Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyen teen - Không nhiều thứ quan trọng - trang 28

- À… có thay đâu. Hôm đấy mất luôn cái điện thoại ý chứ. Mà chắc giờ nó tan nát rồi cũng nên. – Linh Như thở dài như nói với chính mình.
- Cái gì mà tan nát?
- Thì đấy, hôm bị đánh ý, bọn họ giật điện thoại rồi ném thẳng vào tường. Mà lưu số mới của em này.
Bằng đấy thằng cùng lôi điện thoại ra vội vàng bấm bấm.
- Có số anh chưa? Có cần nháy lại để lưu không?
- Thôi, em lấy từ máy Khánh Nam rồi.
- Hơ! Hai đứa mày dùng điện thoại đôi à?
Đăng Thành nhìn chằm chằm điện thoại của Khánh Nam rồi lại nhìn sang điện thoại Linh Như đang để trên mặt bàn
- Không phải đôi. – Khánh Nam vui vẻ – Mà là bốn. Anh Tuấn Vũ và chị Mai Chi cũng có 2 cái y xì thế này. Hôm trước Linh Như mang về 4 cái mà.
- Chậc! Bây giờ đang mốt dùng điện thoại tập thể à?
- Cũng có cái hại lắm. – Đột ngột Linh Như(lại) tiếp tục thở dài – Khánh Nam! Em cầm nhầm máy chị Chi rồi.
Khánh Nam ngớ ra 1 lúc rồi ấn ấn chiếc điện thoại trước mặt mình.
- Thôi chết! Đây là máy của em mà. Máy anh bao nhiêu thứ! Không biết ai cầm rồi. Rơi vào tay ông Tôm thì chỉ còn nước chết thôi.

Đang thi nhau đập giở(đập đầu vào con chồn ý), Đăng Thành mới “À” lên nhớ ra công việc.
- Lên kế hoạch luyện tập làm sao đi chứ?
- Thì đấy. Hai đứa thảo luận xem song tấu bản nào là hợp nhất đi.
Ngọc Hưng nhanh tay đẩy Linh Như lại chỗ Viết Quân, cũng may Viết Quân “tử tế” đưa tay ra đỡ, không thì nó cũng chịu chung cái cảnh “éo le” như Tuấn Anh hồi nãy là lao thẳng đầu vào tường rồi.
Viết Quân nhìn căng thẳng thấy rõ.
- Ờ… em thích chơi bản nào nhất?
- Anh chọn đi.

Viết Quân vừa suy nghĩ, vừa len lén quan sát nét mặt của Linh Như mà dò chừng biểu hiện.
- Em cứ nêu sở thích của mình ra đi. Anh sẽ chơi được mà.
Ít ra thì Viết Quân cũng tự hào rằng cậu từng đạt giải nhất violon toàn Đại Hàn dân quốc.
- Em cũng chưa nghĩ là sẽ chơi bài nào. Hay cứ nghe thử xem bản nào hợp nhé!
Vậy là hai đứa được… tạo điều kiện cho 1 góc trong phòng và cùng nhau nghe đi nghe lại vài bản nhạc sau đó cũng chẳng hiểu là ghi ghi chép chép và thảo luận gì nữa.

Tan học, chúng nó kéo nhau về nhà Khương Duy, Viết Quân cũng đã kịp tạt qua nhà lấy cây violon mang theo trong khi Linh Như đến trước và đang tính toán xem mình nên chơi piano ở những phần nào, Viết Quân sẽ chơi violon ở đoạn nào và chỗ nào thì cả hai song tấu.
Căng thẳng!
- Mình chơi Adagio trước nhé! – Viết Quân ngập ngừng. Tại vì đã có lần song tấu(1 cách lén lút) bản này với Linh Như rồi nên cậu cũng tự tin là ít ra nó sẽ không ý kiến.
Đối diện!
Những ngón tay rồi cũng chịu đặt lên phím đàn.
- Rõ ràng là còn đang giận mà! – Khương Duy lẩm bẩm ở góc nhà.
- Chứ mày mong thế nào? – Khánh Nam vẫn tỏ vẻ bực tức thường khi.
- Con bé này tha cho bọn anh thì tha chứ mày và Viết Quân nó chẳng tha thứ dễ thế đâu. – Bảo Đông chép miệng theo kiểu: “Cho đáng đời!”
- Nhất là anh Quân ý, son môi in rõ thế cơ mà. – Quốc Trường bĩu môi – Chẳng trách ai được. Mà… kể ra cũng tội cho 2 người bọn họ.

Đứng nghe 1 lúc, Bảo Đông và Khánh Nam lắc đầu.
- Không ổn! Không ổn 1 chút nào cả. Hai đứa mày chơi không hề có cảm xúc. Chơi lại!
Lần 2.
Lần 3.
Lần 4.
Lần 5.
- Tại sao lại không thể hòa hợp với nhau nhỉ? – Bảo Đông phát cáu – Người nghe không hề có cảm xúc về cả bản nhạc, cả tiếng Piano lẫn tiếng Violon.
Viết Quân và Linh Như đưa mắt nhìn nhau rồi lại cùng quay đi.
Ngọc Hưng nghĩ ngợi 1 lúc rồi thì thầm với Bảo Đông: “Thôi cứ kệ chúng nó đi mày ạ! Tạm thời cứ tập luyện thế này đã. Từ từ rồi tụi mình nghĩ cách cho hai đứa nó làm lành là được mà!”
Bảo Đông thổi phì phì cho nguôi ngoai cơn giận rồi cũng đành gật đầu.
- Thôi, hai đứa cứ thảo luận xem chơi như thế nào đi rồi từ từ tập luyện với nhau nhé. Có gì bọn anh sẽ góp ý.
Nhưng có vẻ cái không khí căng thẳng này không nên duy trì lâu.
- Hay mình để mai tập đi anh! Bọn em cần thống nhất xem nên chọn bản nào và chơi như thế nào đã.
- Anh nói trước, bắt đầu từ ngày mai, hai đứa tự đi mà tập luyện riêng với nhau. Cho đến khi nào hài lòng với bản song tấu thì bọn anh sẽ duyệt. Chứ xem luyện tập thế này, ức chế lắm.
Linh Như bực tức quay sang nhìn Viết Quân như kiểu: “Tại anh đấy!” Viết Quân nhún vai: “Chứ ai không có ý định hợp tác ngay từ đầu chứ?”
Và ngày đầu tiên luyện tập kết thúc chẳng ra làm sao. Trong khi tất cả đều điên đầu lo nghĩ kế sách cho hai đứa hòa hoãn thì Khánh Nam là 1 kẻ “phản quốc”, đi treo băng rôn khẩu ngữ ủng hộ chiến tranh lạnh và một mực phản đối việc hòa hoãn. Nhưng quả thật thì ai cũng biết nhược điểm của Khánh Nam là dễ mềm lòng với hai thằng bạn. Vậy nên chỉ cần Viết Quân tỏ ra giống 1 thằng bé đáng thương bị cả thế giới bỏ rơi thì Khánh Nam lại bắt đầu… xem xét lại. Tất nhiên là việc “xem xét lại” ấy phải đặc biệt giấu Tuấn Vũ và Mai vì hai người này lúc nào cũng theo tư tưởng chạy đua vũ trang. Việt Thế nằm ở vị trí trung lập, nhưng lại đóng 1 vai trò quan trọng trong việc khơi mào chiến tranh.
Ngày thứ hai…

Hội học sinh dạo này hay hành quân tổng thể sang 11A1 nghe ngóng tình trạng chiến tranh lạnh xem đã có kết quả khả quan nào chưa. Nhưng hi vọng càng nhiều thì thất vọng càng não nề thôi, mặc dù Viết Quân và Linh Như hai ngày nay có vẻ đang tăng vùn vụt số lần đi chung với nhau một cách đầy… cố ý của Hội học sinh, nào là mang bài kiểm tra cho cô, thu vở, hay nộp danh sách, hay… bất cứ thứ gì cần đến hai người.
Linh Như thực sự cảm thấy mệt về cái kiểu như thế. Không phải chưa tha thứ, mà chỉ là tha thứ rồi… nhưng phải cố gắng giữ khoảng cách… vì sợ… bản thân sẽ đi quá giới hạn giữa hai người bạn. Cố gắng để không nghĩ tới Viết Quân, dần trở thành 1 sự khó khăn.
Ở phía phòng y tế có vẻ tụ tập khá đông và ầm ĩ… Đặc biệt, chủ yếu là người lớp nó. Khương Duy hốt hoảng chạy vội vào phòng.
“Chị Phương có chuyện gì sao?”
Linh Như lo lắng cũng chạy về phía đó. Nhưng vừa tới cửa phòng, nó gặp Minh Phương… vẫn tươi tỉnh và khỏe mạnh.
- Hoài Trang bị ngất! – Hà Ly thông báo ngắn gọn và đơn giản cho Linh Như hiểu sự tình.
Có vẻ như Hà Ly và Minh Phương không quan tâm cho lắm. Hai người hờ hững đi ra và lôi luôn cả Linh Như đi.
- Kệ nó đi! Em cần gì quan tâm cho mệt!
- Chị! Nhưng mà…
- Chị đây còn không thèm quan tâm thì em cứ phải lo làm gì nhỉ? – Minh Phương đột nhiên gắt.
- Minh Phương nói đúng đấy! – 1 giọng nữ khác vang lên sau lưng Linh Như – Không cần quan tâm đâu. Chỉ là dấu hiệu bình thường thôi mà. Đi thôi Linh Như. Chị có chuyện muốn nói với em.
Mai Chi kéo Linh Như đi 1 cách vội vã ra chỗ Tuấn Vũ, Khánh Nam và Việt Thế.
- Sao thế chị Chi? Nhìn mặt chị không ổn lắm.
- Ừ!
Nói rồi Mai Chi trông có vẻ lo lắng kéo sát Linh Như lại.
Thì thầm…
Thì thầm…
Chẳng biết nói với nhau cái gì mà tự nhiên Linh Như há hốc mồm ngạc nhiên và rõ là không biết phải phản ứng làm sao.
Việt Thế bật cười.
- Nhìn hai người kìa! Làm gì mà đến mức kinh hoàng như thế? Chuyện như vậy bây giờ vẫn nhan nhản đấy thôi.
- Anh/Em biết rồi à? – Linh Như và Mai Chi đồng thanh.
- Chuyện gì là chuyện gì? – Tuấn Vũ và Khánh Nam ngơ ngác.
Việt Thế ôn tồn.
- Đó chỉ là 1 chuyện hết sức bình thường thôi. Hình như lần thứ 3 hay sao ý.
Vẻ mặt Mai Chi và Linh Như vẫn tái mét nhìn nhau rồi lại thì thà thì thầm to nhỏ.
- Thật sao? Có chuyện đó thật sao?
- Em nghĩ chỉ có trên sách báo chứ? Có thật ngoài đời sao?
- Chuyện gì? – Tuấn Vũ với Khánh Nam bắt đầu sốt ruột.
- Haizz – Việt Thế thở dài – Chẳng có gì quan trọng đâu. Chẳng qua chỉ là việc Hoài Trang có thai ý mà. Đây là lần thứ ba rồi. Lần đầu là giờ này năm trước thì phải.

Đến lượt Khánh Nam và Tuấn Vũ đần mặt ra nhìn Việt Thế.
- Ô! Cả hai người cũng phản ứng như thế à? À mà sao chị lại biết Hoài Trang có thai vậy chị Chi?
- Hôm qua chị gặp ở bệnh viện mà.
- Ố. – Việt Thế trố mắt ra – Chị đến bệnh viện làm gì? Hay là chị và anh Tuấn Vũ…
Chưa kịp nói hết câu, Việt Thế đã bị Tuấn Vũ và Mai Chi lao vào đấm đá cho túi bụi và chỉ dừng lại khi nhớ ra Việt Thế vẫn chưa khỏi hẳn vết thương.
- Mày nghĩ anh là loại người gì mà như thế chứ?
- Chị Mai Chi trong mắt em chỉ đến thế thôi à?
- Thế chứ chị đến bệnh viện làm gì?
- Chẳng biết đứa nào nhờ chị đến lấy ảnh chụp XQ để quên đâu. – Mai Chi bĩu môi – Linh Như bận nên nó nhờ chị đi lấy ảnh chụp XQ của em hộ nó mà.
Việt Thế im re, cười cười.
- Hì hì! Sorry bà chị.
Linh Như dường như vẫn chưa hết shock… Nó cứ nghĩ… những chuyện như thế này… ít ra thì không bao giờ gặp phải trong học viện chứ…
- Không phải shock như thế đâu. Hoài Trang phá thai 2 lần rồi đấy. Tính cả lần này là lần thứ 3.
- Không! Lần này chưa phá. – Mai Chi đính chính – Hẹn ngày thôi. Không hiểu sao đang định phá thì con bé đó lại xin hoãn. Chị… nghe lén đấy.

Gương mặt Linh Như khi bước vào phòng họp Hội học sinh cứ như kiểu khiếp sợ vì vừa bị ai bắt nạt vậy… Nghĩ thử xem… mình đang thế này mà tự nhiên trong bụng lại mang thêm 1 đứa nữa… Mặc dù chỉ là nghĩ, nhưng sao nó vẫn thấy sợ…
- Linh Như?
- Linh Như?
- Có chuyện gì vậy
?
Cả lũ bắt đầu náo loạn lên đến xem xét.
- Này!
- Này! Đứa nào vừa bắt nạt em à?
- Khô… không! Kh… không có gì!
- Nó không sao đâu. Cứ để nó thế 1 lúc là ổn mà. – Khánh Nam lên tiếng – Thế vừa rồi em Hoài Trang nhà mày có làm sao không Khương Duy?

Vẫn đang lo lắng cho Hoài Trang nên Khương Duy cũng không chú ý thấy cái thái độ mỉa mai của Khánh Nam cho lắm.
- Mấy hôm nay nó bị làm sao ý. Hình như dạ dày bị làm sao thì phải. Nó chẳng ăn uống được gì mà còn buồn nôn nữa cơ. Vậy nên mới bị kiệt sức. Với lại con bé chuẩn bị phẫu thuật tim. Thấy bảo tình trạng của nó ngày càng xấu đi rồi. Vậy nên sáng nay mới bị ngất.

Trái với vẻ quan tâm lo lắng hiện giờ của Khương Duy, những đứa nào chưa biết hết sự tình thì thôi, vẫn ngồi yên nhưng cũng chẳng hỏi han gì, còn những đứa đã biết hết thì quay sang nhìn nhau cười cợt vẻ thương hại Khương Duy.
Đăng Thành đang bấm bấm máy tính bỗng ngẩng lên hí hửng.
- Này! Ngày hội trường còn có các gian hàng từ các lớp nữa. Anh đang tính hay là thôi mình đừng về sinh hoạt chung với lớp nữa mà Hội học sinh cũng sẽ mở 1 gian hàng riêng nhỉ?
- Thôi đi ông anh! – Lê Dũng bĩu môi – Vấn đề quan trọng nhất của hội mình lúc này là lo cho công chúa và anh Quân chứ không phải cũng đua đòi với các lớp đâu. Như lớp em ý, chuẩn bị cả tháng nay rồi, chứ bây giờ mình mà làm thì làm gì có thời gian nữa? Còn có vài ngày nữa rồi mà…
- Nhưng anh thích tụi mình làm gian hàng riêng cơ. – Đăng Thành vẫn khăng khăng ý định.
- Thế chúng ta sẽ bán cái gì? – Tuấn Anh chợt bật cười và nhìn mặt mũi gian thấy rõ – Hay là bán bikini đi! Em thấy cái đó hay mà.
- Tuấn Anh! – Viết Quân tuy đang chăm chỉ làm bài tập, tay thì ghi nhưng tai thì vẫn… “vểnh lên” nghe ngóng – Từ giờ đến khi bàn bạc xong, cấm mày đưa ra ý kiến.
- Vâng! – Tuấn Anh kéo dài giọng ỉu xìu.
- Anh cũng thích làm gian hàng riêng.
Đăng Thành bắt tay Ngọc Hưng thể hiện tình… đồng chí.
- Mọi người thì sao?
- Nhưng bây giờ bán gì ý chứ!
- Bán á? Bán? Bán gì nhỉ? – Đăng Thành lúc này mới bắt đầu suy nghĩ.
- Chán anh quá! Cứ nghĩ nốt đi rồi tính.
Ngọc Hưng và Đăng Thành kéo ghế ra chỗ máy tính tham khảo tư liệu rồi trao đổi gì đó, tô tô vẽ vẽ, ghi ghi chép chép 1 lúc lâu.
- Công chúa và Viết Quân không cần phải lo đâu, hai đứa chỉ cần luyện tập tốt là được rồi, cái này cứ để bọn anh tính.

Hôm nay cũng là ngày đầu tiên Viết Quân và Linh Như tập tành riêng với nhau. Nhưng bởi vì thời gian còn ít quá, vậy nên hai đứa phải tận dụng cả thời gian ở trường mà luyện tập trên phòng nhạc cụ. Tất nhiên, chất lượng luyện tập vẫn chưa khá khẩm lên được.

Hai đứa vẫn trong tình trạng ấy, ngoài chuyện về bản nhạc ra thì chẳng có gì mà nói. Không! Có nhiều lắm ý chứ! Nhưng một đứa cứ hở ra là cầm sách lên lấy cớ… sắp kiểm tra. Còn một đứa thấy vậy thì chỉ biết ngồi im mà nhìn, sau đó cũng… mang sách vở ra làm bài tập.
Ngày thứ ba… Ngày đặc biệt…

Sắp thi rồi mà tình hình vẫn chưa có gì khả quan. Ý là việc giận nhau ấy mà. Chiến tranh lạnh vẫn tiếp diễn.
Chiều nay lớp Đăng Thành có tiết kiểm tra nên tạm thời không họp nữa. Nhưng vẫn giữ thói quen cũ, giờ ra chơi, cả lũ cũng kéo sang 11A1 xem xét tình hình Linh Như và Viết Quân thế nào.
- Hai đứa nó tự nhiên dạo này chăm chỉ lạ! Suốt ngày hở 1 tí là lại cắm đầu cắm cổ vào sách vở. – Khương Duy ngán ngẩm nhìn vào Viết Quân và Linh Như đang ngồi ở hai bàn riêng biệt cuối lớp.
- Ừ, anh cũng thấy thế! Cứ tập tành xong là lại cầm ngay quyển sách lên được. Định biến thành mọt đấy à?
- Chịu! Chắc lao vào học hành để… quên đi việc giận nhau. – Lê Dũng nói xong và tự bật cười với chính ý nghĩ mình vừa đưa ra. Lũ còn lại cũng thế.

Rào!
Cơn mưa bất chợp ập đến vào những giây phút cuối cùng của buổi học, khi mà tất cả học sinh đang mong ngóng tiếng trống tan trường.
- Kệ đi mà! Chạy nhanh ra cổng trường là được mà.
- Không! Em mà dính nước mưa vào thì lại khổ đấy. Để anh xem có mượn được ô hay áo mưa gì đấy không. – Khánh Nam nhìn ngang ngó dọc.
- Em… có muốn đi nhờ không? – Viết Quân ngập ngừng lên tiếng sau lưng Linh Như.

“A thằng này định kiếm cớ làm lành đây mà! Đến đúng lúc quá! Lâu không trêu nó tự nhiên khó chịu! Hà hà!”
Vì không nghĩ là Viết Quân đang nói với mình nên Linh Như cũng chẳng để ý làm gì.
- Này… – Viết Quân khẽ lay nhẹ vai nó – Em có muốn đi nhờ không?
- Dạ?
Đôi mắt to tròn nhìn Viết Quân chằm chằm làm cậu toát mồ hôi vì… hồi hộp.
“Làm ơn đi! Nhận lời đi mà!”
Linh Như nhìn ra ngoài trời, rồi lại nhìn sang Khánh Nam, rồi nhìn Viết Quân.
- Khánh Nam!
- Ừ? – Khánh Nam trả lời tuy mắt vẫn nhìn ngang ngó dọc.
- Anh đi với Viết Quân đi.
- Gì? – Cả Viết Quân và Khánh Nam giật mình quay sang nhìn nhau.
Phụt!
- Đi nào Linh Như!
Việt Thế cười tươi roi rói với Viết Quân và kéo Linh Như vào sát mình, bật ô lên.
- Bọn em sẽ đợi anh ở ngoài xe nhé!
- Ừ! – Khánh Nam gật đầu kèm theo vài tiếng lầm bầm trong miệng: “Thằng ranh con!”
Viết Quân không nói gì mà chỉ biết đứng lặng nhìn theo Việt Thế và Linh Như. Gương mặt trùng xuống. Khánh Nam nghiến răng kèn kẹt: “Việt Thế! Tôi sẽ giết cậu!”
- Này, bỏ tay anh ra đi!
Linh Như hầm hè nhìn sang bàn tay Việt Thế vừa khoác lên vai mình.
- Nhìn mặt nó chết cười quá đi!
Việt Thế ngoái lại đằng sau, vẻ mặt đáng thương của Viết Quân không những không làm Việt Thế động lòng, mà trái lại, càng làm cho Việt Thế muốn chọc tức cậu thêm. Đây là sự khác nhau cơ bản nhất giữa Khánh Nam và Việt Thế: Không bao giờ động lòng trước người khác.
Viết Quân khẽ mím môi lại và cũng không tỏ vẻ tức giận. Tuấn Vũ nói đúng.
“Bây giờ đến cả tư cách để nổi giận, cũng không thể có được nữa. Nhỉ?”
- Mày dùng đi! – Viết Quân đưa ô cho Khánh Nam và buồn bã đi ngược lại lên cầu thang.
- Này! Mày không về à?
- Thôi! Hà Ly cũng không có ô, mày cho Hà Ly đi nhờ với. Tao sẽ về sau.
- Viết Quân…
Khánh Nam nhìn theo thằng bạn 1 lúc rồi thở dài quay lại tìm Hà Ly.
- Cậu có muốn đi nhờ ra cổng trường không?
Hà Ly ngạc nhiên nhìn lên Khánh Nam rồi lúng túng.
- À… ừ… tất nhiên!
“Khỉ thật! Sao mình phải nghe lời nó mà cho Hà Ly đi nhờ nhỉ?”

Không hiểu sao cái dáng buồn buồn của Viết Quân cứ làm cho Khánh Nam suy nghĩ. Cậu mà vô tình như Việt Thế có phải hay không? Trong khi Việt Thế tìm đủ cách làm tình làm tội thằng bé thì cậu lại… Cũng tại tình bạn thân thiết chục năm trời nó cũng khác…
Cho đến tận khi bước vào xe, Khánh Nam vẫn chưa thôi suy nghĩ. Trời thì mưa thế này… trường học cũng dần thưa thớt đi… Vẫn biết là Viết Quân có lỗi rất nhiều… nhưng có lẽ nó chịu đủ sự trừng phạt rồi. Cho đến khi nó nhận ra em gái cậu là ai thì có lẽ nó còn shock hơn nữa. Viết Quân mà Khánh Nam biết gần như đang thay đổi. Một sự trầm tư, sâu lắng, một nỗi buồn ẩn sâu trong nét mặt, và trên cả là sự chịu đựng, kìm nén… Những ngày gần đây, Viết Quân vẫn tiếp tục chăm chỉ như thế, lao đầu vào học. Suốt ngày học. Cứ rảnh là nó vùi đầu vào sách vở. Tập tành với Linh Như xong cũng học ngay, không hoạt hình, không hiphop, không Internet, không kẹo bánh, không nhạc nhẽo… Trên lớp cũng chăm chỉ ghi chép, suy nghĩ, nghiên cứu, và đặc biệt là nó có hứng thú hơn cả với việc điều chế trên phòng thí nghiệm(dù hôm trước không biết làm cái quái gì mà nổ bụp 1 phát). Khánh Nam cố tỏ ra không quan tâm rồi nhưng bây giờ không quan tâm thì không được. Khương Duy lúc nào cũng ở trạng thái ngơ ngác, lơ lửng và thi thoảng thì cứ như 1 thằng mất hồn. Nhưng chí ít Khương Duy còn có Minh Phương “bảo ban”. Đằng này Viết Quân tuyệt giao. Mà vốn thì từ trước tới giờ cũng có ai ngoài Khánh Nam, Khương Duy, Linh Như can dự vào mọi việc của Viết Quân đâu cơ chứ. Bây giờ lại càng chẳng có ai.

*
* *

Mưa càng nặng hạt hơn và trời cũng tối nhanh hơn. Viết Quân vốn chẳng sợ mưa, mà cũng chẳng sợ tối, mà thực ra thì cũng chẳng quan tâm xem thiên nhiên nó thế nào.
- Ji Hoo! Ba mẹ đã suy nghĩ kĩ rồi. Ba mẹ muốn con về Hàn Quốc. Ở Việt Nam từng ấy năm đã là quá đủ cho con. Con đã lớn, đã hiểu biết, đã có suy nghĩ. Và con cũng nhận ra rằng tương lai của con phải như thế nào. Ba không muốn tranh luận nhiều với con nữa. Con về Hàn Quốc đi.
Viết Quân khẽ lắc đầu cố đẩy cuộc nói chuyện với ba hôm trước ra khỏi suy nghĩ. Trở về Hàn Quốc. Cậu đã chuẩn bị cho việc này từ rất lâu, và cũng chính miệng cậu từng hứa với ba rằng sẽ trở về Hàn Quốc. Nhưng bây giờ, nếu về, không phải cậu chấp nhận cho mọi việc qua đi quá dễ dàng và đầy luyến tiếc thế sao? Vẫn biết để trưởng thành, cậu cần rất nhiều thời gian nữa, bước qua rất nhiều chặng đường khó khăn phía trước nữa chứ không phải bị giữ chân tại đây vì 1 thứ tình yêu chưa có bắt đầu. Hoặc cho dù tình yêu đó đã có kết quả gì đi chăng nữa, thì vẫn chưa đủ. Làm sao Linh Như có thể về Hàn Quốc với cậu được? Làm sao nó đồng ý? Quãng đường đi đến ngày đó còn rất xa xôi… Huống hồ bây giờ… Linh Như và Việt Thế…
Viết Quân không phải 1 đứa dễ chấp nhận những gì người ta áp đặt cho mình, vì thế càng không chấp nhận việc Việt Thế thay thế vị trí cậu. Nhưng bao năm nay, ba đã phải chiều ý cậu, mẹ đã khóc hết nước mắt xin cậu trở về Hàn Quốc… Viết Quân không thể làm ngơ được. Cậu cũng là 1 người con, vậy mà chưa hề làm tròn trách nhiệm của mình dù chỉ 1 chút. Gương mặt mẹ thất thần khi cầm chiếc nhẫn Ginny trả lại trên tay làm cho cậu không ngừng day dứt. Cậu làm mẹ buồn đủ rồi. Để có được 1 tương lai như ý muốn của bản thân cậu… có lẽ chỉ còn 1 cách duy nhất… Đó là…
- Sao anh còn đứng đây? Mưa hắt hết vào người rồi…
Soạt!
Chiếc ô hướng về phía bên ngoài ban công và chắn những đợt gió hắt mưa vào mặt cậu.
- Sao… sao em còn ở đây? – Viết Quân như không tin vào mắt mình.
- Thì anh vẫn đang ở đây còn gì? Em quay lại gặp hiệu trưởng. Anh có muốn về luôn không? Hay là đợi trời tạnh?
Linh Như nhìn ra ngoài trời theo cái kiểu: “Có đợi đến sáng mai cũng chẳng tạnh!”
Viết Quân lén lút đưa điện thoại ra phía sau lưng và bí mật kiểm tra tin nhắn.
Messenger 1: no ma om thi tao giet may
Messenger 2: tu lo lieu
20 phút trước…
- Alo?
- <…>
- Không, em là Khánh Nam ạ!
- <…>
- Vâng!
Khánh Nam nhìn cái điện th
oại trên tay rồi ném lại cho Linh Như.
- Em lại cầm nhầm điện thoại của anh rồi đấy! Thầy hiệu trưởng bảo có việc gấp, em quay lại trường ngay. Mà thôi, đưa điện thoại đây anh mượn, của anh hết pin rồi đúng không?
- Quái thật! Đang mưa chứ! Không biết có chuyện gì nữa.
- Ai mà biết!
- Chú ơi! Chú cho con quay lại trường.
Việt Thế nhìn Khánh Nam chằm chằm thăm dò phản ứng. Nhưng cái mặt Khánh Nam chỉ hiện ra mỗi 1 vẻ khó chịu thấy rõ nên Việt Thế cũng yên chí là Khánh Nam không có âm mưu gì. Nhưng nhẽ ra, Việt Thế phải hiểu là Khánh Nam đang rất khó chịu vì vừa phải đi cùng Hà Ly 1 đoạn và bị Hà Ly ôm chặt lấy cánh tay.

Trời càng tối nhanh. Cả thành phố đã sáng ánh đèn hắt xuống mặt đường lấp lánh. Con đường hằng ngày tấp nập là thế mà giờ đây vắng tanh vắng ngắt, có lẽ để bắt được 1 chiếc taxi lúc này cũng khó như tìm sao giữa bầu trời âm u xám xịt.
- Anh thử gọi cho ai đó đi, chứ đi bộ thì xa lắm. Điện thoại của em Khánh Nam cầm rồi.
- À… điện thoại của anh hết pin rồi.
“Tắt… tắt nguồn… tắt nguồn nhanh!”
Cơn mưa vẫn dai dẳng mãi không thôi nhưng cũng không còn dữ dội như ban nãy nữa.
- Em đi sát vào anh đi!
- Hmm…?
Một tay Viết Quân cầm ô, tay còn lại ôm sát Linh Như vào người mình, cố lờ đi đôi mắt đang quay sang nhìn cậu chằm chằm.
- Gì chứ? Em cứ đi kiểu đấy thì ướt hết cả 2 cho xem.
- Anh thì nhiều lí lẽ rồi.
- Em trật tự đi.
Phải! Một thằng bé nhiều lí lẽ đang đỏ bừng mặt lên vì xấu hổ. Mưa ngớt dần.
Hai đứa vẫn tiếp tục đi bộ trên con đường vắng lặng và rả rích mưa cho đến khi cả 2 cùng dừng lại…
- Em không chọn bản thân em đâu.
- Anh biết!
Cả hai tiến lại gần mái hiên nhỏ, nơi 1 em bé đang run rẩy trú mưa cùng sấp báo gần như đã ướt mèm trên tay.
- Anh chị muốn mua hết số báo này! Hết bao nhiêu vậy em?
Thằng bé ngước nhìn cả 2 với đôi mắt ngơ ngác dè chừng.
- Anh chị muốn mua hết số báo này.
- Nhưng… báo của em ướt hết rồi…
- Em cứ tính đi!
- Nhưng mà…
- Em cứ tính đúng theo giá gốc cho anh chị là được mà.
Em bé nhìn sấp báo trên tay rồi lại nhìn 2 anh chị trước mặt 1 cách ái ngái, và quay ra nhìn cơn mưa ngoài trời.
- 1… 144 ngàn ạ!
- 144 à?
- Vâng!
Cả 2 lấy hết toàn bộ số tiền trong balo và trong túi ra, cũng chẳng kiểm tra lại xem tổng cộng là bao nhiêu, đưa toàn bộ cho em bé.
- Bọn chị chỉ có từng ấy thôi! Còn thiếu bao nhiêu… em cầm tạm chiếc ô này nhé. – Linh Như mỉm cười đưa chiếc ô của 2 đứa cho em bé.
- Cả áo của anh nữa! – Viết Quân cởi áo ra khoác lên thân hình nhỏ bé gầy gò đang run rẩy.
- Nhưng… số tiền này nhiều quá rồi…
- Nhà em ở đâu? – Chẳng để em bé nói hết câu, Linh Như tiếp tục.
- Nhà em…
- Có cách xa đây không?
- Dạ… có!
- Em ghi lại địa chỉ nhà cho chị nhé!
Em bé e dè nhìn 2 đứa 1 lúc, nhưng gương mặt cả 2 làm nó cảm thấy yên tâm hơn.
- Đây là địa chỉ của em… Đến ngõ này, đi vào tận sâu trong cùng… rồi rẽ tiếp phía bên trái, đi hết, mới tới nhà em…
- Có xe rồi Linh Như! – Viết Quân không biết vừa chạy đi đâu, đã kịp quay lại – Quốc Trường đi qua, anh đã giữ nó lại rồi, nó đang vội nên đưa em ấy ra xe luôn đi.
- Ừm…
Em bé cứ ngơ ngác đi theo đà kéo của 2 anh chị.
- Hai người hôm nay lột xác thành thiên thần rồi à? Hà hà! Mai em sẽ đi rêu rao cho cả trường biết việc 2 người phải cắm ô và áo khoác để mua báo. – Quốc Trường mở cửa xe đợi sẵn.
Không để tâm mấy câu trêu chọc của Quốc Trường, Viết Quân nói tiếp.
- Vậy là anh chị trả hết nợ số báo đó cho em rồi nhé.
- Nhưng mà… – Em bé toan lên tiếng nhưng 1 lần nữa lại bị Linh Như gạt đi.
- Anh ấy sẽ đưa em về tận nhà! Đừng nghĩ gì cả.
- Này, còn 2 người thì sao? – Quốc Trường nhìn Viết Quân và Linh Như có vẻ như cũng đang dần ướt hết.
- Cậu cứ đưa em ấy về nhà đi.

*
* *

Két!
- Sao mày bò như con rùa vậy? Ướt hết tao rồi. – Bảo Đông vội vàng chui vào xe rồi làu bàu với Ngọc Hưng.
- Tao đã có lòng lái xe đến đón mày rồi mà còn thích lớn giọng à? Thày hiệu trưởng đâu? Sao không đi nhờ thầy ý?
- Biết gì! Ở lại làm gì ý mà. Đi đi.
Ngọc Hưng chờ Bảo Đông thắt dây an toàn rồi phóng xe đi. Đúng là người tính không bằng trời tính. Tối nay cả 2 có hẹn đi chơi với vài em mới quen tuần trước mà lại mưa thế này… Bực quá!
- Đi… đi chậm lại đi mày. – Bỗng nhiên Bảo Đông rối rít kéo tay Ngọc Hưng.
- Cái gì? Cái gì đấy?
- Ngoài kia kìa!
Ngọc Hưng nhoài người về phía trước cố nhìn qua cửa kính ô tô mờ mờ.
- Ơ, tao tưởng hồi nãy Linh Như đi cùng Việt Thế cơ mà.
- Chẳng biết. Lúc sau thấy nó quay lại phòng hiệu trưởng mà.
Bảo Đông ngẫm nghĩ 1 lúc rồi “À” lên như nhận ra ý tốt của Khánh Nam.
- Lãng mạn quá nhỉ? Chúng nó nhìn theo cái gì vậy? Mà sao không có ô hay áo mưa gì cả thế? – Ngọc Hưng chép miệng định lái xe đến gần Linh Như và Viết Quân – Mình đành làm người tốt đưa cả hai về nhà vậy.
- Mày điên à? – Bảo Đông gạt phắt đi.
- Chứ để 2 đứa nó thế à? À mà có vẻ trời cũng đỡ mưa hơn rồi thì phải.
- Không! Ý tao là đưa 1 đứa về thôi.
- Cái gì? – Ngọc Hưng nhìn Bảo Đông như nhìn 1 thằng dở hơi – Chứ để lại 1 đứa trên đường rồi đứa còn lại sẽ băm vằm tao ra à?
- Mày đúng là chậm phát triển. Ý tao là đưa hai đứa nó về nhà đứa nào gần đây nhất ý. – giọng Bảo Đông nham hiểm.
- Mày…
Gương mặt Ngọc Hưng dãn ra, và trên môi xuất hiện 1 nụ cười nham hiểm ý như Bảo Đông.

Hai đứa đứng nhìn theo chiếc xe cho đến khi ánh đèn chỉ còn là 1 chấm đỏ nhỏ xíu.
Viết Quân ái ngại quay sang Linh Như.
- Em sẽ ướt hết mất.
- Có vẻ tạnh mưa rồi mà. Kệ đi.
Brừm brừm…
Trong lúc cả 2 không chú ý, một chiếc xe lao tới. Hốt hoảng, Viết Quân vội vàng kéo Linh Như lại áp sát vào mình. Chiếc xe vút qua làm cho vũng nước trên đường bắn tung tóe lên cả 2. Bây giờ thì đúng theo ý muốn của Bảo Đông và Ngọc Hưng, bẩn hết cả rồi.
- Đi ẩu quá! – Viết Quân cằn nhằn rồi chợt giật mình vội bỏ tay xuống lúng túng – Tại… tại em cứ ngơ ngơ ở giữa đường…
- Ờ… vậy thì cảm ơn ý tốt của anh vậy. Anh là đồ cơ hội!

Chiếc xe kia lại từ từ quay trở lại. Bảo Đông và Ngọc Hưng thò đâu ra vẻ hối lỗi.
- Xin lỗi 2 đứa. Ngọc Hưng hôm nay chưa ăn gì nên tay lái hơi… run. Sao giờ này còn đứng đây?
- Nói nhiều quá! – Viết Quân gắt – Có cho đi nhờ không thì bảo?

Chiếc xe lại phóng vụt đi và dừng trước cổng nhà Viết Quân .
- Hai đứa mày xuống cả đi.
- Ơ… nhưng còn em mà. – Linh Như ngơ ngác.
- Đến giờ tán gái của người ta rồi! Em có xuống không thì bảo? Lỡ hẹn của bọn anh mất!

Và Linh Như bị đẩy ra khỏi xe 1 cách phũ phàng.
Viết Quân hoàn toàn hiểu ý nghĩa cái nháy mắt của Bảo Đông. Cơn mưa lại bắt đầu đổ ụp xuống.
- Tự nhiên mưa dữ quá!
- Nhưng cũng may là không có sấm. Em ghét mưa mà có sấm lắm.
Cả 2 bắt đầu ướt sũng. Viết Quân vội vàng mở cổng và kéo sát Linh Như vào người mình, chạy vội vào bên trong.
Cậu đưa Linh Như đến căn phòng mà hồi ở nhà cậu lần trước nó từng ở.
- Quần áo của em vẫn đang ở đây, anh chẳng động gì vào nó đâu. Vậy nên em có thể thay bộ đồ ướt sũng này ra được rồi đấy.
- Ừm…

- <Sao giờ này còn chưa về hả? Muốn chết à?> – Khánh Nam hét ầm lên trong điện thoại.
- Mày đã giúp phải giúp cho trót chứ. Đang mưa mà. – Viết Quân thì thầm trả lời vì sợ nói to thì Linh Như nghe thấy.
- <Hai đứa mày đang ở đâu đấy?>
Viết Quân nhìn quanh phòng mình rồi đến sát cửa sổ, mở cửa ra và nói tiếp.
- Thì đang trú mưa ngoài đường chứ sao! Không nghe thấy mưa ào ào thế này à? Mà mày đừng bày đặt nữa. Đã có ý tốt thì cứ nói thẳng ra đi.
- <Gì chứ?>
- Vậy mày cầm điện thoại của nó làm gì? Vậy nhé! Tối nay nếu nó gọi điện báo không về nhà được thì cũng nhớ gật đầu cho qua nhé!
Viết Quân hớn hở tiếp tục tìm số máy của Bảo Đông và Ngọc Hưng.
- Sáng mai vãn bối sẽ hậu tạ nhị vị tiền bối chu đáo.

Linh Như đang lau khô tóc. Tự nhiên nó nhớ đến lần cả lũ ở ngoài biển, thấy xấu hổ sao ý. Viết Quân hôm đó… quả là… gọi là chu đáo chăng? Pha nước tắm giùm nó này, mang trà nóng lên phòng, lau tóc cho nó, lại còn… Nhưng nó thấy từ “chu đáo” hình như không hợp cho lắm, nó thích dùng 1 từ khác cơ, nhưng thấy buồn cười quá. Mà hôm nay… khi Viết Quân cởi áo khoác cho em bé ý… lúc đấy… nó nhớ rằng mình đã lặng đi nhìn Viết Quân 1 lúc lâu.
Theo như nguồn tin hôm trước Khánh Nam “nhả” ra thì tối hôm đó không phải nó mơ, mà đúng là Viết Quân ở trong phòng nó thật. Có nghĩa là… có người nửa đêm tự nhiên bật dậy ôm chầm lấy người khác mà khóc nức nở ý mà. Cũng may Viết Quân bảo là không phải, chắc nói thế cho nó đỡ ngại. Nhưng không hiểu sao bây giờ cứ tự nhiên chạm phải ánh mắt Viết Quân là nó bắt đầu cảm thấy xấu hổ.
“Ôi trời ơi! Đúng là mất mặt quá đi! Sao lại có thể hành động như thế cơ chứ!”
- Ô! Hình như em đang nghĩ cái gì đó xấu xa lắm thì phải. Nhìn mặt đỏ bừng kìa.
Khựng!
Viết Quân thản nhiên đứng dựa vào cửa, và xem ra đã chứng kiến hết màn giậm chân giậm tay của nó nãy giờ rồi, cái kiểu nhìn của Viết Quân như muốn phá lên cười vậy.
- Tuy là nhà anh nhưng anh cũng nên gõ cửa chứ! Thật là bất lịch sự.
- Cửa đâu có khóa.
- Anh muốn cười thì cứ cười đi! Em không cấm đâu mà phải như thế.
Lần này thì Viết Quân cười thật. Một cái điệu cười đáng ghét.
- Nhìn em như con khỉ trong rạp xiếc vậy, chỉ khác mỗi mái tóc dài.
Linh Như vùng vằng đi ra khỏi phòng.
- Anh cứ đứng đấy mà cười đi. Đúng là chơi thân với Khánh Nam có khác. Một lũ vô duyên.
- Này! Em vừa nghĩ cái gì vậy?
Viết Quân không động đến thì thôi, vừa hỏi, mặt nó lại đỏ bừng lên.
- Chẳng nghĩ gì cả.
- Rõ ràng là có mà. Em vừa nghĩ gì vậy? – Viết Quân cứ đi đằng sau nì nèo.
- Sao anh tò mò thế nhỉ? Muốn biết hả? Để em gọi cho Khánh Nam nói anh biết nhé!
- À thôi! Anh không muốn biết nữa. – Viết Quân xụ mặt xuống – Em đừng gọi cho Khánh Nam nhé. Nó mà biết anh để em bị ướt thì anh không còn đường sống đâu.
- Nhắc đến Khánh Nam mới nhớ, em phải gọi điện cho anh ấy mới được. Báo là sẽ về muộn ý mà. Nếu không anh ấy lại chạy ngay đi tìm cũng nên.
- Ơ… – Viết Quân cứ đứng ú ớ nhìn Linh Như lại gần cái điện thoại bàn.
- Lấy cớ là đến nhà hàng được không nhỉ? Hay là…

Viết Quân vội vàng dập cái điện thoại xuống.
- Hay em cứ xin là đến sáng mai về đi.

Linh Như nhìn Viết Quân chằm chằm như nhìn kẻ xấu.
- Không phải mà! Ý anh chỉ là… tại… tại đồng phục chưa khô… mà tự nhiên em lại mặc đồ này… Nó sẽ biết ngay anh để em ướt hết mất.
- Nhưng việc này đâu có liên quan đến anh? Là do em cơ mà.
- Nhưng… nhưng Khánh Nam nó thể nào cũng đổ hết lỗi lên anh cho mà xem. – Vẻ mặt Viết Quân đáng thương thấy rõ.
- Em sẽ giải thích rõ mà.
Viết Quân buồn thiu lững thững đi vào trong bếp.
- Anh sẽ nấu cơm. Em cứ ngồi yên ở đây nhé!
- Có cần em giúp không?
- Anh muốn tự làm.
Và Linh Như ngồi yên ngoài ghế xem TV thật. Dù sao thì mỗi khi chỉ có 2 đứa với nhau, không khí căng thẳng lắm.
Viết Quân vẫn lạch cạch trong bếp. Vì hơi lâu, nên Linh Như đã ngủ thiếp đi.
Tuy nấu cơm ở trong bếp, nhưng Viết Quân vẫn để ý bên ngoài suốt. Cậu tạm bỏ dở công việc lại và lên phòng mang xuống 1 cái chăn mỏng cho Linh Như.
Một tiếng trôi qua…
Viết Quân đã xong việc nhưng chưa vội gọi Linh Như dậy. Thôi kệ, để nó ngủ thêm 1 lúc.

*
* *

Kim giờ phút đã quay được 1 vòng…
Lại 1 tiếng nữa…
Viết Quân quỳ xuống tấm thảm dưới chân Linh Như… và im lặng… nhìn nó…
Thật lâu…
Cho đến khi Linh Như giật mình tỉnh giấc…
Và trước mặt nó, là Viết Quân.
- Xin lỗi! Em đã…
Linh Như chưa kịp nói hết câu thì Viết Quân đã đưa tay ôm chặt lấy nó…
- Chúng ta… đừng như thế này nữa được không? Thực sự… anh rất mệt!
Cậu từ từ rướn người lên…
Giây phút ấy… Linh Như đã hoàn toàn quên mất… mình là đứa con gái duy nhất mang họ Wilson còn Viết Quân chính là Han Ji Hoo…
Giây phút ấy… Linh Như đã hoàn toàn quên mất… mình đã trả lại nhẫn cho Viết Quân…
Và… giây phút ấy… là lần đầu tiên… Linh Như nhận ra… Viết Quân đã trở nên… quan trọng trong trái tim mình… đến nhường nào…
Nụ hôn… thật nhẹ nhàng… và… cũng kéo dài… thật lâu…
- Anh có thể hiểu điều này là em đã chấp nhận anh không?
- Viết Quân! Em cần thời gian… để xác định rõ… anh ở vị trí nào… đối với em…
- Vậy… hãy nhanh lên nhé! Đừng để anh đợi lâu quá. Được không?
Ngày thứ tư…

Sáng nay cả trường thấp thỏm lo sợ vì cái thái độ nghiêm túc quá mức cần thiết của Hội học sinh khi vừa đến cổng trường đã gặp 1 đội ngũ 7 đồng chí đứng đấy nhóng cổ trông ra đường.
- Sao sáng nay nó lâu đến thế chứ?
- Tối qua còn không thèm trả lời câu hỏi của tao cơ. Nó chỉ bảo mỗi là Khánh Nam vừa đến đưa Linh Như về rồi, sau đó tắt máy.
- Thế giọng điệu thế nào?
- Vẫn như mọi khi thôi. Khương Duy! Nó có gọi điện cho mày không?
- Không mà! Không biết thế nào nữa.
- Tạo cơ hội đến thế rồi mà còn không biết hành động làm sao thì anh đến hi sinh cái danh “thần tình yêu” của mình mất thôi. – Ngọc Hưng đứng lên ngồi xuống lo lắng.

Nhìn cái bản mặt hình sự kiểu kia của cả lũ, Khánh Nam cũng đoán ra hết sự tình khi vừa đi đến cổng trường với Linh Như.
- Sao mới sáng ra mà mặt ai nấy đều khó coi thế nhỉ? Khánh Nam! Anh biết có chuyện gì không?
- Ờ… chắc cũng cái chuyện tối qua làm em mất ngủ ý mà. Hì hì!

Linh Như lườm Khánh Nam.
- Anh đừng có mà đi bô bô bô bô cho họ đấy.
- E hèm! – Việt Thế hắng giọng và cũng làm cái điệu bộ lo lắng vượt lên trên Linh Như với Khánh Nam – Chào mọi người! Hội học sinh đang có chuyện gì à? Có vẻ nghiêm trọng lắm nhỉ? Tối qua Linh Như đã mất ngủ cả đêm để suy nghĩ đấy.
Nó đá cho Việt Thế 1 phát.
- Rốt cuộc thì anh đang ủng hộ phe nào đấy hả Việt Thế?
- Ơ… anh chủ hòa mà. – Việt Thế nhanh chóng đổi sang vẻ mặt ngây thơ trong sáng – Hì hì! Anh lên lớp trước đây.
Việt Thế đi khỏi. Còn lại 9 đứa đứng nhìn nhau.
- Gì chứ? Mới sáng sớm ra đã đứng đây.
- Tối qua anh lo cho 2 cô cậu đến mất cả ngủ đấy. Thế 2 đứa sao rồi?
- Sao là sao cơ?
- Thôi cô đi lên lớp đi. Có hỏi thì cô cũng chẳng bao giờ khai thật cả. Lên lớp đi! Lên lớp đi. Xùy xùy. – Đăng Thành cứ vẩy vẩy tay rối rít – Cô đứng đây xua hết may mắn của cả hội đấy. Lên lớp! Lên lớp!

Linh Như “Hừ” 1 tiếng rồi cũng quay ngoắt đi theo Việt Thế còn Khánh Nam thì bị giữ lại.
- Sao tự nhiên anh lại đón cậu ấy về giữa chừng làm gì? – Tuấn Anh trách – Cứ để cậu ấy ở lại nhà anh Quân thì có sao đâu cơ chứ?
- Ô! Đã giúp cho đến đấy rồi mà giờ chú còn kêu ca anh nữa à?
- Viết Quân kìa! Viết Quân kìa! – Đăng Thành rối rít.
Viết Quân lững thững khoác balo bước ra khỏi xe đi vào cổng trường. Nhưng vừa nhìn thấy Khánh Nam thì cậu vội nhào đến.
- Linh Như đâu mày?
- Vừa lên lớp.
Chẳng để ai kịp hỏi han gì, thằng bé hớn ha hớn hở cũng vội chạy về phía dãy phòng học.
- Rốt cuộc thì chúng ta đứng đây đợi nó cả nửa tiếng vì cái gì thế không biết?
- Thôi, nhìn vẻ mặt thế kia thì biết kết quả tốt đẹp rồi. – Bảo Đông vỗ vai Ngọc Hưng.

Đăng Thành ngay lập tức triển khai phương án mới.
- Nhiệm vụ cấp thiết đặt ra lúc này là chúng ta phải bảo vệ thành quả của cuộc cách mạng. Tuy kết quả tốt đẹp nhưng tình thế cách mạng vẫn diễn biến 1 cách khá là phức tạp.
- Thôi đi mày. – Ngọc Hưng cắt ngang lời Đăng Thành – Xin lỗi các chú, nó học Sử nhiều quá đâm ra loạn rồi. Tóm lại là từ giờ đến khi chúng nó thi thố xong, yêu cầu tất cả chung tay bảo vệ 1 nền hòa bình cho Hội học sinh. Tuy chiến tranh hai cực giờ đã rụng mất 1 cực và chỉ còn 1 cực, nhưng rất có thể nó sẽ phát triển ra đa cực…
- Lại đến mày nữa đấy Hưng ạ! – Bảo Đông lắc lắc đầu bật cười – Tóm lại, là bất cứ giá nào, yêu cầu được đặt ra là không để chúng nó xích mích vì bất cứ nguyên nhân nào, và trên hết, đó là tạo điều kiện cho cả hai. Không phải “rụng mất 1 cực và chỉ còn 1 cực” mà phải làm cho hai cái cực đấy hợp nhất lại với nhau trong thời gian sớm nhất. Hiểu chưa? Đặc biệt là chú mày, Khánh Nam, nhớ coi sóc cẩn thận thằng ranh Việt Thế đấy.
Quốc Trường – Shiki thì cứ rên rỉ rền rĩ: “Tại sao cậu lại dễ dàng tha thứ thế chứ?”

Đúng là hết giận nhau rồi có khác, hai đứa lại… thân thiết như xưa. Tức là… đi đâu cũng có nhau ý mà… Khánh Nam chỉ còn biết cười trừ nhìn em gái.
Tan học 1 cái là hai đứa nó nhanh chóng biến mất, không để ai kịp nói gì.
- Hai đứa nó đi hẹn hò à? – Khương Duy lẩm bẩm khi thấy Viết Quân chạy vụt qua mình.
Nhưng làm gì có chuyện ấy….

- Khoai! Anh thấy nhiều rồi mà!
Viết Quân vừa đi sau Linh Như vừa léo nhéo trong siêu thị.
- Anh cứ im lặng đi theo em xem nào.
Tối qua, Linh Như đã phát hiện ra cái bếp nhà Viết Quân bẩn 1 cách kinh khủng. Bát đĩa thì gần như không chịu rửa, đồ ăn thì chẳng còn mấy, không lau dọn, cũng không quét tước gì cả. Quần ào cũng vứt đầy trong phòng.
Dì về Hàn Quốc rồi nên đâm ra… lười.
Mất gần 1 tiếng trong siêu thị, Viết Quân khệ nệ xách bao nhiêu là túi vào trong nhà.
- Anh đi lau nhà ngay cho em. Bẩn quá!
- Nhưng… không phải tập à?
- Lau nhà xong rồi tính sau. Em sẽ sắp xếp lại cái bếp của anh đã. Bừa bộn kinh khủng.
- Đấy, chính vì vậy nên mới cần có bạn gái để dọn dẹp hộ chứ?
Linh Như ngẩng đầu lên nhìn Viết Quân với vẻ lạ lẫm.
- Bạn gái hay là người giúp việc thế?
- Nhưng Minh Phương vẫn giúp Khương Duy dọn dẹp mà.
- Nhưng chỉ là sắp xếp lại sách vở thôi. Đừng có mà bao biện cho cái việc ở bẩn của anh.
Ngày thứ năm…

Phòng họp Hội học sinh…
Đăng Thành quay sang nhìn ngó mấy thần dân 1 lúc rồi lại tập trung vào bài. Nhưng chưa được 5 phút, cậu lại ném cái bút sang 1 bên.
- Mệt chết mất thôi! Suốt ngày làm đề thi. Đến loạn cả óc mất.
- Vì 1 mục tiêu thi đỗ đại học mà! – Ngọc Hưng cũng méo xẹo giơ tập đề thi dày cộp lên – Bảo Đông, xem ra mày là thảnh thơi nhất đấy!
Bảo Đông đang đung đưa trên ghế theo điệu nhạc, nghe nhắc đến tên mình mới giật mình mở mắt ra.
- Cái gì?
- Làm xong mấy tập đề này chưa?
- Không sót 1 bài.
- Gì mà năng suất thế?
- Hai đêm không ngủ của tao đấy!
Đăng Thành ngán ngẩm nhìn tập đề của mình vẫn còn phải đến 1 phần 3.
- Hay đi đâu chơi đi mày! Tao đến loạn óc vì Lý mất thôi!
- Sân trượt băng nhá! Tao khoái chỗ đấy! – Ngọc Hưng hớn hở buông bút xuống.

Trống vừa đánh 1 phát là bằng đấy đứa đã nhanh nhanh chóng chóng rời khỏi phòng và xuống dưới lán xe. Tụi nó hẹn nhau về nhà thay đồ rồi tập trung lại ở cổng trường cho tiện.
Nhưng thực ra thì tập trung ở cổng trường lại ối cái bất tiện.
Cũng chẳng có ai phản đối gì khi mà Khương Duy cho Minh Phương đi cùng. Và cũng chẳng ai nói năng gì khi Việt Thế đi cùng 1 chiếc xe máy với Khánh Nam trong khi không hiểu sao Linh Như lại bước ra từ chiếc oto của… bà nội và dì của Khánh Nam ở bên cạnh. Nhưng lại biết bao người khó chịu ra mặt khi Hoài Trang và Hà Ly “vô tình” gặp cả hội ở cổng trường và cứ “trơ ra” bám theo.
Viết Quân vừa hớn hở phi xe đến và chằm chằm nhìn Khương Duy khi thấy Hoài Trang từ đâu chạy đến bám lấy mình.
“Tao không biết gì cả mà!” – Khương Duy gửi cho thằng bạn 1 cái nhìn với vẻ vô tội.
- Viết Quân ! Em đi cùng xe với anh nhé!
Hoài Trang nói là làm. Vừa định trèo lên ngồi sau xe của Viết Quân thì cậu nhanh tay nhấn ga phóng vội lên trước 1 đoạn.
- À… xe anh bị hỏng. Bây giờ cần để ở kia cho người ta sửa.
- Hỏng đâu? Em thấy vẫn ổn mà.
- Em chuyển sang nghề sửa xe máy từ bao giờ thế? – Viết Quân khó chịu ra mặt.
Cả lũ đứa thì nhìn trời, đứa thì nhìn đất, đứa thì ngó lơ đi chỗ khác, nhưng mục đích cũng chỉ nằm gọn trong 1 chữ: “Cười”.
Những cái đầu nhanh nhạy của Bảo Đông và Ngọc Hưng đã kịp nhận tín hiệu từ Khánh Nam và nhanh chóng phân chia đội hình.
- Hay Khương Duy đèo Hoài Trang đi! Đầu gấu đi xe anh này!
Khương Duy còn chưa kịp phản ứng thì Minh Phương đã hớn hở chạy sang chỗ Ngọc Hưng, trước khi đi còn kịp thì thầm vào tai cậu: “Phương ghét Duy!”
Ngay khi Ngọc Hưng nhìn sang phía Khánh Nam định bảo Khánh Nam cho Hà Ly đi nhờ thì Khánh Nam đã vội vàng nhảy bừa lên xe của Tuấn Anh.
- Anh đi với chú mày nhé! Việt Thế! Cậu chở Hà Ly đi!
- Tôi? – Việt Thế ngơ ngác chỉ vào mình, nghĩ thầm: “Sao cậu lại đổ sang tôi thế?”
Tín hiệu vừa được phát ra, dù muốn hay không thì bằng đấy cái xe cũng phải nhanh nhanh chóng chóng phóng đi mất. Và tự nhiên, Linh Như phát hiện ra còn có 1 mình mình bơ vơ. Thực ra, nếu quay sang trái 10 độ thì còn có cả Viết Quân vẫn đang ngồi trên xe và chống chân xuống đất nữa. Tự nhiên hôm nay Viết Quân chơi 1 cây
đen trắng, trông khá là giống… Khánh Nam(gout của Khánh Nam là đen trắng mà), nếu không tính cái đầu vuốt keo nhọn hoắt và thêm chiếc khăn lúc nào cũng cố định trên cổ. Hình như Viết Quân thích quàng khăn. Chẳng mấy khi thấy cậu bỏ ra cả. Tất nhiên không phải Viết Quân có mỗi 1 chiếc khăn. Ý là chẳng mấy khi cậu không quàng khăn cả. Đúng là “bản tính khó dời”. Từ bé đã thích quàng khăn. Nhưng dù sao thì… nhìn đẹp mà.
Viết Quân thấy Linh Như cứ ngó nghiêng vớ vẩn, hết nhìn trời, nhìn đất, nhìn trái, nhìn phải, và cuối cùng là phát hiện ra nó không mang theo kính, thì lại cho rằng: “Chắc không mang kính nên không nhìn thấy mình rồi!”
- Này! Em có định lên xe không đấy? Hay hôm nay không mang kính nên… không nhìn thấy… anh? – Trong bụng nghĩ nốt vế còn lại: “Đừng đeo cái kính đấy nữa. Nhìn xấu tệ!”
- Em đeo kính áp tròng. Tưởng xe anh bị hỏng chứ?
- Em biết là anh nói dối mà. Lên đi.
- Sao không đèo Hoài Trang ý? Hôm trước thân mật trong phòng thể dục lắm cơ mà. – Linh Như kéo dài giọng.
- Haizz, anh chỉ lo có người vì thế mà lại mất ngủ nữa thì chết.

Trong khi đi cùng với Hoài Trang trên đường, tất nhiên là phải tìm vị trí thuận lợi ở gần xe Ngọc Hưng và Minh Phương, Khương Duy mới nhớ ra 1 cái gọi là luật bất thành văn của Viết Quân. Qủa là 1 thằng dở hơi thật. Từ trước tới giờ, thằng bé luôn quan niệm: “Không phải người yêu tao thì thà chết tao cũng không cho lên xe!” Hóa ra vậy nên hôm trước mới đi mượn xe của Lê Dũng để chở em Tóc Đỏ và Hoài Trang đi chơi. Chết mất thôi. Đúng là đầu óc 1 thằng dở hơi.
Chỉ còn chừng 100met nữa là đến sân trượt băng.

Vù!
Một… “cơn gió lạ” ập đến. Viết Quân dám… cả gan qua mặt tất cả và đã tươi cười hớn hở chào đón những tên đi từ mức xuất phát điểm trước mà tốc độ thì chẳng bằng 1 con rùa ở nhà xe.
Hoài Trang đang định chạy đến ôm tay Viết Quân thì 1 lần nữa, Viết Quân khá là… tự nhiên, đặt 2 tay lên vai Linh Như và đẩy nó đi vào bên trong.
- Tao không thích những đứa con gái kiểu nó. – Đăng Thành khó chịu nhìn Hoài Trang.

Akiho Yoshizawa - Azumi Mizushima

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ