Duck hunt
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Cuối cùng mình cũng thuộc về nhau - trang 45

CHƯƠNG XLVIII: DU HỌC
<Chương này viết theo lời tác giả>
Nếu người Tiểu Minh yêu là Đình Phong, Hạo Du thật chẳng có lý do gì ở đây nữa.

Đầu tháng tư, nắng đỏng đảnh không còn dịu hiền như thuở tháng ba, nắng khó tính và hay gắt gỏng. Mùa đông năm nay kéo dài mà mùa hè đến lại thật sớm. Tiểu Phần đưa tay che nắng, một tay xách túi thức ăn mua cho Đình Phong chạy vào trong thang máy, nắng làm hồng má cô. Đôi mắt ánh lên trong trẻo.

Vẫn là như thế, vẫn là sự trao đổi, cô tình nguyện chăm sóc cho anh dù biết điều đó thật là ngu ngốc. Tiểu Phần cũng biết mình càng ngày càng điên cuồng, càng ngày càng mù quáng vì cái tình yêu si dại cô dành cho người con trai ấy. Hôm nay Tiểu Phần thực sự sẽ làm, sau bao nhiêu giờ nghĩ suy, cô quyết định sẽ làm một việc mà trong từng đấy năm được giáo dục, cô nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ (dám) làm. Cô vừa ra tiệm thuốc mua một ít thuốc ngủ, đó là công cụ cho cái kế hoạch khiến cho Hạo Du và Tiểu Minh hiểu lầm nhau, để Tiểu Minh về bên Đình Phong.

Mở cửa bước vào nhà Đình Phong như vào nhà của chính mình, việc đầu tiên Tiểu Phần làm vẫn là bước vào phòng ngủ của anh. Đình Phong đang làm gì đó bên cửa sổ, ngắm nắng chăng? Từng hạt nắng lấp lánh như rát vàng bờ mi anh, ánh mắt nghiêm túc hướng ra khung cảnh bên ngoài, tựa đang chăm chú nhìn thứ gì đó đến mức muốn…bay theo nó.

Tiểu Phần đứng ở cửa hơi ngẩn người ra.

_Đình Phong.
_Ừ? – Đình Phong còn không quay ra nhìn cô lấy một cái.
_Anh đang làm gì thế?
_……

Đình Phong hồi lâu vẫn không nói gì. Tiểu Phần cũng không kiên nhẫn chờ đợi mà đi thẳng vào trong bếp để nấu bữa trưa cho anh.

Tiểu Phần vừa làm vừa nghĩ ngợi. Không biết Đình Phong đang nghĩ gì nhỉ, từ cái hôm anh nói không cần cô giúp để Tiểu Minh về với anh đấy, Đình Phong vốn đã kiệm lời giờ lại còn…yên tĩnh hơn. Hình như cả ngày chỉ nói được chữ “ừ”, mà thực ra Tiểu Phần chỉ đến đây được lúc đi học về, tranh thủ nấu cho Đình Phong bữa trưa rồi phải về nhà ngay, buổi tối cũng thế, có muốn thì cô cũng chẳng có nhiều cơ hội trò chuyện với anh.

Tiểu Phần nấu được một bát canh với rang được một ít thịt bê ra rồi mà Đình Phong vẫn ở trong phòng. Chẳng biết cả ngày anh có đi đâu không, mỗi lúc Tiểu Phần gặp anh, Đình Phong đều chăm chỉ…ngồi một chỗ, chung thủy nhìn vào một nơi nào đó cố định, suốt không thay đổi.

Tiểu Phần vào chỗ Đình Phong, quả nhiên thấy anh vẫn ngồi tựa cằm bên song cửa sổ, ánh mắt mơ màng.

_Đình Phong, ăn cơm thôi.

Anh nhìn sang cô, không nói, cũng không gật đầu, chỉ lặng lẽ đứng lên đi về phía cô. Dáng người anh cao gầy, không như trước kia, lúc nào cũng mang vẻ đẹp khỏe khoắn, mạnh mẽ.

Tiểu Phần gắp thức ăn cho Đình Phong. Cô chỉ lấy một cái bát nhưng lấy đến hai đôi đũa.

_Anh ăn đi ạ.
_Ừ.

Nhìn người con trai mình yêu trước mặt, khuôn mặt đầy đặn đã gầy đi rất nhiều, làn da nâu giờ cũng nhợt nhạt thiếu sức sống, Tiểu Phần đau đớn không sao kể xiết, cái kế hoạch ấp ủ trong lòng giây phút này cũng quyết tâm thực hiện cho bằng được.

Trong cốc nước Tiểu Phần mang cho Đình Phong sau bữa ăn có pha thuốc ngủ.

Cô chăm chú nhìn Đình Phong uống một hơi hết cốc nước.

Một lúc sau Đình Phong đã thấy choáng váng đầu óc, mắt anh chỉ muốn nhắm nghiền lại, cơn buồn ngủ kéo đến rất mạnh mẽ, làm anh không sao cưỡng lại được. Đình Phong cố giữ tỉnh táo, nói:

_Anh…tự nhiên buồn ngủ quá. Em về ăn cơm đi không đói, anh…ngủ chút…

Đình Phong vừa nói vừa loạng choạng đi vào trong, Tiểu Phần vội vàng chạy ra đỡ:

_Để em giúp.

Đình Phong thực thấy toàn thân mềm nhũn, chỉ muốn đổ gục luôn nên cũng không nói thêm gì nữa.

Cô đưa anh nằm gọn trên giường, nhẹ đắp chăn lại. Đình Phong mới thế đã ngủ rồi, loại thuốc ngủ này thật hiệu quả. Mà Tiểu Phần đã hỏi kĩ lưỡng rồi mới mua đấy chứ, tác dụng nhanh, nhưng người dùng không đến nỗi ngủ mê man không biết gì, nếu có tác động mạnh từ bên ngoài vẫn có thể tỉnh.

Tiểu Phần cố làm cho quần áo Đình Phong cùng chiếc ga trải giường lộn xộn một chút, cả tóc anh. Rồi đắp chăn kín cổ hồi lâu cho mồ hôi đổ đầy trên trán, cổ, xong xuôi Tiểu Phần mới dùng máy Đình Phong nhắn tin cho Tiểu Minh.

Một cái tin chắc chắn Tiểu Minh đọc được sẽ chạy đến ngay không do dự.

Cuối cùng Tiểu Phần đi thẳng về, không quên chỉ khép hờ cánh cửa vào, để Đình Phong nằm đó chờ Tiểu Minh đến. Mọi thứ đã sẵn sàng.

Tiểu Phần không một chút lo sợ rời nhà Đình Phong. Giờ cô sẽ về qua nhà một chút rồi đến tìm Hạo Du. Tiểu Phần cũng không hiểu sao mình có thể bình tĩnh đến như thế khi đang làm một chuyện rõ ràng là hã m hại bạn thân mình. Thật ra lúc này lý trí của cô đã hoàn toàn bị tình yêu mù quáng lấn át. Liệu Tiểu Phần có ý thức được việc mình đang phá hoại hạnh phúc của Tiểu Minh không? Có lẽ trong lúc này, trong lòng cô chỉ sục sôi một ý nghĩ, sẽ bắt Tiểu Minh trở lại bên Đình Phong. Anh nói không cần nhưng chắc chắn sẽ rất vui khi Tiểu Minh quay về. Mà chỉ cần anh vui thôi… Mắt Tiểu Phần lại sáng lên thứ ánh sáng ma qủy, tay cô nắm chặt.

Một khoảng thời gian vừa đủ để Tiểu Phần nghĩ là Tiểu Minh đã đến chỗ Đình Phong, Tiểu Phần theo kế hoạch liền đi đến nhà Hạo Du, nơi cô biết là Tiểu Minh đang ở. Đúng là xe máy Tiểu Minh không có ở nhà, chứng tỏ… Tiểu Phần cười thầm trong bụng.

Cô cất tiếng gọi:

_Tiểu Minh.

Là Hạo Du mấy phút sau liền ra mở cửa. Cậu khá ngỡ ngàng khi thấy đó là Tiểu Phần. Hạo Du sau lần nói chuyện với cô ấy trong lòng vẫn luôn có chút gì đó tin tưởng là cô nói đúng, nhưng cậu tất nhiên là không muốn nghi ngờ Tiểu Minh nên cứ lơ đi. Giờ thấy Tiểu Phần xuất hiện ở cửa, Hạo Du bỗng dưng thấy hơi bất an. Nhất là lúc Tiểu Minh vừa vội vã bỏ cả bữa trưa để đi đâu đó mà còn không kịp nói cho cậu biết.

_Có chuyện gì vậy Tiểu Phần, Tiểu Minh…không có nhà. – Hạo Du lịch sự nói, nhanh tay mở cửa.
_Vậy à? – Tiểu Phần tỏ vẻ tiếc nuối, mặc dù biết thừa Tiểu Minh…không thể ở nhà lúc này.
_Ừ, Tiểu Minh vừa mới ra ngoài thôi, bạn tìm Tiểu Minh có việc gì không?
_À, có chút chuyện, mà thôi, mình đến chỗ cô ấy luôn cũng được.

Tiểu Phần nói rồi quay lưng đi ngay. Lập tức cô nghe thấy tiếng Hạo Du gọi với theo, lại không khỏi cười thầm trong bụng lần nữa.

_Đợi đã Tiểu Phần, bạn nói thế…tức là biết…Tiểu Minh đang ở đâu? – Hạo Du dè dặt hỏi, ánh mắt như dò xét hướng vào mắt Tiểu Phần.
_À, mình…đoán thôi. Thôi mình đi đã.
_Tiểu Phần, đợi đã, bạn biết đúng không, biết là Tiểu Minh đang ở đâu?
_Mình đã nói là mình chỉ đ…
_Tiểu Minh đến chỗ Đình Phong, phải không?

Hạo Du bất ngờ hỏi, mắt chăm chăm nhìn vào Tiểu Phần, lông mày hơi nhíu lại chẳng biết có phải là do nắng…, tim trong lồng ngực như cứ muốn nhảy ra.

_Mình…
_Bạn nói đi, có phải thế không?

“Đừng vội kích động như thế, Hạo Du”, Tiểu Phần nghĩ thầm trong bụng, rồi cô nói:

_Có lẽ thế, thôi mình đi đã.

Tiểu Phần nói rồi lên xe ngay, không kịp để Hạo Du nói thêm gì. Nhưng đi được một đoạn, qua gương, Tiểu Phần có thể thấy Hạo Du đang đi sau mình, và hẳn là đang chuẩn bị vượt cô với cái tốc độ ấy. Tiểu Phần tăng tốc, lại trong lòng cười vang lên, là cười vang. Tiểu Minh lúc này ở chỗ Đình Phong đang làm gì nhỉ, mà chỉ cần Hạo Du nhìn thấy Tiểu Minh đang ở bên Đình Phong là được rồi. Chỉ cần vậy thôi, Hạo Du không giống phần lớn những người con trai khác, cậu quá tốt! Chỉ cần cái suy nghĩ người Tiểu Minh yêu là Đình Phong lớn dần lên trong lòng Hạo Du với những bằng chứng rõ ràng, Hạo Du chắc chắn chấp nhận đau khổ mà buông tay. Lúc ấy thì…cô lẽ nào lại không làm cho Đình Phong nhân cơ hội này mà nắm lấy.

Tiểu Phần hoàn toàn không gợn một chút hối hận. Tình yêu quả thật đúng là một con dao hai lưỡi, có thể biến một người xấu thành người tốt, cũng có thể biến người tốt thành người xấu một cách dễ dàng. Tiểu Phần chưa bao giờ nghĩ ư, nếu Tiểu Minh, Hạo Du, và cả Đình Phong biết cô đang làm cái-chuyện-gì?

Có lẽ lúc này cái suy nghĩ ấy không tồn tại trong đầu cô.

Lúc Tiểu Phần đỗ xe, Hạo Du cũng mới đỗ xe được một chút. Vẻ mặt cậu cực kì căng thẳng, tuy là đâu có dám nghĩ lí do vì sao Tiểu Minh lại vội vã đến chỗ Đình Phong như vậy, nhưng vẫn cảm thấy bất an vô cùng. Nhỡ là cậu sắp phải chứng kiến một cảnh gì đó mà cậu không hề muốn?

_Hạo Du, bạn…

Tiểu Phần chạy đằng sau, cố làm tròn vai diễn, gọi với theo Hạo Du đã lao nhanh vào chiếm một chỗ trong chiếc thang máy đang chuẩn bị đóng cửa.

Hạo Du vẻ mặt vô cùng u ám, đáng sợ đứng dựa vào thành, hẳn là như đang ngồi trên đống lửa, Tiểu Phần nghĩ.

_Bao nhiêu phần trăm Tiểu Minh đang ở đây?
_Hả? – Tiểu Phần không rõ có phải là đang “đóng kịch” hay không, ngây ngốc nhìn Hạo Du.
_Bạn chắc chắn bao nhiêu phần trăm Tiểu Minh đang ở đây?
_Có lẽ…một trăm…

Hạo Du nghe Tiểu Phần nói mà không nói tay nắm chặt run lên bần bật. Là vì sao Tiểu Minh lại vội vã như vậy chạy đến đây, là vì sao chứ. Còn không kịp nói với cậu, còn bỏ cả bữa trưa cậu mất công nấu, là chuyện gì đó rất quan trọng không thể không đi mà lại không thể cho cậu biết hay sao. Lại liên quan đến Đình Phong. Đầu óc Hạo Du mỗi lúc một tối tăm, cậu càng nghĩ càng không ra. Mà cái thang máy chết tiệt này, sao lại chạy chậm đến như vậy chứ.

_Tiểu Phần, chuyện hôm trước bạn nói với mình, là thật sao? Chuyện Tiểu Minh đến chăm sóc Đình Phong ốm ấy.
_Ừ…ừm, Tiểu Minh nói mình không được nói với bạn, bạn đừng…
_Cô ấy nói với bạn những gì? – giọng Hạo Du sắc lạnh.
_Hôm trước mình đã…lỡ nói rồi đó.
_Hừ.

Hạo Du không nói thêm gì, trong đầu suy nghĩ cứ như đang bay loạn xạ, va cả vào nhau, không khỏi tạo thành những cơn chấn động. Hạo Du thấy hơi choáng váng, càng lúc càng khó chịu. Cậu cố an ủi mình, Đình Phong chắc có việc gì đó nên mới nhờ Tiểu Minh đến giúp, chắc chỉ vậy. Chắc không có chuyện…không có chuyện Tiểu Minh yêu Đình Phong mà thương hại cậu đâu, chắc không có, không có… Hạo Du đáng thương có lẩm bẩm trong đầu, mắt chòng chọc nhìn vào cái bảng trước mặt, 35, 36, cuối cùng thang máy cũng dừng lại.

Hạo Du gần như không đợi nó kịp mở cửa đã lao ra, là nơi cánh cửa đang mở, Hạo Du không đủ tỉnh táo nữa, cậu chạy ngay vào. Bên trong lại là một cánh cửa nữa, cũng đang mở. Và đứng ở đó, Hạo Du nhìn thấy…

Hạo Du gần như không đợi nó kịp mở cửa đã lao ra, là nơi cánh cửa đang mở, Hạo Du không đủ tỉnh táo nữa, cậu chạy ngay vào. Bên trong lại là một cánh cửa nữa, cũng đang mở. Và đứng ở đó, Hạo Du nhìn thấy…

Hạo Du nhìn thấy…

Quay lưng vào cậu, Tiểu Minh gắt gao ôm lấy Đình Phong, đầu hơi cúi xuống chẳng biết còn đang làm gì nữa.

Và hai người…đang ở trên giường.

Là vội vã đến đây để…ôm hôn Đình Phong? Vội vã đến mức bỏ cả bữa cơm cậu nấu, cũng không kịp nói là đi đâu. Hạo Du thấy tim mình đang vỡ ra từng mảnh, ánh mắt cậu hướng vào hai người đó…không giận dữ, không ghen tuông, chỉ là khổ đau mà thôi, một màn đen kịt. Chân Hạo Du run run, khóe môi cũng run run. Cậu phải làm gì? Thậm chí điều đơn giản đó Hạo Du cũng không biết nữa, cậu cứ chôn chân ở đấy, đau đớn làm màu nền cho bức tranh trước mặt…, ngày càng tối tăm. Căn phòng rõ ràng là ánh sáng đang phủ lấy hai con người ấy, mà sao cậu chỉ nhìn ra được địa ngục chỉ cách mình có vài bước chân thôi.

Và Hạo Du không sao bước đến tiếp được, dù chỉ là nửa bước, cơ thể cứng đờ, đến đưa tay ra thử chạm vào cái ranh giới giữa địa ngục và trần gian đó cậu cũng không làm được. Là cậu sợ…không dám làm.

Có cái gì đó…đang từ từ vỡ vụn, quả cầu hy vọng Hạo Du luôn nâng niu bên mình chăng, hay là quả cầu tình yêu? Không, không phải tình yêu đâu, là niềm tin và hy vọng đấy.

“Xoảng…”

Là tiếng thứ gì đó đổ vỡ làm không gian như bị lay động, bức tranh trước mắt phút chốc bị phá vỡ. Người con gái đang ngồi trên giường giật mình quay lại, bất ngờ nhìn thấy Hạo Du đứng đó, như không tin được vào mắt mình, trong lòng cũng đột ngột vang lên một tiếng “xoảng”. Đôi mắt nhòe nhoẹt nước của Tiểu Minh hoàn toàn mở rộng, tại sao Hạo Du lại ở đây?

Hạo Du nhìn người mình yêu với đôi mắt đau đớn không sao tả được bằng lời, chân cậu bỗng chốc cử động lại được, lại lôi kéo toàn thân quay lại đằng sau, và…chạy. Chạy trốn hiện thực, chạy trốn cô, mà liệu Tiểu Minh có đuổi theo cậu không? Cô sẽ đuổi theo một người cô thương hại mà chấp nhận tình cảm hay sao, Hạo Du chớp choáng nghĩ, thấy những vết thương trong tim mỗi lúc một nhức nhối hơn, như có ai đó thô bạo xé toạc tất cả những đường khâu cũ, mà trái tim mới chỉ lành lại chưa được bao lâu…

Hạo Du có quá yếu đuối khi bỏ chạy như thế? Có lẽ là vì cậu quá tốt, như những gì Tiểu Phần nghĩ, cậu thực quá tốt. Hạo Du không muốn Tiểu Minh khó xử, nếu quả thật Tiểu Minh yêu Đình Phong, sẽ có gì sai khi cô muốn được ở bên người mình yêu hay sao? Là cậu cuối cùng vẫn là người sai…

_Hạo Du, Hạo Du.

Tiểu Minh thất thanh gọi với theo Hạo Du – vừa chạy vào trong thang máy. Tiểu Phần đứng ngay đó, vội làm vẻ mặt hoảng hốt, hỏi:

_Sao thế Tiểu Minh, có chuyện gì…
_Tiểu Phần, bạn vào trong với Đình Phong… Hạo Du! Đợi em đã Hạo Du!

Tiểu Minh cuống quýt chạy theo Hạo Du, lúc này thang máy đã xuống đến tầng 27, cô gương mặt khổ sở vô cùng vội vội vàng vàng chạy cầu thang bộ xuống, trong đầu vẫn không hiểu vì sao Hạo Du lại đến đây, lẽ nào là đi theo (dõi) cô. Nhưng đấy không phải vấn đề cô cần quan tâm lúc này, mà chính là Hạo Du đã nhìn thấy những cảnh gì mà lại bỏ chạy như thế, chắc chắn là đã hiểu lầm rồi. Nhớ đến vẻ mặt khi nãy của Hạo Du, Tiểu Minh không khỏi đau đớn trào dâng ép nước mắt chảy ra…

Lại nói về Tiểu Phần hiện tại đang ở trên chỗ Đình Phong, trong lòng thật vô cùng đắc chí vì đã đạt được kết quả như mong muốn. Hẳn là Hạo Du đã hiểu lầm Tiểu Minh rồi.

Cô nhanh chân đi vào bên trong cánh cửa, bỏ qua cái cốc cô vừa cố tình làm vỡ đang nằm trên sàn kia mà bước thẳng đến chỗ Đình Phong.

Anh lúc này vẫn chịu tác dụng của thuốc ngủ nằm trên giường, đôi mắt mơ mơ màng màng.

Tiểu Phần kéo ngay ngắn lại tấm ga trải cùng với áo cho Đình Phong, dịu dàng nói:

_Đình Phong, anh ngủ đi, xong chuyện rồi, anh ngủ đi.

Đình Phong hệt như một con rối, nghe tiếng Tiểu Phần nói tựa lời ru êm ái bên tai, liền ngay lập tức mắt nhắm nghiền. Hơi thở đều đều vang lên trong không gian tĩnh lặng.

Nắng vẫn phủ kín căn phòng, soi rạng khuôn mặt của người con trai đang bình yên ngủ trên giường ấy.

Đình Phong từ đầu đến cuối, kể cả lúc bỗng dưng đang ngủ say sưa cứ bị ai đó lay gọi, hỏi han gì đó, còn khóc lóc nên phải tỉnh, đều không nhận thức được gì. Mọi thứ cứ mơ hồ xảy ra, tựa ảo giác. Mọi chuyện vừa nãy cứ như không hề xuất hiện trong bộ nhớ của anh, Đình Phong cứ lặng yên ngủ.

Một giấc ngủ thật ngon không mộng mị.

_Phong Phong à, Tiểu Minh sắp về bên anh rồi, anh cố chờ đợi nhé. Anh biết không, hạnh phúc của anh, chính là hạnh phúc của em…

Nắng phủ đầy mặt đường một màu vàng óng ả. Nắng hung dữ từ trên cao xối thẳng xuống mặt đất như dọa nạt người ta, khiến cả con đường dài tít tắp thỉnh thoảng mới có vài bóng xe vụt qua.

Chiếc Nouvo LX nâu lao đi vun vút trên đường như chạy đua với chính cái bóng của nó. Người con trai ngồi trên mặt đã đỏ phừng phừng vì nóng, đôi môi bợt bạt màu nắng.

Chàng trai cùng chiếc xe cứ đi mãi, đi mãi, dường như không muốn dừng chân lại bất cứ đâu, dường như chỉ muốn chạy cho đến khi cả người và xe kiệt sức.

Là có người đang chạy trốn một thứ gì đó chăng, như hiện thực vô cùng tàn khốc chẳng hạn?

Cuối cùng, không biết sau bao nhiêu thời gian, chiếc xe cũng bị chủ nhân phanh kít lại, làm nó đang hăng hái thì bị ép dừng đột ngột, suýt đưa cả người ngồi trên đó nhảy phóc lên không trung. Hạo Du mệt mỏi bước xuống xe, mệt mỏi tháo chiếc mũ bảo hiểm xuống, mắt cậu đưa một đường nhìn xung quanh vắng lặng. Bốn bề chỉ thấy nắng.

Gửi xe ở một chỗ gần đó, Hạo Du một mình rảo bước đi trên con đường rộng thênh thang, buổi trưa, trời lại nắng nên chẳng có mấy người. Cái bóng cao gầy của cậu kéo dài lê thê trên mặt đất, một mình cô độc. Thế giới này cứ như chỉ còn mình cậu mà thôi.

Biển xanh chẳng mấy chốc hiện ra trước mắt Hạo Du. Yên bình và êm ả. Từng đợt sóng lăn tăn lặng lẽ xô bờ, nhẹ nhàng như làm sợ đau những hạt cát trắng.

Hạo Du khoanh tay đứng trước biển, gió mơn man thổi dịu dàng ve vuốt từng sợi tóc mềm mượt của cậu, rồi nhiều lúc lại thổi vù cuốn chúng về phía sau. Dưới ánh nắng mặt trời chói chang, người Hạo Du cứ như đang phát ra một vầng hào quang lấp lánh.

Hạo Du lặng người đứng đó, giữa trời nắng, giữa khoảng không gian bao la rợn ngợp, khiến cho cái bóng cậu đổ trên cát mỗi lúc lại thêm cô độc. Cậu đứng đấy cho nắng gió ôm lấy mình, cho cái cảm giác cô đơn trong lòng chút nào vơi bớt.

Nhưng nỗi đau dường trong thẳm con tim như mỗi lúc một lan rộng, lan ra mãi, ngấm cả vào những cơn gió hanh khô mang hơi biển kia.

Một nỗi đau sánh tựa biển trời, rộng mênh mông, cao vời vợi.

Một nỗi đau bắt nguồn chỉ bởi một chữ yêu.

Vì quá yêu người con gái ấy, yêu đến điên cuồng, yêu đến si ngốc, yêu đến quên cả bản thân.

Hạo Du thực không muốn nghĩ đến người con gái tên Tiểu Minh ấy. Thực không muốn nghĩ đến bất cứ chuyện gì lúc này.

Cậu muốn thả hồn tự do như những đám mây bồng bềnh trôi kia, mặc gió cuốn về đâu cũng được.

Miễn là đừng kéo cậu trở lại với những nỗi đau do người con gái ấy gây ra.

Thực là trong lòng Hạo Du đang rất đau, cơn đau âm ỉ cứ mãi hành hạ con tim vốn đã chằng chịt vết thương của cậu.

Đau đớn muốn ngã quỵ.

Hạo Du chính vì chữ yêu luôn gắn liền với cô gái ấy mà ngày càng trở yếu đuối. Cậu sợ tất cả mọi thứ, lo lắng mọi điều. Đến lúc những chuyện luôn trong mơ ám ảnh cậu đây trở thành hiện thực, Hạo Du không còn đủ sức để chống chọi, đối mặt với nó nữa.

Cậu…chọn cách chạy trốn.

Hạo Du đến đây, nơi mà rất lâu về trước, trên bãi biển này, cậu lần đầu tiên nhận thức được một điều: cậu sợ mất cô ấy đến mức nào. Cũng là lần đầu tiên cậu cảm nhận được tình cảm của mình đã bị cô ấy làm cho thay đổi. Kể từ ấy đến nay…

Rõ là cậu không muốn nghĩ về cô nữa kia mà, tại sao đến lúc cảm thấy bất lực với mọi chuyện cậu lại một mạch chạy đến đây chứ. Đến đây rồi chỉ thấy càng thêm đau.

Mắt Hạo Du bỗng phủ một lớp nước, làm cho tầm nhìn càng trở nên xa xăm, mờ mịt.

Cuối cùng vẫn là muốn vứt cái hình ảnh Tiểu Minh đang ôm hôn người con trai khác ra khỏi đầu mà không làm được. Chỉ thấy con tim mỗi lúc một co thắt dữ dội hơn.

Cảm giác lúc này… Đau đớn lắm, xót xa lắm, nhưng sao chẳng dám oán hận người kia đã phụ mình. À phụ sao, không, nếu là người ta đã từng yêu cậu, giờ lại quay ra yêu một người con trai khác, Hạo Du khéo còn thấy đỡ tội nghiệp mình hơn, còn có lý do để mà tức giận gào thét một trận cho thỏa lòng, còn có lý do để mà…hận cô ấy.

Nhưng đây…Tiểu Minh chỉ là thương hại mà đến với cậu, trong lòng tất nhiên vẫn yêu thương, mong nhớ, lo lắng…cho người mà cô thực sự yêu – Đình Phong.

Cậu chẳng có lý do gì…

Chẳng có tư cách gì mà để oán giận người con gái đã “ban ơn” cho cậu ấy. Người con gái mang đến cho cậu bao nhiêu là hạnh phúc, bao nhiêu là ngọt ngào, toàn là niềm vui với nụ cười thôi, cậu cảm ơn người ta còn chưa hết kia mà, sao dám…sao dám chứ.

Đau quá!

Đau.

Có ai từng nói yêu là đau, yêu nhầm người không nên yêu chính là nỗi đau không gì diễn tả nổi.

Và Hạo Du đang phải chịu đựng nỗi đau ấy đây.

Cứ mỗi lúc nhớ lại những gì mình vừa được chứng kiến, Hạo Du lại thấy đau đớn gấp bội lần, nỗi đau cứ như lưỡi dao sắc, từng chút cứa lên trái tim cậu, để cho máu được dịp tuôn chảy…cho đến lúc cạn khô. Những tưởng ông trời đã thương cậu mà ban cho cậu niềm hạnh phúc trọn vẹn dài lâu chứ, hóa ra…vẫn là muốn trêu ngươi cậu mà thôi.

Hạo Du không dám oán trách Tiểu Minh, cuối cùng vẫn chỉ biết trách trời, trách mình…

Nắng bỗng lấp lánh lạ thường trên khuôn mặt người con trai ấy, chảy dài theo vệt nước sẫm màu tang thương.

Những đám mây mỏng dần rồi như chìm hẳn vào màn tím than dày đặc. Một vài vệt sáng đã xuất hiện trên bầu trời sánh vai với cái vật thể cong cong đang phát sáng trên kia.

Trên bờ biển giờ không còn bóng người con trai cao gầy trải dài trên cát, Hạo Du đã rời nơi này từ khi nào, và đang trên đường về nhà. Gió buổi tối lại lạnh lẽo khác hẳn với thứ gió nóng nực làm người ta muốn bốc hỏa trưa nay.

Gió tạt vào mặt cậu.

Hạo Du không còn phóng nhanh như cái lúc rời nhà Đình Phong mà đi một mạch đến biển nữa, nhưng không đến nỗi thật chậm. Trong lòng cậu tràn ngập hoang mang và lo lắng, đôi lông mày cậu cứ nhíu lại.

Bây giờ trở về tức là cậu sẽ phải đối mặt với Tiểu Minh, với cái người vì muốn trốn tránh mà cậu đã bỏ đi cả ngày nay, điện thoại thì tắt máy. Không biết giờ Tiểu Minh có ở nhà không.

Hạo Du chợt nhớ lại mọi chuyện xảy ra sáng nay, khi mà cậu hoàn toàn không tỉnh táo và không thể nào giữ được bình tĩnh. Nỗi đau tuy đã phần nào bị gió cuốn đi vơi bớt, không còn đè nặng lên trái tim cậu, Hạo Du vẫn thấy nhói đau khi nghĩ đến.

Tiểu Minh lúc thấy cậu bỏ chạy đã đuổi theo cậu, còn gọi với theo cậu đến lạc cả giọng nữa, nhưng Hạo Du lúc ấy không còn biết gì ngoài cắm đầu chạy thật nhanh để thoát khỏi cô. Có lẽ Tiểu Minh muốn giải thích gì chăng, giải thích rằng những gì cậu nhìn thấy không hẳn như những gì cậu nhìn thấy? Hạo Du bỗng cười cay đắng, không biết sau chuyện lần này cô có nói thật cho cậu biết không, rằng cô chỉ thương hại cậu thôi…

Nhưng Hạo Du thực sự rất nhớ Tiểu Minh. Nhớ đến cồn cào ruột gan. Rõ là không biết phải đối mặt với cô thế nào, vậy mà lại nhớ cô không sao chịu được. Hơi ấm của cô, cậu đã sớm quen thuộc rồi. Giờ Hạo Du lại lo sợ nữa, sợ nếu thực sự Tiểu Minh muốn chấm dứt mọi chuyện với cậu thông qua chuyện này, liệu cậu có chịu được hay không chứ.

Chắc chắn sẽ không thể nào chịu được.

Hạo Du chẳng mấy chốc đã hòa mình vào dòng người đông đúc nơi con phố quen thuộc. Đường phố ngập tràn ánh đèn, người ta đi lại vui vẻ lắm, Hạo Du thì thấy mình càng thêm lạnh lẽo, cô độc. Cậu nhìn hai bên đường mà cứ tự tưởng tượng ra những kỉ niệm hạnh phúc của hai người. Kể từ ngày yêu nhau, cũng được một tháng rồi đấy nhỉ, lúc nào cô cũng làm cậu cười, mà chỉ cần được đi bên cô là Hạo Du đã vui lắm rồi, đâu cần cô phải làm gì chứ.

Hạo Du nghĩ mà lại thấy sao cái hạnh phúc ấy xa xăm quá, từ giờ trở đi, chắc cậu lại “được” trở về cuộc sống như trước kia, chắc thế rồi.

Nhưng mà lại càng nghĩ, Hạo Du lại càng không thể tin nổi (mặc dù sự thật phũ phàng không thể nào chối bỏ – chính mắt cậu nhìn thấy Tiểu Minh…), tất cả chỉ là cô vì thương hại cậu hay sao. Một tháng qua…Hạo Du cứ nghĩ mình cũng làm cho cô hạnh phúc lắm chứ, Tiểu Minh cũng cười nhiều lắm khi ở bên cậu, chỉ trừ mỗi lúc nghĩ về Đình Phong thôi.

Vẫn là có Đình Phong…

Cậu còn định chối bỏ hiện thực đã rành rành ra đấy hay sao, ngốc quá Hạo Du ạ, mọi chuyện đã rõ ràng như thế, sao còn phải an ủi mình theo cái cách đầy ảo tưởng như thế chứ.

Hạo Du thấy mình thật quá ngu ngốc, không phải vì việc đã tin cô hết lòng, chỉ vì việc…cậu không sớm tin Tiểu Phần, chẳng phải Tiểu Phần đã nói cho cậu rồi đấy sao, vậy mà Hạo Du cứ lơ đi cho là không phải. Giờ thì…thế đấy. Tự mình chứng kiến tất cả, rồi đau khổ…

Con đường về nhà mỗi lúc một ngắn dần. Đến lúc đứng trước cửa nhà, Hạo Du lại không đủ can đảm để bước tiếp, dù chỉ là vài bước nữa để vào gặp người con gái cậu yêu nhất trên đời. Giờ Tiểu Minh đang làm gì nhỉ, cô có đang nghĩ đến cậu không, có mong chờ cậu về không, để…chấm dứt những chuỗi ngày phải chấp nhận vì thương hại mà ở bên cậu ấy.

Hạo Du lại nghĩ mà tự cười giễu mình, chắc chắn là như vậy rồi.

Thế rồi cậu xuống xe ngay và mở cửa, dắt xe vào, như không có gì xảy ra hết.

Nhưng cái cụm từ “như không có gì xảy ra hết” chỉ là trong đầu cậu nghĩ vậy, còn khi vừa dắt xe vào, khi nhìn thấy cái người con gái ấy (hình như là) vội vã chạy ra như đã chờ cậu từ lâu, tim Hạo Du lại không khỏi dâng lên niềm xót xa vô hạn, nỗi đau cũng cùng đó làm cậu khó thở vô cùng.

Tiểu Minh đứng đấy, mắt sớm đã ướt đẫm nước, tay đưa lên che miệng để cố không nấc lên từng tiếng, nghẹn ngào nói:

_H…Hạo Du…

Là cô cũng đang đau khổ muốn ngã quỵ.

Chân Tiểu Minh run run, rõ là muốn chạy đến ôm lấy Hạo Du mà không thể nào làm được.

“H…Hạo Du…” – Hạo Du thấy tim đau như cắt. Không dám nhìn cô lấy một lần. Lòng dạ rối bời. Cậu sẽ làm gì, biết phải làm gì bây giờ?

_Hạo Du, anh…anh đã về…

Hạo Du không nói gì, trầm mặc gật đầu, vẫn không dám ngẩng lên nhìn Tiểu Minh.

Tiếp sau đó là một trận nghẹt thở khiến Hạo Du đầu óc quay cuồng, Tiểu Minh từ trong, lao ra, ôm chầm lấy cậu. Một cái ôm như kéo dài bất tận.

_Hạo Du, anh đã đi đâu, đi đâu thế?
_……
_Em rất sợ, Hạo Du, em rất sợ.

Hạo Du đứng như đã hóa băng trong cái vòng ôm thực quá đỗi ấm áp ấy. Mắt nhìn cô vô thức lại chan chứa niềm đau.

Làm ơn, đừng nói với cậu những lời như thế, cứ lạnh lùng với cậu không được hay sao?

_Hạo Du, sao anh không nói gì? Anh đã ở đâu thế, mà đến bây giờ mới về?

Tiểu Minh không thấy Hạo Du đang đau đớn đến run rẩy toàn thân hay sao? Cô không cảm nhận được chút gì sao, sao có thể…tỏ ra…như thật sự “không có gì xảy ra hết” như thế kia chứ.

Tiểu Minh xót thương ngẩng mặt lên nhìn Hạo Du, cô đưa tay chạm vào má anh, một tay, rồi hai tay, nước mắt đã hai dòng phủ kín đôi má hồng.

Sao Hạo Du lại yên lặng như thế. Có biết là cô đã lo lắng và sợ hãi lắm không, đã từ lúc anh phóng xe từ nhà Đình Phong đi đi tìm anh khắp nơi mà không dám nói cho ai biết chuyện gì đang xảy ra…

Đến bây giờ ôm anh trong vòng tay mà cô vẫn không sao kìm được nước mắt, một phần vì mừng, một phần vẫn vì đau.

Đâu phải Tiểu Minh không hiểu Hạo Du đang đau thế nào, chỉ là nỗi đau của cô cũng đâu kém của cậu. Lúc nhìn thấy Hạo Du trong nhà Đình Phong, rồi đến lúc anh bỏ chạy không nghe tiếng gọi của cô, rồi đến lúc anh phóng xe đi, rồi…, cô tưởng mình như có thể chết ngay đi được, nỗi đau theo thời gian cứ nhân lên gấp bội, gấp bội, Tiểu Minh đã khóc sưng đỏ cả mắt kia kìa, Hạo Du có thấy không?

Nhưng cô cũng biết, mình là người có lỗi, chỉ sợ…Hạo Du sẽ không tha thứ cho cô.

_Hạo Du, mình…mình vào nhà đã…

Tiểu Minh run run nói, biết Hạo Du sẽ không trả lời đành thôi kiên trì chờ đợi, cô cầm tay anh, bàn tay chẳng còn một chút hơi ấm nào, định cùng anh đi vào nhà nhưng sao…Hạo Du cũng vẫn cứ đứng yên đấy, chăm chăm nhìn vào cô, ánh mắt thảm thương đến tội nghiệp.

_Hạo Du…

_Hạo Du…

Sau tiếng gọi tên Hạo Du của Tiểu Minh gần chục phút thì hai người cũng đã ngồi đối diện nhau trong nhà, trên chiếc ghế sofa màu nâu êm ái. Rõ là rất êm, nhưng cả hai đều cảm giác như đang ngồi trên đống lửa vậy, không ai nói với ai một lời nào.

Ánh sáng soi rõ từng nét bối rối trên khuôn mặt Tiểu Minh. Cô cứ ngồi đan tay vào nhau, mặt cúi gằm xuống đất, thỉnh thoảng len lén nhìn Hạo Du. Còn Hạo Du thì từ lúc nào rồi vẫn cứ ngồi yên tĩnh lặng như thế, cơ hồ một mình một thế giới, không để tâm đến bất kì thứ gì. Đôi mắt cậu hướng vào Tiểu Minh mà như hướng vào khoảng không vô định, vẫn là tràn ngập khổ đau.

Rồi hít một hơi thật dài, đủ để can đảm lấp đầy cơ thể, Tiểu Minh mới khẽ lên tiếng:

_Hạo Du, thực ra…mọi chuyện xảy ra sáng nay, không phải như…những gì anh nhìn thấy đâu.

Tiểu Minh lông mày cứ nhíu lại. Còn Hạo Du có nghe mà cứ như không hề nghe thấy gì, một chút biểu cảm thể hiện trên khuôn mặt cũng không có. Thà cậu cứ tỏ ra là đang ghen, đang giận dỗi, đang bực tức…Tiểu Minh còn thấy dễ chịu hơn là Hạo Du cứ như thế này.

Thực ra Tiểu Minh chỉ nghĩ Hạo Du đang hiểu lầm và giận mình thôi, cô đâu biết…

_Hạo Du, thật sự không phải như anh nghĩ đâu. Em với Đình Phong…
_……

Hạo Du vẫn không nói gì.

Tiểu Minh mím chặt môi, lại hít một ngụm khí lớn nữa mới có thể tiếp tục nói:

_Lúc chuẩn bị ăn cơm, em có nhận được tin nhắn của Đình Phong, anh ấy bảo anh ấy đau, anh ấy bảo không có ai ở đó hết. Em cũng chỉ định gọi điện thôi, nhưng gọi mãi không thấy ai nghe, em cuống quá chẳng nghĩ được gì nên mới vội vàng đi như vậy. Lúc đến nơi thì thấy Đình Phong đang nằm mê man trên giường, người đầy mồ hôi, mọi thứ xung quanh thì lộn xộn. Em…rất lo, nghĩ là anh ấy đau quá nên mới như thế. Những gì anh nhìn thấy, em đoán là… Lúc đó em đang ôm Đình Phong đúng không, là vì em lay gọi một lúc mới thấy Đình Phong mở mắt, nhưng anh ấy làm sao vẫn cứ mơ mơ màng màng, hỏi gì cũng không nói nên…em mới…

“Ôm và hôn?” – Hạo Du nghĩ trong đầu, nhưng vẫn trung thành yên lặng.

Mắt cậu nhìn cô ngày càng mờ mịt. Những hình ảnh sáng nay cậu nhìn thấy lại một lần nữa quẩn quanh trong đầu cậu, khiến Hạo Du đau đớn khôn cùng.

_Tất cả chỉ có thế thôi, à, cả lúc vội đi, em sợ anh hiểu lầm nên mới không nói cho anh biết.

Tiểu Minh nói rồi lại len lén nhìn Hạo Du, tay vẫn đan chặt vào nhau để trên đùi. Tất cả mọi chuyện đúng là chỉ có thế thôi, Hạo Du chắc sẽ tin cô chứ, cô không nói dối điều gì nữa mà.

Tiểu Minh thật sự chỉ yêu mỗi Hạo Du thôi, hoàn toàn không còn một thứ tình cảm mang tên tình yêu nào dành cho một người con trai khác.

Một lúc lâu sau đó, kim đồng hồ chậm chạp chạy ấy thế mà đã vượt qua được số chín, Hạo Du vẫn ngồi tư thế đó, thẳng người, hai chân vắt chéo, hai bàn tay đan vào nhau đặt trước gối. Sắc mặt rõ ràng là không hề thay đổi, nhưng những suy nghĩ trong đầu thì lại không ngừng biến hóa. Đủ loại suy nghĩ bám lấy tâm trí cậu, rốt cuộc vẫn dẫn đến một màn đen dày đặc u ám. Màn đen bao phủ trước mắt cậu, khiến khuôn mặt Tiểu Minh cứ mờ dần, mờ dần, cho dù cô ngồi cách cậu chẳng bao xa.

Có lẽ khoảng cách giữa hai trái tim lúc này là rất xa.

Hạo Du ngồi đó không nói gì, làm Tiểu Minh càng ngày càng lo lắng. Thực cô muốn mặc kệ mọi chuyện mà cứ thế ôm chặt lấy anh, không chịu buông tay, để cho Hạo Du nghe được tiếng trái tim mình chỉ duy nhất chỉ gọi tên anh. Nhưng Tiểu Minh…lại không dám.

Không hiểu sao Tiểu Minh lại thấy sờ sợ Hạo Du lúc này, tuy là Hạo Du chẳng thể hiện là giận dữ, hay ghen tuông. Thực ra chỉ riêng việc anh cứ yên lặng mãi không nói gì mà cứ nhìn cô thế này, Tiểu Minh đã thấy tim cứ nhảy lên nhảy xuống vì lo sợ.

Rồi cuối cùng, đến lúc Tiểu Minh định một lần nữa cất tiếng gọi tên anh, Hạo Du lại bất ngờ đứng vụt dậy, giọng anh lạnh lùng:

_Anh muốn…ở một mình.

Nhân lúc Hạo Du còn chưa đi, Tiểu Minh cũng vội đứng bật dậy, cô nói với sự bất an mỗi lúc một lớn:

_Hạo Du…

Nhưng Hạo Du không nói gì thêm nữa mà cứ thế rời đi. Tiếng bước chân anh “cộp cộp” đập trên sàn đá hoa, để lại tiếng vang lớn trong lòng Tiểu Minh, cùng với tiếng gào thét không ngừng của niềm đau. Cái tấm lưng cao gầy mà cô độc ấy, được ánh sáng đèn chiếu vào in lên bức tường bên cạnh một chiếc bóng cũng cao gầy cô độc, không khỏi mang cho cô gái đang đứng đó những xót xa. Chiếc bóng mờ mờ nhưng phủ đen nỗi niềm đau đớn vô hạn.

Cuối cùng cả người cả bóng đều mất hút khỏi tầm mắt Tiểu Minh.

Lúc này nước mắt cô đã trào ra khi nào không biết.

[…]

Sáng hôm sau chín giờ Hạo Du mới ra khỏi phòng. Với bộ quần áo ngủ xộc xệch, đầu tóc bù xù. Ánh sáng chiếu lên khuôn mặt người con trai ấy, cố làm nổi bật những “dấu tích” của cả đêm mất ngủ.

Hạo Du hơi nheo nheo mắt đứng ở cửa phòng một lúc mới đi xuống, bước chân có phần mệt mỏi, mặt cậu lúc này đang biểu hiện thứ cảm xúc gì đó rất khó nói thành lời.

Vừa chạm chân xuống đến bậc thang cuối cùng thì Hạo Du nhìn thấy Tiểu Minh đang ở trong bếp, mang trên mình chiếc tạp dề hoa trắng hồng, lúi húi đi đi lại lại. Cũng là một đôi mắt thâm quầng của một đêm mất ngủ, lại còn sưng vù. Mắt Tiểu Minh vốn đã to nên nhìn lúc này thật là vô cùng thảm thương.

Hạo Du cứ khựng lại ở đấy, thật không hiểu sao qua một đêm rồi mà nỗi đau vẫn bám riết lấy cậu.

Hạo Du hít một hơi dài, nhanh chân đi thẳng vào phòng tắm. Vừa đúng lúc định đóng cửa thì cậu nghe thấy tiếng Tiểu Minh, có vẻ rụt rè, vang lên:

_Hạo Du, anh…ngủ dậy rồi à?
_Ừ.

Hạo Du trầm mặc đáp, rồi sau đó Tiểu Minh có nói gì nữa cũng không muốn nghe. Cậu làm vệ sinh cá nhân xong lâu rồi mà vẫn chưa có ý định bước ra khỏi cánh cửa biết chắc đi ra sẽ phải đối mặt với Tiểu Minh ấy.

Hạo Du đứng dựa lưng vào tường, liên tục nhét đầy lồng ngực không khí với những hơi thở nhanh và gấp. Mắt cậu khẽ nhắm lại.

Mệt mỏi, đau đớn, buồn chán, là tâm trạng của Hạo Du lúc này. Cả đêm hôm qua đã không ngủ được rồi, chỉ vì cứ nhắm mắt lại là hình ảnh Tiểu Minh ôm hôn Đình Phong trên giường lại hiện ra đầy ám ảnh, cứ nhắm mắt lại là những lời biện hộ của cô lại nhảy nhót trong đầu. Trái tim thì muốn tin ngay lập tức ấy mà lý trí thì không thể nào chấp nhận được. Không phải cậu cố chấp không muốn tin cô, mà cậu…rõ ràng là nghĩ Tiểu Minh thật không yêu mình. Những biểu hiện của cô đối với Đình Phong mang cho cậu bao nhiêu là hoang mang, rối bời. Mà không tin cô thì phải quyết định đi thôi, cô đã không yêu cậu thì không lẽ cậu cứ ở đây, tiếp tục coi như là không có chuyện gì mà sống ư, tiếp tục chịu sự thương hại của cô, mà biến nó thành niềm vui ư, Hạo Du không làm được. Cậu sợ bản thân cùng tình yêu của mình sẽ chỉ mang lại nỗi buồn cho Tiểu Minh, cho người con gái cậu yêu. Hạo Du nghĩ, nếu Tiểu Minh yêu Đình Phong, cậu sẵn sàng để cô ấy được ở bên anh ta, không một chút đắn đo mà ích kỉ nghĩ cho bản thân mình. Tình yêu đối với Hạo Du là một thứ tình cảm chân thành, mãnh liệt, cao thượng, chỉ cần Tiểu Minh hạnh phúc thôi mà. Cậu vốn…chẳng bao giờ làm sao hết.

Hô hấp Hạo Du dường như hơi hỗn loạn, trái tim đập thình thịch không theo nhịp trong lồng ngực, làm cậu thở không theo kịp. Trong đầu cậu vừa hiện ra một loại ý nghĩ, là cái giải pháp cậu nghĩ là tốt nhất bây giờ, cậu…sẽ ra đi. Nếu người Tiểu Minh yêu là Đình Phong, Hạo Du thật chẳng có lý do gì ở đây nữa.

Nghĩ là nghĩ thế, chứ chưa gì Hạo Du đã đau lòng muốn chết. Cậu từ từ đưa tay trái đặt trán, mệt mỏi vuốt một cái đưa hết tóc ngược về phía sau, lại thở dài. Rồi lúc này, có một sự quyết tâm mãnh liệt nào đó chợt nổi lên trong lòng cậu, khiến Hạo Du như có thêm sức mạnh, cậu xỏ tay túi quần, đi ngay ra.

Hạo Du vẫn giữ nguyên vẻ mặt không biểu cảm.

Cánh cửa vừa mở, Hạo Du đã thấy Tiểu Minh đứng đó, có vẻ như đang chờ mình.

_Hạo Du, mình…ăn sáng. – Tiểu Minh tay nắm chặt lấy cái tạp dề, nói.

Hạo Du không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Cậu đi ra và ngồi xuống ghế, cầm lấy đôi đũa, và bắt đầu ăn. Không nói không rằng, lặng lẽ ăn.

Tiểu Minh ngồi đối diện nhìn Hạo Du ăn mà không biết phải nói gì nữa.

Một lúc sau, cô mới mở miệng:

_Hạo Du, anh vẫn giận em sao?

Hạo Du nghe Tiểu Minh hỏi vậy bỗng khựng lại cái tay đang cầm đũa. Cậu ngẩng mặt lên nhìn cô, vẫn là đôi mắt như nhìn thấu tâm can người ta ấy.

Tiểu Minh nghĩ là cậu…chỉ đơn thuần giận thôi hay sao?

Không, giá mà nó chỉ đơn giản như thế…

Hạo Du nhìn Tiểu Minh chừng năm phút, rồi lại cúi xuống ăn tiếp, lại là sự im lặng đến nghẹt thở bao trùm hai người. Mặt Tiểu Minh vô cùng căng thẳng, nhìn Hạo Du thêm vài phút nữa, Tiểu Minh định nói gì lại thôi, cũng cúi xuống ăn.

Ăn xong bát bún, Hạo Du nói, câu nói dài thứ hai từ lúc mọi chuyện xảy ra đến giờ:

_Anh đến trường.
_Giờ này sao? – Tiểu Minh sửng sốt bỏ đũa đấy mà chạy theo Hạo Du đang đi lên tầng.
_Có một số việc.
_……

Thái độ lạnh lùng. Giọng nói lạnh lùng. Cử chỉ lạnh lùng.

Hạo Du…thực sự không tin cô sao?

Vài phút sau Hạo Du từ trên tầng đi xuống, không mang cặp, chỉ là một chiếc túi nhựa nhỏ đựng gì đó. Cậu không mặc áo đồng phục, chỉ là sơ mi sọc xanh bình thường, không sơ-vin.

Hạo Du bình thản đi xuống.

Tiểu Minh thì vẫn đứng chôn chân ở đó, đau đáu nhìn Hạo Du đang tiến đến gần, trong lòng đau như có muối xát.

Đúng lúc Hạo Du đi qua thì Tiểu Minh từ đằng sau quàng tay ôm chặt ấy cậu. Đầu cô áp vào tấm lưng rộng lớn và vững chãi ấy, nước mắt bỗng trào ra:

_Hạo Du, vì sao không tin em?

Hạo Du đau lòng khôn xiết, nghe thấy giọng nói thấm đẫm nước mắt của Tiểu Minh mà chỉ muốn liền lúc này quay lại ôm chặt lấy Tiểu Minh vào lòng. Cậu sẽ nói anh tin em, mặc kệ mọi chuyện đến đâu thì đến, ra sao thì ra, anh mặc kệ dù em có thương hại anh nên mới ở bên anh đi chăng nữa, mặc kệ dù em…có yêu một người con trai khác không phải là anh, chỉ cần em ở bên anh thôi, chỉ cần như vậy.

Nhưng Hạo Du đã không nói như thế, thực tế là đã chẳng nói được gì. Cậu cắn chặt môi, tay đưa lên nắm tay Tiểu Minh…rồi kéo nhẹ ra, cũng không tốn quá nhiều lực vì Tiểu Minh không ngờ cậu sẽ làm như thế. Người mà Tiểu Minh yêu…không phải người như thế đâu.

_Hạo…Hạo Du. – giọng Tiểu Minh bàng hoàng vang lên.
_Anh đi có việc, có thể sẽ về qua nhà ăn trưa với bố mẹ, chiều tối về mình nói chuyện.
_Hạo Du…

Tiểu Minh thốt gọi tên Hạo Du trong dòng nước mắt. Cô đã đưa tay ra, nhưng không sao nắm giữ được người con trai ấy nữa. Bóng anh mờ dần, mờ dần rồi mất hẳn, chỉ còn Tiểu Minh trơ trọi từ từ ngã sụp xuống đất. Cô khóc, khóc lên nức nở, một nỗi đau còn lớn hơn cả nỗi đau giày vò cô cả đêm hôm qua. Từng giọt nước mắt mặn chát chảy vào miệng cô, rồi chảy xuống va vào sàn đá hoa vỡ tan tành.

Như chính trái tim cô đây, đã lại rạn nứt một lần nữa.

_Đình Phong, anh đi đâu thế?

Tiểu Phần thấy Đình Phong mặc quần áo chỉnh tề, trong lòng không khỏi nổi lên ngạc nhiên cùng thắc mắc. Đứng nhìn Đình Phong chải đầu, cô liền hỏi, nhưng cũng chẳng hi vọng sẽ nhận được câu trả lời.

Mà đúng như Tiểu Phần nghĩ, Đình Phong hồi lâu vẫn không nói gì. Mà có khi còn không để ý đến câu hỏi của cô.

Là Đình Phong đi đâu vậy nhỉ?

Tiểu Phần thấy nãy anh có nhận được một cuộc điện thoại, cũng không biết là của ai. Ai mà lại có thể khiến Đình Phong lâu lắm chẳng ra khỏi nhà vội vàng đi chuẩn bị như vậy.

Tiểu Phần mỗi lúc một tò mò, quên cả việc dọn nhà, cứ đứng nhìn Đình Phong chăm chú.

Hôm nay Đình Phong mặc quần bò xanh, áo phông, đơn giản mà vẫn mang lại sự khỏe khoắn. Được Tiểu Phần chăm sóc bấy lâu, da mặt anh cũng bớt xanh hơn, hình như cũng đã bình ổn lại hoàn toàn rồi.

_Tiểu Phần, anh đi ra ngoài, em về lúc nào thì về, không phải ở lại chờ anh đâu.
_Dạ.

Tiểu Phần thật không hiểu Đình Phong hiện coi mình là gì trong nhà nữa, osin? Có thể lắm. Nhưng dù sao cũng là cô tự nguyện, Tiểu Phần không thấy có gì tủi thân hết.

Đình Phong nói rồi cũng rời đi ngay vẫn có vẻ vội vã.

Tiểu Phần đứng đó nhìn theo dáng anh, nghĩ ngợi một chút rồi lại tiếp tục công việc “osin tự nguyện” của mình, vẫn chắc chắn sẽ đợi Đình Phong về.

Không ngờ nắng đã sớm gay gắt như vậy, Đình Phong vừa bước mấy bước ra khỏi đại sảnh chung cư Đại Phát đã liền bị nắng làm cho xây xẩm mặt mày. Lâu lắm rồi Đình Phong có ra khỏi nhà đâu, chỉ suốt ngày ngồi bên cửa sổ ngắm cảnh trời đất, cũng không nghĩ là bên ngoài lại nắng đến vậy. Giờ là tháng mấy rồi ấy nhỉ, Đình Phong cũng không biết luôn.

Đưa tay lên che cho đỡ chói mắt, Đình Phong chạy nhanh ra bãi xe rồi lên “con ngựa chiến” quen thuộc phóng đi ngay. Tuy lâu không sử dụng, chiếc xe vẫn được chăm sóc cẩn thận lắm, sạch bóng không dính một hạt bụi, phút chốc đã cùng Đình Phong hòa vào dòng người.

Bây giờ là năm giờ chiều, và người hẹn Đình Phong…là Hạo Du.

Ở góc khác của một con đường, Hạo Du cũng đang từ nhà bố mẹ đến chỗ hẹn với Đình Phong. Không khí ngột ngạt, mùi nắng, mùi bụi, mùi cơ thể người làm Hạo Du thật sự khó chịu. Đã năm giờ rồi mà nắng vẫn chưa hề có ý định giảm bớt, vẫn mạnh mẽ xiên thẳng từ trên cao đâm xuống mặt đất, như muốn làm thủng cả mặt đường.

Cái bóng Hạo Du cùng chiếc xe chật vật vượt nắng trên đường. Dừng đèn đỏ, đưa tay quệt nhẹ vệt mồ hôi vướng víu khó chịu đang ngự trên trán, Hạo Du nhìn lên bầu trời trong vắt không gợn một mảnh mây nào mà thầm nghĩ, ông trời thật đúng là chẳng thương người, mùa đông thì lạnh cắt da cắt thịt, mùa hè thì nóng như thiêu như đốt. Ấy là mới tháng tư, còn tháng năm tháng sáu…

Mà có thương ai thì thương chứ tuyệt đối không bao giờ thương cậu, Hạo Du đau lòng nghĩ, rồi lại vội vã xua cái đau lòng ấy đi. Dù sao tất cả cũng sắp kết thúc rồi, cậu nên sớm có cái tư tưởng quên người con gái ấy đi thì hơn. Hạo Du đã đến trường nói chuyện với ban giám hiệu về việc đi du học theo học bổng cuối năm cho học sinh xuất sắc nhất trường trong cả ba năm học, mọi thủ tục giấy tờ sẽ được nhà trường lo liệu hết. Còn về phần bố mẹ, cậu cũng đã dành cả buổi trưa nay về để nói chuyện, chủ yếu là thông báo. Mẹ cậu thì có vẻ sửng sốt và rất lo lắng cho cái quyết định đường đột của cậu, còn bố thì rất ủng hộ cậu tự sắp xếp cuộc sống theo ý mình.

Thực ra cái học bổng này đáng lẽ ra đã là của cậu từ mấy năm trước, sớm hay muộn cậu cũng sẽ đi thôi…

Đèn xanh bật sáng, Hạo Du lại tiếp tục hòa vào dòng người đông đúc, cậu nhanh chóng mất hút sau màn nắng nhạt nhòa.

Cả hai người con trai cuối cùng lại đến chỗ hẹn cùng một lúc. Hạo Du dựng xe xong thì cũng thấy Đình Phong đến nơi.

Hạo Du bước vào trước. Cậu ra dấu gọi bồi bàn rồi nhanh chóng đi lên tầng hai và vào căn phòng đã đặt trước, lịch sự cất tiếng mời Đình Phong khi thấy anh vào:

_Đình Phong, ngồi đi.

Đình Phong cũng không nói gì, ngồi xuống ngay.

Hạo Du ở đối diện, trầm mặc lặng lẽ quan sát Đình Phong, hình như có vẻ gầy đi? Sắc mặt cũng không được tốt lắm. Thảo nào mà Tiểu Minh lại lo đến vậy.

_Sức khỏe của anh thế nào rồi? Đã khỏi ốm chưa?

Nghe Hạo Du hỏi hình như không có ý chế giễu hay có mục đích gì, Đình Phong cũng khá ngạc nhiên. Anh ốm sao, ngoài đợt liên tục đau dạ dày do uống nhiều rượu quá ra thì cũng đâu có ốm đau gì. Là Tiểu Minh nói với Hạo Du như vậy?

Đình Phong cũng không muốn nói nhiều lôi thôi, cứ thế gật đầu, ậm ừ cho qua chuyện.

Thế rồi im lặng đến lúc gọi đồ uống xong xuôi, cả hai bỗng lại cùng lên tiếng:

_Hôm nay c…
_Hôm nay t…

Rồi thấy Đình Phong có ý nhường mình nói trước, Hạo Du liền gật đầu:

_Hôm nay tôi hẹn anh tất nhiên không phải là để hàn huyên tâm sự, thực sự có chuyện muốn nói.
_Nói đi. – Đình Phong khuấy khuấy ly café, nhanh chóng đáp lời.
_Ừm, là như vậy, tôi tuần sau sẽ đi du học.

Tay Đình Phong bỗng khựng lại. Ánh mắt lạnh lẽo lập tức hướng thẳng vào mặt Hạo Du.

_Du học? Vậy Tiểu Minh thì sao? Cậu bỏ cô ấy ở lại sao?
_Chính là chuyện này, anh hãy như trước chăm sóc cô ấy, được không.

Đình Phong nghe Hạo Du nói mà không khỏi giận đến nghẹn cả cổ:

_Cậu điên à, có ý thức được mình đang nói gì không vậy, thế Tiểu Minh đã biết chưa, cô ấy chắc hẳn là đau khổ lắm. – nói mà Đình Phong không sao kìm nén được cảm xúc rồi.

Hạo Du ngồi đó thì vẫn cố gắng nói bằng giọng bình thản nhất. Cứ như mình là người ngoài cuộc vậy.

_Tiểu Minh hiện tại chưa biết, nhưng tôi sẽ sớm nói cho cô ấy biết thôi. Với lại cũng phải nói lời chia…

Hạo Du chưa kịp nói ra hết đến chữ “tay”, đã vụt một phát bị Đình Phong kích động nắm chặt lấy cổ áo xốc dậy. Đình Phong nói to như hét. Không khỏi làm cho mấy người bồi bàn đứng bên ngoài sợ hãi tưởng có ẩu đả.

_Cậu có phải là muốn chết rồi không, nói linh tinh cái gì vậy chứ hả.
_Đình Phong, bỏ tôi ra, nghe tôi nói đã. Người Tiểu Minh yêu là anh, anh hiểu không?
_Gì…

Đình Phong nghe Hạo Du nói, không biết là vì tay anh vô lực tự rời ra khỏi cổ áo cậu, hay là do Hạo Du nói anh bỏ nên Đình Phong mới làm như thế. Chỉ biết mặt Đình Phong cứ ngẩn ra.

_Cậu…nói gì?

Hạo Du kéo lại cổ áo, chậm rãi ngồi xuống rồi mới lại lên tiếng, âm vực vẫn vô cùng bình ổn:

_Người Tiểu Minh yêu thực ra là anh, không phải tôi.
_Cậu…có phải điên quá rồi không. Tóm lại tôi chỉ nói thế này thôi, cậu nghe cho nó kĩ, cậu bỏ ngay cái ý định điên rồ của cậu đi cho tôi nhờ, hoặc chí ít muốn làm gì thì làm cũng phải nói sao cho Tiểu Minh không phải chịu bất cứ tổn thương nào. Vậy thôi, được chưa.

Đình Phong nói rồi cũng phịch ngồi xuống ghế. Lông mày anh cau lại. Vẻ mặt lúc này thực sự khó coi vô cùng. Vì lý gì mà tự nhiên nói Tiểu Minh yêu anh chứ…

_Tiểu Minh sẽ không phải chịu bất cứ tổn thương nào đâu Đình Phong, tôi nói thực, người Tiểu Minh yêu là anh.
_Cậu…
_Là tôi nói thật. Anh tưởng chuyện này hay ho lắm hay sao mà tôi phải nói dối anh kia chứ?
_Tiểu Minh nói với cậu thế à?

Đình Phong ánh mắt u ám nhìn vào Hạo Du. Quả thực Hạo Du nói cũng có lý. Cậu ta yêu Tiểu Minh nhiều đến vậy, có bị thần kinh mới tự nhiên đi làm như thế.

Đình Phong ngồi đấy không khỏi tâm tư hỗn độn, nửa muốn Hạo Du nói có, nửa…

_Không nhưng…
_Vậy thì cậu im đi cho tôi nhờ. Tôi nói rồi đó, cậu còn…
_Đình Phong, thế anh có yêu Tiểu Minh không?

Đang nói lớn bỗng nhiên bị Hạo Du nói to hơn lấn áp, Đình Phong không khỏi giật mình. Bỗng đôi mắt nâu lại trở nên sâu hun hút. Con ngươi tự hồ đang run rẩy.

Hỏi anh có yêu Tiểu Minh không sao? Tất nhiên…là có rồi, Đình Phong thậm chí có thể sẵn sàng hy sinh bản thân mình để bảo vệ cô.

Nhưng Đình Phong mấy hôm nay sống thanh thản được, không còn sống một cách vô trách nhiệm nữa, chính là vì anh đã nghĩ thông suốt. Chỉ cần Tiểu Minh hạnh phúc, chỉ cần vậy thôi. Anh chấp nhận làm một kẻ yêu cao thượng đấy còn gì.

_Đình Phong, tôi rất đau khổ, không phải tôi muốn bỏ rơi Tiểu Minh, trăm ngàn lần tôi thề tôi chưa bao giờ dám nghĩ tới chuyện đấy, có là trong mơ cũng không dám. Là vì Tiểu Minh yêu anh, cô ấy từ đầu đến cuối vẫn chỉ thương hại tôi thôi. Tôi không thể để người mình yêu phải chịu cuộc sống như thế được nên hôm nay mới hẹn gặp anh ở đây. Anh cũng yêu Tiểu Minh nhiều như vậy, cớ gì lại không giúp tôi được? Chỉ là anh hãy như trước chăm sóc cô ấy thôi.

Hạo Du nói với cái giọng đầy đau khổ và xót xa, nhưng lời nào lời nấy đều vô cùng chân thật. Cậu hướng thẳng mặt vào Đình Phong, một mảng tăm tối từ khi nào đã bao phủ lên đôi mắt lúc nào cũng sáng thứ ánh sáng ấm áp của cậu.

Đình Phong chợt để lộ vẻ mặt ngây ngốc ra nhìn Hạo Du, thực sự là một chút giả dối cũng không có trong đôi mắt ấy…

Nhờ anh chăm sóc người anh yêu? Nghe thật buồn cười làm sao. Cả hai tên con trai này, đúng thật buồn cười làm sao.

_Bao giờ cậu đi? – Đình Phong dường như đã phần nào chấp nhận, trầm giọng nói.
_Thứ ba tuần sau.
_Vậy…?
_Tối nay tôi về sẽ nói chuyện với Tiểu Minh.
_Đừng làm cô ấy tổn thương, được chứ?
_Ừm, tôi đã nói là cô ấy sẽ không tổn thương đâu, anh yên tâm. – người duy nhất có khả năng phải chịu tổn thương sẽ chỉ có mình tôi thôi… – Nhưng chắc hôm nay tôi cũng chưa nói chia tay với Tiểu Minh ngay, chắc bao giờ hoàn tất giấy tờ.

Mắt Hạo Du buồn lắm. Nhưng Đình Phong cũng đâu vui nổi?

Cái thông tin Tiểu Minh yêu anh ấy có bao nhiêu phần trăm có thể tin được đây. Đình Phong chỉ sợ Tiểu Minh sẽ phải đau khổ…

Tình yêu to lớn dành cho cô cũng phần nào thay đổi Đình Phong rồi, thứ tình cảm khó định hình ấy trong suy nghĩ của Đình Phong là gì kia chứ, là hoàn toàn nắm giữ được người con gái ấy trong vòng tay, và chỉ có mình mới có thể trói buộc được trái tim cô ấy. Với Đình Phong, đó là một loại sở hữu.

Nhưng từ khi nào rồi, anh đã nghĩ chỉ cần người ấy hạnh phúc là đủ? Ngay cả lúc này đây, chẳng phải Hạo Du đang “nhường” Tiểu Minh cho anh hay sao, anh cũng thấy không sao vui nổi.

Đình Phong chỉ sợ Tiểu Minh sẽ phải đau khổ thôi…

_Thế thôi – Hạo Du thấy Đình Phong không nói gì đành lên tiếng trước – những gì tôi muốn nói cũng nói cả rồi. Thật lòng mong anh giúp, đừng nói với Tiểu Minh về cuộc nói chuyện hôm nay nhé, cũng đừng cho cô ấy biết tôi đi du học.
_Ừm.
_Vậy tôi về đây.

Hạo Du nói rồi đứng lên rồi quay người đi ngay, không kịp để nghe Đình Phong nói thêm gì, thật những gì cần nói đã nói hết.

Vậy là mọi chuyện đã được sắp xếp xong cả rồi, chỉ cần cậu bây giờ về nhà đóng kịch nữa thôi, đóng vai lạnh lùng thật đạt vào, phải thật đạt vào… Để Tiểu Minh có thể hoàn toàn thanh thản ở bên người cô yêu. Nếu cậu không còn yêu Tiểu Minh nữa, cô đâu còn cớ gì để ở bên cậu với thứ tình cảm mang tên tình thương ấy nữa?

Nắng đã phần nào dịu bớt, không còn hung dữ chiếu xuống như muốn đốt cháy vạn vật nữa. Hạo Du lên xe ra về. Cậu đi thẳng về nhà, khuôn mặt ngay từ lúc này đã đeo một chiếc mặt nạ…vô cảm.

Gần bảy giờ Hạo Du mới về được đến cửa nhà, vẫn giống như hôm trước, chẳng hề muốn bước vào. Cậu ngửi thấy mùi thức ăn thơm lừng, thậm chí còn có thể cảm nhận được hơi nóng đang bốc lên nghi ngút của những món ăn do chính tay Tiểu Minh nấu.

Chần chừ một lúc, Hạo Du lại xuống xe rồi tự mình mở cửa, dắt xe vào.

Tiểu Minh nghe tiếng vội vàng chạy ra, đúng là Hạo Du đã về. Nhưng sao cô tự nhiên lại có cảm giác bất an thế này.

_Hạo Du, anh về rồi à.
_Ừ.

Hạo Du lạnh lùng đáp, rồi không nhìn Tiểu Minh lấy một cái đã đi thẳng vào trong nhà.

Mùi cá rán… Hạo Du thực sự rất thích ăn cá…

Hạo Du cố kìm tiếng thở dài, cố nén mọi cảm xúc xuống dưới đáy con tim để đi lên trên phòng, sau đó là đi tắm. Hình như Tiểu Minh có hỏi gì đó, nhưng Hạo Du cứ coi như không nghe thấy gì hết, hết sức thản nhiên.

Vừa từ phòng tắm bước ra, nước vẫn từ trên đầu từ từ chảy xuống cái cổ thanh mảnh, Hạo Du đã nghe thấy tiếng Tiểu Minh êm dịu vang lên:

_Để em…sấy tóc cho anh rồi mình ăn cơm nhé.
_Trời nóng thế này đâu cần sấy.

Hạo Du đáp rất nhanh và không có một biểu hiện cảm xúc gì trong lời nói. Điều đấy làm Tiểu Minh không khỏi đau lòng.

_Hạo Du…
_Ăn cơm thôi.
_Dạ.

Tiểu Minh buồn bã bước sau Hạo Du, cố ngăn những giọt nước mắt đau đớn không trào ra. Vẫn xới cơm rồi gắp thức ăn cho Hạo Du như thường, Tiểu Minh nhìn vào Hạo Du mà hỏi, cố làm ra vẻ mình vẫn bình thường:

_Hôm nay anh về nhà có vui không?
_Có.
_Vậy ạ.
_Ừ.

Tiểu Minh chợt thấy lòng đau thắt lại khi nhớ đến quá khứ trước kia của hai người, chẳng phải cũng thế này hay sao, những cuộc đối thoại dường như chỉ có mình cô muốn có.

Không lẽ mối quan hệ giữa cô và Hạo Du cũng đã đến lúc…trở lại như vậy? Không, không thể được, sau bao nhiêu đau khổ hai người mới đến được với nhau chứ, mới hạnh phúc chưa lâu, sao lại thành như vậy được.

Tiểu Minh cắn chặt môi, cố hạ quyết tâm dù thế nào cũng phải để mọi thứ lành lại như cũ, không thể chỉ vì chuyện hiểu lầm này mà mất đi hạnh phúc được.

Thế nhưng Tiểu Minh không thể ngờ được là sau khi ăn xong, Hạo Du lại nói với cô những lời như thế này:

_Tiểu Minh, dạo này anh có việc, sẽ về nhà bố mẹ thường xuyên nên…em hãy trở về nhà em sống đi.

Nghe xong mà người Tiểu Minh không khỏi run rẩy, con ngươi trong mắt ngập tức ngập tràn trong nước.

_Anh…như vậy…là sao ạ? Là sao hả…Hạo Du?

Như vậy chẳng phải là anh đuổi cô đi ư? Không, cô với anh không còn là vợ chồng, nói là đuổi… Nhưng ý anh chẳng phải là thế còn gì, quá rõ ràng, đến mức cô không dám tin đấy là sự thật nữa.

_Về ở với bố mẹ, hoặc chỗ chung cư ấy.
_Hạo Du, lẽ nào…chỉ vì chuyện hiểu lầm này mà anh muốn…chúng mình…chấm dứt ở đây hay sao? – thật sự Tiểu Minh không kìm nổi những giọt nước mắt nữa rồi. Cô vừa nói vừa khóc.

Hạo Du thực không dám ngẩng mặt lên nhìn Tiểu Minh, cậu sợ mình sẽ yếu lòng mất thôi.

_Anh quyết định thế rồi đấy, em xem thế nào rồi cũng quyết định đi. Thời hạn là đến sáng mai.
_Nếu…nếu em…em không đi…thì sao?
_Vậy nếu em muốn thì cứ ở đây cũng được, nhưng anh sẽ không về đâu.

Hạo Du lén nhìn Tiểu Minh, cố gằn cảm xúc xuống. Đau quá, trái tim cậu như muốn nổ tung.

Nhưng Hạo Du vẫn tự nhủ, đã đóng, thì phải đóng đến cùng. Vì Tiểu Minh, vì cô mà thôi. Mà có lẽ lúc này, Tiểu Minh…cũng thương hại cậu chăng, hay cảm thấy tội lỗi. Xin cô đừng khóc như thế mà…

_Hạo Du… Anh vì cớ gì lại không tin em chứ. Vì sao hả anh?

Tiểu Minh gần như gào lên nói, nước mắt ướt đẫm hai bên gò má. Sáng đã khóc đến sưng vù hai mắt, giờ lại… Sao hạnh phúc lúc nào cũng mong manh với cô như thế?

Tại sao kia chứ… Tình yêu của cô lẽ nào cũng mong manh như vậy sao? Ông trời vì sao cứ phải chia rẽ cô và Hạo Du bằng được?

_Tiểu Minh, em… – Hạo Du vốn định nói ra những lời cay nghiệt, nhưng cậu thật không thể nào được, cuối cùng, lời nói lại bị nuốt vào trong. Cơn đau cứ mỗi lúc một dâng cao, sao cũng khiến mắt Hạo Du cay cay rồi – Em đã nghe rõ những gì anh nói chưa? Có cần anh…nhắc lại?
_ Về ở với bố mẹ, hoặc chỗ chung cư ư. Là nếu em ở đâu…thì anh sẽ không ở đó? – Tiểu Minh đau đớn nói, mọi thứ trước mắt đều nhòe nhoẹt màu nước, ngay cả khuôn mặt và trái tim người cô yêu kia…
_Ừ, thời hạn…là sáng mai.
_Hiểu…em hiểu rồi. Hiểu… Sáng mai em đi là được chứ gì. Anh đã không còn tin tình yêu của em nữa, em ở đây cũng chỉ làm vướng mắt anh thôi. Nếu ý anh là như vậy thì cũng không cần phải nói dối là mình có việc đâu.

Tiểu Minh run run nói, lời nói mỗi lúc một nhỏ dần rồi bị tiếng khóc hoàn toàn lấn áp.

Lại là khóc lên nức nở như một đứa trẻ.

Hạo Du ngồi đó không chịu được nữa, liền quay lưng bỏ lên phòng. Mỗi bước đi đều mang lại cảm giác như có thứ sức mạnh huyền bí nào đó khiến tim cậu mỗi lúc một vỡ vụn. Hạo Du cố gắng không khóc, nhưng dường như lệ đã hoen mi.

Sau khi vào phòng đóng chặt cửa lại, Hạo Du chẳng thể bước thêm được bước nào nữa, ngã phịch xuống sàn. Cậu gục đầu xuống đầu gối, cố gắng, cố gắng hết sức ép nước mắt chảy lại vào trong tim.

Cầm lấy điện thoại, Hạo Du lại tìm số Đình Phong, nhưng lần này là gửi đi một tin nhắn.

“Đình Phong, sáng mai Tiểu Minh có lẽ sẽ về nhà, anh hãy đến đón cô ấy.”

Đình Phong đang ngồi ăn cơm một mình trong nhà, bất ngờ thấy điện thoại đang để trong túi quần liên tục rung lên. Đưa tay rút ngay nó ra, anh trầm mặc nhìn vào đó một lúc mới đưa tay nhấn nhấn.

Là tin nhắn của Hạo Du: “Đình Phong, sáng mai Tiểu Minh có lẽ sẽ về nhà, anh hãy đến đón cô ấy”.

Đọc đi đọc lại từng chữ từng từ trong tin nhắn mà không hiểu sao Đình Phong cứ thở dài thườn thượt. Đang ăn ngon như vậy mà giờ chẳng còn tý hứng thú nào nữa.

Đình Phong bỏ dở cả bữa cơm, chậm rãi đứng lên rồi ra sofa một mình ngồi đấy.

Anh ngả lưng thoải mái, hai tay dang rộng vắt hẳn lên thành ghế, mặt hướng lên trần nhà.

Chùm đèn nho nhỏ trắng vàng không bật nhưng vẫn lấp lánh ánh sáng ấy làm Đình Phong chợt nhớ Tiểu Minh da diết. Đó là lúc trang trí phòng chính cô chọn cho anh, tuy là Đình Phong chẳng thích những đồ vật có vẻ nữ tính như thế.

Khẽ buông rèm mi để khỏi phải nhìn vào cái vật ấy, Đình Phong lại ngồi lặng yên thả hồn phiêu lãng trong cơn suy nghĩ miên man về người con gái mang tên Tiểu Minh – người con gái anh yêu…

Về cái tin nhắn vừa nãy anh nhận được của Hạo Du và cả về cuộc trò chuyện chiều nay của anh với Hạo Du.

Thực tình mà nói Đình Phong đã chuẩn bị hết rồi, chuẩn bị tinh thần cho cuộc đời về sau của mình sẽ không bao giờ có sự xuất hiện của Tiểu Minh, cả cái tên lẫn con người ấy. Cũng đã xác định sẽ không còn được gặp cô gái ấy một lần nào nữa.

Thế mà Hạo Du lại nhờ anh… Dù là Đình Phong đã chấp nhận, nhưng anh vẫn cảm thấy mình… Đáng lẽ ra anh phải vui mừng lắm chứ, nhưng rõ ràng, trái tim anh không còn hiện hữu những xúc cảm mãnh liệt như lúc anh và Tiểu Minh còn yêu.

Có lẽ niềm đau cùng sự tuyệt vọng quá lớn đã dập tắt ngọn lửa yêu thương nồng cháy trong lòng anh mất rồi. Đình Phong thực vẫn rất yêu Tiểu Minh, vẫn còn luôn lo lắng, quan tâm đến cô, nhưng nếu những gì Hạo Du nói chiều nay là thật, người Tiểu Minh yêu đúng là anh thì Đình Phong…

…cũng không đủ can đảm để mang con tim đã quá mục nát của mình ra đặt cược ván bài yêu đương một lần nữa.

Không phải Đình Phong cho là Hạo Du nói dối, hoặc thế nào đó giống như vậy, chỉ là anh…sợ, sợ rất nhiều, sợ rồi hạnh phúc chẳng được bao nhiêu mà nỗi đau cứ tràn trề ra đó.

Nhưng giờ anh biết phải làm gì, đứng một bên nhìn cô gái anh yêu đau khổ, thản nhiên mặc kệ ư, Đình Phong không biết nữa. Có lẽ anh sẽ lại dang rộng vòng tay ôm cô vào lòng lần nữa, cũng như bốn năm trước, ôm cô vào lòng như con mèo hoang nhỏ không còn chỗ dựa.

Cho dù biết anh cũng chẳng nhận được gì, tất cả niềm vui, hạnh phúc được hưởng đều phải trả giá bằng nỗi đau quá lớn.

Nghĩ đi nghĩ lại, nhớ đến lúc Tiểu Minh nói chia tay anh, lúc Tiểu Minh nói chỉ yêu mình Hạo Du, Đình Phong lại thấy làm sao có thể có chuyện Tiểu Minh lại là thực sự yêu mình được.

Chắc chắn không thể có chuyện đó đâu.

Rốt cuộc là có chuyện gì đấy xảy ra, đúng không?

Đình Phong bỗng nhiên thấy tâm tư hỗn loạn quá. Chẳng biết đâu là đúng đâu là sai.

Chùm đèn trên cao vẫn lặng lẽ lấp lánh thứ ánh sáng vô cùng yếu ớt, không gian yên ắng đến mệt mỏi.

Đình Phong cứ ngồi đó thở dài thườn thượt, mở mắt, rồi lại nhắm mắt, cuối cùng vẫn chẳng biết làm sao.

Chợt có tiếng mở cửa phá vỡ sự im lặng bao trùm căn nhà nãy giờ. Đình Phong u ám hướng mắt nhìn ra, tuy là đã biết ai nhưng vẫn không khỏi bị tiếng động đột ngột làm cho giật mình.

_Anh Đình Phong, anh sao lại ngồi đó? Đã ăn cơm chưa?

Tiểu Phần như thường ngày tự nhiên đi vào, ngó vào bếp thì thấy mâm cơm mới được anh động đũa một chút đã bỏ đấy, Đình Phong thì ngồi kia, có chuyện gì sao.

Tiểu Phần sốt sắng đi ngay đến chỗ anh mà ngồi xuống bên cạnh. Nhìn sắc mặt Đình Phong vẫn tốt mà.

_Đình Phong, có chuyện gì à?

Tiểu Phần nhẹ giọng hỏi, thấy Đình Phong có vẻ hơi buồn buồn. Cô cũng tranh thủ…đoán, chiều nay Đình Phong hẹn gặp ai, có phải vì chuyện đó nên mới buồn vậy không.

Không thấy Đình Phong nói gì, Tiểu Phần đang định hỏi tiếp thì lại nghe tiếng anh trầm trầm vang lên:

_Đình Ph…
_Tiểu Phần này.
_Dạ?
_Em với Tiểu Minh vẫn qua lại chứ nhỉ?

Đình Phong hỏi thế là sao, Tiểu Phần nhanh nhẹn nghĩ, cũng đáp ngay:

_Dạ vâng.
_Tiểu Minh có nói gì với em không, chuyện cô ấy với Hạo Du ấy?
_Dạ, chuyện gì là chuyện gì…?
_Ừm. Chiều nay anh đi gặp Hạo Du, tên đó hẹn anh.

Tiểu Phần không nghĩ là Đình Phong lại tự nói chuyện này với mình, nên ngạc nhiên lắm. Mà nghe thấy hai chữ Hạo Du, Tiểu Phần cũng lờ mờ đoán ra được “chuyện” Đình Phong muốn nói ở đây là chuyện gì. Chẳng phải là cái vở kịch hôm trước cô đóng rất đạt hay sao?

Tiểu Phần ngồi trước mặt Đình Phong thì vẫn gật đầu nhỏ nhẹ:

_Vâng. Vậy hai người nói gì thế ạ?
_Tiểu Minh không nói gì với em thật à. Hình như Hạo Du với cô ấy đang có hiểu lầm gì đó.
_Sao anh nói thế ạ?
_Ừm, chiều nay Hạo Du nói với anh…

Đình Phong chậm rãi kể hết cho Tiểu Phần nghe cuộc đối thoại chiều nay với Hạo Du. Thường thì Đình Phong sẽ không bao giờ làm như thế, suy nghĩ của anh, chuyện riêng của bản thân anh, Đình Phong không thích chia sẻ với bất kì ai. Tiểu Minh còn có thể xem xét lại, chứ là Tiểu Phần…

Nhưng không hiểu sao anh lại kể hết cho Tiểu Phần như vậy, không giấu một chút gì, kể cả cái tin nhắn vừa nãy nữa. Kể xong còn nhìn chằm chằm vào cô, như người vừa tâm sự xong rồi chờ “chuyên gia” đưa ra ý kiến tư vấn.

Tiểu Phần thì đúng là chuyên gia rồi, tất cả mọi chuyện Đình Phong kể cô đều có thể biết trước. Nhưng cũng có một việc cô không ngờ, đó là Hạo Du lại quyết định đi du học và lại còn đến tìm gặp Đình Phong nhờ anh giúp đỡ. Thật cậu ta sao lại tốt đến mức ngu ngốc đến như vậy chứ. Vậy là Tiểu Minh sắp về với Đình Phong rồi, nhưng sao cô cảm giác có vẻ Đình Phong không được vui cho lắm?

_Đình Phong, vậy mai anh có đến đón Tiểu Minh không?
_Anh cũng không biết nữa, haiz. – Đình Phong lại thở dài.
_Anh…không vui sao?

Đình Phong nghe Tiểu Phần hỏi, không khỏi ngạc nhiên nhìn cô:

_Em nghĩ là anh có thể vui được à, em có nghĩ là những gì Hạo Du nói là thật không? Chuyện người Tiểu Minh yêu là anh ấy.
_Em không biết, có thể là thật ạ.
_Anh thì không nghĩ thế, chiều nay lúc nói chuyện với Hạo Du, không hiểu sao lại có thể đặt chút niềm tin vào đó chứ. Đó làm sao có thể là thật được chứ, em nói xem, Tiểu Minh yêu Hạo Du rõ ràng thế, sao giờ tự nhiên nói là thương hại cậu ta rồi lại yêu anh được.

Đình Phong thiểu não nói. Ánh mắt lại u ám. Anh không nhìn Tiểu Phần nữa, mà lại nhìn lên trần nhà. Vẫn không kìm được tiếng thở dài.

Tiểu Phần ngồi đó thật không biết phải nói sao. Lại thêm một việc không có trong tính toán của cô ấy, cô những tưởng Đình Phong phải vui lắm chứ, sao lại làm cái vẻ mặt kia, còn thở dài liên tục. Cô phải nói gì với Đình Phong bây giờ. Dù sao cũng đã trót làm rồi, phải khuyên Đình Phong thôi.

Đình Phong yêu Tiểu Minh nhiều như vậy, chắc chắn là khi Tiểu Minh quay về anh phải hạnh phúc lắm chứ.

Tiểu Phần vẫn đang nghĩ ngợi chưa kịp nói thì lại nghe thấy tiếng Đình Phong bên cạnh vang lên:

_Tiểu Phần này, hay mai em đến đón Tiểu Minh giúp anh.
_Sao thế, sao anh không tự đi?
_Anh…không muốn gặp cô ấy.
_Đình Phong, như vậy là sao?
_Tiểu Phần, em giúp anh nhé. Cả việc chăm sóc Tiểu Minh, nhờ em hết đấy.
_Đình Phong, không phải anh yêu Tiểu Minh sao, phải nhân cơ hội này chứ? Anh không muốn Tiểu Minh về bên anh sao? – Tiểu Phần gấp gáp nói, thật không hiểu Đình Phong đang nghĩ gì trong đầu nữa.

Đình Phong nghe Tiểu Phần, trầm ngâm suy nghĩ một chút mới lên tiếng. Anh vừa lắc đầu vừa nói:

_Không. Anh sợ nhìn thấy Tiểu Minh đau khổ lắm. Anh sợ không kìm lòng được. Anh thật sự không muốn một lần nữa ngu ngốc lao đầu vào thứ tình yêu đầy đau khổ ấy.

Tiểu Phần nghe Đình Phong nói, bỗng dưng thấy sống mũi cay cay.

Giờ cô mới biết những suy nghĩ thật lòng của Đình Phong…

Đột nhiên trong lòng cô nổi lên một chút hối hận.

Nhưng đã diễn…thì phải diễn cho trót thôi, nếu bây giờ lộ ra, chắc chắn Đình Phong đến cho cô ở bên cạnh cũng không thể.

Phải tiếp tục diễn thôi!

phim xxx - phim jav

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ