XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện ngôn tình - Vẫn mơ về em - trang 9

Chương 41 - Nụ cười xấu xí

Công việc thống kê đo đạc tỉ mỉ ánh sáng trong phòng triển lãm của tôi mất cả một ngày trời, hôm sau tôi mang báo cáo đến nộp cho Ninh Hiên. Tôi vốn chẳng mong được biểu dương khen ngợi gì, nhưng cũng không ngờ công việc của mình lại bị hắn nghi ngờ đến như vậy.

Miệng thoáng hiện một nụ cười kì quái, hắn nhìn tôi nói: "Cô Tô, phải nói rằng, báo cáo này của cô không có nhiều giá trị đối với tôi".

Hắn cười, nụ cười rất đẹp và ấm áp, nhưng không biết dưới lớp da mặt kia thực ra đang ẩn giấu bao nhiêu lưỡi dao sắc nhọn tẩm thuốc độc.

Tôi biết hắn muốn nhìn thấy tôi vỡ vụn, muốn nhìn thấy những biểu hiện yếu đuối của tôi khi bị công kích, nhưng bản tính ương ngạnh bắt tôi đứng thẳng lưng, không được nhu nhược, hèn nhát. Tôi nở một nụ cười khiêm nhường nói: "Ngài Trình, ngài không hài lòng chỗ nào để tôi sửa lại".

Hắn mỉm cười, nhã nhặn đưa bản báo cáo đến trước mặt tôi, từ từ xé toạc nó ra làm hai, sau đó ném thẳng vào sọt rác dưới chân.

Vẫn giữ nụ cười gợi đòn, hắn nhìn tôi nói: "Không hài lòng với tất cả!".

Tôi rất muốn xông lên, dùng móng tay cào rỗ mặt hắn ra!

Nhưng hôm qua tôi vừa mới cắt móng tay, chỉ dựa vào mười ngón tay trơ trụi này tấn công hắn thì thật yếu thế. Kìm nén mọi thương tổn và căm phẫn, tôi cố gắng duy trì nụ cười điềm tĩnh trên khuôn mặt, khống chế khóe miệng đang chực run run, sau đó nhìn hắn nói: "Xin lỗi, thực sự tôi không biết vấn đề ở chỗ nào, anh có thể chỉ giúp tôi làm sai ở đâu không?".

Lòng tôi thoáng quặn lên đau xót xa, ngẫm mà thấy thật trớ trêu. Năm năm trước, tôi đứng trên bục giảng, là giáo viên của hắn, hắn ngồi trước bục giảng, là học sinh của tôi, hằng ngày đều là tôi giảng hắn nghe, chính tôi là người đóng vai trò giải thích và truyền thụ kiến thức cho hắn.

Thời thế đảo lộn, ai mà ngờ được hôm nay lại tới lượt tôi khúm núm đứng trước mặt hắn, cố gắng kìm chế khao khát hạ sát hắn đang bùng cháy mãnh liệt, nhẫn nhục thỉnh cầu hắn chỉ ra mình đã làm sai chỗ nào.

Ninh Hiên nhìn tôi, nụ cười trên khuôn mặt đã dần lẩn mất, hai hàng lông mày điềm nhiên cau lại. Đúng lúc tôi tưởng rằng hắn không thể đưa ra câu trả lời xác đáng cho mình, thì hắn lại chậm rãi mở miệng: "Thời tiết hôm qua rất u ám nên mức độ chiếu sáng đó không có tính điển hình. Vì thế báo cáo ngày hôm qua không có giá trị gì cả".

Tôi sững người. Hắn...chịu giải thích cho tôi ư? Tôi lại tưởng nhất định hắn sẽ không nói gì nhiều cơ đấy. Suy cho cùng tất cả những chuyện này chẳng phải đều do hắn cố tình sao? Chọn đúng một ngày âm u không có giá trị khảo sát để hỏi tôi vấn đề ánh sáng của phòng triển lãm, lại còn không thèm nhắc nhở tôi thực ra ánh sáng hôm qua không phù hợp để làm khảo sát đo lường mà cố ý khoanh tay đứng nhìn tôi mất công bận bịu một chuyến, rồi đúng như ý nguyện chớp lấy thời cơ xé toang bản báo cáo là thành quả lao động vất vả của tôi ngay trước mặt tôi. Tất cả những chuyện này hắn đều đã rắp tâm tính toán từ trước để kích động tôi chứ còn gì? Đã sắp toại nguyện rồi, hà tất phải mềm lòng như thế?

Ninh Hiên ơi là Ninh Hiên, anh sắm vai ác thực có đầu mà không có cuối.

Vẫn gắng gượng giữ nụ cười trên mặt, cố tỏ vẻ ung dung bình thản, tôi nói: "Hôm nay ánh sáng tốt hơn rồi, vậy tôi quay lại trung tâm triển lãm làm lại là được".

Tôi quay người bỏ đi, tay vừa đặt lên nắm cửa liền nghe tiếng Ninh Hiên gọi giật từ phía sau: "Đợi đã".

Tôi quay lại.

Ninh Hiên nhìn tôi, hình như hắn thở dài, trông có vẻ mệt mỏi và cụt hứng. Hắn nói: "Tô Nhã, cô quay lại đi, việc này tôi sẽ gọi cho anh quản lí bên cô bảo cử người khác làm cũng được. Cô không cần chạy qua chạy lại nhiều như thế."

Tôi ngơ ngác đứng trước cửa, nụ cười chuẩn mực vẫn đang nở trên môi, nhân tính của hắn đột ngột bộc phát làm tôi lúng túng vô cùng. Tôi nói: "Thực ra...tôi quay về đo lại cũng không sao...cũng không mệt lắm..."

Ninh Hiên nhìn tôi mấy giây, chậm rãi nói: "Có việc khác cần cô làm."

Nghe hắn nói, tôi gật đầu ngơ ngác "vâng" một tiếng, buông tay khỏi nắm cửa, ngoan ngoãn quay về chỗ ngồi.

Ninh Hiên cúi đầu. Tôi không nhìn rõ vẻ mặt hắn, chỉ nghe tiếng hắn nói: "Tô Nhã, khi nào cô không muốn cười thì đừng có cười. Những lúc đấy nhìn cô cười còn khó coi hơn cả khóc đấy!"

Giọng hắn nghe khá hung tợn, nhưng không hiểu sao tôi lại thấy lòng chợt ấm áp.

Liệu tôi có thể lí giải câu nói này thành, hắn vẫn còn chút quan tâm giành cho tôi không?

Đào Tử gửi báo cáo ánh sáng rất nhanh. Ninh Hiên đọc xong ngồi tựa vào ghế trầm ngâm suy nghĩ.

Bản tính hiếu kì của tôi sống dậy, điên cuồng kêu gào muốn biết báo cáo đó rốt cuộc có tác dụng gì. Tôi sán lại gần Ninh Hiên cách chừng hai mét, thận trọng hỏi: "Cái này thực sự hữu dụng à?"

Ninh Hiên vẫn ngồi im lìm trên ghế, chỉ lạnh lùng đảo mắt qua tôi một cái rất nhanh rồi lại quay trở về với mạch tư duy của hắn, tiếp tục trầm ngâm suy nghĩ.

Tôi lén bĩu môi. Cứ tưởng mình còn được cưng được thương như hồi trước chắc? Bây giờ đến cười người ta còn không thèm cười với mày nữa, chỉ bảo mày những lúc không nên cười thì đừng có cười thôi mà mày đã được đằng chân lân đằng đầu sán lại. Bây giờ bị người ta lờ đi, đáng đời lắm!

Vác bộ mặt xám ngắt trở về chỗ của mình, tôi thầm ai oán không biết ngày mai có nên mang theo một thanh dùi và một con cá gì đó không.

Bỗng nhiên Ninh Hiên lên tiếng.

Hắn từ tốn nói: "Hai năm trước tôi có được một viên kim cương rất quý hiếm, tôi định dùng nó làm chiếc nhẫn đẹp nhất thế giới, đặt tên là Trái tim Trừng Hải. Nhưng hai năm nay tôi vẫn hoàn toàn chưa có cảm xúc. Lần này nhất định tôi phải thiết kế bằng được. Tôi muốn biến nó thành một câu chuyện truyền kỳ, thành tiêu điểm của lần triển lãm này, thành tác phẩm tiêu biểu nhất trong sự nghiệp thiết kế trang sức của tôi!"

Tôi hơi sững sờ. Hắn đã không nói thì thôi, nhưng một khi mở miệng thì lại nói với tôi nhiều thế?

Tôi tò mò hỏi: "Hai năm nay anh không có cảm xúc thế bây giờ thì có rồi à?"

Hắn ngồi tựa lưng trên ghế, mệt mỏi kéo mi mắt lên nhìn tôi nói: "Cô hỏi nhiều quá". Sau đó lại nhắm mắt nói tiếp: "Hôm nay tôi chỉ trả lời câu hỏi đầu tiên của cô thôi. Cô hỏi báo cáo ánh sáng có quan trọng với tôi hay không? Nói cho cô biết là nó rất quan trọng. Viên kim cương này của tôi rất thần kì. Ban ngày được đặt ở chỗ ánh sáng càng chói mắt thì nó càng được kích thích để phát ra ánh hào quang rực rỡ. Hơn thế, sau khi mặt trời lặn, cứ đặt nó vào bất kỳ chỗ nào có ánh sáng mặt trời không thể chiếu đến, nó sẽ làm cho nơi đó sáng rực hơn bất kì nơi nào khác. Ban ngày, tôi muốn Trái tim Trừng Hải của mình lúc nào cũng được tắm mình trong ánh sáng chói lòa mắt. Để đến tối, khi được đặt ở nơi ban ngày ánh sáng yếu nhất, nó vẫn sẽ phát sáng rực rỡ nhất!"

Nghe những lời Ninh Hiên nói, tôi như bị ma nhập, kinh ngạc mãi không thôi. Tôi lẩm bẩm: "Cửa sổ phòng triển lãm vẫn thường được che bằng rèm dày lắm mà, chẳng lẽ lần này không che? Dừng một lát, tôi lại không nén nổi tò mò hỏi: "Chẳng qua chỉ là một viên kim cương, nói trắng ra chỉ là một viên đá đặc biệt quý giá thôi, có thể thần kì đến vậy sao? Nghe cứ như trong truyền thuyết Liêu trai vậy!"

Ninh Hiên đáp lại, giọng thờ ơ, nhưng tỏ rõ không hề tán đồng ý kiến của tôi: "Nếu có lòng thì chuyện gì cũng có khả năng, kì tích nào cũng có thể xảy ra được". Nói xong hắn nhổm người thẳng dậy, vươn vai, nhìn tôi chằm chằm.

Đang bối rối trước ánh mắt hắn nhìn mình, bỗng tôi nghe tiếng hắn nói: "Tô Nhã, cô có lòng không?"

Tôi không trả lời câu hỏi của Ninh Hiên. Thực ra là tôi không biết trả lời thế nào, đành trơ tráo lấy lí do phải đi vệ sinh để trốn tránh. May thay, sau khi từ nhà vệ sinh quay lại, hắn không còn để tâm đến chuyện đó nữa.

Công việc chuẩn bị cho buổi triển lãm đang được tiến hành theo đúng trình tự quy định, bất kể là về phía Ninh Hiên hay bên trung tâm triển lãm. Ninh Hiên bận rộn liên tục, càng ngày càng ít lời, ngày nào cũng làm việc không nghỉ ngơi.

Còn tôi thì vẫn như một bậc khổ tu, bị ném một xó trong văn phòng của hắn. Người ra vào đều nhìn tôi với ánh mắt kì quái, như đang quan sát một con vật nuôi. Đặc biệt là Ngải Phi, ngọn lửa ghen ghét đố kị, lạnh lùng căm phẫn trong ánh mắt cô ta thấy rõ mỗi khi nhìn tôi, và một ngày khủng khiếp hơn.

Nhưng kể ra tôi cũng không hoàn toàn ngồi không vô tích sự. Tôi đã kết thêm được một người bạn mới, chính là cô thư kí xinh đẹp ngoài phòng làm việc của Ninh Hiên, tên An Tỷ. Sự tồn tại của An Tỷ khiến tôi khá kinh ngạc. Cô nàng xứng đáng là kho tình báo của thời đại mới, cung cấp cho tôi vô số thông tin vỉa hè cực nóng hổi độ tin cậy cực cao.

Tôi ngưỡng mộ bản lĩnh của An Tỷ vô cùng, còn nó lại khiêm tốn không chịu nổi. Tôi khen: "Cậu lợi hại thật, vơ vét được khéo hết chuyện thị phi trong cả tòa nhà này rồi ấy chứ". Nó nói: "Cậu đừng nói thế làm mình ngại, thực sự mình không dám nhận cái bản lĩnh lợi hại đó đâu, mấy đứa bạn học mình mà ở đây, chúng nó còn bới được nhiều chuyện hơn mình nhiều, thậm chí còn có thể nghe ngóng được con chuột nào ở trong hang nào sinh con vào ngày nào nữa kìa."

Tôi không khỏi tò mò hỏi: "Các bạn của cậu làm gì thế?" Nó nói: "Làm gì cũng có, chẳng hạn như mình xin việc trái ngành làm thư kí nè, ngoài ra còn có đứa vì sở thích mà ra chợ bán rau, làm nhân viên cọ lưng ở nhà tắm công cộng, nói chung tất cả những nơi có người, những nơi đông người đều có thể xuất hiện chúng nó."

Nó càng kể tôi càng thấy mịt mù, càng trố mắt líu lưỡi nhìn nó trân trân. An Tỷ nói: "Nhìn là biết cậu không hiểu rồi. Nói cho mà biết, trước kia mình học tình báo, bọn bạn cùng lớp đều mắc bệnh nghề nghiệp, cứ ở đâu đâu người là mò đến, có thế mới moi được nhiều tin."

Nghe nó nói. Toàn thân tôi đẫm mồ hôi lạnh.

An Tỷ cho tôi biết, theo như nó biết thì việc thiết kế của Ninh Hiên đã hòm hòm được bảy tám phần rồi, chỉ còn thiếu bản thiết kế một chiếc nhẫn cuối cùng nữa là xong. Sau khi chiếc nhẫn này hoàn thành, triển lãm có thể khai mạc.

Tôi không khỏi hiếu kì gặng hỏi nó: "Sao cậu biết được? Cả ngày mình ngồi ở trong đó mà có biết gì đâu?"

An Tỷ động viên tôi: "Tô Nhã, cậu đừng cuống, dù sao mình cũng xuất thân từ trường đào tạo tình báo mà, biết nhiều hơn cậu một chút đâu có gì là lạ." Nó chỉ nói vậy, còn chủ yếu là làm sao nó biết được tin ấy thì vẫn không hé răng nửa lời.

Sau đó, tôi gọi điện buôn chuyện với Đào Tử, kể cho nó chuyện kì lạ này. Đào Tử mắng tôi: "Tô Nhã, cậu đúng là đồ ngốc! An Tỷ là nhân viên của công ty đó, lại còn là thư kí hành chính nữa, chuyện này nó không rõ hơn ai hết thì làm sao có thể sắp xếp lo liệu công việc cho sếp Trình Hải của nó được chứ!"

Được Đào Tử giác ngộ tôi mới sực nhớ, lúc trả lời tôi, cơ mặt An Tỷ cứ co co giật giật, bộ dạng rõ ràng là muốn phì cười nhưng cố nhịn. Thì ra nó đang lừa tôi!

Chương 42 - Hương vị của nụ hôn

Hôm sau, tôi lấy danh nghĩa tình bạn cao cả, không nên để sự dối lừa hạ nhục dấy binh hỏi tội An Tỷ. Tôi làm ra vẻ rất buồn nói với An Tỷ: "An Tỷ, tối qua cuối cùng mình đã phát hiện ra là cậu lừa gạt mình, điều này làm mình đau lòng lắm!" An Tỷ ngẩn người, thớ thịt trên mặt hình như lại rung rung, sau đó mới nhìn tôi nói rất chân thành: "Được rồi, Tô Nhã, mình sai rồi. Hôm nay để chuộc lỗi, mình xin trả lời vô điều kiện mọi thắc mắc của cậu, cậu cứ hỏi thoải mái đi, biết gì mình xin nói ra hết!"

Tôi nghĩ ngợi rồi hỏi nó một câu: "Ngài Trình của các cậu rốt cuộc là đã có bạn gái hay chưa? Cô Ngải Phi đó rốt cuộc là có gì mờ ám với anh ta không?"

An Tỷ kéo tôi lại gần, thì thầm vào tai tôi: "Chuyện này, nói cho cậu biết, ngoài mình ra không có người thứ hai biết được chân tướng đâu!"

Tôi không nghĩ thế. Tình báo viên nào chắc cũng có chung một tật: mở miệng ra nói là phải bắt đầu bằng câu "chuyện này chỉ có một mình tôi rõ chân tướng", gây lỗi một cái là giờ thủ đoạn đòi chuộc tội bằng cách "cứ hỏi bất cứ điều gì cũng được, biết gì tôi xin nói ra hết".

Tôi nói: "An Tỷ, vào chủ đề chính đi, đừng để tôi đây xem thường".

An Tỷ nói: "Tô Nhã, trước khi trả lời câu hỏi này, cậu có thể làm theo một yêu cầu của mình được không?"

Tôi hỏi yêu cầu gì. Nó nói: "Cậu có thể buộc tóc lên được không? Buộc tóc đuôi gà ấy, mình muốn xem cậu buộc tóc đuôi gà trông như thế nào."

Tôi vừa nhanh tay buộc tóc lên cao vừa càu nhàu: "Mấy người học tình báo các cậu thật quái gở!"

Đợi đến lúc tôi buộc tóc xong rồi, An Tỷ nhìn tôi chăm chú, một tay giơ lên sờ cằm suy xét.

Sau đó nó nói: "Tô Nhã, bây giờ mình xin nghiêm túc nói với cậu, mình dám khẳng định, ngài Trình của bọn mình vẫn chưa có bạn gái. Còn như cô Ngải Phi kia mình cũng dám khẳng định rằng cô ta chỉ là một bông hoa rụng. Còn ngài Trình của bọn mình, mình có thể khẳng định cực kì chắc chắn rằng thực ra anh ấy chính là dòng nước vô tình của bông hoa rụng kia".

Không buồn ca ngợi tinh thần "dám khẳng định" của nó, tôi vội vàng hỏi: "Sao cậu biết được?" Nhưng An Tỷ còn chưa kịp trả lời thì đã nghe ầm một tiếng, cửa phòng làm việc của Ninh Hiên bật mở, hắn đứng trước cửa với ánh mắt đầy căm hờn như đi biểu tình đấu tranh giai cấp, hầm hầm chỉ tay về phía tôi hung tợn nói: "Tô Nhã, cô đi vệ sinh như thế này hả? Hơi tí là đi vệ sinh! Cô vào đây cho tôi!"

Ngọn lửa phẫn nộ lập tức bốc ngùn ngụt trong lông ngực tôi!

Khốn kiếp thật, đúng là thế sự vô thường, sao lại có ngày tôi phải rơi vào tình cảnh như thế này, bị chính tên học sinh của mình năm xưa chỉ thẳng vào mặt quát tháo!

Việc thiết kế của Ninh Hiên đã đến giai đoạn chót. Các tác phẩm khác đều đã hoàn thành, chỉ còn chiếc nhẫn Trái tim Trừng Hải của hắn vẫn đang phải sửa lên sửa xuống. Vì đầu óc không sao phác ra nổi bản vẽ hoàn hảo, mấy hôm nay hắn vô cùng cáu kỉnh, gắt gỏng. Sợ hắn điên lên cho mình một trận lôi đình nên tôi mới thức thời không dám ngồi trong phòng hắn, ngày nào cũng mượn cớ đi vệ sinh để ra ngoài ba hoa bốc phét với An Tỷ, tôi đã nhẫn nhịn, mong tránh khỏi lửa chiến tranh, ấy vậy hắn lại ngang ngược quát tháo tôi không ra gì, đúng là ức hiếp người quá đáng mà!

An Tỷ nhìn tôi chớp chớp, liếc mắt đưa ý âm thầm tiễn tôi "Cậu nhớ bảo trọng, tự cứu lấy mình" xong, liền cúi ngay đầu xuống điềm nhiên làm việc tiếp. Còn tôi thì ôm một bụng đầy căm hờn lết chân quay về phòng làm việc của Ninh Hiên.

Ninh Hiên thấy tôi đi vào, lập tức nhanh như tên đóng cửa sầm lại, rồi đằng đằng sát khí quay về ngồi phịch xuống ghế của mình, hung hăng giáng đòn phủ đầu tôi: "Cô không có việc gì làm thì chạy lung tung khắp nơi làm gì?"

Đã kiềm chế bao lâu rồi, lần này phải bùng nổ một phen, tôi quyết không nhân nhượng nói: "Tôi chạy đi những đâu mà anh nói là lung tung khắp nơi? Vả lại tôi mà không chạy khắp nơi ngày nào cũng ngồi lì trong này thì cũng có việc gì mà làm đâu?"

Ninh Hiên nhìn tôi lạnh lùng nói: "Các cô buôn chuyện trong giờ làm việc như vậy, tôi nói thế không đúng sao? Có tin là tôi đuổi việc ngay lập tức cô thư kí ngoài kia không?"

Tôi cười nhạt đáp lại: "Thưa ngài Trình, ngài đừng có ức hiếp người quá đáng! Ngài hậm hực không vẽ được bản thiết kế lại giận cá chém thớt định đi tìm chúng tôi để trút cơn giận hả, thật không đáng mặt đàn ông!"

Ninh Hiên trợn mắt, đứng bật dậy khỏi chiếc ghế da, hầm hầm xông đến chỗ tôi: "Được, hôm nay tôi cho cô biết thế nào là không đáng mặt đàn ông! Tôi cho cô ta nghỉ việc ngay lập tức!"

Tôi cũng hơi hoảng. Mấy hôm nay tôi và Ninh Hiên luôn giả bộ khách sáo với nhau, bị đè nén quá lâu rồi hiển nhiên cuộc cãi vã này sớm muộn gì cũng nổ ra. Nhưng An Tỷ vô tội, nó không đáng phải trở thành nạn nhân bất đắc dĩ trong chuyện cãi vã giữa hai chúng tôi.

Tôi vội kéo Ninh Hiên lại không cho hắn ra ngoài, tôi nói: "Ninh Hiên, anh đừng quá đáng quá được không! Có chuyện gì thì cứ trút lên một mình tôi đi!"

Ninh Hiên dừng bước quay lại nhìn tôi, hung hổ nói: "Tôi quá đáng? Trút lên một mình cô? Cô cảm thấy tôi đang chĩa mũi nhọn vào cô phải không? Cô cảm thấy ngày ngày tôi bảo cô ngồi ở đây là ấm ức cho cô lắm phải không?"

Tôi không sao bình tĩnh nổi trước những lời kích động của hắn, lớn tiếng nói: "Ấm ức? Chẳng có gì phải ấm ức cả, cốt yếu là tôi không biết rốt cuộc bụng dạ anh đang có ý đồ gì!"

Ninh Hiên lại gần tôi cười khẩy, nói: "Ý đồ gì cũng được, miễn sao không phải ý đồ với loại cỏ đã nhai như cô!"

Tôi như vừa bị tát bốp vào mặt, nỗi nhục này sao có thể chịu được, tôi hét vào mặt hắn: "Ninh Hiên, anh chẳng ra thể thống gì cả!"

Ninh Hiên đột nhiên đẩy tôi tựa vào bức tường bên cạnh, sức mạnh của hắn thật khủng khiếp, trong chớp mắt lưng của tôi bị đập mạnh vào tường, toàn thân đau ê ẩm.

Mặt mũi hắn trông thật đáng sợ, hai con mắt trừng lên như muốn nứt ra đến nơi, thậm chí tôi còn có thể nhìn thấy từng tia máu đỏ ngầu vằn lên trong đó. Hắn gầm giọng gầm lên: "Tô Nhã, bao nhiêu năm nay, rốt cuộc trong hai chúng ta rốt cuộc ai là người không ra thể thống gì trước?!"

Vẻ mặt của hắn trong khoảnh khắc này sao trông đau khổ đến vậy! Nỗi thống khổ bùng phát của hắn làm tôi đờ người kinh hãi. Còn hắn, ngay giây sau đã đột ngột cúi đầu xuống, xoáy chặt đôi môi của hắn lên môi tôi.

Trong tai tôi lập tức có tiếng nổ đùng đoàng, sau đó lại lặng ngắt không còn âm thanh nào nữa, cả hơi thở của chính tôi, cả hơi thở của hắn, cả nhịp tim dồn dập của tôi, nhịp tim dồn dập của hắn, tôi đều tuyệt đối không nghe thấy. Thứ duy nhất tôi có thể nghe được chính là những âm thanh quen thuộc trong mộng tưởng về quá khứ.

Tôi dường như nghe thấy tiếng hắn vừa hôn tôi vừa thủ thỉ, rất nhiều năm về trước: "Tô Nhã, em biết không, khi hôn em, hương vị thật mềm mại ngọt ngào, hôn em cả đời này vẫn không đủ với anh!"

Ninh Hiên, Ninh Hiên, anh biết không, em đã nhớ nụ hôn của anh đến nhường nào. Em muốn được anh hôn, hôn triền miên mà dịu dàng như ngày trước, khát vọng này thực ra em đã gào thét, trào dâng cuồn cuộn trong lòng em lâu rồi. Em muốn có anh nhưng không thể được, nỗi khốn khổ này dày vò em, gần như làm em phát điên!

Tôi nhắm nghiền mắt, buông mình chìm đắm vào nụ hôn tối trời tối đất của Ninh Hiên. Cánh tay hắn siết chặt tôi vào lòng. Lưỡi hắn dường như mang theo một luồng sức mạnh ghê gớm, len lõi qua khẽ hở của môi và răng tôi, ăn khớp với chúng đến nỗi không thể tìm ra bất kì một kẽ hở.

Sáu năm, từ một cậu thiếu niên cao lớn nhưng yếu ớt năm xưa, đến nay hắn đã trở thành một người đàn ông đích thực, cứng cáp mạnh mẽ. Lồng ngực hắn cũng rắn chắc hơn, vạm vỡ hơn, khiến người ta mê muội hơn nhiều so với sáu năm về trước.

Hắn hôn tôi một cách thô bạo, không ngừng gặm nhấm cấu xé môi tôi, hoang mang và đau đớn thì thào hỏi tôi: "Tô Nhã, vì sao, nói cho anh biết vì sao? Năm đó vì sao em đột ngột chia tay anh, vì sao đột ngột rời xa anh? Vì sao?"

Câu hỏi của hắn, làm tôi hoàn toàn bừng tỉnh khỏi cơn say mê muội.

Tôi cắn răng, dằn lòng buông ra những lời lạnh lùng: "Chẳng vì sao cả, anh quá trẻ con, hai chúng ta không hợp".

Con mắt hắn chất chứa đầy đau đớn, hắn nhìn tôi nói: "Em nói dối!"

Tôi ngang tang ngẩng đầu nhìn hắn, "Em không nói dối! Sự thật là như thế!"

Hắn khàn giọng, "Em nói dối! Em có dám nói là em không yêu anh không! Nhìn thẳng vào mắt anh mà nói!"

Tôi ngẩng đầu nhìn vào mắt hắn, rành rọt từng chữ từng chữ: "Em không nói dối, em không yêu anh!" Nói xong câu này, trái tim tôi chảy máu!

Ninh Hiên gằn giọng: "Em nói dối!" Sau đó hắn lại cúi xuống hôn tôi thật cuồng say.

Tôi muốn mình hệt như một xác chết, tê dại, thờ ơ, không đáp lại hắn. Nhưng cơ thể tôi đang dần phản bội lại lí trí.

Trong cơn đau đớn tột độ này, nụ hôn của hắn lại mang đến cảm giác hoan lạc thể xác quá đáng. Khi hắn hôn tôi, dường như mỗi dây thần kinh trong cơ thể tôi đều không nén được nỗi khao khát hắn, điên cuồng gào thét mong nhớ hắn.

Hắn không chấp nhận sự thờ ơ lãnh đạm của tôi, bàn tay bắt dầu du ngoạn trên cơ thể tôi. Ngọn lửa dục vọng thầm lén trỗi dậy khắp tứ chi xương cốt tôi. Ý chí của tôi bắt đầu lung lay, cơ thể dần tê dại, và tê liệt trong đôi môi hắn, trong bàn tay hắn, trong nụ hôn dài và trong những âu yếm vuốt ve của hắn.

Không biết từ lúc nào, một cách vô thức, tôi đã đáp trả lại hắn.

Một bàn tay hắn lướt trên lưng tôi, chầm chậm di chuyển xuống dưới thăm dò, lần vào trong váy của tôi rồi không dừng lại, tiếp tục đi sâu hơn, sâu hơn nữa, đến sâu nhất mới dừng.

Hắn giơ tay đó lên trước mặt tôi, cười tàn nhẫn, giọng nói như con dao sắc lạnh lăng trì tùng xẻo lòng tự trọng của tôi. Hắn cho tôi nhìn những đầu ngón tay ướt đẫm của hắn, hung dữ nói: "Tô Nhã, em nhìn xem, em ướt như vậy cơ mà! Rõ ràng là em có cảm giác, nhưng lại nói em không yêu anh! Em nói dối!"

Chương 43 - Làm tổn thương anh lần nữa

Tôi vô cùng nhục nhã vì sự thật thà và đói khát sinh lý của cơ thể mình! Ý chí của tôi sụp đổ tan tành trong dục vọng mãnh liệt!

Nước mắt tôi trào ra, chan chứa ấm ức tủi nhục. Tôi hận Ninh Hiên. Sao hắn có thể dùng cách vô sỉ đó để chứng minh tôi đang nói dối!

Tôi đẩy hắn ra, dồn hết sức đẩy hắn ra, vừa khóc vừa chạy khỏi căn phòng đó. Tôi chẳng còn tâm trí đâu mà suy xét điệp báo viên An Tỷ ngoài cửa sẽ dùng ánh mắt sắc lẹm thế nào để săm soi tôi, cũng chẳng còn tâm trí đâu giữ bộ mặt ung dung giả tạo mọi khi.

Tôi mặc kệ tất cả, cắm đầu cắm cổ chạy như điên như khùng.

Ninh Hiên không đuổi theo tôi. Bởi trước khi đẩy hắn ra tôi còn nói: "Anh thỏa mãn rồi chứ? Chắc anh không biết Trác Hạo cũng đang ở thành phố này! Tôi và anh ấy mới là một đôi! Ninh Hiên, nói cho anh biết một lần nữa, tôi không yêu anh! Không yêu!"

Nhìn vào mắt Ninh Hiên, tôi có thể thấy nỗi đau và tổn thương của sáu năm trước một lần nữa, chỉ là giờ còn khắc sâu hơn nhiều!

Tại sao hai con người rõ ràng đều yêu nhau, lại phải giày vò và làm tổn thương nhau như vậy?

Câu trả lời thực ra rất đơn giản, chỉ gồm bốn chữ.

Hoàn cảnh đưa đẩy.

Từ hôm đó tôi không có đến chỗ Ninh Hiên làm bình hoa trang trí nữa mà quay về trung tâm triển lãm kiên thủ với chức vụ của mình.

Quản lý thấy tôi quay về, một mặt vẫn khen ngợi tôi là nhân viên tốt, mặt khác lại không che đậy nỗi băn khoăn dò hỏi tôi xem có phải tôi đã làm sai việc gì nên bị họ đuổi về không.

Tôi cũng xin vái cả nón với lối tư duy mâu thuẫn điển hình của ông một lần nữa.

Tôi giữ thái độ im lặng, không thừa nhận cũng không phủ nhận, dù gì việc này cũng đâu phải do tôi nói là xong. Chi bằng cứ ngồi yên quan sát biến động.

Tối hôm đó, sau khi về đến nhà, kẻ phàm tục như tôi lại chết sặc trong biển nước mắt cuồn cuộn. Tôi đã khóc rất nhiều, khóc lên khóc xuống, khóc đến hụt cả hơi. Vừa nấc lên nức nở tôi vừa để mặc cho thứ cảm xúc lẫn lộn không biết là đau khổ hay ngọt ngào, biến thái vô cùng từ cảm quan đến lý trí trỗi dậy trong lòng: Ninh Hiên, trong mắt hắn vẫn còn có tôi!

Nhưng, một lần nữa tôi lại ra tay làm tổn thương hắn!

Hắn kiêu ngạo như vậy, nhưng hết lần này đến lần khác bị tôi làm tổn thương; ngang bướng là vậy, khó khăn lắm mới có thể quên oán hận, thừa nhận rằng thực ra hắn vẫn còn quan tâm đến loại cỏ đã nhai như tôi, nhưng vẫn là tôi không biết điều, lại đẩy hắn ra lần nữa.

Tôi đoán sau lần này chắc chắn hắn sẽ chẳng do dự gì mà không căm hận tôi đến tận xương tủy.

Hai ngày đầu quay về trung tâm triển lãm, tôi luôn ở trong trạng thái thấp thỏm không yên. Tôi lo lắng không biết Ninh Hiên sẽ nói gì với quản lý, không biết chuyện này liệu có ảnh hưởng xấu đến việc tổ chức cuộc triển lãm sắp tới hay không. Giả sử hắn lấy bừa một lý do như trong người khó chịu, thể trạng kém không kham nổi được công việc, hay như sốt cao phải nằm liệt giường để hủy bỏ cuộc triển lãm này, nếu có thế thật, nhất định quản lý sẽ khóc ròng đến chết mất.

Tôi nhấp nhỏm như ngồi trên bàn chông suốt hai ngày, làm Đào Tử hễ thấy tôi là phải tránh xa. Nó nói nó nghi ngờ công ty vàng bạc đá quý lớn nhất toàn cầu này không sạch sẽ, bên trong có lẽ có rất nhiều bọ chét. Vì thế sau một chuyến công tác từ bên đó trở về, lúc nào bạn đồng nghiệp của nó tinh thần cũng bất an, vò đầu bứt tóc, nghoẹo trái nghoẹo phải, đập nọ đập kia trông rất đáng sợ.

Nó còn nói với Tiểu Điền, căn cứ theo tần suất và biên độ ngọ nguậy không yên của tôi, cùng mức độ đau khổ và khó chịu hiện rõ trên mặt, có thể kết luận trên người tôi phải có năm sáu bảy tám con bọ chét là ít.

Lời nó vừa truyền đi, tất cả mọi người đều nhìn tôi như nhìn một con thủy quái. Đồng nghiệp khắp trung tâm triển lãm bắt đầu bàn tán sôi nổi, đoán già đoán non xem tại sao công ty đó lại có bọ chét.

Tôi nhìn mọi người tranh cãi om sòm vui vẻ, chợt nhận ra muốn vui vẻ cũng hết sức đơn giản. Chỉ cần ngây ngốc đừng suy nghĩ nữa, hòa nhập với mọi người, dần dần niềm vui cuộc sống sẽ trở lại.

Tâm trạng tôi từ đó đã khá lên, bên công ty vàng bạc đá quý cũng không có phản hồi xấu nào về tôi.

Tôi bắt đầu thấy yên tâm hơn, nhưng lại chuyển sang hụt hẫng mơ hồ.

Phụ nữ, vĩnh viễn là thể loại sinh vật mâu thuẫn nhất trên thế gian này. Lúc hắn muốn mình thì không ưng, đến lúc hắn không cần đến nữa thì lại nhớ nhung không thôi. Không đồng ý để hắn làm bạn trai mình, nhưng nghe nói hắn có bạn gái lòng lại đau đớn khổ sở còn hơn cả thất tình. Sợ hắn manh động khiến người khác dò đoán được tình cảm mập mờ giữa hai người, nhưng khi hắn không có bất cứ động thái nào lại không nguôi than thở mất mát hụt hẫng.

Ngày qua ngày, trái tim tôi khổ sở chịu đựng nhớ nhung hụt hẫng nhưng thân xác đã lấy lại được vẻ lãnh đạm. Đào Tử cho rằng lũ bọ chét trên người tôi đã bỏ đi hết nên bắt đầu mon men lại gần do thám.

Nó láo liên hỏi tôi: "Tô Nhã, mình đang suy nghĩ nát óc về một vấn đề, đó chính là, bọ chét liệu có lây qua con đường tình dục hay không!"

Nó ngờ rằng mấy con "bọ chét" trên người tôi có nguồn gốc từ cuộc vật lộn thân mật trên giường với một gã nào đó. Thứ động vật kí sinh hút máu người đáng ghét kia chính là nhân lúc hỗn độn đã thừa cơ bò từ gã ta sang tôi.

Tôi hỏi Đào Tử: "Thế bọ chét trên người gã nào đó ở đâu ra? Chẳng lẽ do hắn lăn lộn với một cô nàng khác trước đó? Nếu thì bọ chét trên người cô nàng kia lại ở đâu ra? Cô ta lăn lộn với ai nữa? Vậy rốt cuộc nguồn gốc những con bọ chét này thế nào? Có bao nhiêu người bị nhiễm bọ chét trong chuỗi xích tình ái dài dằng dặc này?"

Đào Tử nghiêm túc trả lời tôi: "Tô Nhã, cậu nghĩ xa xôi quá đấy, sợi xích tình ái mà cậu nói không nhất định phải dài như vậy đâu. Vì vòng đời của con bọ chét e là rất ngắn ngủi, chỉ cần truyền qua một hai người xong là nõ đã chết nghoéo rồi."

Tôi nói: "Đào Tử, tư tưởng của cậu đúng là có vấn đề nghiêm trọng. Thực ra nhân loại lây nhiễm bọ chét bằng cả đống cách, ví dụ như hắt xì hơi vào mặt nhau này, hai người uống chung một cốc nước này, hay như có quả táo cậu cắn một miếng xong lại đưa cho người ta ăn tiếp này, vân vân. Nhưng sao cậu lại khăng khăng bỏ qua hết mấy khả năng kia mà nhảy bổ tới quan hệ xác thịt thế hả? Thế mới thấy cậu là đứa con gái có tâm hồn đen tối đến nhường nào!"

Đào Tử nhìn tôi như nhìn đứa tâm thần, săm soi từ đầu đến chân, đáp: "Tô Nhã, mình thấy cậu vừa liệt kê ra đều là những con đường lây nhiễm viêm gan thì đúng hơn, đương nhiên ngày nay cúm A cũng đã tiên tiến đến độ lây truyền qua những cách cậu vừa kể, nhưng chắc chắn đó không thể là con đường lây lan bọ chét được!"

Nó hỏi tôi: "Tô Nhã, có phải cậu bị kích động rồi phải không? Trong sách nói, phụ nữ đã qua tuổi hai mươi lăm mà vẫn chưa ổn định được đời sống tình dục sẽ dẫn đến tình trạng âu sầu phiền muộn và rối loạn thần kinh đấy. Xem ra nói như vậy cũng có lý thật, mình khuyên cậu nên tìm một gã nào đó, tóm chặt lấy hắn rồi nhanh nhanh mà phát triển tình bạn vĩ đại đi thôi!"

Đào Tử quan tâm lo lắng cho tôi, lời lẽ chân thành khẩn thiết, làm tôi không khỏi xúc động.

Tôi đang dạt dào cảm xúc trước tấm lòng của Đào Tử thì điện thoại trong túi áo rung bắn lên. Tôi giật mình, lòng dạ bắt đầu chợt nôn nao, bồn chồn khôn xiết.

Mong là hắn nhưng cũng sợ là hắn. Nếu không phải hắn, chắc tôi đau lòng sao không phải là hắn, còn nếu như là hắn tôi nhất định sẽ lại than thở sao lại là hắn.

Tôi lấy điện thoại ra, hít một hơi thật sâu, mở to mắt nhìn màn hình.

Dãy sỗ rất quen thuộc. Nhưng không phải là hắn.

Không phải hắn rồi...

Tôi bấm nút nhận cuộc gọi.

Đầu dây bên kia không giấu nổi xúc động nói với tôi: "Tô Nhã, anh về rồi!"

Khẽ thở dài một hơi, tôi đáp: "Chào mừng anh đã trở về, Trác Hạo!"

Trác Hạo ra nước ngoài điều tra thị trường, không có mặt ở thành phố B gần một tháng nay.

Trong lòng tôi có chút bùi ngùi. Ông trời thật biết thương hoa tiếc ngọc, hiểu khi nào nên an bài để một người đàn ông khác xuất hiện, ra tay cứu vớt cô gái đang tự sa vào ngập ngụa trong đống bùn nhão ái tình.

Tôi nhớ đã từng nghe câu: Muốn bước ra khỏi bóng tối thất tình đau đớn, hãy thử bắt đầu một cuộc tình mới.

Trác Hạo nói với tôi: "Tô Nhã, tối nay đi ăn cùng anh đi! Anh... rất nhớ em!"

Tôi nhắm nghiền mắt, cố dằn lòng quyết định.

Tôi nhẹ nhàng đáp vào điện thoại: "Vâng!"

Tôi và Trác Hạo ngồi đối diện nhau trong nhà hàng kiểu u, tiếng đàn violon réo rắt nhè nhẹ giúp tôi nhẹ nhõm dần. Trác Hạo có vẻ gầy hơn, nét mặt vẫn còn dấu tích mệt mỏi sau một cuộc hành trình dài. Anh mỉm cười hỏi tôi: "Tô Nhã, lâu lắm rồi không gặp nhau, em có nhớ anh chút xíu nào không?"

Tôi lẩm bẩm: "Tổng giám đốc Trác, anh trở nên ghê rợn như thế từ bao giờ vậy?"

Trác Hạo vẫn rất phong độ giữ nguyên nụ cười hoàn mỹ, không hề hốt hoảng hay lúng túng trước câu lầm bầm của tôi: "Tận đáy lòng anh muốn hỏi em như vậy đấy, không phải giả vờ sến súa đâu. Ngược lại, trước kia em vốn là cô gái thích lãng mạn lắm vậy mà bây giờ lại trở nên tê liệt cảm quan, không muốn nghe cả những câu nói tri kỷ."

Tôi không biết nên đáp lại thế nào, chỉ im lặng cười gượng.

Trác Hạo đặt dao dĩa xuống, ngẩng đầu nhìn tôi, nụ cười dần dần biến mất: "Tô Nhã." Anh gọi tên tôi, tôi ngẩng lên đáp: "Dạ?"

Anh nhìn tôi, nói: "Anh có đọc báo. Ninh Hiên, cậu ta đến thành phố B rồi."

Trác Hạo chỉ nói đến thế, nghe vừa như đã nói xong lại vừa như chưa nói hết.

Chương 44 - Lá thư của Trác Hạo

Trác Hạo cười nhạt: "Tô Nhã, mấy năm trước, khi có ý định chuyện công ty từ thành phố A đến thành phố B, anh đã phải bỏ ra khá nhiều công sức, qua lại với không ít nhân vật lớn nhỏ trong cả giới thương nhân và chính khách. Bố cô gái đó là một nhân vật không tầm thường chút nào. Hai gia đình Ngải Phi và Ninh Hiên cũng được xem là có quan hệ nhiều đời, hai người họ đều thuộc hàng gia thế hiển hách, rất môn đăng hộ đối. Anh đoán nếu không xảy ra sự cố gì thì hai người chắc chắn sẽ kết hôn đấy."

Tim tôi nhói đau. Tàng thịt bò trên đĩa càng lúc càng cứng đầu, lần nào dao dĩa hạ xuống cũng trượt đi, chém nhầm xuống mặt đĩa sứ, phát ra những tiếng lách cách chói tai. Tôi không bình tĩnh nổi nữa, vứt luôn dao với dĩa xuống bàn, ngẩng lên nhìn thẳng vào Trác Hạo và hói: "Sao anh phải nói với em những điều này? Trác Hạo, anh có ý gì?"

Trác Hạo lại cười, nụ cười dường như có chút tự trào: "Được rồi Tô Nhã, anh thừa nhận anh cố ý nói ra những điều này. Anh... chỉ là anh căng thẳng quá. Anh lo Ninh Hiên quay về rồi thì... trong mắt em chỉ có mình cậu ta, còn anh lại lần nữa biến thành không khí trước mặt em mà thôi."

Thực ra tôi muốn nói với Trác Hạo, dù cho Ninh Hiên không quay về, dù cho tôi ở đây còn hắn ở nước ngoài, hai chúng tôi không thể gặp nhau thì trong mắt tôi hắn vẫn là duy nhất, còn Trác Hạo, dù anh có không phải luồng không khí trước mắt em, thì nhiều nhất cũng chỉ như khối thịt đông bán trong suốt mà thôi.

Trác Hạo tiếp tục nói: "Tô Nhã, chính mắt anh chứng kiến những năm qua em đã dằn vặt khổ sở thế nào. Thật không dễ để em phấn chấn lên được một chút như bây giờ, cậu ta quay về rồi anh lo em lại đi theo vết xe đổ trước kia. Cậu ta đã có cuộc sống riêng của mình, bên cạnh cũng sẵn có đối tượng kết hôn rồi. Em không nên tiếp tục chui đầu vào đấy nữa, còn dấn thân vào đó một lần nữa anh sợ em sẽ không thể bước ra được đâu."

Cổ họng tôi đắng chát. Tôi cố giữ nụ cười trên môi, dù biết lúc này mình cười còn khó coi hơn cả khóc. Tôi nói: "Trác Hạo, anh vốn đâu biết lý do năm đó em và Ninh Hiên chia tay. Nếu anh biết thì chắc chắn anh sẽ không cho rằng chúng em còn có cơ hội ở bên nhau nữa đâu."

Trác Hạo nhìn tôi, đôi mày từ từ chau lại, do dự một lúc mới hỏi: "Vậy, anh có thể biết năm đó tại sao em và cậu ta chia tay không?"

Tay tôi đang để trên bàn siết chặt lại thành nắm đấm. Tôi cúi đầu nói: "Xin lỗi Trác Hạo, em không thể nói được."

Một cảm giác ấm áp bao trùm bàn tay tôi. Trác Hạo vừa giơ tay ra đặt tay anh lên tay tôi.

Tôi giật mình ngẩng đầu lên nhìn anh, ánh mắt anh sâu thăm thẳm như không thể nhìn thấy đáy.

Anh nói: "Tô Nhã, quên cậu ta đi." Tiếng violon đột nhiên vút cao, trong tiếng đàn cao vút đó anh tiếp tục nói: "Làm bạn gái anh nhé, được không?"

Nhà hàng kiểu u phong cách tao nhã độc đáo, ánh đèn mờ ảo làm người ta trở nên lười biếng. Tiếng violon lúc trầm lúc bổng, lúc khoan thai lúc lại réo rắt phiêu diêu loang rộng. Không gian tràn ngập lãng mạn và ám muội. Một con người tinh tú của xã hội hẵng còn độc thân vừa tha thiết bày tỏ với cô gái ngồi đối diện: "Làm bạn gái anh nhé, được không?"

Nhưng biểu hiện của cô gái lại quá khác thường. Cô ta há miệng, trợn tròn mắt chỉ nói với người tinh tú kia một từ, làm anh ta sụp đổ hoàn toàn, cô ta nói: "Hả?"

Bàn tay Trác Hạo đang nắm tôi run run. Anh mang bộ mặt rạn vỡ, rút tay về trong thất bại. Cuối cùng, tôi cũng có chút không đành lòng: "Thế nào nhỉ, vừa rồi tiếng đàn vút lên cao quá nên anh nói gì em không nghe rõ!"

Trác Hạo khẽ lắc đầu nói: "Tô Nhã, vừa rồi em bắt đầu bằng "thế nào nhỉ" đấy!"

Tôi... trời!... Lại bại lộ rồi...

Tôi xoa xoa mũi, nói: "Chuyện đó, Trác Hạo này, anh không thích em thật đâu phải không? Đàn ông chẳng phải đều không có hứng thú với cỏ đã nhai sao?" Đột nhiên tôi lại nhớ đến người đã nói câu này, lòng không khỏi quặn lên đau nhói.

Trác Hạo nhìn tôi rất lâu, như đang chìm đắm trong suy nghĩ. Anh nói: "Người đàn ông khác có thể không thích nhưng hắn ta không đại diện cho tất cả đàn ông. Hơn nữa, giữa anh và em, thì anh là cỏ đã nhai mới đúng, có điều không biết phụ nữ bọn em có hứng thú với cọng cỏ nhỏ bé đáng thương đã nhai rồi này không thôi!"

Tôi bật cười: "Lại còn tự nhận là ngọn cỏ nhỏ bé nữa! Anh tự tin quá nhỉ, em thấy anh sắp thành ông nội của cọng cỏ nhỏ bé rồi đấy!"

Trác Hạo thấy tôi cười cũng bật cười theo: "Vì thế, phải mau kiếm cho ngọn cỏ nhỏ bé một bà nội, bằng không ông nội nó sẽ héo khô đi mất."

Tôi thôi cười, nhìn Trác Hạo, khẽ khàng nói: "Trác Hạo, anh không thiếu phụ nữ mà."

Trác Hạo cũng thu lại nụ cười, nhìn tôi, khẽ khàng nói: "Tô Nhã, hãy tin anh, giờ bên cạnh anh không có bất kỳ cô gái nào khác" Anh ngừng lại, rồi bổ sung thêm một câu: "Anh đã qua cái tuổi yêu đương trăng hoa rồi."

Trác Hạo hỏi tôi: "Tô Nhã, em có biết anh bắt đầu yêu em từ khi nào không?"

Tôi hỏi: "Không phải ngay từ lần đầu chúng mình gặp nhau à?"

Trác Hạo lắc đầu: "Không phải. Lần đầu gặp em anh chỉ thấy cô bé này rất hồn nhiên, gia thế không phải hiển hách gì nhưng cũng không đến nỗi, có học lực lại nết na, rất phù hợp để lấy về làm vợ. Lúc đó anh vẫn chưa biết đến rung động, chỉ muốn tìm một người hiểu chuyện lại không quá can thiệp đến công việc cũng như cuộc sống của anh để kết hôn là tốt nhất. Sau khi gặp em, anh cảm thấy em là người đáp ứng đầy đủ những yêu cầu đó của anh nên mới quyết định công khai kết thân với em."

Tôi không thể vui vẻ gì trước những lời này. Mặc dù bây giờ tôi đã không còn yêu Trác Hạo nữa nhưng bất kỳ cô gái nào cũng thế thôi, nghe bạn trai cũ của mình nói: "Hê, thực ra lúc đầu anh có thích em đâu" thì ai mà thoải mái cho nổi.

Tôi cũng không chịu thất thế, liền nói: "Ừ, Trác Hạo, Thực ra em cũng nghĩ giống anh đấy. Hồi đầu em cũng thấy anh đẹp trai, có nhà, có xe, có cả tài khoản ngân hàng lại chưa vợ nên mới nghĩ: A, anh này phù hợp làm bạn trai mình đây!"

Trác Hạo nghe tôi nói thì bật cười ha hả, có vẻ rất sảng khoái, làm tôi không thoải mái chút nào. Anh nói: "Tô Nhã, kiểu không chịu kém người khác này của em... được lắm... rất giống trước kia!"

Tôi chạnh lòng. Có thế nào cũng không thể giống trước kia được nữa. Thời gian đã hết lần này đến lần khác in hằn những vết màu tro xám lên cuộc đời tôi, muốn xóa cũng không thể xóa được.

Bữa tối với Trác Hạo kết thúc trong lời tạm biệt mơ hồ của tôi. Lúc rời khỏi nhà hàng, trước cửa xoay, tôi bỗng thấy một bóng người lướt qua. Bóng người đó trông rất giống Ninh Hiên. Nhưng tôi lại nghĩ nhất định là mình nhìn nhầm. Mấy hôm nay đi trên đường, hễ gặp ai có dáng người na ná Ninh Hiên là tôi lại tưởng mình vừa trông thấy hắn. Tôi biết, hiện tượng này có tên gọi là khao khát không được thỏa mãn nên nằm mơ giữa ban ngày.

Về đến nhà, tôi nghe nhạc một lát rồi đi tắm. Trước khi đi ngủ tôi mở máy tính kiểm tra thư, bất ngờ thấy một lá thư của Trác Hạo mới gửi tới.

Phân vân một lát, tôi mở thư.

Tô Nhã,

Anh muốn nói nốt câu chuyện trong bữa tối vừa rồi. Đợi anh nói hết rồi em hãy tự phán xét xem anh có còn là kẻ yêu đương lăng nhăng không, anh có xứng đáng được em phó thác một lần nữa không.

Anh bắt đầu có tình cảm với em thực sự từ khi nào? Chắc em sẽ không đoán được đâu. Bắt đầu chính từ sợi dây chuyền kim cương đó.

Em còn nhớ lần chúng ta đến Thúy Bảo Trai mua sợi dây chuyền chứ. Trước đó, anh vốn cho rằng em là một cô bé ngây thơ trong sáng, nhưng khi em nói muốn có sợi dây chuyền đó anh đã thấy có chút thất vọng. Anh nghĩ em cũng không khác gì những cô gái vây quanh anh khi đó, đều thích những trang sức, ưa tiền, chuộng hư vinh. Nhưng về sau, anh lại có cảm giác em không hề thích sợi dây chuyền nạm kim cương đắt tiền đó. Bởi buổi tối khi anh đưa em về, em lại bất cẩn để quên nó trên xe của anh.

Nếu em thực sự thích sợi dây chuyền ấy thì sao có thể sơ ý, tiện tay vứt nó vào một chỗ, trong chốc lát đã quên ngay được. Sau đó anh lẳng lặng quan sát, tất cả những thứ anh mua cho em hôm đó em đều không hề dùng tới một lần. Qua điểm này anh càng khẳng định em không phải là người yêu hư vinh vật chất.

Sau đó có bữa tiệc tối, anh cố ý bảo em đeo sợi dây chuyền kim cương kia, xem em có nhớ ra đã để quên nó ở chỗ anh hay không. Anh đợi mãi, chờ em nhớ ra để đến đòi anh. Kết quả lại nằm ngoài dự liệu của anh, em không những không đến đòi anh, không những không nhớ ra đã bỏ sợi dây chuyển ở đâu, mà còn không biết từ đâu kiếm ra một sợi dây chuyền giả!

Trong bữa tiệc tối đó, đâu đâu cũng là các nhân vật có tiếng trong thương trường và chính giới, ai cũng có cặp mắt rất sành sỏi, thế mà em vẫn có gan đeo trên cổ một sợi dây chuyền giả đi cùng anh. Qua đó anh càng cảm thấy em thực sự rất hồn nhiên và hồ đồ theo kiểu rất đáng yêu.

Sau bữa tiệc, anh bắt đầu cảm thấy em đang cố tình sắm vai một cô nàng yêu vinh hoa trước mặt anh. Ban đầu anh đoán là em làm vậy có thể là để thu hút sự chú ý của anh. Sau nay anh mới phát hiện ra là không phải thế, em thực sự muốn anh chán ghét em. Nhưng vì sao? Vì sao em lại làm như vậy? Đúng lúc anh đang băn khoăn không sao hiểu nổi thì Lộ Lộ, chính là cô gái mà em bắt gặp đi cùng anh vào Thúy Bảo Trai hôm đó, đã cho anh biết nguyên do. Lộ Lộ và anh có qua lại một thời gian, cô ấy cũng sớm nhận ra quan hệ giữa bọn anh không thể tiến triển sâu hơn được nên cuối cùng đã quyết định kết hôn cùng người đàn ông đã bao năm rồi vẫn theo đuổi cô ấy. Trước khi theo chồng rời khỏi thành phố A đến sống ở một nơi khác, cô ấy nói với anh: "Trác Hạo, em sắp kết hôn rồi, có chuyện này chi bằng cũng nên nói cho anh biết. Thực ra cô bạn gái bé nhỏ của anh, hẳn đã biết chuyện giữa hai chúng ta rồi. Hôm anh đưa em đến Thúy Bảo Trai mua trang sức, cô bé ấy đã đứng nhìn từ bên ngoài. Lúc anh đi thanh toán, em quay ra thì thấy cô ấy đang cắm đầu bỏ chạy. Khi đó em còn ý định tiến xa hơn với anh nên đã không nói cho anh biết."

Khi ấy anh mới hiểu ra, vì sao em muốn anh ghét bỏ em. Đó là vì em muốn anh chia tay em.

Trước kia anh vẫn cho rằng em là cô bé ngốc nghếch không hiểu chuyện, rất thích hợp để nuôi trong nhà làm một cô vợ chăm lo nhà cửa, con cái, không can thiệp quá vào chuyện phong hoa tuyết nguyệt bên ngoài của cánh đàn ông. Nhưng qua chuyện này anh mới phát hiện ra, kỳ thực em rất thông minh, rất nhạy cảm và rất tinh tường. Em đã sớm nhận ra với bản tính kiêu ngạo tự phụ của anh, nếu em đòi chia tay trước thì nhất định anh sẽ không bao giờ chấp nhận, không dễ gì anh chịu bị đá bởi một cô nhóc như vậy, thế nên em đã nghĩ cách để anh nói chia tay trước. Suýt chút nữa anh đã bị lừa nếu em không để quên dây chuyền trên xe anh hôm đó.

Từ đó, anh ngược lại còn bắt đầu có tình cảm nghiêm túc với em.

Nhưng anh lại quá tự tin vào bản thân mình, tự tin rằng thực ra vì em yêu anh nên mới không chấp nhận được chuyện anh lăng nhăng, nên mới muốn rời xa anh.

Một phần vì quá tự tin như vậy nên ban đầu anh không vội vàng tìm em. Anh muốn đợi đến lúc em không chịu được nữa mà đầu hàng quay lại tìm anh trước.

Thời gian đó anh cũng đang bận rộn với việc mở rộng công ty. Để có thể chuyển được công ty từ thành phố A đến thành phố B mưa thuận gió hòa này, anh phải tìm mọi cách gặp gỡ, kết giao với các nhân vật chính yếu trong thành phố. Cả trong bữa tiệc tối đó, ngay đến em bỏ về lúc nào anh cũng không hay biết vì còn mải tiếp chuyện mấy vị quan chức cấp cao.

Nói chung, thời gian đó vì quá bận rộn với việc công ty, lại đã an tâm phần nào về em nên anh cứ trù trừ không tới tìm em.

Nhưng sau đó, bỗng một ngày em đến tìm anh, nói với anh là muốn chia tay. Em nói đã yêu người khác. Mặc dù rất kinh ngạc thấy cuối cùng em lại dám nói ra hai tiếng chia tay nhưng lúc đó anh vẫn nực cười tưởng rằng em còn yêu anh, yêu người khác chỉ là cái cớ em bịa ra, là một kiểu phản kháng trước sự lạnh nhạt của anh mà thôi.

Anh muốn xem mức độ phản kháng của em có thể đến đâu, nên khi em nói chia tay anh không phản đối.

Đó là quyết định tự cao tự đại ngu ngốc nhất của cuộc đời anh. Đến nay đã tròn sáu năm trời anh sống trong hối hận.

Khi anh phát hiện ra đúng là em đã yêu người khác thì mọi chuyện đã muộn. Rồi khi anh biết người em yêu là một học sinh cấp Ba ít tuổi hơn em, Tô Nhã à, em nhất định không biết cảm giác lúc đó của anh rối bời thế nào đâu. Anh thực sự đã rất hoang mang. Khó chịu, buồn bực, bẽ bàng, đau lòng và cả cảm giác bị phản bội, cứ liên tục ùa đến xoắn xuýt đan xen, dường như muốn ép anh phát điên.

Nghĩ lại, nhiều lúc anh cũng thấy mình thật nực cười, chuyện bọn mình đến bước đường này cũng chỉ vì ban đầu anh là kẻ bất trung, ấy vậy mà khi đấy anh cứ nghĩ người phản bội là em, còn anh mới là người bị phản bội. Chỉ có thể nói, Ninh Hiên còn quá trẻ, thất bại dưới một tên nhóc như vây anh thực sự không phục.

Anh biết gia thế nhà Ninh Hiên không đơn giản nên dù biết rõ chuyện hai chúng ta không thể cữu vãn được nữa nhưng trước khi đến thành phố A anh vẫn cố đấm ăn xôi nói những câu đại loại như em và cậu ta sẽ không thể ở bên nhau.

Anh biết những lời nói đó sẽ làm em giận, nhưng Tô Nhã, anh chỉ muốn cho em biết, một người đàn ông dù trước nay luôn bình tĩnh lãnh đạm, bất kể trên thương trường hay trên bàn đàm phán đều có thể mặt không biến sắc dùng lời nói làm vũ khí tấn công đối phương, nhưng khi đối mặt với một người con gái lại mất kiềm chế nói ra những lời như vậy, chỉ có thể giải thích bởi một lý do duy nhất, đó là anh ta đã thực sự có tình cảm với người con gái đó.

Tô Nhã, anh đã may mắn được gặp lại em ở thành phố B này. Anh cảm thấy ông trời đã ban cho anh một cơ hội nữa. Vì thế, anh không muốn buông tay, không muốn sai lầm thêm lần nữa, anh phải nắm chặt cơ hội này, nắm chặt em, nắm chặt hạnh phúc đã từng tuột khỏi tay mình. Hạnh phúc ấy đã từng ở rất gần anh đến nỗi dường như chỉ giơ tay ra là có thể chạm tới, nhưng anh lại không biết trân trọng mà đánh mất.

Xin hãy tin anh, anh yêu em không phải là chuyện một sớm một chiều. Anh yêu em từ trước khi chúng mình chia tay ở thành phố A chứ không phải sau khi gặp lại em ở thành phố B này. Chỉ vì bản tính tự cao tự đại lố bịch của chính anh mà giữa chúng ta đã xảy ra quá nhiều sai lầm.

Ninh Hiên đã trở thành quá khứ của em. Anh có thể thấy thứ cậu ta để lại cho em, là nỗi đau lòng miên man không hồi kết. Những tổn thương hắn để lại ấy liệu có thể để anh dùng tiếng cười và hạnh phúc bù đắp cho em trong những năm tháng từ nay về sau không?

Những tâm sự này anh đã cất giấu trong lòng rất lâu. Nếu không có chuyện Ninh Hiên về nước khiến anh cảm thấy bất an thì anh sẽ không nói ra đâu. Em biết rồi đấy, anh vốn là một gã tự phụ, thậm chí còn hơi cố chấp, nếu không có nguyên nhân bên ngoài tác động thì có lẽ cả đời này anh sẽ chẳng bao giờ nói ra những điều này.

Anh định vốn sáng mai sẽ gặp em nói trực tiếp nhưng lại vừa nhận được tin phải ra nước ngoài giải quyết một số việc gấp của công ty. Vé máy bay đã đặt rồi, chỉ lát nữa thôi anh sẽ lên đường nên anh đành chọn cách gửi thư điện tử cho em, bộc bạch những lời xuất phát từ tận đáy lòng này. Tô Nhã, lần này anh đi cũng phải mất một thời gian dài, trong những ngày anh đi xa, em có thể suy nghĩ kỹ về lời đề nghị làm bạn gái anh được không?

Nếu em bằng lòng, anh xin đảm bảo suốt đời suốt kiếp này anh chỉ yêu thương một mình em, sẽ không bao giờ ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt. làm em đau lòng hay phiền muộn nữa.

Xin em hãy tin anh, anh nhất định sẽ mang lại hạnh phúc đến cho em.

Anh chờ câu trả lời của em.

Trác Hạo

Chương 45 - kẻ lừa đảo đáng thương

Đọc xong bức thư, tôi ngẩn người trước máy vi tính.

Trong lòng một người rốt cuộc có thể chất chứa bao nhiêu bí mật, nếu như anh ta không nói ra thì mãi mãi không ai có thể biết được!

Cũng như tôi không biết được những tâm sự này của Trác Hạo.

Cũng như Ninh Hiên không biết được những bí mật trong lòng tôi.

Cũng như chúng tôi đều không biết được, ngoài kia còn rất nhiều người rất nhiều chuyện có trăm mối liên quan tới chúng tôi. Những người đó, những chuyện đó quấn lấy chúng tôi, bám lấy chúng tôi, không thể tách rời, để ý chỉ càng thêm rắc rối.

Tôi tắt máy tính, lên giường nằm nhưng rất lâu vẫn không tài nào ngủ được.

Đầu óc rối bời, dường như tôi đang băn khoăn suy nghĩ về mọi điều, mà tất cả lại như mông lung trắng xóa, không hề tồn tại.

Vốn dĩ tôi định lợi dụng sự xuất hiện của Trác Hạo để thoát khỏi tình trạng bế tắc với Ninh Hiên. Nhưng đọc xong lá thư của Trác Hạo, tôi bắt đầu cảm thấy nếu đối xử với tấm lòng chân thành của anh như vậy thì thật là quá nhẫn tâm.

Trác Hạo ơi là Trác Hạo, đã ba mươi mấy tuổi đầu rồi mà sao còn viết lá thư tràn đầy cảm xúc thế này? Khiến trái tim sắt đá của tôi cũng bị khuấy thành một nồi cháo nát nhừ.

Đêm hôm đó tôi không rõ mình đã ngủ thiếp đi như thế nào và cũng không rõ sáng hôm sau mình tỉnh dậy ra sao.

Tôi cố căng hai mí mắt sưng húp mò đến trung tâm triển lãm. Vừa trông thấy tôi, Đào Tử đã kinh ngạc hét toáng lên: "Úi chà úi chà, đàn ông có hai quả đào mọc ở chỗ không thể nhìn thấy của họ, Tô Nhã có cũng có hai quả đào lại mọc ở chỗ ai cũng thấy được kìa!"

Tôi không biết làm sao đành than thở bảo nó: "Còn một cô Đào Tử, không những ai ai cũng có thể trông thấy, mà còn bà tám rất ồn ào nữa!"

Đào Tử không thương tiếc cho tôi mấy quả đấm, hỏi: "Bà cô Tô Nhã kia, tối hôm qua làm gì mà hôm nay trông phờ phạc thế hả? Hai mắt sưng vù như hai quả đào đây này!"

Tôi quát: "Cút! Đừng có đoán linh tinh, tại tối qua người ta đi ngủ không gối lên gối thôi."

Đào Tư lập tức vô sỉ hét lên: "Á á... không gối lên gối! Chẳng lẽ cậu gối lên.. cánh tay hay bả vai, hay đùi của anh chàng nào... À há, không phải gối lên quả đào đấy chứ! Thế nên gần mực thì đen gần đèn thì rạng, mắt mới biến thành hai quả đào!"

Cả một đêm đã không được nghỉ ngơi, giờ tôi chẳng còn tâm trí đâu mà đôi co với con bé Đào Tử thối này nữa. Tư duy biến thái của nó sớm muộn cũng làm tôi phát điên lên thôi.

Không thèm tiếp chuyện nó nữa, tôi ngồi vào bàn làm việc, mở máy tính lên, lén lút đăng nhập MSN, không thấy nick của An Tỷ sáng đèn.

Từ công ty đá quý trở về, tôi và An Tỷ đã trở nên thân thiết hơn hẳn. Ngày nào cũng lên mạng, vô tình hoặc cố ý tiết lộ cho tôi nhất cử nhất động của Ninh Hiên.

Tôi bảo nó: "An Tỷ, mình không muốn nghe cậu kể chuyện về sếp thứ của cậu đâu. Mình không còn làm bên đó nữa rồi."

Chúng tôi gọi Ninh Hiên là sếp thứ, còn sếp trưởng đương nhiên là người đứng đầu công ty vàng bạc đá quý thành phố B.

An Tỷ ngạc nhiên: "Không phải chứ Tô Nhã! Mình đã trải qua bao suy luận vô cũng tinh tuyệt mới đưa ra được một kết luận: Chính cậu. Tô Nhã, nhất định là cậu rất quan tâm đến nhất cử nhất động, từng nụ cười từng cái nhăn mặt, thậm chí là từng lần đi đại tiện tiểu tiện của sếp thứ mình cơ đấy!"

Tôi nói: "Cút! An Tỷ rốt cuộc cậu có phải phụ nữ không đấy!"

An Tỷ nói: "Được rồi mình cút, nhưng mình cút rồi cậu đừng có hối hận!"

Tôi nói: "Hối hận cái đầu cậu! Tôi hỏi cậu, sếp thứ của các cậu dạo này có ăn cơm đúng bữa không?" Lần trước An Tỷ nói dạ dày Ninh Hiên hình như có vấn đề. Khi tôi ở bên đó cũng phát hiện một số dấu hiệu như vậy thật,

An Tỷ mắng lại tôi cả tràng: "Đấy cậu xem cậu xem! Tô Nhã, cậu đúng là đồ lừa đảo miệng nói một đằng bụng nghĩ một nẻo! Không những lừa người khác mà còn lừa chính bản thân mình! Lừa người thì chẳng ai tin, đến khi lừa mình lại xúc động thế! Đúng là kẻ lừa đảo khờ khạo nhất trần đời!"

Tôi vội vã cãi chày cãi cối: "Hứ! Cô mới là đồ lừa đảo! Cả nhà cô là đồ lừa đảo! Tôi đã lừa ai cái gì nào? Đã lừa tôi cái gì nào?"

An Tỷ nói: "Trời, đúng là hết thuốc chữa. Giờ cậu vẫn còn nói dối được. Cậu lừa người khác nói không yêu người ta, cậu lừa bản thân cậu có thể không yêu người ta. Cậu cứ tiếp tục đi, sớm muộn rồi cũng phát điên lên cho mà xem!"

Tôi suýt bật khóc. Khi nỗi lòng của bạn bị một ả tình báo viên nhìn thì tưởng bị thần kinh nhưng lại là đứa thấu suốt chân lý ở đời nhất phanh phui chỉ bằng một câu nói, cảm giác này thật sự phức tạp, khó nói thành lời. Xúc động, bất mãn, thở than, kêu khóc.

Xúc động vì cuối cùng cũng có người hiểu tôi. Bất mãn vì kẻ đó lại là một đứa mồm mép tép nhảy như An Tỷ. Thở than vì con người ta thật không thể lạnh như nước biển ngoài khơi. Kêu khóc, chửi bới vì tôi đã bị An Tỷ nhìn thấu tim gan nhưng lại chẳng mảy may biết chút bí mật nào của nó!

Nick An Tỷ bật sáng.

Tôi mở cửa sổ chat, thấy nó nói: "Tô Nhã, cuối tuần này chúng mình hẹn hò đi! Hình như mình nhớ cậu mất rồi. Cậu mời mình ăn gì để báo đáp trái tim lúc nào cũng nhớ nhung cậu của mình đi!"

Tôi nói: "Ôi trời! Chuyện lạ quá nhỉ!"

An Tỷ nói: "Tô Nhã! Cậu có muốn biết sếp thứ của bọn mình có bạn gái hay chưa không? Mình sẽ cung cấp miễn phí cho cậu thêm nhiều thông tin tình báo về chuyện này!"

Tôi nói: "Cút xéo! Ai thèm! Thế nào nhỉ, 10h sáng thứ Bảy gặp nhau trước cửa hàng bánh ngọt cách công ty cậu hai con phố được không?"

An Tỷ nói: "Tô Nhã, cậu còn không thừa nhận nữa, trình độ lừa đảo của cậu giờ đã đạt đến cấp miệng nói một đằng, bụng nghĩ một nẻo, siêu giả tạo rồi đấy!"

Full | Lùi trang 8 | Tiếp trang 10
Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ