Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện ma - Đề thi đẫm máu - Trang 5

Full | Lùi trang 4 | Tiếp trang 6

Chương 14 - Lọ hoa của Grayson Perry

Nhà họ Kim đã trở thành một mớ hỗn loạn.

Kim Bỉnh Sơn tay nắm chặt chiếc điện thoại không dây, buồn bực đi đi lại lại trong phòng khác. Trên chiếc ghế sofa phía sau, vợ anh – Dương Cần khóc thảm thiết, đôi mắt đỏ au, mấy chị em đồng nghiệp dìu thân hình mềm nhũn của cô, thi nhau nói những lời an ủi vô ích.

Kim Bỉnh Sơn nhìn chiếc đồng hồ treo tường, đã gần 10 giờ tối rồi. Anh cúi đầu ấn điện thoại kêu tí tách. Thấy vậy, Dương Cần cũng ngừng khóc, gắng gượng đứng dậy, ngóng chờ chiếc điện thoại trong tay chồng.

Điện thoại được kết nối, Kim Bỉnh Sơn sau khi nói với đối phương vài câu bèn tắt máy. Anh quay người lại không dám nhìn thẳng vào mắt vợ, lắc lắc đầu.

Dương Cần lại đổ nhào xuống ghế sofa, một tiếng kêu đầy bi ai như tiếng con thú cái bị thương vang lên trong yết hầu cô, nhưng đến cổ họng, lại bị kìm nén lại, khuôn mặt bị kìm nén, đỏ bừng bừng.

Kim Bỉnh Sơn vội vàng chạy đến, ra sức đấm lưng cho vợ, theo đó là một cơn ho sặc sụa, tiếng khóc của Dương Cần cuối cùng cũng bùng nổ. Cũng không biết sức lực từ đâu đến, mà Dương Cần chợt đẩy mạnh Kim Bỉnh Sơn ra.

"Em không cần biết, Kim Bỉnh Sơn, mau đưa con trở về đây ngay!". Đầu tóc Dương Cần rối tung, ngón tay gầy gò chỉ còn da bọc xương chỉ vào Kim Bỉnh Sơn: "Chỉ vì người khách hàng chó chết đó, anh bỏ mặc cả con mình sao, anh là loại bố kiểu gì chứ" Cô túm lấy một chiếc nệm ghế, ném mạnh về phía ông.

Nệm ghế va vào người Kim Bỉnh Sơn, sau đó rơi xuống đất. Kim Bỉnh Sơn nhìn người vợ, vốn là phó giáo sư, thường ngày hiền thục đoan trang, lúc này đây trông giống như một người đàn bà đanh đá chua ngoa, trong lòng chua xót và cay đắng. Anh nhìn quanh phòng khách, lớn tiếng hét: "Tiểu Trần đâu?"

Anh tài xế Tiểu Trần từ nhà bếp bước ra, vừa lau nước mì tôm dính bên mép, vừa nói: "Tổng giám đốc Kim, tôi ở đây!"

"Tờ thông báo tìm người nhà có còn không?"

"Vẫn còn mấy tờ."

"Đi nào, đi phô tô ra 100 tờ, đi dán với tôi!"

Khi trở về đã là 2 giờ sáng. Kim Bỉnh Sơn lặng lẽ mở cửa phòng, phòng khách đèn sáng trưng, không một bóng người. Anh nhón chân đi thật khẽ đến trước cửa phòng ngủ, nhẹ nhàng đẩy cửa, vợ anh trên mặt đầy vết nước mắt đã nằm trên giường ngủ thiếp đi, trong tay vẫn nắm chặt áo của cô con gái.

Kim Bỉnh Sơn chợt đau nhói, anh cẩn thận đóng cửa, quay trở lại phòng khách, ngẩn người hồi lâu, nằm xuống ghế sofa.

Sau khi mơ mơ màng màng mấy tiếng trên ghế sofa, Kim Bỉnh Sơn tỉnh dậy, định dán nốt những tờ thông báo tìm người còn lại ở nơi xa xa một chút. Anh vừa dụi mắt, vừa đẩy cửa phòng, liền phát hiện ra, ở ngoài cửa có vật cản, anh lấy sức đẩy mạnh, cửa phòng mở ra, một thùng giấy tờ đặt ở giữa cửa.

Kim Bỉnh Sơn ngẩn người, anh thận trọng xé rách miếng băng dính dán mép thùng giấy, mở thùng giấy ra, một thứ mùi vị khiến người ta nghẹt thở xộc tới.

Kim Xảo trần truồng, không mảnh vải che thân, toàn thân đầy vết thương đang cuộn tròn trong hộp giấy.

***

Khi Thái Vĩ và các đồng nghiệp đang kéo còi cảnh sát trong sân, chuẩn bị khởi hành, nhìn thấy Triệu Vĩnh Quý vội vàng tất bật, anh liền kéo cửa kính ô tô xuống, bèn hỏi: "Lão Triệu, đi đâu đấy?"

"Hạc Cương." Lão Triệu không nói gì thêm, nhanh chóng lái xe ra khỏi Sở Công an.

Thấy dáng vẻ hớn hở thỏa mãn của Lão Triệu, có lẽ vụ án của anh ta đã có chút manh mối.

Thái Vĩ nghĩ đến vụ án giết người trong bệnh viện đầy hóc búa, lại nghĩ đến nơi cần đến trước mắt, ủ rũ huơ huơ tay, "Xuất phát!"

Lại là khu vực trường đại học J. Cái trường quỷ quái này không biết làm sao, trong thời gian mới hơn ba tháng mà đã có hai sinh viên và người nhà của một nhân viên bị giết. Nghe nói lần này nạn nhân là con gái của một giáo viên.

Xe cảnh sát lao nhanh, đã tiếp cận đến khu trường Đại học J, nhìn từ xa, nhiều tòa nhà cao tầng, rất có khí thế của trường đại học hiện đại hóa. Chỉ có điều, trong mắt Thái Vĩ, lúc này đây lại giống như bị một đám khói mù bao vây. Mặc dù, lúc này là buổi sáng sớm tràn đầy ánh nắng, Thái Vĩ vẫn cảm thấy sự âm u lạnh lẽo phát ra từ đám khói mù đó.

Thái Vĩ biết, do chức trách nghề nghiệp, rất nhiều đồng nghiệp đều mang theo mình những thứ bùa hộ thân. Bình thường, anh cũng hay chế giễu người đồng nghiệp mê tín đó. Nhưng lúc này đây, anh đang ngồi trên xe cảnh sát tiến vào trường Đại học J, lại cảm thấy trong lòng bất an một cách kỳ lạ, rất muốn sờ tay được vào một thứ gì đấy để giữ vững tinh thần.

Xe cảnh sát tiến vào khu vực dân cư của trường Đại học J, cảnh sát trong đồn công an đang đứng đợi họ ở trước cổng tiểu khu. Thực ra không cần dẫn đường, phía trước một tòa nhà trong khu đã chật kín người.

Thái Vĩ sờ vào khẩu súng ngắn giắt ở thắt lưng, cố gắng phấn chấn tinh thần, hét vang: "Nào, bắt đầu làm việc!"

***

Lúc ăn tối, Trâu Đoàn Kết đem đến một tin tức: Buổi chiều, lúc đá bóng, một cậu sinh viên khoa Triết học đã nói cho cậu biết: "Con gái của phó giáo sư Dương Cần đã bị giết hại."

"Mẹ kiếp!" Đỗ Ninh đập bàn rầm một tiếng: "Có quá nhiều người chết rồi đấy!"

"Nghe nói, đứa bé đó mới 7 tuổi, mẹ nó chứ, ác quá!" Trâu Đoàn Kết lắc lắc đầu.

Đỗ Ninh đang định mở miệng nhưng lại không nói gì, cậu đẩy đẩy Phương Mộc.

"Cậu xem."

Đặng Lâm Nguyệt bê khay thức ăn, tìm kiếm chỗ trống.

"Đi nào, Đoàn Kết, chúng ta đi chỗ khác thôi." Đỗ Ninh vội vàng bê khay thức ăn lên, "Bọn mình đi đây, cậu mau gọi cô ấy đi."

"Cậu thần kinh à, ngồi xuống ăn cơm." Phương Mộc hơi đỏ mặt.

"Xì, muộn rồi!" Đỗ Ninh rướn cổ ra nhìn, nói đầy tiếc nuối. Phương Mộc quay đầu lại nhìn, Đặng Lâm Nguyệt đã tìm thấy chỗ trống, đang lấy giấy ăn cẩn thận lau mặt bàn.

"Ăn cơm đi cậu ạ!" Phương Mộc thở phào, gắp khoai tây trong khay thức ăn.

"Không phải chứ." Đỗ Ninh vẫn rướn cổ giống như là con hươu cao cổ, nhìn chằm chằm.

Phương Mộc quay đầu lại nhìn, Lưu Kiện Quang ngồi xuống ở ghế đối diện với Đặng Lâm Nguyệt, hai người đang nói chuyện, có thể thấy đây không phải là lần đầu tiên họ gặp nhau.

"Cậu nhóc này, ra tay chậm rồi đấy." Đỗ Ninh tỏ vẻ giận dỗi, rụt cổ trở lại.

"Có một loại người, cố gắng tìm trăm phương nghìn kế giúp người khác theo đuổi người con gái, thực ra, trong tiềm thức của anh ta, chính là anh ta muốn theo đuổi người ta." Phương Mộc vừa lườm vừa nói.

Trâu Đoàn Kết miệng đang ngậm cơm, cười lúng búng.

"Biến thái!" Đỗ Ninh đỏ bừng mặt.

***

Nạn nhân Kim Xảo, nữ, 7 tuổi. Nạn nhân đang học lớp 2C trường tiểu học Tử Đệ thuộc trường Đại học J. Bố của nạn nhân tên Kim Bỉnh Sơn, 42 tuổi, là Tổng giám đốc công ty trách nhiệm hữu hạn Văn hóa Đại Đô. Mẹ của nạn nhân tên là Dương Cần, 41 tuổi, là phó giáo sư khoa Triết học trường Đại học J.

Khi xảy ra vụ án, Kim Xảo đã mất tích hơn 50 giờ đồng hồ. Theo như lời kể của bố mẹ nạn nhân, buổi tối hôm nạn nhân mất tích, lẽ ra Kim Bỉnh Sơn phải đến trường học đón con, nhưng do bất ngờ có khách hàng đến, nên không kịp đến trường đón nạn nhân về nhà lúc tan trường. Ngay tối hôm nạn nhân mất tích, bố mẹ nạn nhân đã báo cảnh sát, rồi đi khắp nơi dán thông báo tìm người, thế nhưng, suốt hai ngày vẫn không hề có chút tin tức gì, cho đến tận khi phát hiện ra thi thể nạn nhân ở trước cửa nhà.

Khi bị phát hiện, di thể của nạn nhân không có lấy một mảnh vải che thân toàn thân bầm dập đầy vết thương. Theo giám định pháp y, nguyên nhân dẫn đến cái chết của Kim Xảo là do bị thương nhiều ở những phần mềm, dẫn đến toàn thân đau đớn mà tắt thở. Hay nói một cách khác, Kim Xảo đã bị ngược đãi cho đến chết, sau khi bị chết, Kim Xảo đã bị xâm hại tình dục, nhưng trong cơ thể nạn nhân không hề tìm thấy tinh dịch của nam giới, nghi ngờ đã sử dụng bao cao su.

Di thể của nạn nhân bị đặt trong một thùng giấy to, qua kiểm tra, thùng giấy này là một thùng adidas đã bỏ không. Trong hộp giấy, ngoài di thể nạn nhân còn có hai thứ khiến mọi người vô cùng khó hiểu: một cuộn băng video và một mảnh gốm sứ.

Cuộn băng video là một cuộn băng phổ thông, trên cuộn băng cũng không có dấu vân tay. Cả cuộn băng chỉ có 15 giây, nội dung là đặc tả phần dưới của bé gái. Bé gái nằm trên một miếng vải đen (có lẽ là để che màu sắc và đặc trưng của đồ vật khác), hai chân dạng ra, ống kính máy quay từ đầu đến cuối chỉ dừng lại ở phần dưới của cô bé. Trong suốt 15 giây bị quay, cô bé không hề động đậy, kết hợp với màu da của cô bé, có lẽ lúc đó đã chết.

Phân tích từ đặc tính sinh lý của cô bé trong đoạn băng, có lẽ cô bé không quá 14 tuổi. Sau đó, bố mẹ của nạn nhân dựa vào một nốt ruồi, đã nhận ra cô bé trong cuộn băng chính là nạn nhân Kim Xảo. Trên tay phải của nạn nhân cầm một mảnh gốm sứ vỡ, diện tích khoảng 19,77 cm2. Chuyên gia giám định, đây là một miếng gốm sứ, có lẽ là một phần mảnh vỡ của đồ gốm sứ, từ những hoa văn không hoàn chỉnh trên mảnh gốm sứ, có lẽ trên đồ vật này vẽ hình nam nữ khỏa thân. Bên cảnh sát đã mời riêng Chủ tịch hiệp hội Kỹ nghệ đồ gốm sứ gia đình thành phố, thông tin được cung cấp là: qua hình ảnh được vẽ trên mảnh gốm sứ, nhận thấy rất giống bình hoa - một tác phẩm của chuyên gia gốm sứ người Anh Grayson Perry. Nhưng mảnh vỡ này không thể bắt nguồn từ tác phẩm thật, rất có thể nó bắt nguồn từ một đồ nhái.

Kết hợp với những tình hình trên, cảnh sát đã bước đầu có những hành động sau:

Bước 1, phỏng vấn trường tiểu học nạn nhân đang học. Đặc biệt là những bạn học và giáo viên tiếp xúc với nạn nhân vào hôm nạn nhân bị mất tích;

Bước 2, thủ đoạn gây án của hung thủ vô cùng tàn nhẫn, rất có khả năng giết người trả thù, do đó lập tức điều tra toàn bộ các mối quan hệ xã hội của bố mẹ nạn nhân;

Bước 3, chiếc thùng giấy chứa nạn nhân có thể tích tương đối lớn, hung thủ có lẽ cần phải thuê phương tiện giao thông mới có thể chuyển đến trước nhà nạn nhân. Nhưng phía trước của tòa lầu là nền xi măng, không thể lấy dấu của bánh xe được. Do đó, cần phải nhanh chóng phỏng vấn người dân xung quanh, tìm kiếm chiếc xe khả nghi xuất hiện vào tối hôm đó. Đồng thời đến các công ty cho thuê xe trong toàn thành phố để tìm kiếm người thuê xe khả nghi;

Bước 4, thùng giấy để chứa thi thể nạn nhân có lẽ là của một cửa hàng chuyên bán sản phẩm adidas. Hung thủ đã xé phần ghi địa chỉ giao nhận hàng. Đây rõ ràng là để che giấu nguồn gốc của thùng giấy. Do đó, cần phải tìm kiếm được nguồn gốc của thùng giấy trong địa bàn toàn thành phố.

Bước 5, nạn nhân trước khi chết đã chịu sự ngược đãi vô cùng tàn bạo, do đó trong quá trình bị đánh đập, có thể cô bé đã trốn chạy và phản kháng. Nghi ngờ rằng, miếng sứ trong tay nạn nhân là do nạn nhân nắm chặt trong lúc trốn chạy và phản kháng. Vậy thì, miếng gốm sứ được cho là mảnh vỡ của lọ hoa có lẽ là đồ vật của trong nhà hung thủ. Do đó, cần phải tìm kiếm trong toàn thành phố cửa hàng nào có bán loại bình hoa như vậy, hy vọng có thể tìm được một số manh mối về khách hàng liên quan.

***

Ho. Ho rũ rượi không tài nào kìm lại được. Tiếp theo là đợt nôn mửa dài bất tận.

Tay vịn vào mép bệ xí, tay phải hoảng loạn tìm kiếm cuộn giấy để bên cạnh. Rứt mạnh mấy miếng giấy, lau vội hai bên mép, nép vào bồn vệ sinh, ấn nút xả nước, miếng giấy ô uế xoay vòng quanh rồi bị cuốn theo dòng nước xuống cống.

Đầu hơi choáng váng.

Cố gắng đứng lên, nhìn thấy mình trong gương nhà tắm, đầu tóc rối bời, sắc mặt trắng bệch.

Tự mỉm cười với mình.

Cùng lúc vểnh khóe môi, lại nhắm chặt đôi mắt.

Không, không muốn nhìn thấy nụ cười giống như nụ cười của ác quỷ.

Lảo đảo quay trở lại phòng khách, mệt mỏi rã rời ngồi phịch xuống ghế sofa. Cửa sổ trong phòng đóng chặt, rèm cửa dày chắn hết ánh nắng bên ngoài cửa sổ. Một chiếc đèn để sát chân tường toát ra ánh sáng vàng. Không khí oi bức tột cùng, nhưng tại sao vẫn cảm thấy lạnh.

Mồ hôi lạnh toát ra, những sợi tóc ướt đẫm dính chặt vào trán, dính nhớp nháp, thật khó chịu. Hất mạnh chúng ra sau, lòng bàn tay cũng ướt đẫm. Hít hít mũi, trong phòng có mùi thối rữa. Bước nhanh tới trước cửa sổ, "roạt" một tiếng, kéo rèm cửa sổ, nhưng dường như bị ánh nắng đâm vào làm cho bị thương, vội kéo rèm lại. Bước nhanh đến bàn viết, kéo ngăn không phía dưới, lôi tất cả mọi thứ ở bên trong ra, cuối cùng cũng tìm thấy được một lọ nước hoa xịt phòng. Phụt, phụt, phụt! Cho đến tận khi cạn sạch không thể phụt ra được khí nữa mới dừng tay.

Mùi hương chanh nồng nặc, hơi nhức mũi, nhưng đã dễ chịu hơn nhiều.

Lại ngồi phịch xuống ghế sofa, tiện tay cầm lên một cuốn sách, lật giở mấy trang. Có bức tranh sơ đồ giải phẩu cơ thể người.

Cút đi!

Cuốn sách bị ném mạnh vào tường, sau khi tạo nên một tiếng rầm, liền lạo xạo rơi xuống đất.

Người mềm nhũn, tuột từ ghế sofa xuống dưới đất, cố gắng hết sức để đứng lên. Nền gạch đá lạnh lẽo lập tức xuyên thấu vào xương và lan tỏa khắp cơ thể.

Bàn tay chống xuống đất, cố gắng hết sức để đứng lên, cảm thấy có một thứ dinh dính ấn vào lòng bàn tay.

Nhặt nó từ dưới đất phía mép ghế sofa lên xem, thì ra là một miếng thịt nhỏ.

Lấy tay bịt mồm, cuống cuồng lao vào phòng tắm, còn chưa kịp nhấc nắp bồn vệ sinh, tiếng nôn khan đáng sợ đã vang lên khắp phòng tắm.

Mặc dù cơ thể đã uốn cong thành hình vòng cung, mặc dù dạ dày liên tục co bóp, nhưng lại chỉ nôn ra được một ít chất dịch màu vàng nhạt. Đôi mắt bị nhòa đi bởi nước mắt, nhưng vẫn có thể cảm nhận được nước mũi đã chảy xuống miệng.

Lại một lần nữa soi mình trong gương, mệt mỏi rã rời, lau nước dãi chảy ra từ khóe miệng. Cố mở to mắt ra để nhìn, đứng ở phía đối diện là một người khác cùng có một khuôn mặt trắng bệch như thế.

Cười! Cười vang.

Cái người lạ lẫm trong gương cũng cười ha ha.

Quay đầu nhìn lại tấm ảnh được dính trên màn hình vi tính trong phòng khách.

Ngươi không thể thắng nổi ta đâu!

Chương 15 - Mê hồn trận

Phương Mộc bước mấy bước vượt qua bãi cỏ, đi men theo con đường nhỏ, vội vàng quay về phòng. Dưới cổng ký túc xá, Lưu Kiện Quân diện comple, đi giày da, đang nói chuyện với Đặng Lâm Nguyệt.

Thấy Phương Mộc đi tới, liền nhiệt tình hào hứng chào hỏi, Đặng Lâm Nguyệt cũng mỉm cười với Phương Mộc hết sức lịch sự. Phương Mộc lơ đãng vẫy vẫy tay, bước nhanh vào trong tòa lầu ký túc xá.

Khoảng 5 phút trước, Đỗ Ninh ở trong phòng gọi điện cho Phương Mộc, nói có bạn đại học tìm cậu.

Từ sau khi tốt nghiệp Đại học Sư phạm Phương Mộc hầu như không hề liên lạc với các bạn học đại học. Có người đến thăm khiến cậu vô cùng ngạc nhiên.

Đẩy cửa bước vào, một người đang ngồi trên giường Phương Mộc, bỗng đứng bật dậy, vừa cười vừa nói đặc khẩu âm vùng Đại Liên: "Lão Lục, cậu về rồi à?"

Phương Mộc ngẩn người mất mấy giây, không nói lời nào, bước thẳng tới, ôm chặt người đó.

"Lão Đại!"

Lão Đại cảm thấy hơi khó xử trước sự nhiệt tình bất ngờ của Phương Mộc. Anh vỗ vỗ mấy cái vào lưng Phương Mộc: "Cậu nhóc này, cũng chẳng thay đổi gì mấy."

Phương Mộc ngại ngùng thả tay ra, lén lút lấy tay lau lau khóe mắt ươn ướt.

"Lão Đại, sao anh lại đến đây?"

"Tôi vừa vặn đến đây công tác, bèn tiện thể đến thăm cậu. Hừ, không ngờ cổng trường Đại học J của các cậu lại bảo vệ nghiêm ngặt đến thế. Tôi phải đăng ký chứng minh thư mới được cho vào đấy."

"Khà...khà, khoảng thời gian trước, trong trường xảy ra khá nhiều chuyện, cho nên, quản lý rất nghiêm ngặt đối với những người ngoài trường tới."

"Ồ, có chuyện gì vậy?"

"Có hai sinh viên bị giết." Đỗ Ninh đứng bên cạnh nói chen vào.

"Xì, sao mà đến đâu cũng có những chuyện thế này nhỉ?" Lão Đại nhíu mày, thấy Phương Mộc biến sắc mặt vội vàng chuyển đề tài.

"Điều kiện phòng ký túc xá của các cậu, cũng khá đấy chứ, có phải là phòng tiêu chuẩn của thạc sỹ không?"

"Đúng vậy, Lão Đại anh dạo này thế nào?"

"Khà khà, sống tạm qua ngày thôi. Cậu cũng biết đấy, bây giờ sinh viên đại học tốt nghiệp ra trường tìm việc khó khăn như thế nào.Tôi làm công việc phụ trách về luật cho một cơ quan nhà nước ở Đại Liên. Tình hình kinh doanh của đơn vị cũng không mấy sáng sủa, cho nên, chúng tôi, vừa phải thay cơ quan kiện cáo, còn phải thay cơ quan đòi nợ. Thì đây, chuyến đi lần này chính là đến đòi tiền một công ty chỗ các cậu đây."

Phương Mộc cười: "Có còn giữ liên lạc với các anh em khác không?"

"Lão Nhị đi bộ đội rồi. Lão Đại của phòng 351 đi cùng cậu ấy nói, cậu ấy giờ là cán bộ liên cấp. Lão Ngũ, sau khi tốt nghiệp đến Quảng Châu làm luật sư, nghe nói làm ăn cũng khá lắm, nhưng tôi cũng ít liên hệ với bọn họ."

Giọng Lão Đại trầm xuống: "Cậu cũng biết rồi đấy, sau khi xảy ra chuyện đó của Lão Tam, Lão Tứ qua đời, chính cậu cũng khó khăn lắm mới giữ được tính mạng. Sáu anh em vui vẻ là thế, giờ chỉ còn lại bốn người chúng ta. Mọi người dường như đều cùng cố ý né tránh chuyện này, chỉ mong sớm quên được nó, tự nhiên dần dần cắt đứt liên lạc."

Phương Mộc chú ý thấy Đỗ Ninh đang dỏng tay lắng nghe, bèn kéo Lão Đại, "Đi nào, Lão Đại, khó khăn lắm anh mới tới đây được một lần, tôi mời anh đi ăn."

Trong quán ăn nhỏ phía ngoài cổng trường, Phương Mộc và Lão Đại uống đến đỏ mặt tía tai. Dù sao cũng đã từng là anh em thân thiết, hơn hai năm không gặp, đương nhiên có rất nhiều điều muốn nói. Ban đầu, hai người đều tranh nhau nói, giống như là hai ông già sắp từ bỏ cõi trần, đang cố thi thố về trí nhớ của mình.

Chỉ có điều, hai người đều thận trọng né tránh vụ thảm kịch đó, ra sức hồi tưởng lại những lý luận cao siêu của một người tài giỏi nào đó và những chuyện hoang đường cười ra nước mắt. Khi không còn gì để nói hai người nhìn nhau cười và uống rượu.

Uống được kha khá, Lão Đại đột nhiên đập tay vào gáy, "Phải rồi còn có một chuyện nữa, người phóng viên đó sau đó có đến tìm cậu không?"

"Phóng viên?" Phương Mộc hơi mơ hồ, "Phóng viên nào?"

"Chẳng phải có một phóng viên muốn phỏng vấn cậu sao?" Xem ra Lão Đại còn mơ hồ hơn.

"Phỏng vấn tôi? Phỏng vấn tôi cái gì?"

"Ôi, còn có thể là cái gì nữa đây. Thì chính là chuyện của Lão Tam đấy."

Phương Mộc bỗng chốc tỉnh táo hẳn, "Rốt cuộc là có chuyện gì?"

"Khà khà, cậu vội gì chứ. Khoảng ba tháng trước, một hôm tôi nhận được một cuộc điện thoại, anh ta nói là phóng viên của tờ báo tối của thành phố C. Anh ta hỏi tôi có phải là bạn học của cậu không, tôi nói phải.Tôi hỏi anh ta sao lại có số điện thoại của tôi, anh ta nói tìm thấy số điện thoại của tôi ở trong phần danh bạ sinh viên. Anh ta nói, anh ta muốn điều tra một chút về chuyện của Lão Tam năm đó, nói là muốn viết một bài báo về phương diện sức khỏe tâm lý của sinh viên."

"Anh đã nói gì với anh ta?"

"Chẳng có gì, chỉ là những điều mà tôi biết. Nhưng tôi cảm thấy cái người đó không quan tâm lắm đến chuyện của Lão Tam, mà ngược lại, quan tâm đến cậu hơn."

"Quan tâm đến tôi?"

"Đúng vậy, ví dụ, tính cách của cậu, biểu hiện đó như thế nào. Tôi nghĩ có thể vì cậu là người sống sót duy nhất."

Phương Mộc nghĩ một lát, mở miệng nói: "Người đó trông như thế nào?"

"Cụ thể thế nào tôi không rõ, nhưng qua giọng nói chắc đang còn trẻ, khoảng chừng ngoài 30 tuổi, ăn nói rất lịch thiệp."

Lão Đại chú ý thấy đôi lông mày của Phương Mộc nhíu chặt lại, "Sao, Anh ta không đến phỏng vấn cậu sao?"

"Không" Phương Mộc lắc đầu.

"Thế thì kỳ lạ thật đấy. Anh ta muốn gì nhỉ?" Lão Đại vô cùng băn khoăn.

Câu hỏi trong lòng Phương Mộc cũng lớn như câu hỏi của Lão Đại vậy.

Cậu nhớ lại hồi nghỉ hè, cô giáo Triệu đã từng nhắc với cậu về người đó rồi.

***

Chuyến đi đến Hạc Cương của Triệu Vĩnh Quý không hề có chút giá trị nào.

Khi đi điều tra nơi khác, cảnh sát trong vùng đã cung cấp một thông tin sau: Nạn nhân Vương Thanh hồi học cấp 3, đã từng có một nam sinh cùng lớp tên Diêm Hồng Binh ra sức theo đuổi cô, Chỉ có điều, cách thể hiện tình yêu của anh ta đều vô cùng ngang ngược, bất cứ người đàn ông nào tiếp xúc với Vương Thanh đều không thể tránh khỏi bị anh ta và những anh em trong xã hội của anh ta đánh cho một trận.

Có lần, khi một thầy giáo dạy vật lý đang phụ đạo ngoài giờ cho Vương Thanh, vừa vặn bị Diêm Hồng Binh nhìn thấy, kết quả là thầy giáo này bị đánh cho giập sống mũi, máu chảy bê bết. Sau kỳ thi đại học, Vương Thanh đã đến trường Đại học J.

Diêm Hồng Binh trở thành kẻ vô công rồi nghề, đã hai lần đến trường Đại học J quấy nhiễu Vương Thanh. Khi lần thứ hai đến, bị Khúc Vĩ Cường dẫn anh em trong đội bóng đá trường dần cho cậu ta một trận tơi bời.

Lúc đó Diêm Hồng Binh đã nói một câu: "Mày cứ đợi đấy, sớm muộn gì tao cũng xử lý mày." Trước khi xảy ra vụ án 7.1, Diêm Hồng Binh đã rời khỏi Lạc Cương, không biết đi đâu.

Tin tức này rất phù hợp với hướng điều tra mà giáo sư Kiều đã kiến nghị, cũng khiến cho Triệu Vĩnh Quý vô cùng hưng phấn. Khi bên Hạc Cương báo tin, Diêm Hồng Binh đột nhiên quay trở về Hạc Cương, Triệu Vĩnh Quý vừa yêu cầu địa phương khống chế Diên Hồng Binh, vừa lái xe suốt đêm vội đến Hạc Cương để tiến hành thẩm vấn lấy lời khai của Diêm Hồng Binh.

Kết quả khiến Triệu Vĩnh Quý vô cùng thất vọng. Diêm Hồng Binh đến trường Đại học J quấy nhiễu Vương Thanh và những sự việc khác là đúng sự thực. Nhưng sau khi quay về Hạc Cương không lâu, anh ta đi Quảng Châu làm tay chân cho một sòng bạc ngầm. Trung tuần tháng sáu năm 2002, Diêm Hồng Binh bị đánh trọng thương trong một vụ ẩu đả có vũ khí.

Khi xảy ra vụ án, anh ta đang được chữa trị tại một bệnh viện ở Quảng Châu, hơn nữa bị cảnh sát theo dõi vô cùng nghiêm ngặt. Cho nên, khi Triệu Vĩnh Quý buồn bực đứng ở bên cửa sổ hành lang hút thuốc, Thái Vĩ vừa từ phòng làm việc của Cục trưởng trở về, chỉ liếc nhìn anh ta, đã biết thế nào là đồng bệnh tương lân, bởi vì, tâm trạng của Thái Vĩ cũng đang vô cùng tồi tệ.

Khoan hãy nói đến vụ án giết người ở bệnh viện đã rơi vào bế tắc, vụ án ngược đãi giết hại bé gái vừa mới xảy ra cũng không hề có chút manh mối nào. Phía cảnh sát dựa vào tư duy vốn có, tiến hành những hạng mục điều tra đều không có tiến triển. Hôm xảy ra vụ án, các bạn trong lớp nạn nhân Kim Xảo phần lớn đều được các bậc phụ huynh đón về.

Chỉ có một bé gái nhớ lại, nói, lúc cô bé về nhà, nhìn thấy Kim Xảo đứng trước cổng trường, hình như đang đợi ai đó. Thầy giáo chủ nhiệm hôm đó phải đi chúc mừng sinh nhật bố vợ nên vừa mới tan học đã đi ngay, không ai chú ý sau khi tan học Kim Xảo đã đi theo ai, và đi đâu.

Vợ chồng Kim Bỉnh Sơn và Dương Cầm vốn đều là giảng viên của trường Đại học J. Sau đó, Kim Bỉnh Sơn từ chức, cùng bạn bè mở một công ty văn hóa, vợ là Dương Cầm vẫn tiếp tục ở lại trường dạy học.

Bất luận là ở trường hay là ở trong xã hội, danh tiếng của hai người đều rất tốt, không hề gieo thù chuốc oán với ai. Hơn nữa, Kim Bỉnh Khiêm mặc dù làm nghề kinh doanh, nhưng biết giữ mình, chưa bao giờ nghe nói có quan hệ mờ ám với bất cứ người phụ nữ nào. Khả năng giết người vì thù hay vì tình về cơ bản có thể loại bỏ.

Những cuộc điều tra phỏng vấn đối với mọi người xunh quanh hiện trường vụ án gần như không thu được kết quả gì. Theo như lời Kim Bỉnh Sơn nói, khoảng 2h sáng ngày phát hiện ra thi thể, anh trở về nhà, lúc đó, trước cửa không hề có thùng giấy.

Đến tận 7 giờ, anh mới đẩy cửa, do đó, hung thủ chắc là chuyển thùng giấy chứa thi thể Kim Xảo đến cửa nhà họ Kim vào khoảng từ 2 giờ đến 7 giờ sáng. Vào mùa này, khoảng 6 giờ trời đã bắt đầu sáng rồi, do đó, hung thủ có khả năng chuyển thùng giấy đến nhà họ Kim vào khoảng thời gian từ 2 giờ đến 5 giờ sáng.

Mà đây chính là khoảng thời gian mọi người ngủ say nhất. Thế nên, khi cảnh sát điều tra, đến hỏi thăm mọi người xung quanh xem có nghe thấy tiếng đồ vật kéo lê, có tận mắt chứng kiến thấy chiếc xe nào khả nghi không, dường như ai cũng lắc đầu, chỉ có một người đàn ông trung niên, bị mắc chứng viêm tuyến tiền liệt nói, khoảng 4 giờ, khi ông ta tỉnh dậy đi vệ sinh, thấp thoáng nghe thấy tiếng nổ máy ô tô ở dưới tầng. Còn về, kiểu dáng, biển số, đặc điểm người lái đều không hề nhìn thấy.

Về chiếc thùng giấy chứa thi thể, cảnh sát đã điều tra các cửa hàng chuyên bán đồ Adidas, thông tin nhận được như sau: chiếc thùng giấy này là thùng hàng vận chuyển quần áo thể thao. Sau khi cửa hàng lấy đồ ra, bèn bán thùng giấy cho nơi thu mua phế liệu, thỉnh thoảng cũng có nhân viên trong cửa hàng cần thùng giấy, có thể đem một hai thùng về nhà. Toàn thành phố có hàng nghìn điểm thu mua phế liệu lớn nhỏ, nếu điều tra từng nơi một, cũng cần khá nhiều thời gian.

Còn về miếng gốm sứ đó, trong lúc điều tra, cảnh sát phát hiện, nó xuất phát từ một sản phẩm nhái của nhà nghệ thuật gốm sứ người Anh Grayson Perry. Hơn nữa, loại sản phẩm nhái này đều có bán ở các cửa hàng sảm phẩm công nghệ lớn bé trong toàn thành phố. Điều tra người mua chẳng khác gì mò kim đáy biển.

Sau khi chào một câu lấy lệ với Lão Triệu đang buồn rầu ngoài hành lang, Thái Vĩ chui vào phòng làm việc, vừa ra sức day thái dương, vừa châm một điếu thuốc đưa lên miệng. Lật giở cuốn hồ sơ, Thái Vĩ đọc tỉ mỉ từng chữ.

Khi Thái Vĩ mệt mỏi rã rời, rời khỏi Sở Công an thành phố đã là gần nửa đêm.

Trong một quán ăn ven đường, Thái Vĩ vừa húp bát canh nóng rắc thêm tiêu bắc, vừa nhìn mấy hàng chữ viết ngoáy trên cuốn sổ tay.

Buổi chiều lúc đang xem hồ sơ vụ án đến u mê cả đầu óc, anh đột nhiên nghĩ đến Phương Mộc, nhớ rằng, cậu ta đã nói lý luận về "ký hiệu", "nhu cầu", khi thực sự không có manh mối nào, anh cũng hãy thử theo cách của cậu ta xem sao.

Điểm đột phá quan trọng của việc phá án chính là làm rõ động cơ gây án của hung thủ, như vậy có thể thu hẹp phạm vi điều tra những nhân vật khả nghi. Những dấu vết hiện trường ở một mức độ nào đó cũng có thể chứng minh động cơ gây án của hung thủ.

Những điểm nghi vấn trong vụ án ngược đãi giết hại bé gái, có lẽ quy tụ lại ở mấy phương diện sau:

Thứ nhất: Thủ đoạn ngược đãi giết hại. Đối với một người đã trưởng thành, việc giết chết một bé gái 7 tuổi, có thể nói dễ như trở bàn tay, hung thủ sao lại phải tốn bao nhiêu thời gian và sức lực để hành hạ Kim Xảo cho đến chết? Hơn nữa còn cưỡng hiếp thi thể sau khi chết? Nếu như nói cần bày tỏ nhu cầu đặc biệt nào đó của hung thủ, vậy thì có lẽ là một biến thái về tâm lý tình dục;

Thứ 2: Cuộn băng video, hung thủ quay bộ phận phía dưới của nạn nhân Kim Xảo, việc này xuất phát từ loại nhu cầu gì đây? Nếu như nói là để tạo niềm kích thích tình dục cho hoạt động sau này, sao lại chỉ quay có 15 giây? Sao lại chuyển nạn nhân trở về nhà?

Thứ 3: Chở thi thể nạn nhân. Từ những vụ án tương tự trước đây, có thể nhận thấy, loại hành vi này phần lớn là hung thủ muốn bày tỏ một sự khiêu chiến hoặc là giải bày tâm trạng. Vậy thì hắn đang khiêu chiến với ai? Cảnh sát hay là bố mẹ nạn nhân.

Thái Vĩ vừa nuốt một miếng sủi cảo, vừa ra sức mô phỏng lối suy nghĩ của Phương Mộc, cố gắng thử phân tích đặc trưng tâm lý của nhân vật. Đã ăn xong sủi cảo, anh cũng không thể không thừa nhận, ngoài bộ dạng nhíu mày ra, tất cả những thứ khác đều không thể học được.

Đứng giữa bầu không khí mát lạnh buổi đêm, Thái Vĩ đã có một quyết định; bất luận phải đối diện với sắc mặt khó coi đến đâu, ngày mai anh cũng phải tìm Phương Mộc nói chuyện.

Sự việc đơn giản hơn nhiều so với suy nghĩ của Thái Vĩ. Phương Mộc không hề bày ra bộ mặt kiểu cấm lại gần, chỉ cẩn thận khóa cửa phòng ký túc xá, sau đó, cầm cuốn hồ sơ lặng lẽ xem.

"Đã tìm thấy xuất xứ của nó chưa?" Mấy phút sau, cậu chỉ vào một tấm ảnh, Thái Vĩ tiến lại xem, lại thùng giấy chứa thi thể Kim Xảo, là thùng hàng Adidas phổ thông, có in hình logo Tam diệp thảo (Ba cọng cỏ).

"Chưa, vẫn đang tìm, sao cơ?"

"Ồ, không có gì!" Phương Mộc hướng ánh mắt vào bức ảnh chụp miếng gốm sứ.

"Cái này thì sao?" Xem một lúc, Phương Mộc lại hỏi.

"Cái này còn phiền phức hơn, toàn thành phố có vô số cửa hàng bán đồ thủ công mỹ nghệ, rất khó tìm ra ai là người mua."

"Miếng gốm sứ này có ý nghĩa gì nhỉ?" Phương Mộc nhìn trần nhà như đang nói với chính mình.

"Liệu có phải trong lúc nạn nhân giằng co với hung thủ tại hiện trường đã vô tình làm vỡ lọ hoa đó, rồi nắm trong tay luôn?"

"Không đâu" Phương Mộc lắc đầu, "Chắc chắn là sau khi hung thủ giết chết nạn nhân, đã nhét vào tay nạn nhân."

"Tại sao?"

"Anh không cảm thấy nó quá to sao?" Phương Mộc lấy tay vẽ theo hình dạng, "Hung thủ giết người, cưỡng hiếp thi thể, quay video, trong quá trình làm tất cả những việc này, hắn không thể nào không phát hiện thấy tay nạn nhân đang nắm miếng gốm sứ đó."

"Ý của cậu là..."

Thái Vĩ nghĩ một lát, từ tốn nói: "Hung thủ nhét nó vào tay nạn nhân, là để truyền đạt một thứ thông tin nào đấy?"

"Đúng vậy, chỉ là tôi không biết, thứ thông tin này rốt cuộc là gì. Nhưng tôi cảm thấy có thể phân tích từ hai phương diện, một là chính miếng gốm sứ, hai là ngụ ý của chính tác phẩm này. Phương diện thứ hai cần tìm kiếm tư liệu, còn về phương diện thứ nhất...".

Phương Mộc vừa nghĩ vừa nói, "Tôi cảm thấy rất có khả năng liên quan đến thân phận của nạn nhân. Đồ gốm sứ có đặc điểm gì?"

"Ừm, cũng tương đối cứng, cũng khá giòn."

"Tôi cũng nghĩ như vậy, tôi nghĩ cái này có khả năng mang ý nghĩa là nữ giới."

"Ồ, tại sao?"

"Vấn đề này, lát nữa tôi sẽ trả lời anh, chúng ta hãy nói chuyện về chính hung thủ. Tôi cảm thấy người này khoảng 25 đến 35 tuổi, có trình độ văn hóa, và có khả năng nghệ thuật nhất định, điều kiện kinh tế cũng khá. Bề ngoài khá gọn gàng, cư xử lịch thiệp. Con người này có một trở ngại về tâm lý tình dục nhất định, điều này xuất phát từ sự thất bại trong tình dục trước đây."

"Căn cứ?"

"Trước tiên, người này trao cho miếng gốm sứ một hàm nghĩa nhất định nào đó, chúng ta tạm cho rằng ngụ ý của nó chính là nữ giới. Vậy con người này có lẽ được nhận nền giáo dục khá tốt, có trình độ nghệ thuật nhất định.

Và loại người này khá coi trọng vẻ bề ngoài của mình. Thêm nữa, thủ đoạn phạm tội của con người này thể hiện ra dấu vết của một kẻ biến thái tâm lý tình dục. Ví dụ như ngược đãi, ví dụ như cưỡng hiếp thi thể, ví dụ quay phần dưới của nạn nhân.

Thông thường, người cưỡng hiếp thi thể luôn là người không thể có khả năng phát sinh hành vi tình dục một cách bình thường với nữ giới, hơn nữa, phần lớn đã chịu sự cự tuyệt và sỉ nhục của nữ giới về tình dục, cho nên loại người này thường có mong muốn chi phối cực mạnh, đồng thời có xu hướng ngược đãi.

Đối với bọn họ, nữ giới đã chết càng có khả năng làm cho thỏa mãn ham muốn chi phối cơ thể nữ giới. Đây cũng là nguyên nhân vì sao tôi nói miếng gốm sứ đó có liên quan đến nữ giới, cứng nhắc nhưng mềm yếu. Vừa đại diện cho sự cự tuyệt, cũng đại diện cho sự không chịu nổi đòn tấn công.

Đây cũng chính là nữ giới trong lòng hung thủ. Hơn nữa, trả thi thể lại cho người nhà nạn nhân, cũng có thể là để bày tỏ loại tâm trạng này. Nhưng....."

Phương Mộc do dự một lát, "Tôi cũng không hoàn toàn chắc chắn đối với những phán đoán này, bởi vì tôi không hiểu vì sao hắn lại, chọn lựa nạn nhân chỉ mới 7 tuổi. Phần lớn những người có tâm lý này phải lựa chọn nạn nhân đã trưởng thành để làm cân bằng lại cảm giác thất bại trong nội tâm. Và chinh phục một bé gái chỉ mới 7 tuổi, tôi cảm thấy hắn không có cảm giác mãn nguyện"

"Có lẽ đây là lần đầu tiên hung thủ thử sức cho nên đã lựa chọn ra tay với đối tượng tương đối dễ -bé gái? Hoặc chỉ là một sự ngẫu nhiên"

"Hiện giờ vẫn chưa rõ, tốt nhất đừng vội kết luận" Phương Mộc vội lắc đầu, "Trong hồ sơ nói, đang tiến hành điều tra nguồn gốc chiếc xe, đã có tin tức gì chưa?"

"Trước mắt vẫn chưa có, điều tra tài xế taxi làm việc trong đêm đó không có kết quả, bước đầu xem xét đến khả năng là người này tự thuê xe hoặc có xe riêng."

"Ồ" Phương Mộc nghĩ ngợi gật đầu, "Tôi cảm thấy các anh có thể xem xét đến khả năng người quen biết của bố mẹ nạn nhân gây án."

"Tại sao?"

"Nếu là bắt giữ bằng bạo lực ở trước cổng trường, không thể nào không gây ồn ào, chắc chắn có người nhìn thấy.

Và trong hoàn cảnh gia đình nạn nhân, phụ huynh chắc đã nhiều lần giáo dục cô bé một số kiến thức để tự bảo vệ mình, ngoài ra, mặc dù cô bé mới chỉ có 7 tuổi, nhưng không hề giống chúng ta hồi nhỏ chỉ cần đưa cho chiếc kẹo là có thể dẫn đi. Cho nên tôi cảm thấy đây là người biết khá rõ tình hình của bố mẹ nạn nhân, khiến nạn nhân mất đi cảnh giác, cuối cùng bị bắt đi."

Trước khi Thái Vĩ đi, Phương Mộc hỏi anh ta tiến triển vụ án giết người ở bệnh viện ra sao. Thái Vĩ do dự một lát, nói cho Phương Mộc biết tư duy phá án lúc đầu của cậu đã được chứng minh là sai lầm.

Phương Mộc không thể hiện sự thất vọng gì. Mà nhíu mày nhìn ra cửa rất lâu.

"Thế vụ án ngày 1 tháng 7 thì sao?" Một lúc lâu sau, Phương Mộc nhẹ giọng hỏi.

"Không rõ lắm, cậu cũng biết vụ án đó do Trạm An ninh phụ trách, tôi cũng không tiện hỏi nhiều, nhưng có lẽ cũng không có manh mối gì."

Thái Vĩ nhìn đôi lông mày càng lúc càng nhíu chặt của Phương Mộc, "Sao cơ?"

Phương Mộc không nói gì.

"Lẽ nào...," Thái Vĩ trầm ngâm một lúc, "Cậu cho rằng đây đều do một người làm?"

Một lúc lâu sau Phương Mộc mới từ từ lắc đầu. Nụ cười rầu rĩ thấp thoáng hiện trên khóe môi.

"Tôi rất khó nói rõ cảm giác của mình, từ trên phương diện lý trí, tôi cảm thấy những vụ án này không giống là một người làm. Bởi vì ba vụ án này, từ thủ pháp, nạn nhân, đặc trưng hiện trường, đặc trưng tâm lý hung thủ, có thể nhận thấy khác biệt quá lớn, nhưng tôi có một loại cảm giác đặc biệt, gần như có một loại cảm giác đặc biệt bên trong."

Nhìn thấy Thái Vĩ gần như nín thở chăm chú nhìn mình, Phương Mộc ngại ngùng, "Nhưng có lẽ do tôi suy nghĩ vẩn vơ. Anh cũng đừng tưởng thật"

Khi tiễn Thái Vĩ ra đến cổng, Thái Vĩ nghĩ ra điều gì đó bèn hỏi: "Thư Mã Khải viết cho cậu, cậu đọc chưa?"

Phương Mộc do dự một lát trở lời thành thực: "Chưa, tôi đốt rồi!"

Thái Vĩ vô cùng kinh ngạc: "Đốt rồi?"

Đối với anh, đây là tư liệu quá lý tưởng để thăm dò tâm lý tội phạm, lại bị một người rất có hứng thú đối với hành vi chứng cứ không buồn xem mà đốt ngay, việc này rất khó có thể tin nổi. Rất muốn truy hỏi nguyên nhân nhưng nhìn thấy khuôn mặt Phương Mộc đã viết hai chữ "đừng hỏi!"

Mẹ nó chứ, có câu nói như thế nào nhỉ? Thiên tài đều quái thai.

Chương 16 - Sát thủ con số

Công nhân quét dọn vệ sinh Trương Bảo Hoa lê chiếc chổi và cây gậy lau sàn gắng sức bước lên tầng 4 tòa giảng đường tổng hợp. Quét qua loa mấy phòng học, cúi đầu nhìn đồng hồ, đã gần 7 giờ rồi. Theo quy định, trước 8 giờ buộc phải quét dọn cả tòa nhà lầu giảng đường. Nghĩ đến ba tầng còn lại, Trương Bảo Hoa giơ tay đấm bóp lưng mình, đẩy cửa bước vào phòng 404.

Trong phòng đã có hai người ngồi cạnh nhau. Nhờ vào ánh sáng yếu ớt của buổi sáng sớm, Trương Bảo Hoa vẫn thấp thoáng nhận ra một người mặc đồ màu đỏ.

Học bài sao lại không bật đèn nhỉ? Hừ, chắc là đêm qua lén ở lại phòng để thân mật ấy mà. Trương Bảo Hoa bĩu bĩu môi, giơ tay ra bật công tắc trên tường.

***

Khi Phương Mộc và Đỗ Ninh vừa cắn bánh mì vừa cuống cuồng đến tòa lầu giảng đường, mới phát hiện ra hôm nay họ hoàn toàn không cần lo đến muộn. Mấy trăm sinh viên là giáo sư đang đứng dưới lầu, ồn ào náo nhiệt như một cái chợ. Mặc dù ồn ào nhưng trên nét mặt đều có chung một trạng thái: sợ hãi, hoang mang. Đã xảy ra chuyện gì rồi? Phương Mộc đang định hỏi người bạn đứng bên cạnh, nhưng lúc quay đầu đã nhìn thấy chiếc đèn nhấp nháy của xe cảnh sát bên cạnh tòa giảng đường, lòng Phương Mộc trĩu nặng, chắc không phải là người chết nữa chứ?

Cậu bỏ mặc Đỗ Ninh ra sức chen vào trong đám người, khó khăn lắm mới chen lên được hàng đầu tiên nhưng lại bị một cảnh sát giơ thẳng tay ra chặn lại.

Đường cảnh giới màu xanh da trời và màu trắng đã hoàn toàn ngăn cách một khoảng trống trước tòa lầu giảng đường tổng hợp và đám đông. Nhìn vào trong cửa lớn đang được mở ra, có thể nhìn thấy những người cảnh sát đang bận rộn lên lên xuống xuống. Qua cửa sổ của phòng trực ban, Phương Mộc nhìn thấy nhân viên trực ban đang lắp ba lắp bắp giải thích gì đó với người cảnh sát già sắc mặt căng thẳng nặng nề. Trên chiếc ghế bên cạnh, một nữ công nhân dọn vệ sinh trên tay đang cầm cốc nước ánh mắt nhìn trân trân, toàn thân cứng đờ.

Quả thật đã xảy ra chuyện rồi. Phương Mộc trong lòng trĩu nặng, đang định hỏi người cảnh sát đó, vừa nghiêng đầu lại nhìn thấy chiếc xe Jeep trắng của Thái Vĩ dừng ở cạnh tòa lầu. Nghĩ một lát, Phương Mộc rút di động ra ấn số máy gọi cho Thái Vĩ, chuông đổ rất lâu mới được kết nối, giọng Thái Vĩ mệt mỏi và trầm: "Ai vậy?"

"Là tôi. Đã xảy ra việc gì vậy?"

"Là cậu à? Sao cậu biết tôi đang ở trường cậu?"

"Tôi nhìn thấy xe của anh. Sao anh lại ở đây, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?"

"Người trong Sở không đủ, tôi được điều đến để hỗ trợ. Mẹ nó chứ, lại xảy ra án mạng rồi".

"Ai, có chuyện gì?" Phương Mộc hỏi dồn.

"Đừng hỏi nữa, bây giờ tôi đang bận lắm, mấy hôm nữa tôi sẽ liên hệ với cậu." Nói xong, Thái Vĩ liền tắt máy.

Câu nói tục của Thái Vĩ cho thấy rõ hiện anh đang có tâm trạng buồn bực lo lắng, đúng vậy, là một người cảnh sát, những vụ án mạng liên tiếp xảy ra, ai cũng chửi tục thôi.

Lúc này đây, Thái Vĩ thực sự rất muốn chửi bới. Triệu Vĩnh Quý đã chạy đến phòng vệ sinh tầng 4 để nôn, Thái Vĩ cũng muốn nôn, nhưng vì phải có một người ở lại hiện trường. Anh lấy hết dũng khí, quay lại đối diện với một cảnh tượng chưa từng gặp bao giờ.

Đây là một phòng học có sức chứa 80 sinh viên. Ở hàng ghế thứ tư, có một người đã bị lột sạch da đang ngồi.

Do bị mất đi làn da khắp toàn thân, thậm chí ngay cả da đầu, khó mà nhận biết được giới tính của nạn nhân. Nhưng nhìn từ phần mỡ trước bụng, có lẽ đây là nữ giới.

Thi thể nữ bị mất hết da, cúi đầu ngồi trước bạn dường như tỏ vẻ hối lỗi, phần đầu trước đây vốn là mái tóc dài dày, giờ đây dính đầy máu, các thớ thịt và gân hiện trên thân thể trông giống như được khoác một cái áo màu đỏ lấm tấm. Hàm răng trắng không có môi che, dưới ánh điện trông vô cùng chói mắt.

Bên cạnh cô có một hình nộm manơcanh nam đang ngồi lặng lẽ. Trên "cơ thể nở nang" còn mặc bó sát một chiếc "áo khoác". Nhìn thật kỹ, đó là bộ da người, phần trước ngực có thể nhìn thấy hai đầu vú đã biến sang màu tím đen, nếu đây là bộ da phụ nữ, vậy thì, chủ nhân của nó có thể là cái xác phụ nữ bên cạnh. Nếu như so sánh với cô bạn gái người be bét máu bên cạnh, hình nộm manơcanh trông thật vô tội, nhưng khóe miệng anh ta thấp thoáng mỉm cười khiến ai nhìn cũng phải rùng mình.

Máy chụp ảnh nhấp nháy liên hồi trong lớp học, Thái Vĩ hoa cả mắt, cảm giác buồn nôn dâng lên cao độ.

"Đã xong chưa?" Thái Vĩ thô lỗ hỏi những đồng nghiệp ở bộ phận chụp ảnh. Sau khi được trả lời đã xong, anh xua xua tay, "Những bộ phận khác làm việc thôi!"

Pháp y và đồng nghiệp trong tổ kiểm định vội vã nhập cuộc.

Mấy người cùng lặng lẽ làm việc, chợt một vị pháp y kêu lên: "Ơ? Thái Vĩ anh mau đến xem!"

Thái Vĩ định thần lại, bước nhanh đến: "Phát hiện ra gì rồi?"

"Anh nhìn này!" Pháp y kinh ngạc chỉ vào đầu thi thể nữ. Thái Vĩ nhìn theo hướng tay chỉ của anh ta, một đường dây mỏng manh màu đen từ phần đầu của xác nạn nhân nữ hướng xuống dưới, một đầu ở trong ngăn kéo bàn học, một đầu nhét vào tai nạn nhân, Thái Vĩ nhìn sang phía bên tai kia, ở bên tai đó cũng có.

Là một bộ tai nghe. Thái Vĩ từ từ kéo ngăn kéo ra, một chiếc máy CD đang đặt ngay ngắn trong ngăn kéo. Thái Vĩ đeo găng tay, từ từ lấy chiếc CD ra. Dù cách vỏ ngoài chiếc máy CD, vẫn có thể nhìn thấy rõ một chiếc đĩa ở bên trong đang quay tròn.

Thi thể mặt mày be bét đã mất đi bộ da toàn thân, thật không ngờ lại đang nghe nhạc. Thái Vĩ ra hiệu cho pháp y rút tai nghe ra khỏi tai nạn nhân. Bầu không khí quái dị này khiến bàn tay bác sĩ pháp y run rẩy, anh định thần lại, cố trấn tĩnh, giơ tay lấy một bên tai nghe ra khỏi tai nạn nhân. Khi lấy một bên còn lại, lần đầu vẫn chưa kéo ra được, bác sĩ pháp y dùng sức, lại kéo động chiếc máy CD trong tay Thái Vĩ, Thái Vĩ vội vàng giữ chặt lại, đầu cắm tai nghe bật ra khỏi máy CD.

Âm nhạc rền vang khắp phòng học, như thể một chiếc búa tạ gõ mạnh lên trái tim của từng cảnh sát đang có mặt tại hiện trường. Một vị cảnh sát đang tỉ mỉ kiểm tra phía sau trường học, bị giật mình hoảng sợ ngồi bệt xuống đất, nhưng chẳng có ai cười nhạo anh. Tất cả mọi người đều kinh hoàng, hoảng sợ nhìn chằm chằm vào chiếc máy CD Thái Vĩ đang cầm trên tay.

Thái Vĩ cũng xém chút nữa vứt bỏ chiếc máy CD đột nhiên gào thét đang cầm trong tay, nhưng anh nhanh chóng định thần lại, vội vàng ấn nút dừng.

Thi thể nữ cúi đầu dường như đang cười thầm sự kinh hoàng hoảng sợ của bọn Thái Vĩ, còn người manơcanh nam đang ngồi thẳng lưng, mặc áo khoác da người dường như đang cười ngật ngưỡng.

***

Sự việc xảy ra sáng hôm đó được lan truyền rầm rộ khắp trường học. Phương Mộc đang đợi Thái Vĩ đem đến cho anh tình hình thực. Và trong những ngày chờ đợi này, cậu cũng dốc sức để thu thập mọi manh mối có liên quan. Tin tức có thật, cũng có giả, tin tức ở bên phía cảnh sát, cũng có tin tức vỉa hè, đưa chuyện. Nhưng, một điều có thể khẳng định chắc chắn là, hôm đó trong lớp thực sự đã xảy ra án mạng, nạn nhân là một nữ sinh học khoa Hóa Học, nghe nói hình ảnh lúc chết vô cùng thê thảm.

Ba ngày sau Thái Vĩ đã xuất hiện, vừa bước vào cửa, anh nhìn thấy chỉ có một mình Phương Mộc, liền nằm xuống giường của Phương Mộc, hỏi: "Có đồ gì ăn không? Tôi sắp chết đói rồi!"

"Chỉ có mì tôm." Phương Mộc nhìn Thái Vĩ mắt đỏ ngầu và tóc rối tung, anh nghĩ thầm, người anh em này chẳng giống nhân viên cơ quan nhà nước chút nào, trông lại giống như người công nhân đi tìm việc mấy ngày không được ăn cơm.

"Để tôi xuống nhà ăn mua cho anh chút gì nhé?"

"Không cần, mì tôm được rồi, nếu có rau cải bẹ hay gì đó thì càng tốt."

Phương Mộc úp cho anh bát mì tôm, rồi tìm được nửa túi rau cải bẹ không biết để từ ngày nào tháng nào. Thái Vĩ chưa kịp đợi mì tôm mềm ra đã ăn ngấu nghiến, vừa ăn vừa giơ tay vào chiếc túi da màu đen anh mang theo, "Cậu tự xem đi!"

Nạn nhân tên Tân Đình Đình, nữ, sinh viên năm thứ hai khoa Hóa Học, người Tự Hiến, Tứ Xuyên. Khi xảy ra vụ án, nạn nhân đã mất tích 36 giờ đồng hồ, nhưng nạn nhân đã kết bạn khá nhiều bạn bè trên mạng, trước đây cũng đã từng xảy ra việc tự nhiên đi đến vùng khác để gặp bạn bè trên mạng, nên người bạn cùng phòng cũng không ngạc nhiên, và cũng không ai báo cáo với giáo viên.

Địa điểm xảy ra vụ án là tại phòng 404 tòa giảng đường tổng hợp. Một nữ công nhân quét dọn đã phát hiện ra, lúc đó ánh sáng lờ mờ, cô còn tưởng nạn nhân mặc bộ quần áo màu đỏ, sau khi bật đèn mới phát hiện ra một người bị lột sạch da.

Trong biên bản ghi chép lời khai nhắc đến nữ công nhân nhìn thấy hai người trong phòng. "Người còn lại là ai?" Phương Mộc vừa lật trang sau vừa hỏi Thái Vĩ.

Thái Vĩ đột nhiên ngừng nhai mì tôm trong miệng, dường như hồi tưởng lại thứ gì đó vô cùng kinh tởm.

"Không phải người, là một hình nộm manơcanh." Anh miễn cưỡng nuốt miếng mì tôm.

"Hình nộm manơcanh?" Phương Mộc nhíu nhíu mày đang định hỏi Thái Vĩ cho rõ, lại nhìn thấy Thái Ví bắt đầu nôn khan, vội vàng chỉ cốc nước ở trên bàn.

Thái Vĩ cảm thấy hơi ngượng ngùng, sau khi uống mấy ngụm to, hắng hắng giọng, cố làm ra vẻ bất cần: "Mẹ nó chứ, ăn vội quá." Thấy Phương Mộc không tiếp lời anh, trong ánh mắt có nét gì đó vẻ như chế nhạo, Thái Vĩ tỏ vẻ không phục.

"Bọn sinh viên các cậu cũng nhát gan thật đấy, tôi nghe nói, phòng học đó không có ai dám đến nữa, nhưng cũng khó trách, tầng 4 phòng 404, có nhiều số 4 (tử) cũng thật quá xui xẻo."

Phương Mộc cười cười, tiếp tục hỏi: "Hình nộm manơcanh?? Trông như thế nào, cuốn nào là cuốn ảnh chụp hiện trường, anh vừa nói gì nhỉ?!" Không hề có dấu hiệu gì Phương Mộc chợt đứng bật dậy.

Thái Vĩ bị hỏi liên tiếp, bị sặc nước, ho dữ dội. Phương Mộc vừa lấy tay đấm lưng cho anh vừa lớn tiếng hỏi: "Anh vừa nói cái gì?"

"Tôi, tôi nói cái gì cơ?" Thái Vĩ khó khăn lắm mới lấy lại được hơi thở, "Cậu nhóc chết tiệt này, muốn dọa chết tôi đấy à?"

"Mau nghĩ xem, anh vừa nói cái gì, cái gì 4?"

"Hừm, tôi vừa mới nói phòng 404, tầng 4. Sao cơ?"

Phương Mộc không trả lời Thái Vĩ mà ngẩn người nhìn chăm chăm vào góc phòng, miệng khẽ lẩm bẩm: "1,2,3,4..."

Thái Vĩ đang định hỏi cậu. Phương Mộc đã từ từ mở miệng: "Thái Vĩ, hãy gộp các vụ án lại điều tra đi!" Cậu quay người lại, trong mắt ánh lên thứ ánh sáng kỳ dị, "Là con số"

"Con số gì?" Thái Vĩ càng không hiểu đầu đuôi thế nào

"Tôi có thể khẳng định đây là do một người gây ra, bởi vì mỗi lần hung thủ đều để lại hiện trường một số hiệu. Nhưng hắn ta không phải lấy số lượng nạn nhân mà là lấy số lần gây án làm số thứ tự, đến thời điểm này, từ 1 đến 4."

"Tôi không hiểu!"

"Vụ án 7.1, cậu nam sinh bị chặt đứt đôi tay đó, anh có nhớ cậu ta làm gì không?"

"Vụ án đó tôi không hiểu nhiều nhưng tôi nhớ hình như cậu ta là thủ môn đội đá bóng của trường mình thì phải."

"Thủ môn của đội bóng thường mặc áo số mấy?"

"Không biết, Fabien Bathez của đội Pháp mặc áo số 16." Thông tin này chính là hôm Phương Mộc suýt bị Mã Khải cắn chết, Thái Vĩ đi ở hành lang qua phòng trực ban, vô tình nhìn thấy trên ti vi.

"Số 1. Hơn nữa, Khúc Vĩ Cường chắc chắn là mặc áo cầu thủ số 1, vì tôi đã tham gia lễ giải nghệ của cậu ta."

"1. Tôi hiểu rồi, vụ án giết người tại bệnh viện xảy ra tại phòng theo dõi số 2, đây là 2. Vậy thì số 3 đâu?"

"Cái thùng giấy chứa thi thể nạn nhân." Phương Mộc chậm rãi nói: "Anh còn nhớ hình dạng cái thùng hàng đấy không?"

"Cái thùng Adidas đó", Thái Vĩ hỏi đầy băn khoăn, "Có gì đặc biệt?"

"Tam diệp thảo", Phương Mộc cười đau khổ, "Lẽ ra tôi phải chú ý thấy từ trước."

Cảm thấy buồn bã ủ dột không chỉ có một mình cậu, còn có cả Thái Vĩ, lúc này Thái Vĩ đã nhớ rõ lại trên phía góc của thùng hàng có in một hình logo Tam diệp thảo. Cái thùng hàng ấy không biết anh đã xem đi xem lại mấy trăm lần, sao lại không phát hiện ra nhỉ?

"Phòng 404, tầng 4, hơn nữa thi thể nạn nhân lại phát hiện ở hàng ghế thứ 4, đấy là số 4." Thái Vĩ nói giọng khàn khà.

Đột nhiên, hai người trong phòng ký túc xá 313 như bị một nỗi hoảng sợ thật nặng nề, dính nhơm nhớp, thậm chí còn mang theo mùi máu tanh vây bủa. Bỗng chốc hai người đều không nói gì, Phương Mộc nhìn xuống đất, Thái Vĩ nhìn Phương Mộc, mặc cho sự sợ hãi đó giống như một con rắn lớn đang cười thầm, bò qua bò lại giữa hai người, liên tục thè cái lưỡi lộ ra nanh độc, ngạo mạn thưởng thức nỗi hoảng sợ và bất lực của hai người.

Một lúc lâu sau, Thái Vĩ nói đầy khó khăn: "Còn mấy người nữa?"

Phương Mộc thở dài lắc đầu, "Không biết!"

Căn phòng ký túc xá lại rơi vào sự trầm mặc. Một lúc sau Thái Vĩ hỏi thử Phương Mộc: "Liệu có phải sự trùng hợp?"

"Tôi cảm thấy không phải", mặt Phương Mộc nặng nề, "Từ 1 đến 4, hơn nữa toàn xảy ra trong khu vực trường Đại học J, nạn nhân không phải là sinh viên thì cũng là người nhà của công nhân viên chức trong trường. Không thể nào trùng hợp đến mức này."

Cậu đứng phắt dậy, cầm lấy mấy cuốn hồ sơ, đập mạnh một cái lên bàn.

"Tôi đề nghị phía cảnh sát kết hợp điều tra các vụ án." Cậu nhìn chằm chằm vào Thái Vĩ, ánh mắt sáng ngời, "Còn việc tôi phải làm, chính là tiếp tục tìm hiểu mấy vụ án này. Hy vọng..." Phương Mộc liếm liếm đôi môi khô, "Đến 4 là chấm dứt!"

***

Nguyên nhân dẫn đến cái chết của nạn nhân Tân Đình Đình chính là do tắt thở, hung khí có lẽ là một sợi dây thừng. Trong máu của nạn nhân phát hiện ra thành phần Alprazolam, nghi ngờ rằng nạn nhân sau khi bị đánh thuốc mê đã bị thắt cổ cho đến chết. Da toàn thân của nạn nhân bị lột hết. Bộ da người bị lột giống như một chiếc áo "mặc" lên người hình mẫu manơcanh đặt bên cạnh nạn nhân. Bức ảnh chụp hiện trường cho thấy mặc dù nạn nhân cao gần 1m70 nhưng chiếc áo da người vẫn hơi nhỏ so với hình mẫu nam manơcanh. Qua cách thức lột da, có thể nhận ra kỹ thuật của hung thủ không phải rất cao siêu nhưng những "đường kim mũi chỉ' khâu chiếc áo da người cho người mẫu lại rất tỉ mỉ ngay ngắn, có thể nhận thấy, hung thủ là người tỉ mỉ, nhẫn nại.

Hiện trường phát hiện ra một chiếc máy CD vẫn còn đang quay, từ bản thông tin trên máy CD, thời gian bật máy chính là lúc 1h45' sáng cùng ngày xảy ra vụ án, đó cũng chính là lúc hung thủ đưa thi thể và hình nộm manơcanh vào trong phòng học.

Nạn nhân đang "nghe" một đĩa CD bài hát cũ, chính là Albuml "Revolution 9" của ban nhạc The Beatles rất thịnh hành vào những năm 70. Việc này khiến cảnh sát và Phương Mộc cảm thấy đau đầu nhất. Khác với việc giết người, lột da, đây rõ ràng là một hành vi kèm thêm có dụng ý sâu xa. Để cho nạn nhân nghe nhạc rốt cuộc là có ý nghĩa gì?

Mặc dù không ít người cảm thấy lý do kết hợp các vụ án lại điều tra hơi khiên cưỡng, nhưng cuối cùng cũng được sự cho phép của sở công an thành phố, đồng thời thành lập ra một tổ chuyên án. Thái Vĩ, Triệu Vĩnh Quý là người phụ trách tổ chuyên án, ba vụ án trước đã bị chặn đứt mọi manh mối, giờ được xem xét lại toàn bộ điều tra đến cùng.

Trong đó hai manh mối trước mắt là trọng điểm trong công tác điều tra.

Một là nguồn gốc chất độc trong vụ án giết người tại bệnh viện. Heroin không phải là một công cụ phạm tội dễ dàng có được. Cho nên cảnh sát cho rằng nếu như có thể tìm thấy nơi bán heroin trong phạm vi toàn thành phố, có thể sẽ xác định được thân phận của hung thủ, ít nhất cũng xác định được một phần đặc trưng của hung thủ.

Hai là chiếc xe. Phương Mộc đã từng nhắc Thái Vĩ, hung thủ có thể có xe riêng, về điểm này thì khá phù hợp với ý kiến bên cảnh sát. Bởi vì hiện trường phát hiện ra vụ án thứ nhất, vụ án thứ ba và vụ án thứ tư đều không phải là hiện trường đầu tiên, đều cần vận chuyển thi thể. Nếu như di chuyển bằng đi bộ, một là tốn nhiều thời gian và sức lực, hai là rất dễ bị phát hiện. Hơn nữa, trường Đại học J có tất cả ba cửa, phía tây, phía nam, phia đông, cả ba cửa này khoảng 11 giờ đêm đều bị đóng chặt, xe cộ từ ngoài vào muốn tiến vào trường chắc chắn sẽ bị bảo vệ phát hiện. Cho nên bước đầu xem xét chiếc xe gây án có lẽ xuất phát từ trong trường.

Một tuần sau, hai đội phản hồi thông tin trở lại tổ chuyên án. Đội phụ trách tìm kiếm nguồn gốc của chất heroin đã sử dụng hết toàn bộ mạng lưới thông tin, tiến hành điều tra toàn bộ những người nghiện trong toàn thành phố nhưng không phát hiện ra kẻ khả nghi. Nhưng lại có được một tin tức tình báo vô cùng quan trọng: vào hạ tuần tháng 9, một người nghiện sau khi ra ngoài mua heroin vào lúc đêm khuya, trên đường về, bị người khác tấn công, ví tiền và heroin vừa mua cũng bị cướp. Người nghiện này mặc dù bị đánh cho bị thương nhưng do sợ hãi đã không dám báo án. Cảnh sát đã truy hỏi người này, nhưng lúc đó do bị cơn nghiện giày vò khiến cho gần mất đi ý chí nên anh ta không còn chút ấn tượng gì về người tấn công mình buổi tối hôm đó, cuối cùng cảnh sát cũng đành phải xử phạt anh ta bằng việc lao động giáo dưỡng.

Đội tìm kiếm chiếc xe thì tiến hành điều tra triệt để tất cả các xe đỗ trong sân trường, không hề có kết quả. Nhưng sau khi cảnh sát tiến hành kiểm tra tỉ mỉ tất cả những lối ra vào trường, kết quả là phát hiện ra một lỗ hổng ở hàng rào phía bắc trường. Hàng rào vốn thẳng đứng bị dùng cưa cưa đứt một thanh rồi lại gác hờ thanh sắt đó vào chỗ cũ, có thể tùy ý tháo ra. Lỗ hổng đó đủ cho một người lách qua. Và từ lỗ hổng này tiến vào trường, đi bộ một phút là có thể đến được tòa giảng đường tổng hợp (hiện trường của vụ án thứ tư), đi bộ năm phút là có thể đến được sân vận động (hiện trường của vụ án thứ nhất). Bên ngoài lỗ hổng có dấu vết của bánh xe hơi, nhưng đã không còn có giá trị giám định gì nữa. Bước đầu nhận định, hung thủ đã ra vào trường qua lỗ hổng này.

Qua những manh mối nêu trên và những phân tích của phòng điều tra tâm lý phạm tội, hung thủ là một người có điều kiện kinh tế, thông minh, khỏe mạnh, quen thuộc lối vườn trường và môi trường xung quanh.

Kết luận này hoàn toàn tương đồng với ý kiến của Phương Mộc.

***

Đây là một buổi trưa cuối thu, ánh nắng rực rỡ, Phương Mộc và Thái Vĩ ngồi trên chiếc ghế dài ở sân bóng rổ. Thái Vĩ nói cho Phương Mộc biết thông tin vừa mới nhận được: đã tìm thấy xưởng sản xuất hình nộm manơcanh được mặc chiếc áo da người. Nhưng trong toàn thành phố có đến hàng trăm cửa hàng bán loại hình nộm manơcanh này, rất khó tìm ra người mua hình nộm manơcanh đó. Thái Vĩ nói: "Vẫn còn đang trong quá trình điều tra", nhưng Phương Mộc có thể nhận ra, anh ấy cũng không mấy hy vọng.

Ánh nắng mặt trời hôm nay đẹp một cách kỳ lạ, Phương Mộc cảm thấy toàn thân nhức mỏi, mí mắt nặng trịch. Mấy hôm nay Phương Mộc phải thức suốt ngày đêm nghiên cứu hồ sơ bốn vụ án. Tra cứu tư liệu, ghi chép, còn phải tránh né cậu chàng Đỗ Ninh hết sức hiếu kỳ, thường xuyên nhòm ngó. Cậu bị thiếu ngủ trầm trọng, lúc này chỉ muốn ngủ một giấc no say, thế nhưng, mặc dù dưới ánh nắng ấm áp như ngày xuân này, thư thái nhắm đôi mắt, dù vậy, trong trí não cậu vẫn hiện lên từng bức ảnh và từng con chữ trong tập hồ sơ, như thể là có người dùng dao khắc chúng thật sâu lên đại não vậy.

Phía cảnh sát cũng phân tích rất đúng, đây là một kẻ khá thông minh, nếu như hy vọng hắn sơ ý mà để lại chút vết tích gì, gần như là điều không thể. Muốn bắt được hắn, chỉ có thể từng bước phân tích hành vi của hắn, quy nạp đặc trưng của hắn. Thế nhưng, trong bốn vụ án càng lúc càng khiến người ta khó hiểu này, rốt cuộc có thể nói cho Phương Mộc điều gì đây?

Đây cũng là việc khiến cho Phương Mộc cảm thấy đau đầu nhất trong mấy ngày nay. Từ những kinh nghiệm trước đây, đến những vụ án hiện có trong tay, sát thủ liên hoàn trong quá trình tiếp tục gây án thường thực thi một loại hành vi đặc biệt nào đó để làm thỏa mãn nhu cầu tâm lý, hoặc là một loại nhu cầu nào đó về phương diện tình cảm. Loại hành vi này, thường được gọi là "hành vi ký hiệu" của tội phạm. Phân biệt và phân tích hành vi ký hiệu này vô cùng quan trọng đối với việc phá những vụ án giết người liên hoàn. Một là, đây là căn cứ để phân tích các vụ án, hai, cũng là thứ thông tin quan trọng để tìm kiếm động cơ gây án của hung thủ. Bởi vì nó có thể phản ánh nhân cách, loại hình sinh sống và quá khứ của hung thủ, có thể tìm thấy được những chứng cứ tương ứng giữa tội phạm, nạn nhân và hiện trường.

Một điều có thể chắc chắn rằng, trong quá trình gây án, hung thủ tỉ mỉ sắp xếp con số gây án, rõ ràng không phải là kết quả của một sự trùng lặp. Trước khi nắm được nhiều tình hình thực tế hơn, đối với con số, chỉ có thể giải thích rằng đây là một kiểu khiêu chiến. Và một số hành vi đặc biệt của hung thủ trong bốn vụ án này, liệu có thể được coi là một loại hành vi ký hiệu hay không?

Từ bên ngoài suy xét, những hành vi này dường như có một loại đặc trưng của hành vi ký hiệu: từ trong vụ án đầu tiên, đã phân chia thi thể nạn nhân Vương Thanh, cắt đôi tay của Khúc Vĩ Cường, đồng thời chuyển thi thể đến sân vận động; trong vụ án thứ ba, nhét một miếng gốm sứ tinh xảo vào tay nạn nhân rồi trở về nhà, đồng thời còn kèm một cuốn băng video quay bộ phận dưới nạn nhân; trong vụ án thứ tư lột da của nạn nhân Tân Đình Đình. Tất cả những hành vi này, rõ ràng đều cần hung thủ bỏ ra rất nhiều thời gian, nhẫn nại, kỹ năng và cả sự mạo hiểm. Những việc này rõ ràng vượt xa khỏi nhu cầu tránh né điều tra, mà là khiến hung thủ có được những sự thỏa mãn nào đó của mình.

Thế nhưng, đây cũng chính là phần khiến Phương Mộc cảm thấy băn khoăn khó hiểu nhất, bởi vì phía trên xem ra là những hành vi ký hiệu một cách rõ nét, đã không thể hiện được sự nâng dần cấp độ hay thay đổi sự hoang tưởng mang đặc tính kéo dài của hung thủ, cũng không giữ được tính ổn định trong seri các vụ án. Nói một cách khác, cái gọi là "hành vi ký hiệu" không đủ để phản ánh nhân cách và đặc trưng tâm lý của hung thủ.

Trong vụ án đầu tiên, hung thủ đã tiến hành xâm hại tình dục đối với Vương Thanh, sau đó tiến hàng giải phẫu cơ thể cô, theo như cách nói của thầy Kiều, hung thủ ghép nạn nhân trở lại hình người là xuất phát từ nỗi khao khát "tạo dựng lại" đối với nạn nhân. Giết Khúc Vĩ Cường, đồng thời chặt đứt đôi tay của anh ta là do động cơ đố kỵ, thế nhưng kết quả điều tra hiện có đã chứng minh lối tư duy "trả thù tình" là sai lầm. Và chiếc kim tiêm phát hiện tại hiện trường là không thể giải thích được.

Vụ án thứ hai là một người phụ nữ trung niên ngoài 40 tuổi, không có tình tiết xâm hại tình dục, đặc trưng phạm tội vì tình dục là không rõ ràng. Cuốn truyện tranh sex khiến ai nấy đều khó hiểu được Phương Mộc cho là xuất phát từ động cơ muốn lăng mạ nạn nhân. Nhưng kết quả hiện có đồng thời không chứng minh được điều này.

Trong vụ án thứ ba, nạn nhận gặp phải sự ngược đãi tình dục của hung thủ cho đến chết, cuốn băng video và mảnh gốm sứ đều biểu hiện ra tâm lý dị thường về tình dục của hung thủ, cũng phản ánh được lòng ham muốn chi phối mạnh mẽ đối với cơ thể nữ giới của hắn ta.

Trong vụ án thứ tư, nạn nhân bị lột da, hình nộm manơcanh ở bên cạnh lại biểu hiện ra xu hướng sở thích trang phục kỳ dị của hung thủ. Mặc dù, xem xét từ góc độ tâm lý học tình dục, sở thích về dị trang có thể dẫn đến xu hướng ngược đãi tình dục. Nhưng rất ít khi nghe nói kẻ ngược đãi tình dục lại có xu hướng chuyển biến thành sở thích dị trang, càng khó có thể tưởng tượng một người trong một khoảng thời gian ngắn có thể chuyển từ một kẻ ngược đãi tình dục điên cuồng trở thành một kẻ ham thích dị trang.

Nếu như đây là một kẻ cho nhân cách phân liệt, vậy thì sự phân liệt của hắn ta không chỉ hai loại, ba loại mà có thể là rất nhiều loại.

Có thể khi sáng sớm thức dậy, hắn ta không biết hắn ta thuộc loại nhân cách nào.

Đây sẽ là một người như thế nào?

"Tôi có một suy nghĩ như thế này", Thái Vĩ vẫn ngồi lười biếng bên cạnh đột nhiên mở miệng: "Tôi tin rằng cậu cũng đã cảm nhận được trong mỗi vụ án đều có một đặc trưng không thể giải thích được, gần như nó không hề liên quan đến, trong vụ án đầu tiên, chiếc kim tiêm cắm vào ngực nạn nhân, trong vụ án thứ hai là cuốn truyện tranh sex, vụ án thứ tư là cái máy CD, đây dường như đều đang ám thị thủ pháp gây án và đặc trưng nạn nhân tiếp theo."

"Ồ, anh nói xem nào?"

Thái Vĩ hào hứng, "Thực ra, sau khi tôi biết được tin phát hiện ra kim tiêm ở hiện trường vụ án đầu tiên, tôi đã có cảm giác này", anh nhìn Phương Mộc, mắt sáng ngời "Trong vụ án thứ hai, nạn nhân chết trong bệnh viện. Đây là sự ngẫu nhiên sao? Hơn nữa, trong túi nạn nhân phát hiện ra cuốn truyện tranh sex, cuốn truyện có nhiều trang miêu tả sự ngược đãi tình dục. Và nạn nhân trong vụ án thứ ba vừa vặn bị ngược đãi tình dục cho đến chết. Tôi cảm thấy mỗi vụ án đều có thể xem xét thành hai hướng. Mỗi vật chứng xem ra không liên quan đến vụ án, thực ra là đang gợi ý đến đặc trưng của vụ án tiếp theo."

Phương Mộc không hề tiếp lời, thực ra điều này cậu đã từng nghĩ tới. Thái Vĩ không nhắc đến miếng gốm sứ trong vụ án thứ ba. Nhưng Phương Mộc đã nắm khá rõ tư liệu về miếng gốm sứ, về tác giả của nó. Tác giả chế tạo ra bình hoa gốm sứ đó là Grayson Perry – một người có sở thích về dị trang (trang phục kỳ dị). Và vụ án thứ 4, hung thủ đã lột da nạn nhân mặc lên người hình nộm manơcanh nam, chính là bày tỏ khát vọng trở thành một giới khác của hung thủ.

Nếu như giả thiết này được thành lập, bày ra trước mắt họ có hai vấn đề. Một, động cơ của hung thủ là gì? Hai, chiếc máy CD ám thị điều gì?

Phương Mộc mệt mỏi day day thái dương, đối với loại người tinh thần hỗn loạn như vậy, đoán được ra suy nghĩ trong óc hắn ta thực sự quá khó!

"Bất luận thế nào, tôi cảm thấy người bị hại tiếp theo vẫn ở trong trường học này, hơn nữa..."

"Hơn nữa có liên quan đến số 5". Thái Vĩ mặt nặng trình trịch giúp cậu nói hết câu.

Có cần cảnh báo với tất cả mọi người trong trường cần phải rời xa tất cả các sự vật liên quan đến số 5 không? Hai người mơ màng nhìn theo những người đang đi qua đi lại bên cạnh, những người đó trên mặt vẫn nở nụ cười ngọt ngào, có những khát vọng tươi đẹp về cuộc sống.

Khu ký túc xá số 5, nhà ăn số 5, đường chạy số 5, sân bóng số 5...

Mặc dù ánh nắng vẫn rực rỡ như thế nhưng Phương Mộc và Thái Vĩ lại cảm thấy sự âm u, lạnh lẽo.

Full | Lùi trang 4 | Tiếp trang 6

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

XtGem Forum catalog