The Soda Pop
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện ngôn tình - Vẫn mơ về em - trang 8

Chương 36 - Khoảng cách xa nhất

Tôi chợt nhớ tới một bài thơ của Tagore.

Khoảng cách xa nhất trên thế gian

Không phải giữa sự sống và cái chết

Mà là đứng trước mặt em nhưng em không hiểu tình anh

Khoảng cách xa nhất trên thế gian

Không phải đứng trước mặt em nhưng em không hiểu tình anh

Mà là yêu đến si mê nhưng không thể nói anh yêu em

Khoảng cách xa nhất trên thế gian

Không phải là yêu đến si mê nhưng không thể nói anh yêu em

Mà là nhớ em nhức nhối nhưng chỉ đành chôn sâu đáy lòng.

Ngay lúc này, ngay tại đây em và anh ngồi kề bên nhau, hai chúng ta rõ ràng đang rất gần nhau nhưng em lại có một cảm giác rất rõ ràng: khoảng cách giữa anh và em còn xa hơn rất nhiều so với khoảng cách xa nhất trên thế gian.

Ngồi bên cạnh Ninh Hiên, toàn thân tôi căng như dây đàn. Còn hắn vẫn bình thản và lãnh đạm, như thể chưa từng quen biết tôi. Tôi có cảm giác trong mắt hắn lúc này, tôi thực sự là một người xa lạ chưa từng gặp lấy một lần.

Đào Tử đưa mắt nhìn sang bắt gặp bộ mặt như đưa đám của tôi, lòng dạ cũng thấy bất an. Tôi còn nợ nó ba tháng tiền nhà, bây giờ lỡ tôi bất ngờ thăng thiên thì nó sẽ phải chịu mất mát quá lớn về tình yêu trọn đời mang tên Nhân dân tệ.

Quản lý lại mắc bệnh nghề nghiệp, quen miệng giục tôi và Đào Tử: "Đừng có lề mề như thế, mau làm việc đi!" Nói xong chính ông cũng cảm thấy ngôn ngữ công sở đem ra sử dụng ở đây có vẻ hơi sặc mùi ông trùm, bèn vội vàng sửa lại: "À, ý tôi là hai cô đừng ngẩn người ra nữa, mau bắt đầu trò chơi đi, sôi nổi lên nào!"

Đào Tử đang nức nở nghĩ về số tiền nhà chưa thu hồi nhưng ngoài mặt vẫn phải niềm nở tươi cười, thành ra nụ cười trông thật méo mó. Nó nói với Ninh Hiên: "Anh Trình, trò này chơi như thế này..." Nói xong hết các quy tắc của trò chơi một lượt nó còn không quên bổ sung thêm vài câu độc địa: "Ở trung tâm triển lãm của chúng tôi, tôi là người chơi trò này siêu nhất, chưa từng thua bao giờ; còn Tô Nhã là người chơi dở nhất, chưa thắng bao giờ. Hôm nay được chơi với hai nhân vật hàng đầu của chúng tôi, bảo đảm anh Trình sẽ thấy vui đã đời, quên hết ngày tháng cho xem!"

Tôi rất muốn lớn tiếng quát Đào Tử: Cô nương ơi mất mặt quá! Có ba tháng tiền nhà mà đã làm cô mất tinh thần ăn nói lung tung thế này à!

Ninh Hiên đưa mắt nhìn tôi. Trong ấn tượng của tôi, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thẳng vào tôi.

Ánh mắt hắn lạnh lùng lãnh đạm, không mảy may chút gì gọi là gặp cố nhân.

Sự khinh bỉ xa lạ ấy khiến đầu óc tôi bắt đầu đau âm ỉ.

Ninh Hiên nói: "Được thôi! Nếu như cô và cô Tô vẫn giữ nguyên được phong độ thì tốt quá! Tôi vừa nghĩ ra một câu hỏi rất hay có thể hỏi cô Tô đây!"

Tôi nghe mà chết lặng, mập mờ hiểu ra hắn sẽ hỏi điều gì. Tôi ngẩng phắt đầu lên nhìn thẳng vào mắt hắn, ở đó đang lấp lánh một thứ ánh sáng long lanh khác thường nhưng cũng thật thâm sâu khó hiểu.

Đào Tử nói: "Nếu vậy xin chúc mừng anh trước, anh Trình ạ! Nhất định anh sẽ được thỏa nguyện!"

Thỉnh thoảng ông trời lại có sở thích cho mấy người chỉ khi đầy mình sẵn có chủ đích từ trước bất ngờ bại trận.

Thỉnh thoảng một đứa ngờ nghệch bất ngờ ra oai thì sức công phá lại không thể xem thường.

Hai việc trên thỉnh thoảng lại kết hợp cùng một lúc làm nên kỳ tích khiến Đào Tử ngã giập cằm: Ninh Hiên không thắng còn tôi lại không thua! Mặc dù tôi không phải người thắng cao điểm nhất nhưng Ninh Hiên lại là người thua bét gí.

Kết quả ván thứ nhất, Đào Tử thắng, quản lý, tôi, cô Ngải Phi kia ở giữa, Ninh Hiên thua.

Đào Tử trợn mắt líu lưỡi quay sang hỏi có phải tôi chơi ăn gian không. Tôi khẽ cười nhạo nó, nói nếu tôi mà có bản lĩnh chơi ăn gian thì đã thành bá chủ cái trò đổ súc sắc này lâu rồi cớ gì trước kia phải thua liên miên cho khổ!

Đào Tử mắng tôi không chơi ăn gian thì nói là không chơi ăn gian, sao phải lắm lời vô nghĩa thế!

Sau đó nó hăm hở tọc mạch hỏi Ninh Hiên: "Anh Trình, anh đã thua rồi vậy thì tôi hỏi anh nhé. Người phụ nữ anh yêu nhất trên đời này là ai?"

Tôi không khỏi thầm nghĩ: Hắn có dám nói là mình không? Mình có được coi là người phụ nữ hắn yêu nhất trên đời không? Hắn giờ hẳn đang hận mình lắm? Có hận hay không cũng không quan trọng, nhưng sao hắn lại đổi sang họ Trình? A, cũng không phải, thực ra vốn dĩ hắn phải mang họ Trình mà. Nếu nói như vậy, tại sao trước kia hắn lại mang họ Ninh? Ờ, phải ở ẩn mà. Cây to quá sợ có ngày hứng bão.

Càng nghĩ tôi càng đắm chìm vào mạch suy nghĩ lan man, bống nhiên nghe tiếng Ninh Hiên ngồi bên điềm nhiên nói: "Đây là câu hỏi không có câu trả lời. Tôi chọn bị phạt."

Nghe câu trả lời của hắn, lòng tôi bỗng nhẹ nhõm hẳn.

Thà hắn không trả lời tôi còn thấy đỡ hơn phải nghe hắn nói ra tên người con gái khác không phải mình. Như thế ít ra tôi còn có chút an ủi là đã không bị tước đi ảo tưởng lén lút giấu kín trong lòng rằng tôi chính là người hắn yêu nhất.

Ninh Hiên uống một hơi cạn ly rượu phạt trước mặt rồi đợi Đào Tử sắp xếp hình phạt dành cho mình. Đào Tử rõ là đồ thượng đội hạ đạp, chê kẻ nghèo mến thằng giàu, nhìn người cho rau, nó cười tít mắt nịnh nọt Ninh Hiên: "Anh Trình, anh bị thua thế này đối với tôi thực sự là một bất ngờ lớn, lần sau chúng ta nhất định không được lặp lại chuyện này nữa, phải cho người khác thua mới đúng! Vì thế, để dọn đường cho chiến thắng quay lại, tôi nghĩ lần này chỉ cần phạt qua loa thôi. Anh uống thêm một ly rượu nữa là được!"

Tôi cực kỳ khinh miệt thái độ đối nhân xử thế của Đào Tử, lườm nó một cái cháy mắt.

Đào Tử coi như tôi không tồn tại, hoàn toàn không đếm xỉa đến mọi cảm xúc chủ quan hỉ nộ ái ố tôi phát ra, chỉ chăm chăm dồn hết tâm trí vào sự nghiệp lắc súc sắc.

Ván thứ hai, Đào Tử vẫn thắng. Tôi lại tiếp tục đạt được kỳ tích. Còn Ninh Hiên lại một lần nữa khiến bà địa chủ Đào Tử đã đặt kỳ vọng vào hắn ngã vỡ mắt kính.

Hắn lại thua.

Đào Tử đảo mắt qua mấy vòng. Tôi có thể thấy rõ trong mắt nó hiện lên hai chữ "nham hiểm".

Đào Tử nói: "Anh Trình, anh lại thua rồi! Tôi không nể tình được nữa đâu! Mời anh hãy trả lời tôi, lần đầu tiên anh làm cái việc cáo biệt danh hiệu đồng nam là khi bao nhiêu tuổi?"

Tôi vô cùng bái phục Đào Tử ở một điểm: dù cho có là chuyện nhạy cảm, khó nói, tục tĩu đến đâu thì qua cái miệng của nó vẫn mang sắc thái chính đáng hiển nhiên như thường.

Nếu là tôi thì thà rằng tôi cắn lưỡi tự sát còn hơn là phải mở miệng ra hỏi những câu như thế này.

Ninh Hiên mỉm cười nói: "Tôi lại chọn phương án chịu phạt nặng!"

Đào Tử nghe xong liền bĩu môi: "Đúng là, câu trả lời lại giống hệt của Tô Nhã. Mất hứng quá."

Ninh Hiên nghe vậy liền đưa mắt liếc nhanh qua tôi, rất nhanh, nhanh hơn cả một cái chớp mắt.

Đào Tử không hổ danh là mụ địa chủ Đào Tử Thanh thất đức. Nó nói: "Anh Trình, tôi hỏi trước anh hai câu. Anh đã nói là chịu phạt nặng thì nhất định phải phạt thật nặng, nặng đến bay hồn bạt vía nhé, thế mới đã chứ phải không?"

Ninh Hiên vẫn trơ tráo gật đầu phối hợp với nó: "Đúng thế."

Đào Tử lại nói: "Anh Trình, có phải tối hôm nay bất kể tôi có đặt ra câu hỏi nào hay đưa ra yêu cầu khó đến mấy anh cũng không để bụng và bỏ qua hết chứ?"

Ninh Hiên lại gật đầu: "Đúng."

Đào Tử gian xảo thoắt cái có được hai tầng bảo vệ, nó lập tức nói với Ninh Hiên: "Thế thì được, hình phạt của tôi như thế này: anh Trình, cô gái ngồi cạnh anh đây, đã được mệnh danh là đối tượng đáng được triển lãm nhất ở trung tâm triển lãm của chúng tôi - một bà cô ế ẩm khờ khạo, một thục nữ muộn màng đáng thương! Bình thường cô ấy thánh thiện lắm, nhất định không cho bất kỳ đồng nghiệp nam nào chạm vào dù chỉ là một sợi tóc. Hôm nay tôi muốn Trình đại hiệp thay trời hành đạo, thay mặt toàn thể nam giới ghẹo cô ả một phen, đập vỡ bộ mặt giả vờ đoan chính, tiết hạnh của cô ta ra!"

Tôi càng nghe càng nặng đầu, những câu tụng kinh của nó làm hệ thống thần kinh trong não tôi giật lên giật xuống, đau dữ dội. Ninh Hiên cũng sốt ruột nhếch miệng hỏi: "Rốt cuộc cô Đào định phạt tôi làm việc gì đây?"

Đào Tử cười ranh mãnh, vô liêm sỉ nói: "Ha ha, việc này, thực ra, ha ha, rất đơn giản! Hình phạt chính là: anh hãy hôn Tô Nhã một cái! Phải hôn lên môi nhé! Cảm ơn!"

Tôi đứng tim!

Đào Tử ơi là Đào Tử, không thể không nói, nó đúng là... chị em tốt của tôi! Thật quá biết nghĩ cho tôi đấy! Thế quái nào nó lại vô tình mò ra được vì ai mà chị đây sống trong cảnh chăn đơn gối chiếc bao nhiêu năm qua!

Nhưng nghĩ lại thì thấy việc này không phải đạo cho lắm. Hôn tôi lại là hình phạt đối với con người này ư...

Quản lý ngồi bên cạnh bỗng đập bàn quát: "Đào Tử Thanh, cô đúng là ngông cuồng càn quấy! Sao lại có ý nghĩ điên rồ như thế được!" Lời lẽ mới đanh thép làm sao, ai ngờ câu tiếp theo ông lại đổi ngay giọng: "May mà tối nay chúng ta không cần kiêng kỵ gì cả, ha ha! Đúng thế chứ, Trình tiên sinh, ha ha!"

Bây giờ trước mắt tôi không phải là một quản lý nghiêm nghị đường hoàng của trung tâm triển lãm nữa mà là một con cáo già gian ác đội lốt người!

Ninh Hiên quay sang tôi cười nhạt, khuôn mặt hắn như đang tỏa ra một thứ ánh sáng lấp lánh huyền ảo đầy mê hoặc. Nhìn khóe miệng hắn đang nhếch lên mà tôi không thể chế ngự nổi ánh mắt mình hóa ngây dại.

Hắn cười mà như không, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua tôi, khẽ rướn người, tưởng chừng như rất đột ngột nhưng thực ra đều nằm trong dự liệu của tôi, đầu hắn hơi sáp đến, đôi môi sượt qua môi tôi, nhẹ nhàng không một tiếng động, không mang hơi ấm và rất nhanh.

Ánh mắt chúng tôi giao nhau trong tích tắc. Tôi chỉ cảm thấy mắt hắn sáng lạ thường, rồi chưa kịp lóa mắt thì hắn đã quay đi, ngẩng đầu lên ngồi yên vị.

Tôi thấy tim mình như ngừng đập, toàn bộ máu trong người như cũng ngừng lưu thông, mạch không còn đập nữa. Khắp người tôi, chỉ còn lại đôi môi vừa bị môi Ninh Hiên sượt qua là còn cảm giác.

Mặc dù hắn và tôi tiếp xúc chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi vậy thôi nhưng tôi có thể cảm nhận rõ ràng, đôi môi hắn thật mềm mại biết bao, vẫn như năm xưa.

Nhưng khác ở chỗ, năm đó môi hắn không lạnh ngắt như bây giờ. Trước đây môi hắn lúc nào cũng nóng rực như lửa cháy. Mỗi lần hắn thiêu đốt môi tôi đều rất lâu, hai đôi môi xoắn xuýt lấy nhau, dù cho ngạt thở đến nơi vẫn không muốn buông ra.

Nhưng bây giờ, hắn chỉ sượt qua trong nháy mắt, không kịp để lại cho tôi dù chỉ một vết tích, khiến tôi ngơ ngẩn đem hương vị ngọt ngào trong ký ức xưa khắc sâu thêm nỗi đau hiện tại.

Bên tai tôi vang lên giọng nói lạnh lùng của Ninh Hiên: "Xin lỗi cô Tô, tôi không có ý mạo phạm, chỉ là thua nên đành chịu phạt thôi!"

Chương 37 - Không ăn lại cỏ đã nhai

Trong phòng hát ồn ào, chỉ một câu nói của Ninh Hiên đã làm tôi cắt đứt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Hắn không có ý mạo phạm, chỉ là thua nên đành chịu phạt thôi.

Giờ đây, đối với hắn, tôi chỉ là một người hắn vô ý mạo phạm.

Ván tiếp theo diễn ra như thế nào tôi hoàn toàn không nhớ nữa. Trong đầu tôi, mọi thứ tưởng như rất rõ ràng phân minh, nhưng hóa ra chỉ là một mớ hỗn độn, rỗng tuếch. Cơ thể cử động theo bản năng, khóe miệng nhếch lên như một cái máy, mắt nhìn thấy tất cả nhưng lòng trống rỗng, tôi hoàn toàn tê liệt ý thức với bất kì đều gì, kể cả bản thân mình.

Mãi cho đến khi Đào Tử kinh hãi kêu lên: "Ôi mẹ ơi! Tô Nhã lại không thua! Ông trời lên cơn sốt rồi! Lại để anh Trình thua thêm trận nữa này!"

Đến lúc ấy tôi mới hơi định thần lại.

Kết quả ván này hoàn toàn giống ván trước.

Đào Tử nói với Ninh Hiên: "Anh Trình, tôi không biết nên hỏi anh cái gì nữa đây! Tôi không nghĩ là anh lại thua nữa đâu! Nên cũng chưa chuẩn bị trước xem nên hỏi câu nào cho hay. Thôi thì tôi cứ hỏi bừa một câu không làm khó ai cả vậy!"

Quản lí ngồi bên cạnh không giữ nổi bình tĩnh: "Đào Tử Thanh, có mỗi một câu hỏi mà sao cô cứ phải nói vòng vo nhiều lời vô nghĩa thế? Có gì thì hỏi nhanh lên!"

Đào Tử nói: "Quản lí! Nóng ruột quá là không chín được bên trong đâu, người chậm chạp làm sao ăn được bánh bao nóng? Phải biết bình tĩnh san bằng mọi thứ." Mớ lí lẽ logic lộn xộn chẳng có bất kỳ tư tưởng trọng tâm nào của nó cho thấy ít nhất một nửa thần trí của đồng chí Đào Tử đã tử trận trên chiến trường rượu bia rồi. Nó nói với Ninh Hiên: "Anh Trình, câu hỏi này của tôi rất đơn giản dễ trả lời, tuyệt đối không làm khó anh. Xin hỏi anh có bạn gái chưa?"

Câu hỏi của Đào Tử vừa thốt ra khỏi miệng, không khí trong phòng bỗng ngưng động đến kì lạ. Mọi người ai trông cũng có vẻ rất bình thản nhưng thực tế đang tập trung cao độ chờ câu trả lời của Ninh Hiên.

Tim tôi thắt lại. Tôi sợ hắn nói chưa có, nếu vậy tôi khó mà khống chế nổi trái tim mình, tôi sẽ nuôi hy vọng, sẽ nghĩ rằng chúng tôi có thể còn có tương lai, tuy sáu năm trước tôi đã cắt đứt cái tương lai ấy rồi.

Nhưng tôi lại càng sợ hắn nói có. Như vậy sẽ giúp tôi chấm dứt việc mê muội nằm mơ giữa ban ngày của mình, nhưng tôi biết, nếu tận tai nghe hắn nói hắn đã có bạn gái, trái tim tôi nhất định sẽ đau đớn hơn cả bị dao đâm.

Tôi bị dày vó giữa hai khả năng này, trái tim đập thình thịch như sấm dội, nhịp thở dường như cũng không bình thường được nữa.

Đến lúc tôi thấy mình như gục ngã đến nơi, Ninh Hiên mới chậm rãi lên tiếng, đưa ra câu trả lời cho tất cả mọi người.

Tôi nín thở lắng nghe.

Hắn mỉm cười, ung dung mà bình thản, chậm rãi nói: "Tôi chọn chịu phạt."

Trong chớp mắt, lời hắn nói truyền đến tai tôi như những âm thanh nhẹ nhõm của tự nhiên giúp toàn thân tôi được thả lỏng.

Vậy là ông trời vẫn cho tôi một lối thoát, không bắt tôi phải đối mặt với điều tôi không muốn đối mặt. Nhưng ả Đào Tử Thanh nghiệp chướng đáng chết bị men rượu xộc lên tận não lại gây chuyện, nhẹ như không, đẩy tôi vào chốn địa ngục trần gian đầy bi kịch khóc không ra nước mắt.

Đào Tử nói: "Anh Trình thật chả chu đáo chút nào! Anh xem anh trả lời như vậy làm tiểu thư Ngải Phi thất vọng nhường nào kìa! Tôi biết thừa các người nổi tiếng các vị thích trò yêu đương lén lút! Nhưng cũng chẳng vấn đề gì, chẳng phải tôi đang nắm quyền sinh sát trong tay sao? Lần này sẽ phạt anh hôn tiểu thư Ngải Phi một cái! Chú ý, phải là hôn kiểu Pháp đấy! Không được lướt vèo vèo qua môi như với Tô Nhã lúc trước đâu! Đã là người nổi tiếng thì phải quang minh chính đại, thua bạc phải chịu phạt! Nào hôn đi, chúng tôi không muốn xem chuồn chuồn đạp nước đâu, chúng tôi muốn nhìn cảnh hút nước giếng sâu cơ đấy nhé!"

Tôi ước gì bây giờ có thể biến thành một con dao phay cắm phập vào lòng ngực bên trái của Đào Tử, đâm nát bét quả tim đen tối của nó, đâm cho nó không chết thì nửa phần đời còn lại cũng toàn thân bất toại với cái lưỡi bại liệt hoàn toàn!

Không biết có phải tôi nhìn nhầm không nhưng tôi có cảm giác hình như Ninh Hiên vừa quay sang nhìn mình, nửa cười nửa không. Có lẽ chỉ vì tôi quá nhạy cảm. Bây giờ hắn đã chỉ "vô tình mạo phạm" đến tôi thì còn cần gì phải xem phản ứng của tôi thế nào nữa?

Hắn và Ngải Phi mặt đối mặt và hòa vào nhau. Bên tai tôi là tiếng gào thét bệnh hoạn của Đào Tử, và cả tiếng trái tim tôi nổ tung, vỡ vụn.

Ngực tôi đau buốt ngột ngạt. Nếu còn ngồi đây chúng kiến cảnh bọn họ hôn theo kiểu Pháp nữa chắc tôi sẽ nôn ra máu tươi rồi lăn đùng ra tắt thở mất.

Tôi phải đi ra ngoài!

Tôi nói với Đào Tử: "Mình phải đi vệ sinh!"

Đào Tử lấm lét nhìn tôi nói: "Tô Nhã, cậu thẹn thùng đỏ mặt thế này khiến tớ hiểu nhầm cậu vẫn còn là gái trinh đấy! Nhưng nói đi nói lại kể ra từ khi quen biết cậu, tớ chưa thấy cậu hẹn hò với ai bao giờ, có khi cậu vẫn còn là gái trinh thật không chừng! Tô Nhã, nói cho tớ biết cậu có phải gái trinh không, hả?"

Hận là trong tay tôi không có thanh kiếm gỗ đào trừ tà, bằng không tôi phải chém con yêu vật chuyên gieo họa cho người này hồn phi phách lạc ngay lập tức.

Tôi hầm hầm nói: "Muốn biết chứ gì? Đợi tôi thua đã rồi hãy hỏi!"

Tôi đứng lên ra khỏi phòng hát. Mắt cúi gầm xuống con đường dưới chân, trong đầu chỉ nghĩ đến cảnh tượng Ninh Hiên và Ngải Phi gần gũi nhau ban nãy.

Dường như có gì đó nghẹn ứ nơi cổ họng tôi, nhổ ra không được mà nuốt vào cũng không trôi, ép người ta đến phát khóc.

Tôi vừa dụi mắt vừa đẩy cửa nhà vệ sinh.

Sau đó, tôi hóa đá.

Cảnh tượng trước mắt dường như tôi đã từng nếm trải nhiều năm về trước. Hình dạng quen thuộc của những bồn tiểu tiện, dáng dấp những cơ thể nam giới cường tráng đang cuống quýt quay đi tránh con mắt của kẻ khác giới trông thấy chổ hiểm của mình, liên tiếp những tiếng chửi thề kinh hãi...Mọi thứ ở đây đều khiến tôi có một cảm giác cực kì quen thuộc.

Mẹ ơi! Đã bao nhiêu năm rồi, hôm nay bà cô lại dũng cảm xông vào nhà vệ sinh nam một lần nữa!

Tốc độ tên lửa nhanh bao nhiêu thì tôi thì lúc này tôi cũng tin rằng mình cũng chạy khỏi nhà vệ sinh nam nhanh bấy nhiêu.

Sau khi ra khỏi đó, tôi đứng dựa vào tường thở dốc. Nhưng ngay khi ngẩng đầu lên, tôi lập tức rơi vào trạng thái hôn mê.

Hôm nay có phải một ngày thích hợp để vượt thời gian trở về quá khứ không? Tại sao tôi lại có cảm giác một quãng thời gian trong quá khứ đang tái hiện trước mắt tôi?

Tôi ngẩng đầu lên, chỉ cách tôi mấy bước chân, là Ninh Hiên đang đứng bất động, nhìn về phía tôi. So với mấy năm trước, dường như hắn không có gì thay đổi, lại dường như đã thay đổi hoàn toàn. Khuôn mặt hắn vẫn đẹp đến ngỡ ngàng; nhưng linh hồn thì lại như đã hoàn toàn xa lạ với tôi.

Cảnh tượng trước mắt hệt như khi tôi và Ninh Hiên gặp nhau lần đầu. Duy chỉ có một điều khác biệt, ngày đó khi Ninh Hiên bắt gặp tôi chạy ra từ nhà vệ sinh nam, hắn đã cười vô cùng thích thú. Khi ấy, nụ cười tỏa sáng trên khuôn mặt khiến cả người hắn tràn trề sức sống tươi trẻ. Còn lúc này, mặt hắn đóng băng lạnh ngắt, không biểu lộ vui vẻ hay bực tức, không một chút cảm xúc.

Chuyện cũ hiện ra mồn một trước mắt, nhưng con người đã đổi thay.

Tôi dựa vào tường, ngẩng đầu thấy Ninh Hiên. Hắn đang đứng cách tôi vài bước chân, bộ mặt đóng băng lạnh ngắt, không nhìn ra bất kì cảm xúc nào. Tôi không biết có nên chào hắn một tiếng "anh Trình", hay cúi đầu im lặng không nói năng gì rồi cứ thế nhẹ nhàng đi qua hắn trở về phòng hát.

Nỗi phiền muộn của tôi cuối cùng do chính Ninh Hiên giải quyết. Hắn đứng đó, vẫn bất động nhưng đã bắt đầu lên tiếng nói chuyện với tôi.

Hắn nói: "Bao nhiêu năm rồi em vẫn không trưởng thành lên được chút nào! Lớn bằng này tuổi đầu mà vẫn đầu óc để đi đâu xông bừa vào nhà vệ sinh nam!"

Hắn vừa nói vừa nhướng mày thản nhiên như không, khóe miệng cũng nhếch lên đầy mỉa mai. Nhìn hắn thế này, tôi bỗng thấy quen thuộc đến độ muốn òa khóc.

Điều hòa lại nhịp thở, tôi châm chọc hỏi hắn: "Cô bạn Điền Uyển Nhi vẫn khỏe chứ?"

Nghe nói sau khi Ninh Hiên ra nước ngoài, Điền Uyển Nhi cũng sống chết đòi đi theo. Năm đó sau khi diễn vở kịch phủi tay dứt áo ra đi, tôi đoán về sau người có thể ở bên Ninh Hiên chắc hẳn là Điền Uyển Nhi.

Ninh Hiên nhìn tôi, ánh mắt sắc lạnh, nói giọng đầy châm chọc: "Ha! Tô Nhã ơi là Tô Nhã, tôi thật muốn bổ đôi đầu em ra xem trong đó rốt cuộc đang nghĩ cái gì!" Hắn nheo mắt bước đến gần tôi: "Điền Uyển Nhi? Em nghĩ tôi hứng thú với cỏ gần tổ và cỏ đã nhai ư?"

Đây là lần đầu tiên hắn gọi tên tôi sau khi gặp lại, nhưng không hề dịu dàng chút nào mà hung tợn dữ dằn hệt như vạch mặt chỉ tên.

Hắn vừa tiến lại gần, đầu óc bỗng chẳng sáng sủa gì của tôi bỗng chốc càng trở nên đần độn. Nghe hắn nói tôi cũng không khỏi băn khoăn: "Cỏ đã nhai? Trước kia cậu đã từng qua lại với Điền Uyển Nhi thật ư?" Năm đó, hắn nói hắn và cô ta chẳng qua chỉ đóng kịch thôi sao?

Ninh Hiên nhìn tôi cười, nụ cười lạnh băng, nhưng tiếng nói lại dịu dàng kì lạ: "Tôi nói cỏ gần tổ là cô ấy, cỏ đã nhai rồi là chỉ em!" Nói xong hắn bước thẳng qua tôi, mở cửa đi vào nhà vệ sinh.

Tôi dựa vào tường, chân mềm nhũn tựa hồ có thể khụy ngay xuống đất.

Đây chính là báo ứng. Hắn chỉ nhẹ nhàng buông một câu "không ăn cỏ đã nhai", lòng tôi đã đau đớn tột đỉnh; còn năm đó tôi kiên quyết quay lưng bỏ đi, từ đó biền biệt không tin tức, tôi đã gây ra cho hắn nỗi đau nhức nhối tâm can nhường nào?

Tôi cắn chặt môi, mặc cho nước mắt tuôn rơi lã chã trên mặt, nhưng tất cả đều trong im lặng.

Đây là báo ứng của tôi, là nỗi đau tôi phải chịu, tôi phải cắn răng chấp nhận.

Nếu như trong hai chúng ta, vẫn còn một người có thể được hạnh phúc, Ninh Hiên, em hy vọng người đó là anh.

Nếu như trong hai chúng ta, vẫn còn một người có thể được vui vẻ, Ninh Hiên, em hy vọng người đó là anh.

Nếu như trong hai chúng ta, vẫn còn một người có thể yêu thêm lần nữa, Ninh Hiên, em biết nhất định người đó không phải em.

Em có một ước nguyện, rất nhỏ bé rất giản đơn nhưng không thể nào thành hiện thực.

Em chỉ muốn yêu anh, Ninh Hiên

Chương 38 - Nhiệm vụ của Tô Nhã

Tôi vừa đến trung tâm triển lãm, còn chưa kịp ngồi thở lấy hơi, Đào Tử đã lao đến bóp cổ tôi nói: “Tô Nhã, đồ bất nghĩa, tối qua nói đi là vứt tôi ở lại rồi một mình đi ngay được! Đồ vô tình bạc nghĩa! Rõ ràng là trước khi đi vệ sinh cậu còn nói sẽ chơi đổ xúc xắc với tôi rồi để tôi hỏi cậu có phải là gái trinh hay không, thế mà đi vệ sinh cái là mất hút luôn! Cậu có biết là sau đấy tôi thảm đến mức nào không? Cậu vừa đi khỏi tôi liền chẳng thắng được ván nào nữa! Cậu biến mất, thằng cha Trình Hải ấy lại không thua nữa! Tôi thua tả tơi đến nỗi suýt nữa khai đến cả những ngày không mặc nội y ra! Tất cả là tại cậu, chính cậu đã mang thần may mắn của tôi đi! Cậu đi vệ sinh, Trình Hải cũng đi vệ sinh, thế nên thần may mắn trên người cậu đã nhảy sang đậu trên người Trình Hải. Tôi bị tra hỏi gần như hết sạch bí mật rồi, cậu định tính thế nào đây?”

Tôi nói: “Hứ! Đào Tử, sao cậu ngốc thế. Không muốn nói thật thì cứ chọn chịu phạt là được!”

Đào Tử nói: “Hứ! Cậu tưởng những gì cậu nghĩ ra tôi lại không nghĩ tới chắc! Quan trọng là ngài Trình kia đúng là loài cầm thú mặc comple! Hắn phạt tôi làm gì cậu biết không? Có đoán cả đời cậu cũng không đoán được đâu! Hắn phạt tôi phải hôn cái cô Ngải Phi đó! Ôi mẹ ơi, tôi chẳng phải vương phải chúa, đi hôn bà ái phi đó làm gì! Thà tôi bị quản lí thất lễ còn hơn là phải hôn con gái!”

Tôi nói: “Hừ! Kể ra hắn cũng rộng rãi nhỉ, đến bạn gái của mình cũng dâng cho người ngoài sử dụng!”

Đào Tử nói: “Xời! Thằng cha này tuyệt đối là đồ biến thái! Lúc cậu ở đấy thì hắn còn tươi cười, nghiêm trang, đạo mạo, cậu đi rồi, không hiểu có phải men rượu bốc lên lộ nguyên hình hay không, thoắt cái hắn đã thành một tên tàn bạo vô nhân đạo! Mặt lạnh băng không thấy cười cợt gì nữa, đổ súc sắc thì muốn bao nhiêu được bấy nhiêu. Cậu nói xem, hắn ta bản lĩnh lớn thế sao lúc đầu toàn thua? Mà bất kể ai thắng ai thua, lần nào hắn cũng uống rượu cùng, cứ nốc ừng ực hết cốc này đến cốc khác. Mình thấy thằng cha này vung tiền ra mua sầu thì đúng hơn. Ôi trời ơi! Nói đến đây lại nhớ, cậu không chứng kiến đến cảnh cuối cùng, hắn giơ cốc lên là mặt quản lí cứ gọi là run bần bật thế nào đâu. Thứ anh giai này uống đâu phải là rượu, mà là xấp nhân dân tệ cô quạnh thì có!”

Nghe Đào Tử kể lại chuyện sau khi tôi bỏ về, lòng tôi cuồn cuộn như có lò than đun nước nóng cung cấp cho cả miền Bắc. Thái độ của Ninh Hiên về sau thực sự khiến những cơn sóng trào trong tôi không sao lặng nổi.

Tất cả những chuyện này là do tôi cả nghĩ hay hắn cố ý làm như vậy? Tại sao tôi chỉ mới nghe kể lại mà lòng dạ đã không yên thế này?

Đào Tử mắt to trừng mắt nhỏ nhìn tôi hỏi: “Tô Nhã, sao cậu không động viên mình được một câu hả, mất công mình kể lể cả đống chuyện dài như thế. Nào, cho xin chút cảm nghĩ đi, một từ thôi cũng được!”

Tôi nhìn nó, nói: “Hừ!”

Thực ra sau khi bỏ nhà đến thành phố B này, gặp được một người bạn như Đào Tử là may mắn của tôi. Gia đình nó vốn có nhiều nhà cửa đất đai ở đây, thấy tôi một mình phiêu bạt lẻ loi nó liền dành ra một căn nhà cho tôi đến ở. Vốn dĩ nó cũng không có ý định sắm vai mụ địa chủ ác ôn, nhưng không hiểu sao vào đúng cái ngày xem nhà, chút tự trọng ít ỏi còn sót lại cùng tinh thần cứng cỏi gần như bằng không trong tôi bỗng nhiên bộc phát, tôi đòi nó viết hợp đồng thuê nhà, móc tiền ra đặt cọc ngay tại chỗ, quyết không ở chịu.

Tính cách của Đào Tử khiến tôi có cảm giác thân thuộc. Dường như nó chính là một Tiêu Tiêu thứ hai. May sao bên cạnh tôi luôn có nàng Tiêu Tiêu này bầu bạn, nên tôi mới không mắc phải bệnh điên, một trong những di chứng trầm uất sau khi chia tay.

Thỉnh thoảng chập chen, tôi cũng cởi mở dốc bầu tâm sự với Đào Tử. Tôi kể với nó: “Ở quê nhà xa xôi, mình từng có một đứa bạn thân, sau này đã ra nước ngoài lấy chồng, nó là chị em tốt của mình, nó và cậu giống nhau đến kì lạ!”

Đào Tử liền hỏi: “Quê cậu xa lắm à? Ở đâu? Trên thảo nguyên, miền biển, rừng sâu hay núi cao?”

Nó luôn miệng đoán hết nơi này đến nơi khác, hình như không có ý định dừng lại.

Tôi nói: “Thành phố A”.

Nghe tôi đáp xong, Đào Tử ho sặc sụa như có thứ gì nhảy vào chặn họng, nuốt vào không trôi mà nôn ra cũng không nổi.

Nó hung dữ trừng mắt nhìn tôi nói: “Tô Nhã, quê cậu xa như vậy thì đến Tôn Ngộ Không có bay cả đời cũng chẳng tới được đâu! Phải đến mười vạn chín nghìn chín trăm chín mươi chín dặm chứ chẳng chơi! Không phải chứ Tô Nhã, mình nghĩ quê nhà xa xôi của cậu chỉ cách đây có một dặm thôi!”

Tôi cười, thực ra xa thì cũng không xa, xét về khu vực thì đều nằm trong một tỉnh, nhưng với tôi thì từ A đến B vẫn cứ là từ quê nhà tới đất khách quê người.

Thực tế thì tôi vẫn là một kẻ di cư đến thành phố B, một kẻ ngoại lai không phải người gốc ở thành phố B nhưng vẫn tỏ ra mình là người ở đây.

Đào Tử hỏi tôi: “Thế chị em tốt của cậu thì sao? Nghe giọng điệu bùi ngùi của cậu khi nhắc đến nó sao mình có cảm giác nó xong đời rồi! Nói cho cậu biết, bất kể tôi và cô ta giống nhau thế nào, tôn chỉ làm người của tôi là tuyệt đối không bao giờ làm kẻ thế thân cho người khác! Tôi hận nhất đứa nào nói yêu tôi nhưng thực ra không phải yêu tôi mà chỉ vì yêu một người khác giống tôi nên mới yêu tôi! Nếu đúng như vậy thì nhanh tránh ra một bên. Chị đây không cần!”

Đặc điểm nổi bật của Tiêu Tiêu và Đào Tử lần lượt là, Tiêu Tiêu là bệnh nhân phi điển hình của căn bệnh nói nhiều, còn Đào Tử là hiện thân điển hình của những kẻ lao lực vì nói nhiều. Bạn chỉ cần khơi mào bất kì một chủ đề nào, Đào Tử sẽ một mình thao thao bất tuyệt từ sáng đến tối không ngắc ngứ, không nhàm chán, không lạc lõng, chỉ có mưa xuân phun rào rào.

Tôi nói: “Cậu đừng có trù ẻo chị em của tôi như thế. Bây giờ nó vẫn sống khỏe mạnh, chỉ là không gặp được người tốt. Thằng cha ấy sống chết thế nào cũng không muốn sống trong nước nên đã lừa mạng Tiêu Tiêu của tôi ra nước ngoài làm đám cưới rồi định cư bên ấy luôn rồi”.

Khi mới đến thành phố B tôi còn không kể với Tiêu Tiêu biết chuyện mình bỏ đi. Rất lâu sau, khi Ninh Hiên đã ra nước ngoài, tất cả như cát bụi bay xa tôi mới đầu hàng khai báo cho Tiêu Tiêu biết tung tích của mình. Lúc mới nhận tin tôi, Tiêu Tiêu giận đùng đùng. Nhưng chị em tốt vẫn là chị em tốt, sau đó nhanh chóng tha thứ cho tôi, còn bảo muốn gặp tôi nữa. Mấy năm nay, chỉ đến tết tôi mới về nhà chơi mấy ngày. Vì cứ gặp tôi bố mẹ lại buồn. Tôi không muốn cứ thấy tôi là bố mẹ lại nhớ đến những chuyện không vui trong quá khứ, cũng không muốn bản thân nhớ lại những kí ức đau lòng ở thành phố thân thuộc này nên bình thường đều cương quyết cố thủ ở thành phố B, không dám về nhà.

Tiêu Tiêu bảo nếu tôi không muốn về thì nó sẽ xin nghỉ phép đến thăm tôi, hai đứa gặp nhau sẽ hàn huyên đủ thứ chuyện nhân tình thế thái. Nhưng nó còn chưa kịp xin nghỉ phép thì đã bị thằng cha cấp trên lừa ra nước ngoài kết hôn mất rồi. Năm đó tôi bỏ đi vội vàng, về sau nó cũng ra đi đột ngột. Đến nay đã nhiều năm rồi tôi và nó không gặp nhau, tôi nhớ nó lắm.

May sao tôi vẫn còn Đào Tử, một chị em tốt nữa ở bên, kế thừa phong thái của Tiêu Tiêu, cộng thêm thần năng nói nhiều, bù đắp cho tôi không ít niềm vui trong cuộc đời đau khổ này.

Nhiều lúc tôi muốn nói lời cảm ơn với Đào Tử nhưng mới đang nhìn nó bằng ánh mắt thiết tha nung nấu cảm xúc thì nó đã vỗ trán nhảy tưng tưng mà gào toáng lên: “Tô Nhã cậu có thôi đi không? Cậu đừng có nhìn tôi lại nhớ đến người khác như thế được không! Cái bà Tiêu Tiêu đó tốt như thế nào mà chơi với tôi bao nhiêu năm trời rồi cậu vẫn không quên được nó! Tôi hận nhất đứa nào muốn lấy tôi ra làm kẻ thế thân, đồ thất đức!”

Sau trận tổng xỉ vả điên cuồng, mưa xuân văng tung tóe của nó, đầu óc tôi trống rỗng, lòng biết ơn tiêu tan thành mây khói…

Buổi sáng đang lén lút đọc qua cẩm nang “Tình bạn vĩ đại” thì bị quản lí triệu kiến. Tôi chưa kịp đoán già đoán non gì Đào Tử ngồi bên đã hốt hoảng gào thét: “Không phải chứ! Cậu mới ngồi đọc tài liệu riêng có một tiếng thôi mà quản lí đã cho gọi rồi! Từ khi nào tầm mắt ông ta dài ra như vậy, móng vuốt đã vươn xa đến tận chỗ chúng ta rồi! Tô Nhã, cậu nhất định phải giữ vững khí tiết, lát nữa gặp quản lí có tra hỏi bức cung thế nào cũng không được nói đó là sách của tôi đâu đấy! Rõ chưa!”

Nó tuôn một tràn xong liền rụt cổ lẩn mất, từ đầu đến cuối tôi không có cơ hội chen vào một tiếng.

Đúng là cũng hơi căng thẳng…

Nghe Đào Tử hò hét dọa dẫm, tôi vẫn không rõ liệu có phải quản lí bắt được quả tang mình đọc sách báo trong giờ làm việc nên gọi đến xử lí không nữa. Vì thế vừa bước vào phòng quản lí tôi liền cúi đầu, gập lưng, bẽn lẽn cười lễ phép.

Quản lí cười tít mắt nói: “Tô Nhã à, tốt lắm tốt lắm”. Nói xong lại càng cười tít mắt hơn, nói tiếp: “Hôm nay gọi cô đến đây là có vài việc muốn nói với cô!”

Tôi giật thót mình, lưng căng lên. Quản lí nói: “Là thế này, cậu Trình Hải, là Trình tiên sinh đó, cậu ta chịu về nước tổ chức triển lãm quả không phải chuyện dễ dàng gì, địa điểm triển lãm cậu ta chọn lại chính là trung tâm của chúng ta đây, chuyện này thật như một kì tích! Vì thế chúng ta nhất định phải nhiệt tình dốc sức, dốc lực tổ chức thật tốt lần trển lãm này!”

Tôi đoán chắc hôm qua quản lí nói chuyện với Đào Tử tâm đầu ý hợp lắm nên hôm nay mới bị nhiễm lối ăn nói dài dòng văn tự của nó đây…

Tôi nở một nụ cười nhã nhặn, nói: “Xin quản lí yên tâm, nhất định tôi sẽ nỗ lực toàn tâm toàn ý làm việc!”

Quản lí vẫn cười tít mắt nhìn tôi, gật đầu lia lịa nói: “Được, được! Tôi đã nói Tô Nhã là nhân viên rất được mà!”

... Tôi hơi toát mồ hôi…

Quản lí tiếp tục nói: “Tô Nhã ạ, chuyện là thế này, lần triển lãm này cần cô gánh vác một nhiệm vụ rất đặc biệt. Nói thế nào nhỉ, lần này có thể mời được Trình tiên sinh đến chỗ chúng ta tổ chức triển lãm quả thật không dễ dàng chút nào, công ty vàng bạc đá quý cậu ta đang làm việc được coi là con rồng lớn trong lĩnh vực này đấy! Phải biết là Trình tiên sinh chính là cây vàng cây bạc của bọn họ đấy! Cậu ta vắng mặt một ngày là họ thất thu không ít dollar với euro đâu. Vì thế ai có ý định mời Trình tiên sinh tổ chức triển lãm thì trước tiên phải xem phía công ty cậu ta có đồng ý hay không, có chịu phối hợp hay không, có định mạo hiểm cho vận chuyển những thiết kế quý giá đó tới triển lãm hay không. Đương nhiên tổ chức triển lãm thì thì họ cũng sẽ có lợi, chẳng hạn trong thời gian triển lãm, có vị khách nào ưng mắt mua luôn thiết kế với giá cao thì chẳng phải họ cũng kiếm được bộn tiền rồi sao. Nhưng nói đi cũng phải nói lại đấy, rủi ro lớn như vậy, cướp biển đã nhiều, trộm cắp trên cạn cũng lắm, nếu là tôi thì tôi cũng không đồng ý. Nhưng mà đấy, tất cả là nhờ Trình tiên sinh có một trái tim yêu nước thương dân, nhiệt tâm báo quốc! Nếu không có cậu ta thì dù chúng ta có muốn tổ chức triển lãm này cũng chỉ là người ngơ nói mơ ban ngày thôi!”

Tôi không đếm nổi bản thuyết trình này quản lí có bao nhiêu từ “đấy” nữa. Ông nói Đông một câu, Tây một câu, trên một câu, dưới một câu, câu nọ nối câu kia không thể rời rạc hơn được nữa, bát nháo lượn lờ trong đầu làm tôi đâm ra mụ mị cả người.

Tư duy của một con người sao có thể rời rạc được đến mức này!

Chương 39 - Lại gọi tên anh

Tôi nhẹ nhàng ngắt lời ông: "Quản lý, thế nào nhỉ, quản lí vẫn chưa nói tìm tôi rốt cuộc là có việc gì?"

Bị tôi chen ngang, quản lí thoáng giật mình, chớp chớp mắt rồi lại tiếp tục: "A? À! Thanh niên mà, sốt ruột đúng không? Tôi đang nói đấy thôi, ha ha ha ha! Cô Tô Nhã là một nhân viên rất được, chỉ có điều tính khí hơi nóng vội. Nhiệm vụ chính của cô là gì hả? Tôi nói cô nghe, lần triển lãm này Trình tiên sinh không chỉ mang đến những tác phẩm cậu ta đã thiết kế từ trước mà trong thời gian chuẩn bị cậu ta còn định tiếp tục một số tác phẩm mới nữa. Cho nên, cô đấy, nhiệm vụ chủ yếu của cô là cho mượn tạm."

Tôi cảm giác giữa mình và quản lí rõ ràng có sự cách biệt thế hệ, ông nói cái gì mà tôi nghe tuyệt đối không hiểu.

Tôi hỏi lại quản lí bằng giọng đầy hồ nghi: "Cho mượn tạm?"

Quản lí cười híp mắt nhìn tôi, nói chắc như đinh đóng cột: "Đúng, cho mượn tạm!"

Quản lí lại tít mắt cười giảng cho tôi: "Nhiệm vụ của cô là được điều sang đấy cho họ mượn tạm một thời gian! Hôm qua Trình tiên sinh nói với tôi cần một người của trung tâm triển lãm của chúng ta đến giúp đỡ tại phòng làm việc của cậu ta. Sáng sớm hôm nay cậu ta lại gọi điện, chỉ đích danh cô sẽ đảm nhiệm việc này. Tô Nhã này, Trình tiên sinh đã chỉ đích danh cần cô đến đó đấy! Tôi đã nói với cậu ta, Trình tiên sinh thật có mắt nhìn người, Tô Nhã là một nhân viên rất được! Hành sự nhanh nhẹn, ăn ít làm nhiều, tuyệt đối có thể hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ! A, đúng rồi, nếu không có gì thì cô mau ra thu dọn đồ đạc để sang đấy đi, nhá!"

Chưa kịp chết chìm trong nỗi vui sướng được đích thân Ninh Hiên chỉ điểm, tôi đã gục ngã trước bài phát biểu miên man vô tận của quản lí! Tôi nói: "Quản lí, vấn đề quan trọng là họ mượn tôi để làm gì? Công việc của nhà thiết kế đồ trang sức là thiết kế, nhân viên trung tâm triển lãm như tôi thì giúp được gì cơ chứ!"

Nghe tôi hỏi quản lí cũng có chút băn khoăn nhưng rồi lại nghiêm giọng nói: "Thôi, cô quan tâm nhiều thế làm gì, người ta đưa ra yêu cầu chúng ta đáp ứng đầy đủ là được rồi! Còn có câu hỏi gì nữa không? Nếu không có thì bây giờ ra thu dọn rồi lên đường đi!"

Lên đường... Cái từ gì thế này? Sao nghe có cảm giác bi đát như dương thọ của tôi đã đến ngày tận rồi...

Tôi cảm thấy mấy tĩnh mạch trên thái dương tôi đập liên hồi, cắn răng gượng cười để hỏi tiếp: "Quản lí, thế nào nhỉ, văn phòng của Trình tiên sinh ở đâu ạ?"

Quản lí nói: "Tô Nhã, cô là một nhân viên rất khá, nhưng có điều thường thức về xã hội lại hơi kém. Tổng công ty của Trình tiên sinh chẳng có tòa trụ sở đặt tại thành phố B của chúng ta là gì? Văn phòng làm việc của cậu ta đương nhiên nằm ở tòa nhà đó rồi!"

...

Quản lí, tôi muốn nói, tôi... đấm ông một phát có được không?

Chẳng nhẽ tôi lại không biết văn phòng của anh ta nằm ở tòa nhà đó. Điều tôi muốn hỏi chính là cái tòa nhà đó nằm ở đâu kìa?! Dù sao cũng không phải dân bản địa, tôi cảm thấy việc mình chẳng biết gì về mấy công trình kiến trúc ở thành phố này cũng không có gì đáng xấu hổ lắm.

Ngẫm thấy tiếp tục hỏi han ngài quản lí tư duy không có trọng tâm, hệ thống thần kinh lúc nào cũng phân tán cao độ này thì chỉ có càng nghe càng loạn nên tôi quyết định cho dừng vấn đề hỏi đường lại ở đây, lát nữa tự tra cũng được.

Tôi đang toan quay đi thì quản lí gọi lại: "Tô Nhã, tôi vẫn phải dặn dò cô một câu! Xem ra sau nụ hôn định tình giữa cô và Trình tiên sinh tối qua, cậu ta rất có cảm tình với cô đấy. Cô xem, hai người mới gặp nhau một lát tối qua thôi mà hôm nay đã gọi cô sang bên đấy ngay rồi. Nhưng tự cô cũng nên chú ý cách cư xử cho đúng mực. Phải biết rằng đối với những người có quyền, cảm tình và tình cảm chỉ là gặp dịp thì vui mà thôi. Có nghe bất kì lời ngon tiếng ngọt hay câu tán tỉnh nào cô cũng đừng cho là thật, đừng có để mình sập bẫy. Làm người phải thực tế. Nhìn là biết Trình Hải và cô Ngải Phi đó rõ rành rành là một đôi rồi! Cô nhớ đừng có để bị dụ dỗ kẻo lại tự biến mình thành tấm bia đỡ đạn bi thảm, tôi nói với cô vậy thôi!"

Tôi chỉ thấy bên tai vang lên tiếng sấm ầm ầm cùng tiếng sét đánh liên hồi. Tôi như trúng phải tà cười đáp lại quản lí: "Quản lí, Trình tiên sinh có nói cô Ngải Phi là bạn gái anh ta đâu!"

Hai con mắt quản lí khựng lại trong giây lát, "Tô Nhã, sao mắt cô kèm nhèm thế! Điều này còn phải nói ra sao, vừa nhìn đã biết rồi! Tôi hỏi cô, cô đã bao giờ thấy ngôi sao nổi tiếng nào công khai thừa nhận chuyện tình cảm của mình chưa? Ngay đến như Lưu Đức Hoa tuổi tác tướng tá đều xấp xỉ tôi chẳng phải cũng bị o ép mãi đến giờ mới chịu khai ra là đã kết hôn từ lâu rồi đấy thôi? Trình tiên sinh này năm nay bao nhiêu tuổi? Lưu Đức Hoa bao nhiêu? Tôi thấy chuyện tình của họ còn phải giấu diếm nhiều năm nữa! Trẻ thế này mà đã công bố mình không còn độc thân thì có phải là mất đi bao nhiêu phấn hoa không! Cô ấy à, cứ cúi gằm mặt xuống lòng lặng như gương, chớ có dao động là được!"

Tôi vẫn thấy rất mơ hồ, liền nói: "Quản lí, phấn hoa... là cái gì ạ?"

Quản lí bàng hoàng trả lời tôi: "Cái đấy cô cũng không biết? Ôi trời, không phải là tôi phê bình cô đâu Tô Nhã ạ, nhưng thường thức về cuộc sống của cô cũng kém quá! Phấn hoa là để chỉ những người hâm mộ của một anh chàng chơi bời đấy ạ!"

Tôi... chỉ có thể nói là tôi không có gì để nói nữa...

Bài diễn văn tìm mãi mới thấy trọng điểm của quản lí làm đầu óc tôi rơi vào tình trạng choáng váng trầm trọng, càng lúc tôi càng nghi ngờ ông và Đào Tử thực ra có quan hệ họ hàng.

Tôi vừa về đến bàn làm việc của mình, Đào Tử vội vàng chạy lại hỏi han: "Sắc mặt khó coi thế, bị mắng à?"

Tôi cúi đầu không nói gì, thu dọn đồ đạc chuẩn bị thi hành lệnh cho mượn.

Đào Tử thấy tôi sắp xếp đồ đạc thì sợ chết khiếp, nhìn tôi kinh hãi nói: "Tô Nhã, không phải chứ! Quản lí phạt nặng đến thế cơ à? Chỉ lén đọc truyện có một tiếng thôi, lại là vi phạm lần đầu mà đã đuổi việc luôn rồi à?!"

Tôi đành ngẩng đầu lên nói: "Bà cô ơi, cầu xin não bà dài ra một chút có được không! Tôi bị quản lí đem đi cho mượn, chứ không phải đuổi việc!"

Đào Tử nhìn tôi một lúc rồi buông hai tiếng: "Nhục nhã!"

... Là ý gì?

Băn khoăn mãi cho đến lúc chuẩn bị đi tôi mới lên tiếng hỏi Đào Tử: "Vừa nãy cậu nói nhục nhã là có ý gì?"

Đào Tử nhảy dựng lên: "Biết ngay là cậu sẽ hỏi mà! Tôi đoán việc như thần! Ý tôi là, tôi bị một đứa quanh năm không có não yêu cầu não của tôi phải dài ra là một nỗi nhục nhã!"

Tôi thật hối hận đã không nuốt luôn câu hỏi kia xuống bụng, tại sao cứ phải hỏi ra cho chuốc nhục vào thân cơ chứ.

Tôi hung hãn trợn mắt nhìn Đào Tử, hừ một tiếng rồi quay lưng đi thẳng.

Nó mới là đồ không có não chết tiệt!

Suốt đường đi, tôi chỉ mãi nghĩ ngợi một vấn đề. Năm đó Điền Uyển Nhi đã ra sức làm bao nhiêu chuyện, thậm chí sau khi tôi bỏ đi, cô ta còn đuổi theo Ninh Hiên ra tận nước ngoài, nhưng cuối cùng sao lại không ở bên Ninh Hiên nhỉ?

Tôi cảm thấy, nếu như Ninh Hiên đã có bạn gái thì người đó phải là Điền Uyển Nhi, nhưng bây giờ quản lí lại nói là Ngải Phi.

Sao Điền Uyển Nhi có thể dễ dàng cho phép Ngải Phi yêu Ninh Hiên được?

Năm đó nếu không có sự xuất hiện của tôi, nói không chừng cô ta và Ninh Hiên đã thành một đôi thật rồi cũng nên.

Tôi nghĩ cô ta hận tôi như vậy cũng đáng thôi.

Đến phòng làm việc của Ninh Hiên, tôi đứng ngoài đợi cô thư kí xinh đẹp vào thông báo với hắn, nhân tiện quan sát xưởng gia công đặt tại thành phố B của công ty vàng bạc đá quý lớn nhất thế giới này. Phải nói rằng, kinh doanh trang sức vàng bạc đá quý đúng là kiếm bộn, xây tòa nhà văn phòng rõ nguy nga tráng lệ.

Tất cả đều rất đẹp, kiến trúc đẹp, nội thất đẹp, đến thư kí cũng đẹp.

Tôi lén quan sát cô thư kí xinh đẹp, cô thư kí xinh đẹp nhoẻn miệng cười duyên với tôi, "Chị Tô Nhã, ngài Trình mời chị vào!"

Tôi gật đầu cảm ơn, hít vào một hơi thật sâu rồi chậm rãi thở ra, sau đó lẫm liệt tựa tráng sĩ quả quyết tiến về phía trước.

Gõ cửa. Mở cửa. Bước vào.

Tôi nói một câu chào hỏi xã giao, hai tiếng "Ngài Trình" thốt lên xa lạ.

"Ngài Trình" ngồi sau bàn làm việc nhếch miệng cười mỉa mai.

Hắn nói: "Ồ, cô Tô đến rồi à?"

Khẩu khí không những xa lạ không khác gì tôi mà còn đầy vẻ mỉa mai châm chọc.

Nén nỗi khổ tâm ở trong lòng, tôi ép bản thân phải giả tạo cho đến cùng.

Tôi mỉm cười, cố tạo cho mình dáng vẻ thật lịch sự tao nhã, nói: "Là thế này, thưa ngài Trình, tôi là người bên trung tâm triển lãm tạm thời được cử sang đây giúp đỡ công việc ở chỗ ngài".

Ánh mắt Ninh Hiên như những lưỡi dao phóng thẳng vào tôi, rất lâu sau, hắn không nói gì, chỉ bất động, xoáy sâu thêm ánh nhìn vô cùng khắc nghiệt.

Hai chân tôi mềm nhũn. Và dường như tôi còn có thể cảm thấy hai má mình cũng đang run run.

Bỗng Ninh Hiên lạnh lùng hừ một tiếng, hắn nói: "Tô Nhã, em đóng kịch giỏi đấy, không thấy mệt à?"

Chiếc mặt nạ tôi đang đeo bỗng chốc nổ tung, nụ cười trên môi cũng tắt ngúm, tôi không thể duy trì nổi vẻ bình thản giả tạo vẫn đang khoác lên mình được nữa.

Ninh Hiên ngồi trên chiếc ghế da hào nhoáng, tôi đứng đối diện hắn. Rõ ràng về độ cao, tôi đang đứng cao hơn hắn, nhưng về khí thế thì hắn lại trên hẳn tôi mấy bậc.

Khí thế của tôi yếu tới mức như không tồn tại, còn hắn thì khí thế mạnh mẽ như thể sẵn sàng cho tôi lên đoạn đầu đài bất kì lúc nào. Tôi không thể vờ vịt mang mặt nạ thêm nữa, chỉ đành nhìn hắn với bộ mặt chân thật nhất, nói: "Thực ra, chỗ anh không cần người của trung tâm triển lãm tới giúp việc gì cả phải không? Vậy, anh yêu cầu tôi tới đây, rốt cuộc là muốn tôi làm gì hả, Ninh Hiên?"

Tên của hắn, sao bao năm xa cách, cuối cùng cũng được tôi thốt ra lần nữa

Chương 40 - Trợ lý đặc biệt nhàn hạ

Ninh Hiên nhìn tôi, khóe miệng nhếch lên càng rõ vẻ châm chọc: "Bất ngờ gặp lại bạn cũ, dành chút thời gian nói chuyện cũ không được à?"

Đầu óc tôi trống rỗng, tôi nói: "Cuộc sống nên hướng về phía trước, không thể lúc nào cũng quay đầu nhìn lại."

Nụ cười khựng đứng trên khuôn mặt Ninh Hiên, giọng hắn trở nên lạnh băng: "Chẳng trách người ta nói một khi phụ nữ đã tuyệt tình thì lòng dạ còn sắt đá hơn cả đàn ông. Tô Nhã, có phải trái tim em được tạc từ băng không?"

Tim tôi đau nhói, nước mắt suýt chút nữa trào ra. Bỗng Ninh Hiên bật cười, nụ cười rạng rỡ như trăm hoa đua nở. Khóe miệng hắn nhếch lên tươi tắn, làm khuôn mặt đẹp trai thoáng chốc trở nên đầy mê hoặc.

Nhưng nụ cười của hắn đẹp thì đẹp đấy song chỉ dừng lại trên khóe miệng, chứ không hề chạm nổi đáy mắt. Hắn cười, ung dung như đang tiếp đãi đối tác, một nụ cười rất chuẩn mực, rất lịch sự và cũng rất lạnh nhạt.

Hắn nói: "Cô Tô đừng nên suy nghĩ quá nhiều, tôi chỉ cảm thấy chúng ta vốn là người quen thì sẽ làm việc hiệu quả hơn thôi. Hơn nữa sự thực cũng không như cô nghĩ là chỗ chúng tôi không có việc gì cần bên trung tâm triển lãm hỗ trợ cả. Trái lại, chúng tôi có việc rất quan trọng cần sự giúp đỡ của các cô. Nếu cô cho rằng tôi có ý định mượn việc công giải quyết việc riêng nên gọi cô tới đây nói chuyện tình xưa thì tôi xin nói rõ với cô là cô đã nhầm. Tôi đã nói rồi, tôi không có hứng thú với cỏ đã nhai. Vì vậy mong cô Tô không nên quá căng thẳng".

Nếu trong lòng Ninh Hiên còn vương vấn chút tình cảm với tôi, nếu hắn vẫn chưa dứt khoát triệt để, tôi nghĩ mình có thể hiểu cảm giác của hắn khi vừa rồi nghe tôi khách sáo gọi hai tiếng "ngài Trình" xa lạ.

Hắn nở nụ cười chuẩn mực hoàn mĩ, khách sáo gọi tôi là "cô Tô", nói những lời phân định rạch ròi quan hệ. Tôi nhìn theo đôi môi hắn mấp máy, nghe rõ từng lời hắn nói không thích nhai lại cỏ đã nhai, khi đó, trong tôi chỉ còn lại duy nhất cảm giác về một trái tim vụn nát.

Cảm giác khó chịu, đau đớn đến độ tôi dường như có thể cảm nhận được cả vị máu tươi đang đầm đìa chảy, đau đến độ tôi chỉ muốn bổ nhào đến, xé toang nụ cười không thể xa lạ hơn nữa của hắn.

Nhưng dù đau đến mấy, tôi cũng không thể làm gì được ngoài chấp nhận và cam chịu.

Tôi ép mình mỉm cười, đáp lại hắn một tiếng "được" dõng dạc như lời tuyên thệ suông xin tổ chức yên tâm, nhất định tôi sẽ hoàn thành nhiệm vụ, nhưng thực ra trong đầu đã hoàn toàn trống rỗng, mù tịt.

Tôi gần như không thể nhớ mình đã bước ra khỏi phòng làm việc của Ninh Hiên như thế nào. Ra đến ngoài, cô thư kí xinh đẹp nhìn tôi, quan tâm hỏi han: "Tô tiểu thư, chị không sao chứ, để tôi rót cho chị cốc nước, chị ngồi xuống nghỉ một chút nhé? Trông sắc mặt của chị xấu lắm!"

Tôi lắc đầu nói cám ơn, rồi loạng choạng đi thẳng vào nhà vệ sinh. Trong tấm gương trong vắt lạnh lẽo của nhà vệ sinh, khuôn mặt tôi hiện lên nhợt nhạt tựa yêu ma.

Mọi thứ trước mắt dần trở nên mờ ảo, tôi đưa tay lên quệt khẽ, lòng bàn tay đẫm nước mắt.

Trước kia khi tôi và Ninh Hiên còn ở bên nhau, chúng tôi thường đến khu rừng nhỏ trong công viên cách trường một con phố, chúng tôi ngồi ôm nhau dưới những tán cây, cùng thả sức mơ tưởng về tương lai.

Tưởng tượng của tôi lúc đó là, sau khi Ninh Hiên đi làm, nhất định vẫn sẽ đẹp trai điên đảo, đi đến đâu cũng thu hút vô số ánh mắt ngưỡng mộ, thèm thuồng mà vô vọng của đám nữ giới, nhưng trong đám ngưỡng mộ ngùn ngụt kín trời ấy chỉ mình Tô Nhã tôi mới có thể dương dương độc chiếm muôn vàn yêu chiều dịu dàng của hắn.

Thế nhưng mộng tưởng ngọt ngào lại thường đi kèm với hiện thực tàn nhẫn.

Thời gian từng bước nhích tới ngày hôm nay, cuộc đời bể dâu đem đến những biến cố gì nào ai có thể dự liệu, ngăn cản. Ninh Hiên quả thực vẫn đẹp trai điên đảo, nhưng trong công việc hắn hoàn toàn khác xa so với tưởng tượng của tôi, không tươi cười vui vẻ, mà là một tên bạo chúa đích thực, ngang tang bạo ngược.

Hắn nói một là một hai là hai, không tranh cãi. Mỗi khi nhân viên dưới quyền làm việc chậm chạp không hoàn thành tiến độ là mặt hắn lại dài ra còn hơn cả dãy Himalaya; hơi lạnh tỏa ra từ người hắn dường như còn có thể làm người ta tê cóng nứt nẻ.

Thế nhưng trong mắt tôi, con người lạnh lùng có thể coi như chẳng có tình người này vẫn vô cùng hấp dẫn. Có lẽ cả đời tôi cũng không sao cai nổi căn bệnh háo Ninh Hiên của mình.

Với tư cách là trợ lí đặc biệt của hắn, tôi dọn vào làm việc cùng phòng với Ninh Hiên.

Mấy hôm nay, Ninh Hiên hết vẽ thiết kế lại chỉnh sửa gọt giũa trên máy tính, rồi đích thân đến gian chế tác tận tay đẽo khắc mài giũa, việc gì hắn cũng tự tay làm, từng chi tiết dù nhỏ nhặt cũng phải làm cho hoàn hảo nhất mới thôi. Tôi ngồi nhìn hắn bận bịu đến vắt chân lên cổ, so với mình nhàn hạ mà tự thấy hổ thẹn.

Bởi toàn bộ nội dung công việc của tôi chỉ là ngồi im một chỗ. Thực ra ngồi đây, tôi thấy mình phù hợp với một việc khác hay hơn: tay tôi đáng ra nên cầm một thanh dùi, trước mặt tôi đáng ra nên đặt một con cá gỗ, sau đó tôi sẽ dùng thanh dùi gõ lên con cá gỗ, miệng liên tục lẩm bẩm mấy từ "A di đà phật". Chỗ này đâu phải là nơi cho người thường ngồi chơi mà phải là chỗ cho người xuất gia tu hành mới đúng.

Tôi nghĩ đến câu: Con người sống trên đời không được lãng phí thời gian.

Bèn đề đạt với Ninh Hiên: "Ngài Trình, anh sắp xếp cho tôi việc gì để làm đi!"

Ninh Hiên vẫn luôn khách khí gọi tôi là cô Tô. Có đi có lại mới toại lòng nhau, tôi cũng rất lịch sự gọi hắn là ngài Trình.

Hai chúng tôi cứ giả tạo trước mặt nhau như vậy, cố cầm cự vững vàng, người nọ lặng lẽ đứng nhìn người kia qua trang giấy mỏng ngăn cách mang tên năm tháng, không ai chịu đưa tay ra chọc thủng, mặc cho con người của bản thân năm xưa hiện tại dường như đã biến thành kẻ khác, chúng tôi cùng sắm vai những kẻ xa lạ không hề quen biết. Mỗi người đều biết rốt cuộc như vậy là dằn vặt nhau hay đang tự quất roi mây vào chính mình.

Ninh Hiên đáp lại tôi: "Cô Tô cứ làm quen với môi trường ở đây trước đã".

Tôi thật thà nói: "Ngài Trình, tôi đã rất quen với môi trường ở đây rồi, thậm chí có bao nhiêu chiếc đinh đóng trên mỗi bức tường trong này tôi đều đã thống kê xong hết!"

Ninh Hiên nhướn mày nói: "Nếu cô Tô nói mình đã quen với môi trường ở đây rồi, vậy thì xin hỏi cô, từ đây đến nhà vệ sinh cách nhau bao nhiêu phòng?"

Tôi hít vào một hơi, nói: "Ngài Ninh, câu hỏi này của anh thật quá vô lí! Ai rỗi hơi đi nhớ xem nhà vệ sinh cách đây bao nhiêu phòng làm gì? Có phải là không biết đọc hai chữ Nam - Nữ to tướng nên phải đếm phòng để tìm cho đúng chỗ đâu!"

Ninh Hiên nói: "Cô Tô, thứ nhất là cô vừa gọi nhầm rồi, tôi là ngài Trình chứ không phải là ngài Ninh. Thứ hai, tôi muốn nói với cô một chuyện, tin chắc là cô cũng nhận thức rõ điều này: không phải người biết chữ nào cũng có thể tìm chính xác được vị trí nhà vệ sinh phù hợp với giới tính của mình đâu!"

Nghe hắn nói, tĩnh mạch bên thái dương tôi lại giật liên hồi. Tôi nói: "Được rồi ngài Trình, cứ cho là tôi chưa nắm rõ vị trí nhà vệ sinh đi, sau này nhất định tôi sẽ nhớ kĩ! Nhưng ngoài chuyện này ra, hy vọng ngài có thể sắp xếp cho tôi một công việc cụ thể, chứ cứ ngồi không chẳng làm gì thế này tôi thấy thời gian bị lãng phí, lương tháng thành tiền bất chính, còn sếp như có ý đồ khác lắm!". Mặc dù sếp Ninh Hiên đã nhắc từ trước, hắn không thích ăn lại cỏ đã nhai, nhưng việc hắn gọi tôi đến rồi chỉ để ngồi chơi không sai khiến việc gì thế này quả thực làm tôi cảm thấy trên đời thật lắm chuyện lạ thường khiến người ta mơ tưởng hão huyền.

Ninh Hiên nhìn tôi, nhướn mày cao hơn nói: "Mấy hôm nay khẩu khí cô Tô càng lúc càng cao đấy nhỉ".

Tôi giật thót! Sau khi gặp lại hắn, ban đầu tôi câm như hến, sau đó thì ấp a ấp úng, bây giờ thì hăng tiết gà gân cổ lên không ngừng thế này, có vẻ như tinh thần tôi đang ngày càng phấn chấn hơn chăng.

Tự dưng tôi nhớ lại đoạn nói chuyện điện thoại với Đào Tử tối qua, nó bảo tôi: "Tô Nhã, cậu uống thuốc chưa đấy? Trước nay có bao giờ mình thấy cậu nói lắm như thế này đâu? Vừa chịu tổn hại gì à, sao sểnh ra một cái đã kích động đến nông nỗi này rồi?"

Tôi nói với nó: "Hứ! Cậu mới bị kích động thì có. Trước kia chỉ là mình tạm thời cất trái tim nóng bỏng vào một chỗ để lặng lẽ nhìn ngắm thế giới mà thôi. Bây giờ hết lặng lẽ rồi thì trái tim nóng bỏng cũng phải bộc lộ ra thôi, đồ ngốc tầm nhìn hạn hẹp ạ!"

Thừa lúc Ngải Phi vào phòng hỏi Ninh Hiên về chi tiết kĩ thuật mài nào đấy, tôi liền nói với hắn: "Ngài Trình, ngài cứ sắp xếp việc gì đó cho tôi để làm đi".

Tôi thừa nhận là mình cố tình nói câu này để cô bạn gái tin đồn của Ninh Hiên nghe được. Tôi thừa nhận mình muốn cô ta gã bạn trai tin đồn của mình giữ một cô gái tên Tô Nhã trong phòng làm việc dưới danh nghĩa là trợ lí đặc biệt nhưng lại không cho cô ta động tay động chân vào bất kì việc gì.

Đồng chí Ngải Phi sa sầm mặt lại rồi rút khỏi phòng Ninh Hiên. Cô ta được coi là trợ thủ của Ninh Hiên nhưng như tôi quan sát thì vị trí thích hợp nhất với cô nàng nên là học trò của Ninh Hiên thì đúng hơn.

Ninh Hiên nhìn ra cửa sổ, bên ngoài mấy đám mây đen lười biếng đang nhàn tản chiếm cứ bầu trời. Hắn quay lại hỏi tôi: "Cô Tô, tôi có chuyện này muốn hỏi cô đây. Trong phòng triển lãm của trung tâm các cô, vị trí nào ánh sáng tự nhiên chiếu mạnh nhất, vị trí nào thì chiếu yếu nhất và vào lúc nào trong ngày? Thời gian duy trì là bao lâu?"

Tôi đáp: "Thưa ngài Trình, là thế này, đến nay chúng tôi vẫn chưa nghiên cứu và quan sát một cách có hệ thống những vấn đề anh vừa nêu ra, vì cho rằng việc này vốn không cần thiết lắm. Nhưng nếu anh thấy đây là chuyện hệ trọng thì để tôi quay về đo lường thực địa và hệ thống đầy đủ lại giúp anh".

Hắn hỏi: "Sao, cô Tô cho rằng vấn đề tôi đặt ra là thừa ư?"

Tôi bụng nghĩ một đằng miệng nói một nẻo: "Tôi đâu dám".

Hắn nhếch mép, khẽ nhướn mày nói: "Cô Tô cũng đang yêu cầu tôi sắp xếp cho việc để làm còn gì, thế thì được, vấn đề này rất quan trọng với tôi nên phiền cô giúp một chuyến vậy".

Tôi lập tức đáp: "Vâng, tôi quay về đo ngay đây!" rồi xách túi chạy đi luôn.

Mặc dù tôi không thấy việc này có gì bắt buộc phải phiền phức như vậy nhưng dẫu sao có việc để làm vẫn tốt hơn nhiều lần ngồi không trong văn phòng hắn mà mất tự nhiên.

Rõ ràng chúng tôi đã hiểu về nhau quá rõ nhưng cứ nhất định phải dùng những ngôn từ sáo rỗng giày vò lẫn nhau, tôi đã muốn bỏ chạy khỏi đó từ lâu rồi

Full | Lùi trang 7 | Tiếp trang 9
Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ