XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Em Là Nhà - Trang 3

Full | Lùi trang 2 | Tiếp trang 4

Chap 21

Càng tiến gần, càng nhìn rõ anh, càng đau. Nước mắt mình chảy không ngừng, chân tay run lẩy bẩy, miệng thì mếu máo.

-"Em xin lỗi, em điên, em tự tưởng tượng ra anh và con Vi..."

Mình muốn chạm tay vào vết thương ấy, rồi lại tự thấy mình vô liêm sỉ, giải thích cái gì chứ, đã sai còn khóc lóc biện minh, hèn quá.

-"Chắc anh chán ghét em lắm...em xin lỗi...em biến đây, anh sẽ không phải nhìn thấy cái mặt em nữa..."

Tay mình, bị anh cầm, tiếp xúc, nhẹ lắm, mà tim mình lại đập liên hồi.

-"Ai chăm anh?"

-"Dạ?"

-"Anh không báo cho ai cả, em biến thì giờ ai chăm anh?"

Cảm giác vừa lạnh thấu, vừa ngọt ngào. Người mình yêu, bị mình đâm tới suýt chết, vẫn giữ sĩ diện ình, tới bệnh viện còn nói dối nhà bị trộm đột nhập.

-"Cô kia, mau đi làm thủ tục nhập viện cho chồng!"

Tiếng bác sĩ quát. Mình lau nước mắt, đứng dậy theo ông.

Sau mới ngộ ra, trong người chẳng có đồng tiền nào cả, thẻ, tiền mặt, ví của mình, ở đâu hiện tại mình cũng chịu không nhớ nổi.

Đành phải quay vào lấy thẻ của anh.

Cái thẻ này, mạ vàng, trông rất lịch sự luôn, còn nữa, tên trên này...không phải...Lại Việt An...

-"Anh?"

-"À, anh mất thẻ, thằng bạn ượn tạm dùng..."

-"Vâng!"

-"Mật khẩu, anh đổi thành..."

-"Là ngày sinh của anh chứ gì, em biết rồi..."

Mình nhanh nhảu.

-"Không...là ngày sinh của em..."

Gì vậy?

Tự dưng thấy ngọt ngào quá à!

...

Cũng may là bệnh viện tư nhân nên mọi thứ đơn giản hơn rất nhiều, mình theo ý anh đăng kí một phòng VIP giường đôi, để tiện ở lại luôn.

Xong xuôi, sợ anh đói nên mình ra ngoài tìm hàng cháo.

Bác bán cháo chỉ nhận tiền, thế là lại phải đi rút, nhân thể, mình thấy cũng cần phải mua khăn mặt, kem đánh răng, bộ quần áo và vài thứ đồ linh tinh nữa nên check lại xem còn đủ tiền không, tại lúc nãy đóng viện phí hơi nhiều.

Gì thế này?

Sốc!

Chưa bao giờ nhìn thấy nhiều số 0 đến thế?

Anh có bạn bè đại gia từ bao giờ không biết?

Ngơ một lúc, rồi lại thôi, mặc kệ, còn bao nhiêu thứ phải làm mà.

...

Đồ ăn có hôm đầu tiên là mua bên ngoài, nhưng mình không ưng, nên những hôm sau đều tự tay nấu.

Mình thường mua xương bò về hầm nhờ bếp bệnh viện, xương bò bổ lắm, người Hàn Quốc họ toàn ăn đấy, nên mình bắt chước. Sau đó mới lấy nước nấu cháo, cháo thịt băm, cháo tim cật, cháo đậu hà lan...mỗi bữa một món.

Nhìn anh ăn ngon miệng, mình vui lắm.

-"Đồ em nấu, rất đặc biệt..."

-"Ngon hơn ngoài hàng không?"

-"Gấp một tỷ lần!"

Biết là xạo rồi, nhưng sướng chứ, sướng vãi cả ra.

-"Gớm chị ấy ngày nào cũng lọ mọ dậy sớm mua xương rồi lại cẩn thận hầm cả chục tiếng, anh ăn ngon là phải...nhất anh..."

Y tá vào thay băng cho anh, trêu mình. Mấy cô này, làm người ta ngại gần chết.

Họ đi rồi, tự dưng anh nhìn mình thật lâu.

-"Sao vậy?"

-"Không..."

-"Mặt em dính gì à?"

Phát hiện mắt anh đỏ nha, mình cười tủm. Sau đó, đột nhiên anh kéo mình vào trong lòng. Râu ở cằm anh, cựa cựa vào vai mình, thấy yêu yêu.

-"Rồi sẽ có một ngày, em không cần anh nữa...chẳng biết lúc đó như nào nhỉ?"

Giọng anh buồn, buồn lắm, nghe rất não nề. Cái người này, làm sao vậy?

-"Anh, tự dưng cảm thấy, không muốn ăn đồ người khác nấu..."

-"Hâm à, em sẽ nấu cho anh cả đời, chỉ sợ anh chán cơm thèm phở thôi."

Mình đùa.

-"Anh còn đau không? Hôm đấy, chắc đau lắm nhỉ?"

-"Không, nhưng em doạ anh sợ chết khiếp!"

-"Hi, em hung dữ mà..."

-"Không phải, tại em đâm anh xong em lại bất tỉnh, anh lo em..."

Dạo này có những cảm xúc rất lạ, chỉ một câu nói đơn giản, chỉ một cái ôm dịu dàng, chỉ một cái thơm nhẹ lên gáy, cũng đủ xao xuyến, mông lung, cứ như mới yêu vậy.

Con người anh, từ bao giờ trở thành trầm lặng, nói ít, chứ không náo nhiệt như trước kia. Tuy nhiên, mỗi lần ở bên, đều ình cảm giác bình yên đến ngọt ngào.

Ba mẹ anh chị mình gọi điện, anh vẫn trả lời bình thường. Có những lúc nói dối trắng trợn, hai đứa cứ nhìn nhau cười.

Việc tắm rửa, mình đều giúp, nhưng cứ tới cuối cuối là đuổi mình ra.

-"Anh thật...tự dưng lại xấu hổ như gái mới lớn vậy!"

-"Cô, cười gì, đi nhanh đi!"

-"Có phải em chưa bao giờ thấy đâu mà?"

Anh càng đỏ bừng, sau này mình không dám trêu nữa, trêu anh lại cấm cửa thì toi. Ngồi ngoài, nghĩ vẩn nghĩ vơ, người yêu chân tay bụng biếc có cơ từ bao giờ nhỉ?

Hay do ăn xương bò hầm nhiều nên bổ?

Không phải chứ, ăn nhiều thì phì ra mới đúng chứ!

Mà mình cũng thật, đồ hám trai...xấu hổ quá...

Cuộc sống cứ thế trôi thôi, bình dị, nhẹ nhàng.

Chap 22

Được nửa tháng thì anh bình phục, hai đứa gọi taxi về, mình cười toe toét.

Sau đó, vì ở bệnh viện ngủ chung rồi nên giờ về nhà cũng thế thôi. Mình thường thích rúc vào anh ý, cái mùi dễ chịu lắm, giờ quen rồi, không có là khó ngủ.

Giờ anh khoẻ thì hay đi chợ với mình, lúc nào cũng nắm tay nhau rất chặt, tình cảm lắm.

Về tới nhà thì mình nấu cơm, anh làm việc, anh bảo có dự án làm ở nhà nên không cần tới công ty. Bọn mình chưa khi nào dành nhiều thời gian cho nhau tới vậy, hạnh phúc ngọt ngào lắm.

Thỉnh thoảng, mình mang đồ từ bếp ra đút cho anh, nhìn vào bàn làm việc thấy hơi lạ, anh học Điều Khiển Tự Động cơ mà? Từ bao giờ trên bàn toàn paper, giá sách thì các kiểu, nào là "Graphs and Hypergraphs", "Abstract Algebra", "Group Theory", "Prime Number", "Topology"...

Còn có rất nhiều sách, báo, cùng đề một cái tên, giống cái tên trên thẻ ATM anh đưa hôm nọ. Chắc anh đang hợp tác với người này.

Nhưng tại mình không đi học đại học nên cũng không hỏi, sợ hỏi nhiều lơ ngơ anh lại phát hiện ngu thì chết.

Cũng thỉnh thoảng, mình nhớ là mình có lên cơn, ảo tưởng, kích động. May là anh có kinh nghiệm rồi, nên thấy dấu hiệu thì ngay lập tức ném hết các vật nhọn quanh mình ra xa, rồi siết mình thật chặt, hết cựa quậy.

Cuối tuần, anh chở mình đi loanh quanh. Hôm nay mình nói muốn về nhà lấy mấy cái váy đẹp nên bọn mình xuống trung tâm thương mại ở Royal chơi luôn.

Lúc ghé vào VinMart, tự dưng giở thói trẻ con, mè nheo đòi anh lấy cánh gà.

Ở đây có cái hàng cánh gà rán, cũng không quá xuất sắc, mình hiểu biết về bột nêm độ giòn bên ngoài mình có thể làm còn hơn nó. Nhưng được cái cứ ra lò là người mua bâu đông lắm, đợt trước thấy mấy anh trai xếp hàng mua cho người yêu, mình hơi ghen tỵ.

Hôm ấy, mình bảo anh, mà anh không chịu mất mặt chen lấn, còn đòi ra KFC ăn cho lịch sự.

Giờ muốn thử lại, ai ngờ được.

-"Em ở đây đợi anh, đừng chạy lung tung!"

-"Dạ!"

Hứa rồi nhưng kiểu đợi lâu chán quá nên đi dạo linh tinh. Thấy có hàng quảng cáo nước tương siêu đặc biệt thế là vào lân la.

-"Vi!"

Không ngờ lại gặp nó ở đây, giống lắm, chơi với nhau bao nhiêu năm, chỉ cần bóng lưng nó mình cũng nhận được.

Nó quay lại, bụng to tướng.

Hả? Nó mang bầu từ bao giờ mà mình không biết?

Cả người đàn ông đi cạnh nó nữa?

Cái người mà nó đang bám như dây leo thế kia?

Lại.

Việt.

An.

Mình quay lại, nhìn cái người đang xếp hàng chờ cánh gà...đeo kính...bốn mắt...

Chai nước tương trên tay mình, rơi! Vỡ nát!

Mọi người đều quay lại nhìn, trong phút chốc, mình trở nên nổi tiếng.

Trong phút chốc, kí ức ào ạt, chen lấn...

Mình, sau một thời ngu xuẩn lẫn lộn, chưa bao giờ thấy tỉnh táo đến vậy!

Chap 23

Con Vi há hốc, nó cũng không ngờ, cứ bám sát lấy thằng An, chẳng hiểu con này nó trở nên yếu đuối từ lúc nào không biết?

-"Đi thôi anh, em nghe nói người yêu cũ của anh giờ bị điên đấy..."

Cái gì cơ?

Mồm thối nhà nó còn mở ra được như thế cơ à?

Mẹ chúng mày, ừ, bố mày bị điên đấy! Chẳng phải là nhờ chúng mày ăn ở có đức quá còn gì?

Mặt mình phải nói, đỏ phừng phừng, máu nóng dồn hết lên đến đỉnh đầu, hai đứa õng ẹo tình củm ngút trời, cứ như kiểu trêu tức.

-"Chỗ này là chỗ dành cho người bình thường..."

Tiếng thì thầm, rất nhỏ.

Tiếc là tai mình vẫn chưa điếc, hai anh chị, ăn ý liếc nhau, rồi liếc qua mình, cười khẩy.

Thôi, hai đứa bay, xong rồi!

Bà mày đ... thể nhịn được nữa rồi!

-"Phải, thế mà chẳng hiểu sao bảo vệ lại cho hai con cẩu vào ngoe nguẩy!"

Mình thản nhiên đáp.

-"Nguyệt...mày..."

Con Vi tức không nói lên lời. Thằng An chõ mõm động viên.

-"Thôi đi em, đừng trách loại vô học, cẩn thận tức giận quá con lại kém thông minh..."

-"Đã họ hàng nhà cẩu thì thông minh sao nổi..."

-"Cô! Thế nên trên đời chẳng có thằng đàn ông nào yêu được cô..."

Người ta bảo, lời nói thốt ra, đôi khi còn đau hơn cả dao cứa.

Đúng thật.

Trước mặt mình, là người từng nói, sẽ nguyện chết vì mình.

Là người nói một, mình hiếm khi cãi thành hai.

Là người mình chăm sóc, nâng niu, đến từng chân tơ kẽ tóc...

-"Nếu muốn được hạnh phúc và yêu thương, cô nên xem lại nhân cách của mình đi..."

-"Nhân cách của tôi thì làm sao? Khốn nạn quá hả? Sao cái lúc nghèo kiết xác, ba mẹ ở trong viện, hàng tháng ngửa tay xin tiền anh không chửi luôn đi? Lại Việt An, anh hèn, hèn lắm..."

-"Em đừng nghe cô ta nói bậy."

-"Nguyệt, mày dừng cái việc ngậm máu phun người lại ngay!"

-"Ha, Hà Vi, tao nói ày biết, mày ngu như bò ấy con ạ, giảng viên cái đ... gì, mày còn dính vào con rệp này ngày nào thì còn khổ ngày ấy..."

"Nam chính" bị xỉ vả, mất hình tượng trước "nữ chính" thì tức lắm, mắt long sòng sọc, tay đang định giơ lên, chắc muốn tát vỡ mồm "nữ phụ" đây mà.

Được, tát thì tát.

Mình thề thằng đó dám tát mình, mình sẽ lao vào cấu xé, không tha cho nó.

Chẳng biết thế nào mà cái thằng "nam phụ" từ đâu chui ra, làm hỏng hết cả việc lớn.

Em là nhà, tản văn viết bởi Lan Rùa. Cố tình trên một ứng dụng không cho mà không ngồi edit lại thì thỉnh thoảng bị lỗi mất chữ là đương nhiên, ví dụ quay lại chap trước, nguyên văn là "...bị mình đâm tới suýt chết, vẫn giữ sĩ diện ình" thì nó chỉ còn là "... bị mình đâm tới suýt chết, vẫn giữ sĩ diện ình". Thông báo để đỡ bị mang tiếng mấy lỗi đó là do mình soạn thảo cẩu thả thôi. Mình chỉ chịu trách nhiệm nội dung cũng như cấu trúc của bản thảo trên wattpad và wordpress nhà mình.

Mặc ình gào thét, hắn cứ thế lôi mình lách qua đám đông, hùng hục lên nhà.

-"Em yên tĩnh đi một chút được không?"

-"Không! Bỏ tôi ra, tôi phải cho chúng nó biết tay..."

-"Anh vừa mới không để ý một chút đã vậy rồi, em bảo anh làm sao yên tâm được?"

-"Chìa khoá!"

-"Gì?"

-"Đưa chìa khoá nhà cho tôi!"

Hắn đưa, mình mở cửa, rồi nhanh chóng chui vào khoá trái, mặc xác hắn bên ngoài.

-"Kiều Như Nguyệt!"

-"Nguyệt, đừng bướng nữa..."

-"Nguyệt! Nghe anh nói!"

Tiếng đập cửa tới hãi hùng, nhưng mình không muốn mở.

Đơn giản, vì mình không có cách nào đối diện.

Quá khứ, như nước lũ, đổ về cuồn cuộn, mình không thích ứng được.

Có rất nhiều sự thật, mình phải chấp nhận.

Dù xót xa, dù cay đắng...

Dù đau tới thấu tim, vẫn phải chấp nhận.

Rằng...

Người mình yêu thương nhất, và người bạn thân nhất, đang có cuộc sống hạnh phúc bên nhau.

Rằng...

Mình đã từng bị điên,

Đã từng làm khổ gia đình mình, biết bao nhiêu...

Ba già, mẹ già, tóc bạc theo từng đêm chăm con ở bệnh viện,

Anh Hoàng bảo, anh thương Nguyệt lắm, Nguyệt mau khỏi bệnh nhé.

Chị Nga quát, Nguyệt ơi, đừng như thế nữa, tao đau lòng lắm.

Cái Hạnh, thằng Kì xót chị, lúc nào cũng nắm tay tình cảm...

Những lúc đó, Nguyệt thực sự ở đâu? Sao không nghe mọi người nói?

Nước mắt rơi, mặn chát.

Đôi khi, nếu là giấc mơ, thì tốt biết mấy!

Chap 24

-"Nguyệt, ngoan nào, mở cửa đi em..."

Và cả người đàn ông này nữa?

Một người xa lạ,

Mà mình lại ôm lấy ôm để, bám riết không thôi.

Một người xa lạ,

Mà mình lại cởi áo đòi anh ta quan hệ.

Một người xa lạ,

Bị mình đâm tới suýt chết...

-"Nếu em không chịu anh sẽ gọi người lên phá cửa!"

-"Anh cho em năm phút!"

-"Nguyệt..."

Dai như đỉa mà, không phải, hơn đỉa mới đúng, chịu luôn.

-"Tôi muốn ở một mình..."

-"Không được làm liều!"

-"Dở hơi hả? Tôi đâu có ngu như thế, cuộc đời tươi phơi phới thế này, tôi còn mối thù to tổ bố kia kìa, chúng nó chưa chết tôi chết thế nào? Tôi nhức hết cả đầu, anh về đi được không..."

-"Thấy anh phiền?"

-"Đúng!"

-"Không cần anh nữa?"

-"Chuẩn!"

Hơn tất cả, hắn là người rõ nhất, mình hâm nhiều như nào, điên biết bao nhiêu?

Hắn chứng kiến quá khứ tối đen nhất của mình.

Những khoảnh khắc đáng xấu hổ nhất, ngu xuẩn nhất...sĩ diện đàn bà con gái của mình, vứt đi đâu mà mình còn muốn gặp hắn?

-"Đói không? Ra lấy cánh gà đi rồi anh về!"

-"Nguyệt..."

-"Nếu không muốn thấy anh thì anh treo ở cửa nhé, anh đi đây, nhớ đừng bỏ bữa!"

Cái người này, xem mình là trẻ con không bằng?

Một lúc, thấy yên lặng, mình ra ngoài, không thấy người, chỉ có túi cánh gà thơm phức, cả hộp nước mía bên cạnh.

Vừa ăn vừa nghẹn.

Đêm đó, không sao mà ngủ nổi. Nghĩ nhiều, nhiều lắm, chẳng biết tương lai ra sao? Làm gì đây?

...

Rạng sáng, vừa mới đi dạo loanh quanh đã bị con Lykan chặn trước mặt rồi. Thằng bốn mắt này, hắn muốn gì nữa đây?

Mình quay đi, hắn bóp còi inh ỏi, điên mất.

-"Sao?"

-"Chán ghét nhau đến mức độ thế cơ à?"

-"Ừ! Biến đi!"

-"Ba em muốn nói chuyện với em!"

Thế nữa! Mà là ba mình, nên đành phải nghe. Đại loại ba mình nhờ hắn đưa mình đi khám tổng thể lại, mình bảo mình có thể tự đi, ba mình lại nói nếu như vậy ba mẹ sẽ lên Hà Nội. Cuối cùng mình thua.

Tối qua, đã có giây phút mình tự hỏi, có phải thằng cha này yêu thầm mình không mà lại tốt thế? Rồi lại thấy vô lý, điên hâm như mình, chó nó yêu à?

Giờ thì đã biết đáp án, chắc khi xưa nợ ba mẹ mình nhiều lắm đây, nên bất đắc dĩ phải giúp mình.

Khám tới khám lui, hoàn toàn bình thường, thấy hắn xem tờ kết quả, mặt mày không còn cau có như trước. Giờ mới để ý, bốn mắt vẫn mặc cái áo cũ, với một thằng sạch sẽ đến dư thừa như hắn, chỉ có thể kết luận tối qua không về.

Chẳng biết đã ăn chưa?

Mà sao mình phải quan tâm, vớ vẩn, ăn hay không kệ cha hắn chứ!

Hắn đi lòng vòng, mãi mới chịu đưa mình về nhà. Dừng xe rồi, cũng không thèm mở khoá, cứ yên lặng mặc mình lèo nhèo.

Lải nhải nhiều, mình đau mồm, mà hắn chẳng đau đầu gì cả, thế mới tức.

Chịu rồi.

Bất lực!

Mãi sau hắn quay sang, tay chạm vào vai mình. Khoảng cách, thật sự, sát tới mức ngột ngạt.

Hắn thơm nhẹ lên trán mình, rất nhanh, rồi mở cửa.

-"Em lên nhà đi!"

Giây phút ấy, lòng mình nôn nao đến lạ thường, vội vàng chạy khỏi xe mà nước mắt cứ ứa ra. Buồn lắm, chẳng hiểu sao buồn đến vậy!

Chap 25

Sau đó, cuộc sống của mình lại trở lại bình thường.

Anh chị em gọi điện chúc mừng tới tấp, gheo căm (welcome) Nguyệt hoàn hồn.

Nhân viên mới đầu gặp mình thì hơi hoảng, chẳng cứ nhân viên, ngay cả mấy thằng đàn em cũng sốc ghê gớm.

Quán của mình nghe nói chẳng ai biết pha bột với nấu nước sốt, nên chuyển sang bán bia và đồ nhắm, mẹ cái thằng Vịt Đực, làm ăn như lờ, không biết thì phải gọi mình chứ?

Mới đầu quay lại bán bánh, ít khách lắm.

Nhưng dần dần rồi mọi việc lại đâu vào đấy, mọi thứ đi vào quỹ đạo, chỉ có vết thương lòng mình, mãi chẳng nguôi ngoai.

Cứ dăm bảy ngày, bọn mình lại rủ nhau tụ tập ở quán thằng Đức, nhậu tới bến.

Bia rượu, ai bảo không tốt đâu?

Uống vào, cả người lâng lâng, muộn phiều, đau khổ đều tan biến...

Trước kia nghe tới bia rượu là sợ, giờ thì uống chẳng khác nào nước lã.

-"Chị Nguyệt, bọn em cảm thấy có lỗi lắm..."

Mấy cái thằng, rượu vào là lời ra, sến sẩm vcl.

-"Nếu nó là con khác, tụi em thề cho banh xác, nhưng nó lại là con gái rượu của Quốc "mặt ngựa"..."

-"Rồi, tao biết rồi!"

-"Có lần em và thằng Dũng uất ức quá, cũng chạy tới nhà con ranh đó rình, mà chỉ dám tháo hơi cái xe của thằng An, với ném bả chuột cho chết mấy con mèo rồi chuồn vội ..."

-"Ly này kính chị, cũng tạ tội vì quá hèn."

-"Được, ly này chị cũng kính các chú!"

-"Đại ca, chị cũng đừng bao giờ ức quá làm liều, dây dưa với Quốc "mặt ngựa" là không yên thân đâu, lão ấy đuổi cùng giết tận luôn đấy, đầu gấu đất Hà thành này, có ai nghe đến tên lão mà không khiếp..."

-"Chị thông cảm, bọn em còn mẹ già, con nhỏ..."

Mình bắt đầu ngà ngà, đầu óc lơ tơ mơ, bọn chúng thì cũng say sưa hết rồi, mỗi đứa lảm nhảm một câu.

-"Đây, đây là địa chỉ nhà lão, thằng mặt lờ đấy giờ ở rể chị ạ..."

-"Thằng kia, đưa bà ấy làm gì? Cất đi!"

-"Kệ tao, bọn mày hay thật..."

Thằng Tuấn cầm tay mình, đưa tờ giấy rồi dặn dò, như kiểu mẹ đẻ tiễn con gái đi lấy chồng.

-"Đây là phòng trường hợp chị quá uất hận, muốn một sống một chết với chúng, nhưng chị cứ suy nghĩ đi nhé, đời còn dài lắm, chị nhé, chị nhé, em là em yêu chị Nguyệt nhất đấy..."

Lũ này, say hết rồi, hâm hết rồi.

Lần lượt từng đứa gục, mình cũng chóng hết cả mặt, phủi phủi áo quần rồi loạng choạng đi về.

Ra được tới cổng quán thì nôn tới nôn tấp, sau đó không biết gì nữa luôn.

Sáng hôm sau tỉnh dậy đã thấy mình ở nhà, áo quần thơm tho.

Chẳng nhớ nổi mình về bằng cách nào nữa?

Nói chung nhiều lúc mình cũng tự phục mình vãi cả ra, bọn kia đàn ông nam nhân, uống xong không biết trời đất là gì, mình thì vẫn mò được về nhà, thay áo quần, giặt giũ phơi phóng, rồi lên giường đắp chăn ngủ ngoan ngoãn.

Ngó đồng hồ, thế mà đã là 12 giờ trưa rồi, uống cốc nước mát, bụng dạ cồn cào, mình định nhanh nhanh ra quán ăn trưa mới phát hiện tủ lạnh có âu cháo.

Đờ mờ, mình thành thánh rồi ư? Say như thế mà vẫn còn biết mua cháo để sáng nay ăn.

Là cháo cá, hơi mặn, cái cửa hàng này, kinh doanh như thế này thì chết, mất hết khách!

Nhưng đói quá, ăn vẫn ngon.

Ăn rồi mới ngộ ra, những lần trước, lần nào mình cũng mua cháo ở hàng này ý sao nhỉ?

Hôm thì quá mặn, hôm thì quá nhạt, hôm lại còn nấu loãng, hạt gạo cũng không thèm xay nhỏ trước khi nấu, thế mà mình vẫn mua mới lạ. Chẳng nhớ nữa, chắc say quá bị dụ rồi!

Ăn chán ăn chê, mở túi định lấy thỏi son quệt vài phát, tự dưng cái tờ giấy ấy, tờ giấy địa chỉ nhà ấy đập vào mắt.

Mình đã định ném đi,

Mình đã định không thèm quan tâm, bắt đầu một cuộc sống mới, vui vẻ, hạnh phúc, tươi đẹp.

Định là định thế thôi, chứ thực tế, với tưởng tượng, khác nhau quá nhiều.

Chỉ trong chốc lát, đã đứng trước căn biệt thự đồ sộ năm tầng từ khi nào.

Ngày trước nghe đồn nhà "chị Vi" đại gia rồi, mà chị ấy kín tiếng lắm, không bao giờ dắt bạn bè về chơi, cũng không bao giờ nói chuyện gia đình.

Không phải bọn mình không thể rình rập, mà vì thân với nó, nên mình tôn trọng, giờ đứng ở đây, đúng là ngỡ ngàng.

Nói chung đồ sộ, hoành tráng lắm, ngày xưa xem trên chương trình thực tế thăm nhà các diễn viên, người mẫu nổi tiếng đã suýt xoa lắm rồi, giờ chứng kiến tận mắt, mấy cái đó đem so với cái biệt thự này chỉ là con tép.

Rộng lắm, trong khi người dân Hà Nội chen chúc khổ sở, đất cát đắt đỏ thì nhà nó khéo phải rộng vài sào, trước cổng là hai con rồng trổ cực tinh tế, lán bên cạnh cũng toàn siêu xe.

Trong lúc mình còn đang âm thầm đánh giá thì đùng cái xuất hiện ba nhân vật "nổi tiếng", mình đành nấp vào chỗ cái cột điện, đến là hèn.

Con Vi, thằng An và mẹ thằng An. Mẹ nó chắc tới thăm con dâu, gia đình gia giáo thật, cho con trai đi ở rể hẳn hoi. Hai mẹ con tình củm dễ sợ.

Thôi mình cũng ngu, tự dưng tới đây xem chúng nó hạnh phúc để về mà ức.

Sau đó, thằng An đưa mẹ nó về. Con Vi cũng lưu luyến lắm, tiễn mẹ chồng và chồng như trăm năm sau mới gặp ý, còn đi bộ một đoạn ra đầu ngõ, xem tới khi cái ô tô khuất bóng mới về nhà, màu mè éo chịu được.

Lúc nó quay lại, mình mới có dịp bình tĩnh xem xét. Người mập hơn, má hồng trắng, tung ta tung tăng trong cái váy bầu hai dây, tất nhiên, ai trông nó lúc này cũng sẽ thấy nó rất đẹp, rất đáng yêu, chỉ có mình là thấy hồn nhiên như con điên.

Chả hiểu con này nó phởn kiểu gì mà chân tay loạng choạng, rồi vấp ngã dập một cái.

Mình phì cười chứ, sướng! Cho mày chết con ạ!

Mà không thấy nó đứng lên, tay ôm bụng, mồm thì liên tục gọi có ai không? Cái con dở hơi này, làm gì mà yếu đuối thế?

Buổi trưa, vắng tanh, nó cũng không mang điện thoại hay sao?

Giọng nó, thảm thiết dần, gọi mãi, gọi mãi chẳng có ma nào cả.

Hà Vi, đây là quả báo ày đấy!

Nhưng từ đã, gì thế kia...nước...không màu...Đừng nói với mình là nó bị vỡ ối nhá?

Mình nhìn con Iphone trong tay, lưỡng lự. Không phải chứ, mình định gọi cấp cứu giúp nó sao?

Không được, đừng, đừng, Kiều Như Nguyệt, đừng...

Nó là kẻ thù không độ trời chung của mày đấy, đừng!

Đừng ngu!

Ngó lại, không nghe thấy tiếng kêu nữa, nó chắc ngất rồi. Ôi, mình điên mất. Giá kể hôm nay mình không đến đây có phải hay không, nó chết mặc nó.

Biếtlàm sao bây giờ? Trời ơi là trời...

Chap 26

Gió thổi nhẹ, lá cây bay, xơ xác...

Lòng mình, buồn mênh mang.

Mình vừa làm cái việc, cực kì có lỗi với chính bản thân mình. Mình biết, sau này mình sẽ hối hận, nhưng ma xui quỷ khiến thế nào, vẫn làm.

Đợi xe cấp cứu đến đưa nó đi, mình cũng lững thững về quán.

Thối lòng thối ruột, nhân viên hỏi cũng chẳng buồn nói, mình chọn một chỗ khuất trên ban công tầng ba, nhìn dòng xe cộ tấp nập nhộn nhịp...

...

-"Chị..."

Thằng Đức gọi mình, rồi khẽ kéo cái ghế ngồi bên cạnh. Nó mở chai bia, tu một hơi rồi thở dài.

-"Mày cứ nói đi!"

-"Em...chị chắc muốn nghe không?"

-"Còn chuyện chó má hơn mà tao chưa trải qua hả?"

-"Con Vi..."

Nó ngập ngừng, mãi sau mới thông báo.

-"Con trai chị ạ, bốn cân hai, mẹ tròn con vuông, nghe nói Quốc mặt ngựa tổ chức ăn mừng hai ngày đón cháy ngoại, toàn bộ nhân viên đều được phát lì xì đỏ 50 ngàn."

Mình giật chai bia từ tay nó, tu thật nhiều, cố ngửa lên, mong nước mắt đừng chảy xuống...

Có gì mà khóc?

Có gì mà đau?

Một sinh linh tới với thế giới này, là điều đáng mừng, phải không?

-"Quốc mặt ngựa chỉ có hai đứa con, nghe nói ông ta và con trai lớn gặp nhau là khục khặc, nên cưng nhất là con Vi này, ngày xưa chị chơi thân thì chắc cũng biết đôi chút..."

-"Ý mày là sao?"

-"Ý em là chị đừng nghe lũ kia nói linh tinh, đừng nghĩ tới việc trả thù làm gì, vì sức chị không đủ đấu với lão đâu..."

-"Ừ!"

-"Đời có nhân quả, để xem con mặt lờ và thằng mặt bờ ấy ngoe nguẩy được tới bao giờ... thôi chị ạ, đừng nghĩ nhiều, mình sống tốt cuộc sống của mình thôi..."

Đúng vậy, sống cuộc sống của mình thôi!

Dù như nào, thì cuộc sống vẫn tiếp diễn,

Quá khứ, có ngọt ngào,

Hiện tại, có cay đắng,

Thì quá khứ, vẫn mãi là quá khứ, còn hiện tại, mới là sự thật...

Đêm ấy, mình ngồi trước gương, lâu lắm.

Người trong gương kia sao mà xấu xí, bù xù, bẩn thỉu, chẳng bù cho người lúc trưa mình gặp, người ta chửa đẻ còn xinh đẹp rạng ngời đến vậy, mình gái chưa chồng mà trông như sắp sang tứ tuần rồi ấy.

Thở dài, rồi lại thở ngắn.

Cuối cùng hâm hâm dở dở kiểu gì, quyết định sẽ đi phẫu thuật thẩm mĩ.

Chap 27

Nói là làm, sáng dậy, hừng hực khí thế ra ngân hàng rút tiền.

-"Chị mà lấy tiền giờ là hơi thiệt đấy ạ, sao không đợi thêm tháng nữa cho đúng kì hạn?"

-"Không cần, cô cứ giúp chị đi!"

Ngân hàng này nhân viên kể cũng lễ phép. Xong xuôi đâu đấy, đang định về nhà thì có tiếng gọi với, rất quen. Quay lại, giật cả mình, bà Nga nhà mình chứ ai?

Bà này bay ra Bắc hồi nào mà không thèm nói một lời?

Còn nữa, gì thế? Thấy bà đi cùng thằng bốn mắt. Mình hơi mất tự nhiên, từ ngày tỉnh tảo trở lại, cứ nghĩ về những hành động hâm dại của mình lúc ở với hắn trước kia, là chỉ muốn đập ình một trận.

Giờ gặp mặt, càng thấy không thoải mái. Mình quay sang nói chuyện với chị gái, coi như ai kia không tồn tại.

-"Ra từ bao giờ thế?"

-"Mày đi đâu thế này, mang cả cái bao tải rách nữa..."

-"Nhỏ thôi, em đi rút tiền, cầm thế này cho bọn nó đỡ nghi."

-"Rút tiền làm gì?"

-"À, em định đi phẫu thuật thẩm mĩ, có cái ông bác sĩ mới ở Hàn Quốc nghe nói có tiếng lắm, tiếc là chỉ nhận tiền mặt..."

Trời, có gì mà bà chị mình rồ lên rồi mồm miệng tới tấp.

-"Mày điên à? Phẫu cái c... gì mà phẫu, mày không đọc báo à, bao nhiêu vụ chết trên bàn mổ, rồi cái gì mà bác sĩ chỉ nhận tiền mặt, mày lại đọc linh tinh ở trên mạng chứ gì, cẩn thận nó lừa cho thì ăn cám, người ta quá xấu hoặc công việc như diễn viên, người mẫu cần nhan sắc thì mới phải làm chứ..."

Cái bà này, lúc nào cũng nghiêm trọng hoá vấn đề, tất nhiên là mình không nghe rồi.

-"Mày định phẫu thuật cái gì?"

Chết, mình cũng chưa nghĩ ra cơ. Nhưng bà ấy đã hỏi thì chả nhẽ nói em không biết, đành đáp bừa.

-"Em cắt mí..."

-"Mày hai mí rồi giờ cắt thành ba mí hả? Con dở?"

-"Ừ thì gọt cằm, nâng ngực, nâng mông..."

-"C còn nâng ăn bờ à? Tỉnh cho tao nhờ!"

-"Thì nâng thành D, E, không thì F, nói chung em tính rồi, chị đừng nói nhiều nữa, đau đầu..."

-"Con điên này nữa, ày một trận giờ..."

Không có thằng bốn mắt can chắc bà này đánh tan xác mình ngay trước cổng ngân hàng mất.

-"Anh, anh bảo nó giúp em!"

Choáng!

Vừa mới hầm hầm hổ hổ với mình thế mà quay sang bên kia thì giọng ngọt xớt, phát buồn nôn.

-"Nguyệt lớn rồi, em để em ấy tự quyết định đi!"

-"Nhưng mà...anh..."

Rồi bà ấy chạy theo hắn, trước lúc đi còn quay lại giơ nắm đấm doạ nạt, tý về xử mày sau! Xử thì xử mình sợ hả? Bà ấy chắc cũng không dám làm gì mình đâu, anh Hoàng sẽ giết bà ấy trước.

Kiều Nguyệt Nga, nhiều lúc nghĩ lại thấy tên và người, chẳng liên quan, trách là trách ba mẹ mình quá mê Lục Vân Tiên.

.....

Lúc xếp hàng ngồi đợi bác sĩ tư vấn chẳng biết thằng cha nào gửi cái video tới máy, chán không có việc gì làm nên đành click vào.

Mình thấy hình ảnh của một chị nữ, sau khi độn cằm xong thì lệch hẳn ra, lại một chị khác, mông chảy sệ xuống, một chị khác nữa, tới nhờ bác sĩ tháo ngực vì quá nặng, lúc lôi ra chỉ thấy cái gì vàng vàng nhớt nhớt đến kinh tởm.

Còn có cảnh quay một em gái ghi lại toàn bộ quá trình mổ xẻ, gào thét ghê gớm, máu chảy tùm lum...

Xem xong clip đấy, phải vào nhà vệ sinh nôn tới tấp, sau đó rùng mình chạy vội, không có phẫu thuật phẫu thiếc gì hết.

Buổi tối, con mụ chị mình nghe kể lại thì cười phớ lớ, còn kết luận câu xanh rờn.

-"Chỉ có anh cả là trị được mày!"

-"Anh cả nào? Mà chị Nga ạ, sáng nay thấy chị làm màu vãi cơ, gọi cái thằng trẻ trâu là anh, rồi ngọt ngọt nhạt nhạt, chả giống chị tý nào..."

-"Láo, ai trẻ trâu với nhà mày, hơn mày 7 tuổi đấy!"

Hả? Bốn mắt hơn mình bảy tuổi cơ á? Sao nhìn hắn còn trẻ hơn cả bà Nga vậy? Tất nhiên mà mình không dám hé răng rồi, bà ấy tự ái thì chết.

-"Nguyệt, có thật là mày hết điên rồi không?"

-"Bà này, muốn ăn đòn à, hỏi vớ vẩn!"

-"Mày không nhớ anh cả hả? Ngày xưa suốt ngày trấn tiền người ta còn gì?"

Hả, bà ấy nói đi đâu thế? Sao mình chẳng có ấn tượng gì nhỉ?

-"Em tưởng quen ba mẹ thôi, biết cả mấy anh chị em mình á? Kể xem nào..."

-"Con này, ban sáng anh cả nói tao còn tưởng anh ấy đùa..."

Bà ấy nhắn tin gì đó, rồi lại quay lại tuyên bố, anh cả muốn để mày tự nhớ. Gớm làm gì mà kiêu thế, ta đây thèm vào, cũng chẳng thèm nhớ nhé, không quan tâm!

Tưởng dễ đâu, cả buổi tối "chị yêu" không biết ăn phải bùa gì mà lải nhải suốt, sáng nay đi anh cả nói cái này, anh cả bảo cái kia, anh cả đi đòi nợ với tao, cái lão Bình thối đó, mấy thằng em của mày cũng chịu thua ấy, gặp anh cả tắt điện luôn, anh cả ít nói nhưng có duyên, tao thích cái túi ở chỗ Tràng Tiền, anh cả liền mua luôn...

Ôi, mình thề là mình đã cố gắng san sẻ lắm rồi, nhưng dạo này, tâm trạng mình đâu có tốt, mệt mỏi lắm, đành chốt hạ một câu.

-"Em biết rồi, anh cả của chị oánh rắm cũng thơm!"

-"Mày thật..."

Không những không tẩn mình, mặt chị yêu còn đỏ bừng, quay vào chăn cười rất "thung thướng", đúng là trúng bùa rồi, hết thuốc chữa.

Chap 28

Sáng hôm sau, hai đứa dậy muộn, luống cuống thay áo quần, ra khỏi cổng Royal đã thấy cái xe rất quen, mình biết hôm nay bốn mắt tới đón bà Nga đi có việc, nhưng lúc hắn mở xuống xe mở cửa cho bà ấy, rồi quay lại nhìn mình, hơi lâu.

Ánh mắt hắn, có chút gì đó buồn buồn, cũng có chút gì đó lưu luyến, rồi lại cảm giác như muốn hỏi mình việc gì đấy.

Từ bao giờ, mình trở thành chuyên gia phân tích tâm lý nhân vật vậy? Hơi buồn cười, cũng có khi người ta chỉ nhìn lơ đãng, còn mình lại ảo tưởng thổi phồng cả lên.

Chẳng hiểu cớ làm sao mình vẫn thấy hơi thẹn, tim bỗng dưng kiểu đập đánh thùng một cái, đành vội vàng quay đi.

.....

Rút kinh nghiệm đợt trước, mình dạy nhân viên nấu nước sốt, còn bột thì trộn bột khô sẵn để từng tải, làm loại bánh nào thì bọn nó chỉ cần hoà nước thôi.

Công việc của mình giờ cũng nhàn đi khá nhiều.

Nhưng người ta bảo, nhàn cư vi bất thiện, quả không sai.

Tâm trạng không khá lên là mấy, cả ngày chả có việc gì ngoài lướt web, lướt face. Thậm chí còn lập nick giả lên các diễn đàn tâm sự. Dù sao thì ai biết mình là ai đâu?

Có nhiều người vào chia sẻ, cũng đỡ stress.

Người hiểu cho thì thông cảm, động viên. Người không hiểu thì chửi dại, thậm chí còn có người bảo mình bịa chuyện câu view, bảo khởi nghiệp sớm thì phải già đời chứ, sao ngu rứa?

Chả nhẽ mọi người chưa đọc báo à, đến doanh nhân TN còn bị chồng và bạn thân qua mặt. Mà chị TN ấy so với người bạn kia còn đẹp hơn gấp trăm gấp ngàn lần, huống chi là mình, một con bán bánh, cho xếp cạnh con Vi chắc...

Nhưng nghĩ lại, cũng chẳng buồn cãi nhau, căn bản mình cũng ngu thật mà. Với cả cảm giác ấy mình cũng từng trải qua, ba năm trước quán bánh có một em nhân viên, thất tình, mặt mày lúc nào cũng ủ rũ.

Mình thì khi đó lúc nào cũng mắng nó, bảo nó phải biết cứng rắn, tự lập, loại đểu như thế thì biến đi cho rảnh nợ, rồi còn nghĩ rằng, nếu mình là nó, mình sẽ không bao giờ yếu đuối như vậy.

Giờ, mới thấy thấm.

Đúng là, phải rơi vào hoàn cảnh ấy, mới biết đau là thế nào? Phải sống trong thế giới ấy, mới biết mọi thứ, thật không dễ dàng.

Mình gọi cho đứa nhân viên đó, tâm sự khá lâu. Nó bảo với mình, vết thương này, cần thời gian, rất nhiều.

Và rồi dù có quên, thì thỉnh thoảng nghĩ đến sẽ vẫn hận, vẫn uất mà thôi, chỉ cho tới khi, tìm được một người khác yêu mình, lấp đầy khoảng trống, nỗi cô đơn, xót xa, mới có thể dần dần nguôi ngoai.

Một con tiền án điên hâm dở như mình, ai mà yêu?

Nó bảo, không thì mình có thể tìm một thú vui, một công việc khác để quên đi. Chắc cũng chỉ có cách này thôi.

Mình nghĩ tới nghĩ lui, rốt cuộc quyết định sẽ mở thêm cửa hàng bánh ngọt.

Kế hoạch này khá suôn sẻ, hàng ngày thời gian chủ yếu mình đều ở trong quán học nướng bánh, bắt kem, bận rộn liên tục, mỗi cái bánh ra lò là một niềm vui, cảm giác nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Bà Nga cũng ủng hộ mình lắm, ăn bánh xong khen tấm tắc. Dạo này bà ấy xì teen yêu đời hẳn ra, từ ngày vào Nam, có lẽ đây là đợt bà ấy ở lại Hà Nội lâu nhất.

Một hôm, mình đang ngồi tính toán vốn cần đầu tư, lúc ngẩng đầu lên thì thấy bà chị về từ lúc nào, đứng ở cửa, nhìn mình, rất chi là "thân thương".

Mình hơi hoảng, từ ngày cha sinh mẹ đẻ, đây là lần đầu tiên đấy, lần đầu tiên bà chị mạnh mẽ nhà mình có bộ dạng như vậy, cả người ướt như chuột lột, mắt thì đỏ hoe, mình đứng dậy lấy khăn tắm đưa cho, bà ấy run rẩy nhận lấy.

-"Sao thế? Ai mà bắt nạt được chị?"

Bà ấy vừa lắc đầu vừa khóc.

-"Đưa số điện thoại hay đưa địa chỉ đây, em đến đấm chết lũ chúng nó..."

Thấy cười cười, rồi mắt lại buồn xa xăm, khổ thế chứ.

-"Nguyệt, số mày thật có phúc!"

Hả?

WTF?

-"Bà bị nước mưa thấm ẩm não rồi à? Số tôi mà có phúc thì còn con méo nào không có phúc?"

-"Nếu mày không là em gái tao thì tốt, nhất định tao sẽ giành giật tới cùng..."

-"Giật cái gì?"

-"..."

-"Nói rõ ràng xem nào? Hay ông Hoàng nói gì khiến bà buồn à?"

Cũng thỉnh thoảng, mình và chị mình cãi nhau, anh mình lại bênh mình, chị mình thì được cái to mồm thôi, xong lại trốn một chỗ, mắt rơm rớm. Những người phổi bò nói nhiều, nhìn qua thì tưởng đanh đá, nhưng rốt cuộc tâm địa lại không sâu cay, còn hay bị tổn thương mà người khác không hề biết.

-"Chị đừng nghĩ linh tinh, hai người là anh em sinh đôi, tất nhiên là thân gấp vạn lần em, anh ấy hay cãi nhau với chị là do khắc khẩu, nhưng chị vào Nam cũng vào theo còn gì? Chị bệnh lúc nào anh ấy chả lo sốt vó..."

Mình ngọt ngào khuyên giải, bà ấy chẳng thèm nghe, cứ thế đi vào nhà tắm, đóng cửa đánh sầm.

Tối thì không thèm ăn, bất ngờ dọn đồ, nói đặt vé rồi, sáng mai về.

Trước khi lên máy bay, còn cầm tay mình, dặn dò.

-"Anh cả là người khù khờ trong chuyện tình cảm, không biết nói ngọt, không biết dụ con gái, thật thà, đôi khi hơi ngốc...nhưng chắc chắn, là người đàn ông tốt..."

Chap 29

Mãi nhiều năm sau, mình mới thấm được những gì bà ấy nói. Nhưng ngay lúc này, đâu có nghĩ được gì. Đầu óc còn đang mông lung chuyện quán bánh ngọt.

Vốn liếng cũng gọi là tạm, về mặt bằng, bốn năm trước, mình có mua một bãi đất trống ở Mỹ Đình. Ngày đó chỉ nghĩ thương con bạn, nhà nó có việc gấp nên mình lấy hộ thôi chứ không nghĩ bây giờ chỗ đó lại nhiều dân cư, phát triền như vậy.

Mở quán ở đây nói chung cũng hay.

Vấn đề là, đất đứng tên thằng An.

Vâng, không cái dại nào như cái dại nào, ngày xưa suy nghĩ đơn giản, mình bận nên người yêu cầm tiền đi làm thủ tục, đằng nào cũng lấy nhau, với lại đất ngày đó chưa có giá trị, nghĩ không đáng kể.

Giờ mới rắc rối đây, nhưng là của mình tất nhiên phải đòi lại rồi, đợi bà chị đi, mình sốt ruột tới Quốc Trung.

Thấy người ta nói thằng đó đi thị sát, không có ở đây.

Hôm sau đến vẫn thế.

Hôm sau nữa thì mình sinh nghi, đòi lên gặp thì bị bảo vệ giữ, nói khó như nào cũng không được, đúng là bức xúc mà.

-"Tôi lên một tý thôi, không làm ảnh hưởng gì đâu, các anh thông cảm..."

-"Chị cũng thông cảm cho chúng tôi."

-"Nhất định hôm nay tôi phải gặp thằng đấy!"

-"Chị à, giám đốc bận lắm, nói thật không có ở đây đâu..."

Đôi bên lời qua tiếng lại thì đột nhiên hai thằng bảo vệ không cãi nhau với mình nữa, lấm la lấm lét nhìn qua phía trái. Mình cũng nhìn qua, bốn mắt đây mà! Kể ra không biết lương duyên hay nghiệt duyên, rất hay gặp hắn...một cách tình cờ.

Thấy hắn vẫy vẫy tay, đã bảo không muốn gặp lại rồi mà vẫn cố tình tìm mình. Đừng có nói là nhớ mình không chịu được nên đi theo đấy nhá!

Mình tiến tới chỗ hắn, định nói cho rõ ràng, ai ngờ nghe câu xanh rờn.

-"Anh không gọi em!"

Ngó lại, thấy hai đứa bảo vệ cũng đang đi tới.

Ôi, phải nói là...nhục. Ăn cả tá dưa bở miễn phí.

Không biết đào cái hố nào mà chui nữa. Hai đứa kia cũng lạ, nói chuyện với mình thì cứng rắn, nói chuyện với bốn mắt lại lịch sự nhẹ nhàng, thôi cũng kệ, thời này trai hám trai đâu phải chuyện lạ.

Một lúc, bốn mắt đi rồi, hai tên bảo vệ vui vẻ ình vào, chắc vừa được nói chuyện với trai đẹp, phởn nên dễ tính đi.

.....

Anh giám đốc gặp mình thì sốc lắm, không nói lên lời.

-"Cô..."

-"Cô gì, đưa sổ đỏ và chuyển giao mảnh đất ở chỗ Mỹ Đình cho tôi..."

-"Bán rồi!"

Cái gì? Sốc!

-"Đất của tôi tôi muốn bán lúc nào chả được, cô không có chuyện gì thì về đi!"

-"Đất nào của anh, nói không biết ngượng à?"

-"Tôi nói của tôi là của tôi, cô thích thì kiện, chúng ta gặp nhau ở toà..."

Bốn năm rồi, còn kiện được ư? Phát điên vì thằng ăn cháo đá bát này mất.

-"Cái đồ chó chui gầm chạn, lấy được vợ giàu thế cơ mà, sao không bám đít bố vợ rồi xin tiền ý, lúc trước chia tay còn giả nhân giả nghĩa đưa thẻ cho tôi, cái loại anh chết mẹ đi..."

-"Cô!"

Thằng cha tức lắm, đứng dậy đóng sầm cửa, kiểu này chắc muốn chiến đây.

-"Xin lỗi, mau!"

-"Bà đ.. việc gì phải xin lỗi..."

-"Được, từ hôm cưới tới giờ nhịn em quá nhiều rồi, hôm nay thì đừng có hối hận!"

Muốn làm gì? Định đánh mình ư? Hèn!

Mình sai rồi, thằng đó còn hèn hơn thế. Ánh mắt hắn nóng như lửa, cứ thế tiến về phía mình, tay bắt đầu khùa khoạng.

-"Chó má, bỏ tôi ra!"

-"Sao? Em nói em tình nguyện làm người thứ ba cơ mà, em quên rồi à? Bây giờ anh cho em cơ hội..."

Giọng hắn cợt nhả, phát tởm.

Mình nhổ vào mặt hắn, con ngươi hắn long sòng sọc, bóp má rồi cắn mình, đau điếng.

-"Tao khinh bỉ mày, thằng chó, tao sẽ nói cho con Vi..."

-"Cứ nói đi, cứ hét đi, xem ai tin con điên như em...ngoan nào, giờ vợ anh ở cữ, tranh thủ thời gian này ngoan ngoãn, anh ắt cho em ở bên; thực ra lúc trước vì nghiệp lớn, anh mới phải tuyệt tình với em, nhưng giờ mọi thứ dần ổn định rồi..."

-"Bà nguyền rủa cả nhà mày..."

-"Em biết không, nếu ngày xưa cái lúc quan trọng em không nằm yên ngoan ngoãn rồi bẽn lẽn sụt sùi mà ngông cuồng một chút như này, có phải hay không? Càng thế càng quyến rũ..."

-"Thằng bệnh hoạn..."

-"Không phải sợ, hôm nay, nhất định chúng ta sẽ hoàn thành bước cuối cùng mà trước kia bỏ lỡ..."

-"Đồ chó má, bọ rệp, ma quỷ bắt mày đi..."

Mặc ình chửi, mình hét, hắn đưa tay tháo cà vạt, cười đầy tởm lợm.

Mình...cuộc đời mình...

Còn có thể bất lực,

Còn có thể nhục nhã hơn được không?

Lạy trời lạy phật, giúp mình thoát khỏi thảm cảnh này, mình thề mình từ giờ sẽ sống thật tốt, thật tươi vui.

Con Vi, nó lấy được thằng chồng như này, là quả báo lớn nhất đời nó rồi, mình không cần phải quá uất hận làm gì nữa.

Cầu trời, thương con...

Chap 30

Hắn ngày càng tiến gần, mình đến phát hoảng.

Tay hắn ghì chặt hai cổ tay mình, mà sức mình, đâu thể đấu nổi.

Quân tử trả thù mười năm chưa muộn, đành vậy, mình giờ cứ cương, thì chỉ có chết, đành xuống nước.

-"Xin anh, tha cho tôi..."

-"Anh tha, anh thương, anh đang yêu thương em đây mà..."

Thằng vô liêm sỉ nhà nó chứ, điên mất.

-"Đất coi như là của anh, từ nay tôi sẽ không nhắc tới nữa, cả anh và con Vi, từ giờ tôi hứa sẽ tránh xa, van anh đấy..."

-"Ngoan nào, em còn yêu anh mà, em giận anh thôi, phải không? Anh đã định đến tìm em, mà em lại bệnh. Đừng giận anh nữa, trước mặt Vi, chả nhẽ anh lại bênh em? Thôi thì em làm tình nhân của anh nhé, chỉ cần em biết điều, mai này anh có tất cả, thì em cũng sung sướng..."

Ước chi mình mang máy ghi âm nhỉ? Con Vi mà nghe được câu này thì không biết mặt nó méo tới như nào?

-"Nguyệt, em có biết anh nhớ em như nào không? Trải qua bao nhiêu người anh mới biết em là nở nang nhất, biết anh nhớ hai em ấy như nào không, trong mơ anh cũng thấy, của Vi cũng không to bằng..."

Mắt hắn lờ đờ đến sợ, cái mõm chó định lân la, cũng may lúc hắn lơ mơ, mình nhanh chóng thụt xuống, cuộn người ôm lấy hai chân, thật chặt.

-"Em sợ à, đừng sợ. Ngày trước cũng là lỗi của anh nữa, anh quyết chơi ván bài lớn, nhưng mỗi lần nhìn thấy em núc nỉu, không kiềm chế được lao vào, nhưng rồi nghĩ tới Vi, đầu óc lại căng thẳng. Vi lúc đó nói, hai người thoả mãn nhau thôi, nhưng biết đâu, một ngày nào đó, cô ấy lại có tình cảm với anh? Lúc em khóc vì sợ đau, cũng là lúc anh trấn tĩnh suy nghĩ..."

À, thì ra...là hắn lo, phát sinh với mình, thì có thể không câu được con cá lớn, không thể khiến "chị Vi" cảm động vì tình cảm chân thành, kiểu như, anh chỉ ở bên giúp đỡ cô ấy thôi, vì cô ấy là bạn tốt của em, một mình gánh vác quán xá, nên anh thương cảm, còn người anh yêu vẫn là em, chỉ có em thôi.

Buồn nôn!

Quá buồn nôn!

Biết là thế, cay là thế, mà vẫn phải nhẹ nhàng kéo dài thời gian.

-"Vâng, anh nói tiếp đi..."

-"Giá kể em không chuyện gì cũng bô bô kể với Vi, em biết không, em dại lắm..."

-"Vâng!"

-"Nếu em kín tiếng một tý, có khi đã được anh "sủng" từ lâu rồi..."

Bà nhà mày, mày tưởng mày là Thánh Thượng chắc? Sủng cái cờ! Chưa bao giờ máu mình nóng như lúc đó. Cố nén tức, đến đỏ cả mặt.

Quay sang, đã thấy thằng cha vội vàng rồi, đến nhục.

-"Anh à, anh làm em đau lòng thế nào anh biết không? Sao anh không nói sớm?"

-"Tính em như thế, làm sao thành công được?"

Trời ơi, sao không ai tới vậy hả trời?

Không có thư kí nào cần báo cáo gì với hắn sao?

Bố vợ mẹ vợ đâu, thỉnh thoảng cũng phải thăm con rể quý một chút chứ?

Toi mất!

-"Thế giờ mình tính sao hả anh?"

-"Em chịu khó kín tiếng, chiều thứ bảy hàng tuần, anh tới chỗ em, ba tháng sẽ cho em đi du lịch một lần ..."

-"Anh có em thôi hay người khác? Anh không sợ Quốc mặt ngựa à?"

-"Anh có cách của anh chứ! Nhưng em phải biết điều, không nên ghen tuông, kể cả sau này ngoài Vi, anh có người khác, em cũng không được lên tiếng đỏng đảnh, anh không thích đàn bà của mình như vậy!"

Con chó này, nó tưởng mình còn là Nguyệt của ngày xưa chắc? Cái thời nó nói ngọt gì cũng nghe? Cái thời bám đuôi nó nằng nặc đòi quay lại. Thời đó, xưa rồi...

-"Nguyệt!"

-"Dạ.."

-"Anh biết em yêu anh nhiều lắm, anh biết anh là thế giới của em, em phát điên vì anh, anh thương lắm, anh sẽ đền nhé, yên tâm, tuy tiền bạc không thể cho em, anh nghĩ em cũng không cần, nhưng tình cảm, nhất định bù đắp..."

-"Vâng..."

-"Anh..."

-"Anh An!"

-"Anh An!"

Mình có mơ không đấy? Hình như có tiếng gõ cửa? Tiếng người nữa?

-"Tôi đang bận, lúc khác đi!"

-"Anh đi đi, tý về nói chuyện cũng được mà..."

Mình nín thở hồi hộp.

-"Một đống công văn giấy tờ đây, có chuyện gì để lúc khác! Muốn nghỉ việc hả?"

Chó quát người, rồi nháy mắt với mình, ngứa!

-"Anh Trung gọi anh đấy!"

Chẳng biết thằng Trung là cái thằng nào, con chó này vừa tinh tướng xong đã cụp cả đuôi, vội vàng bảo mình đứng dậy đi về, lúc khác nói chuyện.

Full | Lùi trang 2 | Tiếp trang 4

truyen tinh cam - truyen ma

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ