XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Kẻ thù không đội trời chung - trang 4

Chương 13

- Hả???????? cái gì, làm toán hả?????????/ thui thui thầy! bữa nay chưa chuẩn bị tinh thần, bữa khác đêy!

- Đùa với tôi đấy à???????/ nhanh lên! Hay muốn ăn trứng ngống

- Hix! Làm thì làm sợ gì!

Hắn bước lên bảng, liếc ông thầy mội cái… nháng lửa. ông chỉ cười gian…

Mười phút…hai mươi phút…bốn mươi phút…

- trời ơi có một bài toán mà làm cả tiếng đồng hồ không ra! Về chỗ, ăn một cây 0.

- Hừ! trứng đà điểu ta đây còn chưa sợ nói gì cây 0

- Hoàng, nói gì hả??????? cho ăn cây 0 thứ hai!

- Hả????? cái gì? Hai con 0 rùi hả?????

Nó ngồi cạnh cười nham nhở. Đúng là nó rất vui khi hắn được ăn trứng ngỗng.

- Kim, cười gì hả???????/ lên làm bai này cho tui! Em mà làm sai thì em cũng ăn cây 0 như Hoàng! Ngồi đó mà cười.

Ông thầy chơi ác, cho nó cái đề khó ơi là khó, cái này trình độ đại học chưa chắc giải ra nói gì học đại như nó. “hix hix, cái này ổng trả thù cái vụ hum bữa nà! Thù dai quá!” ông thầy khoái chí nhìn nó cười hoài, ổng cho cái đề này có trời mới giải nổi. “con nhóc này! Kì này cưng tiu rùi! Dám cốc đầu mình! Nhìn nhóc nhăn nhó thú vị quá!! há há”

- Bài nì sao mà làm?

- Thầy cho bài gì mà đọc đề chả hỉu gì hết!

- Kì này Kim hội trưởng ăn trứng ngỗng oỳ tụi bây ơi!

Cả lớp cứ xôn xao..

Nó nhìn bài toán, rùi nhìn ông thầy! cuối cũng chất xám của nó cũng hoạt động hết công suất!

Rẹt…rẹt…rẹt…xột…xột… một phút seo…

- Xong!

Nó bước xuống lớp trước ánh mắt hâm mộ của cả lớp, Khánh khẽ mỉm cười, Vân trố mắt ngạc nhiên, còn hắn thì hai mắt hình chữ O to đùng

- Wao! Cô khùng zậy mà thông minh ghê nhỉ??

- Khùng nè! – nó cú đầu hắn một cái, nhưng chợt nhớ lại hum qua, nó nhìn hắn… – sao hok đánh trả?

- …cô là con gái mà, ai lại đánh con gái! – hắn trả lời, sao bi giờ hắn nghiêm túc thế?

- Hai đứa kia???????? Làm nhảm gì đó!

- Cái ông anh khốn kíp! – hắn rủa, nhỏ lắm, chỉ hắn nghe được hà

Giờ về… nó thu dọn cặp sách…

- Này! Chìu nay đến nhà tui… bữa nay tui coá hứng học! – hắn nói nhưng nhìn chỗ khác

- Hok rảnh. Chìu nay tui bận đi ăn kem với bạn! bữa khác!

- Cái gì hả?????? cô dám bỏ trách nhiệm của mình mà đi chơi à????

- Thầy đâu có bắt tui phải học với ông suốt! một tuần bốn ngày là quá đủ!

- Hừ! làm ơn đi! Hum nay tui sẽ học chăm chỉ, hok phá nữa… đi… mà đi zới đứa nào zậy hả?????? – tự nhiên nổi máu…ghen

- Với tui! – Khánh ở đâu lù lù bước ra.

Hắn nhìn hai đứa nó với ánh mắt… hận thù rùi bước thẳng, chả thèm nhìn lại nữa.

Hình như có một bàn tay với móng nhọn bóp thắt tim hắn, đau…

Nó nhìn hắn bước đi, tự nhiên thấy xót xót. Hắn nói bữa nay sẽ học hành đàng hoàng… nghe cũng tội tội đó chứ.

Một giờ ba mươi phút trước của một quán kem… Khánh và Vân đã chờ sẵn ở đó (có cả Vân đi nữa đấy nhá). Nó bước vào, nhìn hai người kia, mỉm cười sượng sượng…

- Xin lỗi hai người nha! Chắc tui hok ăn chung hai người được quá! hai người ăn vui vẻ há!

- Sao zậy? cậu có việc gì à?

- Hok! Chỉ là tớ mún đến nhà thằng ôn đó kèm hắn thui! Dù gì thì hắn cũng hứa là học hành chăm chỉ… tớ mún hắn học hành tốt hơn…chỉ có cách đó tớ mí thoát khỏi hắn sớm…

- Uk zậy mày đi đi! Bye há!!

Vân trông có vẻ vui lắm, nó cười gian nhìn con nhỏ, ánh mắt như mún nói “hehe! Tao tạo cơ hội cho mày đấy! ráng mà nắm lấy! nhớ trả ơn tao nha mậy!” Vân cũng nhìn nó đáp lại “hihi! Cám ơn mày nha! Mà…mày cứ đứng đó sao tao tâm sự? biến dùm con đi bà nội!!!!!!”

Nó sau kho đọc xong những ngôn từ dễ thương trong mắt con bạn, liền úm ba la hồ biến! Khánh nhìn theo bóng dáng mảnh mai của nó, cậu có cảm giác mình sắp mất một thứ gì đấy! rất quan trọng… là nó!!!

Nó nhấn chuông (công việc hằng ngày), sau đó bước vào, nở một nụ cười thật tươi với mí người giúp việc. nhưng vừa đến phòng hắn, nó đã thay đổi nét mặt đáng sợ hắn ra…

Hắn cứ ngỡ nó hok đến, trong lòng tức ách ách

- Hừ! đi chơi với tên đó à! đáng ghét! Sao mà tuỳ tiện thế hok bít! Dám đi chơi với trai cơ chứ! Cái con tâm thần! – rồi hắn đơ mặt ra – ủa? sao mình lại nghĩ nhìu về con nhỏ đó thế hok bít! Hứ! nó điên khùng xấu xí dữ dằn nói túm lại là khó ưa! Sao mình phải nghĩ nhìu về nó chứ???? saxxxx! Sao zậy trời! cái đầu này! Ta chặt mi xuống đem hấp chao bây giờ! Có thui không? Sao cứ nghĩ về con đó chứ! AAAAAAAAAAAAAAAA

Hắn bực quá hét ầm lên, làm căn biệt thự chấn động dữ dội (hơi quá hehe)

Nhiu đó thui cũng chưa làm hắn hả giận! hắn cứ nghĩ hok bít sao nó lại đi chơi với Khánh chứ? Chả lẽ nó và Khánh…

- AAAAAAAA – lại la nữa, nhưng không đơn thuần là la! Hắn đang điên lên! Đúng là hắn bi giờ đang điên lên với mí cái ý nghĩ tào lao trong đầu.

Không có ai cho hắn trút giận cả! níu ở đây có ông về sĩ hay quản gia thì tốt biết mấy, hắn sẽ cho bọn họ nhừ như cháo! Cứ mỗi lần tức giận chuyện gì thì hắn lại “xuất chưởng” vào người gần hắn nhất (tất nhiên trừ cha mẹ hắn ra). Bi giờ hok coá ai, làm sao xả sì-trét đêy? Vạy là hắn chơi chiêu “phá nát thần công” đập bàn đập ghế ầm ầm, mấy cái tủ vô tội hắn cũng hôk tha! Tất cả bây giờ như một bãi chiến trường…

Nó đi gần tới phòng tự nhiên nghe hắn hét lên rùi nghe… rầm…rầm… “đập hết…AAAAA… biến hết đi…” bụp…rộp…bộp…rầm…

Hoảng quá nó chạy vào, tưởng có thík khách ám sát thíu gia. Nó mở cửa, hai mắt tối sầm lại… không tưởng tượng nổi căn phòng này hum quá nó vừa ở. Tất cả đều lộn xộn và sức mẻ tùm lum. Hắn ngồi đấy, giữa đống hỗn tạp, lưng dựa vào tường… ánh mắt nhìn vào khoảng không vô hồn… thật sự nó không tin vào mắt mình nữa… hắn không giống như thường ngày chút nào…mà giống như lần trước hắn cứu nó… mạnh mẽ, nóng nảy… và điên cuồng… nó thấy sợ…

- Sao…sao lại…như thế…này? – nó không nói nên lời

Hắn giật mình đưa mắt nhìn lên người vừa nói chuyện… mắt ánh lên niềm vui nhưng chỉ trong 2 giây! Hắn đứng vụt dậy, nắm tay nó kéo ra khỏi bãi chiến trường kia… và…

Hắn đi nhanh lắm, quên là mình đang nắm tay nó hay sao ấy! con nhỏ tuy hok lùn nhưng chân cũng đâu dài bằng hắn, vậy là hắn bước một bước, nó phải chạy mí bước mới kịp.

- Này… cho… cho… tui thở…mệt quá… – nó hổn hển

Hắn bỏ tay nó ra. Bây giờ nó mới bít là mình đang ở đâu! Hắn lôi nó đến sân sau của biệt thự. ở đây thật lạ và độc đáo, một con đường sỏi trắng với hàng cây to lớn hai bên và xa xa có một vài tảng đá to đùng. Trông có vẻ cổ kính nhưng rất đẹp… nó trố mắt ngắm cảnh một hồi rùi mới nhớ ra sự có mặt của hắn. nó nhìn hắn… hắn đang quay mặt ra ngoài…(chắc là để hạ hoả ấy mà!)

- Này!…cái phòng hồi nãy… tại sao lại… – nó ngập ngừng, chưa bao giờ nói chuyện với hắn mà nó ngập ngừng như thế cả

- Tui đập đấy! sao nào? – hắn vẫn hok quay đầu lại

- Hừ! điên à? tự nhiên phá nát căn phòng đẹp đẽ…

- Cô nói đi chơi với tên đó mà? Sao giờ lại ở đây? – hắn hỏi, giọng trở nên lạnh lùng hơn cả Khánh

- Chẳng phải mấy người nói hum nay coá hứng học sao? Tui đã phải bỏ lỡ cuộc hẹn vui vẻ đấy để đến đây đấy! hừ! không bít kiếp trước tui có mắt nợ anh hok mà kíp này tui phải tốn công tốn sức thế hok bít!

- Cô hối hận à?

- Hok! Chỉ tại chán quá thui! Mà thui! Zô học! – nó nói rùi bước đi. Hắn đột nhiên quay qua, nắm tay nó lại

- Làm gì zậy? buông ra! Tự tui bít đường đi mà! – nó cố giằn tay ra khỏi hắn

- Tại sao cô phải bỏ cuộc hẹn đáng iu lãn mạn đó mà đến đây? Chả phải cô thik tên đó lắm sao? Sao lại đến đây, đáng lẽ ra giờ này cô phải bên cạnh hắn ta mà cười nói ngập chìm trong hạnh phúc đấy chứ? Cô hok cần phải phí công phí sức vì tui nữa đâu! Níu cô mún thì tui sẽ iu cầu đổi nhóm! – hắn nói một lèo làm nó chả hỉu gì cả

Sao hắn lại nói thế nhỉ? Chắc tại vì bực quá. đáng lẽ ra khi nó đến thì lữa trong hắn rụi hết rùi, nhưng khi nghe nó nhắc đến “cuộc hẹn vui vẻ” của nó với Khánh thì hắn lại điên lên. Hắn sao vậy nhỉ? Nó thì ngớ ra, hai con mắt to đen chớp chớp, não nó đang hoạt động hết công suất, nơ ron thần kinh chạy từa lưa mà vẫn chả hỉu hắn mún nói gì.

- Thui! Tui chả mún đôi co với anh! Vào học đi! Dù gì thì tui cũng sẽ giúp thành tích học tập của anh khá hơn…đó là nhiệm vụ của tui.

- Nhiệm vụ…nhiệm vụ… lúc nào cô cũng nhiệm vụ… cô chả biết cái cốc khô gì khác ngoài nhiệm vụ sao????

- Ê! Đừng thấy tui nhịn rùi làm tới nha! Nãy giờ tui cố gắn kìm chế lắm đấy! – nó gằn lên. Thực sự nó đang rất bực mình

- Cô mún nói gì thì cứ nói! Chả cần gì phải gượng ép hay nhường nhịn cả

- Được! zậy thì tui nói! Thực ra thì tui bực lắm đây!!! Tui thật sự bực lắm đấy! vì anh mà tui phải bỏ cả việc nhà và việc làm thêm!!!!!! anh nghĩ mình là cái gì hả????? chả lo học hành mà suốt ngày cứ chọc phá người khác! Anh tưởng mình ngon lắm à?????? anh có cha có mẹ, giàu có sung sướng không ai bằng! vậy mà ngay cả việc nghe lời thui mà cũng làm hok được!!! anh thử nhìn xung quanh đi! Có bít bao người ao ước được như anh! Họ nghèo khó tàn tật nhưng lúc nào cũng bít vươn lên! còn anh thì đầy đủ!!! Vô cũng đầy đủ!!! Zậy mà chả làm cái cốc khô gì cho ra hồn!!!!! anh chỉ bít làm cho cha mẹ mình khổ, cho người thân mình phải lo, lại còn gây khó khăn cho người khác nữa! anh có bít chỉ vì anh mà bít bao người gặp rắc rối không? Tại sao anh không thử làm người đàng hoàng một chút hả??? anh thử chăm học một chút xem có chết ai hok????????

Nó nạt vào mặt hắn… đúng hơn là mắng thẳng vào mặt hắn. sau bài diễn thuyết hùng hồn đó nó… đuối! vặn hết volum, sử dụng gần hết calo dự trữ lun còn gì.

- Cô xem thường tui tới như thế à???? – hắn hỏi, ánh mắt chả mấy thân thiện

- Uk đấy!!!!!!!!!! tui xem thường anh đấy!!!!! anh có làm cái gì ra hồn đâu mà tui phải tôn trọng hả?????????

- Hừ! – hắn cười bùn – thui được, tui sẽ cho cô thấy tui làm được những gì! Học à? dễ ợt, chả khó khăn gì cả, chỉ là có hứng hay không thui! Cô cứ chờ xem!

- Được! – nó nhướng mắt lên – tui sẽ chống mắt lên coi anh làm được gì!

- Ok! Chờ đó! Nhưng cô không được bỏ nhiệm vụ dạy thêm của mình đấy! cô mà trốn tránh trách nhiệm thì chết zới tui! Còn nữa, khi nào tui mún học thì cô phải đến ngay và không được vắng mặt chỉ vì một cuộc hẹn hay bất cứ lí do nào khác. Và… – hắn nhìn nó gian chưa từng coá, làm nó run – níu tui học hành tiến bộ thì cô phải thưởng đấy nhá!

- Cái gì hả? học cho mấy người chứ cho tui ha mà thưởng!!!!!!!

- Hok bít! Miễn bàn cãi. Hehe! Tui mà đạt kết quả tốt thì cô phải làm oshin cho tui một ngày!

- Quá đáng! Anh là cái gì hả??? đừng có mà áp đặt người khác! Tui hok phải người giúp việc của anh, mà anh cũng chả phải chủ của tui! Hỉu chưa?????

- Không bít! Hỉu sao thì hỉu! nhưng tui nói rùi đấy! cô mà làm sai thì hok yên với tui đâu! – hắn bước zô nhà và hok quên ném lại ánh mắt đe doạ cho nó

Nó cũng lầm bầm nguyền rủa thằng ôn đó! “cái thứ khó ưa! Đúng là chả khi nào làm cho người ta dễ chịu cả. lúc nào cũng làm mình nỗi cơn thịnh nộ! hừ! kỉu này chắc bị nổi mụn chết quá!” (nóng quá mừ)

Vậy là kể từ hum đó, hắn học hành chăm chỉ hẳn ra. Tuy không quậy phá nhưng cũng không hẳn là hoàn toàn… bình yên. Đôi khi hắn cũng làm nó tức điên lên đấy chứ!

- Này! Tâm thần, cô mệt hok? – nó đang học bài, tự nhiên hắn khìu

- Làm bài đi! Nhìu chuyện quá! làm hok xong 10 bài tập đó thì chết với tui! Hắn xìu… mất hứng.

Lát sau

- Ê! Tâm thần, đi dạo hok?

- Trời ơi! Tui nó là làm bài đi nha!

Chút xíu nữa…

- Wee! Đi chơi chút đi… ở đây hoài chán quá

- YAAAAA cái thằng kia!!!!!!!!! Mi có làm bài hok hả????? ta đang bận học bài đấy nhá!!! Sao cứ kiếm chuyện cho ta nổi xung thiên hoài zậy hả?????

- Her her! Cúi cùng cũng nỗi giận rùi! Ôi trời ơi! Đúng là con điên nổi khùng lên khác xa người bình thường mà. Hahaha

Vậy là máu từ tim dâng lên ngực => cổ =>đầu => có khói bốc lên cao…

- TA ĐÃ BẢO LÀ ĐỂ CHO TA YÊN, CÓ NGHE HOK HẢ??????

Vậy là nó rượt hắn chạy vèo vèo, mấy cô giúp việc trố mắt ra nhìn… lạ quá. bít tại sao lạ hem? Từ trước tới giờ tuy nói là hắn nhõng nhẽo… trẻ con nhưng chỉ đối với cha mẹ hắn thui! Còn với mọi người xung quanh thì… “nhìn cái gì hả? móc mắt người bây giờ!” – rất là hóng hách, kiu ngạo… nhất là với mí người ở, hở môt chút là đuổi việc, hở một chút là đem người ta ra… uýnh tơi tả (xả stressss í mà), ai cũng… ngán hắn, chả ai dám làm hắn phật lòng chuyện gì cả. vậy mà hắn lại thay đổi khi xuất hiện con bé lạ hoắc nghèo xác nghèo xơ…(nghèo xơ nghèo xác, nghèo nát xương mông, nghèo hok gạo nấu… cái nì zô ziêng nè!). bây giờ hắn cười nhiều hơn lúc trước, đôi úc chín chắn hơn, và khi có nó thì hắn cũng dễ tính hơn… chả cáu gắt hay bắt nạt ai cả (tại… hắn mà bắt nạt ai thì một lát nó bắt nạt hắn lại).

Chương 14

Hum nay sinh hoạt lớp! ông thầy bước vô với khuôn mặt… rạng rỡ nắng mai làm mí đứa con gái…(tự hỉu đi hén)

- Thầy thông báo cho mí em tin mừng, thành tích học tập của lớp ta tiến bộ rất tốt! sau kết quả thi học kì I, thầy đã có bảng điểm và thứ hạng, Hà, em đọc cho mấy bạn nghe.

- Dạ! – Hà hí hửng chạy như bay lên bên cạnh ông thầy

- Em…em xích ra, mà thui em về chỗ đọc đi

Bắt đầu! chờ nhé…

- hạng nhất… bạn Khánh – chả có gì thay đổi

- hạng nhì… ủa, sao có ba người hạng nhì zữ zậy ta? – Hà trố mắt dán vào bảng điểm

- cái gì? Ba hạng nhì à? ai zậy? ai mà có thể sánh zới bà Kim, bà Vân zậy?

cả lớp…xì xầm…xì xầm…

- hạng nhì là bạn Kim, bạn Vân và… – Hà ngập ngừng – không thể nào! Mình có bị cận hok chời! sao có thể chứ?

- Trời ơi bà làm ơn đọc lẹ coi! Lảm nhảm hoài, nôn gần chết nè!

- Đồng hạng nhì là…là… Hoàng! Dương Đông Hoàng

- CÁI GÌ??????????? – cả lớp ngạc nhiên, nhưng ngạc nhiên nhất là nó!

Coá nhầm hok zậy chời! hắn mà ngang hạng với nó á??? Nó vẫn kèm hắn học, thấy sức học hắn có tăng nhưng chỉ chít xíu hà! Sao lại có thể…

- Hô hô hô!(lại là giọng cười ông già noen) Ngạc nhiên lắm à? kì này cô chết rùi tâm thần ui! Hehe

Nó chợt nhớ tới lời hứa… ôi! Vậy là tiu! Đời nó coi như tàn… tự nhiên hắn học giỏi thì nó phải làm osin, vô lí hok chứ?

- Trưa nay cô phải đến nhà tui! Một giờ mười lăm phút, hok được trễ nữa giây! Hỉu chưa?

- Axx! Bịnh hoạn, tại sao tui lại phải đến chứ! Anh lấy quyền gì mà ép tui hả?

- Quyền gì cũng được. tui hok bít! Lúc trước cô đồng ý rùi! Bi giờ nút lời à? mún tui la làng lên là Kim hội trưởng là người thất hứa… hok giữ chữ tín…uhm…uhm…oá…oẹ… – chưa hắn la lên là nó bụm miệng hắn lại rùi! Cả lớp ai cũng nhìn khi nghe hắn cứ…uhm…oe…oa hok nói thành lời

- Đến thì đến! tụi sợ anh à – nó bấy giờ mí tha cho cái miệng của hắn

- Her her – cười đểu – nói rùi đấy nhá! Cô mà hok tới là chết với tui! – hắn đe doạ.

- Hừ!

Giờ về nó xách cặp zọt cái zèo, hok nghe hắn nói nhảm nữa. nó cứ suy nghĩ mãi, hok hỉu sao hắn lại học giỏi lên đột ngột như thế… hồi bữa thi học kì còn nghe hắn than thở đề khó vậy mà điểm môn nào cũng cao chót vót! Hok tin nỗi nữa… hắn đấy sao? Cái thằng lười biếng đấy sao? Vậy mà nó cứ tưởng đầu óc của hắn toàn là đậu hủ…

Một giờ rưỡi… tại nhà hắn…

- Axxxxxxxxx! Cái con diên kia sao bây giờ chưa tới zậy trời!!!!!! tức chết quá!!!! tâm thần! cô mà hok đến thì hok xong zới tui đâu!!!!!!! Quản gia đâu!!!!!!!! Kiu người đến nhà con đó bắt nó đến đây cho tui!!!!!!!!!!! – hắn hét lên

- Thíu gia… con người ta mà đâu phải mún bắt là bắt… ở tù như chơi…

- Axxxxxxxx! Ta kiu đi là đi ngay! Lắm lời ta đuổi cả lũ bay giờ!!!!! Làm bất cứ mọi thủ đoạn phải đem được con đó về đây cho ta!!!!! Con khùng đáng chết!!!!!!!!! dám thất hứa!!!!!!!!!!! – hắn lại hét lên! Ôi thụi nghiệp ông quản gia với mí bà giúp việc quá…

Nó đứng đằng sau cánh cửa, nghe hết! cánh cửa mở ra cái rầm! hắn thấy nó thì… hết hồn… sợ sệt… lo lắng… => teo! Ngồi yên hok nhúc nhích!

- Nói gì nói lại coi – nó gằn lên, mí người kia bít điều… biến hết.

- Uhm… tui… có nói gì đâu! MÀ TẠI SAO CÔ TỚI TRỄ HẢ????? CÔ BÍT CÔ TRỄ BAO NHIU GIÂY RÙI HOK??????/

Ban đầu hắn hơi dè dặt nhưng khi nhớ đến nó tới trễ thì hắn sôi gan lên

- Kẹt xe chứ bộ!!!!!!!

- Đi bộ mà kẹt xe à!

- Đi bộ thì hok kẹt xe được sao???? – nó cãi lại

- Cô… cô nói ngang quá! ai cãi cho lại! mà osin kiủ gì mà bắt chủ chờ cả buổi vậy hả????????? – hắn cũng hok vừa

- Ê ê! Tui hok phải là osin, hỉu chưa!!!!!!!!!! Mà coá ai bắt mí người đợi đâu???????

- Hừ! cãi với cô tốn calo! Chả ra làm sao cả!!!!!!!!!! mà thui! Đi!

- Huh? Đi đâu?

- Đi thì bít! Sao mà nhìu chuyện quá zậy?

- Nhìu chuyện gì???????? Tui phải bít mình đi đâu thì mới quyết định có đi hay hok chứ!!!!!!!!!!

- Ai cho cô quyết định??????????? Hum nay cô chỉ việc ngoan ngoãn nghe lời thui! Hỉu chưa????????????

- Hừ! quá đáng! – nó nhăn nhó bước ra…

Nó đứng lóng ngóng ở cửa chờ hắn… “làm gì mà lâu zữ zậy chờ!!!”. Mười lăm phút sao hắn bước ra…

- Sao hok chết trong đó lun đi! Ra đây làm gì????????? – nó tức điên lên, đúng lag hok có chút xíu kiên nhẫn nào cả.

- Hừ! tui chết cho cô mừng à! đại thíu gia ta tốt số, ít nhất cũng 90 tủi mí theo ông theo bà! Cô nên thất vọng đi!

Nó liếc xéo hắn, khinh miệt trước nụ cười nữa miệng đểu cán của hắn

- Bây giờ ra đấy đứng thế này à???????? rảnh quá há!!!!!!! – hai tay nó chôngd hông, nhìn tức cười hết sức.

Hắn không đáp lời nó mà quay vô trong, hét hết công suất

- Cái ông kia!!!!!!!!! Chết lun rồi à??????????? có chạy xe ra hay hok thì bảo???? hay ông mún về quê dưỡng già hả??????????

Tức thì một chiếc bốn bánh mui trần đỏ chói xuất hiện… ông tài xế nở nụ cười gian tà chưa từng coá…

- Dạ…thíu gia thông cảm, tại tui mắc lau lại mí cái bánh…

- Biến ra! Không được đụng gì đến chiếc xe của tui!

Hắn không chờ ông tài xế hành động mà nhảy phốc lên xe… tiễn ổng xuống đất

- Oái… thíu gia nhẹ tay thui….

- Hừ! lề mề! – rùi hắn quay sang nó – có lên hok hả???????

- Đi… đi xe này sao? – nó nhăn nhó

- Hok đi xe này thì đi xe nào! Hay cô mún tui kiu xe lu thì cô mới chịu đi!

- Hừ! tưởng mình ngon lắm à! – nó lầm bầm nhưng cũng bước lên xe…

Chiếc xe lướt im ru trên đường. phải nói là hắn đang rất phấn khởi… nó ngồi tựa ngắm cảnh đường phố mà thấy lạ! đây là lần đầu nó đi chiếc xe sang trọng này đấy! mà lại còn đi chung với một tên mà đối với nó là không ưa chỗ nào được.

- Cô làm gì mà im ru zậy? bịnh à?

- Bịnh cái đầu ông! Mà bây giờ đi đâu zậy hả?????

- Hzzzzz! Cũng tuỳ hứng, đại thíu gia ta thik đi đâu thì đi! Hok cần phải hỏi! osin mà nhìu chuyện quá!!!!!!!

Lâp tức nó phóng cho hắn ánh nhìn viên đạn. tự nhiên chiếc xe quẹo phải rùi thắng lại, làm nó mém đập đầu. nó nhìn lên, chỗ này quen quá… A! cái shóp thời trang mà kì trước hắn dắt nó tới.

Hắn bước xuống xe tự lúc nào, thấy nó cứ ngồi ngớ ra, hắn liền mở cửa, nắm tay lôi nó ra!

- Oái từ từ… tui té sao????????/

- Hừ! ai mượn cứ ngồi như trời trồng chi? Lẹ lên! Hai giờ rùi!

Hắn kéo nó vào trong shóp, lựa lựa mấy bộ đồ. “A! đây rùi! Cái vày này!” hắn ném cho nó, theo phản xạ tự nhiên… nó chụp… nhìn hắn hok hỉu

- Này! Tui đã nói là anh mún mua đồ cho mí con bồ thì kiu họ đến! tui hok thử! Sao mà cứ bắt tui thử mí cái quỷ này hả??????????

- Tui kiu cô mặc chứ hok phải thử! Lẹ đi!

- Cái gì??????? Mặc? anh khùng à! tự nhiên kiu tui mặc cái thứ này?

- Nhanh đêy! Tui cho cô ba mươi gây đấy nhá!!!!!!!!!!!

Nó tức giận nhưng cũng đành bước zô phòng thay đồ, hum nay hắn có quyền mà…hix hix

Hắn cứ đi tới đi lui như gà mắc đẻ. Nó bước ra… vẫn y như lần trước… hắn đứng hình…

- khó coi lắm à? thui… tui thay ra nha… – nó sượng sượng

- không sao! Cô thì mặc cái gì mà chả… xấu! có thay cũng vậy hà!

Trời ơi không khi nào hắn nói một câu dễ nghe hết nhỉ? Lúc nào cũng làm dây thần kinh điên của nó căng lên. Nhưng hum nay phải nhịn… phải nhịn… chỉ hum nay thui…

Hắn lại lôi nó đến quầy giày dép nà! Lựa cho nó một đôi cao ơi là cao…

- Không! Không mang cái này!

- Mang đi!

- Không!

- Bảo là mang đi mà! Nghe hok hả?

- Hôk là hok!

Thấy có đấu lí với nó cũng vô ích, hắn lền thể hiện… bãn lĩnh đàn ông của mình…hắn bế thốc nó qua đặt lên ghế, mặc cho nó giãy nãy như ai giết nó không bằng. nhanh như chớp… đôi chân nó bị xỏ vô hai chiếc cao gót cực xinh… hắn tự tay làm đấy nhá!

- Axxxxxx! Quá đáng. Hix hix cao thế này sao mà đi.

- Thì đi từ từ, cho cô khỏi chạy nhảy như con điên!

Rùi hắn lại lôi nó ra xe… đương nhiên là sau khi tính tiền rùi.

- Đi đâu nữa zậy? mà tại sao tui phải ăn mặc như thế này chứ?

- Tui thik! Được hem? mà đi đâu thì chừng nào tới thì bít! Tui nhắc lại một lần nữa! nhiệm vụ của cô hum nay là ngoan ngoãn ngồi yên, miễn ý kiến! nghe rõ chưa???????

Nó tức lắm mà chả nói được câu nào. Qua bữa nay thì hắn chết!

Oh! Coá ai bít hắn dẫn nó đi đâu hem? đi zô một hiệu cắt tóc đồ sộ. hắn ấn nó ngồi xuống ghế rùi xì xầm to nhỏ với nhân viên tạo mẫu tóc…

- Làm tóc cho cô ấy! phải đẹp đấy! à mà make up một tí! Ông mà làm không xong thì tui cho ông dẹp tiệm đó!

Nó ngồi đó nhăn nhó, nhìn hắn bằng ánh mắt mún… bóp cổ hắn. hắn chỉ cười huề

- Cô ngồi yên đi, nhúc nhích là ông ta hớt đầu đinh lun bi giờ. Há há, mà biết đâu ổng lỡ cạo trọc lun cũng hok chừng!

Ông nhà tạo mẫu tóc phì cười, còn cái mặt nó thì hiện lên vẻ… chịu đựng.

- Xong!

Vậy là hắn lại kéo nó đi đến chỗ khác… mua hàng phụ kiện. hai đứa cứ săm soi mấy sơi dây chuyền bạch kim, hắn cứ choàng vô cổ nó rùi trề môi, lấy sợi khác

- Tui hok đeo đâu! Mấy thứ này hok hợp với tui!

- Hừ! tui cốc cần bít hợp hay hok hợp! tui bảo đeo thì đeo đêy! Nhìu chuyện!

Cuối cùng hắn dẫn nó vô một hiệu nước hoa. Hắn cũng lựa tới lựa lui rùi xịt xịt lên người nó. Nó phủi phủi rối rít

- Oái, làm gì zậy??????? tui hok mún!!!!!!!!

- Đứng yên coi! Mùi này nồng nàn quá, hok được. phải trẻ trung, ngọt ngào một chút… cái này quyến rũ quá, hok được… cái này thì nồng quá… – hắn cứ lẩm bẩm một mình, cứ như thằng điên.

Thế là xong!!!!!!!!!!! Cuối cùng kế hoạch biến con cóc ghẻ thành con… vịt trời của hắn cũng thành công. Nhìn nó bây giờ ai nói nó là một đứa con nhà nghèo đâu! Cứ như là một vị tiểu thư xinh, xinh đẹp, lộng lẫy, nhưng ngây thơ, đáng iu lắm…

Hắn ngắm nó một hồi, như thích thú và vừa ý lắm, hai mắt nheo lại

- OK! Thế là ổn bước một, tiếp theo bước hai!

Bây giờ cũng chiều rùi còn gì? Thời gian “tân trang” nó chiếm hết cả bủi chìu. Vậy là hắn chở nó vô một nhà hàng sang trọng. cái gì đối với nó cũng lạ nhưng nó thik nghi nhanh lắm nhé!

- Này! Tui đâu có kiu cô zô đây ngồi ngắm tui ăn đâu! Ăn đi chứ!

- Hizzzzzzzz! – nó thở dài và cầm dao, nĩa lên.

Hắn cứ ngỡ nó quê mùa hok bít cách cầm dao, nĩa (khinh người quá), ai ngờ nó làm thành thục hơn cả hắn nữa. nhìn nó pro quá. hắn nhấp nháp li rượu, cười cười nhìn nó.

- Ngon hok?

- Tạm!

- Cái gì mà tạm, đây là nhà hàng ngon nhất rùi đấy nhá! Chả bít thưởng thức gì cả!!!!!!

- Chả lẽ sở thích của tui mà cũng bị gượng ép nữa à??

- Vậy cô thik ăn cái gì????

- Đồ tự nấu! – nó đáp gọn lõn và ực một hơi nước cam.

- Đi thui!

Hắn lại… nắm tay nó kéo đi! Sao hắn cứ thế nhỉ? Cứ lôi nó đi như dẫn thú cưng đi dạo vậy.

- bây giờ đi đâu nữa vậy??????? tối rùi!

- Mới 6 h mà tối gì???? mà thường thường cô đi làm thêm tới 11 h, có sao đâu?

- Sao anh bít? – nó ngây thơ hỏi

- Sao tui bít kệ tui! Nhìu chuyện! đi!

Hắn bít nhìu về nó lắm đấy nhá. Giờ học nè (cái này bít là chắc rùi), giờ đi làm nà, nhà có ai nà, tính tình người nhà như thế nào nà! Bít tút tùn tụt.

Chương 15

Hắn cho xe dừng lại tại một rạp chiếu phim. Oh! Phải hok zậy chời! hắn mà xem phim á? Lại xem tại rạp nữa chứ. Để coi hắn đang âm mưu gì!

Nó đứng ở ngoài chờ, lát sau hắn bước ra, cười nham nhở.

- Vào thui!

- Này! Hum nay anh có bị chập mạch hay đứt dây thần kinh hok zậy?

- Chập mạch cái đầu cô! zô lẹ đi!

Hai đứa ngồi ở dãy ghế “thượng hạng”. hắn mua hok bít bao nhiu là bánh! Đúng là ăn vặt thấy sợ.

- Này! Mua gì mà bốn hũ bắp rang ăn sao hết!

- Kệ tui! Nè! – nói rùi hắn đưa cho nó một hũ ~ đồng nghĩa với việc hắn một mình xử hết ba hộp còn lại

Còn nữa nhá, kẹp mút nà! Singgum nà, Funny nà, sôcla nà, khoai tây chiên à… nói chung nhìu vô số kể. biết hắn chọn fim gì hem? thể loại kinh dị… cực kì kinh dị… ai íu tim đừng xem nhá.

Nó ngồi vừa xem fim vừa nhâm nhi bắp rang, còn hắn thì vừa nhâm nhi bắp rang vừa…ngắm nó. Phim này ghê quá, mí cái cảnh quái zật ăn thịt người… bức cái đầu người ta ra…máu xịt tùm lum….ÁAAAA ghê quá!

Nó vẫn tỉnh bơ, mặt hok có chút bỉu hiện gì là sợ

- We! Cô sợ hem?

- Sợ gì, zui thấy mồ!

“Oh my God! Nó coá phải con gái hem zậy chời!” hắn… thất vọng. hắn chọn phim này có ý đồ hết rùi đấy! cứ tưởng nó sẽ sợ hãy và… nép vào hắn chẳng hạn. vậy mà nó chả sợ, lại nói “vui thấy mồ” nữa chứ. Hắn shok quá, hem bít nói gì lun. Rùi hai phút sau có một ai đó ôm cánh tay hắn, nép sát vào hắn… run run. Hem phải nó đâu! Đó là con nhỏ ngồi cạnh hắn, nhưng bên trái. Con bé cũng khá xinh đấy chứ! Nhưng bi giờ hắn đang quê và hok có hứng

- Ê ê! Buông tay tui ra coi! Nhăn áo tui hết rùi này!

- Ơ… em xin lỗi… em sợ quá

- Hừ! sợ mà còn đi coi!

Hắn phủi phủi cái áo (chảnh quá), ra vẻ khó chịu lắm

Lát sau, con bé đó lại nép vào người hắn lần nữa. hắn bực rùi đấy nhá

- Cái cô này! Tui đã bảo là ĐỪNG ĐỤNG VÀO TUI! Sao mà cứ xáp xáp zô hoài zậy?

Con nhỏ hoảng quá buông hắn ra… nhưng miệng lại nở một nụ cười khó hỉu và chả ai thấy cả. hắn ngồi đó mà chả để ý tới bộ phim gì cả. đang tức

“công tình mình chuẩn bị đã đời mà nó chả có phản ứng gì! đáng ghét thật!”

Người xem phim lần lượt ra về… phim chưa kết thúc đâu nhá, chỉ tại có mấy cảnh rùng rợn quá nên một số người hem dám coi, sợ bệnh tim tái phát nên rủ nhau ra về hết! con bé kia cũng biến đâu mất tiu, giờ rạp chiếu phim chỉ còn lác đác một vài người. hàng ghế này chỉ còn có nó và hắn… nó đã ngủ tự bao giờ… đột nhiện cái đầu nó… rớt xuống… ngả vào vai hắn. hắn giật mình… nhưng khẽ mỉm cười… iu quá đi thui!

Hắn cứ giữ nguyên như thế, chả dám nhúc nhích gì cả, giờ khoảng cách giữa hai đứa là số không! Rùi hắn khẽ choàng tay quá vai nó… tận hưởng cảm giác yên bình… rùi rạp chiếu chỉ còn có hắn và một cái xác biết thở (nó đấy) nó vẫn ngủ ngon lành, đầu dựa vào vai hắn… chợt mấy ông quản lí rạp khìu hắn

- Này cậu! phim hết cũng lâu rùi, chũng tui sắp đóng cửa…

- Bít rùi! – rùi hắn lay nó dậy – ê! Tâm thần, dậy đi chứ! Cô làm gì mà ngủ như heo zậy?

Vậy là giấc ngủ ngàn vàng của nó bị phá một cách lãng nhách! Hắn đưa nó về tới gần nhà… bây giờ là 10h 20’

Nó bước vào nhà, chợt giật mình vì bòng dáng thân iu của ai đó ở góc nhà

- Con đi đâu mà giờ này mới về? – tiếng mẹ nó đấy

- Con… con đi làm thêm…

- Vậy à? chắc con mệt rùi! Vào tắm rùi ăn cưm đi rùi ngủ

- Dạ!

Khi nó đã an toạ trên giường thì nó thấy hối hận vô cùng! Nó đã nói dối mẹ, lần đầu tiên trong suốt 17 nắm trời nó nói dối mẹ nó. Nó mà nó thật thì thế nào cũng chết! “hơi!!!!!!!!! Sao bây giờ, sao mình có thể gạt mẹ cơ chứ? cũng tại cái tên chết bầm đó, tại hắn tất cả. nhưng mà… hum nay…mình thật sự rất…vui…” nó chìm sâu vào giấc ngủ…

Sáng hum sao nó đến lớp, hắn ngồi nhìn nó cười… nhăn răng…

- Bịnh à?

- Her her! Hum quá zìa có bị mami mắng hem?

- Hừ! anh mong tui bị mắng lắm à? nhờ phước đức của anh mà tui phải nói dối với mẹ đấy! cái đồ chết bầm

- Cái con này! Cô họ “Đổ” tên “Thừa” à? tui đã tốn công dẫn cô đi chơi vậy mà…

- Hai đứa kia!!!!!!!! Im lặng coi!!!!!!!! Coi tui chết rùi à????? – bà cô địa hét lên

Này giờ hai đứa mắc cãi nhau nên hem bít bã đã zô lớp… vậy là hok nói chuyện được rùi, hắn mún nói gì đó với nó nhưng bị bà cô nẻ cho một trận. hắn bèn hí hoái viết lên bàn

“này! Mai cô rảnh hem?”

“chi”

“Thì dạy kèm tui, zậy cũng hỏi!”

“học giỏi rùi cần gì kèm nữa! khùng!!!!”

“axxxx! Khùng cái đầu cô! mai cô phải đến đấy! hok nói nhìu!!!”

Nó liếc hắn một cái trong khi hắn cười nhếch mép. Thực ra trong đầu hắn đang toan tính một chuyện, ngày mai nó đến, hắn sẽ….hắn sẽ…

Hết giờ học nó bước nhanh ra khỏi lớp… chợt một cánh tay kéo nó lại. cứ nghĩ là hắn nên nó định quay lại đốp một phát ai ngờ… là Khánh

- Ơ! Là cậu à?

- Chứ cậu tưởng ai? – Khánh hơi ngạc nhiên

- À không! Có ai đâu! Mà cậu có việc gì à?

- Uhm… ra ngoài kia đi… mình mún nói chuyện với cậu…

- Uk! Đi.

Nó bước thẳng… Khánh bước theo sau. Vân đứng xa xa thấy nó và Khánh… xụ mặt, bùn hiu…

- Cậu nói đi?

- Uhm… tối nay tớ được mời đến dự một party. Cậu có thể đi cùng hok?

- Hả? tớ hả?

- Uk! Chả lẽ ai?

- Tớ…

- Vì đó là party đôi nên tớ phải có người đi chung…

- Mai tớ bận rùi… xin lỗi nhé… nhưng mà tớ nghĩ có người giúp cậu được đấy

Lúc đó nó thấy Vân đang đứng lòng ngóng ngoài kia, liền vẫy rối rít

- Vân…Vân! Mày lại đây…

- Gì mậy? – Vân nghe nó gọi liền bước tới nhưng gương mặt hả có gì là vui

- Mày giúp tao chuyện này được hem?

- Chuyện gì?

- Uk chìu mai mày đi dự party với Khánh nhé! tao bận

- Hả?????????? – Vân tròn mắt, há hốc mồm

- Mày bị gì zậy? có đi hay hok thì nói!!!!!!!!!

- Đi! Đi chứ! …nhưng… – Vân đưa ánh mắt dè chừng nhìn Khánh

- Khánh nhờ tao mở lời dùm ấy mà! Hehe! Hai người vui vẻ nhé! về trước đây!

Khánh nãy giờ chỉ đứng lặng thinh, hem nói gì hết… có lẽ hơi thất vọng nhỉ? Cậu chỉ mún mời nó, mún đi cùng nó, vậy mà nó vô tâm quá! chả để ý gì đến cảm nhận của cậu. “thất vọng… bùn… cảm giác nặng nề… có lẽ…mình nên… nói cho cậu bít… cậu quan trọng như thế nào với mình…”

Chiều hum sau nó đang học bài. mẹ và thằng nhóc Lâm đã về quê nội, nghe đâu có ông bác họ bị bệnh gì đấy, nghiêm trọng lắm nên mẹ nó ở dưới cả tuần lễ, vậy là trong thời gian này nó phải ở nhà một mình. chợt nó nhớ đến “cuộc hẹn” với hắn. nói trắng ra thì đó hok phải là cuộc hẹn mà là một iu cầu gặp mặt bắt buộc như ra lệnh của tên chết bầm đó. Nó còn phân vân hok bít đi hay hok.

“tại sao mình phải đi chứ? Cái tên đáng chết đó hắn có để ý gì đến cảm nhận của mình đâu? Ngay cả việc mình có đồng ý hay hok hắn cũng chả quan tâm! Hừ mà hắn học ngang ngữa mình chứ có tệ gì đâu (bây giờ là vậy), chắc là mình nên kết thúc sứ mệnh cao cả ở đây thui!!!” nó nghĩ, lòng chợt thấy bùn. Sao vậy nhỉ? Tại sao lại bùn cơ chứ. Thoát khỏi hắn thì phải đãi tiệc ăn mừng mới đúng! Đúng là hem hỉu nỗi con này.

1h…1h15’…1h30’…

Nó đang thoải mái…phê một giấc sau khi chém xong đống bài tập, tự nhiên nghe tiếng ai đó làm nó giật mình

- Cái con kia! Giờ này mà còn ngủ nữa à????????? cô có bít là tui chờ cô bao nhiu phút rùi hok hả??????

- Hum… Lâm! Để yên Hai ngủ… – vẫn còn say ke…

- Trời ơi là trời! chắc tui phải dùng vũ lực với cô hả???????

Nó nheo nheo mắt… tự nhiên bé Lâm nhỏ bé sao lại…đô con thế này? Cái mặt lại hầm hầm giận dữ nữa chứ? ủa mà sao lại có bé Lâm ở đây cơ chứ????? về quê òy mà

- Lâm à! Hai nói để Hai ngủ mà… – ngáy ngủ – mà hum nay Lâm mang giày gì mà cao thế… – nói sản

- Axxxxxxxxxx! Tui hok chịu nỗi nữa rùi đấy!!!!!!!!! có dậy hay hok thì bảo?????????????????? – hắn hét lên làm mái tôn nhà nó… rung rinh…chấn động mấy hicte

Sau khi nghe tiếng hét rất ư là ngọt ngào đó, nó giật mình, bay xuống khỏi cái giường… chợt nhận ra ai kia… hai tay chống hông…mặt tím tím…lữa phừng trên đầu đang đứng trước mặt nó

- Huh? Là anh sao? Sao lại đến đây!

- Cô còn hỏi nữa à? tui bảo cô đến nhà tui mà bi giờ gần 2h mà con còn ngủ được là sao?????? – hắn tức quá, quát ầm lên

- Này! Tui có nói là tui sẽ đến đâu! Đừng có quá đáng nhé! chỉ hum qua là tui đã làm xong nhiệm vụ với anh rùi! Còn mún gì nữa!!!!

- Cô chưa xong với tui đâu!!!!!!!!

Hắn nói rùi lôi nó ra xe, mặc cho nó giãy đông đổng

- Làm gì zậy! tui hok đi! Thả ra!!!!!! Nhà tui hok có ai hết! tui phải ở nhà!!!! thả ra!!!!!!!!!!!

Hắn vẫn một mực lôi nó vào trong xe. Lần này hắn thông minh gớm, đi chiếc Mẹc đen bóng, cửa kín mít, nó có mún nhảy ra cũng hok được

- Quá đáng vừa thui chứ!!!!!!!!! Sao mà anh cứ theo ám tui hoài zậy?

- Cái này là cô “rụ mời hok uống, đòi uống rụ phạt”

- Hừ! nhà tui mà mất món đồ nào thì anh chết với tui!

- Yên tâm! Tui sẽ đền gấp ba

- Làm như có tiền là ngon lắm zậy!

- Có tiền mua tiên cũng được mà!

- Hừ! phách lối

- Cô làm ơn ngồi im đêy! Lôi thôi tui lạc tay lái là đi chầu Diêm Vương cả lũ bây giờ!!!

Hắn đưa nó về nhà mình. Nhà hem coá ai, sướng thật! sau khi hắn bước ra ngoài thì nguyên một… tập đoàn osin bước vào căn phòng nó đang ngồi…

- Huh? Mí người làm gì vậy?

Nó ngây ngô hỏi trông khi mí người kia xáplại…

- Cô chủ ngồi yên… chúng tôi được giao nhiệm vụ make up người.

- Cái gì????????// lại nữa à???????? không! Tui không… ÁAA buông tui ra! Làm gì vậy hả???????? buông ra!!!!!!!!!!!!

Trong khi nó hét lên thì hắn ngồi bên ngoài cười chảy cả nước mắt. con này cứ như quái zật ngoài hành tinh vậy! mỗi lần mún trang điểm cho nó còn khó hơn lên trời, nó cứ giãy nãy… nhảy tưng tưng lên trong khi mí con osin cứ đè nó xuống, mỗi đứa một tay một chân… kìm nó lại… đúng là một tư thế làm đẹp kì lạ… một tiếng sau…

- Thưa cậu chủ! Xong rùi ạ!

- Ok! Lui.

- Dạ!

Chương 16

Hắn bước vào phòng cười nham nhở. Trong nó bây giờ giống hệt một nàng công chúa… nhưng chả có công chúa nào đứng tướng kì cục như nó cả… hai chân dang ra… hay tay nắm lại chuẩn bị… đấm, hai mắt nhìn hắn căm thù

- Lại mún làm gì đây hả??????? tui hok phải là búp bê! Đừng có khi nào hứng lên là bắt tui thay đồ như thế này!!!!!!!!!!!!!

- Hehe! Đẹp mà! Mà con gái con lứa làm ơn đi đứng cho đàng hoàng lại đêy! Nhìn cái tướng cô kìa!

Nó khép chân lại, mắt vẫn hok rời khỏi hắn

- Anh mún âm mưu gì nữa hả?????

Hắn mỉm cười… nham hiểm… chả nói gì mà kéo nó ra xe. Chiếc mui trần đỏ. Nó vùng vằn khỏi tay hắn.

- Lên xe đi!

- Hok! Tui hok đi đâu hết!

- Axxxx! Cái con này, chờ tui ắm cô bỏ lên xe à?

- Hừ! đừng tưởng mình mún làm gì thì làm!

Nó nguýt hắn một cái rùi bước ra đường… đi về! khi nó vừa đi được một quãng thì một chiếc ô tô lao tới với tốc độ… ánh sáng. Nó chỉ kịp Á lên một tiếng và…

Hắn chạy đua với tốc độ của chiếc xe, ôm nó lao vào lề… nó ổn rùi, hem sao rùi… nhưng hắn thì im re…bất động.

Nó lồm cồm bò dậy (vẫn còn trong vòng tay của hắn)

- Này! Đứng đậy đi chứ! – nó lay lay hắn

- …

- Nghe hok hả?????? ngồi dậy đi!

- …

- Anh bị gì vậy hả??????? trời ơi! Anh bị sao vậy hả????? tỉnh lại đi… làm ơn tỉnh lại đi! – nó ôm cái đầu hắn vào lòng – có ai cứu dùm… có người bị thương… huhu đừng như vậy mà tỉnh lại đi…

Vậy là hắn bất tỉnh rùi… nó khóc bù lu bù loa… bi giờ nó hoảng quá, luống cuống chả bít làm gì.

- Huhu… anh bị sao vậy… tại tui… tại tui…níu tui đi chịu với anh thì ổn rùi… huhu… anh tỉnh lại đi… tui sẽ đi bất kì đâu anh mún… huhu

- Cô nói thiệt chứ?????

Hắn bất ngờ ngồi zậy… toét miệng cười.

- Huh? Anh… anh…. Anh lừa tui à???????? – cái mặt đơ ra… nhìn ngu hơn cả heo

- Her her, phải như vậy cô mí yên phận chứ!

- Anh… anh… tại sao lại lừa tui chứ hả??????? làm tui phải tốn nước mắt với cái thứ chả ra gì như anh!!!!!!! Đồ độc ác!!!!!!!! – máu căm phẫn bốc lên nghi ngút…

- Hehehe! Kể ra thì cô cũng chả tới nỗi vô tình. Mà này! Tui vừa mới cứu cô thoát chết đấy nhá! Ăn nói với ân nhân mình vậy à?

Nó chợt nhớ lại vừa trải qua thời khắc… ngàn cân treo sợ tóc… may mà hắn lao ra kịp… “hắn cứu mình sao? Hắn hok sợ chết hay sao mà lao ra cứu mình?” nó chột dạ… hắn đã không nề nguy hiểm… lao ra cú nó… vầy thì nó cũng nên bít điều một chút.

- Cám ơn!

- Trời! cái mạng của tui chỉ đổi được hai chữ cám ơn thui à?

- Chứ bây giờ anh mún sao hả??????

- Đi dự tiệc! đúng như cô hưa lúc nãy!

- Hừ! lại tiệc! mà người ta mời anh chứ có phải tui đâu! Tui có tư cách gì mà đến đó!

Hắn lại một lần nữa ghé sát tay nó…

- Cô sẽ đi với tư cách là BẠN GÁI TUI!

Hắn nói rùi bước thẳng lên xe. Nó đơ ra trong 5s, rùi như đã hỉu ra hắn mún nói gì, nó mới phản ứng

- Anh đùa tui đấy à! làm ơn nghiêm tức giùm cái!!!!!!!!!!!!!!!

- Tui chả đùa! Chỉ đêm nay thui! Coi như trả công tui cú mạng cô! hok được à????? – hắn ngồi trong xe nói vọng ra

- Tui…

- Có lên hok thì bảo??????????

Nó nghĩ ngời một chút rùi bước lên xe… “cứ xem như trả ơn hắn vậy! chỉ đêm nay thui! Chỉ một đêm… làm bạn gái hắn…”

- Coi như tui trả ơn anh vậy! nhưng chỉ một đêm thui đấy!

- Let’s go!

Chiếc xe lao vun vút, tiếng nhạc trong xe êm ái… như tâm trạng của chủ nó vậy.

rùi buổi tiệc có diễn ra êm đẹp hay gặp nhìu rắc rối? nó sẽ phải đối mắc với những ai và chuyện gì?

để đáp lại tình cảm mọi người dành cho… truyện của Huyen, Huyen sẽ post hơi dài một chút! một lần nữa cám ơn mọi người rất nhìu!!!!!!!!!!!

Kítttttttttttttttttt…. Chiếc xe dừng lại tại môt căn biệt thư đẹp hok thua gì nhà hắn… tất cả mọi người ở đây đều trẻ… đẹp… sang trọng… hắn bước xuống xe rùi mở cửa… lôi nó xuống. tự nhiên mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía nó… nó đứng chết trân trước ánh nhìn soi mói của mọi người…

- Này… có lẽ…tui nên về thui…

- Cô đùa đấy à! vào đi! Nhìu chuyện

Hắn kéo nó vô trong với nét mặt rạng ngời… một cậu con trai với gương mặt tao nhã nhưng đậm chất… đểu tươi cười đón hắn

- Hi! Hoàng! Mày tới đúng giờ nhể? – rùi đưa mắt sang nó – em mới à????? mà mày đưa em này đi mí em kia hok la ó à?

- Dẹp mày đi! Con này là osin, tao dắt theo cho vui í mà

Nó nghe những từ vừa phát ra máu điên nổi lên nhưng ghẹn lại ở cổ. đây là chỗ đông người… nó đành im lặng liếc hắn “khốn kiếp! mới bảo đến với tư cách… giờ lại… lát nữa mi chết với ta”. hắn chỉ nhìn nó cười gian

- Osin à? đẹp nhỉ? Thui mày mướn con khác, nhường tao em này đêy!

- Axxxxx! Mày đi mà kím con khác. Con này nó khùng độc quyền, mày chịu hok nổi đâu! thui tao vào đêy!

Hắn lại típ tục… lôi nó vào trong khu vực tổ chức party. Nói gì nhỉ? Đẹp tuyệt! tất cả mọi thứ đều hoàn hảo, mà tiệc này là tiệc gì nhỉ?

- Ê! Tiệc này là tiệc gì vậy?

- Sinh nhật!

- Trời! sinh nhật mà hoành tráng thế!

- Tất nhiên! Ngày ra đời thì phải quan trọng chứ!

Nó chả nói gì thêm, chỉ biết lặng im… hắn thấy nó im… dường như cũng hỉu chuyện gì nó… đành kím cớ đánh trống lãng

- Cô ở đây chờ tui một chút… nhớ là hok được đi đây đấy!

- Bít rồi! cứ làm như mẹ tui hok bằng!

- Cái con này! – hắn trợn mắt nhìn nó rùi bỏ đi một nước…

Nó ở giữa chốn… phồn hoa đô hội ấy, cảm thấy hơi sợ sợ… hơi cô đơn. Nó không quen với mấy cảnh như thế này, nó có bao giờ được tham dự tiệc của nhà giàu mà quen. Không khí ngày càng đông vui hơn khi có nhìu cặp dắt nhau đến. lạ nhỉ? Đi dự sinh nhật mà cũng cần có cặp nữa à? làm như tổ chức đám cưới tập thể không bằng. nó nhẹ nhàng ngồi xuống ghế, chả để ý gì chung quanh, chả để ý rằng có nhìu người đang nhìn mình.

- Chào em! Em tới đây một mình à?

Nó giật mình ngước lên… một người con trai có gương mặt tuấn tú lạ thường…

- À…không… tui đi với bạn!

- Bạn trai à? – tên đó hỏi kèm theo nụ cười chết người…

- …

- Phải! đi với bạn trai. Sao nào? – Hắn ở đâu xăm xăm bước tới nắm tay nó nhướng mắt thách thức tên kia…

- À… bạn gái của cậu à? tớ chỉ hỏi thế thui… thui tớ qua kia nha…

Tên con trai kia chợt tái mét khi thấy hắn (nổi tiếng quá mừ). hắn nhìn nó bằng con mắt nhá lữa

- Này! Sao cô cứ tuỳ tiền thế hả?????

- Tuỳ tiện là sao?

- Sao cô cứ hay nói chuyện với mấy thằng con trai hok quen hok bít vậy hả? cô có bít cái thằng hồi nãy là một thằng đểu cáng chuyên đi lừa mấy cô gái ngây thơ nhẹ dạ như cô hok hả????????

- Her her! Tui nói chuyện với ai liên quan gì anh chứ? Mà người ta có làm cái gì cũng chả cần anh quản! anh là cái gì cơ chứ?

- LÀ BẠN TRAI CÔ! cho đến bây giờ là vậy! – hắn gằn từng tiếng, đưa mặt tới sát mặt nó… càng ngày càng gần…

Nó sắp ngộp thở mất… hắn càng đưa cái bản mặt khó ưa tới…nó càng ngả ra sau… né, nhưng khoảng cách ngày càng bị rút ngắn… rùi…

- Này! Có tình cảm thì ra phía sao đi! Đừng làm khách của tao nổi cơn!

Nó giật mình, tên tổ chức buổi tiệc nhìn hai đứa nó cười gian chưa từng có.

- tình cảm cái đầu mày! Tao đang dạy con osin biết phép tắt một chút.

- Ra là vậy! – lại một nụ cười đểu

Nó bi giờ đỏ mặt hết trơn… tim vẫn còn loạng xạ… cái giây phút mặt hắn cứ gần mặt nó… hồi hộp…

- Hêy mấy you! Tới đủ hết rùi chứ????? Hum nay mọi người cứ chơi xả láng sáng về sớm hén!

- Ok!

- Khui sâm banh nào!!!!!!!!!!

Xịt……. bụp…….xì………

- ZÔ!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Tất cả mọi người đều cạn ly, trừ nó… nó có bít uống cái quái này đâu. Xỉn mất!

- Này! Đừng có uống đấy! lát nữa cô mà say thì mệt lắm – hắn nhìn nó e dè

- Biết! tui mà uống cái này zô hok bít sẽ ra sao!

- Her her! Tui chỉ sợ cô say rùi… làm gì tui. Lúc đó tiu đời trai tui sao!

- Axxxxxxx! Cái đồ….

- Hai người làm gì đấy? – tiếng một thằng con trai hỏi – này! Cô bé xinh đẹp! cạn ly nhá

Tên đó nhìn nó đá lông nheo một cái

- …

- Bạn gái tao hok uống được! tao uống thay! – hắn giật ly rượu trên tay tên kia… nóc một hơi

- Chà chà! Mày galăng nhỉ? Mà bạn gái mày xinh thế? Khi nào xong nhớ cho tao bít…

- Mày nói gì? – hắn gằn lên giận dữ

Thấy lữa bùng lên trong mắt hắn… mấy thằng bạn lôi tên say xỉn kia chạy mất dép. Dù gì thì cũng phải ngán Dương đại ka chứ!

- Hoàng! Mày cho ta mượn xe coi! Tao đi rước em!

- Nè! Chìa khoá đó!

- Mày để xe ở đâu? Mà thui mày lấy dùm tao lun đi! Tao ra ngoài đó chờ

- Axxxxx! Thằng này! Sai tao đấy à?

Hắn lầm bầm nguyền rủa thằng bạn nhưng rùi cũng bước ra…

- Ở yên đây đi! Tui zô liền.

Nó lại ngồi đó, “chán thật! lại bỏ mình một mình!” nó lóng ngóng rùi… mặt tối sầm lại… khi thấy hai bóng người từ ngoài bước vào… một người đi trước và một cô gái lẽo đẽo theo sau… là Khánh và Vân!

Khánh vừa bước vào… thấy nó… ngạc nhiên… Vân cũng tròn mắt đơ ra… cả ba đều hok hỉu tại sao đối phương lại có mặt nơi đây… Khánh tiến tới chỗ nó… nở nụ cười bùn

- Cậu… cũng đến đây sao?

- À…ừ! tớ…

Chưa kịp nói gì thì Khánh đã nắm tay kéo nó ra một chỗ vắng

- Ra đây! Tớ có chuyện mún nói…

Vậy là một kẻ bị bỏ lại… mặt bùn vời vợi…

Tại khuôn viên của căn biệt thự… một nơi thơ mộng… lãn mạn…

- … Cậu mún nói gì à? – nó ngây ngô hỏi

- Uk! Nhưng tớ mún hỏi một chuyện…

- Chuyện gì?

Akiho Yoshizawa - Yui Hatano

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ