XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Em Là Nhà - Trang 4

Full | Lùi trang 3 | Tiếp trang 5

Chap 31

Cánh cửa mở ra, mình như được sống lại. Uất ức suốt từ nãy giờ mới được xả.

-"Bà đ... cả nhà mày, thằng chó An, không, mày không đáng là chó, mày là cháu chắt chút chít của chó, cũng không phải, nếu như vậy vẫn là quá mất mặt loài chó..."

Thằng bé nóng mặt mà phải giữ hình tượng nên không làm gì được, mình tranh thủ nốt cơ hội.

-"Bọn mày cũng nghe kĩ rồi về bảo với ông Quốc, con rể của lão là thằng vô liêm sỉ nhất trên đời, tham tiền, hám gái, hèn hạ, khốn nạn..."

-"Tống cổ cô ta ra ngoài, nhanh..."

Hai đứa bảo vệ từ xa đứng lên, mặt hầm hầm, là hai thằng dại trai ban nãy đây mà, éo sợ nhé, mình không tin bọn Quốc Trung dám giết người ngay trong công ty.

Thế nào mà hai đứa đó tới gần, nhìn rõ mình rồi lại lưỡng lự, thì thầm với nhau cái gì đấy, rồi bối rối đứng yên, không ném mình ra ngoài như mình tưởng.

Lại Việt An! Chắc tức phát nghẹn rồi hả?

-"Ngày mai hai người khỏi cần đi làm..."

-"Anh cứ lên gặp anh Trung đi đã!"

Một thằng lí nhí. Thằng An không làm gì được, đành đi thẳng lên tầng.

Hôm nay là ngày gì không biết?

Tức, sợ, sướng, hả dạ...đủ cả.

Tự nhiên tò mò anh Trung thần thánh quá, có thể anh là nhân viên lâu năm, được lão Quốc quý, có tiếng nói, mọi người nể nang, cũng có thể anh là đang có dự án gấp cần thương lượng với giám đốc.

Dù sao tính mình có ơn sẽ trả, nên lập tức tìm trong ví chiếc thiệp nhỏ in địa chỉ của quán, sau đó ghi ngoáy vài dòng, đưa cho thằng vừa gõ cửa phòng.

-"Này, nhờ mày đưa cho anh Trung hộ chị! Dặn là chỉ cần mang cái này tới quán này, chỗ này cũng dễ tìm lắm, cách Ngã Tư Sở hai cây, mang tới là được ăn bánh miễn phí cả năm, chỗ chị hầu như bánh gì cũng có cả..."

-"Vâng!"

Đi được một đoạn, mình lại nhớ ra, ngu thế, nhỡ công ty có nhiều Trung thì sao?

Đành phải quay lại.

-"Ê, mày phải đưa cho cái anh Trung mà gọi thằng An lúc nãy nhé!"

-"Rồi, em biết rồi!"

-"À, còn nữa, nếu anh ấy không thích ăn bánh thì anh ấy có thể cho bạn bè hoặc anh chị em, hoặc ba mẹ hưởng suất của anh ấy cũng được, với chị không thành vấn đề!"

-"Dạ..."

Lạ nha, mình chửi đổng thằng An như vậy mà thằng bé này vẫn cười rất tươi với mình, chứng tỏ nó cũng chẳng được cấp dưới quý.

-"Chị nhớ mặt em rồi, hôm nào thích ra quán chị, có bạn gái thì dẫn ra cho vui, chị miễn phí cho năm bữa..."

-"Thật ạ, cảm ơn chị!"

-"Ừ, chị về đây!"

.....

-"Uầy, đẹp thế..."

-"Siêu đẹp ý chứ!"

Tiếng đám đông xì xào, mình cũng tò mò quay lại, con xe thể thao Aston Martin vàng rực, sáng chói cả phố Hàng Bông.

Người trong xe, yêu kiều rực rỡ, lộng lẫy sang trọng, giá kể nó tới sớm một tý có phải hay không.

-"Con gái Quốc mặt ngựa đấy mày ạ!"

-"Biết rồi, nghe nói ở cữ cơ mà, sao tới công ty chi vậy?"

-"Hai tháng rồi còn gì, cầm cái âu kia chắc mang cơm cho chồng, tình cảm dữ..."

-"Con gái đại gia, quần áo thì hàng hiệu, xe cũng xe sang."

-"Không phải đâu, xe là chồng nó mới mua đấy!"

-"Thật á, nghe nói chị này lấy chồng đẹp trai mà giỏi lắm ý, tình yêu như cổ tích, đúng là nam chính ngôn tình..."

-"Mày khờ, chưa biết chính phụ thế nào đâu, thằng đấy cũng khôn phết, biết đầu tư lấy lòng ba vợ, nghe đồn lúc mới cưới ông Quốc còn kiêng dè lắm, giờ thì đi đâu cũng con rể quý..."

-"Mày cứ nghĩ xấu người ta!"

-"Còn mày, còn tao, cứ đợi mà xem..."

Đúng là toàn "người nổi tiếng", nhất cử nhất động của anh chị đều được chú ý. Ban nãy mình còn thắc mắc thằng chó lấy vợ giàu rồi, sao vẫn nuốt trọn mảnh đất của mình, giờ thì đã có đáp án, mẹ nhà nó!

Lý trí thì cứ bảo về đi, kệ chúng. Mà cái tính mình nóng, không thể kiềm được. Cứ nhìn con xe vàng choé như cứt chó đấy là lại tức lộn cả ruột, đành gọi điện ấy đứa em, sau đó nhẫn nhịn đợi thời cơ.

...

-"Chị, sơn chị dặn mua đây, em mua sơn xịt cho chị tiện sử dụng, mười hai màu..."

-"Được rồi, mấy chú chỉ cần nói chuyện vui với thằng trông xe bên trên là được, mình chị xuống hầm thôi!"

-"Được, yên tâm, cái này là nghệ thuật rồi, chị cứ thoải mái mà trút...nhưng cẩn thận đấy..."

-"Không sao, chuyện bé thế này con đó không về mách ba nó đâu, chị cứ đi đi..."

Mách thì mách, mình lúc đó điên rồi, không cần biết hậu quả luôn, sau mười phút, với tài năng của Nguyệt, Aston Martin đã trở thành vườn hoa rực rỡ.

Chap 32

Xong việc thì mấy đứa về quán mình đánh chén.

Tuổi trẻ, được ba mẹ ủng hộ, mình khát khao lập nghiệp với ước mơ cháy bỏng. Cũng giống bọn nó, đứa mở quán bia, đứa mở karaokie, đứa lẩu nướng, đứa buôn áo quần, ...mình là quán bánh cổ truyền.

Cũng chưa kịp nghĩ, là mình lại đang sống trong một cái xã hội coi trọng bằng cấp đến thế. Chẳng bao giờ tưởng tượng nổi, không có bằng đại học, đồng nghĩa với vô học.

Có lẽ từ giờ, mình cũng chỉ nên giao du, kết bạn với những người như mình thế thôi, cho đời nó tươi đẹp.

-"Ổn chứ?"

Tin nhắn đến, dạo này có một số lạ rất hay nhắn tin ình, sáng thì "Chào ngày mới!", tối thì "Ngủ nhé!", thi thoảng hâm dở lên thì "Trời đẹp!", "Mưa rồi!", "Khoẻ không?", kiểu phong cách rất kiệm lời, mấy con nhân viên, đứa thì bảo hay anh nào thích thầm chị, đứa thì bào chị cẩn thận không dạo này lừa gạt nhiều lắm.

Ổn chứ? Giờ thì mình nghi rồi đây! Là ai mà hỏi mình ổn chứ?

Chỉ có thể là một trong mấy thằng đang ngồi đây, biết rõ mọi chuyện mình vừa tỷ tê. Thằng nào trêu mình thế?

Thằng Đức chăng? Vừa đi vệ sinh vào?

Thằng Tùng? Thấy thò thụt dưới bàn?

Hay thằng Dũng? Đáng nghi nhất, đang cầm điện thoại!

-"Chị Nguyệt, chết rồi, con Vi tìm chị!"

Chưa kịp dò xem thằng nào giở trò, đã lại có chuyện.

-"Có cần bọn em xuống không?"

-"Thôi khỏi, mấy đứa cứ ăn uống tiếp đi, chuyện đàn bà xen vào làm gì."

Mình uống nốt cốc bia, thản nhiên xuống dưới tầng một, bảo nhân viên đem bánh xèo mà chị Vi thích ăn nhất rồi mới ra gặp nó.

-"Tao tới không phải để ăn!"

-"Vậy hả? Thế tới làm cờ gì?"

Mình hỏi. Nó tức giận ném xấp ảnh về phía mình. Việc gì phải chụp lại, mình làm thì mình nhận chứ có gì đâu!

-"Mày hành xử như một đứa thiếu văn hoá thế hả? Loại đàn bà vô học, bẩn tính, hay mày chưa hết điên?"

Ranh con, cứng vãi cả đ...

-"Từ bao giờ vẽ lên xe của mình lại là thiếu văn hoá?"

-"Mày mơ tưởng hả? Xe nào của mày? Ôi trời ơi, chẳng biết nói gì với mày nữa, Nguyệt ơi, mày đáng thương quá, tỉnh lại đi, đừng mơ tưởng nữa? Có cần tao gọi người tống mày vào trại tâm thần lần nữa không?"

Nó vừa cười vừa giễu.

Vi ạ, nụ cười của mày, không biết còn được tới bao giờ đây?

-"Con cẩu nó không bán mảnh đất ở chỗ Mỹ Đình của tao thì móc cống ra tiền để mua siêu xe à?"

-"Mày đúng là, ăn không nói có, siêu ảo tưởng, đất Mỹ Đình là của bà anh An ừng bọn tao kết hôn..."

-"Nực cười, bả hả? Bà cái lờ? Phải, bà, bà...là bà mày đây này!"

Thấy mình nghiêm túc, nó bực bội gọi điện cho "tồng yêu", mở hẳn loa ngoài làm bằng chứng.

-"Em à, con Nguyệt nó bị điên, ăn nói liên thiên em chấp làm gì? Em nghi ngờ anh như vậy anh thật sự đau lòng lắm em biết không? Yêu nhau mà không tin tưởng nhau thì tình yêu còn giá trị nữa không em? Em làm anh thất vọng và buồn quá..."

Mẹ cái thằng, ngứa cả tai. Con dở hơi kia thì xin lỗi rối rít, em thương, em yêu, về em đền, sau đó còn lườm mình mới máu chứ.

-"Nào, mày còn nói được gì nữa không?"

Trong giây phút hâm hâm hiếm hoi, tự dưng, mình thấy thương nó.

Nhiều năm trước, có ai nói người yêu như vậy, mình chắc táng ột trận ấy chứ!

Yêu thương quá, mù quáng quá, nó đang dẫm lên chính vết xe đổ của mình...

-"Ăn bánh xèo đi, rồi lấy sức mà chăm chồng, nịnh chồng..."

Mình gắp một miếng, cuộn rau sống rồi để vào bát cho nó. Nó nhìn mình hằm hằm, cầm đổ thẳng xuống thùng rác.

-"Lo có độc hả?"

-"Nguyệt, mày đúng là hèn, không có gì để nói nên lảng tránh chứ gì? Xem ra rốt cuộc mày chẳng được cái nước non gì. Học thì dốt, tính thì điên, ăn nói thô lỗ, cư xử vô văn hoá..."

Con này, nó cứ thích ném đá xuống mặt hồ đây mà.

-"Được, tao công nhận tao học dốt hơn mày, cũng không văn hoá được như mày. Nhưng ít ra, tao chưa bao giờ ngủ với trai lạ để vợ người ta đến đánh ghen, chưa bao giờ vào bar tìm đàn ông để thoả mãn, cũng chưa bao giờ lên giường với người yêu của bạn thân..."

-"Đấy là mày không có bản lĩnh!"

-"Vâng, mày bản lĩnh lắm, mác giảng viên à? Tuần lên lớp được mấy buổi? Đã bao giờ dậy thêm để tăng thu nhập chưa? Hay đến cái quần sơ nít hàng hiệu cũng phải ngửa tay xin tiền? Mua sắm ăn chơi thả phanh, lại phải về nịnh ba trả nợ? Tao không có bản lĩnh, thế mà không biết con chó nào bao lần bị ba nó khoá thẻ toàn chạy tới chỗ tao ăn nhờ ở đậu?"

-"Mày...Nguyệt...mày..."

-"Sao? Bây giờ định về mách lẻo ba hả? Ba ơi con Nguyệt nó chửi con?"

-"Vô liêm sỉ...mẹ chồng tao nói đúng mà, tốt nhất là không nói chuyện với người vô học..."

Mình bực, tìm ví, rút ra một xấp polyme ném thẳng cho nó.

-"Đây, tao bố thí ày về mà sửa lại cái xe của tao, rồi hàng ngày lái ra phố mà khoe. Còn giờ, không ăn thì biến! Chúng mày đâu, tiễn khách!"

-"Mày được lắm, đợi đấy..."

Đến để tính sổ, người ta bồi thường tiền thì lại không thèm lấy, hậm hức bỏ đi.

-"Đờ mờ ngứa cả mắt, hay gài gái cho thằng An rồi quay video gửi cho nó hả chị?"

Lạy trời, mấy ông tướng đã đứng dàn hết cả cầu thang hóng hớt, bọn này nhàn quá đây mà.

-"Tao cấm!"

-"Chị đừng nhân từ thế chứ?"

Thằng Dũng đập thằng Đức.

-"Mày ngu lắm, bà ấy có mà nhân từ, bà ấy rất thâm mới đúng..."

Phải, mình công nhận. Mình có phải thánh mẫu đâu, cứ để nó tận hưởng thằng chồng đấy dài dài chứ. Ít nhất cũng phải bảy năm như mình rồi khám phá nhau, vẫn chưa muộn mà!!!

Sau bao tháng ngày vật vờ khổ sở, cuối cùng tâm trạng mình cũng khá khẩm lên một chút. Suy cho cùng, thật may mắn vì có đứa hốt hộ cái của nợ kia ra khỏi cuộc đời, giờ mình nhìn trời thấy trời đẹp, nhìn nắng thấy nắng vàng, nhìn mưa cũng thấy lãng mạn, tóm lại là phởn!

Chiều tối thứ bảy, có vị khách không mời mà tới, ngồi ở ban công tầng ba, gọi hai bánh giò, một nước mía.

-"Hà Nội này hết chỗ bán bánh giò rồi hả?"

Mình hỏi, thực sự cũng không biết nói câu gì khác nữa. Bình tĩnh suy xét, thì người ta dù gì cũng là ân nhân, cứu giúp mình lúc điên loạn, còn hứng chịu biết bao lần lên cơn của mình.

Nhưng, cũng chính vì thế đấy, mặt mũi mình không biết treo ở đâu mỗi lần đối diện cả.

-"Chị Nguyệt, chị Mai tìm!"

Tiếng nhân viên từ xa gọi với, suýt nữa thì mình quên mất đã từng có một con bạn thân tên Mai đấy.

-"Chị ơi, có bà bác bảo là mẹ thằng An bảo muốn nói chuyện với chị!"

Ngày gì vậy? Tự dưng "nổi tiếng" thế? Không có ý xúc phạm các bậc phụ huynh đâu, nhưng mà kiểu ghét ai ghét cả tông ti họ hàng, mình bảo bọn nhân viên không tiếp, sau đó quay lại nhìn thằng bốn mắt.

Hắn không nói gì, chỉ mở ví, rút cái thiệp nhỏ để xuống mặt bàn.

Trên đó, có chữ viết, cả chữ kí của mình nữa. Cái này là đưa cho anh Trung thần thánh cơ mà?

-"Anh..."

Hắn ngập ngừng.

-"Chị ơi nguy lắm, chị Mai thì về rồi nhưng cái bà già đó..."

-"Làm sao?"

-"Bà ấy bảo bà ấy là người có học, có văn hoá, không như..."

-"Không như tao chứ gì? Muốn gì?"

-"Bà ấy nói cho chị hai sự lựa chọn. Một là giờ xuống gặp nói chuyện tử tế, hai là bà ấy sẽ bảo ông thông gia cho người san bằng cái quán này, từ giờ chị đừng có hòng mà ngóc đầu lên được ở cái đất Hà Nội..."

-"Chị nhanh lên đi, bà ấy còn mang theo hai thằng lực lưỡng trông kinh lắm!"

-"Khách khứa dưới kia đang loạn lên cả rồi chị ơi..."

Bà nhà nó, chó cậy chủ hả? Điên cả tiết, nóng cả máu.

Vừa được mấy ngày tươi đẹp, cái lũ này chúng sướng quá dửng mỡ hết rồi à?

-"Con Loan gọi bọn thằng Đức thằng Tùng đến đây, còn bọn mày nữa, có gì mà run với chả sợ, để đấy, tao xuống xử lý!"

Bỗng dưng, mình bị kéo lại, đang khí thế chiến đấu ầm ầm, tất nhiên là bực rồi.

-"Bỏ ra!"

Hắn đột nhiên đứng dậy, năm ngón tay vụng về đan vào tay mình, giọng nói chắc nịch.

-"Anh đi cùng em!"

Câu nói rất đơn giản, cớ sao, tim mình đập?

Cái nắm tay nhẹ nhàng, cớ sao ấm áp lạ thường?

Ánh mắt kiên định thế kia, cớ sao thấy nóng bỏng?

Sống mũi, sao cay cay?

Chap 33

Thời xa xưa, khi mà quán cũng có đầu gấu đến gây sự, người yêu lúc đó của mình, rõ ràng có mặt, nói rằng muốn lên gác xép tầng ba làm bài tập lớn. Bách Khoa, là rất lắm bài tập lớn.

Giờ đây, hoàn cảnh tương tự, một người xa lạ, lại dám xuống đương đầu, cùng mình.

Nói không cảm động, chắc là nói dối rồi.

Biết làm sao?

Mặc dù bà Nga có kể về hắn thế này, thế kia, mình vẫn không tin lắm, có thể bà ấy hơi phóng đại.

Tấm lòng của hắn, mình ghi nhận, nhưng trước mặt, mình chỉ thấy một người đàn ông, cao hơn mình một cái đầu, ít nói, hiền hiền.

Nhớ lại, trước kia mình điên, không ít lần mang hắn ra đánh đập, hắn nhẫn nhịn chịu đựng. Đó, mình chỉ là một đứa con gái, hắn còn không đối phó được, vậy chuyện dưới kia, liệu có ổn? Không khéo bọn chúng đấm cho dập kính ngã chổng vó thì toi.

Người ta có ý tốt, mình cũng làm sao mà nói kiểu thôi đừng xuống không lại bị oánh vỡ đầu, đành bảo.

-“Chuyện nhỏ, không cần phiền tới anh đâu, khi nào có chuyện lớn thì nhờ!”

Hắn vẫn níu tay mình.

-“Thật mà, không sao đâu, bà già đó được cái to mồm thôi…”

-“Có gì nhớ gọi anh!”

Mãi mới chịu buông, mình búi tóc gọn gàng, chuẩn bị tinh thần.

Em là nhà, viết bởi Lan Rùa, được đăng tải trên wattpad và wordpress. Tất cả các trang khác là hành vi sao chép trái phép và mình không chịu trách nhiệm, cũng như không liên quan! Các bạn bảo khi nào có truyện thì dẫn link lên facebook nhưng thỉnh thoảng dẫn link thì được chứ lần nào cũng dẫn sợ bạn bè unfriend hết thì khốn. Mọi người có thể vào fanpage Em Là Nhà xem, admin sẽ dẫn link.

Tầng một, bàn ghế ngổn ngang, bát chén lộn xộn, khách khứa không còn một ai.

-“Đây là cách cư xử của dân trí thức hả?”

Mình hỏi, bà ấy chỉ cười khẩy.

-“Tôi đã cho người lên chuyển lời, mà cô chậm chạp quá, cô ép tôi đấy!”

Mấy thằng em vừa hay chạy tới, mặt mũi hầm hầm, chắc bọn nó ngứa chân ngứa tay lắm rồi. Mình cũng thế đây.

Thằng Tùng hôm nay đi nhập áo quần thì chắc không đến kịp, chẳng sao, bên mình tính tất cả cũng sáu người, số lượng là áp đảo rồi, đánh trận này cũng chẳng sợ thua.

Chỉ là, nếu quyết chiến nhau, nhẹ thì bầm dập, nặng thì nhập viện mấy hôm. Mình coi chúng như em ruột vậy, thực không nỡ. Vả lại, bây giờ, tại đây, quán của mình, chịu thiệt hại nặng nề hơn cả.

Cho nên, chắc đó là giải pháp cuối cùng. Còn lúc này, mình vẫn phải nhẹ nhàng.

-“Có gì vào phòng kín nói chuyện, hai người!”

Bà ta chịu vào phòng VIP bên trong, nhưng nhất quyết mang theo hai thằng kia, chả nhẽ mình lại bảo năm thằng em đứng cạnh mình, nghĩ cũng phô trương quá, đành để bọn nó đứng ngoài, có gì tiếp ứng sau.

-“Cô biết cô mắc phải tội nghiêm trọng gì không?”

Thế cơ à? Mình éo biết đấy!

-“Lần đầu tiên gặp, tôi đã không thể nào ưa được cô. Các cụ dạy cấm có sai, dân đầu đường xó chợ chẳng thể nào chòi lên mâm với người có ăn có học…”

-“Vâng, thế bác đang ngồi đây là không nghiêm túc nghe lời các cụ đấy ạ!”

-“Có đứa con gái nào như cô? Người lớn chưa nói xong đã bép xép. Tôi nào có muốn bước chân vào cái chỗ thấp kém này…”

Thấp cái lờ!

Vâng, bác cao quý, váy đỏ thẫm, áo vàng rực, giày cao gót tím sang chảng, túi hàng hiệu xanh nõn chuối. Phong cách rất giống con Vi, có vẻ mẹ chồng nàng dâu hợp cạ ghê. Tiếc là con Vi nó đang còn xuân sắc, bác thì sáu mươi rồi.

Tự nhiên mình bật cười, bà ấy tức lộn ruột.

-“Nghe nói mấy hôm trước cô tới công ty quyến rũ thằng An. Cô nên nhớ nó là người có vợ rồi, làm con điếm cướp chồng người khác cô không thấy nhục à? Bị thằng An nó từ chối hết lần này tới lần khác vẫn bám, sĩ diện của cô để đâu? Chó gặm mất rồi à?”

-“Bác không hiểu chuyện thì đừng vu oan cho người khác như vậy!”

-“Tôi nào có vu oan, tôi lại không hiểu con người cô. Nói thật, con tôi là đứa có tài, lại thuộc dạng bảnh bao, thôi thì cô yêu, không quên được nó cũng là điều dễ hiểu, nhưng cô xem lại mình đi? Cô có cái gì? Có cái gì xứng với nó?”

-“Bác nói xong chưa?”

-“Cả cái xe của con Vi, cô cũng hành động như một đứa rồ dại. Tự xem lại mình đi, sợ già chết cũng không ai thèm rước cái của nợ như cô về đâu!”

Cha nhà nó, chỉ vì bà ta thuộc lớp “người cao tuổi” mà mình phải nhẫn thế này đây! Nóng cả máu.

-“Tôi hôm nay muốn cảnh cáo cô, đừng bao giờ làm phiền con trai và con dâu của tôi, một lần nữa thôi, chỉ một lần nữa, tôi chắc chắn sẽ có cách san bằng cái quán này!”

-“Được, tôi biết rồi, bác nói xong rồi thì về đi!”

-“Cô nghĩ tôi báu cái chỗ bẩn như tổ chuột này ấy hả?”

Bà ta ưỡn ẹo đứng dậy, tiếp tục mỉa mai.

-“Cái loại mất nết, con nhà vô giáo dục, ba mẹ không biết dạy dỗ…”

Điên!

Dám lôi cả ba mẹ mình vào, điên mà!

Thôi, mình chịu, mình không thể nhịn thêm được nữa rồi.

-“Bác đứng lại đã!”

Bà ấy khoanh tay trước ngực, nhìn mình rất thách thức.

-“Nhà bác gia giáo. Phải, chính vì quá gia giáo nên mới ăn cháo đá bát, chứ người thường ai làm thế!”

-“Cô…”

-“Ngày con trai quý tử của hai người học đại học năm nhất, hai người bị tai nạn, có biết một ngày nằm viện bao nhiêu tiền không? Thuốc bổ một tháng, bao nhiêu tiền biết không? Con trai các vị, tiền đóng học phí, tiền mua laptop, tiền học thêm tiếng Anh giao tiếp ở Apolo, ôn thi Ielts ở Acet… cho tới cơm ăn hàng ngày, là ai lo? Chẳng phải là con vô học này lo sao?”

-“Đồ vu khống tráo trở, là con trai tôi vất vả đi làm thêm…”

-“Làm thêm cái con c…Bác có học mà bác không biết nghĩ hả? Hắn ta hồi đó còn là sinh viên, một tháng giỏi lắm kiếm được bao nhiêu? Cả cái mảnh đất của tôi, các người cũng nuốt trắng trợn, tôi đến đòi đất, hắn còn giở trò…”

Giọng mình nghẹn đi, thực, đó là những việc mình không muốn nhắc lại chút nào, đau lắm, nhục lắm.

-“Bịa chuyện, nói cho cô biết, cô mà dám đem những lời này nói linh tinh ảnh hưởng danh dự gia đình chúng tôi, tôi thề cả nhà cô không được sống yên ổn!”

Doạ à, con giun xéo lắm cũng quằn, mình lúc đó uất hết cả người, thách thức luôn.

-“Được, tôi ngày nào cũng ở đây, xem bà làm được gì? Gọi điện nịnh ông thông gia hả? Sống cái cảnh dựa hơi đấy mà không thấy ngại à? Tôi nói cho bà biết, chỉ cần bà động tới một sợi tóc của người nhà tôi, tôi dám đến gặp Quốc mặt ngựa cho lão ta rõ bộ mặt của con rể quý, tôi còn giữ ảnh nude của con trai bà đấy, cả video HD luôn, hoá đơn đóng viện phí ngày xưa cũng còn đủ cả, cứ đợi đấy…”

Mạnh miệng thế thôi chứ thực ra có cái gì đâu. Buồn cười là cái bà già này lại có tật giật mình, thấy mình cứng vậy mặt bắt đầu căng thẳng, lo lo, rốt cuộc chỉ kết luận một câu gọn lỏn.

-“Tốt nhất từ giờ đừng ai xen vào cuộc sống của ai cả!”

Sau đó bà ta hậm hực bỏ về, rất giống cái điệu bộ con Vi hôm trước.

Vừa ra khỏi quán thì không hiểu kiểu gì mà người học thức “cao quý” lại bị ngã, kiểu đấy chắc không đau lắm nhưng vấn đề là mặc váy ngắn, giờ chổng háng lên ai cũng phì cười, ngay cả hai thằng “cận vệ” bên cạnh cũng không nhịn được.

-“Thằng Đức nó để vỏ chuối ở bậc thềm chị ạ…”

-“Mày thật, người ta già rồi!”

-“Kệ chứ, già còn đi giày chục phân, cho chết!”

-“Lần sau cấm, nghe chưa!”

Bọn nó giải tán, mình cấm là cấm thế thôi chứ trong lòng cũng không thấy thương cảm cho “người già” là mấy, tội lỗi, tội lỗi quá!

Chap 34

Xong xuôi, mới nhớ ra còn người đang đợi. Mình lật đật lên lầu, thấy hắn đang ngồi nhìn xa xăm.

-“Ổn cả chứ?”

-“Tất nhiên rồi!”

-“Ừ!”

Chiếc thiệp nhỏ cùng chữ kí của mình vẫn ngay ngắn trên mặt bàn, hắn khuấy cốc nước, ngập ngừng nói.

-“Em biết anh tên gì không?”

Mình ngẩn ra, ăn nhờ ở đậu nhà hắn bao lâu, bắt nạt hạnh họe hắn, giờ đến cái tên cũng chẳng biết.

-“Anh tên là Trung!”

Trung? Vậy là làm việc cùng chỗ thằng An phải không?

-“Chị Nguyệt, bát chén giờ sao hả chị? Bàn ghế nữa?”

Tiếng nhân viên gọi với, mình đáp.

-“Bát chén thì phải thay mới chứ còn gì nữa, bảo con Hiền đi mua, bàn ghế cái nào sửa được thì sửa, không thì thay…”

Tự dưng thiệt hại không đâu, nghĩ tới lại bực hết cả người, mình dặn thêm.

-“Từ nay con Vi, thằng An, anh chị em dây mơ rễ má nhà chúng nó, kể cả họ hàng xa tám đời, không cho bước chân vào quán, mày thuê thêm thằng bảo vệ nữa, lúc rỗi thì dắt xe, trông xe cho khách với thằng Duy, có chuyện thì phải chặn cửa, chết cũng không được cho lũ chó vào làm càn, không được thì gọi cho chị hoặc anh Đức…”

-“Dạ!”

Mình tu chai nước, quay sang.

-“Trung…anh chính là cái người cứu tôi hôm nọ phải không? Thực sự biết ơn anh nhiều lắm, nhưng cũng hi vọng anh không phải cháu chắt chút chít gì của Quốc mặt ngựa, nếu không, chắc tôi phải tiễn anh ra khỏi cửa rồi, suất ăn bánh một năm tôi đành đền bằng tiền mặt, mong anh thông cảm…”

Hắn ho sặc sụa, mặt hơi đỏ, sau đó mới bình tĩnh nói.

-“Ừ thì anh tên là Trung, nhưng không phải người cứu em, cũng chẳng liên quan gì tới người em vừa nhắc, cái thiệp này là bạn anh cho, bạn anh cũng tên là Trung, bạn anh nói không thích ăn bánh, mà anh lại thích ăn…”

-“Vậy hả?”

-“Ừ!”

-“Vậy anh làm nghề gì?”

-“Ừm, chủ yếu là research, thỉnh thoảng có nơi mời thì dạy…”

-“Kiểu là giảng viên đó hả?”

-“Có thể coi như vậy!”

-“Ngành gì?”

-“Toán!”

-“Mọt sách, thảo nào cận…”

Mình trêu, hắn cười.

-“Thực ra không phải tôi quá so đo, nhưng số tôi toàn dính vào chó, nhọ éo chịu được…”

Chẳng hiểu sao lúc đấy tự dưng mình lại trút bầu tâm sự lên hắn nữa.

-“Cũng không hẳn là xấu…”

Mình ngạc nhiên, vậy thế nào là tốt?

-“Em nghĩ xem, nếu xung quanh em toàn thiên thần, em sẽ thấy mình thật nhỏ bé. Nhưng thêm một vài người như vậy…em hiểu anh chứ?”

-“Kiểu như mình cũng xấu tính, nhưng so với kẻ xấu tính hơn rất nhiều thì mình được xem như là tốt hả? Tinh thần AQ phải không?”

-“Thông minh…”

Hắn đưa tay qua xoa đầu mình, vô thức thôi, má mình ửng hồng.

Kể từ hôm ấy, ngày nào hắn cũng ghé qua quán, ngày nào bận thì chỉ ba mươi phút buổi sáng, rỗi rãi thì ngồi chiếm bàn cả tối luôn.

Mình không phản đối vì đã hứa là tài trợ bánh một năm, người ta cũng là người tốt, giúp mình lúc hoạn nạn.

Cái quá khứ đen tối, dù sao cũng đã là quá khứ, cho qua được thì cho qua, với cả nghĩ cho cùng, mình ngại thì cũng đâu cần giáp mặt với hắn, quán đâu có thiếu nhân viên.

Thề có trời đất chứng giám, đó là suy nghĩ ban đầu của mình, vô cùng, vô cùng trong sáng.

Vậy mà,

Một tuần,

Hai tuần,

Ba tuần,

Không hiểu ăn phải cái bả gì nữa?

Sáng chưa dọn hàng xong lòng đã xốn xang hết cả, cứ kiểu mong mong. Thấy người ta chưa đến thì đi ra đi vào, thấy người ta tới rồi lại ngượng chạy thẳng vào bếp. Thỉnh thoảng có việc lên tầng ba, đi qua cái bàn đấy, trống ngực đập thình thình.

-“Pha anh cốc nước chanh!”

Hắn cũng lạ, ba bốn nhân viên ở đấy, nhưng cứ bắt gặp cái mặt mình là sai, hết cái này tới cái kia.

-“Chỉ khuyến mại bánh thôi.”

-“Anh trả tiền!”

-“Nước chanh chủ quán đích thân pha thì hai trăm ngàn một cốc.”

-“Ừ!”

Thế mà mình cũng lật đật đi pha mới sợ chứ, không hiểu nổi mình mất, chắc là mình tham tiền thôi, đúng vậy, không có gì phức tạp cả!

-“Của anh đây!”

Hắn uống một hơi rồi hỏi.

-“Ngon lắm, em uống không?”

Hắn lúc nào cũng vậy, điệu bộ từ tốn, tao nhã, nói năng nhẹ nhàng. Hắn với mình, đối lập nhau luôn. Dạo gần đây ở cạnh hắn, mình cứ bị đơ đơ kiểu gì ý.

-“ Nguyệt ơi nem chua này!”

Giọng thằng Đức ồm ồm. Mình thích ăn nem chua lắm, cho nên lần nào nhập đồ nhắm nó cũng để dành một ít đem sang cho mình.

-“Gọi bọn kia không?”

-“Bà già lắm chuyện, bọn nó đâu có thích ăn…”

-“Chị xuống lấy bia nhá!”

-“Không cần, mang đây rồi, bia này tự ủ đấy, uống thử xem…”

-“Thật á? Giỏi ghê vậy!”

Mình hớn ha hớn hở chạy qua chỗ nó thử bia, cũng được. Thằng này tài vcl. Khổ nỗi, vừa nhấp được một ngụm, bóc được cái nem chua tay thấy run run, ánh mắt từ phía đằng kia, lườm lườm đến ghê.

Không phải chứ? Hay là mình tự tưởng tượng?

Lưỡng lự một lúc, định ngó lại lần nữa cho chắc, đã thấy tờ hai trăm ngàn đặt ngay ngắn trên mặt bàn, chủ nhân của nó cảm ơn rất lịch sự, sau đó rời quán.

-“Anh cả đẹp trai nhỉ? Chị thích anh cả à?”

Thằng Đức hỏi, mình giật nảy.

-“Mày cũng quen hả? Đừng nói với tao ngày bé mày cũng quen lão nhá!”

-“Không, tại chị Nga gọi thì em cũng gọi vậy thôi, ngày chị bệnh đó, bọn em vào thăm thì chị toàn nhận nhầm là thằng kia, rồi mấy tháng sau lại nghe hai bác nói chị ở chỗ phố Huế, mấy đứa em cũng qua xem trộm, chỉ là không dám vào nhà thôi…”

-“Ừ!”

-“Nói thật đi, chị thích anh cả phải không? Thấy ngày đó chị bám anh ấy kinh khủng khiếp…”

Cái thằng, suy luận vớ vẩn. Mình bóc nem, vừa ăn vừa vứt lá chuối vào mặt nó, cảnh cáo.

-“Đập cho một trận giờ, ăn nói hàm hồ, hồi đó tao điên, biết gì đâu!”

-“Công nhận điên thật, toàn thấy đè con trai nhà người ta ra hôn, anh cả sướng vãi đạn…”

Cái chuyện mình đã muốn cho vào dĩ vãng thì nó lại nhắc lại. Hại mình cả ngày cứ thẩn tha thẩn thơ như con mất hồn.

Chap 35

Căn nhà hai tầng đó, vườn rau thơm đó, cây khế chua loét, và cả mọi chuyện xảy ra nơi ấy.

Hôn không đã là gì? Còn mở áo cởi quần đòi hỏi như con dở ý chứ!

Nghĩ thấy chịu mình luôn, mặt dày hơn thớt.

Nhưng mà nghĩ, kể ra cũng hạnh phúc, đó chẳng phải là cuộc sống mình luôn ao ước từ nhỏ sao?

Không cần quá giàu có, chỉ cần một vợ một chồng, trong căn nhà nhỏ, hàng ngày người chồng đi làm, người vợ ở nhà nấu cơm chăm sóc nhà cửa, tối đến ôm nhau tâm sự chuyện đời.

Ngoài việc không phải vợ chồng, thì đích xác mình và hắn, trong mấy tháng mình bị điên, là vậy.

Xưa kia hay kể về ước ao cho con Vi, con Mai, bọn nó bảo, quá tầm thường. Tới giờ, nghĩ lại, số mình nhọ, kể cả việc tầm thường như thế, hiện tại cũng thật khó khăn, tự dưng thấy buồn buồn.

Đàn ông à, sau cú sốc đó, cảm giác chẳng thể tin nổi.

Kể cả có tin được, thì anh nào cần vợ, mẹ chồng nào cần con dâu…có tiền sử bị điên?

Mình, từ giờ tới cuối đời, chắc chỉ như này thôi, gắn bó với cái quán bánh này, lúc nào có vốn hay tìm được mặt bằng thích hợp, mở thêm quán bánh ngọt nữa, hoặc thêm quán phở, cứ thế mà sống thôi.

Thấy bảo giờ cũng nhiều trẻ con cơ nhỡ, có khi hay mình nhận vài bé về nuôi? Tới già có chỗ cậy nhờ?

Mông lung suy tính tương lai, trời tối lúc nào không biết, đành uể oải xách túi đi về. Lững thững xuống thềm, mặt lại đỏ ửng. Bốn mắt đứng sờ sờ trước mặt từ bao giờ?

Mình phải cố gắng lắm mới làm ra cái biểu hiện tự nhiên, nhẹ cười một cái.

-“Về không? Nhân thể tiện đường!”

Hắn đưa tay giúp mình hất lọn tóc bên má ra sau, ân cần hỏi. Chỉ đơn giản thế thôi mà mình cứ như bị ma nhập, cảm giác không thể thở nổi, cả người cứng đờ.

Mình phải đi cấp cứu gấp rồi.

Không thì cũng khẩn cần ông trời phái xuống ai đó giải nguy cho mình.

Đúng lúc đó, thằng Dũng béo cũng rồ con motor trước mặt. Chuyện là sợ bên thằng An con Vi giở trò, ban nãy bọn nó đã bàn bạc thời gian tới sẽ luân phiên nhau đưa mình đi và về.

Lúc ấy nghĩ bọn này thật vẽ chuyện, giờ thì lại cảm ơn vì mình đã không ngăn cản cái ý tưởng đó.

Thật may mà, mình chào hắn, vội tóm cái mũ bảo hiểm rồi nhảy tót lên xe, bảo thằng Dũng phóng càng nhanh càng tốt, chứ ở lại chắc mặt mình thành cà chua mất.

Xong thì thằng bé chở mình đi mua quà tặng người yêu. Nghe nói mai là Lễ Tình Nhân trắng. Giới trẻ giờ sành điệu thật, “va linh tinh” còn đủ loại đen đỏ trắng, khéo mấy hôm nữa phát minh ra xanh tím hồng cũng nên.

Chọn mãi mới được cái váy đạt yêu cầu của nó. Về tới nơi thì đã khuya lắm rồi.

Lạ là lúc đến cổng, mình lại nhìn thấy hắn, hoa mắt chăng?

Hay nghĩ nhiều nên ảo giác?

Không phải, hình như là hắn thật. Mặt mày có vẻ không được vui cho lắm.

Tìm mình à?

Cứ tới Royal là tìm mình hả?

Cẩn thận ăn dưa bở, mặt mình lại nóng ran lên rồi, tức vãi! Đành vỗ tay lên má, lờ lờ đi lên.

Mà xong cảm giác có ai đi ngay đằng sau mình, rất gần. Cái mùi này, thơm thơm quen quen. Đất trời ơi, mình bị ngộ rồi à?

Chết mất, có nên quay lại không?

Quay lại thì hỏi cái gì?

Chào anh, anh muốn gặp tôi à?

Chuối vãi, nhỡ hắn bảo không anh lên gặp bạn, có phải mất mặt nhục nhã không?

Rồi giả sử hắn bảo ừ, thì biết nói cái gì trong tình trạng tim đập chân run thế này?

Chết mất thôi!

Về tới nhà, vừa mở khoá cửa định chui vào, lại thấy ngón tay mình bị ai đó chạm vào, âm ấm, rồi cả bàn tay, bị nắm chặt, lôi lại.

Mình ngại, chẳng dám nhìn thẳng vào người đối diện nữa, cảm giác hắn cũng ngại hay sao, mãi mới cất lời.

-“Khoẻ không?”

Hả? Gì vậy trời?

-“Khoẻ!”

-“Cho Nguyệt này!”

Hắn đặt quả táo vào lòng bàn tay mình. Là một quả táo đỏ thẫm, chắc là giống táo Mỹ, nhìn rất đẹp.

-“Cảm…cảm…ơn, còn việc gì…”

Sao giọng mình, không giống cất ra từ mình vậy nhỉ?

-“Không có gì!”

-“Vậy chào anh…”

-“À…”

-“Sao?”

-“Đi xe máy, nhỡ trời mưa thì sao? Chỗ anh tiện đường hơn…”

Thì ra hắn băn khoan chuyện đó, mình vội vàng giải thích.

-“Không, thằng Dũng có ôtô mà, nhưng nó thích đi cái motor ấy hơn vì nó bảo trông ngầu, với lại dễ lượn, mưa thì lại đi ôtô…”

-“Ra thế.”

-“Ừ!”

-“Nhưng có vẻ hơi chậm nhỉ? Thấy hai người rời quán lâu rồi mà…”

Tên này hôm nay rỗi hơi à? Tự dưng lại quan tâm lắm chuyện vậy? Thế mà mình vẫn đáp mới sợ chứ.

-“Đi mua váy cho người yêu nó nữa!”

Vừa dứt lời, thấy hắn đơ một phát, sau đó cười cười. Hâm rồi, chịu luôn!

-“Ừ, ngủ ngon nhé!”

-“Ừ!”

-“Khoá cửa cẩn thận!”

Hắn vỗ vỗ vai mình, dặn dò ba lăng nhăng mãi mới về.

Chap 36

Mình vào nhà, mặt tai đỏ bừng, tim đập thình thịch.

Điên, điên nặng!

Quả táo người ta cho thì không dám ăn, cứ mân mê mãi. Ngắm trái, ngắm phải, ngắm trên, ngắm dưới, ngắm kiểu gì cũng thấy táo đẹp.

Sao lại có quả táo đẹp đến vậy cơ chứ?

Đúng là tuyệt phẩm của tạo hoá mà.

Xong kiểu đi đâu mình cũng mang theo nó ý, cảm giác như bỏ ra là thấy thiếu thiếu.

Nâng niu như thế rồi mà không hiểu sao ngơ kiểu gì, lúc ra uống nước bị rơi tọt vào thùng rác.

Cũng may mà mình ít khi ăn cơm ở nhà nên thùng rác khá sạch sẽ.

Lúc lấy táo ra, vớ luôn được tờ giấy nhỏ…gì vậy? Là hoá đơn mà?

Mình đâu có đi siêu thị mấy đâu nhỉ?

Nghĩ vậy, lại mò mò thêm, được một đống hoá đơn nữa, hôm mua đậu Hà Lan, hôm mua thịt nạc xay, hôm mua cá, hôm mua ếch…

Rất giống với món cháo những lúc mình ăn khi say rượu.

Nói như vậy, mình tự huyễn về sức mạnh bản thân à? Sự thật là, mình say khướt, rồi có người đưa về, còn đi mua đồ nấu cháo cho mình?

Ai vậy?

Đầu óc mình vốn không được nhanh nhạy cho lắm, nên đành phải ngồi phân tích từ từ.

Đi uống rượu, là với bọn nó.

Vậy người này, chỉ có thể là một trong số bọn chúng.

Phải, học tập Conan, khoanh vùng đối tượng.

Thực ra hồi mới tốt nghiệp cấp ba, cả nhóm tụ tập, bọn chúng hỏi mình, chị Nguyệt, nếu một trong mấy đứa, có một đứa thích chị thì phải làm sao?

Mình khi đó coi bọn này toàn trẻ trâu, vội xua đi, kêu vớ vẩn đừng có đùa.

Cái đợt mình mới khỏi điên, trong một lần nhậu, bọn nó lại hỏi. Nếu bây giờ cái đứa đó vẫn thích chị thì làm thế nào?

Lúc đó tưởng bọn này say làm nhảm thôi, với cả mình cũng bảo mình giờ không tin đàn ông.

Tới bây giờ thì tò mò nhé!

Hằng ngày còn dùng số lạ nhắn tin cho mình.

Thằng nào vậy?

Rốt cuộc là thằng nào, tò mò chết đi được!

Nghĩ tới nghĩ lui, đành âm thầm lập kế hoạch.

Chiều hôm sau, rủ tất cả làm bữa nhậu lớn.

Mình cứ vừa khích vừa chuốc thôi, còn mình thì chén toàn nước lọc. Cố gắng để ý rồi mà vẫn chưa nhận ra trong số bọn này, ai là đứa trả vờ uống?

Thôi được, cứ diễn đi, rồi cháy nhà ra mặt chuột!

Tới khi tất cả ngà ngà say, mình bắt đầu vờ loạng choạng đứng lên, rời vị trí. Thỉnh thoảng quay đầu lén nhìn xem là thằng ranh nào.

Mãi mà không thấy ai cả.

Tới khi mình cách quán nhậu một đoạn khá xa, mới thấy có bóng đen trông nghi nghi, cũng cẩn thận gớm, chị bắt được mày rồi em ạ! Đợi đấy!

Việc của mình là giờ phải trả vờ như những lần trước, nôn thốc nôn tháo, sau đó xỉn đi nhỉ?

Đang toan tính, bất ngờ có tiếng đập cực mạnh, chân mình đau điếng, cả người khuỵ xuống.

-“Bố đợi mày lâu lắm rồi con ạ, đây là lời cảnh cáo của anh An dành cho mày!”

Bà nhà nó, không ngờ dính chưởng lúc này.

-“Chó má dám đánh lén, về bảo nó éo đáng mặt đàn ông…”

Tiếng bước chân rõ dần, bóng đen phía xa chạy thục mạng về phía mình. Thấy có người, tên kia cố kiết đập thêm hai phát nữa vào lưng mình, rồi nhanh chóng chuồn.

Cảm giác đau buốt truyền khắp, có ai đen như mình không, giăng lưới bắt giặc, chưa bắt được đã hi sinh mẹ nó mất.

Cố, cố mở mắt xem là ai mà sức cùng lực kiệt, mi mắt trĩu xuống, cứ thế lịm đi.

Chap 37

Lúc mình tỉnh đã thấy xung quanh toàn một màu trắng, áo quần cũng xọc xanh xọc ghi, không phải chứ? Lại vào bệnh viện rồi à? Nhọ thế?

Má nhột nhột, bàn tay ai đó mân mê qua lại, đôi mắt kia, nhìn mình, sao mà trìu mến?

Bệnh “yếu tim” lại tái phát rồi, nó đập, đập, rồi đập…không tài nào mà kiểm soát nổi, chẳng biết nói gì, cứ thế lơ đễnh nhìn người ta.

Không khí, ám muội kinh khủng khiếp.

-“Đói không em?”

Hắn hỏi, mình lắc đầu.

-“Khát không? Uống nước hay uống sữa?”

-“Gì cũng được!”

Hắn bóc túi ống hút, cắm vào hộp sữa rồi đưa trước mặt. Mình hút được một chút, mà đầu óc cứ mông lung linh tinh, tý thì sặc.

Người ta lấy khăn ướt, dịu dàng lau miệng cho mình, còn gạt mấy sợi tóc bết trên má cho gọn gàng lại. Sau đó chạm thử trán mình, bàn tay ấy, mát lắm, thấy dễ chịu đôi chút.

Mình thì thấy thoải mái, còn hắn lại mặt mày cau có đi ra khỏi phòng. Nằm một mình mới thắc mắc ghê gớm, chịu có ba chưởng, mà sao giờ cảm thấy toàn thân như nát ra thế này?

Đau chết bà đi được. Mẹ thằng chó, mình thề mình mà ra khỏi đây thì nó chuẩn bị ăn cám đi!

Còn nữa, mình còn việc lớn gì nữa nhỉ?

A, đúng rồi.

Đi rình giặc, ngó quanh, sao không thấy thằng em nào xuất hiện vậy? Hay suy đoán của mình đã lệch lạc, người thích thầm mình, quan tâm tới mình…là người kia.

Thật vậy sao?

Bất giác môi khẽ cười, nhưng lại sợ, sợ dưa bở giá quá rẻ.

Bác sĩ vào, kiểm tra qua lại.

-“Không có gì đâu, không cần lo…”

-“Nhưng hình như hơi sốt, nhờ bác sĩ xem cẩn thận ạ!”

Giọng hắn sốt sắng lạ thường.

-“Không sao, người nhọc vậy thôi, hai ba hôm là khỏi, không gãy cái xương nào là may rồi, cậu chịu khó cho vợ uống và bôi thuốc đầy đủ là được.”

-“Dạ!”

Dạ gì? Vợ nào đấy?

Sao lần nào vào viện bác sĩ y tá cũng có thể nhầm lẫn tai hại vậy được nhỉ? Mà sao hắn không giải thích gì hết cơ chứ?

Có người gọi, ông ấy vội vàng qua phòng khác, mình cũng không kịp trình bày gì cả. Thôi kệ, còn việc khác quan trọng hơn, mình vội bảo hắn đưa cho cái túi, lục tìm điện thoại, bấm gọi cái số lạ hay nhắn tin cho mình, tiếng nhạc trong trẻo cất lên.

‘Mưa là khúc hát, mưa là năm tháng

Còn em là những nhớ mong của đời anh



Chiều nay ko có mưa rơi ướt trên đôi bờ vai

Chiều nay không có mắt em cười như lúc xưa

…’

Cả mình và hắn, cùng sững sờ.

Hắn nhìn mình, có vẻ bối rối. Chết nhá, xem ngươi giải thích kiểu gì?

Bỗng dưng hắn nghe điện, giọng rất lễ phép.

-“Chú ạ, con khoẻ ạ, dạ, vâng ạ….dạ….dạ con cảm ơn ạ…”

Gì thế? Trùng hợp à?

Lúc sau hắn cúp máy, mình gọi lại mấy lần nhưng không thấy điện thoại đổ chuông nữa, trời, mình lại hố rồi!

-“Tôi vẫn chưa biết số anh?”

Hắn đọc, hoàn toàn không trùng khớp với số kia, vả lại, mình nháy máy thấy có tín hiệu, nghĩa là số hắn bảo là thật.

-“Anh dùng mấy sim vậy?”

-“Một!”

-“Thật à?”

-“Thế em nghĩ sao?”

-“Sao anh lại ở đây?”

-“Đi đường thấy người gặp nạn chả nhẽ không cứu?”

Vậy à, mình lại vẽ chuyện lên để tự sướng rồi! Ngại vcl.

Để ý đồng hồ mới thấy gần 3 giờ sáng, người ta đưa được vào viện đã là tốt lắm rồi, mình làm sao mà mặt dày lợi dụng thêm được, đành mở lời.

-“Ê, anh về nghỉ đi!”

-“Em thì sao?”

Người ngợm như thế này, nói “tôi ổn” cũng thấy ngượng mồm, mình bảo.

-“Có gì tôi gọi y tá, không thì thuê người chăm sóc cũng được!”

-“Thuê luôn anh này!”

-“Còn đùa được à, phiền anh quá, cứ đi đi, không sao đâu!”

-“Ai đùa? Thật đấy, nhiệt tình có thừa, giá cả cũng lấy rất phải chăng thôi!”

Mình ngơ luôn, nhưng dù sao ở với hắn cũng xấu hổ lắm, mình nhất quyết đòi thuê người, cuối cùng hắn bảo.

-“Chiều em, trước khi về anh sẽ gọi báo cáo với ba mẹ em!”

Chịu luôn rồi, dám lấy ba mẹ ra doạ. Đợt điên lần trước mình vẫn chưa hết áy náy với người nhà, luôn cố gắng sống tốt, hắn làm thế này, là bắt tội ba mẹ mình già cả lên Hà Nội, lo lắng sốt ruột.

-“Không được gọi!”

-“Anh không yên tâm…”

-“Được rồi, anh muốn làm gì thì làm, không được gọi cho ba mẹ tôi!”

Trông hiền hiền trí thức thế kia mà ghê gớm, đúng là có những người, nhìn vậy mà không phải vậy!

Mình nhắn tin nhờ thằng Đức trông quán, rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Chap 38

Sáng hôm sau, được ăn bát cháo nhạt thếch, dở tệ như bát cháo ăn lúc say rượu. Nghi lắm mà, mình hỏi.

-“Cháo anh nấu à?”

-“Không, mua ngoài chợ đấy!”

Rõ ràng là thấy tai đỏ, mà mặt mũi lại tỉnh bơ mới vãi.

-“Thật không?”

-“Thật chứ dối làm gì, ai rỗi hơi đâu mà đi nấu với cả nướng!”

-“Hàng quán làm ăn thế này thì chết, mất hết khách, nhạt hơn nước ốc…”

Hắn thử một thìa, tự động nhè ra, mặt có vẻ rất tội lỗi.

-“Đừng ăn nữa, mua cái khác…”

Mình giật lại, húp một mạch hết luôn.

-“Các cụ bảo ăn nhạt tốt cho sức khoẻ, lần sau cứ mua ở hàng này đi!”

Hắn khẽ cười, đỡ mình nằm xuống, đúng lúc ấy, đàn em đàn út của mình ùa vào như cái chợ vỡ luôn.

-“Nguyệt, làm sao không Nguyệt?”

-“Sáng nay tôi nhận được tin nhắn mà sốt hết cả người, cả nhóm có mỗi một con giống cái, bà đi mất thì bọn tôi biết sao?”

-“Mày phủi phui cái mồm, cũng tại chị đó, cả lũ say khướt thì ở luôn trong quán đi, bày đặt về làm cái gì?”

-“Ôi chúng mày cứ làm quá, nhìn bà ấy vẫn tươi phơi phới như lợn nái thế kia cơ mà, lại còn có mỹ nam chăm sóc!”

-“Cũng phải, nhất chị, thế này có khi chị nhà mình mong không bao giờ xuất viện cũng nên.”



Cái bọn này, mồm như cái đít vịt, bà mày đã ngại lắm rồi còn đổ thêm dầu vào lửa.

Mình chú ý quan sát lắm rồi, mà không tài phát hiện được trong số mấy thằng này, thằng nào thâm thương trộm nhớ mình nữa?

Cũng có khi kế hoạch của mình dở, ép chúng nó uống quá, lại cứ nhìn chằm chằm, chúng sợ đâm ra uống thật, cuối cùng cả lũ say.

-“Mẹ cái thằng mặt lờ, lần này sao hả chị…”

-“Đợi tao khoẻ đã, tính sau, đừng làm liều.”

-“Thôi, thực ra biết anh cả tốt rồi, nhưng em có đề xuất thế này, anh ở đây đêm qua rồi thì về nghỉ đi, bọn em chia nhau trông bà già này cũng được, sáng chiều tối mỗi đứa một buổi…”

Thằng Đức đề xuất, mình mừng hết cả người, bọn này, nhìn thế mà có hiếu.

-“Nghe có vẻ ổn đấy, anh ra ngoài gọi điện cho chú dì yên tâm…”

Bà nhà nó, tên bốn mắt chết bầm kia!

Mình nén giận từ chối lời đề nghị của mấy đứa, nói nào là bọn mày còn công còn việc, chị thì cũng bị nhẹ thôi, mấy đứa trông cho chị cái quán là tốt rồi, nhớ đừng bán bia như lần trước, vân vân và vân vân…

Bọn chúng về rồi, mình mới nhìn lại cái người ngồi trước mặt.

Lịch thiệp, nhẹ nhàng, ai mà biết, một bụng xấu xa. Mấy đứa em của mình, đứa nào cũng tốt tốt dễ thương, có gì mà hắn lại ghét bọn nó thế nhỉ?

Mình mà nói chúng nó có khi bảo mình nghĩ nhiều, nhưng thực sự là vậy mà, mỗi lần hắn thấy bọn nó, là khác hẳn. Tuy mặt vẫn lãnh đạm thế, nhưng mắt nhìn mình, như kiểu giấu dao găm ý.

Nhiều khi mình đang cười phởn tán gẫu, quay sáng hắn là tắt luôn.

Chiều tối bác sĩ khám lại, thấy ổn, mình cũng đòi về nên ông ấy phê chuẩn. Thay đồ xong, lúc bước xuống giường mới biết chân cẳng giờ như cờ rồi, suýt thì ngã.

Mình gọi bốn mắt vào, nhờ mượn tạm hộ cái xe đẩy, chẳng thấy nói gì.

-“Đi đâu đấy?”

-“Đi làm thủ tục xuất viện!”

-“Nhớ mượn hộ cái xe nhé!”

Thế nào mà lúc quay lại thấy tay không, hắn dọn dẹp qua xung quanh, nhét đồ vào túi, khoác lên vai, rất bình tĩnh.

Đừng nói hắn cảm thấy mình khoẻ rồi, mặc kệ mình tự xoay sở nhé! Xung quanh chẳng thấy y tá nào cả, mình bực.

-“Đưa tôi điện thoại tôi gọi cho thằng Tùng, bảo mượn hộ cái xe đẩy cũng không mượn, người đâu mà keo kiệt!”

Hắn cười, mình thì tức còn hắn thì cười.

Cười chán mới ngồi xuống giường, một tay khoác qua vai, tay kia ẵm mình lên, khẽ thì thầm.

-“Người đây rồi còn mượn xe làm gì?”

Giọng hắn tình cảm lạ thường, hơi thở phả qua tai ấm áp khiến mình đỏ bừng, thân người mềm nhũn nóng ran, luống cuống không biết phải làm sao cả.

Xung quanh có bệnh nhân khác nhìn thấy thì xì xào, đất trời, biết chui lỗ nào cho đỡ ngại đây. Mình giãy dụa đòi xuống, mà sức hắn khoẻ, càng siết chặt.

Người ngoài nhìn vào, đâu có thấy mình đang rất khó xử, ngứa ngáy, chỉ thấy giống một con bánh bèo vô dụng đang làm nũng người yêu thôi. Chẳng biết sao ngoài lấy tay che mặt, cầu mong ra xe thật nhanh!

Chap 39

Mình được đưa về nhà, nhưng khổ nỗi, cái người vừa đưa mình về, lại không có ý định rời khỏi.

Vẫn là, đem ba mẹ mình ra làm điều kiện trao đổi.

Còn nói một loạt các kiểu như, đây có phải lần đầu tiên chúng ta ở cùng nhau đâu, em ngại cái gì?

Mình đấu lý không có nổi.

Thôi được, ở thì ở, bà hành chết mày, xem chịu được bao lâu.

-“Lấy tôi cốc nước!”

-“Bật to điều hoà hộ cái…”

-“Cho nhỏ điều hoà đi!”

-“Cho to thêm chút, nóng chết rồi…”

-“Lấy nước hoa quả đi, nước trắng ai mà uống được.”

-“Dìu tôi vào nhà tắm, nhanh!”

-“Bảo con Hồng mang tôi cái bánh giò cái!”

-“Sao lại bánh giò, rõ ràng lúc nãy nói bánh xèo mà…”



Đời không ai nói được chữ ngờ, mang tiếng đi hành người ta, mà mình mỏi cả mồm, mệt cả người. Hắn “hầu hạ” nhiệt tình, nhưng không hề kêu ca một lời, trông vẫn rất điềm tĩnh, thảnh thơi.

Đúng là vài người có khí chất lãnh đạm, bẩm sinh đã có, muốn khiến họ nổi đoá cũng khó.

Về khoản nấu nướng, đối với một người sống bằng nghề bếp như mình, phải nói hắn dở tệ luôn.

Mình bảo không cần phiền, có thể bảo bọn nhân viên trong quán nấu rồi mang tới, tất nhiên là bảo thương hắn vất vả, chứ ai mà dám phán cơm anh nấu như cám lợn.

Buồn nỗi, chính vì không ý thức được năng lực của bản thân, hắn ngoan cường không chịu, nhất quyết nói anh làm cũng được, ở quán sợ bọn nó làm ẩu, không đảm bảo.

Mình chán, chẳng đôi co, ăn mãi cũng thành quen.

-“Đưa anh bôi thuốc cho!”

Mình đang xem tivi cho xuôi cái bụng, nghe thấy giật cả người, vội vàng chối.

-“Thôi, thôi, tôi tự làm, anh ra ngoài đi!”

Có vẻ thấy mình cương quyết, lại đỏ mặt nên hắn cũng không miễn cưỡng. Lúc tự làm mới thấy khổ, chân thì xoa được, chứ lưng uốn éo mãi cũng không tới, vừa xoa vừa xót vừa chửi thằng An, cha nhà nó, thù này nhất định trả nó gấp mười.

-“Được không em?”

Hắn gõ cửa, hỏi han. Mình đành trả vờ hắng giọng.

-“Xong rồi, thích xem phim cùng tôi thì vào, không thì về nhà giờ cũng được!”

Người ta chọn vào xem phim cùng mình. Mình đang cày dở bộ này, hay lắm luôn, nói về chuyện tình của Hoàng Thế Hiển và Trương Ngọc Uyển Nhi. Uyển Nhi được ba mẹ Hiển nhận nuôi, nhà Hiển rất giàu, nói chung chuyện tình dễ thương kinh lên được, nhưng đùng thế nào tập hôm nay thằng đạo diễn chó má lại cho nữ chính chết mới vãi chứ.

Mình xem mà quá ư đau lòng, khóc lóc sướt mướt.

Lúc đầu chỉ sụt sịt rấm rứt thôi, nhưng xem tới cái đoạn hai cha con ngồi ăn cơm, thằng bé đặt ảnh mẹ trên bàn thì ôi thôi, tuôn trào, khóc chẳng biết trời đất là gì luôn, khóc ướt hết cả áo sơ mi của người ta.

Mãi sau mới bình tĩnh được, hắn khẽ lau nước mắt trên má mình, nhìn như đang cười cười.

-“Vô cảm, anh là loại vô cảm!”

Mình quát, hắn càng cười tợn.

-“Em ngốc quá, nữ chính không chết…”

-“Thật á? Sao anh biết?”

Hắn bắt đầu ngồi phân tích từng tình tiết, từng điểm nghi vẫn, mình mắt sáng long lanh, lần đầu tiên cảm thấy IQ hắn quá là cao, nói chung là thán phục.

Rồi mình nhọc quá, ngủ mê mệt luôn.

Chap 40

Tỉnh giấc, đã thấy mùi hành phi thơm thơm, chân mình đỡ hơn một chút rồi, nhưng vẫn là vô dụng, tập tễnh lò cò, cuồi cùng thành ra ngã chổng kềnh.

-“Sao không gọi anh?”

Giọng quát rõ to.

-“Lại trầy da rồi, bực em quá!”

Vừa mắng, lại vừa xoa xoa lại chân cho mình, luôn miệng hỏi có đau không, mình lắc đầu.

-“Lần sau mà tái phạm thì đừng trách anh!”

Mấy ngày qua, hắn luôn nhẹ nhàng với mình.

Không biết được rằng, con người này, lúc cáu lên, rất nghiêm, thực sự, tính mình bốc đồng, hiếm khi bị ai đe doạ, mà nhìn người trước mặt, lại có chút gì đó sợ sợ.

Cũng có chút gì đó bối rối, cảm động.

-“Em lúc nào cũng vậy, cứ tưởng mình giỏi mình ghê gớm, không cần người khác giúp, cho tới lúc bị lừa, bị đánh mới sáng mắt ra…”

-“Em xem này, giờ bong ra rồi thì bao giờ cho khỏi?”

Từ lúc quen biết, hiếm khi thấy người ta nói nhiều như vậy. Là do quan tâm mình sao?

Chân đau, mà tự dưng tim lại ấm, nước mắt, vô thức chảy, xấu hổ quá, đành phải quay đi.

Mà khổ là hắn biết, cứ như thế, mình và hắn, ngồi thừ dưới sàn nhà.

Mãi sau, hắn thở dài.

-“Anh xin lỗi!”

Lòng mình, ngọt ngào thấy lạ, nghẹn ngào, xao xuyến, chẳng biết nói gì nữa, hắn lại tưởng mình giận, tiếp tục dỗ.

-“Đừng buồn anh.”

Ai đó đi ra, xấp nước khăn, cẩn thận lau mặt tèm nhem cho mình. Rồi lại ngồi đằng sau, kiên nhẫn dùng lược gỡ từng sợ tóc rối.

Từng hành động, từng cử chỉ của hắn, khiến mình không thể không để ý.

Mình nghĩ tới hắn nhiều hơn, không phải là nghĩ tới hắn nhiều hơn, nói cho chính xác, hắn lúc nào, cũng ở trong đầu mình.

Càng ngày mình càng tò mò, có những lúc xem ti vi, mình hỏi.

-“Hồi nhỏ chúng ta quen nhau à? Có thân không? Năm tôi mấy tuổi?”

Hắn nhìn thật lâu, chẹp miệng rồi lấy gối ôm đập đầu mình.

-“Ai thèm quen biết nhà cô!”

Nói thế thôi chứ hắn thực sự rất tốt. Tốt đến mức nhiều khi mình phải nghi ngờ, cớ sao lại tốt thế?

Có những lúc mình trộm nghĩ, hay là do có tình cảm với mình.

Nhưng suy xét, bà Nga từng kể về hắn rất nhiều, hắn luôn quan tâm giúp đỡ, bà ấy ra Tràng Tiền, thích váy thích túi hàng hiệu, chỉ cần bảo, hắn đều không lưỡng lự mà mua cho.

Nếu đổi lại, nếu người bị đánh là chị gái mình, thì có khi hắn cũng đối xử như vậy chăng?

Rốt cuộc, thì mình chẳng có gì để được một người đàn ông tử tế thích nữa rồi. Không phải mình quá tự ti, mà sự thật là vậy, mình không phải dạng người màu hồng cuộc sống.

Đã từng đánh mất hết lòng tự trọng, đã từng vào bệnh viện tâm thần, đã từng cầm dao định giết người, đến bản thân mình còn cảm thấy nản mỗi khi nhớ lại.

Có vẻ như ngày xưa từng quen biết, hắn coi anh chị em nhà mình như người nhà, tốt với mình như tốt với em gái, phải chăng hắn là con một, nên thiếu thốn tình cảm gia đình?

Tiếc là dù mình có cố, cũng khó coi hắn thành anh trai.

Mỗi lần anh Hoàng, thằng Kì ôm vai bá cổ, hay nắm tay thân thiết, là cảm giác vui vẻ vô tư. Còn với hắn, lại thành tim đập chân run, cả người bừng đỏ.

Việc đó ảnh hưởng mình tới mức, đêm chẳng ngủ nổi. Chuyện là đã thống nhất, hắn sẽ ở đây tới khi mình đi làm được.

Mà cứ nghĩ tới phòng bên cạnh là lại thắc mắc, người ta đang làm gì?

Ở lâu, dần cũng biết thêm chút chút, nghề của hắn dạng kiểu nghiên cứu đó, có thể tới chỗ làm hoặc làm ở nhà đều được, miễn là ra kết quả. Hắn làm về Toán, nếu như “đồ nghề” kiếm cơm của mình là một đống nồi niêu xoong chảo, bột thịt lá chuối rau sống… thì “đồ nghề” của hắn đơn giản là đống sách, một xấp giấy trắng và cái bút chì. Khi nào hoàn thành thì chắc mới cần máy tính để viết paper.

Miên man nghĩ hoài à, không biết giờ hắn ngủ chưa? Công trình có tiến triển gì không? Có gặp rắc rối gì không?

-“Nguyệt!”

Giọng hắn, mình kiểu như đang trộm nghĩ bị bắt quả tang ấy, xấu hổ nhắm nghiền mắt, xoay người vùi mặt vào gối.

-“Ngủ chưa em?”

Hắn khẽ mở cửa phòng, sau đó nhẹ nhàng ngồi tới bên giường, bàn tay cẩn thận luồn qua áo mình.

Gì vậy? Mình tin tưởng nhầm người ư?

Thằng cha này, thực chất là một con sói háo sắc sao? Không phải chứ, nếu vậy sao hắn không thịt mình từ ngày xưa đi? Hay là hắn thích ăn gái thường hơn là gái điên, nên mới đợi tới giờ?

Đừng tưởng bà hiền mà lợi dụng, mình ức vcl, đang định dậy đạp cho một trận lại thấy lưng man mát, nhất là chỗ bị đau, dễ chịu đi nhiều.

Mùi thuốc bôi thoang thoảng, sau đó hắn cũng chẳng làm gì cả, chỉ quay mình lại tư thế nằm ngửa, rồi dịu dàng kéo chăn.

Tự thấy đầu óc đen tối quá, toàn nghĩ bậy à, ngượng nóng bừng cả người, muốn dậy bật điều hoà, mà tay bị giữ rồi. Để ý thấy hắn rất thích như thế này ý sao, năm ngón tay, đan chặt lấy năm ngón tay mình, ngón tay cái xoa xoa nhẹ vào ngón tay trỏ của mình.

Không gian tĩnh mịch tới mức mình có thể nghe tiếng người thở, hắn có tâm sự gì sao?

Còn mình, trống ngực đánh thình thịch, người gần nhũn cả ra rồi. Thực, cần gấp một bác sĩ.

Mình chẳng nhớ hắn ngồi như thế bao lâu nữa, chỉ biết trước khi ra, hắn thơm nhẹ lên mu bàn tay, khẽ nói chúc ngủ ngon, tim mình tưởng nhảy ra ngoài luôn.

Cánh cửa khép lại, mới dám thở phào. Căn phòng còn lại mình, và mùi thơm thoang thoảng của hắn, dịu nhẹ, dễ chịu, bình yên. Mình khẽ mỉm cười, một phút ngây ngô, ngày này năm ngoái, còn buồn muốn tự tử, vậy mà năm nay, đã cảm nhận dư vị cuộc sống, vừa thanh mát, lại chan chứa ngọt ngào…

Ngẫm nghĩ, thấy người ta nói thật đúng, chưa đi tới cuối cùng, cớ sao biết đời bạc?

Full | Lùi trang 3 | Tiếp trang 5

truyen tinh cam - truyen ma

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ