XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Công chúa băng và hoàng thái tử - trang 6

Chap 21 . Dạ hội và những điều bất ngờ

Nó trở về nhà trong trạng thái ngủ gật trên xe của Vũ , lúc vừa ra cổng đã gặp anh đến đón nên nó chui tọt vào trong xe anh luôn . Anh thấy nó ngủ say nên không nỡ gọi dậy mà bế nó lên phòng . Cài đồng hồ trên điện thoại nó ,anh biết tối nay nó sẽ đi làm việc cần thiết nên không muốn nó bị muộn giờ , cũng chẳng muốn nó vừa thức dậy đã luống cuốn tìm đồng hồ xem giờ . Đắp chăn cho nó xong anh ra khỏi phòng ,dặn quản gia gì đó rồi lái xe đi mất dạng .

Hoàng hôn bắt đầu buông xuống trên những hàng cây , màu đỏ tía của buổi chiều thật buồn nhưng cũng lắm niềm vui . Mùi thức ăn thơm phức từ những gia đình chờ người thân đi làm về cùng ăn cơm quay quần bên mâm cơm ấm cúng . Nó uể oải vươn vai mình thức dậy . Mùi thức ăn bay khắp nơi quanh khuôn bếp lớn to bằng một ngôi nhà của người khác , bình thường thì nó không quan tâm mấy đến thức ăn dù như thế nào thì nó cũng chỉ ăn qua loa cho xong mà thôi , có hôm còn bỏ bữa . Từ hôm Vũ về đến nay nó hầu như không còn quên đi chuyện ăn uống thất thường của mình nữa vì anh luôn bắt nó phải ăn đúng giờ , ngủ đúng theo quy định của bác Lưu – tức là ba anh . Nói anh về đây để giúp nó quản lí công ty nhưng thật chất là anh nó nói với anh bày mưu tính kế về đây để quản lí ,chăm sóc sức khỏe cho nó nhưng mà điều đó thì nó đâu cần . Sức khỏe nó , nó tự biết là như thế nào . Lết thân xác đang biểu tình vì bị bò đói gần như là cả ngày nếu không có chai nước của hắn . Mà kể cũng lạ ,tự nhiên lại tốt với nó thật là không hiểu nỗi , nó cũng chẳng bận tâm lắm chuyện ai tốt với mình chuyện trước mắt là lo giải quyết cái bụng đói meo rồi còn phải đến trường dự cái tiệc Dạ hội gì đó nhưng âu cũng là có chuyện tốt xấu thôi .

Ăn xong tất cả những gì mà Vũ dặn dó bà quản gia làm , nó lết thân đi lên tầng trên . Nơi được để những bộ trang phục Dạ hội , đi làm , đi chơi ….. hay đơn giản là mặc ở nhà . Nó chưa bao giờ nghĩ là nhà mình lại rộng đến thế , đi đến mõi cả chân , chọn đến muốn gãy tay mà không biết nên chọn bộ nào vì nó trang phục nó mặc toàn được đặt may từ các nhà thiết kế nỗi tiếng , những bộ đồ Lolita sang trọng hay đơn thuần chỉ là những chiếc váy của công chúa búp bê , tất cả đều đầy đủ . Sau khi chọn cho mình một bộ trang phục vừa ý sau gần 30′ trôi qua , nó đưa bộ đồ trên tay cho quản gia chịu về mặc trang phục trong nhà . Bộ váy được đưa đến phòng nó ngay sau đó . Tiếp đến là giày , nó nhìn mà chẳng biết chon đôi mà thì tiếng Thành Vũ từ sau lưng nó phát ra . Anh tinh ý nhận ra sự khó xử khi chọn giày của nó liền lấy trong túi ra một đôi giày bệt màu tím trong rất đáng yêu . Nó nhìn anh mỉm cười , anh hai và anh luôn là người hiểu nó nhất nên chính vì thế nên nó mới yêu quý anh vô cùng . Cả hai đều luôn biết nó buồn lúc nào ,tâm trạng ra sau … và cũng ngoài anh trai ra thì anh là người thứ hai biết được chuyện nó đang làm , ngay cả gương mặt thật nó anh cũng biết rất rõ .

Thay bộ bộ váy tím nhạt giống với màu tóc mình , nó mang đôi giày mà anh tặng đi dự hội . Nhìn nó đơn giản như vậy nhưng thật chẳng đơn giản tí nào. Lái chiếc mui trần màu trắng của mình cùng Vũ đi dự tiệc . Hôm nay Vũ đi cùng nó là có nguyên do cả thôi chứ anh đâu có rảnh đâu mà khi không có chuyện gì lại đi theo nó tới mấy chỗ toàn con gái không thôi . Nó để cho anh lái xe , đầu tựa vào ghế , đôi mắt nó khẽ khép hờ lại , gương mặt vốn xinh xắn nay lại càng rạng rỡ hơn với những ánh đèn lấp lánh ngoài đường kia . Gió ngang nhiên tung hoành trên mái tóc được buôn thả tự nhiên của nó . Chiếc xe dừng trước khu dành xe riêng cho các khách mời của đêm Dạ tiệc hôm nay . Ai cũng chọn cho mình những bộ cách đầy màu sắc , từ đỏ cam …. đến vàng , màu neon cũng được chọn để đi cùng với họ . Những học viên khác trong trường đã đến từ rất sớm , bữa tiệc hình như cũng đã bắt đầu trước đây vài phút nhưng những người đến thì vẫn tấp nập . Nó đứng sang một bên nhường lối cho họ trong lúc chờ đợi Vũ , anh là người tài trợ cho buổi tiệc ngày hôm nay nên đương nhiên là phải có mặt , tiền đâu bao giờ tự chạy vào túi mình đó là luật tự nhiên . Anh cũng vậy , tài trợ lần này là để kiếm lợi nhuận thêm cho số tiền mình bỏ ra từ những vụ làm ăn khác với các đối tác có tiếng trong nước nên anh mới đến thôi .

Nó đi vào cùng với anh nhưng lại tách ra thành hai hướng , anh đi đến đưa thiệp cho người kiểm tra khách mời , còn nó thì đi theo lối của học viên trong học viện . Nhã Anh cùng hắn đi phía sau nó cười nói rất vui vẻ , nó cũng chẳng mấy bận tâm chĩ thấy trong tim mình có gì đó hơi nhói , đưa tay lên đặt trên tim nó cứ nghĩ là bệnh mình tái phát thôi chứ không nghĩ rằng tim lại nhói vì chuyện khác . Nó vừa đi vừa ngó lanh quanh tìm MIu và Vũ nhưng chẳng thấy ai cả . Ngọc Gia linh sau mấy ngày biến mất nay cũng xuất hiện cùng với ba và mẹ của cô ta . Đám phóng viên vừa thấy họ đã chạy tới phỏng vần này nọ , cũng may là nó chưa bao giờ công khai với báo chí chủ tịch thật sự của FJ nếu không thì nó toi mạng rồi .
- Thưa Ngọc Chủ tịch ông có thể cho chúng tôi hỏi vài câu được không ? – pv 1
- nghe nói là công ty ông đang đứng trên bờ vực phá sản – pv2
- không có chuyện đó đâu , công ty chúng tôi hiện đang rất tốt . Ai đã tung tin đồn đó vậy chứ , không hề có chuyện phá sản đâu .
- Vậy chúng tôi nghe nói là công ty đang mắc một số nợ rất lớn thì phải ?- pv2
- chuyện đó thì tôi xin phép không trả lời .

Nói xong rồi họ cùng nhau bước vào đại sảnh , nó vừa nghe đoạn đối thoại trên qua máy định vị nhờ Vũ gắn giúp lên áo của Ngọc gia linh lúc anh đi ngang qua , mỉm cười thích thú với phần trả lời vừa rồi , không phá sản thì nó sẽ giúp cho phá sản , đang thiếu nợ thì nó cho tịch thu hết tài sản để cho họ trắng tay sau đó mới trả thù tiếp . Miêng mang mải nó sực tỉnh khi có tiếng nói từ trên khán đài .
- Sau đây là phần dự tiệc của buổi tiệc ngày hôm nay mong mọi người cứ chơi vui vẽ .
Nó nhấp một ly vang trắng của Italy , hắn cùng Nhã Anh cứ dính với nhau như keo dán , còn Bảo cùng Miu bây giờ mới xuất hiện , nhỏ bận một chiếc váy công chúa phủ dài đến bắp chân theo màu mà nhỏ thích , trang điểm nhạt một tí như lại rất xinh , hắn và Bảo thì bận vest đen trong thật lịch lãm , Vũ cũng vậy nhưng lại chọn vest trắng , làn da vốn trắng của một người con lai thứ thiệt nay lại trắng hơn . Hắn với làn da trắng như mem sứ , đôi mắt to tròn , , miệng thì đỏ như máu , tuy không cười nhưng chỉ cần mỉm một cái cũng đủ làm cho con gái ở đây đỗ rần rần . Nếu như so sánh Vỹ với Vũ thì hai người hai vẽ đẹp khác nhau không biết phải so sánh sao cho vừa .
Nó cảm thấy buổi tiệc thật nhàm chán ,anh thì cứ lo nói chuyện riêng với ba mẹ của mấy cô chiêu cậu ấm có tiếng trong trường , Miu thì dính với Bảo không rời , lúc nào cũng đánh lẽ đi chơi riêng , Nhã Anh và Gia linh cũng bà tám với nhau . Duy chỉ nó với hắn là đứng mỗi người một góc , mỗi người một suy nghĩ . Hắn nhìn nó , nó lại nhìn anh , anh thì lại nói chuyện với mấy người khác . Đúng thật là nhàm , biết vậy thì nó ở nhà chờ anh mang kết quả của buổi tiệc này về nói cho nó nghe là xong . Đặt ly rượu xuống bàn dài gần đó , nó định đi ra ngoài hít thở không khí thì tiếng MC lại vang lên , khiến nó phải dừng bước .
- Xin mọi người hãy dừng cuộc nói chuyện của mình lại để chúng ta cùng nghe vài lời tuyên bố buổi tiệc hôm nay được không ạ .
- Được – mọi người cùng đồng thanh nói
- Mời thầy Hiệu trưởng
- Sau đây tôi xin thay mặt toàn bộ các học viên của trường cám ơn mọi người đã đến dự buổi tiệc này …………………….. . Rất chân thành cám ơn , mọi người tiếp tục dùng rượu . – Lời thầy hiệu trưởng vừa dứt thì mọi người cũng bắt đầu những công việc còn dang dở của mình sau khi nghe một bài diễn văn thật dài .
Tiếng MC lại vang lên trong không gian – Để nối tiếp chương trình lần này , tôi xin mời quán quân dành giải đặc biệt của cuộc thi Nữ sinh thanh lịch lần này lên đàn một bản nhạc được không .
Nó biết ngay thế nào mình cũng không thoát được nên quay sang nhìn anh nhưng anh lại bàn chuyện rồi , thật ra anh đi theo nó là để bàn chuyện hay là để xem nó bị người khác ức hiếp đây . Muốn nó đàn rất dễ nhưng phải tùy vào cảm hứng , nếu không bài nhạc nó đánh , hay một bản violin hay còn tùy thuộc vào yếu tố tâm trạng nó nữa . Định rời đi nhưng không thể đành nhìn hắn , hắn lại quay ánh nhìn ra hướng khác thật là tức chết đi được mà . Bước từng bước chân lên nơi đặt cây Dương cầm màu trắng , mọi người nhìn theo bước chân nó bước đi mà thầm thán phục trên đời này lại có người đẹp đến thế sao . Mai mắn là đây chỉ với mặt nạ thôi nếu như là mặt thật thì sao trời . Lúc nó vừa đặt tay lên đàn thì một bàn tay khác cũng đặt lên , hắn ngồi kế nó trên chiếc ghế dài . tuy không nói nhưng nó biết là hắn đang nhìn nó , đang muốn giúp nó . Bài nhạc kết thúc , mọi người đều tấm tắt khen ngợi , nhận ra cái lườm đầy chết chóc của Nhã Anh , nó chỉ cười mỉa . Sau đó đi ra khỏi hội trường , hắn cũng đi theo nó .

Bầu không khí đêm thật trong lành , nó đứng gần đài phun nước lớn đằng kia . Hắn cũng theo nó đi đến đó , chậm rãi lên tiếng
- Nếu như cho cô điều ước cô sẽ ước gì ? – hắn hỏi xong mới biết là mình vừa hố khi chọn một câu hỏi chẵng ăn nhập vào đâu với khung cảnh lãng mạng ngoài này .
- Ước , với tôi là một thứ quá sa sỉ . Nhưng nếu được ước tôi ước mình tìm được người thật lòng yêu mình dù chì trong một thời gien ngắn ngủi cũng được .
- Vậy nếu như điều đó thành sự thật thì sao ?
- Tôi không biết nữa nhưng ….
Lời nó chưa nói dứt thì đã bị chặn lại ngay phía cổ , hắn đang hôn nó sao , cái ” fist kiss ” của nó định dành cho người thật lòng mà nó yêu thương nhưng lại bị hắn cướp mất . Gương mặt nó đỏ bừng như trái cà chua chín , tim đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lòng ngực . Liệu đây có phải là dấu hiệu của tình yêu hay không.

Chương 22: Đi chơi

Một tháng trôi qua kể từ hôm ở buổi tiệc , nó luôn cố gắng né tránh gặp mặt hắn nhưng hắn thì ngược lại với nó , luôn đi theo nó . Tuy không muốn nói chuyện nhưng vẫn phải mở miệng nói với hắn dù không biết nên nói gì . Nó sợ nếu nó có tình cảm với hắn thì sau này nó mất đi hắn sẽ đau lòng , nó sợ hắn sẽ không buôn tay để nó ra đi mất thôi . Nghĩ mãi cũng đến lúc nó nên nói chuyện với hắn rồi .

- Này , tôi phải chờ em bao lâu đây . – hắn điều nói câu này suốt một tháng qua khi thấy mặt nó nhuưng nó không trả lời . Nhưng hôm nay nó sẽ nói
- Bao lâu để tôi có thể bắt đầu yêu anh .
- Bao lâu cũng được miễn sao em yêu tôi là được .
- Anh có thể chờ tôi được một năm , hai năm hay bao lâu cũng được sao .- nó nhìn hắn như chờ đợi câu trả lời là không được từ miệng hắn nói ra như lại trái với suy nghĩ của nó , con tim nó lại muốn hắn nói là được và con tim nó đả thắng được lí trí , suy nghĩ của nó .
- Được , tôi chờ em .

Nó nghe câu nói đó mà trong lòng lại cảm thấy thật bình yên . Có lẽ no nên cho mình một cơ hội và cũng nên cho hắn một cơ hội . Cơ hội được yêu và sống thật với bản thân mình. Nhìn nét mặt vui như hôi của hắn cũng đủ làm cho nó thấy hạnh phúc .

Trời trong , mây trắng , gió nhè nhẹ thổi những chiếc là vàng khô trên mặt đường . Hàng phong đỏ thật đẹp nhưng lại rất khó trồng ở đây . Hiếm lắm mới có vài cây trồng được vậy mà gần đường vào khu mộ của mẹ nó lại có một hàng dài toàn là phong đỏ . Loài cây vẫn luôn kiên cường trước những giông tố của tiết trời . Nó cùng hắn đã hẹn hò được vài hôm rồi nhưng cả hai cứ làm như là mới quen biết vậy . Hôm nay nó cùng hắn đi chơi , một chuyến cắm trại đêm trong tiết trời nóng nực thì một chuyến du lịch chơi biển là điều không thể bỏ qua . Bốn người cùng nhau đi chơi nhưng Bảo với Miu thì lại đi ra chợ vào buổi tối ngắm những món hàng lưu niệm xinh xắn . Nó thì không thích chốn đông người nên đi ra biển ngắm sóng .

Hắn từ tối đến giờ biến đâu mất dạng , nó cũng chẳng quan tâm lắm . Tuy nói là quen nhau , yêu nhau nhưng nó và hắn chưa thân đến mức đi đâu cũng dính lấy nhau như cặp của Bảo . Hắn thấy nó đứng ngắm biển , nên cũng đi xuống , hôn nhẹ lên mái tóc óng mượt mà của nó . nó khẽ nhíu mày lườm hắn một cái rồi đi lên bờ .

Tròn mắt nhìn chiếc xe đạp trong tay hắn , nó hiểu được thì ra từ tối đến giờ hắn biến mất là vì tìm chiếc xe . hắn chở nó chạy trân đường nhựa . Ánh trăng sáng lấp lánh rọi vào người tụi nó thật đẹp . hắn chở nó chạy khắp biển ,dưới ánh trăng sáng , nụ cười rạng rỡ trên môi hai người làm cho cả thế gian như chìm vào thế giới riêng tư đầy lạng mạn .

Hắn chở nó đi hết con đường dài trên biển . Trăng sáng lấp lánh tựa ban ngày ., nó thả hồn vào làng gió mát rượi cùng mùi hương mặn và nồng của muối . Bãi biển vào **** tối thật vắng và yên tĩnh . Lâu lâu cũng có vài tiếng sóng vỗ vào bờ . Bờ cát trắng in hằng những bước chân nó đi . Biển đưa những con sóng nhỏ chạy vào bờ , tranh dành nhau dậm đạp lên đôi bàn chân trần trắng noãn của nó . Hắn thì săn quần dài lên đến gối , tay thì cứ quơ loạn xạ lên trong đêm . Nhìn cứ như người tâm thần . Trời cũng đã khuya , nó đi dọc theo bờ cát cùng chiếc điện thoại , hắn đi theo phía sau khẽ thở dài . Nó quay đầu lại nhìn hắn mỉm cười , nó biết hắn mệt nhưng nó vẫn chưa muốn về . Dù sao thì ngôi nhà nó đang ở trong mấy ngày đi chơi này cũng là biệt thự nhà hắn nên về sớm haymuộn gì cũng sau . Hắn mệt mỏi nhìn nó cố nặng ra một cười . tay không ngừng đưa lên miệng che cơn ngáp dài , đôi mắt như mở sắp không ra . Nó thấy hắn lừ đừ như vậy lma2 tiếc nuối tập biệt biển về . Miệng nói nhỏ đủ để nó và sóng biển nghe ” Mai ta sẽ quay lại đây chơi , tạm biệt biển ” .
Gương mặt nó sụ xuống như trả con bị dành mất quà , tiếc nuối nhìn hắn . Hắn nhìn nó tỏ vẻ mệt rồi kéo nó đi thẳng lên bờ nên đặt chiếc xe đạp . Nhưng chiếc xe đạp đã không cánh mà bay . Lết thân tàn ma dại , nó với hắn cuốc bộ về khách sạn cũng may là hắn chở nó về gần biệt thự rồi mới đi xuống biển nếu không thì có nước chết mất . Nó đi chân trần trên mặt đường , lâu lâu lại nhòn gót lên vì đâu . Tay trái cầm đôi dép lê , tay phải cầm theo cái điện thoại và vài cái vỏ sò hắn nhặt cho nó đưa lên ánh trăng mà ngắm nghía như trẻ con . Hắn nhìn bộ dạng của nó mà không khỏi buồn cười , cố nén nụ cười đang hình thành trên bờ môi đỏ như son , hắn lên tiếng
- Sao không mang dép vào mà đi chân không .
- không thích . – miệng nó nhanh lẹ đóp lấy ngay câu hắn vừa nói trả lời tiếng một , miệng chu lại trong thật đáng yêu .
Hắn thấy vậy liền đi lên phía trước nó , một chân khụy xuống , quay đầu nhìn nó , cười cười nói :- Lên đi , tôi cõng em về .
Nó vẫn giữ nguyên thái độ ban nãy , miệng đóp chát ngay lập tức – không thích , có chân tự đi được .
Hắn nghe nó nói vậy nhưng vẫn kiên trì khụy chân chờ , nó mặc kệ hắn đi ngang qua luôn . Hắn từ sau chạy tới đứng trước mặt nó , nhoẽn miệng cười , bế thẳng nó trên tay đi về . Mặc cho nó vùng vẫy , tay hắn vẫn nắm chặt , áp chặt đầu nó tựa vào ngực hắn . Mùi hương bạc hà thanh mát trên người hắn khiến nó dễ chịu hơn nhiều , khuôn ngực to đầy ấm áp khiến nó phút chốc lại nhớ đến hai , hai cũng từng bế nó như thế này , cũng có mùi hương bạc hà thanh mát nhưng hai người khác nhau hoàn toàn . Nó suy nghĩ mãi rồi cũng chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay . Hắn bế nó lên phòng , đắp chăn cho nó xong đi ra ngoài .
Miu và Bảo đã về từ lúc nào cả hai đang ngủ nên hắn cũng không muốn đánh thức . Thấy chiếc điện thoại nằm trên cầu thang cùng vài cái vỏ ốc , hắn nhạt lên xem xét thật kĩ rồi đem cho chúng vào một cái hủ bằng thủy tinh nhỏ . Vài cái vỏ ốc ánh lên những tia rất đẹp trong ánh sáng . Điện thoại nó được hắn cầm cẩn thận . Đi về phòng mình hắn mở điện thoại lên . Một tin nhắn từ máy nó , biết là điều tế nhị không nên xem tin nhắn của nó nhưng hắn bị tò mò bởi người gửi với dòng chữ ” Anh Kelvin ” cỡ bự trên màn hình .,với dòng tin nhắn thật làm cho hắn không khỏi bực tức.

Hắn nằm trên giường trằn trọc mãi , thời gian trôi qua nhanh mới đó mà đã gần sáng . Cầm điện thoại trên tay hắn đi qua phòng nó . Nó vẫn còn ngủ , giấc ngủ say nồng của nàng công chúa . Đặt điện thoại trên bàn , ngồi ngắm nó ngủ thật bình yên . Vén loạn tóc rối vì nằm của nó hắn bật cười .Cười vì mình lại thích nó , một người chưa hề hiểu được cảm nhận của người khác , chưa bao giờ quan tâm đến hắn .

Mặt trời bắt đầu ló dạng , buổi sàng thật đẹp . Hắn đánh thức nó dậy khi trời vừa lên . Hắn muốn cùng nó ngắm bình minh , cùng cười với nó suốt hôm nay . Hắn muốn quên đi dòng tin nhắn tối qua gửi cho nó . Nó mở mắt ra nhìn quanh phòng , hằn đứng ở một góc đầy suy tư . Bước xuống giường , vscn xong nó đi ra ngoài , hắn đã đi từ khi nào . MỘt tia hụt hẫng xâm chiếm lấy trái tim , nó cầm điện thoại lên . Một tin nhắn đã được mở . Nó nhìn tin nhắn mỉm cười sau đó đặt điện thoại về chỗ cũ . Nó biết vì sao hắn suy tư

Bầu không khí ở biển **** sàng thật tốt , bình minh đầy rực rỡ , nhiều chim biển cũng bay tới vào buổi sớm . Nó đứng ngắm mặt trời , khẽ nở nụ cười . Nụ cười đẹp nhưng lại buồn . Đôi mắt to tròn nhìn ngắm mọi vật xung quanh như tìm kiếm thứ gì đó . Hắn đứng cánh nó một khoảng rất xa nên không nhìn thấy nụ cười ấy . Miệng lẩm nhẩm thứ gì đó , nó đặt đôi dép ngay ngắn trên bờ rồi đi xuống dưới biển . Làn nước lạnh xâm chiếm lấy cơ thể nó nhưng nó không cảm nhận được . Triệu chứng thứ hai đã xuất hiện . Miệng chỉ cười nhạt một cái , lẩm bẩm đủ để nó nghe – Nhanh thật .
Hắn tuy không đứng gần nó nhưng luôn dõi theo từng hành động của nó , từng cử chỉ điệu bộ . Đứng xa bờ một tí , nó thả người tự do rơi xuống . Nước buổi sáng lạnh đến thấu xương nhưng lại làm nó thích . Nó thích tuyết , thích cái lạnh của mùa đông , thích biển nhưng lại ghét mưa , ghét nắng vô cùng . Hắn thấy hành động thả người của nó như vậy mà không khỏi tức giận . Lao nhanh xuống biển , kéo nó lên bờ . Đang tận hưởng thì đột ngột bị kéo lên bờ khiến nó mất vài giây ngạc nhiên

Tiếng nói của hắn đầy khí lạnh , nét giận dữ trên gương mặt hắn làm nó thích thú vô cùng .
- Em đang làm cái quái gì vậy hả , có biết nguy hiễm lắm không hả . Em thông minh mà tại sao lại chơi trò ngu ngốc như vậy , có biết làm anh sợ lắm không .
- không biết , đang vui bị phá mất vui nên suy cho cùng anh là người phá hoại . – nói xong , tặng cho hắn một nụ cười ranh mãnh , lấy thêm tí cát biển ném vào người hắn rồi chạy vụt đi . Hắn nhìn theo nó chạy rồi cũng đuổi theo . Tất cả mọi ấm ức , buồn phiền điều tan biến , hắn cùng nó chạy khắp nơi , đùa giỡn như những đứa trẽ con . Khi đã mệt nhoài cả hai mới chịu leo lên bờ . Nó nhìn hắn đầy yêu thương , bất chợt hỏi .
- Tại sao anh lại thích ăn kem , kem có ngon không ?
- kem ngon lắm , cô có muốn ăn thử không , à mà tôi thích ăn kem là nhờ một người khác chỉ cho tôi . – giọng hắn đột nhiên trầm xuống đến lạ lùng , nó chưa thấy hắn như thế này bao giờ cả .
- anh có chuyện buồn à , kể ra cho nhẹ lòng
- Ừmh …. 5 năm trước tôi từng một cô gái đi biển chơi , cùng tôi ngồi dưới gốc cây to ở trường , cô ấy dẫn tôi đi ăn kem , chỉ cho tôi rất nhiều về thế giới này . Lần đầu tiên tôi càm nhận được tình yêu đầu đời là như thế nào . Sau đó cô ấy nói với tôi là cô ấy phải sang Pháp để học tập . Nhưng …. chiếc máy bay năm đó đã phát nỗ , cô ấy đã đi mất . Rời khỏi tôi thật rồi . – Giọng nói hắn như lạc đi , những giọt nước mắt thi nhau rớt xuống thật nhiều . Nó khẽ đặt một tay lên vai hắn thay cho lời an ủi

Cả hai như rơi vào thế giới khác , im lặng , mỗi người một suy nghĩ .cuối cùng nó cũng lên tiếng .
- nếu như cô ấy còn sống anh có yêu tôi không ?
Hắn hơi ngớ người về câu hỏi của nó nhưng cũng trả lời – Cô ấy đi rồi thì sao còn sống được chứ cho nên yêu em là điều đương nhiên .
- Nếu như sao này em biến mất khỏi đây anh có khóc như thế không ?
- Anh đã mất một người mà mình yêu thương rồi cho nên anh sẽ không làm mất em nữa đâu .Mà sao em lại hỏi vậy không lẽ….
- Không có , chỉ hỏi thế thôi . À đi về thôi , đói rồi tí lại chơi tiếp .

Nó đi trước hắn , giọt nước mắt khẽ lăn dài . Nó không biết quyết định sẽ thử yêu một người là sai hay đúng . Nhưng giờ thì đã hiểu , quyết định nó chọn là đúng , Nhưng nếu một ngày nó rời khỏi thế giới này thật sự thì nó cũng đã mãn nguyện vì có người yêu nó .

Buổi chiều nó trở lại tạm biệt biển . Kế hoạch ở lại chơi lâu ngày của nó bị phá sản chĩ vì cái thông báo quái gở của trường . Tụi nó sẽ phải thi học kỳ sớm hơn dự định một chút cho nên nó phải thu xếp hành lí đễ về . Bọn nó vốn định sẽ chơi hết một tuần mới về nên những thông báo của trường đâu có biết vì mấy ngày còn đi học thì tụi nó lại nghĩ học kéo nhau đến đây chơi nên giờ phải tiếc nuối ra về cho kỳ thi .

Hai chiếc xe của hắn với bảo lăn nhanh và hoà vào dòng người tấp nập đang ngược xuôi trên khắp đường . Nó nhìn ngắm những khung cảnh miền biển hồi lâu rồi cũng chìm vào giấc ngủ . Trời vừa tối thì đã về tới nhà . Chiếc Lamborghini Aventador LP700-4 của mình đậu trước cổng nhà nó . chiếc cổng sắt to đùng từ từ mở ra , hắn chạy xe vào . Quản gia vừa thấy xe lạ liền bước ra ngoà xem thử thì từ trong xe hắn bước ra , trên tay còn bế nó đang ngủ say , đầu khẽ tựa vào bở ngực rắn chắc ấy . Ai trong nhà cũng sững sốt khi thấy hắn bế nó . Giọng từ tốn nhẹ nhàng nhưng lại rất lạnh , hắn hỏi
- phòng cô ấy ở đâu ?
- không cần đâu để tôi đưa con bé lên phòng , phiền cậu quá . – Vủ đứng gần đó lên tiếng .
Hắn khẽ ngạc nhiên nhìn người con trai trước mặt , đẹp không kém gì hắn , dàng người cao ráo , làn da trắng như con gái . Phát âm lại rất chuẩn nhưng nhìn ngoại hình đặc biệt là gương mặt thì lại đậm chất phương Tây .
- Anh là, ai vậy ? – hắn hỏi Vũ rồi nhìn khắp nơi không nhà , đâu đâu cũng thấy kẻ hầu người hạ , đâu đâu cũng là cảnh vệ , bảo vệ đi tuần , túc trực canh chừng còn hơn là nhà của tổng thống nữa chứ .
- Tôi là Richard Fitzerald , gọi tôi là Richard hay Vũ là được . Còn anh
- Tôi là Định Vỹ , bạn trai của Nguyệt Anh .
- Joe.. à không Nguyệt Anh có bạn trai khi nào mà tôi không biết vậy .
- Cách đây vài tuần , vậy còn anh anh là gì của cô ấy .
- Tôi là anh của con bé . Mà không còn sớm nữa cậu về ngủ sớm đi mài các người còn thi Học kỳ nữa đấy .
- vậy phiền anh đưa cô ấy lên phòng , tôi về trước .

Ngày mới lại bắt đầu , trời vừa hửng sáng nó đã thức . Vũ mở cửa phòng nó nước vào , anh cười cười nhìn nó rồi lại nhìn ngắm cây đàn . Giọng nói nhẹ nhàng cật tiếng .
- Em gái có bạn trai khi nào mà anh không biết vậy ta . Chuyện này phải nói cho ông và Kelvin biết mới được .
- Sao anh biết được chuyện đó , đừng nói cho hai của em nghe .
- Sao lại không nói , em có bạn trai , có bạn là chuyện tốt chuyện đàng vui mừng mà .
- Nhưng em không muốn , em sợ quá nhiều người hy vọng sẽ thất vọng càng nhiều . – nó khẽ cụp đôi mi xuống cố che giầu đi nỗi buồn .
Anh xoa đầu nó dịu dàng nói – Ngốc à , nếu Vỹ yêu em thật sự nó sẽ chấp nhận bệnh của em thôi .
- Nhưng lỡ như..
- Nều không được thì đừng cố , thời gian còn lại rất ngắn nên em hãy vui vẽ lên đi . Triệu chứng thứ hai xuất hiện rồi à .
- Ưmh , em sẽ nghe theo anh .

Nó thay đồng phục , ăn sàng xong thì đến trường . Xe hắn đã chờ nó ở cổng từ khi nào . Nó vừa ra đã bị hắn bắt lên xe chở thẳng đến trường . Hôm nay mọi người ai cũng trong trạng thái lo lắng đặc biệt là lớp A vì nếu như điểm của họ dưới 100 thì lập tức sẽ bị loại ra khỏi lớp đó ngay lập tức . Những người khối trên tâm trạng cũng không mấy thoải mái cho lắm . xe hắn và Bảo gặp nhau ở trước cổng , cà hai nhìn nhau cười rồi cùng chạy vào trong gara . Mọi người ai cũng mắt tròn mắt dẹt nhìn hai chiếc xe , đặc biệt là chiếc của hắn . Hiếm lắm mới thấy Thiếu gia của trường lái xe đi học riêng đã vậy còn chở theo người ,chiếc xe của Bào cũng không thua kém gì xe hắn , vốn cả trường này điều biết là nhà Bảo giàu có nhưng cậu ta lại thích đi làm người theo cna65 bên hắn , dù cả hai người có thể được coi là bạn thân . Nó và Miu bước xuống khỏi xe lại tạo thêm một cơn shock mới nữa . Mọi người cũng chẳng tò mò gì về Bảo và Miu vì hai người này gần như đã công khai hẹn hò đi đâu cũng có nhau .Còn nó nó là gì mà đi chung xe với hắn chứ . Những ánh mắt ghen ghét , tị nạnh , những cái luờ , vài trăm cái nguýt dài của đám nữ sinh trong trường dành cho nó . CŨng mai là có tiếng chuông thông báo đến giờ thi nếu không thì nó đã cháy áo cháy quần vì mấy cái liếc nhìn không thôi .
Hắn ngang nhiên cầm tay nó dắt đi ngay trong sân trường , nó bực bội đứng lại không thèm đi nữa , miệng phát ra toàn là khí lạnh khiến hắn khẽ rùng mình
- Anh buông tôi ra được rồi đó .
- không buôn
- vậy anh muốn cái gì hả .
- Muốn em gọi anh một tiếng anh yêu .
- Anh chạm dây à – nó nói kèm theo khuyến mãi cho hắn một hánh động dùng trai đặt lên trán xem hắn có bệnh gì không . Cũng mai là học viên vào phòng thi hết rồi nếu không nó sẽ bị xé xát ngay lập tức mất .
- Anh không chạm dây , không nóng , sốt gì cả . Mà em đừng có xưng tôi với anh nữa nếu không anh sẽ cầm tay em như thế này mãi đấy .
- Được rồi là tôi thua à không là em thua được chưa bây giờ thì thả tay tôi à nhầm thà tay em ra đi .
-Vậy mới ngoan chứ – hắn nói rồi véo chiếc mũi nhỏ xinh của nó ung dung đi vào lớp

Phần thi đầu tiên bắt đầu là môn Toán . Nó thì an nhàn ngồi ghi ghi chép gì đó 15 ‘ sau liền đem bài nộp rồi đi ra ngoài . Ai trong lớp cũng nhìn nó anh mắt ngạc nhiên , hắn cũng theo nó ra ngoài khi đem bài lên nộp , theo sau là Miu và Bảo , cả hai cũng đi ra ngoài . Lớp vốn 30 học viên thì Nhã anh và Gia lInh đã nghĩ chỉ còn 26 người vậy mà 4 người tụi nó lại đi ra sớm như vậy thật là chẵng công bằng . NHưng mà người ta học giỏi thì việc làm xong bài nhanh có gì đàng nói .
Bọn nó cùng nhau đi xuống căn teen ngồi chờ môn thi tiếp theo . Miu thì đang loay hoay giải bài toán lúc nãy với ong muốn tìm kiếm số điểm tuyệt đối . Nó ngồi đó nhâm nhi ly sữa nòng cùng vài mẫu bánh qui không kem . Hắn nhìn cách nó ăn mà buồn cười , ăn bành mà không ăn kem . Mà hình như nó chưa bao giờ ăn kem thì phải .
Thòi9 gian trôi qua mau mới đó mà tụi nó đã hoàng thành xong những môn thi tiếp thoe , trn6 mặt ai cũng tươi tỉnh . nói chuyện với nhâu rất rơm rã .

Một tuần trôi qua nhanh , mới đó mà đã biết được kết quả thi . Nó và hằn chẳng buồn đi xem , đơn giản vì nó biết mình chỉ cần đủ điểm ở lại cái lớp đó là được . Miu và Bảo thì háo hức muốn biết xem kết quả của mình như thế nào . Nhỏ đứng mổi cả chân cuối cùng cũng thấy tên mình , nhỏ đứng hàng thứ ba sau Bảo , cậu đứng thứ hai . Còn hắn thì đương nhiên là đứng nhất rồi nhưng mà nó cũng đứng đồng hạn với hắn với hắn trên bảng. Nhỏ không ngờ nó lại học giỏi đến thế vậy mà từ trước đền giờ nhỏ không biết . Thi xong thì tụi nó được nghĩ học khoảng vài tuần .

Thời gian trôi mau , mới đó mà đã mấy tuần trôi qua . Thời gian nghĩ của nó cũng chẳng đi chơi được nhiều . Phần vì hắn vừa nghĩ học đã phải về nhà ba mẹ cùng họ đi đâu đó . Miu và Bảo thì đã ra mắt hai bên gia đình nên cả hai tự do đi chơi mà họ muốn , miễn là đừng làm chuyện gì quá giới hạn là được . Nó thì suốt mấy tuần nay đều ở công ty , có hôm còn ở lại đó để làm việc đến tận sáng mới về . Vì hiện tại Vũ đã sang Đức rồi vài tuần nữa anh mới quay lại tạm thời việc công ty là do nó lo hết tất . Minh cũng bận túi bụi nên cũng không có thời gian quan tâm đến nó nhiều . Mấy tuần nay mệt mọi cứ kéo dài hầu như vắt toàn bộ hết sức lực của nó . Cách đây vài ngày nó lại phải vào viện vì làm việc quá sức . Khiến cho anh nó nghe tin này liền mắng cho một trận ra trò còn bảo là vài ngày nữa sẽ về đây chứ .
.
.
.
Tắt cái điều khiển màn hình n, nó mệt mỏi đứng dậy về . Báo chí mấy hôm nay không có ngày nào là không phát tin phá sản của nhà họ Ngọc cả . Giám đốc Ngọc thì bị bắt vì tội trốn thếu , buôn hàng cấm . Ngọc phu nhân nghe tin sốc quá nên lên cơn đột quỵ , Ngọc Gia Linh đang đi chơi ở Pháp nghe tin gia đình mình như thế tức tốc đặt vé máy bay bay về ai ngờ đâu chiếc máy bay ấy bị trực trặc gì đó đang bay giữa chừng thì phát nổ . CHuyện chỉ có vậy mà họ cứ nói suốt mấy tuần nay , làm nó cũng chỉ biết ngán ngẩm coi như việc của tiểu Hạnh Nhân đã xong . Giờ chỉ còn chuyện của mẹ nó nữa là việc trả thù đã xong .
:
:
:
Vừa vào đến phòng nó đã lăn ra ngủ ngay , đến cả ăn tối cũng bỏ chứ đừng nói là tắm rửa . Ngủ một giấc dài đến khi mặt trời vừa ló dạng nó mới chịu dậy . Tắm rửa , vscn xong xuôi , nó xuống nhà ăn sáng . Đi dạo quanh vườn , nhìn ngắm những bông hoa vươn mình khoe sắt dưới ánh ắng buổi sớm thật đẹp . Mùi hương thơm nhè nhẹ của những đóa hồng trắng . Mùi thơm của hoa nhài lan tỏa khắp nơi , bao bọc lấy thân hình mảnh mai của nó . Cảm giác dễ chịu xen lẫn len lõi vào làn da trắng hồng của nó . Những tia nắng sớm tranh dành nhau chạm nhẹ vào làn ấy . Hít một hơi thật sâu nó đi vào nhà . Mọi thứ đều chuẩn bị xong , từ quần áo , giày dép . Nó thay đồ xong thì đi xuống nhà . Khoác lên mình chiếc váy màu cam nhạt , mái tóc được buộc hờ hững bằng một sợi dây ruy băng nhỏ màu trắng . Gương mặt thật bao năm được che dầu nay lại lộ diện giữa chốn đong người . Mọi người ai cũng ngạc nhiên mở to đôi mắt nhìn công chúa của họ . Chỉ nghe đòn mà thôi cũng đủ tưởng ra nhan sắt của cô như thế nào . Giờ lại còn được chứng kiến thì quả là lời đồn . Đôi mắt to tròn , hàng mi dài và cong , chân mày là liễu , làn da trắng như tuyết , Nhìn nó cứ như búp bê , ai cũng nhìn nó đầy ngạc nhiên , đây là một người 17 tuổi ;sao thật không tin , nhìn cô cứ như là một đứa trả vậy , gươn mặt bầu bĩnh không khác gì em bé .

Hắn vừa đáp sân bay lúc nãy , Chuyến bay dài khiến hắn không có tâm trạng nào mà nhớ đến người khác . Xe vừa đem đến đã lái chạy mất dạng . Mấy tuần qua ngày nào mà hắn không nhớ nó chứ nhưng mà hiện giờ thì cơn bù ngủ đã chiếm lấy hết tâm trí của nó rồi làm sao mà nhớ đến nó được . Ngủ một giấc dài tới sáng mới thức dậy . Vừa mở mắt ra thì đã nhận ngay điện thoại của Bảo , giọng cậu có phần lo lắng hơn nhiều
- Alo
- Thiếu gia người mau đến trường đi , Nhã Quyên vừa xuất hiện ở trường . Cậu mau tới nhanh đi .
Vừa nghe đến cái tên Nhã Quyên dù đang rất bù ngủ nhưng hắn liền bật dậy như ló xo phóng ngay đến trường trong vận tốc ánh sáng .
.
.
.

Máy bay cá nhân mang kí hiệu F vừa đáp ngay xuống khoảng sân dành riêng cho máy bay cá nhân trong sân bay . Từ trên máy bay một thanh niên cao khoảng 1m8 , làn da trắng đôi mắt xanh và tĩnh như hồ nước mùa thu .Mái tóc màu vàng óng của anh chứng tò anh là con lai , sống mũi cao dọc dừa . Anh mang mặt một bộ âu phục giống như kiểu cách của một vị hoàng tử . Từ từ rời khỏi nơi đó , Anh bước đi ai cũng ngoái đầu lại nhìn . Những ánh mắt đầy ngưỡng mộ dành cho anh cả những cái nhìn ganh tị , nhưng anh chẳng để tâm . Quét đôi mắt xanh nhìn khắp sân bay như tìm kiếm ai đó , nhưng lại thất cọng khi người đó không xuất hiện . Tia thất vọng vừa mới dâng lên thì lại bị niềm vui đạp mạnh xuất . Tiếng gọi thân thương ấy như đã ăn sâu vào trái tim anh là tiếng gọi của em gái anh .
- Anh , em ở đây . – Nó vừa gọi lớn , tay vừa vẫy vẫy cho anh thấy .
Mọi người đi ra đi vào ai cũng phải nhìn , Họ không biết mấy hôm nay sân bay có gì vui mà tối hôm qua một thanh niên đẹp đến mê hồn vừa xuống sân bay ở đây , bây giờ lại thêm một người nữa . Còn có cả cô gái xinh như búp bê , làn da trắng đứng đó chờ . Nhìn hai người cứ như là tiên đồng ngọc nữ vậy , quả thật rất xứng đôi .
Anh chạy nhanh về phía nó đang đứng , miệng cười thật tươi lộ ra chiếc răng khểnh thật đẹp . Nụ cười ngọt ngào và đẹp như muốn đắm say lòng người . Nó cũng cười thật tươi , ôm anh thật chặc vào lòng như sợ anh đi mất vậy . Tặng anh bó hoa trên tay rồi cùng anh ra về . Hai anh em nó bước đến đâu như muôn hoa nở rộ đến đó . Họ tự hỏi rằng tại sao trên đời này lại có người đẹp đến thế chứ . …
.
.
.
Tạm biệt anh , nó thay đồ đến trường . Nó muốn nhìn thấy hắn sau mấy tuần không gặp , nó muốn tặng cho hắn một con gấu bông thật xinh được nó làm bằng tay . Nó muốn nhìn thấy hắn cười với nó , nói với nó rằng thời gian qua anh rất nhớ em .

Bỏ chiếc cặp xuống bàn , nó nhìn thấy cặp của hắn nhưng chẳng thấy người đâu . Mọi người ai cũng bàn tán một chuyện gì đó mà liên quan đến hắn và một cô gái mới đến . Gọi một cô bạn lại hỏi thì mới biết là đầu học kì này có người mới chuyển vào , nhìn giống y chang như Nhã Anh không khác một tẹo nào . Hắn vừa thấy cô gái đó thì đột nhiên kéo đi mất hút không ai biết là đi đâu .
Nó không muốn nghĩ ngợi nhiều cho mệt óc , nên vội lấy ra ngoài hít thở không khí một chút chứ ở ktrong cái lớp này thể nào có cũng khùng cho coi . Đi dạo quanh trường , nó nằm xuống gốc cây to gần đó . Nhắm mắt tận hưởng hương thơm của cỏ non , vài giọt sương còn động lại trên cỏ và nó cũng cô tình nghe chuyện của người khác , thật là không muốn tí nào nhưng họ cãi nhau quá lớn khiến nó phải chú ý tháo Heartphone đang đeo trên tai ra .
- Tại sao anh không nghe em giải thích chứ ! – cô gái đó vừa khóc vừa nói
- Giài thích gì , chẳng phải lúc trước nếu không có sao tại sao lại không quay lại , tại sao lại để người khác nghĩ rằng mình đã chết . Tại sao , em xem tôi là thằng ngốc à . Em có lbiet61 thời gian qua tôi sống thế nào không . Mỗi lần nhìn thấy em gái em là tôi lại nhớ đến bóng hình của em , em có biết tôi đau khỗ thế nào không . Em nói đi . – giọng chàng trai có phần tức giạn , phần lại đau khổ tột cùng .
- Em xin lỗi , em xin lỗi , em anh mà Vỹ .Anh nghe giải thích đi , lần đó thoát nạn em không về là vì anh , vì anh nên em mới không thể về đấy .
- vì tôi sao , vì tôi .. – hắn câu ấy mà tự cười bản thân mình .
- Phải vì anh , vì anh nên em mới trốn chui trốn nhũi . Anh biết không , nếu em về thì lập tức sẽ bị giết ngay anh biết không , anh không hả – Cô gái ấy hét lên khiến nó giật mình . Người đó tên là Vĩ , vậy người con gái kia chính là người mà hắn yêu trước đây . cô ta trở về rồi , về để dành Vỹ . Nó chỉ đứng đó nhìn theo bóng lưng hắn , nó muốn biết hắn sẽ làm gì tiếp theo .
- Anh xin lỗi , anh xin lỗi em mà Quyên , tất cả là tại anh .
- Anh đừng xin lỗi , mình quay lại trước đây được không anh .
- Anh …anh
- Không thể sao , thời gian còn rất ngắn anh có thể quay lại với em được không .
- Em làm sao , tại sao thời gian còn rất ngắn – giọng hắn còn lo lắng hơn là lúc nó bị thương , được hắn chăm sóc nữa kìa . Trái tim nó vừa mới cảm nhận được một chút tình yêu , một chút ấm áp thì giờ đây gần như tan vỡ
- em không biết nữa , nếu như anh không chịu quay lại thì em cũng không muốn sống nữa đâu.
- Em đừng có làm gì dại dột nha , anh hứa sẽ yêu em mà , ngoan đi .
Yêu em , lời của hắn nhưng ghim thẳng vào trái tim nguội lạnh của nó vốn được chút hơi ấm giờ đây lại hình thành lên bao lớp băng mỏng nhưng lại lạnh đến thấu xương . Cảm giác hụt hẩng khi hắn ôm người con gái khác vào lòng thật đau . Nước mắt vô tình hay cố tình mà cứ tuông như dòng suối nhỏ ngăn hoài cũng không sao chảy hết được . Tiếng điện thoại của nó đột nhiên vang lên khiến cho đôi trẻ kia phải ngoái đầu nhìn . Nó quay mặt đi hướng khác nghe điện thoại , là anh hai . Anh gọi cho nó bảo trưa qua đón nó ăn cơm . Nó chỉ biết ậm ừ cho qua mọi chuyện rồi bước đi . Nó không muốn đứng đây nữa vì nơi đây đã thuộc về chủ cũ của mình rối . Không còn là nơi của nữa rồi . Bước đi mà hai dòng nước mắt cứ chảy . nó thật sự mệt rồi . nó không mướn nhắc đến hay nghĩ đến những câu vừa rồi nữa nhưng sau nó cứ hiện ra trong đầu nó .Tim nó không phải đau vì bệnh mà đau vì bị tổn thương .
Hắn nhìn thấy nó liền buông Nhã Quyên ra chạy đến nếu tay nó . Nó chỉ biết gạt tay hắn ra thôi chứ hiện giờ nó chẳng làm gì được ngoài như thế cả , nó cần thời gian , thồi gian để suy nghĩ tất cả .

Rời khỏi trường , nhắn tin cho hai đến đón . Nó giờ rất mệt nên không muốn ra ngoài ăn . Về đến nhà đã lên thẳng phòng , không nói với ai câu nào ngay cả cơm cũng không chịu ăn . Anh cũng rất lo cho nó nhưng chuyện của nó , nó không nói thì anh cũng không moi được gì cả nên thà cứ để nó yên tĩnh suy nghĩ khi thông rồi tự nhiên sẽ ra ngoài thôi . Một ngày , hai ngày trôi qua nó không đến trường , hắn nhắn cho nó rất nhiều tin nhắn , gọi điện cũng không trả lời . Hắn đến nhà tìm thì bị cảnh vệ và bảo vệ gác cổng không cho vào . Suy nghĩ thông rồi thì nó cũng chịu ra ngoài , nở nụ cười trấn an nhìn anh , mấy hôm nay vì nó mà anh gầy hẳn đi đã vậy hai mắt sâu thêm tí xíu làm nó thấy có lỗi ghê gớm . Nó không muốn đến trường để tránh gặp mặt hắn nhưng nó lại muốn gặp mặt miu . Nó muốn cho nhỏ biết sự thật về nó , về thân thế của nó . Nên đành nhờ anh đi thế vậy
.
.
.

Chiếc xe của hai vừa chay vào trường thì bao nhiêu ánh mắt của nữ sinh trong trường phải ngước nhìn . Anh bận một chiếc quần âu kết hợp với áo somi dài tay được săn lên gọn gàng , mái tóc vàng bồng bềnh theo gió theo gió , đôi mắt xanh tinh tường nhìn khắp trường tìm kiếm bóng hình của Miu theo yêu cầu của nó . Cuối cùng anh cũng tìm được lớp A , cũng may là giờ này không có tiết học cho nên anh dễ dàng tìm thấy lớp hơn . Bước vào trong lớp ai cũng nhìn anh đầy thắc mắc , ngay cả hắn cũng nhìn anh mà không chỉ có hắn , còn có cô gái ngồi bên cạnh hắn nữa , người làm cho nó phải khóc . Nhìn thấy hai người anh thật muốn đấm vào mặt hắn một cái nhưng không thể vì cãm xúc nhất thời mà quên đi việc lớn . Mọi người khi đã không còn bàn tán nửa anh mới vội lên tiếng .
- Cho hỏi ở đây có ai tên Cao Thanh Trúc không vậy ? – lời nói dịu dàng nhưng không kém phần lạnh lùng càng làm cho đám con gái chết mê hơn
- Anh tìm tôi làm gì vậy , mà anh là ai .
- À tôi là Kelvin , tên tiếng Việt là Nhật Anh . Ừmh , vậy em là Thanh Trúc đứng chứ
- Phải là tôi .
- Vậy thì tìm được rồi , em đi với anh đến một nơi được chứ .
- Tại sao cô ấy phải theo anh , tôi không cho cô ấy đi thì sao ? – Bảo nghe anh nói vậy thì máu ghen lại nổi lên .
Anh không trả lời Bảo chỉ kề miệng sát tai nhỏ nói – Đi gặp Joe à không đi gặp Nguyệt Anh
- Sao cậu ấy không đến . – miu hỏi vẽ nghi ngờ
- Con bé mấy hôm nay không khỏe nên không đến được .
- Được tôi đi theo anh .- Miu nói rồi quay qua nhìn Bảo , miệng cười tươi nói với cậu – Em đi gặp người này cái đã đừng giận nhé .

Hắn im lặng không nói gì , chợt nhớ đến tin nhắn lúc trước . Cũng là người tên Kelvin nhắn , bây giờ lại là người tên Kelvin đến tìm Miu. Thật ra người này là ai , có quan hệ gì với nó thật làm cho người ta tò mò quá đi mất . Thấy anh và Miu đi mất , hắn cũng vội đi theo . Bảo cũng đi theo Miu ra cổng . Chiếc xe vừa chạy thì hai chiếc xe khác cũng chạy theo . Anh đâu phải là kẻ ngốc đâu mà không biết có người theo giỏi mình nên chạy rẽ vào một con hẻm khác cắt đi cái đuôi . Cả hai tức giận khi bị mất dấu .
.
.
.
Xe anh chạy thẳng vào trong gara nhà . Miu bước xuống xe mọi người đều cúi chào anh và nhỏ . Anh không nói gì chỉ cất tiếng nói với miu
- Nguyệt anh chờ em ở khu nhà phía Tây . – nói xong thì anh ra hiệu cho người làm đưa nhỏ đến đó .
Nó ngồi trên chiếc ghế to chơi đùa cùng Khả khả , một con sói con rất đáng yêu . Chú sói có bộ lông màu trắng muốt vừa chào đời cách đây vài tuần . Nhìn thấy Miu đến nó vội đưa Khả khả cho người làm đêm đến trả lại cho Tiểu Bạch – mẹ của chú sói . Miu vừa nhìn thấy hình dáng giống nó thì vội kêu
- Nguyệt Anh
Người làm nghe có tiếng người lạ thì liền chặn ngay trước mặt không cho nhỏ đến gần , khiến nhỏ sợ phát kiếp
Nó thấy nhỏ vậy chỉ biết cười , kêu họ đi lra ngoài hết . Nhỏ nhìn nó mắt tròn mắt dẹt dò xét , khi thấy gương mặt thật của nó . Miu e dè hỏi nhỏ khi không thấy nó đâu chỉ thấy một người lạ hoắc đứng trước mặt mình – Cô là ….ai , sao lại đưa tôi đến đây
- Cậu không nhận ra mình sao ?- nó có thất vọng khi miu không nhận ra nó
- Giọng nói này , mái tóc tím nhạt , đôi mắt xám tro … tất cả đều giống với Bell duy sao chỉ có khuôn mặt là khác
- Miu cậu nhận ra rồi sao – Nó có chút vui mừng – Đây là gương mặt thật của tớ , xin lỗi vì đã giấu cậu thời gian qua .
- LÀ Nguyệt Anh sao , cậu thật đẹp , đẹp hơn trước đây nữa . – nhỏ buôn một câu khen ngợi rồi ôm chầm lấy nó – Mấy ngày nay sao cậu nghĩ học vậy làm tớ thấy cậu thật tội
- Sao lại tội tớ
-Tên Định Vỹ đó , có người yêu mới rồi – giọng nhỏ đay nghiến khi nhắc đến Nhã Quyên
- Chuyện đó tớ biết rồi . À mà lần này tớ nhờ hai đưa cậu đến đây là có chuyện muốn nói
- Hai , người con trai đó sao
- Ừmh , là anh hai của tớ . Kelvin Freezer là tên của anh ấy . Tên ở đây là Lâm Nhật Anh
- Freezer chẳng phải là dòng tộc Nauy danh giá sao
- Ưmh . tớ là Joe Freezer – người đứng đầu dòng tộc
- Vậy cậu không phải làm thêu ở đây sao .
- Không , xin lỗi vì giấu cậu . Thật ra lần này đưa cậu đến là tớ có một chuyện muốn nói . Tớ không muốn khi tớ mất đi , cậu sẽ khóc vì tớ .
- Mất đi là chết phải không . Tại sao thật ra là cậu bị gì , cậu nói đi đừng giấu tớ nữa mà Bell
- tớ … thật ra con bé bị bệnh tim , trong giai đoạn cuối rồi . Con bé có thể chết bất cứ lúc nào ,. Thanh trúc à anh xin em hãy giúp anh thuyết phục nó đi . coi như là anh xin em đó . – chẳng để nó nói anh đã lên tiếng thay giọng đầy buồn rầu nhìn nó
- CẬu bị bệnh đó thật sao , tại sao giờ mới nói , tại sao lại gạt tớ .
- Tớ xin lỗi . Miu coi như chuyện cậu gặp tớ đừng nói cho ai biết , cả chuyện tớ bệnh nữa nhé . Tớ xin cậu đấy . Đừng nói nhé . Cậu hứa đi
- Hứa mà , tớ hứa nhưng cậu nhất định phải tiến hành điều trị sớm . – nhỏ nói rồi ôm nó khóc thật to

Ngoài trời mưa bắt đầu rơi ngày càng nhiều . Mưa như khóc thay cho nó , khóc thay cho cuộc đời này .

Tsuna Kimura - Azumi Mizushima - Miku Ohashi

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ