Teya Salat
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Công chúa băng và hoàng thái tử - trang 14

Chiếc mui trần phóng nhanh trên đường . Trời bắt đầu về chiều nên xe cộ cũng khá đông . Nó đưa mắt nhìn cảnh vật lùi dần phía sau . Hắn vẫn tập trung lái xe nhưng lâu lâu lại quay sang nhìn nó cười .
Nhìn nụ cười của hắn ,tim nó đập liên hồi . Lâu lắm rồi nó mới thấy tim mình lỗi nhịp đập .

Quay mắt nhìn ra cửa sổ . Gió thốc vào mát rượi ,cảm giác mát lạnh khiến nó thích thú . Gương mặt nó dần xuất hiện nụ cười . Thu người ngồi sát nép ghế . Tay nó nghịch mất chú gấu bông trên ghế ngồi , chỗ hắn đặt .

Hắn không nhìn nữa mà chú tâm vào con đường dài phía trước . Con đến đây đã hơn một năm rồi hắn chưa tới . Không phải là không tới mà là không dám đặt chân tới . Hắn đến nhưng chỉ đi dạo quanh lanh . Ghé qua từng nơi nó đặt chân đến mà thôi .

Rồi nơi này bắt đầu được gia đình hắn đầu tư lại . Nhưng một số nơi chẳng thay đổi là lớp 11A ngày nào .

Chiếc xe chạy thẳng vào đại sảnh của trường Vạn Thiên .

Cảnh vật đập vào mắt nó chẳng thay đổi tí gì . Ngoài cái đài phun nước ở phía xa . NÓ cao hơn , tráng lệ hơn . Xung quanh trường có nhiều học sinh đi lại . Do trường có thêm kí túc xa cho những học sinh gia đình khó khăn , ở xa không có điều kiện về nhà , hoặc những lí do cá nhân nào đó Đều được ở lại trường .

Mọi người nhìn thấy chiếc xe liền dạt thành hai hàng dài . Những nữ sinh trong bộ váy đồng phục cùng nép mình sau đám nam sinh mà nhìn . Người thì reo hò phấn khích khi tận mắt nhìn thấy . Giám đốc tài ba của công ty người mẫu , ca sĩ . Quản lí nỗi tiếng hiện nay . Một phần là những tin đồn về anh . Người từng đứng ngang ngửa với cô gái tên Lâm Nguyệt Anh vừa vào lớp F đã chuyển thẳng lên lớp A . Nổi tiếng hơn là bởi vẻ xinh đẹp tưa thiên thần của họ .

Cả hai từng là cặp đẹp nhất trong trường . kế tiếp là đôi của hai người của họ . Họ giờ là những thành đạt ở tuổi rất trẻ . THậm chí cặp đôi kia vừa kết hơn trong hôm . THật khiến cho mọi người ngạc nhiên .

Thêm sự xuất hiện của hắn trong bộ lễ phục trắng . Càng làm cho nữ sinh say mê ,.

Nó từ từ mở cửa bước ra ,. Sau khi có nhìn tổng thể về ngôi trường này .

Mọi người đang say mê ngắm vẻ đẹp của hắn thì ngạc nhiên khi thấy nó . Nó chỉ cười nhẹ với hắn . Nhưng khiến mọi người la ó , có người còn hét lên .

Nhét tai phone vào tai . Nó bước lên trước hắn . Chiếc váy trắng khẽ lay lay trong gió chiều . Những cô cậu nam sinh cũng rời khỏi chỗ đứng về kí túc xá của mình . Hắn và nó đi sing song nhau .

Nó chẳng thèm nhìn hắn lấy lấn nào . Đi thẳng một mạch ra phía gốc cây lớn nằm xuống .

Tham lam hít lấy chút ít không khí trong lành quanh đây . Đôi mắt nó nhìn trời chiều . Cảnh vật nơi này chẳng thay đổi . Hình như một năm qua chẳng ai đến đây thì phải . Ngoại trừ vài người đặc biệt được cử đến để chăm sóc quanh đây

Hắn ngồi kế nó , ngắm nhìn gương mắt ấy . Lâu lắm rồi càm giác hạnh phúc này mới có , cũng lâu lắm rồi hắn không cười thoải mái như thế này .

Lấy tay khều khều nó . Nó đưa mắt nhìn hắn . Tiện tay tháo luôn tai phone ra . Dẹp cái điện thoại vào túi nhỏ . Ngồi thẳng người dậy .

Hắn kéo nó lại gần mình hơn , mắt cho tay nó cứ đẩy hắn ra ngoài .

Tham lam xiết chặc vòng tay mình hin7 . Nó sau hồi phản công cuối cùng cũng chiị ngồi im .

Hắn lấy tay vuốt vài loạn tóc mai nhỏ của nó . Hỏi nói chuyện một năm qua .

- Một năm qua em sống thế nào . Sao lại gạt anh – giọng hắn từ tốn nhẹ nhàng nhưng vẫn mang âm sắc của sự cáo giận .

Nó từ từ đáp lời hắn . Đôi mắt nhìn về nơi xa xăm nào đó không rõ phương hướng .
- Sống rất tốt , ổn . Cuộc sống vui hơn . Tốt nghiệp đại học rồi . Và vì quá đau nên không muốn nhắc tới nữa .

- Anh xin lỗi . – Hắn ôm nó vào lòng , giọng ấm áp mang hơi sắc mùa thu dịu nhẹ .

- Thời gian qua anh sống thế nào . Sao lại lập Vỹ Anh . Tên nó có ý nghĩa gì .
- Sống như một cái xác không hồn , ngày nào cũng đau buồn vì cái chết của em . Vậy mà em lại gạt anh . Vỹ Anh là tên của anh và em . Anh muốn cáu tên của em sẽ được mọi người biết đến . Chính vì có em mới có được Dương Định Vỹ biết yêu thương một người thật lòng là gì .

Nó không nói gì , chỉ im lặng cảm nhận nhịp tim của mình đập nhanh . Hắn cũng im lặng ngắm nhìn nó .

Bầu trời bắt đầu tím dần . Màu tím thủy chung . Nhạc từ đâu đó bỗng cất lên . Bản nhạc quen thuộc mang rất nhiều cảm xúc hạnh phúc trong hai người .

Không biết từ đâu xuất hiện câu dương cầm . cũng chẳng biết hắn đã ngồi ở đó từ khi nào . Nó chỉ biết giờ đây hắn đàn rất hay và hắn rất đẹp mà thôi .

Bản nhạc kết thúc . Từ trong túi quần hắn lấy ra một chiếc hộp nhỏ bọc nhung lụa đỏ ,. Đặt trước mặt nó . Từ trên cao rất nhiều hao hồng trắng cùng hoa hồng đỏ rơi xuống . Phủ khắp một thảm cỏ xanh .

Một chân hắn quỳ xuống . , Tay đồng loạt bật hộp nhỏ ra . Bên trong là một chiếc nhẫn bằng bạch kim . Màu trắng của nó phản xạ dưới ánh náng chiều rất đẹp .

Chiếnhẫnn được thiết kế rất tinh xảo . Màu trắng bao bộc quanh nhẫn , Điểm xiết nổi bật là viên đá nhỏ màu trong suốt .
Nó khá bất ngờ trước hành động nàu của hắn . Thậm chí chẳng thốt nỗi lời nào .

Hắn mỉm cười nhìn nó . Đôi mắt hướng nhìn theo cánh đồng hoa hướng dương gần hồ . Nơi đặc biệt chưa ai khám phá .

- Định mệnh cho anh yêu em từ nơi này . Và một lần nữa định mệnh cũng cho anh cầu hôn em nơi này _ Nơi anh gặp em lần đầu tiên .- Người con gái đời anh . Nguyệt Anh đồng ý lấy anh nhé .

- Ơ …… – nó thậm chí không nói nổi được từ hoàn thiện . Chì biết gật đầu

Hắn mỉm cười mãn nguyện ôm chằm lấy nó mà xoay vòng .

Giữa nắng chiều ,. Có hai người đang hạnh phúc cùng nhau .

Và đâu đó , có người đang đau khổ . Có người đang chuẩn bị kế hoạch cả đời ………

Hôn lễ được mọi người chuẩn bị gấp gáp nhưng không kém phần tráng lệ .
Hắn cứ như nó sẽ trốn hay biến mất lần nữa vậy . Cứ bám lấy nó suốt ngày , từ sáng đến tối .

Cặp đôi kia cũng vừa đi tuần trăng mật về lại bắt tay vào công cuộc chuẩn bị đám cưới cho nó . Họ nhìn nhau cười hạnh phúc . Một hôn lễ trong mơ ,. Một hoàng tử cùng công chúa sánh bước vào lễ đường .

Một cô dâu mang trên mình dòng máu quý tộc . Một chàng trai sinh ra trong lụa là gấm dốc . Hai trái tim từng lạnh nhạt với mọi thứ cùng nhau dung hoà tạo nên một giấc mơ đẹp như cổ tích .

Ngày dài lại nối tiếp ngày dài . Mấy hôm nay nó phải quay lại anh làm một số thứ . Sặn tiện mời thêm những người cần có mặt trong hôn lễ .

Mới hôm nào còn lạnh nhạt , mà giờ đã tay trong tay đi bên nhau . Cười nói vui vẻ . Chiếc nhẫn trước đây được nó cho vào sợi dây chuyền bằng bạc . Đeo trên cổ ,. hắn thì khác nó 180 độ ,. Hắn cho chiếc nhẫn lồng ghép vào chiếc nhẫn đeo ở ngón cái . Càng thể hiện vẻ đẹp lãng tử dù là hoa đã có chủ .

Mọi người ai cũng tham lam dành hết phần việc chuẩn bị cho hôn lễ cả . Nó chẳng biết làm gì ngoài việc ngồi không xơi nước suốt ngày . Hắn thì chẳng cho nó động tay chân . Mà cũng đúng thôi . Nó đụng đến đâu lại hư đến đó . Chưa bao giờ lại thấy mình hậu đâu đến thế .

Hắn thấy nó buồn thì làm trò hề mua vui cho vợ .

- Vợ nhìn chồng này . – Hắn hét lên rồi lắc lư theo điệu nhạc bài ba chú gấu con của Hàn . Bài nhạc của con nít , với dàng người to cao ấy . Vừa nhảy vừa lắc tro0ng buồn cười chết đi được .

Nó không nhịn được mà bật cười ha hả , mọi người cũng được một phen cười đau cả bụng .

Người ta cứ nghĩ hắn là băng ngàn năm hoá thành từ ngày nó mất à không là biến mất . Nhưng từ khi nó xuất hiện thì tản băng ấy có sức sống rồi . Có nụ cười sáng và tươi hơn rồi .

Mọi ngươi2 vui vẻ hăng say làm việc nên chắng ai để ý đến người đứng ngoài của . Người ấy đứng lâu rồi . Một tiếng , hay tiếng hoặc thời gian nhiều hơn thế ấy . Cốt chỉ để ngắm ai kia . Nhưng rồi họ lại tự cười bản thân quá . Ngốc cho tình yêu điên dại /

Thầm nguyền rũa kẽ có được thứ tình yêu ấy sẽ phải biến mất . Người đứng ở cửa nở nụ cười tự mãn đầy ám mụi . Quẹt giọt nước mắt đang chảy . Và bước đi . Bắt đầu một ngày vĩ đại mới và không xa .

Hôn lễ nhanh chống được cử hành cách đó vài ngày .

Mọi người có mặt rất đông , đa phần là giới làm ăn . Dự lễ ở nhà thờ xong họ sẽ đến nhà hàng chờ đợi trước .

Họ lần lượt nối tiếp nhau đi vào cổng nhà thờ , Ba mẹ hắn mặc dù chẳng muốn có lỗi với Nam tước nhưng họ cũng chẳng thể nào làm gì được ngoài việc chấp nhận . Đơn giản vì cuộc sống sau này là do con trai họ quyết định .

Những cặp đôi khoác tay nhau bước vào lễ đường . Trên môi họ là những cười xinh đẹp .

Họ cùng nhau bước vào nhà thờ này đây , để cùng nhau minh chứng cho một hôn lễ trong mơ không kém phần trang trọng . Đặc biệt nhất là sự xuất hiện của nữ hoàng Anh .

.
.
.

Hôm nay hắn khoác lên người nguyên một bộ vest trắng tinh tươm . Chân sãi những bước dài trên thảm đỏ bước vào nhà thờ . Bên trái ngực cài một bông hồng màu tím – bông hoa đặc biệt nhất từ trước đến nay . Màu tím của sự thủy chung .

Trên môi hắn luôn thường trực nụ cười lấp lánh mang đầy ánh sáng của mùa xuân ., Dịu dàng và ấm áp .

Thời gian như lắng động lại tất cả . Trên mặt hắn nụ cười dần tắt hẳn , Thời gian chờ đợi rất lâu rồi nhưng cô dâu vẫn chưa xuất hiện .

Những tiếng xì xào bàn tán vang lên . Rồi chợt im lặng khi bắt gặp ánh mắt giết người của hắn .
Nỗi lo sợ , sốt ruột ngày càng hơn hiện rõ trên gương mặt từng người , Đã quá nữa tiếng rồi mà nó vẫn chưa xuất hiện .

Những đôi mắt chờ đợi hướng về phía cửa . Bọn trẻ nhìn sang các ba của mình với vẻ mặt buồn thiu . Mẹ của chúng chưa bao giờ vô trách nhiệm thế này .

.
.
.

Cách cửa dần bật mở , Mọi người nhẹ nhàng thở phào . Nhưng khi thấy sự hốt hoảng trên gương mặt của Trúc khi chạy vào càng khiến mọi người lo lắng hơn .

Hắn nhìn thấy Miu chạy vào liền bước nhanh đến hỏi nhỏ . Chẳng phải nhỏ là người đón nó ở phòng chờ sao. Sao lại chạy ra đây một mình .

- Nguyệt Anh đâu rồi ? Sao cô ấy chưa ra .

- Nguyệt Anh biến mất rồi . Cả phòng trống trơn không có ai cả . Em tìm khắp nơi nhưng không thấy . Chỉ thấy cái này .

Nhỏ nói rồi đưa cho hắn sợi dây chuyền có đeo chiếc nhẫn bị đứt cả mốc gài lại . Nét lo lắng hiện rõ trên từng gương mặt . Hắn cũng không còn bình tĩnh nữa . Hỏi nhỏ gấp gáp .
- Làm sao tìm thấy nó , tìm nó ở đâu .

- Nó rơi ở ngoài cổng ấy .

Lời nhỏ vừa dứt hắn đã chạy đi . Hắn biết chắc là nhỏ xảy ra chuyện mà . Nếu không sẽ không có chuyện trẽ gần đến nữa tiếng đồng hồ . Mọi người bắt đầu xôn xao bàn tán nhiều hơn .

Tốp đầu tiên là của Vũ và Bảo , chia nhau ra tiễn khách khứa , Đồng nghĩa với việc hôn lễ đã bị hủy .

Nhóm hai bắt đầu đến phòng chờ .

Đồ vật bị dịch chuyển , có cả sự xô xát ở đây , Phấn trang điểm cũng rớt xuống đất khá nhiều , Đặc biệt là chiếc khăn tẩm thuốc mê vứt ở góc tường được anh hai tìm thấy .

Mọi nghi vấn được đưa lên hàng đầu . Trường hợp duy nhất là nó bị bắt cốc mà thôi .

.
.
.

/

.
.

Mọi người giờ đây gần như ngồi trên đống lửa . Một chút tin tức cũng không có . Ruột gan từng người như không yên được . Đặc biệt là hai , cứ lao đầu vào thí nghiệm kết quả mẫu thử chiếc khăn xem có tìm được manh mối gì không . Còn tại sao anh nghiên cứu được là vì anh đã hoàn thành xong khóa học nghiên cứu về các loại hóa chất một cách xuất sắc .

Hắn cũng không kém cạnh anh tí nào . Mọi thứ đều được hắn khoanh vùng trên bản đồ máy tính , một cách rõ ràng và chuẩn xác nhất . Nhưng tất cả cũng chỉ là mò kim đáy biển mà thôi .

Bao nhiêu nhà kho , bao nhiêu nhà xưởng bỏ hoang , bao nhiêu người có khả nắng làm chuyện này chứ , Tất cả đều có thể .

.
.

.

Sự cố gắng miệt mài của hai cuối cùng cũng có kết quả . Mẫu thuốc và mùi hương trên chiếc khăn còn lưu lại nhanh chống được tìm ra .
Mùi hơng khá đặc biệt . Là một mùi hương nhẹ nhưng loại này thì rất đắc. Ít ai có thể mua được ngoại trừ là người giàu có .

Hắn cũng bắt tay vào công việc tìm kiếm danh sách người mua hàng . Sản phẩm được sản xuất ra là của công ty G một công ty thuộc quyền sở hữu của gia đình hắn .

Danh sách dần hiện ra . Người cần tìm cũng đã xuất hiện . Chỉ có đều ,cái tên vừa được hắn đọc lên khiến mọi người sững sốt .Đặc biệt là đối với Vũ , Minh , hai và Sally với Peter cùng nữ hoàng Anh .

Người hai run lên bần bật , nỗi tức giận đang kiềm nén ngày càng lớn . Một lần là quá đủ rồi .
.
.
.
.

Cách đó cũng không xa lắm , chỉ là mọi người không để ý đến thôi .,

Mùi mốc meo bốc lên từ những căn nhà kho chứa đầy xăng dầu của một hãng xăng đã bỏ hoang bay khắp nơi . Chúng sộc vào mũi khiến cho người ta khó chịu . Chỉ cần một ngọn lửa duy nhất thôi . Tất cả sẽ cháy thành tro . Và nó cũng không ngoại lệ .

Lờ mờ tĩnh dậy khi được tặng miễn phí một xô nước lạnh vào người .

Mùi xăng dầu sộc vào mũi khiến nó khó chịu . Đôi mắt nó nhìn khắp một lượt . Bên trong căn nhà là những tên bặm trợn đang nhìn nó cười thách thức . Phía xa là Sunly đang ngồi nhấp như li trà nóng , nhàn nhã và khoan thay .

Nó nhếch môi cười nhạt , xem ra nó cũng có ngày bị người ta nhốt vào gần giống nơi mình từng làm với những người khác trước đây .

Sunly tiến lại gần nó hơn , cô ta nhếch mép cười nhìn nó . Nụ cười được cho là đáng sợ nhất từ trước đến nay . Nhưng so với nó thì nụ cười ấy quá đỗi bình thường .

Cô ta hạ thấp giọng hỏi nó .
- Chào Joe .

Nó không đáp , chỉ nhìn cô ta một cái rồi đưa mắt nhìn nơi khác . Tức giận khi thấy mình bị lơ . Đưa tay lên tát nó một cài thật đau . Một bên má phải hằng lên dầu năm ngón tay của ả .

Giọng cô ta mang theo hơi lạnh nhìn nó cười .
- Cái tát này là trả cho mày về tội tát tao lần trước đầy Joe à .

- Vậy sao ?

Nó nhìn thẳng người Sunly khiến cho ả có chút chột dạ . Đôi mắt nó càng xoáy sâu thì người nhìn còn bị thôi miên vào đôi mắt ấy . Có thể nói cô ta chỉ biết đứng yên bất động cho tới khi tên đàn em đi đến và đánh thức ả khỏi ánh mắt ấy .

Cô ta lấy lại dáng vẻ bình thường nhưng trong lòng lại có chút bất an vô hình tạo nên hay do đôi mắt kia quá thấu hiểu mọi thứ trên đời . Nó biết cô đang lo lắng chỉ là không nói ra thôi . Gương mặt ấy làm sao cô không nhớ ,tha một lần mà không biết an phận lại cố tình bắt nó đến đây . Thể nào khi mọi người tìm được thì có toàn mạng không ? Đó sẽ là câu hỏi lớn đấy .

- Cô muốn gì ?- Sunly nhìn nó hỏi rồi lại thầm chữi mình ngốc , bắt nó cực khổ thế . Mà giờ hỏi muốn gì ?

- Cô không buồn cười àk . Chuẩn bị mọi thứ hoàn hảo đến thế giờ hỏi tôi sao . Hình như cô hơi không bình thường đấy .
-” Chát ” im miệng đi . Cô là cái thá gì mà được quyền lên tiếng ở đây .
Khoé môi nó chảy máu , mùi tanh sộc lên mũi khiến nó nhăn mài nhưng có nhăn mày rất khó thấy . Nó gật gật đầu tỏ vẽ đồng tình với cô ta . Hiện giờ ngoài ngồi đó bỡn cợt cô ta thì nó còn làm gì được khi tay bị trói vào thành ghế thế này . Vả lại cộng thêm chiếc áo cưới này thì chẳng làm gì được cả . Chi bằng dùng suy nghĩ để đánh tâm lí , biết đâu còn được .

.
.
.
Nó im lặng không nói , đôi mắt nhìn quanh đây . Chợt nhận ra rằng nơi này hình như không cách xa thánh phố lắm , chỉ cần để ý đến thì có thể sẽ biết ngay . Mùi xăng dầu bốc lên từ những thùng xăng bỏ hoang khiến nó khó chịu . So với nơi tồi tàn trước đây từng đến thì nơi này có thể là nơi tồi tàn nhất mà nó từng đặt chân vào .

Thả cổ ra sao ghế , nó đưa mắt nhìn trần nhà , Là ban ngày nhưng mọi thứ đều cứ như ban đêm , chỉ có vài cái lỗ nhỏ trên trần nhà bị thủng nên ánh sáng có thể xuyên vào nhưng lại rất mờ , mọi thứ cũng theo đó mà trở nên huyền ào hơn .

.
.
.
Mặt trời ngày càng gắt thì không khí trong căn phòng càng trở nên ngột ngạt đến khó thở . Sunly không hề có động tỉnh gì ngoài việc ngồi bó gối một gốc bàn , bọn làm theo lệnh cũng được cho lui tất cả .

Vòng dây trong tay nó cũng nới được đôi chút nhưng vẫn không thể nào thoát ra vì dây buộc quá chắt . Ngẫm nghĩ rồi cô ta cũng đứng dậy tiến về phía nó . Trên tay là một chiếc roi da .

Nó nhếch môi tạo thành đường cong , dùng roi để đánh nó sao . Cứ tự nhiên đi . Một khi nó thoát ra được thì tất cả trả lại sẽ là đau đớn gấp ngàn lần.

Từng nhát roi quất xuống người nó là từng nụ cười điên dại của cô phát ra .. Vì yêu quá nên điên sao , điều đó là không thể nào ,

Gương mặt nó chốc nhăn lại vì đau rồi lại dãn ra , quay về với trạng thái ban đầu . Lạnh lùng . Chiếc váy trắng tinh đã nhuốm màu đỏ của máu .
Trên người nó bây giờ chi chít những vết roi . Nhưng tuyệt nhiên không hề kêu la .

Bọn lâu la , được một phen chứng kiến toàn cảnh không khỏi rùng mình . người nógio722 bê bết máu .

Cô ta lại điên lại dùng roi quất vào người nó . Vừa quất lại vừa hỏi nhưng chẳng có câu trả lời .
- Nói đi tại sao cuối cùng người được chọn là cô .Tại sao .
-…………………
- Tại sao mọi cố gắng của tôi đều vô vọng , tại sao ?
- ……………..
- Tất cả là tại cô , Hôm nay xem coi ai cứu mày nữa . Mày quên rằng tao từng nói gì sao . Tha cho tao thì người chết là mày .

Quên sao , nó chưa bao giờ quên cả , nhớ nữa là đằng khác , Chỉ là sự việc đến nhanh quá không trở kịp thôi .

- Hôm nay tao không chết thì máy chết .

” Đoàng ”

” Đoàng ”

Tiếng sug1 xé tạt không gian đôi tối . Mùi tanh nống của máu lan khắp nơi . Những hơi thở dần ngắt quãng . Những giọt nước mắt rơi .

Trong tìm thức cuối cùng nó chỉ nghe thấy tiếng đạp cửa và âm thanh của viên đạn vang lên .

* Liệu có ai đến hay không ?
* Có ai cứu nó hay không ?
* Hai âm thanh của súng vang lên . Ai sẽ là người ngả xuống .

Và đó là một bí mật sẽ được bật mí vào phần kết của câu chuyện .

Thời gian của bánh xe lại chầm trậm trôi qua . Hai phát sung vang lên cùng lúc . Hai người con gái cùng nhau ngã xuống .

Thời khắc ấy tim hắn gần như ngừng đập . Nó nằm trong vũng máu lớn , bên cạnh máu vẫn đang tuôn ra . Sunly cũng nằm cách đó không xa . Phát súng này là của hắn , phát kia là của cô ta .

Mọi người cùng nhau bước vào , trên mặt ai cũng đầy tức giận . Hắn gần như chân nhắc còn không nổi nữa . Nó nằm trong vũng máu , chiếc váy cưới trắng tinh đã nhuộm một màu đỏ thẫm .

Đôi mắt nó từ từ khép lại khiến hắn càng sợ hơn . Mọi người nhanh chống đưa nó đến bệnh viện .

Hai bên đường xe cũng dạt vào hai bên lề vì tốc đó chạy của những chiếc xe ấy cứ bạc mạng mà phóng . Hắn cứ ôm chặt nó vào lòng , hơi thở của ngày một yếu dần đi . Hắn sợ , sợ cảm giác mất nó lần nữa .
.
.
.

.

Mọi người ngồi chờ trên băng ghế của bệnh viện , lòng ai cũng như lửa đốt . Đã hơn ba tiếng tính từ lúc đưa nó vào đây rồi . Vẫn không hế có chút tin tức gì . Ai cũng sốt ruột hết , Đặc biệt là hắn , cứ chốc chốc lại đứng lên nhìn lên đèn của phòng phẫu thuật ..
Bộ vest trắng in hằng lên những vệt máu đỏ tươi đã khô đi chút ít .,

Điện thoại hắn đột nhiên reo lên . Mọi người đưa mắt nhìn hắn , hắn cũng thôi nét mặt cau có mà nhắc máy .

Đầu dây bên kia nghe được giọng hắn thì mừng rỡ . Anh thư kí cố gắng lắm mới liên lạc được . Lại không biết nói gì thì bị hắn quát lớn ,
- Dẹp ngay đi , làm cho họ im hết nếu không anh tự biết hậu quả .

Lời vừa dứt chiếc điện thoại cũng bay vào tường một cách không thương tiếc .

Mọi người gần như không ai hẹn ai mà nhìn hắn , thật sự đây là con người lúc nóng giận sao . Đáng sợ thật .

Cánh cửa phòng phẫu thuật của Sunly bật mở , mọi người chẳng ai thèm để ý đến cho đến khi bác sĩ thông báo tình hình là không sao . Thì cũng nghe thấy tiếng văng tục của hắn vang lên . Nhưng họ lại chẳng dám hó hé gì .

Chú Lưu đang trong phòng phẫu thuật của nó .

Mất máu quá nhiều vả lại kho máu của bệnh viện lại hết rồi nên rất cần máu truyền cho nó.

Cánh cửa cũng bật mở ngay sau đó . Mọi người lao đến như tìm thấy thứ quan trong mà vui ra mặt . Nhưng sau đó không khí trở nên căng thẳng đến đáng sợ .Mắt hắn hằng lên những vệt đỏ li ti . Người hai run lên bần bật , sự tức gậin thấy rõ . Hai có thể giết chết một ai đó ngay bây giờ nếu không có mọi người cản lại .
- Sao rồi chú .- hắn và hai hỏi
- Mất máu quá nhiều , hiện giờ cần máu gấp . Nó là nhóm máu hiếm ấy .
- Cháu cùng nhóm máu , cháu cho .
- Được vậy nhanh lên đi .

Nói xong hai theo chú Lưu vào phòng . Chiếc kim tiêm cấm vào tay truyền máu đến cho nó . Nhịp tim nó lúc có lúc không , rồi lại đập đều lại
.
.

Tình hình nó nguy kịch hơn , cũng may là viên đạn lệch tin khoảng 2 mm nếu không thì e rằng nó đã đi rồi . Do trên người có nhiều vết thương cộng với việc mất máu nhiều nên cần được theo dõi một cách đặc biệt hơn . Hiện tại thì đã được chuyển sang phòng chăm sóc đặc biết . Cách li với mọi người cho tiện việc theo giỏi .

..
………

Ngày đầu …..

Nó vẫn nằm trong phòng chăm sóc , vẫn chưa có dấu hiệu của sự tĩnh lại ., bộ đồ ngày hôm qua của hắn vẫn còn trên mình , những vệt máu khô lại , và dính lên chiếc áo trắng thành màu nâu sậm trong thật ghê .

Hai và các anh đến từ sớm chỉ là không muốn vào , họ muốn cho hắn ngủ thêm chút nữa . Mọi người dù có cố gắng khuyên thế nào thì hắn cũng một mực không chịu về nhà nghỉ ngơi ..

Đôi mắt sâu nay lại càng sâu hơn , chỉ sợ đến khi nó tỉnh lại thì người nằm đây lại là hắn mất . Còn việc công ty của hắn . Không thể nào bỏ được .

Mọi người đẩy cửa bước vào . Trên tay là những món ăn đem cho hắn , cùng quần áo được mẹ hắn mang đến nhớ đưa cho hắn dùm bà .

Hắn nhận lấy đồ rồi bước vào nhà vệ sinh thay .

Mọi người chỉ biết lắc đầu chán nãn ….

.
.
.
Đã hơn ba ngày ,từ khi nó rơi vào hôn mê tới giờ . Ngày nào hắn cũng túc trực kề bên . Kể cho nó những câu chuyện vui chỉ mong nó tỉnh lại .

Nói đi cũng phải nói lại . Nó nằm đây thì Sunly lại đang ở trong tù . Mấy hôm nay bên toà án cũng nhanh chống xử lí vụ việc này .

Cô ta cuối cùng cũng chịu hậu quả do mình gây ra là án chung thân . Coi như là may mắn vậy .

.
.
.

Buổi sớm trời trong xanh , mây trắng . Những chú chim đậu trên bậu cửa hót um xùm .
Đôi mi nó khẽ lay động trong nắng sớm , đôi mắt cũng từ từ mở ra dần thích nghi với không khí buổi sớm . Hơi ấm từ bàn tay ai đó truyền đến khiến nó phải đưa mắt nhìn .

Thì ra là hắn , nhưng hắn sao lại ngủ ở đây . Mà hình như nó đang ở bệnh viện thì phải . Đôi bàn tay mảnh khảnh khẽ vuốt những sợi tóc của hắn .

Hắn cũng lập tức thức dậy , đôi mắt mở to như không thể tin được . Nó tỉnh rồi , vợ của hắn tỉnh rồi .

Hắn mừng đến nỗi nhảy tưng tưng trong phòng khiến nó cũng bật cười . Nhìn hắn cứ hệt như con nít được quà ấy .

Ai cũng mừng ra mặt khi thấy hắn như thế . Chứ từ ngày nó nằm đây , mặt hắn cứ như đưa đám . Nhìn vào chỉ thấy toàn sương mù âm u đến đáng sợ .
.
.
.

Ngày ra viện cũng là ngày mà nó mong nhất . Chỉ cần nhớ lại mấy ngày nằm đây thôi mà nó đã sợ ,

Ngày đầu tiên là hai dành chăm nó , cứ tưởng sẽ đỡ chán hơn ai ngờ đâu , Nó vừa động tay vào máy tính thì bị anh dành lấy không cho dùng . Ngay cả tự do muốn đi dạo cũng không có .
Anh cứ theo nó 24/24 không hề thả lõng cứ như nó là tội phạm không bằng trong khi đó nó lại đang là bệnh nhân .

Nhìn hai còn đỡ nha . hai không bắt ép nó ăn thứ nó không thích . Tới hôm hắn chăm thì ngay cả tự do đi lại nó còn không có . Hết ăn cái này đến ăn cái kia . Hết ngủ lại ăn . Mấy ngày thôi mà nó muốn thành heo luôn rồi .

Ngày ra viện nhìn mặt hí hửng của nó , ai cũng không nhịn được mà cười lăn ra sàn . Nét trẻ con bao lâu nay lại quay về trên gương mặt ấy .

.
.
.
Hôn lễ cũng được cử hành lại nhưng chẳng có phóng viên , không có khách mời mà chỉ có cha , những người bạn những người quan trong có mặt .

Lễ cưới được diễn ra ở căn biệt thự đặc biệtcó xây dựng thêm một nhà thờ riêng biệt nằm trong khuông viên của ngôi biệt thự , nằm khuất sâu trong cánh đồng hoa hướng dương .

Xung quanh ngôi biệt thự được trồng rất nhiều hoa hồng . Mùi hương của hoa lan toả khắp nơi . Bướm cũng đua nhau hút mặt từ hoa .

Hắn đứng trong nhà thờ với bộ vest trắng , nó khác trên người chiếc váy tặng hắn trước đây .

Trên cổ là sợi dây chuyền mà hắn tặng , bước vào lễ đường . Trên tay là bó hoa hồng lớn đặc biệt điểm giữa là vài hoa hồng trắng . Chiếc váy cưới dài kéo lê trên thảm đỏ .

Bước đi của nó trong thật nhịp nhàng . Hắn mỉm cười đón tay nó từ ba vợ . Ông cười ôn nhu trao tay nó cho hắn .

Buổi lễ chính thức bắt đầu . Tiếng nhạc nhịp nhàng vang lên hoà vào không kí vui tươi của buổi lễ .

Cha đứng trên cao đọc lời tuyên thệ .

-Dương Định Vỹ con có đồng ý lấy Joe làm vợ không . Dù giàu nghèo hay bệnh tật , Con có nguyện yêu cô ấy suốt đời không .

- Thưa cha . CON ĐỒNG Ý .

-Joe con có đồng ý lấy Vỹ làm chồng không . Dù giàu nghèo hay bệnh tật , Con có nguyện yêu cậu ấy suốt đời không .

- Con không đồng ý ạ !

Mọi người ai cũng nhìn nó , hắn cũng nhìn nó như không tin nào tai mình . Nó vừa nói không đồng ý , là không đồng ý .

- Tại sao ?- cha im lặng rồi cũng hỏi nó .

- Vì anh ấy chưa nói muốn cưới con chỉ trao nhẫn thôi ạ .

Mọi người một phen cười nghiêng ngã , hắn cũng thờ thào nhẹ nhõm cứ tưởng nó không chịu .

- Nguyệt Anh lấy anh nhé . Vợ yêu . – hắn nói rồi hôn nhẹ lên môi nó .

- Ưh , em yêu anh .
- Anh yêu em .

- Ta xin tuyên bố từ giờ hai con chính thức là vợ chồng.

.
.
..

Thời gian lại bắt nhịp theo nhau mà trôi trôi dần , Thắm thoát hơn đã một năm . Ai cũng có cuộc sống riêng của nhau .
Nó và hắn cũng vậy .
.

- Anh , đang làm gì vậy ?- Nó nói rồi đặt ly rượu vang trắng xuống bàn của hắn ,.

- Anh đang bận cho đợt tuyển người mẫu năm nay .
- Đi ngủ thôi , – Đôi mắt nó lờ mờ ngồi xuống ghế sopha trong phòng . Hắn cũng đứng dậy , thôi không làm . Ngồi kế nó mà cưng nựng khuôn mặt trẻ con .
- Umk đi ngủ thôi .
- Anh – nó hôn nhẹ lên đôi môi hắn , khiến hắn thích thú tận hưởng sự ngọt ngào ấy , kéo hắn lại gần hơn .thì thầm nhỏ vào tay hắn – Anh ! mình kiếm thêm đứa nữa nhá .

Hắn chỉ đáp lời nó bằng nụ hôn nồng nàng , đưa nó lên cao của sự hạnh phúc .
Thả nó lên chiếc giường lớn .
Nó nhìn hắn khẽ cười mỉm .

Hạnh phúc ở đây , nơi nó tìm thấy người nó yêu thật sự .

************* THE END *************

Tsuna Kimura - Azumi Mizushima - Miku Ohashi

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ