (đây là lời của tác giả)

Nhưng người ta ngay cả chia tay đều cư xử khéo léo tao nhã tựa như hoàng tử, trong ánh mắt đều là đau xót, khóe miệng còn cố gắng mỉm cười khoan dung, giày xé lòng cô, máu từ tim chảy tràn còn điên cuồng hơn cả mưa.

Đúng lúc Tiểu Úc muốn ôm anh nói: "Thật ra em yêu anh!", người hầu lại mở cửa cho cô.

"Tiểu thư?"

Âu Dương Y Phàm dặn dò người hầu: "Tiểu Úc mắc mưa, nấu bát canh gừng cho cô ấy uống..... Chăm sóc cô ấy tắm lại lần nữa rồi để cô ấy ngủ.... Đừng quấy nhiễu cô ấy nghỉ ngơi, nếu Quan bá phụ , bá mẫu hỏi, bảo họ gọi điện thoại cho tôi."

Âu Dương Y Phàm nói xong, lại vỗ vỗ bả vai của nàng, nói với nàng: "Em giữ gìn sức khỏe."

Cô ngây ngốc gật đầu, nước mưa trên mặt có độ ấm đặc biệt.

Đáng tiếc mưa quá lớn, anh không thấy nước mắt trên mặt cô...

Anh mở cửa xe, lên xe.

Mưa tạt vào trên kính xe ô tô, bóng dáng anh mờ ảo.

Anh ngồi trong xe, nhìn trong lòng bàn tay thật lâu, mới khởi động xe, biến mất trong cơn mưa mù mịt.

Cô tựa vào cửa khóc...

Cô biết, anh là đang nhìn chiếc nhẫn kim cương cô trả lại cho anh!

*************
Tắm rửa sạch sẽ, uống canh gừng, Tiểu Úc vốn định ngủ một giấc quên cả trời đất, việc gì cũng không thiết. Không ngờ đầu óc hỗn hỗn độn độn, lăn qua lộn lại như thế nào cũng không ngủ được......

Gối đầu ướt, cô lật qua mặt kia, mới phát hiện mặt kia cũng ướt.

Ngủ đến giữa trưa, điện thoại dưới lầu vang, tuy rằng thanh âm không lớn, nhưng theo phản xạ cô ngồi dậy muốn đi nghe điện thoại.

Khi mặc quần áo xuống lầu mẹ cô đã cúp điện thoại, ba cô hỏi: "Là Y Phàm gọi tới?"

"Uh! Đứa nhỏ này thật hiểu chuyện, nói đã mời bác sĩ, chốc nữa lại đây xem Tiểu Úc có cảm lạnh không."

"Như thế là còn lo lắng cho Tiểu Úc của chúng ta, xem ra hai đứa cũng không xảy chuyện gì lớn, chắc là giận dỗi thôi."

"Tính tình Tiểu Úc tùy hứng, đều là do chúng ta làm hư."

Tiểu Úc ngẩn ngơ đứng trên cầu thang... hay là thực sự là cô quá tùy hứng.

Cô nhớ có một buổi tối, cô nằm ở trên ghế xem tiểu thuyết, thấy bên trong nhắc tới kem thuyền chuối tiêu, cô lau miệng thần cảm thán: "kem thuyền chuối tiêu... thèm ăn quá a!"

Âu Dương Y Phàm lập tức mặc quần áo đi ra ngoài, mấy tiếng đồng hồ sau, mua kem thuyền chuối tiêu về...

Không biết anh mua ở đâu, mà hương vị đều ngon hơn tất cả kem thuyền chuối tiêu cô đã từng ăn!

Thật ra Âu Dương Y Phàm rất lười, đôi khi cô bảo anh đến công ty xem, anh luôn nói bận rộn, nhưng mỗi buổi tối khi đón cô tan ca cho tới bây giờ anh chưa từng nói anh bận.

Mỗi lần anh đi ra ngoài xã giao trở về đều nói mệt, nhưng cùng cô dạo phố một ngày, bước chân khi đi đường đều cứng ngắc, cho tới bây giờ chưa từng than một câu: anh mệt!

Nghĩ nghĩ, nước mắt cô lại chảy xuống, anh đối xử với cô thật sự rất tốt!

Ba cô định nói chuyện, thấy cô xuống lầu, vươn tay kéo ghế dựa bên cạnh: "Con thức rồi? Lại đây ăn một chút gì đi."

Cô đi qua ngồi xuống, ông không hỏi cô vì sao về nhà, ngược lại hỏi: "Làm ở công ty Y Phàm thế nào?"

"Rất tốt, toàn bộ đều đi vào quỹ đạo, phát triển càng lúc càng nhanh!"

"Y Phàm nói bạn nó rất có năng lực, bình thường con nên học hỏi nhiều ở anh ta ... Nhìn xa xa một chút."

Ánh mắt của cô quả thật rất thiển cận, cứ nghĩ rằng ba cô vì tác hợp cô cùng Âu Dương Y Phàm mới đem cô giao cho anh, thì ra bọn họ là muốn để cho cô học hỏi Lâm Quân Dật.

Hèn gì mỗi lần cô trách móc Âu Dương Y Phàm: "Anh là một người đàn ông, một ông chủ lớn lại ở nhà nhàn nhã tự tại, để em liều sống liều chết bán mạng cho công ty anh."

Anh luôn nịnh nọt, đấm lưng cho cô, cực kỳ tỉ mỉ hỏi công việc một ngày của cô.

Có khi còn thay cô bày mưu tính kế, cả đêm vẽ kế hoạch với cô...

Bây giờ nhớ lại, căn bản anh không phải lười, mà là không muốn can thiệp nhiều vào chuyện hoạt động ở công ty Lâm Quân Dật.

Làm một người bạn, anh tôn trọng và tín nhiệm Lâm Quân Dật!

Làm người yêu, anh luôn dành cho cô sự ủng hộ và khích lệ lớn nhất.

Mà cô, hiện tại mới hiểu... Anh điềm đạm săn sóc cô.

Tiểu úc lắc đầu, không muốn nghĩ tiếp, càng nhớ càng đau đầu!

*******************

Ngày đầu tiên chia tay, cô vượt qua trong hỗn loạn, trừ bỏ trống rỗng không có cảm giác đặc biệt gì;

Ngày thứ hai chia tay, cô nhìn trần nhà ngẩn người một ngày, lấy di động ra nhìn nhiều lần, không phải không muốn khởi động máy, là mở máy không được.

Ngày thứ ba chia tay, mẹ cô lải nhải bên tai cô một ngày, bảo cô gọi điện thoại cho Âu Dương Y Phàm, cô một câu cũng không nói, chỉ nằm ngủ.

Ngày thứ tư chia tay, cô trống rỗng nhìn ngón tay ngẩn ngơ thì mẹ Quan lại nói có một cô gái một họ Lâm gọi điện thoại đến tìm cô. Tiểu Úc tỏ ra phong độ, dù không muốn cũng cố nhịn, xuống lầu tiếp điện thoại.

" Xin chào, xin hỏi ai ở đầu dây vậy?" Cô biết rõ mà vẫn hỏi.

Điện thoại truyền đến một giọng nói mềm mại: "Tôi là Lâm Nhĩ Tích, em gái Lâm Quân Dật."

Cư nhiên chưa nói rõ là bạn của Âu Dương Y Phàm, thật là một người thông minh.

"À. Tìm tôi có việc sao?"

"Có thể gặp cô một lần không? Tôi có mấy lời muốn nói với cô."

"Không phải ngại, đúng lúc tôi cũng có chút việc. Có gì mà không thể nói bằng điện thoại sao? Vì sao phải gặp mặt tôi mới nói?" Tuy rằng Tiểu Úc cố gắng tỏ ra khéo léo, nhưng giọng điệu vẫn không tự nhiên lắm.

Trong phúc chốc điện thoại im lặng, giọng nói dịu dàng vang lên."Vậy tôi nói thẳng, là Y Phàm muốn tôi gọi điện thoại cho cô."

"Anh ấy?" Tiểu úc thay đổi tư thế, cảm thấy khó chịu trong người."Vì sao anh ấy không tự gọi?"

"Đúng vậy! Kỳ thực, tôi không có tư cách gì để nói chuyện với cô, nhưng Y Phàm nói cô không tin anh ấy, muốn tôi đứng ra làm sáng tỏ quan hệ chúng ta một chút."

"À!" Anh ta quả nhiên tự mình biết mình.

"Tôi cùng Y Phàm chỉ là bạn bè bình thường, buổi tối đó tâm trạng tôi không tốt, muốn tìm anh ấy nói chuyện, anh ấy nói không tiện nên từ chối tôi. Đúng lúc nghe điện thoại vừa vặn nghe một đàn ông xa lạ nói chuyện với tôi, anh ấy lo lắng tôi gặp phải bất trắc, mới ra quán bar tìm tôi... Tôi bị người kia làm chân bị bong gân, không thể tự đi, nên anh ấy phải đưa tôi về."

Nghe hình như không phải lỗi của Âu Dương Y Phàm. Tiểu Úc giật nhẹ khóe miệng, lạnh lùng nói: "Người xinh đẹp như cô lẽ ra không nên đến những nơi như quán bar."

"Tôi đã quen cứ tâm tình không tốt là phải đi quán bar với Y Phàm, tâm sự với anh ấy. Tôi không nghĩ tới cô để ý chúng tôi gặp mặt nói chuyện phiếm, nếu như tôi sớm biết, tôi sẽ không tìm anh ấy."

Nói mới dễ nghe làm sao.

Tiểu Úc tức giận nghiến răng, cố ý dùng giọng điệu rất bình tĩnh nói: "Tôi để ý làm gì. Các người nửa đêm nhàn rỗi không có việc gì , nếu đi uống cà phê, trò chuyện như quan hệ bạn bè bình thường. Tôi đương nhiên sẽ không đa nghi, lại càng không nghĩ ngợi lung tung!"

"Nếu như cô biết chúng tôi trò chuyện nội dung gì, cô sẽ không để ý như thế."

"Tôi đối việc đó không có hứng thú!"

"Anh ấy nói cá tính cô quá mạnh mẽ, chọc giận cô, anh ấy tuyệt đối không có ngày bình yên. Vì vậy anh ấy trách tôi sau này tâm trạng không tốt thì tìm người khác tâm sự, anh ấy cũng không giúp được tôi nữa."

"..." Tiểu Úc bắt đầu lặng lẽ lắng nghe,quan tâm chủ đề này một chút.

"Anh ấy còn nói, anh ấy đã quen cuộc sống có cô bên cạnh, anh ấy không tưởng tượng được nếu sau này không có cô mắng, cuộc sống sẽ buồn chán thế nào."

Tiểu úc ngơ ngác cầm điện thoại. Chính là cô làm sao quen được cuộc sống thiếu anh, sau này không có anh dỗ ngon dỗ ngọt làm cô cười, cuộc sống có gì đáng để cười nữa?!

Lâm Nhĩ Tích còn nói: "Nói thật tình, tôi quen Y Phàm lâu như vậy, cho tới bây giờ chưa gặp qua anh ấy quan tâm người nào như thế."

"Đó là do cô không soi gương!"

Giọng Lâm Nhĩ Tích buồn vô cớ: "Cô sai rồi, anh ấy đối với tôi không tốt như tưởng đâu!"

"Cô nhìn không thấy?" Tiểu úc hít sâu. Cô với Lâm Nhĩ Tích nói chuyện với nhau chưa đầy mười câu đã hít thở không thông, cô thật sự không hiểu Âu Dương Y Phàm làm thế nào để quen cô ta nhiều năm như vậy.

"Nhiều năm như vậy, tôi không phải không nhìn ra tình cảm của anh ấy, tôi đúng là làm anh ấy rất thất vọng. Cho tới bây giờ anh ấy chỉ nói với tôi một câu: yêu tôi... Trừ phi tôi chủ động tìm, anh ấy sẽ không hẹn tôi đi ra ngoài, hơn nữa mỗi lần chúng ta gặp mặt, bên người luôn có phụ nữ đi theo. Trong mắt tôi Âu Dương Y Phàm là một người cực kỳ cao ngạo, chưa từng vì bất kỳ phụ nữ nào mà nói chuyện khép nép, cho dù là tôi... Anh ấy cũng từng nói: "Vì sao không cho anh ấy cơ hội?’ " Lâm Nhĩ Tích tự giễu một nụ cười qua điện thoại: "Anh ấy vì sao không tự hỏi chính mình, anh ấy đã từng tranh thủ cơ hội chưa?"

"Cô là hôn thê của bạn anh ấy, anh ấy làm sao tranh thủ được?!"

"Nếu anh ấy thực sự yêu tôi, lý do gì cũng có thể vứt bỏ!"

Tiểu Úc cầm điện thoại không nói gì. Đúng vậy! Nếu thực sự yêu một người, điều gì có thể cản trở?

Lâm Nhĩ Tích nói: "Ngày đó tôi hỏi Y Phàm: nếu như cô thích một người đàn ông khác, anh ấy sẽ làm thế nào. Anh ấy trả lời tôi: anh ấy không thể sống mà không có cô.

Tiểu úc run run một chút, giọng điệu cũng không còn lạnh nhạt."Cô vì sao muốn nói tôi nghe những lời... này?"

"Bởi vì tôi là bạn của Y Phàm, tôi không muốn anh ấy không có ngày yên bình." Điện thoại lại im lặng, Tiểu Úc cho rằng bên kia đã cúp điện thoại, vừa định tắt điện thoại, điện thoại lại truyền đến câu mà cô không thể ngờ. "Được rồi, tôi nhớ rõ lời mẹ cô nói qua, Phụ nữ điều gì cũng có thể sai, điều duy nhất không thể sai là để mất người đàn ông toàn tâm toàn ý yêu mình!’ những lời này tôi rất thích."

Người này... Thật sự là...

Cô nén xuống cảm giác suýt nôn ra máu, cười nói: "Cảm ơn!"

"Không cần khách khí!"

Cúp điện thoại xong, Tiểu Úc càng nghĩ càng đau đầu.

Cô lắc lắc cái đầu rối loạn, cô cần một chút thời gian và không gian, để có thể tỉnh táo kết thúc mối quan hệ này.
Chương 15: Gần gũi thân mật (1)
Sưu tầm
Trong sân bay, Tiểu Úc đến cửa đăng ký mà nhịn không được quay đầu về phía sau nhìn xung quanh.

Tuy cô không nói cho ai biết cô muốn đi Nhật Bản, nhưng vẫn mơ mộng lúc này Âu Dương Y Phàm sẽ như thần tượng trong phim, chạy đổ mồ hôi như mưa từ xa xa tới, ôm chặt lấy cô và nói: "Tiểu Úc, anh yêu em, ở lại với anh đi!!!"

Biết đâu vì xúc động cô sẽ không đi nữa.

Cũng phải! Loại tình tiết đẹp thế này chỉ trong phim truyền hình tám giờ mới có. Cô cứ mơ, cứ mơ đi cũng đâu có quá đáng!

Thế nhưng, thế nhưng, nhưng mà... Đánh chết cô cũng không nghĩ ra, hiện thực còn khoa trương gấp trăm lần hơn phim truyền hình!

Máy bay đáp xuống phía tây sân bay Nhật Bản.

Tiểu Úc xuống máy bay lấy túi du lịch, vô tình nhìn ra cửa, thấy Lăng Lăng đang vẫy tay với cô.

Gần một năm không gặp, Lăng Lăng càng thêm mặn mà, thành thục và tự tin hơn trước!

Sau đó cô vô tình thấy Dương Lam Hàng đứng bên cạnh Lăng Lăng, tay anh ấy khoác lên vai Lăng Lăng một cách tự nhiên, ngay cả đuôi lông mày đều chứa đựng sự yêu chiều vô hạn, trong mắt anh ngoại trừ cậu ấy căn bản không chứa được cô gái nào khác!

Aiz! Cô đến Nhật Bản làm gì! Người ta tình cảm ngọt ngào như vậy, cô không phải tự mình tìm kích thích sao!

Tiểu Úc buồn bực đi hai bước. Nghe thấy người xung quanh toàn nói thứ ngôn ngữ cô không hiểu, điều kích động đầu tiên cô muốn làm là mua vé máy bay về nước, cái địa phương xấu này không phải để người đến. Thà mỗi ngày ở nhà nhìn trần nhà ngẩn người, ôm con gấu Verney xem như tên khôn kiếp bạc tình kia mà mắng, một mình nhấm nháp mùi vị thất tình còn hơn!

Cũng không biết hiện giờ tên lăng nhăng kia đang bận rộn cái gì, có nhớ tới cô hay không...

Ai nha! Lại nhớ anh ta nữa rồi, cô lắc lắc đầu, đem túi du lịch đặt trên mặt đất im lặng, hít thở thật sâu hai cái.

"Xin hỏi, cô có cần giúp đỡ gì không?"

Oa! Rất dễ nghe nha, lần đầu tiên cô phát hiện tiếng Trung Quốc du dương, trong trẻo như bài hát, lần đầu tiên cô nghe thấy một giọng đàn ông êm tai như thế.

Cô gật đầu biết ơn, rất vừa lòng với quý ông lịch sự trước mặt, thật ngưỡng mộ đồng bào dân tộc mình vô cùng.

À! Chẳng những giọng nói dễ nghe, diện mạo cũng rất đẹp trai, hai má sáng mịn như ngọc, người có chút gầy gò mang theo cảm giác mất mát, buồn bã mà sâu thẳm, dưới đôi kính râm là ánh mắt dịu dàng mà mơ hồ như khói, một vài sợi râu nhỏ nhỏ khiến cả người anh ta tràn ngập vị quyến rũ của người đàn ông thăng trầm.

Kết hợp với áo sơ mi lụa màu đen gợi cảm Playboy là chiếc quần thẳng tắp màu đen, thật sự đẹp trai chói mắt, có thể nói là sốc. Khó trách phụ nữ Nhật Bản chưa thấy qua soái ca Trung Quốc đều si mê nhìn anh ta.

Không biết vì sao, càng nhìn càng phát hiện anh ta đặc biệt giống tên ngu ngốc kia, nếu béo một chút, cạo râu sạch sẽ...

A!

Ngọc Hoàng đại đế, Như Lai phật tổ, không...... Nguyệt Hạ lão nhân, đầu óc các người có phải có vấn đề hay không!!!

Cô vừa định chuồn đi, liền bị Âu Dương Y Phàm kéo lại thật chặt.

"Honey, sao Thiên Chúa cứ luôn cho chúng ta gặp nhau ngoài ý muốn thế!"

Xí, ngoài ý muốn! Nếu ngoài ý muốn thật, cô đi đập đầu liền!

Từ trong ngực anh chui ra, phải mất một lúc cô mới thở ra một hơi. "Chúng ta không quen thân, vui lòng giữ khoảng cách!"

"Dựa vào việc suốt đêm anh bay tới Nhật bản, em nói lời này không phải quá vô lương tâm sao?"

"Anh đi máy bay?" Cô khó tin nhìn anh: "Đi máy bay làm sao có thể nhanh đến thế?"

"Từ khi quen biết em, anh phát hiện ra thế giới này cái gì cũng có thể xảy ra! Bao gồm cả việc anh – Âu Dương Y Phàm có thể bị cùng một cô gái đá hai lần..."

"Người như anh, cho em cơ hội em có thể đá anh một trăm lần!"

"Tốt! Anh cho em cơ hội!"

"Cái gì!"

Cô mới nói gì đó? Giống như vô tình cho anh cơ hội quay lại...Cô nuốt lời còn kịp không?

"Cơ hội tốt như vậy anh giữ cho người khác đi."

"Em xác định?!"

Thấy khuôn mặt anh gầy đi thấy rõ, cô quyết định không thèm dài dòng với anh, càng nói chắc chắn không có lợi cho cô.

Chạy nhanh ra cửa, cô đầy ngập oán hận chỉ có thể trút giận lên người bạn bán đứng cô.

Nhưng cô còn chưa mở miệng, vẻ mặt Lăng Lăng vô tội nhìn cô nói: "Tớ chỉ là ‘Trong lúc vô ý’ nói cậu muốn tới nghỉ phép mà thôi..."

Một lời tuyên bố.... phủi sạch sẽ trách nhiệm.

"Bạch Lăng Lăng!!!"

"Cậu không cần cảm ơn tớ đâu!".

Tiểu úc bất bình đầy bụng, có khổ mà không thể nói!

Đáng ghét nhất là Âu Dương Y Phàm còn ở phía sau ôm lấy cô, bổ sung một câu: "Đúng vậy, em không cần cảm ơn, anh đã cảm ơn chị dâu tương lai của anh rồi!"

Vốn đang muốn tránh né mẹ già cô suốt ngày phiền toái "ân cần dạy dỗ", để đến Nhật Bản yên tĩnh, hỏi ý kiến Lăng Lăng một chút.

Vậy mà cô chị dâu này , ý kiến của cô cũng không cần hỏi!
Tiểu Úc tại Nhật Bản không quen biết ai ngoại trừ Lăng Lăng, nên chỉ có thể cố mà chịu đựng sự nồng nhiệt của Âu Dương Y Phàm.

Tại khách sạn sắp xếp đồ đạc, Lăng Lăng và Dương Lam Hàng hẹn cô ra chỗ ăn tối đã đặt trước, để tên phiền toái Âu Dương Y Phàm kia một mình ở lại trong phòng cô.

Cô ngồi trên sô pha, bày ra nét mặt lý trí: "Âu Dương Y Phàm, nếu em nhớ không lầm, vài ngày trước chúng ta đã chia tay ."

"Pháp luật quy định, ly hôn cũng có thể tái hôn."

"Anh"

Anh từng chút tiến gần lại, một bàn tay khoát lên trên tay vịn sô pha, tay kia thì khoát lên trên đệm dựa, giam cô đang muốn tránh né vào trong không gian nhỏ hẹp.

Cảm giác ngột ngạt này khiến cô có chút bối rối, hoàn toàn bỏ ý định nói chuyện lý trí với anh.

Cô cố giả vờ bình tĩnh:"Em kính nhờ anh cách em ra xa một chút."

"Tiểu Úc... Vì sao em càng vứt bỏ anh, anh lại càng muốn chinh phục em? Anh cứ tin tưởng một ngày nào đó, anh sẽ khiến cho em chủ động ôm anh, nói với anh rằng: Em yêu anh!"

Nếu những lời này đến từ miệng của những người đàn ông khác, toàn bộ tinh thần sẽ rối loạn. Từ miệng của người như Âu Dương Y Phàm nói ra, lại kết hợp chút tà khí và quyết đoán, càng khiến trái tim cô nhảy loạn nhịp.

"Xét thấy em không hài lòng nhẫn đính hôn nên anh đổi cái khác cho em!" Anh thâm tình quỳ xuống trước mặt cô, lấy ra cái hộp nhỏ màu vàng, mở ra trước mặt cô: "Chúng ta kết hôn đi!"

Tiểu Úc choáng váng thật lâu, tâm tình kích động mới bình tĩnh lại, lạnh lùng trả lời: "Việc này... Đợi kiếp sau rồi hãy nói."

Vẻ mặt anh vặn vẹo không thể tả. Tóm lại rất đáng yêu, khiến mỗi lần cô nhớ tới, đều muốn cười!

Cô len lén nhìn thoáng qua chiếc nhẫn kim cương trong tay anh. Trên chiếc nhẫn đính hôn viên kim cương lớn đã có chút thô tục, vậy mà chiếc nhẫn cưới này còn thô tục hơn...

Người này cái gì cũng tốt, chỉ ánh mắt thẩm mỹ là kém không chịu được.

......

Buổi tối ăn cơm xong, không biết là ai đề nghị nói đi khách sạn PUB uống một ly, đúng là không có tính xây dựng. Tiểu Úc phản đối, liền bị cự tuyệt thô lỗ.

Tửu lượng của Lăng Lăng thì khỏi phải bàn, Dương Lam Hàng và Âu Dương Y Phàm, đều là đàn ông trải qua trăm trận trong xã giao. Chỉ Tiểu Úc là thảm, vốn đã không thắng được rượu, hơn nữa tâm tình cực kỳ kém mới uống vài ly đã có cảm giác say, đầu cũng có chút choáng váng.

Nhớ tới đêm mưa kia, nhớ tới Âu Dương Y Phàm ôn nhu lau đi nước mắt Lâm Nhĩ Tích, còn ôm cô ta lên lầu, Tiểu Úc uống một ngụm cạn ly, một ly lửa cay nóng, chảy vào tim. Cô lại nhớ tới Âu Dương Y Phàm lúc xúc động, nhớ tới nét mặt lúc anh nhìn chiếc nhẫn kim cương...

Cô nâng ly, dùng rượu sưởi ấm lạnh lẽo trong lòng một chút.

Khi Tiểu Úc còn muốn uống tiếp, Âu Dương Y bắt lấy tay cô, lấy đi ly rượu trong tay.

"Uống rượu thế này có hại cho sức khỏe, ăn chút gì trước đi."

Cô ngước lên nhìn Âu Dương Y Phàm, mới một tuần không gặp mà anh tiều tụy nhiều quá, dưới ánh đèn đỏ thẫm dường như anh rất thất vọng và tang thương khiến tim cô co thắt.

Cô nhìn gương mặt anh, nhất thời ý chí không kiên định, không nhịn được kéo tay áo anh hỏi một câu thiếu chất: "Ivan, người anh yêu rốt cuộc là ai?"

"Là em!" Âu Dương Y Phàm thu lại vẻ bất cần đời thường ngày, cúi mặt xuống, kề sát vào mặt cô nói: "Anh yêu em."

"Vậy còn Lâm Nhĩ Tích thì sao?"

"Nếu người anh yêu là cô ấy, anh cần gì phải hạ mình cầu xin em?"

Nói rất có lý. Nếu anh có gì với Lâm Nhĩ Tích, anh hẳn đã sớm chia tay với cô, cần gì phải cố hết sức xoay chuyển lòng cô.

Anh nói: "Anh không phải loại người nhu nhược, càng không phải người thích chân đạp hai thuyền, nếu anh thật lòng yêu Lâm Nhĩ Tích, anh sẽ nói rõ ràng với em, tránh cho em càng lún càng sâu." .

"Em xin lỗi!" Cô sờ sờ mặt anh, nói: "Là do em quá thất thường, không tin tưởng anh."

Âu Dương Y Phàm cầm lấy tay cô, đặt bên môi, nhẹ nhàng hôn: "Ngày đó anh cũng có chút nóng nảy. Sau khi trở về, anh bình tĩnh ngẫm lại em tức giận là đúng. Nếu đổi lại anh thấy một người đàn ông ôm em lên lầu, hai tiếng còn chưa xuống, nói không chừng anh sẽ đánh gãy chân hắn!"

"Có phải không?"

"Thật ra anh nên vui mừng, vì em càng tức giận càng chứng tỏ em quan tâm nhiều đến anh!"

"Xứng đáng là bậc thầy của tình yêu, rất sâu sắc!"

"Quá khen, quá khen!"

Cô nở nụ cười, mấy ngày nay cô mới cười lần đầu tiên, hơn nữa còn cười rất vui vẻ!

Chợt nghĩ ngợi, nụ cười cô vụt tắt: "Tuy nhiên, nếu anh còn dám quấn quít người phụ nữ nào khác, để xem em xử lý anh thế nào!"

"Lần này bị em hành hạ mấy đêm khó ngủ..... Anh nào dám quấn quít không rõ cùng người phụ nữ khác chứ!"

Một luồng ánh sáng đỏ sậm chiếu từ sau lưng Âu Dương Y Phàm, nhuộm áo sơ mi màu đen của anh thành màu tím, làm đường nét trên mặt anh nổi bật càng thêm phần mỹ cảm, nhất là ý cười bên môi anh, gợi lên trí nhớ quen thuộc của cô...

"Anh?" Tiểu Úc ngạc nhiên nhìn khuôn mặt trước mắt này, một loại ảo giác đan xen thời gian.

Âu Dương Y Phàm nhìn về phía cô, "Em làm sao vậy?

"Anh trông...rất giống một người"

"Ai chứ?"

Tiểu Úc vì kinh ngạc mà suy nghĩ bối rối, thử thăm dò hỏi: "Trước kia anh từng đến Bule Pub chưa?"

"Thường xuyên đi. Rồi sao?"

"Năm năm trước thì sao?" Cô kéo tay áo anh, khẩn trương đến mức quên cả hô hấp: "Năm năm trước ngày mười lăm tháng năm, anh có đến không?"

Sau khi Âu Dương Y Phàm nghĩ ngợi, nhanh chóng giật mình. "Úc! Em là cô gái ăn ba cái kem thuyền chuối* ngày đó sao?"

"Người ngồi ở đối diện anh chính là em?"

"Uh."

Tiểu Úc ngực đột nhiên cứng lại, đối mặt với mối tình đầu, với người đầu tiên khiến tim mình đập rộn lên thật lâu khó quên, cô không rõ là vui sướng, hay là thương cảm. Thật lâu sau, cô vươn tay, nhẹ nhàng vuốt ve đường cong trên mặt anh, nhìn kỹ hình dáng của anh — đây là chuyện năm năm trước cô muốn làm nhất.

Hiện tại, cô rốt cục đã tin: Tình yêu của bọn họ, đúng là duyên trời định !

"Ivan......" Cô trìu mến gọi tên anh, sau đó giọng lập tức trầm xuống: "Ngày đó cô gái tới tìm anh là ai?!

Âu Dương Y Phàm lập tức ngẩng đầu nhìn về phía người phục vụ. "Phiền anh mang đến một bình rượu Sake**."

"Nói nhanh lên!" Cô trừng mắt anh

"Anh cũng không nhớ rõ ......" Anh nghĩ nghĩ, tựa hồ nhớ tới cái gì: "Chắc là Phi Phi***? Là Hàng bảo cô ấy đến PUB tìm anh trở về, thương lượng một chút chuyện đi Mỹ ngày hôm sau, không tin em có thể hỏi Hàng..."

Nhìn thấy ánh mắt cảnh cáo của Dương Lam Hàng thì giọng anh im bặt, quay đầu nói với người phục vụ: "Phiền anh, hai bình rượu Sake."

Cô không hỏi tiếp, bởi vì cô lựa chọn tin tưởng anh.

Nếu hai người bên nhau, còn gì quan trọng hơn niềm tin dành cho nhau chứ.

...............................................................
bạn đang đọc truyện tại Kenhtruyen.wap.sh chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
Chương 15: Gần gũi thân mật (2)
Sưu tầm
Bốn người cùng uống đến khuya, sau đó Âu Dương Y Phàm ôm Tiểu Úc đã say mèm đi vào phòng ngủ, rồi đặt cô lên giường.

Ánh sáng mềm mại bên ngoài hé qua cánh cửa mở chiếu vào mặt cô, phản chiếu màu phớt đỏ trên gò má nhợt nhạt.

Anh cười nâng mặt của cô, sờ đôi môi mềm mại của nàng. Ngày thường cô hồn nhiên đáng yêu, có chút thất thường, có chút ngây thơ. Mỗi khi say rượu, nụ cười của cô lại trở nên đặc biệt quyến rũ, ánh mắt mơ màng mê hoặc đến hồn xiêu phách lạc.

Thấy cô hơi nhíu mày, anh lo lắng hỏi: "Em không sao chứ?"

"Uh...." Cô di chuyển thân thể, nụ cười còn kiều diễm động lòng người hơn cả hoa Tường Vi. Trong bóng tối, đôi mắt cô sáng như sao: "Đầu có chút choáng váng, ngủ một giấc sẽ ổn."

"Anh đi chuẩn bị nước ấm cho em, tắm sạch rồi ngủ tiếp."

"Dạ." Tiểu Úc ngoan ngoãn gật đầu, nhắm mắt lại.

Khi anh mở nước xong trở lại phòng ngủ thì Tiểu Úc đang ngủ. Mái tóc xoăn xõa trên ra giường màu trắng, gợi cảm mà nóng bỏng. Bộ ngực phập phồng dưới lớp âu phục hồng nhạt theo hơi thở rối loạn của cô, khiến anh nhịn không được muốn vỗ về an ủi cô.

Anh ho nhẹ một tiếng, đem ánh mắt chuyển dời qua gương mặt cô, vừa nhìn đến môi cô, miệng anh càng khô khốc...

"Tiểu Úc......" Anh dịu dàng khẽ gọi cô.

Cô mở mắt ra, chậm rãi vươn tay, vuốt ve đường nét trên mặt anh.

Tay cô thật mềm mại, da thịt bị cô vuốt ve qua vẫn mãi quyến luyến nhu tình của cô.

Nhất thời tinh thần anh hoảng hốt, đôi môi mềm mại tiến sát khóe môi của cô, khẽ khàng hôn lên môi cô.

Cô chẳng những không cự tuyệt, ngược lại còn ôm lấy vai anh, đem đầu lưỡi khéo léo tiến vào trong miệng anh, tìm kiếm lưỡi anh...

Anh nhịn không được than nhẹ một tiếng, để mặc lưỡi kích cuồng trong chiếc miệng thơm của cô tùy ý trêu đùa.

Những nụ hôn nồng nàn

Đêm, không còn mất mát

Lòng, không còn trống rỗng

Những nụ hôn càng lúc càng say đắm, ôm cũng càng ngày càng chặt chẽ, Âu Dương Y Phàm gắt gao ôm cô, ôm đến khi không thể thỏa mãn khát vọng của anh, mạch máu anh đã như ngọn lửa toát ra...

Thân thể mềm mại của cô hơi co rúm lại, run run, nhưng không phản kháng kịch liệt.

Âu Dương Y Phàm sao lại không rõ loại phản ứng này, thân thể cô cũng khát vọng được anh âu yếm...

Anh hôn càng cuồng nhiệt hơn, một tay lấy ôm thắt lưng cô, tay kia linh hoạt cởi bỏ nút âu phục của cô, nhẫn nại của anh đã đến cực hạn, tự chủ mà anh vẫn lấy làm kiêu ngạo đã hoàn toàn bị cô đánh bại, tối nay, anh không muốn gì hết, chỉ muốn có cô!

"Uhm......" Tiểu Úc không thể nhịn, ngâm khẽ một tiếng, thân mình vô tình ưỡn lên.

Tối nay, cô quả thật có chút say, thân thể nhẹ bồng bềnh, khi thì như đang bay trong mây mù sương, khi thì sa vào một loại cảm giác kích thích đặc biệt. Nhưng tâm trí của cô vẫn tỉnh táo, cô biết rõ mình đang ở đâu, càng biết rõ người đàn ông đang nằm trên người cô đang muốn làm gì.

"Em có muốn thử không?" Anh hỏi bên tai cô, khí nóng thổi vào dây thần kinh mẫn cảm của cô.

Ánh mắt cô không chịu khống chế nhìn về phía thân thể anh, đường nét trên thân thể cường tráng, thật là một người đàn ông gợi cảm.

Cùng một người mị hoặc như vậy mây mưa lần đầu, nhất định là nhớ cả đời khó mà quên. Cho dù là ngày sinh nhật năm cô mười tám tuổi, cô cũng có thể gật đầu, huống chi là hôm nay.

"Sẽ rất đau phải không anh?" Lời vừa ra khỏi miệng, hai gò má nóng bừng của cô càng tăng thêm vài phần nhiệt độ.

Ánh mắt anh nhấp nháy một chút, thoáng bất ngờ hạnh phúc. Anh ngắm nhìn chăm chú làn da trắng noãn non mềm của cô. "Anh sẽ không làm em đau..."

Cô cười nhắm mắt lại, để mặc tay anh cẩn thận kéo váy cô ra.

Ai ngờ, cô chỉ cảm thấy thân mình nhẹ hẫng, thân thể bị anh ôm lấy.

Cô tò mò mở mắt, mới phát hiện anh đem cô ôm vào phòng tắm.

Trong bồn tắm xa hoa rộng lớn sương mù dâng lên mờ mịt, cánh hoa hồng nổi trên mặt nước, theo gợn nước bồng bềnh, trôi dạt vào chốn mê hoặc, tuyệt đẹp...

Hơi nước bốc lên trước mắt cô, nhiệt độ ngày càng tăng, giống như phòng tắm hơi khiến cho người ta khó thở.

Âu Dương Y Phàm đưa tay thử độ ấm của nước, mới đem cô để vào trong nước.

"A..." Sóng nhiệt quét qua tất cả giác quan của cô, cảm giác nóng bỏng chảy vào trong mạch máu...

Anh bước theo sau tiến vào bồn tắm, ôm hôn cô thật sâu, chìm vào đáy nước...

Thế giới biến thành một đại dương mênh mông, hôn cuồng nhiệt khao khát, cánh hoa hồng đỏ nhẹ nhàng khiêu vũ dưới áo sơ mi màu đen của anh.

Trước kia Tiểu Úc trước cảm thấy "Liều chết triền miên" thật khoa trương, giờ trãi qua nụ hôn mang theo hương vị tử vong này, cô mới phát hiện không từ ngữ nào có thể chuẩn xác hơn!

Lúc cô gần như ngất đi vì bị hôn đến thiếu dưỡng khí, anh cuối cùng mới kéo cô trồi lên mặt nước, cho cô cơ hội để thở.

"Trời!" Cô tựa vào thành bồn tắm, thở hổn hển, vuốt đi nước ấm trên mặt: "Em phát hiện cùng một chỗ với anh thì hệ hô hấp rất quan trọng!"

"Tiểu Úc......" Anh nghiêng mình đặt thân lên trên người cô, giọng anh du dương, ánh mắt sóng sánh, lay động. "Em đẹp quá......"

Thân thể cô mềm nhũn, thiếu chút nữa chìm vào trong nước, cũng may tay anh kịp nâng eo của cô.

Tiểu Úc nhắm mắt lại, thân thể ở trong nước yếu ớt ôm anh, tùy ý để môi anh khiêu khích qua từng vị trí một mẫn cảm trên thân thể, chờ đợi anh đến lấp đầy sự trống rỗng trong thân thể cô.

"Anh yêu em!" Giọng anh tràn ngập hưng phấn khó kiềm chế, anh cứng rắn như sắt.

Cô mở mắt ra, nhìn anh.

Xuyên qua màn sương ấm áp, trong ánh mắt trầm mê của anh lộ ra một loại ấm áp khiến người ta yêu thương.

Khi mọi thứ chung quanh, kể cả các giác quan đều trở nên hư ảo, ngược lại tình yêu của anh chân thật hơn bao giờ hết.

Cô bỗng nhiên hiểu được:Thật ra tình yêu của anh vẫn luôn chân thật, chỉ là cô không chịu tin tưởng!

Không tin mỗi một bó hoa hồng của anh, không tin mỗi một câu thổ lộ của anh, không tin anh vì cô mà đặt nhẫn kim cương, cũng không tin anh đã từ từ thay đổi.

Nhưng giờ đây thì cô tin!

Anh lại đem cô ôm vào phòng ngủ, đặt trên chiếc giường lụa mềm mại....

"Ivan, em yêu anh!" Cô dịu dàng ôm lấy anh, để anh nằm trên thân thể cô thở dốc...

Mây mưa đến trời đất đảo lộn, mặt trăng thành khuyết, tình như thiêu đốt *****

*************

Ngày hôm sau, Tiểu Úc thức dậy trong một vòng tay ấm áp. Cô chớp mắt mấy cái, và bắt gặp nụ cười quen thuộc trước mắt.

"Buổi sáng tốt lành!" Giọng anh vẫn êm tai như vậy.

Cô ôm ngực, giấu gương mặt nóng bừng vào trong chăn không dám hé mặt.

"Em còn đau không?"

Tiểu úc cử động thân thể, quả thật trên người có chút đau nhức. Cô bẽn lẽn gật đầu. Tuy rằng đau nhưng trong lòng tràn ngập hạnh phúc.
Chương kết
Sưu tầm
Tiểu Úc bước đi không vững trên bờ cát, trước mắt đều là một mảnh tối tăm.

"Anh muốn cho em xem cái gì thế?" Cô hỏi.

Âu Dương Y Phàm mãi mới chịu tháo chiếc khăn lụa màu đen trên mắt cô xuống. Cô mở mắt ra, còn chưa kịp thích ứng hoàn cảnh chung quanh, thì một ngôi sao băng từ trên trời lướt qua, sau đó có tiếng ầm ầm nổ tung, màu vàng lấp lánh rơi xuống, bầu trời tràn ngập ánh sáng rực rỡ!

"Ôi đẹp quá !"

Theo sau là mấy chùm ánh sáng hồng từ mặt biển bay lên, biến thành hình một trái tim ở trên trời, một vòng rồi lại một vòng, quẩn quanh trong đám sương mù...

Bầu trời sao sáng rõ, pháo hoa lộng lẫy.

Bên trên đại dương tĩnh lặng một chút ánh sang tím trôi nổi ở trên mặt nước....

Khoảnh khắc của rực rỡ chính là vĩnh cửu!

Khi pháo hoa và sương khói ngoài trời tan hết.

Âu Dương Y Phàm ném cái bật lửa ra ngoài, một luồng ánh lửa bay lên, chiếu sáng một căn biệt thự kiểu Châu Âu đẹp đẽ mà thanh nhã phía trước.

"Đây......"

"Đây là nhà anh xây cho em, nhà của chúng ta......"

Cô bối rối, cảm động nhìn về phía Âu Dương Y Phàm, anh đã nửa quỳ trên mặt đất, bàn tay đang cầm một chiếc nhẫn kim cương.

"Lấy anh nha."

Lời cầu hôn tốt đẹp như thế, không có lý do gì để cô cự tuyệt. Nhưng cô cố ý không cho anh đạt mục đích dễ dàng, cô ngẩng đầu lên, ra vẻ trầm tư nói: "Em muốn cân nhắc một chút."

"Vì sao?"

Âu Dương Y Phàm xúc động đứng lên, vẻ mặt thất vọng.

"Tiểu Úc, rốt cuộc em muốn anh làm như thế nào?"

"Hôn nhân là chuyện quan trọng cả đời, em đương nhiên phải suy nghĩ rõ ràng. Ngộ nhỡ em lấy anh, anh đối với em không tốt thì làm sao bây giờ?"

"Anh có thể thề với trời, cả cuộc đời này anh quyết không phụ lòng em."

"Trừ phi anh có thể yêu em như Lâm Quân Dật yêu bà xã của anh ấy?"

Âu Dương Y Phàm nghiến răng nghiến lợi, bất mãn nói: "Vì sao anh phải học cậu ta, anh còn tốt hơn nhiều so với cậu ta!"

"Vậy quên đi!"

Cô ra vẻ tức giận xoay người, Âu Dương Y Phàm đột nhiên từ sau lưng ôm lấy cô: "Anh đồng ý với em! Anh cũng sẽ giống cậu, dù xảy ra chuyện gì, trái tim anh chỉ đủ chứa một người, thân thể anh chỉ thuộc về một cô gái....."

......

Nụ cười của Tiểu Úc còn rực rỡ hơn cả pháo hoa.

"Em yêu anh!"

Trên bầu trời, phát ra bông hoa bách hợp màu vàng, ở trong đêm tối tuyệt đẹp khác thường.

Trên bãi biển, bóng hai người ôm nhau bị ánh trăng kéo càng ngày càng dài...

phiên ngoại: Tâm sự của Dương Lam Hàng
Sưu tầm
Lăng Lăng che mặt xông ra ngoài, Dương Lam Hàng do dự một chút

Để không quấy rầy bọn họ, tôi ngồi xuống một mình tiếp tục uống cà phê. Ly cà phê còn chưa uống xong, chợt nghe Tiếu Tiếu cầm điện thoại hét lên sợ hãi thảm thiết, "Đã xảy ra chuyện! Thầy Dương đã xảy ra chuyện!"vẫn đuổi theo.

Vẻ lo lắng về điều chẳng lành nhất thời bao phủ toàn bộ phòng giải trí, tiếng nhạc cực kỳ chói tai, giống như thổi mạnh thần kinh.

......

Trong bệnh viện, người nào đi ngang qua cũng đều nhiễm mùi nước khử trùng khiến người khác nôn mửa.

Thế nhưng tôi đã quên ghét cái mùi kia vì trong tâm trí tôi đều là máu tươi vừa mới thấy ở bên đường, cùng với tấm kính chắn gió dính máu đỏ bị vỡ vụn.

"Một cô gái lúc qua đường, không để ý thấy cái xe đang chạy tới, cũng may có một người trẻ tuổi đẩy cô ta ra......" Một đám người qua đường còn vây quanh ở nơi đó giống như đang kể lại chuyện xưa, nói đến mức nước miếng bay tứ tung, làm như sinh mạng và sự đau đớn của người khác đối với bọn họ mà nói chỉ là một câu chuyện.

Trong khi nghe vào tai tôi, từng chữ cứ như mũi nhọn.

Tôi tìm thấy Lăng Lăng ở góc tường, cô ấy gục đầu lên đầu gối khóc nức nở.

Tôi ngẩng đầu nhìn đèn ở phòng giải phẫu, đã tắt...

"Thầy Dương..." Tôi ôm một tia hy vọng hỏi: "Thầy ấy không có việc gì chứ?"

Cô ấy không trả lời, tiếng khóc càng thê thảm.

Khi tôi còn muốn hỏi tiếp thì tờ giấy nhàu nát từ trong tay cô ấy rớt ra, tôi mở ra xem, chữ viết trên giấy đã mờ đi.

"Đối với tôi – mười bảy tuổi thi đậu đại học Yale còn được nhận học bổng toàn phần mà nói, suy sụp và thất bại chẳng qua là cái danh từ mà thôi. Nhưng từ khi nghiên cứu Tiến Sĩ của tôi bắt đầu, tôi mới ý thức được như thế nào là: Một mình trên lầu cao, nhìn đường chân trời xa xăm...

Suốt năm năm trời, tôi suốt ngày vật lộn trong đống tài liệu lịch sử chồng chất như núi, thí nghiệm liên tục thất bại, đề tài không tìm thấy đột phá nào. Suy sụp và thất bại làm tôi bắt đầu mệt mỏi, uể oải, mất ngủ, bệnh tự kỷ, gần như suy sụp. Cuối cùng phải từ bỏ thí nghiệm nghiên cứu, suốt ngày nhốt mình ở trong phòng.

Ngay lúc tôi bị những dữ liệu trên trang giấy dằn vặt đến phát điên, trong lúc vô ý đang nói chuyện phiếm trong phòng chat thì thấy một status thế này: Chúng ta vẫn còn trẻ, trong lúc thất bại đừng mà đi quên ước mơ và nhiệt huyết lúc ban đầu!』

Ngày đó tôi cùng người nói những lời này trò chuyện thật lâu, tôi không biết hình dáng cô ấy, nhưng tôi biết cô nhất định là một người con gái rất lạc quan, bởi giữa những dòng chữ của cô ấy đều mang theo nụ cười.

Cô ấy hỏi tôi có OICQ hay không, cô ấy thêm tôi vào danh sách bạn tốt, về sau có thể thường xuyên nói chuyện phiếm...Tôi ở trên mạng tìm tòi nghiên cứu thật lâu, mới hiểu được ý nghĩa của OICQ, nhanh chóng down xuống phần mềm OICQ, lập dãy số nói cho cô ấy.

Lập tức có một tin nhắn tới: Đừng hỏi tuổi, nhất định tôi già hơn bạn; Đừng hỏi diện mạo, tôi xấu dọa chết người; Đừng hỏi bằng cấp, từ kỹ nữ cũng tốt nghiệp đại học, tôi là kẻ mù chữ; Đừng hỏi tên, tên tôi không phải là Bạch Lăng Lăng! Gặp mặt cũng miễn bàn, vui lòng im miệng lại! Thích tán gẫu, không tán gẫu thì quên đi!』

Chỉ vì những lời nói này mà tôi thích cô ấy, không hề có lý do, chỉ là thích cái cá tính thẳng thắn này của cô ấy!

Từ khi quen biết cô ấy, tôi học được sự lạc quan, học được cách bình tĩnh. Tôi sắp xếp lại tất cả thí nghiệm thất bại, tìm tòi nghiên cứu nguyên nhân, dần dần tôi phát hiện những kết quả không thành công còn có giá trị hơn nhiều những yếu tố tác động đến SCI *

Khi tôi bước ra vũng lầy, tôi mới phát hiện thật ra cô ấy cũng không lạc quan như tôi ghĩ. Sự phóng khoáng của cô ấy là ngọn nguồn của nội tâm cô đơn bên trong, ý cười giữa những hàng chữ là để che dấu nỗi đau của cô ấy.

Mặt ngoài cô ấy giả vờ mạnh mẽ, giả vờ như nó không quan trọng, thật ra cô ấy còn yếu đuối hơn bất kỳ ai, luôn sợ hãi mất mát.

Cô ấy chưa bao giờ đối xử tử tế với mình, bởi vì cô ấy hy vọng có người có thể cẩn thận quan tâm cô ấy, che chở và chăm sóc.

Cô không bao giờ nói tâm trạng mình không tốt, nhưng lúc cô ấy nói muốn nghe chuyện cười, nhất định là cô ấy đang rất buồn.

Cho nên tôi muốn cô gắng làm cô ấy vui vẻ, và muốn mỗi lần cô ấy không vui, tôi đều có thể ở bên cạnh, dỗ dành cô ấy vui vẻ...

Khi tất cả đã thành thói quen, khi tôi mong có thể chăm sóc cô ấy cả đời, đột nhiên cô ấy nói không muốn tiếp tục, cô ấy nói:: Nhân lúc chúng ta còn là bạn bè thì nên chấm dứt, vẫn tốt hơn lúc đang yêu phải chia tay 』

Tôi hiểu được, cô ấy đang sợ hãi mất mát. Kỳ thật tôi cũng sợ, sợ cảm giác hư ảo không đáng tin, sợ khi mặt đối mặt mới phát hiện cả hai đều là người xa lạ. Điều gì xảy ra tôi đều có thể không để ý, nhưng cô ấy dễ bị tổn thương như vậy, cô ấy không dám đánh cược, thua cũng sẽ không dậy nổi...

Ngày đó cô ấy cho tên tôi vào blacklist, tôi nhờ người bạn trong nước giúp tôi tra xét địa chỉ IP của cô ấy, người bạn cho biết IP từ internet trong sân của một trường Đại Học. Tôi nhờ cậu ta tra xem có một sinh viên nào tên Bạch Lăng Lăng hay không, hẳn là học bộ môn điện tử. Người bạn rất nhanh ở hồ sơ lý lịch của khoa tra được tư liệu của cô ấy, gửi cho tôi, bên trong còn kèm ảnh chụp. Dù đó chỉ là một tấm hình thẻ, nhưng là hình ảnh đẹp nhất tôi từng thấy, nụ cười của cô ấy còn đẹp hơn, thuần khiết hơn những gì tôi tưởng tượng.

Ta đem hình của cô ấy rửa ra, đặt ở đầu giường, mỗi ngày nhìn nụ cười vui vẻ của cô ấy, để thuyết phục bản thân không đi làm phiền cô ấy, để mặc thời gian thay đổi tất cả.

Đó là những tháng ngày trầm lặng, tôi cứ viết hết bài báo cáo này đến bài báo cáo nọ, Tôi khiến cho mình ngoài việc nghiên cứu khoa học không còn thời gian suy nghĩ chuyện khác. Vấn đề nan giải của tôi rốt cục đã khắc phục được, số liệu thực nghiệm cùng lý thuyết suy luận hoàn toàn ăn khớp. Tại thời khắc thành công nhất, tôi chỉ muốn chia sẻ với cô ấy, tôi trở lại phòng, cô ấy đang cười giống như đang chúc mừng tôi.

Trong nháy mắt đó, tôi quyết định, tôi muốn đi tìm cô ấy, mặc kệ tương lai như thế nào, mặc kệ cô ấy có bao nhiêu khuyết điểm không thể dễ dàng tha thứ, mặc kệ tương lai có bao nhiêu điều không thể đoán trước, tôi đều có thể làm được..... Không bao giờ từ bỏ!

Cho nên, tôi đã trở về, mang theo quyết tâm vĩnh viễn không lay được, vượt qua thời gian cùng khoảng cách trở về tìm cô ấy

Nhưng làm sao cũng không đoán được, lần đầu tiên tôi gặp, cô ấy đang ôm một người đàn ông khác đi lướt qua tôi.

Thì ra , tôi đối với cô ấy mà nói chẳng qua chỉ là một người xa lạ...

Tôi không hối hận vì đã yêu cô ấy, cũng không hối hận vì cô ấy mà về nước. Tôi nghĩ, cho dù không thể có được cô ấy, có thể gặp mặt nói chuyện cũng tốt rồi, không cần phải đối mặt màn hình máy tính, không cần đối diện ảnh chụp, có thể thấy nụ tươi cười của cô ấy...Là tốt rồi.

Ngày cô ấy bảo vệ luận án tốt nghiệp, tôi cố ý dùng tinh thần hăng hái nhất đi tham gia, mỗi một câu cô ấy nói đều làm tôi hưng phấn không thôi, hưng phấn đến nỗi không biết mình nói xằng nói xiên cái gì. Đến khi thấy cô ấy khóc chạy đi, tôi mới đột nhiên ý thức được mình đã phạm sai lầm,rất sai.

Tôi muốn đi qua an ủi cô ấy, kể chuyện cười cho cô ấy nghe, nhưng cô ấy vào trong lòng người đàn ông khác, miệng không ngừng mắng tôi là biến thái, điên...

Mùi vị bị người con gái mình yêu – người mà mình luôn hết mình yêu thương, quan tâm, thù ghét và nguyền rủa, thực sự ... rất xấu hổ.

Thì ra, tôi chỉ xứng tránh ở mặt sau máy tính.

Cũng giống như một câu châm chọc nhất trên internet: "Ở trên internet, không ai biết bạn là một con chó."

Tôi gửi tin nhắn cho cô ấy, nói rằng: "Thật ra ba trăm bốn mươi lăm ngày qua, anh không hề nhớ đến em..." Cô ấy nói tôi nhớ lầm, kỳ thật tôi nhớ không lầm, tôi thiếu một ngày, vì ngày đó tôi ở trên máy bay mang theo bao nhiêu yêu thương, bao nhiêu nhớ nhung, cả đời cô ấy cũng không thể biết.

Một lần nữa tôi quay về làm người xa lạ quen thuộc nhất.

Khi tôi thật cẩn thận, che chở cô ấy, cô ấy mắng tôi đến thương tích đầy mình;

Khi tôi vì cô ấy mà sửa lại đề bài kiểm tra chuyên ngành thạc sĩ của nghiên cứu sinh, bên ngoài cửa sổ cô ấy cùng bạn trai kề vai đi qua, cười đến xán lạn...

Tôi yêu cô ấy, ngay cả khi không thể chạm đến, tôi vẫn nguyện ý lặng lẽ yêu cô ấy.

Cô ấy từng hỏi tôi:" Vĩnh viễn có xa lắm không?" Kỳ thật, rất gần, gần trong gang tấc..."

————

SCI*: Science Citation Index (viết tắt là SCI, tạm dịch Chỉ số Trích dẫn Khoa học) là một danh sách các tạp chí xây dựng dựa trên tần suất trích của các bài báo đăng trong đó. Danh sách này do Viện Thông tin khoa học quốc tế (ISI, hiện nay là một bộ phận của hãng Thomson Reuteurs) lần đầu tiên công bố vào năm 1960. Có hơn 3700 tạp chí nằm trong danh sách này, bao trùm 100 lĩnh vực khác nhau.

Sau đó, một phiên bản dài hơn của SCI là Science Citation Index Expanded (SCIE, tạm dịch Chỉ số Trích dẫn Khoa học Mở rộng) cũng được công bố, bao gồm hơn 6500 tạp chí trên khoảng 150 lĩnh vực.

*****************The End**************

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

The Soda Pop