Polly po-cket
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyen - Chàng quản gia cứng nhắc - Chương 4

Full | Lùi chương 3 | Tiếp chương 5

Chương 4:

Thiên Thiên hối hận muốn cắn đứt lưỡi mình, ôm chăn bông, cô khổ sở suýt khóc.

Lúc xế chiều thật tình cô không phải cố ý tức giận với anh, nhưng . . . . . . với tình huống lúc ấy, cô thật không biết nên trả lời câu hỏi của anh như thế nào.

Cô thật ra cũng rất muốn mua cho mình ít đồ, nhưng mua quần áo cho anh đã tiêu quá nhiều, lại mua cho anh một đôi giày thể thao đắt tiền, cho nên số tiền còn lại không còn nhiều lắm.

Mà đối với giày, cô có một điều khăng khăng cố chấp, quần áo có thể tùy ý, nhưng giày lại nhất định phải mua đôi tốt, con người muốn tồn tại thì phải hoạt động, đi giày không những đi lại thoải mái, mà còn tạo cho người ta tư thế đi lại đúng đắn, sẽ giảm bớt nhiều bệnh tật

Cô không để ý đem đồ của bản thân kiên quyết khoác lên người anh, cho nên mới để vượt quá kế hoạch chi tiêu, khiến cho cô không dám mua đồ mình muốn.

Đối với việc tức giận anh cô cũng rất hối hận, thật khó khăn mới có cơ hội ở gần anh như vậy, cô muốn để lại ấn tượng tốt cho anh, nhưng mà. . . . . .

Đều do tính tự ái của cô làm hại, khiến cô thẹn quá hóa giận bộc lộ tính khí đại tiểu thư, anh nhất định rất thất vọng về cô, cô tiêu đời rồi.

"Ăn cơm." Bưng lên một món ăn cuối cùng, Trí Đạc hắng giọng hô.

"Ừ." Thiên Thiên phiền não mà thở dài, vén chăn bông bị cô đánh cho mấy trăm cái, nhẹ nhàng đi tới bên cạnh bàn ăn.

Mùi thơm thức ăn ngon khiến cho tinh thần cô nhất thời phấn chấn.

"Thịt bò nướng kiểu Anh!" Ôi trời! Thịt bò nướng bên ngoài da cháy vàng, mùi thơm khiến cho ngón trỏ của cô động đậy, hơn nữa khi anh đặt xuống thì nước thịt kia tràn đầy ra ngoài, cô nhìn không chớp mắt, thầm ca ngợi tài nấu nướng điêu luyện của anh.

Anh ấy là thần! Chỉ có một cái bếp lò nhỏ cùng một cái bàn nho nhỏ trong phòng bếp, làm sao anh có thể biến ra màu sắc phong phú như thế này chứ?

"Ngồi xuống ăn đi." Trí Đạc mang lên hai bộ dao nĩa đặt lên bàn ăn —— dưới sự kiên quyết của cô, anh đồng ý ăn cơm cùng cô, sau đó giục cô mau ăn không nguội sẽ không ngon.

Cô không kịp hỏi han mà ngồi xuống, cầm dao nĩa lên cắt một miếng thịt bò nhỏ bỏ vào trong miệng, thịt bò thơm ngon ở trong miệng cô tan ra, miếng thịt nhừ không thể tưởng tượng nổi, Thiên Thiên cảm thấy hạnh phúc, nước mắt cũng muốn rơi xuống.

"Thật sự là rất ngon đó!" Ăn thức ăn ngon, cô lập tức quên chuyện phiền não mới vừa rồi, dùng ánh mắt sùng bái nhìn chăm chú vào anh."Anh thật lợi hại, không có lò nướng, anh làm sao mà làm ra cái này?"

"Một chút kỷ xảo nhỏ." Chẳng qua là thoạt nhìn giống như thịt bò nướng kiểu Anh, nhưng anh không nướng mà là rán.

"Trời ạ! Trí Đạc, tôi thật không dám tưởng tượng nếu như hôm nay là Ninh Nhi cùng tôi đi Anh, tôi sẽ trải qua cuộc sống ra sao đây." Tài nấu nướng của Ninh Nhi chỉ khá hơn cô một chút, cô cái gì cũng không biết, mà món tủ của Ninh Nhi chính là cơm rang trứng cùng mì tôm úp.

Càng nói càng cảm thấy mình hạnh phúc, cô không kiềm chế được mà nghiêng đầu hôn một cái lên gò má anh.

Trí Đạc bị sự chủ động này của cô hù dọa, anh kinh ngạc quay đầu nhìn cô, hai tay nắm dao nĩa bởi vì bị động mà nhất thời sơ ý buông lỏng, 'keng' một tiếng, dao nĩa rơi xuống mặt bàn.

Cho đến khi tiếng vang chói tai này truyền vào trong lỗ tai Thiên Thiên, cô mới giật mình nhận ra mình đã làm cái gì.

A! Trời ơi! Cô làm sao lại làm ra chuyện như vậy?!

Màu đỏ thật nhanh nhuộm đỏ khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của cô, cô vội vàng cúi đầu, làm bộ bận rộn ăn thịt bò trong bát mình, không dám ngẩng đầu nhìn anh một cái.

Trí Đạc là một người thật thà, anh mặc dù để ý thấy từ cô toát ra nét đáng yêu của con gái, nhưng không nghĩ đến da mặt con gái tương đối mỏng, dễ thẹn thùng, còn ngây ngốc hỏi: "Tại sao cô hôn tôi?"

"Tôi. . . . . ." Cô thật giống như gà mắc tóc. Mặc dù cô muốn làm như vậy đã rất lâu rồi, thế nhưng cũng chỉ giới hạn trong tưởng tượng, đâu nghĩ rằng hành động của cô nhanh hơn cô nghĩ, anh ở gần cô vậy, cho nên chẳng kịp suy nghĩ cô đã hôn anh rồi.

"Đây là cách cô cảm ơn người khác sao? Cũng hơi nhiệt tình quá rồi." Giọng điệu anh kì lạ lại rất nghiêm túc, một chút ý tứ chế giễu cũng không có.

Nói không ra cảm xúc trong đầu, nghĩ rằng cô làm vậy chỉ là để bày tỏ sự cảm ơn đối với người khác, trong lòng anh bỗng có chút buồn không rõ.

"Không phải đâu!" Thiên Thiên nghe anh lên án lúc này cũng không thích thú, cô không phải loại con gái tùy tiện như vậy.

"Bởi vì đối tượng là anh nên tôi mới làm như thế. . . . . ."

"Tại sao?" Anh ngẩng đầu lên, khó hiểu nhìn cô:"Tại sao là tôi?"

Cô đang muốn trêu anh sao? Mánh khóe như vậy quá tầm thường rồi, chẳng cao minh chút nào.

"Bởi vì. . . . . . Bởi vì. . . . . ." Tay chân cô luống cuống, không dám nhìn anh, vờ như lơ đãng liếc về phía anh, thấy cái vẻ mặt không hiểu kia, cô tức giận: "Cái gì tại sao chứ? Đơn giản chính là em thích anh thôi!"

Cô đột nhiên tỏ tình khiến cho Trí Đạc giống như bị sét đánh, kinh ngạc không thốt nên lời.

Thật vất vả mới tìm về được tiếng nói của mình, Trí Đạc khàn khàn giọng nói: "Đùa giỡn chuyện như vậy không thú vị chút nào."

"Em không nói đùa, em thực sự nghiêm túc!" Tấm chân tình bị người ta bóp méo thành cái dạng đức hạnh này, Thiên Thiên thật sự không cam tâm.
"Cô là thiên kim tiểu thư, tôi chỉ là một gã quản gia nho nhỏ, cô không thể nào thích tôi được, cô đừng trêu chọc tôi nữa, tôi đã không phải là Khâu Trí Đạc năm đó." Anh cố giữ giọng điệu lạnh nhạt, nhưng giọng điệu run run đã bán đứng tâm tình của anh.

Đây quả thực là một cú sốc quá lớn, trước buổi trưa ngày hôm nay, ấn tượng của anh về cô vẫn còn dừng lại khi còn nhỏ, cô không ngừng đùa dai và gây khó dễ cho anh, nghĩ rằng vì cô nhìn anh chướng mắt cho nên dùng mọi cách nhằm vào anh, nghĩ rằng nhiều năm qua đi tính khí của cô chẳng khác gì năm đó, ngây thơ, điêu ngoa, tùy hứng lại bất trị.

"Coi như em là thiên kim tiểu thư thì sao?" Cô không thích giọng nói xa cách ấy của anh."Người nào quy định em không thể thích anh?"

"Thật nực cười! Mới ngày hôm trước, chúng ta sau tám năm không gặp, thế nhưng hôm nay cô mở miệng nói thích tôi? Tôi bây giờ không cách nào đem hình tượng của cô tám năm trước nhập làm một với hiện tại được." Anh rõ ràng không tin lời cô nói thích anh.

"Em thật sự thích anh mà!" Thiên Thiên gấp đến độ suýt khóc, cô thật hối hận khi còn bé hành động ngốc nghếch như vậy với anh, cô chỉ là muốn khiến cho anh chú ý, không sai, cô chỉ muốn anh chú ý tới, nhưng mà phản tác dụng.

Khi đó còn nhỏ dại không hiểu chuyện, đợi đến khi cô phát hiện mình thích anh thì cũng đã gây nên sai lầm không cách gì bù đắp nổi.

"Anh không để ý cái gì, em chỉ muốn khiến cho anh chú ý. . . . . ."

"Ý của cô là, cô gây khó dễ cho tôi khắp nơi, chỉ vì muốn tôi chú ý tới?" Bây giờ anh chẳng thể nào tin nổi lời cô nói.

Càng nghĩ càng thấy kì lạ, chẳng lẽ cô vì trêu anh ngay cả chuyện thích anh cũng đem ra đùa cợt như vậy ư? Cô cho là anh sẽ tin sao?

"Em biết em rất ngu ngốc, em cũng hối hận." Cô cúi đầu nhận lỗi.

Càng nghĩ càng buồn cười, Trí Đạc không khỏi hừ lạnh một tiếng."Phải không? Vậy cô từ khi nào bắt đầu thích tôi?"

Cô nghiêng đầu nghĩ, đỏ mặt nói: "Đại khái. . . . . . Là lần đầu tiên, ngày đó em cầm hòn đá ném anh."

Lần đầu tiên cô cầm hòn đá ném anh?!

Đó là ngày nào vậy? Trong đầu anh một mảng hỗn độn, căn bản là không nhớ từ lúc nào cô bắt đầu gây phiền toái cho anh.

"Em nhớ được ngày đó là buổi lễ tốt nghiệp tiểu học của anh, anh mặc đồng phục trở về, không thay quần áo mà lại chạy đến phòng bếp giúp một tay, còn em ném bùn làm bẩn áo sơ mi trắng của anh." Không thể không thừa nhận khi còn bé cô là một nha đầu bướng bỉnh.

Vừa nghe cô nói như thế, Trí Đạc cũng dần dần hồi tưởng lại, quả thật là có việc như vậy.

Ôi trời! Tại sao cô ấy nhớ lâu như vậy ?

"Khi đó cô mới chín tuổi!" Một cô bé mới chín tuổi biết cái gì?

"Em trưởng thành sớm không được sao?" Thiên Thiên hùng hồn mà trả lời, "Em đúng là ngốc nha, chín tuổi thích một cậu bé mặt lạnh, em cũng không biết mình có bị bệnh không nữa? Rõ ràng nhiều bạn học nam thích em như vậy, em hết lần này tới lần khác lại thích một người hờ hững đối với em. . . . . . Đến bây giờ ngu ngốc còn chưa tin em thích hắn!" Cô càng nghĩ càng uất ức, hốc mắt thoáng chốc đã phiếm hồng.

Nói nhiều như vậy, anh vẫn chưa tin cô thật thích anh, quá thảm hại cũng thật buồn cười!

Đâu có ai tỏ tình mà giống như cô chứ? Bị từ chối coi như xong, còn không được tin tưởng giống như phạm nhân bị luật sư chất vấn trước tòa, khăng khăng tìm ra điểm nghi vấn trong lời nói của cô nhằm phản kích lại cô!

"Cô. . . . . ." Gương mặt luôn nghiêm túc của anh hiện lên sự hốt hoảng.

Thấy nước mắt cô rơi xuống, tay chân Trí Đạc luống cuống, vụng về mà không biết phải an ủi cô thế nào mới phải.

Anh khiến cô khóc! Anh buồn bực không biết nên làm thế nào mới đúng.

So với việc khiến cô rơi nước mắt, anh tình nguyện cô tức giận kêu gào với anh, kể cả giống như hồi bé cầm đá ném anh đều được, chỉ là đừng khóc.

Trời ạ! Giờ anh mới biết, anh đầu hàng trước nước mắt con gái.

"Đừng khóc." Vụng về lau lung tung nước mắt ấm ức trên gò má cô, anh than nhẹ một tiếng."Tôi tin cô rồi mà."

Chỉ cần có thể khiến cho cô ngừng khóc, coi như bây giờ bảo anh nuốt vào một cái bàn nhỏ anh cũng sẽ làm theo.

"Thật?" Thiên Thiên không thể tin được mà trừng lớn đôi mắt ngập nước.

Cô khóc đến chóp mũi đều đỏ, làm cho người ta nhìn thật đau lòng.

Đau lòng?! Này. . . . . . Đây là cái từ gì vậy? Anh không biết. . . . . .Không, anh sẽ không!

Trí Đạc ở trong lòng một mực phủ nhận tất cả, anh không dám cũng không thể nghĩ tới.

"Anh tin, vậy chúng ta. . . . . ." Thiên Thiên dùng ánh mắt mong chờ nhìn anh.

Ý nghĩ của cô rất đơn giản, nếu cô nói cho anh biết cô thích anh, nếu như anh không ghét bỏ cô, vậy bọn họ có thể qua lại với nhau.

Như vậy cô muốn hôn anh thì có thể hôn anh, cuối cùng cũng không phải ngượng ngùng nữa.

"Hiện giờ tôi không muốn nói chuyện tình cảm, hơn nữa, cô không phải là người tôi có thể với cao được ." Lời của cha vẫn còn bên tai, hiện tại anh đã biết cha lo lắng chuyện gì rồi.

Không có một người nào, không có một người đàn ông nào có thể từ chối lời tỏ tình của mỹ nhân, người đàn ông mong thỏa thói ham hư vinh, cộng thêm tài sản gia thế nhà cô vô cùng hùng hậu, nếu là người đàn ông khác, sợ rằng không chờ được vội vàng đồng ý cùng cô qua lại.

Anh đưa ra lý do cự tuyệt khiến cô trợn to mắt tức giận.

Anh không phải là không thích cô, mà là không với cao được hơn nữa cũng chưa muốn nói chuyện tình cảm, hai cái lý do thối nát này, cô không thể chấp nhận!

"Thích thì nói thích, không thích thì nói không thích chứ! Lời nói của kiểu người như anh thật khiến người ta chán ghét." Cô không chấp nhận được cái đáp án ép buộc hứng thú của người ta như vậy.

Đối mặt với sự lên án của cô, Trí Đạc do dự không nói nên lời, anh sợ nói không khéo, sau này gặp nhau sẽ bối rối.

"Cô ghét tôi cũng chẳng có cách nào." Anh bất đắc dĩ nói, "Tôi chỉ có thể trả lời như vậy."

"Được, vậy anh không chấp nhận em, em cũng vậy không đồng ý anh từ chối." Thiên Thiên hợp tình hợp lý nói: "Dù sao em đã nói cho anh biết em thích anh, anh từ chối nữa cũng vô ích, em chính là muốn thích anh."

"Cô. . . . . ."

"Anh đừng nói nữa, em sẽ không nghe lời anh." Cô tức giận ngăn anh lên tiếng, không cần suy nghĩ cũng biết, anh nhất định là hy vọng khuyên nhủ cô một chút ... Nói nhảm.

Nếu như cô có suy nghĩ từ bỏ, cô sẽ còn thích anh như vậy tới tận giờ sao?

"Em làm sao lại thích một đầu heo nghiêm túc như vậy chứ? Tức chết mà" Cô nắm chặt cổ tay mà đấm tim mình.

Thấy khuôn mặt nhỏ nhắn cùng bộ dạng nhíu mày lẩm bẩm của cô, Trí Đạc không khỏi mỉm cười, anh cảm thấy thật ra cô rất đáng yêu.

Đang tự nói thầm, khóe mắt Thiên Thiên vô ý thấy anh nhìn mình mỉm cười, không khỏi choáng váng, anh thế nhưng biết cười. . . . . .

Đang lúc cô muốn nhìn thấy nụ cười của anh lần nữa, phảng phất giấc mộng Nam Kha, tất cả dường như đều không tồn tại.

Nhất thời, trong lòng cô có mục tiêu mới.

"Được, cứ làm như vậy đi!" Cô khích lệ mình, có chí ắt làm nên!

☆ ☆ ☆

Sáng sớm ngày thứ ba ở Anh, Trí Đạc nghĩ rằng hôm nay bọn họ sẽ lên đường, theo hành trình dự kiến của Thiên Thiên bắt đầu du lịch một tháng, không nghĩ rằng khi anh tỉnh dậy, đi tới phòng bếp muốn chuẩn bị bữa ăn sáng cho hai người thì mới phát hiện cô đã ở trước cửa xỏ giày thể thao.

"Anh rời giường rồi à, sao không ngủ thêm chút? Ghế sa lon chẳng thoái mái gì cả! Giường tặng cho anh ngủ đó, em có việc muốn đi ra ngoài."

"Không phải xe lửa là mười giờ sao?" Trí Đạc nghi hoặc hỏi, "Cô còn muốn đi đâu?"

"À. . . . . . Chúng ta tạm thời không rời London, chờ một thời gian nữa nói sau." Cô úp mở nói.

"Thay đổi kế hoạch?" Anh cau mày."Sao đột nhiên lại như vậy?"quot;

"Cái này. . . . . . Đây không phải rất bình thường sao? Kế hoạch không cản nổi biến hóa khôn lường nha! Em đi ra ngoài một chút, một mình anh tìm chuyện gì đê làm nhé, bái bai!" Thiên Thiên không cho anh bất kỳ cơ hội hỏi thăm, chạy nhanh như bay ra ngoài.

Trí Đạc không kịp hỏi cô muốn đi đâu, lại để cô chạy mất.

Trong phòng đột nhiên chỉ còn lại một mình anh, cũng không biết nên làm gì, thói quen chăm sóc người khác, đột nhiên ở một mình khiến anh cảm thấy là lạ.

Vốn là muốn làm một bữa sáng ngon lành cho cô ấy giờ không còn cách nào khác là phải hủy bỏ, cô ấy nói không sai, kế hoạch vĩnh viễn không cản nổi sự biến hóa.

Mất đi lý do hứng thú, anh lấy đồ ngày hôm qua cô mua cho anh từ trong túi ra, gấp gọn lại từng cái quần áo thật tốt, anh chọn quần jean tối màu và áo thun đen trông thuận mắt nhất, đi vào trong phòng tắm tắm rửa.

Mặc bộ trang phục thoải mái, nhìn thấy mình trong gương, anh hơi ngỡ ngàng.

Người thanh niên có vẻ khá thoải mái ở trong gương kia, là anh sao?

Anh đã bao lâu rồi chưa mặc áo thun, quần jean? Dang rộng chân tay thon dài, vải vóc mềm mại khiến anh thêm nhẹ nhõm, tâm tình trong phút chốc thư thái.

Anh bỗng thấy có chút xúc động, không tính toán nhiều, cô không tùy tiện chọn quần áo cho anh, thoải mái là điều kiện trước tiên, còn phải cân nhắc ngoại hình và tính cách phù hợp với anh, cô nhọc lòng rồi.

Trí Đạc cảm thấy ấm lòng, anh biết mình bởi vì cô chú ý quan tâm mà động lòng.

"Cô ấy đi đâu? Mình đã làm gì?" Anh tự vấn bản thân.

Ở chung đã ba ngày, cô không ngừng thay đổi ấn tượng của hắn đối với cô trong quá khứ, cô đối tốt với anh, không ngần ngại thừa nhận tình cảm của mình, hoàn toàn không có dáng vẻ mà một đại tiểu thư nên có, mà anh, lại không hiểu rõ cô muốn gì.

"Không đúng!" Anh giờ mới nhớ ra, nơi này là nước Anh, mà cô không quen cuộc sống nơi đây, có chuyện gì mà lại muốn đi ra ngoài? "Cô ấy nói dối mình." Tức giận phút chốc dâng lên trong lồng ngực, anh không chút nghĩ ngợi lao ra cửa.

Một cô gái như cô ấy mà đi ra ngoài, bây giờ quá nguy hiểm, tại sao anh không nghĩ ra chứ? Thật sự quá vô tắc trách, nhiệm vụ của anh chính là chăm sóc cô, bảo vệ cô, nếu như cô xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, anh cảm thấy thật đáng trách.

Lao ra khỏi tòa nhà đi tới đường hầm không một bóng người, anh theo trực giác chạy về bên phải, nóng lòng muốn tìm thấy cô.

Không có, cô ấy không có ở trong chợ!

Gương mặt luôn luôn nghiêm túc xuất hiện vẻ gấp gáp, anh nóng lòng tìm bóng dáng cô ở quanh đó, khắp phố lớn ngõ nhỏ, nhưng vẫn không phát hiện ra tung tích của cô.

Rốt cuộc cô ấy đi đâu?

Ngay lúc anh khổ sở không có biện pháp, lơ đãng thấy chỗ ngồi ngoài trời của một tiệm cà phê, tìm thấy bóng hình quen thuộc. Anh giật mình sửng sốt đứng tại chỗ, thật lâu không thốt nên lời.

Một cô gái phương Đông xinh đẹp mặc tạp dề nở nụ cười ngọt ngào, hỏi khách hàng muốn dùng gì, rồi ghi nhớ lại món trong thực đơn mà khách gọi, sau đó xoay người quay lại trong quầy cà phê.

Năm phút đồng hồ sau, cô cẩn thận bưng khay bày đầy cà phê và món ăn, vẫn duy trì nụ cười trên mặt bưng cà phê đưa cho khách uống cà phê ngồi ở ngoài trời.

Một thiên kim đại tiểu thư từ nhỏ không phải cầm vật nặng gì, làm sao người có địa vị cao như vậy lại hạ mình nhân nhượng trước người có địa vị thấp mà chạy đến đây phục vụ người khác?

Nhìn dung nhan mỹ lệ kia của cô nở nụ cười, tâm anh tức khắc vướng mắc thành một mớ bòng bong.

Sở dĩ cô dốc sức như vậy, không muốn nói cho anh biết tình hình kinh tế khó khăn của cô, cô lại là người mạnh mẽ, cô không muốn mang lại phiền toái cho anh.

Nhưng mà cô làm như vậy, đã mang lại cho anh sự quấy nhiễu rất lớn.

Đến bây giờ anh mới hiểu được, anh vẫn giậm chân tại ấn tượng trước kia về cô, còn chưa thực sự mở lòng ra thử đón nhận cô.

"Thưa ngài, xin đừng như vậy!" Giọng nói mềm nhẹ dễ vỡ xin bỏ qua kéo suy nghĩ như đi vào cõi thần tiên của Trí Đạc về, anh tập trung nhìn lại, nhanh chóng thấy cảnh tượng tức điên lên trước mắt.

"Sờ một cái thì sao nào." Người đàn ông trung niên ngả ngớn nhân cơ hội sờ soạng khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của Thiên Thiên, giống như con mèo trộm được miếng thịt tươi sống mà cúi đầu cười trộm."Anh ở chỗ này chờ em tan làm, anh mời em ăn cơm tối." Vừa nói, móng vuốt sói ở bên cạnh không nể nang tập kích đánh lên mông cô.

Cô thét lên né tránh, cổ tay bất đắc dĩ bị ông ta cầm, mà sức lực của cô quá nhỏ, căn bản là không cách nào tránh thoát.

Đang ở tình thế ngàn cân treo sợi tóc, một bàn tay to khỏe ngăn cản bàn tay kia của Na Lộc Sơn, nắm chặt tay, kéo ra khỏi ghế.

"Trí Đạc!" Cô kinh ngạc thấp giọng hô, nhìn thấy trên gương mặt anh hiện lên vẻ thâm trầm trước nay chưa từng có thì tâm có chút chìm xuống đáy.

Anh tức giận! Thiên Thiên trong phút chốc tay chân luống cuống mà không biết đặt tay vào đâu.

Ôi, lén đi làm bị anh thấy coi như xong, càng tệ hơn chính là cô bị quấy rối tình dục cũng bị anh thấy, sắc mặt anh lại khó coi như vậy. . . . . . Lần này cô chết chắc, coi như giả bộ ngu cũng không được gì.

"Ông ta dùng một tay sờ mặt cô? Một tay cầm tay cô? Một tay lại muốn sờ mông cô?" Anh khó coi hỏi.

"Em. . . . . . Em không nhớ rõ!" Mắt thấy người vây xem càng lúc càng đông, Thiên Thiên không muốn làm lớn chuyện, cho nên nói lung tung một hồi.

"Rất tốt, vậy là hai cái tay đều có phần." Trí Đạc gật đầu một cái, hai tay vừa thu lại, người đàn ông thảm thiết kêu lên một tiếng thê lương, đồng thời một tiếng "Két"vang lên, các khớp xương bị trật ra.

Sắc mặt cô trắng bệch nhìn hành động dã man của anh, anh. . . . . . Làm sao có thể dễ dàng làm một người ngoại quốc cao lớn bị trật khớp cả hai tay, anh. . . . . . Anh thật là khủng khiếp!

"Đáng chết! Mày dám đối với tao như thế này." Người đàn ông trung niên vừa kêu thảm thiết, vừa gầm thét, tàn bạo nhìn chằm chằm vẻ mặt tăm tối của Trí Đạc.

Ấy. . . . . . Người đàn ông bị ánh mắt lạnh lẽo mà tàn nhẫn của anh dọa sợ mà lùi bước, nhưng ông ta rất nhanh tự nói với mình, người đàn ông phương Đông cao lớn trước mắt này, chẳng qua chỉ là bề ngoài đẹp mắt mà thôi! Không đáng bận tâm chút nào.

Vì muốn tranh cãi một chút, người đàn ông buông lời độc ác, "Chúng ta đi, chờ xem!" Không chiếm được tiểu mỹ nhân phương Đông xinh đẹp khiến cho tâm tình của ông ta tồi tệ vô cùng, trước khi đi ông ta nhổ toẹt lại một bãi nước miếng.

Sau khi người đàn ông trung niên rời đi, Trí Đạc đem tầm mắt chuyển sang Thiên Thiên đang cúi đầu.

"Cô nói có chuyện, chính là tới nơi này?" Anh kìm nén tức giận, lạnh nhạt hỏi.

Cô ở lại London chính là vì muốn đi làm kiếm tiền, mà mới ngày đầu làm việc liền bị quấy rầy, đầu óc cô có vấn đề sao? Nhưng mà để cuộc sống được thoải mái, hết lần này tới lần khác muốn tới đây chịu khổ, khiến anh lo lắng không yên.

Vừa rồi nhìn thấy cô bị bắt nạt, anh thật tức giận, không cách nào tưởng tượng, nếu như anh chậm một bước tìm thấy cô, sẽ xảy ra chuyện gì chứ, nghĩ tới đây tâm trạng của anh càng xấu đi.

"Em. . . . . ." Tay nhỏ bé của Thiên Thiên xoắn tạp dề, ấp úng mà không biết phải trả lời thế nào.

"Tại sao nói dối tôi?" Đây là điều anh không chấp nhận được.

"Bởi vì. . . . . . Em không biết phải nói với anh thế nào, hơn nữa coi như em nói với anh, anh nhất định sẽ phản đối em ra ngoài đi làm." Cô chỉ là muốn tránh khỏi những chuyện như thế, mới không nói cho anh biết, chẳng qua là không nghĩ tới mới ngày đầu tiên đã bại lộ.

Đúng vậy, anh chắc chắn sẽ phản đối việc cô ra ngoài đi làm.

Không biết tại sao, anh khẳng định cô không phù hợp, chuyện đi làm kiếm tiền như vậy không phải là dành cho cô, chuyện duy nhất cô nên làm chính là đợi ở nhà, ngoan ngoãn chờ anh trở về.

Đợi chút, anh đang suy nghĩ cái gì? Ngoan ngoãn chờ anh trở về?!

Trí Đạc hoảng sợ nhìn cô, không thể tin được suy nghĩ của bản thân.

"Chính là nó!" Một tiếng đàn ông thô lỗ khàn khàn hô lên phá vỡ suy nghĩ giữa hai người, anh cảnh giác che chở Thiên Thiên ở phía sau, cảnh giác nhìn hai người bọn họ bị đám đàn ông vạm vỡ vây quanh.

Thì ra người đàn ông trung niên vừa rồi giở trò với Thiên Thiên không cam lòng, tìm người giáo huấn Trí Đạc quá mức phách lối.

"Cô đi vào trong tiệm cà phê đi, khóa cửa lại, tôi không nói thì cô không được phép ra ngoài." Anh thấp giọng dặn dò, dùng giọng nói không cho phép cô phản bác.

Cô biết tình huống bây giờ vô cùng nguy hiểm, cũng không dám khiến anh phân tâm lúc này, ngoan ngoãn đi vào bên trong tiệm cà phê, đóng cửa lại, nhìn anh qua cửa sổ thủy tinh.

Bên trong tiệm cà phê đã sớm chật ních người xem cuộc vui, ngay cả ông chủ cũng hăng hái bừng bừng nhoài người về phía trước cửa sổ thủy tinh, chờ xem toàn bộ màn trình diễn của vai võ phụ.

Một cái ghế đột nhiên bay về phía Trí Đạc, anh vừa nhấc đôi chân dài, dễ dàng hóa giải trò tiểu nhân này.

Những người này dám chọc đến râu hùm của anh!

Hành động không đoán trước của Thiên Thiên khiến anh kích động muốn gào rống, những người này lại vô phúc gặp họa. Ngoắc ngoắc ngón tay, anh ung dung khiêu khích mười mấy tên đàn ông cường tráng vây quanh mình.

Có người muốn làm bao cát, rất tốt! Anh sẽ đánh cho bọn chúng răng rơi đầy đất.

Đám đàn ông cường tráng không chịu nổi bộ dạng khiêu khích xem thường người kia của anh, lửa giận phun trào đồng loạt xông lên.

Anh một quyền đánh bay đám đàn ông cường tráng đến gần mình, đánh cho đối phương máu mũi chảy ròng ròng.

Những người khác thấy anh nhìn như yếu đuối nhưng sức lực quả đấm lại mười phần hung ác, vô cùng sửng sốt, có chút e sợ, nhưng ỷ vào người đông thế mạnh, vẫn cùng nhau xông về Trí Đạc đơn phương độc mã.

Full | Lùi chương 3 | Tiếp chương 5

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ