Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyen teen - Không nhiều thứ quan trọng - trang 20

- Ừ. – Hắn lại ngủ tiếp.
Ngọc Hưng và Bảo Đông quên khuấy mất nhiệm vụ theo dõi quá trình luyện tập của Khánh Nam và Linh Như mà cứ ngồi trầm tư suy nghĩ. Mà khéo vấn đề này đến Tuấn Vũ cũng khó mà lý giải được ý chứ. Do mọi người tập trung vào chuyện khác nên Linh Như quyết định ngồi xuống ghế nghỉ ngơi. Xoay xoay quay quay từ nãy đến giờ. Mệt cả người. Khánh Nam cũng ngồi nhìn Viết Quân mà… ngẫm nghĩ.
Nhưng hình như việc bị đánh thức vừa rồi làm Viết Quân chẳng thể ngủ được nữa. Hắn ngồi thẳng dậy và đưa đôi mắt ngơ ngác nhìn… “chòng chọc” mọi người.
- Sao ai cũng nhìn mình nhỉ?
Như vớ được chìa khóa của câu hỏi hóc búa, cả lũ con trai vây quanh hắn thì thầm.
- Chúng mày làm lành rồi à?
- Ai ạ?
- Thì mày với nó ấy.
- Chưa ạ!
- Vậy sao lúc nãy lại nhắn tin cho nó?
Viết Quân gãi đầu suy nghĩ 1 lúc.
- Thì khi nào em đói chẳng gọi cho nó.
8 thằng ngã
ngửa, một lý do không thể đơn giản hơn được nữa.
- Hai đứa mày không tập đi? Ngồi đấy làm gì?
- Cái đồ lấy oán báo ân. – Linh Như làu bàu.
- Nhưng thằng Nam nó cứ bắt anh phải theo ý nó chứ.
- Vậy chẳng nhẽ anh Nam bảo cái gì anh cũng phải răm rắp nghe theo à? Hừ! Mà em nói trước, lần sau đói thì đừng có gọi em.
- Nhưng hôm nay anh nhắn tin chứ có gọi đâu?

= = = = = = = = = = =
Theo như ý kiến của Ngọc Hưng và Tuấn Anh thì trang phục ngày mai cứ để họ lo. Mà để hai người này lo thì… kể ra cũng đáng ngại thật.
10 đứa mệt mỏi nhấc balo lên đi xuống lán xe chuẩn bị về nhà. Và vấn đề bây giờ mới thực sự cần lo đây.
Chẳng hiểu Khánh Nam vừa đi vừa ngắm gió ngắm mây hay là ngắm mấy con côn trùng đang bay trên trời mà tự nhiên… đâm rầm phải cái bồn cây bên đường ở chỗ ngã ba. Và kết quả là…RẦM. Một âm thanh “nhẹ nhàng” đến ngỡ ngàng và khiến cho chân cậu xuất hiện một vài vết xước cỡ “nhỏ”… chỉ gây chảy máu… không ít.
- Khánh Nam!
- Mày đi kiểu gì thế hả?
- Em đang nhìn xem trên cây kia có cái gì chứ.
- Anh nhìn cái chân anh trước đi.
Khương Duy đỡ Khánh Nam đứng dậy trong khi Viết Quân giữ cái xe.
- Đứng nổi không đấy?
- Đứng thì đứng được… nhưng tao nghĩ là… đi thì không đi được thì phải.
Vì đã tan học nên cô y tế cũng chẳng còn ở đây, do đó Linh Như đảm nhận nhiệm vụ băng bó lại cái chân cho Khánh Nam. Nhưng chẳng hiểu sao Viết Quân lại cứ nằng nặc để hắn lau sạch máu trên chân Khánh Nam rồi Linh Như thích làm gì thì làm. Điều này lại là một vấn đề nan giản mà Ngọc Hưng và Bảo Đông cần phân tích. Nhưng một vấn đề nan giải hơn rất nhiều đang sờ sờ trước mắt khiến Đăng Thành đau đầu là cuộc thi Queen&King ngày mai… Biết tính sao đây?
Sau nửa tiếng rời khỏi phòng họp thì tất cả đành phải đau khổ quay lại. Đăng Thành cũng không quên dắt Khánh Nam đến trước mặt thày hiệu trưởng với cái chân băng bó kín mít để xin đổi cái tên Hoàng Khánh Nam trong hồ sơ dự thi bằng tên của… Triệu Viết Quân.
Xét cho cùng, Viết Quân cũng không phải một tên đầu đất trong khiêu vũ như Khương Duy nên việc Linh Như tập tành lại cho hắn chẳng vất vả cho lắm. Với lại do ảnh hưởng của việc bị đói cùng với buồn ngủ lúc nãy nên đầu óc của Viết Quân vẫn… mây mây, đâm ra bảo cái gì hắn cũng răm rắp làm theo, ngoan đến độ Khánh Nam và Khương Duy ngỡ ngàng.
Nhưng việc duyệt lần cuối cho đôi khiêu vũ Khương Duy và Minh Phương thì khác. Tuy vẫn giữ một thái độ làm việc nghiêm túc nhưng cả lũ đã phải rất khổ sở để… nhịn cười.
Do không phận sự gì nữa nên trong phòng họp chỉ còn lại Linh Như và Viết Quân “chăm chỉ luyện tập”. Số còn lại đã tản hết ra đi chọn trang phục biểu diễn rồi. Nhưng kể ra có mỗi 2 đứa thì không khí cũng căng thẳng thật. Ngoài việc Linh Như hướng dẫn Viết Quân nhảy ra thì chẳng có gì cả. Chẳng đứa nào nói với đứa nào dù cả hai đều… muốn nói. Nhưng nghĩ lại, vẫn đang giận nhau, nên thôi, nói trước hóa ra mình tự làm lành trước à? Với lại thực ra… cảm giác đứng gần, hay nói cách khác là sát nhau thế này nó cứ… kì kì làm sao ấy. Thỉnh thoảng lại vô tình “chằm chằm” nhìn nhau nữa chứ.
= = = = = = = = = = =
Thật là một buổi tối mệt mỏi.
Sau khi về nhà thay đồng phục thì Viết Quân vội vội vàng vàng sang nhà Khánh Nam để… ăn tối và tiếp tục tập tành với Linh Như. Ngoài chuyện đó ra thì chẳng cần lo chuyện gì nữa. Chuyện quần áo đã bảo để Ngọc Hưng và Tuấn Anh lo rồi mà. Theo lệnh của Khánh Nam thì tối nay Viết Quân cũng sẽ ngủ ở đây luôn, tránh trường hợp hắn lại xem hoạt hình và đi ngủ muộn như hôm qua.
Ngồi xem được 1 lúc thì Khánh Nam chán nên… đi ngủ, tất nhiên là không quên dặn Linh Như “phải cho” Viết Quân đi ngủ đúng giờ rồi.
- Em nói rồi, em không phải bảo mẫu của anh ấy.
- Như nhau cả thôi.
Hai đứa vẫn tiếp tục khiêu vũ trong im lặng… và căng thẳng cho đến khi Khánh Nam lết ra và quát ầm ầm lên.
- Tao bảo mày 10h phải đi ngủ cơ mà.
Trong khi Viết Quân đã phải trèo lên giường nằm cạnh Khánh Nam và cuộn tròn trong chăn thì ở ngoài kia, nhịp sống vẫn rất… sôi động.

Đăng Thành cứ đi qua đi lại trước gương ngắm ngắm nghía nghía và tập đi tập lại cái kịch bản dẫn chương trình ngày mai. Mọi chuyện sẽ không quá quan trọng đến nỗi như thế nếu như Đăng Thành không muốn câu thêm ít fans nữa ở cuộc thi ngày mai.

Ngọc Hưng, Bảo Đông và Tuấn Anh vẫn đang cãi nhau tưng bừng xem ngày mai Linh Như và Viết Quân sẽ mặc bộ đồ nào cho hợp trong một đống đồ 3 người vừa lựa chọn hồi chiều.

Quốc Trường và Lê Dũng đã phân chia xong nhiệm vụ xem ai quay đôi này, ai quay đôi kia. Hai thằng chịu trách nhiệm quay camera mà, tối nay chỉ lo xem xét kiểm tra lại cái máy thôi.

Khương Duy và Minh Phương vẫn còn cố tập tành vớt vát để tránh nhảy bình bịch vào chân nhau nữa.

Tuấn Vũ và Mai Chi thì đang vào khâu chọn lựa quần áo rồi. Vấn đề nhảy nhót không cần bàn cãi.

Việt Thế và Hoài Trang cũng đang đu đưa ở vũ trường trước con mắt của Việt Tú. Hoài Trang phát bực vì thái độ bất hợp tác của Việt Thế. Cậu ta tỏ cái vẻ thờ ơ đến mức khó chịu và cứ răm rắp nhảy theo những gì Hoài Trang muốn. Thật là bực mình.

*
* *
Con gái chúa lâu la. Viết Quân cứ nghĩ Linh Như là ngoại lệ cơ nhưng thực tế thì chẳng phải vậy. Hắn và Khánh Nam đã giục ầm ầm cả tiếng đồng hồ mà nó vẫn chưa trang điểm xong cái mặt và kẹp được mấy cái tóc lên.
- Nhanh lên, con rùa. – Khánh Nam quát.
- Nhanh lên đi, em muốn Ngọc Hưng xé xác chúng ta ra không?
Sau khi nghe 2 chữ “từ từ” vọng ra từ phòng Linh Như đúng 17 lần, Khánh Nam quyết định… xông vào. Và cảnh tượng Khánh Nam và Viết Quân nhìn thấy khiến cả hai chỉ muốn kiếm cái gì đấy nên cho nó 1 trận. Lý do rất đơn giản: Nó đang đu đưa trên ghế cùng một chiếc mặt nạ trên mặt, đầu tóc cũng hoàn chỉnh, quần áo cũng xong xuôi và tay đang cầm một… quyển truyện tranh.
Khánh Nam hậm hực lôi xềnh xệch nó ra xe mà không dám làm gì vì sắp đến giờ diễn. Việc duy nhất cậu có thể làm lúc này là cằn nhằn. Còn việc duy nhất Viết Quân có thể làm là… thỉnh thoảng quay sang tò mò nhìn nó.
- 2! Khương Duy xuống chỗ Minh Phương rồi à? – Linh Như nhảy bổ vào phòng, đằng sau là bản mặt hết sức khó chịu của Viết Quân và Khánh Nam.
- Bỏ mặt nạ ra đi cô em, cho các anh đây xem mặt cô em cái nào. Nhìn qua có vẻ xinh đấy nhỉ? Bỏ mặt nạ ra đi.
- Thôi khỏi. – Nó xua tay – Em mà bỏ mặt nạ ra sợ Ngọc Hưng và Bảo Đông lại về quy ẩn giang hồ quên hết sự đời… chỉ biết mình em ấy chứ.
- Thôi anh xin cô, “Đã đến lúc em nên tự soi trước gương Và soi thật lâu nhé em”. – Ngọc Hưng ngẫu hứng hát luôn mấy câu trong Talk to you.
- Ai biết trước được gì đâu chứ. Trang phục đâu, sắp đến giờ diễn rồi.
- À… trang phục. Chắc khoảng 5 phút nữa thằng Tuấn Anh mang đến đấy.
- Này, sao nhìn anh bình thản thế? Còn có 7 phút nữa thôi đấy.
- Cứ từ từ thong thả đi cô em. Anh đảm bảo là vẫn kịp.

Trong lúc nó bắt buộc phải ngồi im một chỗ mà đợi Tuấn Anh thì mấy tên kia cứ túm tụm lại một chỗ mà bạn luận chuyện gì đó “mờ ám”, thỉnh thoảng lại nhìn ngó về phía nó đang ngồi.
Cuối cùng thì Tuấn Anh cũng rầm rầm chạy vào khi chỉ còn chưa đầy 2 phút là cuộc thi bắt đầu.
- Tôi bị kẹt xe. Đây, thay đi.
Đăng Thành đã nháo nhào chạy xuống chỗ sân khấu từ trước, mấy tên kia cũng chạy biến đi, nói là đi tranh chỗ. Mà rõ ràng Hội học sinh được ưu tiên lúc nào chẳng ở hàng ghế đầu tiên?
Do thời gian gấp gáp nên nó cũng chỉ kịp chui vào bộ váy chứ cũng không kịp ngắm nghía gì cả. Đầu tiên sẽ là một điệu Samba. Viết Quân vẫn đứng đợi bên ngoài và cố gắng để không nhìn vào nó chằm chằm.
- Mình xuống thôi.
- Ừ… ừm…
Viết Quân chìa tay ra trước mặt Linh Như. Một cảm giác là lạ.
= = = = = = = = = = = =
Có vẻ như tất cả đã tập trung đông đủ. Nó cũng chẳng hiểu sao mọi người cứ tròn mắt nhìn mình, hoặc cũng có thể là đang nhìn bộ váy nó mặc…
- Sao họ cứ nhìn em vậy?
- Anh cũng chẳng biết.
Tuấn Vũ búng tai nó 1 phát.
- Nhìn em hay cực.
- Hay á?
- À… ý anh là xinh cực.
- Đúng rồi, xinh cực. – Mai Chi cũng hùa theo. – Trông giống búp bê. Tất nhiên là nếu như em mặc 1 bộ váy khác. Chị cá là hội Ngọc Hưng đã chọn cái váy này đúng không?
- Vâng! Và em còn chưa kịp nhìn xem nó như thế nào nữa cơ.
- Không sao, vẫn xinh mà.
Tuấn Vũ cứ khen lấy khen để, cộng thêm “ánh mắt nồng nàn” (theo như Viết Quân tưởng tượng thì là thế) nên tự nhiên Viết Quân cứ nắm chặt lấy tay nó lôi về phía mình.
- Viết Quân?
- Ừ?
- Tay em…
- Sao chứ? – giọng hắn có vẻ gắt gỏng.
- Đau.
- À ừ…
Viết Quân ngượng nghịu nới lỏng tay ra 1 chút nhưng vẫn đảm bảo để Linh Như đứng sát bên mình và tránh xa Tuấn Vũ.
- Đến giờ rồi, chuẩn bị nhé. – giọng Đăng Thành oang oang ngoài cửa, không quên kèm theo 1 cái nháy mắt cho 2 đứa và 1 cái nhìn toàn diện từ đầu đến chân… Linh Như làm cho nó tự nhiên đỏ bừng mặt và giật giật tay VQ.
- Viết Quân, nói cho em biết em đang mặc cái gì vậy?
Hỏi xong nó mới thấy rằng mình thật ngu ngốc. Và nó đảm bảo đây là câu hỏi điên rồ nhất từ khi nó sinh ra đến giờ. Sao lại có thể hỏi một thằng con trai, và nhất là Ji Hoo câu đó cơ chứ. Trời ơi! Tôi đang mặc cái gì trên người thế này?
- Huh? – Viết Quân quay lại nhìn nó 1 lúc rồi cười toe toét – Em cứ tưởng tượng đang mặc… đồ tắm loại kín đáo nhất có thể là được.

= = = = = = = = = = =
Trong khi chờ đến lượt mình biểu diễn, hai đứa ngoài việc ngồi yên ở ghế ra thì chẳng biết làm gì. Khương Duy cứ đi qua đi lại, đi qua đi lại. Nhìn cậu hôm nay chững chạc hẳn. Không hiểu sao cũng mặc đồ như nhau mà nhìn Khương Duy thì người lớn mà mặt mũi Viết Quân vẫn búng ra sữa nữa.
- Sao mọi người vẫn liếc nhìn em nhỉ? Em thấy chị Hoài Trang “mát mẻ” hơn em mà.
- Vì nhìn em đặc biệt. Thật đấy. Anh cũng chẳng hiểu vì sao nữa. Nhìn em rất khác… Có lẽ chỉ thay đổi kiểu tóc cũng làm thay đổi bao nhiêu thứ khác. Với lại cái mặt nạ… nó công nhận là gây thêm sự bí ẩn thật…
- Hình như chẳng ai chọn Samba thì phải.
- Ừm… Thật ra nếu anh tham gia ngay từ đầu anh cũng chẳng chọn Samba đâu.
- Sao lại thế?
- Anh thấy Samba khó nhảy hơn mấy cái kia. Chẳng hiểu sao lại thế nữa.
- Vậy sao anh Nam lại chọn Samba?
- Bởi vì chẳng hiểu sao nó chỉ nhảy đẹp được
mỗi điệu đó nữa cơ. Em có biết tại sao bọn nó lại giành việc chọn đồ không? – Viết Quân tự nhiên cười.
- Vì?
- Tại bọn nó bảo… nhìn dáng em chuẩn, nên việc chọn đồ bọn nó nên làm, để đảm bảo 1 bộ đồ giúp em… thể hiện được lợi thế về hình thể.
- Gì? – Linh Như trợn mắt nhìn sang Viết Quân.
- Anh vô tội mà, anh có đi chọn đâu, em trách bọn nó ấy chứ.
Nó bắt đầu nhìn lại bộ váy đen mình đang mặc.
- Em nên tạ ơn trời vì chúng nó đã cố gắng hết sức để khi em xoay thì váy không bị… tung lên rồi. Từ đầu chúng nó định để em mặc cái kiểu váy có một đống tua rua bên ngoài ấy.
Mọi người vẫn ầm ĩ nên hai đứa cũng chẳng biết có ai chú ý đến mình hay không nữa. Không khí im lặng vẫn diễn ra, và đặc biệt là… Viết Quân vẫn chưa chịu bỏ tay nó ra… chỉ vì Tuấn Vũ còn đang đứng kia.
- Anh bỏ tay em ra được không?
Viết Quân nhìn lên như tìm lý do.
- Em muốn… buộc lại cái nơ ở đôi giày. Hình như nó hơi lỏng. Nhỡ lúc nhảy lên…
- Để anh buộc cho. Anh cũng thấy đoạn đấy… nguy hiểm quá. Nhưng chắc chắn… anh sẽ đỡ được em.
Viết Quân “đã chịu” buông tay nó ra và cúi xuống buộc lại 2 cái nơ dưới chân cho nó.
- Được chưa?
- Rồi.
Viết Quân đang định đứng lên thì một bàn tay chìa ra trước mặt. Hắn tròn mắt nhìn một cách ngơ ngác rồi mìm cười nắm lấy tay Linh Như. Vừa lúc đó thì Đăng Thành (lại) chạy ầm ầm vào.
- Đến hai đứa rồi. – Và lần này cậu cũng không quên dành 1 nụ cười đầy ẩn ý cho hai bàn tay đang đan chặt vào nhau kia.
Tuấn Vũ và Mai Chi khoanh tay đứng ở cửa nhìn vào chép miệng.
- Anh cá là anh đã có đầy đủ cơ sở để trả lời những vấn đề nan giải đã làm cho thằng Hưng mất ngủ cả tối qua.
= = = = = = = = = =
Có vẻ chỉ cần không khí giữa hai đứa được cải thiện thì điệu nhảy cũng nhờ đó mà đi lên.
- Vâng! Cuối cùng là cặp đôi đến từ Hội học sinh mang MS 15: Triệu Viết Quân và Trần Trịnh Linh Như cùng vũ điệu Samba trên nền nhạc Whenever Wherever – giọng Đăng Thành tỏ ra đầy phấn khích.
Những tiếng cổ vũ bắt đầu rộ lên từ hàng ghế khán giả mà chắc chắn không thể nào thiếu những tên đầu xỏ của Hội học sinh.
Hai đứa đứng đối diện nhau trong tư thế cúi đầu xuống đợi nhạc.
- Em đừng để ý đến bộ váy nữa, sẽ không sao đâu. Thật đấy. Nó cũng đúng phong cách Samba mà. Đừng nghĩ đến nó nữa. Mình sẽ cố gắng chiến thắng nhé!
Viết Quân vừa dứt lời thì những tiếng trống cất lên cùng những nốt nhạc sôi động của thể loại Latin. Cả hai vội vàng giật lùi ra đằng sau bắt đầu những nhịp chân đầu tiên. Quả thật cho đến bây giờ cả hai mới nhận ra Whenever Wherever sôi động và thôi thúc bước chân người ta đến mức nào.

Lucky you were born that far away so
We could both make fun of distance
Lucky that I love a foreign land for
The lucky fact of your existence

Baby I would climb the Andes solely
To count the freckles on your body
Never could imagine there were only
Ten Million ways to love somebody

Le ro lo le lo le, Le ro lo le lo le
Can’t you see
I’m at your feet

Whenever, wherever
We’re meant to be together
I’ll be there and you’ll be near
And that’s the deal my dear

Thereover, hereunder
You’ll never have to wonder
We can always play by ear
But that’s the deal my dear
_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _
Bất cứ khi nào và bất cứ nơi đâu
Hai ta vẫn ở bên nhau
Em cùng chàng
Hứa với nhau thế nhé

Ngay giờ đây
Chàng sẽ không bao giờ còn ngạc nhiên
Hai ta có thể nghe được tiếng
Hứa với nhau như thế nhé.

Tiếng nhạc Latin vẫn sôi động thúc giục bên tai. Những động tác lắc hông và xoay người được kết hợp nhịp nhàng, nhuần nhuyễn.
- Hai đứa nó nhảy còn “kết” hơn mày hôm trước Nam ạ!
- Dù sao thằng Quân cũng là học trò giỏi nhất trong 3 đứa em mà anh.
- Nhưng hôm qua em thấy họ nhảy chán lắm mà. – Tuấn Anh bình phẩm.
- Hôm qua chứ có phải hôm nay đâu?
- Công nhận nhìn bốc thật đấy. – Ngọc Hưng cũng lắc mạnh người theo nhạc.
Vừa hoàn thành phần biểu diễn tự chọn, cả hai đã bị Tuấn Anh “túm cổ” lôi về phòng.
- Thay đồ đi, bây giờ chuẩn bị cho điệu Waltz.
Linh Như còn đứng xoi mói bộ váy 1 lúc lâu. Tên Tuấn Anh đã kịp chạy biến từ lúc nào ngay sau khi ấn bộ váy vào tay nó và một bộ đồ khác vào tay VQ. Cũng may lần này là một chiếc váy dài vai trần, đuôi váy chấm đất nhưng đằng trước lại ngắn tới đầu gối. Nó đã ước gì cái váy này màu trắng thay vì màu xanh nhạt của nước biển.
Viết Quân thay đồ xong rồi. Nhanh gớm. Kể ra thì nhìn hắn cũng… bảnh đấy chứ. Lần này là áo gile thay vì cái áo bó sát người hồi nãy.
- Em thay đồ đi. Anh thấy nó đẹp mà.
- Vâng!
Trong nửa tiếng chờ đợi phần thi tiếp theo, hai đứa tập lại lần nữa. Thực ra thì Viết Quân chưa nhớ hết các động tác. Dù sao biểu diễn điệu Samba thành công như vừa rồi cũng có thể coi là nỗ lực lớn của hắn rồi, cũng có lạc một vài nhịp nhưng vẫn theo kịp. Đôi Tuấn Vũ – Mai Chi nhảy Pasodoble, Khương Duy – Minh Phương chọn Tango còn Việt Thế – Hoài Trang là Chachacha.
- Em bỏ mặt nạ ra một chút đi. – Viết Quân bắt đầu nhìn chằm chằm cái mặt nạ của nó.
- Bỏ ra làm gì?
- Ừm… tại anh chỉ tò mò nhìn em hôm nay như thế nào thôi mà.
- Hmm… rồi sẽ đến lúc mà.
= = = = = = = = = = =
Bởi vì sân khấu không rộng tới mức đủ chỗ cho 15 đôi nhảy cùng 1 lúc nên chia làm hai lần nhưng tất cả cùng thể hiện một điệu Waltz nhẹ nhàng lẫn trong tiếng nhạc “A time for us”.
Đang chú tâm vào điệu nhạc, chợt Viết Quân “thì thầm” bên tai nó khi ánh mắt chạm nhau.
- Anh muốn có câu trả lời vào sinh nhật của Khương Duy. Có được không?
- Câu trả lời?
- Ừ…

Khi Viết Quân kéo Linh Như ngả vào vòng tay mình cũng là khi tiếng nhạc kết thúc và những tràng pháo tay rào rào vang lên.
- Câu trả lời gì cơ? – Nó tiếp tục hỏi khi cả hai lui vào sau cánh gà.

Viết Quân thong thả ngồi xuống cái ghế và ra hiệu cho nó ngồi bên cạnh. Thực ra thì chẳng cần ra hiệu thì nó cũng tự ngồi thôi.
- Em nghĩ anh dễ dàng “biếu không” cho thằng Nam cái điều kiện mà em nợ anh sao?
Linh Như nhìn Viết Quân ngờ ngợ.
- Anh ấy đã… bán đứng em chuyện gì sao?
- Ừ…
- Chuyện gì vậy?
Viết Quân thở ra nhè nhẹ.
- Về chuyện… tối hôm ấy cái máy MP3 đã hết pin, em cũng đã nghe thấy toàn bộ những gì anh nói nhưng vẫn giả vờ nghe nhạc.

“Khánh Nam chết tiệt! Bán đứng mình hết lần này đến lần khác!”
- Anh có thể có câu trả lời của em vào sinh nhật Khương Duy không? Từ hôm ấy đến giờ… anh biết em cũng đã suy nghĩ kĩ… và bây giờ em cần thời gian để chuẩn bị “tâm lý” cho câu trả lời. Ngọc Hưng bảo anh thế. Vì vậy anh sẽ đợi đến sinh nhật Khương Duy. Cũng sắp rồi mà. Được không? Thực ra thì a…
- Viết Quân!
Viết Quân đang nói giở thì Hoài Trang từ đâu nhảy bổ vào xen giữa hai đứa.
- Anh Quân, tại đang đợi giám khảo tổng kết điểm nên anh Thành bảo có thể khiêu vũ như để giao lưu với nhau đấy. Anh nhảy cùng em đi.
- Hoài Trang, anh đang bận.
- Đi mà.
Hoài Trang nhất quyết lôi Viết Quân đi bằng được. Hắn ngoái nhìn nó ú ớ rồi vội vàng quay tìm Tuấn Vũ ngay lập tức. Tuấn Vũ như hiểu ý nhếch mép cười… đểu rồi từ từ bước đến gần Linh Như. Viết Quân muốn hất tay Hoài Trang ra lắm… Nhưng đã tới sân khấu rồi còn đâu.
Nhưng có vẻ Tuấn Vũ cũng là một kẻ… chậm chân. Việt Thế đã đứng chắn trước mặt và không quên… mỉm cười nhăn nhở như người… chiến thắng với cậu. Tuấn Vũ chỉ còn biết đứng tròn mắt nhìn Việt Thế đưa tay ra mời Linh Như và cố nghĩ xem cái thằng bé lắm mưu nhiều kế hơn cả Khánh Nam này định giở trò gì.
- Anh có thể mời em một điệu được không?
= = = = = = = = = = =
Linh Như đang ngơ ngác khi Viết Quân bị Hoài Trang tóm đi thì tự nhiên Việt Thế xuất hiện rất đột ngột bên cạnh nó.
“Viết Quân, để tôi cho cậu ghen đến chết thì thôi .” – Việt Thế kiên nhẫn đợi Linh Như nắm lấy tay mình.

Và cậu cũng đợi được.
“Viết Quân, tôi sẽ biến cậu và con cáo kia thành không khí khi tôi và Linh Như xuất hiện trên sân khấu nhé. Khánh Nam, cứ chống mắt lên mà xem Việt Thế này hơn cậu như thế nào.”
Sự xuất hiện của Việt Thế và Linh Như trên sân khấu ngay lập tức đã làm Khánh Nam nhìn như muốn rơi cả hai con mắt ra ngoài.
“Cái thằng hỗn láo kia định giở trò gì trên đấy vậy?”
Sân khấu không phải chỉ có duy nhất hai đôi đang nhảy lúc này, cũng còn một số đôi khác nữa. Nhưng sự chú ý của Viết Quân chỉ dồn cho cái thằng ranh đang đưa tay ôm chặt Linh Như của hắn. Đã thế, hai đứa nó nhảy nhót tươi cười hớn hở như không có mặt hắn ở đây vậy.
“Việt Thế chết tiệt! Rõ ràng nó cố ý nhìn sang đây rồi càng ôm chặt Linh Như trêu tức mình mà.”

- Anh đừng trêu Viết Quân nữa. Mặt anh ấy nhìn có vẻ tức tối lắm rồi kìa.
- Kệ chứ. – Việt Thế cố gắng dẫn dắt Linh Như đến sát đôi Viết Quân – Hoài Trang, cả hai cũng không quên nói cười vui vẻ.
Nhạc bỗng nhiên ngừng khoảng 10s rồi đổi từ “No more” sang “Rhythm of the Rain”, Việt Thế và Linh Như cũng chuyển từ Chachacha sang Tango một cách nhanh chóng. Viết Quân và Hoài Trang cũng vậy. Nhưng bây giờ không hiểu sao Việt Thế lại muốn di chuyển ra xa Hoài Trang.
- Em nhảy cũng không tồi nhỉ?
- Anh đang khen hay chê đây?
- Chê nếu so với những gì được học, còn khen so với 2 năm trước. – Việt Thế cười đầy ẩn ý.
- 2 năm trước? – Linh Như nhíu mày – Anh biết em từ hai năm trước?
- Ừ.
- Vậy… vậy… vậy anh là cái tên đã nhảy vào chân em đúng không?
- Thì em cũng thế mà.
- Nhưng thầy Ignaty bảo anh đã theo gia đình sang Na Uy cơ mà…
- Thì khoảng cuối năm nay anh mới đi. Thế nào? Chúng ta còn nợ nhau 1 cuộc tranh tài đúng không nhỉ? Hôm Haloween em đã không đến bữa tiệc của thày Ignaty mà.
- Hôm đấy em cứ nghĩ anh sang Na Uy rồi nên không thi thố gì nữa…
- Vậy hôm nay chúng ta sẽ thi nhé. Em thấy thế nào?
- Em thì không sao – Nó cười – Em chỉ lo thời gian hạn hẹp. Nhưng sao anh biết chính là em? Em… đeo mặt nạ mà.
Việt Thế bật cười thành tiếng gây sự chú ý.
- Yên tâm đi, lão già Ignaty quỷ quái chính là người vừa ra lệnh chuyển nhạc và cũng là người đã chỉ mặt em cho anh đấy. Ông ta đang ngồi thù lù ở hàng ghế giám khảo kia kìa. Và anh chắc là đang nhìn chúng ta như ăn tươi nuốt sống khi nãy giờ chưa thể hiện tí kĩ năng nào ông ấy truyền dạy đấy.
- Thầy ấy đang ở đây sao?
- Ừ. Thi nhé?
- OK!
Cả hai bất ngờ dừng lại
giữa điệu nhảy và… chào nhau, bắt đầu từ đầu trước sự khó hiểu của tất cả.
- Lão già quỷ quái, hãy chống mắt lên mà xem đây này.
Và một cuộc thi thố xem ai… nghiền nát chân bạn nhảy trước giữa cái đôi đang chiếm giữ vị trí trung tâm sân khấu bắt đầu bằng những động tác khó, những cú xoay nhẹ nhàng của loài mèo hay những bước nhảy vững chắc nhưng uyển chuyển yêu cầu kĩ thuật cao.
Hết Tango, nhạc chuyển sang Without you, một vũ điệu Rumba.
- Sao em không thể giẫm vào chân anh nhỉ?
- Thì anh cũng đang cố giẫm vào chân em đây.
Việt Thế đã đạt được mục đích. Tất cả các đôi nhảy khác, bao gồm cả Viết Quân và Hoài Trang khi đứng cạnh đôi Việt Thế – Linh Như đã biến thành không khí trước vũ điệu rực lửa của hai người.
- Anh thấy cái váy của em nếu là màu trắng chắc là mình nổi hơn đấy.
- Em cũng từng ước thế.
Tập trung thi tài nên các đôi khác rút lúc nào Việt Thế và Linh Như cũng chẳng biết. Và bây giờ là “Mambo No.5″, nhảy theo điệu Jive.
Khương Duy đã cố gắng hết sức cùng với Minh Phương và Đăng Thành trấn an Viết Quân, trong khi những tên chủ chốt như Ngọc Hưng và Bảo Đông vẫn đang say sưa hướng về phía sân khấu. Đã vậy lại được thêm Tuấn Vũ cứ đi qua đi lại, miệng không ngớt.
- Haizz, đừng tức quá không có máu nó cứ dồn hết lên mặt, xấu trai lắm. Bình thường nhìn đã không được như người rồi, giờ mà tức lên người ta lại nhầm chủng loại đấy em ạ.
Tiếng nhạc “Mambo No.5″ cứ nhỏ dần… nhỏ dần rồi ngừng hẳn, sau đó chuyển sang điệu Slow Foxtrot nhẹ nhàng cùng với bài “Close to you”.
- Sao ông ta thích mấy cái bài này nhỉ? Bao nhiêu lần tiệc tùng toàn mở cái đĩa này đấy.
- 100% điệu sau sẽ là điệu Viennese Waltz để kết thúc trên nền nhạc “Blue Danube”.
- Cái gì? Chỉ còn 1 điệu nữa thôi sao? – Việt Thế chợt trở nên hoảng hốt và lo lắng.
- Sao thế? Có chuyện gì sao?

Vẫn tiếp tục tiến, lùi nhịp nhàng, Việt Thế bắt đầu vào vấn đề chính. Trong khi đó thì Viết Quân đang lộn tiết lên và bắt Đăng Thành đi lấy kết quả từ phía ghế khán giảm khảo, nhanh chóng mà kết thúc cái phần giao lưu vớ vẩn, tạo điều kiện cho hai cái con người kia “tỏa sáng” với nhau.
Đăng Thành vỗ vai nhìn Viết Quân tỏ vẻ cảm thông.
- Ban giám khảo lệnh cho anh là sau khi hết cãi đĩa nhạc này mới được đến lấy kết quả.
Viết Quân đành hậm hực ngồi xuống. Tuấn Vũ vẫn đang thò đầu ra ngoài nhìn Việt Thế – Linh Như nhảy.
Khánh Nam ngồi dưới hàng ghế khán giả cũng nhìn lên lẩm bẩm:
“Thằng này định tỏ ra nhảy nhót giỏi để ngấm ngầm chê bai mình nhảy dở đây mà.”
Quốc Trường là người duy nhất chỉ đứng nhìn mà không bình phẩm.
3 thành viên trong ban giám khảo tuy đã tổng kết xong kết quả nhưng vẫn đang ngồi theo dõi cặp đôi học trò cưng của Ignaty một cách thích thú.
- Sao mãi chúng nó chưa nhảy vào chân nhau bình bịch như trước nhỉ?

= = = = = = = = = =
Trong khi đó ở trên sân khấu…
- Anh nghĩ thằng Nam nó cũng kể cho em mọi chuyện xảy ra giữa hội nó và Việt Tú rồi chứ?
- Vâng. – Linh Như nhìn Việt Thế khó hiểu – Có chuyện gì thế ạ?
Việt Thế khó khăn tiếp tục.
- Anh cũng không rõ bọn họ định làm gì nhưng em phải cẩn thận, thấy bảo hôm sinh nhật Khương Duy, Hoài Trang sẽ giở trò gì đấy làm bẽ mặt em đấy. Lần này không đơn giản là gài dao lam trong giày như trước đâu. – Ánh mắt Việt Thế lo lắng – Anh không thể làm được gì ngoài việc báo cho em biết cả…
Nhạc lại chuyển sang bản “Blue Danube”, đúng như Linh Như dự đoán cùng với điệu Viennese Waltz.
Cả hai dừng lại bước vào điệu mới, vừa nói chuyện vừa cố gắng xoay sao cho đúng nhịp.
- Em cứ tỏ ra bình thường đi, nếu không nhỡ đâu Hoài Trang lại nghi ngờ – Mặt Việt Thế vẫn tươi tỉnh, khác xa ánh mắt lo lắng của cậu lúc này – Đây là cách duy nhất anh có thể dùng để nói chuyện với em mà không bị ai nghe lén đấy. Nhớ bảo Khánh Nam vậy, cái thằng hỗn láo đấy, anh nghĩ nó sẽ có cách bảo vệ em. Hoài Trang và Việt Tú rất “độc”, vậy nên bảo nó phải chuẩn bị sẵn “thuốc giải” cho em nhé.
- Lạ nhỉ? Sao Khánh Nam cũng gọi anh là “cái thằng hỗn láo” và anh cũng thế nhỉ?
- Nó cũng gọi anh thế à? Thằng này đúng là láo mà.
Linh Như phì cười.
- Em băn khoăn sao anh và Khánh Nam không thể chơi thân đấy, hai người có vẻ khá là hiểu nhau.
- Chính vì hiểu mới không thể chơi thân. Mà kể ra em nhảy được phết.
- Chúng ta cũng cùng 1 lò ra mà.
- Nhảy đẹp thế này, xứng đáng làm bạn gái của anh. – Việt Thế nhăn nhở.
- Anh nghĩ em không biết “bóng hồng” nào đang ngự trị trái tim anh chắc?
Việt Thế giật thót.
- Thằng Nam nói với em à?
- Sắp kết thúc điệu nhảy rồi kìa, tập trung đi.
Viết Quân vẫn nhìn chằm chằm với 1 vẻ khó chịu không có chiều hướng thuyên giảm.
- Nhảy cả Viennese Waltz cơ đấy. Đẹp thật. – Tuấn Vũ cứ đứng cạnh Viết Quân mà suýt xoa.
- Điệu đấy nghe nói nhiều người nể lắm cơ mà.
- Nữ hoàng của tất cả các vũ điệu đấy. Bọn nó không tập tành trước mà nhảy như thế thì công nhận phục thật. Tính ra cũng 6 điệu liên tục rồi. Một số người nhẽ ra nên biết cúi đầu mà học hỏi người ta thì lại ngồi đây giậm chân giậm tay. Hay thật. – Tuấn Vũ nói bóng gió.
- Thôi mà sư phụ, em ấy đã cố gắng kiềm chế lắm rồi. – Đăng Thành nói vậy nhưng lại tỏ ra khoái chí lắm.

Tuy nhấc bổng Linh Như lên khỏi mặt đất và xoay vòng liên tục nhưng Việt Thế vẫn có thể… nói chuyện riêng.
- Có đúng thằng Nam nói với em không?
- Anh biết đấy, cái gì anh ấy chẳng nói với em.
Việt Thế giữ nguyên tư thế kết thúc là áp sát mặt vào Linh Như khoảng 10s. Điều đó gây hậu quả là Linh Như chưa kịp bước vào bên trong cánh gà đã bị Viết Quân lôi mạnh 1 cách phũ phàng về phía hắn.
- Haizz. – Việt Thế cố tình gây sự chú ý khi đi ngang qua Viết Quân.
Kết quả cuối cùng không ngoài dự đoán. Đôi Minh Phương – Khương Duy bị loại, vào vòng trong gồm 10 đôi, trong đó có Mai Chi – Tuấn Vũ, Hoài Trang – Việt Thế và Linh Như – Viết Quân.
Hội học sinh báo họp khẩn cấp. Viết Quân vẫn tỏ vẻ bực tức khi hai đứa trở về phòng họp… cùng nhau.
- Cảm ơn hai đứa đã nén đau thương mà mang vinh quang về cho hội mình. – Đăng Thành sụt sùi do ảnh hưởng của việc vừa hắt xì liên tục 4 cái. Tất nhiên những ai không biết cũng có thể cho rằng cậu đang… cảm động.
- Đau thương? – Linh Như hỏi lại.
- Ừ, chẳng phải hai đứa đang giận nhau à? – Đăng Thành hỏi lại.
- Không! Hết rồi. – Viết Quân trả lời.
- Hết rồi á? – Ngọc Hưng từ ngoài cửa vội vàng chạy xộc vào hóng hớt – Hết khi nào vậy? Làm lành kiểu gì? Thấy tối qua…
Nhưng Ngọc Hưng chưa kịp nói hết câu đã bị Bảo Đông túm áo lôi lại.
- Cái gì? – Cậu gắt lên.
- Kia kìa. – Tuấn Anh khẽ liếc nhìn khuôn mặt hằm hằm của Linh Như.

Cả ba thằng vội vàng dàn hàng ngang trước mặt nó và không quên cúi đầu xuống tỏ vẻ ăn năn hối lỗi.
- Anh xin lỗi mà.
- Xin lỗi cái gì mà xin lỗi? Các người nghĩ gì mà cho em mặc cái thứ ngắn cũn này thế?
- Không ngắn mà, anh thấy nó còn dài chán đấy chứ.
- Gì?
- À không, không có gì. – Bảo Đông xua xua tay.
- Em mà biết mấy người chọn đồ kiểu này thì em thà phản lại lời hứa với Viết Quân còn hơn.
- Nhưng – Tuấn Anh hít mạnh – nhưng thực ra cậu mặc cũng đẹp mà – Cậu đi quanh Linh Như và nhìn theo kiểu xoi mói – Người cậu chuẩn, chân lại dài nữa… Số đo 3 vòng của cậu là bao nhiêu vậy?
Và rồi Tuấn Anh rút từ trong túi ra cái thước dây.
- Cậu cầm cái gì trên tay đấy? – Linh Như lùi lại đề phòng.
- Tôi lấy số đo của cậu để chuẩn bị trang phục cho vòng tiếp mà.
- Khỏi, tôi sẽ tự chuẩn bị.
- No no! Bọn tôi sẽ lo nhiệm vụ ấy.
- Trước khi định lo chuẩn bị cái gì thì nên lo xem hai đứa sẽ thi gì ở phần năng khiếu đã. – Đăng Thành lúc nào cũng chí lý.
- Để hôm sau tính tiếp đi anh. Em mệt lắm rồi. Vừa nhảy đau hết cả chân.
- Ai bảo thích ra vẻ cho lắm vào? – Viết Quân đứng dựa vào tường vẫn tỏ vẻ khó chịu.
- Anh đừng có kiếm cớ gây sự nữa đi. Em mệt lắm rồi.
- Nhưng… – Viết Quân đang định nói thêm câu gì nữa nhưng Ngọc Hưng bịt mồm hắn lại thì thầm: “Nhịn qua sinh nhật Khương Duy đã!”

Và cái cuộc họp khẩn cấp ấy cũng chẳng đi đâu đến đâu mặc dù ban đầu nói là khẩn cấp. Sau một hồi thảo luận ra vào thì đi đến kết luận cuối cùng: Viết Quân sẽ đệm đàn cho Linh Như hát. Phần này do Khánh Nam và Bảo Đông phụ trách. Ngọc Hưng và Tuấn Anh lo phần trang phục. Đăng Thành và Quốc Trường chuẩn bị câu hỏi ứng xử. Bên cạnh đó Tuấn Anh cũng sẽ phải cùng Lê Dũng và Khương Duy chuẩn bị thực đơn ăn uống cũng như chế độ luyện tập hợp lý, tránh tăng cân hay là giảm sút sức khỏe cho Linh Như và Viết Quân. Kế hoạch sẽ đi vào hoạt động sau… sinh nhật Khương Duy. Sở dĩ vậy vì mới tập tành cả tuần nên giờ cũng nên thư giãn mà. Với lại Khánh Nam sẽ đi Mĩ vào ngày mai cùng với ba.
*
* *
Bận rộn chuẩn bị đồ cả buổi tối cho ba và anh trai đâm ra Linh Như vẫn chưa có thời gian “hỏi han” Khánh Nam về tội đã bán đứng mình, dám tiết lộ thông tin mật cho Viết Quân. Nó mới chỉ kịp gửi lời nhắn nhủ của Việt Thế tới Khánh Nam.
- Cái thằng hỗn láo, nó nói mập mờ thế à? Đã nói thì phải nói hết đi chứ.
- Này, người ta đã có lòng tốt cảnh báo mình là được rồi chứ, anh còn chửi anh ấy nữa…
- Nhưng mai anh đi rồi thì tính sao đây?
Đúng vậy, mai Khánh Nam đi rồi nên hội Viết Quân, Khương Duy lại như mất đi đầu não. Khánh Nam đi rồi, cũng chẳng còn ai đủ tinh tường ở bên cạnh Linh Như nữa. Tuấn Vũ? Liệu… Tuấn Vũ có đủ sức? Đấy là điều Việt Thế lo lắng nhất.
Khánh Nam sẽ đi Mỹ 4 ngày và trở về vào đúng buổi chiều hôm sinh nhật Khương Duy.
“Liệu… cậu có đến kịp không? Khánh Nam?Tôi không thể làm gì được cả. Hãy sớm trở về… Tôi không muốn thấy hội 4 người các cậu tan vỡ… và tôi… muốn cứu người con gái trong trái tim tôi. Xin cậu! Khánh Nam!”

phim sex vietsub - phim xex

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

XtGem Forum catalog