Old school Easter eggs.
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Kẻ thù không đội trời chung - trang 5

Chương 17

- Cậu từ chối đi với tớ… và đến đây… với ai vậy?

- Tớ… tớ không có ý định đến đây, chính tớ cũng không ngờ mình lại đến đây nữa. cậu đừng giận… thực ra thì….

- Thui! Tớ hỉu mà… bây giờ tớ đi thẳng vào vấn đề nhé!

- Huh? Có việc gì vậy? – nó thấy lo lo

- Cậu… cậu có thể làm bạn gái tớ không?

Nó chả biết nói gì. hai mắt mở to nhìn Khánh. Từ trước tới giờ nó chưa bao giờ phải khó xử với Khánh thế này. Nó phải làm sao đây? Khánh lúc nào cũng tốt với nó, luôn bên cạnh giúp đỡ, chia sẽ cho nó… khi nó cần, cậu lun xuất hiện. vả lại nó cũng chả hỉu nó có thik Khánh hok, hay là đối với nó, Khánh là một người bạn thân, một người anh tốt. hàng ngàn câu hỏi đặt ra trong đầu nó. Khánh đang chờ nó trả lời, cậu đang im lặng nhìn nó, chờ đợi… lúc nào cậu cũng chờ đợi nó…

Quay lại hắn, khi bước vào thì không thấy nó đâu nữa, chỉ có Vân

- Vân? cô đến đây với ai thế? Còn…

- Tui đi với Khánh…

Chỉ nghe tới đây là hắn hỉu tất cả. hắn chạy quanh, dáo dác tìm nó. Trong lòng nổi lên một cảm giác khó chịu đến nghẹt thở…

Khánh nãy giờ trầm lặng bây giờ lại cất tiếng

- Tớ mún hỏi cậu một câu nữa thui! Cậu chỉ cần trả lời câu hỏi này của tớ là đủ rùi

- ….

- Trong lòng cậu… có tớ không?

- Tớ…

- Trịnh Vĩ Thiên Kim!!

Nó chưa kịp trả lời thì hắn ở đâu xồng xộc chạy tới… gọi tên nó mà còn hét lớn nữa chứ

- hừ! em dám ra đây đứng nói chuyện với trai à? em nên nhớ em là bạn gái anh đấy nhá!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Hết hồn nhá! “anh anh em em” nghe thân mật quá trời! uiiiii! Ước gì mình được như cô ấy.

- cái… cái… gì thế này? – nó lắp ba lắp bắp hok nói nên lời.

- cái gì là cái gì hả? anh đã nói là đứng trong đó chờ anh mà dám chạy lung tung thế à? vào trong mau lên, bạn bè anh mún gặp em!

“hắn bị gì vậy trời! mình chết mất! nổi cơn rùi à??

Hắn liếc Khánh bằng cặp mắt máu lửa nhất, đầy đe doạ và thách thức rùi kéo nó vào trong. Nó như người mất hồn, chả hỉu hai ông này nãy giờ mún nói gì nữa.

- Kim à? sự thật là thế sao? – Khánh hỏi với gương mặt thất vọng vô cùng.

- …

Nó bây giờ chả biết nói gì nữa… nó bít phải giải thik ra sao trong khi cái miệng hắn cứ bô bô

- Cái gì mà thật với chả thật? cô ấy là bạn gái tui đấy! thế nào? Mún giành à?

- Anh thui đi! – nó quát lên, nhìn hắn giận dữ, rùi quay sang Khánh – Khánh à… tớ…

- Tớ hỉu rùi… nhưng tớ vẫn sẽ chờ câu trả lời của cậu… hãy suy nghĩ nhé!

Rùi Khánh lầm lũi bước vào trong, nó nhìn theo mà thấy xót, không hỉu sao nó cảm thấy có lỗi với Khánh… nó là vậy, chả có lúc nào là rõ ràng cả. ngay cả tình cảm của nó mà nó còn hok hỉu nổi thì bít làm sao? Nó phải trả lời Khánh như thế nào. Nó không mún làm Khánh tổn thương, nó sợ phải làm Khánh bùn… thấy Khánh vui nó cũng vui… như vậy có phải là iu không?????????

- Này! Người ta đi rùi! Không cần phải ngơ ngẩn như vậy đâu! – hắn nói giọng khó chịu

- Hừ! lần sau cẩn thận lời nói đó – nó ném lại cho hắn ánh mắt đe doạ rùi cũng bước vào. Hắn theo sao nở một nụ cười héo hắt.

Lúc nãy chạy đi kiếm nó, hắn cứ sợ nó sẽ theo Khánh mất. rùi vô tình hắn nghe Khánh tỏ tình với nó… hắn sợ nó sẽ đồng ý… hắn sợ nó sẽ trả lời một câu mà hắn không mún nghe… hắn cũng chả hỉu sao mình lại có cảm giác đó… rùi trong giây phút sợ đánh mất nó… hắn nhào vô… phá đám. Hắn có thik nó không nhỉ? Hắn cứ tự hỏi liệu có phải hắn thik nó thật rùi không? “ôi trời! mình nghĩ cài gì vầy nè? Không đâu! Không thể…” khi hắn bước vào cũng là lúc trong này náo loạn… Vân bùn tình, bị mấy thằng con trai ép uống… vậy là xỉn quắc cần câu…

- Khánh à! cậu đưa Vân về nhé! – nó kè con bạn khổ sở

- Uk! Vậy chào cậu! vui vẻ nhé!

Khánh dìu Vân bước ra… nó nhìn theo… cảm thấy hơi bùn. Không phải nó bùn vì Khánh dìu Vân về, mà nó bùn vì nó không bít sau này nó sẽ đối diện với Khánh như thế nào. Nó sẽ phải nói gì đây? Vân thik Khánh, nó không mún làm tổn thương cả hai. Nếu nó từ chối Khánh thì sẽ làm cậu tổn thương, còn níu… nó đồng ý, nó sẽ làm Vân tổn thương “mình phải làm sao đây?” lòng nó lúc này trống rỗng… bùn chán, sao làm người lớn khổ thế không bít, phải bận tâm suy nghĩ những vấn đề rắc rối, lôi thôi, cái này không được, cái kia cũng không xong. Vậy cứ làm trẻ con chả phải sướng hơn sao? Bùn bùn thì cứ cặp cổ mấy thằng bạn đi chơi cũng chả ai nói gì! tủi thơ sao mà đẹp đến thế! Con nít sao mà ngây thơ đến thế? Vậy tại sao nó phải lớn chứ? Tại sao mọi người hok để nó hồn nhiên, cứ biến nó thành người lớn làm gì cho nó khổ như vậy. nó nóc một hơi mấy ly rượu. mặt đỏ ửng lên… nó thực sự chả biết thứ nó uống là cái gì nữa, cứ cay cay, nồng nồng… nhưng dễ chịu, cảm giác thư thái khiến nó không phải suy nghĩ nhìu cho nhức óc.

- Này! Đã bảo là hok uống mà? Sao hok nghe lời hả? say thế này cơ chứ!!!!!!

- Huh?… anh nói ai say… tui mà sai…huh? Tui tỉnh lắm… tỉnh lắm… ủa? mà sao anh không đi chơi với bạn anh đi! Đi đi… đi đi… tui ở đây cũng được… tui ổn mà… hok có say đâu…

- Trời ơi! Lẹo nhẹo như vậy mà bảo hok say? Chán thật!

- Huh? Anh nói gì zậy?… con trai gì mà lảm nhảm…như con gái… nói cho anh bít… anh đẹp trai thì có đẹp… nhưng…

- Nhưng sao?

- Nhưng… anh… là một tên đáng ghét… cứ kiếm chuyện với tui…

- Thui thui! Tui đưa cô về! mệt quá! – hắn bặt cười

Rùi hắn lôi nó ra, nhưng chân nó loạng choạng, nó còn chả bít cái chân này có phải của nó hok thì làm sau mà bước đi nổi. vậy là hắn phải cuối xuống bế thốc nó lên

- anh… anh… bỏ tui xuống… anh đừng tưởng tui say nha… bỏ tui xuống đi… tui đánh anh chết… bỏ xuống… – nó vẫn lè nhè cái giọng của người say

- cô im lặng đi! Uống cho nhìu vô! Chán cô quá.

hắn bế nó ra ngoài, chợt giật mình nhớ lại

- Axxxxxxxxxxxx! Cái thằng mắc dịch! Sao nó đi lâu zữ vậy trời

Hắn lền bỏ nó xuống, một tay ôm nó, một tay bấm điện thoại

- ALO!

- Mày chết ở đâu rùi vậy? về nhanh cho tao về!

- Mày làm gì gấp thế? Cứ ở đó chơi… sáng rùi về, mai chủ nhật mà!

- Tao phải về gấp! con nhỏ say quá, phải đưa nó về!

- Tao đang chở em đi chơi! Thui mày đón taxi về đi! Mai tao đem xe tới cho. À mà xe mày chạy ngon hết nói.

- Axxxxxx! Khốn kiếp! mày chờ đó!

Hắn tắt máy cái rụp. giờ mày 12 h rùi, chả thấy chiếc taxi nào cả. hắn đứng lòng ngóng và thấy một chiếc xích lô… và…

Một tiếng sau tại nhà nó

- Cám ơn chú! Đây là tiền công!

- Ô! Sao nhìu thế! Tui lấy ba mươi ngàn thui…

- Chú cứ cầm lấy! nhiu đó chả là gì cả.

Hắn bế nó vô nhà. nó đang say giấc nồng, hok bít trờ đất gì ráo. Đây là lần thứ ba hắn vô nhà nó… à mà không, lần hai hà. Lần gặp bé Lâm hắn cứ lóng ngóng chứ đâu có zô trong.

Cứ tưởng hắn ẵm nó vô nhà yên lành… ai ngờ mới tới bực cửa, nó ụa ra đầy áo hắn… người nó bây giờ… thấy gớm

- oái!!!!! Trời ơi!!!!!!!! Gớm quá!!!!!! cô làm gì vậy hả????/ hix hix! Trời ơi là trời! sao mà xui xẻo thế không bít!

Vậy là sao khi quăng nó xuống giường, hắn đau đớn nhìn cái áo khoác của mình… ôi! Thảm thương thay! Cái mùi kinh khủng…

- ôi trời! sao mình phải khổ vì con này cơ chứ? Áo quần nó dơ như thế này mà để tới sáng thì… mình phải làm sao đây trời… má ơi! Lạy chúa phù hộ! chứng cho tấm lòng trong sạch của con…

và hắn lại gần nó… đưa tay… khum xuống… kiếm cái gì đấy…

- Alô! Dì hai à? dì ra ngoài cho tui nhờ một chút!

Hắn đưa tay lấy điện thoại đấy nhé! đừng hỉu lầm…

Vậy là cả đêm hắn ở lại nhà nó… mí con mũi ốm o gầy mòn nơi đây được dịp no nê, hắn thì làm nhiệm vụ cao cả thiêng liêng… hiến máu nhân đạo.

Sáng sớm, ánh nắng chiếu vào cửa sổ nơi có chiếc giường xinh xắn nó đang nằm. nó dụi dụi mắt… cảm thấy hơi đau đầu… mệt mỏi… nó bước xuống giường tìm đôi dép trong trạng thái còn ngáy ngủ… chợt nó thấy cái cục gì đen đen nằm chình ình trên võng!

- AAAAA trộm!!!!!!!!!! trộm!!!!!!!!! có trộm!!!!!!!!!!

Tiếng thét làm hắn giật mình nhảy bổ xuống bụm miệng nó lại… cũng may là hàng xóm người ta hok nghe, niú hok chắc 113 tới hốt hắn mất

- Cô hay tập thể dục bủi sáng bằng cách này à?

- Sao… sao… anh lại ở nhà tui??????

- Hum quá cô uống say mèm! Tui phải đưa cô về đầy rùi còn phải… – hắn nhìn bộ đồ nó đang mặt và…

- Áaaaaaaaaa! Anh đã làm gì tui!!!!!!!!!! Anh… anh dám… anh dám…

- Cô nhỏ nhỏ cái miệng được hok? Cô mún mọi người bít tui đã làm gì cô à? – hắn nhướng mắt cười gian

- Anh… anh…anh đã… đã… – bức xúc quá nói hok nên lời

- Đã đã cái gì? tui chả có làm gì cô cả, tui chỉ… – nó hồi hợp, chờ một câu trả lời hợp lí về bộ đồ nó đang mặc, hum qua nó đâu có mặc bộ này – tui chỉ… kiu người đến thay đồ cho cô thui! haha! Lo à? yên tâm đi! Bà ấy là phụ nữ. mà tui chả thèm nhìn cô đâu! Đừng có mà lo sợ những chuyện không bao giờ có!

- Hừ! anh mà làm gì tui thì không sống nổi với tui đâu! Bây giờ thì về đi! Cám ơn!

- Her! Xong việc là đủi tui như tủi tà!

Hắn lẳng lẳng ra về, nụ cười nở trên môi… nó vào trong tắm rửa cơm nước, chợt thấy cái áo khoác hắn để quên…

- Ôi! Mùi kinh quá… mình gây ra sao? Hix hix – nó xấu hổ.

Chìu… nó đang ngồi võng nhăm nhi… cóc ổi xoài mận gì đấy, chả bít là cái gì. chợt nguyên một chiếc xe to đùng hiên ngang tiến vào sân nhà nó. Là hắn! sao mà cứ đến hoài nhỉ? Nhớ à?

- Chuyện gì nữa zậy?

- Bộ lúc nào cũng có chuyện hết à?

- Vậy anh đến đây làm gì?

- Hoiiiiiiiiii! Sợ cô bùn nên đến – hắn trả lời vẻ vô tâm

- Saxxxxx! Anh đến còn làm tui bực hơn đấy! phiền phức.

- Mặc kệ cô! tui thik chọc cho cô tức điên lên đấy! her her

- Hừ! cái thằng mắc dịch!

- Ê ê! Hok **** nha!

- Vậy thì về đi!

- Hok về! tui sẽ ở đây ăn cum với cô! hahaha mau đi nấu cum cho thíu gia đêy!

- Cái gì????????? đùa đấy hả?

- Đùa gì! bảo đi nấu cum thì đi đi!

- Anh là cái gì hả??????/ biến!

- Hừ! tối hum qua ai đưa cô về, ai ngồi cả đêm chăm sóc cô… mũi cắn gần chết hả? sao mà cô phủi ơn như phủi bụi vậy hả???

- Ai bỉu cái mặt anh đáng ghét khó ưa quá chi! Hứ!

- Cái con này! – hắn nhìn nó, cái mỏ dảnh lên.

- Nói cho mà bít! Nhà tui nghèo lắm, hok có cao lương mĩ vị gì đâu mà đòi ăn!

- Kiu nấu thì nấu đi! Nhìu chuyện quá!

Nó liếc hắn một cái rùi vào trong bếp. hắn ta cười khì khì rùi tót lên võng…

- A ha! Cúi cùng cũng đủi được nó ra khỏi cái võng…

Đúng là bịnh hoàn hết sức! nói cả bủi trời mỏi miệng chỉ vì mục đích… chiếm cái võng… oh có ai zô trong Biên Hoà hem? cho hắn theo với!

7h tối tại nhà nó

- Ăn đi! Hok chết đâu!

- Cái… cái này… là cái gì?

- Rau luộc!

- Còn cái này… – hắn chỉ chỉ trỏ trỏ

- Sao mà nhìu chuyện thế không bít! Ăn đi rùi bít! Hỏi hoài!

- Có chắc là ăn được hok zậy? lỡ…

- Tui sống 17 năm là nhờ cái này đó! Không ăn đc thì về nhà đêy! Bực cái mình! Ăn cũng hok yên!

Hắn lẳng lặng… gắp cọng rau lên… ngắm… cho vào miệng… nhai nhai… gật gù. Vậy là cả buổi tối đó hắn tập làm quen với… cảnh nghèo… nhưng thật sự cũng chả tệ lắm.

- Ăn rùi thì làm ơn về đi! Tối rùi ở đây làm gì?

Nó bực bội trong khi hắn vẫn nằm sải lai trên giường. cái chân hắn dài tới nổi đưa ra ngoài một khúc! Coá ai tưởng tượng nổi một đại thíu gia mà lại như thế này hok?

- Ê tâm thần, mẹ cô đi cả tuần rùi cô ở một mình zậy hả?

- Uk! Mà sao anh bít??? – nó ngạc nhiên

- Her her! Tui mà cái gì chả bít!

- Thui mệt! nói nhìu quá, về đi!

- Cô… ở một mình được chứ?

- Sao lại hok?

- Uhm… con gái mà ở nhà một mình…

- Mặc xác tui!

Hắn thấy bực mình. Sao nó có thể sổ sàng trước thái độ quan tâm của hắn như thế! Hắn lo cho nó, quan tâm đến nó, vậy mà “mặc xác tôi!” là sao?. Tức quá, hắn nhào đến cầm lấy cổ tay nó, rất chặt.

- Này! Cô quá đáng vừa thui nhé! tui quan tâm cô như vậy mà cô đối xử với tui thế à? cô chả bít thể hiện lòng bít ơn hay cái gì đại loại như thế sao?

- Buông ra… đau… – nó nhăn nhó cố giựt tay ra khỏi hắn.

Hắn chẳng những không buông tay nó ra mà còn dồn nó vào góc tường… nó tựa sát vào tường… nhìn hắn… lo lắng… hắn nhìn nó… ánh mắt như nổi lữa…

- Anh… buông tui ra… – nó nói như sắp khóc, mắt rươm rướm…

- A ha! Cô sợ à? cô nghĩ tui sẽ làm gì cô mà sợ thế? Hahaha! Thú vị thật!

- Hừ! biến ra khỏi nhà tui!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! – nó bất ngờ phản công, bay đến đạp hắn văng ra khỏi cửa rùi nhanh như cắt đóng cửa lại

- Làm cái gì vậy hả?????????/ mở cửa ra coi!!!!!!! Cô mở cửa ra nhanh! Không tui tông cửa vào đó!!!!!!!!!

- Biến đi!!!!!!!!!! Anh mà dám làm gì thì tui la làng đó! Tui điện cảnh sát bây giờ!!!!!!!!!!!!! Cút!!!!!!!!!

- Saxxx! Cái đồ cứng đầu! hãy đợi đấy!

Hắn ra xe, chuẩn bị về…

- A lo! Tui nghe thưa cậu chủ

- Gọi thêm ba người nữa đến ngay đây cho tui.

Lát sau…

- Cậu chủ cần gì ạ?

- Các người bảo vệ cô bé trong ngôi nhà này cho tui! Không được cho cô bé thấy.

Chương 18

- Dạ!

Vậy là cả đêm nó ngủ ngon lành, đâu bít có bốn con người khốn khổ… ngồi ngoài sân. Tụi nghiệp, mũi cắn quá trời mà chả dám than một tiếng.

Hum sau nó đến trường… tự nhiên nghe tiếng la ó… mọi người hớt hãi chạy náo loạn cả lên…

- Áaaaaaa!

Đấy là từ được bọn con gái la nhìu nhất. “chuyện gì vậy nhỉ? Sao mà đông vui nhộn nhịp thế? Bộ trường tổ chức thi chạy maratong á?” nó còn đứng đơ ra đấy thì mọi ngừơi chạy ào ra, vượt qua khỏi nó. Bây giờ nhìn nó cứ như con ngốc vậy. đứng đó chả bít gì… nó thoáng nghe cái gì mà ong…ong… chả lẽ ông đem mật vào hiến cho trường à?

Nó nhìn kĩ lại… và bây giờ nó đã hỉu… nguyên nhân của sự náo loạn… là những thứ đang bay vo ve quanh sân trường: ong mật quỷ. Rất nhìu, nhìu vô số kể… chúng bay là đà xung quanh… một đàn bay tới nhắm vào nó (lúc này vẫn đứng ngắm ong)

- Chạy!!!!!!! – một ai đó nắm tay nó kéo đi.

Người đó là hắn. Khánh lao đến định cú nó thì bị Hắn ta hớt tay trên. Bây giờ nó mới biết khả năng chạy của hắn… nhanh kinh khủng… sau khi thoát khỏi sân trường lữa đạn. nó đứng thở dốc… hắn cũng hổn hển…

- Cô… cô làm… gì… mà… đứng… chết trân ở đó vậy! muốn… bị tụi nó binh à?

- Chuyện… gì…xảy ra…vậy?

- Ong… ong trên cây dương… hok hỉu sao cái ổ của nó bị rớt xuống sân trường…

- Trời! vậy… có ai.. bị… binh hok?

- Có… nhưng hok nặng lắm… tui mới làm công tác cứu hộ… đưa tụi nó vô bịnh viện…

Vậy là hum nay tụi nó được nghĩ học… nhờ mí con ong. Đúng là một lí do vô cùng… lãng nhách. Nó và hắn tung tăng đi bộ về…

- Này! Khi nào cô… trả lời thằng kia zậy?

- Thằng nào? Mà trả lời cái gì?

- Thằng Khánh á! Trả lời chuyện… – hắn ngập ngừng

- Mặc kệ tui. Sao mà nhìu chuyện thế hok bít!

- Cái gì mà nhìu chuyện hả?????? mà nói đi! Chừng nào???????

- Anh là cái gì mà tui phải nói! Đừng có ỷ anh lớn hơn tui 1 tủi rùi mún làm gì thì làm nha! Mà tại sao tui phải nói cho anh bít chứ!!!!!!!

- Vì… tui thik cô!

Hắn nói rất nhỏ nhưng đủ để nó nghe và đủ để làm rung rinh trái tim nó… nó đứng lặng nhìn hắn… tên này…

- Này anh nói giỡn hay nói chơi vậy???????

- … cả hai! Coi như tui chưa nói gì hết đi! Về thui!

Tự nhiên hắn bùn bả… lầm lũi bước về. nó vẫn còn chết trân ở đó. “Lúc nãy… hắn nói thật hok? Chả lẽ… không! Hắn đang đùa mình đấy thui… làm sao có chuyện đó chứ! Bạn gái hắn đông như kiến cơ mà! Mà tại sao mình lại nghĩ ngợi nhìu vậy chứ? Thiệt là điên cái đầu!”

Hai đứa đứa trước đứa sau bước trên đường… chợt nó một bàn tay thô bạo kéo nó lại… siết mạnh cổ nó…

- A! buống tui ra! Làm gì vậy!

Hắn nghe nó la, giật mình quay lại…

- Tụi bây làm gì vậy???????? buông cô ấy ra!!!!!! – hắn gằn lên từng tiếng…

- Hờ! đại ka đào hoa của chúng ta mà cũng biết thương hoa tiếc ngọc à? xem ra con này cũng không vừa…

- Tao nói lại một lần nữa! thả cô ấy ra!

- Sao nào? Giận lên rùi à? mày mún con nhỏ này bình yên thì đi theo tụi tao!

Chúng lôi nó tới một khu đất trống bỏ hoang… nó khổ sở trong vòng tay gớm giếc đó… ánh mắt hắn bây giờ đầy giận dữ lẫn lo lắng…

chúng lôi nó tới một khu đất trống bỏ hoang… nó khổ sở trong vòng tay gớm giếc đó… ánh mắt hắn bây giờ đầy giận dữ lẫn lo lắng…

bọn này khoảng hơn chục đứa… mặt mày gớm giếc… tay cầm gậy… xăm hình khắp cơ thể…

- Tụi bây mún gì?

- Hờ hờ! mún đùa với em gái xinh xắn này một chút…

- Thằng khốn! buông tao ra!!!!!!!! – nó có giãy giụa trong tay tên đó nhưng vô ích…

- Mày mà động đậy tao giết mày bây giờ, cứng đầu hả?????? – tên đó nhìn nó đầy đe doạ… rút ra một con dao đưa sát vào mặt nó.

- Mày mà làm gì cô ấy thì tao giết mày đấy! – hắn cũng không vừa, nhưng hắn thật sự lo cho nó… thằng ôn đó có dao…

- Hơ hơ! Mày mún nó bình yên thì cũng được thôi! Quỳ xuống trước mặt tao để tao đánh mày một trận… trả thù vụ lần trước mày làm tao ê mặt tại vũ trường. mày là thằng đáng chết! hừ, để tao xem mày còn kiu ngạo được bao lâu!!!

- Hừ! bọn chó… tụi bây là cái thá gì mà tao phải quỳ. Tao chưa bao giờ phải quỳ trước mặt ai! Mày đừng có mơ!

- Vậy thì mày ở đó mà xem phim hay nhé… để tao đập con nhỏ bầm dập rùi cho bọn đàn em mún là gì thì làm…

- Mày…

- Tụi bây! Rạch nát mặt con nhỏ này…

- Đừng…

- Sao? Có quỳ không? Hay mún thấy gương mặt thiên thần này bị huỷ hoại???

Tên đó lượn con dao qua lại trước mặt nó. nó không khóc, chỉ giương ánh mắt căm thù nhìn tên đó. Không phải là nó không sợ, mà nó không mún hắn thấy hắn khóc, nó không mún hắn phải hạ mình với tụi kia vì nó.

- hừ! tao hết can đảm rùi! Tụi bây, rạch mặt con này…

- Đừng… tao…quỳ!

Và hắn quỳ xuống, trước mặt thằng ******** đó. Hắn đã vứt bỏ đi lòng tự trọng của một thằng con trai… chỉ vì nó… chỉ vì sợ nó bị tổn thương… chỉ vì sợ nó khóc.. chỉ vì… iu nó!

- Hahaha! Cúi cùng thì đại ka nổi tiếng lừng danh cũng chịu quỳ trước mặt tao rùi! Tụi bây, đánh nó cho tao, đánh cho nó hết đường bò về. đứa nào đánh nhìu nhất có thưởng.

Cả đám hùng hổ tiếng về phía hắn… nó giương đôi mắt sợ hãi nhìn về phía hắn mà đau xé lòng…

Một tên định đấm vào mặt hắn một cú… nhưng hắn chụp lại…

- Thả cô ấy ra… rùi tụi bây mún làm gì tao thì làm…

Nó bật khóc… Tại sao hắn phải hi sinh cho nó nhìu đến thế chứ? Tại sao hết lần này đến lần khác, hắn đã dùng cả tính mạng lẫn lòng tự trọng để bảo vệ, che chở cho nó? tại sao hắn không bước đi trong khi hắn hoàn toàn có thể? Hắn là một cao thủ karate, mấy thằng này chả là gì so với hắn cả… hắn làm nó đau, vì tình iu của hắn thật quá lớn…

- Mày yên tâm, khi xong việc tao sẽ thả nó ra, tao thề danh dự là tao sẽ chẳng đụng đến một cọng lông chân của nó.còn bây giờ! Mày chỉ cần ngồi đó… mày mà phản khán thì tao giết nó!

- Không! Anh đi đi! Không cần lo cho tôi. anh đi đi! Đừng làm như vậy! không đáng đâu… anh đi đi!!!! – nó gào lên trong khi mấy đứa kia từ từ xử hắn.

Một tên đá hắn, một tên đánh hắn… rùi cả bọn nhào vô… đánh hắn

- Không! Anh đánh trả lại đi chứ?????? Huhu… đồ ngốc!!!!! anh đánh trả lại đi!!! Tui xin anh đấy!!!!!! làm ơn… chạy đi… làm ơn… các người dừng lại đi!!!!! Huhu sao anh phải làm thế!!!!! Anh làm gì vậy chứ… huhu

Nó chỉ biết gào lên trong khi hai thằng kia giữ nó lại… mắt nó nhoè cả, chẳng thấy gì, chỉ nghe… A… huỵch… hự… bụp… A… ọc…

Nó giãy giụa… cố gắn đến bên hắn… không bít từ lúc nào nó cảm thấy hắn rất quan trọng… nó không mún hắn vì nó mà bị hành hạ đến mức này… nhìn hắn bị đánh mà nó còn đau hơn… nó vẫn vùng vẫy… nhưng bất lực

- Buông tôi ra… các người buông tui ra!!!!!!!! Huhu… đồ độc các… đồ khốn… buông ra!!!!!!!!

Hắn nằm lăn lộn trên nền cát… hai mắt vẫn không rời nó… máu ứa ra nhìu… nhìu lắm… bọn chúng cứ hết đứa đấm, đá, lại đạp… hắn bị xốc lên rùi vật xuống… cơ thể hắn thì không còn chỗ nào là nguyên vẹn… đầy những vết bầm… đầu hắn loạn choạng… cảm giác đau buốt khắp thân thể… nhưng hắn vẫn nhìn nó… để chắc là nó vẫn an toàn… hắn sắp không chịu nổi nữa rồi! cô thể hắn mềm nhũng hết rồi… hắn gục xuống… không đứng lên được nữa…

Tên cầm đầu càm một khúc cây tiến đến trong khi hai thằng vực hắn dậy…

- Từ nay sẽ không còn Dương Đông Hoàng nữa, sẽ không còn cậu chủ hay đại thíu gia gì nữa cả. cái tên đó sẽ là quá khứ. Tao sẽ đập nát sọ mày ra… mày sẽ sớm gặp diêm vương thôi!

- KHÔNG!!!!!!!!!!! Nó hét lên khi tên đó giơ khúc cây lên… nhằm vào đầu hắn

- Chết đi!!!!!!!!!! – hắn hét lên và bổ khúc cây xuống…

Bụp… nó không còn bít gì nữa… mọi thứ đều tan biến… mọi thứ đều trở nên tối sầm lại trước mắt… hắn đã…

Bụp… hự… AAAA…

Cả bọn du côn kia bị bắt hết… công an đã đến… có cả Khánh nữa… cậu tình cờ đi ngang qua và thấy, thế là cậu nhập cuộc… đánh mấy tên đó tơi tả.

Nó chạy như điên đến bên hắn… hắn chỉ còn là một cái xác thoi thóp thở. May mắn là tên kia chưa kịp bổ khúc cây đó xuống… nhưng… máu… nhìu máu lắm… toàn là máu… người hắn đã nhuộm một màu của máu… máu của hắn… đã đổ vì nó…

- Hoàng… anh không sao chứ! Huhu anh tỉnh lại đi! Đồ ngốc, đồ điên… sao anh lại làm vậy chứ? Huhu anh tỉnh lại đi!!!!!! huhu

Hắn nằm đấy… chợt mở đôi mắt… hiền từ nhìn nó… cố gắn đưa bàn tay đỏ tươi chạm vào gương mặt nó

- Em… không… sao… tốt rùi…

Và hắn bất tỉnh.

Hơn một tháng rùi… ngày nào có cũng đến bệnh viện chăm sóc hắn. hắn thì thik nhìn cái bóng nhỏ bé của nó chạy ra chạy vào và nhìu khi cũng làm nó đau tim. Có lần nó bước vào, hắn liền giả vờ nằm bất động… nó lay mãi hắn vẫn không dậy, sờ lên mũi thì hắn đã… tắt thở. vậy là nó khóc thét lên, gọi bác sĩ um sùm. Kết quả là ông bác sĩ với y tá nháo nhào chạy vô trong khi hắn vẫn bình yên vô sự… lần đó nó tức điên lên giận hắn mấy ngày. Hắn phải năn nỉ mãi nó mới chịu tha. Hum nay là ngày hắn xuất viện, nhưng nó không đến được, nó bận ở nhà giúp mẹ một số việc…

- Mẹ! hum nay con được xuất việc rùi!!!!!!! Thoải mái quá

- Tụi nghiệp cục cưng của mẹ! hixxhixx mới có một tháng mà con xanh xao quá… – mẹ hắn sụt sùi

- Mẹ! con khoẻ oỳ mà! Uk mà bọn khốn đó xử sao mẹ?

- Tù chung thân con ạ! Dám đụng tới cậu chủ nhà họ Dương! Tụi nó chán sống rùi! Cho tụi nó ở tù thì quá nhân hậu. mẹ mà gặp thì bằm chúng ra cho dế ăn!

- Hihi! Mẹ iu của con, con thương mẹ quá… ủa… mà sao giờ này con nhỏ đó chưa tới kà? Chả lẽ nó hok bít mình xuất viện à?

- Con nói con nhóc Kim à? – mẹ nhìn nó cười gian

- Dạ?… đâu có… à mà uk! Con nhỏ đáng ghét! Giờ này mà mất dạng, chả thấy tăm hơi đâu!

- Thằng khỉ này! Con người ta không quen không bít mà cả tháng trời đến đây chăm sóc con… người ta như vậy là tốt lắm rùi, còn đòi hỏi gì nữa????

- Nhưng… (hắn giấu chuyện hắn vì nó mà bị đánh)

- Thui về nhóc! Lát nữa mẹ con mình đến nhà cảm ơn con bé!

- Dạ!

Vậy là hai tiếng sao tại nhà nó…

Nó đang lúi húi quét sân (chăm nhỉ?) thì một bàn tay véo vào má nó, rùi còn véo mũi nó nữa chứ! Bất ngờ nó quay lại… cho cái tên ăn gan trời đó mấy cái chổi chà!

- Oái! Đau!!!!!!!! Đừng… cô làm gì vậy… giết tui à??????

- Huh? Là anh à? anh mới ra ziện lại mún vào trong đó nữa hả?????? – nó hét vô mặt hắn – cái đồ điên khùng… sao cứ chọc tức tui hoài zậy hả????

- Cô mà nổi điên như thế này hai phút nữa thì người vô ziện là cô đấy!! – hắn nhướng mắt chỉ ra phía sau lưng

Nó hướng theo tay hắn chỉ… hai mắt xoe tròn… người sau lưng hắn là mẹ hắn

- Huh? Dạ…. con chào bác ạ… – nó luống cuống

- Chào cháu! Her her! xem ra cháu cũng lớn gan nhỉ? Dám nói chuyện với thằng khỉ này như thế! – nó xanh mặt – cháu giỏi lắm! cứ phát huy như thế! Fighting! – bà mỉm cười động viên

“huh? Bà ấy nói gì vậy nhỉ? Kiu mình cố “ăn híp” hắn ta à?”

- Con không cần sợ gì cả. níu thằng nhóc này nó dám làm gì con, cứ nói với ta, ta sẽ xử nó! – bà lại mỉm cười

- … dạ…

“phù!!!!!! Hết hồn”

- Mẹ! mẹ nói gì vậy chứ? Con trai mẹ mà mẹ hok binh! Đi binh người dưng à??

- Mẹ hỉu mày quá mà! Con gái người ta mà làm bạn gái mày chỉ tổ khổ cái thân!

Câu nói của bà làm nó đỏ mặt… chẳng lẽ bà bít hắn thik nó?

- Dạ… bác đích thân đến đây… có chuyện gì hok ạ?

- À! ta đến để cảm ơn cháu vì cháu đã thường xuyên đến bệnh viện chăm sóc con ta. Quả thật công việc trong công ty bận quá, níu hok có con chắc thằng nhãi này nó tủi thân khóc sướt mướt quá!

- Mẹ! mẹ nói gì kì vậy? con là con trai mà!!!!!!!! – hắn giãy đong đỏng lên

“bà ấy tuyệt vời thật, dễ gần… vui tính quá…”

- À mà Kim này! Con ở với mẹ à? mẹ con đâu? ta mún chào hỏi bà ấy một tiếng.

- Dạ! mẹ con ở trong, để con vào gọi mẹ con ra. Bác vào trong ngồi ghế đi ạ!

Nó lon ton chạy vào nhà, hai người kia cũng đi theo… gương mặt hắn hôm nay rạng rỡ nhỉ?

Chương 19

Mẹ nó bước lên tươi cười chào khách…

- Chào chị! Tui là mẹ của cháu Kim…ơ??????

- Bà… là chị…sao?????????

Hai đứa nhỏ ngơ ngác khi thấy thái độ của hai bà mẹ. có cái gì đó ngạc nhiên, có cái gì đó ngỡ ngàng, đau đớn, một chút xót xa và một chút căm hận.

- Thì ra là chị! Chị đến đây làm gì???? – mẹ nó tự nhiên đổi thái độ… từ niềm nở sang khó chịu.

- Tui cũng không ngờ gặp chị ở đây! vậy ra con bé này… Hoàng! Về thôi con.

Mẹ kéo hắn về trong sự ngỡ ngàng của cả hai đứa… hắn nhìn nó tỏ vè không hỉu gì… nhưng nó cũng có biết gì đâu.

Lát sau… mẹ nó vẫn ngồi đó… nó cất tiếng

- Mẹ! có chuyện gì vậy? mẹ và bác ấy biết nhau à?

- Con không cần biết! mẹ cảnh cáo con, không được qua lại với cái nhà đó. Và cả thằng nhóc đó nữa

- Nhưng… sao lại thế? con mún bít giũa hai người đã xảy ra việc gì…

- Con không được hỏi nhìu. Con chỉ cần biết nhà ta và nhà họ đối lập nhau. Con mà qua lại với tên đó thì đừng trách mẹ!

mẹ nó nói với ánh mắt tức giận vô cùng. Mẹ nó là một phụ nữ đẹp… rất đẹp… và nó với Lâm được thừa hưởng vẻ đẹp đó. Bà rất nghiêm khắc… nhưng chưa bao giờ nó thấy bà giận dữ tới mức đó. Chuyện gì đã xảy ra?

- Con mún biết thật ra đã xảy ra chuyện gì? con đã lớn rùi và mẹ nên để con hỉu… mẹ không nói thì con sẽ tự tìm hỉu. – nó cũng tỏ vẻ giận dỗi

- Con dám cãi mẹ à????

- Con không cãi, con chỉ mún làm sáng tỏ mọi chuyện thôi!

Bốp… mặt nó im hằng năm dấu tay của mẹ… mẹ nó đã khóc khi đánh nó

- Tại sao lại thế hả mẹ? tại sao con lại không được biết? tại sao mẹ lại che giấu? phải chăng đó là một kí ức tồi tệ xấu xa đến nổi mẹ không mún cho ai bít

- Không… không phải… không phải đâu con… mẹ xin lỗi…

- Con chẳng giận mẹ vì cái tát đó đâu. mẹ là mẹ con, mẹ có quyền đánh, nhưng mẹ không có quyền ngăn con tìm hỉu.

- Mẹ… mẹ không mún con gần gũi hay qua lại với họ Dương…

- Tại sao? Họ rất tốt mà mẹ? mà tại sao mẹ bít họ Dương?

- Mẹ…

- Mẹ nói đi, mẹ nói con nghe đi… tai jsao con không được tiếp xúc với họ Dương, tại sao con không được qua lại với con trai họ. tại sao?

- Con biết Dương Đông Hùng không?

- Con bít… cha của Hoàng

- Ông ta… ông ta… là…

Nó chờ đợi, ông ta – cha hắn – là cái gì mà mẹ nó cứ ấp úng mãi thế?

- Ông ấy… là… cha của con!

- Mẹ… mẹ nói gì vậy? cha? Không! Không thể! không phải mẹ nói cha chết rùi sao? Con không tin. ảnh thờ của cha con còn nằm trên bàn thờ đây này! Mẹ đừng gạt con.

- Mẹ… mẹ xin lỗi… nhưng đó là sự thật… mẹ không mún con có tình cảm với người đó… đó là… anh của con.

- Không! Con không tin! Không thể!!!!!! mẹ đừng gạt con… làm sao có thể như thế chứ! Không thể

Nó vào phòng vào đóng của lại và chỉ bít khóc. bây giờ nó phải làm sau? Một mối tình vừa mới chớm, một người con trai sẵn sàng hi sinh vì nó, sẵn sàng làm bất cứ điều gì cho nó, người đó đã khiến trái tim nó lỗi nhịp, phải mong, phải nhớ… bây giờ lại là anh nó. “đó là… anh của con” tại sao mẹ nó có thể nói như vậy? tại sau mẹ không cho nó biết sớm hơn, về nó, về cha nó… và cả người đó nữa. tại sau ông trời lại đối xử với nó như thế. nó đã iu anh trai mình ư? thật đáng xấu hổ. ai đó làm ơn nói với nó đó không phải là sự thật… làm ơn đi. đó không phải là sự thật… đúng không? Chả ai đáp mời nó cả… vậy điều đó là sự thật ư?

Nhưng nó không mún như thế, nó không mún hắn là anh trai nó. nó chả cần có anh gì cả… nó ghét phải gọi hắn bằng anh. Còn người cha của nó nữa… ông ấy có biết là trên đời này ông còn một đứa con gái không? Ông có khi nào nghĩ về mẹ nó, về nó và về bé Lâm không? Nó rối quá, mọi thứ lung tung cả lên. Nếu ông ta là cha nó thì tại sao lại để mẹ nó một mình? Tại sao lại có một người đàn bà khác? Mệt mỏi là cảm giác bây giờ của nó. nó đã quá mệt mỏi… mọi chuyện êm đềm nay đã tan biến hết… đùng một cái nó bít trên đời này mình có một người cha… đùng một cái nó nhận ra người con trai nó iu là anh của nó. nó phải làm sao? Nó phải đối diện với sự thật phũ phàng này như thế nào? “Ông trời ơi!!! Con phải làm sao đây????????”

Nó lên ra khỏi phòng… tim nó giờ quặng thắt lại… rùi nó thấy cuốn nhật kí của mẹ nó, để ngay trên bàn. Chắc là mẹ nó không đủ can đảm kể cho nó nghe về quá khứ… nên mới dùng cách này. nó nhìn cuốn sổ rồi cười chua chát. Liệu nó có nên đọc không? Liều nó có nên biết thêm dự thật cay đắng nào nữa không? Liệu nó có vượt qua khỏi cú shok khi bít tất cả về mẹ nó?

Nó mở cuốn nhật kí ra và dám mắt vào những dòng chứ ngày không cần chỉnh…

Ngày… tháng… năm…

Hôm nay là một ngày đau khổ với mình… chỉ toàn nước mắt…

Người mình iu đã bỏ mình đi lấy vợ…

Mình bít làm gì ngoài việc khóc? Mình có tư cách gì để trách móc anh ấy?

Chỉ tại mình khờ… chỉ tại mình quá ngu ngốc

Mình đã đem cả tủi xuân thời trao trọn cho anh…

Mình đã đặt hết kiềm tin vào anh…

Và giờ đây chỉ có mình đau khổ. Anh có đau chăng? Anh có thấy luyến tiếc gì chăng?

Mình không còn biết gì nữa… chỉ biết là…

Mình mất anh thật rồi

trang tiếp…

ngày… tháng… năm…

đã một tháng rùi kể từ ngày anh lấy vợ…

Anh có biết là em nhớ anh lắm không? Anh có biết là em đang đau khổ lắm không?…

… em đã có thai rồi… anh biết không?

Đó là giọt máu của anh – thứ duy nhất mà anh để lại cho em…

Em phải làm sao đây? em chết mất. nìu cha mẹ mà biết chuyện… họ giết em mất…

Con ơi mẹ phải làm sao đây?

Ngày… tháng…năm

Mình sẽ ra đi… mình sẽ cùng đứa con trong bụng đến một phương trời mới…

Sẽ không để ai thấy mình nữa… đây là cách duy nhất…

Con iu ạ! Mẹ sẽ đưa con đi…

Mẹ iu con lắm… vì con là giọt máu của bố…

Ngày… tháng… năm…

Mình phải làm sau đây? người hàng xóm mới vừa ngỏ ý với mình…

Anh ấy là người tốt, anh ấy mún bảo bọc bé Kim và mình…

Liệu mình có nên cho anh ấy một cơ hội?

Ngày… tháng… năm

Hôm nay là ngày vui của mình.

Nhìn đứa con bé bỏng đi sau nắm đuôi áo cưới… mình thấy vui lạ.

Cuối cùng mình cũng trở thành vợ của một người – nhưng không phải là cha bé Kim.

Mình hơi đau khi nghĩ về điều đó… nhưng chồng mình bây giờ cũng rất iu con bé.

Nó sẽ có đc tình iu thương của một người cha – dù là không ruột thịt

Ngày… tháng… năm

Mình vừa thực hiện một cuộc vượt cạn… đứa con bé bỏng thứ hai của mình ra đời… một đứa bé trai.

Nó giống hệt chị nó…

Đối với mình bây giờ đã quá đầy đủ…

Một cuộc sống hạnh phúc… mình đã có được nó

Ngày… tháng… năm…

Mình chết mất!

Anh ấy đã ra đi thật rồi sao?

Anh ấy đã bỏ mình lại…

Một lần nữa người mình iu thương đã bỏ mình đi…

Bỏ cả hai đứa con thơ dại…

Mình phải cố gắn sống…

Để nuôi chúng nên người

Cuốn nhật kí khép lại trong hai hàng nước mắt của nó… vậy ra ông ấy – cha nó – đã ***** nó và nó mà đi lấy vợ. Lâm không phải em ruột của nó… mẹ nó đã chịu đựng nhìu… từ ngày cha “dượng” của nó mất… gia đình nó phá sản… mẹ nó phải gánh gồng tất cả… để nuôi hai chị em nó… mẹ nó thật vĩ đại. sau khi cha mất, nhìu người đã ngỏ ý cầu thân nhưng mẹ nó quyết ở vậy nuôi con. Mẹ bảo: một lần lên xe hoa đã đủ lắm rồi!

Vậy là từ nay nó phải đối mặt với sự thật này… nó phải đương đầu với tất cả. tình iu… sự hận thù… tất cả. nó phải cứng rắn… như mẹ nó vậy… “từ nay chấm dứt tất cả rồi… anh trai ạ!!!!”

Tại nhà hắn…

- Mẹ! mẹ nói cho con biết đi! việc gì đã xảy ra????? Mẹ và bác ấy…

- Con không được qua lại với con bé ấy nữa!

- TẠI SAO CHỨ? Chả phải mẹ cũng thik cố ấy sao?

- Thik là một chuyện còn có chấp nhận hay không lại là chuyện khác!

- Sao vậy chứ? Con không hỉu!

- Con không cần phải hỉu! con chỉ cần biết là không được có bất cứ qua nhệ gì với nó cả! hìu chưa

- Mẹ! mẹ thật quá đáng. Con sẽ làm những gì mình thik!

- Con không nghe lời mẹ à? con không đc iu con bé đó! – mẹ hắn nhấn mạnh

- Tại tao?

- Vì… nó là… con của Ba con!

Hắn chết lặng… mẹ hắn cừa nói gì vậy nhỉ? Con của Ba á? Oh! Không…

- Không thể… không thể nào… mẹ… mẹ nói đi… mẹ nói dối phải không? Mẹ nói dối con!!!!!!!

- Mẹ không nói dối… nó là con của Ba… đối với con nó là…

- Con không tin! Con không tin! Không tin đâu! mẹ đừng nói nữa!!!!! sao có thể như thế chứ? Sao có thể? – hắn gần như mún khóc.

- Con nên bĩnh tỉnh đi… và nên chấp nhận một đứa em gái…

- Không! Không bao giờ!!!!!!!!!

Hắn hét lên rồi lao lên phòng, đóng sầm cửa lại… chắc mọi người cũng hỉu hắn dã làm gì…

Căn phòng vang lên những tiếng động dữ dội… tiếng thuỷ tinh vỡ, tiếng ghế bàn va vào nhau, tiếng thét, tiếng kêu gào như trút bỏ cơn đau…

Chả ai ngăn hắn lại… chả ai dám đến gần hắn… vì họ biết lúc này… hắn cần được một mình…

“sao có thể chứ? Tại sao? Tại sao lại thế? em gái ư? không thể nào!!!!”

“tại sao? tại sao? tại sao?” đó là tất cả những gì trong đầu hắn. hắn điên mất thôi… tình iu của hắn… phút chốc biến thành em gái hắn… đứa con gái mà hắn iu hơn cả sinh mạng của mình… gọi hắn bằng anh… hắn không tin vào tai mình nữa, hắn không tin vào cuộc sống này nữa… tất cả đều là dối trá… dối trá…

Hắn lao ra ngoài trong đêm… hắn chạy như điên trong khi nước mắt cứ lăn dài trên má… rồi hắn gục xuống khóc nức nở… chợt bóng dáng ai đó hiện về… mảnh mai… íu đuối… cũng đang ngồi khóc nức nở… là nó…

Hắn đứng lặng lẽ nhìn nó mà không dám đến gần… tim khẽ nhói lên từng cơn… đau thắt… bây giờ nó là cái gì của hắn? người iu hay em gái? Hắn cũng chả bít nữa… đôi chân muốn chạy đến bên nó thật nhanh, muốn ôm nó thật chặt… nhưng chỉ sợ nó chạy mất, sợ phải đối diện với nó, sợ phải thấy nó khóc trước mặt mình… sợ cái từ anh trai thốt ra từ miệng nó… sợ mình không kiềm chế nổi để rồi con tim đau nhói khi đối diện với sự thật phũ phàng… hắn sợ tất cả…

Rồi một cơn mưa trút xuống… nó vẫn ngồi khóc… hắn vẫn nhìn nó… tại sao hai trái tim nhỏ bé kia không xích lại gần nhau để mà che chở sưởi ấm cho nhau? Tại sau khoảng cách chỉ có vài bước chân mà chúng cũng không thể có được nhau… có lẽ vì cái khoảng cách bé nhỏ kia chỉ là sự hữu hình của một khoảng cách vô hình to lớn. cái khoảng cách ấy đủ lớn để đẩy hai đứa xa nhau… mất nhau… mãi mãi…

Tạnh mưa rồi… tư thế của chúng vẫn không có gì thay đổi… cơn mưa phớt qua có lẽ để làm dịu đi hai trái tim đang rỉ máu… nhưng mưa đâu biết rằng… mưa càng làm vết thương ấy đau hơn… lạnh hơn… nhức nhói hơn…

Nó run lên từng hồi, đôi vai bé nhỏ khẽ run run mỗi khi cơn gió lạnh buốt thổi qua… đến mức này thì hắn không thể kìm chế mình nữa… hắn tiến đến bên nó thật nhanh, khoát lên người nó chiếc áo cũng ướt nhẹp vì cơn mưa vô tình lúc nãy.

Nó giật mình ngước lên… thấy hắn nước mắt lại trào ra. Nó toang đứng dậy chạy đi… chạy càng xa hắn càng tốt… nhưng hắn đã kéo nó lại… ôm nó thật chặt vào lòng…

- Buông… tôi ra…! – giọng nó lập cà lập cập

- Em định định trốn tránh đến bao giờ…?

- Tôi không trốn tránh việc gì cả. anh buông tôi ra! – nó lao ra khỏi vòng tay ấm áp đó… tim khẽ se lại

- Có thật không? – hắn hỏi… như người vô hồn

- Cái gì thật cơ chứ?

- Chuyện giữa chúng ta…

- Anh nên hỏi ba mẹ anh thì đúng hơn… tôi về đây!

Rồi nó cất bước nhanh… không thể để hắn thấy thêm bất cứ giọt nước mắt nào nữa cả… nhưng hắn không cho nó đi… hắn cứ giữa nó lại.

Sao hắn ác thế? sao hắn lại tàn nhẫn thế? cứ bắt nó phải ở lại để chịu sự giày vò tận sâu trong tim. Nó sẽ khóc mất thôi… nó sẽ khóc mất…

- Hãy nói với anh… đó không phải là sự thật… nói đi… chỉ cần em nói thì bất cứ điều gì anh cũng tin cả… xin em đó… nói cho anh biết đi…

- Anh muốn tôi nóigì đây? nói là ba anh đã từng bỏ rơi mẹ con tôi! nói rằng chúng ta là người cùng chung huyết thống! nói rằng tôi hận ba anh hay nói cái gì khác nữa hả anh trai! Anh muốn tôi nói gì đây hả????? tôi còn gì để nói nữa bây giờ? Anh là anh trai của tôi và đó là sự thật! dù tôi không muốn tin nhưng không thể không tin anh biết không? Anh biết là tôi đau như thế nào không? tôi mệt mỏi lắm rồi! mệt mỏi lắm rồi!

Chương 20

Rồi nó bỏ chạy… phải! cái cảnh hắn sợ thấy thì cũng đã thấy rồi… nó đã bỏ chạy… vừa chạy vừa khóc… mảnh áo của hắn vừa khoát cho nó rới lại… vẫn còn hơi ấm của nó… hắn cũng mệt mỏi lắm rồi, nó có biết không? hắn cũng đang đau như nó, nó có biết không? hắn cũng đã chán ghét cuộc sống này lắm rồi, nó có biết không? cuộc đời con người sao mà trớ trêu đến thế? vừa mới tìm được nhau lại phải đánh mất nhau… nhưng nếu đánh mất nhau thì còn đỡ đau hơn… đàng này lại lâm vào một hoàn cảnh cô cùng khó xử… vô cùng đau đớn…

“nếu đã vậy thì… anh sẽ không làm em đau khổ nữa…

Anh sẽ bước ra khỏi cuộc đời của em…

Và bắt đầu với vai trò mới…

Anh của em…

Em gái của anh…”

Sáng hôm sau nó vẫn đi học, hai mắt sưng húp lên… nó chán nản ngồi vào bàn…nhìn mặt nó chả ai dám hỏi han gì cả….

Cái chỗ bên cạnh vẫn trống trơn… “hắn sẽ không vào… hôm nay hắn sẽ nghĩ học” nó nghĩ vậy. nó thừa biết tính tình trẻ con của hắn… mỗi lần gặp chuyện không vui thì nghĩ học.

Nhưng không như nó nghĩ, hắn từ cửa bước vào.. vẫn với nụ cười trên môi chào mọi người… nụ cười đó như xé trái tim nó ra làm trăm mảnh…

Chả lẽ hắn đã quên hẳn chuyện đó rồi ư? chả lẽ hắn đã bình thường trở lại?

“như vậy cũng tốt… ít ra là đối với anh”

Nó không dám nhìn hắn… nó sợ nó không kìm chế được nước mắt… nó sợ nó lại phải chạy trốn… lại phải yếu đuối…

- Chào nhóc! Hum nay đi sớm nhỉ? – hắn nở nụ cười hiền từ với nó làm nó không khỏi ngạc nhiên

- À… uk! Chào anh!

Nó thấy khó chịu vô cùng với những kiểu giao tiếp thế này… cứ như là xa lạ lắm… nhưng nếu như vậy hắn cảm thấy tốt hơn thì nó sẽ cố.

- Em gái ăn sáng chưa nè! Anh đi mua cho!

Hai từ “em gái” một lần nữa làm nó giật mình suýt khóc…

- Tôi ăn rồi!

- Uk vậy anh đi ăn một mình vậy!

Rồi hắn bỏ đi…

Vân thấy thái độ lạ lạ của hai đứa liền nhảy qua hỏi liền

- Mày với tên đó sao vậy? cái gì mà em gái anh trai ở đây?

- Hừ! mày không cần biết nhìu đâu! nhức đầu lắm…

- Vậy mày với Khánh…

- Mày hỏi vậy là sao?

- Không có gì! tao chỉ… mún biết mày có thik Khánh không?

Nó đơ mắt nhìn con bạn… sao lại hỏi nó như thế? lúc trước Khánh cũng từng hỏi nó… và nó chưa có câu trả lời…

- Tao không bít… có lẽ…

- Thôi! Tuỳ mày! Ra về tao mún gặp mày…

- Uk! Mày chờ tao…

Ra về, hai đứa bạn thân rủ nhau vào một quán nước… nó nức nở kể cho con bạn nghe về cái sự thật đau đầu đang hành hạ nó

- Cái gì? mày là em của Hoàng?

- Tao không bít, không chắc mà cũng không mún biết làm gì! tao mệt mỏi quá rồi…

- Mày đừng như thế… mày … thik Hoàng đúng không?

- Mày đừng nói nhảm nữa… hắn giờ là anh tao đấy… tao ước gì mình chưa bao giờ gặp hắn… có lẽ sẽ tốt hơn…

- Mày đừng buồn… bên cạnh mày lúc lào cũng có tao và Khánh mà…

- Uk! Cám ơn mày… nhờ có mày và Khánh mà tao cảm thấy ổn hơn nhìu… thui tao về trước đây!

Nó bước khỏi quán trước ánh buồn hiu của con bạn… thấy nói như thế này, Vân cũng chả vui! “mày cần có Khánh bên cạnh, ngốc ạ! Dù tao bít tao sẽ đau… nhưng điều đó tốt cho mày… hãy vui vẻ nhé… Khánh iu mày… và mày sẽ đem lại hạnh phúc cho cậu ấy! tao cầu chúc cho mày… con bạn đáng thương của tao!”

Đã một tuần rồi… tâm trạng nó giờ đã tốt hơn, lúc này Khánh hay quan tâm, an ủi và luôn bên cạnh nó, cậu luôn làm nó cảm thấy an toàn và dễ chịu… nó không bít tỉnh cảm của nó với Khánh là gì nữa… Khánh cũng không bắt nó trả lời cái câu hỏi ấy… tình cảm của hai đứa dần trở nên tốt đẹp hơn trước rất nhìu…

Hắn vẫn vậy… à không, cái mặt mốc vẫn vậy nhưng tính cách thay đổi nhìu… hắn không còn chọc phá ai nữa mà lun tỏ ra là “người anh” chính chắn, mạnh mẽ… và dĩ nhiên là sức hút tăng lên… gái đeo theo nhìu hơn… nhưng ngộ có cái là hok có lăng nhăng quen bạn gái lung tung nữa… chắc là đang tu! Uk mà sức học hắn lúc này tăng dữ dội đấy chứ! Hắn học như điên, học cả ngày lẫn đêm, đến khi nào mệt quá ngủ quên thì thôi… bây giờ danh hiệu học sinh đứng đầu lớp Khánh phải chia đôi với hắn.

Thời gian cứ thế trôi đi. liệu sau những chông gai thử thách, những sống gió cuộc đời… con người ta có tìm thấy hạnh phúc thật sự của mình? Hay chỉ nhận lấy nỗi cô đơn… trách thay cho số phận! ông trời đã an bài!

Hum nay ba hắn về nhà sau một tháng trời đi công tác… hắn vừa bước vào nhà đã vội vội vàng vàng chạy khắp các phòng tìm ông ấy… gương mặt hắn giờ thật đáng sợ…

- Ba… Ba đâu rồi? con muốn nói chuyện với ba…

Hắn xông vào phòng khách, nơi có cả ba mà mẹ hắn…

- Con làm gì mà hớt hải vậy? lại gây chuyện à? – ba hắn nhìn hắn điềm tĩnh

- Lần này người gây chuyện không phải con mà là Ba đó. Ba phải sống có trách nhiệm đi!

- Hoàng! Con ề phòng ngay!

Mẹ hắn thấy thái độ hằn hộc của hắn thì vội đuổi khéo…

- Mẹ để con nói.

- Con biết gì mà nói hả????? về phòng ngay

Mẹ hắn quát… chưa bao giờ mẹ lại lớn tiếng với hắn như vậy, hắn ngạc nhiên trước thái độ đó, nhưng sau đó phớt lờ

- Con biết nhìu đấy mẹ ạ! Con biết nhìu đấy! con biết họ đã khổ như thế nào, con biết người đàn bà đó phải sống ra sau, mẹ con họ đã chịu nhiều cáy đắng lắm rồi!!

- Con về phòng ngay cho mẹ!!!!!!!!!

- Hai mẹ con làm gì đấy hả????????? coi tôi chết rồi à?????????????

Ông Dương nãy giờ nghe hai mẹ con nó nói mà chẳng hỉu gì cả… cứ như nước đổ lá môn… đàn gảy tay trâu vậy

- Hoàng! Con nói gì thế? nói cho đàng hoàng xem nào!

- Anh à! thằng nhỏ nó nói nhảm ấy mà…

- Em để cho con nó nói – ông nhìn bà đầy nghi ngờ… – bà đang giấu tôi chuyện gì à?

- Khô…ông…. Tôi có giấu gì đâu? chỉ là tôi mún ông nghỉ ngơi…

- Thôi bà để cho con nó nói! – ông tỏ ý khó chịu

- Ba còn một đứa con nữa…. có đúng không?

- Huh? Con nói gì? con? Con nói rõ ràng xem nào?

- Ba còn một giọt máu nữa… ba không biết sao? Ba đã bỏ rơi một người phụ nữ… và giọt máu của mình… ba không nhớ à?

Chợt mắt ông rưng rưng… từng câu nói của cậu con trai như lưỡi dao cứa vào tim ông ấy… quá khứ ùa về… một người con gái xinh đẹp nết na…lúc nào cũng bên cạnh ông, chia sẽ với ông mọi đau buồn… và một ngày kia… ông đã bỏ cô ấy đi lấy người con gái khác… nhưng cô gái ấy đâu biết rằng, ông đã miễn cưỡng chấp nhận điều đó… ông phải người con gái mình không iu (là mẹ hắn). cha ông đã buộc ông phải chấp nhận cuộc hôn nhân này, nếu không, ông sẽ không bao giờ gặp lại cô gái ấy nữa… ông sẽ đau khổ suốt đời. vậy là, vì người con gái mình yêu, ông đã từ bỏ hạnh phúc… từ bỏ những êm đềm bên người con gái đó… chấp nhận mình là một kẻ phụ bạc… rồi vài tháng sau… ông biết được cô gái ấy đã mang giọt máu của ông. Ông cố tìm kím mãi nhưng cô ấy đã biệt dạng… đau khổ này lại chồng chất đau khổ khác… khi hay tin… vợ ông cũng có thai…

- Ba không nói được gì sao? Tại sao ba không nói đi? sao ba lại im lặng… hay ba thừa nhận mình là một con người phụ bạc…

- Không… ba không… muốn là người đó đau khổ… nhưng ba…

- Thôi! Con không muốn nghe nữa… như vậy là đã đủ lắm rồi.

Hắn bước ra khỏi nhà… lang thang trog mấy quán bar… dùng rượu giải sầu

Hắn ngồi đó ngất ngư say xỉn… chợt nổi nhớ nó lại dâng lên cồn cào da diết… hắn đã cố gắn làm nó không phải bận tâm… hắn đã cố gắn đối xử với nó như một người em gái… nhưng hắn vẫn không thể bắt con tim ngừng yêu nó, ngừng nghĩ về nó… chắc hắn điên mất thôi… anh trai mà lại iu em gái mình đến điên cuồng lên được… hắn phải làm sao? Làm sao để con tim hắn biết nghe lời… để không còn yêu nó nữa… hắn có làm được không?

Một dáng người say mèm bước ra khỏi bar. Hắn cứ sàng qua sàng lại mà chẳng thể đi theo đường thẳng được nữa… con đường của nó và hắn chia đôi rồi… hắn chẳng thể nào tìm ra đường của nó nữa… hắn cứ đi mà chẳng biết mình đang đi đâu nữa… biết giờ hắn đang đi đâu không? hắn đang đi tìm nó… người say luôn đi tìm những thứ gì mà trong tâm trí mình in sâu nhất. hắn cứ kìm nén để bây giờ khi không còn làm chủ ý thức thức của mình được nữa… hắn chỉ muốn được gặp nó, được ôm nó vào lòng, để quên đi cái số phận cay nghiệt mà ông trời dành cho hắn… hắn vừa đi vừa lảm nhảm tên nó… người say không hẳn là cái gì cũng sai… những con người khi say luôn làm những gì mà mình rất muốn làm, những thứ đó, khi tỉnh, họ không làm được.

Trời bỗng dưng lại đổ cơn mưa… mưa lại đến, khi hắn buồn, mưa lại đến với hắn. tại sao không phải là nó mà lại là mưa nhỉ? Tại sao người hắn cần mà hắn chẳng bao giờ bên cạnh hắn, chỉ có cơn mưa lạnh lùng vô tâm… một con người ướt nhẹp đang lang thang trên đường mà không biết sẽ đi về đâu… về đâu khi trước mặt hắn chỉ toàn là bóng tối, hố sâu… về đâu khi nó mãi mãi không bao giờ thuộc về hắn… chỉ vì một lí do đơn giản: chúng là anh em của nhau. Sau tới tận bây giờ mà hắn vẫn không châp nhận sự thật nhỉ? Hắn sẽ trời thành một con người kì cục nhất thế gian nếu cứ mãi yêu nó – em mình. Nhưng hắn không quên nó được…

Chợt có một ánh sáng lao đến trong mưa, rất nhanh… hắn nheo nheo mắt mà chả biết đó là cái gì… là nó chăng? Có phải nó không?

Hắn là một tên ngốc, một tên đại ngốc… lúc nào cũng nghĩ về nó, ngay cả lúc nguy hiểm thế này. chiếc xe hơi đang lao về phía hắn với tốc độ cực kinh khủng, thê mà hắn vẫn đứng đó… dưới cơn mưa. Không phải hắn không nhận ra chiếc xe đâu… tuy say nhưng hắn không điên tới nổi không biết cái thú đólà gì… hắn biêt nhưng không tránh… đơn giản vì… hắn muốn chết… hắn muốn kết thúc tất cả… chỉ có chết, hắn mới có thể giữ mãi tình yêu của nó, chỉ có chết hắn mới không phải cổ gắn giả vờ làm anh nó… chỉ có như thế, hắn mới được bên cạnh nó… mãi mãi…

Hắn đừng đó… đón chờ cái chết… chiếc xe lao nhanh, không còn xa nữa…

“tới đây nào… tới đây để tôi kết thúc tất cả… cuộc sống… khổ đau… cuộc tình không có đích đến… một cuộc tình trái với đạo đức… giữa anh và em của mình… hãy tới đây! kết thúc hết đi!!!!!!!!”

BÍP…BÍP…BÍP…

Chiếc xe bốp kèn inh ỏi… nhưng muộn lắm rồi… khoảng cách rất gần, không thể thắng kịp nữa…

Akiho Yoshizawa - Yui Hatano

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ