Duck hunt
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyen ngon tinh - Mặt trời của anh, Satan của em - Chương 8

Full | Lùi trang 7 | Tiếp trang 9

Khắp trường lan truyền một tin tức, một bức áp-phích lớn dán trên bảng thông báo, dùng màu nước viết vài chữ cực to trên giấy "Tiết lộ tin tức độc nhất vô nhị của Thanh Thủy Ngự Thần", góc dưới bên phải viết mấy chữ vô cùng nổi bật "Câu lạc bộ truyền thông", to đến mức người đứng xa 20 mét cũng thấy rõ.

Phía trước bảng thông báo, ba chiếc bàn học được ghép lại tạo thành một quầy bán hàng tạm thời, một nghìn cuốn tập san từ sáng đến một giờ chiều mà chỉ còn lại khoảng 100 cuốn, chờ tiếp còn có người bỏ tiền ra mua.

"Chủ tịch, thật không ngờ Thanh Thủy Ngự Thần đã "có chủ" rồi, mà vẫn bán chạy như vậy." Khang Mỹ Lệ đếm một xấp tiền nói.

"Bình thường." Dạo này, trai đẹp khó cầu, cho dù biết sẽ chết, chỉ cần không bị một tờ giấy trói chặt, nghĩa là mọi người vẫn còn có cơ hội. Lăng Hảo Hảo như mọi ngày uống sữa tươi của phòng ăn A, không quên thuận tay đẩy Vũ Chiến đang ngủ như chết bên cạnh, "Này, họ Vũ, dậy đi!"

". . . . . ." Đáp lại cô là tư thế ngủ bất động như núi của người nào đó.

"Dậy đi!" Đã nói rõ ràng là ba người phụ trách bán tập san, không lí nào lại chỉ có cô và Mỹ Lệ bán, anh ta lại ngủ ngon như vậy. Lăng Hảo Hảo dùng sức đẩy Vũ Chiến, gọi bên tai anh ta.

Không có phản ứng, mặc kệ cô có kéo đẩy kêu to thế nào, nguyên tắc của người họ Vũ vẫn trước sau như một, vững vàng ngồi trên ghế ngủ.

Có nhầm hay không vậy, tại sao ngồi trên ghế cũng có thể ngủ như chết thế này! Cô nổi giận, đánh một quyền lên đầu anh ta cho hả giận. Anh ta -- chắc chắc kiếp trước là heo đực đầu thai.

"Chủ tịch, không cần gọi Vũ Chiến." Khang Mỹ Lệ đếm xong cất tiền vào trong hộp sắt nhỏ, rảnh rỗi nói, "Cậu gọi cũng bằng không, trừ phi anh ta tự tỉnh, nếu không, cậu chỉ có thể chờ động đất tới gọi anh ta tỉnh thôi." Nói cách khác, không cần lãng phí nước bọt đi gọi một người ngủ như heo chết tỉnh làm gì.

Dù sao cô đã sớm cam chịu số phận rồi, ở câu lạc bộ truyền thông, chơi trò đoán số, đoán thua sẽ phải trốn  học ra bán tập san, số cô hôm nay nhất định phải vất vả. Vũ Chiến ngủ rồi, không làm gì hết, chủ tịch tỉnh, nhưng cô ấy cũng không làm gì mấy, đến mua sữa ở phòng ăn cũng là cô đi. Mà việc duy nhất hôm nay cô ấy làm là dán poster, cộng thêm thu tiền của 2 cuốn tập san.

"Mỹ Lệ, hôm nay kiếm được bao nhiêu?" Lăng Hảo Hảo từ bỏ ý định đánh thức người nào đó, chuyển sang đề tài tiền bạc.

"Cũng không tệ lắm, được hơn chín vạn."

Oa, hơn chín vạn, đúng là trường học quý tộc, quả nhiên rất dễ kiếm tiền.

"Tôi đợi lát nữa gọi mọi người đi PUBHAPPY chơi." Lăng Hảo Hảo đề nghị. Hơn chín vạn, hội phí của câu lạc bộ truyền thông trong thời gian ngắn không phải lo rồi.

Khang Mỹ Lệ gật đầu, tỏ vẻ đồng ý, trong lúc rảnh rỗi thuận tay rút một cuốn tập san ra.

"Chủ tịch, không ngờ, cậu vẽ không tồi." Cô nhìn bìa khen ngợi. Cùng chủ tịch chịu trách nhiệm thiết kế quảng cáo (nghĩa là quảng cáo bằng thị giác), vẽ như họa sĩ phác thảo, đã là chuyện từ 800 năm trước, nếu để cô vẽ, 89% sẽ vẽ thành tứ bất tượng (*).  

(*) Tứ bất tượng: không đâu vào đâu; không có đặc tính rõ ràng; mèo chẳng giống mèo, cáo chẳng ra cáo; không ra ngô khoai gì cả

"Cảm ơn." Cô hoàn toàn xứng đáng được khen ngợi, cũng rút một cuốn tập san ra xem kĩ. Bìa tập san là tranh vẽ chân dung Thanh Thủy Ngự Thần mà cô vẽ đẹp nhất, cô lấy nó để hoàn thành tập san.

Một phần tư mặt bên, vừa có thể thể hiện sống mũi cao thẳng, lại có thể diễn tả mắt phượng quyến rũ và môi trái tim mỏng gợi cảm. "Thật sự rất đẹp." Lăng Hảo Hảo uống một ngụm sữa, tự nhủ nói.

"Đúng vậy." Khang Mỹ Lệ tiếp lời nói, "Thật sự rất đẹp, có thể thấy được cậu thật sự rất yêu anh ấy." Cô có thể thấy những tình cảm mà người họa sĩ đã vẽ ra. Chủ tịch vốn nói thích Thanh Thủy Ngự Thần, cô còn không tin, bây giờ thật sự tin rồi. Một bức tranh có thể thể hiện tình cảm chân thực của một người, ở bên trong bức tranh, ẩn chứa tình cảm sâu đậm.

"Cậu bảo gì?" Một ngụm sữa tươi bị nghẹn ở cổ.

"Bức tranh này rất đẹp." Khang Mỹ Lệ ngạc nhiên nhìn Lăng Hảo Hảo bị nghẹn sữa tươi. Cô nói vậy có gì khiến cô ấy giật mình sao? Không có mà.

"Không đúng, sau câu đó."

"Sau đó? Có thể thấy được cậu thật sự rất yêu anh ấy?"

OK! Chính là câu này, "Cậu nhìn chỗ nào mà bảo tôi yêu anh ấy hả?" Cô ngoáy tai hỏi.

"Chỗ nào cũng thấy, cậu vẽ nhân vật, xử lí bối cảnh trở nên mơ hồ, còn có..." Khang Mỹ lệ chỉ vào bức tranh nói. Dù gì cũng đã học vẽ vài năm, những thứ này cô đều thấy được.

Cô yêu anh sao? Nên lúc vẽ anh đã vô tình thể hiện ra?

"Mỹ Lệ, cậu thật sự cảm thấy tôi yêu anh ấy sao?"

"Chẳng nhẽ cậu không phát hiện ra sao?" Nếu không phải yêu, lúc vẽ sao có thể có nhiều tình cảm như vậy.

Yêu sao? Cô biết mình thích anh. Từ khi nào, thích đã chuyển thành càng ngày càng yêu anh rồi? Từ hai chữ biến thành một chữ(*). Trong lúc vô tình, khi anh nói yêu cô, lúc họ hứa hẹn là thuộc về nhau, lúc anh đeo cho cô đá huyết ngọc của anh... Cô đã giao cả trái tim mình cho anh.

(*) 喜欢 nghĩa là thích, 爱 nghĩa là yêu. “Từ hai chữ biến thành một chữ” nghĩa là từ thích sang yêu.

Đưa tay chạm vào đá huyết ngọc, miệng vết thương đã sớm lành lại, nhưng cảm giác đau đớn kia vẫn còn mới. Anh khiến cô đau, giống như anh, mạnh mẽ lại không quan tâm mọi thứ. Anh có thể không quan tâm đến người, sự vật, sự việc khác, chỉ làm chuyện anh muốn làm. Có lẽ yêu anh sẽ khiến mình bị tổn thương, nhưng -- nếu không thật sự yêu anh, sao cô lại để anh đeo dấu ấn của anh lên người cô...

"Chủ tịch, cậu làm sao thế?" Khang Mỹ Lệ vẫy vẫy tay trước mặt Lăng Hảo Hảo đang ngẩn ra tự vuốt vành tai của mình. Lời của cô rất khó hiểu sao? Hay do chủ tịch luôn ghét dùng não nên mới suy nghĩ lâu như vậy.

"Không có gì." Lấy lại tinh thần, Lăng Hảo Hảo thở dài một hơi, bỗng nhiên nói, "Chẳng qua là đột nhiên đã nghĩ thông suốt một chuyện."

"Một chuyện? Chuyện gì?"

"Tôi nghĩ tôi thật sự yêu Thanh Thủy Ngự Thần rồi." Nghĩ thông suốt, nên mọi thứ đều trở nên đơn giản.

Màu đỏ của đá huyết ngọc dưới ánh mặt trời thoạt nhìn thật chói mắt. . . . . .

※ ※ ※

Ban đêm PUB thật náo nhiệt, thật sống động, vừa thoải mái vừa sôi nổi.

REDPUB nằm trong một góc trên đoạn đường ở khu trung tâm thành phố, nhạc rock’n roll tràn ngập toàn bộ bên trong, phong cách cá tính mạnh mẽ khiến cho mỗi đêm đều có rất nhiều người trẻ tuổi đến.

"Cạn ly!" Một hộp sữa in hình bò sữa Hà Lan giơ lên cao, Lăng Hảo Hảo một tay chống nạnh, một chân để trên ghế, hô to một tiếng, tiếc rằng không có ai hưởng ứng.

"Này, chủ tịch, cậu đang cầm hộp sữa đó, sao cạn ly được?"

"Đúng vậy, chạm vào không có tiếng, không có sức lực gì hết!"

Thành viên câu lạc bộ truyền thông ở một bên vừa chơi đoán số, uống bia, vừa nói lí do không hưởng ứng.

Hứ! Cạn ly còn lắm yêu cầu vậy! "Thì cho sữa tươi vào cốc bia là được thôi."

"Này, người phụ nữ kia! Sao cậu không uống bia luôn đi?" Giang Nội Xương thấy thế phát biểu, đồng thời khinh thường nhìn qua sữa tươi trong tay Lăng Hảo Hảo. Đều lớn rồi, vẫn còn uống đồ trẻ con, nếu không ở chung với cô hai năm, đánh chết anh cũng không tin, người nổi tiếng có phong cách hành sự giống đàn ông trong Đại học G này lại thích uống sữa tươi đến mức chẳng bao giờ để ý đến những đồ uống khác.

"Uống bia, miễn đi." Lăng Hảo Hảo không hề nghĩ ngợi liền từ chối. Lần trước ở nhà Ngự Thần uống ly rượu có nồng độ cực cao kia, về nhà liền sốt 3 ngày, đến bây giờ cô cũng không đụng vào rượu bia. Bảo nhân viên phục vụ lấy một cốc bia, Lăng Hảo Hảo đổ sữa vào cốc.

"Nào, cạn ly!" Cô không ngừng cố gắng, lặp lại động tác vừa rồi.

"A. . . . ." Âm thanh lười biếng kèm theo động tác lười biếng, một đám nam nữ lười như sâu cuối cùng cũng nhấc mông, đứng dậy, giơ ly rượu của mình ra.

Cạch!

Sau một tiếng chạm cốc, một đám người dùng tốc độ nhanh nhất trở lại chỗ ngồi, để chân của mình được nghỉ ngơi nhiều nhất. Lăng Hảo Hảo trợn mắt há mồm dùng toàn tâm đi ăn cùng thành viên. Phồng hai má trở lại chỗ ngồi, cô biết, đám người này trừ ăn thì chỉ có ngủ, nếu không phải hôm nay được ăn miễn phí, chỉ sợ là sẽ không ai đến đây.

"Tuyên Tuyên, chơi oẳn tù tì đi!" Lăng Hảo Hảo nói với Quý Tuyên Tuyên ngồi gần cô nhất.

"Ưmh." Quý Tuyên Tuyên đang cố gắng lấy đồ ăn gật đầu một cái.

"Nhưng, chủ tịch, cậu để tôi ăn xong thức ăn trên bàn đã!" Nếu như không ăn, chờ người khác ăn xong, cô sẽ đau lòng.

"Lão đại, đi vui vẻ." Khang Mỹ Lệ vỗ bả vai Lăng Hảo Hảo, nhắc nhở. Đã hai giờ sáng rồi, đã đến giờ đóng cửa.

"Ưmh. . . . . ." Cố gắng mở mắt ra, Lăng Hảo Hảo lắc đầu.

"Là ai đã trộn lẫn rượu vào sữa của tôi hả?" Cả buổi tối chỉ uống sữa tươi, sao bây giờ lại say khướt, có thể nghĩ ra, 100% sữa của cô bị trộn lẫn rượu.

"Tôi sao biết được!" Khang Mỹ Lệ kéo thân thể lay động của Lăng Hảo Hảo đứng dậy, mỗi lần tụ tập, đều có người trở thành đối tượng bị chỉnh, chẳng qua lần này chủ tịch xui xẻo, trở thành đối tượng bị chỉnh. Còn cuối cùng ai là người đã xuống tay, sorry, cô chỉ lo ăn uống, thật sự không rõ lắm.

"Này, con trai các cậu ai sẽ đưa chủ tịch về đây?" Cô chỉ chủ tịch đại nhân say đến ngã trái ngã phải, hỏi nam sinh bên cạnh.

"Anh ta." Vài đôi tay nhất trí chỉ vào người nào đó đang nhai kẹo cao su, động tác đều đặn như trước đó đã tập luyện mấy lần.

"Tôi sao?" Động tác nhai kẹo cao su ngừng lại, Hạ Thạch nghi ngờ chỉ mình, "Tại sao lại là tôi?"

"Bởi vì nhà cậu với nhà chủ tịch tiện đường!" Nên khá xui xẻo, phải đưa chủ tịch về nhà rồi.

Thật biết cách lấy lí do. Gật đầu sáng tỏ, Hạ Thạch không ý kiến nhận lấy Lăng Hảo Hảo trong tay Khang Mỹ Lệ, cam chịu số phận là kị sĩ hộ hoa.

※ ※ ※

Hai giờ rưỡi rồi, bên trong chếc Ferrari màu đỏ cách biệt thự Lăng gia khoảng 10m, Thanh Thủy Ngự Thần giơ cổ tay lên nhìn đồng hồ một lần nữa. Cô đi đâu rồi? Gọi điện đến nhà cô, cô cũng chưa về nhà, gọi điện thoại cho cô, lại trong trạng thái tắt máy.

Không yên lòng về cô, lại không thể tìm được, đành thuyết phục bản thân như một đứa ngốc ngồi đợi ở đây từ sáu giờ tối đến tận bây giờ. Thời gian trôi qua, nôn nóng trong lòng dần tăng lên, lo lắng, sốt ruột, cùng với khát vọng được gặp cô tạo thành một cảm xúc anh không biết tên.

Người yêu? Đây cũng là cảm xúc nhất định phải trải qua khi có người yêu, vì cô mà cảm nhận.

Trong đêm đen, một chiếc xe BMW màu xám bạc lái vào tầm mắt anh, dừng lại trước cửa biệt thự Lăng gia.

"Lăng Hảo Hảo, đến nhà cậu rồi." Hạ Thạch lắc Lăng Hảo Hảo ngồi ở chỗ kế bên tài xế.

"Tôi ... nhà?" Ngáp một cái thật sâu, cô cố gắng mở to mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh vật bên ngoài có chút quen thuộc, giống như về đến nhà rồi.

"Cảm ơn, cảm ơn cậu!" Cô mở cửa xe ra, loạng choạng xuống xe, muốn tự vào nhà, nhưng tác dụng của cồn vẫn chưa hết, cô muốn đứng lên cũng khó.

"Hay để tôi đưa cậu vào." Hạ Thạch nhai kẹo cao su vòng qua đầu xe, đi đến ghế phụ, ga lăng bế Lăng Hảo Hảo lên.

"Ợ --" cô ợ một hơi rượu, đôi tay theo trực giác ôm lấy cổ anh ta, để tránh bản thân bị ngã xuống. Đàn ông trong câu lạc bộ truyền thông, ở thời điểm mấu chốt, quả nhiên vẫn phát huy công dụng của bọn họ. "Cậu... ôm tôi, sẽ không... sẽ không quá sức chứ?" Cô hỏi.

"Vẫn tốt." So với chiều cao của cô, trọng lượng cơ thể cô rất nhẹ, chỉ là đối với con gái bình thường, vẫn nặng hơn một tí.

Đi tới trước cửa. Nhấn chuông cửa, anh đưa cô vào trong... Nhưng không ai để ý, có một ánh mắt âm u ở chỗ xa...

※ ※ ※

Dưới sự che giấu của bóng đêm, một bóng dáng im hơi lặng tiếng tiến vào tòa nhà, nhẹ nhàng tránh được thiết bị theo dõi, đẩy cửa phòng của người muốn tìm ra.

Ánh trăng soi tỏ không gian, xuyên qua cửa sổ  dịu dàng để lại ánh sáng, nhưng lại không lấn át được hơi thở quỷ dị phát tán. Cô và anh đã lập ra lời hứa, kí khế ước thuộc về Satan, nhưng - cô lại vi phạm, để người đàn ông khác chạm vào thân thể cô...

Thanh Thủy Ngự Thần lạnh lùng đứng bên giường, nhìn chằm chằm Lăng Hảo Hảo đang nằm ngủ say trên đó, tay dần dần nắm thành quyền. Trong ngực có một luồng khí tức giận đang không ngừng cuộn lên, là ghen sao? Có ai ngờ, có một ngày, anh cũng sẽ nhấm nháp tư vị ghen tuông, để sự ghen tuông ăn mòn bản thân. Dù ghen tuông quá mức, dù cô chỉ bị người đàn ông khác ôm lấy mà thôi, nhưng lại khiến lòng anh nổi lên phản ứng lớn như vậy.

Chậm rãi ngồi bên mép giường, anh cẩn thận ngắm kĩ khuôn mặt cô. Mặc đồ ngủ, đôi mắt cô nhắm chặt, thiếu đi phần tỏa sáng, thêm một phần hồn nhiên... Sau đó, tay phải của anh chạm nhẹ vào mái tóc ngắn xinh đẹp của cô, vuốt ve gương mặt cô, lại mơn trớn đôi mắt cô, lông mày của cô, môi của cô, những thứ này đều thuộc về anh, trước giờ anh chưa từng nghĩ muốn để người đàn ông khác chạm vào chúng.

Tay của anh dừng lại trên môi của cô, đầu ngón tay lạnh như băng tiếp xúc với đôi môi đỏ mọng hơi nóng, nhiệt độ của cô cho thấy sự lạnh lẽo của anh. Muốn cô, trong đầu không ngừng thoáng qua ý nghĩ này, là quá quan tâm sao? Nên sau khi nhìn thấy cảnh kia, không khống chế nổi suy nghĩ muốn cô, muốn cô trở thành người phụ nữ của anh. Cô chỉ có thể là mặt trời của anh, mặt trời duy nhất, nếu ánh sáng này chia cho người khác, như vậy, anh tình nguyện tự tay phá hủy mặt trời!

Hồi lâu, đôi mắt phượng quyến rũ chợt lóe, như đã quyết tâm làm điều gì đó. Đôi tay thon dài có lực ôm lấy người đang ngủ say trên giường, chạy về phía bóng đêm ngoài phòng, biến mất dưới ánh trăng.

※ ※ ※

Xe Ferrari màu đỏ chạy nhanh như băng trên đường cái yên tĩnh, chạy về phía vùng ngoại ô. "Ưmh --" Lăng Hảo Hảo nằm trên xe hơi khó chịu kêu một tiếng, nhíu mày, cố gắng mở mắt.

Đau đầu quá! Lắc lắc cái đầu, mờ mịt nhìn cảnh vật lướt nhanh bên ngoài cửa xe, không phải cô về nhà rồi sao? Sao lại... Quay đầu, ngoài ý muốn nhìn người lái xe.

"Ngự Thần, anh. . . . . ." Vừa muốn mở miệng, tốc độ lái xe quá nhanh khiến cảm giác buồn nôn dâng lên trên cổ họng, a..., cô muốn nôn quá! "Dừng -- dừng xe!" Cô kêu lên, che miệng lại. Nếu không dừng xe, khó đảm bảo cô sẽ không nôn ngay trên xe anh.

Két --

Xe dừng lại rừng cây bên cạnh ở vùng ngoại ô. Lăng Hảo Hảo nhanh chóng mở cửa xe, chạy về phía bụi cây.

"Ọe --" thật khó chịu, nếu để cô bắt được kẻ nào chán sống trộn rượu vào sữa của cô, cô nhất định lột da anh ta!

Sau một hồi nôn thỏa thích, cô chạy trở về chỗ cũ, lại nhìn thấy anh đã ra khỏi xe, yên lặng đứng dựa vào thân xe. Dưới ánh trăng, khuôn mặt lạnh lẽo nổi bật quá mức.

"Ừm. . . . . ." Gió mát hiu hiu khiến đầu óc bị say rượu tỉnh táo không ít, có quá nhiều chuyện muốn hỏi anh: Vì sao cô lại ở trên xe anh, sao mặt anh lại lạnh như vậy, sao anh lại lái xe đưa cô tới vùng ngoại ô, vì sao... Nhiều vì sao như thế, khiến cô không biết nên hỏi cái gì trước.

"Em nôn xong rồi sao?" Thanh Thủy Ngự Thần chậm rãi đi đến bên cạnh Lăng Hảo Hảo, âm thanh lạnh như băng không thể hiện bất cứ cảm xúc gì.

"Ừ." Cô gật đầu một cái, vẻ mặt của anh còn lạnh hơn so với lần đầu tiên hai người gặp nhau, trên người anh không có hơi thở tà mị như mọi khi, có sự lạnh lẽo, giống như trên cơ thể đột nhiên không còn suy nghĩ và linh hồn, chỉ còn lại cái xác không hồn. Anh như vậy, khiến cô hơi sợ. Cô lùi về sau một bước, theo trực giác mà tránh né anh.

"Sao vậy, anh khiến em sợ sao?" Anh bước tới gần cô, đưa tay lấy ra khăn tay luôn mang theo người, lau vết bẩn bên môi cô, môi đỏ trái tim gợi lên một đường cong.

Anh đang cười, nhưng lại khiến cô có cảm giác không phải anh đang cười, ánh mắt lạnh như băng và nụ cười lạnh lẽo, giống như Satan trong bóng tối, khinh thường người phàm. Anh nhẹ nhàng lau khóe môi cô, nhưng -- nhưng động tác lau giống như máy móc vậy.

"Anh hôm nay sao thế?" Cô bỏ tay anh đang lau ra, cau mày hỏi.

"Em cảm thấy anh hôm nay thế nào?" Anh thu khăn về, hỏi ngược lại.

"Điều này --" sao cô biết được, cô cũng không phải thần tiên, anh không nói làm sao cô biết anh nghĩ cái gì, "Vậy, tại sao em lại ở trên xe của anh?" Cô chọn một vấn đề dễ trả lời để hỏi.

"Tại sao em lại ở trên xe của anh? Bởi vì -- anh rất muốn gặp em." Anh híp mắt phượng hẹp dài lại, ngón tay lạnh như băng ma sát gương mặt cô, "Tại sao..... Anh lại yêu em?" Anh như đang hỏi cô, cũng như đang lầm bẩm với chính mình.

Bộ dáng của anh, thật sự rất kì lạ.

"Anh bị sốt sao?" Lăng Hảo Hảo giơ tay lên chạm vào trán Thanh Thủy Ngự Thần, đo nhiệt độ của người anh. Lạnh quá! Không cần so với trán mình, cô cũng biết 100% anh không sốt. Nhưng, nhiệt độ cơ thể anh lạnh đến dọa người, như cả người không có máu nóng chảy qua vậy.

Anh kéo tay cô xuống, nhẹ giọng lẩm bẩm: "Thật không cam lòng, anh... Tại sao lại yêu em?" Tình yêu này khiến anh phải nếm trải tư vị đau lòng vì cô. Đau khổ ghen tuông, hóa ra khó chịu như vậy. Ghen tuông trong lòng khiến anh muốn biến cô thành người của anh.

"Này, làm ơn, yêu em có gì mà không cam lòng?" Nhận thấy anh khác thường, muốn an ủi anh, nhưng lời anh nói lại khiến cô tức giận.

Lăng Hảo Hảo hai tay chống nạnh, bĩu môi nói. Anh yêu cô, cô cũng yêu anh, anh có gì không cam lòng chứ!

Anh cúi đầu xuống, cười nham hiểm, "Vậy sao?" Một tay kìm chặt hai tay của cô, một tay ôm eo cô, bờ môi lạnh như băng mút vào mùi hương trên cổ cô.

Anh đang làm gì?! Cô giật mình, đến tận khi trên cổ có cảm giác đau đớn mãnh liệt, mới để cho cô kịp phản ứng.

"Này, thả em ra!" Cô kêu lên.

"Thả em ra, có khả năng không?" Anh nói nhỏ, hài lòng nhìn vết xanh tím trên cổ, "Hảo Hảo, trở thành người phụ nữ của anh." Anh nói, trong ánh mắt lạnh lẽo như băng lóe lên một ngọn lửa.

Anh muốn cô, chỉ khi nào cô thực sự trở thành người phụ nữ của anh, mới có thể xoa dịu cảm giác đau đớn chua xót, cảm giác như muốn nứt ra vậy. Lần đầu tiên anh biết, hóa ra yêu có thể mãnh liệt như vậy, mãnh liệt đến mức nuốt sạch lý trí của con người.

"Trở thành người phụ nữ của anh?!" Cô giật mình nói với anh, nhìn anh. Đôi mắt nghiêm túc, đôi mắt tồn tại cả lạnh lẽo lẫn lửa dục, khiến cho cô hiểu quyết tâm của anh.

Cô yêu anh, đã nghĩ sẽ trở thành người của anh, nhưng đây là chuyện vài năm sau, sau khi anh và cô ở trước mặt thượng đế cùng thề ước, sau khi cô trở thành vợ của anh, chứ không phải hiện tại! Cô dùng sức giãy giụa thoát khỏi tay anh, muốn thoát khỏi tình trạng này. Anh sao thế? Anh chưa bao giờ đối xử cứng rắn với cô như vậy!

"Thả em ra!" Trong đầu cô trống rỗng, trừ nói câu này, cô thực sự không nghĩ ra có thể nói gì.

Anh ngoảnh mặt làm ngơ lời cô nói, ngón tay thon dài tiến vào áo ngủ rộng thùng thình... Cô là của anh, của một mình anh.

Tay của anh!

Mặt Lăng Hảo Hảo không tự chủ mà đỏ lên, đáng chết, sao anh có thể đối xử với cô như vậy, lúc cô hoàn toàn chưa chuẩn bị tốt tâm lí. Cô giơ chân lên định đạp anh để thoát thân, lại bị anh cảnh giác dùng chân giữ chặt chân cô, khiến cô hoàn toàn không thể cử động.

Hô hấp của anh phả vào mặt cô, hương nước hoa nhàn nhạt của anh quẩn quanh mũi cô... Mê hoặc lòng cô... Cô không ngốc, cũng đã được giáo dục về phương diện này, đương nhiên cô biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì. Cô yêu anh, nhưng không muốn xảy ra tình huống này. Anh lạnh lùng, khiến cô không xác định được. Cuối cùng là chuyện gì, lại khiến anh có phản ứng khác thường này?

"Ngự Thần -- anh... anh thả em ra." Cô khó khăn nói ra, hi vọng anh có thể dừng tay.

Anh không nói, tay từ từ vuốt ve từ trên xuống cơ thể phụ nữ, xẹt qua thắt lưng, nhóm lửa trong bụng cô...

"Đừng!" Cô kêu to, từng trận khô nóng trên người liên tiếp đánh tới, nhưng tâm lại không có nhiệt độ, không có ngọt ngào và tình cảm dịu dàng, chỉ nghĩ tại sao anh lại vội vàng như vậy.

"Ngự Thần, anh dừng tay lại, em... em không muốn trong tình trạng này... Em yêu anh, cũng như anh thật sự yêu em, em, nên, nên phải tôn trọng em!"

"Em -- yêu anh?" Lời của cô khiến anh ngừng động tác trên tay, anh ngẩng đầu lên, ánh mắt của anh phức tạp, ngưng mắt nhìn cô thật sâu.

"Đúng, yêu anh, rất yêu rất yêu." Cô lại không chú ý mà dồn nhiều tình cảm cho anh, rất nhiều tình cảm, nhiều đến mức cô không thể thu lại được nữa, "Nhưng, em không thích anh chiếm đoạt, anh coi em là duy nhất, cho em rất nhiều tình cảm, cho nên, em cũng coi anh là duy nhất, cho anh nhiều tình cảm nhất... Nhưng, bây giờ, em thật sự, thật sự khó tưởng tượng tình cảm của chúng ta chân thành đến mức nào." Cô chớp mắt nói, nước mắt tự nhiên cứ chảy xuống gò má.

Anh nhìn nước mắt của cô, chần chừ vươn tay ra lau nước mắt cho cô.

"Em khóc." Anh để tay vừa lau nước mắt lên môi, dùng đầu lưỡi khẽ liếm. Nước mắt mặn quá, đau khổ, đắng chát. Nước mắt của cô làm nhiệt độ trong lòng anh giảm xuống. Lần đầu tiên thấy cô rơi lệ, anh chấn động. Cô kiên cường đến mức có chút quật cường, cô cũng không nói lời nhẹ nhàng nỉ non, cô chói mắt như ánh mặt trời, nhưng lúc này lại đang khóc, vì anh sao? Anh đã làm tổn thương cô sao?

"Đừng khóc." Anh buông lỏng tay đang kìm tay cô, khẽ than nói. Nước mắt của cô làm anh đau lòng hơn cả phần đố kỵ này.

"Em cũng không muốn." Cô chớp mắt, xoa cái mũi chua xót, khóc nức nở nói.

Rơi nước mắt đã là chuyện từ mấy trăm năm trước, cô không phải người mềm yếu như vậy, nước mắt với cô  là một thứ vô cùng xa lạ, nhưng hôm nay... Cô giơ tay lên, muốn lau khô nước mắt trên mặt, lại bị tay anh ngăn lại.

Thanh Thủy Ngự Thần chạm vào mặt Lăng Hảo Hảo,  "Đừng khóc." Anh nói xong, cúi đầu xuống, hôn lông mày của cô, mắt của cô, cuối cùng dừng lại ở nước mắt của cô, nhẹ nhàng mút nước mắt của cô vào, đồng thời cũng dọn dẹp trái tim mình.

Anh không muốn nhìn thấy nước mắt của cô, không muốn nếm cái cảm giác đau lòng này nữa. Anh thề, sẽ không bao giờ để cô phải khóc, "Hôm nay anh, thật sự rất khác thường, bởi vì anh nhìn thấy người đàn ông khác ôm lấy em, nên... Anh rất nóng nảy, sự nóng nảy này khiến anh không thể khống chế, muốn em trở thành người của anh, có lẽ như vậy mới khiến trái tim anh hồi phục lại một chút. Em là người duy nhất trong cuộc đời anh, nếu đã khẳng định, cả đời anh sẽ không đổi, em có hiểu không?" Tâm tình của anh, cô có hiểu không?

"Anh nói... Anh nhìn thấy có người ôm lấy em, nên mới khác thường như vậy?" Bởi vì cô uống say, Hạ Thạch ôm cô về nhà?

Anh thản nhiên gật đầu một cái.

Trời ạ! Nói cả buổi hóa ra là tại anh ghen?!

"Anh đang ghen à?" Nếu như thế, không phải anh quá ghen rồi sao.

"Đúng, anh đang ghen." Chua xót khiến anh rất khó chịu.

"Anh --" thừa nhận thật nhanh, từ không khi không quan tâm cô có yêu anh không, đến bây giờ đã ghen vì cô, cũng là tiến bộ rất lớn rồi. "Em rất vui." Hiếm khi cô dịu dàng vùi đầu vào ngực anh, "Anh chịu ghen vì em, chứng tỏ anh thật sự rất yêu em, có thể gặp được anh, thật sự quá tốt." Thật là tốt quá, nên cô phải cảm ơn trời xanh, đã cho cô gặp được anh.

"Đồng ý với anh, không được khóc, cũng không được --" anh cân nhắc một chút, "Thể xác và tinh thần của em đều thuộc về anh." Anh rất tham, muốn toàn bộ của cô.

"Em. . . . . ." Cô trầm mặc.

"Sao thế?"

"Sẽ cố hết sức!" Vì anh, cô sẽ cố gắng làm được, trên đời này, có lẽ thật sự rất khó để tìm một người yêu cô như anh. Cô nghĩ sẽ vẫn tiếp tục ở bên cạnh anh, mãi mãi về sau...

Full | Lùi trang 7 | Tiếp trang 9

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ