Old school Swatch Watches
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyen teen - Không nhiều thứ quan trọng - trang 13

- Được rồi, bây giờ em nói cho anh biết xem em đã xảy ra chuyện gì đi, nếu như em vẫn ổn thì không đời nào chú đồng ý để cho em quay về đây.
- Chuyện gì là chuyện gì cơ? – Nó tỉnh bơ.
- Em chưa đủ trình độ qua mắt anh đâu.
- Nhưng em muốn nghe chuyện của anh trước. Với lại em nghĩ anh cần phải thoải mái thì lát nữa mới có thể… quát mắng em được.
- Nói vậy thì chuyện của em rất quan trọng rồi.
- Jim, nghe em hỏi này. Anh và Billy đã có chuyện gì đúng không? -
- Ừm…
- Liên quan đến chị Cherin?
- Ừm… Anh nghĩ anh nên rút lui thì hơn… anh không muốn đấu đá với anh trai mình chỉ vì 1 người con gái. Hôm trước, khi anh đến gặp Cherin… anh đã gặp 2 người bọn họ đi bộ cùng nhau… và rồi… anh thấy anh Bill… cầu hôn Cherin…
- Rồi sao? Chị ý đồng ý không? – Nó sốt ruột.
- Anh không biết, anh bỏ về giữa chừng… Nhưng anh nghĩ Cherin sẽ đồng ý.
- Vậy là anh định bỏ cuộc?Ít ra anh cũng phải nói với chị ý xem thế nào đã chứ? Biết đâu…
Jimmy trầm ngâm.
- Ginny, xét về mọi mặt anh đều thua Billy… chắc chắn Cherin sẽ chẳng bao giờ thích anh đâu…
- Nhưng anhh cũng phải thử 1 lần để sau này không phải hối hận chứ? – Nó bực tức trước sự thờ ơ của Jimmy – Em hiểu rằng anh luôn muốn tốt cho tất cả, nhưng anh còn chưa biết câu trả lời của chị ý cho lời cầu hôn của Billy cơ mà, nhỡ đâu chị ý từ chối, nhỡ đâu chị ý yêu anh?
Jimmy chiếu thẳng ánh mắt vào nó.
- Em không thích anh Billy và Cherin sao?
- Anh! Hai người đều là anh trai em, và em muốn sự công bằng ở đây. Em không muốn như ba với mẹ, ba không yêu nhưng vẫn lấy mẹ. Em cần sự rõ ràng giữa 3 người. Không phải anh từng nói rằng chị Cherin cũng thích anh sao?
- Anh… không đẹp trai bằng Billy, không dịu dàng như Billy, anh lạnh lùng, không biết chiều con gái, anh cũng không tâm lý, anh cũng không giỏi như Billy… anh không đủ tự tin về…
- Anh thôi đi! – Nó gắt lên. Chưa bao giờ nó thấy Jimmy tỏ ra chán nản thua cuộc như thế này – Anh! Anh không đẹp trai bằng Billy nhưng cũng làm cho tất cả các cô gái đang ở trong khu vườn Boboli không thể không chú ý đến. Anh không dịu dàng nhưng tình cảm của anh thể hiện ở sự quan tâm, sự chăm sóc, anh không tâm lý, chẳng quân sư được cái gì nhưng anh có thể lắng nghe, anh không giỏi như Billy những chỉ số IQ của anh vẫn cao mà. Và nữa, yêu là yêu chính con người đối phương chứ không phải so sánh ai hơn ai. Anh! Anh nhìn lạc quan 1 chút đi! Em ghét cái kiểu này của anh lắm! Em không cho phép anh trai em nản như thế này. Anh phải thử chứ? Nhỡ chị ý yêu anh thì sao? Em biết anh muốn tốt cho Billy, nhưng như thế khác nào anh đẩy chị ý vào tình cảnh giống như ba với mẹ? Anh à!
Hai anh em ngồi lặng 1 lúc. Nó nhìn Jimmy còn Jimmy nhìn xuống mặt nước.

- Anh sẽ suy nghĩ thêm.
- Anh!
- Được rồi. Kể chuyện của em đi.
Như tìm được
người để trút bầu tâm sự, nó kể tất cả, kể cả chuyện Viết Quân đồng ý để nó chuyển chỗ, cả chuyện hôm qua Viết Quân và Khương Duy không tin nó nữa. Mọi chuyện, nó kể trong sự ấm ức rồi bật khóc lúc nào không hay. Nó cứ như 1 đứa trẻ ôm lấy anh trai mình khi bị bắt nạt vậy. Sự tức giận lúc này mới được bộc lộ ra ngoài. Nó đã cố nuốt những giọt nước mắt chỉ trực trào ra từ lúc bị Viết Quân và Khương Duy hiểu lầm, và bây giờ là lúc để nó xả hết mọi buồn phiền, ấm ức. Chỉ khi ở bên các anh, nó mới có thể là chính nó, được tự do khóc, tự do cười mà không lo sợ gì cả.
- Em cũng không biết nữa, khi Viết Quân ẩy em ra rồi quát lên, em cảm thấy như quanh mình chẳng còn ai ý, Khương Duy cũng tỏ ra bực tức, không thèm nhìn xem em như thế nào… Họ không hề tin em mà chỉ tin Hoài Trang. Chuyện này xảy ra, không phải lỗi của Trang mà có lẽ lỗi do em quá tin vào cái thứ tình bạn này nên khi tất cả đổ vỡ chỉ có mình em là buồn thôi. Em thật ngốc quá! Thà em cứ làm 1 đứa không có bạn bè như hồi trước có phải hay không?
- Thôi được rồi, đi ăn rồi anh em mình nói tiếp
Ginny không hiểu sao mọi người lại nhìn nó chằm chằm nữa, vì thế nó kéo áo anh trai.
- Anh ơi em có gì trên mặt không?
- Không phải em, mà là anh.
- Anh á?
- Ừ, chắc họ tưởng anh nhìn đẹp trai thế này mà bị 1 con bé xấu xí đeo bám ý mà.
- Cái gì cơ?
- Đến nhà hàng rồi nè.
Jimmy lại ngồi im.
- Anh sao thế?
- Ginny!
- Dạ?
- Anh nghĩ… nghĩ…
- Nghĩ gì cơ?
- Anh nghĩ em đang… cảm nắng Han Ji Hoo rồi.
- Khụ! – Nó bị sặc đỏ bừng cả mặt mũi. – Anh nói gì vậy?
- Theo những gì em kể… thì tình cảm của em dành cho Ji Hoo trên cả mức bình thường đấy.
- Đâu… đâu có anh? Khụ… Khụ!
- Nào là em buồn khi không ngồi cạnh Ji Hoo này, à không, là bực tức, rồi vui khi ở cạnh Ji Hoo này, rồi …
- Thôi stop!Em không thích hắn.
- Thật mà!
- Không thích là không thích! Vớ va vớ vẩn ý. Anh lo chuyện chị Cherin của anh đi.
- Em thích Ji Hoo….
- Em không muốn nghe, không muốn nghe nữa… Á….. – Nó bịt chặt lấy tai rồi hét ầm lên để át tiếng Jimmy.
- Được rồi được rồi, thì em không thích Ji Hoo. Phản ứng gì mà mạnh thế?
- À… anh ơi… – Nó ấp úng.
- Gì thế?
- Em… Khánh Nam, Phương Linh, Tuấn Vũ và Mai Chi… đã biết em là ai rồi. – Nó cúi mặt.
- Sao cơ?
_ _ _ _ _ _ _ _ _
Hàn Quốc.
- Ji Hoo, Ji Hoo, Ji Hoo!
- Bên Ý người ta dạy chị cái kiểu hét ầm ĩ cả nhà lên và vào phòng người khác không thèm gõ cửa à? – Ji Hoo bực mình kéo cái chăn lên trùm kín mặt.
- Ơ cái thằng này, chị em cả năm trời gặp nhau được 1 lần mà có thái độ thế à?
- Chị thì sướng rồi, được Billy Wilson tỏ tình cơ mà.
- Không cần nói kháy, chị đây chẳng thích gì cái ông lúc nào cũng tỏ vẻ dịu dàng nữ tính ấy cả.
- Được rồi, vậy thì chị để em yên đi.
- Chị…
- Em muốn ở 1 mình. – Hắn hét ầm lên.
Cherin nhăn nhó bước ra khỏi phòng lẩm bẩm: “Nó ăn nhầm cái gì không biết!” Nhưng trước khi bước ra thì Cherin đã kịp… lấy (trộm) cái điện thoại của hắn.
- Alo, Viết Quân à?
- <Không, chị, Cherin.>
- À vâng, em chào chị!Chị mới về ạ?
- <Ừ, chị mới về hôm kia. Thằng Ji Hoo nhà chị từ khi về đến giờ cứ nằm bẹp trên giường thôi, mấy đứa có chuyện gì à?>
- Không, chuyện tình yêu tình báo của nó ý mà chị.
- <Cái con bé Khoai Tây hay Khoai Lang gì đó á?>
- Vâng, nguyên nhân từ con bé ấy đấy. Còn cụ thể thì chị cứ hỏi Ji Hoo nhé. Em có việc bận 1 tí.
Cherin “lon ton” quay lại nịnh nọt thằng em trai để mong nó kể cho nghe mọi chuyện. Nhưng cô chưa kịp trổ tài quân sư thì nó đã mở cửa phòng rồi phũ phàng “mời” cô ra.
- Sao mình lại có 1 bà chị gái như thế không biết?
Hắn lại trùm kín chăn rồi. Ánh mắt nó nhìn hắn và Khương Duy hôm qua… có khác gì ánh mắt nó nhìn bọn hắn trong lần đâu tiên cả lũ gặp mặt không? Một ánh mắt lạnh lùng, xa lạ!
Khánh Nam tắt máy quay ra mở cửa.
- Anh Tuấn Vũ?
- Ừ! Khánh Nam! Mai Chi đã điều tra được 1 việc có liên quan đến vụ hỏa hoạn năm đó.
Khánh Nam nhìn Tuấn Vũ chờ đợi.
- Em đã bao giờ nghe thấy con bé nhắc đến 1 người bạn tên Thu bao giờ chưa?
- Thu? Nó chưa bao giờ chơi với 1 đứa trẻ nào khác mà.
- Không! Khánh Nam! Theo như kết quả mới nhất, Thu là con gái cô Tâm giúp việc, bằng tuổi nó. Và kể từ khi đám cháy xảy ra, không ai còn thấy con bé đấy nữa. Vì nhà chỉ có 2 mẹ con nó nên cũng chẳng có người báo việc nó mất tích lên cho công an. Anh nghi ngờ, con bé chết trong đám cháy không phải Bun mà là con bé Thu.
Hai thằng ngồi xuống giường.
- Ý anh là nó chưa chết?
Tuấn Vũ gật đầu.
- Nhưng không có lí nào nó còn sống mà lại không đi tìm chúng ta?
- Khánh Nam! Có phải Linh Như từng nói với em nó cũng bị mất anh trai không?
- Vâng.
- Em có nghĩ 1 đứa trẻ 5 tuổi ngơ ngơ như nó có thể tìm được đường về nhà sao?
- Nhưng còn bà…?
Tuấn Vũ nhíu mày.
- Có 2 khả năng. Thứ nhất là bà đã nói với nó rằng em và ba em đã chết và đuổi nó đi, khả năng này thì có vẻ phù hợp với những gì Linh Như kể cho chúng ta về quá khứ của nó trước khi trở thành Ginny Wilson. Khả năng thứ hai thì có thể nó bị lạc.
- Tuấn Vũ, nếu nó bị lạc thì chẳng nhẽ bây giờ nó không đăng tin tìm người thân được sao? Còn nếu là khả năng thứ nhất… em không nghĩ bà nội lại làm thế…
- Thôi, anh em mình đợi kết quả điều tra đã.

Những ngày sau đó vẫn trôi qua nhanh chóng. Khương Duy bận về Vũng Tàu thăm ông bà, bận đi chơi với Minh Phương, bận… chuẩn bị mấy lời xin lỗi Linh Như…
Khánh Nam, Tuấn Vũ và Mai Chi ngược xuôi tìm thông tin vụ cháy năm xưa với hi vọng mong manh: “Em gái mình còn sống”.
Triệu Viết Quân – Han Ji Hoo tự nhiên bị lôi vào chụp mấy bộ ảnh mẫu rắc rối với chị Cherin rồi sau đó đang đi ngoài đường bị 1 lũ con gái vây quanh hết xin chữ kí rồi chụp hình làm hắn không dám bước chân ra khỏi nhà nữa, mà có ra khỏi nhà thì cũng ngồi lì trong ô tô. Sao bọn con gái cứ bám dai như đỉa vậy nhỉ? Nhưng ở nhà mãi thì chán lắm. Hắn quyết định đi trượt tuyết cho đỡ buồn. Thế là Viết Quân bịt kín mít lái xe hơn 200km đến khu giải trí Yongpyong Ski Resort ở Gangwon. Chẳng hiểu sao mà từ nhỏ hắn đã thích đến đây rồi. Tuyết! Đó cũng là 1 sở thích của Viết Quân. Còn trượt tuyết thì hắn còn khoái hơn nữa. Hồi trước mới tập trượt thì ngã suốt, nhưng giờ hắn cũng trượt chẳng kém ai cả. “Cũng may nhìn mình thế này đỡ bị người ta bâu quanh.” Hắn tự lẩm bẩm 1 mình.
Linh Như – Ginny Wilson cũng “bận rộn” chẳng kém hắn là mấy. Nó đã thuyết phục Jimmy để khỏi phải chuyển trường, nhưng với điều kiện sẽ bị giám sát kĩ hơn. Oài, không sao. Nhưng mà mấy ngày nghỉ buồn quá, vì chỉ có nó nghỉ chứ nhà nó có nghỉ đâu. Vì vậy để tránh việc ăn không ngồi rồi, nó cắp tráp đi theo anh trai học hỏi kinh nghiệm. Cũng định tham gia chụp ảnh cơ, nhưng khổ nỗi lần trước nó mang cái mặt nạ chụp rồi người ta cứ xì xào nọ kia, mà giờ nó bỏ mặt nạ ra, gì chứ nhà tên Ji Hoo, nhất là mẹ hắn ấy, thể nào cũng nhận ra nó đang ở lẫn trong đám bạn của con trai bà ý. Thế là thôi! Cái tên Trần Trịnh Linh Như sẽ biến mất luôn cho coi.
Đó là khi nó còn ở Milan, nhưng hôm nay, nó phải sang Mĩ. Vì sao ư?
- Ôi ông Michael yêu quý của con, ông thật là tốt bụng vì đã không kiện Hoàng thị… – Nó buông lời nịnh nọt làm cho Jimmy cứ bịt lấy miệng “Oẹ” liên tục.
- Không phải nịnh. Quà Việt Nam của ông đâu, đưa đây rồi thích nói gì thì nói! – Ông quá hiểu nó nên chẳng để tâm vào mấy cái câu nịnh nọt kia.
Đấy, mục đích của việc sang Mĩ đấy. Chứ thực lòng nó cũng chẳng muốn đến đây, không phải vì nó không yêu quý ông Michael mà vì ba nó đang ở đây mà. Nó ghét phải gặp ba. Cũng may 4 ngày nữa ba mới về cơ, mà ngày mai nó lại đi thăm Ma Vương rồi.
Nhưng đã mất công đến Mĩ, nó cần làm một việc nữa… Đi thăm 2 người…
- Jimmy, anh thấy em mang bộ tóc nào thì được? – Nó bày ra trước mặt Jimmy cả chục bộ tóc giả – Màu đỏ hay màu trắng nhỉ?
- Nếu là Billy của trước kia, kể cả em có… biến thành người khác thì anh ý cũng nhận ra hết, chứ chẳng nói là mỗi cái bộ tóc giả này – Jimmy lướt tay trên các mái tóc rồi nhấc bộ màu trắng lên – Màu trắng, cùng màu tóc Billy à? Không được, em mang màu vàng đi, nhìn đỡ nổi bật..
- Vậy em có được mang mắt kính nâu không, mắt anh ý màu nâu mà. – Nó gắn mắt kính áp tròng nâu vào mắt.
- Em mang màu gì cũng được, nhưng trên hết là phải biết thận trọng. Billy bây giờ không phải người hay ru em ngủ hồi trước đâu mà là 1 con quỷ dữ hút máu người đấy.
Jimmy trầm buồn nhìn ra cửa sổ.
Nó lặng lẽ gật đầu trước khi với cái túi xách bước ra khỏi phòng.
_ _ _ _ _ _ _ _ _
Phố Wall.
Nơi đây vẫn đông đúc thế, thì nơi đặt sở giao dịch chứng khoán Mĩ cơ mà. Nhưng cho dù có đông thế nào thì nó vẫn nhận ra cái mái tóc trắng quen thuộc từ xa.
Anh!
Nó như bị hút về phía mái tóc đó mà không để ý đến việc 1 đứa trẻ đang chạy ngược chiều với mình.
Bịch!
Cả nó, cả đứa bé cùng ngã, kem trên chiếc bánh thằng bé đang ăn còn quệt hết ra bộ váy của nó nữa.
- Bé! Có sao không?
Nó vội đỡ thằng bé dậy trước mà không chú ý đến cái váy của mình. Bất chợt…
- Em không sao chứ?
Một giọng nói nhẹ nhàng cất lên trên đầu nó, một giọng nói quen thuộc, ấm áp…
- Em không sao chứ?
Người con trai đưa bàn tay ra trước mặt nó và kiên trì nhắc lại câu hỏi.
- Em không sao chứ?
Nó như chợt rời khỏi đôi mắt nâu cuốn hút.
- À… vâng, cảm ơn anh.
Bàn tay ấy nắm chặt lấy tay nó kéo lên.
- Anh xin lỗi, anh đang đưa thằng bé đến chỗ mẹ nó, nhưng do không chú ý nên… đã làm hỏng hết bộ váy đẹp của em rồi.
Lúc này nó mới nhìn xuống chiếc váy đen của mình có 1 vệt kem màu trắng kéo dài. Nó còn chưa nghĩ xem nên làm gì tiếp theo thì bàn tay ấy lại đưa 1 cái khăn lên lau cho nó.
- Cảm ơn, anh để em tự lau được rồi. – Nó đỡ lấy cái khăn.
Billy một tay bế thằng bé lên, một tay nắm lấy tay nó.
- Em đi theo anh.
- Dạ? – Nó ngơ ngác.
- Váy áo bẩn hết thế này thì đi đâu được? Mẹ thằng bé ở ngay kia rồi.
Sau khi đưa thằng bé đến chỗ mẹ, Billy lại lôi tay nó đi và chỉ buông ra khi cả 2 đến trước 1 shop thời trang.
- Sao lại đến đây ạ?
- Anh muốn tặng em 1 bộ đồ coi như bồi thường bộ váy kia thôi.
- Không sao mà anh, em tự lo được.
- Không, anh đã nhận nhiệm vụ coi thằng bé mà lại để nó chạy linh tinh thế
thì anh phải chịu trách nhiệm về những việc nó gây ra chứ. Em cứ chọn đi.
- Nhưng em… – Nó lo lắng nhìn ra chỗ Jimmy đậu xe.
- Em đang bận à?
- À không… em nghĩ là mình đang làm mất thời gian của anh.
- Không sao, anh rảnh mà. Chọn đồ cho con gái cũng là 1 thú vui.
Trong khi nó còn đang loay hoay chọn đồ thì Billy đã đến bên nó từ lúc nào.
- Anh nghĩ em hợp với màu trắng.
Trước mặt nó là 1 bộ đồ màu trắng, cả áo khoác cũng trắng nốt.
- Sao toàn màu trắng thế ạ?
- Thì anh nghĩ em hợp với màu trắng mà. – Billy đưa tay lên vuốt nhẹ mấy sợi tóc vàng của nó.
Nó ngoan ngoãn đi thay đồ nhưng vẫn bật cười: “Ông anh nghĩ em gái mình là gì mà lại giở mấy chiêu thức “mật ngọt chết ruồi” ấy ra đây nhỉ?” Nhưng đúng là nó thích màu trắng thật.
- Được chứ anh?
- Được! Nếu em chịu thay luôn đôi giày đen xì kia đi, tự nhiên đang trắng hết 1 màu lại từ đâu ra 1 đôi giày đen thì mất thẩm mĩ lắm. Anh chọn cho em luôn rồi nè.
- Hì, làm phiền anh quá. Nhưng chỉ vì 1 cái bánh kem mà “xiết nợ” anh thế này thì em thấy có lỗi lắm.
- Nhưng anh thấy vui mà, lâu rồi anh cũng không chọn đồ cho con gái.
- Anh chưa có bạn gái sao? – Nó nhìn Billy.
- Anh mới bị người ta từ chối thằng thừng rồi.
- Vậy… em gái anh thì sao? – Nó ấp úng.
- Em gái ấy hả? – Billy phá lên cười – Anh không có em gái.
Nó lặng người đi sững sờ. “Anh không có em gái sao? Anh không có thật sao? Vậy em là gì hả anh? Cái tên Ginny Wilson là gì hả anh?”
- Xong rồi, em vui lòng cho anh mời 1 tách café chứ?
Bất ngờ Jimmy đứng từ xa ra hiệu cho nó.
- Em xin lỗi, bây giờ em có việc. Cảm ơn anh vì bộ đồ.
- Không có gì! Nếu em có việc thì cứ đi đi, nhưng có thể cho anh địa chỉ của em không?
Nó nhìn Billy như dò xét.
- À, ý anh là khi nào em muốn đi mua đồ có thể gọi anh. Như anh đã nói đấy, chọn đồ cho con gái cũng là 1 thú vui mà.
- Chúng ta có duyên mà anh, nhất định sẽ gặp lại.
Nó nháy mắt trước khi hòa vào dòng người đông đúc trên phố. Đằng sau nó, người con trai có tên Billy ấy tắt hẳn nụ cười rạng rỡ mà thay vào đó là 1 cái nhếch mép lạnh lùng: “Một con bé thú vị!”
- Billy. – Có ai đó đập tay vào vai cậu.
- Ừ.
- Sao đứng đây thế?
- Tôi vừa gặp 1 con bé nhưng để xổng mất rồi.
- Bị Han Cherin từ chối nên “ngựa quen đường cũ” à? Hai anh em đấu đá, vui thật, tôi không ngờ cậu lại thua cái thằng ranh Jimmy trong chuyện tình cảm vớ vẩn như thế đấy.
- Đối với tôi, đại sự của ba quan trọng hơn điều đó.
- Ngài Frank hẳn rất tự hào vì có 1 đứa con trai như cậu.
Billy không nói gì mà chỉ quay đầu lạnh lùng bước đi.

Từ xa, 2 anh em nhà Wilson vẫn dõi theo bước chân của người anh cả.
- Mình đi thôi em. Brian không có ở Mĩ đâu, cậu ta vừa đi cùng James Frank ra nước ngoài rồi.
Nó gật đầu buồn bã.
- Anh, em rốt cuộc đáng ghét lắm sao? Đáng ghét đến mức không được Billy công nhận sự tồn tại của em sao?
- Ginny, nhất định anh ấy sẽ nhớ lại em mà.
Nó mân mê bộ đồ trắng nhìn ra xa.
*
* *
Trưa nay sẽ sang Đức thăm Ma Vương. Chán quá! Chẳng có ai ở nhà cả. Ông Michael bận họp hội đồng quản trị rồi, nhà ông cũng bận đi hết cả rồi. Anh Jim cũng phải đi cùng ông Michael, chỉ còn mỗi mình nó ở nhà. Mà còn không được ra ngoài nữa chứ. Nó cứ tha thẩn trong vườn nghịch tuyết chán rồi lại đi vào nhà, ngắm tuyết rơi qua khung cửa sổ, lại ra vườn, lại vào nhà, rồi lại ra vườn, lại vào nhà, rồi lại ra vườn, lại vào nhà… Cái vòng tuần hoàn đấy cứ lặp đi lặp lại cho đến khi nó dừng trước cửa phòng… ba.
Phòng ba lúc nào cũng thế, chẳng khóa. Mà không, tất cả các phòng ở đây, chẳng phòng nào phải khóa cả, cứ đi lại tự do, thậm chí chẳng cần gõ cửa. Nhà nó là thế mà. Nó đã lưỡng lự 1 lúc trước khi vặn chốt cửa bước vào.
Bao nhiêu năm mẹ qua đời là bấy nhiêu năm nó không gặp ba, cũng như không bước chân vào nơi này. Nó đưa tay bật điều khiển. Vẫn là cuộn băng quay đi quay lại những kỉ niệm của gia đình mình trước đây. Ba vẫn xem chúng hằng ngày sao? Xung quanh phòng được trang trí bởi các bức ảnh. Nổi bật là ảnh cưới của ba mẹ, rồi đến ảnh ba mẹ chụp cùng 3 anh em nó, rồi ảnh anh Billy lớn lên từng ngày, ảnh Jimmy với những bước đi đầu tiên. Và… nhiều nhất là ảnh nó. Con gái ba 5 tuổi; con gái ba 6 tuổi,… con gái chơi đàn cho ba nghe, con gái tập múa, con gái đạt giải nhất cuộc thi ba lê toàn nước Mĩ, con gái khóc nhè, con gái làm bánh, con gái yêu mẹ,… Những giọt nước mắt lại thi nhau rơi xuống. “Sao ảnh con lại nhiều thế này? Lúc nào ba cũng chụp ảnh con, lúc nào cũng con gái… con gái… Ba vẫn dõi theo con bấy lâu nay sao ba?” Con gái 14 tuổi, con gái 15 tuổi… Không thiếu 1 bức. Trên mỗi bước chân của nó, dù ở bất cứ đâu, đều có ánh mắt dõi theo quan tâm, lo lắng của ba. “Ba ơi! Nhưng tại sao ba lại làm tổn thương mẹ?”

Trong lúc giật lùi ra đằng sau, nó loạng choạng va phải 1 cái hộp gỗ làm cái hộp rơi xuống đất với âm thanh khô khốc. Từ trong đó rơi ra cuốn sổ bìa đen…
Nó nhặt lên ngỡ ngàng: “Nhật kí của Jenny? Nhật kí của mẹ sao?”
Sao ba lại có nó? Sao ba có nhật kí của mẹ mà chưa bao giờ cho anh em nó biết?
Nó đang định mở ra đọc thì có tiếng gọi vang lên trong nhà:
- Ginny! Cháu phải ra sân bay rồi!
Nó cuống quít định bụng bỏ lại cuốn nhật kí vào chỗ cũ nhưng lại thôi, giật vội tờ giấy trên bàn, nó ghi nhanh vài dòng:
“Ba! Con xin lỗi vì đã không hỏi ý kiến của ba mà đã tự ý lấy cuốn nhật kí của mẹ mang đi. Nhưng con sẽ trả lại ba sau khi đọc xong.
Con gái!”
Sau đó nó đặt tờ giấy vào trong cái hộp và cẩn thận đặt lại vị trí cũ nhưng vẫn không khỏi tò mò về việc ba đã giấu cuốn nhật kí.

Hai ngày tiếp theo ở Đức là 2 ngày nó khổ sở với mấy trò… tiêu khiển của Ma Vương. Nhưng dù sao ở chơi với Ma Vương cũng còn hơn là phải ở nhà 1 mình. Ma Vương tuy là em trai ông nó nhưng mà chỉ hơn ba nó có 3 tuổi thôi. Hiện tại thì ông đã 54 nhưng vẫn theo tư tưởng độc thân. Mấy năm trước, ông có nhận nuôi Daniel nhưng không hiểu anh ý đi học ở đâu mất rồi. Cũng vì ông không có con cái gì nên tình yêu thương của ông dành hết cho những đứa cháu của các anh trai mình, trong đó cưng nó nhất. Nhưng cách biểu lộ tình cảm của ông cũng… hơi lạ. Ví dụ, để cho nó hết sợ sâu róm, ông đã bắt được cả 1 … rổ sâu cho vào bò lổm ngổm trên giường của nó, và kết quả là nó được 1 phen gào thét hết công suất nhưng… vẫn chưa hết sợ sâu. Ông còn dạy nó khá nhiều trò oái oăm khác nữa cơ. Vì sao nó gọi ông Richard là Ma Vương ư? Thì vì những cái trò ông bày ra chứ sao? Khác với ông nội nó và ông Michael, ông Richard phải làm cho nó gào thét ầm ĩ lên hoặc cho đến khi ông Michael can thiệp vào thì mới thôi mấy trò quái quỉ đi. À nhắc đến Ma Vương thì cũng phải nhắc đến Thần Dớt. Ông Michael được coi là Thần Dớt vì luôn có mặt kịp thời mỗi lúc nó bị Ma Vương mang ra làm vật thí nghiệm cho… phấn gây mê hay là nước hoa làm cho người dính phải cười như điên hoặc là khóc sướt mướt chẳng hạn… Trong khi ông nội nó lúc nào cũng ở vị trí trung gian. Haizz…
Trong gia đình nó, đại gia đình ý, à thôi, mà là trong tập đoàn GMR, cái tên GMR được ghép từ 3 chữ cái đầu của 3 cái tên: Geogre, Michael và Richard. Nếu như Geogre , ông nội nó trông coi lĩnh vực kim cương, đá quý; ông Michael chịu trách nhiệm bên Xây dựng ở Mĩ, ba (và mẹ nó trước khi qua đời) ở ngành thời trang bên Ý(nhưng hiện tại đã về Mĩ) thì ông Richard quyết định kinh doanh xe hơi ở 1 thị trường danh tiếng: Đức. Một mình nơi… đất khách quê người, ông đang muốn kiếm đứa cháu nào đó tiếp quản hộ mình để về nước sống với các anh cho vui nhưng vẫn chưa có ai.
Hai ngày đứa cháu gái yêu quý đến chơi là 2 ngày ông cáo bệnh ở nhà.
- Chẳng mấy khi gặp con, bao nhiêu thí nghiệm ông tích tụ cả 3 năm nay bây giờ đã được đưa vào thực hành rồi. Nào nào, không phải sợ, đến đây nào. Hà hà…!
Nó đã đủ mệt để “nhấm nháp” những “phát minh vĩ đại” đấy rồi, không còn thời gian mà xem nhật kí của mẹ nữa. Sáng nay là buổi sáng cuối cùng nó ở đây. Nó bực mình với Daniel vì đã không ở lại chăm sóc ông Richard, để ông 1 mình, nhưng biết sao được, là do ông muốn thế mà. Nghĩ đến việc phải về Việt Nam. Nó chẳng biết phải đối mặt với Khương Duy và Viết Quân sao nữa. Ở Việt Nam bây giờ vẫn còn là đêm, nhưng nó vẫn onl, biết đâu Khánh Nam tự nhiên bị… mất ngủ thì sao? Nhưng nó không gặp Khánh Nam, mà gặp… Viết Quân.
<iceberg>: Buzz! Đang là đêm mà. Không ngủ à?
<snowfox>: Hàn Quốc không phải đêm sao?
<iceberg>: Sao biết đang ở Hàn Quốc? Khánh Nam nói à?
<snowfox>: Uh.
<iceberg>: Không ngủ?
<snowfox>: Như anh (Chẳng nhẽ bảo hắn rằng chỗ tôi mặt trời chuẩn bị lên đến đỉnh?)
<iceberg>: Về nhà chưa?
<snowfox>: Chưa, có chuyện gì à?
<iceberg>: Không
<iceberg>: Linh Như.
<snowfox>: Ừ?
<iceberg>: hmm….
<snowfox>: hmm… go on
<iceberg>: xin lỗi…
<snowfox>: Về?
<iceberg>: Chuyện hôm trước… của Hoài Trang… Mai Chi nói đúng…
<snowfox>: cho qua đi.
<snowfox>: không muốn nhắc đến
<iceberg>: Nếu tôi có thể suy nghĩ kĩ hơn 1 chút…
<snowfox>: chẳng có gì phải xin lỗi, bảo vệ người yêu như thế cũng đúng mà
<snowfox>: buồn ngủ quá!
<snowfox is not available>
Nó off. Sự giận dỗi lại trào lên. Tự nhiên nó không muốn về Việt Nam nữa, nó ghét phải thấy cái mặt của Viết Quân.
_ _ _ _ _ _ _ _ _ _
Việt Nam.
Một con bé với mái tóc bù xù gần như che kín khuôn mặt 1 mình lặng lẽ kéo hành lí ra xe. Nhưng nó cũng biết rằng, đằng sau nó còn có 1 vài người vẫn bí mật theo dõi nữa. Cùng 1 lúc có 2 cú điện thoại cùng gọi đến Mĩ với cùng 1 nội dung nhưng tới 2 người khác nhau.
- Ông chủ! Cô chủ đã đến Việt Nam an toàn.
Chỉ có 1 trong 2 người nhận điện thoại là tỏ vẻ sửng sốt.
- <Cái gì? Nhà Wilson để nó đến Việt Nam?>
- Vâng!
Mở cửa căn hộ trung cư ở tầng 13. Nó đã ở đây được nửa năm rồi. Căn phòng đã ấm hơn khá nhiều so với ngày đầu tiên nó bước chân đến.
Hôm nay là ngày cuối kì nghỉ Tết.
- Alo. Khánh Nam à?
- <Em về rồi à?>
- Vừa bước chân vào nhà được 2 phút.
- <May quá! Tuấn Vũ đang đến đón em sang nhà anh đấy. Phương Linh cũng đang ở đây. Em sang ngay nhé.>
Nó vứt cái điện thoại lên giường, đưa tay kéo mấy sợi tóc lởm chởm ra.
- Sao tóc mình tự nhiên dựng đứng lên thế này nhỉ?
Nó c
ầm cái lược chải chải vuốt vuốt lại cái mớ tóc bù xù mới được Ma Vương cắt tỉa không ra hình dáng gì và sắp xếp lại mấy hộp quà cho lũ bạn.
Kính koong.
Tuấn Vũ đã xuất hiện trước cửa nhà nó
- Tuấn Vũ!
- Em có quà cho anh không đấy?
- Có cho tất cả, trừ anh.
_ _ _ _ _ _ _ _ _
Tuấn Vũ và nó rẽ vào 1 con đường nhỏ yên tĩnh dẫn đến 2 cái cổng lớn.
- Khu này thuộc quyền sở hữu của nhà Khánh Nam đấy.
- Cả 2 nhà ạ?
- Ừ, cái cổng xanh xanh kia là nơi bà nội và mẹ kế Khánh Nam ở. Từ hồi ba lấy bà mẹ kế đó, hồi nó hơn 6 tuổi ý, nó chuyển sang cái biệt thự cổng đen kia. Ba nó xây riêng cho nó đấy.
- Anh ý muốn ở riêng từ khi đó sao? – Nó hỏi Tuấn Vũ.
- Không, ngay sau khi mẹ nó qua đời, ba nó đã bắt đầu xây rồi. Hình như định là 2 ba con cùng ở đấy thì phải, nhưng lại vướng bà vợ hai. – Bất chợt Tuấn Vũ bật cười – Hồi xưa Khánh Nam còn treo 1 cái biển to đùng: “Cấm những người tuổi Rắn bước vào cơ. Thì bà mẹ kế nó tuổi rắn mà. Nhưng từ hồi lớp 7, nó cho bỏ ra rồi, thay vào đó là 1 cái cổng tự động, nó thiết kế chỉ không cho mỗi bà ta bước vào. Với lại nó kiếm từ nhà thằng Duy mấy con chó to đùng, cứ thấy bà ta là nhảy bổ lên, làm cho bà ta còn chẳng dám đứng gần cái cổng 10m nữa là. Buồn cười lắm. Hôm nào anh sẽ kể cho em nghe cả trăm trò nghịch ngợm mà nó từng áp dụng với bà ấy. Cứ nghĩ đến là anh cười đau hết cả bụng.
- Khánh Nam ghét mẹ kế lắm ạ?
- Không ghét mà nó không cho đến gần nhà nó sao? Được cái là có khi ba nó còn ủng hộ mấy trò quái quỷ của nó nữa cơ. Công nhận thằng đấy thông minh thật.
Tuấn Vũ cứ thế đưa nó vào thẳng bên trong nhà mà chẳng cần xuống xe, cổng tự mở mà.
Vừa nhìn bao quát quanh biệt thự, đầu nó tự nhiên đau dữ dội. Nơi đây có cái gì đó rất quen… quen lắm… Cả kiến trúc Pháp, màu sơn, cả cửa sổ, cả khu vườn… đều rất quen… Nó đã gặp ở đâu rồi nhỉ? Kiểu kiến trúc lạ lạ này…
- Linh Như?
- À… em không sao.
Nó và Tuấn Vũ cùng bước vào bên trong.
- Nhiệm vụ hộ tống công chúa hoàn thành nhá.
- Oh, Linh Như, nhìn em mập ra thì phải.
- Ừ, đúng đấy. – Phương Linh nhìn nó gật gù – Tăng mấy cân vậy?
- Chẳng biết nữa, về suốt ngày ông bà bắt ăn không có nhìn gầy quá. Hì hì, thế mọi người ăn Tết sao? Vui không?

Khánh Nam nhìn nó..
- Em hỏi anh á?
- Ừ, hỏi anh trước.
- Cũng tàm tạm, may không mất Tết vì cái vụ vi phạm hợp đồng với GMR. Nhờ em cả đấy. Thế em thì sao? Tốt cả chứ.
Nó nhăn mặt.
- Suốt ngày bị ép ăn cái này, ăn cái kia. Mà nhà anh… – Nó nhìn quanh ngôi nhà – Hình như em đã gặp cái kiểu nhà này ở đâu thì phải. Quen lắm.
- Ở đâu là ở đâu?
- Em không nhớ, nhưng mà rất quen.
Tuấn Vũ đưa mắt nhìn Khánh Nam ẩn ý. Khánh Nam nói nho nhỏ.
- Tuấn Vũ, nhà này xây sau khi vụ tai nạn xảy ra mà.
- Hay là ai đó thấy nhà anh đẹp nên xây lại nhỉ? – Nó vẫn ngồi nghĩ ngợi – Nhưng rõ ràng là em đã thấy ở đâu rồi.
Rồi nó ngồi thẳng dậy vươn vai.
- Mệt quá! Có cái gì ăn không anh? Em đói quá
- Ừ, đợi anh tí.
Khánh Nam đang định đứng lên thì có điện thoại.
- Mày về rồi à?
- <Ừ! Tao và thằng Duy đến nhà mày ngay đấy!> Píp!
Khánh Nam quay sang nhìn nó:
- Viết Quân và Khương Duy đang đến đây đấy.
- Gì cơ? Vậy thì em đi về đây.
Nó đứng lên.
- Này, bà định tránh mặt 2 anh ý à? – Phương Linh kéo tay nó.
- Ừ!Tôi không muốn gặp bọn họ lúc này, với lại… tôi cũng chẳng biết phải đối mặt ra sao với bọn họ nữa.
- Linh Như, em cứ tỏ ra bình thường thôi, bọn nó mới là người phải suy nghĩ xem nên đối mặt với em thế nào.
- Nhưng…
- Khánh Nam nói đúng đấy Linh Như, em có tránh được bọn nó mãi không? Cùng lắm thì cứ coi bọn nó như bạn bình thường ở lớp đi.
Nó không nói gì, cầm MP3 của Khánh Nam lên nghe trong khi hội bạn đi vào trong bếp chuẩn bị đồ ăn cho nó.
Cái gì đến cũng phải đến… Hội Viết Quân, Khương Duy, Minh Phương, Hà Ly và Hoài Trang đã có mặt ở nhà Khánh Nam. Vừa lúc 4 đứa từ trong bếp đi ra.
Phương Linh nhìn nó rên rỉ.
- Khánh Nam, Linh Như ngủ mất rồi.
- Gì? Sao dễ ngủ thế? – Khánh Nam ngó cái ghế.
- Thì vừa bay mấy tiếng đồng hồ mà. – Mai Chi nhắc.
- Ừ, thôi để cho nó ngủ.
Khánh Nam vừa dứt lời thì lù lù 5 đứa bạn đã vào đến cửa.
- Khánh Nam! Lâu không gặp có nhớ tao không? – Viết Quân đang định nhảy đến ôm vai bá cổ thằng bạn thì bị Khánh Nam hất ra.
- Suỵt! Im mồm cho Linh Như ngủ.
- Nó đang ở đây à?
- Ừ.
Viết Quân và Khương Duy nhìn nhau rồi nhìn xuống cái ghế. Đúng là nó đang ngủ thật, tai nghe vẫn gắn trên tai. Rồi ánh mắt Viết Quân chạm phải cái nhìn khiêu khích của Tuấn Vũ.
“Hừ, sao cái ông kia cứ ngồi kè kè bên nó vậy nhỉ? Đúng là “ngứa con mắt bên phải, đỏ con mắt bên trái mà”
Khánh Nam và Khương Duy phì cười nhìn thằng bạn.
Như hiểu được sự khó chịu của Viết Quân, Tuấn Vũ còn đưa tay vuốt nhẹ mái tóc của nó nữa
Viết Quân đang định lao tới chỗ nó thì…
- Tuấn Vũ, anh đưa Linh Như lên tầng trên đi, dưới đây ồn nó không ngủ được đâu. – Khánh Nam nhắc Tuấn Vũ.
- Để tao đưa nó đi cho. – Viết Quân xen vào.
- Tuấn Vũ, đưa Linh Như đi đi. – Mai Chi giục.
- Đúng đó anh Quân, dù sao anh Vũ mới là bạn trai Linh Như cơ mà. – Hoài Trang đế vào.
Khánh Nam tỏ vẻ bực tức khi nhận ra sự có mặt của Hoài Trang và Hà Ly ở nhà mình nhưng không nói gì mà chỉ ra hiệu cho Tuấn Vũ..
- Anh đưa Linh Như đi đi.
Viết Quân nhìn Khánh Nam như muốn ăn tươi nuốt sống, Khánh Nam nhếch mép tỉnh bơ.
- Mày lo tiếp Hoài Trang và Hà Ly hộ tao đi.
Tuấn Vũ đưa nó lên tầng.
- Khánh Nam! – Viết Quân hét ầm lên tức giận.
- Im mồm! – Khánh Nam nhìn thằng bạn như ra lệnh rồi đưa mắt nhìn theo Tuấn Vũ.
Sau tiếng hét như tiếng… chó sói hú của Viết Quân, nó giật bắn mình, may mà Tuấn Vũ giữ chặt, không thì nó ngã rồi cũng nên.
10s trôi qua…
Nó đã nhận biết được âm thanh phát ra từ đâu và từ ai cũng như nhận ra mình đang ở trên tay Tuấn Vũ.
- Tuấn Vũ, bỏ em xuống đi.
- Không ngủ nữa sao?
- Em nghĩ mình nên chào hỏi “người ta” một câu cho phải phép.

phim sex vietsub - phim xex

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ