Duck hunt
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyen ngon tinh - Đợi hoa tàn người mới đến - Trang 7

Full | Lùi trang 6 | Tiếp trang 8

Chương 19

Có một sự thật rất ngại ngùng đó là. Hôm qua tôi lỡ miệng bảo là đi ngắm sao, hắn liền khăng khăng giữ tôi lại bắt tôi với hắn ngồi đến khi nào thấy sao trên trời tôi mới được về. Mà ngày hôm qua trời mưa rất lớn a, làm gì có sao? Cũng chỉ tại cái miệng hại cái thân, hắn bảo nếu như không ngồi cùng hắn, hắn sẽ trừ lương, trừ lương vì tội phát ngôn lung tung. Quả thật lúc đấy tôi khóc không ra nước mắt. Đành nghe lời hắn, ngồi xuống. Rất đơn thuần là chỉ ngồi xuống rồi ngủ lúc nào không hay.

Vì tôi có thói quen dậy sớm để đi làm hay đi học, nên trừ khi tôi bị ốm ra bình thường là mình không đặt báo thức. Tôi thức dậy, bỗng thấy mình nằm trong một căn phòng xa lạ liền tăng cường bổ sung trí nhớ về ngày hôm qua. Và ấn tượng đầu tiên của tôi là chữ"Hôn".

Trời ạ, cái cảm giác tê tê như bị điện giật vẫn còn động lại, khuôn mặt tôi đỏ bừng lên, ngồi ngẩn người nhớ lại hồi lâu rồi lắc đầu đi xuống giường. Nhưng lại cảm thấy có gì đó lạ lạ, cái giường lớn như thế này mà chỉ có mình tôi, còn Đình Minh Tuệ đâu?

Chẳng lẽ tôi nằm giường hắn còn hắn qua giường tôi nằm. Ai nha, hắn đâu phải à là tên rảnh rỗi đến mức ấy cơ chứ. Quay đầu nhìn xung quanh một hồi rồi nhìn qua thấy cái đầu trồi lên trong chăn, tôi gật đầu như chưa có chuyện gì rồi tính đi xuống.

Bỗng trong đầu tôi lóe lên, trợn mắt nhìn cái đầu ấy, tính tò mò lại nổi lên, đưa tay kéo chăn xuống nhìn khuôn mặt đang ngủ yên ổn một bên. Lông mi của hắn dài hơn cả con gái, bây giờ hắn nhắm mắt tôi mới để ý. Đôi môi mím lại nhìn rất khả ái, ước gì bình thường hắn cũng hiền lành và dễ thương như khi ngủ này thì tốt biết bao. Nếu chắc được như vậy hắn sẽ đi làm người mẫu, hoặc ca sĩ, hay là diễn viên..

Tôi tự mình cảm thán, chỉ cần nhờ vẻ bề ngoài là có thể kiếm được ối tiền, chẳng bù cho tôi một chút nào. Có cảm giác như má hắn phồng ra, nhìn như cái bánh bao. Tôi thấy ngồ ngộ, đưa ngón tay chọc chọc nhẹ vào má, ai ngờ vừa mới làm, cánh tay tôi liền bị bắt lại. Mắt hắn mở ra nhìn tôi.

Tôi lúng túng như vừa làm chuyện xấu, đành cười hì hì đáp lại:"Giám đốc, dậy đi làm"

Hắn thả tay tôi ra, mỉm cười nói:"Hôm nay có buổi họp, em là thư kí, nên đến trước"

Tôi nghi ngờ nghiêng đầu nhìn anh:"Vẫn giống lúc trước đấy hả, nhưng lúc đó tôi và anh cùng tới mà"

"Lần này khác, em cứ đến trước" Giọng nói hắn đều đều, Tôi nghe vậy liền tin tưởng. Luyến tiếc cái má của hắn, lén nhìn một lát rồi xuống giường nhìn vào đồng hồ.

"Vậy tôi đi trước, anh nhớ đến nhé, cẩn thận vết thương đấy"

"Ừ" Hắn ừ một tiếng, con người lạnh lùng của hắn lại trở về khác hẳn cái người tươi cười ngày hôm qua. Cũng là con người, sao tốc độ lật mặt lại nhanh đến thế.
Chỉnh chu quần áo xong, tôi vẫn lo lắng vết thương của hắn nên dặn bà giúp việc để ý giùm. Bà cũng tiếp xúc với tôi mấy lần nên tươi cười đồng ý. Lúc đấy tôi mới an tâm đến công ty. Ý tưởng của tôi hắn đã duyrjt, chỉ cần công đoạn bắt tay vào làm. Theo như tính toán chắc tháng sau sẽ có sản phẩm. Chắc công ty nhà họ Chu đang rối rắm để giải thích với người chơi về cái game đấy. Tôi cũng lười quan tâm, càng để ý tôi càng nhớ đến cái tên Thẩm Nhật Minh đáng ghét đo. Tôi bực hắn, cũng bực bản thân mình. Nên tốt nhất là chú tâm vào công việc.

Vừa đến công ty liền chạy đến phòng biên tập bàn bạc với Bình Nhi. Vì hôm qua không quay lại nói chuyện với cô nên hôm nay tôi tới liền bị cô mắng cho một trận cuối cùng cũng hòa lại mà bàn công việc. Tôi và Bình Nhi thân nhau từ lúc nào không hay, bản thân tôi cũng rất thích nói chuyện với cô, giống như cô là cái máy google, chỉ cần nói câu hỏi thắc mắc cô sẽ trả lời cặn kẽ.

Từ phòng biên tập tôi đi qua phòng giám đốc để họp cùng anh. Nhưng phòng giám đốc vẫn đóng, anh chưa đến, tôi chỉ còn cách vào phòng họp một mình để bảo các cổ đông đợi. Nhưng, đã qua ba mươi phút vẫn chưa đến, tôi liền cảm thấy lo lắng. Đại hội cổ đông đã vào đông đủ, lòng tôi càng giống như lửa đốt.

"Chu Gia Hân, anh có thể điều hành buổi họp được không?" Tôi đi đến, len lén nói nhỏ vào tai hắn. Hắn miễn cưỡng nhìn tôi, rồi cười.

"Tôi làm sao có thể so sánh với giám đốc của cô được"

"Nhưng bây giờ giám đốc chưa đến, anh còn thời gian ngồi đây nói vậy nữa hả?" Tôi trừng mắt nhìn hắn cũng tiện thể mắng.

Hắn hứng thú nhìn tôi:"Cô đi theo hắn được bao lâu"

"Không nhớ, nhưng hình như là lâu rồi"

"Vậy chẳng lẽ cô không biết là hắn muốn cô duy trì buổi họp hả?"

Tôi ngạc nhiên nhìn hắn,suýt nữa thì hét lên:"Tôi á, thư kí nho nhỏ như tôi thì làm được cái gì"

Hắn lắc đầu, nụ cười vẫn chưa hề tắt:"Hắn xác định cô làm được nên mới để cô đến đây một mình. Lần trước cô biểu hiện rất khá"

"Tôi không làm được là không làm được, tôi sẽ đi tìm hắn hỏi cho ra lẽ" Tôi bực mình nói, hắn muốn giao buổi họp quan trọng này cho tôi là có mục đích gì? Chẳng lẽ hắn xem công ty như một món đồ chơi sao? Giao cho một người chưa biết gì như tôi, hắn không muốn bán công ty chắc cũng muốn công ty sạt nghiệp.

Chu Gia Hân kéo tay tôi lại:"Bây giờ cô tính đi đâu để tìm? Chẳng lẽ là nhà hắn?"

Tôi gật đầu:"Đúng, là nhà hắn"

Chu Gia hân thoáng chốc cười rộ lên:"Bây giờ hắn không có ở nhà đâu?"

"Vậy bây giờ hắn ở đâu?"

"Nhìn cô lo lắng như vậy toi quyết định nói cho cô cái này" Chu Gia Hân lại nghiêm túc, tôi vểnh tai lên nghe.



"Nếu tôi đoán không lầm thì hắn bảo cô duy trì buổi họp rồi bị công việc dồn ép đến khuyu, còn hắn thì có thể yên ổn nằm trong bệnh viện đến ngày mai lại về"

"Anh nói là bệnh viện, sao anh ấy lại nằm trong bệnh viện" Tôi sững sờ hỏi.

"Cô muốn biết thì tự đến tìm hắn mà hỏi, tôi chỉ nói được từng này thôi. Đi đi nhanh để tôi điều hành buổi họp, không thôi đại hội cổ đông sẽ đè đầu cô ra mà hỏi đấy"

Chu Gia Hân nửa đùa nửa thật nhưng những gì hắn nói cô tin là đúng. Vội cảm ơn hắn rồi chạy đến bệnh viện lớn nhất của trung tâm thành phố. Trong lòng tôi như có nước sôi lửa bỏng, hận không thể cạy miệng hắn ra mà để hắn nói sự thật cho tôi biết. Hắn cứ như vậy, cứ cố chấp nói dối như vậy. Để hắn che dấu điều gÌ?

Cái gì mà đến trước hắn sẽ đến sau? Rõ ràng là muốn bỏ tôi một mình. Chu Gia Hân bảo là hắn đang ở bệnh viện, tôi tin là hắn đang ở bệnh viện. Từ mùi thuốc trên người hắn đến nghe lời kể của Chu Gia Hân, tôi khẳng định một điều rằng hắn bị bệnh. Bệnh này không phải ngày một ngày hai, mà bệnh này đã từ lâu lắm rồi nên mùi thuốc vẫn còn có thể vương mãi trên người hắn như vậy.

Lòng tôi càng nghĩ lại càng lo lắng, sao hắn không làm tôi bớt lo được chứ. Hắn cứ nghĩ hắn dấu đi mọi người sẽ không biết sao. Dù tôi ngu ngốc nhưng ít nhất về phần cảm nhận, tôi vẫn cảm nhận được.

Chạy đến bệnh viện, cũng không biết hắn bị bệnh gì để tìm. Nhưng may mắn sao Đình Minh Tuệ, cả bệnh viện cũng chỉ có một cái tên duy nhất. Đang nằm ở phòng bệnh cấp cứu số 14. Tôi nghe xong liền hít thở không thông, đầu tôi cứ vang vảng mãi hai chữ "cấp cứu".

Đi ngang qua các hành lang, đi theo sự chỉ dẫn bác sĩ. Thấy một căn phòng kín, chỉ có ô cửa nhỏ để ngoài nhìn vào. Tôi thấy hắn nằm ngủ yên ổn trên giường, liền mở cửa nhẹ nhàng đi vào.

Thấy khuôn mặt tái nhợt không chút huyết sắc, lòng tôi lại nhói đau. Nhẹ nhàng nắm cánh tay đang run run của hắn, hình như hắn đang phát bệnh, không thể cảm nhận được có người vào. Tôi liền nắm chặt tay, rồi lau đi giọt mồ hô trên trán của hắn. Tôi không dám gọi hắn, vì sợ hắn mắng mình vì sao đến đây rồi dùng ánh mắt lạnh lùng đuổi tôi ra ngoài. Tôi cầm tay hắn, cầm rất nhẹ, rồi nhìn chằm chằm vào con người đang mê man kia. Hốc mắt lại đỏ lên, thì ra mấy ngày qua hắn không đi làm là vì phát bệnh. Nhưng ban đêm sao lại về? Là sợ tôi đến tìm sao? Càng nghĩ lòng tôi lại càng thấy đau đau, giám đốc sao anh lại ngu ngốc đến vậy cơ chứ!

Chương 20

Nói thật đến bây giờ trong đầu tôi vẫn là một mớ hỗn độn không biết rõ ràng cái gì ra cái gì. Chỉ có khi nhìn thấy Đình Minh Tuệ tôi mới an tâm một phần.

Con người suy yếu xa lạ nằm trên giường bệnh này khác hoàn toàn với một giám đốc mà tôi quen biết. Hắn bảo hắn quen tôi, nhưng tôi một chút cũng không biết hắn. Là do mất trí nhớ không thể nhớ ra được hay là do ấn tượng của hắn trong đầu tôi quá ít nên tôi không thể biết hắn là ai.

Tôi bây giờ mới nhớ lại lời hắn nói bâng quơ lúc trước mà tôi không để ý cho lắm. Đúng vậy, nếu hắn có thể đến sớm hơn. Tôi đã có thể biết trước và trong trao trái tim mình cho Thẩm Nhật Minh cũng như tôi sẽ để ý hắn hơn một chút. Để hắn không thể chịu đau đớn bệnh tật một mình.

Tay tôi nắm chặt tay hắn, không để hắn rời đi. Tôi có thể để Thẩm Nhật Minh đi xa khỏi tôi, nhưng Minh Tuệ, tôi không bao giờ để hắn rời khỏi mình. Những gì hắn làm vì tôi quá nhiều, bản thân hắn chịu đựng như vậy đủ rồi. Mặc dù tôi ngốc nghếch vô dụng, nhưng cái thiếu thốn tình cảm trong lòng làm tôi cảm nhận được rõ hơn bất kì ai hết.

Tôi ngồi nhìn hắn đến chiều. Lâu lâu lại lấy khăn lau mồ hôi cho hắn rồi lại nằm xuống bên cạnh. Đôi mắt hắn chớp chớp như đã tỉnh, có cảm giác như ai đang nắm tay mình, khó chịu mở mắt ra rồi sau đó là một mảng ngạc nhiên không nói nên lời.

Tôi nhìn hắn, sốt suột hỏi:"Anh khó chịu chỗ nào sao?"

Hắn vẫn nhìn tôi chằm chằm như muốn khoét một lỗ trên người tôi vậy, giọng hắn khàn khàn, nhưng rất mệt nên không thể nói lớn.

"Sao em lại ở chỗ này?"

Tôi không biết trả lời sao cho phải:"Chu Gia Hân bảo em đến"

Hắn quay đầu qua bên kia, không nhìn tôi,nói rất lạnh lùng:"Em về đi"

Đây là lần đầu tiên hắn đuổi tôi. Tôi ngược lại càng thấy hắn ngốc nghếch hết chỗ nói. Muốn che dấu cũng chẳng có ai che dấu như hắn. Đuổi tôi đi để hắn chịu đựng một mình, tôi đâu có ngốc đến vậy.

"Về cũng được, anh thả tay tôi ra trước đã"

Hắn ngẩn người nhìn tay đang nắm chặt vội buông lỏng. Rồi nhắm mắt lại nằm tĩnh dưỡng. Tôi đứng dậy nhìn hắn một lúc rồi đi ra ngoài.

Tôi đúng là đi, nhưng không về chỉ đến mua đồ về cho hắn ăn. Dù sao cũng nằm cả một ngày không có cái gì bỏ vào bụng cũng thật là...

Cầm hộp cơm trên tay cố đi bằng tốc độ nhanh nhất đến phòng của hắn. Sợ rằng hắn sẽ bỏ về trước tôi lại tốn tiền mua cơm lại tốn tiền đi lại lo lắng hắn bị làm sao. Đúng là như dự đoán, về đến là thấy hắn làm thủ tục xuất viện. Không hiểu sao tôi lại bực mình hùng hổ đi đến trừng mắt nhìn hắn.

Hắn ngạc nhiên nhìn tôi một lúc rồi thu mắt lại,vẫn giọng nói đó:"Em về đi"

Tôi nhìn qua y tá đang làm thủ tục lại nhìn hắn, gắt gỏng nói:"Tôi bị bệnh, cũng muốn nằm ở đây"

Hắn nghi hoặc nhìn tôi, lại mang theo vẻ lo lắng:"Em bị bệnh lúc nào?"

Tôi trừng mắt nhìn hắn:"Anh không nghe vế sau hả? Tôi, muốn, nằm ở, đây"

"Đây không phải chỗ của em"

Tôi lại dở thói bướng bỉnh, cũng đang bực tức trong người nên ngồi lì ở đấy không nói chuyện cũng không nhìn hắn. Tôi sợ nếu tôi mở miệng là tôi sẽ phát tiết ngay lập tức.

Cô y tá rất không yên phận, lại đến hỏi anh:"Vậy bây giờ anh muốn xuất viện hay để lúc khác"

Đình Minh Tuệ lạnh lùng nhìn tôi, cũng nhìn cô y tá, một lúc lâu hắn cũng đành thở dài rồi nói:"Ở đây đi"

Tôi nghe xong cũng có phần hòa hoãn một cũng, nhưng nhớ đến việc hắn làm. Tôi lại không muốn nhìn mặt hắn chút nào, nghe tiếng cô y tá đi xa, trong phòng chỉ còn lại hai người, tôi mới bĩnh tĩnh thở đều đều.

Hắn cụp mắt xuống, giọng nói có mấy phần tốt lên chứ không mệt mỏi như ban nãy:"Hân Hân"

Bây giờ tôi nghe thật là chói tai làm sao. Cái đồ giám đốc ngu ngốc, chuyện công ty thì thông minh lắm còn mấy chuyện của mình thì...hỡi ôi.

Thấy tôi quay mặt đi không trả lời, đoán là tôi đang giận hắn. Mà đúng là tôi đang giận thật.

"Hân Hân" Hai tiếng lại vang lên trong không khí ảm đạm này. Tôi cụp mắt xuống không trả lời.

Tiếng hít thở đều đều lại vang lên, không khí trầm xuống đến lạ thường. Cảm giác có gì đó không ổn nên quay đầu lại. Thấy hắn khó khăn từng bước đi đến bên tôi, lòng tôi lại nhũn xuống, tức giận bay đi đâu hết. Chỉ vội chạy đến đỡ hắn.

Minh Tuệ thuận đà ngồi xuống vì hắn cũng chưa đi được mấy bước đã thây bóng dáng nhỏ nhỏ đến đỡn hắn. Hắn lại ôm chặt tôi khiến tôi muốn thoát ra cũng thoát không được.

Tôi ngẩng đầu lên nhìn hắn, hắn cũng nhìn tôi chăm chú rồi cũng không nói gì.

Tay hắn ôm tôi rất chặt, tôi cũng tùy tiện để hắn ôm. Chúng tôi hòa hợp đến nỗi như chuyện này đã làm điamf lại rất nhiều lần.

Cằm hắn tựa trên đầu tôi, bắt đầu nói chuyện, giọng có chút run rẩy:"Sao em quay lại đây"

"Đồ ngốc như anh, tôi để anh lại không yên tâm. Với lại,...." tôi kéo dài ra rồi thổn thức nói"tôi cũng muốn biết anh bị bệnh gì"

Hắn lắc đầu:"em không nên biết thì tốt hơn"

"Sao tôi lại không nên biết. Dù tôi không phải là bác sĩ nhưng ít nhất cũng giúp được anh mấy phần"

Hắn thở dài, tay hắn vuốt tóc tôi. Vuốt nhẹ nhàng như sợ nó hỏng mất.

Tôi nắm chặt tay hắn:"Là tôi muốn từ miệng anh nói cho tôi anh bị bệnh gì? Phòng bệnh anh tôi cũng tìm được, lẽ nào bệnh của anh tôi lại không biết được. Tốt nhất là anh nên nói thật cho tôi biết"

Hắn có ngập ngừng rồi cuối cùng cũng nói, nói rất nhỏ nhưng tôi lại có thể nghe thấy:"Bệnh máu trắng, chỉ có thể suy trì thời gian sống, không thể chữa được"

Tôi nghe đến ngây người. Hắn nói, tôi nghe được là hắn đau khổ đến cỡ nào. Tôi cũng không thoải mái gì, môi tôi mím chặt như không tin đây là sự thật, cố gắng hỏi:"Anh bị bệnh này bao nhiêu năm"

"Năm năm"

"Bác sĩ nói, anh còn sống được bao lâu" Khi tôi hỏi câu này, lòng tôi cũng hồi hộp để nghe hắn trả lời

"Một tháng"

Cả người tôi như sợ bún, nhũn xuống, không thể ngồi vững mà để hắn ôm chặt.

Hắn nói, hắn chỉ còn sống một tháng. Hắn nói như chưa có chuyện gì xảy ra, nói như chết đi là một điều bình thường. Nhưng tôi nghe hắn nói, như lưỡi dao cứa vào tim, thật sự rất đau.

Tôi ngẩn người như không tin vào chính mắt mình. Mới ngày nào đó có một người giám đốc phạt tôi đi làm vệ sinh, rồi có ngày nào đó tên giám đốc ấy lại dịu dàng chăm sóc lúc tôi ốm, rồi đến tận hôm nay giám đốc lại vì tôi mà chịu đựng che dấu bệnh tật để rồi nói rất bình thường : Một tháng sau hắn sẽ chết.!


Lòng tôi đau âm ỉ, lại hít thở không thông, hốc mắt đỏ lên. Cứ nghĩ đến việc hắn rời xa tôi lòng tôi lại đau nhói như bị hàng vạn con kiến đến ăn mòn. Tôi ôm chặt anh, cứ sợ anh sẽ tới xa tôi, tôi mốn mắng anh là đồ ngốc, chỉ biết che dấu bệnh tật một mình. Tôi muốn đánh anh một trận vì cứ lặng lẽ đến bên tôi rồi không nói lời nào mà ra đi.

Nếu tôi không biết, nếu tôi không di tìm anh, chắc đến chết anh cũng sẽ không cho tôi biết. Rồi đến lúc đó rôi cứ nghĩ là anh chuyển công tác qua chỗ khác. Và chúng tôi mãi mãi không gặp được nhau.

Tôi cũng từng bị bệnh,cái cảm giác chịu đau đớn một mình tôi hiểu rõ hơn ai hết. Nhưng lúc ấy, tôi không có người thân, cũng không vướng mắc bụi trần. Tôi chết đi không ai để ú, nhưng hắn thì khác, hắn còn có tôi. Hắn đành ra đi rồi để tôi đau khổ một mình ở đây sao?

Có những chuyện đã thành thói quen làm tôi không thế dứt ra được. Hắn đến bên tôi như một thói quen, bây giờ không có hắn, tôi lại có cảm giác cuộc đời không có ý nghĩa gì nữa.

Tôi súy nữa khóc nức nở, lại cắn môi hỏi hắn như một lời trách móc:"Tại sao anh không nói với tôi? Tại sao lại muốn chịu đựng một mình vậy hả?"

Hắn không trả lời, chỉ ôm chặt lấy tôi. Đợi một lúc lâu, tay hắn vuốt nhẹ tóc của tôi, giọng nói trầm thấp lại và lên phá tan không khí im ắng này.

"Tôi không muốn em bị tổn thương thêm lần nữa"

Tôi lại cảm thấy tức giận. Hắn không biết, thật sự không biết. Hắn ra đi trong im lặng mới làm tôi tổn thương, Suốt một đời!!

Chương 21

Từ ngày hắn bị bệnh, tôi bỗng dưng cảm thấy mình có ý thức lớn dần hẳn. Bỗng dưng tôi lại ngồi một chỗ để định dạng lại tình cảm của mình, bởi vì, ngay lúc hắn nói hắn còn sống được một tháng, trong đầu tôi liền thoáng qua cái suy nghĩ "Tôi thà để Thẩm Nhật Minh không yêu tôi, thậm chí là ghét bỏ tôi, nhưng tôi không bao giờ cho để cho Minh Tuệ phải chết".

Ngay chính tại lúc ấy, tôi nghĩ có phải là do bản thân mình dành nhiều tình cảm cho Minh Tuệ hay là bản thân mình biết ơn Minh Tuệ. Nhưng, dù nghĩ thế nào tôi cũng không làm rõ ràng được.

Hôm nay tôi ở lại bệnh viện với hắn, tương phòng có hai cái giường bởi vì tôi cố chấp muốn ở lại đây cho bằng được. Sáng nay tôi dậy sớm, vệ sinh cá nhân xong. Dù chạy đi chạy lại rất ồn ào nhưng người nằm giường bên cạnh vẫn ngủ mê mệt. Nhiều khi tôi cứ lo sợ hắn sẽ không tỉnh lại nữa mà chìm trong giấc ngủ vĩnh hằng.

Con người lạnh lùng ngày nào bây giờ nằm suy yếu trên giường, tôi không biết hắn bị bệnh bao lâu, lời hắn nói có thật hay không? Nhưng mà, chỉ mới mấy ngày đã biến thành bộ dạng như vậy chắc hẳn bệnh đã đến giai đoạn rất nặng. Tôi đi đến đỡ người hắn lên đồng thời cũng ngồi trên giường với hắn. Để cho con người hắn nhồi dậy dựa vào vai mình, lấy tay vuốt sống lưng hắn để giúp hắn thoải mái hơn một chút.

Con người Minh Tuệ mơ mơ màng màng, đôi mắt dần mở ra. Nhưng chỉ có thể khép hờ. Hắn vội ho hai tiếng, bàn tay tôi đang cầm lấy tay hắn bỗng siết chặt hơn.

"Anh không sao chứ?"

Hắn lắc đầu, không nói. Tôi biết hắn căn bản không thể mở miệng trong tình trạng ho khan liên tục như thế này. Với lấy ly nước một bên đưa đến bên môi hắn, hắn rất phối hợp mở miệng ra để uống.

Tôi cảm thấy rất thương cho hắn, mở miệng mắng:" Anh sáng nào cũng thế này mà cứ đòi đến công ty, vác con người đến đấy thì anh khỏe mạnh hơn sao?"

Hắn ngẩng đầu lên, rúc đầu tròn cổ của tôi hít một hơi rồi không nói chuyện.

Tôi chưa bao giờ cảm thấy bất lực như lúc này, cũng chưa bao giờ cảm thấy mình mất hết hy vọng đến thế. Tôi lo cho hắn sao? Đúng vậy, tôi rất lo cho hắn, lo đến mức mình không còn là chính mình nữa. Nhưng trách ai bây giờ? Chỉ trách bản thân mình nhận ra quá muộn mà thôi.

"Anh dậy ăn sáng cái đã"

Hắn vẫn lắc đầu không muốn ăn, mặc cho tôi ôm chặt. Tôi cũng không ép hắn, giọng nói hơi thổn thức:"Anh kể chuyện cho tôi nghe, được không?"

Lần này hắn không lắc đài, cũng không gật đầu. Đưa mặt ra để hít thở một hơi đến khi hô hấp dần ổn định mới lên tiếng:" Được"

Tôi chỉnh lại tư thế để hắn dựa vào người tôi thoải mái nhất. Giọng hắn rõ là rất khàn, lâu lâu nói còn không có hơi. Nhưng lọt vào tai tôi, tôi lại nghe rất trầm ấm. Hay đến lạ thường.

"Chuyện kể rắng, có một cô bé rất đáng yêu, người gặp người thích. Nhưng không vì thế mà cô bé ấy kiêu ngạo, ngược lại cô rất hòa đồng với mọi người. Có một ngày, cô ấy chạy qua nhà hàng xóm mới chuyển đến để làm quen với người bạn mới. Trong nhà, có một cậu bé lớn hơn cô vài tuổi ghét bỏ đuổi cô đi. Nhưng cô cứ khăng khăng ở lại làm quen với cậu bé ấy cho bằng được. Cứ ngày qua ngày, cậu bé dần làm quen được với sự xuất hiện của cô, cứ tỉnh mắt dậy là thấy cô trước mắt mình, khi đi ngủ lại thấy cô ngồi một bên, điều đó như là thói quen của cậu. Bỗng dưng một ngày, có một cậu bé khác xấp xỉ tuổi cô từ nước ngoài trở về. Từ đó cô thường xuyên ở bên cạnh cậu ta..."


"Còn cậu bé đó thì sao?"

"Cậu bé đó không thấy cô thường xuyên đến chỗ cậu nơi nữa, cậu liền đi tìm. Ai ngờ thấy được cô bé và cậu bé từ nước ngoài mới về kia đang chơi vui vẻ với nhau, mãi lâu đến sau này cậu mới biết hai người đó đã biết nhau từ trước. Trong thời gian cậu đi xa, cô bé mới tìm đến cậu bé để chơi. Cậu bé từ nhỏ đã không có người chơi thân vù tính cách khó chịu, lại không biết bộc lộ cảm xúc của mình nên toàn bị bạn bè xa lánh. Bỗng dưng có một cô bé xuất hiện đeo bám cậu suốt ngày đêm rồi lại bỏ đi, điều này làm cậu rất buồn, thật sự rất buồn...rồi đến một ngày, cô bé ấy bỗng dưng khóc nức nở chạy đến ôm chầm cậu bé kia, bảo là cô ghét bọn họ, ghét cậu bé kia, ghét luôn cả cô em của mình, lúc ấy cậu bé không hiểu nên cứ để mặc cô ôm mình khóc. Nhiều ngày tiếp theo vẫn cứ như vậy, cô bé cứ chạy đến ôm cậu khóc, khóc rất nhiều, khóc đến mức từ khuôn mặt dễ thương thành một khuôn mặt đỏ au, sưng vù. Cậu bé quyết định theo dõi cô để tìm ra nguyên nhân mọi chuyện liền thấy em của cô bé đẩy ngã cô trước sự cười nhạo của cậu bé kia. Cậu liền chạy đến ôm cô vào lòng. Cứ nghĩ mọi chuyện đã kết thúc, dù không thích nhau nhưng đều là trẻ con. Thù oán cá nhân đều có thể tan biến rất mau...."

Tôi nghe thấy giọng hắn ngập ngừng, lấy ly nước đưa hắn uống một hớp rồi hỏi:"Sau đó thì sao?"

"Sau đó, cô bé kia dù vẫn chơi với cậu bé nhưng ánh mắt vẫn luôn nhìn cậu bé từ nước ngoài kia. Một hôm, hai người đó tổ chức đám cưới giả. Đám cưới của đứa con nít, nhưng trong lòng cô bé kia lại nghĩ khác. Cô bé lén núp sau bụi cây vừa nén khóc vừa nhìn, cậu bé kia thương cô liền nói sau này sẽ cho cô một đám cưới như thế, nhưng cô bé không chịu, còn mắng cậu bé kia rồi chạy đi thật mau, để lại cậu bé kia...một mình"

Giọng hắn khàn khàn nhưng vẫn cất lên đều đều. Đôi mắt nhìn về nơi xa xăm nào đó. Tôi nghe, đôi môi mím chặt, người hơi run run nghe hắn kể.

"Em biết không...lúc đấy cậu bé kia đáng thương biết nhường nào, nhưng cậu biết, người đáng thương nhất vẫn là cô bé. Là đứa con nít nhỏ tuổi mà cứ âm thầm chịu đựng một mình, bỗng một ngày cô chạy đến nói là cô đi du lịch với nhà một thời gian nên không thể đến thăm cậu. Thế là cậu cứ ngồi chờ, một ngày, hai ngày, ba ngày, chờ mãi mà không thấy cô bé trở về. Cậu liền mượn máy gọi cho mẹ của cô, phát hiện cô bị tai nạn...nghe bảo là tại cô nên cô và cậu bé từ nước ngoài về kia bị mất trí nhớ. Cậu không tin, cậu không tin một cô bé nhút nhát, buồn thì khóc, vui thì cười lại luôn nghĩ cho người khác như cô lại có thể làm cậu bé kia bị thương. Nên cậu quyết định điều ra và nói rõ mọi chuyện, nhưng mọi người đều không tin, cậu là người không có ở hiện trường lại là đứa con nít, ai dám tin vào lời cậu nói cơ chứ. Một hôm mẹ cậu về muốn dẫn cậu ra nước ngoài sinh sống. Cậu muốn nhìn thấy cô bé đó một lần cuối, từ đó cậu biết được cô bị mất trí nhớ. Tất cả mọi người, ai cô cũng không nhớ ra, chứ kể lúc ấy cô còn rất ghét người nào lại gần cô. Hễ ai đến gần ,là cô đập ném tất cả mọi thứ xung quanh..."

"Bố mẹ cô bé cũng bị vậy hả?"

"Ừ, ai cũng không thể đến gần lại cô. Cậu bé muốn ở lại, xin mẹ thêm một chút thời gian. Lúc đấy, cậu thấy có mộ người thầy cúng đi vào. Không biết họ nói cái gì, họ làm cái gì mà cô bỗng trở nên bình thường như cũ. Nhưng cậu bé thấy rõ, cô trở nên bình thường nhưng tất cả mọi người nhìn cô đều không bình thường. Cậu bé muốn nhìn cô lần cuối trước khi rời đi, nhưng gia đình lại không cho cô ra gặp người khác. Cậu đành đi mà không thể nói được một lời từ biệt, nhưng lúc đấy, trong lòng cậu biết rằng, bản thân mình sau này sẽ cố gắng làm một đám cưới cho cô, làm thật, làm hoành tráng hơn hai người kia đã làm. Chắc tại do hình ảnh một cô bé khóc sau bụi đây đã in đậm vào tâm trí cậu đến nỗi... Cậu không bao giờ muốn cô ấy phải khóc nữa..."



Hắn vẫn nói, đôi môi mấp máy nhỏ giọng dần, ánh mắt nhìn về phía trước tràn đầy ấm áp. Tôi ôm chặt hắn, tay vẫn không ngừng run run. Giọt nước mắt nóng hổi cứ nơi xuống trên khuôn mặt tôi lúc nào không hay biết.

Tôi hiểu, tôi hiểu rất rõ cảm giác của hắn lúc này. Tôi biết cô bé trong câu chuyện kia, biết cả cậu bé trong miệng hắn nói là ai. Tôi biết tất cả.

Đoạn kí ức mất đi của tôi lại nằm gỏn gọn trong câu chuyện xưa của hắn. Hắn vừa kể, vừa thấp thoáng niềm vui còn tôi thì lại thấy đau đáu trong lòng. Tôi từng hỏi hắn có tin tôi hay không? Hắn không trả lời, bởi vì với tôi hắn luôn tin tưởng không điều kiện. Vậy mà tôi cứ ngu ngốc, cố chấp rằng không có ai tin mình. Chuyện xưa cũ cũng chỉ có bản thân mìn uất ức. Nhưng tôi không ngờ rằng tôi uất ức một hắn lại uất ức hai.

Hắn nói, như mọi nỗi đau của hắn là một niềm hạnh phúc. Hắn không biết là bản thân tôi có hiểu hay không, nhưng giờ phút này hắn nói như nữa thật nữa giả, nhưng tôi biết rằng điều hắn nói là sự thật. Một sự thật mà tôi không tài nào nhớ lại được.

Ngày hắn nói tôi không nhớ ra hắn, khuôn mặt hắn cứ nhìn tôi không cảm xúc. Rồi cuối cùng thở dài rồi tiếp tục đi không nói một lời. Lúc ấy hắn thất vọng biết nhường nào, biết trước là tôi không thể nhớ lại nhưng vẫn cứ cố chấp ở bên tôi.

Tôi bỗng nhớ lại câu nói của hắn" Nếu anh có thể đến sớm hơn một chút, chắc em cũng không phải chịu khổ thế này. Đúng vậy, nếu lúc nhỏ hắn có thể quen biết tôi sớm hơn, tôi đã không thân thiết với cậu bé Thẩm Nhật Minh đến thế. Nếu bây giờ hắn có thể đến sớm hơn, tôi cũng sẽ không yêu Thẩm Nhật Minh đến đau lòng.!

Full | Lùi trang 6 | Tiếp trang 8

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ