pacman, rainbows, and roller s
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Công chúa băng và hoàng thái tử - trang 11

Nó ngồi trên ghế chờ cùng Miu , Bảo thì đi đâu đó gọi điện thoại cho Vỹ . Vẻ mặt cậu hết sức căng thẳng . Bầu không khí u ám bao trùm . Tiếng loa phát thanh từ trong vọng ra .
” Sau đây xin mời những hành khách đi chuyến bay sang Anh . Xin tập trung về phòng soát vé ”
Nó chuẩn bị đi vào trong . Ôm Miu một cái thật chặt . Nó đi máy bay cá nhân nhưng máy bay lại đặt ở sân bay . Trạm dành cho máy bay cá nhân đậu . Xách túi xách đứng dậy . Mấy người theo nó trên máy bay xuống xách đồ . Giọng họ kính cẩn cúi đầu nói chuyện với nó .
- Công chúa , tới giờ bay rồi . Mời công chúa lên máy bay ạ .
Mọi người gần đó đếu ngoái đầu nhìn . Những người làm tập trung thành một hành dài khoảng 8 người cúi chào .

.
.

Định vỹ nhìn cô gái trước mặt mình , do cô ta đội nón nên không nhìn rõ mặt . Vội xin lỗi rồi chạy ngay vào trong . Cô gái ấy cũng quay đầu chạy theo Vỹ . Gọi với theo .

- Vỹ chờ em với .
Hắn đứng lại nhìn cô gái ấy , giọng lạnh như băng khốc cất tiếng :
- Xin lỗi rồi còn muốn gì , tôi quen cô sao .
- Quen .
- Khi nào . Tôi đang bận không rảnh tiếp chuyện với cô .
- Em là Sally , là hôn thê của anh . Anh chẳng phải đến đón em sao .
- Hôn thê , đón cô . Buồn cười thật .

Hắn nói rồi chạy biến luôn vào trong . Cô gái ấy cũng chạy theo . Nét mặt tuyệt vọng nhìn theo hắn , nhưng bổng chốc vui lên khi hắn chịu dừng lại . Điện thoại hắn reo liên hồi . Là Bảo ,hắn vội bắt máy
- Cô ấy đi chưa .
- Nhanh lên sắp lên máy bay rồi .
- ừ tớ đến rồi . Bảo cô ấy chờ một tí .
.
.
.
Nó bắt tay với Bảo rồi quay sang ôm Miu cái cúi cùg như thể xa nhau mãi mãi vậy . Trong lòng nó chợt dâng lên nỗi buồn man mác không rõ lí do .
Bước vào trong . Thời gian quay nhanh , nhanh dần rồi dừng lại .
7:56 a.m.
Máy bay chuẩn bị cất cánh . Quay đầu nhìn lại lần cuối , chân vô thức bước đi . Nước mắt cũng vô hình mà rơi theo . Miu cũng khóc . Gạt giọt nước mắt đang lăn nó nhìn Miu cười , giọng lạc đi
- Khi nào rảnh sang thăm tớ nhé .
Nhỏ chỉ gật đầu rồi chạy lại ôm nó .
- Khi tớ rảnh tớ sẽ về đây chơi lâu hơn . Lúc đó thì đừng có than là tớ lấy hết thời gian của hai người đấy
- Khi nào Nguyệt .. à không Joe quay lại thì tôi tặng Miu luôn cho đó – Bảo cũng ôm lấy hai người .
- Ừ khi đó thì đừng có dành đấy nhé . Đi nhé .

Bóng nó từ từ xa dần . Miu ôm lấy bảo khống lấy khóc để . Hắn vừa chạy tới nơi .
Chậm rồi , chậm thật rồi . Đau , đau lắm . Cảm giác như ngày nó mất .

Hộp quà trong tay ánh lên nét đẹp của những viên đá . Là dây chuyền . Hắn định tặng cho Joe sợi dây chuyền do nó chọn . Hắn không biết mình đang nghĩ và làm gì mà lại lấy sợi dây ấy . Nhưng hắn không hối hận khi tặng nó cho joe .

Bảo nhìn hắn cười buồn . Một năm trước hắn đã từng đánh mất cơ hội . Một năm sau hắn vẫn là người đánh mất cơ hôi . Đúng là cuộc đời mà đâu có gì hoàn mĩ cả . Nó còn sống thì hắn lại đau khổ . Nó quên đi những thứ liên quan đến hắn thì hắn lại nhớ tất cả những gì đã gây ra cho nó . Hai người gặp nhau , đi chơi biển cùng nhau nhưng lại không biết nhau . Ăn chung một nơi từng ăn trước đây cũng ngồi cùng một bàn thế nhưng lại xem nhau là người xa lạ . Phải chăng số phận đã định sẵn rằng nó và hắn chỉ có thế . Chỉ nhìn nhưng lại vô tình không thấy . Là bạn nhưng lại không thể yêu hay không . Hay còn điều kí tích gì chưa xảy ra .
8:00 a.m

Máy bay cất cánh , hắn tuyệt vọng nhìn theo cánh máy bay xa dần rồi biến mất . Bảo dìu Miu lại ghế ngồi . Đưa cho nhỏ lon nước vừa mua , hắn đứng đó – nơi nó vừa đứng , Chiếc nhẫn đeo ở ngón áp út lấp lánh ánh sáng . Hắn ngồi ở ghế gần Miu , giọng ấm áp nhưng đầy đau khổ ,
- Đi rồi sao , đi thật rồi . Lúc nào cũng chậm như vậy sao
- Là do cậu không nhanh chân thôi .

.

Ai là người nói câu đó .
Còn cô gái tên Sally thì sao . Cô ta có xuất hiện ở chỗ hắn hay không .?
Vậy thì mời bạn đọc chap sau nhé .

- Là do cậu không nhanh chân thôi .

Lời nói đó nhờ thanh âm của loa phát thanh phát ra . Bên trong một thân ảnh bước ra . Dáng người cao , mảnh mai ,bước đi kiêu hãnh của một bậc quý tộc cao sang . Mỗi bước chân của cô làm cho thời gian như ngừng trôi .
Mọi người sững sờ nhìn vào bên trong . Giọng nói ấy vừa dứt từ bên trong cánh cửa một người bước ra .
Hắn nhìn nó , đôi mắt vui vẻ lạ thường .
Hộp quà trong tay cũng vui vẻ . Miu cười ,cười thay cho tiếng khóc ,cười cho nó . Nhỏ ôm chằm lấy nó.Miệng không ngừng cười nói .
- Cảm ơn cậu ở lại .

Nó khẽ nhìn hắn, khựng lại vài giây bởi nụ cười của hắn . Giống lắm,giống nụ cười của người trong giấc mơ .

Nó quay sang nhìn Bảo đang cầm trên tay hộp khăn giấycho Miu lao nước mắt nhưng có lẽ giờ không cần nữa , một tay cậu cầm lấy hộp trên ghế chờ đưa cho nó , nó quay lại cũng là vì hộp này . Sáng bà quản gia đưa cho nó nói là có mấy khung hình , vài thứ cần cho nó . Nếu sao này muốn tìmtới sẽ không phải tốn thời gian nên nó mới cầm ai ngờ đâu lại bò đây , tính là sẽ bỏ lại nhưng biết đâu sao này cần dùng nên mới quay lại lấy . Thả nhỏ ra đi tới chỗ của hắn , hắn cứ nghĩ là nó đi mất rồi . Cứ nghĩ là mình chậm một bước.

- Cậu ở lại phải không .
- Không có ,chỉ quay lại lấy đồ thôi .
- À , tặng cậu . – hắn đưa nó hộp quà trên tay mình .
- cảm ơn . – nó nói rồi cười với hắn , hai mà lúng đồng tiền của nó khoét sâu trên gò má trong thật đáng yêu . Đôi mắt xanh da trời nhìn người con gái chạy từ xa đến . Trên người cô ta đầy mồ hôi . Mồ hôi ướt chày xuống mắt cay xoè . Vừa chạy tới vừa thờ gấp vừa hỏi hắn . Chiếc mũ lưỡi trai cụp xuống che khuất gương mặt nhưng lại khiến nó ngờ ngợ vì nó giống gì ấy .

- Vỹ anh bỏ em lại sao .
- Ai vậy – miu thấy cô gái lạ liền hỏi .

Nhỏ thật sự muốn biết là ai . Hắn dám đi tạm biệt nó mà dẫn gái theo thì thể nào cô ta cũng tan sát với nhỏ cho coi . Chưa kịp làm gì thì nhỏ một phen kinh hồn khi cô gái ấy tháo nón ra . Nó cũng khựng lại . Là gương mặt ấy . Gương mặt của nó .
Nhếch mép cười nhạt một cái . Nó khua tay trước mặt hắn . Hắn giờ đang trong trạng thái chết lâm sàn . Nhìn trân trân lấy Sally .
Miu hắng giọng hỏi ngay .

-Cô là ai .
Cô gái ấy ngước lên , tháo chiếc nón ra khỏi đầu .
Mọi người một phen ngạc nhiên khi cô gái ấy tháo nón ra . Là gương mặt ấy , gương mặt giả tạo của nó . Cười nhạt một cái . Nó biết người này là ai rồi . Hắn và Bảo rơi vào trạng thái chết lâm sàn ,đứng yên như người bất động . Miu sao pohút ngỡ ngàng cũng quay lại chờ câu trả lời của cô ấy lạ .

- Tôi á ,tôi là Sally là hôn thê của Vỹ
- Anh có hôn thê rồi à . – nó nghe Sally nói thế liền hỏi hắn . Sally giờ mới chú ý tới nó , gượng mặt cô bắt đầu trắng dần ,vẻ mặt sợ sệt đó hiện rõ trên từng cử chỉ . Nó thấy vẻ mặt ấy chỉ cười . Nụ cười đẹpnhư mặt trời của mùa thu nhưng lại đầy tia nguy hiểm .Nhìn hắn nó hỏi .
- Tôi ….chỉ mới biết thôi . – hắn sao khi dẹp đi nét mặt ấy thì quay lại trả lời nó .

Nó nói gì chỉ gật gù tỏ vẻ hiểu . còn Sally thì đi tới chào nó. Cô ta cúi đầu thấp xuống hơn một tí nhưng vẫn cảm nhận thấy ánh mắt cuả nó đang nhìn mình . Nó chỉ giơ tay ra hiệu cho cô ta không cần làm thế .
Miu trợn mắt nhìn nó, một cái giơ tay , Sally đã ngứoc lên , tính tò mò lại trỗi dậy trong nhỏ , bất giác nhỏ hỏi
- Cậu quen cô ta à .
- Ừ , cô ta là Sally , quận chúa của Nam tước Chirt . Trứoc đây từng quen nhau , còn suýt là ngừoi nhà nhưng giờ thì không phải .

Nhỏ chỉ gật gù tỏ vẻ hiểu , nó cũng không nói gì chỉ ôm lấy mọi người chào tạm biệt . Tới lượt Sally thì ghé sát tai cô ta nói nhỏ .
- Mọi người chờ cô ở Anh Quốc nhé . Ngày 23 , tuần sau nếu không có mặt thì đừng trách . Chuyện này tới tai dì thì tôi không chắc đâu nhé .

Mọi người vẫy tay chào tạm biệt nó . Bóng nó khuất dần . Mọi người cũng ra về . Duy chỉ có Sally là đứng đó . Giọng nhỏ đay nghiến nhìn theo nó rủa thầm
” Dám đem nữ hoàng hù dọa tao sao . Đồ đê tiện ”

Máy bay khuất dần trên bầu trời cao . Lặng lẽ ngắm những dòng nước đang tuôn trào ngoài đường . Mưa , mưa nhạt nhòa …
Mưa như trúc hết tất cả những đau thương những buồn phiền .

Hắn lái xe chạy thẳng ra biển . Phải mất đến vài tiếng , xe mới dừng lại .
.
Lạnh …
Mặn …
Ấm ….

Ngày nó đi mưa cũng rơi nhiều , ngày Joe đi mưa cũng đầy ấp những con đường . Nắng nhạt , mưa nhòa ,
Nước mắt bỗng dưng trực trào nơi khóe mi . Tưởng rằng sẽ không khóc khi đến đây . Nghĩ rằng sẹ chẳng đau khi nhớ đến .” Nhưng anh chẳng thể nào quên em . Ngày sinh nhật định mệnh . ”

Hắn đứng đó ngắm mặt trời lặn cho đến khi điện thoại reo đến chuông thứ ba mới bắt lên . Nét mặt cao có xen lẫn khó chịu hiện rõ . Thanh âm của hắn bỗng chốc thay đổi đột ngột khi nghe máy .
- Có chuyện gì vậy ạ .
- Con về nhé .
- Vâng .

Chị chờ có nhiêu đó , hắn cúp máy njgay lập tức . Nháy mắt với sóng , tạm biệt biển . Chột nhận ra rằng giữa nó , hắn và Joe như có sợi dây vô hình vậy . Nó thích biển , Joe cũng thế . Nó có nhẫn của M và Joe cũng có . Nó không thích ăn kem . Joe cũng vậy . Nhưng hai người với hai gương mặt khác nhau thì sao có thể là một người .
..
.
.

Máy bay cũng vừa đáp sân bay của nứoc Đức xinh đẹp . Nó đột ngột thông báo thay đổi lịch trình bay , khiến nhiều người ngạc nhiên nhưng chẳng có ý kiến gì . Họ luôn tôn trọng quyết định của nó . Vì họ biết điều nó làm luôn có lí do .

Hai chờ nó . Bên ngoài là hai hàng người theo phía sau cứ như bảo vê tổng thống vậy .
Nó một tay cầm điện thoại ,một tay cầm cái hộp quà nhỏ của hắn . Còn hộp lớn thì đưa cho người kéo vali phía sau cầm .
Anh thấy nó liền đi tới bên , ôm chằm lấy nó như hai ngừoi xa cách nhau nhiều ngày lắm vậy á .

Xe riêng của anh từ từ lăn bánh , khung cảnh từ từ lùi dần về phía sau . Ngôi nhà lớn dần dần hiện ra . Anh bất chợt chay chậm dần .
Nó không còn mân mê tai nghe trên tai nữa mà quay sang hỏi anh
- Ông khỏe chứ .
- Không khỏe .
- Không khỏe chỗ nào .
- Chỗ này . – anh nói rồi lấy tay chỉ ngay tim mình , khiến nó bật cười .

- Em đi chơi vui không .
- Vui nhưng anh làm sao Sally có gương mặt đó .
- Cô ta lấy .
- Ừ ,
- Rồi sao
- Tuần sao , ngày 23 cô ta phải về Anh gặp em, Nếu không em cho cô ta gặp dì . Thì chuyện này rất vui đúng không anh .
- Em láo cá lắm đấy . Đem dì ra uy hiếp cô ta nữa đấy .
- Dù sao dì thương em nhất mà .
- Anh biết rồi , biết rồi . Mà lũ nhỏ chờ em ở nhà cùng ông đấy
- Anh đưa chúng sang đây à .
- Ưmh . Mong là ngày đó em đừng gây ra chuyện gì tồi tệ .
- Em là ai mà gây ra chuyện tồi tệ chứ .
- Thôi không đùa em nữa . Vào nhà thôi ông đang đợi .

- Anh cõng em nha .
- Ok công chúa à .
Hai cõng nó vào nhà , lũ trẻ và ông thấy nó thì cười vui . Cũng lâu rồi nó không sang đây thăm ông còn gì .

Buổi tối trời có gió nhẹ , mọi người vừa cùng nhau ăn tối xong . Nó ngồi trên ghế sofa , vừa uống một chút nước ép kiwi do hai làm . Ông ngồi chơi cùng mấy đứa nhỏ . Nó tiện tay cầm sắp giấy với bút chì thiết kế một đôi giày mang .Đơn giản nhưng sang trong . Nhẹ nhàng nhưng thanh cao.

Hai ngồi gần đó , vừa xem mấy kênh tin truyền thông từ láp của mình . Vừa chỉnh lại máy thứ bị sai trong trong tài liệu gởi fax nhanh cho anh hôm kia .
Mỗi người một việc .chẳng ai chú ý tới ai . NHưng lâu lâu họ lại nhìn nhau cười .

Vài ngày nữa là có một vài lễ hội lớn ở đây . Nó muốn xong việc rồi đi tham dự . Dù sao cũng lâu rồi không xem mấy hội ấy .

.
.
.
.

Việt Nam tối nay có mưa rãi rác , gió lớn … ngày nắng gắt …

Tin tức thời sự vừa dứt ,hắn tắt ngay lập tức . Vẻ mặt từ khi về nhà đến giờ chẳng thay đổi . Là nét mặt cao có cố hủ . Vừa dùng cơm xong hắn đã bị triuệ gọi lên phòng khách ngay . Theosau hắn là Sally cô gái gặp ở sân bay . Lúc đầu nhìn thấy mặt nó hắn đã nghĩ đây thật là nó rồi . Nhưng dùng xong bữa cơm này thì hắn khẳng định chắc rằng người này không phải , . Chỉ giống gương mặt thôi .

.
.
.
Ba mẹ hắn ngồi ngay trước mặt hắn , kế bên là Sally . Giọng họ ôn tồn nói khiến hắn tức điên lên được .
- Con biết đấy , Sally là người con sẽ cưới nên hãy đối xử tốt với nó nhé .
Lời mẹ hắn vừa dứt thì nghe một tiếng crack lơn . Cái remose trong tay hắn gãy làm đôi . Giọng hắn giận dữ như thú xổng chuồng gấm gừ .
- KHông đời . Suốt đời này chì có một người là vợ con .
nói xong hắn vứt cái dồ mod đang cầm trên tay đi thẳng lên phòng . Mọi người chì nghe tiếng đóng cửa kêu ” Rầm ” rất lớn khiến ai cũng nhăn mặt .

Ngã phịch xuống giường , đầu giường , trong phòng làm việc , …. khắp nopi7 đâu đâu cũng có hình của nó . Là hinh hắn chụp lén ở biển trước đây . Là hình những ngày đi chơi . Tất cả đều được hắn rữa ra rồi làm khung đặt khắp nơi .
Cầm một tấm hình còn xót lại chưa được đống khung hay người ta cố tình không muốn đóng lại .
Nhìn hình mà nước mắt bỗng rơi .Đôi mắt ấy đang cười . cười rất đẹp , rất hạnh phúc tuy chỉ thoáng qua nhưng cũng đủ làm người ta nhớ mãi . Đưa tay lên đặt lên sống mũi cao dọc dừa của nó, đôi môi nhỏ , đỏ như máu dù chẳng cần son phấn . Làn da trắng như man sứ .
Khẽ nhìn nó trong hình , hắn cười , nụ cười buồn . Giọng ấm áp vang lên mang thoe hơi lạnh lẽo tự trong lòng xuất phát .
- Nhớ em lắm ấy .
-……
- Ba mẹ muốn anh lấy người khác kìa
-……..
- Nhưng anh chỉ cưới em thôi …..
-…..
- Em đi chơi ở đó có vui không . KHi nào ngủ xong thì nhớ nghĩ đến anh nhé .
-…..
…….

Ngoài trời gió nổi lên , giông tố mịt mù . Mưa lại rơi rồi …

Đôi mắt nhắm nghiền lại lúc nào không hay , giọt nước mắt rơi theo dòng duy nghĩ chìm vào khoảng không .

Tiếng đẩy của nhẹ bước vào . Là Sally . Cô cầm tấm ảnh ttrong tay hắn vừa rơi xuống . Cô ngắm nhìn gương mặt ấy thật lâu . Trên gương mặt hắn vẫn còn vươn lại vài giọt nước mắt . Sự đau đớn hiện rõ trên nét mặt ấy

Trong hình là nó , nó đang cười tay còn ôm chặt lấy hắn . Hắn không cười nhưng chỉ cần nhìn qua đôi mắt cũng đủ để biết rằng lúc ấy hắn đang rất hạnh phúc .
Lật lại mặt sau của tấm ảnh . Một dòng chữ được viết bằng bút bi màu đen rất đẹp là chữ của hắn ,nét chự cũng như mang theo nỗi buồn rất lớn i .
” Ngày vợ cùng chồng đi chơi ở trung tâm – Lâm Nguyệt Anh + Dương Định Vỹ * 11-2012 * ”

Cầm tấm ảnh ấy trong tay . Sally ngắm nhìn người con trai ấy thật lâu . Tự cười bản thân ngu ngốc khi chấp nhận yêu một người không yêu mình .
Toan đưa tấm ảnh lên trước mặt , thời gian như ngừng trôi .
1 giây …
2 giây …..
3 giây………
Xoẹt …..

Một vết xé dài trên tấm ảnh , hai người trong ảnh tách ra gần hết phân nửa . Thoáng chốc ….

- Cô đang làm gì trong phòng tôi .
Hắn đột nhiên giật mình thức dậy . Chưa bao giờ hắn ngủ yên giấc suốt năm qua , cứ chập chờn , lúc tỉnh lúc mơ . Sally giật mình vì hắn , cô quay người lại , nhìn thấy Vỹ đang nhìn mình chằm chầm . Chút sợ hãi hiện rõ trên mặt cô khi bắt gặp ánh mắt sat91 hơn dao ,lạnh hơn băng và có thể giết người trong phút chốc . Sally đứng ngơ ra đó như tượng . Hắn bực bội đứng dậy đi tới chỗ cô ta . Nhìn khắp người . Cuối cùng dừng lại ở tay đang để phía sau như giấu thứ gì .

Giựt mạnh tay ấy , là tấm ảnh tấm ảnh của hắn . Nhưng nó chẳng còn nguyên vẹn nữa mà rách ra làm đôi .

Trừng mắt nhìn cô ta . Mắt hắn xuất hiện những sợi nmáu nhỏ li ti . TRong thật dữ tợn .
Bốp chặt lấy chiếc cổ trắng ngần của Sally , hắn ghì chặt người cô ta vào cái bàn gần đó . GIọng như băng , phóng ra người thanh âm khiến người nghe rùng mình lắp bắp . Nếu như ai yếu trim chắc sẽ xỉu ngay cho coi .
- Cô dám xé ảnh , cô muốn chết sao .

Mỗi từ phát ra hắn lại siết chặt cỗ cô ta hơn đến nỗi Sally cố dãi giụa thế nào cũng chẳng có ích , cho đến khi ba mẹ hắn xuất hiện . Can ngăn hắn mới bỏ ra ngoài , không quên ném lại câu nói khiến Sally lo sợ .
- Biến ngay ra khỏi nhà tôi , nếu chưa muốn chết hoặc muốn thành quỉ sống lang thang .

Ba mẹ hắn cũng không khỏi giật mình vì hắn , họ chưa bao giờ thấy con trai họ đáng sợ đến thế này . Phải chăng quyết định của họ là sai hay sao. Nhưng không thể nào , chuyện họ làmlà muốn tốt cho con của họ thôi . Tuyệt đối là không sai .

Sally sợ đến mức không nói được lời nào , chân đứng cũng chẳng vững mà khụy luôn xuống nền gạch .
.
.
.
.

Một ngày mới lại bắt đầu với nó , Hôm nay tuy chỉ là một lễ hội nhỏ trong nông trại của ông thôi . Nhưng mọi người lại kéo đến đây rất đông . Mọi người trong những trang phục hóa trang khác nhau tạo nên nhiều sắc màu thật đẹp . Nó trong bộ cánh ác quỷ màu đen nổi bật . Hai và anh Vũ trong những bộ phục của hoàng tử và thiên thần . Tiếc là hôm nay không có anh Minh nếu không sẽ vui lắm cho xem . Ai cũng tụ tập theo từng nhóm người , đi ra đường biễu diễn . Nó được họ tống đi giữa cùng với lũ trẻ . Bọn chúng trong thật đáng yêu .

Cuộc chơi nào rồi cũng có điểm dừng , . MỌi người dừng lại tại đích đến cuối cùng , ăn chơi , trò chuyện cùng nhau .

Nó đứng gần chỗ mấy cái vĩa hè . Lúc bước xuống thì vô tình mà chiếc giày cao gót lại dính vào mấy thanh sắt của nắm cống khiến nó chẳng sao nhích chân được .

Tình hình ngày một thảm hơn khi ai đi qua cũng nhìn nó chằm , một phần vì nó hóa trang rất đẹp . Một phần là vì đôi giày của nó .

Đằng xa các anh nó đang đi đến , kế bên còn có ai đó . Nó nhìn anh cầu cứu , nhưng anh chì cười nhìn nó .
Đâu đó người lạ mặt xuất hiện , ….
Tay cậu tháo giày giúp nó nhưng chiếc giày lại bị bĩ đế khi nhấc lên khiến nó phải đi chân trần về nhà .

Thanh niên kia thì lùng túng nhìn nó cười trừ , Cả hai nói chuyện với nhau được một lúc thì hai cầm đến cho nó ly nước . THanh niên lạ mặt cũng bắt chuyện rom rã hơn với nó .

- Chào , tôi là Peter , không biết cô là … – Peter chưa hết câu hai và Vũ đã chen vào nói tên nó ngay
- Là Nguyệt Anh .
- Ừmh tên bạn đẹp thật .
- Cám ơn .

Nắng cứ thế , mưa vẫn vậy . Mọi thứ vẫn điều đặn trôi qua theo vòng tròn . Ngày mới nó lại có bạn mới , biết đâu sau này tình bạn ấy lại có thể thành tình yêu lần nữa thì sao .

Buổi đi chơi kết thúc trong im đẹp . Nó lững thửng xách đôi giày cao về nhà . Mấy anh theo sau được một phen cười lăn lộn vì nó .

Hắn bước a khỏi nhà với quần tây và áo sơ mi xanh , mà suốt một năm qua chưa hề thay đổi kiều ăn mặc như thế này mỗi tối . Giản dị , đơn giả hay chỉ là cố gắng nếu kéo hình ảnh của nó vẫn còn bên cạnh mình .

Tiếng nhạc xập xình trong các quán bar lớn . Ít khi nào hắn đến đây nhưng luôn có thẻ Vip trong túi , đơn giản vì hắn là người đầu tư cho quán bar này .

Nốc từng ky rượu cay và nồng , rượu cay nhưng lại chẳng thấm vào đâu so với nỗi đau dài mình chịu . Rượu càng uống chẳng say mà lại càng tình táo .

Bảo khi nhận điện thoại từ quản lí của bar , tức tốc chạy tới ngay . HẮn ngồi trong góc khuất của quán , thầm lặng uống . Chai nằm la liệt trên bàn . Người hắn nồng nặc toàn rượu và rượu .

Cậu ngán ngẩm đi đến bên bàn ngồi , nhấp một chút rượu , cậu thấp giọng
- chuyện gì , sao uống nhiều vậy .
- Ba mẹ bắt tớ cưới Sally
- thì sao chứ không cưới là được
- Suýt tí nữa tớ giết cô ta rồi .

Bảo không nói gì chỉ gật đầu rồi uống rượu cùng hắn , không biết cậu và Mia giấu chuyện nó còn sống là đúng hay sai nhưng đã phóng lao rồi thì sao rút lại được . Cách tốt nhất là cứ để mọi chuyện theo tự nhiên đi . Cho đến khi có thời gian thỉ mọi chuyện sẽ rõ thôi . Cậu cũng chẳng cần phài biết lí do hắn làm thế vì chỉ có một mà thôi . Đừng bao giờ chạm vào những thứ liên quan đến nó .

Bữa cơm tối diễn ra khá êm đềm cho tới khi có sự xuất hiện của người phá đồ mà do ông và mấy anh mời đến khiến nó hậm hực , khó hcịu ra mặt .

————

Vậy người lạ mặt là ai .

Hắn và nó sẽ đi về đâu .

Ngày 23 sẽ là ngày gì .

————————

Sorry mọi người nhé . Chap này ngắn vì mình dạo này khinh khủng , toàn mượn máy nhà người ta onl không hà nên không dám onl lâu này . Thông cảm nhé .

Định viết hôm qua nhưng không có` tâm trạng klhi nghe tin Wanbi Tuấn Anh qua đời . Mọi người nhớ dành một phút tưởng nhờ anh ấy nhé

Sẽ có lúc em là nắng của ngày mai
Và anh sẽ là mây bay trên khoảng trời cao lộng gió
Sẽ có khi em là mưa của gió biển ngoài khơi
Và anh vẫn là gió của nắng sớm mang hạnh phúc cho em .

Bữa cơm tối chẳng vui vẻ gì cả . Mọi người cứ nhìn nó như sinh vật lạ . Dẫu sao thìmai nó cũng đi rồi , mà chẳng ăn được bữa cơm ra hồn . Ông cứ thì cháu ăn đi , lúc thì ba mẹ cháu khỏe không , hay thì nếu cháu không chê có thể lấy tiểu Anh nhà ta làm vợ cũng được .

Cũng chính là câu lấy tiểu Anh nhà ta này khiến nó tí nữa thì phun cả cơm ra ngoài . Nghẹn là điều hiển nhiên , nó đang ăn mà nói đến chuyện cưới sinh là điều không bao giờ nó thích . Tuyệt đối là thế .

Tiếng phản đối kịch liệt bắt đầu từ phía nó , sau đó lại im bặt khi nhìn thấy ánh mắt rất chi là yêu thương của hai và anh Vũ dành cho mình ,nó biết tổng kế hoạch này của hai người à không phải là ba người mới đúng , mà cũng chẳng phải ba người phải là 4 vì nhìn cái mặt tên Peter thộn ra như khỉ ăn ớt khi nghe ông nói thì nó biết là cậu bạn này cũng như nó chẳng biềt gì , điều như thỏ non rớt xuống bẫy của mấy con cáo giờ . Cáo già này quả thật chẳng dễ đối phó tí nào . Phải dùng chiêu mới có cửa gỡ lại .

Nó nhấp tiếp một ngụm nước cam vốn mỗi ngày đều được chuẩn bị sẵn ở bàn , khóe miệng cong lên bất thường làm cho hai và Richard khẽ liếc nhìn , nụ cười càng hiện rõ hơn trên khóe môi nó , đôi mắt nhìn thẳng vào anh trai đang làm bộ làm tịch cầu hòa với nó khi vô tình đụng vào lò lửa đang chuẩn bị cháy . Mùi thuốc súng khắp nơi lan tỏa , ai cũng càm nhận được chì là Peter vẫn còn ngây người bởi nụ cười của nó .
- Anh à , cũng nên lấy vợ rồi nhỉ !. – Câu nói của nó thật sự làm hai shock , không chỉ shock mà còn sặc nữa .
Anh đang uống nước ,nghe nó nói xong vừa sặc vừa ho vẫn chưa kịp phản công thì Vũ cũng chẳng hơn anh tẹo nào . Vẫn nụ cười chết người nó nhìn Vũ đầy ẩn ý
- Anh cũng nên kết hôn với Quyên là vừa !.

Ông cũng nuốt nước bọt cái ực khi hai người kia bị nó cho vố đau . Không biết tới lượt ông sẽ là gì , dù cho ông có là người nghiêm nghị , giàu có thế nào . Luôn được mọi người kính trọng thì với nó ông lại trở nên yếu thế hơn hẳn . Nhìn nó lấm léc ông cười xòa . Nhưng nụ cười chưa bắt đầu đã tắt ngấm luôn mất , nó vẫn ung dung nhàng nhã uống nước ăn trái cây , nhưng lại chẳng quên ông .
- Ông ơi có phải con nên đi đâu đó không nên đến thăm ông không nhỉ ?.

Gì chứ , không thăm ông , ông cần sao . Mà từ từ đã nó không thăm ông có nghĩa là dù có chuyện gì nó cũng không đến . Chỉ nghĩ tới đây thôi ông cũng hận bản thân mình sau lại nghe theo đám nhóc đầu to mà óc thì như trái nho thế này . Hại ông ngồi không được mà đứng cũng chẳng xong . Không khóe chuyện ghép đôi không thành ông lại mất luôn cháu gái thì khổ thân già .

Nhìn mọi người ai cũng ngây ngốc , suy nghĩ lời nó nói mà khiến nó thích thú lạ thường . Vẫn là nó lợi hại chỉ vài câu ngắn gọn đã hạ được một lượt ba cáo già . Chỉ còn một con nữa thôi đang ở Việt Nam xa kia . Nhưng chỉ cần qua ngày 23 nó lại sẽ đến đó tính sổ tan Phong Minh vô công rỗi nghề ấy . Bắt anh đền bù cả chì lẫn chài cho xem

Bar vào đêm khuya người ra vào ngày càng nhiều . Điện thoại hắn cũng nhiều cuộc gọi hẵn .

Bảo chán cái cảnh ngồi đây canh cái tên quái đản này rồi . Trước đây là do cậu muốn biết thử cảm giác theo hầu một người ra sau nên mới chấp nhận yêu cầu làm người hầu cho hắn , khiến cậu phải nhảy từ đại học năm nhất xuống học lớp 11 . Mà cái tên ngồi kế hắn cũng quái thai vô kể 19 tuổi lại thích học lớp 11 , chỉ vì câu nói đơn giản của hắn đã khiến cậu học máu . Lúc cậu học Đại học thì kéo cậu nghỉ , khi cậu học lại 11 thì kéo cậu nhảy cốc lên Đại học , học sao cho nhanh ra trường khiến cậu xấc bất xang bang lắm mới có thể lấy lại tinh thần . Giờ đây , ngày nào có chuyện không vui thì lại lôi cậu ra làm thứ trúc giận .

Trời tối cũng như trời sáng luôn làm kẻ báo hại cậu chẳng được yên thân .

Để hắn nằm trên giường mình , mùi rượu nồng nặc tới máy điều hòa chạy hết công sức cũng chẳng tốt tí gì , nước sịt phòng sịt đến gần hết chai cũng ăn thua .

Mệt mỏi , bực bội , bỏ hắn lại trong phòng , cậu đi ra ngoài . Không quên đóng cửa cái Rầm . Còn hắn thì dù say hay tĩnh cũng chì nói có mỗi câu nói mà ngày nào cũng nói klhiến Bảo chỉ biết lắc đầu
” Nguyệt Anh ,anh xin lỗi là anh không tốt ”
” Là anh không tốt ,xin lỗi em mà ”

Tsuna Kimura - Azumi Mizushima - Miku Ohashi

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ