XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Chuyện tình Công chúa và Hoàng tử - trang 2

Chương 4 : Bí mật cử chúng tôi....Tại sao?

3 người đứng đầu hội học sinh, 3 đại ca của trường rượt nhau chạy khắpsân trường như 3 ..thằng điên vừa mới trốn trại tâm thần. Kẻ thì chạy,kẻ thì đuổii theo, kẻ thì xin tha còn kẻ thì luôn mồm **** bới tạo nên 1 khung cảnh vô cùng lãng mạn, ý nhầm náo loạn Họ rượt nhau chạy lên lớp thì chợt nhận ra nãy giờ moị người nhìn vàomình như 3 thằng điên thì k giỡn nữa vì sợ mất ...hình tượng hot boy(Bótay mấy mẹ..ý, mấy ba)
Các cậu làm gì mà lâu vậy?_Trinh hỏi
-Cua được em nào rồi?_Phương nhìn Vũ cười đểu
-Chắc cỡ 5 em_Vũ cũng chẳng vừa
-Vậy sao k đi theo mấy em luôn đi, về đây làm gì?_Phương đốp chát lại, thấy hơi bực
-Mấy em đó xưa rồi. Con gái đứa nào cũng như đứa nấy, suốt ngày chỉ biết vòi vĩnh_Vũ nói mà k để ý sắc mặt của 1, à k 3 người đang thay đổi
Bốp! Bốp! Bốp
3 cái cốc dành cho Vũ
-Đừng có vơ đũa cả nắm như vậy. Nghe chưa?_Ngọc lên tiếng
-Dai, em biết rồi_vũ nói như sắp khóc
-Biết vậy là tốt_Phương xen vô
-Đừng tưởng mình hiền mà muốn nói gì thì nòi nhá_Trinh K vừa
-Hu hu hu.._Vũ k chịu được nữa nên òa khóc ôm lấy cánh tay Kiệt
-Bỏ ra_Kiệt nói và tặng cho Vũ 1 đánh miễn phí
-Bạo lực, thật là bạo lực. Ở đây ai cũng đều là ác quỷ_Vũ hét lên
-Thôi, nhìn mày k khác nào thằng điên đâu_Phong nói
Lời nói của Phong làm cho Vũ bừng tỉnh, trở lại như ngày thường
-Mà chủ nhật này tụi mình sẽ tới nhà Ngọc chơi nha_Trinh trở lại là 1 thiên thần
-Vậy có phiền cậu k?_Kiệt nhìn Ngọc vẻ dò xét
-K sao đâu, mình ở 1 mình mà_Nó nói và khẽ mỉm cười
Quay mặt đi để che bộ mặt đang đỏ ửng và bối rối của mình, tim Kiệt như k muốn đập nữa
-Vậy chúng ta sẽ tới đó chơi và nấu 1 bữa tiệc nhỏ nhé? Mình sẽ là Bếp trưởng_Phương xung phong
-Như vậy cũng hay đó, đỡ phải ăn cơm hộp_Ngọc cười khổ
-Cơm hộp? Cậu k biết nấu ăn sao?_Kiệt hỏi vẻ ngạc nhiên
-K phải là k biết mà là...thôi, bỏ đi_Nó định nói nhưng lại thôi
-Vậy quết định rồi đấy, chủ nhật tuần này_Phong kết luận
-Còn bây giờ thì học, vào lớp rồi_Trinh nhắc nhở
Tụi nó quay về chỗ ngồi và học bài_nhiệm vụ của mỗi học sinh
Thời gian thấm thoát trôi nhanh, hôm nay đã là chủ nhật
Ting... toong_Tiếng chuông vang lên 1 hồi dài
-Các cậu tới rồi à?_Ngọc bước ra với một bộ đồ màu hồng-đen với 1 chiếcáo sơ mi cách điệu màu hồng có đính 1 bông hoa màu đen được làm khá công phu,quần short ngắn màu đen được điểm tô bằng 1 sợi dây nịt màu hồngduyên gáng.Tóc cũng được búi cao và cố định bằng chiêc nơ màu hồng xinhxắn.Nhìn nó cá tính và xinh hơn hàng ngày
-Cậu xinh thật đấy_Phương nói và ôm Ngọc
-các cậu vào nhà đi_Ngọc cười
Tụi nó theo Ngọc vào trong nhà
Nhà Ngọc k rộng lắm nhưng lại vô cùng ấm áp .Các đồ đạt được bày trí rất ngăn nắp và gọn gàng.
-Nhà cậu dễ thương quá_Trinh thốt lên
-Vậy sao?Mình cũng thấy vậy_Nó nhìn lại căn nhà mà bấy lâu nay mình vẫn sống
Nó dẫn mọi người đi tham quan ngôi nhà nhỏ bé của mình, tới khi lên trên gác_cũng là phòng riêng của nó
-Phòng cậu đây sao?_Kiệt thốt lên
-Ừ, k rộng lắm nhưng là phòng rọng nhất ở đây_Ngọc nói
-Sao ở đây lại có máy may, vải, ma-lơ canh và những bản phác thảo trang phục nữa vậy?_Phong hỏi khi nhìn vào phòng nó
-Ừ, đúng rồi.Mà những bộ quần áo này đẹp thật_Phương xuýt xoa nhìn mấy bộ váy treo trong phòng
-À, đó chính là thứ đã nuôi sống mình trong khoảng thời gian 4 năm qua đó_Ngọc nói
-Hả?Nuôi sống?_Vũ ngạc nhiên
-Ừ, mình thiết kế ra chúng cho 1 công ti thời trang lớn để lấy tiền_Ngọc nói hết sự thật
-Khoan đã, chữ kí này.....Chẳng lẽ, cậu chính là nhà thiết kế trẻ Suwa?_Phong hét lên
-Tại sao cậu biết?_Ngọc cũng ngạc nhiên k kém
-Mẹ đã cho mình xem những mẫu thiết kế của cậu, mẹ đánh giá cậu rất cao_Phong kể
-Me.? Vậy chẳng lẽ....à, mình hiểu rồi_Nó chợt ngộ ra
-Cậu làm bọn tớ bất ngờ quá đó Ngọc_Kiệt chỉ có thể nói được như vậy
-Nhưng tại sao cậu lại giấu mặt và cả tên thật của mình?_Phong hỏi
-Bởi vì mình k muốn có rắc rối thôi_Ngọc nói thật lòng
-Sao? Ngọc giấu mặt thì làm sao có thể gởi bản thảo được?|_Vũ nói
-Bây giờ là thời đại của công nghệ thông tin mà. Mỗi tháng cậu ấy đềugởi fax tới công ti và mẹ mình sẽ chuyển tiền vào tài khoản của cậuấy_Phong giải thích
-Nếu vậu thì cậu ấy chắc chắn là rất giàu có.Tại sao cậu còn phải đi làm thêm?_Trinh hỏi
-Vì đó là ơn nghĩa mình cần phải đền đáp và cũng vì nhiều lí do khác nữa_Ngọc ấp úng rồi đáp lại.
-mà phong ơi, cậu đừng nói gì về mình cho mẹ cậu nhé_Nó quay sang van nài Phong
-Nhưng tại sao?_Phong hỏi
-Vì rất nhiều lí do mà các cạu có thể sẽ k bao giờ biết hoặc cũng có thể sẽ biết nhanh thôi. Điều đó còn tùy thuộc vào...ông ta_Nó nói giộng nhỏ dần
-Cậu đang nói gì vậy?_Trinh hỏi
-À, k có chuyện gì đâu_Nó chối
-Thôi được rồi, mình sẽ k nói. Cậu thật là khó hiểu_Phong nói
-Ngọc ơi, đây là ai vậy?_Vũ hỏi và chỉ vào bước tranh treo ở góc phòng, gần giường ngủ
-Đó là mẹ mình_Ngọc nói và nhìn bước tranh k có bất cứ 1 hạt bụi nào
-Trông cậu rất giống mẹ của mình_Phương nhận xét
-Bà ấy thật sự rất đẹp_Vũ ngẩn ngơ
-Bà ấy trông rất quí phái và sang trọng_Phong nói
-Mình nhìn bà ấy hơi quen quen, hình như mình thấy ở đâu rồi thì phải_Kiệt nhìn bức tranh và nhăn mặt
-Thật sao? Chắc cậu nhìn nhâm mẹ mình với ai đó rồi_Ngọc ấp úng cho qua chuyện
....
-Thôi, bọn mình xuống nhà đi_Nó nói
-À nhỉ, cồn phải đi chợ nữa chứ_Phương nói
..................
Ở dưới nhà..
-Các cậu chờ mình 1 lát nhé, mình đi lấy giỏ, k lâu đâu_Nó nói rồi chậy biến vào trong
5\\\ sau nó bước ra và cầm theo 3 chiếc giỏ. Sau khi đưa 2 chiếc giỏ cho Trinh và Phương nó quay lại hỏi Kiệt
-Cậu đợi có lâu k?
-Cũng k lâu lắm đâu_Kiệt nói rồi cầm tay nó kéo đi
Tại chợ...
-Sao k vào siêu thị à mua, sao cứ phải vào cái chỗ này?_Kiệt nói hơi khó chịu vì nãy giờ cứ bị mấy cô ...bán cá chỉ trỏ, nói năng đủ điều
-Ở siêu thị bán đắt lắm_Phương trề môi
-Giàu mà kẹo_Vũ nói
-Phương nói đúng đó, ở đây vừa rẻ mà thực phẩm lại tuơi nũa_Trinh binh Phương
-Nhưng sao còn bắt tụi mình theo làm gì?_Phong nói
-À, là để..._Ngọc bỏ lửng câu và quay sang Trinh và Phương
Thế là 3 nàng cười với nhau 1 cách nham hiểm khiến 3 chàng rợn người
15\\\ sau..........
-Bây giờ thì mình đã hiểu vì sao rồi_Kiệt thẫn thờ
-Chúng ta bị họ xỏ mũi dắt đi mà k biết_Vũ với khuôn mặt chả kém(nghe giống bò quá ha)
-Đành chịu thôi, ai bảo chúng ta mê gái làm gì_Phong khuôn mặt vẫn lạnh lùng
-K phải, là sợ bị đói_Vũ cãi
-Theo mình là vì sợ ăn đòn_Kiệt nêu ý kiến
5s im lặng
-Chắc là cả 3_ 3 chàng đưa ra kết luận cuối cùng
( Chắc chẳng ai hiểu gì đâu nhỉ, tác giả cũng chẳng hiểu nổi luôn. Thôi, quay về 5\\\ trước là biết ngay mà...........................
-Tại sao bọn mình lại phải cầm những thứ này?_Phong lên tiếng
-Mất hình tượng hot boy của mình_Kiệt nói và vuốt tóc khiến cho..5 bà bán cá phải xỉu-Mất vệ sinh lắm_Vũ rít lên
Bốp
-K được gọi đồ ăn tôi mất công chọn nãy giờ là mất vệ sinh. Nghe chưa?_Phương vừa nói vừa cú đầu Vũ
-Dạ nghe_Vũ nói, mặt mếu máo vì đau
-Phương ơi bình tĩnh đi_Ngọc nói
-Phong à, giúp mình đi. Năn nỉ đó_Trinh quay sang Phong làm mặt cún con
\\\"Trời ơi sao mà dễ thương quá à\\\"_Phong suy nghĩ
-Được rồi, để đó cho mình_Phong cầm lấy cái túi
-Bây giờ ông muốn tui nấu cho ông ăn hay là cho ông nhịn_Phương vẻ mặt gian tà nhìn Vũ
\\\" Trời ơi, Phương nấu ăn là no.1 \\\"_Vũ suy nghĩ
-Đưa đây_Vũ đành phải thực hiện mệnh lệnh của...chủ nhân
-Còn cậu thì sao?_Ngọc quay sang hỏi Kiết
-Sao là sao? Nếu cậu chịu nhõng nhẽo như Trinh thì còn có thể_Kiệt nhìn nó mặt gian cực kì
-Đừng có mơ, bây giờ cậu muốn ăn đấm phải k_Ngọc lăm lăm nắm đấm, mặt giống hệt 1 nữ bạo chúa
\\\" Ôi k, khuôn mặt baby của mình. K thể như được\\\"_Kiệt vừa suy nghĩ vừa tưởng ra cái viễn cảnh mình bị đấnh tơi bời
-Đưa đây cho mình, mình muốn lao động_Kiệt đành miễn cưỡng nhận lời
Thế là 3 nàng tung tăng vui vẻ khắp nơi để lại chop 3 chàng những túi đồ nặng trĩu
Nhưng trong lòng 3 vjangf thì lại k hề nặng như vậy mà ngược lại, nó còn lâng lâng 1 niềm vui khó tả
Chính 3 chàng cũng k biết vì sao mình như vậy nhưng sẽ biết nhanh thôi\\\\
Có thể đo là tình yêu chăng?
Hay chỉ là những cảm xác thời?
Tất cả hãy để cho thời gian làm sáng tỏ
Về nhà...........
-Ngọc ơi, cậu cắt hành ngò, rau củ và nấu nước sôi hộ mình nhé_Phương nói với Ngọc
-À, chắc là được_Nó ấp úng
-Thôi, các cậu ngồi đây chờ 1 chút để bọn mình chuẩn bị_Trinh nói với 3 chàng
Sau đó 3 nàng mang tạp dề vào người trông như những người phụ nữ đảm đang khiến 3 chàng ngơ ngẩn
(haha, trúng độc tình rồi)
Ầm_ 1 tiềng nổ lớn vang lên từ trong bếp
3 chàng nghe thấy tiếng nổ thì chạy vào và...
-Trời ơi là trời, Ngọc ơi là Ngọc. Cậu đang làm gì vậy?_Phương hét lên
-Phương ơi bình tĩnh_Trinh lao vào
-Làm sao mình bình tĩnh cho được khi cậu ấy đã băm nhỏ mớ rau củ củamình, còn làm cho cái bếp ra nông nỗi này nữa_Phương nói và chỉ vào cănbếp trông chẳng khác nào 1 bãi chiến trường
-Mình xin lỗi nhưng thật sự mình.._nó bỏ lửng câu
-Cậu đừng nói trước giờ cậu chưa từng làm những chuyện này nhé_Trinh hỏi
-um_Nó k biết nói gì ngoài việc gật đầu
-Vậy trong những giờ thực hành công nghệ thì cậu làm gì để có điểm_Phương hỏi
-Mình k làm gì hết.Nếu làm nhóm thì tụi kia làm, còn làm cá nhân thì làm cho có, làm xong cũng chả ai dám ăn
Mấy thầy cô cứ khen ngon mà k dám nếm, thế là được điểm tối đa_Nó thản nhiên kể lại
-Cậu có vẻ may mắn thật khi toàn gặp những thầy cô hiền_Trinh tỏ ra ngưỡng mộ về sự may mắn của nó
-K tới mức như vậy đâu. Năm lớp 8 mình gặp phải 1 bà cô già khó tínhtrong giờ nữ công gia chánh, bả k giống mấy người kia nên mình toàn nhận trứng ngổng thôi. Năm đó mình suýt k lên được lớp chỉ vì cái môn nữcông gia chánh đó_Ngọc hồi tưởng về cái quá khứ hào hùng của mình
-Ôi trời ơi là trời. Thôi được rồi, cậu ra ngoài với mấy ông kia đi_Phương tỏ ra sốc khi nghe nó kể
Nó đành lủi thủi bước ra phòng khách nơi 3 chàng đang ngự trị vì sợ bịtụi nó **** là nghe nên khi nghe nó kể xong thì 3 chàng chuồn lẹ-Sao? Bị đuổi rồi chứ gì?_kiệt nhìn nó bỡn cợt
-Còn các cậu? Nãy giờ nghe lén có sướng k?_Nó cũng chẳng vừa
-Sao cậu biết?_Vũ tỏ ra ngạc niên
-Cậu k biết cậu ta là người ngoài hành tinh à?_Kiệt tỏ ra bình thản, dường hư cậu nhóc đã quá quen thuộc với chuyện này
Đang định cho Kiệt 1 chưởng thì Ngọc cảm thấy có gì đó ở dưới chân và nghe thấy tiếng kêu
-Gâu..gâu.._4 chú chó kêu lên
-Ơ, tụi mày về rồi à?_Nó cuối xuống nựng nịu tụi chó con
-Cái gì đây?_Vũ cuối xuống nhìn đấm lông trước mặt
-Các cún con của mình_Nó nói
-Nhưng sao lúc nãy mình k thấy?_Phong hỏi
-À, nãy giờ nó chơi với lũ trẻ nhà hàng xóm.._Ngọc đang nói thì..
-A, mình biết rồi. Chắc nghe thấy tiếng nổ kinh thiên động địa vừa rồi nên mới quay về phải k?_Kiệt chen vô
Hiệt k biết từ khi nào mình lại học cái tính chọc ngoáy người khác củaVũ nữa nhưng dường như Kiệt chả chọc ngoáy ai ngoài nó cả
-Cậu.._Nó cứng họng
-Cậu k tin sao? Để mình hỏi bọn nó nhé_Kiẹt nói rồi quay xuống nhìn lũ cún
Và thật ngạc nhiên, kết quả là nó nhận được 1 cái gật đầu của lũ chó
-A, các em quá lắm. Dám bán đứng chị à?_Nó làm mặt giận quay xuống nhìn lũ cún
Một trong số chúng tiến lại gần nó và làm 1 số động tác khiến 3 chàng chẳng hiểu gì ngoài nó
-Nè, nó làm gì vậy?_Vũ lên tiếng
-Nó..nó khen các cậu đẹp trai nên nói gì nó cũng chịu_Ngọc làm phiên dịch viên bất đắc dĩ
-Trời ơi, chó mà cũng biết như vậy nữa hả?_Phong quá đỗi ngạc nhiên
-Các cậu đừng coi thường tụi nó. chúng có thể hiểu tiếng người mà_Ngọc giả thích
-Quả là thần kì
Cùng lúc đó, Phương và Trinh bước ra....
-Các cậu vào ăn...ơ, con chó dễ thương quá_Trinh đang nói thì nhìn thấy tụi cún con nên đổi ngay chủ đề
-Nó ở đâu ra vậy? Dễ thương ghê_Bây giờ là tới lượt Phương
-Nó là chó con của mình, Lúc nãy nó k có ở nahf nên các cậu k thấy_Ngọc nói
-Ôi, ước gì mình có 1 con_Trinh thốt lên
-Các cậu có vẻ rất thích nó phải k?_Ngọc hỏi
-Đương nhiên rồi_2 nàng đồng thanh
-Vậy các cậu lấy đi.Mình chỉ giữ lại Kappi thôi_Ngọc nói và chỉ vào con lớn nhất
-Như vậy có được k?_Kiệt nhăn mặt
-K sao đâu, nhà mình cũng k có chỗ mà. Với lại các cậu tốt như vậy mình tin chúng sẽ hạnh phúc_Ngọc nói và mỉm cười
-Mà tụi nó tên là gì vậy?_Vũ nhìn lũ chó
-Con lớn nhất là Kappi, con Trinh đang cầm là Na, con Phương đang ẵm làNu, còn con màu đen này là Ne_Trinh nói và chỉ vào từng con
-Na, Nu thì Trinh và Phương lấy rôi, còn Ne thì để mình ho_Phong nói
-K được.Mình sẽ nuôi_Vũ cắt lời
-Đừng có mơ, nó là của mình_Kiệt vũng xen vô giành giật
Thế là 3 chàng quay ra đấm đá nhau chỉ vì........ 1 con chó
-Stop! Bây giờ 3 cậu sẽ bốc thăm. Ai bốc được thăm màu đỏ ở đáy sẽ nhận nuôi Ne_Ngọc chỉ đạo
-Được thôi, bốc thì bốc_# chàng
Và kết quả là Kiệt là người nuôi Ne. hỏi phải nói, cậu ta vui phảibiết, dương đôi mắt đắc thắng nhìn 2 chàng kia.2 chàng kia tức lắm nhưng cũng chả làm gì được
-Thôi, vào ăn đi. Đồ ăn nguội rồi_Phương nói
-Giờ ăn tới rồi giờ ăn tới rồi.._Vũ vừa đi vùa hát khiến cả bọn bật cười
Tụi nó ăn vui vẻ hưng có lẽ người ăn nhiều nhất là Vũ
-Ngọc nè, chiều mai cậu rảnh k?_Phương hỏi
-Chi vậy?_Nó hỏi trong khi vẫn ăn ngon lành
-Mình sẽ đào tạo cậu trở thành 1 người phụ nữ đảm đang_Phương nói đầy quyết tâm
Phụt _Bao nhiêu cơm trong họng nó đều phun ra hết, phần còn lại thì kthể nào trôi xuống dạ dày được mà mắc ngay cổ họng. Uống 1 ngụm nước, nó nói
-Mình bận rồi
-Đừng có nói dối mình, thời gian biểu của cậu có ghi ngày mai cậu k phải đi làm thêm_Lần này thì tới lượt Trinh
Chẳng là vì sợ quên nên Ngọc có ghi thời gian biểu gián ở góc phòng.Hằng ngày nó thật sự có ích nhưng bây giờ nó lại chính là thứ hại Ngọc
Nhìn vào 2 cô bạn, nó vhir biết cười khổ vì thời gian sau này k chỉ nó mà cà cô bạn sẽ phải khổ dài dài
Buổi tối hôm đó, cụ thể là 6h30\\\.........
-Ê, lâu rồi hình như mình chưa tới chỗ đó nhỉ?_Kiệt nói với 2 chàng
-Ờ, còn đi bão nữa_Phong thêm vô
-Vậy tối nay đưa bọn họ về, tụi mình đi điVux nói và chỉ sang Phương và Trinh
-Các cậu đang nói gì vậy?_Trinh đã nghe được cuộc nói chuyện đó
-Chỗ đó là chỗ nào?Bão là gì?Hôm nay trời nắng đẹp lắm mà_Phương ngây thơ hỏi
-Trời ơi là trời, chỗ đó là chỗ của đàn ông, còn bão này là..._Vũ thấy mình đang bị hố nên k nói nữa
-Là đua xe, còn chỗ đó k hẳn là giành cho đàn ông đâu, bar mà_Nó trả lời thay Vũ
-Sao ..sao cậu biết?_Kiệt lắp bắp
-Những chổ đó tôi còn lạ gì_Nó nói thản nhiên
-Vậy theo cậu bar lớn nhất thành phố là bar nào?_Phong thử thách nó
-Hình như là quán bar LED thì phải. Hôm trước mình nghe tụi con trai nói vậy mà_Phương hồi tưởng
-Mình cũng nghe vậy_Trinh thêm vào
3 chàng nhìn nhau cười đầy ẩn ý nhưng tất cả đều tan biến khi......
-Sai rồi, bar lớn nhất phải là quán ăn Thiên đường_Nó nói
-Tại ..tại sao cậu.._Phong nói k ra hơi
-Nơi đó vốn chỉ những tay ăn chơi thứ thiệt mới biết mà?_Vũ nói
-Tôi chẳng lạ gì những nơi đó đâu, tôi vào suốt.._Ngọc nói
-Cậu nói gì cơ?_Kiệt ngạc nhiên
-À, k có gì, tôi nói nhầm_Nó phát hiện mình đã bị hớ
-Ngọc à, bọn mình cũng muốn đi_Trinh kéo áo Ngọc nhăn nỉ
-Mình cũng vậy_Bây giờ là Phương
-Chuyện này..K thể được_Nó từ chối
-Nhưng tại sao chứ?_Phương hỏi
-Nơi đó quá nguy hiểm đối với các cậu. Bước vào đó cũng đồng nghĩa vớiviệc các cậu bước vào thế giới đêm_Nó nói ra những điều nguy hiểm để 2cô bạn bỏ cuộc
-Nhưng cậu có thể vào mà_Trinh đem ra so sánh
-Mình khác các cậu. Nếu các cậu biết mình là ai thì các cậu sẽ k nói thế đâu_Ngọc nói giọng kiên quyết
-Nhưng mà ...mình.._Trinh nói rồi bật khóc
-Bọn mình muốn đi.._Phuơng nói rồi khóc theo
-Nè, các cậu bình tĩnh đi_Vũ lao vào
-Ngọc nói đúng đó_Kiệt
-Các cậu vào đó thật sự rất nguy hiểm_Phong cũng lao vào khuyên giải
-Nhưng mà bọn mình.._Phuơng và Trinh đưa đôi mắt đẫm lệ lên nhìn 3 chàng, có cái gì đó dù rất muốn nói ra nhưng thể nói được
Ngọc đã nhìn thấy được điều đó, nó bước tới gần và vỗ vai Kiệt
-Các cậu ngồi đây đợi mình nhé, mình cần phải nói chuyện với 2 cậu ấy_Nó nói rồi kéo 2 cô bạn lên phòng
Rầm, tiếng cửa đóng lại như ngăn k cho 3 chàng nghe lén
-Các cậu có chuyện gì khó nói phải k?_Ngọc lên tiếng, vẻ nghiêm nghị
-um, thật ra thì......._Trinh kể toàn bộ cho Ngọc nghe
-Thì ra là vậy, thôi các cậu ngủ đi. Họ sẽ k đi bar đâu_Ngọc nhẹ nhàng vỗ về 2 thiên thần nhỏ
Có lẽ chơi sướt 1 ngày trời nên 2 nàng cũng đã mệt, thần ngủ nhanh chóng đưa họ vào những giấc mơ
15\\\ sau, tiếng cửa bật mở
-Họ làm sao rồi?_3 chàng cuống quýt
-K sao, họ ngủ rồi_Ngọc nhẹ nhàng ngồi xuống ghế
-Họ bị sao vậy?_Phong hỏi
-K có gì, chỉ vì lo lắng mà thôi_Nó nói
-Lo lắng?Vì cái gì?_Vũ hỏi lại
-Vì các cậu, 3 người đứng đầu của bang Thiên Long ạ_Nó nói và nhìn chằm chằm vào 3 chàng
-Sao cậu biết_Kiệt hỏi cựa kì nghiêm túc
-2 cậu ấy nói cho tôi biết.._Ngọc chưa kịp nói hết câu thì đã bị Vũ cãi lại
-K thể nào, chuyện này chúng tôi đã ra lệnh cho mọi người k được nói cho họ biết mà_Vũ nổi khùng
-Hoàn toàn có thể. Họ nói trong 1 lần các cậu nói chuyện với nhau trongphòng họp của hội học sinh, 2 cậu ấy có núp vào 1 góc định gây bất ngờnhưng lại vô tình nghe được tất cả.Về các cậu, về bang hội, về quánbar..Họ đều nghe được tất cả. Chính vì thế họ đã rất lo lắng, đó cũng là nguyên nhân vì sao lúc nãy họ đồi đi theo. Tôi mong các cậu đừng làmcho họ phải lo lắng_Ngọc nói
-Thì ra là như vậy, chúng ta sai người k cho họ biết nhưng chình chúng ta lại là người lộ ra chuyện đó_Phong mỉm cười đau khổ
-Tối nay các cậu đừng đi bar nhé, tôi đã nói với họ như thế rồi. Thôi,tôi phải cho lũ chó ăn_Ngọc nói rồi bước đi để lại 3 chàng trong cănphòng vắng
Một lát sau, nó quay lại..
-Sao?Các cậu thấy thế nào?_Nó nói và cầm chai nước lạnh rót ra 4 cái li
-Chẳng thế nào cả, chỉ thấy hơi khó chịu trong lòng 1 chút thôi_Vũ nói
-Đau lòng, k thể tin được họ đã biết hết toàn bộ. Chắc họ lo lắm_Phong nói, ánh mắt buồn
-Hối hận vì đã tham gia vào thế giới đêm_Kiệt nói thêm
-Bây giờ cậu có hối hận cũng chả làm được gì đâu_Ngọc nói rồi đưa cho Kiệt 1 cốc nước
-Bây giờ mình k biết làm gì nữa_Vũ nói, vẻ nghịch ngợm hàng ngày đã k còn
-Làm sao là tùy vào từng người. Mình cũng là con gái, dù kiên cường vàmạnh mẽ đến đâu thì khi biết những người mình yêu quí gặp nguy hiểm thìhọ cũng sẽ vô cùng lo lắng và yếu đuối_Ngọc nói nhẹ nhàng và đưa nướccho 2 chàng còn lại
-Vậy có nghĩa là họ cũng vậy_Phong hỏi
-Um, họ đã rất lo sợ.Các cậu khác tôi, các cậu còn có những người thânluôn yêu thương các cậu. Nếu các cậu bị làm sao thì họ sẽ sẽ rất đaubuồn đó. Chính vì thế nên các cậu hãy từ bỏ thế giới nguy hiểm đóđi_Ngọc khuyên
-Nhưng mà bọn mình k muốn kẻ xấu hoành hành_Kiệt nói
-Un, nguyện vọng của các cậu cũng giống tôi. Thôi, nếu như vậy thì cáccậu nên khuyên nhủ 2 cậu ấy đi, bảo họ đừng lo lắng cho mình.Hãy làm cho họ tin rằng các cậu có đủ khả năng để bảo vệ mình, để họ k phải lolắng_Nó khuyên
-Cảm ơn cậu, có lẽ cậu đã nói đúng_Khuôn mặt Vũ đã bắt đầu giản ra
-Nhưng cho mình hỏi, tại sao cậu lại biết tới những nơi đó. Chắc chắn cậu k phải là người tầm thường_Phong hỏi nó
-Có lẽ cậu nói đúng nhưng chỉ đúng trong quá khứ thôi. Còn bây giờ mìnhchỉ là 1 nữ sinh lớp 10 bình thường bình thường, là Lâm Tuyết TiểuNgọc_1 người được coi là lạnh lùng, các cậu hiểu rồi chứ_Ngọc nói rồibước lên lầu
5\\\ sau nó bước xuống lại(Công nhận bà này k biết mệt là gì)
-Các cậu ấy có vẻ đã ngủ say rồi, các scaauj đành phải để họ ở lại đâythôi. Còn 3 cậu thì ở lại đây luôn đi, Bộ sofa đó cũng k tới nỗi nàođâu_Nó nói rồi đem 1 đống mền xuống
-Đành phải phiền cậu vậy_Kiệt nói rồi cầm lấy đống mềm gối
Mọi vật chìm sâu vào màn đêm u uất
Đêm hôm đó...........
Nó bật dậy, nhìn vào đòng hồ, đã 12h đêm. Nhẹ nhàng bước xuống lầu và đi ra vườn
Bổng, nó thấy bóng 1 người ngồi đó, tò mò nó bước lại gần
-Thì ra là cậu à_Nó nhận ra người đó là Kiệt
-Cậu k ngủ sao?Giờ này mà dám ra đây, có lẽ cậu k sợ ma nhỉ?_Kiệt nhìn đồng hồ và hỏi
-Cậu nghĩ 1 đứa ở 1 mình trong căn nhà trống thì có sợ ma k?_Nó hỏi lại
-À, có lẽ mình đã nhầm_Kiệt nhớ ra
-Cậu đang suy nghĩ về Phương và Trinh à?_Nó hỏi
-Um, mình cảm thấy có lỗi với họ quá_Kiệt gục mặt xuống
-thôi, cậu k phải buồn đâu_Nó nhẹ nhàng an ủi
-Cảm ơn cậu_Kiệt nhìn nó
-Cậu k cần phải cảm ơn đâu bởi vì tôi mới chính là người phải cảm ơn các cậu. Các cậu đã cho mình cảm nhận được Tình yêu thương, thứ mà mình đã k thể cảm nhận được trong suốt hơn 4 năm qua_Nó nói
Và cả 2 rơi vào im lặng, k ai nói với ai câu nào. Mỗi người theo đuổi 1 suy nghĩ khác nhau.
1 lúc sau, họ chìm vào giấc ngủ giữa bàu trời lạnh lẽo ban đêm nhưng dường như trong lòng họ lại có cái gì đó ấm áp lạ lùng

Chương 5 : Mình sẽ không để cậu phải lo lắng

Sáng hhoom sau, nó thức dậy, cảm thấy hơi lạnh xuung quanh. Khẽ giậtmình khi thấy mình k phải phải nằm ngủ ở trên giường mà lại là trong khu vườn lạnh lẽo, hơn nữa cái con người đang tựa đầu vào vai mình lại làKiệt. Thoáng chút bối rối và đỏ mặt, nó hồi tưởng lại những gì đẫ xảy ra ngày hôm qua
-Mọi chuyện cứ như 1 giấc mơ_Nó nói thầm và lay Kiệt dậy_Nè, con heo lười, dậy giùm cái đi
-Ư ư_ Kiệt khẽ dụi mắt
-Vào trong đi, đừng để họ trông thấy_Nó nói rồi đứng lên
-Cậu sợ bị chọc à?_Kiệt hỏi lại nó
-K phải sợ mà là k thích. Mình k muốn liên quan gì đến chuyện tình cảm cả_Nó nói giọng lạnh băng
-Vậy sao? Tình yêu làm người ta vui vẻ mà?_Kiệt hỏi lại
-Có lẽ cậu nói đúng, nhưng với tôi thì k. Với tôi, tình yêu chỉ làm con người ta đau khổ_Nó nói lên quan điểm của mình
-Tại sao cậu lại có những suy nghĩ đó nhỉ? Tôi có rất nhiều bạn gáinhưng tôi thấy mình có gì đau khổ đâu?_Kiệt ngây thơ( Thằng cha này lăng nhăng mà k biết ngượng)
-Cậu thấy đùa giỡn tình cảm của họ thì hay lắm sao?Ai cũng đều có tráitim mà, hơn nữa trái tim của con gái k phải được làm từ sắt đá mà từ pha lê_mỏng manh và dễ vỡ_Ngọc nói tiếp
-Vậy trái tim của cậu cũng như vậy à?_Kiệt hỏi lại và mỉm cười
-Chắc tôi là trường hợp ngoại lệ rồi_Ngọc nhún vai và đi vào nhà
-Nhưng mình thì k tin như vậy đâu_Kiệt nói nhỏ rồi chạy theo Ngọc

Vào trong nhà.........
-Cậu gọi 2 cậu ấy dậy đi, mình đi đánh thứ 2 nàng công chúa. Nói với họlựa lời mà nói với 2 cậu ấy, nếu được tôi sẽ nói giúp cho_Ngọc nói rồibước lên phòng
-.....................
-Nè, dậy giùm tui cái đi 2 ông tướng. Nướng cháy nhà người ta bây giờ_Kiệt hết lên
-Trời ơi, động đất hay là sóng thần?_Phong lồm cồm bò dậy
-K phải, hình như núi lửa phun trào, đá lở, sập nhà.._Vũ cãi
-Tụi bay nói cái gì vậy hả?Ở đây là Việt Nam chứ k Phải là Nhật Bản đâu_Kiệt gắt lên
-Được rồi, tao dậy.Làm ơn bỏ cái giọng tướng cướp đó đi_Phong chào thua
-Tướng cướp ư? Theo mình thì phải là mấy bà bán cá mới đùng_Vũ bổ sung
-K có giỡn nữa. Lo mà nghĩ cách làm hòa với các cậu ấy đi. Ngọc hứa sẽ giúp rồi đó_Kiệt nghiêm túc
-um, tao cũng đâng đau đầu về chuyện này đây_Vũ nói
-Nếu có Ngọc giúp thì mình nghĩ k sao đâu. Hay là chúng ta làm như vầy.._Phong bàn kế hoạch
Xì xầm...xì xầm.......
-Um, như vậy cũng được, tuy k hay lắm nhưng trong trường hợp này thì cứ lấy ra xài tậm vậy_Kiệt nói
-Um, chuẩn bị tinh thần, thực hiên kế hoạch_Vũ hùng hổ
-Phi vụ này, nhất đinnhj phải thành công k được phép thất bại_Phong chỉ huy
-Ok_2 chàng còn lại
T Rong lúc đó.............
-Phương ơi, Trinh ơi, dậy đi nào_Ngọc lay người 2 nàng công chúa
-Ư ư_Trinh vươn vai thức giấc
-Ơ, mình lại nhà cậu à?_Phương nhìn xung quanh và hỏi
-Ừ, hôm qua các cậu ngủ lại nhà mình_Ngọc nhẹ cười
-Vậy còn các cậu ấy_Trinh rối rít
-Yên tâm đi, hôm qua các cậu ấy cũng ở lại đây, k đi đâu cả_Ngọc trả lời
-Vậy à_Phương nói giọng buồn buồn
-Các cậu có giận bọn họ k?_Ngọc hỏi
-K, nếu giận thì bọn mình đã giận từ lâu rồi, chỉ là mình lo lắng thôi_Trinh nói
-Có lẽ các cậu k cần phải lo lắng đâu. Thiên long là 1 bang rất mạnh,đứng nhất nhì trong thành phố này, các cậu ấy ấy làm được bang chủ thìchứng tỏ họ rất mạnh, phải k?_Ngọc cười với 2 cô bạn
-Um, mình vẫn biết là vậy nhưng vẫn lo quá_Trinh nói
-Nếu như họ có chuyện gì thì mình biết cãi nhau với ai? Biết nấu cho ai ăn chứ?_Phương nói giọng như sắp khóc
-Thôi nào, các cậu phải tin vào những người bạn của mình chứ. Họ rất giỏi, phải k nào?_Ngọc an ủi
-Um, nghe cậu nói mình cũng an tâm phần nào rồi_Trinh mỉm cười nhẹ nhàng
-Thôi, các cậu vào vscn đi_Ngọc nói rồi chỉ vào nhà vệ sinh
5\\\ sau.........
-Các cậu xong rồi chứ, đồ mình đây, các cậu vào thay ra đi_nó cười
-Có phiền cậu k?_Trinh cười nhăn mắt
-K sao đâu mà_Ngọc cười rồi đóng cửa bước ra và đứng chờ
Một lúc sau...................
-Nào, bây giờ thì sẵn sàng chưa những nàng công chúa?_Ngọc nhẹ cười
-Um, có lẽ là rồi_Trinh nói
-Tự tin lên nào, cứ tỏ ra thật bình thường nhé_Ngọc nói rồi kéo tụi nó xuống
Nghe tiếng động, 3 chàng quay lên và chợt sững người vì 3 nàng quá đỗi dễ thương
Giới thiệu trang phục nè
Ngọc mặc trên mình 1 bộ váy màu hồng nhạt có 1 chiếc áo khoác nhỏ màutrắng bên ngoài. Phần ngực được thắt 1 chiếc nơ nhỏ màu trắng, phần bêndưới được làm bằng vải voan với những đóa hoa trang nhã và nhẹ nhàng
Phương mặc 1 bộ váy có phần trên màu đen, phần phía dưới có màu kem,nhiều tầng xếp lên nhau, trông vừa cá tình vừa có phần dịu dàng
Trinh khoác trên mình 1 bộ cánh màu kem in hình những đóa hoa nhỏ li ti màu da cam. Bộ váy được bó ở phần hông và xòe ra ở dưới được xếp nhiềutầng, phần eo còn được làm nổi bật bằng chiếc dây nịt to bản màu da cam
Nhìn 3 nàng k khác gì những nàng công chúa, nững cô gái của mùa hè
-Nào, chúng ta đi chơi thôi_Kiệt mở màn
-Đi chơi?_Trinh ngạc nhiên
-Đúng vậy. Chúng ta sẽ đi chơi công viên nước_Phong nói
-Chẳng phải hôm nay là thứ 2 sao?_Phương nhăn mặt
-Thứ 2 thì kệ thứ 2, có sao đâu|?_Vũ ngây thơ hỏi
-Cậu bị điên hả? Phải tới lớp chứ_Trinh nói
-K sao đâu, mình xin phép ông rồi_Kiệt nói và cười
-Um, cũng được nhưng Ngọc thì sao?_Phương quay sang Ngọc
-K sao đâu, nghĩ 1 bữa cũng được _Ngọc nói, giọng có vẻ mừng (đừng tưởng chị ấy lười đi học nha, chẳng qua là...tí nữa biết)
-Thì ra cậu và họ thông đòng với nhau đúng k?_Phương nói giọng hình sự
-Đâu có_Ngọc chối
-K có tại sao lại bảo bọn mình thay đồ_Trinh tiếp
-Ờ thì...Thôi, mình đi_Ngọc lảng sang chuyện khác
Thế là cả bọn thới công viên nước.........
-Qua, đúng là k khí của mùa hè_Trinh nói
-Um, đúng vậy. Ở đây thật náo nhiệt_Phương hưởng ứng
-Vậy chúng ta vào trong thôi_Vũ nói rồi kéo tay tay Phương vào trongnhưng thật bất ngờ, Phương giật tay mình lại và đi cùng Trinh
-Như vậy là sao? Cả Trinh cũng như vậy nữa_Kiệt nhăn mặt nhìn theo bóng 2 nàng
-Chẳng lẽ giận mình tới mức đó?_Vũ hỏi
-K phải chứ, con gái khó hiểu ghê_Phong hùa vào
-Nè, tui cũng là con gái đó_Ngọc nhăn mặt
-A, xin lỗi. Vậy thưa \\\" con gái\\\", theo chị thì 2 nàng ấy làm sao vậy?_Kiệt trêu Ngọc
-Bỏ nagy cái cách nói chuyện đó đi, nếu k tôi cho ăn đấm đấy. Họ chỏ đang giả vờ giận dỗi thôi_Ngọc đe dọa Kiệt
-Giả vờ giận dỗi?_3 chàng
-Đúng vậy, nếu giận thật thì họ đã chẳng chịu đi_Ngọc giải thích
-Vậy theo cậu thì bọn mình phải làm sao?_Phong hỏi
-Cái đó thì các cậu phải tự hiểu chứ_Ngọc nói rồi chạy theo 2 nàng kia
-Nè, cậu hiểu k?_Vũ hỏi Kiệt
-Chịu_Kiệt nhún vai trả lời
-Rốt cuộc, con gái vẫn thật sự khói hiểu_Phogn kết luận
2 chàng kia hưởng ứng rôi bước vào trong
Suốt 1 buổi sáng hôm đó, k khí vô cùng căng thẳng . Mọi người xung quanh cứ có cảm giác đâu là 1 bãi chiến trường tan tóc chứ k phải là côngviên giải trí như mọi người lầm tưởng. 3 chàng thì cứ cố làm 2 nàng kiacười còn 2 nàng thì cứ giả vờ làm mặt lạnh rồi bỏ đi. Ngọc là người ởgiữa nên luôn bị hai bên chèn ép đến nghẹt thở. 1 bên thì năn nỉ Ngọcnói giúp để làm hòa, bên kia thì đe dọa nếu nói chuyện với bên này thìthì sẽ bị tảy chay (con nít gớm)
Khi 3 chàng kia đi mua đò uống, Ngọc quay sang hỏi 2 nàng
-Sao các cậu nói k giận họ mà lại làm như vậy?
-Đúng là bọn mình k giận họ nhưng..._Trinh nói
-Nhưng sao?_Ngọc hỏi tiếp
-Bọn mình phải trả thù. Ai bảo làm bọn mình lo lắng suốt thời gian qua làm chi?_Phương giải thích
-À, mình hiểu rồi.Vậy thì tốt nhất mình k nên can vào_Ngọc cười khi đã hiểu lí do
-Nè, cậu đi toilet k?_Trinh hỏi
-Ờ, cho mình đi với.Ngọc, cậu đi k?_Phương nói
-Thôi các cậu đi đi_Ngọc cười với tụi nó
-Vậy cậu chờ tụi mình ở đây nhé, k được đi đâu đâu đó_Phương căn dặn
-Mình biết rồi mà_Ngọc phì cười vì Phương cứ coi mình như trẻ con trongkhi nếu xét về kinh nghiệm cuộc sống thì nó hoàn toàn hơn hẳn Phương
Nhắc tới kinh nghiệm cuộc sống nó lại thấy buồn vô hạn, ngồi trên ghếđá nhìn vào khoảng k vô định, nó chợt suy nghĩ mông lung về cuộc đời của mình. Mãi suy nghĩ nó k hề hay biết rằng có một bóng đen đang đứng đằng sau lưng nó. Bóng đen đó từ từ tiến lại gần, vung tay lên và........
-Á!_Nó hét lên
-Hahaha, cậu làm gì mà giật mình vậy?_Kiệt bật cười
-Cậu đúng là đồ quá đáng. Cậu áp nguyên 1 lon coca ướp lạnh vào mặt tôi, cậu có biết lạnh lắm k hả?_nó gắt
-Thôi thôi, mình xin lỗi. Mà cậu làm gì mà như người mất hồn vậy?_Kiệt cầu hòa
-K có gì, suy nghĩ 1 chút thôi_Nó đáp gọn lỏn
-Suy nghĩ chuyện gì? Bộ đang nhớ người yêu hả?_Kiệt hỏi lại, lòng thầm mong câu trả lời sẽ là k
-Nè, cậu đừng có làm ô uế thanh danh của tôi nghe chưa? Tôi chưa có bạn trai_Nó hét lên thêm 1 lần nữa
-Ấy da, mình xin lỗi nhưng cậu cũng k cần phải hét lên như vậy chứ. Thật chẳng giống Ngọc lạnh lùng thường ngày 1 chút nào_Kiệt nói và bịt lỗtai vì tưởng sẽ bị hét tiếp vào mặt nhưng sự thật thì hoàn toàn ngượclại
5s im lặng
Vì sao ư? đơn giản bởi vì những lời nói của Kiệt làm cho nó nhận ra khi ở bên kiệt nó đã thay đỗi. Sự lạnh lùng, k mấy quan tâm tới chuyện baođồng ngày nào giờ đây đã biến mất mà thay vào đó là 1 con nhóc hunghăng, hay cáu kỉnh theo kiểu trẻ con. Dường như 1 phần kí ức tuổi thơđang hiện hữu trong nó nhưng tại sao chỉ với Kiệt nó mới thế kia?Lại còn cái cảm giác khó thở và hồi hộp mỗi khi Kiệt cười với mình nữa? Tất cảđều là 1 dấu chấm hỏi k lời giải đáp
Còn về phía Kiệt, thấy nó im lặng như vậy, cậu chàng lại tưởng nó giận mình nên rối rít xin lỗi
-Nè, cậu có sao k vậy? Cho mình xin lỗi nha_Kiệt nói và cầm tay nó lắc lắc
-Hả?Ơ ?Ừ_! loạt những từ khó hiểu vang lên
-Nè, cậu có bị làm sao k? Hay là say nắng_Kiệt nói vẻ quan tâm
-Tôi k tới mức đó đâu_Ngọc nói
-ê,Kiệt. Làm gì mà chạy về trước vậy?_Phong nói, theo sau còn có Vũ
-Ờ, đứng ở đó nắng quá, nhiều tia cực tím nữa, sợ làm tổn thương làn da của mình_Kiệt nói rồi cười hì hì
-Trời ơi là trời, làm như con gái k bằng_Vũ nói giọng mỉa mai
-Nè, thằng kia!_Kiệt gắt lên
-Thôi đi. Ngọc nè, Trinh đâu?_Phong can Kiệt và Vũ rồi hỏi Ngọc
-Ờ đúng đó, Phương đâu rồi?_Vũ lúc này mới nhớ ra( chán ông này ghê)
-Bọn họ đi toi let rồi.Ngồi đâu đợi đi_Ngọc nói
-Mà sao họ lại như vậy? tự nhiên giận dai dễ sợ_Kiệt hỏi
-À, chuyện này mình cũng có hỏi rồi_Ngọc nói
-Thật sao?Vậy họ nói gì_Phong lao vào
-Chyện này thì......thiên cơ bất khả lộ_Ngọc chần chừ 1 lát rồi nói
-Trời ơi, lại thêm 1 người thích giữ bí mật sao?_Vũ nhăn mặt
-tôi cũng định nói nhưng nhớ lại những gì họ nói mình thấy cũng có lí nên quyết định im lặng_Ngọc giải thích
-Thôi xong, bây giờ phải làm sao đây?_Kiệt nói giọng buồn bã
-Hãy dùng tấm lòng của mình để xoa dịu vết thương lòng cho họ.Đó là liều thuốc tốt nhất để chữa cho những tâm hồn bị tổn thương_Ngọc nói rồiuống lon coca lúc nãy Kiệt đưa
-Trời ơi, nói gì mà giống nhà văn quá vậy?_Vũ nhăn mặt
-Cái thằng dốt Văn này, đó là 1 lời khuyên hay đó_Phong cốc đầu Vũ
-Cảm ơn cậu_Kiệt mỉm cười nhìn nó
Bất giác, cái cảm giác khó nói kia lại xuất hiện. Quay mặt sang hướng khác để tránh khuôn mặt đó của Kiệt, nó lạnh tanh đáp
-K có gì
-Nè, Ngọc.Tại sao cậu lại nói chuyện với ai kia vậy?_Phương hỏi giọng mỉa mai
-À, chỉ nói với nhau vài câu thôi, k ảnh hưởng gì đến cái kế hoạch của câu đâu_Ngọc cười
-Phương à, cậu tha lỗi cho mình đi_Vũ nói rồi cầm tay Phương năn nỉ
-Bỏ ra đi, tôi với cậu có quan hệ gì đâu_Phương nói giọng lạnh tanh
-Trinh à, anh xin lỗi_Kiệt năn nỉ Trinh
-Cho mình xin lỗi luôn nha_Phong cũng nhào vô
-Mấy người có coi tui ra gì đâu_Trinh hét rồi giật tay mình lại
Sau đó 2 nàng bỏ đi hay nói đúng hơn là theo hướng nhà hàng, cũng đúng thôi giờ trưa rồi mà
Ngọc chỉ biết lắc đầu nhìn 2 cô bạn, ngoái lại phía sau nhìn 3 chàng trai khuôn mặt như sắp khóc rồi đi theo 2 nàng
-Trời ơi, cuộc đời của tôi_vũ hét lên
-Xem ra chiêu\\\" mật ngọt chết ruồi\\\" này k có tác dụng rồi_Kiệt lắc đầu
-Cả chiêu \\\"nụ cười tỏa nắng\\\" cũng k xi nhê_Phong rầu rĩ
-A, khoan đã. Mình vẫn còn cách cuối cùng nhưng các cậu phải chịu khổ 1 tí_Vũ nãy ra ý định
-Sao? Nói nghe thử nào_Phong hỏi
-Như vậy nè !@#%$'(_)__ Vũ nói ra cái kế hoạch
-Đành vậy, thử xem sao_Kiệt nhăn mặt
-Vậy bây giờ chúng ta bắt đầu kế hoạch_Vũ nói rồi mỗi người chạy đi 1 ngã

15\\\ sau....................
-Xong chưa?_Kiệt hỏi
-Xong hết rồi.Còn cậu?_Vũ hỏi lại
-Tất cả đều Ok_Kiệt nháy mắt
-Xong hết rồi chứ? kế hoạch điên rồ bắt đầu_Phong nói
-Nè, bỏ chữ điên rồ đi, khó nghe quá_Vũ ý kiến
-Nhưng mihf thấy đúng mà_Kiệt nói
-Nè, mấy người........._Vũ cáu
-Thôi, chuẩn bị tinh thần đi _Phong nói
3 chàng bước vào căn phòng sang trọng của nhà hàng, nơi 3 nàng công chúa đang ngự trị
-Các cậu tới đây làm gì?_Trinh hỏi
-Các cậu làm tôi ăn mất ngon đó_Phương tiếp lời
-Còn mình thì bình thường như người đi đường_Ngọc nói và ngay lập tứcnhận được cái nguýt dài hàng ngàn cây số của Trinh và Phương
-Vì bọn mình có lỗi với các cậu nên.._Kiệt mở màn
-Bọn mình đã chuẩn bị 1 thứ coi như là quà tạ lỗi_Vũ nói tiếp
-Nào, 123 bắt đầu_Phong ra hiệu
Ngy lập tức âm nhạc bắt đầu nổi lên và 3 chàng bắt đầu tiết mục văn nghệ của mình với bài hát \\\"2 con thằn lằn con\\\"
3 chàng hát và múa minh họa thật chuyên nghiệp khiến k chỉ 2 mà 3 nàng cười chảy nước mắt
-2 cậu cười có nghĩa là đã tha thứ phải k?_Vũ hớn hở
-Tha thứ đi mà_Kiệt chắp tay lên trán
-Tụi mình biết lỗi rồi_Phong hùa theo
-E hèm..Lần này có thể tha thứ_Phương lấy lại giọng điệu nghiêm nghị
-Nhưng.....sẽ k có lần sau đâu_Trinh nói
-oh Yeahhh_ 3 chàng hét toáng lên
-Tôi xin lỗi phải chen vào giây phút hạnh phúc của 3 cậu nhưng.._Ngọc bỏ lửng câu và giơ chiếc điện thoại của Trinh lên
3 chàng bổng dưng bất động
-Á! Trời ơi, cái gì thế này?_3 chàng đồng thanh
-à, lúc nãy mình có mượn điện thoại của Trinh để gọi tới cửa hàng anhTuấn nhưng lại bấm nhầm nút quay phim.Cùng lúc đó, chương trình văn nghệ của các cậu bắt đầu, thấy hay quá nên quay lại_Ngọc giải thích
-Các cậu ơi, cái này hay quá. Gửi sang cho mình nha_Trinh nhìn lại đoạn video và nói
-Cả mình nữa. Hhaha_Ngọc cười
-Các cậu xóa đi mà_Kiệt năn nỉ
-đừng có mơ_3 nàng đồng thanh
-Tất cả cũng chỉ tại cái kế hoạch điên rồ của cậu_Phong quay sang lườm Vũ
-Đúng vậy_Kiệt đồng ý và bắt đầu khởi động tay chân
-Các cậu..từ từ nói nào_Vũ run run
-Bắt đầu_2 chàng đồng thanh và sau đó là hàng loạt những âm thanh khó nghe vang lên
Còn 3 nàng thì cứ tủm tỉm cười k chỉ vì đoạn video mà còn vì kế hoạch trả thù của họ đã thành công mĩ mãn
Tụi nó cùng nau vui chơi vui vẻ cho tới chiều, k còn cái k khí căngthẳng và u ám như sáng nay. Khoảng hơn 5h chiều, bọn nó rời công viênnước và đi về. Cả bọn ghé qua nhà Ngọc 1 chút để lấy đồ và mấy chú cúncon(Xém tí nữa là quên)
-Phiền cậu quá_Trinh cười
-K sao đâu_Nó cười lại
Sau khi lấy xong đồ đạc, Phong, Trihn, Phương và Vũ chào tạm biệt nó và ra về
định quay vào nhà thì nó thấy 1 bóng đen ở đằng sau làm nó giật thót cả tim
-Nè, sao lúc nào cậu cũng muốn tôi đau tim mà chết vậy?_Nó nói
-Trời, bộ cậu thấy tui đẹp trai quá nên đau tim hả? Như vậy có nghĩa là cậu thích tôi hả?_Kiệt trêu
-Cậu mơ đi_Ngọc hét lên
-Sorry, nhìn cậu ghê quá à_Kiệt chắp tay cầu khấn
-Thôi được rồi. Mà cậu sao k về đi? Đứng đây làm gì?_Nó hạ giọng
-À, tôi muốn cảm ơn cậu đã giúp chúng tôi làm hoà ấy mà_Kiệt nói
-À, chuyện đó tôi có làm gì đâu. Với lại chính tôi phải cảm ơn các cậu mới đúng_Ngọc nói
-Tại sao?_Kiệt hỏi
-Nếu như k có các cậu thì chắc giờ này tôi đã phải chịu sự hành hạ củaPhương và Trinh ở phòng thực hành nấu ăn rồi_Ngọc nhún vai
-À, vậy là cả 2 chúng ta đều có lợi trong phi vụ lần này_Kiệt nói
-Tất nhiên, làm ăn mà_Ngọc nói vẻ người lớn
-Thôi. Tôi về nha_Kiệt nói rồi leo lên xe
-Chúc cậu về bình an và đừng có gây ra tai nạn_Ngọc chúc đểu
-Nè, cậu đâu cần phải trù ẻo mình như vậy chứ_Kiệt ý kiến rối lái xe đi
Khi xe Kiệt đã khuất bóng, nó bước vào trong nhà. Bất giác đôi môi nở 1 nụ cười thật thoải mái

Chương 6 : Sự trở lại của ác quỷ

Sau 1 ngày đi chơi vui vẻ, tụi nó cũng phải trở lại với trường, với lớp, với thầy cô, bạn bè
-Ngọc có vẻ tới sớm nhỉ?_Kiệt từ đâu xuất hiện và hỏi nó
-Cậu cũng vậy chứ có kém gì tôi? Tới sớm để cua gái hả?_Ngọc móc
-Có lẽ vậy. Còn cậu thì tới để cua trai_Kiệt đáp
-Tôi k giống cậu, đối với tôi con trai chẳng là gì cả_Ngọc nói lại
-Vậy sao cậu lại chơi với chúng tôi?_Kiệt hỏi nó
-Bởi vì đối với tôi cậu k phải là con trai_Ngọc nói
=K phải là con trai?Vậy thì là con gì?_Kiệt ngạc nhiên
-Con nít_Ngọc vừa nói vừa xoa đầu Kiệt ra vẻ đàn chị rồi bỏ đi
5s bất động và chàng ta như chợt bừng tỉnh
-Nè cậu nhìn tôi đi, đẹp trai thế này, manly thế này mà giống con nít á? Mắt cậu có vấn đề k vậy?_Kiệt vừa nói vừa chỉ vào mặt mình
-Chắc tôi nhìn nhầm thật rồi, mắt tôi dù sao cũng bị cận nhẹ mà. Nhưngcái tính của cậu thì tôi có thể khẳng định cậu chỉ là thằng nhóc con hỉmũi chưa sạch_Ngọc nói
-Nè, cậu có bị làm sao k vậy? Trẻ con thì làm sao biết cua gái chứ? Trẻcon thì làm sao có thể làm anh 2 của 1 bang nổi tiếng trong thành phốchứ?_Kiệt nêu dẫn chứng
-Cậu thấy như vậy hay lắm sao? Đồ trẻ con học đòi_Ngọc vứt lại một câu rồi chạt biến để lại cho cậu nhóc 1 cục tức
Chạy lên phía cầu thang vắng bóng người vì hôm nay vẫn còn khá sớm, nó đưa quyển sách lên che miệng và cười. Dù vắng người thì sao? Đâu aibiết được có người núp đâu đó hay k. Nhỡ ai thấy nó đững đây cười thìcòn gì là hình tượng \\\"Công chúa lạnh lùng\\\" mà nó cấy công gầy dựng baonăm nay
15\\\ sau, lớp học bắt đầu đông dần. Kiệt cũng bước lên lớp
Nhìn qua bàn của mình_đồng thời cũng là bàn của nó, Kiệt ném 1 cáinhìn như muốn ăn tươi nuốt sống người trước mặt. Nó chỉ chúi mũi vàocuốn sách như để trách né cái mắt mà theo nó là trẻ con đó
Còn Kiệt thì chạy khắp lớp hỏi mọi người đúng 1 câu hỏi
\\\" Tôi có phải là con trai k?\\\" (Bó tay ông này
Nó thấy Kiệt như vậy thì rất muốn cười nhưng k thể cười đuwocj vì đây là lớp học. Đành phải nín thở để k cười
Tiếng cửa lớp bật mở, Trinh, Phương, Phong và Vũ bước vào. Mặt ai cũng đằng đằng sát khí
-Kiệt, tại sao cậu dám bỏ tụi mình rồi đi trước vậy hả?_Vũ hét
-Đẻ trả thù_Kiệt đáp gọn lỏn
-Trả thù?_Phương ngạc nhiên
-Ừ, ai bảo hôm trước mấy người bỏ rơi tui mà đi trước_Kiệt nhắc lại quá khứ (Chap 1 đó mấy bạn))
-Ờ thì..._Phong tìm cách cãi lại
-Thôi, mấy người k có chuyện gì nữa thì về chỗ đi. Tui phải đi làm việc tiếp đây_Kiệt nói rồi chạy khắp lớp để hỏi đúng 1 câu
-Làm việc?Như thế kia sao?_Trinh nhìn theo bóng anh trai mình và hỏi
-Sao lại đi hỏi cái câu ngớ ngẩn đó. Thật là mất mặt mà_Phương nói
-K được, phải ngăn cậu ta lại_Vũ hết lên
-Tại sao?Cứ để cậu ta điên đi_Phong nói\\\\-Cậu ta là hội trưởng hội họcsinh, đại diện cho hội học sinh. Cậu ta làm như thế cũng đòng nghĩa vớiviệc làm mất mặt hội học sinh đó_Vũ giải thích
-Ừ ha, mau ngăn nó lại_Phong ra vẻ hiểu biết và ra lệnh
-Rõ!_Cả bọn đòng thanh và chạy về phía Kiệt
5\\\ sau.....
-Trời ơi, mệt quá_Trinh vuốt mồ hôi trên trán
-K ngờ bắt cậu ta còn khổ hơn bắt ma nữa_Phương nói thêm
-Ửa, bắt ma bao giờ chưa mà biết bắt Kiệt khó hơn?_Vũ bắt bẻ
-Ừ thì.....Thấy trên TV, được k?_Phương nói
-Ha ha ha, thế mà đòi_Vũ ôm bụng cừoi
-Ông...ông......_Phương cứng họng
-Thôi đì cậu, mục đích của chúng ta là Kiệt cơ mà_Phong can
-Ừ ha_Phương và Vũ đồng thanh
Kiệt đang bị trói tay vào sau ghế, chân thì bị dây thừng cột chặt
-Nè Kiệt, có chuyện gì vậy?_Vũ hỏi
-......._Kiệt k trả lời, chỉ nhìn chằm chằm vào lưng Ngọc
-Ngọc sao?_Trinh thốt lên
-Nè Ngọc, cậu và Kiệt có chuyện gì vậy?_Phong hỏi Ngọc
-À, có chuyện gì lớn lắm đâu, chỉ là !@#@%$'()_Ngọc kể lại
-Hhahahah_Cả bọn đồng thanh
-Tròi ơi, chỉ vf vậy mà mày thành ra thế này sao Kiệt?_Vũ vừa nói vừa ôm bụng cười
-Ôi trồi ơi, cái này mà đem đồn khắp trường thì k biết người ta sẽ cười như thế nào nữa_Phương quẹt nước mắt
-Nhưng mình k phục, mình như thế này cơ mà._Kiệt nói là nhìn lại mình
-Thôi k giỡn nữa.Kiệt à, cậu đừng làm vậy nữa nhé_Phong nói rồi về chỗ ngồi
Cả bọn cũng tản ra và bước về chỗ ngồi của mình. Kiệt được cởi trói và hậm hực bước về chỗ ngồi. Ngọc tránh cái ánh mắt đó, vì nếu k nó sẽ knhịn được mà lăn ra cười mất
Buổi học cứ thế mà diễn ra, cho tới giờ ra chơi......
-Nè, cậu ra sau vườn trường được k? Cái nơi mà cậu nói là căn cứ của hội học sinh ấy_Ngọc nói với Kiệt
-Um, cũng được_Kiệt cáu kỉnh đáp
Tại vườn sau.........
-Cậu gọi tôi ra đây có chuyện gì k?_Kiệt đáp giọng giận dỗi
-Nè, đừng có làm thế nữa. Giống con nít lắm_Ngọc nói với Kiệt
-Cái gì?_Nghe tới 2 thừ \\\"trẻ con\\\", Kiệt sôi máu
-À k, k phải. Ý tôi là nó k hợp với lứa tuổi của cậu thôi_Ngọc cũng cảm nhận được sự giận dữ của Kiệt
-Cậu gọi tôi ra đây chỉ để nói vậy thôi sao?_Kiệt nói giọng có phần dịu hơn
-À, chuyện sáng nay tôi chỉ có ý trêu cậu 1 chút thôi. K phải sự thật đâu_Ngọc nói vào vấn đề
-Trêu tôi?_Kiệt hỏi lại
-Ừ, chỉ định chọc cậu tức 1 chút thôi. Ai dè, cậu phản ứng mạnh thề_Ngọc nói giọng run run vì nhịn cười
-Nè, đừng có giỡn kiểu đó nữa nghe chưa_Kiệt hơn ngượng vì đúng là sáng nay mình khùng thiệt
-Ừ, k có lần sau đâu_Ngọc nói rồi dợm bước đi
-Khoan đã!_Kiệt nói
-Có chuyện gì nữa sao?_Ngọc hỏi
-Cậu k có thứ gì gọi là quà xin lỗi à?_Kiệt hỏi nó
-Quà xin lỗi? Cậu muốn gì?_Ngọc ngạc nhiên
-Um, 1 điều ước_Kiệt suy nghĩ 1 lát rồi đáp
-1 điều ước? Thôi được tồi. vậy cậu muốn gì?_Ngọc hỏi Kiệt
-Tạm thời thì mình chưa nghĩ ra_Kiệt nói
-Vậy khi nào nghĩ ra thì hãy nói cho tôi biết. Nếu có thể, thôi sẽ thực hiện_Ngọc nói rồi bước về lớp
Tiếng cửa lớp bật mở, Trinh, Phương, Phong và Vũ bước vào. Mặt ai cũng đằng đằng sát khí
-Kiệt, tại sao cậu dám bỏ tụi mình rồi đi trước vậy hả?_Vũ hét
-Đẻ trả thù_Kiệt đáp gọn lỏn
-Trả thù?_Phương ngạc nhiên
-Ừ, ai bảo hôm trước mấy người bỏ rơi tui mà đi trước_Kiệt nhắc lại quá khứ (Chap 1 đó mấy bạn))
-Ờ thì..._Phong tìm cách cãi lại
-Thôi, mấy người k có chuyện gì nữa thì về chỗ đi. Tui phải đi làm việc tiếp đây_Kiệt nói rồi chạy khắp lớp để hỏi đúng 1 câu
-Làm việc?Như thế kia sao?_Trinh nhìn theo bóng anh trai mình và hỏi
-Sao lại đi hỏi cái câu ngớ ngẩn đó. Thật là mất mặt mà_Phương nói
-K được, phải ngăn cậu ta lại_Vũ hết lên
-Tại sao?Cứ để cậu ta điên đi_Phong nói\\\\-Cậu ta là hội trưởng hội họcsinh, đại diện cho hội học sinh. Cậu ta làm như thế cũng đòng nghĩa vớiviệc làm mất mặt hội học sinh đó_Vũ giải thích
-Ừ ha, mau ngăn nó lại_Phong ra vẻ hiểu biết và ra lệnh
-Rõ!_Cả bọn đòng thanh và chạy về phía Kiệt
5\\\ sau.....
-Trời ơi, mệt quá_Trinh vuốt mồ hôi trên trán
-K ngờ bắt cậu ta còn khổ hơn bắt ma nữa_Phương nói thêm
-Ửa, bắt ma bao giờ chưa mà biết bắt Kiệt khó hơn?_Vũ bắt bẻ
-Ừ thì.....Thấy trên TV, được k?_Phương nói
-Ha ha ha, thế mà đòi_Vũ ôm bụng cừoi
-Ông...ông......_Phương cứng họng
-Thôi đì cậu, mục đích của chúng ta là Kiệt cơ mà_Phong can
-Ừ ha_Phương và Vũ đồng thanh
Kiệt đang bị trói tay vào sau ghế, chân thì bị dây thừng cột chặt
-Nè Kiệt, có chuyện gì vậy?_Vũ hỏi
-......._Kiệt k trả lời, chỉ nhìn chằm chằm vào lưng Ngọc
-Ngọc sao?_Trinh thốt lên
-Nè Ngọc, cậu và Kiệt có chuyện gì vậy?_Phong hỏi Ngọc
-À, có chuyện gì lớn lắm đâu, chỉ là !@#@%$'()_Ngọc kể lại
-Hhahahah_Cả bọn đồng thanh
-Tròi ơi, chỉ vf vậy mà mày thành ra thế này sao Kiệt?_Vũ vừa nói vừa ôm bụng cười
-Ôi trồi ơi, cái này mà đem đồn khắp trường thì k biết người ta sẽ cười như thế nào nữa_Phương quẹt nước mắt
-Nhưng mình k phục, mình như thế này cơ mà._Kiệt nói là nhìn lại mình
-Thôi k giỡn nữa.Kiệt à, cậu đừng làm vậy nữa nhé_Phong nói rồi về chỗ ngồi
Cả bọn cũng tản ra và bước về chỗ ngồi của mình. Kiệt được cởi trói và hậm hực bước về chỗ ngồi. Ngọc tránh cái ánh mắt đó, vì nếu k nó sẽ knhịn được mà lăn ra cười mất
Buổi học cứ thế mà diễn ra, cho tới giờ ra chơi......
-Nè, cậu ra sau vườn trường được k? Cái nơi mà cậu nói là căn cứ của hội học sinh ấy_Ngọc nói với Kiệt
-Um, cũng được_Kiệt cáu kỉnh đáp
Tại vườn sau.........
-Cậu gọi tôi ra đây có chuyện gì k?_Kiệt đáp giọng giận dỗi
-Nè, đừng có làm thế nữa. Giống con nít lắm_Ngọc nói với Kiệt
-Cái gì?_Nghe tới 2 thừ \\\"trẻ con\\\", Kiệt sôi máu
-À k, k phải. Ý tôi là nó k hợp với lứa tuổi của cậu thôi_Ngọc cũng cảm nhận được sự giận dữ của Kiệt
-Cậu gọi tôi ra đây chỉ để nói vậy thôi sao?_Kiệt nói giọng có phần dịu hơn
-À, chuyện sáng nay tôi chỉ có ý trêu cậu 1 chút thôi. K phải sự thật đâu_Ngọc nói vào vấn đề
-Trêu tôi?_Kiệt hỏi lại
-Ừ, chỉ định chọc cậu tức 1 chút thôi. Ai dè, cậu phản ứng mạnh thề_Ngọc nói giọng run run vì nhịn cười
-Nè, đừng có giỡn kiểu đó nữa nghe chưa_Kiệt hơn ngượng vì đúng là sáng nay mình khùng thiệt
-Ừ, k có lần sau đâu_Ngọc nói rồi dợm bước đi
-Khoan đã!_Kiệt nói
-Có chuyện gì nữa sao?_Ngọc hỏi
-Cậu k có thứ gì gọi là quà xin lỗi à?_Kiệt hỏi nó
-Quà xin lỗi? Cậu muốn gì?_Ngọc ngạc nhiên
-Um, 1 điều ước_Kiệt suy nghĩ 1 lát rồi đáp
-1 điều ước? Thôi được tồi. vậy cậu muốn gì?_Ngọc hỏi Kiệt
-Tạm thời thì mình chưa nghĩ ra_Kiệt nói
-Vậy khi nào nghĩ ra thì hãy nói cho tôi biết. Nếu có thể, thôi sẽ thực hiện_Ngọc nói rồi bước về lớp
giờ họ hôm đó kết thúc 1 cách suôn sẻ, k còn những cái nhìn đầy gai góc nữa
Ra về, Phương và Vũ vẫn tiếp tục cãi nhau theo cách thân mật, TRinh vàPhong vẫn vậy, vẫn phải ngăn cản chiến tranh xảy ra (giống sứ giả hòabình quá). Nhưng có điều đặc biệt hơn là Kiệt cứ đi theo Ngọc mà chọc phá mãikhiến cô nàng tức điên, nhăn mặt và ném cho Kiệt 1 cái nhìn gai góc còncậu chàng thấy vậy thì lại càng khoái trí hơn và tiếp tục trêu đùa. Nhìn bọn nó bây giờ thật giống như những cặp đôi nổi bật của trường khiếncho k ít người phải ganh ghét. Trong đó, có 1 con ác quỷ.......
-Hừ, được lắm, mày dám giành giật các chàng hoàng tử với tao à? Tao sẽcho mày biết tay vì dám cho tao nhập viện và cướp đi người tao yêu(xạoquá đi, ai yêu bà). Tao sẽ trả thù, lần này nhất định sẽ thành công vì k chỉ có tao mtrar thù bọn bay mà còn ....hà hà hà_Con nhỏ đó nói giọngđầy nham hiểm.
Sau đó, nó rút chiếc điện thoại của mình ra và bấm số
-A lô, chị ơi, em TRúc nè. Chị mau về đi nhé, chị đi du lịch có mấy ngày mà ở trường loạn hét cả rồi_Con bé tỏ vẻ ngây thơ
-Cại gì?Loạn thế nào?_Nguwoif bên kia trả lời
-Chị à, có 1 con nhỏ nhà nghèo mới nhập học vào trường mình nhờ họcbổng. Nó dám giành mất anh Kiệt của em rồi chị à. Mấy con nhỏ kia cũngcó vẻ thân thiết với mấy ảnh hơn đó chị à_Trúc bắt đầu kể lễ
-Hừ, được rồi. Mai chị sẽ về_Người đó nói rồi cúp máy còn con Trúc thì nở 1 nụ cười gian ơi là gian

Miku Ohashi - Azumi Mizushima - Akiho Yoshizawa

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ