Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Chuyện tình ở trường học pháp sư (Shamans) - trang 19

Chap 58: Chấp nhận

Tại Shine
- Hanaka! Mày vẫn theo sát Sawada đấy chứ? – Tsura chống cằm tra hỏi.
- Cha không cần phải lo!
- Đương nhiên tao chẳng cần phải lo bởi vì……tuần sau ….vào thời điểm này hắn sẽ trở thành một hồn ma!
Hanaka thất thần nhìn lão cha nham hiểm, bỗng dưng ả thấy sợ, thấy lo:
- Ý cha là gì?
- Hừ, thằng đó là một mối hoạ, nếu để lâu e rằng bọn pháp sư ngu ngốc sẽ lấy hắn làm lí do để khởi nghĩa, đến lúc đó e rằng sẽ có loạn. Giết hắn là giải pháp tốt nhất. Mày nên trông chừng hắn thật tốt, đừng để hắn phát hiện ra điều gì!
- Cái gì? Chẳng phải cha nói là…….
- Đó là trước đây! Còn bây giờ thì…..ra ngoài đi!
Hanaka nuốt bọt, sợ hãi quay đầu chạy nhanh ra khỏi đại điện. Nói thẳng ra là ả đang muốn chảy trốn, phải khó khăn lắm ả mới được gần hắn, ả sẽ không để truyện đó xảy ra, không bao giờ!
- Ichida! Nếu Hanaka dám phản bội hãy cho con bé đi thanh thản! – Tsura nói khàn khàn, bộ râu rậm che đi nụ cười thâm hiểm.
————————-
Gió lộng và nắng ấm là thời tiết hôm nay.Hắn thư thái nghe nhạc và nhâm n
hi giai điệu nhẹ nhàng. Đôi mắt sâu nhắm hờ khiến người khác không khỏi nghĩ hắn đang ngủ.
Tiếng bước chân của Hanaka dồn dập lại gần, hắn nghe thấy rõ mồn một nhưng không phản ứng. Hanaka vừa nhìn thấy hắn liền đột ngột dừng lại, hơi thở rõ ràng rất gấp gáp, cô ả run rẩy quỳ thụp xuống bên cạnh hắn, bàn tay khẽ tiến tới mong được chạm đến khuôn mặt đẹp và cương nghị như mặt tượng tuyệt mĩ kia nhưng rồi bàn tay đó ngập ngừng rồi co rụt lại kèm theo một tiếng thở dài xót lòng. Hanaka ôm mặt, khóc như mưa:
- Xin lỗi! Thật sự xin lỗi anh rất nhiều!
Hắn vẫn im lặng, chờ đợi những câu nói tiếp theo.
- Em đã từng ước anh mất trí nhớ nhưng bây giờ em muốn anh nhớ lại và trở về như xưa: một Nam thần điện hạ kiêu hãnh. Nhưng mà thật đáng tiếc thuốc giải lại nằm trong tay Dai mà em đã mất dấu kẻ đó lâu rồi. Giờ em phải làm sao?
- Vậy hãy đưa tôi đến một nơi! – Hắn mở mắt, nhổm người dậy.
Khỏi phải nói Hanaka đã ngỡ ngàng như thế nào. Thế nhưng cô ả không phủ nhận những điều mình vừa nói. Chỉ nhìn vào mắt và nói:
- Anh muốn đi đâu?
- Shamans! – Hắn không ngại nói thẳng. Dù cho Hanaka có nói cho lão già Tsura hắn cũng không sao, ngày hôm qua – ngày 15 – 9 hắn đã hoàn tất đội quân của mình, chỉ một câu nói của hắn cũng đủ khiến lão già đó phải húp cháo tù nhưng theo hắn biết ông ta còn có mật đạo thoát thân vì thế không thể manh động. Thế nên về Shamans và lựa lời moi móc Hanaka là kế hay nhất!
————————————-
Tại Shamans
Ngôi truờng nổi tiếng ngày nào giờ chỉ còn là dĩ vãng, cả quần thể trường đã bị bỏ trống, pháp sinh đã bị đuổi, giáo pháp đã bị giết chết toàn bộ. Không gian yên tĩnh và một màu ảm đạm phủ lên những dãy học. Tất cả yên ắng đến đáng sợ.
Hắn chầm chậm bước trên sân trường trải đầy lá rụng, những cơn gió đầu thu cứ phũ phàng cuốn phăng vài chiếc là lác đác trên các cành khẳng khiu. Những bức tường kia đẹp đẽ xưa kia đã phủ một màu rêu, mạng nhện bị bám đầy nhưng chẳng còn ai để quét dọn nữa.
Hanaka khó hiểu, rụt rè hỏi nhẹ:
- Sao anh lại biết nơi này?
- Không cần phải diễn kịch nữa! Cứ tự nhiên. – Hắn nói bâng quơ nhưng đủ khiến cho Hanaka run rẩy.
Đột ngột Hanaka cầm lấy tay hắn dẫn đi, ả sẽ tận dung chút thời gian cuối để nắm lấy bàn tay này, ả biết rõ một khi hắn nhớ lại hắn sẽ chẳng thèm đoái hoài chứ đừng nói là nắm tay.
Bãi tập phía Tây hiện ra dưới mắt hai con người với sự tiêu điều và lộn xộn. Só vũ khí trong kho đã không cánh má bay, trên nên đất chỉ còn vài mũi tên bị gãy.
Phản ứng đầu tiên của hắn là ngạc nhiên vì hành động của Hanaka sau đó bất chợt nhắm mắt, ôm đầu. Lại cái cảm giác ấy, cái cảm giác một cơn đau khủng khiếp dội đến kéo theo hàng nghìn những mảnh ghép li ti của quá khứ.
“Nè! Anh vừa phải thôi. Có thật là anh biết cưỡi ngựa không đấy?”
“AAAAAAAAAA, dừng lại ngay”
Cứ thế, kí ức cứ dội về như một thước phim quay chậm. Hắn thở dốc, lảo đảo.
- Cận thận! – Hanaka đỡ lấy hắn, lo lắng: Cứ từ từ, đừng vội!
Lần đầu tiên hắn cảm nhận được sự chân thật trong câu nói của Hanaka. Vì lí do gì mà thái độ của cô ả lại thay đổi nhanh đến vậy?
- Làm sao anh biết mình đã từng ở Shamans? – Hanaka một lần nữa hỏi với thái độ dò xét.
- Có người nói!
Sau câu nói này dù là một kẻ ngốc Hanaka cũng sẽ nhận ra hắn đã biết từ lâu những việc lừa dối mà cô ả cùng gia đình làm sau lưng hắn.
- Vậy chắc anh đã nghe kể về Linh hả?
- “……………..”
- Cô ấy xinh lắm, một vẻ đẹp rất thánh thiện! – Hanaka cười nhạt đau khổ, chấp nhận thôi, cố níu giữ cũng chẳng được gì. Nhớ kĩ lại đây là lần đầu cô ả kể về nó bằng giọng điệu thật lòng, không mỉa mai, không ghen tỵ: Khi cô ấy cười, mọi thứ xung quanh đều biến thành một màu vàng, màu vàng rực rỡ và kiêu hãnh. Điều đó đã khiến em phát điên vì ghen tức, ngôi vị hoa khôi bị cô ấy dành mất, cô ấy là tâm điểm của sự chú ý và là người có được tình yêu của anh!
- Giờ cô ấy ở đâu? – Hắn ngồi xuống chiếc ghế đá bị vỡ phần tựa, chầm chầm hỏi.
- Em không biết! Nhưng có lẽ đã chết rồi!
Im lặng. Tất cả đều im lặng, rồi như muốn chuyển đề tài hắn đành mở lời:
- Cô có muốn nghe một câu chuyện không? Tôi nghĩ nó hợp với cô!
Hanaka mở to đôi mắt, cứ ngỡ khi hắn biết trước giờ cô ả luôn nói dối sẽ chẳng thèm nhìn mặt nữa ai dè hắn lại có thể thản nhiên nói một câu như thế, Hanaka mỉm cười:
- Tất nhiên!
- Tôi quen một người đàn ông rất thông thái. Ông ta luôn dành thời gian ngắm nhìn những con vật bé nhỏ mặc dù bản thân ông ta rất bận. Vì hiếu kì tôi đã hỏi ông ta rốt cuộc tại sao ông ta lại phí thời gian vào việc vớ vẩn như vậy, và rồi câu trả lời của ông ta đã khiến tôi ngỡ ngàng. Ông ta nói ông ta thông thái là nhớ vào các con vật bé nhỏ kia, ví dụ như buổi sáng hôm đó ông ta ngắm nhìn một con kiến tha lá trên sân trong vòng 1 giờ. Nó phải đối mặt với rất nhiều trở ngại trên đường đi của mình nhưng đều tìm cách vượt qua và nhất quyết không chịu buông chiếc lá. Ông ta bị thu hút bởi sự khéo léo của nó với phép lạ của sự sáng tạo. Một bộ não nhỏ xíu biết khám phá, phát hiện và khắc phục. Cuối cùng chú kiến cũng đến một cái lỗ nhỏ, là lối vào “ngôi nhà” của nó dưới lòng đất. Nhưng cái lá quá lớn và không thể tha vào trong. Sau tất cả sự khéo léo để vượt qua rắc rối, khắc phục các vấn đề trên đường đi, con kiến bỏ qua chiếc lá và bò về tổ. Ông ta nói từ đó mà ông ta nhận ra trong cuộc sống này, con người luôn lo lắng và khao khát tiền bạc, công việc, gia đình, tình yêu,…..nhưng đừng để nó chi phối cuộc sống của mình. Con người chúng ta có thể phấn đấu, nổ lực đạt lấy mục tiêu nhưng đương nhiên cũng nên biết đón nhận mọi kết quả. Có thể sự phấn đấu, nổ lực đều vô ích, thất bại và chẳng đem lại kết quả gì nhưng đó chưa phải là dấu chấm hết, nó là nền móng cho sự thay đổi. Nghe những lời ông ta nói tôi nhận ra không phải cái gì ta cố gắng đều có thể đạt được, quan trọng là bản thân ta có chịu chấp nhận hay không mà thôi. Cô hiểu những gì tôi nói chứ Hanaka? Cô thật ra không xấu, chỉ là cô không biết được điểm dừng và cách chấp nhận. Nếu làm được điều đó cô đã hạnh phúc biết bao!
- Thật đáng tiếc là bây giờ em mới nhận ra! – Hanaka lại khóc, đưa tay quệt vội hạt lệ vương trên má, cô rút ra một tờ giấy rồi đưa cho hắn: bản đồ mật đạo của cha em đấy! Có cái này anh sẽ chẳng còn gì vướng bận phải không? Chỉ xin anh, đừng giết ông ấy! Cho dù ông ấy có độc ác thế nào thì cũng là bố em, có thể chon lực tất cả nhưng đâu thể chọn lựa bố mẹ đúng không?

- Tôi sẽ suy nghĩ! – Hẳn đứng dậy rồi bước sâu vào rừng.
Hanaka nhìn theo, rồi lặng lẽ bước bên cạnh. Xem ra việc từ bỏ cũng không khó khăn như cô nghĩ! Có điều Hanaka vẫn chưa hoàn toàn thật lòng đâu, cô ả biết rõ một điều: Nó vẫn còn sống, chỉ là ả không đủ can đảm để xin lỗi nó. Nhưng mà ả biết cái ngày gặp lại Linh sẽ là không xa: “Cả em và người ấy :

• Đều là con gái….

• Đều đủ đầy mạnh mẽ lẫn mong manh…

• Đều đủ đầy mơ ước về một tình yêu trọn vẹn…

♥ Nhưng em và người ấy :

• Chỉ khác nhau ở chỗ…

• Đó chính là cách thể hiện nỗi đau của mỗi người…

• Em kiên hãnh – Giả tạo…

• Còn cô ấy chân thật – Yếu mềm…

• Em giấu nước mắt – Cười độc…

• Còn cô ấy hạnh phúc”

Níu kéo 1 người không yêu mình
_Cũng như đưa tay ôm lấy cây xương rồng
_Càng ôm chặt càng làm bản thân đau đớn
.
_Cũng như đưa tay ôm chặt cục nước đá
_Lạnh giá và tê buốt,nó tan chảy thành nước
_Đến khi nó thấm hết qua bàn tay
.
Cuối cùng thứ mà mình nhận lại chỉ còn là nước mắt.

Chap 59: Cuộc chạm mặt của sự đối lập.

Hít một hơi thật sâu, vươn vai vài cái nó mới bước vào tàu điện. Chuyến du lịch này nó đã về sớm hơn dự định. Đoàn tàu lại khởi hành đem theo hành khách, nó cố ngoái đầu nhìn ra phía cửa sổ, nhìn về nơi nó chạm mặt hắn. Đau khổ ôm đầu, nó thở dài, rốt cuộc ông trời đang muốn gì vậy? ông đang muốn chơi gì? Tại sao tách hắn ra khỏi nó khiến nó tưởng như mình đã quên vậy tại sao 5 năm sau ông lại đẩy hắn đến cho nó, tiếp tục làm nó đau? Vốn biết ông trời là kẻ định đoạt số phận, có thể chơi đùa những số phận đó một cách tuỳ ý nhưng tại sao lại nhẫn tâm vậy chứ? Tình yêu của nó và hắn có thể nói là ngọt ngào và yên bình hay đắng cay đều được, đắng ngọt xen lẫn hệt như vị socola đen thẩm thẩu ruột gan. Thứ tình cảm ấy như một cây cỏ dại: ban đầu chỉ là mới chớm rễ khiến nó nghĩ mình hoàn toàn có thể kiểm soát được nhưng càng dần rễ càng dài, cắm càng sâu vào trái tim nhỏ bé của nó khiến nó hoảng hốt nhận ra rằng mình không thể nhổ nó ra được nữa, kéo tung chân rễ này thì chân rễ kia lại mọc dài và sâu hơn, cứ thế trái tim của nó ngày càng có nhiều vết loét rỉ máu, máu tuôn ra và tiếp tục nuôi dương thứ độc thảo(cỏ độc) ấy. Cuối cùng nó kiệt sức và đành để mặc tình yêu đang lớn dần, liên tiếp sau đó là chuỗi ngày có nước mắt và xót xa, hạnh phúc chưa kịp thấm thì đau và hận đã choán lấy tất cả, đau đớn thay càng đau càng hận thì tình yêu càng khắc sâu, càng không thể rũ bỏ. Tình là thứ tình cảm chết tiệt!
Nó khẽ đặt bàn tay lên trên lồng ngực phía trái, đôi mắt nhắm chặt, nó đang cảm nhận, cảm nhận rằng trái tim mình đang đập thế nào. Nó đang đập nhanh hơn, nhanh như cái ngày nó và hắn còn bên nhau: “Đừng đập như vậy nữa, đau như thế này rồi mày còn muốn tiếp tục hay sao? Chẳng phải toàn bộ bộ phận đều phải nghe theo sự điều khiển lí trí của bộ não sao? Sao chỉ riêng mày lại ương bướng để rồi đau thế hả? Sao lại đập vì một người khác rồi nhận lấy đau đớn cho bản thân chứ?” – Nước mắt nó lại tuôn ra như mưa, đôi vai lại run lên bần bật, trời chưa tối mà nước mắt tại sao lại chảy ra? Những hành khách bên cạnh nhìn nó ái ngại, cô gái xinh đẹp kia có lẽ đã khóc quá nhiều nên chẳng còn có hơi để cất lên tiếng nấc nữa, chỉ có những hạt chân châu liên tiếp rơi xuống, rơi xuống không có điểm dừng. Tiếng u u của tàu vẫn phát ra như tiếng từng cánh chong chóng quay trong gió, và đầu óc nó cũng quay cuồng như vậy. Không hiểu sao khi nhìn thấy hắn, hận thù đọng lại bỗng tan biến hết, đầu óc trống rỗng và tim đập từng nhịp mạnh mẽ như tiếng kim phút đồng hồ đưa thời gian quay về quá khứ. Kỉ niệm tràn về, hạnh p
húc có, đau khổ có nhưng tất cả đều ứ chặt ở cuống họng, không thể nào thoát ra. “Tôi bị mất trí nhớ, kí ức đều bị mất sạch!” – Câu nói của hắn bỗng hiện về trong tâm trí, khiến bộ não nó muốn nổ tung. Trắng đen thật giả đan xen thật rối rắm. “Tại sao Shin lại mất trí nhớ? Nếu mất trí thì sao những người xung quanh không nói cho anh biết? Đây là một âm mưu? Người đẩn mình xuống vực có phải là anh ấy không?” – Hàng loạt câu hỏi được đưa ra nhưng nó lại không thể trả lời. Đang ôm chặt lấy cái đầu của mình mà lắc mạnh nó chợt giật mình vì một cái vỗ vai:
- Tôi có thể ngồi cạnh cô bé chứ? – Một người phụ nữ trong độ tuổi tam tuần nhìn nó cười, từ người bà ta phát ra thứ gì đó khiến nó nhíu mày một hồi rồi mới dịch ra gần cửa sổ chừa chỗ cho bà ta.
- Cảm ơn!
Một dòng điện chạy qua sống lưng khiến nó bất giác nuốt nước bọt, rồi theo phản xạ nó quay sang nhìn bà ta, nãy giờ nó đã thấy lạ nhưng bây giờ khi ngồi cạnh bà ta nó mới cảm nhận được rõ nét: bà ta có khí pháp toả ra nhưng nhạt và hỗn tạp.
- Đừng nhìn tôi như thế! Cô bé chưa thấy một Pháp thuỷ bao giờ sao? – Bà ta mỉm cười đáp lại ánh nhìn kinh ngạc của nó.
- Bà là một Pháp thuỷ sao? – Nó lắp bắp. Đúng rồi! Chỉ có thế khí pháp mới bị nhạt và hỗn tạp như vậy. Nhưng nó không ngờ có ngày lại được giáp mặt một Pháp thuỷ bởi vì những người như vậy thật sự rất hiếm! Họ là những người mang trong mình dòng máu pha trộn giữa pháp sư và phù thuỷ. Họ có những khả năng của cả hai chủng tộc, là những con người rất đặc biệt. Họ hơn Phù thuỷ ở chỗ họ có thể điều khiển được nguyên tố của tự nhiên, có thể xua đuổi yêu quái tà ma, nhưng lại hơn pháp sư ở chỗ họ có khả năng đoát trước được tương lai và đọc được suy nghĩ của người mình muốn. Chỉ có điều không chỉ được gộp tất cả các ưu điểm của hai chủng tộc họ cũng bị cả những nhước điểm của hai tộc khống chế.
- Phải! Cô bé muốn nhờ ta chuyện gì sao? – Bà ta mà mị cười.
Nó mím môi rồi lấy hơi:
- Bà có thể cho tôi biết… tôi và chàng trai mang tên Sawada Shin… sau này… sẽ đi về đâu không?
- Nói cho cô bé, tôi có được lợi gì không? – Bà ta hỏi nó đầy thản nhiên.
Nó cúi đầu, chính là thế, họ mang dòng máu pháp sư nhưng họ có sự toan tính và sở thích trêu đùa của phù thuỷ. Thật khó thể thuyết phục được bà ta.
- Hừ! Ta không muốn trả lời câu hỏi của cô bé nhưng có điều này ta nghĩ cô bé nên nghe: Con người ta dù ở chủng tộc nào đi nữa, dù thông minh đến đâu thì cũng có lúc phạm sai lầm, có lúc bị lừa vẫn đề là ở chỗ đừng để cái sai ấy đi quá xa rồi sau này hối hận, điều cần làm là vượt qua cái sai đó mà tiến bước. Cô bé và chàng trai đó sau này ra sao là do cô bé chọn lựa, đừng chờ ông trời tiếp tục chỉ dẫn nữa!
- “………………”
- Chiều này, cô bé sẽ gặp một người, một người nói những thứ cô bé cần nghe, cần biết. Hãy tin người đó, cho dù đó có là người luôn sống giả dối hay luôn lừa gạt cô bé bởi những lời người đó là thật!
Trong suốt chặng đường, nó luôn nghĩ đến những lời bà ta nói, có lẽ nó bà ta đã đúng khi cho rằng nó chưa từng có can đảm vượt qua cái sai kia. Nhưng mà bà ta có lẽ không biết rằng nó đã từng muốn vượt qua, vượt qua bằng cách thuyết phục mình tin hắn như: để nó sống nên hắn đành phải đẫn nó xuống vực và hi vọng nó sẽ thoát ra được, chẳng phải khi nó rơi xuống đã có người cứu nó hay sao, tuy nó không biết được đó là ai nhưng người đó có pháp lực rất mạnh, mạnh đến nỗi có thể đẩy thứ Huyền khí trong người nó ra ngoài, còn những lời nói độc địa ấy là do hắn bị ép hay đó không phải là hắn mà đơn gian là một người nào đó hoá trang để lừa nó thôi nhưng mà những lời lẽ biện minh kia đều đã bị ném vào sọt rác khi nó thấy hắn đi cùng với Hanaka. Nó phải làm sao đây? Thật sự chỉ còn cách chờ đợi sao? Đi du lịch chẳng những không hết buồn mà con buồn thêm.
Nó mệt mỏi xuống tàu rồi đi taxi về nhà. Cuối cùng cũng lại trở về Osaka rồi, nó cùng Ngọc My và Nhật Nam quyết định sống ở Osaka ngoài lí do trốn chạy ra thì còn vì vẻ ngoài của thành phố này nữa: một thành phố đông đúc nhưng không quá nhộn nhịp, giàu có nhưng không quá hào nhoáng và phô trương, một thành phố thích hợp với những kẻ cần có thời gian bình tâm.
Căn hộ nhỏ màu kem dần hiện ra sau hàng cây đang thay lá. Nó xuống xe, trả tiền tài xế rồi bước vào với một nụ cười hạnh phúc giả tạo, Ngọc My từ nhà ra đón với khuôn mặt tươi cười:
- Chim Khuyên của chị về rồi à? Người công ty em vừa gọi điện là có người cần gặp đấy!
- Là ai thế? – Trong đầu nó lập tức hiện lên lời nói của người đàn bà Pháp thuỷ, hồi hộp hỏi Ngọc My đến nỗi quên cả việc tháo giày.
- À! Chị cũng không rõ lắm, chỉ biết đó là một cô gái thôi!
- Một cô gái ư?
——————–
Không thèm vào nhà nghỉ ngơi, không thèm cất vali nó lại vẫy taxi đến thẳng nơi làm việc. Trong lòng nôn nóng xen lẫn tò mò. Rốt cuộc thì đó là ai?
Đôi giày gót cao đến hơn chục phân, mái tóc nâu đỏ bay phấp phới, bộ đồ thời trang hàng hiệu là hình ảnh vị khách mà nó cần gặp.Và ngay khi mở cửa phòng, nhận diện được khuôn mặt của vị khách mình mong ngóng đôi chân nó như bị xích lại, không thể bước thêm bước nào nữa. Nó đang sợ! Mồ hôi từ lòng bàn tay tuôn ra ướt đẫm, cuống họng trở nên khô khan và đầu óc thì trống rỗng hơn bao giờ hết! Nắm chặt lấy vạt áo, nó cúi đầu hít một hơi thật sâu, tự nhủ mình phải can đảm đối mặt rồi mỉm cười bước đến gần với sự tự tin và kiêu hãnh:
- Tôi là Hoàng Phong Hạ, xin hỏi cô là……?
- Thôi đi! Cô chẳng phải diễn kịch đâu Triệu Thuỳ Linh! Muốn diễn trước mặt Hanaka này đâu có dễ. Chúng ta nói chuyện ở đây không hợp, đi với tôi, Okay?
- “………….”! – Nụ cười trên môi nó vụt tắt, đôi mày cau lại rồi bước theo Hanaka.
———————–
Chiếc siêu xe của Hanaka đưa nó ra vùng ngoại ô, dừng lại ở một căn nhà nhỏ có vẻ đã bị bổ hoang. Nhưng nó biết rõ lí do tại sao: Hanaka đang cố cắt đuôi chiếc xe phía sau!
- Nói được rồi chứ? – Nó lên tiếng
- Cô có biết Moroboshi Dai ở đâu chứ?
- Biết thì sao mà không biết thì sao? Tại sao tôi phải trả lời cô? – Nó nhìn Hanaka với cái nhìn đầy thách thức.
“Bốp” – Hanaka không ngần ngại vả cho nó một cái bạt tai thật mạnh. Đôi môi mím lại đầy căm phẫn.
Nó đưa tay lên ôm lấy bên má đỏ ửng bị hằn vết 5 ngón tay, rồi lau đi vệt máu nóng mới rỉ, hàm răng nghiến mạnh thể hiện sự tức giật tột độ. Rốt cuộc sau 5 năm, nó vẫn bị Hanaka sỉ nhục sao? Không đời nào!
“Bốp” Một cái bạt tai tiếp theo lại vung ra khiến cho Hanaka gần như vẹo cổ. Cô ả sững sờ ôm lấy mặt mình, trừng mắt nhìn nó.

- Hanaka ơi Hanaka! Cô nghĩ tôi còn là con nhỏ để cô bắt nạt à? Cô lấy tư cách gì mà đánh tôi? Tôi không phải là đồ chơi cho các người chà đạp, không phải là món đồ để các người muốn chơi thì chơi, muốn bỏ là bỏ! Cô quên tôi là ai rồi sao? Tôi là Hoàng Phong Hạ, không phải Triệu Thuỳ Linh!
- Ngu ngốc, cô là ai tôi không cần biết, chỉ cần biết cô là con bé ngu ngốc nhất thế gian! – Hanaka bật khóc, khóc trong uất hận: Tôi có được tin tức của cô 2 năm về trước, thật sự tôi đã rất thắc mắc là vì sao cô lại không quan tâm đến sự sống chết của Sawada, nhưng giờ thì tôi hiểu rồi cô và Dai, hai người đang hạnh phúc lắm!
- Chẳng phải cô cũng rất hạnh phúc bên Shin sao? Hà cớ gì tôi lại đi mộng tưởng tới người đã bỏ rơi tôi, người nhẫn tâm đẩy tôi xuống vực, người đã nói “Tôi ghét cô” với tôi chứ? Tôi không mặt dày thế được! – Nó chẳng thèm biện minh mà nói thẳng thừng, trên khuôn mặt không hề biểu lộ cảm xúc nhưng dưới cái cổ lọ của chiếc áo nó đang mặc là những đường gân chằng chịt như những nỗi đau hiện về.
- Gì cơ? Ai đẩy cô xuống vực? Đừng có đùa như thế! – Hanaka kinh ngạc
- Còn ai vào đây chứ! – Đáp lại thái độ của Hanaka, nó chỉ cười chua chát: Tôi thật sự rất muốn bản thân mình chết đi nhưng mà tôi biết tôi phải sống, tôi phải cho các người thấy bản lĩnh của tôi!
- Không phải là sự thật đúng không? Cô đang bịa chuyện đúng không? – Hanaka vẫn còn kinh hãi
“Không phải sự thật đúng không?” “Là bịa đặt đúng không?” – Đây cũng là câu hỏi mà không biết nó đã tự đặt ra bao nhiều lần. Nó cũng muốn đây không phải là thật, là nó ngủ mơ bịa đặt nhưng mà cho dù là thế thì việc tránh khỏi đau lòng là có thể sao. “Ông trời ơi! Tôi không cần biết gì nữa, không cần yêu ai nữa, không cần ai yêu nữa, tôi chỉ cần bản thân tôi thôi, làm ơn cho tôi cuộc sống bình yên như lúc đầu được không?”
Hanaka cúi đầu. Rốt cuộc đang xảy ra chuyện vậy? Đột ngột cô ả tựa lưng ra ghế sau, nói nhàn nhạt:
- Này Thuỳ Linh! Tôi rất ghét cô, cứ tưởng như nếu tôi sống trên đời thì cô phải ở địa ngục. Tôi là Nữ thần quận chúa, nhan sắc so với cô không hề thua kém nhưng những gì tôi muốn đều thuộc về cô. Và rồi tôi tìm cách hại cô, làm đủ mọi thứ tồi tệ nhất để loại trừ cô. Tôi muốn thắng cô! Về tất cả mọi thứ!
- Cô gặp tôi để nói chuyện này à? Hay đến để cười nhạo tôi?
Không trả lời câu hỏi của nó, Hanaka chỉ lắc đầu cười. Gió đồng nội nhè nhẹ thôi làm giảm đi sự căng thẳng của hai cô gái.
- Sau này tôi mới biết dù cô có biến mất thì mọi chuyện cũng chẳng thay đổi. Và kẻ thua cuộc vẫn là Hanaka này! Đôi lúc tôi tự hỏi tại sao tôi lại thua một con ngốc như cô chứ?
Bốc hoả! Thật sự là đủ lắm rồi, “ngốc, ngốc, ngốc:” một tiếng ngốc, hai tiếng ngốc. Nó đâu phải là bao cát chứ, khác với trước đây nó luôn đặt lòng tự trọng, tự tôn của mình lên hàng đầu. Không thể chấp nhận được việc này, nó đằng hắng:
- Tôi ngốc chỗ nào?
- Ngốc khi không tin người mình yêu! Ngốc khi tự lừa dối mình! Một người như cô “ngốc” là nói giảm rồi! Thật ra……không phải Sawada làm việc đó với cô đâu! Tôi chắc chắn đấy bởi vì anh ấy chưa gặp lại cô đã bị ngất rồi! Có thể mọi chuyện là do Moroboshi mà ra cả!
Nó sững sờ, cổ họng tắc nghẹn. Theo lời vị Pháp thuỷ kia nói thì lời Hanaka là thật vậy Dai là kẻ gây ra tất cả mọi chuyện sao? Cậu bạn baby của nó sao có thể làm thế? Sao có thể bán đứng bạn bè như vậy? Nhưng người xung quanh đều cho mình là đúng, rằng lời mình là sự thật, vậy thì nó có thể tin ai?

Chap 60: Biến cố

Đã vào tháng 10, mùa đông đã đến và tuyết đã bắt đầu rơi. Gió cứ thế rít từng cơn lạnh lùng, quất từng đợt lên khuôn m
ặt những người đi đường. Cái lạnh run người càng mang lại vẻ đìu hiu và lạnh lẽo cho Shine. Lâu đài cổ kính bị bao bọc bởi những lớp sương muối và tuyết rơi ngày một dày. Từ 5 năm trước lâu đài đã chẳng còn có lấy một nụ cười, một niềm vui, cuộc sống của những con người trong này chỉ như những cỗ máy vô cảm, chỉ được cài đặt chương trình làm việc. Vốn dĩ với cuộc sống vương giả ở đây, lâu đài đã chẳng có một chút gì gọi là sức sống, chỉ là từ ngày lão quan Tsura nắm quyền Shine đã trở thành Dark, nó trở thành nơi đen tối và bẩn thỉu nhất – một nơi âm u, tăm tối chất chứa tà niệm và ma quỷ.
Đã quen với khung cảnh ảm đạm như vậy nên hắn chẳng có thái độ gì ngoài việc thở dài, đôi mắt hổ phách hướng ra màn tuyết và nhìn về phía xa xăm. Tuyết trắng xoá, bay lả tả trong gió. Lòng dạ con người đen tối và dối gian. Nếu như tất cả đều trong sạch giống băng tuyết, trên đời đã chẳng còn từ hận thù và toan tính.
5 năm sống trong Shine như một tù nhân Vip, chưa ai từng thấy hắn mở miệng đòi hỏi hay phản đối. Người ta tưởng rằng hắn chấp nhận, rằng hắn buông tay. Không ai biết được rằng hàng ngày hắn đều phải kiên cường chống lại tử thần, hàng ngày phải xác định rõ nước uống của mình lấy từ đâu, loại gì, thức ăn là thế nào, được làm từ cái gì. Sự cảnh giác đều được đưa lên mức cao nhất, khi ngủ cũng ngủ không sâu, chỉ cần một tiếng động nhẹ thôi, đôi mắt sẽ mở ra và không nhắm lại nữa. 5 năm qua, hắn đã sống như thế, sống mà không có người thân, không có sự động viên, cổ vũ, không có sự an ủi càng không có thứ gọi là an toàn. Hắn cứ như một con chim bị nhốt trong lồng, ăn, ngủ đều phải dè chùng và quan trọng nhất là không biết khi nào mình sẽ bị giết thịt. Thế nhưng, cuối cùng hắn cũng đợi được đến ngày này, cái ngày mà hắn lật đổ mọi thứ và tung bay, cái ngày con chim xấu xí trút bỏ bộ lông bẩn thịu để trở thành một con phượng hoàng kiêu hãnh. Ngày hắn chờ chính là ngày hôm nay, ngày 29 – 10.
Tiết trời thật lạnh, hắn thở mạnh một cái rồi quấn chặt thêm cái khăn len trên cổ. Đây là một chiếc khăn màu xám, nó có lẽ là cùng bộ với chiếc áo len đen hắn đang mặc. Bộ đồ này chẳng có gì đặc biệt ngoài việc nó hoàn toàn được đan bằng tay, trên đó thoang thoảng một mùi thơm dễ chịu, không phải mùi nước hoa mà là mùi thơm của con gái, hương thơm nhẹ nhàng và êm dịu giống hệt như mùi hương cát cánh quyện lẫn với sương. Hắn không biết ai đã đan tặng cho mình, chỉ biết chắc một điều là trước đây hắn đã rất quý trọng nó, nếu không hắn sao có thể tìm được nó ở vách tường mật cùng với bức ảnh duy nhất liên quan đến quá khứ chứ!
Ở một nơi khác, nó cũng đang ngắm nhìn tuyết rơi ngoài sân. Tuyết trắng tinh khôi lại khiến nó nhớ đến đêm Giáng Sinh năm ấy, ngày ấy tuyết cũng rơi nhiều thế này, chỉ là không biết giờ này hắn đang làm gì. Nó lắc lắc cái đầu rồi nắm lấy tách cà phê đen uống một hơi hết sạch. Quá đắng! Đắng đến mức lưỡi tê rát nhưng nó lại cảm thấy hài lòng, nó không uống được rượi nên đành phải dùng cà phê đen. Nhớ lại câu nói của Hanaka lòng nó lại thấy nhói đau nhưng nó không hề gặp Dai để hỏi cho rõ càng không có chuyện chất vẫn cậu, nó đang chờ, đang đợi, chờ đợi một ngày cậu thú nhận với nó. Nó hiểu Dai, cậu ấy không xấu xa chỉ là có phần ích kỉ giống như con nít và hẳn là cậu ta cũng đã bị sự hối hận giày vò nhiều rồi. Nó kiên nhẫn đợi dù biết rằng thời gian là quý giá, vẫn chờ trong khi chính bản thân nó cũng rất nôn nóng. Gió vẫn đang gào thét, tận sâu trong lòng nó cảm thấy có chút bất an.
- Sắp có biến cố lớn rồi! – Nhật Nam từ đằng sau bước đến rồi đứng lựng trước cửa sổ giữa phòng khách, ngay bên cạnh chỗ nó đang ngồi. Đôi mắt anh hướng thẳng ra phía màn tuyết đầy suy tư, cặp mày chau lại thể hiện mức độ của vấn đề anh đang suy nghĩ.
- Biến cố lớn? – Nó nhìn Nhật Nam với đôi mắt tò mò.
- Nhìn xem! – Vừa nói Nhật Nam vừa chỉ tay ra phía ngoài cửa sổ.
Theo hương chỉ của Nhật Nam, nó cố mở to mắt ra nhìn nhưng nó chẳng thấy gì gọi là đặc biệt, chỉ có những cơn gió đông đang thổi và tuyết bay tứ tung.
- Quên mất trình độ của em mới là năm thứ nhất! – Nhật Nam xoay người, xoa đầu nó, ánh mắt hiện lên vài tia đau lòng.
- Anh hai! Có chuyện gì vậy? – Nó lo lắng nhìn Nhật Nam rồi lại nhìn ra phía cửa sổ. Nãy giờ nó đã cảm thấy bất an rồi, thêm thái độ của anh nó nữa nó càng trở nên bứt rứt và lo lắng. Nó sợ!
- Đừng lo! Ổn cả thôi! – Nhật Nam hôn nhẹ lên trán nó rồi bước đi, anh vẫn luôn bí ẩn là thế, luôn muốn giữ kín nguy hiểm để tự mình gánh vác, điểm này anh và hắn rất giống nhau nhưng thế mới là đàn ông đích thực, mạnh mẽ và quyết đoán là thứ Thượng Đế dành cho phái mạnh, chẳng nhẽ mỗi khi nguy hiểm phái mạnh lại kéo gấu váy phụ nữ hay sao?
Nhìn theo bóng anh nó khẽ nhíu mày rồi lại tiếp tục nhìn ra phía cửa sổ. Mọi chuyện vẫn diễn ra hoàn toàn bình thường. Biến cố mà anh nói đến rốt cuộc là gì? Nó không tự chủ mà nuốt nước bọt.
————————-
7 giờ tối, tại Shine.
Hắn ngồi ung dung đọc sách trong phòng, ánh đèn điện sáng toả khắp căn phòng với một màu trắng ảm đạm và mờ ảo. Nói là đọc sách nhưng chẳng có lấy một chữ thấm vào đầu, hắn đang chờ đợi.
“Cốc, cốc” – Tiếng gõ cửa phát ra.
Hắn nhếch mép cười, quăng quyển sách lên bàn: “Đến rồi!”
- Vào đi, cửa không khoá!
Hanaka bước vào với một chiếc khay bằng bạc có chứa một bát thuốc. Hơi thuốc thơm nồng, dịu dàng thoang thoảng bay khắp gian phòng. Thuốc có màu vàng mật, hơi sánh và đặc. Nhìn qua có thể cho rằng đây là thuốc bổ nhưng thật ra đó lại là thuốc độc. Một thứ độc dược có thể giết người ngay tức khắc, một thứ độc dược mang có vỏ bọc là thuốc tẩm bổ.
Hắn liếc nhìn Hanaka rồi lại nhìn bát thuốc đó, trên môi lại hiện hữu nụ cuời ma mãnh. Gác chân lên bàn, hắn vờ hỏi:
- Gì vậy?
Hanaka nuốt nước bọt nhìn hắn rồi lại nhìn bát thuốc trên tay. Cô ả biết mình đang sợ, đang run rẩy, bằng chứng chính là thời tiết bên ngoài rất lạnh nhưng bàn tay và trán cô ả đang lấm mồ hôi. Nhớ lại mệnh lệnh của lão cha hồi nãy, cô ả không khỏi rùng mình. Trên tay cô ả là thuốc độc, cô ả đương nhiên biết điều đó. Lão cha cô ả đang định làm gì cô ả cũng rất hiểu. Lão ta muốn Hanaka giết hắn bằng thuốc độc, đồng thời muốn kiểm chứng sự trung thực và lòng trung thành của cô ả, ngược lại nếu cô ả không làm hậu quả ắt hẳn là cái chết, một cái chết tàn khốc.
Hắn thản nhiên nhìn Hanaka rồi kín đáo liếc nhìn chiếc camera trên nóc tủ, hành động khéo léo đến mức chẳng hề có ai nhận ra. Rồi hắn nhún vai, đứng dậy, dành lấy cái khay bạc trên tay Hanaka mà để lên bàn, chỉ thẳng vào bát thuốc, tiếp tục hỏi:
- Đây là gì?
Hanaka nuốt khan, tư tưởng đấu tranh dữ dội, cuối cùng cô ả mở miệng:
- Là….là…..thuốc…..thuốc..bổ dành…cho….dành cho…anh!
- Thuốc bổ?- Hắn nheo mắt, nhìn bát thuốc rồi cười như đang trêu chọc Hanaka. Bàn tay bứng lấy bát thuốc đưa đến miệng.
Từ một gian phòng tối tăm, lão già Tsura hồi hộp nhìn hắn đón nhận cái chết, dưới bộ râu rậm đang nở một nụ cười độc ác. Cái gai sót lại trong mắt lão sắp được nhổ ra rồi!
Thế nhưng, ngay khi vừa định uống bát thuốc thì Hanaka đột nhiên dùng tay dành lại, khuôn mặt nhúm lại đau đầy đau khổ và sợ hãi, nước mắt chỉ chực trào ra.
Hắn không hề ngạc nhiên trước hành động của Hanaka, chỉ xem xét xem chiếc áo len của mình có bị dính thuốc hay không. Sau khi chắc chắn là chiếc áo vẫn còn sạch sẽ hắn mới nói:
- Không sao đâu! Anh đã thổi rồi! Đưa đây cho anh! – Hắn cố lớn giọng để âm thanh lọt được vào thiết bị trên nóc tủ kia.
Tsura khẽ thở phào.
Hanaka ngơ ngác trước lời nói của hắn. Hắn chưa từng xưng anh với cô ả, đừng nói là với giọng điệu thân mật thế kia. Nếu như là trước đây hắn sẽ chẳng để tâm đến cô ả nữa và ra hiệu cho cô ả ra ngoài, nhưng tại sao lần này lại……
- Hay …..hay là hôm nay đừng uống nữa! Dù sao….dù sao …anh….anh cũng đâu có bệnh….bệnh tật gì!- Hanaka lắc lắc đầu, đôi chân mềm đến nỗi sắp khuỵ ra. Cô ả muốn gải thích nhưng lại không thể.
Hắn tiến đến gần Hanaka, một tay khoác lấy vai cô ả, tay còn lại đón lấy bát thuốc trong bàn tay run rẩy của Hanaka rồi tu một hơi cạn sạch.
Hanaka tròn mắt nhìn hắn, rồi từ tròng mắt chảy ra vô số lệ. Bàn tay cô ả buông thõng, cả người dựa vào thân người tráng kiệt của hắn. Tại sao? Chẳng phải cô ả đã cố cản rồi sao? Từ bây giờ cô ả sẽ không thấy hắn nữa ư? Hắn sẽ chết sao? Không thể nào!

Đặt chiếc bát trống trơn không còn lấy một giọt thuốc lên chiếc khay bạc với hướng thẳng về chiếc camera như để khẳng định mình đã uống sạch. Hắn nhẹ nhàng lau nước mắt cho Hanaka:
- Ngốc quá! Không cần cảm động đến nỗi phải rơi nước mắt thế này đâu! – Phải nói là để nói được những lời này hắn đã phải khó khăn lắm, cảm giác thât sự mắc ói. Không phải là vì đối tượng là Hanaka mà có chết hắn cũng không tin mình nói được những lời sến sủng này.
- Anh…..!
Hanaka còn chưa kịp dứt câu, hắn đã kéo tay cô ả lại, vờ đặt lên má cô ả một nụ hôn nhẹ nhưng thực ra lại thì thầm vào tai cô ả một câu nói nhẹ như làn gió:
- Đừng lo! Tôi sẽ cứu cô!
Rồi hắn buông cô ả ra, tiếp tục màn kịch:
- Em đem bát đi đi!
Hanaka vẫn còn sững người vì hành động của hắn thì nay đã thoát khỏi giấc mộng, nhanh chóng bưng khay ra ngoài. Cánh cửa đóng lại một tiếng cạch, cũng giống như một tiếng động báo hiệu cảnh quay đã cắt. Thu lại bộ mặt giả tạo để trở về nét lạnh băng thương ngày, hắn liếc nhanh lên chiếc camera. Khi chắc chắn nó đã bị ngắt tín hiệu và ngừng hoạt động, hắn mới thọc tay vào vào cổ họng và lôi ra một cục đá màu mật ong ném thẳng xuống sàn nhà. Đây chính xác là thứ thuốc độc ban nãy hắn đã uống nay bị hắn cho đóng thành băng. Câu nói ” Núi cao còn có núi cao hơn” so với trường hợp này hoàn toàn đúng. Tsura đã thâm hiểm và ranh mãnh mười lần thì hắn lại mưu mô và khéo léo đến trăm lần. Lão muốn khử hắn ư? Không dễ!
Lấy từ vách tủ bí mật ra một thiết bị có gắn tai nghe, hắn trèo lên giường và nhắm mắt tiếp tục chờ đợi. Từ trong tai nghe phát ra một âm thanh rợn người, đó chính là tiếng cười của Tsura:
- Hahahahahahaaaa! Cứ tưởng tài giỏi bao nhiêu, cuối cũng cũng chỉ là một thẳng nhóc vắt mũi chưa sạch! Muốn đ
ấu cùng Tsura này ư? Chưa đủ trình đâu!
- Vâng! Cha chính là Nam thần bệ hạ của thế giới này! Đương nhiên hắn không thể địch lại rồi! – Ichida nịnh nọt.
Thật buồn cười thay cho hai cha con thâm hiểm nhà Tsura. Chúng không biết rằng mọi kế hoạch và lời nói của chúng đều bị hắn nắm trong lòng bàn tay.
Khoé môi nhếch lên một nụ cười ma mị, hắn rút tai nghe ra và kéo chăn: “Người thẳng kẻ thua còn chưa biết là ai đâu! Cuộc đấu mới chỉ mở màn thôi!”
Rồi hắn lại lấy từ trong vỏ gối bức ảnh quá khứ, nụ cười trên môi ngay lập tức vụt tắt và thay vào đó là anh mắt đượm buồn: “Tôi sẽ tìm được bạn! Sớm thôi! Hãy chờ tôi!”
Nó đang vùi mình trong bàn sưởi thì chợt giật mình. Quay đầu nhìn khắp bốn phía nhưng lại chẳng có ai. Nó gõ đầu rồi tiếp tục gục xuống, thế nhưng tim nó chợt đập nhanh, từ sâu thẳm nơi nào đó phát ra một câu nói đầy nhẹ nhàng, xa xăm nhưng rất rõ ràng: “Tôi sẽ tìm được bạn”. Bất giác, khoé môi nó co giật và vô thức phát ra câu nói: “Tôi sẽ chờ, chờ cho đến khi bạn tìm thấy tôi!”

Miku Ohashi - Azumi Mizushima - Akiho Yoshizawa

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

Pair of Vintage Old School Fru