Polaroid
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyen ngon tinh - Đợi hoa tàn người mới đến - Trang 3

Full | Lùi trang 2 | Tiếp trang 4

Chương 7: Tin nhắn tổng đài!

Chạy một mạch đến công ti. Đầu óc của tôi như trống rỗng, mắt ửng hồng. Tôi cảm thấy khóc chịu vì cái gì chứ? Vì hắn sao? Không đáng.

Nhưng nghĩ lại nụ cười của hắn, hành động ngây ngô của hắn tôi lại muốn khóc. Vì sao hắn lại không gặp tôi sớm hơn.

Bình NHi liền lao đến nắm chặt tay tôi, đôi mắt lo lắng nhìn tôi mà hỏi.:"Ngọc Hân, rốt cuộc cô đã làm cái gì mà bị đổi thành xuống làm nhân viên vệ sinh vậy"

Tôi nhìn Bình NHi lo lắng vì tôi, khuôn mặt đỏ au nhìn cô rồi ôm chầm lấy cô òa lên:"Hu hu, BÌnh Nhi, tôi biết làm thế nào bây giờ"

Bình Nhi vỗ vỗ lưng tôi an ủi:"Ngoan, ha, kể xem có chuyện gì?"

"Hic, có rất nhiều chuyện, bản thân tôi lại không biết xử lí thế nào cho phải"

"Thì cậu nói tôi mới biết được chứ?"

"Thật ra...." Tôi kể cho Bình Nhi nghe về mọi chuyện, từ chuyện ngày hôm qua đến bây giờ. Ngay cả chuyện tôi và Thẩm Nhật Minh tôi cũng kể nốt. Bình Nhi ngồi chăm chú lắng nghe khuôn mặt đồng tình.

"Thì ra chuyện nhỏ nhặt như vậy mà giám đốc cũng phạt cô, đúng là kẻ nhỏ mọn"

"Không phải hôm qua hắn có cứu tôi rồi sao, ít nhất hắn vẫn có tính người"

"Mà này, chuyện của cô với tên bác sĩ kia tính sao?"

"Tính sao nữa, vẫn làm bạn chứ sao?"

Bình Nhi lắc đầu:"Không phải, cô có cảm thấy cô quá quan tâm đến hắn rồi không"

"Tôi quan tâm tâm hắn là chuyện bình thường, chúng tôi là bạn mà"

Bình Nhi dùng khuôn mặt bất đắc dĩ nhìn:"Không phải, mấu chốt vấn đề không phải là ở đây. Tôi hỏi cô nhé, cô có nhớ hắn không"

Tôi vẫn không hiểu BÌnh NHi đang nói gì vẫn gật đầu:"Nhớ chứ"

"ngày nào cũng nhớ"

Tôi bỗng dưng nhớ lại từ lúc hắn đi công tác đến bây giờ thì hầu như ngày nào tôi cũng muốn gặp hắn. Liền gật đầu xác nhận:"Đúng vậy"

"Hôm qua hắn gọi cho cô cảm xúc đầu tiên của cô là gì?"

"Vui mừng"

"Có muốn gặp hắn liền không?"

"Có"

Bình NHi rất kiên nhẫn nói tiếp:" Khi Triệu Mẫn ôm hắn cảm xúc đầu tiên của cô?"

"Tức giận, khó chịu"

Bình Nhi liền vỗ tay"Chúc mừng bạn hiền, bạn đã biết yêu rồi"

Tôi mở to mắt nhìn Bình Nhi:"Cô không nói đùa chứ?" Chỉ mấy câu hỏi mà xác định được tôi yêu hắn điều này quả thật rất...Phi lí đi.

Bình Nhi lắc đầu:"Tôi đã có khi nào nói dối cậu?Cảm xúc của cô là thật, cô yêu hắn"

"..." Không phải tình yêu là trải qua bao nhiêu giai đoạn thăng trầm thử thách, trải qua bao nhiêu sóng gió mới biết mình yêu nhau hay sao.

Tôi quen hắn chỉ mấy tháng mà đã yêu hắn rồi. Những gì Bình Nhi hỏi tôi tôi đều trả lời thật. Tôi cảm thấy rát khó chịu khi nghĩ đến Triệu Mẫn với Thẩm Nhật Minh, tôi còn uất ức muốn khóc. Khó chịu hơn cả bị Đình MInh Tuệ giáng chức. Nhưng như vậy là yêu sao? Nghĩ đến đây lồng ngực tôi liền đập thình thịch. Tôi vẫn cứ không tinh.

"ai nha, Ngọc Hân yêu dấu, nếu cậu không tin thì về tra google, khái niệm tình yêu là rất nhiều. Cậu đang bước vào giai đoạn rung động đấy. Tin tôi đi, tôi nói không sai đâu"

Mơ hồ nhìn Bình Nhi, tôi biết là cô ấy nói không sai nhưng chưa hẳn là đúng. Ngoài hiểu biết trên phim ảnh ra tôi chưa biết cảm giác thích một người như thế nào chứ đừng nói đến yêu.

Lảng tránh đi ánh mắt của Bình Nhi, tôi cần phải tịnh tâm lại." Tôi đi trực đây, không khéo lại bị phạt, tạm biệt"

Bình Nhi mở to mắt muốn gọi tôi lại nhưng tôi đã chạy đi mất tăm rồi.

Tôi đến phòng trực vệ sinh, ai nấy đều nhing tôi chỉ chỉ trỏ trỏ có nhiều người còn mở to mắt ngạc nhiên. Cũng đúng từ một nhân viên cấp cao biến thành như thế này quả là một vấn đề sôi động để người ta bàn tán.

Có nhiều người nói tôi lén trèo lên giường giám đốc bị hắn phát hiện nên đày xuống đây.

Có nhiều người còn nói tôi là người thẳng thắn bộc trực, không mê luyến giám đốc nên bị hắn cách chức.

có người còn nói...

Nhưng cuối cùng chẳng có ai biết sự thật là gì. Điều tổn hại đến giám đốc thì nên dấu đi rồi tung tin ngớ ngẩn để nhân viên như tôi chịu thiệt. Ai có tiền người đó có quyền mà.

Chững chạc đi vào phòng phục vụ người ta giao tôi rất nhiều việc hơn những người bình thường. Tôi còn không quên nhìn ánh mắt xem thường của họ đâu.

Cuộc sống của tôi quả thật rất bấp bênh, công việc thì bị mất, lại bị bố mẹ ruồng bỏ, bạn bè xa lánh chưa kể người mà tôi nhớ lại có người khác bên cạnh.

Vội vàng thở dài một hơi, suốt hai mươi năm qua tôi mạnh mẽ lắm mà sao bỗng dưng hôm nay lại cảm thấy bản thân mình vô dụng yếu dduoois như vậy cơ chứ.

Tôi là người rất kiên nhẫn, mọi công việc dù nhiều nhưng tôi làm từ từ. Nếu tính toán không lầm thì đến nửa đêm tôi mới được về. Việc này còn mệt nhọc hơn đi học. Rốt cuộc tôi đã gây nên chuyện gỉ có tội a!!!

Ánh nắng mặt trời cũng đã lặn xuống, nhìn cái bụng mình kêu lên vì đói. Tôi cũng chảng muốn ăn, để xem tôi chịu đựng được bao lâu. Bàn chaan tôi cũng đã tê rần lên vì mỏi,không nhịn được ngồi nghỉ xuống.

Bây giờ tôi đang đứng ở tầng cao nhất, nhìn qua ô cửa kính trong suốt thấy nhân viên đồng nghiệp của tôi vui vẻ đi về mà tôi cảm thấy ghen tị. Sao mình lại không quý trọng công việc vủa mình trước kia một chút nhỉ?

Thẫn thờ ngồi nhìn từng người từng người một đi về, đến khi ánh đèn ven đường bật sáng lên trong màn đêm tối tăm kia. Bản thân mình bây giờ quả thật rất cô đơn. Cầm máy điện thoại lên cứ mong chờ một cuộc gọi hỏi thăm. Bất kì ai cũng được, có gọi cho tôi cũng được.

Mới nghĩ tới điện thoại tôi liền sáng lên. Là một tin nhắn. Vui mừng mở máy lên. Là tin nhắn của tổng đài. Thật tốt quá, nhà mạng quan tâm đến tôi còn hơn những người bằng xương bằng thịt vô cảm kia.

Chắc ai cũng nghĩ tôi kì lạ, chỉ vì một tin nhắn từ tổng đà mà tôi vui vẻ làm việc vừa làm vừa ngân nga câu hát.

"Nếu như anh xuất hiện sớm hơn một chút

người đau khổ chắc không phải là em

Nếu như anh đến sớm một chút

Bản thân em cũng không phải úa tàn..."

Bài hát chỉ vẻn vẹn bốn câu cùng một điệu nhạc được tôi hát đi hát lại đến khi công việc làm xong, cổ họng tôi cũng khô khan. Đồng hồ chỉ điểm gần mười hai giờ tôi liền đi về.

Tôi ghét nhất là đi vào ban đêm, ghét nhất cái cảm giác chỉ có mình bơ vơ giữa dòng người. Tôi có thể vờ đi không nhìn thấy, nhưng tôi không thể vờ câm điếc để những lời âu yếm mật ngọt đó không lọt vào tai.

Nhiều khi bản thân mình nghĩ đến những chuyện có thể xem như là "ảo tưởng" nhưng nó lại làm tôi ấm lòng.

Công ty cũng gần nhà, tôi. lại tiếc tiền đi xe nên đành đi bộ về. Bỗng chốc tôi lại nhớ đên Thẩm Nhật Minh, bây giờ hắn đang làm gì? Có ăn uống đầy đủ không? hay là có vào quán bar như bữa trước. Nhớ đến nụ cười ngây ngô của hắn, nhớ đến khuôn mặt buồn khi bị tôi mắng, nhớ đến dáng vẻ người lớn khi dẫn tôi đi chơi lòng tôi bỗng cảm thấy ấm áp. Có lẽ Bình Nhi nói đúng, là tôi thích hắn nhưng tôi lại không dám thừa nhận. Tôi biết nếu tôi không có can đảm nói ra điều này thì sau này bản thân tôi sẽ phải can đảm nhìn hắn đến với người khác.


Nghĩ lại tôi không biết hắn có thích mình không? Dù gì cũng là con gái, tôi không thể thích hắn liền xông xáo chạy đến nói cho hắn biết được. Với lại nhìn lại bản thân mình, công việc chưa ổn định. Không biết tên giám đốc biến thái kia sẽ giáng chức tôi xuống nữa hay không. Tâm tình hắn bất định, tôi không thể đoán trước. Còn có, tôi không có gia đình, ở bên hắn biết bao nhiêu là chông gai. Tương lai dù đúng hay sai tôi cũng không muốn nghĩ tới.

Thoáng chốc bản thân mình đã về đến nhà, lấy chìa khóa mở cửa đi vào. Thuận tay bật đèn lên tôi bỗng giật mình khi có bóng người ngồi trên giường.

Áo sơ mi trắng xộc xệch, mái tóc ướt rũ xuống, dáng người cao cao dựa trên thành giường của tôi, đôi mắt khép hờ phủ đầy sương nhìn tôi chằm chằm.

Tôi lắp bắp chỉ vào hắn:"Sao? sao anh lại ở đây?" Chỉ thiếu nước hét toáng lên.

Hắn không cử động, đưa bàn tay dài mà chắc kia kéo tôi vào trong lòng , chỉnh lại tư thế để tôi tựa lên lồng ngực hắn. Hơi thở nóng của hắn phả vào mặt tôi làm tôi nhíu mày.

"Thẩm Nhật Minh, anh lại uống rượu"

Hắn như một đứa trẻ, ừ một câu liền siết chặt tôi không cho tôi cơ hội vùng vẫy. Thân hình tôi không phải nhỏ nhưng so với dáng người của hắn tôi nhỏ hơn rất nhiều. Hắn ôm gọn tôi trong tay, khuôn mặt tôi đỏ bừng, hắng giọng:"Bỏ ra"

Tôi cảm nhận được hắn lắc đầu, ôm chặt tôi hơn, cằm của hắn cọ cọ lên tóc tôi làm tôi cảm thấy nhột nhột.

"nằm yên, cho tôi ôm một lát"

Nếu tôi không nhầm thì tư thế của tôi và hắn đang là tư thế ngồi. Lồng ngực tôi đập liên hồi liền tìm câu phản bác:"Tôi không thích người uống rượu"

"Tôi uống bia" Dù hắn đã say nhưng vẫn không quên dùng giọng nói khàn khàn phản bác lại.

"Tôi không thích ngửi mùi men"

"Vậy lần sau không có nữa" Lần sau không có nhưng lần này sẽ có. Dù có hay không tôi vẫn bị hắn khóa chặt. Người tôi mệt mỏi, trời cũng đã khuyu, bụng lại cảm thấy đói. Tôi không còn hơi sức nào để vùng vẫy.

Buổi sáng chắc Triệu Mẫn đưa hắn về nhưng hắn còn quay lại đây làm gì? Chuyện tối qua hắn nhớ lại nên đến đây ăn năn đi.

"Ngọc Hân?"

"Hả?"

"Tôi xin lỗi"

"Hả?" Tôi rất ngạc nhiên, hắn xin lỗi vì cái gì.

"Dù có chuyện gì xảy ra tôi vẫn cứ thích em"

"..." Người tôi như hóa đá, lồng ngực đập liên hồi, mắt tôi mở to như không tin lời hắn đang nói.

Hắn thích tôi!

Chương 8: Làm thư kí!

Tôi thật sự muốn như những nữ chính trong phim đè cổ hắn ra mà hỏi. Anh thích tôi ở điểm gì? Tại sao lại thích tôi? Tôi có điểm gì tốt?... Nhưng bây giờ khuôn mặt tôi đã đỏ bừng không thể nói nên lời. Một phút trước tôi đang còn nghĩ hắn có thích mình hay không thì bây giờ rõ rồi, có nên nói cho hắn biết tôi cũng thích hắn không nhỉ.

Những người say là những người luôn nói thật. Và tôi nghĩ người như hắn sẽ nói thật. Khi tôi đang miên man suy nghĩ làm sao cho phải thì trên đỉnh đầu lại có giọng nói phát ra.

"Ngọc Hân, tôi xin lỗi, xin lỗi vì đã thích em"

Tôi bỗng ngẩn ra, hắn xin lỗi, nhưng xin lỗi vì thích tôi. Cái này tôi không hiều nhưng chắc không phải là cái gì tốt. Vội bật dậy để hỏi hắn cho rõ nhưng người tôi lại bị ôm chặt không thoát ra được. Giọng hắn khẽ nỉ non:"Đừng lộn xộn"

Ừ! Tôi nghe lời hắn không lộn xộn. Không biêt là cảm giác hạnh phúc ngọt ngào đang lan tỏa làm tôi không lộn xộn hay là vì nghe lời hắn không lộn xộn.

Tôi là người rất dễ thỏa mãn. Đôi khi một hai câu nói bình thường lại làm tôi hạnh phúc khôn xuể. Nằm trong lòng ngực hắn thật ấm. Cảm giác đói bụng cũng tiêu tan. Hắn dựa đầu vào thành giường ngủ như chết, rõ là hơi thở đều đều nhưng bàn tay vẫn không buông lỏng. Tôi cũng đành mặc kệ lấy ngực hắn làm gối kê để ngủ. Sáng sớm mai cho hắn dậy mỏi chết hắn!

Cảm giác bản thân mình nhẹ nhõm, lăn người qua ôm gối ngủ. Bỗng dưng lại nhớ đến chuyện hôm qua, ánh nắng chiếu gay gắt vào khuôn mặt làm tôi choàng tỉnh.

Hôm qua tôi ở trong lòng Thẩm Nhật Minh ngủ ngon lành, rồi sáng nay tôi lại nằm ngủ thoải mái một mình trên giường. Hắn đâu? Hắn tỉnh từ bao giờ?

Tôi nhìn căn phòng mình vẫn không thay đổi. Tôi quên mất là sao hắn lại có chìa khóa phòng mình. Chưa kể tối qua hắn uống say đến chỉ nói với mình mấy câu. Nghĩ lại bỗng dưng cảm thấy hạnh phúc.

"Ngọc Hân, tôi thích em"

Câu nói của một kẻ say rượu cứ vang mãi trong đầu khiến tôi cười tủm tỉm. Thấy trên bàn có đồ ăn sẵn tôi nghĩ đều là do hắn làm. Cảm giác được người khác quan tâm thật hạnh phúc biết mấy nhỉ.

Hôm nay tôi vui hơn bình thường, tự do tung tăng đi trên đường đến công ty. Hôm nay Bình Nhi bận việc nên không chạy đến hỏi thăm tôi như thường ngày. Tôi cũng không bận tâm, thấy cái gì cũng không bằng niềm vui của tôi.

Cười tươi chạy đến nhận việc làm, có nhiều người nhìn tôi bằng ánh mắt kì lạ. Chắc tại hôm qua nhiều việc như thế mà tôi vẫn làm hết hôm nay còn nở nụ cười sung sướng. Chắc người ta nghĩ tôi cuồng "ngược".

"Chị Thanh đâu ạ" Tìm mãi không thấy người giao việc, những người khác thì tấp nập chạy đôn chạy đáo không để ý đến sự xuất hiện của tôi. Hôm qua thì tụm ba tụm bảy soi mói, hôm nay lại ai làm việc nấy một cách kì lạ. Sự việc thay đổi quá nhanh khiến tôi chấp nhận không nổi.

"Cô chưa biết chuyện gì sao?" Cô gái bị tôi kéo đến trố mắt nhìn tôi.

"Hả?" Tôi nhíu mày không biết, cô gái kia đành nói với tôi.

"Hôm qua giám đốc đi tuần tra thấy công việc chị Thanh phân công không đồng đều liền bắt chị Thanh và những nhân viên còn lại làm cật lực không được nghỉ. Ai nghỉ tay liền trừ một tháng lương"

Tôi cũng chảy mồ hôi hột, tên giám đốc này tôi chưa bao giờ có thiện cảm với hắn dù chỉ một chút. Là đàn ông lại đi phạt một người phụ nữ yếu đuối như tôi chưa kể còn đày đọa bao nhiêu người ở đây. Đúng thật là máu lạnh vô tình.

"à, tôi cần làm việc gì không?" Tôi liền hỏi công việc của mình. Lỡ như hắn lại nổi đóa phạt thêm tôi thì sao?

"Không cần, giám đốc bảo cô đến thì liền lên gặp hắn" Nói xong cô ấy liền chạy đi làm việc. Tôi đứng sững tại chỗ. Để bản thân mình nghĩ xem có chỗ nào phạm lỗi với hắn. Lỡ như hắn có phạt liền lấy cớ mà cãi lại. Tôi chỉ thua thiệt một lần không chấp nhận để thua thiệt lần hai.

Nghĩ qua nghĩ lại liền cảm thấy không có gì. Chuyện tôi nhận nhầm hắn tất nhiên hắn đã phạt tôi. Tôi có chuyện ở quán bar hắn cũng đã cứu tôi một lần nhưng bù lại hắn đã trừ mấy tháng lương. Công việc hôm qua tôi cũng làm xong đến tận khuyu mới về. Tôi nghĩ đi nghĩ lại cũng không có dính dáng đến hắn cái gì.

Thở dài lê lết đi đến phòng hắn. Đứng ngoài cửa:

"Giám đốc, tôi là NGọc Hân, nhân viên vệ sinh"

Nhân viên vệ sinh tôi nói rõ to. Nghe thấy chưa hả? Anh đang mời nhan viên vệ sinh đến phòng anh đấy!

Tôi là người ích kỷ, dù tôi lơ đi tất cả mọi thứ nhưng không có nghĩa là tôi quên được nó.

"Két" tiếng cánh cửa mở ra. Người tôi nhìn thấy vẫn là bóng dáng lạnh lùng ngạo nghễ như cũ. Hắn vãn không ngẩng đầu lên, mái tóc rủ xuống gần đến trán. Hai tay đan xen vào nhau vừa làm đệm tựa cho đầu, Một người một phòng lớn, không có ai khác.

Tôi cảm thấy lành lạnh. Nhẹ nhàng đi vào, cúi đầu rất cung kính:"Anh gọi tôi"

Hắn ngẩng đầu nhìn, ánh mắt tìm tòi nghiên cứu nhìn sâu trong đôi mắt của tôi rồi cát giọng đều đều:

"Đóa Ngọc Hân, tốt nghiệp loại A"

"Vâng" tôi gật đầu. Đây là niềm hãnh diện lớn nhất của tôi đấy. Bằng loại A, rất hiếm.

"Tin nhắn giả mạo tổng đài cũng làm cô cười tươi như vậy, tôi không hiểu sao cô lai có cái bằng này"

"..." Tôi biết ngay hắn mở miệng là không có câu gì tốt. Đúng là tôi bằng loại A. Tôi gật gù bao nhiêu ngày đêm học thuộc bài, dù tôi không thông minh nhưng chỉ cần chăm chỉ tất sẽ thành công. Không lẽ bằng loại A chỉ là ngững người không minh à.

Còn nữa? Hắn? sao biết được là tôi nhận tin nhắn từ tổng đài? Hắn nói đó là giả mạo? Còn thấy tôi cười?

Nhớ đến ngày hôm qua tôi ở lại một mình trong công ty, liền cảm thấy cô đơn, tổng đài nhắn đến liền làm tôi thấy nhẹ lòng. Nhưng hắn đều biết tất cả? Không lẽ tin nhắn giải mạo đó là hắn gửi? Còn có hắn vẫn theo dõi tôi?

Không đúng, là tôi mơ tưởng rồi chuyện này sẽ không bao giờ xảy ra đâu. Liền đánh đổi chủ đề:"Bằng loại A thì sao, không lẽ ai đều có bằng này đều thông minh tuyệt đỉnh như anh chắc"

"Tôi loại S" Hắn vẫn lạnh lùng, khuôn mặt không thay đổi.

Tôi bỗng dưng cứng họng. Tự nhiên tôi vào đây chỉ để tranh luận đề tài ngớ ngẩn này với hắn nhỉ.

"Anh gọi tôi vào đây làm gì?"

"Cô là người ngu ngốc nhất tôi từng thấy. Công ty chúng tôi không thể chứa đựng những người có IQ thấp như vậy được.."

"Vậy nên..." Hắn định đuổi tôi sao?

"Làm thư kí của tôi, đỡ phải làm mất thanh danh của công ty"

"Không phải có Chung Tín rồi sao?" Tôi như nổi đóa lên. Tôi sợ hắn muốn chết, bảo tôi làm thư kí cho hắn. Ngày ngày kè kè bên hắn, hắn muốn tôi hoảng sợ mà chết chắc. Chưa kể nếu tôi làm sai chuyện gì hắn sẽ phạt, phạt, phạt. Hắn không phạt sẽ không có cơm ngon mà ăn!

"Chung Tín về quê một tháng"

"Như vậy cũng không được, anh nghĩ xem Chung Tín là người sắc sảo thông minh như vậy..." Còn tôi là người ngu ngốc không cần làm thư kí.

Hắn nhìn tôi thú vị, môi hơi nhếch lên:"Bởi vì hắn đi theo tôi hắn mới thông minh như vậy" "Cô dù ngu ngốc đến đâu, chỉ cần đi theo tôi IQ của cô sẽ tăng lên ngùn ngụt"

Bỗng dưng tôi thấy nghẹn họng. KHông hổ danh là giám đốc. Nói câu nào cũng không cãi lại được

"Tôi không làm"

"Một làm hai sa thải" Có bao nhiêu người mong ước được đến gần hắn, còn cô gái này...Ngu ngốc!!

Ánh mắt hắn vẫn xem thường tôi. Tôi trợn mắt nhìn hắn, hắn uy hiếm tôi trắng trợn.

"Nhưng tôi có điều kiện"

"..." Hắn rất kiên nhẫn đợi tôi nói

"Tiền lương gấp đôi"

Hắn xoay người, bàn tay gõ gõ trên mặt bàn suy nghĩ một chút rồi gật đầu:"Được".

"Anh không được phạt tôi khi tôi làm sai những chuyện nhỏ nhặt"

"Được" Không cần suy nghĩ liền trả lời.

Tôi cũng gật đầu đồng ý, muốn bảo anh hòa nhã với tôi một chút những nghĩ lại khuôn mặt lạnh như dát vàng của hắn muốn thay đổi thành nhựa đường cũng thật khó khăn.

Nhưng bản thân tôi cũng không ngờ hắn lại dễ dàng chấp thuận đến thế.Mới phút trước còn sợ phút sau liền cảm thấy bình thường. Cuộc sống a! Liền phải nhìn mặt người ta mà sống!

Chương 9: Tôi thất tình rồi!

Tôi nghĩ tôi đã nhìn thấy nụ cười nhếch mép của hắn. Đó là nụ cười hiếm hoi nhưng đó cũng là nụ cười "Đểu giả" đối với tôi.

Tin tức tôi được giáng chức xong lại được thăng chức một cách chóng mặt làm tôi trở thành tâm điểm chú ý của mọi người. Chỉ có Bình Nhi biết, Chung Hán trưởng phòng thân yêu biết tôi là tiểu bạch thỏ bị bắt nạt trong câu chuyện cẩu huyết này. Còn người khác thì sao? Lời ra lời vào thêm mắm thêm muối cuối cùng tôi bị gán danh hiệu là hồ ly tinh. Tôi khóc cũng không ra nước mắt. Rốt cuộc tôi đã làm cái gì sai cơ chứ? Bị gán biệt hiệu này quả thật không hay ho chút nào. Người ta cứ đề cao tôi quá. Thật ra trí thông minh của tôi chừng nào tôi biết. Giám đốc nói như vậy cũng chỉ là cái cớ để bảo tôi làm thư kí. TRốn tránh cũng không được. Người xảo quyệt như hắn ngày mai lại dở trò gì đày đọa tôi cũng không biết. Thôi thà chấp nhận, sau này có ai ăn hiếp tôi tôi sẽ thêm mắm muối nói lại với hắn để hắn hại chết người ta.

Khoan đã! Nhắc mới nhớ đến tôi ra khỏi phòng giám đốc nhưng lại quên hỏi hắn khi nào đi làm và làm những việc gì?

Giật mình liền chạy nhanh lên lầu. Cứ nghĩ đến hắn là nghĩ đến chữ"Phạt". Thiện tai thiện tai, tại hắn làm nhiều điều ác trước.

Văn phòng giám đốc đóng rồi. Hắn đi thật nhanh, nhanh hơn cả tôi nữa. Rốt cuộc hắn là người hay quỷ vậy. Rốt cuộc tôi nên về hay là đi đây?

Tôi suuy nghĩ mãi không ra đành ngồi chầu trực trước cửa phòng hắn.  Từ đây đến tôi chắc hắn sẽ lên đây một lần. Ít nhất hắn thấy tôi thiện tâm mà không phạt tôi.

"Nếu tôi không đến chắc cô cũng ngồi đây đợi đến sáng"

Tôi mơ mơ màng màng có giọng nói cất lên từ đỉnh đầu liền ngẩng đầu dậy nhìn, vì tôi ngủ quên nên người tôi tê rần. Chân cũng đứng không được. Cố nặn ra nụ cười méo xệch nhìn hắn.

Hắn vẫn như vậy, ánh mắt chỉ nhìn một chỗ. NHíu mày nhìn tôi. Tôi đoán hắn đang rất khó chịu vì bản thân mình đã chặn đường của hắn. Vội cố gắng đứng dậy rời đi. Quả thật rất khó khăn!

Đình Minh Tuệ không nói gì lền đưa tay bế xốc tôi lên. Mùi trầm hương phả vào mũi khiến tôi choáng váng. Sao ai cũng thích bế tôi như đứa trẻ vậy nhỉ. NGười tôi cũng đâu phải là gầy. Bọn hắn không ngại khó khăn lấy tôi ra làm trò tập gym chứ.

"Ngu ngốc"

Lần này tôi nổi đóa lên, hắn có thể mắng tôi một lần, hai lần, ba lần những không có lần thứ tư đâu nhé.
" Ai ngu ngốc hả? anh đừng tưởng anh thông minh hownh người là có thể hơn được tôi"

Hắn cười khẽ:"Cô nghĩ kĩ xem cô hơn tôi cái gì"

Tôi nghĩ nghĩ một lát rồi rống to" Cái gì tôi cũng hơn anh, ngực to hơn anh, mặt béo hơn anh, điệnh nước nhiều hơn anh"

"À" Hắn không tức giận ngược lại nói một cách rất từ tốn.

Bây giờ tôi mới nhận ra tôi vả hắn đang đi trên đường, Hắn bế tôi xuống công ty trước ánh mắt của mọ người. Tôi nằm trong ngực hắn nói xằng nói bậy.

Tôi muốn cười cũng cười không nổi, chắc tôi lại thêm cái biệt danh:"hồ ly tinh không biết liêm sỉ"

Đình Minh Tuệ bỏ tôi vào trong chiếc xe ô tô màu đen rồi đóng sập cửa lại, hắn đi vòng qua ngồi một bên tôi lái xe. Tôi mới hoảng hồn:"Anh định đưa tôi đi đâu?"


"Về nhà"

"Tôi không có nhà, bố mẹ đuổi tôi ra khỏi nhà lâu rồi"

"..." Hắn im lặng tiếp tục lái xe, không nói tiếp câu nói của tôi. Liền nói tiếp câu"Ngu ngốc"

"..." tôi bụm chặt miệng. Cãi lý với hắn người thua luôn luôn là tôi.

Ngu ngốc thì ngu ngốc. Ngu ngốc cũng có cái hơn người.

chiếc xe đi qua bao nhiêu là dãy nhà. Tôi biết con đường này, đường này chính là về nhà của tôi. Nhà tôi cũng thuộc dạng khá giả nên cũng nằm trong khu biệt thự giàu có này. Ở đây cảnh vật rất đẹp nhưng đều là cây cỏ giả, hiếm hoi chỉ có mấy cây cổ tthuj lớn hơn một chút là thật. Ngay có chó cảnh cũng là lai giống thành những chú chó ngỡ  như là thú bông. Người người nơi đây rất đẹp. Đẹp theo kiểu quý phái. Đi bên họ tôi cảm thấy bản thân mình là người rất thấp kém. Vậy nên một chút tôi cũng không muốn quay lại đây.

"Sao anh biết nhà tôi?"

Giọng nói hắn vẫn trầm trầm:"Tôi là Đình Minh Tuệ"

Bây giờ nghe hắn nói có chút kì kì. Tôi không nhận ra có chỗ nào khác biệt:"Tên anh rất giống con gái"

"Cô cũng nói một lần rồi"

Tôi ngạc nhiên, tôi đã nói một lần? Đây là lần đầu tiên mà. Kì quái, hắn có bị sốt ở đâu không?

Hắn nhìn tôi có vẻ nghi ngờ liền giải thích:"Hồi nhỏ, tôi và cô là hàng xóm với nhau"

"..."Tôi ngẩn người, lục lại trí nhớ xem. Tôi nhớ rõ tôi không có người hàng xóm nào. Hằng ngày cứ rúc trong phòng sợ bị mẹ mắng. Đến cả Đóa Thành tôi cũng ít khi tiếp xúc chứ đừng nói là hắn

"Anh nhận nhầm người rồi"

Hắn không có biết cảm gì, đôi mắt nhìn về phía trước, không nói gì hơn nữa để lại cho tôi một mớ thắc mắc. Chiếc xe ô tô dần đi chầm lại đạu trước cánh cổng quen thuộc kia. Tôi thấy nhói nhói trong tim liền không nhìn.

"Về đi, tôi không muốn vào"

"Tôi cũng không muốn cho cô vào" Hắn bây giờ mới nhìn tôi. Đôi mắt gợn sóng.

"Vậy anh đưa tôi đến đây làm gì?"

"Co cô xem cái này" Hắn đưa tay ra lấy cái máy tính bảng gắn lên thành xe. Bật máy lên, hình ảnh trước mắt tôi là gia đình đang xum vầy, có Đóa Thành, có Triệu Mẫn, có cả Thẩm Nhật Minh, Bố mẹ tôi thì dùng ánh mắt trìu mến nhìn TRiệu Mẫn. Vợ chồng dì tôi ngồi bên cạnh xem xét Thẩm Nhật Minh. Tôi lấy lòng mình đau ê ẩm. Cất tiếng hỏi hắn:

"Chuyện này là thế nào?"

"Cô mất trí nhớ, quên mất tôi, quên mất Triệu Mẫn là em họ của cô sao?" Hắn nhíu mày nhìn tôi, ánh mắt lóe lên vẻ đau lòng.

Tôi sững người nhìn hắn. Tôi mất trí nhớ, Triệu Mẫn là em họ mình. Đúng rồi, tôi quên mất là dượng của tôi họ Triệu, thảo nào mới gặp cô ấy tôi đã muo0ons quen thân. Nhưng sao tất cả chuyện này tôi lại không biết.

Hắn rất kiên nhẫn giải thích cho tôi:"Năm ba tuổi, cô vì tai nạn mà mất trí nhớ. Sau lần đó, cô liền không dám ra gặp ai"

"Không phải, là bố mẹ tôi không cho ttooi ra gặp người khác"

Chuyện này sao có thể? Cứ xem như chuyện tôi mất trí nhớ là thật nhưng tôi không tin bản thân mình lại quên được họ hàng thân thích.

"Uẩn khúc này tôi không biết, tôi chỉ biết cô quên mất tôi, quên mất Triệu Mẫn, quên mất Thẩm Nhật Minh"

"Tôi và thẩm Nhật Minh có quen nhau từ trước?"

Tôi mắt lấy cánh tay hắn, bấu chặt để cố tìm kiếm câu trả lời.

"Ừ, Có rất nhiều chuyện từ từ tôi sẽ giải thích cho cô" Hắn nhìn bàn tay đang bấu chặt hắn, không muốn nói nhiều, ý bảo cô nhìn vào trong màn hình.

Tôi thấy cánh tay Thẩm Nhật Minh và Triệu Mẫn đan lấy nhau như thể sẽ không bao giờ rời xa. Ánh mắt hắn nhu hòa chưa từng thấy, Triệu Mẫn cười tươi, nụ cười ngọt ngào rất hạnh phúc. Cả nhà tôi xum vầy lại bên nhau cười nói riêng tôi lại lẻ loi cô độc.

Hốc mắt dần ửng hồng lên, tôi cứ nghĩ Thẩm Nhật Minh thích tôi thật. Những lời ngọt ngào vẫn vang lên trong đầu. Nhưng người hắn thật sự thích lại là Triệu Mẫn.

HÔm qua còn đến với tôi hôm nay lại đi với TRiệu Mẫn, gia đình nhà tôi thích họ. Nhìn Triệu Mẫn xinh đẹp ngồi đấy lòng tôi lại thấy ghen tị. Ghen tị vì cô có được cái nhìn yêu thương từ bố mẹ, ghen tị vì cô có Thẩm Nhật Minh.

Tất cả mọi chuyện là một mớ rắc rối tôi lại không muốn tìm hiểu. NGồi thẫn thờ chờ Đình Minh Tuệ giải thích.

Hắn cũng hiểu ý tôi, liền nói:" Từ nhỏ tôi, cô, Thẩm Nhật MInh, Triệu Mẫn chơi thân với nhai, liền có một ngày cô vì chạy lén ra ngoài chơi với Thẩm Nhật Minh cả hai đều bị tai nạn mất trí nhớ. Cô thì mất trí nhớ bình thường còn hắn lại bị mất trí nhớ ngắt đoạn. Có chuyện gì hắn không để ý kĩ hắn lại quên, uống rượu bia xong hắn lại quên, Vì chuyện này mà cô không rời khỏi nhà suốt bao nhiêu năm. Gia đình tôi chuyển đi nơi khác nên tôi cũng không thể gặp được cô lần cuối. Còn chuyện cô không nhớ Triệu Mẫn là ai, cái này tôi không rõ?"

Hắn vẫn cất giọng từ từ làm tôi vỡ lẽ. Thì ra Thẩm Nhật Minh quên tiêm thuốc tê cho tôi là vì hắn mất trí nhớ, tôi không nhớ ra Triệu Mẫn vì tôi chưa gặp cô ấy lần này, chưa thấy cô ấy đến nhà tôi hay là trong những bữa cơm họ hàng cô ấy đều không có mặt.

"Tôi và anh rất thân sao?"

"Ừ" Một câu trả lời lạnh nhạt. Nước mắt bỗng chực trào ra. NHìn vào màn ảnh tthu nhỏ, nhìn vào những con người trong căn nhà kia llongf tôi lại thổn thức.  Nghẹn nào nói:"Về thôi, tôi thất tình rồi"

Không biết là vì tôi biết được Thẩm Nhật Minh không thích tôi nên tôi mới khóc hay là vì chuyện tình cảm ngày xưa bị tôi quên lãng hay là vì bố mẹ không cười với tôi mà cười với Triệu Mẫn. Tôi không biết, cũng không muốn biết, không muốn suy nghĩ nữa. Nắm chặt hai mắt tránh để nước mắt rơi xuống. Cúi đầu không nói một lời.

Cảm giác này, đau đớn hơn vết thương mà Thẩm Nhật Minh gây ra cho tôi khi ở phòng phẫu thuật!

Full | Lùi trang 2 | Tiếp trang 4

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ