Polly po-cket
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Trạm xe buýt lãng mạn - Trang 5

Full | Lùi trang 4 | Tiếp trang 6

Chương 21

Đến cuối tuần, Chu Minh Nghĩa và Doãn An Nhiên hai người lại cùng nhau đến khu Đông Vệ Tinh Thành thăm bố mẹ. Vừa vào cửa, Doãn An Nhiên thấy ông Chu mặt mày nghiêm nghị, sau đó hai cha con ông cùng đi vào phòng sách Đổng Vân nhìn con trai với ánh mắt khó hiểu. Doãn An Nhiên vỗ nhẹ tay mẹ.

- Không sao đâu.

Trong phòng sách, cha con Chu Trọng Hàn ngồi đối diện với nhau.

- Đây chính là kết quả sao? – Chu Trọng Hàn hỏi.

- Đúng vậy, thưa bố.

- Người ta bỏ đi con nhặt lại.

- Bố, xin bố đừng nói vậy, đây là bát cơm của hơn một ngàn nhân viên trong công ty.

- Con thật sự coi việc mua vào bán ra là nghề nghiệp suốt đời sao?

- Nếu làm tốt, con muốn làm thêm mấy năm, sau năm mươi tuổi con sẽ nghĩ đến chuyện nghỉ hưu.

- Kiếm đủ chưa? – Ông Chu hỏi.

Chu Minh Nghĩa mỉm cười.

- Bây giờ đối với con mà nói, đã không còn là vấn đề kiếm được bao nhiêu tài sản nữa, mà là một trách nhiệm, một thành tựu. Con tin xã hội cần những người như con.

Chu Trọng Hàn gật đầu nhưng vẫn không cam tâm, ông nói:

- Thật ra với học lực và kinh nghiệm của con, vào làm giảng viên trong các trường đại học lớn là chuyện hết sức dễ dàng.

Chu Minh Nghĩa cười với ý xin lỗi.

- Bố, bố cũng biết con chưa bao giờ có suy nghĩ này, nếu muốn phục vụ cho xã hội, ở đâu và làm nghề gì đều như nhau thôi.

- Đường con đi, con tự chọn.

Chu Trọng Hàn nhìn con trai, đã lâu rồi ông không nâng đỡ anh, vậy mà bây giờ, chàng trai đứng trước mặt ông đã leo lên đến đỉnh rồi.

- Thật không thể ngờ, trong cơn khủng hoảng này con lại là người được lợi nhiều nhất. – Chu Trọng Hàn cảm thấy khó hiểu.

- Không, bố, mọi chuyện vẫn chưa kết thúc đâu.

Chu Trọng Hàn cưới rồi vỗ vai con.

- Bố tin với năng lực và thực lực của con, con có thể nói với bố thế này, đây chính là kết cục. Chúc mừng con, con đã làm rất tốt.

Chu Minh Nghĩa cúi đầu mỉm cười.

Trong bữa ăn tối, Chu Minh Nghĩa hỏi Đổng Vân.

- Dì Vân, sắp đến kỳ nghỉ rồi, đi đây đi đó với bố con dì thấy thế nào?

- Không, không cần đâu. – Đổng Vân lắc đầu.

- Tại sao? Dì không thích? Châu Úc cũng rất thú vị, bên đó đang là mùa hè.

- Nhưng mà… - Đổng Vân nhìn Chu Minh Nghĩa, ánh mắt đầy quan tâm.

Chu Trọng Hàn hỏi:

- Bà không thích đi du lịch sao? Tôi nhớ bà từng nói là muốn đi mà.

- Nhưng mà bây giờ, tình hình này, tôi… - Đổn Vân không biết phải diễn tả thế nào.

Chu Trọng Hàn nắm tay Đổng Vân.

- Không sao, cho dù tình hình có xấu hơn nữa cũng không ảnh hưởng đến Minh Nghĩa được, nó tự có cách giải quyết.

- Tôi thấy trên báo viết…

- Bà đừng tin. – Chu Trọng Hàn cười và nói. – Chúng ta cứ qua bên Úc ăn tết. Bên đó có mấy khu người Hoa, bà đừng nghĩ ở nước ngoài, thật ra cũng không khác nước mình lắm cũng đốt pháo, múa lân, dán câu đối và ăn bánh Tết. Bên đó môi trường tự nhiên rất tốt, chúng ta có thể đi xem gấu koala. Đúng rồi, hai chúng ta sẽ đi nghe ca kịch. – Càng nói, Chu Trọng Hàn càng hưng phấn.

- Nhưng hai đứa nó… - Đổng Vân nhìn hai người con trai.

- Hai đứa nó tự có kế hoạch, Tết mà, ai cũng có sắp xếp riêng, hai chúng ta đi cũng tốt, tụi nó không cần phải đưa ra quy định.

- Đúng đó, mẹ, mẹ cứ đi đi. – Doãn An Nhiên tán thành.

Đổng Vân gật đầu. Thật ra bà cũng hy vọng đi du lịch cùng Chu Trọng Hàn. Chu Trọng Hàn quay qua nhìn con trai.

- Mọi sự chuẩn bị giao hết cho con đó.

- Đây là lẽ dĩ nhiên. – Chu Minh Nghĩa gật đầu.

Doãn An Nhiên cũng hy vọng mẹ mình có thể đi đâu đi đó trong khoảng thời gian này. Nhìn cảnh thị trường trong nước tiêu điều, cậu sợ sẽ làm bà nhớ lại ký ức đau buồn, cũng sợ bà lo cho cậu và Chu Minh Nghĩa. Doãn An Nhiên thầm cầu mong tốt nhất là khi thị trường hồi phục mẹ cậu và bác Chu mới quay về.

Trong văn phòng, Bách An Na và Lưu Ký thì thầm to nhỏ với nhau.

- Không biết rốt cuộc công ty sẽ như thế nào, đã có không ít người ra đi rồi. – Bách An Na lo lắng không yên.

- Cũng không nhiều, có một số người tự họ muốn ra đi thôi. – Lưu Ký bình tĩnh hơn cô.

- Chúng ta…

Bách An Na ngập ngừng. Cô và Lưu Ký là đồng nghiệp đã hơn ba năm, cũng có chút tình cảm. Hai người thường hay giúp đỡ nhau trong công việc, chuyện gì cũng có người để bàn bạc, không hề có mối hiềm khích nào, tình cảm như anh em. Trên thương trường, bước nào cũng cần phải thành công, giữa những nhát dao như vô hình, hai người còn có thể duy trì mối quan hệ này quả thật không dễ dàng, họ luôn trân trọng tình cảm đồng nghiệp giữa hai người.

- Tôi tin anh Chu sẽ có cách giải quyết. – Lưu Ký nói. Tuy anh không hiểu ý nghĩa đằng sau nụ cười của Chu Minh Nghĩa, nhưng với kinh nghiệm của mình anh nghĩ Chu Minh Nghĩa sẽ không sụp đổ trong đợt khủng hoảng này.

- Nhưng tôi sợ… - Bách An Na nắm tay, u sầu.

Lưu Ký nhớ ra Bách An Na vừa mới mua nhà, gánh nặng kinh tế đè nặng trên vai, vả lại cô còn hai cậu em nhỏ, đương nhiên cô mong có thu nhập ổn định.

- Tôi lại không dám hỏi anh ấy. – Bách An Na nhỏ giọng xin lỗi.

- Anh ấy sẽ cho chúng ta biết.

Kỳ nghỉ Giáng sinh sắp đến. Lý Diên Niên mời một mình Chu Minh Nghĩa đến họp. Ngồi trước bàn làm việc của chủ tịch hội đồng quản trị Vạn Khải Lý Diên Niên, Chu Minh Nghĩa nhìn người đàn ông vừa là tiền bối, vừa là một trong những cộng sự của mình. Lý Diên Niên trông rất mệt mỏi.

- Minh Nghĩa, lần này tôi đã sai rồi. – Nói rồi, ông vùi mặt vào hai bàn tay.

- Không. Cả dự án thu mua sáp nhập này không sai, chúng ta đã đưa ra cái giá quá hợp lý để mua một công ty chứng khoán đứng thứ năm trong thành phố, hãy tin tôi, đây là một quyết định sáng suốt.

- Sai lầm duy nhất chính là thời gian.

Chu Minh Nghĩa không nói gì, im lặng nhìn Lý Diên Niên.

- Sau đòn giáng này, gia sảntôi mất hơn một nửa, phải làm sao mới đúng đây? – Lý Diên Nhiên nắm tay thở dài.

- Làm lại.

- Thời gian không cho phép. Minh Nghĩa, tôi đã đánh giá quá cao năng lực của mình, tôi đã không bình tĩnh. Giờ ngẫm nghĩ lại, trước khi xảy ra khủng hoảng đã có những dấu hiệu cảnh báo nhưng tôi bị lợi ích làm mờ mắt, bị lợi nhuận làm cho lú lẫn, tôi hoàn toàn không để ý đến những điều cần tôi chú ý.

Chu Minh Nghĩa ôn tồn khuyên nhủ:

- Không, đây không phải trách nhiệm của một mình ông.

- Nhưng đây là thất bại của cá nhân tôi.

Chu Minh Nghĩa và Lý Diên Niên im lặng ngồi đối diện nhau hồi lâu. Cuối cùng, Lý Diên Niên phá tan bầu không khí im lặng.

- … Cô ấy nói phải đi.

Chu Minh Nghĩa từ tốn hỏi:

- Có phải quay trở lại không?

- Có ý này, cô ấy muốn một khoản trợ cấp lớn.

- Không lo, đủ cho cô ta, dù sao cũng đi theo ông bao lâu nay, không thể bạc đãi cô ta được.

Chu Minh Nghĩa ngầm gợi ý. Lý Diên Niên ly thân với vợ đã lâu, mấy năm nay ông ta có quan hệ với một cô đào nóng bỏng nào đó, ông đưa cô ta đi khắp các sự kiện, trong giới ai cũng thừa nhận mối quan hệ giữa hai người. Chu Minh Nghĩa cũng biết điều này.

- Minh Nghĩa, vẫn là cậu thông minh, chưa bao giờ bồ bịch lung tung.

Chu Minh Nghĩa cười gượng gạo.

- Diên Niên, người khác không biết, không lẽ ông cũng không biết sao? Phải, tôi thừa nhận, tôi rất biết ngoại giao, nhưng không có nghĩa là tôi cũng biết theo đuổi phụ nữ, phân tích đầu tư cho khách hàng thì tôi rất chuyên nghiệp, nhưng nếu với người yêu thì lại ăn nói không ra hồn. Trong môi trường giao tiếp và trong tình yêu là hai chuyện khác nhau, tôi thật sự không giỏi lấy lòng phụ nữ. Ai cũng hiểu lầm tôi, gián tiếp hại tôi không có đối tượng yêu đương.

Lý Diên Niên lại thở dài nhìn Chu Minh Nghĩa.

- Minh Nghĩa, cậu hay nhất ở chỗ dù trong vòng xoáy này nhưng không mang mùi tiền. Điều này có thể có liên quan đến xuất thân của cậu. Nhà họ Chu cậu có truyền thống hiếu học, cậu làm nghề này nhưng làm người hay làm việc lại không có mùi tiền như đặc điểm nổi bật của nghề. Tư thái từ tốn phóng mùi tiền như đặc điểm nổi bật của nghề. Tư thái từ tốn phóng khoáng của cậu đã chinh phục được quá nhiều người.

- Ông nói tôi quá tốt rồi đó.

Lý Diên Niên lắc đầu.

- Không, người trong nghề ai cũng biết cậu rất kín tiếng, lợi nhuận cao ngất ngưởng cũng không quảng cáo cho bản thân. Chỉ với điểm này, khách hàng sẽ tự tìm đến, bởi vì họ cần những ý kiến đầu tư hay chứ không phải một người môi giới chỉ biết khoe khoang về bản thân.

Chu Minh Nghĩa nhìn Lý Diên Niên, cười cười, nhìn xuống. Lý Diên Niên uống một hớp cà phê đã lạnh.

- Tôi thật sự rất thích tác phong kín đáo của cậu, nhưng tôi cũng biết đằng sau nụ cười của cậu không đơn giản chút nào.

Chu Minh Nghĩa ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Lý Diên Niên, chờ đợi câu tiếp theo. Lý Diên Niên tay chống trán, không giống đang cười mà cũng không như đang khóc.

- Phải qua một thời gian dài tôi mới biết, cổ đông lớn thật sự đằng sau Vạn Đông chính là cậu. Đừng nói là tôi, cả giới chứng khoán chỉ sợ là không một ai biết.

Chu Minh Nghĩa bình thản.

- Đúng là tôi đã liên tục mua vào cổ phần của Vạn Đông.

Lý Diên Niên cúi đầu.

- Chu Minh Nghĩa, cậu đã thắng.

Chu Minh Nghĩa chỉ mỉm cười.

- Không, vẫn chưa đâu.

- Cậu còn muốn gì nữa?

- Thời gian vẫn chưa chín muồi.

Lý Diên Niên ngửa hai bàn tay.

- Tôi đã mất hết tất cả rồi.

Chu Minh Nghĩa nói:

- Không đâu, ông còn có rất nhiều.

- Cái gì? Tôi còn có gì chứ? Mấy năm nay, tôi thuận buồm xuôi gió, tự đánh giá mình quá cao, thậm chí hôn nhân thất bại, bây giờ sự nghiệp của tôi cũng thất bại, người phụ nữ bên cạnh tôi cũng bỏ đi, bạn bè cũng đi hết. Tôi rơi từ trên cao xuống, không còn gì nữa rồi. – Nói đoạn, giọng của Lý Diên Niên như mếu máo.

Chu Minh Nghĩa đưa tay vỗ lên cánh tay Lý Diên Niên.

- Không, ông vẫn còn Bội Bội.

Lý Diên Niên ngước đầu lên ngay. “Bội Bội”. Đó là tên cúng cơm của cô con gái duy nhất của ông.

- Đúng, Bội Bội.

- Đó là ánh mắt trời thật sự trong cuộc đời ông.

Nghe Chu Minh Nghĩa nói vậy, ánh mắt Lý Diên Niên thoáng hiện lên nét hiền từ. Chu Minh Nghĩa tựa vào lưng ghết, thong thả nói:

- Nếu ông muốn bán cổ phần của Vạn Khải, chi bằng bán lại cho tôi.

Lý Diên Niên chậm rãi gật đầu. Ông ta và anh đều đợi câu này.

- Tôi sẽ đưa ra cái giá hợp lý nhất.

- Tôi tìm cậu, chắc cậu cũng biết mục đích là muốn nói điều này với cậu đúng không? – Lý Diên Niên bình tĩnh nói.

Chu Minh Nghĩa gật đầu.

- Tất cả nằm trong lòng bàn tay cậu. Minh Nghĩa, cậu là người thắng cuộc.

Chu Minh Nghĩa lắc đầu.

- Không, Diên Niên. Tôi chịu gánh lấy bởi vì trách nhiệm với hơn một nghìn nhân viên, trách nhiệm với vô số cổ đông khách hàng, trên vai tôi là hai gánh nặng, tôi bước đi cũng không nổi. Thời gian tới tôi chắc sẽ không sống thoải mái được.

Nghe Chu Minh Nghĩa nói vậy, Lý Diên Niên cười khổ sở.

- Như vậy đi, qua Giáng sinh chúng ta sẽ làm thủ tục. – Lý Diên Niên quyết định.

- Tôi biết rồi.

- A, đây cũng là lúc tôi nên nghỉ hưu rồi. – Lý Diên Niên ôm đầu thở dài.

- Ông có thể nghỉ ngơi một chút, không phải Bội Bội luôn muốn qua Úc sao? – Chu Minh Nghĩa gợi ý.

Lý Diên Niên buông tay.

- Úc?

- Phải.

- Sao tôi lại không biết, nó nói khi nào?

Chu Minh Nghĩa nhìn Lý Diên Niên, hơi có ý trách móc. Lý Diên Niên xấu hổ cúi đầu. Mấy năm nay ông luôn bên cạnh người tình của mình mà không gặp con gái thường xuyên.

- Bội Bội thích bờ biển với bãi cát vàng, cô bé cũng từng nói muốn học ngành quản lý khách sạn, trở thành một nhân tài trong ngành này. Hay là nhân đợt nghỉ dài hạn này, ông và Bội Bội qua đó một chuyến, nhân tiện xem những trường đại học có chuyên ngành này liệu có thích hợp với Bội Bội không?

Lý Diên Niên nhìn Chu Minh Nghĩa không nói nên lời mãi một lúc sau mới lên tiếng:

- Kỳ nghỉ dài…

- Phải, kỳ nghỉ dài.

- Cũng tốt, tôi nghỉ một thời gian.

Chu Minh Nghĩa mỉm cười.

- Cũng đã năm năm ông không đi nghỉ cùng Bội Bội rồi, giờ cô bé cao cỡ nào ông biết không?

Lý Diên Niên bỗng thấy hổ thẹn, cúi đầu thở dài.

- Chu Minh Nghĩa, Chu Minh Nghĩa. Tôi nghĩ, cậu sẽ không vừa tiếp quản toàn bộ cổ phần của tôi vừa cười thầm tôi sa cơ bỏ trốn. Chu Minh Nghĩa, nếu có bầu chọn quân tử trong nghề, cậu là người duy nhất được chọn. Cũng được, nếu đã phải bán ra thì nhường cho cậu cũng tốt.

Trên mặt Chu Minh Nghĩa hiện một nét cười bình thản.
Chương 22

Doãn An Nhiên được cử lấy tin trước Giáng sinh, cậu đến các trung tâm mua sắm chụp buổi tập dượt cho lễ sáng đèn.

- Giờ đúng là làm mọi cách để có thể quảng bá, thái độ của họ đối với chúng ta cũng tốt hơn nhiều. – Ngồi trên xe để quay về tòa soạn, Vương Hiểu Phân nói.

- Biết phải làm thế nào, thị trưởng ảm đạm quá mà. – Lý Quyên tiếp lời.

Doãn An Nhiên cúi đầu nhìn hình trong máy. Vương Hiểu Phân ghé tai Lý Quyên nói nhỏ:

- Nghe nói, nhiều ngôi sao nam đã đi bán thân rồi.

Lý Quyên khúc khích cười.

- Đó cũng là chuyện bắt đắc dĩ thôi, làm nghề này cũng không dễ dàng, bất luận kiếm nhiều hay kiếm ít, cũng đều phải phô trương, chi phí lớn như vậy, tiền cát-sê có cao đến đâu cũng sẽ tiêu hết. Họ cũng đâu phải những nhân tài đầu tư chuyên nghiệp.

Đoạn đối thoại cuối cùng bị Lý Thắng Bình nghe thấy, anh ta mở miệng hỏi:

- An Nhiên, anh cậu vẫn ổn đó chứ?

Doãn An Nhiên ngước lên.

- Ừ, rất tốt.

- Tôi muốn hỏi công việc của anh ta kìa.

- Anh ta rất ổn, chỉ là không bận rộn như trước đây thôi. – Doãn An Nhiên lúc này mới hiểu ra, vội vàng nói. – Anh ta không bị ảnh hưởng gì cả, khủng hoảng lần này hình như không gây ra tổn thất gì cho anh ta.

- Anh ta nói như vậy thật sao? – Vương Hiểu Phân hỏi.

- Đúng thế, tôi không nhận ra anh ta có gì khác cả, chỉ là thời gian riêng tư nhiều hơn một chút mà thôi.

- Vậy nhà của anh ta, còn xe nữa… - Lý Quyên nói.

- Anh ta mua đứt từ lâu rồi, giờ anh ta lại không bán ra, không sao hết.

Vương Hiểu Phân không che giấu nổi sự ngưỡng mộ.

- Xem ra Chu Minh Nghĩa đúng là danh bất hư truyền, anh ta đúng là rất giỏi trong lĩnh vực đầu tư.

- Khách hàng vẫn rất tin tưởng anh ta, rất nhiều người nghe lời anh ta dừng lại trước đợt khủng hoảng, tổn thất tương đối ít.

- Lợi hại quá.

Về đến nhà, Doãn An Nhiên phát hiện Chu Minh Nghĩa và một nhóm người đang họp trong phòng. Cậu cảm thấy lạ, có chuyện gì mà Chu Minh Nghĩa phải mở cuộc họp ngay tại nhà vào cuối tuần chứ.

Cuộc họp lần này hình như khác những lần trước, cách một bức tường mà Doãn An Nhiên vẫn nghe thấy những tràng cười. Dường như cuộc khủng hoảng kinh tế bên ngoài không liên quan gì đến ngôi nhà này. Trong phòng sách, ai nấy hiện lên vẻ nghênh ngang đắc chí. Lý Ngạn Nam nói:

- Chúng tôi đã chuẩn bị tài liệu từ trước, báo cáo đánh giá thị trường cũng đã làm xong rồi.

Chu Minh Nghĩa nhìn Triệu Kỳ.

- Anh và Lý Phẩm Khiêm của Vạn Khải có quen biết, anh làm việc với anh ta đi.

Triệu Kỳ gật đầu.

- Tôi mong là trong hai tuần tiếp theo có thể giải quyết dứt điểm những việc còn tồn đọng trước kỳ thu mua. Sau tết Âm lịch sẽ có thể công khai thông tin. Lần này không được phép xảy ra sai sót. - Chu Minh Nghĩa cười nói.

- Chuyện này không thành vấn đề, chúng tôi đã chuẩn bị từ trước rồi. – Kim Tắc Thái toét miệng cười.

- Mong ước bao lâu nay của cậu cuối cùng cũng thành hiện thực. – Sầm Chính cười nói với Chu Minh Nghĩa.

- Tôi cũng đợi ngày này lâu lắm rồi, tôi vào Vạn Khải đã hơn mười năm. - Chu Minh Nghĩa cảm khái. – Lúc đó tôi đã nói với bản thân mình, sau hơn mười năm phục vụ cho một công ty, nếu công ty đó vẫn không phải của mình thì mình đúng là quá thất bại. Sự thật chứng minh đúng là tôi đã quá đề cao bản thân mình, tôi đã phải cần đến mười ba năm.

Kim Tắc Thái vỗ nhẹ vào Chu Minh Nghĩa.

- Được rồi, được rồi. Đúng là mất mười ba năm, nhưng cậu có được những hai, là hai đó, Vạn Khải và Vạn Đông.

Chu Minh Nghĩa mỉm cười. Kim Tắc Thái cũng cười nhìn người bạn thân.

- Cậu đúng là đương gió xuân đắc ý.

Nụ cười trên môi Chu Minh Nghĩa càng rõ nét. Mọi người cùng cười phá lên. Kim Tắc Thái ghé sát Chu Minh Nghĩa, cố ý nói nhỏ:

- Sự nghiệp, tình yêu, phải đắc ý cả hai chứ, cậu định tỏ tình với cô gái may mắn nào đây?

Chu Minh Nghĩa khẽ chau mày, lắc đầu.

- Không có.

- Làm sao có thể chứ, giờ chỉ cần cậu huýt sáo một cái hoặc là ngoắc tay thôi, hàng tá cô sẽ ùa vào khiến cậu trở tay không kịp.

Chu Minh Nghĩa cười rồi lắc đầu.

- Không cần đâu. Tạm thời tôi sẽ không nghĩ đến chuyện này.

- Gia đình ổn định rồi mới càng có tinh thần phấn đấu cho sự nghiệp, qua Tết cậu cũng đã ba mươi hai tuổi rồi, suy nghĩ một chút đi. – Lỗ Hựu An quan tâm.

Vương Chấn Hoành dùng vai đụng khẽ Lỗ Hựu An.

- Biết là bên vợ cậu có rất nhiều chị em tốt đang đợi gả chồng, đâu cần bán ra gấp gáp vậy chứ.

- Cậu nói cái gì vậy? Tôi cũng chỉ quan tâm Minh Nghĩa thôi.

Chu Minh Nghĩa chỉ cười mà không nói gì, né tránh đề tài này. Những người ngồi đây vừa là bạn thân vừa là những hợp tác với anh, họ rất hiểu tính cách của anh. Anh là người cực kỳ có chủ kiến, khoan hãy nói về công việc, trong cuộc sống anh cũng có những nguyên tắc của riêng mình, không bao giờ dễ dàng thay đổi hướng đi.

Cuộc họp kết thúc, mấy người vui vẻ bước ra ngoài. Doãn An Nhiên đeo tạp dề, đang dọn dẹp lớp băng trong tủ lạnh. Nhìn đống đồ trên kệ bếp, Lý Ngạn Nam hỏi:

- An Nhiên, cậu đang làm gì vậy?

Doãn An Nhiên giải thích:

- Lớp băng trong tủ lạnh dày quá, tôi phải xử lý một chút, sẽ nhanh thôi.

Kim Tắc Thái cười.

- Ha, An Nhiên biết làm việc nhà quá, không như ai kia.

Không đợi Chu Minh Nghĩa mở miệng, Doãn An Nhiên nói ngay:

- Ở nhà tôi là như vậy, mẹ tôi phải trực ở bệnh viện, đương nhiên tôi phải học những thứ này.

Chu Minh Nghĩa đứng một bên, dịu dàng nhìn Doãn An Nhiên làm việc.

- Cùng ăn cơm đi. – Vương Chấn Hoàn giúp xử lý phần còn lại, hỏi Doãn An Nhiên.

- Thôi khỏi, tôi muốn ở nhà. Mọi người cứ đi đi.

- Đi chung đi, đi chung đi, gần đây thị trường ảm đạm như vậy, chúng ta phải đi ủng hộ mới đúng chứ. – Kim Tắc Thái giơ tay kéo Doãn An Nhiên.

- Cái này thì…

- Ăn xong cơm về rồi nói.

Cuối cùng Doãn An Nhiên vẫn bị anh ta lôi đi.

Trên đường về, Doãn An Nhiên hỏi Chu Minh Nghĩa:

- Hình như hôm nay họ đều rất vui, ai cũng uống đến say.

Chu Minh Nghĩa mỉm cười.

- Có chuyện đáng mừng mới vui như vậy đấy.

Về đến nhà, ngồi trên sô-pha, Doãn An Nhiên đưa cho Chu Minh Nghĩa một ly nước. Doãn An Nhiên biết Chu Minh Nghĩa lúc nào cũng uống nước, anh không hay uống cà phê hoặc trà, anh thích uống nước lọc. Uống một ngụm nước ngọt, Doãn An Nhiên hỏi:

- Gần đây có phải anh có tin tốt lành gì không?

- Cái gì?

- Tôi nhớ luật sư Kim nói họ đều là nhân viên của anh, họ vui vẻ như vậy chắc chắn là do ông chủ có tin tốt lành.

Chu Minh Nghĩa cười, tặng Doãn An Nhiên ánh nhìn khen ngợi, sau đó ngửa cổ dựa vào sô-pha.

- Tin tốt lành, cũng có thể nói vậy.

- Là tin gì?

Chu Minh Nghĩa nhìn Doãn An Nhiên.

- Sao hả? Lại muốn moi tin độc quyền sao?

Doãn An Nhiên bĩu môi.

- Anh á? Thôi đi. – Cậu nhếch lông mày.

Chu Minh Nghĩa lại cười.

- Cậu và bố anh đúng là rất hợp nhau.

- Sao anh nói vậy? Bác Chu thế nào?

- Nhà anh là gia đình có truyền thống hiếu học, hầu như những người trong gia tộc nếu không làm nhà giáo cũng là công chức nhà nước, chỉ có mình anh là suốt ngày tính toán tiền bạc. Bố anh không hài lòng lắm, đến giờ vẫn thường hay thuyết phục anh từ bỏ công việc chứng khoán, đổi nghề làm công chức nhà nước hoặc giảng viên một trường đại học nào đó. Những thành viên khác trong gia tộc không có ý kiến gì về công việc của anh, nhưng bù lại, họ cũng không quan tâm đến thành công của anh. Bất luận anh kiếm được bao nhiêu tiền, anh nổi tiếng đến đâu, họ cũng hoàn toàn không có hứng thú trong mắt họ anh chỉ làChu Minh Nghĩa mà thôi. Còn cậu, cậu cũng như vậy.

Chương 23

Doãn An Nhiên cười.

- Người nhà anh nghĩ gì tôi không biết, nhưng mà, tôi và anh không liên quan gì với nhau, anh có bao nhiêu tiền không quan hệ đến tôi. Tôi chỉ biết anh là con trai bác Chu, anh rất tốt với mẹ tôi, như vậy là đủ rồi.

Chu Minh Nghĩa xoa rối mái tóc đen mượt của Doãn An Nhiên.

- Vì vậy anh mới cảm thấy cậu đặc biệt.

Doãn An Nhiên bất mãn hất tay anh ra.

- Tôi có gì đặc biệt chứ.

- Nếu cậu là em trai anh thật thì tốt rồi, tuổi thơ của anh sẽ không đến nỗi cô đơn như vậy. – Giọng anh bỗng nhiên chùng xuống.

Doãn An Nhiên đến ngồi kế bên Chu Minh Nghĩa.

- Không ai chơi với anh sao? Anh cũng phải có bạn học chứ.

Uống miếng nước còn sót lại, Chu Minh Nghĩa cầm ly cúi đầu.

- Lúc đi học thì không sao. Anh luôn đứng đầu, nhận học bổng từ tiểu học đến khi lên đại học, bố anh tiết kiệm được một khoản học phí rất lớn. Bởi vì thành tích vượt trội, thầy cô bạn bè đều thân thiết với anh, nhưng về đến nhà lại khác nhau quá xa.

Doãn An Nhiên nhìn Chu Minh Nghĩa.

- … Mẹ anh đâu?

Chu Minh Nghĩa cúi đầu.

- Mẹ anh, mẹ anh bỏ lại hai cha con anh từ lâu lắm rồi.

- Tại sao?

Chu Minh Nghĩa do dự một hồi, rồi thẳng thắn:

- Bà ấy… Có lẽ anh không nên nói mẹ mình như vậy. Bà ấy là một người phụ nữ không an phận, bà ấy bất mãn với người làm công chức nhà nước như bố anh, bà ấy cho rằng bố không biết sống và không biết hưởng thụ cuộc sống, vả lại thu nhập của ông cũng có hạn.

Doãn An Nhiên khẽ kêu lên. Chu Minh Nghĩa cười khổ sở.

- Lúc đầu bố anh dạy ở trường đại học, thu nhập cũng khá, nhưng bố anh cũng có suy nghĩ của mình. Từ nhỏ ông đã rồi khỏi quê hương Ninh Ba đến Hồng Kông học, tình cảm ông ấy dành cho Hồng Kông rất sâu nặng. Ông ấy chứng kiến sự phồn hoa của thành phố này, hiểu lịch sử phát triển và suy thoái của nó, ông rất thích thành phố năng động, tràn đầu sức sống như Hồng Kông, ông luôn hy vọng có thể làm một công chức nhà nước phục vụ xã hội. Đó là lý tưởng mà ông theo đuổi, nhưng mẹ anh lại không hiểu. Bố anh còn mang tính thư sinh, hai người kết hôn không bao lâu thì bắt đầu chiến tranh lạnh, năm anh hai tuổi, hai người chính thức ly thân.

Doãn An Nhiên im lặng lắng nghe Chu Minh Nghĩa kể chuyện.

- Năm đó bố bị vẻ đẹp của mẹ anh thu hút, sau khi kết hôn mới biết bà ấy chỉ có vẻ đẹp bên ngoài chứ không có nội hàm, vả lại tình cách mẹ anh đanh đá, không biết nhường nhịn, hai người thường cãi nhau chỉ vì những chuyện vụn vặt. Sau khi ly thân, mẹ anh có tình nhân mới nhưng lại không muốn ly hôn.

Doãn An Nhiên không nhịn được hỏi:

- Tại sao? Rõ ràng đã không còn yêu nữa.

- Bà ấy cần một danh phận. Anh nghĩ có lẽ người đó cũng không muốn kết hôn với bà, bà ấy cần có một danh phận để có sự đảm bảo.

- Ly thân ba năm có thể thỏa thuận ly hôn mà.

Chu Minh Nghĩa cười và lắc đầu.

- Anh đã nói mẹ anh là người đanh đá, bà không đồng ý và làm ầm lên, bố anh cũng không còn cách nào khác. Lúc đó bố anh đã là nhân viên trong phòng giáo dục rồi, nếu chuyện này đồn ra ngoài cũng không hay, vì vậy ông cứ nhẫn nhịn, vả lại với việc đã kết hôn, ông cũng không thể tìm cho mình bạn đời. Những năm đó ông khá là buồn bã.

Doãn An Nhiên im lặng lắng nghe. Thì ra bác Chu đã trải qua những chuyện như thế này.

- Họ ly thân hai mươi hai năm mới kết thúc cuộc hôn nhân này.

- Cuối cùng mẹ anh cũng đồng ý ly hôn sao?

- Phải, bà ấy tìm được người bà ấy cho là tốt hơn, vả lại đối phương cũng chịu đi đến hôn nhân, vì vậy bà ấy mới buông tay bố anh ra.

- Sau đó thì sao? – Doãn An Nhiên tiếp tục truy hỏi.

- Anh nghĩ cuộc hôn nhân của bà ấy cũng không hạnh phúc, bởi vì nó chỉ kéo dài một năm.

- Tại sao anh biết?

- Bà ấy quay về. – Chu Minh Nghĩa nhìn Doãn An Nhiên. – Bà ấy từ nước ngoài trở về. Nếu bà ấy và người đàn ông kia chung sống hạnh phúc, sớm tối có nhau, bà ấy có cần phải quay về đây không?

- Sau đó thì sao?

- Sau đó, anh cho bà ấy một món tiền lớn, mong bà ấy đừng bao giờ xuất hiện trước mặt cha con anh nữa. – Chu Minh Nghĩa nhắm mắt lại, ngẩng đầu thở dài.

Doãn An Nhiên ngồi thẳng dậy, mở to mắt.

- Chu Minh Nghĩa, sao anh lại làm như vậy? Bà ấy là mẹ anh mà.

Chu Minh Nghĩa quay mặt về phía Doãn An Nhiên.

- Vậy cậu cho bà ấy về đây là muốn làm lại từ đầu với bố anh sao?

Doãn An Nhiên ngẩn người. Chu Minh Nghĩa thoáng một tia cười lạnh nhạt, sau đó chuyển thành nụ cười đau khổ.

- Bà ấy hoàn toàn không có ý muốn gặp lại bố con anh, mà chỉ thông qua một người trung gian, yêu cầu anh chuyển tiền vào tài khoản của bà ấy.

- A! – Doãn An Nhiên bất giác kêu lên.

- Lúc đó, anh đã là nhân viên chủ lực trong Vạn Khải, muốn tìm anh là chuyện hết sức dễ dàng.

- Như vậy sao. – Doãn An Nhiên lẩm bẩm.

- Anh dùng tiền để kết thúc mọi chuyện, bố con anh lại được tự do, rất xứng đáng. Nếu không làm vậy, e là bố anh và mẹ cậu cũng không thể đến được với nhau, cậu thử nghĩ xem nếu vậy cuộc sống của ông sẽ buồn tẻ nhường nào. – Chu Minh Nghĩa vuốt nhẹ những sợi tóc trên trán, giọng nói vừa bất lực vừa bi thương.

Doãn An Nhiên im lặng.

- Anh rất ngưỡng mộ cậu, An Nhiên. Dì Vân là người phụ nữ dịu dàng, lúc nhỏ dì ấy nhất định rất thương yêu cậu, thường hay ôm cậu đúng không? – Chu Minh Nghĩa nói với vẻ chua xót. – Trong ấn tượng của anh, mẹ chưa bao giờ ôm anh như vậy, chưa bao giờ. Vì muốn trốn tránh, bố anh vùi đầu vào công việc, ông thường xuyên tăng ca, đi công tác, trong nhà lúc nào cũng chỉ có một mình anh. Anh biết bố cũng rất thương và quan tâm đến anh, nhưng lúc đó ông cũng đang rất đau khổ, hai cha con anh lúc nào cũng thấy ngượng ngùng khi đối diện với nhau. Vả lại anh rất giống mẹ, thật tệ. Lúc nhỏ anh không biết cũng không hiểu, sau này lớn lên mới từ từ hiểu ra. Bố anh cô đơn bao nhiêu năm như vậy, cũng không dễ dàng cho ông.

Nghe Chu Minh Nghĩa nói, Doãn An Nhiên im lặng hồi lâu, sau đó mới từ từ đứng dậy, đến gần Chu Minh Nghĩa, đưa tay ôm anh vào lòng, ôm lấy bờ vai anh, áp mặt vào mái tóc anh. Chu Minh Nghĩa nheo mắt, dựa vào lòng Doãn An Nhiên, bất động. Cũng không biết qua bao lâu, Doãn An Nhiên mới đột ngột lên tiếng:

- Chu Minh Nghĩa, người phụ nữ bên cạnh anh, chắc cô nào cũng có vòng một đầy đặn.

Chu Minh Nghĩa khẽ cử đông:

- Tại sao?

- Bởi vì anh thiếu tình yêu của mẹ.

Lời nói an ủi nghe như mang chút ý đùa giỡn, ngừng một lát, Chu Minh Nghĩa trở tay nắm lấy cánh tay Doãn An Nhiên, vừa kéo vừa ấn, giữ Doãn An Nhiên lại, ép giữa cánh tay anh và tay vịnh sô-pha, đôi mắt đẹp nhìn thẳng vào cậu.

- Này, cậu dựa vào đâu mà nói như vậy?

- Vốn dĩ là vậy mà. – Doãn An Nhiên co người, trợn mắt nhìn Chu Minh Nghĩa.

- Vốn dĩ cái gì, đúng là xấu xa, không dạy dỗ không được. – Chu Minh Nghĩa dán mắt vào Doãn An Nhiên.

Doãn An Nhiên đưa tay ra trước ngực phòng vệ, hai người ở thế giằng co. Bị ánh mắt Chu Minh Nghĩa làm cho bất an, Doãn An Nhiên khẽ cử động, nói với Chu Minh Nghĩa:

- Bỏ đi, anh đừng nhỏ mọn như vậy mà.

Chu Minh Nghĩa từ từ lùi lại, thả lỏng cơ thể. Doãn An Nhiên toan đứng dậy, Chu Minh Nghĩa đột nhiên đưa tay giữ chặt lấy cằm của Doãn An Nhiên, rồi hôn môi cậu.

- Ư, ưm…

Doãn An Nhiên cố gắng giãy giụa, đôi môi bị chiếm lấy lại bị cắn vừa nặng vừa nhẹ, dường như đang trêu chọc. Cậu cảm thấy Chu Minh Nghĩa hôm mà như muốn ăn cả môi cậu. Đến khi gần như không thể thở được nữa, cậu đánh mạnh vào lưng Chu Minh Nghĩa, anh mới buông cậu ra. Doãn An Nhiên tựa vào tay vịn sô-pha, không ngừng thở dốc. Chu Minh Nghĩa nhìn đôi môi ướt át của cậu. Doãn An Nhiên có đôi môi cực đẹp, môi dưới hơi dày, nhìn như một cánh hoa xinh xắn, lúc này lại đang ươn ướt, tạo cảm giác thật kiềm diễm. Doãn An Nhiên đưa tay chà mạnh vào môi, trừng mắt nhìn Chu Minh Nghĩa, không nói được gì. Nụ cười của Chu Minh Nghĩa mang chút ẩn ý nguy hiểm.

- Thằng nhóc xấu xa, để xem sau này cậu còn dám đùa giỡn với anh nữa hay không.

Doãn An Nhiên nghiêm mặt, tức giận trợn to mắt nhìn đối phương.

- Chu Minh Nghĩa anh đi chết đi. Lần sau, lần sau tôi nhất định đá anh xuống biển.

Nói rồi cậu cầm gối dựa đặt trên sô-pha ném vào anh, sau đó chạy về phòng mình đóng sầm cửa lại. Chu Minh Nghĩa ngồi trên sô-pha, mỉm cười hồi lâu.

Giáng sinh đến, Đổng Vân và Chu Trọng Hàn cùng bay đến Úc.

- A, ngưỡng mộ quá, tôi cũng muốn nghỉ phép. – Ngả ra sô-pha, Doãn An Nhiên không cam tâm nói.

- Cậu có thể cùng đi. - Chu Minh Nghĩa vừa đọc báo vừa nói.

- Làm kỳ đà cản mũi hay sao? Đầu óc anh có vần đề hả? – Doãn An Nhiên ngồi ôm chiếc gối dựa và nói. – Cho dù tôi muốn đi cũng không đi được, giờ đang là lúc còn có việc để làm, có thể kiếm thêm chút đỉnh, qua Tết nếu thị trường không khá khẩm hơn, chỉ e là càng thê thảm.

- Cậu thiếu tiền xài sao? – Chu Minh Nghĩa hỏi.

- Không.

Doãn An Nhiên có kế hoạch của mình. Từ sau khi nghe những lời Chu Minh Nghĩa nói, Doãn An Nhiên cũng cảm thấy hình như cậu không thể cứ tiếp tục như vậy, chỉ làm paparazzi cũng không thể làm cả đời được. Cậu định qua Tết sẽ đăng học một khóa nhiếp ảnh. Học phí không quá đắt nhưng phải mua một cái máy ảnh tốt hơn, việc rửa ảnh và nhiều thứ lặt vặt khác cũng tốn một khoản kha khá, cậu phải tích góp mới được.

Doãn An Nhiên thầm nghĩ: Mình không thể so sánh với Chu Minh Nghĩa được, nhưng mà mình cũng muốn có con đường riêng của mình.

Trong lễ Giáng sinh, tiết trời Hồng Kông dễ chịu. Đây là một thành phố nằm trong vùng chí tuyến Bắc.

- Nếu không có việc gì làm, ra ngoài với anh được không? – Một buổi tối, Chu Minh Nghĩa hỏi Doãn An Nhiên.

- Ưm, ngày mai không có kế hoạch gì. Anh muốn làm gì? – Vừa cầm điều khiển bấm hết kênh này đến khác Doãn An Nhiên vừa hỏi.

- Anh đã thuê một chiếc thuyền, mình cùng đi ra biển.

- Được đó. – Doãn An Nhiên nhảy cẫng lên. – Còn ai nữa không?

- Hết rồi.

- Anh không dẫn theo đám anh em của mình sao? Người ta mà đi thì cả thuyền đầy ắp người. – Doãn An Nhiên cảm thấy kỳ lạ.

Chu Minh Nghĩa mỉm cười.

- Không, lần này thì không.

Doãn An Nhiên trề môi.

- Kỳ lạ quá, một người thì có gì vui chứ.

Quay lại nhìn Chu Minh Nghĩa, cậu chỉ thấy nụ cười nhàn nhạt trên môi anh.

Một chiếc thuyền lớn dài mười hai mét, hướng thẳng từ cảng Victoria ra biển. Doãn An Nhiên chưa bao giờ nghĩ sẽ là chiếc thuyền lớn như vậy, cậu cực kỳ kinh ngạc, trên thuyền có hệ thống chỉ đường và lái tự động, đã được lập trình sẵn chứ không cần thao tác. Chu Minh Nghĩa chuẩn bị đầy đủ dụng cụ câu cá, ngồi trên boong bắt đầu thả mồi.

- Anh không bơi sao? – Doãn An Nhiên đã thay quần đi biển, nửa thân trên ở trần, nằm phơi nắng trên boong thuyền.

- Không.

- Câu cá chẳng có gì thú vị, đó là thú vui của người già.

Chu Minh Nghĩa cắm cây dù che nắng trên boong, ném dây câu xuống biển. Đeo kính râm vào, Doãn An Nhiên nằm im không nhúc nhích.

Chương 24

Nắng thật đẹp, không nóng như thiêu đốt, gió biển mơn man thổi qua, bên tai lúc nào cũng nghe thấy tiếng hải âu. Nhìn bầu trời xanh biếc, Doãn An Nhiên cảm thấy cực kỳ nhẹ nhõm, hèn gì rất nhiều người đều mong muốn được ra biển trong những ngày nghỉ lễ, đúng là khiến người ta cảm thấy thảnh thơi, quên đi phiền muộn trong công việc. Lát sau có cá cắn câu, Chu Minh Nghĩa thu dây, dùng thước đo kích thước của nó rồi thả lại xuống biển.

- Thả dây dài mới câu được cá lớn. – Doãn An Nhiên nhìn thấy liền nói.

Chu Minh Nghĩa im lặng khác thường, chỉ lo quăng dây xuống. Thấy Chu Minh Nghĩa chìm đắm vào thế giới của mình, Doãn An Nhiên cũng không nói gì thêm, cậu nằm dài ra ghế dưới cái ô trên boong tàu, đeo tai nghe và nghe nhạc, ngủ lúc nào không hay.

Đột nhiên thức dậy, Doãn An Nhiên cũng không biết trời trăng gì. Chỗ cậu ở cũng có thể nhìn thấy biển nên nhất thời không biết mình đang ở đâu, hoang mang một hồi mới nhớ ra cậu cùng Chu Minh Nghĩa đi ra biển. Doãn An Nhiên vội vàng ngồi dậy tìm kiếm bóng dáng anh, phát hiện anh đang nằm trên chiếc ghế bên cạnh, tay gác ra sau, im lặng ngắm nhìn đám mây trên nền trời xanh, hình như đang nghĩ ngợi điều gì đó. Doãn An Nhiên toan mở miệng, Chu Minh Nghĩa phát hiện cậu đã tỉnh dậy, quay mặt qua hỏi:

- Cậu có đói không?

Doãn An Nhiên nghĩ ngợi rồi gật đầu. Chu Minh Nghĩa đứng dậy bỏ đi, lát sau anh đẩy một chiếc xe nhỏ đựng thức ăn ra. Doãn An Nhiên thò đầu quan sát, ngoài bánh mì, còn có trái cây đã gọt hoặc bày biện sẵn.

- Ôi, thật là phong phú. – Doãn An Nhiên kinh ngạc, cầm ăn ngấu nghiến, vừa khen ngon vừa gật gù.

Chu Minh Nghĩa lại lấy ra một thùng đá từ chiếc xe đẩy kia, thành thạo khui chai sâm-panh, đổ vào hai ly, đưa một ly cho Doãn An Nhiên. Doãn An Nhiên uống một hớp, chất lỏng mát lạnh chảy xuống cổ họng, mùi thơm bay từ dưới lên, vị ngon khó mà diễn tả.

- Loại sâm-panh này không giống loại trước đây tôi từng uống. – Doãn An Nhiên hỏi Chu Minh Nghĩa.

Chu Minh Nghĩa cười.

- Thường thì chỉ có rượu được sản xuất ở tỉnh Champagne của Pháp mới được gọi là sâm-panh theo pháp luật mà thôi.

Doãn An Nhiên gật đầu, lại uống một ly. Chu Minh Nghĩa từ từ thưởng thức ly rượu của mình. Hình như nghĩ ra điều gì đó, Doãn An Nhiên hỏi:

- Tại sao lại phải uống sâm-panh, có gì muốn chúc mừng sao? Thường thì người ta chỉ mở sâm-panh trong các buổi chúc mừng thành công thôi.

Phỏng vấn qua không ít các bữa tiệc mừng, cậu cũng nhìn thấy cảnh nghệ sĩ đổ sâm-panh trên những chiếc ly đã được sắp sẵn thành hình. Chu Minh Nghĩa nghiên người suy nghĩ.

- Chúc mừng sao? Chúc mừng, chúc mừng mình còn đang sống.

Doãn An Nhiên bật cười, rồi thu lại ngay.

- Có phải anh có tâm sự gì không?

- Anh không phải là người không biết thỏa mãn.

Doãn An Nhiên nghiêng người, nghiêm túc nhìn Chu Minh Nghĩa.

- Anh làm sao vậy? Anh có thể nói cho tôi biết không?

- Cậu sẽ mau chóng được biết thôi. – Chu Minh Nghĩa nói giọng bình tĩnh.

Doãn An Nhiên trề môi.

- Hứ, có gì hay ho chứ, không nói thì thôi.

Chu Minh Nghĩa chuyển đề tài.

- Không biết dì Vân và bố anh đã đi đến đâu rồi, có lẽ cũng đang ở trên biển giống hai chúng ta.

- Cũng đang ngắm biển giống chúng ta sao? Bây giớ mới biết cảm giác có tiền thật tuyệt.

- Sao đột nhiên cậu lại nảy ra câu nói này? – Chu Minh Nghĩa nghe rồi bất giác hỏi.

Doãn An Nhiên ngả người ra ghế, đầu ngửa ra sau.

- Có tiềnương nhiên là tốt rồi. Có tiền, mẹ tôi có thể đi du lịch nước ngoài, trước đây ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ đến.

- Nếu cậu muốn đi, anh có thể…

Doãn An Nhiên ngắt lời Chu Minh Nghĩa.

- Này, anh đừng hiểu lầm, tôi chỉ đang nói mẹ tôi thôi. Nếu tôi muốn đi tôi sẽ tự nghĩ cách.

Chu Minh Nghĩa rót thêm ly rượu cho mình. Doãn An Nhiên lại nói:

- Bất luận thế nào, tôi cũng đều phải cảm ơn anh, anh chăm sóc mẹ tôi rất chu đáo, còn hay nghĩ cho bà ấy.

- Anh rất thích dì Vân, nói thật, anh quan sát thấy những người phụ nữ gai góc, xuất chúng trong công việc nên rất thích phụ nữ dịu dàng như dì Vân. Bố anh đúng là có con mắt tinh tường, dì Vân quả thực là bạn đời lý tưởng của ông ấy.

Doãn An Nhiên thở dài, mang chút chua xót.

- Nhưng bố tôi lại chưa hề trân trọng bà ấy.

- Ý cậu là sao?

- Họ thật sự vì hiểu lầm nên mới chia tay. – Doãn An Nhiên lại thở một hơi dài. – Bố và mẹ tôi không có tiếng nói chung, hai người căn bản là không hợp nhau, họ yêu nhau rồi kết hôn, đó là một sự hiểu lầm. Nhưng trong đó, mẹ tôi là người bị tổn thương nhiều nhất.

Chu Minh Nghĩa bất giác quay mặt nhìn Doãn An Nhiên. Doãn An Nhiên đưa tay che lại tầm mắt của anh, không để anh thấy biểu cảm của mình.

- Lúc nhỏ, tôi thấy bố mẹ cãi nhau không chỉ một lần. Tính khí bố tôi không được tốt. Tôi thấy bố tôi tát hết bạt tai này đến bạt tai khác lên mặt mẹ tôi, lúc đó tôi mới năm tuổi. Ký ức vẫn mới như in, có làm thế nào cũng không thể quên được. – Doãn An Nhiên đau khổ nắm chặt tay. – Vì vậy tôi đã thề, bất luận thế nào tôi cũng không đánh phụ nữ, bất luận thế nào tôi cũng không ra tay đánh phụ nữ.

- Sau đó họ chia tay? – Chu Minh Nghĩa hỏi.

- Phải, vết thương của mẹ tôi bị đồng nghiệp phát hiện. Họ giúp mẹ con tôi rời khỏi đó, rồi đâm đơn ly hôn. Lúc đó không dễ dàng gì cho mẹ tôi, dẫn theo tôi, thu nhập của bà lại không được cao, phải chịu rất nhiều khó khăn. – Doãn An Nhiên tự cười mình. – Tôi không có bản lĩnh, toàn nhờ vào mẹ tôi nuôi dưỡng, từ nhỏ đã học không giỏi, không đậu đại học, chỉ đi làm công. Anh thì khác, anh và tôi đúng là một trời một vực. Tôi rất ngưỡng mộ anh, anh có bản lĩnh có năng lực, ít nhất là bác trai có cuộc sống vô lo, nhà cửa xe cộ của bác ấy đều có phẩn của anh, còn tôi thì không làm được, căn nhà cũ cũng là lấy tên mẹ tôi mới có thể xin được ở. Mẹ đi theo tôi chỉ có chịu khổ, nhưng từ khi gả vào nhà anh, cuộc sống lập tức khác hẳn.

Doãn An Nhiên quay sang nhìn Chu Minh Nghĩa.

- Này, tôi nói những chuyện này anh có cảm thấy tôi tầm thường không?

- Tầm thường? Ai mà không tầm thường. – Chu Minh Nghĩa cười.

- Những gì tôi nói đều là sự thật. Giờ mẹ tôi có cuộc sống rất tốt, bác trai tốt với mẹ như vậy, mẹ không cần lo nghĩ gì, già rồi có nơi nương tựa, ra ngoài thì có xe đưa rước, về thì có thịt cá để ăn. Anh tặng bà nhiều trang sức đắt giá, thường để bà và bác trai đi du lịch nước ngoài. Nếu những người bạn cũ của mẹ tôi biết mẹ tôi gả cho bác Chu có người con như anh, họ chắc chắn phải giật mình.

- Anh có khả năng chăm sóc người thân ngần nào thì sẽ chăm sóc ngần đó. Cậu cũng vậy thôi, cậu cũng đã làm những gì mà cậu có thể làm.

- Có thể họ không nhận thấy nhưng người khác có thể cảm nhận được, xã hội cũng vậy. Tôi và anh không giống nhau, hai chúng ta không đi chung trên một con đường.

- Sao lại không tự tin như vậy. – Chu Minh Nghĩa nói như trách móc.

- Chuyện này không liên quan gì đến tự tin, mà vấn đề là năng lực. Cố gắng là một chuyện, năng lực lại là một chuyện khác.

Chu Minh Nghĩa cười, gác đầu lên cánh tay, quay mặt sang nhìn Doãn An Nhiên không chớp mắt. Bị đôi mắt trong veo sâu thẳm màu nâu nhìn chằm chằm, Doãn An Nhiên cảm giác cậu đã bị Chu Minh Nghĩa nhìn xuyên qua. Chu Minh Nghĩa cứ như vậy đăm đăm nhìn cậu, rất lâu rất lâu.

- Này, anh nhìn cái gì? Tôi có gì hay để nhìn chứ? – Doãn An Nhiên gào lên, mặt ửng đỏ, có chút xấu hổ.

- Cậu rất đẹp.

Doãn An Nhiên trợn mắt nhìn Chu Minh Nghĩa.

- Thôi đi, tôi thấy anh mới đẹp.

- Anh giống mẹ, anh không nghĩ mình đẹp.

- Không phải anh từng nói mẹ anh là người đẹp sao? Nếu giống bà ấy đương nhiên là đẹp rồi, rất nhiều người nói anh còn đẹp trai hơn khối ngôi sao, anh dư sức làm người mẫu, dáng cao, tư thái cũng đẹp.

Chu Minh Nghĩa bật cười.

- Anh từng nói anh không cho rằng cậu nói vậy là đang khen.

- Tôi thật sự là có cảm giác này mà. Rất nhiều người mẫu nổi tiếng chẳng qua chỉ là cây móc quần áo, không có tư tưởng, kiến giải, anh thì khác, anh là rường cột của xã hội.

Ý cười càng rõ trên môi Chu Minh Nghĩa.

- Chưa bao giờ nghe ai đó hình dung anh như vậy.

Xoa xoa mặt, Doãn An Nhiên nói:

- Tôi không nhận thấy tôi giống mẹ mình.

Chu Minh Nghĩa nhìn kĩ một hồi rồi nói:

- Mắt cậu rất đẹp, vừa đen vừa sáng, môi cũng rất đẹp.

Doãn An Nhiên nghe rồi, bỗng tỏ vẻ cảnh giác nhìn Chu Minh Nghĩa, sau đó quay người đi. Chu Minh Nghĩa cười không nói gì thêm, chỉ im lặng nhìn bóng lưng của Doãn An Nhiên.

Chạng vạng, thuyền về đến bên cảng. Lúc khởi động xe Chu Minh Nghĩa hỏi:

- Chúng ta đi đâu ăn cơm đây?

- Về nhà được rồi, ở nhà có nhiều thức ăn như vậy. – Doãn An Nhiên không muốn tốn kém.

- Thỉnh thoảng ra ngoài ăn một lần cũng không sao.

- Anh mà có chuyện thỉnh thoảng sao? – Doãn An Nhiên phàn nàn.

Chu Minh Nghĩa cười.

- Những lúc ở một mình thường không muốn vào bếp.

- Anh có thể học, tôi sẽ dạy anh. – Doãn An Nhiên hưng phấn tiến đến gần.

- Anh biết nấu cơm, cũng biết làm mấy món ăn, chỉ là trước đây luôn ở một mình lại bận rộn nên không muốn nấu thôi. Ê, cậu đừng tin những gì bố anh nói, cho rằng anh lười biếng thiếu hiểu biết. – Chu Minh Nghĩa cười và nói.

- Tôi biết. – Doãn An Nhiên đáp.

Xe đậu trước nhà hàng hải sản nổi tiếng nhất thành phố này. Đại sảnh trong nhà hàng chỉ có năm bàn, tiếng nhạc vang vọng, ít người. Doãn An Nhiên cảm thấy nơi này cực kỳ yên tĩnh thoải mái. Gọi xong món, Chu Minh Nghĩa từ từ thưởng thức rượu trước bữa ăn. Từng món từng món mau chóng đươc bưng lên, mùi vị không chỗ nào so sánh được. Doãn An Nhiên ăn ngấu nghiến, vừa ăn vừa nói nhỏ với Chu Minh Nghĩa:

- Gần đây vắng khách quá.

- Đúng vậy, tình hình thị trường không được lạc quan.

- Trước đây đông khách, cách phục vụ của họ không được tốt như bây giờ.

- Anh không thấy vậy. – Chu Minh Nghĩa nói.

- Lúc chúng tôi đến phỏng vấn toàn phải nhìn sắc mặt người khác, nhưng dạo này đến đây, cách đón khách đã khác hơn nhiều.

Chu Minh Nghĩa chỉ mỉm cười. Trong bữa cơm, giám đốc đại sảnh có đến một lần, thái độ vô cùng kính cẩn, đối đãi càng trọng hậu hơn, tặng thêm một chai whisky làm quà. Chu Minh Nghĩa thoải mái nhận lấy. Anh giám đốc kia ngập ngừng.

- Chuyện đó, anh Chu, tôi…

Chu Minh Nghĩa đưa danh thiếp cho anh ta.

- Hay gọi cho thư ký của tôi, họ sẽ giúp anh sắp xếp thời gian, anh cứ đến tự nhiên.

- Cảm ơn! Cảm ơn. – Anh giám đốc nở nụ cười hài lòng rồi bỏ đi.

Doãn An Nhiên không hiểu, cúi người hỏi Chu Minh Nghĩa.

- Anh ta muốn làm gì?

- Muốn anh làm giám đốc đầu tư cho anh ta.

- Nghe nói nếu không đủ tám chữ số anh sẽ không làm. – Doãn An Nhiên nói nhỏ.

Chu Minh Nghĩa cười nhìn Doãn An Nhiên.

- Ai nói. Thêm một khách hàng cũng không có gì là không tốt. Dưới anh đương nhiên sẽ có một nhóm chuyên giải quyết các công việc đầu tư. Nếu khách hàng chịu nghe ý kiến của anh, tự nhiên sẽ thu được rất nhiều.

- Nếu không nghe theo thì sao?

- Cái cần nói anh đã nói hết rồi, nếu khách hàng không nghe, vậy thì tùy họ.

- Chu Minh Nghĩa, hàng xóm đều nói anh là kẻ lạ lùng trong thị trường ảm đạm.

Chu Minh Nghĩa tỏ vẻ bất lực.

- Ai nói kỳ lạ vậy. Hàng xóm đồn đại anh như vậy hèn gì bố anh lại hiểu lầm.

Ngày tháng trôi qua từng ngày, Tết Nguyên đán đang đến gần. Cả thành phố vẫn treo đèn như bình thường, khắp nơi là một màu đỏ rực. Các cửa hàng tháo các vật trang trí Giáng sinh xuống, treo đồ trang trí đặc trưng của người Trung Quốc, còn cả pháo, đèn lồng, đồ trang trí vẽ hình hoa đào cũng được bán ở khắp mọi nơi. Cả khu phố tràn ngập bóng người mặc Hán phục và trang phục nhà Đường mua sắm hàng Tết, ngay cả người nước ngoài nhập gia cũng tùy tục, có người còn đội cả nón kiểu phong kiến ra đường. Thị trường tuy vẫn ảm đạm nhưng Tết thì vẫn phải đón, hy vọng năm sau sẽ tốt hơn.

Chương 25

Công tác thu mua kết thúc. Chu Minh Nghĩa mua vào bốn mươi lăm phần trăm cổ phần của Chứng khoán Vạn Khải, đồng thời anh cũng nắm trong tay sáu mươi phần trăm cổ phần của Chứng khoán Vạn Đông. Sau Tết, Vạn Khải và Vạn Đông sẽ sáp nhập vào nhau, tiến hành tổ chức lại tài sản, như vậy Vạn Khải sẽ trở thành công ty chứng khoán lớn nhất Đông Nam Á.Chu Minh Nghĩa trở thành Chủ tịch hội đồng hơn một nửa cổ phần, nắm quyền làm chủ. Nhân viên dưới quyền Chu Minh Nghĩa trong Vạn Khải ai cũng vui mừng khấp khởi. Bách An Na thở dài nhẹ nhõm, gương mặt không giấu nổi niềm vui. Chu Minh Nghĩa vẫn giữ vẻ trầm lặng, không vội vàng tuyên bố thông tin cải tổ ra bên ngoài, ngày nào anh cũng cho mời luật sư, kế toán và kiểm toán chuyên nghiệp đến để cùng nhau thảo luận.

Nhân viên nữ trong Vạn Khải cùng ngồi ăn trưa. Khải Mễ nói:

- Lần này An Na yên tâm được rồi, anh Chu là ông chủ mới, không phải lo mất việc nữa.

Bách An Na cười.

- Phải, ban đầu tôi sợ chết khiếp, chỉ sợ anh ấy bỏ đi luôn. Với bản lĩnh của mình anh ấy đi đâu cũng được, nhưng tôi thì khác, vả lại đi theo anh ấy đã lâu, tôi nghĩ tôi sẽ không gặp được ông chủ nào tốt hơn anh ấy.

- Anh Chu làm ông chủ mới, chắc chắn rất thích hợp.

Bách An Na cười tự tin.

- Đúng, nhiều năm như vậy, anh ấy luôn ở tuyến đầu, những điểm mạnhà điểm yếu của công ty anh ấy đã nắm rõ từ lâu. Anh ấy lên làm chủ chắc chắn công ty sẽ có những động thái và tác phong làm việc mới, nhất định có thể loại bỏ những phần tiêu cực.

Tiểu Tô vỗ ngực.

- Tôi chỉ hy vọng sang năm có thể nhận được nhiều tiền thưởng hơn, bù lại phần lỗ năm nay.

- Cái này thì không cần phải nói, có anh Chu dẫn dắt, công ty chắc chắn ăn nên làm ra.

Ôn Ni cười và nói:

- Ha, anh Chu còn chưa kết hôn đó?

Mấy cô gái cùng cười ồ lên.

- Tiết lộ một chút đi, cô phải biết cái gì đó mới đúng chứ.

Mọi người nhìn chằm chặp vào Bách An Na. Bách An Na lắc đầu.

- Anh Chu nổi tiếng công tư phân minh, cái tôi nhìn thấy các cô cũng đều nhìn thấy. Từ giữa năm ngoái, anh ấy luôn chúi đầu vào công việc gần như không còn thời gian hẹn hò nữa, cho đến tận bây giờ. Ha, nếu anh Chu muốn kết hôn, mấy cô gái tuổi lấy chồng trong thành phố này tùy anh ấy chọn, anh ấy chọn ai thì là người đó.

Tiểu Tô nhỏ giọng:

- Dù sao cũng không phải là tôi.

- Há, cô còn muốn làm bà chủ sao?

- Một người đàn ông như vậy ai mà không muốn chứ, có học thức có bản lĩnh, đủ can đảm lại rất đẹp trai, mạnh mẽ phóng khoáng. Tôi rất thích tác phong làm việc kín tiếng trầm lặng như của anh Chu, rất nhiều kẻ giàu có đều thích khoe tài sản của mình. Còn anh Chu, anh ta chưa bao giờ khoe khoang, tính cách cũng rất gần gũi, anh ta chẳng có chút gì gọi là tỏ ra cao sang cả.

Bách An Na cười.

- Phải, anh ấy đúng là hiếm có.

- Xông lên bám chặt lấy anh ta.

Mọi người lại cười. Bách An Na nói:

- Thật ra, anh Chu nhìn rất gần gũi, nhưng anh ấy cũng là người rất có chủ kiến, cá tính rất mạnh, anh ấy biết cách lắng nghe ý kiến của người khác, cũng rất biết cách phán đoán. Trong công việc và trong cuộc sống, anh ấy là hai người hoàn toàn khác nhau. Chuyện tình cảm rất khó nói, nhưng với phán đoán của tôi, nếu là người anh ấy thích anh ấy sẽ không từ bỏ, người anh ấy không thích có cho anh ấy cũng không cần.

- Vậy có nghĩa là có tự nguyện cũng không có tác dụng gì.

- À, vô ích thôi. – Tiểu Tô thở dài một cách khoa trương.

- Được rồi, có thể làm việc bên cạnh anh ta, hàng ngày thấy anh ta còn sáng chói và đẹp trai hơn cả ngôi sao, cô biết thỏa mãn đi. – Ôn Ni nhìn Tiểu Tô.

- Tôi không thuộc tổ của anh ta.

- Sáp nhập rồi thì là người một nhà, ai cũng làm việc cho anh ta hết.

Khải Mễ hạ thấp giọng:

- Nghe nói nhân viên Vạn Đông cũng không ít. Không biết bao nhiêu người sẽ được điều qua.

- Anh Chu nhất định đã có sắp xếp. – Bách An Na nói.

- Giờ ngày nào anh ấy cũng ở trong phòng họp, có lẽ là bàn về chuyện này.

- Ai là người xuất sắc tự anh ấy cũng biết. Nhiều năm như vậy anh ấy đánh giá người khác rất chính xác. Trước đây Chủ tịch Lý nắm quyền, có nhiều chuyện anh Chu không tiện nói, nhưng bây giờ thì khác, anh ấy có thể cải cách một cách triệt để.

- Chỉ cần công ty có thành tích tốt là được.

- Điều đó là dĩ nhiên, tôi hoàn toàn tin tưởng vào anh Chu.

Trước năm mới, công tác chuẩn bị cho quá trình tổ chức lại Vạn Khải và Vạn Đông đã hoàn thành, chỉ đợi sau kỳ nghỉ Tết sẽ công bố ra bên ngoài và mở họp báo có quy mô lớn.

Kim Tắc Thái cười và hỏi anh bạn thân.

- Ngênh ngang đắc ý?

Chu Minh Nghĩa lắc đầu.

- Áp lực không nhỏ.

- Cậu sợ sao?

Chu Minh Nghĩa nhìn Kim Tắc Thái.

- Làm sao có chuyện đó được.

- Tương lai đầy tính thách thức, đó chính là điều anh thích mà. – Triệu Kỳ nói.

- Tôi có thể biến suy nghĩ bao nhiêu năm nay thành sự thật. Giờ tôi đã có năng lực này.

- Chúc mừng anh. – Những người bạn thân đồng thời cũng là cộng sự của anh thay anh vỗ vai anh, tỏ ý ủng hộ.

- Sự nghiệp đã có rồi, tình yêu thì sao? Tình yêu thì sao? – Kim Tắc Thái nói với giọng ca kịch.

- Luật sư Kim, nghiêm chỉnh chút đi. – Lần này, người ít nói như Sầm Chính cũng không nhịn nổi.

- Tại sao mấy người các anh lại vội vàng đẩy tôi vào miệng lửa như vậy chứ? – Chu Minh Nghĩa kháng nghị nói.

- Sự nghiệp và tình yêu đều đắc ý, cuộc sống mới viên mãn được.

- Tôi không đi tu, có gì mà viên mãn với không viên mãn chứ. – Chu Minh Nghĩa đẩy tay Kim Tắc Thái đang giơ ra.

- Chu Minh Nghĩa, nói thật, nụ cười của anh mãi mãi không ai hiểu được. Chúng tôi đều không biết suy nghĩ thật sự của anh.

- Tôi? – Chu Minh Nghĩa hỏi lại. – Suy nghĩ thật sự của tôi chính là công thành danh toại, gây dựng nên sự nghiệp của chính mình, đồng thời có thể hưởng thụ cuộc sống của người bình thường, làm việc gì cũng không bị ai để ý đến.

- Hèn gì cậu sống kín tiếng như vậy.

- Người sợ nổi tiếng như heo sợ mập mà. – Triệu Kỳ nói. – Nếu Minh Nghĩa làm gì cũng có người xét nét, chỉ sợ là có rất nhiều người kiếm không được bao nhiêu.

- Nếu Minh Nghĩa muốn, có thể sẽ chọn em trai cậu ta. – Kim Tắc Thái đột nhiên lên tiếng.

Chu Minh Nghĩa chết lặng.

- Ổ, có phải cậu nhóc làm phóng viên không ừ, nếu là cậu ta thì cũng được đó Minh Nghĩa. – Triệu Kỳ gật đầu.

- Sao lại lôi tôi vào trò này chứ? – Chu Minh Nghĩa chau mày.

- Tôi cảm thấy cậu và em trai cậu rất xứng đôi. Cậu ta hoàn toàn không coi cậu ra gì, người ta vừa nghe đến ba chữ “Chu Minh Nghĩa”, lập tức tỏ ra vẻ kính cẩn ngưỡng mộ đã lâu, còn em trai cậu không quan tâm, rất hợp với tâm lý thích người bình thường của cậu. – Kim Tắc Thái phân tích.

- Cậu nói gì vậy? Cậu ta là em trai tôi. Nhưng mà bởi vì đều xuất thân từ gia đình đơn thân, tôi và cậu ta cũng có thể nói là có điểm chung, giờ quan hệ giữa chúng tôi cũng khá tốt, ở chung với cậu ta cho cảm giác rất tự tại và thoải mái.

- Vậy thì bày tỏ đi. – Kim Tắc Thái ủng hộ.

Chu Minh Nghĩa cười, quắc mắt nhìn Kim Tắc Thái.

- Cậu là đồ thần kinh.

Nói xong, đột nhiên phát hiện giọng điệu của mình rất giống Doãn An Nhiên, anh bất giác động lòng.

- Bỏ đi, nếu anh nhất định muốn làm quý ông độc thân, chúng tôi cũng không có gì để nói. Dù sao anh cũng đẹp trai thông minh. Độc thân cũng không có gì là xấu, rất tự do. – Lỗ Hựu An nói.

Chu Minh Nghĩa hồi lại nét cười bình thản.

Lại một cuối tuần nữa, Chu Minh Nghĩa đưa Doãn An Nhiên về khu Đông Vệ Tinh Thành thăm bố mẹ. Ông Chu lại kéo con vào phòng sách.

- Lần này thì xong rồi đúng không? – Chu Trọng Hàn hỏi con trai.

- Dạ.

- Diên Niên thì sao? Ông ta có dự tính gì?

- Ông ta nhận được số tiền sau khi bán cổ phần, sau đó đưa Bội Bội qua Úc rồi. – Chu Minh Nghĩa trả lời.

- Lý Diên Niên tính nghỉ hưu sao? – Chu Trọng Hàn cảm thấy khó tin. Nhờ con mình ông có quen Lý Diên Niên, cũng từng để ý tin tức về ông ta trên báo tài chính, ông có chút không tin khi người vang tiếng một thời gian như Lý Diên Niên lại nghỉ hưu kiểu này.

- Bố, đây cũng chỉ là chuyện bình thường thôi.

Chu Trọng Hàn thở dài.

- Trường Giang sóng sau xô sóng trước, bao lớp sóng xô bấy anh hùng. Minh Nghĩa, con cũng phải tự lo liệu lấy thân.

Chu Minh Nghĩa gật đầu.

- Vâng, thưa bố.

- Bố không giúp được gì cho con, tất cả đều phải dựa vào bản thân con. – Chu Trọng Hàn thở dài. Từ trước đến nay ông luôn được hưởng phước từ con trai, ông thật sự không giúp được gì cho con trai mình.

- Con có rất nhiều nhân viên, mọi người đồng tâm hiệp lực cộng tác với nhau.

- Hơn ngàn sinh kế đè lên vai con, cẩn thận một chút. – Ông Chu nghĩ một hồi rồi dặn dò.

- Con biết.

Đang ăn cơm, Doãn An Nhiên để ý thấy gương mặt của Chu Minh Nghĩa không giấu nổi niềm vui. Cậu cảm thấy thời gian gần đây dường như trên người Chu Minh Nghĩa có một làn gió, đưa anh lên tận mây xanh.

Về đến ngôi nhà trên đường Ninh Tĩnh, Chu Minh Nghĩa ngồi trên sô-pha trong phòng khách, hiếm khi anh mở ti-vi ra xem. Doãn An Nhiên bất giác nghĩ, hình như đã lâu lắm rồi Chu Minh Nghĩa không rảnh rỗi như vậy. Không biết từ khi nào anh đã bận rộn đến đáng sợ, thị trường ảm đạm là thế nhưng ngày nào anh cũng ở công ty. Có vẻ không có việc gì tồi tệ xảy ra. Doãn An Nhiên ngồi trên sô-pha khác, đưa nước cho Chu Minh Nghĩa.

- Anh, có phải có chuyện gì không?

Chu Minh Nghĩa xem ti vi bằng một con mắt.

- Ý cậu là sao?

- Trong công việc, có tin tốt lành gì đó đúng không?

- Ừ.

- Là chuyện gì vậy?

- Cậu sẽ biết ngay thôi. – Chu Minh Nghĩa không trả lời thẳng vào câu hỏi.

- Hứ, có gì hay ho chứ. – Doãn An Nhiên thật sự không biết rốt cuộc có chuyện gì.

- Cậu quan tâm anh không? – Chu Minh Nghĩa không quay lại, hỏi.

- Nhảm nhí, ai thèm quan tâm anh. – Doãn An Nhiên tức tối nói. Sau đó uống ừng ực ly nước ngọt, kết quả bị sặc, ho liên hồi. Nước ngọt chưa kịp nuốt xuống chảy ra từ khóe miệng, mặt cậu đỏ ửng, nước mắt cũngrào ra.

Chu Minh Nghĩa quay lại nhìn Doãn An Nhiên.

- Cậu không sao chứ?

Doãn An Nhiên liếc nhìn Chu Minh Nghĩa, dùng ngón tay cái lau đôi môi còn dính nước ngọt. Chu Minh Nghĩa nhìn Doãn An Nhiên chằm chằm, dường như không thể dứt ra.

Full | Lùi trang 4 | Tiếp trang 6

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ