Duck hunt
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Thời gian trôi mãi - Trang 10

Full | Lùi trang 9 | Tiếp trang 11

Chương 32

Màn đêm buông xuống, không biết trời đã lất phất mưa từ lúc nào, đầu tiên là một hai hạt nhỏ rơi xuống, sau đó mưa mỗi lúc một dày hạt hơn. Nước mưa làm ướt tóc Nhâm Nhiễm, chảy xuống cổ áo, lưng thấy lành lạnh, cô mới giật mình, ngơ ngác ngẩng đầu lên, mưa thi nhau phả vào mặt cô.

Nước mắt trộn lẫn nước mưa chảy vào miệng cô, mằn mặn, chan chát như nước biển. Mặc dù đang đứng trước mặt hồ mênh mông dưới màn đêm, xung quanh không có một bóng người, nhưng cô cũng không thể khóc thổn thức, thoải mái như thời còn là thiếu nữ, thời gian tựa như một bàn tay vô hình, bóp nghẹt mọi gợn sóng cảm xúc trong cô, nước mắt tuôn trào không thể cuốn đi nỗi cay đắng trong đáy lòng, khóc không thành tiếng cũng làm con người ta mất sức. Cô đã sức cùng lực kiệt.

Cô lấy máy điện thoại đang đặt ở chế độ im lặng ra xem giờ, gần bảy giờ, màn hình hiển thị cuộc điện thoại bị lỡ của Điền Quân Bồi, cô thực sự không còn đầu óc nào để gọi lại ngay; cất điện thoại vào túi, bám tay vào lan can đứng dậy, đưa tay vuốt mặt, quay người đi vào khách sạn, vừa bước xuống cầu thì thấy có hai người đi ngược lại, không ngờ lại là Trần Hoa và Lữ Duy Vi.

Nhâm Nhiễm biết chắc chắn nhìn cô bây giờ rất thảm hại, nhưng cô không thể tránh mặt họ được nữa, Trần Hoa đã túm chặt tay cô, dưới ánh đèn lờ mờ nhìn cô một lượt từ đầu đến chân, hạ thấp giọng hỏi, "Có chuyện gì vậy?'

"Mưa rồi". Cô trả lời bâng quơ, hất tay anh ra, không còn kịp để ý đến ánh mắt dò hỏi của Lữ Duy Vi nữa mà chạy vội vào khách sạn.

Nhâm Nhiễm quay về phòng, lấy khăn tắm lau qua tóc rồi vội vàng thu dọn đồ đạc. Lúc đầu cô đoán bữa tiệc chia tay tối hôm nay sẽ kết thúc rất muộn, định đợi đến hôm sau, thanh toán xong tiền thù lao mới về nhà, nhưng hiện giờ cô không muốn ở đây thêm một giây nào nữa.

Tuy nhiên, vừa mở cửa phòng ra cô liền sững người Trần Hoa đứng ngoài hành lang. Cô tiến thoái lưỡng nan, chôn chân tại chỗ.

“Có chuyện gì vậy?” Trần Hoa lại hỏi cô một lần nữa.

"Không có gì, em hơi đau đầu, muốn về nhà nghỉ sớm".

Trần Hoa đỡ lấy chiếc túi du lịch cho cô, nói rất ngắn gọn: "Anh đưa em về".

Giống như trước đây, anh lái một chiếc xe Benz, đỗ ngay ở cổng khách sạn. Mưa đã to hơn lúc nãy, xe chạy với tốc độ bình thường, mưa rơi lộp độp xuống xe, cần gạt nước mưa quay đi quay lại, khiến trong xe yên tĩnh một cách lạ thường.

Cô ngồi ở ghế sau, nhắm mắt lại. Cô không nói dối, mũi cô bị ngạt, đầu đau như búa bổ, cả một tuần liền ban ngày bận tối mắt tối mũi, tinh thần tập trung cao độ, đêm chỉ được ngủ năm, sáu tiếng đồng hồ, vốn đã mệt mỏi rã rời, hiện tại đầu óc u minh, không còn sức nào để tranh cãi với anh, đương nhiên là rất biết ơn vì anh không hỏi gì thêm nữa.

Xe chạy đến sân khu nhà Nhâm Nhiễm ở, Trần Hoa xuống xe vòng qua đầu xe ngăn cô lại, "Để anh đưa em lên".

Cô đón lấy chiếc túi du lịch trong tay anh và không nhìn anh, “Cảm ơn tổng giám đốc Trần, không cần đâu anh".

Nhâm Nhiễm lên nhà, vứt chiếc túi du lịch xuống chuẩn bị đi tắm, nhưng bình nước nóng một tuần không dùng, sau khi bật phải đợi một lúc nước mới nóng, cô đành phải thay sang bộ quần áo ngủ, ngả đầu xuống ghế sofa chờ.

Cô ngồi thẫn thờ một lát, ánh mắt dừng lại trên cuốn Xa rời đám đông bát nháo đặt trên tràng kỷ, cô vội cầm lên, giở ngay sang chương 53 mà không kịp suy nghĩ gì, tìm đến đoạn đó."... Troy ngã xuống. Khoảng cách giữa hai người quá gần, lớp sắt mỏng trên đầu đạn không vỡ ra mà xuyên thẳng vào cơ thể anh. Anh hét lên một tiếng thất thanh - co giật một hồi - người ưỡn lên - sau đó, cơ bắp anh nhũn ra, nằm bất động".

Ánh mắt cô dừng lại trên những hàng chữ này. Hồi đầu khi đọc cuốn sách này, trong lòng cô chỉ nghĩ đến tâm trạng lúc đó của mẹ. Đương nhiên, mẹ cô không có gì liên quan với cuộc sống của các nhân vật trong truyện, còn hiện tại, từ cảnh tấn công bằng súng hãi hùng này, cô lại liên tuởng đến cái chết của Kỳ Gia Tuấn, bất giác cô rùng mình. Không cần phải đọc đoạn miêu tả về phản ứng của Bathsheba nữa, dĩ nhiên, mọi chuyện mà nhân vật nữ sống ở thời đại xa xôi đó trải qua không có điểm nào giống cô. Nhưng bi kịch của số phận lại tồn tại ở mọi nơi mọi lúc, không ai có thể chống cự trước sự thay đổi lớn lao của cuộc sống. Cuối cùng Bathsheba đã thoát khỏi những suy nghĩ nặng nề, còn cô thì sao? Cô đặt sách xuống, nhắm đối mắt cay xè lại

Chuông cửa đột nhiên vang lên, cô đứng dậy nhìn qua lỗ nhìn trên cửa, đứng ngoài cửa là Điền Quân Bồi. Cô hơi bất ngờ, vội vàng mở cửa, “Quân Bồi, sao anh lại biết là em đã về?”

Điền Quân Bồi xách một chiếc túi bước vào, nét mặt hơi khác lạ, anh bước đến bên bàn ăn, lấy từ trong túi ra một hộp đựng đồ ăn, sau đó lại lấy ra hai hộp thuốc đưa cho cô, "Tiểu Nhiễm, em ăn ít cháo rồi uống Aspirin và thuốc cảm đi".

Nhâm Nhiễm càng bất ngờ hơn: "Sao anh lại biết em đau đầu và chưa ăn cơm”.

"Vừa nãy anh gặp Trần Hoa ở dưới sân, những cái này là do anh ấy mua, anh ấy bảo anh mang lên".

Nhâm Nhiễm ngượng ngùng vâng một tiếng, ngần ngừ một lát rồi giải thích: “Hôm nay anh ấy đưa em về".

Điền Quân Bồi gật đầu, "Anh biết. Em không nghe điện thoại của anh, anh rất lo, lái xe đến khách sạn Bên Hồ để đón em, vừa đến cổng thì gặp em lên xe Trần Hoa".

Nhâm Nhiễm càng không thể nói được gì hơn.

Điền Quân Bồi thở dài, "Anh xin lỗi, anh thực sự... đã ghen. Lúc đầu anh định ra về, nhưng nghĩ lại, chắc là em có lý do của em, và thế là anh lại đến đây, kết quả là gặp Trần Hoa mua đồ đến cho em".

Nhâm Nhiễm cười buồn, “Em phải là người nói lời xin lỗi mới đúng, Quân Bồi, e rằng những lý do của em nói ra rất vụn vặt. Em biết là anh đã gọi điện thoại cho em, lúc đầu em không nghe thấy, sau đó đầu đau quá, định là về phòng sẽ gọi lại cho anh. Em biết, em không nên lên xe anh ấy …”. Cô không biết phải nói gì, cuối cùng quyết định nói thật, "Em mệt quá chẳng thiết nghĩ gì”.

“Thôi, bây giờ em đừng nói gì nữa. Sắc mặt em rất tệ, ngồi xuống tranh thủ cháo đang còn ấm mà ăn đi, rồi uống thuốc và nghỉ sớm đi".

Sau khi Nhâm Nhiễm lên giường, Điền Quân Bồi tắt đèn hộ cô rồi ra ngoài đóng cửa lại. Đi xuống dưới đất, anh nhìn bốn xung quanh chiếc xe Benz màu đen đó của Trần Hoa đã đi mất từ lâu. Bất giác anh thầm chế giễu mình, dĩ nhiên là người đàn ông đó sẽ không phải đứng ở dưới đất đợi đến khi nhìn thấy anh ra về mới yên tâm.

Trên thực tế, dường như Trần Hoa đã biết đến sự tồn tại của anh từ lâu, và anh ta cũng không cho rằng sự tồn tại của anh là mối đe dọa ngầm đối với anh ta.

Lúc họ gặp nhau dưới đất, anh vô cùng sửng sốt, chưa kịp nói gì, Trần Hoa đã đưa chiếc túi đang cầm trong tay cho anh một cách rất tự nhiên và nói với giọng bình thản: "Luật sư Điền, Nhâm Nhiễm đang mệt, anh mang cái này lên, trong đó có cháo và thuốc Aspirin, thuốc cảm, bảo cô ấy ăn xong thì nghỉ sớm đi. Nếu ngày mai cô ấy vẫn chưa khỏe thì nhớ đưa cô ấy đi khám bệnh"

Sau khi dặn dò xong, Trần Hoa liền quay người bỏ đi, Điền Quân Bồi đứng như trời trồng, tự nhiên không biết phải làm thế nào.

Kể từ khi làm luật sư đến nay, anh đã tiếp xúc và quan hệ với đủ mọi hạng người, giải quyết rất nhiều vụ án li kì, trải qua rất nhiều trường hợp mà những người cùng tuổi với anh chưa từng trải qua. Anh biết mặc dù chưa đạt được đến mức sắc mặt không đổi khi nhìn thấy núi Thái Sơn đổ trước mặt nhưng cũng là người hết sức bình tĩnh, không dễ dàng bị người khác điều khiển, sai khiến, tuy nhiên, người đàn ông có cái tên rất đỗi bình thường đó đã khống chế cục diện và bầu không khí, rõ ràng là người ta không thể liệt anh ta vào hàng những người bình thường.

Một người đàn ông từ trước đến nay vốn rất tự tin, đột nhiên hiểu ra điều này, đương nhiên không phải là một cảm giác vui vẻ. Anh cố gắng để mình bình tĩnh trở lại, nhưng bất giác lại nhớ đến mối tình mà trước đây anh đã trải qua.

Hồi học cấp ba có cô bạn gái viết thư cho anh, chuyện này được giấu cô giáo nên cũng hồi hộp, kịch tính hơn nhiều so với việc hẹn hò với cô bạn gái đó

Sau khi vào đại học, anh đã yêu chính thức, kéo dài gần một năm. Nhưng hiện tại, nếu bảo anh tả lại hình dáng của cô bạn gái đó thì anh không còn nhớ nữa, mọi thứ đã trở nên mơ hồ, chuyện duy nhất mà anh còn có ấn tượng, là cùng lúc đó có một cậu bạn khác theo đuổi cô bạn đó, nhiệt tình hơn anh nhiều, còn hẹn anh đến để đàm phán, yêu cầu anh rút lui, nói đến đoạn xúc động còn rơi nước mắt. Anh vô cùng sửng sốt trước sự đơn phương và ấu trĩ của đối phương, đồng thời lại cảm thấy xấu hổ thay cho sự mềm yếu của cậu ta. Cô gái bị kẹt ở giữa đó ít nhiều củng tỏ ra dao động. Anh không kiên trì được lâu chủ động bỏ cuộc. Sau đó cô bạn đã gửi cho anh một email rất dài, trách anh lạnh lùng, nói sẽ không bao giờ tha thứ cho anh. Nhưng mấy năm sau khi họ gặp lại, cả hai cùng cười, nói chuyện rất vui vẻ, cả hai đều hiểu ý nhau và không nhắc lại chuyện cũ nữa.

Anh nghĩ, sự hoang đường và lòng nhiệt tình khi người ta còn trẻ luôn là một sự lãng phí, có ai coi mối tình nông nổi đó là một vết thương khắc cốt ghi tâm đâu, nó chẳng khác gì một giọng văn vô nghĩa tự hành hạ mình.

Nhưng hiện tại, lần đầu tiên anh buộc phải nghĩ rằng, có lẽ mối tình mà Nhâm Nhiễm đã từng trải qua không giống với anh. Anh không thể biết, cô ra đi kiên quyết như vậy, nói đến tình cũ không hề tỏ ra lưu luyến, rốt cục là có bao nhiêu phần để cô muốn chứng minh với anh rằng, cô đã gạt hẳn mối tình thời trẻ đó ra khỏi suy nghĩ của mình và thoát khỏi sự ảnh hưởng của Trần Hoa.

Điền Quân Bồi vừa về đến văn phòng, đang chuẩn bị tiếp tục giải quyết công việc thì nhận được điện thoại của mẹ, bà đi thẳng luôn vào vấn đề: “Cô bạn gái mà con mới yêu là như thế nào vậy? Từ trước đến nay ba mẹ không can thiệp nhiều vào cuộc sống của con, nhưng ba mẹ không muốn con nông nổi".

Đương nhiên là anh biết tại sao mẹ anh lại nói như vậy, "Trịnh Duyệt Duyệt còn nói gì với mẹ nữa không?"

Mẹ anh hậm hực nói: "Con đừng nghĩ linh tinh, Duyệt Duyệt không nói gì cả. Chỉ có chú Trịnh đã hẹn gặp và nói chuyện với ba mẹ một lần”.

"Chuyện này thì có liên quan gì đến chú ấy?" Anh không thể giữ bình được nữa”.

"Quân Bồi, tại sao con lại có thể tỏ thái độ đó với người lớn chứ Trịnh chỉ quan tâm đến con mà thôi". Mẹ anh liền chỉ ngay ra bằng giọng rất nghiêm túc, "chú Trịnh rất thật lòng, nói đúng là chú ấy rất muốn con và Duyệt Duyệt yêu nhau, kết hôn, nhưng chú ấy biết chuyện của con cái không thể bắt ép được. Chú ấy còn nói, từ trước đến nay chú ấy rất quý mến con, kể cả con không làm được con rể thì cũng là đứa cháu. Chú ấy chỉ không muốn sau khi chia tay vội vàng với Duyệt Duyệt con lại dính ngay vào một cô gái có lai lịch không rõ ràng. Đây cũng là điều mà ba con và mẹ lo lắng nhất"

“Mẹ, trước khi đến đây làm việc, con đã nói lời chia tay dứt khoát với Duyệt Duyệt, và đúng là con cũng đã có bạn gái mới, cô ấy tên là Nhâm Nhiễm, không tồn tại cái gọi là lai lịch không rõ ràng đâu mẹ".

Quân Bồi không muốn nói nhiều qua điện thoại, anh biết điều gì là có tính thuyết phục nhất đối với cha mẹ anh, "Cha cô ấy là nhà luật học nổi tiếng Nhâm Thế Yến, hiện đang là Viện trưởng Viện luật học của đại học Z. Cô ấy đi du học ở Australia về, hiện tại đang làm công việc dịch thuật".

Quả nhiên là mẹ anh rất ngạc nhiên, bà đã làm việc nhiều năm ở ban ngành kỹ thuật, cũng đã từng trải nhiều, không đến nỗi giật mình trước thanh danh của ông Nhâm Thế Yến. Chỉ có điều sau khi nói chuyện với ba Trịnh Duyệt Duyệt, về đến nhà, hai vợ chồng liền vào mạng Internet tìm hiểu những bài viết nói về Nhâm Nhiễm không nhiều, chỉ nói cô là người giữ cổ phần lớn, rất bí ẩn, không ai biết được lai lịch của cô, điều này đã đủ làm cho họ phải tò mò. Hiện tại nghe con trai nói vậy, tự nhiên cô gái này lại biến thành người có thân thế trong sạch nên bà cũng hơi bất ngờ.

Bà ngần ngừ một lát rồi hỏi anh: "Thế chuyện cổ phiếu của nó là thế nào? Kể cả là con của nhà luật học nổi tiếng thì cũng không thể quá giàu có, nó còn trẻ như thế, làm sao có thể nắm trong tay nhiều tài sản như vậy?"

Điền Quân Bồi bèn lựa lời trả lời: "Đó chỉ là về mặt danh nghĩa thôi, rất nhiều hoạt động phát hành riêng lẻ đều được thao tác theo hình thức đó. Thôi, mẹ cứ nói với ba là đợi con về rồi ta sẽ nói chuyện này sau, ba mẹ đừng suy nghĩ nhiều làm gì, cũng đừng nghe người khác bắt bóng bắt gió".

Tâm trạng của Điền Quân Bồi không được vui, không còn đầu óc nào để giải quyết công việc, anh gọi điện thoại cho Phùng Dĩ An và hẹn Phùng Dĩ An ra ngoài uống rượu. Vì định mượn rượu giải sầu nên anh không lái xe mà bắt một chiếc taxi, vòng đi vòng lại, mãi mới tìm thấy quán bar mà Phùng Dĩ An chỉ, nằm trong một khu khá heo hút. Anh bước vào ngó, khách trong quán cũng không phải là ít, nhưng yên tĩnh hơn nhiều so với các quán bar khác.

"Chỗ này có gì hay không?" Sau khi ngồi xuống, Điền Quân Bồi liền hỏi chuyên gia ẩm thực Phùng Dĩ An.

Phùng Dĩ An cười đáp: "Quán bar này được xây dựa vào một cái hầm, bên dưới được cải tạo thành hầm ủ rượu vang, chuyên bán rượu vang nhập khẩu, rất nhiều người thích thưởng thức rượu vang ở vùng này thường đến đây uống rượu, mua rượu. Biết rằng cậu không thích trò này nên bọn mình ngồi ở trên vậy".

Điền Quân Bồi cũng đã được nghe về thú thưởng thức rượu vang mới xuất hiện trong nước, ông Hầu - cựu trưởng văn phòng luật sư rất thích trò này, thường xuyên say sưa nói về kinh nghiệm thưởng thức rượu ở văn phòng, nói nghe rất thành thạo. Nhưng anh không hào hứng lắm, chỉ để Phùng Dĩ An gọi rượu mà không quan tâm đến năm tháng hay nơi sản xuất.

Mặc dù nói là hẹn nhau ra uống rượu giải khuây nhưng vẫn không thể tránh khỏi việc nhắc đến tình hình của Húc Thăng và chuyện của Thượng Tu Văn hiện nay. Phùng Dĩ An nói với anh rằng, Cam Lộ vẫn sống tạm trong căn hộ để không của Thượng Tu Văn, nhưng quan hệ giữa hai người dường như đã có chiều hướng khá lên.

"Thế thì tốt".

"Tốt cái gì. Tu Văn mong có con từ lâu, tiếc là bị sảy mất, sợ vợ buồn, vẫn phải cố gắng không để lộ ra rằng mình buồn, haizz, nói đi nói lại, đàn ông bây giờ cũng khổ thật, phải gánh vác quá nhiều thứ trên lưng".

"Dĩ An, dường như anh đứng trên lập trường của Tu Văn nhiều quá".

"Không hẳn là thế", Phùng Dĩ An lắc đầu, bê ly rượu lên, nhấp một ngụm, "thực ra tôi cũng rất thông cảm với Cam Lộ. Nhưng tôi cho rằng, đúng là phụ nữ có quyền thích làm gì thì làm nấy hơn đàn ông. Cùng là việc đó, nếu phụ nữ làm thì đàn ông phải tha thứ một cách vô điều kiện; Còn nếu đàn ông làm thì gần như có thể khẳng định rằng, họ không được đối xử như vậy".

Điền Quân Bồi có nghe loáng thoáng sau khi Dĩ An thất tình, từ một chàng công tử vô tư biến thành một kẻ hơi chán ghét cuộc đời, bất giác anh thấy buồn cười, "Anh đưa nam quyền ra không hợp thời đâu".

“Còn nam quyền gì nữa", Phùng Dĩ An lắc đầu quầy quậy, "hiện tại đàn ông là phái yếu thực sự. Quân Bồi, tôi thấy cô bé Nhâm Nhiễm mà cậu đưa đi chơi đó rất điềm đạm, tự nhiên, không hống hách, hung hăng như con gái thời nay, cố mà giữ”.

Điền Quân Bồi không có tâm trạng nào để nói chuyện về Nhâm Nhiễm với Phùng Dĩ An, anh chỉ cười nói: "Ê, giọng điệu từng trải của anh khiến tôi phải dựng tóc gáy đấy”.

"Tôi là người từng trải thật mà, tôi cũng thấy hơi sợ chuyện tình cảm rồi, cái mình mong thì chẳng được, cái mình yêu rồi cũng mất, nghĩ thấy vô vị thật”.

"Thật không chịu nổi anh, Dĩ An, tôi không kỳ vọng anh khích lệ được gì cho tôi đâu, nhưng củng không thể nhìn thấu trần thế bằng con mắt tứ đại giai không[1] như thế".

[1] : Tứ đại giai không: người Ấn Độ cổ đại cho rằng, "tứ đại" là 4 vật chất cấu thành nên vũ trụ gồm địa, thủy, hỏa, phong. Tứ đại giai không" là chỉ tất cả mọi cái trên thế giới đều là hư không. Đây là một tư tưởng tiêu cực

Phùng Dĩ An liền cười ha ha,"Nhìn thấu sớm một chút vẫn tốt hơn" Rồi anh nâng ly ra hiệu cho Điền Quân Bồi, "có thể giải tỏa rất nhiều nỗi phiền muộn".

Hai người mỗi người có một tâm sự riêng, uống cũng khá nhiều. Nửa đêm khi ra khỏi quán bar, cả hai đều đã say, gọi taxi ai về nhà nấy. Từ trước đến nay Điền Quân Bồi rất hạn chế trong chuyện uống rượu, lần đầu tiên say đến mức này, mãi mới đút được chìa khóa vào ổ khóa, sau khi vào phòng không có ý định tắm rửa, thay quần áo gì cả, mò vào phòng ngủ liền nằm lăn ra giường: ngủ,

Ngày hôm sau tỉnh dậy đã là hơn mười giờ sáng, mặc dù là cuối tuần, nhưng anh cũng rất ít khi ngủ đến giờ này mới dậy. Anh chỉ xác nhận được một điều, trên người anh có mùi rất khó ngửi, đầu anh rất đau, mọi nỗi phiền muộn trong lòng không giảm đi được chút nào.

Anh vừa tắm vừa nghĩ, xem ra việc mượn rượu giải sầu không hợp với mình, sau này vẫn nên uống điều độ thì hơn. Sau khi ra khỏi phòng tắm, anh lấy điện thoại ra, nhìn thấy trên máy có cuộc gọi nhỡ. Ngoài số điện thoại liên quan đến công việc còn có một cuộc do Nhâm Nhiễm gọi từ hơn nửa tiếng trước. Anh vội vàng gọi lại.

“Tiểu Nhiễm, tối qua anh uống hơi nhiều nên vừa mới dậy, em gọi cho anh à? Đã đỡ mệt hơn chưa em?”

"Uống thuốc xong được ngủ một đêm, em đã khá hơn nhiều rồi anh ạ, em định hỏi anh có tiện đưa em đến khách sạn Bên Hồ hay không, trung tâm phục vụ diễn đàn gọi điện cho em bảo em phải đến ngay để thanh toán thù lao. Anh không nghe điện thoại nên em tự đi rồi".

Điền Quân Bồi biết Nhâm Nhiễm không phải là cô gái có người yêu rồi là bắt đối phương phải đưa đón cho bằng được. Gần như cô không bao giờ đưa ra yêu cầu gì trong chuyện này, lần này gọi điện thoại đến, rõ ràng là có ý muốn bù đắp chuyện không vui xảy ra tối hôm qua. Anh càng thấy hối hận vì mình đã say.

“Em ở đó đợi anh nhé, anh sẽ đi đón em ngay".

Nhâm Nhiễm bỏ máy xuống, đi vào chỗ thầy Tưởng thanh toán, thầy Tưởng khen cô vì cô đã hoàn thành công việc xuất sắc, đồng thời nói nhớ giữ liên lạc, hy vọng sau này nếu có việc gì cần đến phiên dịch có thể tìm cô. Dĩ nhiên là cô đã vui vẻ đồng ý.

Cô đi ra, bước về góc của sảnh lớn, định ngồi xuống ghế sofa đợi Điền Quân Bồi thì lại nhìn thấy Lữ Duy Vi đang ngồi bên ghế sofa, bên cạnh có đặt một chiếc va ly. Nhìn thấy cô, Lữ Duy Vi liền đặt tờ tạp chí xuống, cười và cất tiếng chào: "Xin chào Nhâm Nhiễm".

Nhâm Nhiễm thấy hơi bất ngờ, bèn thể hiện ra động tác chào tạm biệt "Tiến sĩ Lữ, chào chị, bây giờ chị ra sân bay à?"

"Đúng vậy, em ngồi đi, chị đang đợi em".

Cô đành phải ngồi xuống, "Tiến sĩ Lữ biết em đến đây à”

"Chị nhờ thầy Tưởng thông báo cho em biết sáng hôm nay bắt buộc phải đến, chị phải về Bắc Kinh ngay, cùng chuyến bay với Gia Thông, chị ngồi đây đợi anh ấy đến. Trước khi đi chị rất muốn được gặp em".

Cô rất ngại thực sự không muốn chạm trán Trần Hoa ở đây một lần nữa. “Tiến sĩ Lữ tìm em có việc gì không?”

“Nhâm Nhiễm, hôm qua em không sao chứ”.

“Cảm ơn chị, em chỉ hơi bị cảm, nhưng uống thuốc vào thì không còn vấn đề gì nữa".

“Dường như em không tò mò gì về quan hệ của chị và Gia Thông thì phải", Lữ Duy Vi ngồi bằng tư thế rất thoải mái, nụ cười nở trên môi

Nhâm Nhiễm bình thản nói: "Tiến sĩ Lữ, có rất nhiều chuyện em không thấy tò mò".

"Thái độ này rất thú vị, khiến chị ngày càng tò mò về em".

"Chúc tiến sĩ Lữ lên đường may mắn, em..

Lữ Duy Vi liền làm động tác ngắt lời cô, "Nhâm Nhiễm, em đợi một lát nghe chị nói hết đã. Chị và Gia Thông quen nhau rất lâu rồi, có thể nói, chị là mối tình đầu của anh ấy".

Đương nhiên là Nhâm Nhiễm đã nhận ra tại buổi biểu diễn từ thiện ở Bắc Kinh lần trước, Lữ Duy Vi đã tỏ ra muốn có chuyện gì nói với cô, nhưng cô không ngờ rằng đối phương lại nói ra chuyện này. "Chị không cần thiết phải nói chuyện riêng tư với em đâu".

Vẻ mặt Lữ Duy Vi lại tỏ ra rất bình thản, "Mặc dù Gia Thông không yêu cầu chị giải thích điều gì với em, nhưng chị cảm thấy chị nên nói rõ với em thì hay hơn. Hồi học nghiên cứu sinh chị đã quen anh ấy, hồi đó anh ấy đang học đại học, chị hơn anh ấy ba tuổi, nhưng nhìn anh ấy già dặn hơn tuổi thực rất nhiều, sự chênh lệch này về tuổi tác không có gì là lớn cả. Chị rất thích anh ấy và thế là đã chủ động nói với anh ấy. Dùng cách nói của thời nay là tỏ tình, chị thực sự ghét cái từ này, hình như là từ của Nhật Bản du nhập vào, thể hiện rõ ý cầu xin. Tóm lại, Gia Thông đã chấp nhận chị, và bọn chị đã đến với nhau".

Nhâm Nhiễm không biết làm thế nào, đành phải im lặng, nhưng vẫn chợt nghĩ, hóa ra Kỳ Gia Thông không chỉ một lần đón nhận tình yêu chủ động từ phía con gái, thảo nào năm xưa anh tỏ ra rất bình tĩnh, thấu hiểu và khoan dung trước sự ngưỡng mộ có phần rụt rè của cô.

"Quan hệ giữa chị và anh ấy khá ổn. Tuy nhiên, khi còn trẻ, dường như người ta không quá coi trọng tình yêu, họ luôn tưởng rằng thế giới rộng lớn vô bờ bến còn có rất nhiều sự việc chờ đợi mình trải nghiệm. Chị giành được học bổng sang Mỹ học tiến sĩ, và thế là chị đã chia tay anh ấy. Anh ấy tỏ ra rất thoải mái, thấu hiểu và đưa chị ra sân bay. Cuộc sống ở nước ngoài rất phong phú nhưng chị phát hiện ra rằng, chị vẫn không thể quên được anh ấy. Ba năm trước, chị và anh ấy đã tái ngộ tại Bắc Kinh, sau đó... chị lại một lần nữa đem lòng yêu anh ấy".

"Chuyện này thực sự không có liên quan gì đến em”. Nhâm Nhiễm đành phải ngắt lời Lữ Duy Vi, "tiến sĩ Lữ, em không muốn thất lễ nhưng em không có đủ tư cách để quan tâm chuyện tình cảm của chị. Hai người yêu nhau hay không yêu nhau là chuyện của hai người, không cần phải nói với em đâu".

Lữ Duy Vi không để ý gì đến lời nói của cô mà chỉ nhìn cô chăm chú, chị có một đôi mắt sáng và thông minh, giọng nói bình thản. "Ba năm trước, Gia Thông không hề để ý gì đến những tình cảm mà chị dành cho anh ấy. Chị không quan tâm lắm vì trước đây anh luôn tỏ ra thờ ơ trước chuyện tình cảm, có phần giống...." Lữ Duy Vi nghĩ một lát, "một người không đói lắm sẽ không chủ động đi kiếm thức ăn, nhưng nếu bạn mời anh ta vào bàn tiệc, chỉ cần không thấy ngán, anh ta vẫn muốn ngồi xuống ăn”.

Mặc dù trong lòng rối bời, nhưng Nhâm Nhiễm cũng bật cười vì cách ví von này, chỉ có điều nụ cười của cô hơi chua chát: "Tiến sĩ Lữ, chị không để tâm đến thái độ này của anh ấy à?"

"Yêu một người, e rằng sẽ yêu mọi cái của anh ta, bao gồm sự lạnh lùng và cao ngạo trong con người anh ta. Về mặt này, chị không phải là người theo chủ nghĩa nữ quyền triệt để, ha ha". Lữ Duy Vi nhún vai cười, "Chị nghĩ, chắc mình không chơi được những trò tinh tế, hàm súc như thế này nữa, chị quyết định sẽ nói thẳng với anh ấy như trước đây, có thể anh ấy sẽ bất ngờ, nhưng chắc vẫn sẽ chấp nhận, tiếc rằng chị đã nghĩ sai, anh ấy nói người mà anh ấy yêu là em, anh ấy không thể đón nhận người khác nữa".

Nhâm Nhiễm đưa mắt nhìn xuống dưới, nói bằng giọng có phần buồn chán: "Và thế là chị tò mò về em ư?"

"Đó là điều rất bình thường thôi, bởi chị không thể nghĩ được rằng Gia Thông lại chủ động thừa nhận yêu người khác".

"Thế thì chắc chị đã tìm hiểu được tình hình của em rồi, em đã trải qua một thời gian trị liệu tâm lý rất dài, ngay cả chuyện riêng tư của mình cũng phải tìm bác sĩ để tâm sự, dĩ nhiên là em không có hứng thú gì với tình cảm của mọi người xung quanh. Em không giúp được gì chị"

Lữ Duy Vi lại một lần nữa bật cười thành tiếng, lắc đầu, giọng vừa tỏ ra ngạo mạn vừa tỏ ra trêu chọc, "E rằng em vẫn hiểu lầm chị, Nhâm Nhiễm ạ. Trong chuyện tình cảm, chị không cần thiết phải nhờ ai giúp đỡ. Trong buổi biểu diễn từ thiện đó, đúng là chị muốn quan sát em, đánh giá xem chị có bao nhiêu cơ hội. Lúc đó chị nghĩ, một cô gái lạnh lùng, sống khép mình như vậy, nhìn thấy hình như chẳng có hứng thú với bất kỳ chuyện gì, không phải là mẫu người dễ làm Gia Thông phải cảm động, chắc là chị vẫn có thể tìm được cơ hội. Nhưng Gia Thông đã cho chị thấy rằng, sự phán đoán này của chị là hoàn toàn sai. Chị tán thành việc cố gắng hết mình để giành lấy, nhưng điều quan trọng là phải biết buông tay kịp thời, không nên biết nó không được mà vẫn làm. Sinh mệnh rất đáng quý, có quá nhiều việc phải làm, không nên lãng phí. Chị cũng nói với Gia Thông như vậy, em đoán xem anh ấy đã trả lời thế nào?"

"Đây cũng là điều mà em không tò mò".

Lữ Duy Vi cười rất thoải mái, "Quả thực là em rất thờ ơ với mọi chuyện xung quanh Nhâm Nhiễm ạ, thực ra là không cần thiết, sống như thế này rất vô vị, sẽ phải bỏ lỡ rất nhiều trải nghiệm thú vị".

Nhâm Nhiễm cũng cười, "Em thật sự cho rằng, với tính cách thoải mái này của chị, chắc chắn chị sẽ được sống một cuộc sống rất vui vẻ, thú vị tiến sĩ Lữ ạ. Tuy nhiên cuộc sống mà mỗi người cần và có thể sống lại rất khác nhau"

Nụ cười trên môi Lữ Duy Vi tắt dần, nhìn chị như đang suy nghĩ gì "Hiện giờ ít nhiều chị cũng đã nhận ra được điểm tương đồng giữa Gia Thông và em. Thực tế là, câu trả lời của anh ấy tương tự như em, anh ấy nói rằng cuộc sống mà anh ấy muốn sống không giống chị" .

"Cũng chưa chắc đã giống em".

"Em đang cố gắng vạch ra ranh giới giữa em và anh ấy ư? E rằng anh ấy sẽ không đồng ý. Anh ấy nói thẳng với chị rằng, anh ấy rất yêu em, trước đây anh ấy đã buông tay trong lúc không nên buông tay, hiện tại không được tái phạm sai lầm đó nữa".

Cách nói rõ ràng, chuẩn xác này khiến Nhâm Nhiễm không biết phải nói gì, "Tiến sĩ Lữ, em không hiểu tại sao chị lại tìm em để nói những chuyện này?"

“Gia Thông không kể cho chị nghe giữa em và anh ấy đã xảy ra chuyện gì, chị cũng không có ý định dò hỏi. Đáng lẽ chị có nhiều cơ hội chiếm được trái tim của anh ấy, chỉ tiếc rằng chị đã bỏ lỡ cơ hội đó, không còn cách nào lấy lại nữa. Tuy nhiên, chị và Gia Thông là bạn bè, chị rất trân trọng tình bạn với anh ấy, không muốn vì chị mà hai người phải hiểu lầm nhau, chính vì thế hôm nay chị muốn giải thích với em như vậy".

“Cám ơn ý tốt của chị, nhưng thực sự không cần thiết phải như vậy".

“Có thể, thực ra hôm qua chị đã gọi điện cho Gia Thông, anh ấy cũng nói như vậy. Anh ấy nói vấn đề lớn nhất giữa anh ấy và em không phải là sự hiểu lầm”. Lữ Duy Vi hướng ra phía cửa vẫy tay, "Đúng lúc quá, anh ấy đến rồi".

Trần Hoa bước đến, nhìn thấy Nhâm Nhiễm, có phần bất ngờ, “Nhâm Nhiễm, sao em lại ở đây? sắc mặt em tệ như vậy, đáng lẽ nên ở nhà nghỉ ngơi”.

"Em không sao”.

“Nhâm Nhiễm đến để thanh toán tiền thù lao, em và cô ấy đã gặp nhau nên nói chuyện một lát”.

Trần Hoa đưa mắt nhìn Lữ Duy Vi, Lữ Duy Vi liền cười cười với vẻ trêu đùa, anh nhếch mép, cũng coi như đã cười rồi quay sang nói với Nhâm Nhiễm: "Để anh bảo lái xe đưa em về".

"Cảm ơn anh, không cần đâu, em đang đợi bạn trai của em, anh ấy đến đón em ngay bây giờ đây".

"Ừ, anh có việc phải về Bắc Kinh một chuyến". Anh nhấc chiếc va ly của Lữ Duy Vi lên, "quay về anh sẽ liên lạc với em".

Lữ Duy Vi đứng dậy, "Nhâm Nhiễm, hy vọng có cơ hội được gặp lại em". "Tạm biệt chị".

Nhâm Nhiễm chỉ gật đầu chào tạm biệt họ, nhìn Trần Hoa và Lữ Duy Vi sánh vai nhau đi ra. Ra đến cổng thì họ gặp Điền Quân Bồi, Trần Hoa và Điền Quân Bồi cũng gật đầu chào nhau rồi đi lướt qua nhau.

Ánh mắt Nhâm Nhiễm chạm vào ánh mắt Điền Quân Bồi, cô thầm nghĩ có lẽ đây cũng được coi là một câu trong định luật Murphy: người mình không muốn gặp lại thường xuyên phải gặp; Không muốn một cảnh tượng nào đó xảy ra thì nó lại luôn xảy ra.

Chương 33

Nét mặt Điền Quân Bồi vẫn tỏ vẻ bình thản, tựa như chưa hề gặp Trần Hoa, anh lái xe đưa Nhâm Nhiễm về nhà. Nhâm Nhiễm lấy laptop ra nói chuẩn bị đến quán cà phê Lục Môn uống cốc cà phê cho tỉnh táo, tiện thể dịch tiếp tài liệu.

"Sắc mặt em không ổn lắm, em nên nghỉ ngơi cho khỏe".

“Em không sao, đi dịch một tuần, hôm nay check mail, nhận được hai lá thư của anh Thái Hồng Khai giục tiến độ, em phải tranh thủ thời gian".

Điền Quân Bồi biết, lần trước, sau khi Nhâm Nhiễm dịch xong một cuốn về thao tác quỹ và nộp bản thảo, phía nhà xuất bản đã đánh giá khá cao, cô đã nhận được thù lao đúng hẹn, Thái Hồng Khai lại gửi một cuốn phổ sách khác cũng liên quan đến lĩnh vực tiền tệ nhưng không kinh viện bằng cuốn trước đến, lần này thì chính quy hơn, ký hợp đồng xuất bản dịch thuật nghiêm chỉnh, ghi rõ mức thù lao và thời hạn nộp bản dịch. Đương nhiên là Nhâm Nhiễm rất coi trọng.

“Cuốn sách trước anh ấy không để em đứng tên, anh thực sự không hiểu cách làm ăn này". Điền Quân Bồi đã xem bản hợp đồng đó nhưng không đồng tình lắm, "lần này lại nói là sẽ đứng tên em, nhưng mọi điều khoản trói buộc em đều ghi rất rõ ràng, còn những điều khoản trói buộc nhà xuất bản lại rất mập mờ".

“Lần trước em chưa có tiếng tăm gì, không thể để em đứng tên được, nhưng nói thật là em cũng không quan tâm đến việc không có tên. Lần này anh ấy chủ động đề nghị ký hợp đồng, em đã rất bất ngờ, dù sao thì em cũng chẳng có tiếng tăm gì. Em đã tìm hiểu trên một diễn đàn dịch thuật về cơ bản đều là những điều khoản đó. Hơn nữa Thái Hồng Khai làm ăn cũng giữ chữ tín trả tiền thù lao rất đúng hẹn".

Anh không còn cách nào khác, đành phải cùng cô đến Lục Môn.

Như mọi bận, Nhâm Nhiễm và Điền Quân Bồi ngồi ở vị trí gần cửa sổ, vừa uống cà phê vừa làm việc trên laptop của mình.

Đột nhiên cửa quán cà phê bị đẩy ra rất mạnh, giọng một người đàn ông nhìn rất đẹp trai vang lên: "Bảo Tô San ra gặp tôi".

Sáng chủ nhật, quán cà phê chỉ có họ là hai vị khách ngồi trong quán, cả hai đều ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một người đàn ông cao dong dỏng bước về phía quầy và đứng ở đó, từ góc của Nhâm Nhiễm và Điền Quân Bồi nhìn ra chỉ có thể thấy anh ta mặc một chiếc áo sơ mi đen có xen các sợi kim tuyến bạc, quần dài màu đen, đeo kính đen, nhìn nghiêng thấy khuôn mặt đó rất đẹp trai, không thể chê được điểm nào.

Cô nhân viên đứng trong quầy há hốc mồm nhìn anh ta, miệng lắp bắp không nói được gì. Nhâm Nhiễm hoàn toàn thông cảm với phản ứng này vì cô đã nhận ra người đó là Ôn Lệnh Khải.

Ôn Lệnh Khải gõ xuống bàn với vẻ sốt ruột và nhắc lại một lần nữa: "Gọi Tô San ra đây”.

Cô nhân viên chợt bừng tỉnh, lắp bắp nói: “Bà chủ... Chị Tô San chưa đến".

"Gọi điện thoại bảo cô ta đến ngay đi, nói tôi đang ở đây đợi cô ta".

Cô nhân viên vội vàng nhấc điện thoại lên, Nhâm Nhiễm và Điền Quân Bồi không kìm được bèn nhìn nhau cười. Cô nhân viên đặt máy xuống, "Tô San bảo chị ấy có việc, một lát nữa sẽ đến, nếu anh có việc gì thì em có thể nhắn với chị ấy.

Ôn Lệnh Khải không nói gì mà đưa tay vào phía quầy đón lấy điện thoại, bấm nút redial, "Tô San, cô giỏi lắm, không ngờ cô lại dám đùng chiêu này để ép tôi về".

Không biết đầu bên kia nói những gì, Ôn Lệnh Khải hạ thấp giọng chỉ chiết: "Cho dù thế nào hôm nay cô cũng phải đưa Nam Nam về, ba mẹ tôi sốt ruột muốn phát điên lên rồi”.

Một lát sau, Ôn Lệnh Khải đột ngột cất giọng cao lên: "Tôi cho cô 20 phút nữa, cô phải về ngay, tôi ở đây đợi".

Ôn Lệnh Khải cúp máy 'cạch' một tiếng rồi nói với cô nhân viên: "Một cốc Espresso, cảm ơn”.

Anh ta quay người đi, mắt liếc qua chỗ Nhâm Nhiễm, bước về một bàn phía trong rồi ngồi xuống, vẫn không bỏ kính ra, lấy điện thoại di động ra xem.

Nhâm Nhiễm đang định dịch tiếp thì đột nhiên cô nhân viên bước về phía bàn của họ, vừa rót nước vào cốc vừa nói nhỏ với vẻ rất bí ẩn: "Cô Nhâm, bà chủ của bọn em bảo mời cô vào nghe điện thoại".

Nhâm Nhiễm tỏ rõ vẻ ngạc nhiên, cô nhìn Điền Quân Bồi rồi đứng dậy theo cô nhân viên đi vào quầy, vào gian phòng làm việc nhỏ đó: "Nhâm Nhiễm, may mà hôm nay em ở đây, chị vừa đưa Nam Nam về thăm ba mẹ chị, bây giờ vẫn đang ở trên đường, ít nhất phải hai tiếng nữa với về. Em nói với Ôn Lệnh Khải hộ chị rằng mời anh ấy đi cho, nếu anh ấy ở thêm một lúc nữa chắc chắn sẽ có phóng viên đến".

Nhâm Nhiễm rất thắc mắc, "Chị chỉ đưa Nam Nam về thăm ông bà ngoại việc gì anh ấy và cha mẹ anh ấy phải căng thẳng như vậy? Hình như là anh ấy vẫn rất coi trọng chị".

"Đâu có phải vì chuyện này đâu". Tô San cười khẩy một tiếng, "chị nói với họ rằng chị chuẩn bị chuyển nhượng quán cà phê Lục Môn và kết hôn với ông chủ cũ của chị, sau đó đưa Nam Nam sang Singpore để định cư".

Nhâm Nhiễm sững người.

“Chị đã nói hết lời hết lẽ với ba mẹ anh ấy rồi, môi trường ở bên kia có lợi cho sự phát triển của Nam Nam hơn, chị cam đoan nghỉ hè sẽ đưa Nam Nam về thăm họ, họ có thời gian cũng có thể sang Singapre để thăm cháu. Ai ngờ hai ông bà lại nổi trận lôi đình, nói chị lấy con gái ra để ép anh ấy phải cưới chị. Chị ép cái gì, lần này chị về nhà để xin giấy xác nhận tình trạng hôn nhân, cho anh Lý gặp ba mẹ chị, sau đó đi đăng ký kết hôn".

Lần này đi du lịch về, Tô San không nhắc gì đến chuyện sẽ kết hôn với ông Lý, cũng phải hơn một tuần rồi Nhâm Nhiễm không đến Lục Môn, cô thầm thán phục sự quyết đoán của Tô San, "Thế em phải nói gì với Ôn Lệnh Khải?"

“Anh ấy đã quen với việc coi mình là trung tâm, vừa nãy không thèm nghe chị nói gì mà đã ra lệnh cho chị sau 20 phút phải có mặt, sau đó liền cúp máy luôn, buồn cười thật đấy”. Tô San hậm hực nói, “Một là chị phải mở cửa bán hàng, hai là chị không muốn để đám phóng viên lại kéo đến viết linh tinh, gây rắc rối cho Nam Nam. Nếu không chị cũng mặc kệ anh ta, cho anh ta ngồi đấy cả ngày cũng chẳng sao. Đám nhân viên nhìn thấy anh ta say như điếu đổ, méo cả giọng, chẳng kỳ vọng họ có thể đuổi được anh ta đi. Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có thể nhờ em nói hộ chị. Bảo anh ta về nhà, sau hai tiếng nữa chắc chắn chị sẽ đến nói chuyện với anh ta.

Nhâm Nhiễm dành phải nhận lời, cô cúp mày rồi bước ra, đi thẳng đến chỗ Ôn Lệnh Khải, nhưng chưa đợi cô kịp mở miệng, Ôn Lệnh Khải đã không thèm ngẩng đầu lên, nói với giọng khách khí nhưng lạnh lùng: “Hiện tại đang là thời gian riêng tư, không xin chữ kí, không chụp ảnh chung, cám ơn”.

Từ nãy đến giờ Điền Quân Bồi vẫn theo dõi mọi cử chỉ của Nhâm Nhiễm, không nhịn được nữa anh liền bật cười. Nhâm Nhiễm liếc mắt về phía anh, mép hơi nhếch lên, bình thản nói: "Anh Ôn Lệnh Khải, em được chị Tô San uỷ thác và chuyển lại lời nhắn với anh rằng, hiện tại chị ấy đang vào đường cao tốc của Hán Giang, khoảng hai tiếng đồng hồ nữa mới vào thành phố, chị ấy hẹn gặp anh ở nhà ba mẹ anh, anh không nên ở quán cà phê lâu để tránh gây bất tiện cho mọi người".

Quả nhiên là Ôn Lệnh Khải đã quá quen với các tình huống, khuôn mặt điển trai không hề tỏ ra ngại ngùng, lạnh lùng nói: "Em là ai?"

"Em là ai không quan trọng. Lát nữa quán cà phê sẽ đông khách hơn. Anh là con người của công chúng, chắc là anh cũng không muốn ngồi ờ đây lâu để mọi người đến xin chụp ảnh, xin chữ ký, em nói hết rồi".

Cô quay đầu ra nói với cô phục vụ, "Hãy tính tiền cốc cà phê của anh Ôn vào hóa đơn của chị, cảm ơn em".

Ôn Lệnh Khải đứng dậy, lạnh lùng nói: "Bất luận em là ai, xin hãy nói với Tô San rằng không nên đùa với lửa, càng không nên thử thách lòng kiên nhẫn của tôi".

Ôn Lệnh Khải bước nhanh ra cửa, cánh cửa kính ô xanh bị đóng "rầm" một tiếng.

Nhâm Nhiễm quay về chỗ ngồi, Điền Quân Bồi cười lắc đầu, "Sao trong truyền thuyết, đúng là rất oai phong".

Cô cũng cảm thấy buồn cười, "Haizz, đúng là một người đàn ông rất đẹp trai, rất có phong cách của sao, nhưng chắc là muốn gì được nấy quen rồi nên không chịu được cảnh bị người ta từ chối, chắc là lát nữa Tô San sẽ rất khó đàm phán với anh ta”.

Sau khi nghe cô kể về kế hoạch của Tô San, dĩ nhiên là Điền Quân Bồi liền đứng ngay trên góc độ pháp luật để nhìn nhận vấn đề: "Với kiểu này thì hình như anh ta không có ý định từ bỏ quyền nuôi con gái thì phải".

“Chắc là anh ta sẽ không công khai đòi nuôi con, nếu không cũng sẽ không giấu nhẹm chuyện mình có con gái bao nhiêu năm như vậy".

"Còn phải xem năm xưa Tô San có chính thức nhượng quyền nuôi con cho ông bà nội hay không, nếu không còn phải giải quyết vấn đề thay đổi quyền nuôi dưỡng, không phải muốn đưa con đi là đưa được đâu".

"Cho dù thế nào thì cuối cùng chị ấy cũng đã hạ được quyết tâm sống một cuộc sống mới, em cũng thấy mừng cho chị ấy"..

"Em cảm thấy việc cô ấy đột ngột quyết định kết hôn với ông chủ cũ có được coi là quên hẳn Ôn Lệnh Khải hay không?"

Nhâm Nhiễm im lặng một hồi lâu.

Đột nhiên Điền Quân Bồi hiểu ra được rằng, thực ra anh không quan tâm lắm đến tâm lý và số phận của Tô San, anh đang chờ đợi câu trả lời của Nhâm Nhiễm. Dường như cô đã cố gắng "nói cho rõ" với anh, nhưng giữa họ vẫn còn rất nhiều điều nghi ngờ, sau khi chạm trán Trần Hoa hết lần này đến lần khác, những câu hỏi trong đầu anh ngày càng hằn sâu hơn, anh cảm thấy lòng nặng trĩu.

Lúc này, Nhâm Nhiễm bèn ngẩng đầu lên nhìn anh, "Em nghĩ, chị ấy yêu anh ấy lâu như vậy, muốn quên hẳn cũng không dễ dàng gì. Nhưng con người vẫn phải nhìn về phía trước, bất luận trước đây đã trải qua chuyện gì, nếu đã quyết định sống một cuộc sống khác thì phải học được cách quên hẳn mọi chuyện, đây mới là cách làm có trách nhiệm với mình và người khác”.

Giọng cô nhẹ nhàng, nét mặt bình thản. Điền Quân Bồi luôn thán phục cô vì thái độ bình tĩnh, lý trí này, lúc này đây, đột nhiên anh đã quyết định, sẽ không bao giờ dò hỏi về quá khứ của Nhâm Nhiễm nữa.

Quyết định này ít nhiều cũng đã khiến anh thoát khỏi trạng thái mâu thuẫn kéo dài mấy ngày qua. Anh đưa tay ra vuốt nhẹ ngón tay lên làn da mịn màng trên mu bàn tay của cô, cười nói: "Bây giờ thì anh đã hiểu tại sao lại có nhiều người thích đọc tin của làng giải trí đến vậy, anh cũng không nằm ngoài số đó, lại bàn luận những chuyện tầm phào chẳng có liên quan gì đến mình.

Nhâm Nhiễm cũng mỉm cười, cô không nói thêm gì nữa mà cúi đầu tiếp tục dịch tài liệu.

Điền Quân Bồi đang trả lời email trên laptop, đột nhiên nhận được điện thoại của nhà, mẹ anh chỉ nói mấy câu, lòng anh đột nhiên nặng trĩu, anh đưa mắt nhìn Nhâm Nhiễm rồi bước ra cửa nghe máy.

"Mẹ, sao mẹ lại nói đến chuyện này nữa nhỉ? Hôm qua không phải con đã giải thích rõ cho mẹ và ba rồi đó sao?" Điền Quân Bồi bắt đầu tỏ ra nóng nảy.

"Những điều mà con giải thích là những gì vậy? Mẹ anh không còn giữ được vẻ dịu dàng như lúc bình thường nữa mà nghiêm giọng nói, "Quân Bồi, con đúng là thông minh cả đời, hồ đồ nhất thời. Rốt cục là con hiểu được bao nhiêu về con bé tên Nhâm Nhiễm này hả?"

"Lại có gì nữa hả mẹ?"

"Mẹ biết là chắc chắn con còn đang rất u u minh minh. Thật không thể tin được là nó xuất thân từ một gia đình gia giáo, lí lịch của nó quá phức tạp, trước đây hoàn toàn là một đứa con gái có vấn đề, năm 18 tuổi đang học đại học năm thứ nhất thì bỏ học, bỏ nhà đi, sống cùng với một gã đàn ông, gã đó chính là Trần Hoa - chủ tịch hội đồng quản trị của tập đoàn Ức Hâm. Năm 19 tuổi, nó lại sang Australia du học với một thằng khác rồi sống với nhau, có bầu, nạo thai ở bên đó. Thằng đó đã lấy vợ và có con mà hai đứa vẫn quan hệ bất chính với nhau, sau đó vì con bé này mà thằng đó bất chấp sự phản đối của gia đình, bỏ cả con trai và đòi ly hôn với vợ. Hai năm gần đây, Trần Hoa vẫn bao cho nó".

Điền Quân Bồi sững sờ vì hàng loại thông tin đầy kịch tính này: “Ai nói với mẹ những chuyện này?"

Giọng mẹ anh đã dịu hơn, "Mẹ thực sự không yên tâm nên đã bảo ba con tìm một người đồng nghiệp cũ của ông ấy làm ở tòa soạn báo chứng khoán.

Lúc đầu ba mẹ chỉ định hỏi số cổ phiếu đứng trên danh nghĩa mà con nói đó là như thế nào, nhưng bạn học cũ của ba con là phó tổng biên tập, đúng là ông ấy cũng biết chuyện của Nhâm Nhiễm. Thời gian trước đó, sau khi xuất hiện mười cổ đông lớn, ông ấy đã từng cử một phóng viên của mình đi phỏng vấn, cậu đó đã tìm ra được đầu mối, về nhà của Nhâm Nhiễm điều tra quả là có người đã biết chuyện và tiết lộ cho cậu ấy những chuyện này"

"Những chuyện không có chứng cứ đó mà mẹ cũng tin được à?"

"Quân Bồi, cha mẹ con là người cả tin như vậy hay sao? Người cung cấp thông tin cho cậu phóng viên đó là mẹ kế của Nhâm Nhiễm".

"Quan hệ của Nhâm Nhiễm với mẹ kế của cô ấy không ra gì, những lời bà ấy nói không đáng tin đâu mẹ. Hơn nữa tòa soạn cũng có đăng đâu, điều này chứng tỏ họ cũng nghi ngờ về những chuyện này”.

"Ông bạn học phó tổng đó nói rằng, sau khi cân nhắc, họ đã không đăng, sở dĩ họ không đăng là do tập đoàn Ức Hâm gây sức ép cho họ, hơn nữa lại sắp xếp để cho một khách hàng khác trả lời phỏng vấn, tung tin hỏa mù. So với đó, cuộc sống riêng tư của Nhâm Nhiễm với tư cách là một người bình thường không có liên quan nhiều đến cổ phiếu. Sau khi mẹ hứa với ông ấy là sẽ không truyền ra ngoài, ông ấy đã gửi cho mẹ bài phỏng vấn đó qua email, mẹ đã gửi vào email của con, con đọc ngay đi rồi sẽ hiểu, những chuyện đó chắc chắn không phải tự dưng mà có". Mẹ Điền Quân Bồi bổ sung thêm, "Mẹ kế của nó cũng là luật sư, chắc là biết rất rõ chuyện gì có thể nói, chuyện gì không thể nói, kể cả là bà ấy có ác cảm với nó thì cũng không thể bịa ra nhiều chuyện như vậy được".

Sau khi cúp máy, Điền Quân Bồi ngoái đầu lại nhìn vào quán cà phê, cách lớp cửa kính, có thể nhìn thấy Nhâm Nhiễm đang nhìn chăm chú vào máy tính, ngón tay thoăn thoắt gõ bàn phím, đột nhiên cô dừng lại, ngẫm nghĩ điều gì đó rồi lại tiếp tục. Nhìn nghiêng trông cô rất mảnh dẻ, giống như lần anh nhìn thấy ở trạm thu phí thành phố J, nét mặt bình thản như một hồ nước sâu thẳm, tĩnh lặng.

Vẻ bình thản này chính là điểm hút hồn anh, anh không biết, dưới hồ nước sâu thẳm ẩn chứa bao nhiêu sóng ngầm? Anh đã có sự chuẩn bị đầy đủ về mặt tinh thần để đón nhận tất cả những điều này hay chưa.

Anh hít thật sâu để mình bình tĩnh trở lại, bước vào ngồi đối diện với Nhâm Nhiễm, cầm giấy tờ lên tiếp tục đọc, đột nhiên Nhâm Nhiễm hỏi: “Quân Bồi, nhà có việc gì hả anh”.

Anh giật mình, "Dĩ nhiên là không có chuyện gì, sao em lại hỏi như vậy?”

"Anh cau mày như vậy, dường như rất bực bội".

Ạnh cười, cố gắng để mình thoải mái hơn, "Không có gì đâu em".

Nhâm Nhiễm không hỏi gì thêm nữa, tiếp tục nhìn chăm chú vào màn hình

Hòm thư của Điền Quân Bồi vang lên tiếng báo có thư mới, chính là lá thư mẹ anh gửi đến.

Anh là luật sư, lý trí mách bảo anh rằng, những lời kể của một người mẹ kế không thân thiện đương nhiên là không đáng tin cậy, nếu chỉ liên quan đến đương sự của anh thì anh hoàn toàn có thể đọc hết rồi phân tích, phán đoán theo lý trí. Tuy nhiên chuyện lại có liên quan đến Nhâm Nhiễm, sau khi đọc xong liệu anh còn có thể giữ được lập trường khách quan hay không?

Dường như lá thư email này khá giống với bàn cờ đô mi nô, song song với việc đem đến sự thật, cũng sẽ tạo ra điều nghi ngờ lớn hơn. Tuy nhiên anh đã không thể không mở nó ra. Anh không muốn mình tiếp tục nghi ngờ, ngón tay anh kích chuột, mở thư ra, sau đó mở file đính kèm.

Bài viết này ghi lại cuộc phỏng vấn mẹ kế Nhâm Nhiễm, không khác gì nhiều so với những điều mà mẹ đã kể sơ qua, nhưng có bổ sung một số chi tiết, thậm chí còn gắn kèm một đường link.

Anh mở đường link ra xem, là hai bài viết của một trang website trong nước đăng lại từ một tờ báo ở Melboume, bài viết thứ nhất nói về việc một tổ chức chống phá thai nọ tiến hành biểu tình trên quy mô lớn, bài viết thứ hai nói rằng, theo một cuộc nghiên cứu của một trường đại học nọ, trong số những phụ nữ phá thai ở bệnh viện, có đến 1/3 là lưu học sinh nước ngoài, trong đó hầu hết là lưu học sinh Trung Quốc, đời sống tình dục của họ rất thoải mái, thiếu hiểu biết về kiến thức sinh sản, một vị nghị sĩ nọ đề nghị nhà trường cần cung cấp nhiều hơn những kiến thức về tình dục, sinh sản cho sinh viên nước ngoài để giảm bớt tỉ lệ nạo phá thai. Thời gian đưa tin là 6 năm trước, phía dưới có đăng một tấm ảnh. Anh phóng ảnh to lên, nhận ra đó là cảnh biểu tình, một đoàn người nước ngoài biểu tình đứng lặng lẽ trước phòng khám phụ khoa, tay giơ cao biểu ngữ và bức ảnh lớn, dòng chữ ghi trên biểu ngữ được viết bằng tiếng Anh "hài nhi cũng là sinh mệnh” "tôn trùng sinh mệnh", "chỉ có thần mới có quyền cướp đi sinh mệnh", và đứng ở một góc là một đôi trai gái mang khuôn mặt phương Đông, chàng trai đó rất đẹp trai, cô gái chính là Nhâm Nhiễm.

Bất giác anh ngước mắt lên nhìn Nhâm Nhiễm đang ngồi đối diện với mình, rồi phóng to ảnh lên, không sai, chính là cô cách đây mấy năm. Mái tóc dài của cô tết thành bím đằng sau, nhìn không gầy gò như bây giờ, khuôn mặt tròn trĩnh, rất có sức sống. Nét mặt của cô và chàng trai tuấn tú bên cạnh đều lộ vẻ buồn khổ và kinh ngạc, tạo thành nét tương phản với dòng người biểu tình ở phía đối diện, gắn với nội dung bài viết, càng toát được lên ẩn ý sâu xa

Mặc dù lời kể với những ngôn từ có phần cay nghiệt của người mẹ kế hay bài viết có kèm ảnh này đều không thể coi là những chứng cứ xác thực. Không ai có thể dựa vào đó để chứng minh rằng Nhâm Nhiễm đã từng sống chung với người khác, có bầu, phá thai trong thời thiếu nữ, sau đó lại phá vỡ hạnh phúc của một người đàn ông đã có vợ, được người khác bao.

Tuy nhiên, giống như những gì Điền Quân Bồi dự đoán trước khi check mail, mọi nỗi nghi ngờ trong lòng anh đã bùng nổ đến mức không thể bỏ qua.

Nhâm Nhiễm dùng những từ ngữ rất ngắn gọn để miêu tả những chuyện cô đã trải qua: 18 tuổi có mối tình đầu, 19 tuổi chia tay, trùng phùng, không thể nối lại tình cũ...

Anh tưởng rằng trong cuộc đời cô mới chỉ xuất hiện Trần Hoa, vậy thì người đàn ông này là ai?

Cô đã từng nói, một người sau khi phải gánh quá nhiều cái thuộc về quá khứ thì không thể nào mở rộng tấm lòng và trút bày mọi chuyện với người khác được nữa. Rốt cục cô còn những điều bí mật gì mà chưa thể nói ra?

Nếu đó đều là những chuyện cũ mà cô không muốn nhắc đến thì anh nên hỏi cô như thế nào? Đối với người yêu, sự thật có được sau khi dò hỏi sẽ có bao nhiêu giá trị? Anh có thể chấp nhận quá khứ như thế nào của cô?

Hàng loạt câu hỏi chất chứa trong lồng ngực, tất cả đều là những điều mà anh không thể tháo gỡ. Đột nhiên, Điền Quân Bồi cảm thấy ngộp thở.

Lúc này đây điện thoại di động của anh lại một lần nữa đổ chuông, vẫn là mẹ anh gọi đến: "Con đã đọc thư chưa?" Anh cố gắng giữ cho giọng được bình tĩnh "Mẹ, con đọc rồi, về con sẽ gọi lại cho mẹ".

“Quân Bồi, mẹ và ba con đều muốn nói chuyện với con, có có thể về nhà một chuyến được không?"

"Hiện tại con đang rất bận, nhưng tuần sau có thể con sẽ về thành phố để họp, có chuyện gì gặp nhau ta sẽ nói sau mẹ nhé".

Anh vừa bỏ máy xuống, lại nhận được cú điện thoại khác, anh liền nghe máy với vẻ hơi bực bội: "Ai đấy?"

Cú điện thoại này là do ông Tào Hựu Hùng - ông chủ của Phổ Hàn gọi đến "Quân Bồi, có chuyện gì vậy?”

“Sếp à, xin lỗi sếp, không có chuyện gì cả".

"Qua nguồn tin ở tỉnh tôi tìm hiểu được rằng, việc sáp nhập ở bên Húc Thăng có thể sẽ gặp rắc rối”.

Đề cập đến công việc, anh liền lấy lại ngay tinh thần, biết chuyện này không thể một hai câu là nói ra được vấn đề, anh đóng chiếc laptop trước mặt lại rồi ra hiệu cho Nhâm Nhiễm và ra ngoài nghe máy.

Nhâm Nhiễm xoa xoa huyệt thái dương đang đau nhói, cảm thấy uống cốc cà phê to vào cũng không tỉnh táo hơn được bao nhiêu. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ thỉnh thoảng lại có người đi qua, Điền Quần Bồi đang đứng nói chuyện điện thoại. Đương nhiên là cô không nghe rõ anh đang nói gì, nhưng nhìn dáng vẻ và khuôn mặt anh đều toát lên vẻ căng thẳng mà bình thường không thấy.

Sau khi sống một mình và điều trị tâm lý trong thời gian dài, cô rất tinh ý trước sự phản ứng của ngôn ngữ cơ thể và nét mặt của người khác.

Dĩ nhiên là cô biết, Điền Quân Bồi đang cố gắng không để ý đến sự tồn tại của Trần Hoa, cố gắng tỏ ra không có chuyện gì xảy ra, cô sẵn sàng phối hợp với anh. Nhưng cô không thể không để ý những tín hiệu ngoài lề mà anh vô tình thể hiện ra, cũng đã phát hiện ra khi nghe cuộc điện thoại đầu tiên của nhà gọi đến, Điền Quân Bồi chỉ nói một câu rồi liếc cô một cái và vội vàng ra ngoài, đến khi quay vào, mày anh cau lại, đấy là chưa nói đến vẻ nóng nảy bất thường ban nãy của anh.

Gần như cô có thể kết luận được rằng, cú điện thoại mà nhà anh gọi đó có liên quan đến cô.

Cô cố gắng tập trung trở lại vào bản dịch trước mặt, nhưng đầu đầu mỗi lúc một nặng, cảm giác như không thể chịu được nữa.

Sau khi kết thúc cuộc nói chuyện, Điền Quân Bồi bước vào, vẻ mặt thấp thỏm, đang định bảo cô nhân viên rót thêm nước vào cốc cà phê cho anh, vừa ngẩng đầu lên thì nhìn thấy sắc mặt Nhâm Nhiễm rất bất thường, anh đưa tay ra, sờ lên trán cô: "Tiểu Nhiễm, em đang bị sốt, anh phải đưa em đi viện”

"Em về uống thuốc rồi nghỉ là khỏi thôi".

"Không được, không thể cứ chịu mãi thế này được".

Đến bệnh viện, lấy phiếu khám xong cặp nhiệt độ, Nhâm Nhiễm bị sốt nhẹ, cảm khá nặng, bác sĩ liền kê ngay cho năm ngày truyền nước.

Đang có dịch cảm đầu xuân, số người truyền nước đông đến nỗi cả hai người đều vô cùng sửng sốt. Điền Quân Bồi cầm túi truyền hộ cô, vòng mấy vòng quanh phòng truyền nước, mới tìm được chỗ ngồi xuống.

Đáng lẽ cô còn định mở laptop, tranh thủ dịch tài liệu trong lúc truyền nước, bị Điền Quân Bồi nghiêm mặt ngăn lại, mới chịu ngoan ngoãn ngồi nghỉ.

Điền Quân Bồi đi mua sữa nóng dặn cô uống, sau đó ngồi xuống tiếp tục đọc tài liệu. Cô nghiêng đầu sang nói với anh: "Quân Bồi, ở đây ồn ào quá, truyền nước mất nhiều thời gian lắm, anh cứ về đi".

"Ngày kia đi công tác thì phải chịu, bây giờ có thời gian phải ở cạnh em chứ, nếu không thì có bạn trai làm gì?"

Nhâm Nhiễm mỉm cười, tựa đầu vào vai anh, "cảm ơn anh". Không biết là do cơ thể yếu đuối do bị ốm, trái tim cũng không còn cảnh giác, dựa vào bờ vai chắc nịch này, đột nhiên cô có cảm giác không phải nghĩ ngợi gì nữa,

Tuy nhiên, dĩ nhiên là cô không thể không nghĩ gì, tối đến, cô lại nhận được điện thoại của ba, vừa nhấc máy ông đã hỏi ngay, gần đây quan hệ với Điền Quân Bồi thế nào rồi.

Chương 34

Hơn một tháng trước, khi ông Nhâm Thế Yến gọi điện đến hỏi thăm, Nhâm Nhiễm đã nói với ông rằng, cô đang thử thiết lập mối quan hệ với Điền Quân Bồi, ba cô tỏ ra rất vui. Ông đánh giá rất cao Điền Quân Bồi, "Cậu này vừa có tài lại rất chín chắn, chắc chắn tương lai sẽ rất sáng sủa".

Nhâm Nhiễm bật cười: "Ba mới chỉ gặp anh ấy hai lần mà đã kết luận như vậy ư?"

"Lần trước ba đã gửi cho cậu ấy bài viết phân tích các vấn đề nóng trong bộ luật chứng khoán mà ba viết, ba và cậu ấy vẫn liên lạc với nhau qua mail, quan điểm mà cậu ấy đưa ra rất xác đáng. Làm giáo viên bao nhiêu năm, ba đánh giá học sinh không bao giờ sai đâu".

Nhâm Nhiễm không để tâm lắm đến lời dự đoán này, nhưng cô biết là ba cô vẫn không yên tâm về cô, muốn cô có một người yêu để chăm sóc cô. Bây giờ đột nhiên ông lại gọi điện đến hỏi gấp như vậy, trong lòng cô không tránh khỏi thắc mắc.

"Con và anh ấy vẫn ổn, sao tự nhiên ba lại hỏi chuyện này?"

"Tiểu Nhiễm, ba thực sự có lỗi với con".

Cô ngơ ngác, "Ba, ba đừng làm con sợ, có chuyện gì ba cứ nói đi".

Ông Nhâm Thế Yến trấn tĩnh một lát rồi nói lại từ đầu: "Hôm qua vô tình ba đã nghe thấy Quý Phương Bình nói chuyện qua điện thoại với một phóng viên, hỏi tại sao không thấy báo của họ đăng bài viết về con. Ba liền hỏi ngay cô ta đã nói những gì với phóng viên, cô ta không chịu trả lời. Ba không biết làm thế nào, hôm nay khó khăn lắm mới xin được số điện thoại của cậu phóng viên đó, nhờ vả người quen gọi điện đến mới biết, vì muốn tìm được con mà cậu ta đã phỏng vấn Quý Phương Bình, Quý Phương Bình... đã bịa ra một số chuyện về con. Nhưng tòa soạn đã bị Ức Hâm gây sức ép, cộng với việc không thể chứng thực được một số chuyện bà ấy kể nên họ đã không đăng".

Nhâm Nhiễm liền thở phào: "Không đăng thì không ngại gì cả, con không quan tâm đến chuyện cô ta nói gì, ba đừng bực cô ta vì chuyện này".

"Ba đâu chỉ mỗi bực không đâu, ba không thể tha thứ cho cách làm của cô ta". Rõ ràng là ông Nhâm Thế Yến đã quá giận mất khôn, không biết phải nói từ đâu, ngừng một lát, thở dài, “cô ta không phải vì nóng nảy nhất thời mà nói linh tính, sau khi trả lời phỏng vấn xong còn gọi điện thoại hỏi tại sao lại không đăng, rõ ràng là cố tình bôi nhọ thanh danh của con".

"Không phải là không đăng đó sao ba? Thôi mặc kệ đi ba". Cô đã được lĩnh giáo từ lâu sự thù hằn kéo dài mà người mẹ kế này thể hiện ra với cô nhưng thực sự không còn sức đâu mà phẫn nộ.

"Sao lại có thể mặc kệ chứ? Tiểu Nhiễm, cậu phóng viên đó nói với ba rằng, hôm nay vị phó tổng biên tập bên báo cậu ấy giới thiệu một ông họ Điền đến tìm cậu ấy để tìm hiểu tình hình, trước yêu cầu của vị phó tổng đó, cậu này đã gửi cho ông Điền bài phỏng vấn, nếu ba đoán không nhầm thì chắc là ông ấy là người nhà của Điền Quân Bồi".

Liên tưởng đến những biểu hiện của Điền Quân Bồi khi nghe điện thoại, Nhâm Nhiễm kết luận được ngay rằng, ba cô đoán không nhầm. Cô đành phải hỏi: "Luật sư Quý Phương Bình đã nói những gì với phóng viên hả ba?"

Ông Nhâm Thế Yến thực sự không biết phải trả lời thế nào: "Ba đã xin một bản, về cơ bản đều là những lời bịa đặt. Ba đã chính thức gọi điện cho tổng biên tập tờ báo đó, nếu sử dụng những ngôn từ vô trách nhiệm này thì chắc chắn ba sẽ kiện họ. Ngoài ra, ba định viết và gửi cho Điền Quân Bồi một lá thư email để giải thích".

"Không cần đâu ba. Bây giờ ba gửi email cho con để con xem trước, có việc gì bọn con tự giải quyết, ba không phải can thiệp đâu".

"Nhưng những chuyện đó... con không thể giải thích rõ ràng được".

"Thân phận của ba như vậy, không cần thiết phải giải thích với bất kỳ ai về chuyện của con gái. Hơn nữa nếu con không giải thích được rõ ràng thì cho dù ba có xuất đầu lộ diện cũng chẳng làm được gì". Cô lại an ủi ông, "Ba cứ yên tâm, từ trước đến nay Điền Quân Bồi rất sáng suốt, con sẽ nói chuyện với anh ấy".

"Sau khi giải quyết xong chuyện này con về nhà ngay một chuyến, Tiểu Nhiễm, ta phải tranh thủ thời gian làm thù tục sang tên ngôi nhà, khòng kéo dài được nữa đâu".

Cô không hiểu tại sao tự dưng ba lại nhắc đến chuyện này, chỉ có điều hiện đầu cô đau như búa bổ, không muốn nghĩ gì thêm. "Hơn nữa, ba, ba bình tĩnh đi. Hôm nay con bị cảm, con đi ngủ trước đây, ba cũng nghỉ sớm đi, đừng vì chuyện này mà cãi nhau với luật sư Quý nữa".

Nhâm Nhiễm không nghĩ ra được Quý Phương Bình sẽ nói những gì với phóng viên.

Đương nhiên, không cần phải người khác bêu riếu, quá khứ của cô cũng không có gì là tốt đẹp, cô đành phải tự chế giễu mình như vậy. Đợi một lát, cô mở laptop ra, vào hòm thư, mở lá thư ông Nhâm Thế Yến vừa gửi ra xem, thấy Quý Phương Bình vẽ ra cuộc sống ly kỳ, hỗn loạn như vậy, cô vừa sừng sốt lại vừa thấy khó hiểu.

Điền Quân Bồi đã từng kể với cô về ba mẹ của anh, họ là những trí thức rất tiêu biểu, nói như lời anh là: "Rõ ràng họ rất bảo thù, nhưng lại đều cố gắng tỏ ra rằng mình văn minh, anh thích nhất là nhìn họ vừa muốn quản giáo anh, lại vừa cố gắng tỏ ra không để tâm đến anh".

Cô đã thấy được bầu không khí êm ấm trong gia đình nhà anh, Điền Quân Bồi có mối quan hệ khăng khít với cha mẹ, những điều này đều khiến cô thầm ngưỡng mộ. Cô không thể tưởng tượng ra được sau khi Điền Quân Bồi và cha mẹ anh đọc được bài phỏng vấn này sẽ có cảm nghĩ gì.

Đúng như ba cô đã nói, không dễ dàng gì để giải thích rõ những chuyện đó, gần như là bắt cô phải tái hiện lại toàn bộ cuộc sống của cô một lần nữa. Hơn nữa, chuyện đầu tiên mà Quý Phương Bình nói mặc dù dùng từ rất tệ, nhung là sự thật. Đúng là năm 18 tuổi cô đã bỏ nhà đi và sống với Kỳ Gia Thông. Cô nghĩ, chỉ mỗi chi tiết này, trong mắt cha mẹ anh, đã quá kinh khủng rồi, e rằng dù đưa ra cách giải thích nào, họ cũng không thể chấp nhận.

Và rõ ràng là Điền Quân Bồi đã nhận được điện thoại của nhà và nhận được lá thư email có cùng nội dung, anh không thể không tỏ ra sửng sốt, nghi ngờ, nhưng anh lại chống lại những câu hỏi của cha mẹ, không hỏi gì cô. Cô cảm kích vì anh đã thể hiện ra sự tôn trọng đối với cô, nhưng cô biết báo đáp anh bằng cách nào đây? Cô có tư cách gì để làm đảo lộn cuộc sống của một người đàn ông, thậm chí là cuộc sống của một gia đình vốn đang êm ấm?

Cô thực sự thấy mình thật đáng trách.

Ngày hôm sau, Nhâm Nhiễm tự đến bệnh viện truyền nước. Cô giơ túi đựng nước truyền lên tìm chỗ ngồi và ngồi xuống, vì mang laptop không tiện nên cô đã in một phần bản dịch cần dịch, tranh thủ lúc truyền nước mở ra xem, thỉnh thoảng dùng bút đánh dấu, ghi chú, như thế sau khi về, có thể đẩy nhanh tốc độ dịch.

Lúc Điền Quân Bồi gọi điện đến, cô chỉ nói đã khá hơn nhiều, “Công việc của anh đã quá bận rồi, thật sự là anh không phải đến đưa đón em đâu”.

Điền Quân Bồi ngần ngừ một lát: “Ừ, ngày mai anh lại phải đi công tác, hôm nay đúng là văn phòng có quá nhiều việc. Có chuyện gì thì em nhớ gọi điện cho anh ngay nhé, đừng có mà gắng chịu đấy. Em phải chú ý nghỉ ngơi đừng vội dịch tài liệu cho kịp tiến độ”.

Cô hứa từng chuyện một rồi cúp máy.

Giọng nói dịu dàng của người đàn ông này khiến cô cảm thấy chua xót. Chỉ trong tích tắc cô đã đưa ra quyết định, kể cả vẫn còn lưu luyến, nếu không thể yêu hết mình thì việc đón nhận sự chăm sóc và gần gũi từ phía anh là vô cùng ích kỷ. Cô không có quyền gì để tiếp tục duy trì mối quan hệ bất xác định và khiến anh phải đối mặt với sự nghi ngờ của người thân này.

Hôm nay Nhâm Nhiễm từ bệnh viện về, đi qua quán cà phê Lục Môn, đúng lúc Tô San có việc phải ra ngoài, “Nhâm Nhiễm, mấy hôm rồi không thấy em đến đây”.

Nhâm Nhiễm chỉ vào chiếc khẩu trang mình đang đeo, cười nói: “Em bị cảm, mấy hôm nay đang phải truyền nước, không được uống cà phê, cũng không muốn phát tán virus vào quán của chị”.

“Đúng lúc chị đang muốn tìm em. Tối thứ 6 tuần này em có rỗi không? Chị và anh Lý đã đăng ký kết hôn, quán cà phê chuẩn bị nhượng lại, bọn chị định tổ chức một bữa tiệc, mời bạn bè mới và cũ cùng các khách hàng trong bao nhiêu năm qua, đến gặp gỡ, uống rượu, khiêu vũ, coi như là chào tạm biệt mọi người”.

“Hả, chúc mừng chị. May mà em cũng sắp khỏi rồi, thứ 6 đến chắc là ok thôi. Lục Môn chuẩn bị chuyển nhượng à? Nhưng em đã quen với bầu không khí và mùi cà phê của quán chị, thật sự không muốn có gì thay đổi”.

“Không chỉ mỗi mình em nói như vậy”. Tô San đã nhận lời khen này, nhưng cửa hàng được sửa sang từ 5 năm về trước, thực sự là cũ rồi. Người mua lại quán cà phê cũng là một khách hàng cũ của Lục Môn, anh ấy rất thích uống cà phê, anh ấy nói sẽ sửa sang lại theo phong cách ban đầu, đồng thời đồng ý giữ lại tất cả nhân viên, cố gắng giữ hướng kinh doanh và hương vị vốn có của quán”.

“Thế thì em yên tâm rồi”. Cô nghĩ một lát, vẫn hỏi: “Nhà họ Ôn đã đồng ý cho chị đưa Nam Nam đi chưa?”

Tô San cười lớn: “Chị đã biết tỏng bụng dạ Ôn Lệnh Khải từ lâu rồi. Chị bảo với anh ta rằng, chị đi lấy chồng, chắc chắn chị cũng sẽ đưa Nam Nam đi, có giỏi thì công khai tranh quyền nuôi con với chị. Anh ta miệng thì lúc nào cũng nói không muốn xa con gái, nhưng không chịu công khai rằng anh ta là cha của Nam Nam, rồi còn kể lể rất nhiều nỗi khổ bất đắc dĩ của mình. Nào là chuẩn bị phải nhận một bộ phim nọ, nào là hợp đồng ký rồi, công ty có rất nhiều hạn chế... Những chuyện này chị đã nghe chán ngấy từ lâu rồi”.

Nhâm Nhiễm nghĩ, bắt một người đàn ông làm người nổi tiếng đã lâu từ bỏ sự nghiệp thần tượng của mình là điều không thể, may mà Tô San đã hiểu được vấn đề, cắt đứt hẳn với anh ta.

“Anh ta cân nhắc, tính toán mãi, ngày hôm đó liền quay về Bắc Kinh. Đúng là ba mẹ anh ấy không muốn xa cháu nội, họ đều khóc, chị thấy rất thương. Trước đây họ lạnh lùng với chị, chắc là do chị cũng không đối xử ra gì với họ. Hiện giờ nghĩ lại, đứng là có lỗi lớn với hai cụ. Chị đã hứa với ông bà rằng sẽ không đổi tên cho Nam Nam và thường xuyên đưa Nam Nam về thăm ông bà”.

“Thế là ổn rồi”. Cô đang chuẩn bị chào tạm biệt thì nhìn thấy Trần Hoa và ông Lý vừa nói chuyện vừa bước từ quán ra. Lâu lắm không gặp, ngoài mấy sợi tóc bạc điểm trên đâu, nhìn ông Lý gần như không cố gì thay đổi, vẫn quần âu có dây đeo mặc với áo sơ mi.

“Nhâm Nhiễm, em đã hết cảm chưa?” Trần Hoa đã phát hiện ra cô ngay bèn gọi lại, nghe thấy tên cô, ông Lý bèn đưa mắt nhìn sang với vẻ kinh ngạc.

“Em khá hơn nhiều rồi, cảm ơn”, cô đành phải quay sang họ, “Anh Lý, em xin chúc mừng hạnh phúc của anh và Tô San”.

“Cảm ơn em”, mặc dù cô đeo khẩu trang, nhưng rõ ràng là ông Lý vẫn có ấn tượng với cái tên của cô, “Trời ạ, Gia Thông, đây là cô bé mà năm xưa cậu đưa đến quán tôi hay sao”.

Ông Lý thốt lên, Trần Hoa chỉ cười cười nói, “Anh Lý, đúng là trí nhớ của anh không suy giảm”. Tô San nhìn ông Lý với vẻ thắc mắc rồi lại quay sang nhìn Nhâm Nhiễm, rõ ràng là vẫn chưa nhớ ra được điều gì. Nhâm Nhiễm mỉm cười: “Em xin lỗi, em đi đây”.

“8 giở tối thứ sáu, em và anh người yêu luật sư đó đều phải đến nhé”. Tô San dặn dò cô.

“Anh ấy đang đi công tác, không biết có về kịp hay không, chắc chắn em sẽ đến. Bye bye”.

Đến tối hôm thứ 6, Nhấm Nhiễm đến Lục Môn đúng giờ đã hẹn, bên ngoài treo biển tạm nghỉ bán hàng, cô đẩy cửa vào, bên trong đang mở nhạc Jazz, ồn ào náo nhiệt hơn mọi khi, vì chuẩn bị phải sửa chữa nên một số bàn ghế và bàn ghế quầy lễ tân đã được dọn đi, tạo ra một khoảng trống rộng, một bên vẫn còn để lại mấy chiếc bàn dài, bên trên có bày các món điểm tâm, rượu, khách đến rất đông, mọi người đều ăn mặc rất lịch sự, thể hiện sự coi trọng bữa tiệc này. Nhâm Nhiễm cởi áo khoác ngoài ra, đưa cho nhân viên phục vụ treo lên. Cô mặc một chỉếc áo sơ mi màu tím thẫm chất vải nhăn đi với chân váy và giày cao gót, nhìn hơi nghiêm túc, nhưng phối với mái tóc ngắn của cô, cộng với chiếc vòng vàng long phượng hiện giờ không còn thấy mấy ai đeo nữa trên cổ tay trái, nhìn lại thấy khá cổ điển, có nét gì đó hơi tinh nghịch. Cô vừa mới hết cảm, để giấu đi sắc mặc nhợt nhạt, trước khi đi cô còn trang điểm rất cẩn thận.

Tô San đang nói chuyện với một người phụ nữ trẻ, nhìn thấy cô bước vào bèn vui vẻ vẫy tay chào cô, “Nhâm Nhiễm, bình thường em để mặt mộc, đáng lẽ phải trang điểm như thế này từ lâu rồi, rất đẹp”.

“Chị mới thực sự là đẹp, Tô San ạ”.

Đây không phải là câu tâng bốc, mà là lời khen rất thật tòng, Tô San mặc một chiếc váy màu đen cổ thuyền, tóc uốn cao, khuôn mặt với các nét tuyệt vời đó được trang điểm rất duyên dáng, khiến mọi người phải thực sự ngưỡng mộ.

“Anh Lý nói với chị, chị mới nhớ ra, trước đây mình đã từng gặp nhau, em xem đầu óc lẫn thẫn của chị, đúng như anh ấy nói, bạ đâu quên đấy”.

“Không cần thiết phải nhớ nhiều chuyện như vậy, mệt lắm. Nếu cuộc đời chị như lần gặp đầu tiên là lý tưởng nhất, nếu mọi người luôn coi dó là lần đầu tiên thì tuyệt vời biết bao”.

“Hi, anh Lý cũng nói như vậy”.

Tô San giới thiệu với cô người phụ nữ đang đứng trước mặt, nói chị ấy là La m - phóng viên đang công tác ở tòa soạn báo phía đối diện, cũng là khách hàng cũ của quán, “Mỗi lần viết trang tâm sự, chị La m ghi rõ địa điểm nói chuyện là quán cà phê Lục Môn, mấy năm qua chị ấy đã quảng cáo miễn phí bao nhiêu lần cho chị. Điều duy nhất không ổn là có người đọc báo liền đến đây đòi tìm chị để tâm sự cho bằng được, bảo anh ta sang bên tòa soạn, anh ta nhất định không chịu nghe, chị thực sự không biết phải làm gì”.

Nhìn La m có vẻ rất cởi mở, chị cười ngặt nghẽo, “Thôi đi, rõ ràng đó là anh chàng ngốc muốn tán tỉnh em nhưng không biết tìm cớ gì”.

Không biết ông Lý bước đến từ bao giờ, cũng cười, “Tôi tin vào lời phán đoán của cô La m, kể từ khi tôi mở quán Lục Môn, chuyện những anh chàng ngốc không biết uống cà phê đến gọi một cốc cà phê và uống như uống thuốc lúc nào chẳng có”.

Tô San huých cùi trỏ vào ông Lý tỏ ý trách móc: “Anh nói ra câu này thật chẳng nghiêm túc tí nào”. Rồi hai người nhìn nhau cười, Nhâm Nhiễm cũng mỉm cười.

Khách khứa ở đây rất nhiều người quen nhau, Nhâm Nhiễm được coi là một khuôn mặt mới trong số họ, cô mới chỉ gặp một số người. Mọi người nói chuyện với nhau rất thoải mái.

Vừa đến, Trần Hoa liền nhìn thấy ngay Nhâm Nhiễm đang nói chuyện với người bên cạnh, nhìn cô khá vui vẻ, không trầm tĩnh như mọi khi. Anh len qua đám đông, bưng hai ly rượu lặng lẽ bước đến. Cô nhìn thấy anh cũng không tỏ ra ngạc nhiên.

So với mọi người xung quanh, anh ăn mặc đơn giản hơn, chiếc áo sơ mi trắng và chiếc quần âu tối màu mà cô đã quen thuộc từ lâu. Trong giây phút đó, thậm chí cô còn để ý rằng, anh vẫn dùng hãng mà trước đây đã quen dùng.

Trần Hoa ra hiệu cho cô bỏ cốc nước hoa quả trong tay xuống rồi đưa cho cô một ly rượu vang: “Em nếm thử xem”.

Cô đón lấy ly rượu, nhấp một ngụm nhỏ, mùi nước hoa quả rất tươi ngon như cô dự đoán liền sực lên mũi.

“Không ngờ ở Hán Giang mà cũng có đại lý nhập khẩu loại rượu vang này”.

“Hiện nay uống rượu vang đã trở thành phong trào”. Nhìn cô không còn tỏ vẻ cảnh giác như mọi ngày mà khá thoải mái dường như đã bị bầu khôn khí ở đây cuốn hút.

“Hôm nay nhìn em rất vui vẻ, khỏi hẳn cảm chưa em?”

Cô gật đầu.

Lúc này, đột nhiên tiếng nhạc vụt tắt, ông Lý và Tô San mỗi người cầm một ly rượu, dắt tay nhau bước ra giữa quán, mọi người đứng xung quanh bầu không khí đã yên tĩnh trở lại.

“Rất cảm ơn các vị hôm nay đã bớt chút thời gian đến Lục Môn, tặng cho tôi và Tô San nhiều lời chúc như vậy”. Ông Lý nói tiếng phổ thông bằng giọng Phúc Kiến, “Điều mà tôi muốn nói rất đơn giản. 16 năm trước, lần đầu tiên tôi đến Đại lục, có lẽ tôi là một trong những nhóm khách Đài Loan đến Đại lục khá sớm, cảm ơn các vị đã không kỳ thị một vị khách lạ có lai lịch không rõ ràng, giọng nói rất đặc biệt, ăn mặc rất lập dị. 13 năm trước, tôi đã đến Hán Giang và mở quán cà phê Lục Môn này. Hồi đó, tôi cũng chỉ đi tùy ý, tìm một nơi để dừng chân. Chính vì thế tôi đã cố duyên được làm quen với các vị, sau đó lại quen được Tô San. Tôi vô cùng cảm ơn số phận đã đem lại cho tôi sự thay đổi này”.

Xung quanh liền vang lên tiếng vỗ tay.

“Tô San và tôi chuẩn bị rời chốn này và sang Singapore sống, quán cà phê Lục Môn sẽ do anh Cao Tường tiếp quản”.

Ông Lý làm động tác mời, một người đàn ông trạc tuổi trung niên, dáng dong dỏng, tướng mạo nho nhã, điềm đạm bước đến chỗ ông.

“Anh Cao Tường cũng là một trong những khách hàng sớm nhất của tôi, tôi và phu nhân của tôi đều rất vui vì đã chuyển giao được quán cà phê Lục Môn cho anh ấy”.

Cao Tường cười nói: “Cảm ơn anh Lý, đáng lẽ tôi phải chúc mừng anh vì cuối cùng đã đưa được nàng về dinh. Nhưng anh đưa Tô San đi, khiến rất nhiều anh em, trong đó bao gồm cả tôi cảm thấy trong lòng nao nao khó tả, vô cùng hẫng hụt không vui và ghen tị”.

Mọi người đều cười ồ lên, đợi khi tiếng cười tạm lắng xuống, ông Cao Tường nói tiếp: “Đùa thì đùa thế thôi, chúng tôi đều rất vui khi nhìn thấy Tô San hạnh phúc. Tô San, chúc mừng tân hôn của em và anh Lý”.

“Cảm ơn anh”.

“Cũng giống như các vị, Lục Môn là quán cà phê mà tôi thích nhất từ xưa đến nay, bao nhiêu năm qua, đến đây uống cà phê đã trở thành một hoạt động không thể thiếu trong cuộc sống của tôi. Tôi cũng hơi do dự khi nhận chuyển nhượng và coi nó là một công việc làm ăn. Nghĩ đến việc trong thời đại này mọi thứ đều thay đổi rất nhanh, khiến mỗi chúng ta đều cảm thấy hoa mắt, rất nhiều thứ rất quen thuộc với chúng ta chỉ trong tích tắc đã không còn tồn tại. Điều mà tôi có thể làm là cố gắng giữ lại phong cách của Lục Môn, không để các bạn - những người có cùng sở thích với tôi thất vọng”.

Lại một tràng vỗ tay nữa vang lên, ông Cao Tường quay về chỗ mọi người, không biết ai đó nói lớn: “Tô San, nói gì với mọi người đi chứ”.

Một người từ xưa đến nay vốn rất xởi lởi như Tô San tự nhiên lại có vẻ luống cuống, cô nhìn mọi người, rồi lại nghiêng đầu nhìn ông Lý, đôi mắt đẹp ngân ngấn nước mắt.

“Em... rất cảm ơn các vị, bao nhiêu năm qua đã ủng hộ em để duy trì quán cà phê này, để em có thể nuôi gia đinh mà không phải phụ thuộc vào ai. Em cũng rất cảm ơn anh Lý vì đã chờ đợi một người phụ nữ hồ đồ như em bao nhiêu năm. Tuy nhiên… “Cô ngừng một lát, “chết thật, sao lại mùi mẫn như thế này nhỉ, em không muốn khóc để mascra chảy hết xuống mặt đâu”.

Tất cả mọi người đều cười ồ lên một lần nữa.

“Em không thích chia tay, cũng không biết nói những lời tình cảm” Cô nâng ly rượu lên, “chính vì thế vợ chồng em rất mong sẽ có một buổi tối vui vẻ với tất cả mọi người và uống cho thật thỏa thích”.

Mọi người đều nâng ly, chạm ly với những người xung quanh. Trần Hoa và Nhâm Nhiễm cũng chạm ly với nhau, cô uống một hơi hết sạch hơn nửa ly rượu.

Nhạc lại một lần nữa nổi lên, ông Lý và Tô San bắt đầu ôm nhau nhảy, tiếp đó có mấy đôi khác cũng tham gia vào. Đột nhiên Nhâm Nhiễm nói: “Tổng giám đốc Trần, anh có muốn nhảy không?”

Trần Hoa vô cùng ngạc nhiên, một sự ngạc nhiên hiếm thấy, gần như không thể tin vào tai mình. Nhâm Nhiễm nghiêng đầu nhìn anh, đôi mắt lấp lánh, miệng mỉm cười, giọng lại có vẻ châm chọc, “Đã lâu lắm rồi em không nhảy, lẽ nào em phải đi mời một anh bạn nhảy khác ư?”

Trần Hoa đặt ly rượu xuống, không nói gì, dắt tay cô bước ra giữa, tay ôm eo cô, hai người bắt đầu nhảy theo điệu nhạc du dương.

Lúc đầu bước nhảy của Nhâm Nhiễm hơi gượng gạo, người cũng hơi cứng, nhưng dần dần, dường như cô đã thả lỏng hơn, đầu tựa vào vai phải của Trần Hoa, mắt hơi nhắm lại, từ từ đưa chân theo bước nhảy của anh.

Trần Hoa không thể ngờ rằng đột nhiên Nhâm Nhiễm lại ngả vào vòng tay anh thân mật như vậy, vòng eo của cô nằm trong cánh tay anh, nhỏ nhắn, mềm mại, mái tóc của cô chạm nhẹ vào cằm anh, anh có thể ngửi thấy mùi nước hoa của cô, thoang thoảng mùa hoa hồng xen lẫn mùi hoa ly. Một bản nhạc đã kết thúc, cô tiếp tục uống rượu, vẫn uống liền một hơi như vậy, sau đó nói chuyện với mọi người xung quanh, nhìn tinh thần rất phấn chấn. Đến khi nhạc lại một lần nữa nổi lên, cô đưa tay về phía anh, hai người lại tiếp tục nhảy.

Tất cả mọi người đều ngất ngây trong tiếng nhạc và những ly rượu ngon. Vô tình, Trần Hoa đưa mắt nhìn ra ngoài cửa có ánh đèn lờ mờ, thấy không biết Điền Quân Bồi đã đứng đó từ bao giờ, ánh mắt hai người chạm nhau, mặt Điền Quân Bồi nhìn hơi méo đi.

Trần Hoa đã hiểu ra ngay điều gì đó, nhưng Nhâm Nhiễm vẫn đang ngả trong tay của anh, tựa vào vai anh vẫn không biết gì, đương nhiên là anh cũng không muốn làm cô giật mình.

Đột nhiên Điền Quân Bồi kéo mạnh cửa kính và bước ra ngoài, không ai để ý đến tình tiết nhỏ này.

Lúc bản nhạc kết thúc, trước tiếng hò la của mọi người, Tô San và ông Lý đã uống rượu chéo tay, sau đó hào hứng cụng ly với từng người, bầu không khí lập tức trở nên ồn ào. Đến lượt Nhâm Nhiễm, Trần Hoa nói: “Cô ấy vừa hết cảm, không nên uống rượu nhiều, nhấm một chút là được rồi”.

Tô San cười nói: “Nhâm Nhiễm là bạn rượu của em, em biết tửu lượng của cô ấy”.

Nhâm Nhiễm đã nâng ly lên, chạm ly với Tô San, hai người nhìn nhau, cùng ngửa đầu uống một hơi hết sạch, động tác hào phóng này khiến mọi người xung quanh vỗ tay ầm ầm.

Trần Hoa đỡ lấy chiếc ly trong tay Nhâm Nhiễm đặt xuống bàn, “Thôi, tối nay em đừng uống nữa”.

“Anh sợ em say à?” Dường như Nhâm Nhiễm đã hơi ngà ngà, cô cười nói, “hay là chúng ta cũng uống một ly? Uống rượu chéo tay cũng được”.

“Luật sư Điền vừa đến, lại đi ngay rồi. Anh nghĩ, em không cần thiết phải chuốc cho mình say và đóng những cảnh nóng bỏng hơn cho cậu ấy xem đâu”.

Giọng anh nhẹ nhàng và bình thản, nhưng rõ ràng là Nhâm Nhiễm đã giật mình, nụ cười trên môi cô vụt tắt, cô không còn tỏ ra hào hứng như lúc trước mà buồn buồn nhìn ra phía cửa kính ô xanh đang khép.

“Hai người đã xảy ra chuyện gì vậy, có chuyện gì mà không nói thẳng được với nhau, lại dùng trò đùa này để cậu ta hết hy vọng về em?”

“Như thế này sẽ tốt cho anh ấy hơn”.

“Xem ra tinh thần hy sinh của em lại nổi lên rồi, tình nguyện trả giá bằng việc bóp chết mọi ấn tượng mà một người đàn ông yêu em dành cho em - bởi vì như thế sẽ tốt cho anh ta hơn”.

“Không liên quan gì đến anh”.

Trần Hoa nhướn mày lên, nhìn cô cười cười: “Vừa nãy em đã lợi dụng anh, bây giờ lại nói không liên quan gì đến anh, e rằng qua cầu rút ván hơi nhanh. Nhâm Nhiễm khựng lại sau đó cười đau khổ: “Chuyện gì anh cũng có thể nhìn thấu được, nếu anh không muốn để người ta lợi dụng thì ai có thể lợi dụng được anh”.

“Tốt lắm, hiện tại em đã cho rằng cho dù đối xử với anh như thế nào cũng không thấy áy náy nữa, đây cũng được coi là một sự tiến bộ”.

Nhâm Nhiễm không biết trả lời thế nào, cô đứng một lát, ánh mắt liếc về phía đám đông đang nhảy ở giữa phòng, “Phiền anh nói với Tô San và anh Lý hộ em, em về trước đây, chúc họ thượng lộ bình an”.

Trần Hoa nói: “Em nên về sớm nghỉ ngơi, anh đưa em về rồi quay lại, hôm nay chắc chắn mọi người sẽ uống đến rất khuya”.

Trần Hoa khoác áo khoác lên người cho Nhâm Nhiễm, hai người đi ra, không khí bên ngoài trong lành và yên tĩnh, họ chậm rãi bước đi trên vỉa hè.

“Hôm nay nhìn em không giống ngày bình thường”.

Nhâm Nhiễm bình thản nói: “Anh cũng biết là trước đây em phải uống thuốc chống trầm cảm. Ba tháng trước em phát hiện ra rằng, sau khi uống loại thuốc này, dường như dễ có cảm giác hưng phấn. Em đã gửi email hỏi bác sĩ Bạch Thụy Lễ, ông nói với em rằng nếu xuất hiện triệu chứng này, chứng tỏ bệnh trầm cảm của em đã được cải thiện đáng kể, có thể ngừng thuốc. Em đã ngừng. Nhưng hôm nay trước khi đi, em lại uống một viên''.

Trần Hoa lập tức hiểu ra ngay nguyên nhân nào đã khiến Nhâm Nhiễm tỏ ra vui vẻ hơn mọi bận, anh giận lắm, nghiêm mặt nói: “Em lấy sức khỏe của minh ra làm trò đùa hay sao?”

“Từ trước đến nay em vốn không biết đóng kịch, thuốc này rất hiệu quả”.

Trần Hoa nhìn cô chằm chằm, đang định nói gì, điện thoại bỗng đổ chuông, anh đành phải nghe máy, chỉ nghe được mấy câu, giọng nói và vẻ mặt dần dần tò ra đăm chiêu hơn.

Nhâm Nhiễm không để ý anh đang nói chuyện gì, chi cúi đầu nhìn bóng minh dưới đất, từ chiếc bóng dài, mảnh khảnh biến thành chiếc bóng ngắn, kéo ra phía sau lưng, trước mặt lại xuất hiện một chiếc bóng mới. Quá trình lặp đi lặp lại này, gần như đang thôi miên cô, khiến cô bước đi như máy, mãi đến khi Trần Hoa kéo tay cô lại.

“Em định đi dạo ở đâu vậy?”

Cô ngẳng đầu lên, đã chuẩn bị đến khu nhà cô ở.

Dường như cơn giận ban nãy của Trần Hoa đã tiêu tan từ lâu, “Kết thúc như thế cũng tốt, nếu không cậu ấy sẽ ngày càng yêu em, em sẽ ngày càng cảm thấy không thể phụ lòng cậu ấy”.

Dĩ nhiên là câu nói này không thể an ủi được cô.

“Nếu thấy buồn thì anh lái xe đưa em đi đâu cho khuây khỏa, đừng nhốt mình ở nhà một mình”.

Cô lắc đầu, “Cảm ơn anh, không cần đâu. Em vẫn nên tranh thủ trong người còn chút hơi men và đi ngủ sớm một chút thì hơn”.

“Anh vừa nhận được điện thoại, ở bên thành phố J có ít chuyện, ngày mai anh phải về một chuyến. Anh sẽ quay lại sớm, có việc gì nhớ gọi điện thoại cho anh ngay, đừng uống thuốc hành hạ mình nữa”.

Dưới ánh đèn, anh mỉm cười nhìn cô chăm chú, “Tranh thủ lúc anh còn đang tự nguyện, muốn được em lợi dụng, em cứ dày vò anh đi”.

Thuốc đã hết tác dụng, cô không còn hào hứng như lúc trước nữa, cô không thể nào đáp lại được lời trêu trọc này mà thẫn thờ nhìn anh, không nói gì cả, rút tay mình ra, quay người đi vào khu chung cư.

Full | Lùi trang 9 | Tiếp trang 11

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ