Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Hương vị đồng xanh - trang 6

Ở sân đình của làng, dưới bóng cây đa già rợp bóng mát, tụi nhỏ hào hứng đứng nhìn xem Thiên Phong đang nhắm bắn hòn bi đỏ dưới đất. Việt Phương khinh khỉnh quẹt mũi nhìn Thiên Phong đầy thách thức. Cô bé không tin một người chỉ mới tập chơi bắn bi có hai tuần, hai ngày nay đều luyện tập chơi thử cũng không thể bắn được bi của cô bé một cách chính xác và đưa bi mình vào lỗ được.
- Anh Phong cố lên….- Tiếng đám trẻ hò reo vang dội cổ vũ cho Thiên Phong.
Thiên Phong mĩm cười nhìn đám trẻ, nụ cười ngây ngô, rồi đưa mắt nhìn Việt Phương sau đó nheo mắt ngắm nhìn , ngón tay cầm bi chuẩn bị bắn…..
- Póc….
Viên bi xanh trên tay Thiên Phong bay khỏi tay cậu bé lao nhanh về viên bi đỏ nằm dưới đất của Việt Phương, sau đó chạm mạnh một cái khiến bi của Việt Phương bị lăn xa trước đôi mắt không thể tin được của Việt Phương. Tiếp đó Thiên Phong nhẹ nhàng đưa bi vào lỗ một cách ngon lành.

- Hoan hô…hoan hô…anh Phong giỏi quá – Đám trẻ vui vẻ reo hò, thằng Hải nhìn Việt Phương đầy đắc ý, bởi vì cuối cùng cũng có người hạ được cô bé trong trò chơi bắn bi này.
Việt Phương bĩu môi, chưa bao giờ cô bé chơi thua trò này, kể cả thằng Bảo chơi giỏi như thế cũng không phải là đối thủ của cô bé vậy mà….mới hôm kia, cô bé hướng dẫn Thiên Phong cách chơi, hôm nay Thiên Phong đã chơi giỏi như vậy. Trong lòng Việt Phương có chút buồn bực.
Thiên Phong nhìn đám trẻ và vẻ mặt buồn xo của Việt Phương thì cười xòa bảo:
- Thật ra trò giỏi là nhờ có thầy giỏi mà thôi.

- Đúng đúng….nhờ tao dạy giỏi nên anh Phong mới chơi giỏi thôi – Việt Phương nghe vậy thì hai mắt sáng rực, vui vẻ trở lại liên tục gật đầu đồng ý với lời nói của Thiên Phong.
Cả đám nghe vậy thì không khỏi nhịn cười vui vẻ.
Chỉ những ngày ngắn ngủi, Thiên Phong được đám trẻ dẫn đi chơi đủ thứ mà trẻ con thôn quê đều chơi. Bắn bi, tạt lon, trốn tìm, nhảy dây, thắt sỏi, chơi ông quan….không có trò chơi nào mà Thiên Phong không được chơi cả. Thậm chí có đôi lúc, Thiên Phong buộc miệng **** thề theo tụi thằng Hải một câu rồi sau đó luôn miệng xin lỗi làm bọn trẻ cười trêu chọc.
Niềm vui xen lẫn nỗi buồn khi sắp xa bọn trẻ khiến Thiên Phong cũng muốn lưu lại chút kỷ niệm của bản thân mình với bọn trẻ, nhưng cậu nhóc chẳng biết nên lưu lại kỷ niệm gì. Suy nghĩ thật lâu, Thiên Phong quyết định vẻ mấy bức chân dung của đám trẻ.
Thức trắng gần 1 đêm, cuối cùng Thiên Phong cũng đã hoàn thành mấy bức chân dung của bọn trẻ.
- Woa…anh Phong tài quá, ảnh vẻ tao còn đẹp hơn là trong hình chụp nữa, mà giống y chan nha – Thẳng Hiển cầm bức tranh chân dung của mình mà thích thú vô cùng.

- Tất nhiên là đẹp hơn hình chụp rồi, tại vì anh ấy không vẽ vào tranh mấy cái đốt tàn nhang của ông, cho nên mới đẹp như thế haha, chứ ông nghĩ xem, ảnh mà chấm thâm mấy chục vết tàn nhang trên tấm hình này, nói thiệt là nhìn xấu còn hơn cá trê nữa đó – Thằng Nam cười ha ha trêu thằng Hiển.
Cả đám nhỏ đều rất thích, đứa nào cũng nâng niu bức chân dung của mình cẩn thận và cám ơn Thiên Phong rối rít, Thiên Phong rất vui, vì cuối cùng mình cũng đã để lại một món quà ý nghĩa cho đám trẻ.
Đến chiều, Thiên Phong được Việt Phương nắm tay kéo chạy ra ngoài ruộng trống, Thiên Phong không thấy tụi nhỏ đâu hết bèn hỏi:
- Chúng ta ra đây làm gì? Bắt dế à?
Việt Phương lắc đầu. Cô bé mĩm cười chạy đến một bờ ruộng lôi ra một cái gì đó cũng khá lớn làm bằng giấy tập. Việt Phương giơ giơ tay trước mặt Thiên Phong, Thiên Phong không biết là gì bèn hỏi:

- Cái gì vậy?
- Một con diều , là tụi em tự tay làm tặng anh – Việt Phương đáp xong thì cầm hai bên cánh diều, đưa con diều về phía Thiên Phong, cho cậu bé nhìn rõ những dòng chữ trên con diều. Đều là những nét chữ trẻ con, có ngay ngắn, có nghiêng ngả, có cẩu thả, mỗi nét chữ là một màu khác nhau. Đều là những lời nhắn nhủ của đám trẻ với Thiên Phong.
Thằng Hiển viết chữ hơi nghiêng ngã : Anh Phong, nhớ mau quay lại đây nhé. Anh đã hứa rồi, nếu anh thất hứa, anh sẽ hóa thành con lừa đấy, lúc đó em sẽ nắm đuôi anh giật mạnh cho chừa tội lừa em cho mà xem.
Thằng Nam viết chữ khá cẩu thả: Anh Phong, nhớ đến bọn em nhé. Tuy em không thích người thành phố lắm, nhưng anh là người thành phố mà em thích nhất.
Con Thắm viết chữ ngay ngắn nắn nót: Em chúc anh luôn vui vẻ. Nếu trở về, em lại cho anh ăn những món ăn ngon hơn Ngà voi chấm óc khỉ, và rồng xanh vượt vũ môn.
Thiên Phong bật cười trong cảm động nhớ lại có lần nghe con Thắm giới thiệu những món ăn cô bé nấu đãi mình. Ngà voi chấm óc khỉ hóa ra là đậu bắp chấm chao, còn rồng xanh vượt vũ môn hóa ra là rau muốn xào tỏi. Quả thật tên rất hay mà món ăn cũng rất ngon.

Con Thảo thì viết : Nếu có dịp lên thành phố, em sẽ tìm anh. Đừng quên em nhé
Thằng Bảo thì viết: Cám ơn những bài học của anh.
Còn chi chít những hình mặt người đại diện từng đứa. Con diều chỉ đơn thuần làm từ giấy tập, đuôi được làm giống như những mắc xích, trông bình thường giản dị nhưng đầy ý nghĩa với những lời chúc. Tuy không rực rỡ nhưng rất đẹp với những màu chữ trên đó. Một món quà ý nghĩa của đám trẻ nông thôn với cậu trai thành thị như Thiên Phong.
Nhưng trên đó không có lời chúc của Việt Phương, Thiên Phong đọc từng lời chúc xong, chẳng thấy lời chúc nào của Việt Phương, có chút buồn, nhưng vẫn cười bảo với Việt Phương.
- Nói với mấy em ấy, anh cảm ơn rất nhiều.

- Em dạy anh thả diều – Việt Phương gật đầu rồi cười vui vẻ, ánh mắt rạng ngời bảo với Thiên Phong:
Việt Phương bắt đầu dạy Thiên Phong thả diều, con diều từ từ theo ngọn gió bay lên cao, xa khỏi tầm mắt của hai đứa trẻ.
Thiên Phong phải chạy cho diều bay lên, vừa chạy vừa giật tay để con diều không đảo. Việt Phương dứng dõi mắt nhìn theo Thiên Phong, một nỗi buồn bỗng xâm chiếm trong lòng của Việt Phương, thời gian tuy ngắn ngủi, nhưng Thiên Phong với cô bé có rất nhiều kỷ niệm đẹp.
Những buổi chiều ngồi vẽ tranh ngoài đồng, dưới bụi tre làng. Khi hết màu, Việt Phương và Thiên Phong đi hái hoa, hái lá cây đập nhiễn làm màu vẽ rồi cùng nhau cười nhìn tác phẩm của cả hai.
- Thiên Phong….nhất định không được quên em và các bạn – Việt Phương bỗng hướng về phía Thiên Phong hét lớn.
Thiên Phong đang thả diều quay đầu nhìn Việt Phương, cô bé đang mím môi kiềm nén nỗi buồn trong lòng, ánh mắt cũng ần dần đỏ hoe, lòng Thiên Phong bỗng xót xa vô cùng. Cậu nhóc cầm dây diều chạy đến trước mặt Việt Phương hỏi:
- Vậy còn em, em có quên anh không?

- Người thôn quê tụi em rất nặng tình. Là bạn bè, nhất định sẽ nhớ mãi – Việt Phương gật đầu nhìn thẳng Thiên Phong đáp.
- Anh cũng vậy, anh sẽ không quên tụi em đâu. Khi nào có dịp , anh sẽ xin về đây chơi. Anh từng nói, anh muốn trở lại nhà ở thành phố, vì ở đó có ký ức của mẹ anh. Nhưng ở đây, ở đây có hạnh phúc và nụ cười của anh. Anh nhất định sẽ trở lại.
Việt Phương vẫn im lặng nhìn Thiên Phong, trong ánh mắt vừa là sự tin tưởng vừa là sự hoài nghi.
- Anh thấy mình rất hợp với nơi đây. Có lẽ mẹ anh biết điều đó nên mới đặt tên anh là Thiên Phong. Thiên Phong có nghĩa là gió trời, mà gió thì ở thành phố ít khi cảm nhận được lắm. Chỉ có ở nơi đồng ruộng trải dài thế này, mới thấy được và cảm nhận được từng luồn giá mát mẻ trong lành mà thôi. Nơi đây là nơi dành cho anh, trừ khi gió mãi mãi không thổi trên cánh đồng nữa thì anh mới quên nơi đây.

Việt Phương gnhe những lời nói chân thành đầy xúc động của Thiên Phong, cô bé nhìn Thiên Phong tin tưởng.
- Anh hứa….
- Chúng ta ngéo tay đi – Thiên Phong đưa ngón tay út lên trước mặt Việt Phương, cô bé không ngần ngừ đưa tay móc ngéo với Thiên Phong, cả hai đứa cùng nhau cười.
Một lời hứa đã được đặt ra.
Hai ánh mắt nhìn nhau, ngây thơ, trong sáng và chân thành.
Có những lời hứa mãi mãi không thực hiện được, có những lời hứa dần trôi theo tháng nắm, có những lời hứa không thể không thực hiện….

Việt Phương cột dây diều vào một bụi cỏ khô rồi cùng Thiên Phong ngẩng đầu nhìn con diều lồng lộng bay cao trong bầu trời tự do. Việt Phương và Thiên Phong ngồi dưới bãi cỏ ngẩng đầu nhìn lên con diều đang tung bay trên bầu trời đầy mây kia.
Im lặng chính là giây phút hạnh phúc.
Khi ta ngồi cùng những người thân yêu.
Có những lời nói không thể diễn tả bằng lời.

Chỉ có trái tim cùng nhịp đập mới hiểu ra.
Việt Phương bỗng lôi trong túi ra một nhánh cỏ 4 lá đã được ép khô cẩn thận được ép vào giấy kiếng bao tập, mấy góc giấy kiếng đã được hơ lửa dính vào nhau, được làm rất công phu, nên chẳng thể nhìn ra vế tích đen của lửa bám.
- Tặng anh. Đây là quà kỷ niệm của em để anh mãi nhớ đến em.
Thiên Phong ngỡ ngàng nhìn nhánh cỏ 4 lá hiếm có này.
- Em đã tìm rất lâu trên mấy cánh đồng mới tìm ra nhánh cỏ 4 lá này. Mọi người nói 1 nhánh là niềm tin, 2 nhánh là hy vọng, 3 nhánh là tình yêu, 4 nhánh là may mắn. Em hy vọng từ nay về sau anh sẽ luôn được may mắn.
- Em có biết câu chuyện về cỏ 4 lá này không? – Thiên Phong nhìn Việt Phương hỏi.

Việt Phương lắc đầu.
- Chuyện kể rằng nơi thảo nguyên xa xôi, có một cây cỏ xanh nhỏ bé, hát ngân nga trong những cơn gió nhẹ, bài tình ca tặng cây bụi đứng bên. Cây bụi ơi sao chẳng ngoái nhìn, cứ mải mê ngóng những ong và bướm, cứ buồn bã vì mình không có được nét rực rỡ hướng dương hay thơm ngát nụ hồng… Cây bụi không biết có một kẻ hết lòng, tặng cho Cây cả tình yêu, niềm tin, hy vọng, dồn màu xanh vào ba cánh trái tim căng mọng, yêu đơn phương không mong đợi điều chi.
Mỗi ngày mới khi màn đêm vừa đi, Cỏ ba lá ngước nhìn mặt trời với khát khao duy nhất, vầng dương ơi hãy lắng nghe tiếng lòng em chân thật, nguyện làm tất cả để Cây bụi được vui.. có thể chăng ban một đoá hoa thôi, là Cây bụi sẽ có được tình yêu của ong và bướm. Cỏ ba lá nhỏ nhoi nhưng tình yêu rộng lớn, có thể làm gì để thực hiện ước mơ? Trên thảo nguyên mây trắng vẫn lững lờ, gió bay qua thì thầm “cần một điều may mắn… chỉ khi nào Cỏ có bốn lá thôi…”

Cỏ chợt buồn vì điều đó quá xa xôi, vậy ra trong cuộc đời không chỉ cần có tình yêu, niềm tin, hy vọng… Khẽ nghiêng mình ngắm ba trái tim bé bỏng, làm sao có được một lá thứ tư? Cây bụi đứng bên vẫn ủ rũ trầm tư, Cỏ ba lá run run “vì cây em sẽ…” Cây bụi vô tâm không nghe thấy có âm thanh rất nhẹ…tiếng một trái tim vừa tự vỡ làm đôi. Cỏ ba lá giờ có bốn cánh rồi, cây bụi nở bừng những bông hoa sặc sỡ, vui sướng hân hoan trong nắng vàng rạng rỡ, đâu biết dưới chân Cỏ đang héo dần đi…
Hạnh phúc khi yêu là được cho đi… tình yêu đó lớn đến vỡ đôi trái tim em xanh mướt, để nhắn nhủ những ai đang kiếm tìm: may mắn không tự nhiên có được, mà đến từ tình yêu và những trái tim biết sống vị tha.
Việt Phương im lặng nghe Thiên Phong kể, cô bé thấy câu chuyện thật sự rất hay, cô bé thở dài thương cảm cho cò ba lá:
- Cỏ ba lá thật là ngốc.
- Không phải là cỏ ba lá ngốc đâu, bởi như em nói, cỏ bốn lá có tất cả 4 ý nghĩa – Thiên Phong khẽ cười lắc đầu nói – Lá thứ nhất tượng trưng cho niềm tin. Tin vào người mình yêu . Tin vào tình yêu của mình . Tin rằng tình yêu của mình hoàn toàn chân thực và ko hề có sự dối trá trong đó.

- Lá thứ 2 tượng trưng cho hạnh phúc . Hạnh phúc khi ở bên người mình yêu . Hạnh phúc khi thấy người mình yêu dc hạnh phúc . Đây là điều mà bất kỳ những cặp đôi yêu nhau đều mong muốn .
- Lá thứ 3 là hy vọng . Hy vọng tình yêu mình sẽ là mãi mãi . Hy vọng những phút mà chúng ta bên nhau sẽ kéo dài vô tận . Nhưng hy vọng sẽ mãi mãi là hy vọng chỉ có sự cố gắng ko ngừng mới mang lại những điều mà mình luôn hy vọng . Lá thứ 4 cũng là lá cuối cùng lá bao gồm tất cả những ý nghĩa của 3 lá trên . Lá tượng trưng cho tình yêu .
- Tình yêu – Việt Phương khẽ khàng kêu nhỏ.

- Tình yêu là một thứ gì đó ,không thể chiếm giữ , cũng không có cách nào chiếm giữ . Càng muốn nắm lấy nó thì nó lại càng xa khỏi tầm tay của mình hơn. Có tình yêu là em sẽ có tất cả 3 điều còn lại nhưng đôi khi trong tình yêu, em không chỉ có chiếm giữ mà phải có cho đi ,cho đi mà không cần nhận lại . Đôi khi tình yêu là phải biết hy sinh ,hy sinh sự ích kỷ của bản thân để cho người mình yêu được hạnh phúc .
- Em có hiểu hạnh phúc là gì không? Hạnh phúc ko phải là cái hạnh phúc nhỏ nhoi của chính bản thân ,mà là chứng kiến những người mình yêu mến có được hạnh phúc . Tình yêu cũng vậy, cái thứ tình yêu bất tử hoàn toàn kkhông hề có trên cõi đời đâu . Tình yêu thật sự không phải nhờ ta được yêu mà nhờ ta biết hy sinh cho người mình yêu .

Việt Phương sững người trước những lời Thiên Phong nói, cô bé vẫn chưa hiểu rõ về tình yêu, tình yêu là gì, nhưng từ câu nói, ánh mắt, giọng nói của thiên Phong khi nói những điều này, cô bé đều nhớ rõ hết.
- Haiz….anh đúng là ngốc, em còn nhỏ, chưa hiểu rõ hết những lời này đâu, đến anh cũng vẫn chưa hiểu rõ hết nữa. Chỉ là những lời này của anh là lời nói sau cùng của mẹ anh. Đến khi em tìm được tình yêu rồi sẽ hiểu.

Chương 5: Ký ức xa xôi

Trong một lớp học tiểu học, các em nhỏ đang ngồi tô vẽ những bức tranh theo ý thích của mình. Cô giáo trẻ vừa mới ra trường đi tới đi lui hai dãy lớp chinh sửa cho bọn trẻ.
- Cô ơi, cô xem em tô thế này có đẹp chưa ạ – Một em học trò ngẩng đầu nhìn cô giáo môn mỹ thuật của mình gọi khẽ.
Cô giáo liền quay người bước về phía em ấy, em ấy liền cầm bức tranh của mình giơ lên khoe:

- Cô xem em vẽ có giống không?
Cô giáo vừa nhìn thấy bức tranh của em học trò thì ngẩng ra, im lặng khiến em học trò sốt ruột lắc tay cô hỏi:
- Cô ơi, bức tranh em vẽ có giống cỏ bốn lá hay không cô.
- Giống…giống lắm – Cô giáo trẻ thở dài nói, vẻ mặt trở nên buồn hơn, lặng lẽ quay lưng bước lên bục giảng, cầm cây cõ cũ trong hộp vẽ của mình nhìn mãi không rời mắt.
- Cô ơi, cây cõ của co cũ rồi, sao cô không bỏ đi cô – Một em đầu bàn nhìn cây cọ đã rụng bớt một ít lông trên đó bèn hỏi.
- Vì đây là kỹ vật mà người bạn đi xa đã tặng cô.
Đã 13 năm trôi qua rồi, thời gian đúng là qua quá nhanh. Khi bạn cứ mãi bước đi về phía trước, đến khi quay đầu lại, nhận ra thời gian đã trôi qua khá lâu rồi
Cô giáo trẻ chạy xe trên còn đường mòn nhỏ qua môt cánh đồng lúa, một cơn gió lặng lẽ thổi qua cánh đồng, khiến những ngọn lúa xanh trĩu hạt khiến chúng đong đưa nhịp nhàng, lăn tăn như những ngọn sóng rất đẹp. Cảnh tượng khiến lòng người chìm đắm.
“Trừ khi gió mãi mãi không thổi trên cánh đồng nữa thì anh mới quên nơi đây.” – Cô giáo trẻ nhớ lại lời hứa của một người bạn lúc nhỏ, lời hứa cô vẫn ghi nhớ mãi, nhưng người đưa ra lời hứa mãi mãi vẫn không thực hiện lời hứa.
“ Thiên Phong, hiện giờ anh ra sao rồi, có còn nhớ đến em và các bạn hay không? Em đã nói, người miền quê rất nghĩa tình, nếu là bạn rồi, họ mãi mãi không quên người bạn của mình”

Việt Phương vẫn còn giữ bộ bút vẽ và màu vẽ
- Việt Phương! Con có liên lạc được với con Thảo không? – Thím Sương, mẹ của Thảo nhìn thấy Việt Phương đi ngang liền chạy lại hỏi .
- Dạ, con chưa liên lạc được với Thảo thím à – Việt Phương lắc đầu nhìn vẻ mặt lo lắng của thím Sương đáp.
- Trời ơi, cái con nhỏ này, không hiểu xảy ra chuyện gì mà nó chẳng thèm về nhà này nữa, một cú điện thoại cũng không thấy. Mấy tháng nay thím với chú của con lo lắng quá chừng – Thím Sương rưng rưng nước mắt nói.
- Thím à, Thảo nó lớn rồi, nó tự biết chăm sóc mình mà. Chú thím đừng lo, chắc tại dạo này nó bận quá nên quên gọi điện thoại về nhà mà thôi – Việt Phương thấy thím Sương rưng rưng nước mắt vì lo lắng cho con gái mình thì vỗ về thím an ủi, mong thím bớt lo lắng.
- Nhưng mà đã hơn 2 tháng nay rồi còn gì. Biết vậy hồi đó, nhất quyết không cho nó lên thành phố ở. Biết bao nhiêu cô gái lên thành phố đều trở thành…- Thím Sương nói đến đây thì bật khóc, nghĩ đến cảnh con gái bị người ta lừa bán đi làm gái mại dâm.

- Thím yên tâm đi, Thảo nó đâu phải là đồ ngốc đâu. Hơn nữa, ở thành phố nó có công việc đoàng hoàng mà, làm sao lại bị sa vào những chỗ đó được – Việt Phương mĩm cười giải thích.
- Thím định lên thành phố một chuyến tìm nó, khổ nỗi từ lúc nó lên thành phố ở đi làm, thím chưa có lên lần nào hết. Mà thành phố thì đường phố nhiều quá, thím sợ không khéo mình sẽ đi lạc mất – Thím Sương kéo chiếc áo bà ba của mình lên lau nước mắt nói trong nghẹn ngào.
- Thôi thím, cuối tuần con lên thành phố thăm ba mẹ, sẵn con ghé qua nhà Thảo hỏi xem thế nào giúp chú thím, nếu gặp nó, con sẽ bảo nó gọi cho chú thím ngay. Chú thím không cần lên chi cho mất công, không quen đường dễ bị lạc, không khéo còn bị gạt nữa đó.

- Vậy con chịu khó giúp chú thím nhé – Thím Sương gnhe vậy thì mừng rỡ, nắm lấy tay của Việt Phương cám ơn – Khi nào con đi, báo thím biết một tiếng nha, thím gửi ít đồ lên cho nó, tội nghiệp, ở một mình chẳng biết nó có ăn uống tử tế hay không? Không khéo ngã bệnh ra thì khổ – Dường như thím nghĩ ra điều gì, hốt hoảng kêu lên – Có khi nào nó bị bệnh hay không, nên mới không gọi điện về nhà.
- Không có đâu thím, nếu có bệnh thì nó cũng gọi điện thoại về nhà báo thím ngay, chắc nó bận nhiều việc nên quên cả gọi thôi. Với lại nó ở chung nhà bạn mà, có gì thì bạn nó sẽ giúp nó, thím đừng lo – Việt Phương an ủi thím.
- Vậy thôi thím về, cám ơn con nhiều nha. Thím về nấu cơm cho chú con đây
Thí Sương đi rồi, Việt Phương nhìn theo bóng của thím thì thở dài, thương cho tấm lòng của người mẹ với con cái của mình. Việt Phương nghĩ đến mẹ mình, tình cảm hai mẹ con vẫn cứ vậy, không nóng cũng không lạnh, từ đó đến giờ, cô từ chối quay trở lại thành phố, cô cứ ở lại nơi này đi học. Thậm chí là khi đi học đại học, cô cũng thuê nhà trọ ở riêng bên ngoài.

Sau khi tốt nghiệp, cô từ chối công việc ba mẹ xin cho mà quay trở về quê làm giáo viên dạy mỹ thuật. Nhưng hàng tuần cô vẫn chạy đến nhà thăm ba mẹ, nhất là khi Việt Tình đi du học.
Ngày cuối tuần, Việt Phương đi đến thăm ba mẹ, cô ở chơi một lát thì xin phép chạy đến nhà trọ của Thảo tìm. Ở đây, Việt Phương gặp được cô bạn cùng phòng của Thảo bèn hỏi rõ. Thì ra Thảo bận đi chụp hình , vì bị mất điện thoại nên quyết định sài số điện thoại mới luôn. Việt Phương bèn xin số điện thoại của Thảo để gọi.
- Tao mấy bữa nay bận quá, vừa xuống sân bay nè, mày đến rước tao nha, tao đỡ tốn tiền taxi – Thảo nói bằng giọng uể oải trong điện thoại.

- Được rồi, mày chờ một tí đi, tao đến đón mày ngay – Việt Phương chẳng từ chối mà đáp.
Tạm biệt người bạn kia, Việt Phương lái xe chạy thẳng đến sân bay. Chiếc xe tay ga ba mua cho cô chạy êm trên đường phố thật thoải mái, chẳng mấy chốc, Việt Phương đã đến sân bay, cô gửi xe rồi chạy vào bên trong tìm kiếm Thảo.
Mãi lo nhìn , cô không để ý va vào một người đang đi tới.
- Xin lỗi, xin lỗi….
Việt Phương vội mở miệng xin lỗi, nhưng sau đó cô ngẩng người giương mắt nhìn gương mặt người đó không chớp. Người cô va vào là một chàng trai hơn cô vài tuổi nhưng trong phong độ vô cùng. Anh ta bận một bộ vest đen, dường như được may rất cẩn thận và sang trọng cho thấy anh ta là người có tiền. Tự nhiên cô thấy gương mặt lạnh lùng xa lạ
- Cô nhìn đủ chưa? Nếu nhìn đủ rồi thì mau nhấc chân ra khỏi tập tài liệu của tôi đi.

- Xin lỗi – Việt Phương giật mình nhìn xuống, quả nhiên cô đang dẫm lên một bìa sơ mi, cô vội xin lỗi, nói xong thì nhấc chân ra khỏi tập tài liệu.
Chàng trai đó hừ lạnh cúi người xuống nhặt tài liệu của mình lên rồi bỏ đi ngay.

- Việt Phương – Thảo từ trong ghế ngồi chờ ở sân bay đứng dậy kéo va li đi tới gọi – Bên này.
- Ừ, biết rồi – Việt Phương rời ánh nhìn khỏi anh chàng đó rồi đi về phía Thảo.

Bước chân đang chuyển động, anh bỗng khựng lại, quay đầu nhìn lại cô gái lúc nãy. “ Việt Phương” cái tên này, anh chưa từng nghe, nhưng vì sao lại cảm giác rất thân thiết, dường như đặc biệt thích cái tên này. Nhưng khi anh quay lại ,anh chỉ thấy bóng lưng của cô ta mà thôi. Lúc nãy, anh không để ý đến cô cho lắm, khi quay lại nhìn thấy cô cao gầy, dáng mảnh khảnh nhưng trông rất khỏe mạnh, tóc cột cao để lộ cái cổ thon thả, quần áo cô mặc trông rất bình dị, chẳng giống chút nào với các cô gái ở thành phố.

Nhưng anh nhanh chóng quay đi, dù sao anh cũng không quen biết cô gái này, cho nên cũng không quá bận tâm đến cô cho lắm. Anh cũng không có thời gian rảnh rỗi để suy nghĩ đến người khác.
- Jonny – Giọng một cô gái reo vui gọi tên anh , cô ấy đang vẫy tay về hướng anh.
Anh đưa mắt nhìn về cô gái đang chạy đến bên mình kia, cô có gương mặt đẹp, làn da trắng không tỳ vết. Mái tóc xuông mượt uốn lượn bồng bềnh càng tô điểm cho vẻ đẹp của cô. Cô vừa chạy đến đã nhào vào lòng anh ôm chặt đầy sự quyết luyến, cô nũng nịu nói với anh bằng tiếng anh:
- He finally returned, a few months ago I miss you so much – (Cuối cùng anh cũng trở về, mấy tháng nay em nhớ anh nhiều lắm.)

Mặc dù thời đại này không còn cổ hũ, mặc dù đây là sân bay, người người có thể bày tỏ cảm xúc khi gặp lại người thân của mình, nhưng cô ôm chặt lấy anh không rời khiến cho nhiều người qua lại đưa mắt nhìn về phía họ. Anh không hề phiến hà gì trước thái độ thân mật của cô hay trước ánh mắt soi mói của người ngoài, anh còn ôm lấy cô hôn lên môi cô một cái đáp lại sự nhớ nhung của cô mấy tháng nay. Người lớn lên ở nước ngoài như anh đối với mấy hành động thân mật thế này là điều hết sức tự nhiên. Huống hồ cô vừa là trợ lý vừa là bạn gái của anh.
- Why are you so late – (Sao anh về trễ vậy )– Cô gái cuối cùng cũng buông anh ra, đưa mắt nhìn anh oán trách.

- The work is not yet complete, I must stay resolved before here. You sorted everything out yet –( Công việc vẫn chưa hoàn thành, anh phải ở lại giải quyết hết rồi mới về đây. Em sắp xếp mọi việc hết chưa?) – Anh cũng đáp trả bằng tiếng anh với cô, hai người luôn trao đổi với nhau bằng tiếng anh đã quen, ít khi họ dùng tiếng việt. Anh cũng không hay dùng tiếng việt nói chuyện cho lắm, chỉ thỉnh thoảng nói tiếng việt với em trai anh mà thôi.
- I work, you kept reassuring. I have informed all members of your treatment then, you rest, tomorrow we will start the meeting – (Em làm việc, anh cứ yên tâm. Em đã thông báo hết các thành viên ban quả trị rồi, anh về nghỉ ngơi đi, ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu buổi họp.) – Cô gái nhìn anh mĩm cười tự tin đáp
- Ừhm.
Sau cái gật đầu của anh, cả hai người hướng ra nhà để xe. Anh không muốn thông báo trước sự trở về của mình cho nên ngoài bạn gái ra, chẳng ai trong công ty biết anh trở về cả.
- At you for a long time, Sorry, I to pick you a little late, Street today crowded – Lúc nãy anh chờ lâu không? Xin lỗi, em đến rước anh hơi trễ. Đường hôm nay đông quá – Cô bạn gái choàng tay qua eo anh, đầu hơi tựa vai anh nói.

- Find something to eat before we go, airplane food is bad – (Chúng ta tìm cái gì ăn trước đi, đồ ăn trên máy bay thật là tệ.) – Anh lên tiếng đề nghị.
- OK.
Cả hai nhanh chóng đi vào xe và lái đi ra khỏi sân bay.
Việt Phương và Thảo cùng nhau đi ra ngoài đón xe buýt về nhà. Thảo không ngừng kể lể về chuyến đi chán ngắt của mình và không ngừng ca thán công ty bóc lột sức lao động của cô. Việt Phương chỉ có thể thở dài, im lặng nghe Thảo than vãn, cô bạn này, bắt đầu lên thành phố là không ngừng ca thán, bởi vì chẳng thể nào sánh được với nữ sinh thành phố. Trong khi Việt Phương lại thấy, nữ sinh thành phố ngoài những người có tiền, biết xoe xua trưng diện ra, còn khối nhà bình dị, thậm chí cuộc sống của họ còn vất vả hơn cuộc sống dưới quê cô nhiều.
Một chiếc xe chạy ngang qua họ, gương mặt người ngồi ghế lái phụ vô cùng quen thuộc, khiến Thảo ấp úng chỉ tay nói không rõ lời:

- Kia…kia có phải chị Việt tình hay không?
Việt Phương mới ngẩng đầu nhìn lên, chiếc xe đã chạy qua họ rồi, chỉ còn cái bóng phía sau mà thôi. Chiếc xe hơi đó thật sang trọng, nhìn màu sắc của nó thôi cũng biết là rất đắt tiền. Thảo thúc giục Việt Phương ngay lập tức:

- Mau mau gọi cho chị Việt Tình mau lên, bảo chị ấy quay lại đón chúng ta.
- Thôi đi. Đó đâu phải là xe của chị ấy, không thấy người khác chở chị ấy hay sao? Gọi điện bảo chị ấy quay lại, khiến chị ấy khó xử lắm. Chịu khó đi xe buýt đi – Việt Phương lắc đầu đáp, cô cũng không dám chắc người đó là Việt Tình, mà cho dù là Việt Tình, cô cũng không muốn gọi điện.

Từ lúc cô về quê, hai chị em càng lúc càng xa cách nhau hơn. Đến lớn, khi cô trở về nhà sống để đi học đại học thì Việt tình lại bắt đầu đi du học. Cho nên hai chị em chỉ thường đối đáp với nhau vài câu giống như xã giao, hoàn toàn khác chị em gái thông thường khác, chứ đừng nói là chị em gái sinh đôi có tâm linh với nhau.
Việt Tình quyết định về Việt Nam chứ không tiếp tục ở nước ngoài làm việc, thì Việt Phương chọn về quê dạy học.
Nói đến việc cô về quê dạy học, mẹ cô quả thật là giận vô cùng. Bà vốn không thích cô theo học mỹ thuật, muốn cô theo bên kinh tế, cuộc sống sau này mới khá được. Cũng may còn có ba cô, ông việt Tuyên ủng hộ cô, ông nói với mẹ cô:

- Con thích cái gì thì cứ để nó theo học cái đó. Bà ép con như vậy, sau này nó có vui với công việc của nó hay không? Vẽ tranh cũng tốt, không ai mua thì treo trong nhà. Cùng lắm sau này, bà kiếm cho nó tấm chồng tốt là được rồi. Chẳng phải dưới tay bà còn cả đám linh độc thân tài giỏi hay sao. Con gái chúng ta xinh đẹp như thế, bọn nó cầu còn không được nữa là.
Biết là kế hoãn binh của ba hòng xoa dịu mẹ, Việt phương cũng không phản bác gì về việc mẹ làm mai cho mình một anh chàng nào đó, cô chỉ gật gù công nhận lời ba cô đúng. Mẹ cô thấy vậy đành phải nhượng bộ cho cô thi vào trường mỹ thuật mà thôi.

Nhưng sau khi học xong, cô vội vàng xin về quê dạy. Cũng may, chú Nhân là hiệu phó trong trường tiểu học quê cô, nên việc xin vào cũng không khó khăn mấy.
Mẹ cô tất nhiên là nổi trận lôi đình, còn mắng ba cô lừa gạt bà, cũng may Việt Tình trở về, mẹ cô mới dịu lại. Trong mắt bà, đứa con gái lớn luôn là đứa con tài giỏi nhất, Việt Phương xem như là bất hạnh của bà. Việt Phương cũng không để ý thái độ của mẹ quá nhiều, cô cứ vô tư sống cuộc sống giản dị của một giáo viên mỹ thuật của mình.

Thảo muốn đến gặp Việt Tình, hy vọng việt Tình giúp cô công việc mới đỡ vất vả hơn, cho nên nằn nì Việt Phương đưa đến nhà. Cả hai đi xe buýt về nhà cô, sau đó đi bộ vào nhà một đoạn.
- Bà phải nói giúp tui nha, tui chán cái công việc này lắm rồi – Thảo cất giọng nài nỉ Việt Phương – Nếu tui mà có người chị tài giỏi như chị Việt tình, tui tự hào biết bao nhiêu. Vừa đi du học về, đã vào ngay công ty lớn làm việc, còn là chức vụ trợ lý giám đốc nữa chứ.
Việt phương thở dài, cô vừa giúp Thảo kéo va ly, vừa cầm chai nước suối mát lạnh của mình cất bước về nhà, thật muốn thoát khỏi đứa bạn ồn ào này.

Chiếc xe lúc nãy chở Việt Tình đi đang chạy ngược chiều với đường cô đi. Chiếc xe ngang tàng chạy với tốc độ cao dù rằng đường vắng người, nhưng đây là hẻm nhỏ chứ không là đường lộ, Việt Phương cảm thấy khỏ chịu vô cùng, cô bĩu môi mắng thầm trong bụng. Trong khi Thảo cố nhìn rõ người ngồi ghế lái bên trong.

Trước mặt họ là một vũng bùn không lớn lắm, Việt phương đang định nép vào phía mép đường để đi tránh vũng bùn kia thì chiếc xe lao nhanh qua khiến bùn bắn hết vào người cô và Thảo. Bất ngờ khiến Thảo la lên, Việt Phương quay đầu nhìn chiếc xe vẫn đang lao đi như không hề có chuyện gì xảy ra. Cô bực tức quăng mạnh cái chai nước khoáng dở dang trong tay mình về phía chiếc xe.
Từ nhỏ hay chơi mấy trò tạt lon, bắn chim, cho nên cô nhắm rất chuẩn, chai nước văng đúng ngay kính xe sau làm cái “bang”.
Chiếc xe lập tức dừng lại.

Thảo thấy chiếc xe dừng lại thì lo lắng nắm lấy tay của Việt Phương lay mạnh nói:
- Trời ơi, bà điên hay sao vậy. Nếu lỡ trầy xe bị bắt đền thì sao hả. Loại xe đát tiền này, màu sơn của nó cũng đắt lắm có biết hay không? Chỉ là văng chút xình thôi mà, về nhà tắm một cái là xong.
- Sợ gì chứ? Chỉ là một chai nước thôi mà. Đường nhỏ như thế, anh ta dám ngang nhiên chạy xe đi vào. Làm văng xình lên người người ta, mà còn bỏ chạy luôn, chẳng khác nào phường lưu manh trộm cướp cả – Việt Phương ngang bướng cãi lại, cô quay mặt nhìn chiếc xe đang dừng lại kia, hất đầu tỏ vẻ thách thứ chủ nhân chiếc xe lùi lại bắt đền.
Jony dừng xe lại , lòng có chút bực mình khi bị văng một vật gì đó lên xe. Anh định lùi xe lại bước xuống nói chuyện phải quấy với mấy cái kẻ kia, nhưng nhìn thấy bộ dạng bùn đất dính đầy cùng với cái hất đầu thách thức của Việt Phương. Jony cũng hiểu, anh đã vô tình chạy làm văng xình lên người cô, khiến cô nổi giận mà chọi gì đó lên xe anh. Anh cũng nhận ra cô là cô gái vừa gặp khi nãy ở sân bay, nhìn vẻ mặt thú vị của cô, Jony khẽ cười. Anh lắc đầu rồi cho xe chạy đi tiếp.
- Phù…may quá – Thảo mừng rỡ vuốt ngực reo lên.
- Đi thôi – Việt Phương khinh khỉnh cười nhạt kéo vali đi về hướng nhà mình.
Vừa vào đến nhà, Việt Phương đã nhìn thấy mẹ mình, cô đang lên tiếng chào mẹ thì đã thấy bà nhíu mày kêu lên:
- Sao hai đứa lại ra nông nổi này chứ.
- Dạ không có gì , bị văng trúng mà thôi – Việt Phương đáp hờ hững trong khi Thảo vội vàng chào hỏi ba mẹ cô.
- Đi tắm đi, bẩn quá đi mất – Việt Tình từ trên lầu đi xuống, cô đã thay một chiếc váy nhẹ mặc ở nhà, nhìn Thảo Và Việt Phương khinh miệt nói.
- Là do…. – Thảo định nói là do bạn trai của chị làm văn sình lên người họ, nhưng Việt Phương đã cắt ngang lời Thảo.
- Đi tắm nhanh lên, rít khó chịu quá.
Việt Phương chẳng buồn nhìn Việt Tình một cái, nói thật thì, cô vẫn còn giận Việt Tình vì những chuyện năm xưa. Lại nghe cái giọng nói hách dịch của Việt Tình lúc này quả thật thấy khó nghe vô cùng.
Tắm xong, cả hai cùng ngồi vào bàn ăn cơm với gia đình. Thảo hí hửng chọn ghế ngồi gần Việt Tình vì cô muốn trao đổi xin xỏ việc làm với Việt Tình, còn Việt Phương, cô thích ngồi gần ba nhiều hơn. Cảm giác được ba lo lắng, hỏi han thật ấm áp.
Cuối cùng thì Thảo cũng thành công trong việc nhờ Việt Tình cho mình một công việc trong công ty.
- Không thành vấn đề, là chỗ chị em, chị sẽ tìm cho em một công việc nhàn hạ một chút – Việt Tình tỏ vẻ đắc ý đáp.
- Em cám ơn chị nhiều lắm ạ – Thảo vui mừng reo lên.
- Để lúc nào, chị soạn ra tặng cho em mấy bộ quần áo thích hợp để mặc đi làm – Việt Tình có lòng tốt nói với Thảo.
Thảo gật gù liên tục, cám ơn rối rít, nhìn Việt Tình như thể cha mẹ tái sinh. Việt Phương chẳng thích chút nào hết.
- Chị có mấy bộ quần áo mới, lát nữa em xem có vừa không – Việt Tình ngẩng đầu nhìn Việt Phương bảo.
Việt Phương khẽ cười thầm trong bụng, xem ra làm em gái vẫn tốt hơn là người dưng nước lã như Thảo. Cô thì mặc quần áo mới, còn Thảo thì mặc những bộ quần áo đã thải ra của Việt Tình. Thật tình thì, nếu Thảo mặc những bộ đồ của Việt Tình mà đến công ty Việt Tình làm thì chỉ tổ làm trò cười cho thiên hạ mà thôi, mặc lại đô cũ của Việt Tình, người tinh mắt sẽ nhận ra mà thôi. Cô thật không biết phải nói thế nào với Thảo cả. Cô thở dài thúc giục:
- Ăn nhanh lên, chúng ta còn tranh thủ đem đồ đạc về phòng bà xong rồi thì về quê luôn.
- Chờ chút nữa đi, trời còn nắng quá, đi bộ dưới trời nắng không chịu nổi – Thảo than thở nghĩ đến cái cảnh đi bộ thật là mệt chết được.
- Đi bộ, Thế xe con đâu ? – Mẹ Việt Phương nhíu mày nhìn con gái hỏi.
Việt Phương vốn chuẩn bị sẵn rồi, cô bình thản đáp:
- Nó hư rồi ạ, con gửi chỗ bạn. Lát nữa con đưa Thảo về nhà thì đi lấy luôn.
Việt Phương vốn sợ ba mẹ sẽ giữ mình lại nhà, dù đây là nhà cô, nhưng cô chưa từng có cảm giác đây là nhà mình, Ngôi nhà lầu khang trang rất rộng rãi, biết bao nhiêu người mong muốn được một căn nhà như thế. Nhưng Việt Phương chị thích ngôi nhà tường giản dị bình thường dưới quê mà thôi. Cuối tuần cô hay lên thăm ba mẹ, nhưng chưa bao giờ cô muốn ngủ lại đây. Lần này cũng vậy.
Cô đi xe lên thành phố thăm ba mẹ, cô nghe ba mẹ có bảo cô ngủ lại một đêm , mai hãy về, nhưng cô hay lạ giường, không thích nằm giường khác. Sợ ba mẹ giận, cho nên khi đi rước Thảo, cô đã đem xe đi gửi ở chỗ khác. Cô vốn biết tính Thảo, hay muốn gặp chị Việt Tình hỏi này hỏi nọ, cho nên cất xe trước khi về đây. Có như vậy, cô mới có cớ đi lấy xe rồi chạy thẳng về quê luôn.
Ba mẹ Việt Phương nghe vậy, cũng không miễn cưỡng con gái nữa.

Jony chạy xe đến một chỗ hẹn, trên xe anh có một bản đồ đường đi, cho nên lâu rồi không về nước, nhưng đường phố vẫn không làm khó được anh. Vừa đến đã thấy anh bạn của mình đang chờ sẵn.
- Chìa khóa xe của cậu – Jony quẳng chìa khóa lên tay chàng trai kia.
- Loại xe này được chứ?
- Mình không thích mẫu này lắm, chọn kiểu xe khác đi – Jony lắc đầu đáp – Ghế của nó thấp quá .
- Ok, mình sẽ tìm xem có xe nào thích hợp với cậu – Huy Tuấn gật đầu đáp.
- Chở mình đến siêu thị đi, mình muốn mua một số đồ dùng sinh hoạt – Jony khẽ yêu cầu.
Ở một góc nào đó.
- Trước khi về, tụi mình ghé qua siêu thị mua ít đồ đi ha – thảo nhìn Việt Phương nằn nỉ mãi mới .
Việt Phương gật đầu đồng ý.

sex asian - phimxex - phimxxx

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ

The Soda Pop