XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Công chúa băng và hoàng thái tử - trang 13

Thời gian cứ trôi nhanh . Xe của hắn cũng chạy với vận tốc không nhỏ . Bầu không khí đêm lạnh , tiếng gió như gào thét ngoài cửa . Chiếc xe vẫn chạy với vận tốc kinh hoàng không có điểm dừng . Mấy chú công an canh đường vào đêm khuya cũng chẳng rượt kịp xe hắn , đã vậy còn bị hắn bỏ một đoạn xa tít .
Chạy hơn mấy tiếng đồng hồ từ ngoài biển về . Người hắn cũng mệt nhoài . Nhưng chẳng thể nào nghĩ ngơi được . Vì hắn cần làm rõ chuyện này . Chuyện lien quan đến cuộc đời hắn .

Một lần đánh mất rồi , nếu lần này đánh mất nữa thì hắn sao chịu được . Một lần mất nó là quá đủ . Cái giá hắn trả quá đắt rồi .

Vừa bước vào nhà , hắn đã nhìn thấy ba mẹ cùng cô gái giả mạo nó . Chẳng liếc mắc nhìn lấy một cái , đi thẳng lên lầu . Vừa đi qua hắn đã bị mẹ gọi lại . Nét mặt cau , vô lễ hiện rõ ràng . kém theo đó là giọng lạnh lùng .
- chuyện gì vậy mẹ . Con mệt .
- Ta và ba con có chuyện muốn nói . Sally cháu lên phòng đi .
- Vâng ạ ! – Sunly khép nép đưa mắt nhìn hắn , bắt gặp ngay ánh mắt giết người cô ta liền cúi đầu xuống .
Ha , hay cho một Sunly sẵn sàng ra tay đẩy em mình xuống vực , chấp nhận cái chết từ chính tay nó . Có thể nói là không sợ gì cả lại sợ ánh mắt , con người của Dương Định Vỹ .
- Con ngồi xuống đi . – mẹ hắn từ tốn nhẹ nhàng bảo .
Hắn chẳng để ý đến thái độ ấy lần nào . Từ khi nhận ra rằng người hắn cần tìm là ai . Và người nên đi khỏi nhà này là ai thì hắn vốn chẳng muốn nói chuyện với hai bậc sinh thành này chút nào . Dù họ đúng hay sai .
- Ta biết , bắt con cưới Sally là sai . Nhưng Nguyệt Anh nó đã chết rồi . Con không nên vì vậy mà không lấy vợ sao .
- Vòng vo mãi cũng chỉ có thế , mẹ vào luôn đi .
- Ta muốn tháng sau , con và Sally sẽ làm lễ kết hôn . Đám cưới của hai con sẽ cùng ngày với đám cưới của Bảo và vợ nó .
- Cưới sao . Ba mẹ nghĩ con sẽ đề yên cho ba mẹ làm sao . Đám cưới của con sẽ do con quyết định . Người con muốn cưới đã có rồi . Còn từ giờ , chuyện do hai người và sa gì gì đó gây ra thì tự giải quyết . Con mệt rồi . Vấn đề này kết thúc .
Cả hai người già nhìn nhau ngao ngán . Đúng là thằng con bất trị . Nuông chiều nó quá riết rồi nó chẳng coi ai ra gì . Chỉ biết cầu trời cho mọi chuyện này sớm qua đi . Hôn lễ này là do đính thân ba và cậu của hắn chọn . Đáng lẽ ra hắn sẽ là người kế thừa ngôi vị của Nhật hoàng Amikarasuo . Nhưng vì tính khí lạnh nhạt , không thích sống trong cung cấm nên mới từ bỏ quyền kế thừa ngôi vị ấy .
Bây giờ thì ông biết làm sao ăn nói đây .

Nó mân mê trên tay mình chiếc chìa khóa của căn phòng cấm . Căn phòng này từ khi nó bị tai nạn đến giờ luôn được khóa lại . Chìa khóa chỉ có một là anh giữ . Cũng may là anh đang tắm , nên chìa khóa được nó lấy đi một cách dễ dàng .

Bước chân nó tiếng về phía cửa , tay vừa vặn nắm cửa . Thì khuôn mặt anh xuất hiện .
Nó nhìn thấy rõ một màu đen trên khuôn mặt baby ấy nữa kìa .
Nhìn thấy anh tim nó muốn rớt ra ngoài , vội xua tay dấu chiếc chìa khóa đi . Nét mặt cười trông đáng yêu không chịu được của nó chẳng làm anh thay đổi đi phần nào gương mặt hình sự . Giọng anh từ tốn nhẹ nhàng nhưng toàn là mùi thuốc súng
- Joe đem chìa khóa phòng cấm ra đây .
- Em đâu có lấy . – nó nhìn anh đôi mắt long lanh , chiếc mũi nhỏ đo đỏ vì khí trời lạnh .
- Vào khoác thêm áo đi . –Anh nói rồi đẩy cánh cửa đang trong tay nó đi vào . Thoáng nét cười anh ngồi phịch xuống giường . Đôi mắt tinh tường nhìn khắp phòng , cuối cùng dừng lại ở hộp quà lớn .
Bên trong toàn ảnh , những thứ mà anh đã cố công giấu chúng đi , sao lại ở đây . Cũng mai là mấy thứ này chẳng gợi cho nó được gì ngoài tấm ảnh che mất khuôn mặt của Vỹ . Không phải vì anh ích kỉ không muốn cho nó nhớ lại . Mà hiện giờ nó đang sống rất tốt . Nó cười nhiều hơn , tính tình trẽ con hơn . Đôi lúc còn nhõng nhõe đòi anh cỗng trên lưng . Khoảnh khắc ấy . Anh chưa bao giờ thấy cả . Trước đây chỉ toàn thấy nó khóc khi nhớ đến Vỹ . Là anh trai sao anh có thể chịu được chứ . Chỉ biết rằng tai nạn lần này đối với anh cũng là điều tốt .
Nó quên đi đau khổ , sống vui hơn , tốt hơn . Muốn làm gì , ăn gì , nói gì cũng chẳng sao . Miễn là nó cười thì anh vui rồi .
Dòng suy nghĩ của anh bị cắt đứt , khi tiếng nó vang lên . bàn tay bị trày một vết nhỏ . Là do nó không để ý nên va phải cạnh cửa . Không hiểu sao lại bị sướt thế .
- Em có sao không ? Cẩn thận .
- Không sao . Mà hai đang nghĩ gì vậy ?
- Chuyện vẫn thôi . Lại đây anh bôi thuốc cho .
- Sạo , chuyện vẫn mà thừ người thế à .
- Này em từ bao giờ lại cải anh thế . Là ai dạy em hư như vầy . Richard hay Phong Minh hử .
- Là anh dạy em hư ấy .

- Ơ con bé này .
- Hì
Anh xoa nhẹ đầu nó , Đôi mắt nó lim dim mơ màng nhìn anh . Chiếc chìa khóa trên tay cũng rơi tuột ra . Nhìn là anh biết ngay mà . Nhà này chỉ có mình nó mới lấy được thứ này thôi . Nhặt chìa khóa cho vào túi . Anh hôn lên trán nó rồi đắp chăn . Lặng lẽ bước ra ngoài .

Hộp quà của bà quản gia cũng được anh đậy lại cẩn thận . Nếu như chuyện này là bí mật thì cũng đã đến lúc anh cùng mọi người bật mí rồi .

Người ta nói yêu là đau , yêu là khổ , yêu là dại khờ mà sao em vẫn cố yêu .Vẫn cố níu kéo một tình yêu không thuộc về mình . Để giờ đây người đau là em . Người hối tiếc là em .

“Hãy cố gắng sống thật tốt khi bạn cảm thấy chán
Hãy cố gắng mạnh mẽ khi bạn cảm thấy nãn
Hãy mĩm cười khi bạn cảm thấy buồn chuyện gì đó
Hãy yêu mình hơn mỗi ngày khi bạn cảm thấy cô đơn “

Sally đứng trước căn phòng lớn với những đồ nội thất trang trí đắt tiền . Cánh cửa lớn vẫn đóng in lìm từ tối đến giờ . Cô cũng đứng đây được khoảng nữa giờ riồi còn gì .
Trong nhà giờ này vằng tanh chẳng còn ai . Người làm cũng trở về phòng nghĩ . Ba mẹ hắn cũng phải đi dự tiệc hộp mặt gì đấy . Chì còn cô và người cách cô một cánh cửa mà sao xa vời quá .

Có lẽ con đường cô chọn là sai . Là những bước đi không dễ dàng cho mình ,. Cảm giác đau đến ngạt thở từng đêm vẫn luôn hiện diện trong cô . Dù cho Vỹ có ở đâu đi , . Thì khoảng cách vẫn là quá lớn .
Cô nhẹ gõ cửa phòng hắn . Nhưng mãi một lúc lâu mới có người ra mở của . Trên người hắn bận một chiếc quầu âu dài , cái áo phông to bản nhưng chẳng thể nào che mất đi những đường cơ bắp hoàn hảo . Mái tóc ướt nhẹp đang được lao khô .
Cô ngớ người nhìn hắn rất lâu . Đôi mắt dán chặt lên người đang khó chịu nhìn mình .
Buông câu lạnh , sau đó hắn quay vào trong .
- có chuyện gì .
- À tôi có chuyện cần cần nói .
- Chuyện gì ?
- chuyện đám cưới .

Đôi mắt hắn hằn lên những vệt đỏ li ti . Lửa giận trong người phừng phừng cháy . Chuyện này hắn không nhắc đến là vì hắn không tay mình dính chàm thôi . chứ thật ra cô chẳng là gì cả .
Thấy ánh mắt ăn tươi của hắn , cô vội cụp mắt xuống không dám ngước nhìn hắn lần nào . Bẽn lẽn đi về phòng khi hắn vừa đóng sầm cánh cửa lại . Cả căn nhà như rung lên với lực đóng . Điện thoại hắn đỗ chuông . Là tin nhắn gì đây .

Sunly vừa đi về phòng vừa tự thầm trách mình ngu ngốc . Phải chăng khi thấy hắn trong bộ đồ ngủ , mái tóc còn dính nước , nét mặt lạnh lùng .Làn da trắng hệt như em bé . Cùng đôi môi đỏ hồng như máu khiến cô điên lên . Mà quên mất mục đích chính .

Thật ra cô quyết định rồi , định qua nói với hắn là nó vẫn còn sống ,tuy là chưa biết hắn là ai thôi . Vali đồ cũng chuẩn bị sẵn . Nhưng sao thời khắc ấy cô lại quên đi , trong đầu chỉ có một ý nghĩ là đoạt anh thành của riêng mình . Cho dù cái đắt thế nào cũng không sao .

Nó mơ màng thức dậy khi mặt trời ló dạng bên sườn đông . Vài tia nắng ấm áp chui tọt qua cửa sổ nhìn nó cười . Bước xuống giường , nó đưa mắt nhìn ra bầu trời trong xanh , tiện tai với cái tai phone nhét vào .
Người nó khẽ lắc lư theo nhịp của bài hát nào đấy . Đôi mắt khép lại như trách ánh nắng của mặt trời buổi sáng . Lưng nó dựa hẳn vào thành cửa sổ lớn , một chân gác , một chân lại vắc vẽo trên cái ghế đai gần ấy .

Anh đẩy cửa bước , thấy dáng vẻ ngồi của nó mà không khỏi buồn cười . Con gái 18 tuổi rồi mà dáng ngồi cứ như con nít . Cũng may là nó mặc quần dài , nếu mặc váy mà tin này lan ra ngoài thì sau này còn ai dám lấy nó nữa không .

Anh bước đến bên cửa , bàn tay dịu dàng lướt qua trên gương mặt bầu bĩnh , hai lúm đồng tiền của nó khoét sau hơn khi cười . Nó mở mắt nhìn anh cười nhẹ , anh gật đầu hướng ánh nhìn ra ngoài cửa . Định nói với nó vài chuyện nhưng lại chẳng thấy đâu .

Bên trong nghe rõ mồn một tiếng nước chảy , anh chỉ biết lắc đầu cười khổ . Đến giờ vẫn chưa vscn xong sau .

Thay cho mình một chiếc đầm suông . Cùng đôi giày quai hậu .
Anh nhìn nó hồi lâu , chẳng thấy nó khác là bao ngoài cách ăn vận , Buông câu trêu chọc nó ,
- Chà em gái anh xinh dữ há .
- Anh đừng có mà trêu , em không chơi với anh nữa đến công ty đây .
- Ơ sao hôm nay em đi làm , chẳng phải không làm nữa àk .
- aA bảo thế , đứng có lảng . Chuyện tối qua em chẳng quên đâu nhé . Có cần em gọi cho cô nào tên Louira không nhỉ ?

Ánh mắt gian tà nhìn anh , dáng vẻ ngơ ngơ nghệt nghệt của anh càng khiến cười nhiều hơn . Quen cô cũng được mấy năm rồi vậy mà suốt ngày cứ chống chế mỗi khi cô nhắc đến cô ấy . Đúng là hết nói nổi

Nó cười híp mắt nhìn anh . Anh cũng cười , nhưng lại là nụ cười méo mó đến khó coi.

Hắn ngồi thụp xuống giường , Đôi mắt mở to hết cở nhìn những gì trong máy tính . Tất cả là ảnh của người nhưng lại chẳng quen .

Cả hai cứ như xa lạ vô tình gặp nhau như ngày đầu vậy . Quá đáng lẽ ra đã ngủ yên sao lại khơi dậy chứ . Đau lại càng đau thêm .
Phải chăng ông trời đang trêu đùa hắn sao . Không có tin tức ngoài tấm di ảnh ngày mất . Tấm ảnh nó đang cười nhưng ánh mắt lại đượm buồn . Là gương mặt hệt như gương mặt giả mà Sunly đang đeo .

Phải chăng khi mất đi tất cả thứ quan trọng anh mới chấp nhận không . Hay anh lại sẽ đánh mất đi thứ quan trọng đang tồn tại một cách vô hình đâu đó mà anh không nhìn thấy .
Người hiện tại sau này có thể cho anh hạnh phúc hay người mất đi mới đem lại cho anh hạnh phúc .
Nên chấp nhận hiện tại hay quá khứ vẫn mãi lưu mờ theo dòng thời gian .

Mệt mõi ! nỗi đau này đã quá đau rồi .
Quá khứ này mãi chỉ là quá khứ thì cho dù có chuyện gì cũng chỉ là quá khứ .
Nguyệt anh đã mất rồi . Mất thật sự rồi . Tại sao ông còn đem một người có tính cách giống hệt đến . Nhưng lại chẳng tìm được tin tức gì .

Nó giống như hơi nước bay đi mất tâm vậy .

Nỗi đau này anh sẽ chấp nhận tiếp tục hay là sẽ khép nó vào góc sâu nhất của trái tim . Để chấp nhận một tương lai , một chân trời mới đây .

Thời gian trôi mau hơn . Mới đó đã một tháng trôi qua .

Mọi người mấy hôm nay bận tối mặt tối mày chỉ có cô gái cách nơi họ ở nữa đường chân trời lại rất thảnh thơi nhàn nhã , xem chuyện này như chẳng có gì đáng bận tâm . Nhưng thực chất lại thya đổi 180 độ .

Mấy hôm nay nó cũng chạy sắp chạy ngữa làm cho xong vài mẫu thiết kế . Thức trắng mấy đêm dài ,. Sức lực gần như tiêu hao hết . Vừa về đến nhà đã lao đầu vào một số việc của công ty thay các anh mấy hôm nay về Việt Nam phụ giúp Miu chuẩn bị đám cưới thay đó . Vậy mà có người thầm rủa nó qua lời điện thoại gọi đến khiến nó mệt lại càng thêm mệt .

Nếu lần này cô không về đó làm phù dâu thì chắc chắn thế nào cũng có người tuyệt giao với mình cho xem .

Chuyến bay của hắn cũng vừa đáp . Cũng may là về sớm hơn một ngày . Cả tháng nay hắn cứ vi vu bên Nhật ăn chơi , cứ cho là đi làm việc chứ thực chất là ăn với ngủ thôi .

Bận nhất là cô dâu chú rể , vừa lo tiệc cưới , vừa phải mời khách . Vừa phải sửa sang , chăm chút cho đám cưới của mình một cách hoàn hảo nhất .

Bộ tam Anh , Minh , Vũ thì bị nó bắt làm chân phục dịch về đây làm phụ , đương nhiên công việc của các anh nó kiêm quản lí , giải quyết tất cả .

Đầu óc nó cứ ong ong đến đau nhứt . Mấy ngày lao tâm khổ lực cũng xong hết tất cả .

Đôi mắt nó nhắm hờ lại cho bớt mõi , Tay day day hai thái dương .

Bộ đồ mặc nguyên ngày hôm qua cũng chưa kịp thay .

Dáng vẽ mệt mõi , xanh xao đến tùi tịu của nó khiến anh đau lòng . Vừa đáp máy bay anh về thẳng đây luôn vì nghe quản gia nói nó khá mệt . Luôn nhốt mình trong phòng mỏi khi đi làm về . Lại thức trắng mấy đêm dài làm việc .

Vừa mở cửa bước vào . Thấy nó một tay chống lên bàn , một tay cầm cầm xem xem gì đó rất chăm chú . Nhưng đôi mắt lại phản chủ ,cứ khiến nó mệt mà nhắm lại . Dáng vẻ ấy lại lưu vào tâm trí anh khiến anh đau .

Anh ngốc lắm mới nghe lời nó về Việt Nam , để nó lại đây . Bây giờ nhìn cứ như ma không bằng . Bế nó trên tay đặt xuống giường . Nét mặt của nó ngày càng mệt mỏi càng làm anh muốn đánh nó thêm hà .

Ngồi nhìn ngắm con bé mãi lúc sau , điện thoại anh reo lên . Sợ làm nó thức giấc , anh đi ra ngoài ban công nghe .

Tắt điện thoại , anh quay vào trong . Nó đã thức từ bao giờ , Đôi mắt nhìn anh chăm chăm như sinh vật lạ ngoài hành tinh xuất hiện trong phòng mình . Mãi lúc sau mới lên tiếng .

- Anh về khi nào ,sao không ở đó giúp Miu .
- Mọi chuyện lo xong rồi . Chỉ cần ngày mai nữa là Ok . Anh về là đón em sang ấy đấy .

Nó không nói gì đôi mắt nhìn xa xâm về một phía nào đó . Nó sợ cảm giác đối mặt với sự thật rằng Vỹ hiện tại và Vỹ của quá khứ là một .

Nếu như hai ngày trước nó không làm rơi hộp quà từ giá đồ xuống thì sao có thể nhìn thấy sợi dây chuyền . Cả chiếc nhẫn trên tay cũng là một phần kí ức đau thương và mất mát .

Phải anh hai nói đúng . Là do nó quá vội vàng muốn nhớ ra tất cả sự thật . Là nó muốn nhớ lại tất để giờ ngồi đó gậm nhấm tất cả nỗi đau trước đây .

Tâm trạng nó hiện giờ khá rối , từng nghĩ một bộ óc với đầy chất xám . Luôn nhìn và nhận ra vấn đề một cách nhanh chống . Nhưng với việc này nó lại mù tịch . Như lạc vào mê cung đầy sương mù dày đặc không có lối ra .

Thấy nó trầm ngâm mãi , anh như hiểu ra tất cả vần đề . Ngồi xuống chiếc giường .

Bàn tay to lớn của anh kéo nó ngồi gần , khẽ xoa đầu nó nói .

- Nhớ hết rồi sao . Hai xin lỗi vì giấu em

Nó không nói cũng chẳng làm gì , mặc cho anh luôn miệng xin lỗi .

Thời gian qua nó đã quên mất đi con người của mình . Là một lạnh nhạt với mọi thứ . Nhưng từ khi mất đi một phần kí ức nào đó . Nó lại vui hơn , sống thực với bản thân mình hơn .

.
.
.
.

Ngày trọng đại của Bảo và Trúc cũng đến . Từ sớm đã rất nhiều khách khứa đến . Hôm nay nhà thờ đông nghẹt như mở hội . Các cô dâu , chú rể phụ đều sắp thành một hàng dài bước đi theo từng căp với nhau .

thời gian trôi mau mới đó mà đã tới giờ làm lễ . mọi người trên môi ai cũng nở nụ cười thật tươi . Đặc biệt là chú rể .

Hắn đứng cạnh Bảo , khoác lên người bộ vest trắng nổi bật giữa một dàn nam toàn là đồ đen . Họ luôn có những màu sắc riêng nhưng màu đen trên bộ trang phục vẫn là chủ yếu .

Bảo hôm nay trong đẹp thật , Bộ vest màu trắng cách điệu với phần cổ áo làm điểm nhấn là màu đen . Trên túi áo cài thêm một hoa hồng đỏ thắm .

Cả nhà thờ như đang chìm dần trong sự hồi hợp . Mọi thứ gần như ngừng trôi vậy .
Vài cặp cô dâu , rể phụ cuối cùng tiến vào .

Những đứa trẻ cũng nổi bật hẳn , đặc biệt là ba đứa nhóc con của nó . Chúng giống như những thiên thần nhỏ bé . Màu trắng trên áo của chúng càng tô đậm nên nét tinh nghịch , trong sáng và hồn nhiên của tuổi thơ .

Đi đầu là Ann và Kate trên tay chúng là những giỏ hoa hồng chứa đầy cánh hoa . Mỗi cánh hoa được rãi đều hai lối đi của nhà thờ . Phía sau là Mike , cậu bé đi một mình . Trên tay là cặp nhẫn đang lấp lánh chiếu sáng .

Mọi người ai cũng hồi hợp chờ đợi sự xuất hiện của cô dâu .

Nhưng……………

Thời gian lại lặng lẽ trôi qua , cô dâu vẫn chưa xuất hiện .

Bảo ngày càng lo lắng hơn không biết có xảy ra chuyện gì .

Vẫn mãi là chờ đợi , cuối cùng cánh cửa cũng bật mở .

Cô dâu bước vào , hôm nay nhỏ khoác lên người bộ áo cô dâu do chính tay nó thiết kế . Dáng người nhỏ nhắn , lại thanh mảnh . Nước da trắng càng làm nổi bật hơn .

Đôi mắt nhỏ nhìn khắp như tìm kiếm ai đó . Nhưng là tuyệt vọng . Nó không có ở đây .

Chẳng lẽ nó xem lời nhỏ là trò đùa sao . Tuyệt giao nhất định là nhỏ sẽ làm thế .

Nặng nề lê từng bước lên , tâm trạng nhỏ bỗng khá vui lên khi cánh cửa nhà thờ bật mở . Rồi lại chìm vào sự thất vọng . Là anh Nhật Anh đến .

Anh cũng giống như hắn , khoác lên người bộ âu phục màu trắng , Nổi bật là chiếc khuyên đeo trên tai trái . Mái tóc bồng bềnh , Nhìn anh hệt như thiên sứ vậy . Anh nhìn nhỏ khẽ gật đầu . Đứng vào chỗ nhưng đôi mắt cứ dán chặt vào đồng hồ trên tay .

Nó sẽ đến chứ , nhất định sẽ đến chứ . Ai cũng hồi hợp cả . Nhất là hắn .

Cánh cửa bật mở . Từ phía cổng nhà thờ . Một cô gái với chiếc váy trắng , đang chạy vào . Dáng người mảnh khảnh , làn da trắng bốc . Cùng đôi mắt tinh anh rạng ngời . Gương mặt cô xinh đẹp như nàng tiên bước ra từ truyện cổ tích vậy .

Nó đang sải những bước chân đi vào . Chiếc váy phụ dâu được thiết kế khá tinh mắt . Phần đuôi váy lại dài ra rất nhiều so với phần chân váy . Có thể nghĩ nó là một chiếc váy ngắn ấy . Để lộ ra đôi chân dài miên mang của nó cùng đôi giày khá cao .

Miu thấy nó liền cười thật tươi , Giờ làm lễ bắt đầu .

Hắn cứ đưa mắt nhìn nó từ đầu giờ đến giờ , Nó cũng chẳng né tránh hay chào đáp . Đơn giản chỉ xem hắn là không khí .
Bỗng chốc trong lòng hắn lại nhói đau khi thấy vẻ mặt hờ hững ấy , một tháng qua hắn đã suy nghĩ rất nhiều . Hắn sẽ và mãi mãi chỉ yêu mình nó cưới nó làm vợ thôi . Ngoài ra chẳng còn ai có thể thế vị trí đó được .

Tiếng nhạc trong nhà thờ nhẹ nhàng vang lên .

Bài hát của những cặp trai gái yêu nhau . Rất nhiều ,rất nhiều người đang cùng cất lời trong bài hát ấy .

Nó đưa mắt nhìn khắp những người quanh mình , bất chợt thấy hắn đang nhìn nó .

Gương mặt nó đang cười tươi bỗng chốc trở nên gượng gạo , nếu không có tiếng của vị Linh mục làm chủ đám cưới này vang lên , thì có lẽ nó còn thảm hại hơn gấp nhiều lần .

Cảm xúc trong lòng nó hỗn độn đến nghẹt thở . Về đây là để chấp nhận sự thật sao . Nhưng sao nó lại khó đến thế .

Mọi người bỗng chốc nghẹn ngào và vỡ òa trong dòng cảm xúc ngọt ngào . Những tràng vỗ tay rầm rộ khi lời cha vừa dứt .

- Cha xin tuyên bố hai con chính thức là vợ chồng .

Nó mỉm cười nhìn Miu . Nụ cười hạnh phúc đầy niềm vui xen lẫn .

Ngày hạnh phúc nhất mà cô mong chờ cũng đã tới .

Hôn lễ dần kết thúc . Tiếng bước chân của những nam thanh nữ tú cùng nhau kéo ra trước cổng nhà thờ .

Nó cũng bị các anh lôi tụt theo , mọi người đứng thành tròn bao quanh cô dâu .
Ai cũng lo lắng cầu mong đóa hoa sao rơi vào tay mình .

Nó chẳng quan tâm lắm việc ai hứng hoa , lấy hoa hay thậm chí là nhận hoa . Trong đầu chỉ có hình ảnh đau thương của hắn qua ánh mắt . Nó biết hắn rất đau . Nhưng có lẽ nó nên buông tay . Buông tay để cả hai bớt đau khổ hơn .

Mọi người tranh dành , xô đẩy nhau để giành lấy bó hoa . Vô tình lại xô nó té ngã . Cứ ngỡ sẽ té thật đau . Nhưng lại rất êm cứ như chưa ngã vậy . Cảm nhận một vòng tay ấm nào đó đang ôm lấy nó bảo vệ , Nó ngạc nhiên mở mắt ra khi thấy hắn đang ôm mình . Chẳng phải lúc nãy hắn còn đứng ngoài vòng hay sao . Sao giờ lại ở đây được chứ . Có phải do trùng hợp hay ý trời mà bó hoa lại rơi ngay vào tay nó .

Gương mặt đỏ hồng lên của nó , càng khiến hắn muốn ôm hơn ,. muốn đem nó nhốt vào lồng bằng pha lê trong suốt rồi bỏ vào tủ để mỗi ngày hắn được ngắm , được cưng nựng ,. yêu chiều .

Nó vội vàng đẩy tay hắn ra khỏi mình , lùi về sao thêm mấy bước .
Nhìn vòng tay nó xa rời mình , lòng hắn cảm thấy thật đau . Tại sao cứ xem nhau như hai người xa lạ không quen biết chứ .

Những âm thanh , giọng nói nhịp nhàng vang bên tay nó và hắn câu hôn đi . Lúc này mới chú ý đến rằng mọi người đang nhìn nó và hắn .

Gương mặt đỏ càng đỏ hơn . Nó vội vàng quay mặt đi hướng khác .

Buổi lễ cũng kết thúc , tiếng trẻ con lại vang lên ,rồi chạy ào về phía nó như xa cách nhau lâu lắm rồi . Hắn bắt ngờ khi nghe tiếng của những đứa trẽ lúc nãy bước vào lễ đường gọi nó .

- Mẹ ơi – ba nhóc đồng thanh , cùng nhau rời khỏi tay các ba chạy ào về phía nó .

Dang vòng tay rộng lớn của mình ra , nó ôm trọn ba đứa trẻ một cách dễ dàng . Cưng nựng từng đứa trước sự chứng kiến của hắn .

Hắn đang trong trạng thái chết lâm sàn . Miệng muốn nói mà sao chẳng phát ra được lời nào . Toàn thân hắn như đóng băng . Ba đứa trẻ xinh xắn ấy gọi nó là mẹ . Miệng còn tíu tít cười nói . Kể về mấy ngày ở đây cho nó nghe .

Nó cũng cười nói với lũ trẻ . Luôn miệng hỏi các ba có ăn hiếp , mắng các con hay không . Hắn đứng gần mà bị xem như người thừa . Muốn bắt chuyện cũng chẳng biết làm sao .

Đợi khi nó đi vào trong phòng thay đồ . Thay bộ váy phụ dâu ra mới đi gần lũ trẽ .

Lũ nhỏ thấy hắn ,liền cười đáp . Diễn theo kế hoạch vạch sẵn của các ba là giúp chú đẹp trai có được trái tim của mẹ Joe lần nữa .

- Chào mấy con . – Hắn ngồi xuống , chào tụi nhỏ .
Bọn nhỏ cũng lễ phép chào hắn lại . Không quên nháy mắt với các ba đứng sau .
- Tụi con chào chú .
- Ngoan . Các con là của mẹ Joe sao .
Bọn nhóc đứa thì bĩu môi , đứa thì quay ngoắc mặt sang hướng khác khi chú đẹp trai hỏi .
Hắn lúng túng với thái độ của mấy đứa nhóc con này . Nhưng vẫn dịu dàng và ân cần hỏi .

- Chú nói sai gì à .
Bọn trẻ vừa từ thái độ lạnh nhạt quay ngoắt sang 180 độ , cười nhìn nhau. Ann bước lên trước , đứng gần hắn nói .

- Chú không hỏi tên bọn cháu mà hỏi mẹ thôi à .
Hắn bật cười xoa đầu Ann , kéo ba đứa nhóc ngồi trên đùi mình . Tay bẹo má của Kate giống như hánh động nó từng làm .

- Vậy các cháu tên gì ?
- Cháu tên Mike . Tính đến nay cháu được gần tròn 4 tuổi . Là con của mẹ Joe , ba Kelvin , ba Minh và ba Richard ạ .
Hắn bắt đầu choáng với cách giới thiệu của Mike . Gì mà nó là mẹ còn kéo theo ba người cha kia nữa .

Tiếp đến là Ann . Cô bé có phần đáng yêu hơn . Sau này chắc hẳn là một thiếu nữ xinh đẹp cho xem .

- Cháu là Ann , đây là Kate . Bọn cháu đều gần tròn 4 tuổi giống Mike . Vậy còn chú là ai ạ .

Hắn từ tốn kéo Kate lại gần mình . Ngắm nhìn cô bé . Khác với vẻ đẹp của Ann , cô bé này có vẻ đẹp dịu dàng và đầm thắm nhưng không kém phần đáng yêu .

- Chú à . Chú tên Dương Định Vỹ . …
- Cháu biết chú này . Chú là giám đốc công ty Vỹ Anh nổi tiếng chứ gì .
Ngày nào trên TV ở Anh cháu cũng nghe người ta nói về chú , khổ nỗi khi ngồi cùng mẹ Joe thì chán lắm ., – Mike nhanh nhẹn chen ngang lời hắn . Khiến hắn bật cười
- Hình như các cháu biết rất rõ về chú thì phải .
- Vâng ạ. Cháu biết chú yêu mẹ Anh của bọn cháu .
- Vậy ba đứa là con ai .
- Con mẹ Anh . Nhưng là con nuôi .
- Ưm , vậy các cháu có biết ai tên Kelvin không ?
- Dạ biết . Là ba của bọn cháu .

Hắn bắt chợt lo lắng khi nghe lũ nhóc nói người tên Kelvin là ba của mình ,. Vậy chẳng phải nó là là …
Bình tĩnh hít một hơi thật sa , hắn hỏi bé Ann
- Vậy người đó là gì với mẹ Anh của các con .

- Dạ là anh trai ạk .

Hắn thở phào nhẹ nhõm khi nghe Ann nói . Đúng lúc nó cũng vừa ra khỏi phòng . Bọn trẻ rời chỗ hắn chạy về phía nó . Không quên nháy mắt với các ba ., Nhiệm vụ kết thúc .

Hắn vui vẻ ra mặt sau câu nói của Ann . Vậy nghi ngờ trước đây của hắn là sai lầm . Một sai lầm chết người nếu như hắn hành động thật .

Bọn trẻ chạy về phía các ba . Mỗi người trên tay bề một đứa nhìn nó cười cười rồi đi ra ngoài cổng lớn nơi cô dâu chú rể đang đứng . Để lại không gian riêng tư cho hai người .

Nó ngồi trên ghế , gương mặt lạnh nhạt nhìn hướng khác . Chẳng buồn nhìn hắn một lần .

Hắn thấy vậy liền tiến lại gần , bắt chuyện . Hắn thật sự đã choáng khi biết sự thật là nó còn sống . Thậm chí còn xinh đẹp hơn trước nhiều .
Một tháng về thăm chú là khoảng thời gian hắn suy nghĩ rất nhiều . Hắn đã nói rõ với chú . Thật ra chú cũng biết chuyện này rồi nên cũng không ngạc nhiên lắm .

Nhìn nó hồi lâu hắn mới lên tiếng .
- Một năm em vẫn tốt chứ .

Nó im lặng không nói gì , chỉ biết là im lặng sẽ tốt hơn là khi mở miệng . Hiên tại đầu nó đang rất rối . Nó không biết đối diện với hắn như thế nào . Chứ đừng nói là mở miệng trả lời.

-Xem ra tính cách vẫn thế nhỉ .Lạnh lùng và ít nói .
- ……………
- Em ghét tôi đến thế sao .
- Em không yêu tôi sao .
- Tôi không biết . – Bây giờ nó mới thật sự là kẻ ngốc nhất thế gian đây . Trời ơi chẳng phải im lặng là được sao . Tại sao lại lên tiếng chứ .

- Anh có chuyện muốn nói , em đi với anh đến một nơi được không ?

Tsuna Kimura - Azumi Mizushima - Miku Ohashi

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ