Old school Easter eggs.
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu - Thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không ? trang 9

Chương 29: Thân thế và vị hôn thê

-Vâng, đó cũng là điều tôi muốn nói
_Nhanh tay túm lấy mic từ người cha già, Tử Thần tiếp lời_
Nhưng tôi muốn đính chính lại, ko phải vị hôn thê mà là vợ.

-Cháu dâu?_Khó hiểu đưa hai tròng mắt đen láy nhìn kẻ đang nắm chặt tay mình, Tử Di như bị bỏ bùa mê, ko dứt việc đăm đăm vào nụ cười cợt nhả kia

-Ko phải sao? Nghe nói 2 người đến đây để công bố việc kinh thiên động địa đó à?_Tỏ vẻ kinh ngạc, Lâm Khải Phong ra chiều nghĩ ngợi gì đó_Chẳng nhẽ, tên nhóc đó vẫn chưa nói gì với cậu?

-Việc nhà tôi ko cần cậu bận tâm_Lôi Tử Di ra khỏi cái nắm tay thân mật, Tử Thần gạt cô ra phía sau mình như ko muốn để cô bị xâm phạm bởi bất cứ yếu tố nào ngoài cậu, thả một câu nhắc nhở với người cậu chung dòng máu rồi kéo lê Tử Di về phía chiếc xe đang chực chờ sẵn ko thương tiếc_Lăng Gia sẽ ko chào đón người họ Lâm trên mảnh đất Seul nhỏ bé này đâu

-Tử Di, tôi mong cậu đủ thông minh để ko bị kẻ khác lợi dụng_Chưa chịu buông tha, Khải Phong tận tình nhắc nhở cô gái tội nghiệp đằng xa, ánh mắt liên tục dõi theo cho tới khi họ đi khuất

-Sao người đó lại gọi tôi là cháu dâu?_Đan tay vào tay, Tử Di khó khăn lắm mới nêu lên câu hỏi to đùng cứ bay lên bay xuống trong đầu cô, ép bầu ko khí đã căng thẳng lại tăng thêm sự ngột ngạt

-Chẳng phải tôi đã bảo cậu ko được dây dưa gì với người đó rồi cơ mà_Ko thèm nhìn Tử Di một cái, Tử Thần vẫn giữ nguyên hiện trạng ngắm cảnh bên ngoài của mình, cơ hồ đang giận dỗi chuyện gì đó

-Đó là chuyện của tôi, hãy trả lời câu hỏi ban nãy đi

-Cậu thực sự muốn biết_Từ từ rời bỏ quang cảnh tấp nập bên ngoài, Tử Thần ưu ái đặt lên gương mặt dù có tỏ ra ngầu đến cỡ nào cũng khó dọa được một đứa con nít của người ngồi cạnh

-Đương nhiên_Gật đầu rất cương quyết, Tử Di huy động toàn bộ sự tập trung, đổ dồn tất cả lên bộ comlê chỉnh tề trên người Tử Thần, thần kinh căng như dây đàn

-Vì…_Ghé sát đầu vào mặt Tử Di toan trả lời, Tử Thần bỗng đổi ý, bày tỏ quyền lợi_Nói thẳng ra e lợi cho cậu quá, nếu cậu hứa với tôi chút nữa chịu ngoan ngoãn làm cảnh đi bên cạnh tôi, cuối buổi tôi sẽ nói cho cậu biết. Còn ko thì tự thân vắt óc ra mà nghĩ

-Thế cũng được nhưng tôi chỉ lo có người nuốt lời thôi

-Yên tâm đi, chuyện này hoàn toàn có lợi cho tôi nên nhất định tôi sẽ ko thất hứa_Mỉm cười qủy quyệt, Tử Thần nhẹ nhàng đưa đôi môi vẫn còn dấu cắn của kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy, mục đích rõ ràng muốn tiếp cận đôi môi đang cách mình chỉ còn 5cm thì bỗng xe thắng mạnh, khiền đầu cậu ta dúi thẳng về phía trước, ko kiêng nể húc rõ đau vào ghế của bác tài, mở màn cho nụ cười man rợ đậm chất thổ dân của người còn lại.

Rút kinh nghiệm và tráng gây ra điều đáng tiếc như lúc nãy, bác tài xế cẩn trọng lái chậm lại, chính vì thế nên 2 con người phía sau xe phải đến trễ hơn so với dự kiến nhưng tác phong ngạo nghễ và tự tin khi đứng trước những con người có địa vị trong xã hội của họ vẫn ko bị mất đi, tựa như một bản năng đã in sâu trong từng thớ thịt từ lúc oe oe “hello” cuộc sống mới

Sang trọng, tao nhã với bộ cánh màu hồng phấn ôm chặt lấy từng đường cong trên cơ thể hoàn mĩ, Tử Di vất bỏ ngay bộ mặt ngây thơ non choẹt của một nữ sinh trung học lớp 10 mà khoác lên chiếc mặt nạ tinh ranh cùng nụ cười xã giao giả tạo dù mấy phút trước đó cô còn thét lên kinh ngạc trước sự lộng lẫy, xa hoa của buổi dạ tiệc

Hầu hết các vị khách thường mang nhiều quốc tịch khác nhau nên ngôn ngữ chủ yếu bao hàm giữa các cuộc chào hỏi hay trò chuyện giữa họ và người bên cạnh cô thường là tiếng anh nên chí ít, cô cũng biết được buổi dạ tiệc này được tổ chức vì kế hoạch phát triển mới của một tập đoàn chuyên về chuỗi khách sạn và nhà hàng nào đó thuộc sở hữu gia tộc Lăng Tử, một cái tên mới vừa gia nhập giới thượng lưu châu Á

-Cái ông đầu ko một cọng tóc đang thao thao trên bục kia tên là Lăng Tử Ôn hả?_Khều khều Tử Thần, Tử Di chỉ trỏ vào ông già cô chắc mẩm 100% bị nhiễm bệnh hói đầu, thích thú thắc mắc

-Thì sao?

-Chậc! Ông ta bị thế chắc qúy tử nhà ổng cũng chẳng khá khẩm gì rồi. Đảm bảo mang gen cha, thể nào cũng lên chùa gõ mõ niệm phật trước tuổi, cộng thêm cái mặt xấu hoắc nữa là đủ trở thành 1 thảm họa thế kỉ của cánh đàn ông, phải ko Lăng Tử Thần?_Hồn nhiên như cô tiên, Tử Di đưa đôi mắt chuyên truy tìm trai đẹp của mình ra đánh giá, ko mấy quan tâm nét sa sầm mịt mờ đang dần chiếm trọn khuôn mặt đẹp trai bên cạnh

-Cậu nghĩ thế sao?_Tử Thần vô cớ siết mạnh li rượu vang trên tay

-Đúng qúa còn gì. Cha nào con…_Sững người lại một chút, Tử Di lẩm bẩm rồi liếc trộm Tử Thần_…Lăng Tử Thần, Lăng Tử Ôn…chẳng…chẳng nhẽ…

-Đúng vậy, tôi chính là tên quý tử sẽ lên chùa gõ mõ niệm phật trước tuổi, cũng chính là thảm hoạ thế kỉ của cánh đàn ông đây_Thì thầm bằng chất giọng lạnh lẽo, Tử Thần như vào đặt một khối băng nứt ra từ Nam Cực lên lưng Tử Di, làm cô nàng thót mình hoảng sở, tâm tính bấn loạn

-Tôi…

-Sau đây tôi muốn giới thiệu mọi người một nhân vật đặc biệt, đó là người vẽ ra kế hoạch hoàn mĩ tôi vừa nêu lên cũng chính là đứa con trai thứ 2 đã bị thất lạc của tôi, Lăng Tử Thần_Oang oang trong chiếc micrô, chủ tịch tập đoàn Lăng Tử cười sảng khoái, đưa ánh mắt nhìn cậu con trai tuấn mĩ nãy giờ mới chịu rời cô gái đi cạnh từ từ tiến đến gần ông chiếm mic

Sán lại gần chiếc bàn đầy ắp thức ăn sau lưng, Tử Di chẳng buồn để ý bạn đồng hành của mình đang nói gì nữa, chỉ biết chúi mũi vào đống đồ khiêu gợi. Đang hí hửng gắp đồ ăn bỏ lên đĩa của mình thì một bàn tay nhẹ nhàng chạm vào làn da mát lạnh ở vai cô khiến cô nàng bị hù cho suýt đánh rơi đĩa thức ăn. Định bụng dạy đời kẻ dám chạm vào bờ vai vàng ngọc của thiếu nữ, Tử Di quay lại với bộ mặt ko thể bặm trợn hơn, sau khi xác nhận kẻ đó là một cô gái với khuôn mặt đức độ mặc bộ váy đỏ thẫm nổi bật, cô nàng mới dãn mặt, nở nụ cười thân thiện đáp lại

-Chào bạn, hân hạnh được gặp_Bắt lời bằng tiếng Việt chính gốc, cô gái kia chủ động làm quen_Mình là Liệt Minh Thi, con gái út của Liệt Vũ Khương, chủ tịch tập đoàn Liệt Vũ

-A…chào_Cười nhạt bắt lấy bàn tay đang chìa về phía mình, Tử Di chán nản trước màn giới thiệu ấn tượng cốt phô trương thân thế của người đối diện, thừa biết nếu mình nói rằng chỉ là người bình thường chỉ biết mắm với ruốc sẽ bị cô ta được nước cười nhạo_Mình là Hàn Tử Di, là nhân vật cực kì bình thường ở đây

-Ồ! Ra thế_Như nghiệm ra điều gì đó, cô gái tên Minh Thy cười ẩn ý, nhìn Tử Thần trên bục rồi lại hỏi tiếp_Cậu là bạn của anh Tử Thần?

-Chắc thế, tôi là bạn cùng lớp_Tinh ý nhận ra tình cảm rõ rệt của Minh Thy, Tử Di tiếp tục bổn phận và múc đích chính đáng của mình, gắp càng nhiều thức ăn càng tốt

-Ra vậy, mình là vị hôn thê của anh Tử Thần, mong bạn sẽ giúp đỡ anh ấy_Tít mắt cười, Liệt Minh Thy giả bộ thân thiện đến đáng sợ

Theo quan niệm tích góp qua truyện tranh, Tử Di nhận thấy rằng, khi 1 kẻ nở nụ cười ngầm ý với mình, 1 là hắn muốn cưa mình, 2 là muốn thách thức tranh giành cái gì đó. Kẻ đứng trước mặt cô lại là con gái, chứng tỏ cô ta đang nghĩ Tử Di có ý với Tử Thần nên mới đưa thân phận chỉ có lão thiên mới biết để đối chọi với cô. Tất nhiên, Tử Di cũng ko ngốc nạp thêm kẻ thù cho mình, lựa lời

-Hai người xứng đôi thật đấy, cứ yên tâm đi, với cương vị chị kết nghĩa của hắn, mình sẽ làm tay trong cho cậu

-Ngoài việc giới thiệu đứa con trai của mừng, lão già gần đất xa trời này còn có một việc muốn tuyên bố_Đảo mắt một lượt đám khách khứa chật ních trong căn phòng ko hề chật hẹp, ông già Lăng Tử Ôn hướng mắt về chỗ Tử Di và Minh Thy, hắng giọng_Đó là vị hôn thê của con trai tôi.

-Vâng, đó cũng là điều tôi muốn nói_Nhanh tay túm lấy mic từ người cha già, Tử Thần tiếp lời_Nhưng tôi muốn đính chính lại, ko phải vị hôn thê mà là vợ

Dứt lời, Tử Thần sải bước nhanh về phía cha mình vừa nhìn, khẽ mỉn cười đầy xúc cảm trong sự tò mò vô vàn của mọi người.

Chương 30: This is…my…wife, only one and forever…

-This is…my…wife, only one and forever…

Trong lúc dầu sôi lửa bỏng ngụt ngàn khí thế bao trọn lấy đại sảnh-nơi diễn ra cuộc giới thiệu với cánh thượng lưu về đứa con thứ hai của Lăng Tử Ôn- thì ở ngoài kia, nơi hành lang nắng đổ òa, cũng có một chuyện diễn ra căng thẳng ko kém, mà kẻ gây ra chuyện đó ko phải là chàng trai họ Lăng lắm mưu nhiều trò kia, mà là kẻ đã hứa hẹn về một cuộc phá hủy theo hắn cho là đẫm máu

-Cậu chủ!_Cúi chào kính cẩn cho dù đó là điều ko cần thiết, Hồ quản gia và đám tôi tớ lẽo đẽo sau lưng bà như đã chực chờ sẵn ở hành lang, nơi dẫn đến cuộc hội ngộ cha con ở đại sảnh lớn của khách sạn, đôi mắt đen già nua nghiêm nghị đổ lên bóng dáng mệt mọi cùng thân thể nhễ nhại mồ hồi của chủ nhân mình đang từ thang máy bước ra

-Sao bà lại ở đây?_Kinh ngạc đáp trả, Gia Minh quệt mồ hôi, thầm nguyền rủa trời đất sao lại để cho đám tích sự trước mặt cứ chắn đường phá lối cậu, bộ não căng lên nhẩm đếm thời gian ít nhất có thể để xử gọn bọn họ trước khi quá muộn

-Tôi chỉ muốn cho cậu chủ gặp một người mà thôi_Ngoái đầu ra hiệu cho đám tôi tớ sau lưng mình, Hồ quản gia lặng lẽ chiếu lên những biểu hiện đang dần thay đổi trên cơ mặt của người kế vị tương lai trước sự xuất hiện của một cô gái với mái tóc đen ngắn được tỉa tót thời thượng trong tay 2 tên vest đen bặm trợn

-Kì Như?_Thốt lên vô thức tên gọi của người con gái đó, Gia Minh đưa ánh mắt dã thú điên cuồng ngấu nghiến toàn bộ thân thể già nua của lão bà quỷ quyệt, gằn từng giọng giận dữ_Bà dám…

-Gia Minh, bọn họ ko phải là người tốt đâu, chạy đi!_Hét lên nhắc nhở, Kì Như vùng mạnh đôi tay đang bị bóp chặt bởi sức mạnh của hai tên đứng hai bên. Nhưng vốn dĩ, Kì Như ko phải là nữ hiệp giang hồ đi mây về gió, nên chí ít, ngoài miệng cô rộng lượng thế song trong lòng đâu muốn vậy, ý nghĩ xúi dục kẻ kia liều chết đem thân kéo mình đạp cả luân lí thường tình nhỏ thó trong người cô, thôi thu cô diễn tả những cử chỉ cực kì tột nghiệp, hòng làm mủi lòng ai đó

-Tôi chỉ mời cô ấy đên Seul thăm quan một chuyến, nhưng cô ấy lại nghĩ tôi bắt cóc_Ra chiều đau khổ, Hồ quản gia tỏ rõ nỗi oan ức của mình

-Thả cô ấy ra_Nhanh tay rút khẩu súng trong túi quần, Gia Minh ko ngần ngại chĩa nòng súng vào vầng trán nhăn nheo của người đối diện, thịnh tình đe dọa_Nếu bà ko làm, ngày này năm sau là ngày giỗ của bà đấy

-Cậu chủ!_Há hốc mồm nhìn gà mình choảng gà mình, đám tôi tớ trịnh trọng trong bộ vest tông đen nhìn nhau chẳng biết xử sao cho phải, cuối cùng đều nhất trí đứng yên ko manh động, vừa bảo toàn được tính mạng, vừa tránh gây mất hòa khí với đôi bên

-Vô dụng_Cười khẩy một cái, Gia Minh bóp còi, như một tia chớp lóe lên leo lắt trong bầu trời đen kịt, len qua đám người kia rồi một cước xử gọn làm chúng nằm ngổn ngang la lệt dưới sàn đá lạnh, giải thoát “mĩ nhân” rồi hai ta cùng chẩu, khuất bóng trước khi đám người kia lên cơn đạo náo cả Seul yên bình

-Bà ko sao chứ?_Một tên tôi tớ đỡ Hồ quản gia đang ngã dựa vào tường, lo lắng hỏi thăm_Có cần cho người đuổi theo họ

-Ko cần, môi lo duy nhất đã được giải quyết xong rồi_Đứng vững trên đôi chân mình, Hồ quản gia day thái dương một cách mệt mỏi

-Còn cái này?_Chỉ vào vết chất lỏng đặc lăn dài từ trên trán bà quản gia, tên ban nãy ái ngại

-Ko sao, nước sốt cà chua thôi_Lau nhẹ, Hồ quản gia thở dài, chút vui mừng vì mình đã có thể loại trừ một hậu họa

Quay lại với câu chuyện ở đại sảnh, sau khi đi một vòng xung quanh theo hình vỏ óc làm đám kí giả cùng vô vàn khách khứa phải hoa mắt chóng mặt, Tử Thần cuối cùng cũng kết thúc chuyến đi của mình bằng cách thẳng hướng tiến về phía hai cô gái đầy xúc cảm phía dưới

-Có lẽ mình phải đi rồi!_Cười nhẹ với Tử Di lấy lệ, Minh Thy vuốt tóc rồi nháy mắt với ông lão họ Lăng đang đứng trên khán đài, chuẩn bị tinh thần đón nhận món quà mấy năm qua cô luôn khát khao và chờ đợi

-Cậu có thể tránh đường cho tôi qua được ko?_Dừng bước trước mặt Minh Thy, Tử Thần tàn nhẫn nêu ra yêu cầu của mình

-Gì?_Tắt ngấm nụ cười hạnh phúc trên môi, Liệt Minh Thy đơ người, não bộ vẫn chưa thể tiêu hóa nổi những gì vừa thoát ra từ miệng vị hôn phu hờ của cô

Né người lách sang một bên, Tử Thần trong phút chốc đã đứng thù lù trước mặt Tử Di, lặng người trìu mến nhìn cô một hồi như muốn kiểm tra điều gì đó rồi mới lên tiếng, đủ to để đám đông đang nín thở chờ đợi kia nghe thấy cũng như đủ oai nghiêm để bọn họ có thể cảm nhận được tính chân thực của lời tuyên bố

-This is…my…wife, only one and forever…

Tử Di, kẻ ngay từ khi đạp đổ thằng em để chiếm ngôi đứa con đứng dưới 2 người, trên cả vạn người đã được gắn với một mệnh danh đời đời ko thể phai mòn-thần đồng ngoại ngữ-bởi lẽ chữ đầu tiên cô thốt lên ko phải là “ba” hoặc “mẹ” như những đứa trẻ khác mà là “mom”, vậy mà vào thời khắc sống còn này lại lú lẫn, quên báng mất nghĩa của từ chủ chốt trong câu thoại của kè thù, “wife”. Vì lẽ đó, cô chỉ có thể đáp trả thiện ý của người kia bằng khuôn mặt ngây thơ vô số tội và ko thể ngu ngơ hơn được nữa

Ko để cho người vợ mình tốn thêm chút thời gian vàng ngọc để huy động toàn bộ đống từ điển nhằng nhịt trong đầu tìm lời giải đáp, Tử Thần thản nhiên đưa bàn tay đang để lửng giữa ko trung của mình nắm lấy tay cô, tàn bạo kéo cô như cái giẻ lau nhà lên bục trước sự chứng kiến đầy ngờ vực của tất cả bá quan văn võ đang có mặt. Điều này đã làm dấy lên sự phản ứng trái chiều từ nhiều cổ đông có máu mặt trong tập đoàn cùng hàng loạt kí giả tham dự, bởi lẽ, theo những gì họ được biết cũng như nhiều nguồn tin đầy rẫy trên thị trường, người đã được chỉ định làm Lăng phu nhân nhiệm kì là Liệt Minh Thy, cô con gái rượu của chủ tịch Liệt Minh, một đối tác lão luyện và có thâm niên gắn bó lâu dài với tập đoàn Lăng Tử chứ ko phải là một cô gái tầm thường ko có địa vị

-Khá lắm_Gật đầu nhẹ công nhận, một người đàn ông lọt vào số ít những kẻ ko mấy ngạc nhiên bởi sự lạ đang diễn ra lẩm bẩm, li rượu vang cạn quá nửa sóng sánh trên bàn tay già cỗi

-Tự ý dẫn đến một người khác rồi công bố chuyện kết hôn, chuyện này có vẻ làm cha rất hài lòng_Hớp một ngụm rượu, cậu con trai bên cạnh đưa nhãn thần soi lên nét mắt đang choáng ngợp vì những câu hỏi tuôn ra lia lịa từ miệng mồm rắn độc của đám kí giả nhặng xị, đoán ý cha

-Tất nhiên, nó dám gây chuyện này để tạo ra mối bất hòa giữa 2 nhà Lăng-Liệt, một tay xé rách sự phụ thuộc quá đà của Lăng gia đối với Liệt gia, từ đó xoay tập đoàn đi theo một lối đi mới, ko phải là cách làm táo bạo hay sao

-Cha nghĩ nó làm vậy là có mục đích đó ư? Sao lại ko nghĩ rằng nó vốn dĩ có tình cảm với cô gái bên cạnh nên mới cãi lời ông già Lăng Tử Ôn

-Kì Thiên, phụ nữ chỉ là thứ yếu mà thôi, ko có bọn họ chúng ta vẫn có thể sống, hơn nữa người nhà Lăng gia vốn hành xử thế nào con cũng biết rõ ko có chuyện chỉ vì một cô gái đâu

-Nếu theo cách nghĩ của cha, Lăng Tử Thần làm như thế chẳng phải mua dây buộc mình hay à? Liệt gia là một hậu thuẫn lớn, dứt khỏi chỗ dựa đó, bọn họ sẽ chỉ như con thuyền ko buồm mà thôi

-Chim non khi đủ lông đủ cánh thì sẽ vứt bỏ cha mẹ mà đi, Lăng gia cũng vậy, sự phát triển dạo gần đây có thể nói đã tạo đà khiến bọn họ lớn mạnh hơn cả Liệt gia, núp sau cái bóng cũ ko lợi lộc thì được gì chứ, càng làm suy giảm danh tiếng của bọn họ, hơn nữa, qua vụ từ chối hôn ước với Liệt Minh Thy, điều này sẽ mang lại một vết nhơ ko thể nào xóa bỏ cho Liệt gia, thử hỏi ai còn dám đặt lòng tin vào một nơi dễ khinh suất như thế chứ_Xoay mặt nhìn thằng con mình, ông già họ Hạ cười mỉa mai, ko nhân nhượng rạch một vết dao lên vết thương đang âm ỉ trong máu mủ của mình_Con còn kém xa so với nó lắm

Nắm tay thành đấm, Kì Thiên ép cơn giận giữ đang sôi sục xuống lòng bàn tay, ánh mắt hằn những tia máu nhìn đôi trai gái đang chìm nghỉm trong mớ câu hỏi dồn dập kia như muốn thiêu rụi tất cả. Anh đã cố nín nhịn, cố thực hiện tất cả những tiêu chí mà cha anh đã đặt ra để mong chờ đến một ngày được công nhận như kẻ kia, nhưng tại sao, công sức anh đổ dồn từ 3 năm qua lại ko bằng công sức của Lăng Tử Thần, đứa con hoang của người đàn bà ko danh ko phận chỉ trong 1 năm vẻn vẹn. Điều đó, làm anh tức muốn điên lên…

“Wife? Đúng rồi, là vợ?” Nghĩ hoài nghĩ mãi mới tìm được chiếc chìa khóa cho mình, Tử Di sựng người, giờ mới chịu để ý mình đang ở trên chiếc bục cao hơn một mét cùng đám người nháy máy ảnh lia lịa

-Cho hỏi, cô và cậu Lăng quen nhau lúc nào?_Một tên kí giả được cô ưu ái nghe đầy đủ toàn bộ câu hỏi của hắn chĩa máy ghi âm vào miệng cô, ánh mắt sáng rực mong đợi có thể thu thập được những thông tin béo bở

-Sao cậu lại nói tôi là vợ cậu hả?_Gạt câu hỏi kia sang một bên, Tử Di ngẩng mặt nhìn Tử Thân miệng mồm tươi cười trả lời phỏng vấn, mắt ko ngừng liếc xéo

-Tôi chỉ là muốn giúp cậu nên mới làm thế thôi_Thì thầm bằng tiếng Việt để tránh đám chó săn trước mặt bắt mùi, Tử Thần kể công

-Nghĩ cho tôi ư?_Tròn mắt ngạc nhiên, Tử Di thực sự khó hiểu khi kẻ bên cạnh cô ko những ko giúp đỡ cô gì hết mà lại còn đổ lên đầu cô một đống rắc rối, đã thế dám hắng giọng kể lể công lao

-Cậu thử nghĩ xem, cậu hiện giờ là nô lệ của tôi, suất ngày sẽ phải ở bên tôi, nếu ko cho cậu một danh phận, thể nào cậu cũng bị thiên hạ dèm pha là kẻ thấy trai đẹp mờ mắt, bám dai hơn đĩa. Cách này là cách tốt nhất rồi đấy

-Cậu có bị sao ko vậy, tôi mới 16 tuổi thôi, ai cho phép lập gia thật hả?_Trả treo bằng cách nêu lên pháp luật của nước mình dù cô chưa vào giờ chấp hành tốt, Tử Di vịn vào cớ này để dập tắt cơn điên loạn ngớ ngấn trong đầu người kia

-Cậu có biết mấy con thú hoang thường đánh dấu lãnh thổ của mình ko, giờ tôi chỉ học theo thôi, sau này khi đủ tuổi thì cưới là được_Thản nhiên như ko, Tử Thần mặt dày ném lại cho Tử Di một quả boom đã kích nổ, khiến cô nàng nổi lửa tanh bành

-Ôi trời!_Ôm đầu, Tử Di ko ngừng há hộc mồm trước mưu mô xuất chúng của Tử Thần_Điên mất

-Hai người có chuyện gì thế?_Một tên kí giả để ý

-Chậc, sau mấy năm quen nhau, có vẻ cô gái của tôi vẫn chưa thể tin vào những gì tôi nói_Đổi sang tiếng Anh, Tử Thần phân trần nỗi đau với cánh nhà báo, tỏ vẻ ngẫm ngợi_Xem ra tôi phải chứng minh cho cô ấy thấy tình cảm của mình là thật

Dứt lời, ko để cho cánh nhà báo vây quanh đoán già đoán non về cách chứng minh mình sắp làm, Tử Thần ngay lập tức luồn một bàn tay đặt sau gáy Tử Di, tay còn lại tự tiện ngự trên eo cô, đồng thời cúi mặt thật thấp, đưa môi mình khóa chặt môi của ai kia đang định bụng vạch trần toàn bộ sự thật. Để cho mọi người thấy sự quyết tâm của mình, đối với Tử Thần, một nụ hôn đã đủ để minh chứng tất cả

“…Tôi tự hỏi tại sao tôi lại giận

Tôi tự vấn tại sao trái tim mình thắt quặn

Vì em hay vì kẻ luôn ngáng bước chân tôi

Dù đối với tôi em chỉ là một con rối

Nhưng thực sự ý nghĩa của em trong tôi còn hơn thế

Tôi đã sai nhưng sẽ ko bao giờ tôi nói Tôi yêu em…”

Bước…từng bước…nhanh dần…nhanh dần, một cánh tay từ một con người vốn ko quan tâm mọi thứ xảy ra quanh mình len lỏi vào trong đám đông đang vây lấy đôi trai gái kia, lôi mạnh nhân vật nữ chính kéo cô ra khỏi đại sảnh lập lòa ánh đèn, dù có thể, cái nắm tay đó khiến cô đau nhói

-Anh cứ nghĩ là ai, hóa ra người đó là em_Dồn mạnh cô gái vào bức tường trước mặt mình, Kì Thiên cúi rạp đầu, mặc cho toàn bộ mớ tóc xịt keo ngay ngăn bị rối tung, lõa xõa

-Sao anh lại ở đây?_Ngạc nhiên nhìn người mình ko hề ngờ tới, Tử Di thắc mắc

-Anh…

Bỗng một tấm khăn trắng, từ phía sau bịt mũi người con trai đầy cảm xúc kia, và cả cô gái ngây thơ vô số tội ấy…cũng ko tha. Sau khi đánh mê hai kẻ kia khiến họ ngã lăn xuống sàn hành lang, kẻ lạ mặt nối máy với một kẻ khác

-Hàn Tử Di và Hạ Kì Thiên, xong

-Lăng Tử Thần, xong_Phía bên kia đáp trả rồi nhìn chàng trai mấy giây trước bị vây kính trong đám đông kia đang lịm đi dưới sàn

-Hạ Kì Như, Hàn Gia Minh, cũng xong.

Chương 31: Survival Strengthening Week

-Ko phải chúng ta bị bắt cóc đâu?_Thoát khỏi cơn hoảng loạn nãy giờ vây lấy toàn bộ thân thể mình, Kì Thiên nhìn 4 người còn lại, chắc chắn với những gì mình đang nói_Đây là một cuộc triệu tập.

Ánh nắng ban mai dịu nhẹ len lỏi trải dài hầu khắp ngõ ngách Hà Nội sau một trận mưa rào giữa khuya nặng hạt, mang lại cho toàn thủ đồ hoa lệ một mùi hương đượm chốn quê thanh bình cùng một ngày mới tốt lành sắp sửa đến. Phá tan bầu ko khí hiếm hoi khó khăn lắm mới tạo được ấy, những tiếng va chạm rầm rầm dữ dội với cánh cổng bằng gỗ cũ kĩ mục muỗng của tháp đồng hồ cổ kính với giàn dây leo dày đặc phủ kín hai bên tường nằm trên vùng đất cấm phận từ bao đời nay của P&P vẳng lên ngày càng nhiều, âm lượng ngày càng rõ và ko hề có giấu hiệu suy giảm đi, bởi lẽ, nó chỉ tỉ lệ thuận với cơn phẫn nộ quá tải đang dâng lên trong cơ thể kẻ gây ra mà thôi.

Đá thêm một phát cuối cùng khuyến mãi vào mặt cái cánh cửa trơ lì nãy giờ vẫn đóng im lìm như bị dán keo 502 dính chặt ko rời, Gia Minh đưa hai tay ôm đầu, hét lên một tiếng nhằm giải tỏa cơn ức khó chịu cứ bủa vây lấy, ko chịu nổi thì lại tự hằn lên trên đôi mắt cuồng phẫn của mình những vệt máu dài, khiến tinh thần vốn đã bấn loạn của những người còn lại càng tăng thêm nặng nề

-Khốn khiếp, nó làm bằng gỗ gì mà chắc thế ko biết_Tiến lại gần đám người đang quây quần với nhau, Gia Minh đã tức lại càng thêm giận khi nhìn thấy bộ dạng thất thần như vừa chứng kiến những thước phim kinh dị đặc sắc trên TV của Kì Thiên-kẻ lớn tuổi to xác nhất trong 5 người ở đây, hét lên mắng mỏ_Anh có thôi cái bộ dạng yếu đuối đó đi ko hả? Giờ chúng ta phải nghĩ cách thoát ra khỏi nơi dơ dáy này chứ ko phải có rúm người lại như một tên hèn hạ thế đâu?

-Gia Minh, cậu ồn ào thật đấy?_Quắc mắt nhìn kẻ đang lớn tiếng với anh mình, Kì Như tình anh em lại nổi dậy, ko ngần ngại vất bỏ nét hoảng sợ trên mặt vốn luôn ngự trị từ khi thuốc mê tan đến giờ mà đe dọa_Cậu muốn chết sớm trước khi chuồn ra khỏi đây phải ko?

-Xem ra chúng ta đang ở một nơi rất quen thuộc_Đi một vòng quan sát kiểu kiến trúc thô sơ đơn giản của căn phòng mình đang ở, Tử Thần nhìn ra khung cảnh bên ngoài từ cánh cửa sổ nhỏ nhoi, nêu lên phán đoán_Nếu tôi ko nhầm, đây là tháp đồng hồ P&P, khu cấm phận bí ẩn nhất

-Thế ư?_Nhảy dựng lên, Kì Như đưa mắt thả ra bên ngoài theo hành động của Tử Thần, có chút hoảng hốt_Gay rồi, dám chắc có kẻ nào muốn chơi với chúng ta, đánh thuốc mê khiến chúng ta ngất xỉu rồi giam vào nơi điên rồ này, đến khi đội kỉ luật phát hiện thì hết đời, gì gì cũng phải viết mấy cái biên bản dài ngoằng với cồng lưng dọn vệ sinh cho coi

-Ở đây có tờ báo nè_Ko chú ý đến quãng tương lai mù mịt được vẽ lên qua lời văn diễn cảm pha trộn sự kinh hãi của Kì Như, Tử Di như sầu đời quá trở nên bất cần, ngồi xổm xuống cạnh tờ báo ở góc tường, mắt lướt từng hàng từng hàng đọc vài dòng tin nhạt nhẽo bằng tiếng Anh trên trờ báo News World rồi bỗng khựng lại, tay cô bắt đầu run rẩy, môi lắp ba lắp bắt ko thành tiếng_Cái…cái…này…

-Chỉ là vài tin tức đăng về chuyện của chúng ta thôi mà, đầu cần phải sốc thế_Ko biết từ bao giờ đã đứng thù lù bên cạnh Tử Di, Tử Thần thì thầm, vô tình làm người kia giật mình, 16 tinh linh đang cụm đầu đọc tin dở cũng phải vất bỏ thể xác co rúm chạy đi mất

-Cậu muốn hù chết tôi hả?_Đay nghiến trong từng lời nói, Tử Di vày vò tờ báo, loạn lên xé nát nó thành vụn_Sao lại thế được chứ?

-Giờ thì cả thế giới đều biết cậu là vợ tương lai của tôi, đỡ thật đấy, sau này khỏi phải lí do lí trấu với mọi người trong trường về thân phận của cậu khi tôi lỡ làm chuyện ko nên nữa, ko ngờ cánh nhà báo lại được việc thế_Vươn vai bá cổ cho đỡ mỏi, Tử Thần xoi mói, ánh mắt ma mãnh liếc nhìn cô vợ tương lai nổi giận lôi đình sau lưng, dường như đang chuẩn bị một thế võ nào đó đại loại như ếch vồ mồi hay cá vượt thác để xử gọn cậu

-Ko phải chúng ta bị bắt cóc đâu?_Thoát khỏi cơn hoảng loạn nãy giờ vây lấy toàn bộ thân thể mình, Kì Thiên nhìn 4 người còn lại, chắc chắn với những gì mình đang nói_Đây là một cuộc triệu tập

-Là sao?_Hoàn toàn ko hiểu hết những gì anh mình vừa nói, Kì Như thắc mắc, lòng chợt dâng trào một nỗi bất an xâm lấn

-Lịch sử P&P ghi lại rằng vào mùa thu lá rơi rụng nhiều như bị nhiễm thuốc dioxin loại nặng năm P&P được 20 tuổi, ông thầy hiệu trưởng lúc bấy giờ cũng chính là người sáng lập ra trường vì tức cảnh buồn chán sinh tình cộng với niềm đam mê cuồng nhiệt phim cổ trang Trung Quốc đặc biệt là Tam Quốc diễn nghĩa đã sáng tạo ra một trò chơi bắt buộc cho tất cả học sinh cấp 3 của P&P. Miệng thì nói đây là cơ hội để rèn luyện cho học sinh khả năng sống sót nếu lỡ rơi vào hố đen vũ trụ xuyên ko về thế giới khác hay lạc vào hoang đảo như Robinxơn nhưng thực chất, trò chơi này được tạo ra chỉ để làm cho ông thầy có thể nhìn tận mắt, nghe tận tai những hình ảnh, âm thanh sôi động của một thời tàn cục lẫn lội, người người dày xéo lên nhau để bảo vệ cuộc sống của mình mà thôi. Vì trò chơi này mang quy mô lớn và chiếm thời gian khá nhiều nên nó thường được tổ chức vào những dịp rảnh rỗi, đó cũng chính là lí do nó mang tên Survival Strengthening Week. Tuần lễ này bắt buộc toàn thể học sinh cấp 3 trong trường dù ban A, ban B hay ban C, dù muốn hay ko muốn đều phải tham gia, còn nếu chống cự hoặc tỏ ý phản đối sẽ được đưa vào phòng sám hối cho đến hết tuần lễ. Trò chơi được diễn ra trên bối cảnh một đất nước bị 3 đại quốc tấn công, theo đó tất cả học sinh của 129 club được chia thành 4 phe, trong đó có 1 phe làm nhiệm vụ canh giữa giữ 3 lá cờ hiệu được giấu kĩ trong 3 cứ điểm khác nhau trong trường gọi là phe trấn thủ, 3 phe còn lại mang nhiệm vụ công phá lớp bảo vệ của 3 cứ điểm để cướp cờ hiệu, phe nào giành nhiều cờ hiệu cho mình sẽ là phe chiến thắng và được nhận những phần thưởng cực kì đặc biệt pha thêm chút kì dị từ thầy hiệu trưởng đương nhiệm. Bởi những luật lệ tàn khốc như các học sinh ko được mang theo các thiết bị tối tân thời hiện đại hay phải cầm cự sự sống của mình bằng cơm cà tại trường cho đến hết tuần nên Survival Strengthening Week dần trở thành nỗi ác mộng dạt dào của hầu hết học sinh cấp 3 P&P mỗi năm học lại đến…Đây chính là điểm tạo nên sự khác biệt giữa P&P và các ngôi trường quốc tế dành cho giới thượng lưu khác

-Đừng nói với em, chúng ta bị thầy hiệu trưởng triệu hồi về để tham gia cái tuần lễ gì gì đó nhé_Tử Di kinh hãi phán đoán, dù chưa trải qua “nỗi ác mông” kể trên nhưng cô đã có ấn tượng ko mấy tốt đẹp gì với nó qua mấy món ăn mắm, cà

-Thầy hiệu trưởng ko làm chuyện dở hơi thế đâu_Chêm vào một câu cho đội trưởng tiếp thêm clo sau một hồi lải nhải, Tử Thần đưa mắt nhìn những bóng người lấp ló ngoài kia, ánh lên chút tò mò_nếu mỗi club có quá 3 người cáo ốm ở nhà thì toàn club sẽ phải đến phòng sám hối nên chắc chắn, người đưa chúng ta đến đây, ko ai khác là người trong club của chúng ta, kẻ mang trong mình dã tâm rất lớn

-Vậy thì chỉ có Lương Tuấn Vĩnh mới to gan…_Vuốt vuốt chiếc cằm ko một cọng râu của mình, Gia Minh vờ ngẫm ngợi, gian tà ngắm Hạ Kì Thiên ẩn ý_…lôi cổ “đại ca” về đây chứ?

-Xem ra mấy người cũng thông minh đấy_Đẩy nhẹ cánh cửa gỗ, Lương Tuẫn Vĩnh cùng các thành viên còn lại của club bóng rổ ban C bước vào căn phòng to nhất của tòa tháp, nở nụ cười hiền giả tạo để che đậy mọi tội lỗi_…nhưng kẻ sai người bắt các cậu về ko phải là tôi…

-Cái tên đáng chém nghìn lần đó là ai?_Túm lấy cổ áo của đàn anh với vẻ căm giận tràn lan khắp cơ mặt, Gia Minh hỏi như thét_Tên nào dám để bổn thiếu gia nằm dưới đám rêu xanh loang lổ kia đến nỗi cổ cũng muốn gãy thế hả? Tên nào

-Nếu các ngươi thành tâm muốn biết
Thì bọn ta xin sẳn lòng trả lời
Để đề phòng thế giới hắc ám bị phá hoại, để bảo vệ chiến tranh thế giới
Bọn ta đại diện cho những nhân vật phản diện
Đầy khả ái và ngây ngất lòng người
Black King – Ugly Witch
Bọn ta là The Death
bảo vệ dải ngân hà
1 tương lai mịt mờ đang chờ đợi các người
Hahaha_Nhảy vào choán một diện tích lớn trong căn phòng ko mấy to lắm, một nhóm người mặt mũi trùm kín mịt bằng vải đen, sau một hồi múa máy chân tay phụ họa cho lời giới thiệu đặc sắc nghe đến chai cả lỗ tai trong loạt phim hoạt hình Pokemon liền ngửa mặt lên trần nhà cười thô thiển, làm cho tất cả mọi người trong căn phòng phải người nhìn bằng nhiều ánh mắt ko mấy thiện cảm

-Ko lẽ, người bắt tụi này về…là…là…_Ấp úng, người Kì Như run lên bần bật, nhanh chóng chạy lại phía anh trai tìm sự che chắn ko cần thiết. Cô đã từng nghe về danh tiếng lẫy lừng và những câu bùa chú độc địa của The Death-club tà thuật duy nhất với số lượng thành viên khủng- nhưng ko ngờ giờ đây lại có thể tận mắt chứng kiến, lại còn cảm nhận được luồng tà khí ngùn ngụt bốc lên như khói từ họ nữa chứ, nhất thời sự hoảng sợ che lấp mất niềm vui được diện kiến, khiến cô phải e ngại ko dám đứng gần

-Ko phải họ, là tôi_Nở một nụ cười rực rỡ tỏa đầy ánh hòa quang, phá tan màn đêm u tối đang lan tỏa từ đám người kì dị của The Death, một chàng trai với đôi mắt đen mưu mô và mái tóc màu nâu sậm len qua dòng người đang dần đổ về căn phòng nhỏ nhẹ giọng, tuy ko có đủ sức để khiến những kẻ bị bắt cóc phải ngước nhìn nhưng lại đủ để làm tăng thêm cơn loạn đang bủa vây lấy họ

-Lâm Khải Phong?_Bất giác rùng mình, Tử Di ko thể tin nổi vào đôi mắt vốn tinh tường thường ngày nữa, giờ đây, trên chiếc cổ dài của kẻ đã làm cô bị tổn thương ngày nào lại đeo trên nó chiếc dây chuyền cô đã tặng, điều đó, thực sự làm trái tim cô lỗi nhịp

-Vì “Ngân khố đại nhân” của các ngươi có lời nhờ vả, nên tôi, dù gì cũng là chốn thâm tình, đã giúp đỡ ngài ấy một tay, đưa mấy người từ Seul trở về trước khi để thầy hiệu trưởng biết chuyện, dù sao, phe chúng ta cũng ko thể để thất thoát những con người tài năng này được

-Cùng phe?_Nắm lấy tay Tử Di, để cô ấy đứng ra sau lưng mình, Tử Thần ngang nhiên dập tắt tia lựa điện từ mắt Khải Phong đang có ý định phóng đến chỗ “lãnh thổ đã đánh dấu” của mình, nghi ngờ

-Ngày hôm qua, khi các cậu vắng mặt đến Seul chơi, tôi và các thành viên còn lại phải chen qua mấy trăm người để bóc thăm chia phe, kết quả chúng ta thuộc phe trấn thủ, được chia thành nhóm làm nhiệm vụ canh giữ lá cờ được cất giữ trong tòa tháp này, ngoài ra, club bóng rổ ban A-The Winner-cũng cùng nhóm với chúng ta_Lâm Tuấn Vĩnh lên tiếng quở mắng

-Nhưng Lâm Khải Phong đâu phải người của The Winner_Tử Thần nghi hoặc, nhìn khuôn mặt đểu giả của ông cậu mình lại thấy khó chịu. Cậu ko nghĩ, Lâm Khải Phong-con trai của Lâm Khải Kiệt-ông trùm mafia tiếng tăm ngất trời ở đất Châu Á, lại có lòng thành quan tâm vào chuyện bao đồng thế này, chắc hẳn còn có âm mưu khác, như muốn phá hoại chuyện của cậu chẳng hạn

-Nhầm rồi, tôi giờ đây là hội trưởng của The Winner, tất nhiên phải tham gia, đúng ko “Ngân khố đại nhân”_Cười hòa hảo với người đứng cạnh, Khải Phong cố tình lấy thêm có mình vài phiếu đồng cảm, cánh tay tự tiện khoác lên vai kẻ vừa nhắc tên

-Tôi mong vụ Huyết thư lần trước ko phải là chủ ý của cậu, lấy tay của ban B để trừ khử ban C chúng tôi, nếu ko sẽ khó hợp tác với nhau lắm_Thì thầm nhắc nhở, Ngân khố đại nhân vốn ko phải người dễ tính như vẻ bề ngoài, lòng dạ vẫn còn bức bối chuyện cũ

-Tất nhiên rồi!

-Vậy chuyện này là thật sao? Điên mất_Vò cái tổ quạ chưa chải của mình, Gia Minh thở dài mệt mỏi, người phục hẳn vào bức tường cũng đầy rêu xanh mượt mà

-Bọn họ đã tập trung đông đủ ở đây thì còn giả gì nữa, ngoài chúng ta và The Winner, còn club nào nữa?_Lấy lại phong thái của một “đại ca”, Kì Thiên nhìn đám người lao nhao trước mặt mình, thầm đoán ra được vài club còn lại nhưng vẫn muốn hỏi để chứng thực suy đoán của mình, đồng thời, cầu mong 1 nửa trong số đó là sai

-Club Tà thuật-The Death, Club may vá-Magic, Club Đô vật-The Power, Club Toán học-The Genius, Club Sinh học-Savior, hết rồi, người nhà của chúng ta đấy_Cười nhạt, Lâm Chấn đau khổ nêu tên anh em-kẻ sẽ vào sinh ra tử trong cuộc chiến giữ thành trì Tháp đồng hồ của P&P, quả thực, toàn những club bất hảo

-Vậy thì ko cần đánh nữa rồi…_Ngáp dài thể hiện sự chán nản, Gia Minh ko ngần ngại nêu ra điều tế nhị trước sự tề tựu khá đông đủ của các club còn lại_…kết quả cuối cùng…đại bại.

Chương 32: Ko đơn giản như tên gọi

…tôi muốn kiểm tra thực lực người thừa kế Hàn Gia, xem xem giữa tình yêu và danh lợi, cậu ta sẽ chọn cái gì…SSW năm nay hoàn toàn ko đơn giản là một trò chơi, nó có ý nghĩa với rất nhiều người đấy

-Sao lại đại bại chứ? Chưa đánh thì đâu biết hơn hay thua_Vẫn giữ nguyên thái độ ko mấy nghiêm túc từ lúc bước vào địa điểm mà mình có nhiệm vụ phải giữ gìn trước sự xâm phạm của 3 phe còn lại trong Survival Strengthening Week (SSW), Lâm Khải Phong xoi mói, liếc qua một lượt đám người xung quanh rồi chiếu tướng lên Gia Minh-chủ nhân của câu nói như đổ nưới sôi vào họng dân đen, chủ ý từng câu như muốn dấy lên sự bất hòa trong nội bộ_Hay cậu nghĩ rằng, bọn này ko có đủ khả năng để giữ tháp đồng hồ này, bảo vệ cờ hiệu và giành chiến thắng? Xem ra cậu rất khinh thường chúng tôi, và cả chính mình nữa

-Mấy người thử nghĩ đi, chúng ta sẽ làm gì đây?_Rời khỏi chỗ mình đang đứng, Gia Minh tiến lại gần kẻ đả kích mình, nhếch môi cười_Từ lâu, các đàn anh đàn chị ở đây chắc cũng đã có thâm niêm trải qua SSW 1 đến 2 lần, hầu như mọi người ở đây ko ai là ko biết các luật lệ cơ bản của tuần lễ này. Một là sống như những con người ăn lông ở lổ thời xưa ko biết đến 2 từ “hiện đại” là gì trong vòng một tuần, hai là phải thực hiện tốt nhiệm vụ được giao cho theo bốc thăm đã định: giữ cứ điểm Tháp đồng hồ trước sự công phá của 3 phe tấn công còn lại, bảo vệ cờ hiệu, tức cũng như hóa thân thành các binh sĩ thời Đại Việt, Đại Ngu kiên cường đứng trên tòa thành chót vót chống quân xâm lược từ phía Bắc tràn về vậy. Ba là chỉ được dùng vũ khí thuộc phận sự của club như club bóng rổ thì dùng bóng đả thương địch, club tà thuật thì dùng bùa chú, vân vân…và nhất thiết ko được sử dụng các vũ khí có lực sát thương cao như dao kéo, nước sôi hay ko thuộc sở hữu của club hoặc các vũ khí hiện đại thời nay để chống cự “giặc” vì đây chỉ là một trò chơi dựa trên mô hình Tứ Quốc diễn nghĩa mà thôi. Với những lệnh cấm như thế, liệu mọi người nghĩ chúng ta có thể giữ cho Tháp đồng hồ ko bị mấy trăm học sinh thuộc 3 phe tấn công nghiền nát chứ. Club bóng rổ ban C chúng ta và club bóng rổ ban A-The Winner, so về sức lực và mưu mô thì có đấy, nhưng nếu làm theo phương phát đầu trực diện như chơi một ván bóng mà áp dụng vào việc đánh “giặc” thì rất khó, e sợ rằng chúng ta ko có đủ người để chơi bóng với chúng chứ đừng nói đến chuyện đả thương, mà khi tấn công chúng ta, bọn chúng cũng ko điên đến mức vác thêm cái rổ bóng trên lưng cho chúng ta lấy làm đích ném bóng vào rổ đâu. Club tà thuật – The Death, với danh tiếng nguyền rủa cực độc và hiệu nghiệm của bọn họ thì cứ coi như chúng ta có một trợ thủ đắc lực đi, nhưng hãy nghĩ đến cảnh ánh mắt trời tháng 9 như đổ lửa chiếu vào bọn người hễ nhìn thấy nắng mặt trời là ngất xỉu thì liệu có tham chiến nổi ko, tôi chỉ sợ chưa bảo vệ được Tháp đồng hồ thì phải lo vác thêm 30 mấy cái xác vào nhà kho đông lạnh rồi. Club may vá-Magic, ngoài việc ngồi thêu thùa đan lát, các bạn có thể tay ko vặn cổ địch hay đơn giản nhổ trụi tóc bọn xâm phạm lãnh địa chúng ta đang canh giữ ko? Club Đô vật-The Power lại khác, các bạn chỉ biết lối đánh giáp là cà, công bằng tức hai bên cùng nhào vào đánh túi bụi. Chắc hẳn khi thấy quân địch mon men trèo lên thành trì chúng ta, tôi nghĩ các bạn cũng sẽ đưa tay giúp đỡ hắn trèo lên cứ địa của mình rồi một chọi một, xông vào vật nhau cho đến khi mệt lạ, giặc người phất cờ trắng chào thua thì cũng là lúc những tên thừa nước đục thả câu còn lại đã lấy được cờ chiến và đuổi chúng ta ra khỏi Tháp đồng hồ, đồng nghĩa việc chúng ta thua thảm bại. Club Toán học-The Genius, tôi công nhận các cậu là những thiên tài, nhưng liệu các cậu có bỏ đi thói quen nhẩm tính số Pi dài ngoằng trong miệng hay cắm cúi giải một bài toán nào đó để giúp đỡ mọi người ngăn chặn ko cho “giặc” trèo lên thành lũy Tháp đồng hồ hay giữ cửa thành ko cho chúng xông vào ko? Club Sinh học-Savior, các bạn chỉ thạo nghiên cứu các sinh vật mới, hiểu rõ hành tung của động vật nhưng về hành tung của “giặc”-những kẻ sẽ bắc thang treo lên lan can Tháp đồng hồ để giết chúng ta, chiếm gọn Tháp đồng hồ, lấy cờ hiệu-các cậu có hiểu được chúng sẽ làm khổ nhục kế nào để chiếm được thành trì đã phân công của chúng ta ko? Với những club ko hề có tính tương đồng về thể lực, trí óc nhưng nhóm chúng ta, tôi nghĩ rằng, nhiệm vụ trong SSW lần này-canh giữ Tháp đồng hồ- trước sự tấn công của 3 phe tiến thủ, ko đánh, chúng ta cũng đủ cảm nhận được mùi đại bại trong cuống họng rồi

-Dào ùi, chỉ cần nấu vài vạc dầu, vài bình nước sôi, thấy bọn chúng đến là dội thẳng xuống, thể nào cũng bỏ của chạy lấy người cho xem_Đội trưởng đội tà thuật – The Death ko biết từ lúc nào đã đứng đằng sau Gia Minh, tàn ác nêu lên ý kiến khiến thằng em sinh đôi của Tử Di phải giật thót người, cơ hồ như gặp phải ma

-Đã bảo là ko được dùng những thứ có sát thương cao mà, đây chỉ là trò chơi, làm thế thì ko những ko thua một cách đường hoàng mà cả đám phải dắt nhau vào tù kiểm điểm chứ chẳng chơi_Nói như hét vào tai tên hù mình, Gia Minh bực bội, luống cuống tìm cách tránh xa hắn

-Phân tích của Gia Minh rất hợp tình hợp lí_Vỗ tay tán thưởng, Kì Thiên từ từ cảm nhận bầu ko khí nặng nề đang bao phủ quanh tòa Tháp-nơi cậu và mọi người trong các club còn lại phải lấy cả tính mạng để bảo vệ trong mùa SSW thiêng liêng năm nay-môi cười nhẹ ẩn ý_Nhưng đây chính là lí do thầy hiệu trưởng sáng lập nên SSW, một trò chơi mang tầm ảnh hướng lớn đối với đất nước Việt Nam đang ngày càng đi lên này. Cậu thử nghĩ xem, vì sao khi tổ chức tuần lễ đặc biệt này, các phụ huynh của chúng ta lại ko hề phản đối khi cho con mình tham gia trò chơi nguy hiểm này, rồi cả việc chính phủ cáo buộc cảnh sát, nhà báo hay bất cứ thành phần nào ở bên ngoài ko được tiếp cận với trường khi tuần lễ diễn ra và an ninh P&P cũng được thắt chặt nhờ sự ủng hộ của những tổ chức vệ sĩ tối cao? Chính là vì khi tham gia trò chơi này, mỗi một học sinh chúng ta có quyền làm chủ hành động của mình, nêu ra mưu lược để đấu lại phe đối địch, làm quen được với cuộc sống bần hàn thời xưa, khi đất nước ta nền quân chủ chuyên chế vẫn ngự trị và biết cách kết hợp cái thiếu và cái thừa thãi. Đây ko chỉ là một trò chơi mà là một cuộc ngoại khóa mang tính quyết định dành cho tất cả học sinh cấp 3 của P&P. Nếu chúng ta thắng trò chơi này, tất cả những người ở đây đều sẽ được cộng thêm 2 điểm để thi đại học ngoài ra còn được làm tăng thêm thứ bậc cho club, và dĩ nhiên ko thể thiếu những phần thưởng bất ngờ, nếu thua thì coi như rút kinh nghiệm cho cuộc chiến lần sau. Tuy lần này nhóm chúng ta kết hợp ko thuận lời, nhưng thà cố hết sức mà giữ Tháp còn hơn là để Tháp rơi vào tay “giặc” khi chưa hành động gì

-Anh Kì Thiên nói đúng đấy! Em nghĩ nhóm chúng ta ko có thế mạnh về sức lực nhưng lại có lợi thế về chiến thuật_Nắm chặt tay quyết tâm, Kì Như sau trạng thái “Vịt nghe sấm” dường như đã hiểu thêm phần nào về SSW thế kỉ, liền có cảm giác như mình đã trở về thời xưa, khi chiến tranh giành giật lãnh thổ giữa các nước láng giềng diễn ra, tỏ vẻ cực thích thú. Bây giờ đối với cô, cô ko còn là một Kì Như ở thời hiện đại nữa mà là một quần thần trong các vị bô lão đang thảo luận về cách đánh giặc trong hội nghị Diên Hồng lịch sử vậy

-Cũng đúng nha, Club tà thuật-The Death bọn họ có nhiều hữu ích đấy chứ, chỉ cần túc trực ở thành, khi thấy tên giặc nào bắc thang leo lên, cười man rợ rồi nguyền rủa câu gì đó độc độc là đảm bảo tên đó rớt tim, ko cần ném đá hay nước sôi cũng đủ làm cho hắn trượt từ thang trượt xuống, co cẳng bỏ chạy, có khi nửa đêm tẩu hỏa nhập ma, ăn nói điên cuồng rồi bị loại. Thế chẳng hóa một công đôi việc sao?_Như ngớ ra điều gì, Tử Di miệng cười toe nêu ý kiến, chắc mẩm cô nàng đang mường tượng đến bối cảnh vừa nêu xong

-Club Savior chúng tôi rất giỏi huấn luyện động vật, có thể đem theo vài con trăn trườn trên thành, đảm bảo địch ko dám ho he, nhìn là đủ khiếp rồi. Vả lại, chúng ta còn có thể truyền thư tín bằng bồ cầu cho 2 nhóm thuộc phe cố thủ của chúng ta ở hai cứ điểm còn lại để trao đổi chiến thuật, giúp phe cố thủ giành thắng lợi mĩ mãn cũng nên_Vỗ ngực mình thùng thùng, một cô nàng quàng trên mình một con trăn rõ to tự tin nêu lên ưu điểm của mình, chốc chốc lại nháy mắt với con trăn đang trườn quanh người mình khiến đám người trong gian phòng to nhất của tòa tháp phải hoảng sợ, tránh như tránh tà

-Club Magic bọn này cũng ko thuộc loại vô dụng thế đâu nhé_Vòng tay đặt lên ngực, một cô nàng hất hàm, vân vân mái tóc xoăn lọm màu hạt dẻ của mình, đôi môi đỏ mọng mấp máy nhanh như cắt, tay bóp chặt thể hiện đẳng cấp_Thay vì may áo đan len, chúng tôi có thể dệt lưới làm bẫy quân thù, chỉ cần bọn chúng dám động vào một hạt cát trên tòa tháp này, chúng sẽ bị treo lên như giò xông khói cho coi

-Nếu phải sự dụng đến các vũ khí bắn từ xa, tôi nghĩ mọi người trong club The Genius chúng tôi có thể tính được các góc cần thiết để nhắm trúng các đối tượng ở các vị trí đặc biệt, ví dụ như vũ khí tấn công từ xa của chúng ta là bóng, với các cậu việc ném bóng theo góc chuẩn là ko khó, cho nên việc tính góc rất cần thiết, chúng tôi sẽ cố để tìm được số góc bắn gây mức sát thương cao nhất_Đẩy gọng kính lên, một cậu thanh niên gấp cuốn sách đang đọc giở trong tay lại, khẳng định 100%

-Mấy người làm thì ko thể thiếu bọn tôi rồi_Một anh chàng cỡ bự với hai bắp tay cuồn cuộn khoác vai tên vừa nói xong, cười ha hả_Bọn tôi vận chuyển dụng cụ trong club đến đây, xem chừng có thể giúp được. Tôi nghĩ club chúng tôi e phải phá lệ chơi bẩn một lần vậy

-Rất vui vì thấy các người biết nghĩ cho nhóm như vậy. Đáp lại thịnh tình của các người, 2 club bóng rổ chúng tôi, The Winner và The Winter sẽ cố gắng thu gom toàn bộ bóng để làm vũ khí đả thương tốt nhất_Lâm Khải Phong như chỉ chờ có thế, đưa ngón trỏ lên ra hiệu “rất tốt” rồi lấy luôn chức leader đang để trống của nhóm cánh giữ Tháp đồng hồ, ra lệnh_Nhà trường chỉ cho phe cố thủ chúng ta 3 ngày để lắp đặt chiến trường, tu sửa nơi chiếm đống, đặt bẫy và mua lương thực cần thiết, nên giờ đừng phí phạm một khác nào nữa, đã đến lúc tất cả chúng ta phải xăn tay làm việc, tạo nên một thành trì vững chãi để chống lại 3 phe tấn công ngoài kia

-Yeah!_Đặt tay lên nhau thể hiện sự quyết thắng, tất cả những con người được giao nhiệm vụ canh giữ Tháp đồng hồ và cờ chiến của nó cùng hét vang thật to, ai nấy đều nở trên môi mình những nụ cười khác nhau nhưng lại cùng một ý nghĩa. Có lẽ đây là cơ hội đầu tiên khiến họ-những con người tưởng chừng như cô độc trong P&P ko khác gì xã hội điêu đứng ngoài kia-xích lại gần nhau hơn, tạo dựng lên một tình đồng đội chung, để mai này, khi về già, gần đất xa trời, họ sẽ ko phải hối tiếc, ân hận về quãng thời gian nhạt nhẽo đầy rẫy sự hiểm độc của tuổi trẻ…Lí do thâm sâu về sự xuất hiện của SSW mới thực là vậy: đồng đội

***
Trong khi phe cố thủ được dành riêng 3 ngày để lắp đặt những cái bẫy cần thiết chuẩn bị cho tuần lễ khốc liệt SSW thì tại một nơi nào đó trong P&P, có hai con người mang hai tâm trạng khác nhau đang nói chuyện, một người hình như rất khó hiểu, một người lại nhàn nhã như đang chờ đợi kịch hay

-Hiệu trưởng, tôi hoàn toàn ko hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa_Vò đầu bứt tay từ lúc đẩy mạnh cánh cửa mạ đồng phòng hiệu trưởng đi vào cho tới lúc đặt mông lên ghế, một người đàn ông ngoài 30 hoảng loạn_Sao ngài lại để SSW diễn ra trong lúc mới bắt đầu năm học như thế này chứ? Vả lại, ở ngoài kia có biết bao nhiêu người ngoài cánh nhà báo và một vài phụ huynh học sinh đang nháo nhào đòi tìm gặp con họ kia kìa

-Cánh nhà báo đó muốn hỏi thăm về cô gái trong buổi dạ tiệc nhật con của Lăng Tử Ôn và vị phụ huynh đó cũng chính là người cha tội nghiệp của Lăng Tử Thần, phải ko?_Đặt nhẹ tờ News World lên bàn, nhấm nháp một tách trà, ông hiệu trưởng thản nhiên như ko

-Đúng đó, ngài nên giải thích đi chứ, tôi này giờ khàn cả cổ mà vẫn ko đuổi được họ đi_Kể khổ, người đàn ông ôm đầu

-Hóa ra đây chính là nguyên do tên tiểu tử họ Lăng đó đề nghị ta tổ chức SSW sớm?_Cười xòa vuốt bộ sâu dài của mình, ông hiệu trưởng thầm khâm phục

-Ý ngài là?

-Tất nhiên, ta ko điên đến mức vô duyên vô cớ cho SSW diễn ra sớm thế đâu? Vì có một vài người cầu xin và có một vài chuyện thú vị nên ta mới làm vậy

-Ngài có thể nói rõ hơn được ko?_ngu ngơ khó hiểu, người đàn ông tròn mắt, nhìn chằm chằm vào thái độ nhàn nhã của người có chức vị cao hơn mình

-Vài hôm trước, Lăng Tử Thần-đứa con trai của tiểu thư đài cát Lâm gia và thằng nghịch tử Lăng gia- đã đến gặp ta, tỏ rõ ý muốn tổ chức SSW vào thời gian như ta đã đưa ra cho tụi nhỏ. Ban đầu cứ nghĩ là vì nó hiếu kì với tuần lễ đặc biệt này, ai ngờ chỉ là công cụ để cô vợ tương lai của nó có thể trốn tránh tai mắt của đám kí giả, cũng như những người có ý định ko đúng đắn của Lăng gia_Ngừng một lát, ông hiệu trưởng ngẫm ngợi điều gì đó rồi lẩm bẩm phỏng đoán, đôi mắt nheo lại_cũng có thể nó muốn hưởng “tuần trăng mật” sớm hơn một chút với người vợ bé nhỏ của mình trước khi quyết định một điều gì đó chăng? Rất tò mò nhưng giờ ta vẫn chưa đoán ra mục địch thứ 2 của nó là gì

-Đừng nói với tôi, ngài vì sự nhờ vả của một học sinh mà dồn toàn bộ học sinh trong trường vào tuần lễ ác mộng này nhé?_Lấy khăn tay chấm chấm mồ hôi lăn dài trên trán, người đàn ông cầu mong suy đoán của mình là sai

-Người thứ hai là Hạ Kì Thiên-thằng nhóc được xem là thảm họa của Hạ Gia với nhiều điều tiếng lúc trước đã bị hất chân khỏi ghế kế vị và đang trong thời gian thực hiện những yêu cầu của cha nó để lấy lại những gì mình đã phá hỏng. Có vẻ như nó ko hài lòng mấy khi người chung cảnh ngộ với nó-Lăng Tử Thần, lại được cha mình công nhận sớm hơn nên mới muốn ta thúc đẩy SSW, giúp nó ghi điểm với cha mình bằng cách chiến thắng các phe còn lại.

-Quả thật cũng nghe nói đến những “kì tích” của tên này đấy, còn ai nữa ko?

-Người thứ ba là Lâm Khải Phong-con trai của Lâm Khải Kiệt, tên dám kiến nghị với ta chuyển từ ban A sang ban C để đi phá thằng cháu họ, ngoài mặt nó bảo muốn chiêm ngưỡng SSW nức tiếng thế giới ra sao nhưng thực chất lại muốn lấy P&P làm nơi cất giữ mớ vũ khí trái phép Lâm gia mới vận chuyển về từ Mĩ_Uống thêm một ngụm trà, ông thầy hiệu trưởng liếc nhìn bộ mặt kinh ngạc của người đối diện, cười hiền_Cậu cũng biết đấy, khi tuần lễ SSW được diễn ra, dù là cảnh sát thế giới, tổng thống mĩ hay chủ tích nước đều ko được phép đặt chân vào P&P cho tới khi kết thúc ngay cả khi P&P chứa chấp khủng bố hay đập nhau túi bụi. Thế nên, việc muốn cất giữ kho vũ khí trong P&P để qua mắt cảnh sát quốc tế là một ý nghĩ thông minh, phải ko??

-Trời, hiệu trưởng, sao ông lại có thể tiếp tay cho mafia mấy chuyện này chứ?_Mồ hôi chảy ròng, người đàn ông hét lên, gương mặt trở nên thảm bại kinh khủng

-Nếu được, cậu cứ đứng ra ngăn chặn việc này đi, tôi e tính mạng cậu khó giữ mà dòng họ cậu cũng bị bọn họ xóa sổ ko thương tiếc ấy chứ?

-Chắc tôi chết mất_Ngả người ra ghế, người đàn ông cơ hồ muốn đâm đầu tự tử, ko dám tin hồi còn trẻ mình lại ao ước được học ngôi trường quốc tế danh tiếng này

-Người cuối cùng là Gia Minh, tuy nó ko đề nghị chuyện này nhưng thông qua đây…_Bước lại gần cửa sổ, ngắm nhìn người mình vừa nhắc đến cùng một nữ sinh đang đòi nhau ở bên ngoài, ông hiệu trưởng cười ma mãnh, thâm ý rõ ràng bí ẩn_…tôi muốn kiểm tra thực lực người thừa kế Hàn Gia, xem xem giữa tình yêu và danh lợi, cậu ta sẽ chọn cái gì…SSW năm nay hoàn toàn ko đơn giản là một trò chơi, nó có ý nghĩa với rất nhiều người đấy.

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ