XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện ngôn tình - Vẫn mơ về em - trang 7

Chương 31 - Thời gian quá vội vàng

Nhiều năm sau, khi đã bình tâm, tôi vẫn tự mắng nhiếc bản thân mình.

Tại sao đã biết rõ phải chia tay vậy mà trước khi biệt ly vẫn cố tình hiến dâng cho hắn một đêm ân ái êm đềm bên bờ biển như thế? Tôi làm thế, mới giây trước còn dụ dỗ hắn đến với mình, hai đứa thục mạng quấn lấy nhau, ngay giây sau đã vô duyên vô cớ đòi trở mặt là trở mặt ngay được, mà đã trở mặt là trở mặt triệt để, từ đó mất tăm mất tích, bặt vô âm tín, ân đoạn nghĩa tuyệt, tại sao tôi không nghĩ những hành động thất thường trái ngược dữ dội như trời với đất như băng với lửa đó của mình sẽ khiến Ninh Hiên đau khổ nặng nề khôn xiết. Tôi đã tự tay xích chặt hắn vào mớ kí ức về những quấn quýt ái ân và nỗi băn khoăn của cuộc tình đột nhiên tan vỡ, từ ngày này qua tháng khác, từ năm này qua năm khác, mãi mãi không được giải thoát.

Tôi thật khốn kiếp, chỉ biết đến suy nghĩ ấu trĩ chủ quan nhưng cứ ngỡ là cao thượng vĩ đại của bản thân khi đó: Tôi sắp phải ra đi, e sẽ không còn được ở bên hắn nữa, nên muốn đem thứ quý giá nhất của mình dâng hiến cho hắn trước khi chia xa.

Từ đó, kết quả của vở kịch tôi đã dốc hết tâm trí dàn dựng không chỉ là một đêm khó quên bên bờ biển mà còn là một trái tim quý giá bị giày vò thảm thương giữa hai thái cực nóng bỏng và băng giá.

Tôi đã từng đọc được ở đâu đó câu này: Trước kia em yêu anh, bây giờ em hận anh. Trước kia yêu bao nhiêu thì giờ hận bấy nhiêu.

Tôi biết Ninh Nhiên nhất định hận tôi vô cùng. Bởi hắn đã yêu tôi sâu đậm.

Ngày thứ ba sau khi chia tay Ninh Nhiên, tôi nhận được cuộc điện thoại đang ngóng chờ bấy lâu. Người liên lạc với tôi nói: "Chào cô Tô, hồ sơ của cô rất ấn tượng. Chúc mừng cô, công ty chúng tôi quyết định tuyển dụng cô!"

Điều này có nghĩa là tôi đã tìm được công việc ở nơi khác.

Sang ngày thứ tư, tôi lẳng lặng kéo va li hành lý đã sắp sẵn từ trước ra khỏi nhà.

Khoảng hai ngày sau có lẽ nhà trường sẽ nhận được thư xin thôi việc tôi gửi đến.

Sau khi tôi kéo va li ra bến xe được hai tiếng, hòm thư của tôi cũng sẽ tự động gửi đến cho bố mẹ một bức thư. Tôi tin chắc sau khi đọc thư để lại, hai người sẽ không trách móc tôi vội vã bỏ nhà đi không một lời từ biệt, mà chỉ sẽ đau lòng tự trách mình và thương nhớ tôi. Để bố mẹ yên tâm, trong thư tôi cam đoan: "Bố mẹ, con đã lớn rồi, bố mẹ không phải lo lắng cho con, con biết tự chăm sóc bản thân, nhất định con sẽ tự chăm lo tốt cho mình!"

Tôi nói khi nào tôi đến nơi sẽ liên lạc về nhà ngay, rằng chỗ tôi đến chỉ là tạm thời nên không thể thông báo chính xác địa chỉ cho bố mẹ, tôi đã nộp hồ sơ xin việc từ trước và tìm được công việc rồi, để bố mẹ yên tâm về cuộc sống của tôi.

Hôm đó, sau khi thư kí Đường đưa tôi đến gặp người đó, về đến nhà, tôi đã đau khổ khóc nức nở. Sau đó, tôi bật máy vi tính lên vào mạng, làm ba việc.

Quyết định sẽ đến thành phố nào khi bỏ đi. Tôi chọn thành phố B. Chỉ vì một câu nói của hắn. Hắn nói đó là thành phố hắn thích nhất.

Điên cuồng nộp hồ sơ xin việc đến các công ty xí nghiệp ở thành phố B. Cuối cùng thì hôm qua cũng có một công ty trong số đó đồng ý nhận tôi vào làm.

Viết một lá thư dài để lại cho bố mẹ. Hôm qua tôi đã đặt chế độ gửi thư tự động vào ngày hôm nay. Có lẽ lúc này nó đã được gửi đi, và đang nằm trong hòm thư của bố mẹ.

Tôi ngồi lặng yên trên xe lửa, mắt đăm đăm trông ra cửa sổ. Cảnh sắc bên ngoài mơ hồ lướt qua rất nhanh.

Một cô ngồi bên cạnh đưa cho tôi ít khăn giấy, nói: "Cháu gái, đây là lần đầu tiên xa nhà phải không? Đừng khóc, sau này quen rồi sẽ ổn thôi! Nhìn mắt cháu sưng vù lên kìa, thương quá!"

Tôi khẽ khàng nói cảm ơn, nhận khăn giấy cô đưa. Nước mắt chảy trên mặt thì có thể lau hết được nhưng nước mắt từ trong khóe mắt thì vẫn cứ tiếp tục trào ra.

Nhìn khung cảnh nhòa đi ngoài cửa sổ, tôi biết mình đang đi xa, xa quê hương, xa bố mẹ, xa người tôi yêu.

Nhưng Ninh Hiên, anh biết không, dù cho sau này anh có hận em đến thế nào, em chỉ muốn nói với anh một câu: Em yêu anh! (Trời ơi, tôi sến quá đi mất!)

............Đường phân cách thời gian............

Sắp hết giờ làm việc, điện thoại bắt đầu rung liên tục.

Thấy vậy Đào Tử liền cười cợt tán chuyện: "Tô Nhã, anh chàng si tình kiên trinh của cậu đúng là dù cho mưa hay bão tố, năm này tháng khác tình vẫn vẹn nguyên, quyết không từ bỏ đấy nhỉ! Cậu không tính xem bao giờ thì mềm lòng cho anh ta một cơ hội đi?"

Tôi quay sang lườm nó một cái rồi nói: "Tớ phục cậu quá, làm thế nào mà nói liền một hơi không cần nghỉ ra toàn những điều vô nghĩa thế được nhỉ! Nghe đi này!"

Tôi đưa điện thoại cho Đào Tử. Nó bày bản mặt đầy oán hận không biết tốt xấu, cầm điện thoại ấn nút nghe, rồi cười hí hí gian xảo nói oang oang: "A lô? Anh tìm Tô Nhã à? Tô Nhã đang ở trong nhà vệ sinh! À, Tô Nhã bị táo bón quanh năm nên ngồi trong đó chưa chắc đã ra được ngay, anh không phải đợi đâu. Hả? Em là ai á? Em là Đào Tử, chính là Đào Tử đã nghe điện thoại, nói với anh Tô Nhã bận đi vệ sinh hôm qua, hôm kia, và hôm kìa ấy!..."

Tôi thực muốn xé toác cái miệng đang leo lẻo của Đào Tử ra! Nó dám bán đứng tôi sống sượng thế kia!

Tôi giật điện thoại từ tay Đào Tử, tặng thêm một động tác cắt cổ đầy bạo lực để uy hiếp nó, rồi đưa điện thoại lên tai, nói: "Hi! Thế nào nhỉ, vừa rồi là giờ thư giãn thường nhật!"

Người ở đầu dây bên kia bật cười, nói: "Ừ! Tô Nhã, thế nào nhỉ, vừa rồi rất buồn cười!"

Tôi phát hoảng, mồ hôi thi nhau tuôn rơi.

Tôi hỏi: "Anh tìm em có việc gì?"

Đầu dây bên kia nói: "Không có gì, chỉ muốn mời em ăn tối thôi!"

Tôi nói: "Thế nào nhỉ, hôm nay có lẽ em phải làm thêm giờ, hay để lần sau chúng ta đi vậy!"

Đầu dây bên kia nói: "Tô Nhã, em biết không, bao năm rồi mà thói quen của em vẫn không hề thay đổi. Mỗi khi em chột dạ hay định nói dối là đầu câu thế nào cũng dùng đến ba từ "thế nào nhỉ"! Hơn nữa trật tự chủ vị trong câu sau cũng rất loạn!"

Tôi lại hoảng! Tôi càng hoảng! Hoảng quá hoảng quá!

Tôi nói: "Á! Còn có chuyện đấy à! Ha ha! Thế mà em không phát hiện ra! Ha ha ha!"

Đầu dây bên kia thở dài, nói: "Tô Nhã, nể mặt anh một lần đi, hôm nay là sinh nhật anh!" Cuối cùng còn chốt lại một câu cẩn thận: "Đã sáu năm liền em quên sinh nhật anh rồi!"

Tôi giật thót mình, trong đầu ầm vang chấn động, thân thể kêu răng rắc, nứt rạn.

Bố khỉ! Bà đây sợ nhất kẻ nào lấy sinh nhật ra uy hiếp! Lần nào cũng bị hạ gục! Tên này không chỉ lấy sinh nhật ra ép tôi mà còn triệt để gom tình xưa nghĩa cũ ra ép tôi đây!

Tôi bất lực thở dài, chúc đầu dây bên kia: "Chúc mừng sinh nhật anh, Trác Hạo!"

Hết giờ làm việc, bước ra khỏi tòa nhà văn phòng, tôi không ngạc nhiên khi trông thấy một anh chàng đẹp trai đứng đợi bên chiếc xe hơi sang trọng. Đào Tử nở một nụ cười gian xảo khó hiểu rồi "bai bai" tôi; Trác Hạo vừa trông thấy tôi xuất hiện liền tiến lại phía tôi. Người chưa tới đã thấy hoa đến trước. Tôi ngỡ ngàng trước sự xuất hiện đột ngột của bó hoa hồng to tướng trước mặt, ngạc nhiên hỏi Trác Hạo: "Bây giờ thịnh hành mốt người được chúc mừng sinh nhật tặng hoa cho người chúc mừng sinh nhật à?"

Trác Hạo bật cười nói: "Bình thường anh rất muốn tặng hoa cho em nhưng chỉ sợ em từ chối thì mất mặt lắm. Dù sao hôm nay cũng là sinh nhật anh, chọn ngày này để tặng em bó hoa, chắc em sẽ chiếu cố không nỡ thẳng thừng cự tuyệt chứ?" Rồi như sợ tôi sẽ từ chối thật, anh nhấn mạnh thêm lần nữa: "Dù sao hôm nay cũng là sinh nhật anh!"

Tôi nhìn ánh mắt kì vọng cùng vẻ thấp thỏm thoáng hiện lên trên khuôn mặt anh ta, đành thở dài đưa tay ra nhận bó hoa hồng đỏ rực vừa nhìn đã thấy hoảng hồn kia.

Trước kia, khi tôi còn chưa tốt nghiệp đại học, Trác Hạo cũng đã từng tặng hoa cho tôi. Ngày ấy tôi còn là một cô gái ngây thơ hồn nhiên, cũng yêu thích hoa hồng đỏ theo kiểu mấy cô nàng cùng trang lứa. Mỗi lần nhận hoa của anh, tôi đều vui sướng nhảy nhót tung tăng rất lâu, trong bụng chỉ nghĩ xem nên khoe khoang thế nào cho Tiêu Tiêu lác mắt. Bây giờ nhớ lại, tôi khi đó thật là ấu trĩ nực cười. Nhưng như thế lại rất vui.

Khi đó hoa hồng đối với tôi dường như chỉ là một thứ để khoe khoang.

Rồi tôi chia tay Trác Hạo, hẹn hò với Ninh Nhiên, nghĩ kỹ lại mới biết hắn chưa từng tặng tôi bông hồng nào.

Không phải hắn không tặng, mà là chưa kịp tặng. Tôi còn chưa kịp nhận bông hồng đỏ tượng trưng cho tình yêu của hắn thì hai chúng tôi đã buộc phải chia tay.

Nhìn những cánh hoa hồng mềm mại tươi tắn đỏ thắm trước ngực tôi cảm thấy lòng mình lại bắt đầu rớm máu, thứ máu đỏ thắm như màu hoa. Cơn đau dai dẳng đã bao năm nay chưa bao giờ dứt, ăn sâu vào từng ngóc ngách trong con người tôi. Chỉ cần nghĩ đến hắn, cơn đau này liền thấm đẫm máu tươi, khoan sâu vào xương cốt, đau buốt tim gan.

Trác Hạo gọi tôi: "Tô Nhã?" Tôi ngơ ngác ngẩng đầu nhìn anh.

Anh mấp máy môi, hình như đang do dự định nói chuyện gì lại thôi, rồi anh mỉm cười, nói: "Lên xe đi!"

Bao năm rồi, ai cũng thay đổi. Tôi ngày càng đắm chìm vào nội tâm, còn Trác Hạo trở nên nhẫn nại khoan dung hơn.

Trác Hạo của trước kia bừng bừng khí thế là thế, có bao giờ biết nhân nhượng với phụ nữ thế này? Còn Trác Hạo của hôm nay lại có thể không tính toán so đo với một cô gái ngồi trước mặt anh, nhưng trong lòng chỉ nghĩ đến người khác, chuyện khác.

Thực ra không chỉ riêng với Trác Hạo, mà đối mặt với bất kỳ người đàn ông nào tôi đều không khỏi nhớ đến Ninh Nhiên. Có điều Trác Hạo là người tôi gặp gỡ nhiều hơn cả, nên tình trạng bỗng nhiên mất hồn của tôi cũng diễn ra trước mặt anh hết lần này đến lần khác.

Đối với Trác Hạo trước kia, đây là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận được. Nhưng Trác Hạo bây giờ lại nói rằng: "Con trai thì nên rộng lượng một chút, phụ nữ chẳng phải là để cưng chiều và yêu thương đó sao?"

Tôi nghe anh nói những lời này mà không nhịn được cười.

Tôi có cảm giác: Trác Hạo bây giờ thực sự rất phù hợp làm anh em với tôi.

Chương 32 - Anh là bóng ma trong lòng em

Tôi nâng ly rượu, nói: "Trác Hạo, chúc anh sinh nhật vui vẻ!"

Anh cũng nâng ly chạm cốc với tôi rồi uống cạn một hơi.

Tôi đưa tặng anh một chiếc cà vạt, nói: "Vội quá nên em không có thời gian chọn được quà đẹp hơn, nhưng anh đừng xem thường chiếc cà vạt này, chiều nay em phải giả vờ đau bụng đi bệnh viện để chạy đi mua quà cho anh đấy!"

Trác Hạo nhận món quà, cười rạng rỡ nói: "Em đến dự sinh nhật cùng anh thế này anh đã mừng lắm rồi, không ngờ còn nhận được quà nữa, đúng là niềm vui ngoài mong đợi!"

Tôi cũng cười: "Anh nói thế hóa ra em lại quá không phải rồi!"

Trác Hạo nhìn tôi, vẻ mặt lại như muốn nói điều gì nhưng rồi thôi. Từ trước đến nay anh chưa bao giờ là người thiếu quyết đoán như vậy. Tôi không chịu nổi một người vốn rất quả quyết hoạt bát như anh giờ trở nên ngập ngừng rụt rè như mấy chị phụ nữ thế này. Anh không dám mở lời thì tôi sẽ giúp anh bắt đầu câu chuyện, tôi hỏi: "Trác Hạo, anh có chuyện gì muốn nói phải không? Anh đã ấp a ấp úng thế này mấy lần rồi!"

Trác Hạo đưa tay lên xoa cằm rồi lại cho tay vào túi quần lấy ra một chiếc hộp vuông đặt lên bàn, đẩy nó về phía tôi, nói: "Tuần trước anh đi họp bên Thụy Sĩ có mua một chiếc đồng hồ. Vừa hay nhớ em nói đồng hồ của em để rơi vào nước hỏng pin rồi, em giữ lấy cái này để còn xem giờ giấc!"

Tôi vừa mở chiếc hộp vừa thản nhiên nói: "Dọa em chết khiếp, anh vừa bỏ ra em lại cứ tưởng là hộp đựng nhẫn chứ. Em còn nghĩ cái hộp to thế này bên trong nhất định phải là chiếc nhẫn to lắm, viên kim cương bên trên to bằng quả trứng chim bồ câu sao đủ, ít nhất cũng phải to bằng trứng đà điểu!"

Nghe tôi nói Trác Hạo không nhịn được cười. Cười xong anh nhìn tôi, nói đầy ý tứ: "Anh cũng muốn mua nhẫn lắm nhưng sợ em không nhận."

Tôi đóng nắp hộp rồi đẩy nó lại phía Trác Hạo, "Đồng hồ đẹp lắm nhưng đáng tiếc lại là hàng thật. Đây mà là hàng giả thì em sẽ nhận ngay không cần nghĩ ngợi gì. Em chỉ là một nhân viên văn phòng quèn, hằng ngày đeo chiếc đồng hồ xịn này ra ra vào vào e là không bảo toàn được tính mạng mất."

Trác Hạo một tay xoa cằm, một tay gõ nhẹ lên mặt bàn, tiếng gõ tuy không lớn nhưng nghe vụn vặt, lộn xộn. Anh cúi đầu trầm ngâm một lát, rồi lại ngẩng đầu lên nhìn tôi chậm rãi nói: "Tô Nhã, bao nhiêu năm rồi, ngày đó em cũng chỉ ở bên cậu ta có mấy tháng thôi, mà sao đến giờ vẫn không quên được? Trước đó chúng ta yêu nhau ít nhiều cũng phải được một năm, nhưng có vẻ bây giờ bất luận anh có làm gì em cũng chẳng buồn để mắt!"

Tôi nói: "Trác Hạo, tình cảm là thứ không thể đem ra so sánh được. Anh không thấy thực ra chúng ta là bạn bè phù hợp hơn sao?"

Trác Hạo cười gượng: "Trước kia thấy em non nớt, cứ nghĩ đời này kiếp này em sẽ mãi dựa vào anh. Chỉ tại anh quá tự tin, cho rằng có thể lèo lái cả chuyện tình cảm nghiêm túc lẫn chơi bời bên ngoài, cho rằng mình có thể giải quyết mọi chuyện dễ như trở bàn tay, cuối cùng lại thành ra đánh mất người mình yêu!"

Bao năm nay, tôi và Trác Hạo vẫn luôn giữ thái độ im lặng trước chuyện cũ. Trong lòng chúng tôi đều hiểu rõ mọi chuyện bắt đầu kết thúc ra sao, nhưng không một ai nhắc đến.

Đó là chuyện xưa cũ giữa tôi và một người xưa cũ, chẳng thể nào trở lại. Đã là xưa cũ thì đâu cần nhắc đến nữa.

Vốn dĩ tôi tưởng Trác Hạo cũng nghĩ như vậy. Nhưng mấy năm nay anh ngày càng đối tốt với tôi, ngày càng rộng lượng, ngày càng nhân nhượng, thậm chí là ngày càng thương xót. Tôi không phải đứa ngốc, cách anh đối xử với tôi khiến tôi dần cảm thấy anh không chỉ muốn là quá khứ của tôi, mà còn muốn trở thành hiện tại, thành tương lai của tôi.

Điều vẫn khiến tôi mù mờ không hiểu nổi là Trác Hạo gần như đã rong chơi thưởng ngoạn hầu hết hoa thơm cỏ đẹp trong rừng, gặp gỡ không ít cây xanh chồi biếc tinh tú tươi đẹp, vì sao cuối cùng vẫn chỉ nhắm đến cái cây xấu xí nghiêng ngả là tôi?

Không hiểu anh thấy gì tốt đẹp ở tôi. Hay lại bởi con cá mất mới là con cá to, thứ để vuột rồi mới là thứ đáng quý nhất?

Dù cho Trác Hạo xuất phát từ tâm lý nào, thì bây giờ anh cũng đã không trẻ trung gì nữa, nếu cứ tiếp tục dùng dằng thế này e rằng tôi sẽ thành tội nhân của nhà họ Trác mất.

Có một số điều đã đến lúc phải nói rõ rồi. Không thể vì sợ làm tổn thương nhau mà quanh co mập mờ không dám nói câu cự tuyệt, để người ta tiếp tục nuôi hy vọng. Kỳ thực càng kéo dài chỉ càng khiến tổn thương thêm lớn mà thôi.

Tôi nói: "Trác Hạo, sau sinh nhật này anh đã ba mươi tư tuổi rồi!"

Trác Hạo nói: "Ừ, thời gian trôi nhanh thật, năm đó quen em, em mới chỉ là cô thiếu nữ, bây giờ đã trở thành một người phụ nữ đích thực rồi!"

Tôi không khỏi phì cười: "Sao nghe anh nói em lại có cảm giác mình đã bước sang tuổi trung niên rồi? Nhưng Trác Hạo, phong độ anh vẫn không kém năm xưa. Có điều hoa đẹp không nở mãi, tuổi xuân không còn mãi, anh cũng nên nghĩ đến chuyện chung thân đại sự của mình đi. Còn không mau mau kiếm lấy một cô dâu, em sợ anh sẽ trở thành tội nhân lịch sử gây tuyệt tự nhà họ Trác đấy!"

Trác Hạo châm thuốc. Khuôn mặt ẩn sau làn khói nửa tỏ nửa mờ trở nên trầm lắng hơn. Anh nhìn tôi nói: "Tô Nhã, bao năm rồi em cũng biết, anh không hề lông bông. Anh vẫn đang đợi em."

Bàn tay cầm đũa của tôi bỗng run run. Không hiểu sao tôi bỗng nghĩ tới một câu nói thịnh hành trên mạng: Anh nói xem, anh thấy em tốt ở chỗ nào để em sửa!

Tôi nói: "Trác Hạo, bao năm rồi anh cũng biết, trái tim em bây giờ không thể tiếp nhận thêm ai khác nữa."

Anh không tiếp lời, tôi cũng im lặng. Một lúc sau tôi không chịu được phải lên tiếng phá tan sự lúng túng nặng nề. Tôi nói: "Trác Hạo, tình cảm anh dành cho em đến tám phần là ngộ nhận. Anh chưa từng bị con gái bỏ nên mới cảm thấy em không giống những cô gái khác. Anh đã bao giờ nghĩ có thể tình cảm anh dành cho em thực ra không hề tự nhiên, nói không chừng chỉ là ham muốn chinh phục lại thôi cũng nên?"

Thật khó tưởng tượng lại có một ngày tôi có thể ngồi nói chuyện cởi mở chân tình với người đàn ông cố chấp này.

Trác Hạo dụi tắt điếu thuốc, nghiêng người về phía trước nhìn tôi, nói rành mạch từng từ: "Tô Nhã, anh hơn em bảy tuổi. Hôm nay đã tròn ba mươi tư tuổi rồi, đã qua cái thời tuổi trẻ bốc đồng. Giờ đây, đâu là hành động theo cảm tính, đâu là càng thua càng muốn chinh phục, đâu là yêu thật lòng, đâu là biết quý trọng, anh đều hiểu rất rõ. Ninh Hiên đã ra nước ngoài nhiều năm rồi, cho dù bây giờ em vẫn không thể từ bỏ được cậu ta nhưng anh tin là sớm muộn gì thời gian cũng sẽ mang đi, xóa mờ và chữa lành mọi nỗi đau và những chuyện không như ý. Vì thế..." Nói đến đây, Trác Hạo dừng lại, nhấc ly rượu trước mặt lên rồi nói tiếp: "Chúng ta hãy cạn ly vì những chuyện đã qua! Sau buổi tối ngày hôm nay chuyện cũ đừng nghĩ đến nữa; người cũ cũng hãy chôn sâu xuống đáy lòng. Sau này chỉ nhìn về tương lai phía trước thôi, em thấy sao?"

Mắt tôi ươn ướt, lời Trác Hạo nói đã chạm đến rái tim tôi. Tôi nhấc ly rượu lên, mỉm cười chạm ly cùng anh, nụ cười làm giọt nước mắt vốn đọng trên khóe mắt tuôn rơi. Nước mắt trào ra nhưng tôi vẫn kiên cường mỉm cười. Bao năm trôi qua, dường như mãi đến lúc này tôi mới tìm được phương hướng, ý chí phấn đấu cho cuộc đời mình, tôi không thể cứ tiếp tục qua ngày đoạn tháng thế này nữa. Những lời Trác Hạo nói đã phần nào giúp tôi phấn chấn trở lại.

Tôi cười nói: "Đúng! Cạn ly vì những chuyện đã qua!"

Rượu hòa lẫn nước mắt cùng trôi xuống bụng, nóng ấm, cay sè. Và còn hơi chan chát.

Trong nháy mắt, hương vị giao thoa phức tạp này tan ra trên đầu lưỡi, trong cổ họng và dạ dày tôi.

Mọi thứ dù tốt dù xấu rồi đều sẽ qua đi. Bất luận ta có đau lòng hay không, thời gian vẫn cứ chạy về phía trước. Ký ức rồi sẽ phai mờ, dù có liều mạng tranh giữ thế nào chăng nữa, sinh mệnh cũng sẽ dần suy kiệt, chẳng ai ngăn nổi thời gian cuốn trôi tất cả.

Đời người thực rất ngắn ngủi. Trác Hạo đã nói một câu rất đúng: thời gian có thể mang đi tất cả. Còn con người sống trên đời vẫn phải nhìn về phía trước.

Sáu năm nay, Ninh Hiên đã trở thành bóng ma trong lòng tôi, từ ký ức điều khiển mọi cảm xúc trong tôi. Giờ đây chẳng phải tôi nên từ bỏ bóng ma này, học cách hướng tới tương lai hay sao?

Nói là vậy, nhưng liệu tôi có thể thực sự từ bỏ được không?

Tôi đến thành phố B khi mới hai mốt tuổi, mang theo một trái tim đã chết, và một cái xác không hồn. Sáu năm đã trôi qua, điểm khác biệt duy nhất giữa Tô Nhã của hôm nay với Tô Nhã khi mới đặt chân đến đây chỉ là tuổi tác. Còn lại không có gì thay đổi, vẫn một trái tim đã chết, vẫn một cái xác không hồn.

Kể từ khi rời bỏ thành phố A, từ khi rời xa Ninh Hiên, toàn bộ sức sống của tôi cũng đã lụi tàn không vương sót.

Sáu năm trước, sau khi đã ổn định xong cuộc sống ở thành phố B, tôi gọi điện về nhà, tôi khóc, bố mẹ cũng khóc.

Mẹ nói: "Con ơi, bố mẹ làm khổ con rồi!"

Bố nói: "Tô Nhã, là tại bố không tốt!"

Tôi nói: "Bố mẹ, con đã làm mất mặt bố mẹ, con đã yêu một cậu học sinh cấp Ba."

Mẹ nói: "Con ngốc quá, bây giờ còn nói những chuyện đó làm gì? Con sống vui vẻ là được. Bây giờ bố mẹ không mong gì ngoài từ nay về sau con được hạnh phúc!"

Bố hỏi tôi: "Tô Nhã, sau này con vẫn sẽ vui vẻ chứ? Phải không?"

Tôi vừa gạt nước mắt vừa sống chết khẳng định: "Vâng, nhất định con sẽ sống vui vẻ!"

Mẹ kể với tôi: "Tô Nhã, sau khi con đi cậu bé đó đã đến nhà tìm con. Cậu ta như phát điên, trông sợ lắm. Cậu ta nói cậu ta không chia tay, cũng không tin con có thể chia tay. Cậu ta nói cô ơi, cháu xin cô, cô nói cho cháu biết Tô Nhã ở đâu, cháu phải gặp cô ấy, nếu không cháu chết mất; cậu ta còn van xin mẹ: Cô ơi, cô đừng trách mắng Tô Nhã đã yêu cháu, đợi cháu tốt nghiệp rồi hai chúng cháu sẽ cùng ra nước ngoài, cháu cầu xin cô đừng chia rẽ chúng cháu, cháu hứa nhất định sẽ đối xử tốt với cô ấy cả đời, thật đấy, cháu không phải đứa trẻ con!"

"Mẹ nói cô không hề phản đối chuyện của hai đứa, cô đâu đã biết hai đứa yêu nhau thì phản đối thế nào được; cô cũng không biết Tô Nhã đi đâu, có lẽ nó sợ cháu tới tìm nên ngay đến bố mẹ cũng đang tâm giấu giếm."

"Mẹ nói xong thì cậu bé đó, Ninh Hiên phải không, nó liền ngồi sụp xuống sàn, bất động. Mẹ và bố con tưởng cậu ta đang khóc nhưng khi cúi xuống nhìn thì không phải, nhưng trông bộ dạng còn khủng khiếp hơn khóc nhiều. Cậu ta như bị ma nhập, miệng cứ lẩm bẩm sao có thể vì mấy tấm ảnh mà thành ra thế này? Không thể như thế được!"

Nghe mẹ kể mà trái tim tôi đau nhói, tan nát

Chương 33 - Tình bạn vĩ đại

Tôi hỏi mẹ: "Mẹ ơi, thế cậu ta có sao không?"

Mẹ nói: "Sau này không thấy đến nữa. Chỉ nghe cô đã chạy việc cho con kể là cậu ta nghỉ học khá lâu, hình như ốm nặng. Rồi sau đó gia đình làm thủ tục cho đi du học luôn."

Sau cuộc điện thoại đó tôi cũng lâm bệnh nặng. Cả ngày nằm mê man, có lúc thấy mình đang ở thành phố A, có lúc biết rõ rằng mình vừa nằm mơ, cảm thấy Ninh Hiên đang ở ngay bên, đưa tay lên chạm vào hắn, lại chợt hốt hoảng nhận ra mình đã xa hắn ngàn dặm.

Tôi cứ lúc tỉnh lúc mơ nằm liệt giường, nhưng dù là lúc tỉnh táo hay trong cơn mê man, dường như nước mắt tôi không lúc nào ngừng rơi.

Tôi tưởng mình sẽ không qua khỏi trận ốm này, chết đi cũng tốt, coi như là một sự giải thoát.

Thế nhưng cuối cùng tôi vẫn khỏe lại.

Về công việc, vì thời gian nghỉ ốm quá lâu nên tôi đã bị sa thải. Đành phải tìm việc lại từ đầu.

Những ngày sau đó tôi chỉ ăn mì tôm cầm hơi, không dám than với mẹ nửa lời về tình trạng túng quẫn của mình. Cả nhà vừa trải qua một cơn đại nạn, tôi không nên lại chìa tay xin tiền.

Tôi nộp hồ sơ xin việc hết công ty này đến công ty khác, cả ngày chỉ xoay quanh phỏng vấn với úp mì. Hy vọng và thất vọng cứ thế nối tiếp đan xen, khi gần như đã trở nên tê liệt, tôi vô tình gặp lại Trác Hạo.

Đến tận lúc ấy, ngỡ ngàng đối mặt với anh, tôi mới nhớ ra trước kia mình vẫn chưa hỏi anh chuyển trụ sở công ty đến nơi nào.

Thì ra là thành phố B.

Vừa thấy Trác Hạo tôi lền nghĩ ngay đến một câu, không phải "nhân sinh hà xứ bất tương phùng" mà là "chết tiệt, đúng là oan gia ngõ hẹp"!

Tôi đã từng khẳng khái tuyên thệ với anh ta: Em và Ninh Hiên sẽ không bao giờ rời xa nhau, hai chúng em sẽ ở bên nhau trọn đời trọn kiếp!

Thế mà chưa đến nửa năm sau, tôi đã gặp lại Trác Hạo trong tình huống đầy bi kịch này! Khi tôi và Ninh Hiên không chỉ đã rời xa nhau mà đời này kiếp này mãi chẳng thể ở bên nhau được nữa!

Chẳng trách các cụ vẫn bảo, đừng nói trước mà bước không qua.

Tôi đã tự tin bao nhiêu khi nói câu: Chúng em sẽ không xa nhau, chúng em nhất định sẽ ở bên nhau!

Nhưng ngoảnh đi ngoảnh lại mọi thứ đều đảo ngược hết cả.

Vừa thấy Trác Hạo, tôi quay lưng bỏ chạy, chẳng còn quan tâm đến phỏng vấn gì nữa.

Trác Hạo thấy tôi chạy thì vội vàng đuổi theo.

Anh nhanh chân hơn tôi, nhanh chóng bắt kịp và giữ tôi lại. Sau đó dùng đủ mọi hình thức hỏi han thẩm vấn để nắm được tình trạng tôi lúc ấy. Sau đó lại âm thầm thu xếp cho tôi một công việc ở trung tâm triển lãm.

Ban đầu tôi cứ nghĩ mình khổ tận cam lai số đỏ, cuối cùng cũng gặp được người nhận ra năng lực tiềm ẩn của mình. Phải đến gần một năm sau, trong lúc nói chuyện với sếp, tôi mới vô tình biết mình được nhận vào đây làm hoàn toàn không phải nhờ mấy ưu điểm sức khỏe tốt, gia thế trong sạch, nói năng lưu loát, sở thích lành mạnh vân vân viết trong đơn xin việc, mà hoàn toàn do tác động từ bên trong của Trác Hạo.

Anh đã bỏ ra một số tiền không nhỏ hỗ trợ tu sửa trung tâm triển lãm, sau đó vô tình để lộ tâm sự "có một người bạn đang tìm việc".

Và thế là bạn của anh ta, đồng chí Tô Nhã, liền đường đường chính chính trở thành nhân viên mới của trung tâm triển lãm.

Biết cộng việc mình đang làm có được nhờ đâu, bao kiêu ngạo cũng như nhuệ khí ngang tàn trong tôi đều bay biến hết. Tôi không dám hùng hổ chạy đến trước mặt Trác Hạo đập bàn đập ghế nói ra những câu ngu ngốc kiểu: "Tôi không cần dựa dẫm vào người khác, tôi chỉ dựa vào chính tôi."

Tôi lặng lẽ giả vờ không hay biết, lặng lẽ tiếp nhận ý tốt của anh, lặng lẽ tự nhủ mình không mắc nợ anh, cứ vờ như không hề nhận ra tấm lòng của Trác Hạo.

Anh thường ngập ngừng hỏi tôi: "Tô Nhã, em thấy anh có chỗ nào khác trước không?"

Tôi thường giả bộ ngạc nhiên đáp: "Á? Anh không nói em cũng không để ý kỹ, giờ hình như anh còn đẹp trai hơn hồi trước!"

Thực ra tôi biết ý anh muốn hỏi: Tô Nhã, em thấy không, anh đã không còn lằng nhằng gì với mấy cô gái kia nữa rồi.

Thực ra ý tôi muốn nói: Trác Hạo, dù cho anh có thay đổi thế nào, cả đời này em cũng không thể yêu thêm ai khác nữa rồi.

Cả đời này em chỉ yêu một người. Cho dù sau này chúng em không thể ở bên nhau nhưng em vẫn chỉ yêu mình người đó.

Người đó không phải anh, mà là Ninh Hiên.

Tôi nói: "Trác Hạo, em sẽ thử lấy lại tinh thần, dần bước ra khỏi cái bóng của quá khứ. Nhưng em muốn nói, chưa chắc thử rồi em sẽ có thể thành công. Vì thế anh đừng lãng phí thời gian với em, anh quả thực cũng không còn trẻ nữa đâu!"

Trác Hạo bật cười: "Thế cũng được, anh sẽ thử không quanh quẩn treo cổ trên cái cây mang tên Tô Nhã này xem. Nhưng trong thời gian chưa tìm được đối tượng phù hợp, anh vẫn sẽ tiếp tục quấy rầy em đấy. Từ chối anh là quyền của em, có cho em cơ hội tiếp tục từ chối hay không lại là quyền của anh!"

Tôi cũng cười. Tôi hỏi: "Trác Hạo, anh thích em ở điểm nào?"

Anh nói: "Đây cũng là điều anh nghĩ mãi không ra. Nói về nhan sắc, thực ra còn rất nhiều người xinh đẹp hơn em; nói về học thức, học lực của em quả thực cũng không cao, nói về tính tình, em căn bản không thể xếp vào hàng dịu dàng thùy mị, thậm chí còn khá cứng đầu. Nghĩ đi nghĩ lại anh không thể tìm ra chỗ hơn người của em, nhưng đặt em cùng với những cô gái hơn người một hai bậc kia thì lại chỉ có em khiến anh yêu thương nhất!"

Mấy câu đầu tiên của anh làm tôi sửng sốt vô cùng, dám cả chê bai tôi không ra gì cả! Nhưng mấy câu sau lại khiến tim tôi mềm nhũn, ấm áp.

Tôi gần như quên rằng người đang ngồi trước mặt mình vốn dĩ là bậc thầy về những lời đường mật.

Tôi nói: "Thì ra anh đồng cảm với em."

Trác Hạo nói: "Không, không phải đồng cảm, Tô Nhã, anh thương xót em. Anh luôn cảm thấy mình là người có trách nhiệm trong nỗi buồn dai dẳng này của em." Nói đến đây nét mặt Trác Hạo lộ vẻ u sầu khiến tôi sững người. Thấy tôi sững sờ, anh nhíu mày, trầm ngâm nói: "Anh luôn nghĩ, nếu như ban đầu anh... thì em sẽ không... sẽ không chia tay anh. Nếu không chia tay anh, sau đó em sẽ không ở bên Ninh Hiên. Nếu em không ở bên cậu ta thì bây giờ đã không phải trải qua những ngày tháng đau khổ thế này!"

Anh nói có phần ấp úng nhưng tôi nghe mà càng ngây dại.

Tôi chợt nhớ ra đoạn văn vô cùng hoa mỹ rất hay được nhắc tới trong dân gian: Thời đó tôi không nên lấy chồng, nếu không lấy chồng thì chồng tôi đã không chết, nếu chồng tôi không chết thì bây giờ tôi cũng không rơi vào tình cảnh đau khổ thế này...

Nghĩ vậy tôi phì cười. Trác Hạo hỏi tôi: "Em thấy anh buồn cười lắm à?"

Tôi đáp: "Trác Hạo, kiểu giải thích theo phép loại suy như của anh được gọi là hiệu ứng vòng đời bươm bướm đấy!" Anh nghe vậy cũng bật cười theo. Tôi lại nói: "Em có vui hay không, có hạnh phúc hay không tất cả đều do em tự chọn lấy, không liên quan đến ai cả. Anh quả thực không nên vơ hết lỗi về mình như vậy. Nhưng thực sự em không ngờ, anh vật lộn trong chốn thương trường khốc liệt bao nhiêu năm trời vậy mà vẫn giữ được tấm lòng lương thiện tích đức như thế." Bỗng nhiên tôi lại muốn bày trò trêu anh, tôi nghiêm mặt hỏi: "Trác Hạo, anh nói thật cho em biết, thật ra anh đang giấu em một bí mật phải không?"

Trác Hạo thoáng biến sắc mặt, nhưng ngay sau đó đã nhếch miệng cười, lặng lẽ nhìn tôi không trả lời.

Sự im lặng của anh làm tôi hơi lúng túng, lắc đầu rũ sạch mọi gượng gạo, tôi thản nhiên như không nói tiếp: "Trác Hạo, có phải anh chính là cháu trai Lôi Phong không? Nếu không sao anh lại có trái tim tu nhân tích đức thế..."

Trác Hạo nhìn tôi, chậm rãi mở miệng nói: "Tô Nhã, từ trước đến nay chỉ có em là người con gái duy nhất dám đùa với anh thế thôi!"

Hôm sau, vừa đến văn phòng Đào Tử đã chạy ngay đến chỗ tôi hỏi han: "Tối qua ai chịu ai thế?"

Tôi đẩy ngay cái đầu nổi đầy mụn do hoóc môn cục bộ tiết quá nhiều của cô nàng sang một bên, trịnh trọng nói: "Giữa tôi và Trác Hạo là tình bạn vĩ đại vô cùng trong sáng, cảm ơn!"

Đào Tử chớp chớp mắt, đột nhiên hỏi: "Cậu đọc Thời hoàng kim của Vương Tiểu Ba chưa?"

Tôi đáp: "Mới xem qua bìa thôi."

Đào Tử lập tức nhìn tôi khinh khỉnh, "Xí! Nói cho cậu biết, tình bạn vĩ đại tuyệt đối không bao giờ là tình bạn khác giới. Thời hoàng kim cho chúng ta thấy, phàm là tình bạn vĩ đại giữa nam và nữ thì cuối cùng cũng đều phát triển đến cái giường mà thôi!"

Tôi trừng mắt nhìn nó gầm lên: "Biến!"

Tôi hung hăng quát Đào Tử "biến" xong, lại nói với thêm một câu: "Trước khi biến thì đưa Thời hoàng kim cho đây mượn! Để... ừm... nghiên cứu!"

Đào Tử là fan hâm mộ trung thành của văn sĩ Tiểu Ba, nó vừa tìm sách vừa hỏi tôi: "Tô Nhã, cậu đã biết hợp đồng triển lãm kinh thiên động địa trung tâm mình mới nhận chưa?"

Tôi cầm quyển sách, cảm thấy rất quen, thì vốn đã bảo tôi từng xem qua bìa rồi mà.

Tôi vừa giở sách tìm kiếm bản chất của tình bạn vĩ đại, vừa bâng quơ trả lời Đào Tử: "Không biết!" Đợi não xử lý xong câu hỏi của Đào Tử, tôi mới hỏi lại: "Sao cơ? Quản lý lại tìm được nguồn bồi dưỡng cho anh chị em chúng ta à?"

Đào Tử liền nhảy xổ đến chỗ tôi, giật lại "Tình bạn vĩ đại" từ tay tôi, phấn khởi khoe: "Tô Nhã, mình nói cho mà nghe, lần này quản lý đúng là anh hùng lập công lớn! Ông ấy đã dụ dỗ được Trình Hải, nhà thiết kế trang sức trẻ nhất, tài hoa nhất thế giới hiện nay! Trình Hải đồng ý sẽ trưng bày toàn bộ các thiết kế xuất sắc nhất trong những năm gần đây của anh ta ở trung tâm triển lãm của chúng ta! Tô Nhã, cậu biết điều này có nghĩa là gì không? Có nghĩa là hàng loạt các danh sĩ, các ông to bà lớn trong giới thượng lưu ào ào đổ đến đây như thủy triều, mang theo cả đống tiền đổi lấy vé vào cửa trung tâm triển lãm chúng ta đấy! Tô Nhã, nói mau, nghe được tin này cậu có xúc động không nào? À, nghe nói Trình Hải còn cực cực cực kỳ đẹp trai nữa! Ha ha ha! Thật kỳ diệu, mình dường như có thể trông thấy một tuyệt sắc mỹ nam ôm theo cả đống tiền đang từng bước sà vào lòng mình rồi đây! Ha ha ha! Không được rồi, mình kích động quá, phải bình tĩnh, bình tĩnh nào!"

Đào Tử háo sắc vội vàng chạy ngay vào nhà vệ sinh, có vẻ đang cần mấy gáo nước lạnh giội thẳng vào mặt. Tôi thì không cần, bởi toàn thân tôi đã sớm đầm đìa mồ hôi lạnh.

Chương 34 - Nói thật và trừng phạt

Trình Hải là tên nhà thiết kế trang sức người Hoa đang nổi như cồn trên toàn thế giới mấy năm gần đây. Nghe đồn các tác phẩm của anh ta vô cùng lung linh, thần bí, rung động lòng người, chứa đựng vẻ dịu dàng tuyệt vọng toát lên từ nỗi đau u uất, nét cuồng dại vô tri ẩn nấp trong tĩnh lặng. Rất nhiều quý bà, quý cô trong giới thượng lưu, trong các gia đình quyền quý thậm chí cả thành viên hoàng gia đều không tiếc tay vung tiền tranh mua những món đồ do anh ta thiết kế.

Anh ta đã trở thành nhà thiết kế trang sức hàng đầu thế giới, nghe nói dù cho là người có tiền có địa vị đi chăng nữa, chỉ cần anh ta không vừa lòng thì có vung bao nhiêu tiền chăng nữa cũng đừng mong được thấy anh ta trổ tài, quyền cao chức trọng đến mấy cũng đừng hòng có được một bản thiết kế cao quý xa xỉ rung động lòng người của anh ta. Trình Hải đã trở thành niềm tự hào của người Trung Quốc, trở thành truyền thuyết thần kỳ nhất trên thế giới, trở thành ngôi sao sáng chói trong lòng bao thiếu nữ non nớt đủ mọi màu da. Anh ta cũng chính là vết thương đau đớn tột cùng tôi muốn quên mà không thể quên, muốn yêu mà phải từ bỏ.

Sáu năm trước, Trình Hải mang tên Ninh Hiên.

Ban đầu tôi còn không chắc nhà thiết kế trang sức trẻ tuổi nổi đình nổi đám này có phải là Ninh Hiên hay không, mãi đến khi đọc một bài báo đính kèm ảnh trên trang CNN, tôi mới dám khẳng định.

Không hiểu tại sao vừa ra nước ngoài hắn liền thay tên đổi họ, có lẽ hắn muốn lột xác thành một con người mới, giã từ tất cả những chuyện không muốn nhắc lại trong quá khứ chăng.

Vốn cứ ngỡ tôi và hắn chỉ có thể mang theo ký ức về nhau sống nốt phần đời còn lại trong xa xôi cách trở, nhưng hình như ông trời đang muốn sắp xếp một màn kịch cho tôi và hắn có cơ hội tương phùng lần nữa.

Đây rốt cuộc là sự giải cứu cho nỗi nhớ nhung dai dẳng bao năm trời hay lại là chất xúc tác kéo dài thêm nỗi đau đã qua?

Mấy ngày sau tôi sống trong trạng thái căng thẳng và khủng hoảng tột độ, làm việc gì cũng mất tập trung, hồn phách bay tứ tung.

Lúc nào tôi cũng nghĩ: Có nên xin ghỉ phép để trốn hắn hay không? Chẳng lẽ phải gặp hắn thật ư? Gặp rồi tôi nên nói gì? Nói gì với hắn? Nói gì với người kia? Nhưng nếu xin nghỉ phép, trốn không gặp hắn, chẳng lẽ từ nay về sau tôi và hắn thực sự sẽ mãi xa cách, cả cuộc đời này không được nhìn thấy nhau nữa ư?

Nghĩ đến đây tim tôi lại đau nhói, tôi nằm bò ra bàn thở ngắn than dài.

Bỗng nhiên Đào Tử chạy ào vào văn phòng loan tin: "Có tin vui đây! Cấp trên vừa cấp kinh phí hướng ngoại cho cả phòng, chúng ta sẽ được tự sướng tối nay cả nhà ơi!"

Tiểu Ngô từ đằng sau vội vàng hỏi: "Sao vô duyên vô cớ lại có chuyện tốt lành thế này?"

Đào Tử nói: "Sao mà vô duyên vô cớ? Sếp mình chẳng vừa dụ được một thần tài trên người lấp lánh ánh tiền đến với chúng ta còn gì! Anh ta đến tức là con đường phát tài của chúng ta cũng đến. Con đường phát tài đã đến thì chúng ta sẽ phải làm việc cật lực. Nói cho mọi người biết, tối nay mới là bữa khai vị, cấp trên muốn nhân lúc rỗi rãi này tạo điều kiện cho chúng ta vui vẻ một bữa, lấy tinh thần mấy ngày nữa lao vào làm việc!"

Tiểu Điền không nhịn được cười nói: "Đào Tử, tâm tư lãnh đạo đều bị cô nhìn thấu cả rồi! Ở trung tâm triển lãm này đúng là chẳng có gì qua nổi cặp mắt ma quái của cô!"

Tất cả cùng phá lên cười rồi xôn xao bàn tính xem tối nay nên đi đâu. Tôi đang buồn nẫu ruột, không có hứng thú nên lẳng lặng kéo Đào Tử lại nói: "Đào Tử, mình thấy không được khỏe, tối nay không đi cùng mọi người được đâu!"

Nghe vậy, Đào Tử quay sang nhìn tôi với bộ mặt khủng bố ngang góa phụ đen, hung tợn nói: "Tô Nhã, mọi người vừa quyết định tối nay sẽ đi hát karaoke! Mình không tin trên đời này tìm được một người có giọng hát khủng khiếp hơn của cậu! Nếu hôm nay đi hát nhất định cậu sẽ trở thành tiêu điểm của mọi sự chú ý, nếu tối nay cậu dám không đi làm mất hứng của mọi người, mình sẽ đại diện cho mặt trăng tụ họp một đội ăn mày quây đến xử lý cậu!"

Tôi kinh hoàng! Cách xử lý này quả thực cường bạo! Tôi quát: "Cậu dám!"

Đào Tử bật lại ngay: "Cậu bảo tôi có dám không! Bây giờ tôi gọi điện ngay cho đứa bạn bán len ngoài chợ, bảo nó chạy ra ngoài cổng quơ về đây một đống đệ tử Cái Bang luôn!"

Tôi suýt chút nữa quỳ sụp xuống! Tôi kéo tay Đào Tử lại nói: "Mình không được khỏe thật mà!"

Đào Tử hung hăng hỏi: "Không khỏe chỗ nào?"

Tôi nói: "Đau dạ dày!"

Nó tàn nhẫn gầm lên: "Nhịn đi!"

Tôi!

Ngẫm lại mình trước kia cũng từng là một đứa bá đạo ngang ngược, người gặp hoảng hốt, ma thấy hốt hoảng đấy chứ; nhưng năm tháng qua đi, sự đời oái ăm thế sự đảo điên, giờ đây tôi lại biến thành một đứa xui xẻo hèn mọn người người có thể bắt nạt, ai ai cũng có thể chà đạp!

Nỗi nhục này sao có thể chịu nổi đây...

Đào Tử tàn nhẫn quát tôi: "Nhịn!"

Thấy nó hung tợn như vậy tôi run cầm cập vội vàng xuống nước: "Không cần nhịn nữa, không phải nhịn nữa, không đau nữa rồi!"

Người đứng tên căn nhà trọ tôi đang thuê, hay chủ nhà của tôi bây giờ chính là bà cô Đào Tử Thanh này. Nó mồm quát tôi "Nhịn!", cánh tay vô liêm sỉ đồng thời vứt toẹt đống giấy tờ nhà vào mặt tôi. Bao nhiêu năm nay ngày nào cũng như ngày nào, nó luôn biến thái mang theo mấy tờ giấy đó bên người nhằm uy hiếp tôi bất cứ lúc nào.

Được rồi, bà đây khuất phục. Ai bảo nó có lắm nhà ở đây còn cô Tô Nhã ngoại tỉnh đáng thương này lại chỉ có thể thuê được căn nhà bé bằng cái mắt muỗi của nó!

Hát hò ầm ĩ cả buổi tối, cuối cùng mọi người đều nhất trí kết luận tôi vẫn là đứa có giọng hát kinh khủng nhất, khả năng phá hoại chưa hề có dấu hiệu thuyên giảm.

Hát chán chê rồi mấy người họ lại bàn tính bày trò khác chơi.

Đào Tử nói: "Chơi trò đổ súc sắc nói thật đi! Ai thua thì ngoài uống rượu ra còn phải nói thật, nếu không sẽ bị phạt, được không?"

Tất cả đều gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.

Tôi là người duy nhất không hóa thành gà. Tôi nói: "Không hiểu!"

Đào Tử đập tay lên trán giải thích: "Thưa chị, nói rõ ra là tất cả mọi người cùng đổ súc sắc, ai thua sẽ phải trả lời bất kỳ câu hỏi nào của người thắng, bắt buộc phải nói thật; nếu không muốn trả lời thì chịu phạt, mọi người bảo làm gì thì làm cái đó!"

Tôi tiếp tục thắc mắc: "Thế làm sao mà biết được ai nói thật ai nói dối?"

Đào Tử tối sầm mặt mày, trợn mắt nhìn tôi, sau đó gọi hết mọi người lại, nói: "Qua đây qua đây, tất cả qua đây cùng thề, ai không nói thật sẽ bị táo bón một tháng!"

...

Lời thề này quả là quá độc!

Tôi nói: "Đào Tử, ngoài ra mình còn một câu hỏi nữa!"

Đào Tử gầm lên: "Thưa chị, chị là tác giả của mười vạn câu hỏi và sao chắc?"

Tôi nói: "Mình muốn hỏi, nếu thua nhưng không muốn nói thật thì sẽ phải làm bất kỳ việc gì mọi người bảo phải không, giả sử không làm thì sao?"

Hai con mắt Đào Tử lóe lên những tia nhìn hung hãn của loài lang sói, nó nói: "Thế thì rủa cho đứa đấy sau này đẻ con không mắt!"

Tôi rùng mình: "Đào Tử!"

Đào Tử gầm lên: "Tô Nhã, có thôi đi không thì bảo!"

Tôi nói: "Cậu nghe mình nói nốt đã. Mình muốn nói là không còn câu hỏi gì nữa, chúng ta bắt đầu thôi!"

Đến lúc con súc sắc được chuyển đến tay tôi, tôi bắt đầu thấy hối hận tại sao vừa nãy mình không phản đối chơi trò này. Không biết tôi có thù oán gì với mấy con súc sắc mà cứ tôi mở cốc là chúng cho ra mấy con số lè tè ngay được.

Kết quả, ván đầu tiên kẻ thua cuộc là tôi.

Đào Tử cười nham hiểm, điệu phấn khích dường như biến thái này làm tôi có cảm giác như nó chật vật sống được đến ngày hôm nay chỉ là để chờ chứng kiến cảnh tôi thua bạc.

Nó nói: "Tô Nhã, xin chị cho chúng tôi biết, người yêu cũ của chị tên là gì?"

Tôi không thể không ném cho nó một cái lườm bái phục. Quanh năm ngập đầu trong sự nghiệp hóng hớt buôn chuyện, khứu giác cũng nhanh nhạy hơn người, có thể dễ dàng đánh hơi được thứ mà người ta muốn giấu kín nhất.

Tôi đáp: "Tôi chọn chịu phạt."

Đào Tử nói: "Uống rượu đi rồi..." Đầu nó đảo liên hồi như cái trống lắc, quay hết bên phải sang bên trái, cuối cùng nó cũng tìm được một cây chổi quét trần ở góc tường đưa cho tôi, "Coi như đây là cái cột, cậu biểu diễn một màn múa cột cho mọi người xem đi!"

Tôi há hốc miệng, trợn tròn mắt!

Con bé này thâm thật. Tôi nói: "Đào Tử, chũng mình quen biết nhau đã lâu thế rồi, mình còn đang trọ ở nhà cậu nữa..."

Đào Tử chặn họng tôi: "Im ngay, thân mấy cũng vô dụng! Có giỏi thì lần sau cố mà thắng đi, rồi nghĩ cách báo thù tớ thế nào chẳng được, lần này cậu mà âm mưu trốn tránh... hỏi xem mọi người có để yên cho cậu xỏ lá không?"

Tôi quay sang nhìn mọi người xung quanh, tất cả đều đang cười dửng dưng nhìn tôi lắc đầu: "Tô Nhã, có gan đánh bạc thì phải có gan chịu thua chứ! Bạc phẩm có tốt thì nhân phẩm mới tốt được!"

...

Phải nói rằng, bất kể đi đến đâu, luôn có những con người có khả năng cường điệu hóa vấn đề thành bài học tư tưởng xuất hiện bên đời tôi.

Vô vọng. Tôi đành thở dài, nốc cả ly rượu trước mặt vào bụng để lấy dũng khí, rồi mắm môi mắm lợi cầm cây chổi ra đứng giữa phòng, nhắm mắt lại, mượn chút hơi men đang bắt đầu dâng lên từ dạ dày, uốn éo lắc lư như bị ma nhập.

Chỉ nghe bên tai vang lên một tràng cười như thể sấm rền.

Tôi mở mắt ra, thấy Đào Tử đang quỳ dưới đất, khốn khổ ôm chặt lấy chân của Tiểu Điền để không ngã lăn ra sàn. Những người khác cũng đang ôm bụng thở phì phò cố giữ chút hơi tàn.

Tôi nói: "Mọi người dù gì cũng nên lịch sự chút chứ, đừng có thẳng thừng kích động lòng tự trọng của tôi như thế!"

Đào Tử nói: "Thưa tráng sĩ Tô Nhã, nhìn người khác múa thì phải trả tiền, nhìn cậu múa thì bọn tôi phải trả bằng sinh mạng đấy! Từ nay về sau quyết không để cậu múa thêm lần nào nữa! Sao cậu có thể biến màn múa cột thành màn đánh đấm dã man thế cơ chứ!"

Đối mặt với tình trạng hỗn loạn không thể nói lý kiểu này tôi thường chọn phương án im lặng.

Sau đó, trong im lặng tìm thời cơ, rồi một khi đã tìm ra thì nhất định phải báo thù thật dã man tàn bạo!

Nhưng cái gọi là thời cơ lại không chịu đến với tôi, thành ra việc báo thù cũng vì thế mà chưa thể thực hiện được.

Ván thứ hai, tôi lại thua.

Chương 35 - Gặp lại sau bao năm

Tiểu Điền nói: "Tô Nhã, cậu yên tâm, mình không thất đức nham hiểm như Đào Tử đâu, không đời nào hỏi mấy câu vô vị gãi ngứa ngoài giày như thế. Mình rất thẳng thắn. Xin hỏi, cậu làm tình lần đầu tiên lúc bao tuổi?"

...

Mẹ ơi! Tôi thấy nó còn nham hiểm thất đức hơn Đào Tử một trăm lần! Tôi có hóa thành tro cũng không thể cho chúng nó biết bản nương cáo biệt thời thiếu nữ khi hai mươi mốt tuổi!

Tôi nói: "Tôi vẫn chọn chịu phạt!"

Tiểu Điền cong môi lên nói: "Đúng là, sao hỏi cái gì cũng chọn phạt thế, chẳng thú vị gì cả."

Tôi lại nốc thêm một ly rượu phạt nữa trong lúc chờ đợi đám lang sói bàn bạc hình phạt biến thái dành cho mình.

Đào Tử nói: "Xem ra phải cho Tô Nhã chạy ra ngoài, không thể để nó chỉ mất mặt trước bọn mình thôi. Phải cho nó làm trò đồi bại trước mặt người khác mới được, cho nó biết thế nào là nhục như con trùng trục để lần sau thua không dám chịu phạt nữa, chỉ còn nước trả lời câu hỏi của bọn mình!"

...

Trời! Tôi sai rồi, tôi xin thu lại câu vừa nãy! Thực ra thất đức và nham hiểm nhất trên đời này vẫn là bà già lắm quẻ Đào Tử!

Mọi người đều thấy ý kiến của Đào Tử vô cùng thấu tình đạt lý. Sau khi đã xác định phương hướng "cho tôi bẽ mặt trước người ngoài", cả bọn bèn chụm lại suy tính một hình phạt bệnh hoạn táng tận lương tâm mới.

Tiểu Điền nói: "Tô Nhã, quyết định rồi, vì đây là lần đầu tiên cậu bước ra khỏi cửa nên bọn mình cũng không muốn làm khó cậu quá, lần này coi như khởi động cho nóng người thôi. Cậu, rất đơn giản, sang phòng hát đối diện, mở cửa ra, sau đó hét to ba lần câu 'tôi là con lợn' là được!"

... Ặc!

Thật quá mất nhân tính!

Tôi hùng hổ hỏi: "Không đi được không?"

Đào Tử còn hùng hổ hơn đáp: "Được! Sau này con cậu không có mắt thôi!"

...

Tôi muốn xé toác cái miệng độc địa của con mụ đồi bại này!

Tất cả vì sức khỏe con em chúng ta, tôi buộc phải nhắm mắt lao vào một con đường không lối thoát.

Bước đến trước cửa phòng đối diện, tôi hơi căng thẳng. Tùy tiện xông vào phòng người ta, lại còn hét toáng lên khẩu hiệu "tôi là con lợn" nữa, chắc chắn trong mắt người bình thường tôi sẽ là một đứa đại thần kinh!

Nghĩ đến đây tôi mất hết dũng khí bước tới.

Bọn Đào Tử đứng sau lưng tôi. Đào Tử dẫn đầu khích bác tôi: "Tô Nhã, cậu có nhớ lần trước Tiểu Điền thua cá cược, cậu bảo nó nhằm lúc quản lý đi giải quyết nỗi buồn, giả vờ vào nhầm nhà vệ sinh nam không, khi đó nó còn chẳng buồn nhăn mặt nhíu mày xông thẳng vào luôn đấy. Lần này đến lượt cậu sao mà vất vả thế!"

Úi chà! Nó mà không thèm nhăn mặt nhíu mày á, có mà nhíu mày không dưới trăm cái ấy!

Sớm muộn gì cũng phải qua cái ải này, thà làm cho nhanh, sớm chết sớm siêu sinh cho xong! Tôi không chần chừ nữa, hít một hơi sâu rồi đẩy cửa phòng hát đối diện.

Cửa mở, tôi không dám quan sát kỹ tình hình bên trong, cúi gằm mặt xuống nhìn chằm chằm vào đôi giày của mình, miệng nói lớn: "Rất xin lỗi, tôi xin làm phiền mọi người một lát!" Trong căn phòng đang ngập tràn tiếng nhạc, không ngờ giọng nói của tôi lại có sức mạnh chọc thủng lỗ tai, rõ ràng rành rọt như vậy. "Xin mọi người nghe tôi nói mấy câu: Tôi là con lợn! Tôi là con lợn! Tôi là con lợn!"

Mẹ ơi! Thế là xong rồi!

Hét xong mấy câu hùng dũng, tôi chợt nhận ra trong phòng tuyệt chỉ có tiếng nhạc, không một ai lên tiếng.

Có lẽ họ đã bị dọa chết khiếp trước cô nàng mắc bệnh thần kinh thuộc xã hội xã hội chủ nghĩa này rồi.

Tôi hít sâu một hơi, định đóng cửa rút lui.

Mới đặt tay lên nắm cửa, còn chưa kịp động đậy gì, tôi đã bất ngờ nghe thấy một giọng nói nghiêm nghị quen thuộc: "Tô Nhã, cô bày trò gì thế hả?"

Tôi nghe mà giật mình, đứng tim!

Là tiếng ngài quản lý!

Tôi ngẩng đầu nhìn về hướng phát ra tiếng nói, chẳng phải sếp đang hỏi tôi đây sao?

Sau đó khi đã định thần nhìn kỹ lại, tôi chết sững. Dưới chân tôi dường như bỗng có động đất. Cả bầu trời trên đầu như cũng đổ sụp xuống. Lòng tôi cuồn cuộn dâng sóng rồi thoắt trống rỗng. Tai tôi ong ong không nghe thấy bất kỳ âm thanh gì, trong đầu vang lên những tiếng gào không dứt. Toàn thân tôi chỉ trong thoáng chốc như đã mất hết mọi tri giác, chỉ có con mắt còn hoạt động, nhìn con người kia, tuy kinh hãi nhưng vẫn tham lam muốn nhìn mãi, không nỡ cả chớp mắt.

Ninh Hiên!

Người đang ngồi bên cạnh quản lý lại chính là Ninh Hiên!

Ninh Hiên! Ninh Hiên! Đã bao lâu rồi không gặp cậu? Bao lâu rồi? Cậu vẫn đẹp trai như vậy, vẫn hút hồn như vậy, vẫn mê hoặc ánh mắt phụ nữ như vậy! Sáu năm nay cậu thế nào? Có vui không? Hận tôi không? Có còn nhớ tôi không?

Và, cậu còn yêu tôi không?

Tầm nhìn của tôi mờ dần vì bị ngăn cách bởi làn nước mắt không thể chế ngự. Tôi hoàn toàn không thấy rõ vẻ mặt của Ninh Hiên khi nhìn tôi.

Tôi ra sức cố gắng kìm nén những giọt nước mắt, nhưng không đủ dũng khí nhìn Ninh Hiên thêm lần nữa!

...

Tôi chuyển ánh mắt sang người ngồi cạnh hắn. Đó là một cô gái trẻ xinh đẹp quyến rũ đến bàng hoàng. Cô ta với lấy hai chiếc micro trên mặt bàn rồi đưa một chiếc cho Ninh Hiên. Bên tai tôi vang lên tiếng nhạc ẽo ợt muốn chết của bài "Người yêu tri kỷ"!

Người yêu tri kỷ! Cô ta muốn hát cùng Ninh Hiên bài "Người yêu tri kỷ"!

Lúc này trái tim tôi đau nhói, như bị ai dùng một con dao sắc lẹm đâm hết nhát này đến nhát khác. Lúc này đây tôi chỉ mong sao mình đã chết. Chết rồi sẽ không phải hứng chịu nỗi đau tê tái buốt xương buốt tủy này!

Ninh Hiên, Ninh Hiên. Sáu năm trước cậu là của tôi; sáu năm sau cậu đã trở thành của người khác rồi ư?

Quản lý lặp lại câu hỏi: "Tô Nhã, tôi hỏi cô, rốt cuộc cô đang bày trò gì? Đám các cô lại ăn no rửng mỡ đấy hả?"

Tôi biết quản lý đang hỏi gì nhưng mồm miệng đã đơ cứng lại, câu chữ đều bị nghẹn nơi cuống họng không sao bật nổi ra.

Đào Tử ló ra từ phía sau, giải nguy giúp tôi: "Báo cáo quản lý, sáng nay nhận được kinh phí hướng ngoại của cấp trên nên chúng tôi đã quyết định đến đây sinh hoạt và đang chơi trò nói thật ở phòng bên cạnh! Tô Nhã thua nhưng kiên quyết không nói thật nên chúng tôi phạt cậu ấy phải sang phòng bên cạnh hét lên ba lần câu "Tôi là con lợn". Không ngờ, thật là trùng hợp! Cậu ta vừa hét lên thì quản lý xuất hiện ngay lập tức!"

Quản lý cười khùng khục: "Cô nói vậy hóa ra tôi là con lợn hả?"

Đào Tử vội vàng xua tay, "Không, không phải, quản lý hiểu nhầm rồi! Đúng là nhầm to! Tô Nhã mới là lợn, không phải quản lý, không đến lượt quản lý làm lợn đâu! Không, không, không, tôi không có ý đấy! Ý của tôi là, đã có Tô Nhã rồi thì không ai phải làm lợn hết! Một mình cậu ta bao thầu hết các đầu lợn rồi!"

Quản lý không buồn thảo luận tiếp chuyện ai là lợn ai không là lợn với Đào Tử nữa. Thảo luận với một đứa mồm mép tép nhảy như nó thì có thể rút ra được chân lý gì ở đời? Bao giờ nó cũng leo lẻo những luận điệu hoang đường, cái luận điệu "Tô Nhã bao thầu hết các đầu lợn rồi" này lại càng hoang đường hơn.

Quản lý cũng chẳng buồn đôi co với chúng tôi nữa mà quay sang giới thiệu về Ninh Hiên và cô gái ngồi cạnh cậu ta: "Hai cô chú ý, người ngồi bên cạnh tôi đây là nhà thiết kế trang sức có tiếng nhất thế giới hiện nay: Trình Hải tiên sinh; còn tiểu thư xinh đẹp đây là trợ lý đắc lực của ngài Trình Hải, cô Ngải Phi." Quản lý quay người lại giới thiệu với Ninh Hiên và Ngải Phi về tôi và Đào Tử: "Giới thiệu với Trinh tiên sinh, hai cô đây là hai tinh anh của trung tâm triển lãm của chúng tôi, Tô Nhã và Đào Tử Thanh. Hai người họ là đồng nghiệp tốt của nhau đấy! Sau này toàn bộ công tác chuẩn bị cho việc triển lãm các thiết kế của anh chủ yếu sẽ do hai người họ phụ trách!"

Tôi và Đào Tử, Ninh Hiên và Ngải Phi, bốn người cúi đầu chào hỏi nhau theo đúng phép lịch sự xã giao.

Sau đó Đào Tử vội kéo tay tôi định đi ra ngoài, khi đó tôi vẫn đang trong trạng thái đờ đẫn.

Trước khi quay người đi, tôi bỗng nghe Ninh Hiên lên tiếng: "Đợi một chút!"

Trái tim tôi, như bật tung khỏi lồng ngực theo tiếng gọi của hắn.

Ninh Hiên gọi chúng tôi lại nói: "Tôi rất hứng thú với trò chơi cô vừa nói! Phiền các cô dạy tôi chơi được không!"

Đào Tử lập tức toét miệng cười tựa như nắng vàng rực rỡ trăm hoa đua nở, nhiệt tình đáp: "Được chứ, được chứ, trò này là sở trường của tôi mà! Nhất định sẽ giúp ngài Trình chơi tới bến!"

Nói xong nó lấy khuỷu tay huých nhẹ tôi một cái, tôi vẫn trong trạng thái lơ mơ, đờ đẫn.

Bị nó huých, tôi dần định thần lại. Tôi nói: "À, thế nào nhỉ, đúng rồi, trò này Đào Tử chơi siêu lắm, nhất định cô ấy sẽ giúp ngài Trình chơi vui tới bến!" Nuốt nước bọt, tôi miễn cưỡng nói tiếp: "Là thế này, thưa quản lý, tôi hơi đau đầu nên muốn về trước nghỉ ngơi được không?"

Quản lý đứng lên vội vàng bước đến trước mặt tôi và Đào Tử, ông ta gằn giọng hung dữ như súng đã lên nòng, nói nhỏ với chúng tôi: "Không được! Cô mở mồm ra mà nói ba từ đấy thì lý do nào cũng là giả cả! Cô hồ đồ rồi phải không Tô Nhã, Trình tiên sinh đây là túi tiền của chúng ta! Người ta đã mở miệng mời mà cô lại dám bỏ đi, cô rắp tâm trêu ngươi người ta đấy hả?"

Quản lý tụng kinh khủng bố tinh thần tôi xong liền quay sang lớn tiếng kêu gọi niềm nở: "Nào, nào lại đây, hai cô theo tôi lại đây, ngồi ở đây, chỉ bảo cẩn thận cho Trình tiên sinh xem trò này chơi thế nào, mọi người cùng chơi nào!" vừa nói vừa đẩy tôi và Đào Tử ngồi xuống sofa.

Tôi hoàn toàn rối loạn! Phía trước có quản lý, sau có Đào Tử đùn đẩy, hai chân tôi nửa muốn đi nửa muốn dừng, cứ như thế đến lúc hồn về với xác thì đã thấy mình đang yên vị tại chỗ ngồi ban nãy của quản lý rồi.

Đào Tử cũng ngồi xuống cạnh tôi. Quản lý ngồi ngoài cùng.

Người còn lại, ngồi sát bên cạnh tôi, chính là Ninh Hiên

Full | Lùi trang 6 | Tiếp trang 8
Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ