Polly po-cket
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Công chúa băng và hoàng thái tử - trang 2

Chap 5 : giấc mơ của quá khứ

“Vấp ngã là để học cách đứng dậy

Đau là để học cách lớn lên đấy em gái ngoan à ”

Nó trở về nhà sau khi rời khỏi bệnh viện ,vừa vào đến nhà đã nhìn thấy người chẵng hề muốn thấy ,bà ta ngồi vắt chân lên bàn như thể mình mới chủ của ngôi nhà .mọi người thấy nó về thì cuối đầu chào nó không nói gì chỉ gật đầu nhẹ rồi đi lên phòng nhưng đâu có dễ thế ,cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng sẵn đang tâm trạng không vui thì đứng đây chơi với bà ta một chút cho vui chứ .Nó nhìn bà ta vẽ chẳng có gì là kình trọng khiến cho bà ta tức vì sự vô lễ của nó bây giờ lại càng tức hơn trước ánh mắt khinh thường của nó ,buộc lòng bà ta phải lên tiếng
_mày nhìn ****** với thái độ như thế à .-bà ta vừa dứt lời thì cũng là lúc ngồi thuốc nổ bực tức trong người nó sẽ được trúc lên người bà ta
_nhìn thì sao ?
_Đồ ******* mày ăn nói thế sao ,****** không dạy mày nên mày hư hỏng thế sao ,có một tí quyền mà định hóng hách sao ?
_tôi ******* thì sao ích ra thì cũng không cần bà dạy đâu mẹ ghẻ à !-nó cố nhấn mạnh từ ghẻ để bà hiểu rằng bà ta trong ngôi nhà này chẵng là gì cả ngoại trừ cái danh phận là phu nhân của ngài Lâm Hàn Long thì chẳng có gì cả nên đừng bao giờ tỏ ra vô lễ với nó .
_ Mẹ ghẻ ,mày gọi tao bằng mẹ ghẽ à bộ mày muốn chết hả -bà không thể kìm nén con tức giận hơn được nữa giơ tay lên cao …
_định đánh tôi sao bà không có tư cách đó đâu -nó nói rồi giơ tayt tát bà ta một cái nhưng chưa tát được thì nó lại lảnh trọn một cái tác từ người đàn ông vừa bước vào nhà .
Mọi người trong nhà ai cũng nín thở chờ đợi xem trận chiến sẽ đi đau khi đột ngột vị chủ tịch cao quý của họ bất ngờ xuất hiện và tát cho nó một cái sao bao năm cách ,chẳng hề hỏi thăm chỉ có đánh nhau và đánh nhau .Chẳng phải nó vừa gặp ông lúc chiều ở bệnh viện sao ,chẳng biết ai vừa nói muốn nó không hận mình muốn nó nói tiếng ba vậy mà giờ đây chỉ vì một người phụ nữ chẳng đáng mặt mẹ nó thế màlại đánh nó sao .mười bảy năm ,mười bảy cái tát ,mỗinăm ông luôn tặng cho nó không có quà ,không cóhạnh phúc không có những tiếng cổvũ mỗi khi thành tích của nó vượt bậc mà chỉ là những cái tát ,nhữngcái tát noúi lên sự tàn nhẫn của cuộc sống .Màu từ khéo môi nó rơi xuống nền gạch trắnglạnh toát kia .Lấy tay quẹt vệt màu đang chảy ánh mắt nó càng lạnh hơn ,lạnh hơn cả trước đây .Trái tim đóng băng bây giờ lại phủ lên một lớp sương mù dày đặc hơn chẵng thể thấy được ánh sáng
_ 17 cái tát – nó nói rõ từng chữ một _ minh chứng cho 17 năm tôi không có người yêu thương ,trước đây là thế bây giờ là vậy -nói rồi nó bỏ lên tầng trên
_Đứng im đó xin lỗi mẹ mau -người được mọi người tôn sùng làbậc đế vương ,người được gọi là cha nó chỉ vì một người ohụ nữ mà đã đánh 17 cái tát trong mười 17 năm qua
_mẹ sao ,bà ta không xứng !-nói rồi nó đi thẳng không hề quay đầu lại nhìn , để lại một người tức giận ,một người ,cười thỏa mãn nhưng vẫn căm phẩn

Trời về đêm lạnh ,lạnh đến thấu xương .Căn phòng màu đen kia chưa một hề mở cữa ,cành vật vẫn xao động vẫn di chuyển theo dự tuần hoàn của thời gian sự vận hành của trái đất .Nằmtrên chiếc giường xám ,người nó toát đầy mồ hôi lạnh.cái lạnh mà mỗi đêm nó phải hứng lấy trong mỗi giấc mơ ,mổi giấc mơ như một cổ máy quay ngược dòng thời gian .Trong một căn nhà vựa má hồ ,một bóng người mặt đồ trắng ,mái tóc dài ngang lưng được xõa dài ,bà ngồi bên mé hồ nở cười hiền nhìn cô bé vừa chập chững bước đi kia .Tiếng đàn violin vang vọng khắp nơi ,âm thanh da diết ,đau đớn đến não lòng .Bên bờphồ một bé gái nhìn người phụ nữ ấy mĩm cười nhưng rồi thì tiếng cô békhóc thét lên khi thấy mẹ mình nằm trên thức chất lỏng màu đỏ tươi đặt sánh , gương mặt bà đau khổ đến tột độ ,miệng vẫn luôn lẩm bẩm nói với đứa bé gái hãy trả thù .trước khi nhắm mắt bàcòn bắt cô bé phải hứa hứa với bà một chuyện

“_sao này lớn lên con phải trã thù cho ta ,con hứa đi

_trả thù cho mẹ con hứa
_nhất định phải trả thù ….
_trả thù ….”
lời nói cuối cùng bànói ra vẫn là hai từ trả thù rồi tắt lim ,nụ cườitrên môi vụt tắt ,bà đã được thiên sứ mang đi đến một nơi đầy ánh sáng mặt trời bỏ lại cô bé ngồico rúm bên cạnhthân xác người phụ nữ ấy
_hức …. – nó tỉnh giấc ,bất chợt một giọt nước mắt trào ra từ khéo mi tưởng chừng như đã cạn khô nước mắt , nỗi đau cứ âm ĩ xuất hiện ,dính vào nónhư mỗi giấc mơ thế này cái cảm giác cô đơn khiến nó cảm thấy hoang mang nhưng biết làm gì hơn khi mình chỉ có một mình .Nhìn đồng hồ trên điện thoại ,giờ mới có 2h47′ thôi nhưng nókhông thể ngủ được .Ngồi lặng bên bậu cửa sổ khôntg bậtđàn nó để mặc cho bòng tối ôm trọn lấy bản thân như soa dịu bớt đi phần nào nỗi đau trong tim ,gương mặt nó đã không xưng đỏ nữa bất chợt nó nhớ đến câu nói của anh hai” em hãy nhớ vấp ngã là để học cách đứng dậy ,đau là để học cánh lớn lên đấy em gái ngoan à ” ,chợt nó mĩm cuời ,nụ cười buồn nhưng đẹp tuyệt ,nụ cừơi như soi sàng moị vật trong đêm tối.

Chap 6: Đừng chạm vào ……. nếu không các người sẽ….

Mặt trời đã lên đến đỉnh điểm của buổi sáng trời trong lành ,nó thay đồng phục xuống nhà .Hôm nay trong nhà bếp bỗng rộn ràng hẵn lên chắc là do ông ta ở lại tối hôm qua .Thấy nó đi xuống bà quản gia lật đật chạy ra , cúi đầu chào nó nói gì vào tai nó rồi đi vào trong bếp .Nó nghee xong khuôn mặt từ hồng chuyển sang mà trắng ,nhanh lấy cặp ra khỏi nhà nó không hề bước xuống khuôn bếp xinh xắn ,nhộn nhịp kia lấy một lần .Phóng như bay đến bệnh viện trên chiếc Audi màu trắng của mình nó chạy đến bệnh viện .Trước cỗng bệnh viện có rất nhiều vệ sĩ đang đứng canh ,thấy nó họ liền cúi đầu chào ,đáp lại họ là cái vẻ lạnh lùng bất cần của nó.
Khu vực chăm sóc đặc biệt ,vừa vào đến nó đã nhìn thấy ông ta đang ngồi đó vời vẻ mặt lo lắng ,buồn khổ .ông ta thương tiểu hạnh nhân như thế chẳng lẽ lại không đâu khổ sao ,nếu như người nắm trên giường kia là nó thì liệu ông ta có như thế này không ,chắc là không rồi vì nó luôn là cái gai trong mắt của ông mà.Nó đứng dựa lưng vào thành tường đối diện nơi ông ngồi ,nó muốn nhìn ông thật lâu .Nó muốn nhìn rõ hơn người cha kia ,người mà 17 năm qua nó chưa hề ôm lấy ,nó cũng rất muốn biết cái cảm giác được ba ôm có ấm áp như những đưa trẻ khác từng được nó hỏi qua hay không .Đứng ngoài phòng chờ đợi nó lặng lẽ nhìn quanh mọi thứ ,hết nhìn căn phòng cấp cứu đang cháy đèn kia rồi lại nhìn sang người phụ nữ đang dựa đầu vào vai ba nó .
“Cạch ” cửa phòng căp cứu bật mở ,nó lao đến ngay bên bác sĩ tay siết chặt thành nắm đấm , nó hỏi ông ta với vẽ lo lắng ,lần đầu tiên ông thấy nó như thế ,có lẽ nó đang dần thay đổi nhưng ông đã lầm .
_cô bé đó sao rồi ?- câu hòi này đây có thể xem như là sự quan tâm không nó cũng không biết
_Xin lỗi chúng tôi đã cô gắng hết sức !- vị bác sĩ cuối gầm mặt xuống như chờ sự chỉtrích của nó vậy nhưng không không hề có lời ní nào cả tất cả im lặng như thời gian ngừng quay vậy
_bây giờ chúng tôi có thể vào thăm – ba nó lên tiếng phá tan không gian im lặng
_mọi người hãy vào thăm cô ấy lần cuối đi cô ấy đã tỉnh lại nhưng chỉ sống được khoản vài giờ nửa thôi .
Tay nó nắm lại thành nấm đấm ,tưởng chừng như bật máu ,miệng nó không ngừng lẩm nhẫm thứ gì đó rồi quay lưng bước đi không hề bước vào phòng nó không biết đối diện với mọi thứ như thế nào ,nó không dám hay là nó sợ ,nó sợ khi nó đối diện với Hạnh nhân như thế nào ,nó dợ khi thấy gương mặt xinh xắn phún phính kia đang thở từng hơi thở gấp ,nó lại sợ mình sẽ khóc ,khóc thật nhiều ,nó sợ lớp băng dày dặt mà nócố tạo ra trong mấy năm qua phút chốc sẽ tan biến .
Nó lái chiếc xe về nhà rồi đi bộ đến trường ,nó muốn đi bộ để tận hưởng cái không khí trong lành của buổi sáng ,trời trong xanh nhưng trong lòng nó thì lớp sương mù lại dày đặc hơn .Nó lang thang không biết đến trường lúc nào . Bướcvào trường thì nghe tiếng ai đó gọi í ới phía sau nóquay đầu lại
_Bell chờ tớ với -miu vừa chạy đến vừa thở gấp
_chuyện gì ?
_chờ tớ đi với .
Nó và miu bước đi được vài bước thì nghe cóptiếng la hét ,tiêng gọi ý ới kêu tên một vài người nào đó của đám con gái ,miu tò mò nên kéo nó lại đứng xem ,trện chiếc xe thuộc loại đắc tiền cóp hai tên con trai là người hôm trước được nótặngcho nguyện ly nước bước ra khỏi xe theo sau là tên lúc nào cũng thdo đuôi và thêm một cô gái nữa .nóthấy cô gái này rất quen hình như là đã gặp ở đâu rồi nhưng chẵng nhớ ra, miu thấy nó cứ nhìn chằm chằm vào cô gái kia thì huýt nhẹ vào tay nó nói nhỏ
_người đi kế hoàng tử là kể hầu cận nhưng lại rất đẹp trai không thưa kém gì thiếu gia ,tên là Lý Thiên Bảo
_người con gái -nó đột nhiên hỏi ,mắt vẫn dán chặt vào cô gái kia dò xét
_cô ta à , là quận chúa của học viện này đó tên là Ngọc gia Linh
_Ngọc Gia linh ,quận chúa sao cô ta không xứng với danh hiệu đó !
_vì gia đình cô ta giàu cólại rất có thế lực ,gương mặt đẹp nên mới được gọi là quận chúa
_Vậy sao -nó nói rồi bước đi đễ lại một cái nhếch môi tạo thành nụ cười bán nguyệt hiếm thấy
Cả hai bướcvề lớp trong trạng tháimột người thì vui vẽ ,một người thì đau khổ ,trái tim như bị ai đó bốp nghẹn khi nhìn thấy niềmvui trên môi Hạnh nhân vụt tắt ,nónhất định sẽ bắt cô ta trã giá trả giá gắptrăm lần .

Buổi học nhàm chán trôi qua chẳng mấy là tốt lành .Bụng nó bắt đầu cồn cào do lúc sàng khôn ăn sáng ,giờ ra chơi đến nó đi ra khỏi lớp xuống căn teen ,chọn xcho mình một cái bàn trống ,một lysữa là bữa sàng của nó .Đang nhìn cảnh vật xung quanh thìnónghe tiếng bàn tán đành nhau trên sân thượng ,vốn là người thờ ơ với mọi thứ nên nó không quan tâm nhưng lời bàn tán ngày càng nhiều ,rồi cũng đến tai nó ,cái tên Cao thanh trúc của miu lại vang lên khiến nó chột dạ ,rời khỏi căn teen ,nó bước thật nhanh lên sân thượng .
Trên sân thượng một cành tượng ghê rợn diễn ra ,mấy chục người vây đánh một người lại còn là một người không biết võ nữa chứ
_Dừng lại -âmthanh lạnh lùng trong trẻo thánh thót vang lên sau cánh cửa
_Mày là đứa nào ,ở đây không phải chỗ của mày biến mau ! -một con nhỏ nắm lấy tóc miu nói
_tụi bây không có tư cách biết tên tao ,mau thả cô bé kia ra – vẫn là nó nói nhưng âm lượng có phần sắc lạnh hơn khiến bọn kia khẽ rùng mình
_Tao không thả thì sao -con đứng đầu cả bọn kia nói
_chẳng sao cả -nói vừa dứt lời thì _”chát ” mày vừa chạm vào người của tao đấy !
_con này láu ,dám đánh cả tao ,tụi bây đâu nhanh đánh nó cho tao
Nó vẫn không hề đành trả mà chỉ né đòn ,làm ra như kiểu mèo vợt chuột ,đến khi chơi đã rồi thì mới đánh .Chỉ trong vài phút bọn chúng đã nằm rạp dưới chân nó .Nó đi lại nắm lấy tóc con nhỏ vừa bị nó đánh lúc nãy giật mạnh mái tóc
_Ai sai mày đành bạn tao ,nói !- câu nói bây giờ mới thể hiện rõ rệt sự nguy hiểm khiến cho con nhỏ đó lắp bắp
_Là ,,,là ….. quận chúa ,….
_Là Ngọc gia Linh ,nợ trước nợ sau sẹ trã cùng một lúc ,về nói với cô ta như thế – nó nói rồi dìu Miu đi không quên để lại một câu nói _ Đừng bao giờ chạm vào thứ của tôi nếu không sẽ trả giá đó ,một cái giá rất đắt .

Đứng phía sau bức tường có người đãnghe tất cả ,những gì cậu ta nghe được lại truyền đến một người có uy quyền hơn và nhận lại câu nói khiến cho người nghe tò mò
_Điều tra đi ,về cô gái đó !

Chap 7: sự thật về ……..

Nó sau khi dìu miu đi khỏi sân thượng thì bọn kia lập túc chạy xuống báo cho Ngọc gia linh biết ,nhỏ nghiến răng kèn kẹt,bậm môi lại tưởng chừng như bật cả máu .

Bên trong phòng y tế ,mùi cồn sọc vào mũi khiến nó khó chịu,nhưng vẫn đứng yên đó chờ cô giáo băng vết thương lại cho miu ,nó nhìn Miu vẽ tội nghiệp ,vì nó mà nhỏ mới bị đánh nên ít ra cũng phải chịu trách nhiệm .Sau một hồi băng bó gì đó nó với miu về lớp là lúc chuông reo ra về .Gọi một chiếc taxi ,nó củng miu về nhà .Ban đầu thì nhỏ một mực là bão tự về được nhưng nó cương quyết không cho nên miu đành ngậm ngùi để cho nó đưa về .Chiếc taxi dừng trước một ngôi biệt thự to không thưa kém gì biệt thự nhà nó .Từ trong nhà một vị quản gia già chạy ra mở cổng ,cúi chào miu và nó .
-Tiểu thư về rồi sao ,lão gia vừa về đấy ạ ,còn đây là.. – vị quản gia kia nhìn nó hỏi
-đây là bạn cháu ,tại cháu bị thương nên bạn ấy đưa về giúp ạ ! -miu lễ phép nói
-vậy thì mời cô vào nhà mà tiểu thư bị thương ở đâu vậy ?
-chỉ trầy sơ thôi hà ,không sao đâu mà bác vào nhà đi bọn cháu ở ngoài này một lúc sẽ vào
- vâng vậy tiểu thư nhanh lên nhé !
-vâng
Khi vị quản gia kia đi khuất nó mới hỏi
- đây là nhà cậu ?
-ừm ! mình xin lỗi vì mình đã giấu cậu ….- giọng miu nhỏ dần rồi im lặng
- xin lỗi gì ,người xin lỗi là mình vì mình mà cậu thế này !
- không phải đâu? , tại vì tụi gia linh ghét mình từ lâu rồi mà không có cớ gì để đánh thôi nay lại đựng chuyện này nên bọn chúng mới thế ? -nmiu trả lời rồi nhìn thẳng vào mắt nó -cậu không thắc mắc tại sao tớ lại thi vào trường bằng học bổng sao ?
- ba cậu là thương gia . – nó lãng sang đề tài khác vì nó cũng đang dấu miu nên nó không muốn trả lời vì nó dợ ,nó sợ Miu sẽ xa lánh nó khi biết nó là ai .
-ừ ,ba mình là Cao Tiến Đạt
- người nổi tiếng kinh doanh về đồ trang sức đứng thứ 7 trên thế giới .
-ừ ,mà cậu biết hay vậy ?
- mình chỉ .. …. -chưa kịp nói hết câu gì đó thì điện thoại nó reo lên ,là quản gia nhà nó .
Nhanh chống bắt máy ,nó nghe xong thì vội vã tạm biệt Miu ra về .

Trong một ngôi biệt thự xa xỉ bật nhất của thành phố ,vị thiếu gia đang nhàn nhã ngồi uống trà ,mắt vẫn dán vào tấm hình hiện trên màn hình laptop ,một cô gái với chiếc đầm trắng ,làn da trắng muốt như tuyết ,mái tóc dài thướt tha ,đôi mắt xám tro đẹp long lanh trong ánh nắng nhưng lại vô cảm ,gương mặt ấy chẳng hề xuất hiện nụ cười .Tấm ảnh là hình một bé gái 10 tuổi đang ngắm thứ gì đó ở phía xa .Phải tấm hình đó không ai khác chính là nó ,nó của 7 năm trước……… , hắn luôn rất tò mò tại sao hình trong tấm ảnh này và nó hiện tại lại khác xa nhau đến thế thì từ phía ngoài có tiếng gõ cửa
- thiếu gia !
-vào đi ,điều tra được gì chưa?-hắn ta không nhín lên mà vẫn biết đó là ai
- rồi ,cô ta tên là Lâm Nguyệt Anh ,là công chúa của tập đoàn JK đang thâu tóm toàn bộ thị trường đấy ạ !
-JK chẳng phải chỉ có một cô công chúa nhưng đâu phải cô ta .
-cô ta đeo mặt nạ ,chẳng ai biết gương mặt thật ra sao cả nhưng nghe nói là một người rất xinh đẹp ,có đôi mắt xám tro và còn một điều đặc biệt nữa .
-còn gì nữa ?
- cô ta là người đứng đầu tập đoàn FJ thành lập cách đây 5 năm khi cô ta 12 tuổi hiện nay tập đoàn ấy rất phát triển ,với lại cô công chúa này mang trong mình dòng máu của dòng tộc Nauy ,hiện là người nắm toàn bộ quyền hành ,lại được bá tước người đứng đầu dòng tộc yêu thương .nên việc cô xuất hiện là một chuyện rất hiếm có nhưng lại xuất hiện ở trường thật khó hiểu ?
-Mức độ thông minh thì sao ?
- vẫn còn đi học .
- cứ tưởng thông minh lắm !
- không phải vậy ,cô ta đã học xong năm 14 tuổi rồi nhưng vẫn chưa đi thi đại học,
- điểm vào trường lần này thì sao ,vào bằng tiền hay là …-hắn bỏ lửng câu nói
-vào bằng học bổng với sồ điểm tuyệt đối !
- vậy xem ra không phải là người ngu ngốc rồi !-vị thiếu gia tuy ngoài miệng thì mỉa mai nhưng trong lòng lại có nhiều càm xúc dân lên -còn gia đình cô ta thì sao ?
-Như đã nói cô ta không phải là con nhà nghèo mà là con nhà giàu ,rất giàu nhưng gia đình lại không hạnh phúc ,từ khi sinh ra đến khi vừa biết đi chập chững thì mẹ cô ta qua đời do một tai nạn nhưng lại là một vụ ám sát , ông Louis hay là ông Lâm Chính Minh từ đó cũng không hề quan tâm đến cô ta , cho đến nay vẫn vậy ,còn anh trai thì Louis bắt sang Anh không cho quay về cho đến khi nào cô ta chịu gọi ông ta một tiếng ba thì thôi ……..,à năm mười tuổi cô ta chụp tấm ảnh ấy trước khi Louis đưa về một cô gái tự nhận là con mình ,ông ta hết mực yêu thương cô bé đó mặc kệ nó mới là con gái ruột của ông ……..

Nó lao về nhà với tốc độ nhanh chống sau cuộc điện thoại vừa rồi .Trong nhà nó mọi người ai cũng trầm mặc sợ rằng khi nó về họ sẽ không toàn thây mất .Vừa suy nghĩ miên mang thì nó về tới ,bọn người làm khi thấy nó mặt ai nấy đều tái mét vì sợ sệt riêng chỉ có bà quản gia là điềm tĩnh tiếp chuyện với nó
-Có chuyện gì ?
-thưa công chúa thông tin về cô vừa bị hack mất rồi ?
-quan trọng không ?
-chỉ là hồ sơ lí lịch thôi ạ !
-điều tra đi .-nói rồi nó đi thẳng lên phòng để lại bọn người làm thì thở phào nhẹ cứ tưởng nó sẽ tống họ ra khỏi nhà ,nhưng họ chưa vui được bao lâu thì tiếng nó lại vang lên – có tin gì từ bệnh viện không ?
Câu hỏi của nó khiến cho mọi người ai cũng ngây ra ,nó mà cũng biết quan tâm sao ,họ chưa bao giờ thấy cô ấy hỏi thăm ai cả ngay cả hạnh nhân vậy mà giờ đây lại hỏi ,có phải chăng nó đã thay đổi hay là đau quá mà phải hỏi để xua đi cảm giác đau khổ .Họ vẫn còn đang trong chìm trong suy nghĩ của mình thì nó lại lên tiếng phá đi dóng suy nghĩ ấy
-Không có thì thôi !
- có ạ -lúc này bà quản gia mới sực tỉnh trã lời câu hỏi của nó
- nói đi
-nhị công chúa vẫn phải theo dõi vì lúc chiều tình trạng của cô ấy đột nhiên có tiến triển ,có thể kì tích đã xãy ra
Nó không nói gì nữa chỉ đi thẳng .Trong căn phòng màu đen tối tâm ấy ,nó không hề bặt đèn nhưng lại sáng do phòng nó đặt ngay hướng mặt trời lặng nơi đứng từ ban công trước phòng nó có thể ngắm được mặt trời lặng ,có thể nhìn thấy phía xa kia từng đàn chim đang bay lũ lượt về tổ của mình .Ngoài đường dòng người vẫn tấp nập xe cộ ,đa phần là họ quay về nhà sau một ngày làm việc mệt mõi ,được ăn cơm cùng gia đình ,chia sẽ những câu chuyện phím còn nó thì chỉ một ,một mình trong căn biệt thự to lớn này với những vật vô tri vô giác trong căn phòng lạnh lẽo không có hình bóng ,hạnh phúc của một gia đình . Bước vào nhà tắm ngăm mình trong làn nước ấm thật lâu ,có lẽ nó đã thay đổi ,thay đổi khi biết thế nào là tình bạn ,một tình bạn đẹp.

Chap 8: chuyển lớp và những rắc rối

Vẫn như thường lệ ,căn bản giờ người ta đang say giấc nồng thì nó lại thức giấc ,ngồi thu mình trong một góc ,nó nhận thấy có vật gì đó lấp lánh ở góc tường ,với tay chạm nhẹ vào nút công tắc cảm ứng trên nền nhà .Toàn bộ căn phòng bừng sáng đến lạ lùng ,những hình thù nhiều đồ vật lâu nay sống trong bóng tối đột nhiên được hưởng thụ thứ ánh sáng như ánh nắng của mặt trời ,Góc khuất trong cạnh bàn là nơi phát ra ánh sáng ,Một cây đàn violin hiện ra trước mặt nó ,cây đàn màu trắng ,nhưng lại bị trấy một vết xướt nhỏ do va chạm nhưng vẩn làm cây đàn đẹp đến lạ lùng .Cầm cây đàn trên tay đặt lên vai ,nó nhẹ nhàng kéo một bản nhạc theo nhã hứng đang tuông trào .Bên ngoài ngôi biệt thực của nó ,một chiếc Lamborghini Aventador LP700-4 đang đậu ờ đó không biết từ khi nào ,người ngồi trên xe mắt vẫn dán vào tầng cao nhất của ngôi biệt thư nơi có tiếng đàn violin phát ra ,thanh thoát mà não nề , bản nhạc vang lên lúc trầm lúc bổng như đưa con người ta vào một thế giới khác, thế giới của những nỗi đau .Âm thanh vẫn vang lên đến gần sáng mới dừng lại ,chiếc xe ấy cũng đã rời khỏi đó ngay khi bản nhạc vừa dừng lại .

Nó rời khỏi phòng của mình xuống nhà ,một ngày mới của nó lại bắt đầu như thế ,vô vị là hai từ phát ra từ cửa miệng của nó dành cho cuộc đời này .Nó sống trong sự điều khiển của cuộc đời biết đâu hôm và mai sau cũng vậy ,mãi chỉ là con búp bê bị nhốt trong căn nhà bằng vàng ,chiếc chìa khoá để mở cánh cửa ấy đã mất đi thì rất khó để tìm lại .Mọi người thấy nó xuống thì cúi đầu chào
- Công chúa ngủ có ngon không ạ ?
Nó không nói gì chỉ nhìn tổng qua rồi đi ra vườn nơi mà nó thường hay ngồi ,nơi có những bong hoa đang hướng về phía đông để đón ánh sáng của buổi sớlm tinh mơ .Ngồi một lúc thì quản gia đi ra theo sau bà là một tốp người tay bưng khây đô ăn ,tay bưng thức uống ,một khây bưng sữa đặt lên bàn .Nó ra hiệu cho mọi người lui xuống chỉ còn bà quản gia đứng đó .
-Báo cáo đi -tuy miệng vẫn đang nhâm nhi ly sữa nóng kia nhưng tay vẫn làm việc thoăn thoắt trên màn hình máy tính

- vẫn đang điều tra – quản gia nói nhưng mắt lại nhìn vào gương mặt phẳng lặng như mặt hồ kia ,bà thật khăm phục nó ,mới mười mấy tuổi nhưng lại có được cái vẽ mặt bất cần ,lạnh lùng như tảng băng di động ,nhưng lại cảm thấy thương cho số phận ấy ,bà chăm sóc nó từ khi còn nhỏ nhưng lại không thể hiểu được tình cách ,ngoài cha của nó ,anh nó ra và bà thì không ai biết được gương mặt thật của nó ra sao ,đã mười mấy năm rồi từ khi nó biết nhận thức về cuộc sống ,về mức độ quan trong mà nó phải gánh vác thì nó đã đeo gương mặt ấy cho đến bây giờ .
- IP thì sao ?
- Không thu được gì cả .
- Được rồi bà lui đi -nó vừa nói tay vừa nhấn nút enter kết thúc chương trình mà nó vừa làm việc , đột nhiên nó nhớ ra điều gì liền lên tiếng – ông ta vẫn ở trong bệnh viện
- Vâng
-tình cảm cha con sâu nặng thật
-Nhưng ….
-chuyện gì ?
- lúc sáng ông ấy về đây và bảo công chúa thức dậy thì hãy đến trường ngay .
-chết tiệt ! sao giờ mới nói .chuẩn bị xe cho tôi đi hôm nay không đi xe đạp .
-Vâng .

Trong phòng hiệu trưởng trường Vạn Thiên
- không biết ngài Louis đến đây có việc gì ?- ông thầy vừa nói tay vừa lao mồ hôi lạnh trên trán
- chỉ là có chút việc thôi .
-Không biết là việc gì vậy ?
- chuyển lớp cho con gái của tôi .
-con gái ngài ,cô ấy không có học ở đây .
- có đấy ,con gái của tôi …-ông ta chưa kịp nói hết câu thì từ ngoài của có tiếng vọng vào
- tôi không phải là con ông nên đừng xưng hô thân mật thế thưa ngài Louis
- Nguyệt Anh con dám nói ..
- Chẳng có gì không dám cả ,nếu ngài rảnh rỗi thì mau đến bệnh viện trong chừng con gái yêu quý của ngài đi .-nó vừa nói vừa ra hiệu cho thầy hiệu trưởng đi ra chư đây là nhà mình vậy
- nếu con không nghe lời ta thì ..
- thì sao .
- con tự biết chứ sao lại hỏi ta , xem ra con cũng có bạn rồi ấy chứ
-Ông dám làm gì họ tôi sẽ cho ông không còn đường mà quay về Anh quốc đấy ?
- con nghĩ ta không dám sao ?
-ông nên nhớ quyền lục của dòng tộc đang nằm trong tay tôi nên nếu ông không muốn mất tát cả thì ….
-con đừng bao giờ đem quyền lực ấy nói chuyện với ta dù sao ….. ta cũng là cha của con.
- vậy thì ông cứ ở đó mà chuyển lớp đi tôi chẳng vào đâu ?
-con dám không nghe lời ta thì gia đình con bé ấy sẽ biến mất thật sự đấy ngay cả anh trai của con .
- ông muốn gì ?- trong lòng nó có chút dao động khi nhắc đến anh trai nó

- chỉ cần con vào cái lớp ta chọn trả thù cho em gái con là được ?
- ông nghĩ tôi sẽ làm điều đó sao ? em gái ư nghe mắc cười quá đấy .
- ta sẽ trả anh hai lại cho con .
- còn gì nữa ?
-Từ nay không đụng vào anh trai con nữa .

- còn nữa ?
- con nghĩ ta sẽ chấp nhận điều tiếp theo sau .
- tôi chắc là ông sẽ phải làm thôi .- câu khẳng định đầy uy quyền ,từ một người bị đưa vào tình thế ép buộc nó lại lật ngược biến thua thành thắng trong nháy mắt thật quả là một con người có đầu óc của thiên tài.

Ông ta ngẫm nghĩ hồi lâu cuối cùng cũng đưa raa sự lựa ,đúng như những gì nó nghĩ ông ta sẽ dễ dàng rơi vào bẫy do nó đặt sẵn từ trước ,nó vốn biết được toàn bộ kề hoạch của ông ta từ trước rồi .Lần này gác mọi công việc để bay về đây thì đâu có phải chĩ về để thăm con gái cưng của ông ….. . Hồi lâu im lặng ông lên tiếng
- ta chấp nhận điều kiện kế tiếp nhưng …
- nhưng gì ?
- con sẽ vào lớp ta chọn .
- tất nhiên nếu ông chấp nhận điều kiện của tôi .
- được ,ta chấp nhận .
- rời khỏi đây và đưa luôn những người liên quan đến ông rời khỏi đây ,nếu không …
- nếu không thì sao ?
- tôi không nghĩ là mình sẽ đối xử công bằng như lúc trước với họ đâu ,còn nữa nếu anh tôi không được trả lại sự tự do và ông cho dù ông là ba tôi hay ai đi còn đụng đến bạn của tôi thì chăng nữa thì cũng sẹ chì có kết cục mà thôi.
Nó nói rồi rời khỏi phòng hiệu trưởng ,để lại cho ba nó đứng ngây người một lúc rồi mỉm cười hài lòng .Nó đã thay đổi ,biết quan tâm và dành tình cảm cho người mà nó quý trọng rồi . Nhưng đối với ông thì bao nhiêu đó vẫn chưa thể chứng minh được điều gì cả ,nó vẫn là nó không hề thay đổi nhưng có lẽ thứ đang đập thình thịch bên ngực trái của nó thay đổi rồi .
Lang thang trên dãy hành lang dài của học viện ,nó đi và cứ đi nhưng chẳng biết là đi đâu , đi mãi đi mãi cho đến lúc dừng lại cũng chẳng biết là nó đang ở đâu.Chỉ nghe thấy tiếng chim hót ,tiếng là cây xào xạc , men theo con đường nhỏ kéo dài nó lại tiếp tục đi .Cuối cùng cũng dừng lại trước mặt nó là đây là một khung cảnh thật đẹp ,cỏ mọc xanh um ,tiếng chim hót líu lo vang vọng khắp một chốn bình yên . .Phía xa kia là một cánh đồng toàn là hoa hướng dương loài hoa vẫn luôn vươn mình về phía mặt trời chối chang kia ,đứng phía xa kia có một người con trai đẹp như thiên thần đang đứng nhìn nó ,một cái nhìn thật âu yếm như không muốn phá vỡ khung cảnh trước mặt nhưng người muốn mà trời không muốn thì cũng như không . Đột nhiên đâu đó một cành cây khô rơi xuống gây ra tiếng động ,nó quay lại đập vào mắt nó là một chàng trai đẹp như vị thần Apollo làn da cậu trắng như men sứ ,đôi môi đỏ như máu ,mi dài cong vút ,sống mũi dọc dừa cao vút phải nói rằng là tạo hoá đã tạo ra một con người đẹp thì cũng cướp đi của họ những thứ quý giá .
Thu ánh nhìn lại sau vài giây nhìn ngắm người con trai trước mặt ,nó quay lại nhìn cánh đồng hoa màu vàng kia .Hắn ta thấy vậy cũng đi đến đứng cạnh nó từ khi nào mà ngắm nhìn loài hoa ấy lâu lâu lại đưa ánh nhìn sang nó ,khiến nó khó chịu chau mày lên tiếng .
- đừng nhìn tôi như thế .
- cô không nhìn thì sao biết tôi nhỉn cô .
-giác quan của tôi cho biết
- cô rảnh quá nhỉ giác quan nữa chứ , mà cô là ai mà đứng đây.
- tôi sao , Học viên của trường này ,mà không biết Dương Định Vỹ thiếu gia hỏi tôi đễ làm gì không ?
- cô điều tra về tôi sao Lâm nguyệt anh ?
- Anh điều tra thân thế của tôi thì tại sao tôi lại không điều tra về anh được – nó nói rồi bước đi ra khỏi cánh đồng hoa mặt trời để lại hắn ta đứng đó với nụ cười thú vị
-” xem ra em rất thú vị đấy Nguyệt Anh à “- hắn vừa nghĩ trong đầu vừa bước đi theo sau nó.

Nó rời khỏi cánh đồng hoa mặt trời lang thang về lớp .Giờ đã quá tiết học thứ tư của buổi sáng .lại sắp ra chơi nên nó đành đi về lớp , vừa vào lớp là lúc chuông reo ,nó chờ cho bà giáo đi ra thì bước vào .Miu thấy nó liền nở nụ cười hiền nhìn nó hỏi :
- sáng giờ bà đi đâu thế ?
Nó chẳng buồn mà đáp lời miu ,cầm tay nhỏ nó dắt đi mặc cho nhỏ cứ la oan oan cái miệng không thôi .Trước căn teen nó chọn một cái bàn trống rồi xuống theo sau là miu với khây đồ ăn .
- ăn đi ,tớ có chuyện muốn nói .- mắt nó nhìn vào khoảng không trước mặt ,nhưng tay thì vẫn cầm ly sữa nóng uống một hơi hết sạch
” cạch”
có tiếng mở cửa nhà ăn ,tiếng hét ầm ĩ của đám con gái hám trai ,nó nhíu mày khó chịu rồi lại nhìn miu ăn ,15′ sau miu ăn xong ,miệng không ngừng nói ngon quá , ngon quá khiến nó bật cười ,nụ cười đẹp nhưng hiếm thấy trên khuôn mặt băng sầu ấy .
- cậu bảo có chuyện muốn nói mà ,nói đi chuyện gì thế nhìn nghe nghiêm trọng thế .
- cậu sẽ chuyển lớp lên 11 A học cùng tớ .
- sao chứ ,tớ và cậu được chuyển lớp sao ,làm sao cậu có thể ..
- cậu không cần biết đâu chỉ cần làm theo những gì tớ nói theo , nếu ăn xong rồi thì đi .
- đi đâu ?
- Nhận lớp .
-à – nhỏ à lên một tiếng như đã hiểu được vấn đề

Khoá học buổi chiều
Nó và miu cả hai sau khi nghĩ trưa ở căn teen thì cùng nhau vác cặp lên lớp 11 A ,một lớp học khác vơi những lớp học khác đầy đủ tiện nghi hơn lại được trang bị những thiết bị cao cấp tối tân ,hèn ông ba nó mới bắt nó vào lớp đầy .Là lớp học hiện đại và giỏi nhất nên các kì kiểm tra trong lớp cũng diển ra nhanh chống và đề bài thì khó hơn gấp mấy lần so với lớp khác .Nếu như kì thi kiểm tra ,bị điểm dưới 100 thì nguy cơ bị chuyển lớp là rất cao .Đứng lay hoay chờ bà giáo xuống lớp nó củng miu đứng ngắm cảnh ,ai đi ngang qua cũng nhìn nó như sinh vật lạ .
Một lúc sau cô giáo bước vào lớp theo sau là nó và miu ,bà cô giới thiệu này kia kia nọ thì cũng tới hồi kết thúc
- thôi cô không nói dài dòng nữa ,hai em tự giới thiệu về mình đi .
- Chào ,tớ là Cao Thanh Trúc ,học sinh chuyển từ lớp 11F lên có gì thì mọi người giúp đỡ nha
Miu vừa giới thiệu xong thì nhiều tiếng xì xầm lại vang lên ,
- chuyển từ lớp F lên sao ?
- sao lại vào được lớp mình ?

- lớp F thì sao lại học chung với lớp A được chứ ?
- Bla ……Bla ….
Nhiều tiếng bàn tán xôn xao nổi lên khiến cho nó cảm thấy bực mình lại có một tên ôn thần cứ ngồi đó nhìn nó mãi ánh mắt chăm chăm khiến cho nó càng bực dọc hơn .
- không sắp chỗ sao ?- nó lên tiếng làm cả lớp phải dừng ngay mọi hành động lại mà nhìn người từ đó đến gì chưa hề lên tiếng.
- ơ ,hai em ngồi bàn cuối đi ?- bà cô vừa thức tỉnh sao cơn mơ khi cứ nghĩ thiếu gia đang nhìn mình
- một chổ ? – vẫn là giọng nói ấy nhưng có phần lạnh hơn
- ngồi chỗ của tôi
Từ bàn cuối cùng vang lên một giọng nói lạnh không thua kém gì đó nhưng ánh mắt lại có vẻ ấm áp hơn .Nó chẳng nói gì chỉ cầm tay Miu dắt đi ,Khi đã an toạ trên ghế thì bây giờ nó mới để ý rằng có rất nhiều ánh mắt kẹo đồng được thân thương trao tặng cho nó .Bây giờ nó mới hiểu vì sao hắn ta lại tốt đột ngột thế là vì muốn nó bị đám con gái chỉ biết xài toàn võ mèo cào đối với nó sao .Xem ra hắn ta đã quá ngu ngốc khi dùng cách này rồi . Úp mặt xuống bàn ngủ nhưng tai nó vẫn hoạt động ,mọi âm thanh ,lời nói ,sự khinh thường ,mỉa mai nó đều biết tất chỉ là không nói ra thôi ,nó muốn xem thử coi bọn tiểu thư chỉ có cái đầu to mà không có óc thì làm được gì .Nhếch môi tạo thành nụ cười lạnh.Trong đầu đã vạch ra sẵn một kế hoạch vui chơi rồi đó .

Bên bàn của Miu thì lại ồn ào náo nhiệt hơn vì Miu gặp phải cái tên mà cô bảo rằng ghét nhất trên đời này chính là Lý Thiên Bảo .Cả hai ngồi cải cọ um sùm lên khiến cho nó phải thức giấc và hắn ta chau mày khó chịu thì cả hai mới im lặng :
- ai cho cô ngồi chỗ tôi chứ ,đồ chuột nhắt .
- gì chứ ,chuột nhắt hả ,anh mới là chuột nhắt đó
- cô đó

-Anh đó
- cô
- anh
- hai người là chuột hết ?- lúc này cuộc mới dừng lại để xem ai là người phá đám thì cả hai suýt té ngữa ra phía sau mai là có bức tường chặn lại nếu không thì …..
- hai người đồng thanh quá ha ?- Miu nói mặt hiện lên rõ hai chữ gian tà rành rành trước mặt luôn
- Ưm – Thiên bào nói theo thì liền bị miu phản bác – Ai cho anh nói theo thế chuột cống
- gì chứ cô dám bảo tôi là chuột cống sao ,bộ cô muốn chết hả ?
- ai nói thế tôi còn yêu đời lắm .- miu nói ,tay thì quơ lên quơ xuống diễn tả hành động như phồng mà ,chu mỏ trong thật đàng yêu khiến cho tên chuột kia bị lỗi mất một nhịp tim
- không cải với cô nữa chuột nhắt .
- anh ….

Miu chưa kịp nói hết câu thì bị ai đó chặn mắt tính nói

- im lặng .- không ai khác chính là tiếng của bà cô ,khiến cho cuộ c chiến cuối cùng cũng phải tạm dừng ,mỗi người một suy nghĩ ,mỗi người một việc ,chẵng ai quan tâm với nhau .Lâu lâu lại có ánh mắt quan tâm nhìn nó ,lại có ánh mắt căm ghét nhìn nó ,miệng không ngừng bẩm tức tối nhưng mắt vẫn dán chặt lấy vị hoàng từ đẹp như vị thần Apollo toả sáng kia .
Tất cả diễn ra theo vòng tuần hoàn của thời gian ,trời bắt đầu về chiều là lúc nó đi về ,Lấy hết tất cả những thứ trong học bàn ra ,bên trong là một bức thư ,ngắn có dính chút ít mực đỏ như máu , đọc xong vài dòng ,nó mỉm cười thích thú rồi ra về ,trước khi đi còn không quên gởi lại câu nói nhờ gió mang đến cho chủ nhân của nó .

” Muốn đấu với tôi sao ,cô còn non tay lắm ,tôi sẽ cho cô mếm được mùi vị đắng cay chua xót ,đau khổ là thế nào ”

Tsuna Kimura - Azumi Mizushima - Miku Ohashi

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ