Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Tiểu thư nhà nghèo và hoàng tử kiêu ngạo - trang 1




Thể loại: tình cảm tuổi teen
Tác giả: khiconhaudau
Nguồn: Zing Forum

Giới Thiệu Nhân Vật


1.Châu Kiều My: lùn(1m53), da ngăm ngăm. mũi tẹt, mắt hí(do khóc nhìu wa) nhưng nhìn chung thì cũng dễ xương là một cô bé đa sầu đa cảm, hậu đậu, trầm, ít nói, lun bị động, hay giúp đỡ người khác, nhưng bên trong là một cô bé hồn nhiên, vô tư, hay mơ mộng, thik kết bạn nhìu, lun ngĩ cho người khác,gia đình gia giáo, nhưng nghèo.
2. Hoàng Gia Kiệt: cao. dáng đúng chuẩn (có thể xem là người mẫu). là một chàng trai vui vẻ, nhiệt tình, gia đình giàu có...........
3. Lâm Thiên Hoàng: 1 chàng trai kiêu ngạo, nhà giàu, học giỏi, đẹp trai, không thua kém gì Gia kiệt, có thể gọi là 1 hot boy của trường.

Trước hết mình giới thiệu ba nhân vật chính trong truyện này đã nghen sau này mình sẽ nói rõ thêm về các nhân vật còn lại. Đây là lần đầu tiên mình viết nên có gì các bạn cho mình xin ý kiến nha. Thanks nhìu nhìu!!!!!!!!
Tiểu thư nhà nghèo và hoàng tử kiêu ngạo
Chap 1
Hôm nay là buổi học đầu tiên của năm học mới, nó đang tung tăng đạp xe đến trường thì bỗng "xìiiiiiiiiiiiiiii".
- chết lủng lốp rùi sao, ngày đầu tiên muk thế này đây ak?
Nó đang loay hoay và không biết làm cách nào đến lớp đây thì bỗng:
- bạn cần tôi giúp gì ko? một giọng con trai vang lên.
Làm nó giật mình quay ra với vẻ lúng túng và ngượng ngịu:
- xe mình bị hư lốp xe nhưng muk giờ ở đây chẳng có quán nào sửa cả, cũng sắp vô lớp nữa nên...........mình chẳng bít sao với nó được nữa ak. - Nó bảo
- thui bạn gới xe vô nhà ai đó rùi mình chở bạn đến trương nha.- Cậu con trai đó nói
- nhưng mình đâu quen ai ở đây đâu? Nó nói với vẻ rụt rè.
- đưa đây mình gởi hộ cho. Cậu vừa nói vừa đỡ lấy xe.
Một lúc sau cậu trở ra và bảo nó lên xe. Lúc này nó còn ngại và hơi bất ngờ chưa kịp nói lời cảm ơn gì kả. Cứ lên xe ngồi sau cậu ấy muk lặng thinh nhưng trong đầu nó cứ ngĩ có pải mình đang mơ hok nhỉ? chắc xem pim hàn nhìu quá rùi cũng hay mơ mộng như dậy đó, hehehe. Nhưng đang nghĩ vu vơ thì bị cắt ngang và trở về với hiện thực, nó giật mình bởi câu nói của cậu ấy.
- này, sao mình chẳng nghe ai nói lời cảm ơn hi?
Lúc này nó mới nhớ đến, mặt nó đỏ tía tai giống như đang mắc pải lối lớn lắm ấy. Nó vội:
- uhm ...cảm ơn bạn nhìu nha. mình xin lỗi đáng lẽ mình pải nói sớm hơn nhưng.......
- thui, mình chỉ đùa bạn thui muk. cậu nói với vẻ rất lém lĩnh.
Nó vẫn im lặng, cậu thấy không khí có vẻ hơi buồn cậu chủ động hỏi trước:
- mình là gia Kiệt còn bạn tên gì?
- mình là kiều My. Nó trả lời.
- bạn học lớp mấy ?
- mình hok lớp 11A8. còn bạn ?
Cậu hơi ngạc nhiên:
- zậy là mình cùng lớp rùi đó. Nhưng sao cùng lớp muk mình hok bít nhỉ?
- Tại lớp 10 mình bị chia và mình rơi vào lớp 11A8. Nó nói
Cứ thế hai đứa cứ tám cho đến khi đến trường, lúc này nó đã mở lòng mình ra được tí xíu. Vừa tới trường nó và Gia Kiệt đã bị hai thằng bạn chặn lại hỏi đó là Huy Hoàng và Bảo Khang.
- ek, sao hôm nay chở em nào ngồi sao zạ? Huy Hoàng hỏi có vẻ láu cá.
- quen khi nào muk tụi này hok hay thế mày? Bảo Khang cũng không chịu tha cho hắn.
- uhm ......thì mới wen thui, bạn í gặp sự cố thế là tớ giúp đỡ, có gì đâu muk 2 người ngạc nhiên thế. Gia Kiệt vẫn trả lời với vẻ vô tư đó. Muk bạn í cũng hok lớp mình đó.
- Mới chuyển vào ak.- bảo Khang thắc mắc.
- uhm. Gia Kiệt trả lời
- Chào bạn mình là Huy Hoàng rất vui được làm wen zới người đẹp. Huy Hoàng vẫn giọng nói láu cá đấy
- còn mình là Bảo Khang cũng vui khi được biết bạn.
- Vâng chào 2 bạn, mình là Kiều My. Nó nói với giọng rụt rè
- chỉ thế thui ak, bộ My không vui khi làm quen với bọn tớ hả? Huy Hoàng nói với vẻ trách móc khéo chỉ là để chọc Kiều My ấy muk. Anh này ranh lém nha.
- Ơ .....mình...- Nó lúng túng gải đầu, mặt đỏ lên vì ngượng làm 3 chàng cười ha hả.
- Thui tụi mình vào lớp nhanh khéo trễ bây giờ.- Gia Kiệt chữa cháy giúp nó.
==================
Mình xin giới thiệu thêm mấy nhân vật khác nẫ hen:
- Huy Hoàng: gia đình khá giả, hok thì hơi bịi nghiêng đó, các môn tự nhiên thì OK nhưng các môn còn lại thì hơi có vấn đề tí xíu, giống tình trạng của nó ghê, hầu như các nhân vật này đều như zậy thì pải vì dân khối A muk lị. Tính tình thì hoạt bát, thik phiêu lưu mạo hiểm. 1 thành viên mạo hiểm nhất của bộ ba này.
- Bảo Khang: Tuy gia đình không giàu lắm nhưng vì là con trai một nên được cưng chìu , mún gì được nấy, nên có hơi chút công tử, là thành viên thứ hai của bộ ba này. Người thứ ba trong bộ ba này chắc các bạn cũng bít là ai rùi hi. Đó chính là Gia Kiệt.
Chap 2

Vừa bước vào lớp nó đã ton ton chạy vào chỗ con bạn thân-Diễm Hồng:
- hello, sao hôm ni mày tới sớm zậy? nó cất giọng
- Sớm gì nữa mày, tao pải hỏi mày mới đúng chứ sao đến trễ zạ?
- uk tại trên đường có xảy ra vấn đề tí ak. - Nó vừa kể vừa liếc qua chỗ Gia kiệt và bắt gặp ánh mắt cậu ta. Trong người nó như có lửa đốt. Nó là người ít nói nhưng chỉ với những người nó chơi thân thì nó ko còn ngại gì muk cứ tua tua ak, vì vậy muk trong nó tồn tại 2 con người 2 tính cách trái ngược nhau thế đấy. Trong lòng thì cứ nghĩ vu vở về cậu ấy thế muk khi cậu ta nói chuyện hay để ý tới nó thì nó càng tránh xa, chính nó cũng hok hỉu tại sao thế nữa.
- chìu ni mình chỡ cậu về nha. - Gia kiệt
- ko cần đâu, tí nữa Diễm Hồng đưa mình về cũng được muk. Nó vừa nói vừa nhìn qua Diễm Hồng tránh bắt gặp ánh mắt cậu ấy thêm lần nữa.
- pộ cậu ko định lấy xe ak. Gia Kiệt cố tình đưa ra lý do
- uhm.. ak quên, zậy mình làm piền bạn lần nữa rùi.
- ok, quyết định vậy nghen. Gia liệt nói rồi bước đi
- ghê nha, chưa gì đã quên được anh chàng đệp trai zạ mày? Diễm Hồng cố tình ghẹo nó
- Có gì đâu mày, thui hok đi. Nó đánh trống lãng nhưng thực chất tim nó đang đập thình thịch, vì đây là lần đầu tiên có 1 thằng con trai đối xử với nó như zậy, vì nó ít tiếp xúc với bạn bè đặc biệt là con trai.
Chìu, tại trước cổng trường:
- Kiều My! chờ mình lâu chưa. GIa Kiệt vừa nói vừa tiến lại gần nó
- ak chỉ mới thui ak. Nó trả lời
- Zậy mình zề hen.
trên đường về:
- Nhà bạn ở đâu? Gia Kiệt hỏi
- Dưới chùa non nước ấy. Nó trả lời, nó chưa bao giờ hỏi bất cứ điều gì về Gia Kiệt chỉ có anh chàng lun là người chủ động thui ak
- hay để mình đến chở bạn đi hok nha? Gia Kiệt đề nghị
- ko..ko cần đâu. uhm nhà mình cũng có vô hẻm nữa, xa lắm. Nó biện lý do
- thế ak, cậu thừa bít nó đang cố tình từ chối,
- Hiếm khi có người muk mình bảo chở đi hok đó nha, bạn là người đầu tiên đó, bạn từ chối thì đừng hối hận ngen. tuy nói zậy thui chứ trong lòng cậu hơi có tí thất vọng, chẳng lẽ cậu thik nó thật uk.
Tối về cậu cứ nghĩ đến nó, trên lớp cậu chú ý đến nó rất nhìu, qua cách nói chuyện với cậu và bạn nó hoàn toàn khác xa nhau như 2 con người khác zậy, lý do này khiến cậu lúc nào cũng ngĩ zề nó.
Còn phần nó thì hôm nay là ngày đặc biệt, đúng là trong cái xui cũng có cái hên nhỉ? nó thầm nghĩ zậy. Nó cũng nghĩ đến cậu nhưng ko nhìu chỉ là lướt qua vì nó bảo chẳng bao giờ cậu ta thk nó đâu, nó lun tự ti về bản thân zậy đó, trong đậu nó lúc nào cũng mơ có 1 chàng hoàng tử đến bên nó nhưngthuwcj tế thì đã có rùi đó nhưng nó tự phủ nhận điều này. đúng là pó te nó lun.hehehe
Sáng hôm sau tại lớp hok:
- ek đi căn tin hok mày? Diễm Hồng hỏi nó
- thui mày đi đi, tao nhát xuống đó lắm hay mày mua dùm tao với nha. Nó năn nỉ con bạn.
- uk, pó tay với mày lun. Nói xong con bạn chạy vù xuống căn tin.
Nó vẫn cảm nhận được ánh mắt ai đó đang nhìn nó, nhưng nó làm lơ, lãng tránh. Trong lớp nó các môn tự nhiên thì nó chẳng thua kém gì với ai kể kả bọn con trai nhưng các môn còn lại thì thui khỏi nói tới nữa đặc biệt là anh - văn, 2 môn nó ghét nhất.
- của mày nek. Diễm hồng vừa nói vừa đưa cho nó
- thanks bạn iu? nó đón lấy nói vui vẻ
- tối nay ở nhà hát trưng vương có chương trình ca nhạc hay lém đó toàn ca sĩ nỗi tiếng hok ak. Đi xem hok, tao có 2 vé nek. - Diễm Hồng vừa nói vừa rút ra đưa qua đưa lại trước mặt nó.
- uhm cũng mún đi lém nhưng túi nay tao đi hok toán rùi, sao giờ. - Nó trả lời với vẻ bùn bã
- cúp 1 buổi có sao đâu. - Con bạn ý kiến
- nhưng tao hok đành mày ak. - vì đây là môn nó khoái nhất hok mún bỏ bữa nào kả.
- trời, hôm nay mày siêng dữ hen. Diễm hồng nói gay
- chứ sao! nó cũng hok vừa
- thui đi cứ quyết định zậy, tối tao vô chở đó. Diễm hồng nói vẻ kiên quyết. Nó cũng uhm ak nhưng vẫn ko đành lòng nghĩ thật.
Giờ ra về, trước cửa lớp có một người đang chờ nó đang suy nghĩ điều gì đó có vẻ khó nói.
- Kiều My! gia kiệt gọi
- có gì hok? nó hỏi
-uhm.. tối ni đi xem ca nhạc với mình được hok? gia Kiệt ngỏ ý mời nó
Nó hơi ngạc nhiên nhưng cũng lấy lại bình tĩnh:
- xin lỗi tói nay mình có hẹn rùi
- Hả? có hẹn ak, với ai zậy. Gia Kiệt ngạc nhiên
- uhm với Diễm Hồng. Nó trả lời
- zậy ak, mình cứ tưởng........! - lúc này chàng ta mới thở phào
Thấy vậy nó cũng không hkoir thắc mắc:
- cậu tưởng gì? hỏi ngây thơ nhỉ? thế muk cũng hok đoán được chứ! hay là cô nàng giả nai đây rùi nhưng trong lòng cũng mún đi với chàng đậy muk.
- ak, không có chi, thế là thất bại lần 2 rùi. - cậu nói với giọng ỉu xùi
- là sao? - nó càng hok hỉu. ai cũng hỉu chỉ một người hok hỉu.heheh
- thui chúng ta về đi. - Gia kiệt bảo
-uhm.
============
Mai Diễm hồng là bạn thân của nó, là một người năng động, nhiệt tình, bí thư của lớp, dễ thương nhưng ăn hàng là số một. hai tính cách trái nhau mukchowi thân với nhau cũng giỏi nhỉ?
chap 3

6h tối tại nhà hát trưng vương:
- mày đứng đây tao đi gởi xe nha.- Diễm Hồng vừa nói vừa chạy đi
- uhm. nhanh lên nha. Nó gọi theo
Một lúc sau, khi 2 đứa đi tung tăng vừa ăn kẹo mút, bỗng:
- Áaaaaaaaaa!!!!!!!!!!!!!! . nó đụng pải tên con trai, lúc này kẹo đã ko còn trên tay nó nữa.
- cô đi kiểu gì thế hả? 1 giọng nam lên tiếng
- xin lỗi bạn, bạn ấy ko cố ý đâu, bạn bỏ qua nha. Diễm Hồng năn nỉ tên đó. Nó vẫn đứng im vì nó đụng pải 1 tên rất chi là........đẹp chai
- cô ta đụng chứ pải cô đâu muk cô lên tiếng. Sao hả đụng người ta rồi ko xl muk bảo người khác xin lỗi dùm sao? ba mẹ cô ko dạy cô hả? - tên đó nói có vẻ láo xược
- anh bảo tôi xin lỗi hả? nếu như anh đi đứng nhìn thì thấy tôi ko nhìn anh pải tránh ra chứ, sao lại đâm vào tôi. - nảy giờ nó nhịn nhưng xúc phạm đến nó thì thui nha.........
- cô........Tên kia cứng họng
- cô gì muk cô, trước khi mún người ta xin lỗi thì anh hãy xem lại mình đi nha. - Nó cũng ko vừa, tuy có đẹp thiệt nhưng nó chúa ghét những tên kiêu ngạo lúc nào cũng cho mình nỗi bật.
Nói xong rồi nó kéo tay bạn nó đi. Bỏ lại tên đáng ghét đó 1 cục tức to đùng. vừa đi nó vừa than vãn:
- xui xẻo thiệt khi không gặp pải tên gì đâu ấy, làm kẹo của tao ko còn nữa rùi! nó vừa nói xong thì
- Kẹo của cậu nek! Vừa nói cậu ta vừa đưa trước mặt nó
- Gia Kiệt????????? - Nó hơi ngạc nhiên: cảm ơn cậu! đón lấy kệo nhưng nó ko nhìn cậu í (thế đó pà kon ak)
- Sao cậu lại ở đây? - Diễm Hồng thắc mắc
- Sao ko cho tớ đến đây ak? - Gia kiệt trả lời
- ak ko, ai dám chứ! - Diễm Hồng cười đểu
- ek Gia Kiệt! huy Hoàng cùng bảo khang í a í ới vừa gọi vừa chạy lại chúng.
- Thấy mấy em là mày bỏ tụi này lun hả? huy Hoàng vẫn cái giọng đó.
- đâu có mày? gia Kiệt cười bù
- ủa 2 bạn cũng đi xem ca nhạc hả? Bảo Khang lên tiếng
- uhm. Diễm hồng trả lời.
- thui sắp đến giờ rùi, chúng ta vào thui. Gia Kiệt bảo. Thế là kả bọn kéo nhau vào, vừa đi vừa tóm chuyện vu vơ, ai cũng nói nhìu nhưng chỉ có nó là nói ít thui mặc dù Gia Kiệt cố tình đi gần nó và hỏi đủ chuyện, nó chỉ có nhiệm vụ trả lời thui ak.
Cuối cùng buổi ca nhạc cũng kết thúc, cả bọn vừa đi vừa nói vừa cười haha.
- Chúng ta đi uống gì đi rùi về nhỉ? Huy Hoàng đưa ra ý kiến
- Uhm, được đó. Nảo khang nối tiếp
- 2 bạn đi được chứ? - gia Kiệt hỏi
- mình pải về rồi, về trễ nhà minh sẽ la. - Nó từ chối
- thế thì tụi mình zề trước, các bạn cứ đi chơi tiếp ha. - Diễm Hồng lên tiếng
Thế là 2 nàng bỏ đi để lại 3 chàng với dáng vẻ hơi thất vọng nhưng bùn nhìu hơn ai hết vẫn là Gia Kiệt.
Tối về gia Kiệt vẫn ngủ ko được cậu đang suy nghĩ và cố tìm cách để cưa nó cho bằng được và rồi cậu đã có cách làm cho nó chú ý.
Còn về phần nó, độc thoại nội tâm lại tái diễn:
- tại sao mình ko đồng ý nhỉ?
- tại sao mình ko nhìn cậu ấy?
- chẳng lẽ cậu ấy thik mình?
........................................
Sáng hôm sau, tại lớp hok, thầy bước vào lớp, kả lớp đúng lên chào thấy. Đó là tiết Toán. Giảng 1 hồi thầy đưa ra 1 bài toán về sin cos:
- Các em tự giải ko phải bấm mấy tính đó! - thầy vừa nhắc xong thì
- bằng 1 pải hok thầy? nó trả lời
- bấm máy tính ak? thầy nghi ngờ, đi xuống chỗ nó
- dạ ko ạ! vừa nói nó vừa đưa ra cách giải cho thầy xem (nhìn zạ nó thông minh lém, tính toán và nhẩm cũng rất nhanh nữa)
- uhm. - thầy gật gật cái đâu.
Đó là lần đầu tiên thầy chú ý tới nó và tỏ vẻ hài lòng về nó, nhưng thầy ko khen, nếu muk khen thì nó nổ tung cái mũi lên rùi, nói zậy thui chứ nó cũng ko thik ai khen nó hết vì hồi lớp 7 thầy toán nó hỏi cả lớp:
- các em biết trong lớp mình ai hok được toán nhất ko?
Cả lớp vẫn ko biết là ai. Bỗng thầy chỉ nó, chính nó cũng hơi bất ngờ về điều nay, nó cũng vui lắm, từ đó cả lớp gọi nó là"siêu toán", nhưng cũng vì thế muk nó hok sút hẳn lên, chính nó cũng ko biết tại sao nên giờ nó ko thik nge những lời khen đó, cũng may là thầy lúc nảy đã ko kkhen nếu không thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì với nó nữa ak. Nhưng 1 lần nữa nó chứng tỏ được bản lĩnh của nó với cả lớp, ai cũng khâm phục.
Hết tiết. gia Kiệt Sang chỗ phía sau nó ngồi đổi chỗ với con bạn muk. Qua đây cậu thực hiện chiến lược chọc nó, cậu ngồi sau vuốt tóc nó mặc dù nó đã nghiêm cấm cậu nảy giờ nhưng cậu vẫn bỏ ngoài tai. Nó bực mình, lúc này nó gét cậu rùi đó. Nhưng nó vẫn ko hỉu ý cậu gì hết.
Hôm sau Gia Kiệt xin cô sang chỗ phía sau đó ngồi và ko được chấp thuận chàng ta thất vọng, còn nó thì vẫn bình thản. Lúc này mới xảy ra chiến tranh giữa nàng và chàng nek.
Cứ mỗi lần lên lớp thì cậu chọc nó, đánh nó, nó cũng không vừa đánh lại, cứ thế ngày nào 2 đứa gặp nhau trên lớp cũng đánh qua đánh lại. Cậu ta thương nó muk cứ đanh nó ko thương tiếc, nó đâu lém, nhìu lúc nó tức muk khóc lun , con bạn cũng chẳng làm được gì.
- sao mày lại đánh nó zậy hả? nó khóc rùi kìa.- bảo khang lên tiếng
Không biết trong đầu cậu giờ nghĩ gì nữa. Tối về cậu lại suy nghĩ,
- mình chỉ mún cô ấy nhớ đến mình thui muk, đâu pải mình cố ý đâu, nhưng tại sao lại ko hỉu cho tớ chứ? - cậu lẩm ca lẩm cẩm.
Hôm nay nó ốm, ko bùn nói chuyện,
- đau ak? Gia kiệt nói có vẻ lo lắng
- bị mày đánh zậy ko đau mới lạ. - huy Hoàng châm chọc
Nó vẫn làm thinh.
Một lúc sau:
- nek. Gia Kiệt đưa ra cho nó 1 phong kẹo colia, cái muk nó vẫn thường ngậm mỗi khi bị đau.
- tránh ra! nó hét
- cậu sao thế? mình chỉ........ Gia Kiệt ngạc nhiên
- Tôi ghét cậu. Nó vừa hét vừa chạy ra khỏi lớp
- Kiều My! - Diễm Hồng chạy gọi theo
Để lại đó 1 thằng ngốc ko biết chuyện gì đang xảy ra.
- con gái nói ghét là thương....... Bảo khang châm chọc
- Tránh ra mày! Gia Kiệt hét lên và đẩy cậu bạn ra
huy Hoàng và Bảo Khang cũng pó te
- yêu rùi! HUy Hoàng nói móc.
Gia Kiệt vẫn ngồi im, trong đầu cậu đang suy nghĩ
- chẳng lẽ mình đã sai ak? Đúng là sai thật có ai như anh chàng cơ chứ mún người ta để ý muk suốt ngày cứ đánh người ta như cơm bữa ak.
Nhưng nói gì thì nói trong lớp vẫn ko thể phủ nhận rằng 2 đứa nó là 1 cặp trong các bài toán khó, chỉ 1 bài toán 1 người giải ko ra nhưng hợp lại thì bài nào cũng ra cả, thầy cô trong lớp cũng phải thừa nhận muk, dặc biệt là sau giờ kiểm tra, 2 đứa tranh luận rất chi là sôi nỗi ko chú ý xung quanh mặc cho tụi bạn gọi í ớ.
Hắn sai thật rùi, hắn cần phải xin lỗi nó. Hắn nghĩ zậy!
Đợi cả lớp ra về hết. hắn kéo nó lại nói chuyên.
- mình xin lỗi cậu, đáng lẽ mình không nên có những hành động như vừa qua. - Gia Kiệt nói có vẻ hối lỗi
- Còn gì ko tui về. - Nó nói với thái độ lạnh lùng rồi bỏ đi
Lần đầu tiên cậu thấy nó giận như zậy. Cậu cố tìm mọi cách để nó hết giận nhưng chẳng biết cách nào đành nhờ hai cậu bạn.
- alo, mày ơi giúp tao với...........- Gia Kiệt nói có vẻ thảm lắm rùi
- Tự giải quyết hen, tao bận rùi. HUy Hoàng bỏ mặc
Tiếp đến là Bảo Khang và Gia Kiệt cũng nhận câu trả lời tương tự. Lúc này cậu ko biết pải sao nữa?
Tại lớp, nó ngối hàng thứ 2 của dãy thứ tư, còn Gia Kiệt thì ngồi bàn đầu dãy thứ 1 gần cửa chính. Vì vậy muk mỗi khi nó nhìn ra ngoài thì bắt gặp ánh mắt hắn nhìn nó với vẻ mún xin tha thứ. Vì cậu ớn lạnh cái vẻ lạnh lùng của nó đối với cậu lém rùi.
Nó nghĩ:
- sao dạo này mình hay cáu gắt với cậu ấy nhỉ? hay lảng tránh ánh mắt cậu ko dám nhìn vào đôi mắt kia. và cũng ko chấp nhận lời xin lỗi đồng nghĩa với việc nó bỏ ngoài tai những lời cậu ta nói. Chiến tranh lạnh xảy ra đúng 1 tuần đến khi:
- chưa làm hòa với nàng ak? Bảo Khang vừa hỏi vừa cười
- uk. gia Kiệt trả lời vẻn vẹn 1 tiếng
- Cần tụi này giúp hok? Huy Hoàng cũng ko mún thấy thằng bạn uốt ngày cười nói giờ lại trở nên thế này
Gia Kiệt nghe thế mừng lém nhưng vì cái tôi lớn quá nên cậu buộc miệng:
- ko cần. - ai bỉu lúc trước cậu nhờ muk 2 người bỏ mặc chi
Nhưng suy nghĩ 1 lúc, cậu dẹp cái tôi đó qua 1 bên và nhờ 2 cậu bạn, tất nhiên là 2 cậu bạn ko thể bỏ mặc cậu được muk.
Chap 3

Thế là cả ba vạch ra 1 kế hoạch làm cho nó bất ngờ, nhưng không thể thiếu 1 viện binh quan trọng đó là bạn thân của nó – Diễm Hồng.

Tối hôm đó, tại nhà nó:
Là la lá là la lá la lá la là
- alô! có gì hok mày? nó nghe máy
- mày đang ở nhà hả? ở đó, chuẩn bị đi xíu nữa tao vô chở mày đi xem cái này, hay lém? hehehe. - Diễm Hồng trả lời
- muk xem cái gì zạ? ở đâu?
- Tí nữa là bít ngay ak. thui nha. pp
- Con nhỏ này, có gì muk bí mật dữ zậy ta? nó thắc mắc nhưng vẫn đi chuẩn bị ngay.
Một lúc sau cả 2 con đã ở ngoài bãi biển:
- nhanh lên nào. - Diễm Hồng kéo nó đi thật nhanh
- Từ từ chứ làm gì muk chạy dữ thế mày? nó lên tiếng
- có người đợi tao với mày.
- Ai?? - nó ngạc nhiên
- Đến rùi bít.
Thật bất ngờ, cả 2 đứa nó đều trố mắt nhìn ko chớp, thì ra là bọn kia đã cắm các cây pháo hoa nhỏ thành chữ I'm sorry nhìn rất chi là đẹp làm 2 đứa rất bất ngờ và cảm giác rất rất hạnh phúc đặc biệt là nó.
- Cái này là do 1 người đã cất công làm ra để gửi lời xin lỗi đến 1 người nào đó đang đứng tại đây đó. Bảo Khang nói.
- Mình xin lỗi, Kiều My đừng giận mình nữa ngen, huề hi? Nảy giờ cậu ta mới lên tiếng.
Vì xúc quá nên nó ko nói được gì, sau đó cả bọn cùng chơi đùa zui zẻ bằng những cây pháo hoa đó kể cả nó, đồng nghĩa là nó đã nhận lời xin lỗi đó. Đùa 1 lúc rồi cả bọn ngồi trên bãi cát. Nó cảm thấy lạnh, bỗng có 1 hơi ấm nào đó, thì ra là cậu ta đã khoác áo lên cho nó. Nó quay lại và nói
- cảm ơn! - nhưng dường như nó vẫn tránh ánh mắt của cậu.
- o0o, cả bọn còn lại kêu lên và cười làm hai người ko còn cảm thấy lạnh nữa muk rất nóng.
- cậu đừng làm mặt lạnh với mình nữa ngen, mình thấy sợ nó rùi đó. Gia Kiệt vừa nói vừa cười
- hen xui ak! nó trả lời lém lỉnh
- tại sao lại hên xui?
- kakaka. nó cười khoái chí, lần đầu tiên cậu thấy nó cười tươi như thế. Dường như nó đã mở lòng nó ra tí rùi thì phải!
- thik hok? Gia Kiệt hỏi
- thik. nó trả lời cụt ngủn
- lần sau đi tiếp hi?
- hên xui!
- sao cái gì cũng hên xxui zậy?
- thì hên xui. hehehe
- pó tay. Cả hai cùng cười rất sản khoái, đặc biệt là Gia Kiệt vì cậu dường như trút được nỗi lo âu trong lòng bấy lâu nay.

Tối về nhà, nó suy nghĩ, nó vẫn bít là cậu ta thik nó, nó cũng bắt đầu có hơi hơi thik cậu ta nhưng hok nhìu.
Tuần sau là sinh nhật nó rồi.
- Ek sinh nhật này mầy định làm gì hok? Diễm Hồng hỏi
- chắc hok! - vì đối với nó năm nào cũng như năm nào chẳng có sinh nhật sinh nhiết gì cả.
- chán hi, hay tao với mày đi bãi bụt chơi nha, lúc đó tao vô chở, hôm đó nghĩ muk.Diễm Hồng đưa ý kiến
- nhưng....... - nó vẫn chưa quyết định được.
- không nhưng nhị gì hết. quyết định vậy hen- Diễm Hồng nói dứt khoát
- uhm, thui vào học rùi kìa. nó hối thúc.
Hôm nay là ngày nó sinh ra, nó vừa dậy đã chụp ngay cái điện thoại chỉ mong là có ai đó vẫn nhớ ngày này, nhưng rất tiếc người đó đã không nhớ - nó nghĩ vậy. chỉ là nhưng tin nhắn và cuộc gọi nhỡ chúc mừng nó thui muk bọn bạn nó gửi đến. Nó thất vọng.
Reng reng, nó ra mở cửa thì
- happy birthday to you! cả bọn đồng thanh nói
- quà của cậu nek. Gia Kiệt đưa lên trước mặt nó 1 chú gấu bông thật to.
-Cảm ơn! - nó rất ngạc nhiên và bất ngờ vì nó lun mong ngày này của nó sẽ nhận được 1 chú gấu bông thật to. Và điều đó đã thành hiện thực.Muk ngườ tặng nó chính là người muk nó mong nhận được tin nhắn.
Không chờ gì nữa, nó đem cất quà và xin phép ba mẹ nó cùng cả bọn đi chơi. và đương nhiên người chở nó là Gia Kiệt rùi, còn Diễm Hồng đi với Huy Hoàng còn Bảo Khanh thì hôm nay cậu ta cùng gia đình về quê nội rùi nên không có mặt trong cuộc đi chơi này.
Đi bãi bụt về cả bọn vào quán karaoke vào đây nó nhận thêm 1 bất ngờ nữa bởi giọng hát của Gia Kiệt, cậu ta hát bài "Miss You"
Từng cơn mưa rơi rơi hay máu tim anh nhỏ giọt rơi
Như có ai bóp tim anh nghẹn đau rất đau
Vì em nói đôi ta là bạn thế thôi không gì hơn
Nhưng bạn bè có thể nhớ nhau được không?

Miss you so much And I Love You
Tựa như tình yêu trong tay của anh
Và muôn trùng xa xôi trong mắt em
Trái tim gầy hao anh giờ biết sao
Miss you so much And I Love You
Mất em điều anh không bao giờ nghĩ đến
Hãy nghĩ suy dù mai hỡi em
Anh không muốn ta là bạn bình thường thế đâu

Vẫn biết rằng sẽ không thay đổi
Trái tim này sẽ thôi ước mơ
Mà anh không thể ngăn nỗi nhung nhớ
Cứ hay gọi tên em khi nhớ em
Ngày qua người quan tâm anh để chi
Để bây giờ anh không thể thiếu em

Miss you so much And I Love You
Mất em điều anh không bao giờ nghĩ đến
Hãy nghĩ suy dù mai hỡi em
Anh không muốn ta là bạn bình thường thế đâu

vừa hát vừa nhìn nó, lúc này nó cũng cảm nhận được là cậu muốn nó hỉu nhưng nó làm lơ, phải công nhận là cậu ta hát rất hay lần đầu tiên nó nghe vì trên lớp có khi nào cậu ta hát đâu, hát cứ như ca sĩ ấy.
Kết thúc buổi đi chơi đầy thú vị, chắc đây là lần đầu tiên nó cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ trong ngày này, có ý nghĩa nhất. Nó thầm cảm ơn cậu ta, nó hiểu nhưng dường như có cái gì đó bắt nó hok được thik cậu ta nhưng hok biết là gì nữa.
Hôm nay là ngày 20/10 trường có tổ chức buổi văn nghệ, thế là được nghĩ 2 tiết đầu. Tại buổi lễ:
- Sau đây sẽ là bài hát Ngày hạnh Phúc do em Lâm Thiên Hoàng trình bày. – thầy dẫn chương - trình nói.
Tiếng vỗ tay vang lên, 1 cậu học sinh bước lên và sau đó là cất tiếng ca.
- Sao thằng này nhìn thấy wen wen nhỉ? – nó nghĩ thầm.
- Êk mày còn nhớ thằng này hok? Diễm Hồng làm nó cắt ngang suy nghĩ
- Tao thấy wen wen nhưng hok nhớ gặp đâu rùi thì phải?
- Trí nhớ mày tệ thế, nhớ hôm đi xem ca nhạc hok? Mày đụng phải 1 tên đó…. Nhớ hok?
- Ak nhớ rùi, hèn chi thấy wen thế. Muk sao trước giờ hok thấy muk giờ lại lên đây hát nhỉ?
- Uhm hok biết nữa?
- Nhưng công nhận hát hay thiệt, chẳng lẽ trường mình mời zề hát ak?
- Lý nào lại thế, hok đâu?
- Uhm cũng đúng, trường mình đâu thiếu nhân tài, hehehe.
- Thế thật ra hắn ……….là sao?
- Thôi kệ hắn ta nghĩ chi cho mệt cầu mong là hok phải hok trường mình là được ak.
Kết thúc buổi lễ, ai zề lớp nấy. Tiếp theo là giờ toán:
- Êk sao thằng kia đi cùng với cô chủ nhiệm mình nhỉ? – Diễm Hồng lên tiếng
- Lý nào là zậy, đừng nói là nó học lớp mình nha. – Nó nhăng mặt.
- Hen xui ak, hihi, muk sao mày hok thik hả? tao thấy thằng đó đẹp trai muk, tao kết rùi đó nha. – Diễm Hồng nhìn hắn muk hok them để ý con bạn đang bực mình thế nào?
- Xin giới thiệu với các em, hôm nay sẽ có một bạn gia nhập vào lớp ta. Tên bạn ấy là Thiên Hoàng. – cô giáo vừa giới thiệu xong là cả lớp hét lên.
- Hehe như tao dự đoán nhỉ? Diễm Hồng nói
- Haizaaaaaaaa! Gặp tên chắc xui xẻo nữa rùi. – Nó than vãn
- Thiên Hoàng, em xuống bàn kề cuối ngồi. – Cô giáo vừa nói vừa chỉ. Ngờ đâu đó là bàn phía sau của nó ngồi.
- Sao nó lại ngồi chỗ đó nhỉ? – Có ai biết rằng có một con mắt hình lựu đạn nhìn hắn, không ai khác đó là Gia Kiệt, người muk đã từng xin ngồi vị trí đó mà bị cô khướt từ.
Hắn đi xuống nhìn nó có vẻ đã nhận ra nó là ai rùi. Cười một nụ cười có vẻ rất chi là đẻo.
Đã vào giờ học, thầy cũng đã vào lớp. Một ngày tồi tề đối với nó, nó nghĩ vậy.
- xin chào, mình giờ gặp nhau rùi nhỉ? – hắn nói nhỏ sau lưng nó
- uhm, chào. – nó hơi bất ngờ nhưng cũng hơi sợ không biết gã này có trả thù mình vì chuyện hôm trước ko nhỉ? Nó đang suy nghĩ thì tiếng hén lại vang lên
- đúng là ko đánh ko wen hi. – mặc cho hén nói gì nó vẫn cứ làm thinh.
Giờ tan học:
- Kiều My! Chờ mình zề với. – Gia Kiệt chạy tới chỗ nó thì Thiên hoàng cũng từ đâu đi đến
- Xin lỗi bạn, mình có chuyện muốn nói với cô bạn này.
- Tôi ko có chuyện gì để nói cả, mình zề đi Gia Kiệt. – Nó kéo tay Gia Kiệt đi
- Nhưng tôi có chuyện muốn nói với cô. – Hắn giật tay nó lại.
- Này bạn làm gì thế? Cậu ấy bảo là ko muốn nói chuyện rồi còn gì, tránh ra. – Gia Kiệt hất tay hắn ra khỏi nó.
- Ko phải chuyện của bạn.- Hắn nhìn Gia Kiệt có vẻ tức giận
- Zậy chuyện cậu nói là gì, hay là chuyện lúc đi xem ca nhạc hả? muốn xin lỗi tôi hả? thôi đi tôi hok dám đâu. Bye! Đi thôi Gia Kiệt. – Nói một tràng nó kéo Gia Kiệt đi ko kịp cho hắn nói lời nào nữa để lại hắn nhìn theo mà bất lực.
Hắn suy nghĩ mãi về nó và nghĩ sẽ làm cho nó đau đớn vì đã chọc tức hắn bằng cách sẽ cưa ngã nó rồi sau đó làm cho nó đau khổ.
Về phần nó và Gia Kiệt:
- cậu biết nó từ lâu ak? Gia kiệt hỏi
- ko. – nó trả lời cụt ngủn
- chứ sao………
- ko sao trăng gì hết, đạp nhanh lên nào. – không kịp để Gia Kiệt nói hết câu nó đã đạp lên trước.
Tối đó tại nhà nó, nó đang online:
Hoang tu kieu ngao: chào ban! Làm wen nhé.
Tieu thu nha ngheo: chào bạn, bạn tên gì
Hoang tu kieu ngao: mình là phong, còn bạn?
Tieu thu nha ngheo: mình là Ngọc
Hoang tu kieu ngao: bạn ở đâu ? bao nhiu tuổi ?
Tieu thu nha ngheo: mình ở đà nẵng, 17t, and you ?
Hoang tu kieu ngao: mình cung zậy. Mình học trường Ngũ Hành Sơn còn bạn ?
Tieu thu nha ngheo: mình học trường Ngô quyền
Hoang tu kieu ngao: bạn có wc hay arvart gì hok ? co mình xem tí dc hok ?
Tieu thu nha ngheo: xin lối mình hok có, mình xấu nên hok mún chụp ảnh tí nào ?
Hoang tu kieu ngao: uhm zây hả ?hay là bạn khiêm tốn wa zậy ?
Tieu thu nha ngheo:heheh, đâu có đâu sự thật là thế mà, thui mình có tí việc nc sau nha
Hoang tu kieu ngao: uhm,pp.
Tieu thu nha ngheo:pp
- nói chuyện chán phèo, mệt thật đó.- nó thì thầm
Sáng hôm sau, tại trường , giờ lý, hôm nay là kiểm tra 1 tiết :
- các em lấy giấy ra làm bài kiểm tra nào. – Tiếng cô vang lên
Gần hết thời gian :
- ai làm bài giống nhau mà sai giống nhau là bị zero đó nge.- cô ám chỉ nó vì cô biết là nó cho cậu bạn phía trên chếp hết bài mà hok hề biết là nó đã viết nhầm 1 con số, trong lòng nó vẫn biết là cô nói nó nhưng nó tự tin là mình hok sai nên nó vẫn cho cậu bạn đó chép bài.
Hết tiết :
- êk mày làm bài được hok ? Diễm Hồng hỏi nó
- uhm được, còn mày ?
- ok.
- Này các bạn làm bài thề nào ? Gia Kiệt chạy lại
- Hok đến nỗi nào. Cả hai cùng đồng thanh.
- Zậy chúng ta đi căn tin hi. – cậu ta rủ
- Uhm.
Đúng lúc BẢo Khang và Huy Hoàng chạy lại :
- Định đi hok kêu tụi này ak. – Huy Hoàng nói
- Sao lại thiếu 2 cậu được. – Nó trả lồi kèm theo 1 cái liếc mắt.
Rồi cả bọn kéo xuống căn tin, đang bàn về bài kiểm tra thì nó bỗng kêu lên.
- Chết rùi, tui làm nhầm mất tiêu rùi, huhu
- Cái gì ? nhầm hả ? nhầm cái gì ? – Diễm Hồng hỏi dồn dập, cả bọn cũng trố mắt lên, tò mò muốn biết nó sai cái gì.
- Thì đoạn cuối đó 8/3 muk tui ghi xuống dưới là 3/8 thế là sai kết quả rùi.
- Ui dzời, có thế thui muk, làm bọn này cũng hết hồn tưởng đâu sai cả bài chứ, chứ có tí đó thì chỉ kết quả sai thui ak, cùng lắm là mất 1 điểm thui, hihi. – Bảo Khang lên tiếng
- Không phải vẫn đề là điểm. – mặt nó ỉu xìu
- Chứ là gì ? Cả bọn đồng thanh
- Các cậu còn nhớ khi làm bài cô nói gì hok, ai sai muk giống nhau thì sẽ zero đó. –nó thở dài
- Thì sao ? chả lẽ.....Gia Kiệt ngập ngừng
- Uhm, mình cho Tuấn chép bài của mình rùi, chuyến này chắc chết mất, xui xẻo thật rùi.
- Cho chết cái tội cho copy chi. – Huy Hoàng vừa nói vừa cười đẻo
- Còn cười được ak, hok biết an ủi bạn bè gì hết á, đúng là cười trên nỗi đau người khác được cơ đấy. Nó liếc Huy Hoàng một cái rõ dài.
- Thui muk ko sao đâu, chắc cô hù zạ thui chứ ai nỡ lòng nào chứ. – Gia Kiệt an ủi
- Đúng đó, mày đừng có lo. _ Diễm Hồng cũng tiếp theo, nó cũng hy vọng thế. Rùi nó lại thở dài.
- Thui đi nàng ơi, bày đặt thở dài nữa chứ, y như cụ non zậy đó. Bảo Khang trêu nó. Vừa lúc đó Thiên Hoàng chạy tới,
- Kiều My nối chuyện với tôi một chút.
- Tôi với cậu có chuyện gì để nói đâu, có gì thì nói lun đây đi.
- Ko được. – Hắn kéo tay nó rùi lôi đi, nhưng nó cũng ko vừa, cự lại và vung tay ra
- Cậu làm gì thế, tôi đang bực mh đừng có chọc tôi bực mh thêm đó nghen. – nó lườm hắn
- Cậu bực mình bằng tui hok ?- hắn nói
- Kệ cậu tui hok biết, có chuyện gì để sau nói tui giờ ko rảnh. – rùi nó bỏ lên lớp. Diễm Hồng chạy theo.
- Ek mày, làm gì muk mày có ác ý với cậu ta thế. _ Diễm Hồng tò mò
- Hok biết nữa, chắc tại tao thấy hắn gai mắt quá, tỏ vẻ ta đây học giỏi ko coi ai ra gì, lúc nào nói chuyện với ta hắn cũng làm theo ý hắn, kéo ta đi khi chưa dc sự đồng ý của tao, nên ta càng ghét.
- Chắc mày có ác ý với cậu ta từ hôm ở nhà hát cơ, chứ khi nói chuyện với mi tao thấy cậu có có gì đâu, tại mi cứ làm cậu ta mất mặtc hứ sao, lúc nào cũng hok chịu nói chuyện đàng hoàng chi, chưa gì đã cáu lên với cậu ta rùi.
- Uhm hi, sao thế hi, thui tao cũng hok biết nữa, nói chung là ghét
Mà cũng đúng thiệt từ khi nó và cậu ta gặp nhau chưa lần nào nó đứng lại nói chuyện một lúc mà hok cáu lên được, trong khi nó cứ nghĩ cậu ta chảnh, kiêu nên ghét, hok thèm nói chuyên. Muk hắn ta định nói gì mình ta ? nó nghĩ thầm, đúng là cô nàng, khi không không chịu nói chuyện với người ta rùi giờ đâm ra suy nghĩ lung tung. Đang suy nghĩ thì
- Này, giờ hết bực mình chưa ? Thiên hoàng lên tiếng làm nó giật mình
- Thế cậu muốn nói gì nak.
- Thì chuyện tôi thik cậu.
- Cái gì ? nó trố mắt lên – cậu khùng ak, rãnh quá ha, tui hok rãnh để đùa với cậu đâu nha
- Tùy cậu thui, cậu biết vì sao hok ? vì ai cũng muốn được nói chuyện với tui hết chỉ trừ cậu làm tôi tò mò nên muốn thik cậu thử thế nào.
- Cậu muốn chết hả ? dám đùa giỡn với tui sao ? uhm tùy cậu thui, cậu thik ai thì tùy cậu nhưng cậu nên nhớ cho một điều, cậu là người tôi ghét nhất và sẽ hok bao giờ có chuyện tôi thik cậu đậu nha. Nên nhớ điều đó dùm tui.
- Chưa chắc, tối lúc đó cậu đừng có nói là ko thể rời xa tui được đó.
- Ok. – rùi nó đạp một hơi lên phía trước.

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

Pair of Vintage Old School Fru