Polly po-cket
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyen teen - Không nhiều thứ quan trọng - trang 29

- Tuy tao “ăn tạp” nhưng kể ra trước giờ cũng chưa thấy con nào đến mức đấy cả. Không biết xấu hổ nhỉ? – Ngọc Hưng bình luận.

Sân trượt hôm nay khá vắng vẻ, hoặc là do sân rộng quá nên nhìn vắng vắng. Cả lũ hớn ha hớn hở đi giày trượt, trừ Linh Như.
- Sao còn chưa đi giày vào?
- Em… không muốn trượt. Mọi người cứ ra trước đi. – Linh Như đặt đôi giày xuống dưới chân.
- Không muốn… hay là không biết? – Câu nói của Hoài Trang làm tất cả ngừng lại và chú ý.
Linh Như bật cười, vẫn chăm chú nhìn ra sân.
- Không muốn thì sao? Mà không biết thì sao?
- Nếu không biết thì chị… có thể dạy. – Hoài Trang tự hào – À, chị giới thiệu thêm, chị trượt khá tốt đấy.
- Còn nếu không muốn… – Bây giờ thì Linh Như mới nhìn lên Hoài Trang – thì chị sẽ đi ra sân và thôi ba hoa ở đây đi được rồi chứ?
Hoài Trang nhún vai rồi từ từ trượt ra sân. Quốc Trường hùng hổ đứng trước mặt Linh Như.
- Cậu để nó nói như thế mà được à?
Linh Như không trả lời, mà chỉ nhìn theo Hoài Trang và mỉm cười.
- Này! Tôi sẽ dạy cậu. – Tuấn Anh hừng hực khí thế – Không thể để nó tỏ ra khinh cậu như thế được.
- Đã bảo mọi người cứ ra đi cơ mà. Tôi không để tâm thì thôi, mọi người để ý làm gì? Kệ đi.
Đến lượt Việt Thế hằm hằm.
- Anh ghét vẻ mặt Hoài Trang kiểu như vừa giờ. Để nó nói thế cũng chịu được à?
- Ra đi! – Khánh Nam khích bác thêm – Cho con bé ấy 1 bài cho hết thói tự mãn đi chứ.
- Mọi người cứ ra trước đi mà.
Viết Quân chẳng biết nghĩ cái gì mà tự nhiên cúi xuống dưới chân Linh Như và… cẩn thận đi giày vào cho nó, khẽ thì thầm: “Khi nào đổi ý thì gọi anh nhé!”. Sau đó, cậu cũng đứng lên vì đi theo mọi người.
Còn lại Shiki – Quốc Trường ngồi cạnh Linh Như.
- Sao cậu không ra?
- Tôi muốn xem trình độ chị ấy thế nào mà kiêu căng quá!
Ánh mắt Linh Như vẫn dán chặt vào Hoài Trang đang trượt sát Viết Quân. Thực ra, cũng chẳng biết là nhìn Hoài Trang hay nhìn Viết Quân nữa.
- Cậu đã cảm thấy hối hận chưa? – Shiki hỏi khẽ.
- Hối hận gì cơ? – Linh Như không chú ý cho lắm.
- Về việc… trả lại nhẫn.
Lần này thì nó quay sang nhìn Shiki 1 lúc lâu rồi thở dài và nhìn xuống đất.
- Tôi không biết.
- Cậu thiếu suy nghĩ quá! Hạnh phúc cả 1 đời mà có thể dễ dàng đặt vào tay của người khác. Tổ chức chỉ nghĩ cho lợi ích chính trị chứ làm gì nghĩ cho cậu.
Linh Như chẳng nói gì, lại chăm chú nhìn xuống sân băng và bật cười khi thấy vài động tác đi đi lại lại, quay trái quay phải của Hoài Trang.
- Chị ấy trượt cũng được đấy chứ!
- Ếch ngồi đáy giếng. Hình như người Việt Nam có câu đấy thì phải. – Quốc Trường bĩu môi.
Viết Quân tỏ ra khó chịu thấy rõ khi Hoài Trang cứ kè kè bên cạnh, và đặc biệt Hoài Trang cứ tỏ ra cái vẻ “ta đây” nữa chứ, đã thế, Quốc Trường ngồi khá là sát Linh Như ở trên kia. Khánh Nam thì đang hớn hở dạy Việt Thế trượt. Chắc là hí hửng vì chẳng mấy khi có dịp “lên mặt chỉ bảo” Việt Thế như thế này.
Đang giữ lấy tay Việt Thế và trượt giật lùi, giữ cho thằng bạn khỏi ngã, tự nhiên Khánh Nam cảm thấy bị 1 ai đó va vào và cố ý ẩy mình ngã.
- Hơ! Hoài Trang có biết chị ấy vừa làm gì không nhỉ?
Linh Như đứng lên nhìn thẳng xuống sân băng, nơi anh trai mình đang sóng xoài.
- Hồi nãy ngại ra vì mặc váy, không quay vòng được. Nhưng giờ thì tôi nghĩ lại rồi, dù sao cũng có legging bên trong. Chẳng vấn đề gì cả.
- 3 năm rồi… cậu không trượt… vẫn ổn chứ?
- À… cậu lo lắng điều đó hả? Trượt băng là lý do duy nhất mà tôi đi du lịch nước ngoài thường xuyên trong 3 năm nay. Shiki! Cậu đã lo lắng thế… vậy… cậu sẽ giúp tôi chứ?
Shiki đứng lên và lướt theo Linh Như ra ngoài sân.
Một bàn tay đeo găng con thỏ chìa ra trước mặt Khánh Nam, cậu bám vào đó và đứng dậy. Linh Như nhìn sang Hoài Trang, một nụ cười nhẹ nhàng khẽ thoáng qua gương mặt.

- Ba! Con thích trượt băng thật mà. Ba cho con tiếp tục học đi. Ba ơi!
- Không nài nỉ gì nữa cả. Ba bảo con ở nhà là con ở nhà.
- Mẹ! Billy! – Ginny lắc lắc tay anh trai.
Thấy tình hình căng thẳng, Billy cũng nói thêm vào cho em.
- Ba! Cô giáo cũng nói em rất có năng khiếu mà.
- John! – Mẹ lên tiếng – Anh hãy để con tiếp tục học đi. Em thấy môn này cũng hay mà.
- Các con cuối cùng là muốn cãi lời ba chứ gì? Ginny! Ba không muốn ngăn cản ước muốn của con, nhưng con phải biết là sức khỏe của con không tốt, bây giờ ngày nào cũng đến sân băng, con có biết là con đã ốm bao nhiêu lần trong vòng 1 tháng qua không?
Lần này thì mẹ không ngăn ba nữa. Mẹ chỉ thở dài.
- Ginny! Ba con nói đúng đó. Dạo này con yếu quá!

Ba anh em lủi thủi về phòng và đóng kín cửa lại.
- Jim! Phải làm sao bây giờ?
Vốn dĩ Billy không ham thích trượt băng lắm, nhưng vì hai em lúc nào cũng nằng nặc đòi đi, nên đâm ra 3 anh em đã được ba mẹ mời riêng cho 1 cô giáo.
- Billy! Anh là anh cả mà!
- Anh cả thì cũng dưới quyền ba mẹ mà. – Billy ngán ngẩm – Nhưng thực sự thì ba mẹ nói đúng. Em không thích hợp cho trượt băng, Ginny ạ! Múa ballet chưa đủ hay sao?
- Em chỉ muốn thử cảm giác khi trượt trên băng thay bằng đi bởi mũi giày thôi mà.
- Em có biết là nhìn em gầy lắm không? Một ngày có 24 tiếng mà anh thấy em không học cái nọ thì lại học cái kia. Học các môn ở trường, ngoại ngữ, học đàn, học múa, rồi giờ lại còn trượt băng. Mà em cứ động 1 tí là ốm. Cứ cái đà này, anh lo lắm.
- Anh Bill nói phải đấy. Học nhiều như thế không có lợi cho sức khỏe của em đâu.
- Bill! Jim! Chỉ cần cho em học đến khi xoay được 3 vòng trên không thôi mà. Nếu 2 anh không nói, ba mẹ sẽ không biết đâu! Đi mà.

Vốn chiều em, Bill thở dài rồi cũng đành gật đầu. Nhưng tất nhiên, em gái cậu, và cũng được sự hậu thuẫn của Jimmy, thêm vào việc Brian đã nghe ngóng được thông tin và cũng cắp tráp đến học hỏi thì Ginny chẳng dừng lại ở đó. Nó vẫn tiếp tục học đến hơn 1 năm sau đó nữa. Đâm lao thì phải theo lao thôi. Dù sao dạo này Ginny cũng không hay ốm nữa, vậy nên ba mẹ cũng không nghi ngờ. Cho đến khi…
- Billy! Nói cho ba mẹ biết! Tại sao em lại bị trẹo chân?
- Ba! Mẹ! Không phải lỗi của Billy mà! Là tại con mà. À… thực chất thì tại anh Brian đâm phải con.
- Ginny! Ba đang hỏi anh, con ngồi yên đấy, ba sẽ nói chuyện với con sau.

Đó là khi Ginny 12 tuổi, hai năm sau khi đạt giải trong cuộc thi ballet toàn nước Mĩ và 1 năm trước khi… từ bỏ hoàn toàn việc đi bằng mũi chân.

- Anh đã không hề biết là cô ấy có thể trượt băng.
- Cô ấy đã lén lút học sau khi thành công rực rỡ trên sân khấu ballet.
- Shiki! Nhưng anh không chắc… việc này… có thể trỗi dậy đam mê đứng trên sân khấu ballet của nó… 1 lần nữa đâu.
- Em vẫn muốn thử. Dù biết… chắc chắn sẽ thất bại.
Quốc Trường vừa trả lời Bảo Đông, vừa lướt ra sân băng. “Nếu chỉ có 1 mình tôi ở đó, tôi sẽ rất mất bình tĩnh. Vì vậy, cậu hãy giúp tôi nhé! Shiki! Tôi biết, cậu khá là xuất sắc trong bộ môn ballet này.”

Linh Như vẫn từ từ bước như đi bộ trên sân băng… nhưng những bước chân dần dài hơn…
“Đi đôi giày này… khó chịu quá!”
Nó đã bước như thế được 1 vòng quanh sân. Tất cả ngừng lại dõi theo. Hoài Trang nhìn nó có hàm ý mỉa mai.
- Linh Như làm cái trò gì quanh sân vậy? Tập đi à?
Nhưng ngay khi câu nói của Hoài Trang vừa kết thúc, bước chân cuối cùng, Linh Như đẩy mình vào giữa sân và xoay nhẹ mấy vòng trên mặt băng. Shiki cũng đã bắt kịp.
- Tôi sẽ chỉ trượt cạnh cậu để đề phòng sự cố thôi nhé. Nhưng hi vọng sẽ không xảy ra.
- Cảm ơn cậu.
Tiếng nhạc bắt đầu đổi.
Không chỉ dừng lại ở việc trượt trên mặt băng, mà đó còn là 1 điệu múa.

- Billy! Em đã múa hoàn chỉnh được 1 bài rồi đấy! Nhưng thực ra đây không phải ý tưởng của em đâu. Bài này là do cô giáo dạy cho em đấy. Tuy em vẫn chưa thành thạo cho lắm, nhưng anh hãy xem nhé!
- Được rồi! Anh sẽ quay lại rồi hôm nào cho mẹ xem nữa nhé!
- Vâng!

Hoài Trang đờ người ra như không dám tin vào mắt mình. Gì thế kia?
“Con bé đó… Sao nó có thể làm được như thế?”
Sân băng thưa thớt dần, và rồi, tất cả tấp hết vào 1 bên, nhường chỗ cho nó và Shiki, giống như 1 sân khấu vậy.
Vừa như 1 con chim đang sải cánh bay lượn…
Vừa như 1 chú cá đang xuyên qua màn nước…
Dùng 1 chân làm trọng tâm và cúi người ra phía trước, hay
tay dang ra hai bên…
Không biết từ lúc nào, Khánh Nam trở thành trọng tâm của sân khấu và hoàn toàn tách biệt với mọi người bởi những vòng trượt xung quanh cậu của Linh Như và Quốc Trường…
Tiếng nhạc hơi ngừng lại rồi sau đó vút lên.
Linh Như đẩy chân trượt nhanh hơn rồi lấy đà vút lên khỏi mặt đất… tự xoay nhanh 3 vòng trên không rồi đáp xuống nhẹ nhàng, mỉm cười với anh trai… giống như bông tuyết vừa rơi xuống vậy…
- Hú! – Tiếng Đăng Thành huýt sao và Tuấn Anh rú ầm lên. Những tiếng la hét đầy phấn khích.

- Anh ơi! Em xoay được 3 vòng trên không rồi cơ. – Chỉ một bước, cô bé đã phóng lên và nằm gọn trong tay anh trai.
- Thật không? Làm gì mà học nhanh như thế được? – Billy hoài nghi.
- Thật mà! Em đã xoay được đấy… Nhưng… anh Jim đã phải đỡ em, không thì em… gãy chân rồi cũng nên.
- Càng ngày anh càng thấy ba mẹ nói đúng. Môn này nguy hiểm quá! Anh không muốn em tập như thế nữa đâu. Nhỡ sảy chân 1 cái thì lại phải nằm im trên giường đấy.

Quốc Trường thót tim, chỉ sợ Linh Như nhỡ đâu lại xảy ra chuyện gì. Cậu vẫn âm thầm trượt sau lưng Linh Như.
- Tôi sẽ đỡ cậu nhé! – Tiếng Quốc Trường thì thào bên cạnh.
- Lần đầu hợp tác. Mong rằng sẽ thành công.

Quốc Trường đưa tay ra sau lưng Linh Như, cả hai lấy 1 chân làm trọng tâm và xoay rất nhanh trên mặt băng, người Linh Như dần dần được nâng lên cao. Quốc Trường xoay nhanh hơn nữa vậy nên rất khó để nhận ra Linh Như được hạ xuống đất từ khi nào. Những nốt nhạc đang chậm dần. Quốc Trường quỳ xuống và trượt gối trên những lớp băng, 1 tay bám vào eo Linh Như như kéo nó trượt. Bất ngờ, cậu quay người lại, còn Linh Như tung người lên, xoay liên tiếp trên không quanh cậu. Tiếng nhạc kết thúc, vừa lúc Quốc Trường giữ cho nó “hạ cánh” an toàn.
Tiếng vỗ tay báo hiệu 1 màn trình diễn đẹp. Tuấn Anh nhảy phắt đến ôm vai bá cổ Linh Như.
- Tuyệt! Nhìn cậu xoay tuyệt quá! Cậu đã làm thế nào vậy?
Linh Như cười tít cả mắt đáp lại và nhanh chóng tóm lấy anh trai, cũng đang tít hết cả mắt tự hào vì em gái.
- Vừa ý anh chưa thế?
- Còn trên cả vừa ý ấy chứ.
Hoài Trang im re không lên tiếng.
- Hoài Trang! – Linh Như trượt lại gần – Em chỉ làm được có vậy thôi. Có gì, chị góp ý thêm nhé.
Và bây giờ, Hoài Trang mới thấy hối hận vì dám cả gan làm ngã Khánh Nam. Không những chẳng hại nổi ai, mà ngược lại, nhận được 1 bàn thua thê thảm.
Chẳng ai bảo ai nhưng đứa nào cũng được dịp hả lòng hả dạ. Việt Thế là người khoái chí nhất.
- Cậu đừng tỏ ra phấn khích quá như thế! – Khánh Nam khoác vai thằng bạn.
- Chẳng bằng 1 số người giả vờ ngã đâu. – Việt Thế bĩu môi.
- Ai bảo cậu là giả vờ? Tôi ngã thật mà.
- Chứ không phải cậu vẫn điều khiển được tình thế nhưng lại giả vờ ngã lăn ra à? Chứ nếu cậu ngã thật, thì khi đó, cậu đã ngã vào người tôi rồi.
- Cậu cũng tinh đấy. Nhưng nhớ im đi nhé! Không thì tôi sẽ rêu rao cho cả trường về việc cậu thích…
- Thôi thôi tôi biết rồi. – Việt Thế vội vàng bịt mấy miệng Khánh Nam.
- Nhưng kể ra, nếu tôi không làm thế, làm gì con bé ấy chịu thể hiện chứ. Hì hì!

Trong lúc ấy thì Viết Quân và Linh Như đang tranh nhau quyền đi xe.
- Để em đi thử đi mà.
- Em mới học đi xe máy, nguy hiểm lắm.
- Đi mà!
- Không là không.
- Nhưng anh đi chậm lắm.
Vừa nghe câu đó, hệ thống máy tự động như bắt được tín hiệu, khựng lại hết cả lũ:
“Viết Quân mà nó còn chê đi chậm?”
Đăng Thành đang lấy xe kế đó, hỏi han.
- Mà… ai dạy em đi xe thế?
Khánh Nam vỗ ngực.
- Em chứ ai?
Không nói không rằng, Khương Duy quay mặt đi và nhìn lên trời mà than vãn: “Ông trời ơi! Sao ông lại để Khánh Nam hại thêm 1 người vô tội nữa thế?”
Mặt mũi cậu tái mét. Hồi trước Khánh Nam dạy Viết Quân đi xe máy, thằng bé mới tập có 2 ngày đã phóng bạt mạng, thậm chí, vận tốc còn gấp rưỡi Khánh Nam. Bây giờ lại dạy Linh Như… không biết tốc độ…
Vù!
Khương Duy chưa nghĩ xong thì chiếc xe đã phóng vụt qua mũi cậu… mà… Linh Như là người cầm lái.
Mẹ ơi! Vận tốc của con bé phải gấp đôi Khánh Nam mất!
“Tạ ơn trời rằng mình không phải đệ tử của nó.”

Tác hại của buổi đi chơi chiều hôm đó là Linh Như và Viết Quân phải tập… bù giờ. Hai đứa sẽ song tấu bản Canon. Hôm nay Bảo Đông đã quyết định tham gia huấn luyện 1 cách chu đáo.
- Tốt rồi. Bây giờ chỉ còn chỉnh sửa tư thế 1 chút là được. Tiếng đàn cực ổn.
- Hết giận nhau nó cũng khác, nhỉ? – Lê Dũng hích nhẹ vai Viết Quân.
Viết Quân không đáp lại mà cứ cười cười suốt.
Linh Như thì chẳng quan tâm lắm, nó đang mon men lại gần cây violon của Viết Quân nhăn mặt lại xem xét 1 lúc. Và cuối cùng là nhấc hẳn lên…
Viết Quân vốn vẫn chăm chú nhìn theo Linh Như nãy giờ, cậu hơi nheo mắt lại, rồi bật cười nhìn cách kéo vĩ của Linh Như, đặc biệt là đôi mắt nhắm nghiền nhưng môi vẫn khẽ nở nụ cười… Nó đang chơi 1 bản nhạc chúc mừng sinh nhật, hình như cũng chính là bản mà có lần Viết Quân, Khương Duy và Khánh Nam đã thấy nó chơi bằng piano.

- Clap clap! Chúc mừng sinh nhật bé Gin của mẹ, và cũng chúc mừng bé Billy nhà ta vì đã bắt đầu có cảm hứng với âm nhạc sau gần 20 năm “đàn gảy tai trâu”! – Mẹ vỗ tay đầu tiên và xoa đầu anh như xoa đầu 1 đứa trẻ.
- Mẹ! Thôi mà mẹ! Con lớn rồi mà. – Mặt Billy đỏ bừng.
Jimmy vỗ ngực tự hào.
- Em thấy chưa? Công khai sáng của anh cả đấy. Em không tưởng anh đã vất vả thế nào để dạy anh ấy đâu. Vậy nên anh đóng góp phần lớn nhất nhé!
- Billy! Anh không thích âm nhạc mà?
Billy cúi xuống nhấc đứa em gái còn chưa cao qua thắt lưng của mình lên ghế và quỳ xuống trước mặt.
- Nếu như em đã có thể tập piano chỉ vì 1 bản nhạc sinh nhật tặng anh thì sao anh không thể làm chứ? Nào, nói cho anh biết, có phải anh đàn tệ lắm không?
- Không! Em thấy rất tuyệt mà!

Linh Như vẫn khẽ mỉm cười khi buông vĩ xuống, có vẻ như, bài hát này gắn với 1 kỉ niệm đẹp.
- Cách em cầm đàn và đặt đàn xuống làm anh nhớ đến 1 người… Rất giống. – Viết Quân lên tiếng.
- Giống ai?
- Giống anh Jim, người yêu chị Cherin. Em có biết không nhỉ? Jimmy Wilson ý. À mà hình như em cũng có 1 người anh tên là Jim nhỉ? – Viết Quân nhớ lại cái lần nói chuyện điện thoại với Jim hồi Linh Như bị ốm.
Nó chột dạ.
- Dạ? À… em tất nhiên là biết Jimmy Wilson rồi, anh ấy là thần tượng của anh trai em… vậy nên mọi người mới gọi anh ấy là Jim…
- Càng ngày anh càng thấy công chúa có nhiều tài đấy – Đăng Thành đi từ trong bếp ra và đang khuấy khuấy cái cốc gì đó trên tay – Biết chơi cả violon nữa.
- À… anh trai em chơi violon hay lắm, em cũng học hỏi được 1 ít. – Vừa nói nó vừa quay lại vuốt nhẹ cây đàn – Với lại cô giáo dạy tiếng Hàn cho em cũng chơi violon, mỗi khi rảnh rỗi, cô ấy vẫn dạy em chơi mà.
- Em học tiếng Hàn?
Đang nghĩ về cô giáo nên nó không chú ý cho lắm mà vẫn tiếp tục nói.
- Vâng! Vì mẹ bảo em sẽ sang Hàn Quốc học cùng Han…
- Khụ khụ! Khụ khụ!
- Khụ khụ!
- Khụ khụ!
Bảo Đông, Quốc Trường và Khánh Nam cứ thế ho sặc sụa, Linh Như giật mình nhận ra đã lỡ lời nên tìm đại lấy 1 lý do.
- À… mẹ em bảo tiếng Hàn có vẻ thịnh hành nên… nhưng nó khó quá nên em bỏ dở giữa chừng…
Linh Như mím môi lại và quay mặt vào tường khẽ than thầm, trong khi cái cách Ji Hoo nhìn nó và cái kiểu cười của cậu vừa giờ, như thể muốn nói rằng: “Hóa ra em học tiếng Hàn Quốc là vì anh à?”
Cứ cái đà này, chắc sớm muộn gì mình cũng bị lộ mất.

…Cuồng phong…
…Kéo đến…
…Và qua đi…
…Mang theo tất cả những tia nắng rực rỡ nhất…
…Và… cả…dư âm của bóng đêm…
…Chỉ để lại nơi này chút ánh sáng yếu ớt sau màn mưa…
“Nếu coi niềm tin của Khương Duy và Viết Quân vào Hoài Trang là 1 bức tường, thì khi nào bức tường ấy cao lớn quá mức, cái chân tường yếu ớt chẳng trụ được sẽ tự sụp đổ mà thôi.”

“Nếu coi niềm tin của Khương Duy và Viết Quân vào Hoài Trang là 1 bức tường, thì khi nào bức tường ấy cao lớn quá mức, cái chân tường yếu ớt chẳng trụ được sẽ tự sụp đổ mà thôi.”

Ngày thứ sáu….

Những ngày này Việt Thế đang chán muốn chết, vì không còn cái gì có thể làm cho Viết Quân… ghen nữa. Chẳng qua… Tất cả! Tất cả cũng vì Linh Như! Đúng là cái đồ “trọng tình khinh bạn”. Con bé chưa gì đã đi kể hết với Viết Quân, rằng Việt Thế thích ai, rằng Việt Thế thích từ bao giờ, rằng Việt Thế hay đứng trước cổng nhà người đó như thế nào… Bây giờ, mỗi lần nhìn thấy cậu, y xì Viết Quân trưng ra cái vẻ mặt như sắp khóc rất chi là… giả nhân giả nghĩa:
“Ôi Việt Thế đáng thương! Khổ thân cậu quá!”
Ức chế!
Việt Thế quyết định chuyển sang đối tượng là… Khương Duy.

Giờ ăn trưa…
Trống đã đánh được 15 phút.
Khương Duy từ đâu hớt ha hớt hải chạy về phía Việt Thế.
- Việt Thế! Cậu có thấy Minh Phương đâu không?
Vốn dĩ từ lâu, Minh Phương nhận nhiệm vụ làm bảo mẫu của Việt Thế, nên đâm ra cứ không thấy Minh Phương đâu là Khương Duy hay chạy đến hỏi cậu.
“Hừ! Mình là bảo mẫu của nó chắc?”
Nghĩ thì nghĩ thế nhưng Việt Thế vẫn giả vờ nhóng cổ lên ngó nghiêng rồi mới “À” lên.
- À, hồi nãy tôi thấy cậu ấy đi cùng cái thằng ranh nào trong đội Karatedo ý mà. – (Cố tình nhấn mạnh chữ “ranh”)
Vừa nghe nhắc đến thằng nào trong đội Karatedo, Khương Duy đã bắt đầu xù lông lên, mặt mũi đỏ bừng lao đi tìm Minh Phương.
Trong khi đó, Việt Thế vẫn thản nhiên đứng ngắm cảnh đợi Khương Duy quay trở lại.
Và đúng là chỉ 5 phút sau, Khương Duy lôi Minh Phương quay lại thật.
- Phương nói đi! Phương vừa đi cùng thằng nào?
- Duy hay nhỉ? Phương đã bảo không đi cùng với ai cả mà.
- Nhưng Việt Thế nói là nhìn thấy Phương đi cùng thằng ranh nào trong đội Karatedo cơ mà.
Khương Duy nhìn hậm hực và rõ là máu ghen đang nổi lên.
- Việt Thế! Từ khi ra chơi đến giờ, tôi chỉ có đi cùng Khương Duy 1 đoạn ở kia thôi mà, chứ có đi cùng ai nữa đâu?
Việt Thế ôn tồn quay đầu ra nhẹ không.
- Chứ không phải 7 năm trước, Khương Duy cũng trong đội Karatedo à?
Nói xong cậu đi thẳng, để lại Khương Duy với cái vẻ mặt đơ ra.
- Thằng đó… nó bị dở hơi à?

Việt Thế đúng là dạo này… dở hơi thật. Nhưng tất cả cũng do môi trường cả thôi. Ở cùng 1 nhà với những đứa như Khánh Nam, Tuấn Vũ, Linh Như và Mai Chi nên tính cách ít nhiều cũng bị phân hóa theo tứ phía. Với lại… thực ra thì Việt Thế sắp đi rồi. Sang Na Uy theo ba mẹ.
Ra đi! Khi mà bản thân chưa thể nói hết những cảm xúc của mình…
Ra đi! Khi biết chắc rằng chẳng thể nào mình được người ta chấp nhận…
Ra đi! Đến 1 chân trời mới… Đến 1 tương lai mới… Và sẽ cố gắng để có một hình ảnh mới trong trái tim…
Việt Thế đứng từ xa mỉm cười nhìn Viết Quân và Linh Như. Lâu nay Hội học sinh luôn luôn tách biệt 2 đứa nó ra. Việc gì cũng chỉ có 2 đứa với nhau, ngay cả khi ăn dưới canteen, lúc nào cũng chỉ có hai đứa nó ngồi ăn với nhau… Nhưng đó là ý tốt mà.
Việt Thế thực tình không phải là 1 thằng chuyên đi phá đám người khác… Nhưng chẳng qua, cậu chỉ muốn Viết Quân hiểu rõ cảm giác của Linh Như mỗi khi Viết Quân đi cùng Hoài Trang mà thôi…
Nếu như Việt Thế gặp Linh Như trước… có lẽ nào… cậu sẽ yêu Linh Như không?
Cậu lại bật cười một mình. Dù cậu có yêu Linh Như… thì Linh Như cũng sẽ chẳng bao giờ đáp lại tình cảm của cậu đâu…
Như bây giờ là tốt rồi! Linh Như ý! Linh Như và Viết Quân! Tuy thằng bé ấy có hơi… ngớ ngẩn 1 tí… nhưng dạo này nó cũng đã tự trưởng thành hơn nhiều… Nhưng chẳng hiểu sao, Việt Thế vẫn chẳng ưa thằng bé ấy. Biết là nó bằng tuổi, nhưng đối với cậu, nó chỉ đáng tuổi 1 đứa trẻ mà thôi.
Nếu như hai đứa nó có thể xây dựng 1 chuyện tình đẹp từ bây giờ thì thật tốt. Liệu Việt Thế có nghĩ xa quá không nhỉ?
Có lẽ chơi với Khánh Nam nên đâm ra cậu cũng không tin tưởng nhiều vào 1 tình yêu học trò. Hợp – Tan. Có mấy đôi trụ qua nổi ngưỡng cửa đại học đâu?
Thật bi quan! Khi mà cậu chưa hề có người yêu mà lại nghĩ như thế nhỉ?
Linh Như lâu nay ở bên cậu cũng như 1 đứa em vậy. Và cũng có thể… do Linh Như là em gái Khánh Nam, và Việt Thế là con một, vậy nên cậu cũng luôn khao khát có 1 đứa em gái như thế. Có chuyện gì hai anh em cũng kể cho nhau… Buồn hay vui, cũng chẳng phải ở 1 mình… Em gái sắp xếp lại đồ đạc… Em gái trang trí lại phòng… Và mỗi đêm trời mưa hay là gió gào dữ, em gái lại chạy sang phòng ôm chặt lấy anh trai… Khi ba mẹ đi vắng, cũng có em gái ăn cơm cùng… Khi bị thương cũng có em gái chăm sóc…
Nếu như Việt Thế có 1 đứa em trai như Viết Quân thì sao nhỉ? Suốt ngày sẽ thế này:
- Viết Quân! Em có nhà không? Viết Quân?
Bởi vì thằng bé đó rất hạn chế lời nói mà. Hoặc nếu có nói, thì sẽ là:
- Anh hai! Nhà mình hết bim bim rồi.
- Anh hai! Nhà mình hết bánh(hoặc kẹo) rồi.
- Anh hai! Anh hai xem hoạt hình với em đi!
- Anh hai!…
Toát cả mồ hôi. Nói chung, nếu có 1 thằng em trai như thế sẽ rất khổ, đấy là chưa kể sẽ có những lúc như thế này:
- Viết Quân! Không được thức khuya nữa! Đi ngủ đi!
- Viết Quân! Không được bỏ bữa!
- Viết Quân! Phải mặc đầy đủ áo ấm chứ?
- Viết Quân! …
Tóm lại là không thể chấp nhận 1 thằng em trai như thế.
Hay là có 1 thằng em trai như Khương Duy thì sẽ thành ra thế này:
- Anh hai! Hôm nay ở ngoài đường em gặp tổng cộng 9 con chó và 3 con mèo. Con chó thứ nhất có màu… (sẽ kể lần lượt từng con một). Em gặp cả 1 đàn kiến trên đường nữa, cả mấy con sâu nữa nhé!
- Anh hai! Hôm nay lớp em có 5 tiết. (Bắt đầu kể từ tiết 1 đến tiết 5 và đi vào chi tiết!.
- Anh hai! Tối nay có mưa đấy! Mùa này mưa nhiều nhỉ? Mưa nhiều thì lại bị lụt! Mà bị lụt thì khổ các bác nông dân. Mà khổ các bác nông dân thì sẽ không có gạo. Mà không có gạo thì sẽ khủng hoảng lương thực. Khủng hoảng lương thực sẽ ảnh hưởng đến kinh tế. Kinh tế chậm phát triển sẽ làm nước mình không sánh kịp với nước bạn. Không sánh kịp với nước bạn thì những đứa từ nước ngoài đến đây học nó sẽ cười vào mũi anh em mình. Mà cười vào mũi anh em mình thì….

Thôi Stop tại đây. Có 1 thằng em trai như Khương Duy thì suốt ngày phải nghe nó nói, 24/24 giờ. Khổ lắm. Thà 1 mình còn hơn. Tóm lại, có em gái là sướng nhất, còn 1 thằng anh trai như ông già giống như Khánh Nam hay là Tuấn Vũ thì có cũng được mà không có cũng được. Một bà cô như Mai Chi thì thôi.

Cảm giác khi Linh Như bị ốm, Việt Thế thấy mình trưởng thành hơn… Và chính khi đó, Việt Thế mới nhìn thấy hết sự tình cảm trong con người Khánh Nam.
Những ngày Khánh Nam thức trắng đêm không ngủ, Việt Thế cũng không thể chợp mắt, cứ quanh quẩn bên phòng Linh Như. Khi đó cậu tự nhiên cảm thấy vui vui… Có lẽ là lần đầu tiên chăm sóc 1 người bệnh… Và lần đầu tiên… cậu cảm nhận được hết tình thương của 1 gia đình. Chú Minh như là ba, Khánh Nam như là… anh trai, còn Linh Như là em gái… Thỉnh thoảng có bà nội và dì chạy qua hỏi han xem xét, nấu cơm cho nữa…
Những ngày chú Minh đi vắng, Khánh Nam và Linh Như bận chuyện không có nhà, bà và dì lại gọi cậu sang bên nhà ăn cơm…
Cái không khí quen thuộc ấy chưa 1 lần Việt Thế cảm nhận được trong gia đình mình. Những chuyến công tác nước ngoài của ba mẹ luôn luôn làm gia đình mất đi sự sum họp… Lần này… cậu đến Na Uy… liệu sẽ có cả 2 ba mẹ ra đón không?
Bụp!
Cú đấm trời giáng mà từ trước tới nay Việt Thế mới thấy chỉ có mình Khánh Nam sở hữu…
- Cậu làm vai tôi đau đấy.
- Ờ ờ quên mất.
- Vẻ mặt cậu chẳng có gì là tỏ vẻ xin lỗi cả.
- Tôi có định xin lỗi cậu đâu. Sao tự nhiên cậu ngẩn ngơ ở đây 1 mình thế? – Khánh Nam ngồi xuống bên cạnh Việt Thế.
- Sắp đi! Chán!
- Cậu không định nói cho cậu ấy biết hết tình cảm của mình à?
- Không! – Việt Thế nhìn xuống đất – Cứ thế này… có lẽ sẽ tốt hơn.
- Tôi vẫn nghĩ… cậu nên nói ra… như vậy, khi ra đi rồi, cậu cũng sẽ không thấy hối hận mà…
Khánh Nam đã nói với Việt Thế điều này thật nhiều lần. Nhưng Việt Thế chưa bao giờ để tâm. Cậu sẽ không làm thế.
Sự im lặng của Khánh Nam 1 hồi lâu làm Việt Thế chú ý và ngẩng đầu lên. Ánh mắt giận dữ của Khánh Nam nhìn về phía hành lang khiến cậu quay ngoắt đầu về phía đó…
“Khương Duy! Cậu…”

*
* *

Lại nói đến Hoài Trang. Có vẻ dạo này vận may không mỉm cười với Hoài Trang nữa thì phải, toàn gặp những chuyện chẳng ra sao. Đặc biệt là Viết Quân, có vẻ như thằng đó đã biết hết mọi chuyện. Nghĩ đến cái lần nói chuyện với Viết Quân tuần trước, Hoài Trang lại tức sôi lên.

- Viết Quân, anh có thể thiết kế trang phục phần thi tự chọn cho em và Việt Thế được không?
Viết Quân nhìn Hoài Trang như nhìn sinh vật lạ.
- Không!
- Viết Quân! Đi mà! – Hoài Trang giở bài nước mắt ngắn nước mắt dài – Coi như món quà anh tặng em trước khi em phẫu thuật được không?
- Anh nói rồi! Anh chỉ thiết kế cho Linh Như được thôi.
- Viết Quân! Nếu anh không thiết kế cho em, em sẽ nhất quyết không phẫu thuật đâu.
Viết Quân bật cười nhìn Hoài Trang.
- Em không thích phẫu thuật thì kệ em chứ! Mạng sống của em có liên quan gì đến anh?

Thằng đó dạo nào có vẻ không dễ dàng qua mắt được nữa. Không biết nó đã biết việc Hoài Trang là người của Night chưa nữa. Nhưng riêng việc nó tóm được Hồng Nhung Tóc Đỏ và moi thông tin từ con bé đấy, đã khiến Hoài Trang sợ nó hơn sợ Khánh Nam rồi.
“Viết Quân! Rồi mày sẽ phải trả giá!”

Đang đi trên hành lang, chợt Hoài Trang nhìn thấy Linh Như đi đến từ phía đối diện. Một mình! Và không có Viết Quân bên cạnh.
Vốn trước giờ Linh Như nó cũng chẳng bao giờ tự dưng đi gây sự với ai(trừ khi người đó là Viết Quân) nên đâm ra nhìn thấy Hoài Trang cũng chẳng phải là vấn đề gì cho lắm. Nhưng vừa nghĩ đến việc cái người trước mặt mình… chỉ hơn mình có 1 tuổi… mà lại từng có đến những 3 đứa… không hiểu sao mặt mũi nó tái mét. Điều đó không khỏi qua mắt
Hoài Trang.
- Ô! Sao vừa nhìn thấy chị, mặt mũi em tái thế?
- Không có việc gì thì chị tránh ra đi.
Hoài Trang đứng sang 1 bên. Nhưng khi Linh Như vừa đi qua, thì Hoài Trang chợt giữ nó lại.
- Bọn đàn em của chị… có hứng với con bé Phương Linh bạn em lắm đấy. Bảo con bé đấy đi đứng cẩn thận và nhớ… có có người ở bên bảo vệ nhé, cả “vật dụng phòng thân” nữa. Không thì dễ xảy ra chuyện lắm đấy. Nhìn con bé đó đúng là ngon mắt thật!

Chát!

Linh Như không ngần ngại tát thẳng vào mặt Hoài Trang 1 cái và nhếch mép định bỏ đi thì…
- Linh Như! – Tiếng quát đanh thép của Khương Duy vọng đến từ cuối hành lang.
Lần này, cái tát của Linh Như thực sự làm Hoài Trang choáng váng. Không phải vì Linh Như tát mạnh, mà bây giờ, chỉ cần động 1 chút là Hoài Trang cảm thấy đau đầu chóng mặt. Linh Như cũng nhận ra vẻ xanh xao trên nét mặt Hoài Trang và đúng là Hoài Trang đang loạng choạng thật. Nó thực sự bối rối… Đứa bé…
Khương Duy lao đến đỡ lấy Hoài Trang. Nhất thời do dao động mạnh nên Hoài Trang vẫn chưa thể nói được câu nào. Trời đất như chao đảo vậy.

Linh Như có thể dự đoán trước tất cả những gì Khương Duy sẽ nói…
- En vừa làm trò quái quỉ gì vậy? – Khương Duy quát lên.
- Anh cũng đã nhìn thấy hết rồi mà? Chị ý đã…
Linh Như chưa nói hết câu thì Khương Duy cắt ngang.
- Lần này thì tận mắt anh chứng kiến, em còn muốn nói gì nữa đây?
Linh Như hơi sững lại nhìn Khương Duy chằm chằm.
- Vậy thì anh cứ làm theo những gì anh nhìn thấy đi!
- Em xin lỗi Hoài Trang đi!
Hoài Trang dựa hẳn vào Khương Duy. Lần này không phải đóng kịch hay gì gì khác. Mà thực sự, Hoài Trang chóng mặt thật!
- Trước khi em xin lỗi chị ý, thì anh bảo chị ý xin lỗi em trước đi!
Linh Như bỏ đi, nhưng Khương Duy lôi mạnh tay nó lại và quát ầm lên.
- Xin lỗi! Nhanh!
- Mày đang quát ầm ầm cái gì thế?
Khánh Nam giật phắt tay Khương Duy ra và kéo Linh Như về phía mình.
- Tao đã bảo mày bao nhiêu lần là phải hiểu rõ mọi chuyện trước khi hành động cơ mà.
- Hiểu cái gì? Mày thì lúc nào chẳng nói như đúng rồi? Tao tin vào những gì tao nhìn thấy. Mày thôi cái kiểu lúc nào cũng bênh nó chằm chằm đi. Không phải lúc nào nó cũng đúng đâu. Nó tát Hoài Trang! Và tao muốn nó xin lỗi.
- Không phải tự dưng mà em làm thế! – Linh Như ngắt lời Khương Duy.

Mặt Khương Duy đỏ bừng lên vì tức giận.
- Lúc nào em cũng có những lí lẽ của em và lúc nào em cũng tỏ ra mình là người vô tội còn Hoài Trang có tội vậy. Anh chán phải nghe lý do của em rồi.
- Khương Duy! – giọng Khánh Nam có vẻ như đang nổi giận – Mày nghĩ Hoài Trang nhà mày vô tội lắm sao? Nó là…
- Là cái gì không đến lượt mày phán xét. – Khương Duy ngắt lời Khánh Nam – Tao không thích nghe mày lên tiếng ở đây.
Minh Phương khẽ chạm vào Khương Duy.
- Thôi đi Duy! Bình tĩnh lại nào.
Khương Duy hất tay Minh Phương ra một cách phũ phàng.
- Việc gì đến Phương ở đây mà Phương lên tiếng. Hay Phương thích Khánh Nam nên lúc nào cũng sùng bái những điều nó nói?
- Khương Duy! – Minh Phương quát lên.
- Sao? Duy nói đúng quá à? Phương thích nó thì cứ đi cùng nó đi, không ai giữ đâu.
Chát!
Minh Phương tát mạnh vào mặt Khương Duy 1 cái rồi đùng đùng bỏ đi.
- Khương Duy! Mày vô lý quá rồi đấy.
- Tao vô lý hay không là việc của tao. Không mượn mày xía vào.

Thấy tình hình có vẻ không hay, Linh Như vội kéo Khánh Nam đi.
- Mình đi thôi anh!
- Không đi đâu hết! Em xin lỗi Hoài Trang đi! – Đôi mắt Khương Duy như đỏ ngầu.
- Em nói rồi, Khương Duy! Trừ khi chị ấy xin lỗi em trước vì đã dám xúc phạm Phương Linh!
- Em không phải viện cớ này cớ nọ. Anh bảo em xin lỗi!
Khánh Nam không nói gì, lẳng lặng kéo Linh Như đi!
- Đứng lại! Mày đừng có không phân biệt nổi trắng đen như thế nữa Khánh Nam! Con bé đó không thánh thiện như mày nghĩ đâu.
- Mày vừa nói cái gì? – Khánh Nam quay ngoắt đầu lại.
- Thôi mà Khánh Nam, chúng ta… – Linh Như chưa kịp nói hết thì 1 lần nữa, Khương Duy át tiếng nó đi.
- Cả em nữa! Em có thấy từ khi em xuất hiện, ba đứa bọn anh lúc nào cũng xảy ra mâu thuẫn không? Cả Viết Quân và Hoài Trang, cả Khánh Nam và Hà Ly, nếu không có em thì chắc bọn nó đã chẳng như bây giờ. Sao em không tự biết như thế và biến mất đi chứ…

Bốp!

Nắm đấm sắt đá của Khánh Nam lao thẳng vào mặt Khương Duy khiến cậu ngã dụi.
Linh Như vội vàng ôm chặt lấy Khánh Nam, giữ cậu lại.
- Khánh Nam! Đừng mà! Khánh Nam!
- Em tránh ra! Đây là chuyện của anh và nó!
Khương Duy lồm cồm bò dậy, túm lấy cổ áo Khánh Nam, nhưng chưa kịp giơ nắm đấm lên thì đã ăn trọn 1 cú đấm của Khánh Nam.
- Khánh Nam! Dừng lại đi!
Linh Như vừa cố giữ Khánh Nam lại, vừa nhìn sang Việt Thế cầu cứu.
- Việt Thế! Anh làm gì đi chứ!
Khánh Nam không nhìn Việt Thế nhưng lại nói với cậu như ra lệnh.
- Cậu đưa Linh Như đi chỗ khác đi! Ở đây không có việc của nó! Nhanh lên! Tôi sẽ dạy dỗ lại thằng này!

Không nói không rằng, Việt Thế lẳng lặng kéo Linh Như đi.
- Không! Việt Thế! Bọn họ sẽ làm tổn thương nhau mất! Bỏ em ra đi!
- Ở đây không có việc của em! Đi theo anh!

Việt Thế mở cửa phòng nhạc cụ và đẩy Linh Như vào Viết Quân.
- Từ giờ cho đến khi tôi, Khánh Nam hoặc Tuấn Vũ đến đón, tuyệt đối cấm cậu để Linh Như bước xa cậu dù chỉ 1 mét. Còn em nữa – Việt Thế chợt thì thầm vào tai Linh Như – Nếu không muốn Khương Duy nặng thêm thì tốt nhất đừng có mà bô bô mọi chuyện với Viết Quân. Nó sẽ không để Khương Duy được yên đâu.
- Việt Thế!
Mặc Linh Như gọi thế nào, Việt Thế lạnh lùng bước ra khỏi phòng trong khi Viết Quân chẳng hiểu gì cả, nhưng vẫn cẩn thận giữ chặt lấy Linh Như, không để nó lao bổ theo Việt Thế.
- Có chuyện gì sao?
Linh Như không trả lời Viết Quân mà im lặng hướng cái nhìn về phía cửa sổ. Nhưng vô ích! Từ đây không thể quan sát bất cứ việc gì. Nó ngồi phịch xuống cạnh Viết Quân, cậu cũng thôi không hỏi han nữa. Rồi mặc kệ Linh Như ở đó, Viết Quân ngồi chơi piano… Không phải bản nhạc gì xa lạ. Mà là… Mariage d’amour.
Nhưng dù sao thì không hỏi han cũng không có nghĩa là không quan tâm. Vì đó là một trong những bản nhạc Linh Như rất yêu thích.

Linh Như không hề có thói quen kể tất cả mọi thứ cho Viết Quân, cũng một phần bởi vì Viết Quân chẳng bao giờ hỏi han tận gốc rễ sự việc. Điều đó cũng tốt. Khi nào nó muốn nói thì nó sẽ nói, nhưng không phải bây giờ.
“Em có thấy từ khi em xuất hiện, ba đứa bọn anh lúc nào cũng xảy ra mâu thuẫn không?”
Có thể khi Khương Duy nói ra câu đó, Linh Như vẫn nghĩ rằng Khương Duy nói mà không suy nghĩ, chỉ là nhất thời tức giận. Nhưng phản ứng của Khánh Nam làm nó phải suy nghĩ nhiều…

Có thể điều đó đúng…

Và Việt Thế không cho phép nó kể với Viết Quân… có thể vì Viết Quân cũng nghĩ như thế…

Nó khẽ đưa mắt nhìn cậu…

Cái cách Viết Quân chơi piano, cách đung đưa người theo từng nốt nhạc, khiến người nhìn cảm thấy dễ chịu. Và cũng một phần là do những bản nhạc cậu chơi là những bản nhạc nhẹ chứ không phải da diết, như Mariage d’amour lúc này chẳng hạn… Tuy biết Viết Quân đang muốn làm mình vui vẻ lên 1 chút, nhưng đáng nhẽ cậu không nên đàn bản này – bản nhạc đầu tiên mà cả hai đã cùng chơi bằng piano tại Fantasi vào ngày Khương Duy tỏ tình với Minh Phương. Linh Như khẽ thở dài…
“Nếu khi đó anh có mặt… anh cũng sẽ hành động giống anh ấy… phải không?”
- Tiếng đàn của anh không ổn cho lắm. Nó nghe không… ý em là… nó nghe không hoàn toàn cảm xúc như lần đầu tiên em nghe anh đàn. Tại sao anh không hỏi em có chuyện gì chứ?
- Nếu em muốn cho anh biết thì em sẽ tự kể mà.
Linh Như mỉm cười 1 mình. Có lẽ đây là ưu điểm nổi bật nhất của Viết Quân mất…

Cạch!

Ngọc Hưng và Bảo Đông bước vào.
- Hóa ra hai đứa ở đây. Anh tìm mãi.
Linh Như đứng bật dậy, chưa kịp nói gì thì Ngọc Hưng ra dấu ngăn nó lại.
- Chiều nay được nghỉ tất cả những tiết còn lại và nghỉ cả ngày mai để chuẩn bị cho ngày thành lập trường và chung kết Queen&King. Mọi việc ở trường đã có bọn anh lo, hai đứa cứ về trước luyện tập. Không cần suy nghĩ gì cả. Về đi! Phòng nhạc cụ bây giờ cần phải dùng đến rồi. Thời gian gấp rút, nhớ chăm chỉ luyện tập, đừng đi đâu chơi bời đấy.
Vừa nói, Ngọc Hưng vừa nhấc balo lên ấn vào tay hai đứa và ẩy ra phía cửa. Như để chắc chắn là cả hai sẽ nghe lời tuyệt đối, cậu và Bảo Đông còn phải tiễn chúng nó ra đến tận cổng trường và gọi taxi cho cơ. Trước khi Linh Như bước vào xe, Bảo Đông nói nhỏ vào tai nó.
- Mọi chuyện đã có bọn anh giải quyết, nhớ đừng nói gì với Viết Quân kẻo thằng đó lại “dở chứng” đấy! Hai đứa chỉ cần chú tâm luyện tập thôi.
Bắt buộc phải làm vậy để cho Viết Quân không biết chuyện này, vì với cái tính khí điên điên rồ rồ của thằng đó, nó sẽ không ngần ngại bẻ gãy hết tay chân và vặn hết răng Khương Duy vì dám phát ngôn bừa bãi với… Linh Như mất. Ai cũng biết điều đó và ai cũng nghĩ như thế, duy chỉ có Linh Như, con bé đa nghi lúc nào cũng cho rằng Viết Quân cũng sẽ giống như Khương Duy.
Rầm! Đăng Thành đấm mạnh tay xuống bàn.
- Nói đi! Hai đứa mày làm cái quái gì mà dám đánh nhau ngang nhiên giữa trường như thế?
Khánh Nam vẫn giữ cái vẻ thờ ơ và nhìn vô cùng là… lành lặn, trong khi ngược lại, Khương Duy thảm hại vô cùng. Tuấn Anh bĩu môi.
- Yếu mà ra gió! Không tự lượng sức mình lại còn dám chọc giận anh Khánh Nam.
- Im đi! – Đăng Thành quát – Đừng có mà tự ý phán xét vớ vẩn. Hai đứa mày nói đi xem nào.
- Anh thích phạt gì thì cứ phạt đi. Còn nếu muốn hỏi nguyên do thì đi mà hỏi nó. – Khánh Nam chỉ sang Khương Duy.
- Mày nói thế mà được à? – Đăng Thành càng nổi trận lôi đình – Phó chủ tịch Hội học sinh còn nói năng ngang nhiên theo cái lối bất cần ấy thì thử hỏi Hội học sinh còn ai coi ra cái gì nữa?
- Em đã bảo anh đi mà hỏi nó rồi mà lại. Nó sẵn sàng kể nguyên do cho anh đấy.
Khương Duy vẫn ngồi im với cái mặt chẳng có gì là đẹp đẽ.
- Vì cái này đó hả? – Bảo Đông xoay màn hình máy tính ra trước mặt tất cả, đó là 1 đoạn băng ngắn quay tận cảnh toàn bộ sự việc.
- Làm sao anh có nó?
- Chỗ này hồi trước Tuấn Vũ toàn chọn để chia tay bạn gái mà. Anh có lén đặt 1 cái camera, vô tình hôm nay mấy đứa lại đứng đấy. Thế rốt cuộc tất cả là sao? Ý anh là đã nói những gì mà dẫn đến như thế?
Cả lũ im lặng ngồi nghe hết cả đoạn băn
g, chỉ trừ câu nói của Hoài Trang khi Linh Như đi ngang qua, vì nói quá nhỏ nên thật khó để có thể nghe thấy.
Khương Duy và Khánh Nam vẫn chẳng nói năng gì mà cứ thế ngồi im, cũng không thèm nhìn nhau nữa.
Đăng Thành cố giữ đúng tác phong làm việc của mình mà thôi không đập bàn đập ghế nữa.
Ngọc Hưng thở dài nhìn tình bạn thân thiết của hai thằng đàn em cả chục năm trời vừa rạn nứt một vết lớn.
Lê Dũng và Tuấn Anh cũng chỉ biết nhìn nhau khẽ lắc đầu tỏ ý không hiểu.
Quốc Trường di di chuột nghe đi nghe lại câu nói của Khương Duy.
“CẢ EM NỮA! EM CÓ THẤY TỪ KHI EM XUẤT HIỆN, BA ĐỨA BỌN ANH LÚC NÀO CŨNG XẢY RA MÂU THUẪN KHÔNG? CẢ VIẾT QUÂN VÀ HOÀI TRANG, CẢ KHÁNH NAM VÀ HÀ LY, NẾU KHÔNG CÓ EM THÌ CHẮC BỌN NÓ ĐÃ CHẲNG NHƯ BÂY GIỜ. SAO EM KHÔNG TỰ BIẾT NHƯ THẾ VÀ BIẾN MẤT ĐI CHỨ…”
Lần này thì đến lượt Quốc Trường “Rầm” 1 cái xuống bàn và suýt chút nữa thì lao đến phía Khương Duy nếu như Bảo Đông không ngăn lại.
Không thể kiên nhẫn hơn nữa chờ nghe cả hai giải thích và thực ra… cũng chẳng có gì để giải thích cả, Đăng Thành bắt đầu lên tiếng.
- Hình thức kỉ luật đối với các thành viên của Hội học sinh là do thày Hiệu trưởng quyết định, sau cuộc thi sẽ có quyết định chính thức. Nhưng sự thực thì… anh không tin là mày lại nghĩ như thế, Khương Duy ạ!
- Sao mọi người ai cũng phải bênh con bé đó nhỉ? – Khương Duy chợt gắt lên.
Khánh Nam đang xoay xoay cuốn sách trên tay, hơi khựng lại, ném mạnh xuống bàn và bỏ ra ngoài.
- Anh bênh con bé đó, đơn giản vì anh thấy nó không giống những gì em nói. – Ngọc Hưng đứng lên và đi theo Khánh Nam.
- Em đi hẹn hò cho đỡ bực đây. – Lê Dũng cầm điện thoại rời khỏi phòng.
- Lớp em còn nhiều việc phải lo hơn là ở đây và nói chuyện với 1 thằng điên. – Quốc Trường bực tức.
- Đăng Thành, em về đây. – Tuấn Anh cũng đứng lên – Em nghĩ thời gian vô ích ở đây thì thà về nhà chuẩn bị thật tốt trang phục cho công chúa và anh Quân còn hơn. Mọi người nhớ tối nay đến nhà em hoàn thành nốt bộ váy đấy.
Còn lại Bảo Đông và Đăng Thành.
- Mày có định tập trung toàn trường về buổi lễ kỉ niệm nữa không Đăng Thành? Đến giờ rồi.
Đăng Thành nhìn Khương Duy gần như với 1 sự kìm nén để không nổi giận.
- Tự ngồi đây suy xét mọi chuyện, hoặc có thể về nhà. Dù sao mấy đứa cũng là bạn thân, bọn anh nói không bằng mày tự hiểu được.

Nói là sẽ giúp Đăng Thành triển khai kế hoạch cho toàn trường, nhưng ngay khi cả trường vừa an vị, vài thằng còn ở lại của Hội học sinh đã túm tụm vào 1 góc, mặc kệ Đăng Thành ở trên kia.
- Trong số tất cả bọn mày, có đứa nào biết đọc khẩu hình không? – Bảo Đông nhìn quanh và dừng lại ở Quốc Trường.
Quốc Trường nhún vai.
- Em chịu thôi. Tiếng Việt đến cả đọc trong sách em còn chưa sõi, nói gì đọc khẩu hình.
Quốc Trường nghĩ ngợi thêm 1 lúc.
- Thôi được rồi! Em sẽ nhờ người đọc khẩu hình đoạn băng này vậy. Hi vọng ngày mai sẽ có.
- Và hi vọng anh Quân không biết chuyện này. Amen, ai đó hãy đặt sẵn chỗ ở nghĩa trang cho anh Duy đi. – Tuấn Anh vừa nói vừa xoa xoa dấu tích mà Viết Quân để lại trên mặt mình.
Ngọc Hưng có vẻ hôm nay tâm lý và nhanh nhạy hơn tất cả. Mang tiếng thần tình yêu nó cũng khác mà. Trong khi hội bạn lo nghĩ về chuyện đó thì cậu lại lo chuyện khác. Lẩn vào giữa cả lũ và bảo chúng nó che cho mình, Ngọc Hưng bấm bấm điện thoại một cách vội vã cho Viết Quân.
- Không có chuyện gì đâu. Hai đứa đang ở đâu đấy?
- <…>
- Ừ, Linh Như hôm nay tâm trạng nó không được tốt, luyện tập trễ hơn cũng được, mày đưa nó đi đâu chơi cho thoải mái đã. À… – Ngọc Hưng hơi ngừng lại nhìn biểu hiện của cả lũ và nói tiếp – Hãy làm một điều gì đó để con bé đó thấy… nó rất quan trọng nhé, đặc biệt… là đối với mày!
Lê Dũng đấm mạnh vào thân cây rồi lại tự xuýt xoa tay mình.
- Khỉ thật! Đến bao giờ anh Duy mới có thể tự hiểu ra đây?
- Có thể… thằng đó đã hiểu hết rồi… – Bảo Đông thở dài – nhưng cú shock quá lớn để chịu đựng.
Và… Bảo Đông đã đúng. Khương Duy không thể chấp nhận được sự thật ấy… Thằng con trai từ bé đến lớn chưa bao giờ buồn bã, chưa bao giờ phải rơi nước mắt, bây giờ đang khóc vì đã làm tổn thương tất cả những người thân yêu bên cạnh mình, chỉ để tìm ra chiếc mặt nạ hoàn hảo… che chở một tâm hồn yếu đuối.
“Linh Như… Anh… xin lỗi…!”
Hai đứa ban đầu thì tạm thời nghe lời các tiền bối mà tập trung vào luyện tập, cố gắng không để cảm xúc riêng của bản thân phá hỏng quỹ thời gian ít ỏi còn lại.
- Chậc! Có vẻ chất lượng luyện tập của hai đứa mình tỉ lệ nghịch so với thời gian luyện tập đấy.
- Còn những 9 đối thủ cơ, còn chưa biết bọn họ thế nào nữa. Nhưng em thấy anh Tuấn Vũ và chị Mai Chi có vẻ khó ăn lắm.
Nhắc đến Tuấn Vũ là Viết Quân lại tỏ vẻ không hài lòng.
- Sao hai người họ cứ suốt ngày đi với nhau mà ai hỏi cũng bảo chỉ là bạn thân nhỉ? Anh thấy đáng nghi lắm. Với lại cái ông đấy cứ suốt ngày…
Viết Quân bỏ dở câu nói.
- Suốt ngày làm sao?
- Suốt ngày cứ như kiểu… làm như là…
- Tóm lại là làm sao? À… – Linh Như chợt bật cười – Anh lại khó chịu vì em hay đi cùng anh Tuấn Vũ à?
- Cả răm rắp nghe lời ông ý nữa, trong khi anh nói 10 câu thì em chẳng thèm nghe 1.
- Tuấn Vũ rất tốt, thật đấy.
- Anh cũng tốt đây này.
- Nhưng em thấy anh chẳng tốt gì cả.
- Em đừng chơi với Tuấn Vũ nữa, đi mà. – Viết Quân bắt đầu chuyển giọng nì nèo. – Đi mà! Đừng chơi với anh ý nữa.
- Ơ, em chơi với ai thì kệ em chứ.
- Nhưng đừng chơi với anh ý nữa mà.
Đang nói thì điện thoại của Viết Quân rung. Là Ngọc Hưng.
- Anh ấy nói gì thế? – Linh Như tỏ vẻ lo lắng.
- À… – Gương mặt Viết Quân không để lộ bất kì cảm xúc nào – Anh ấy bảo mình phải chăm chỉ luyện tập ý mà.

Viết Quân lấy cớ đi uống nước để thoát khỏi tầm quan sát của Linh Như.
“Linh Như có chuyện gì mà mọi người có vẻ giấu giấu mình thế nhỉ?”
Nhưng đó không phải là vấn đề Viết Quân đặt lên hàng đầu. Quan trọng nhất là câu nói sau cùng của Ngọc Hưng: “Hãy làm một điều gì đó để con bé đó thấy… nó rất quan trọng nhé, đặc biệt… là đối với mày!” Có ai nói gì vớ vẩn với Linh Như sao? Tiếng piano thanh thoát ngày hôm qua của Canon, hôm nay… nghe thật nặng nề…

Phải 1 lúc sau Viết Quân mới quay lại phòng khách, và vẻ mặt hí ha hí hửng.
- Hay mình đi chơi đi. Anh chán luyện tập lắm rồi. Tối về tập sau cũng được mà. Với lại cả ngày mai được nghỉ nữa.
Linh Như rời mắt khỏi màn hình TV và nhăn mặt suy nghĩ.
- Anh lại có trò gì đúng không?
- Không có thật mà. Em thay đồng phục ra đi. Bây giờ anh chỉ có tâm trạng đi chơi thôi, không có tâm trạng tập đâu. Đi đi mà.
Rồi không quan tâm Linh Như phản ứng ra sao, Viết Quân đẩy nó đến trước tủ quần áo, mà hồi ở nhà Viết Quân nó từng dùng.
- Em mà không thay đồ là anh thay hộ em đấy.
- Anh cứ thử xem.
- Là em vừa thách đấy nhá!
- Á Á Á! BIẾN RA NGOÀI! NHANH!
- Ai vừa thách anh chứ!
- Anh ra ngoài ngay cho em.

Vẫn với cái vẻ hào hứng như bọn trẻ con được phiếu bé ngoan, Viết Quân đã đứng sẵn ngoài sân đợi Linh Như.
- Em bỏ kính ra đi! Nhìn chẳng hợp chút nào.
- Không được! Bỏ ra là em không nhìn thấy gì đâu.
- Kính áp tròng của em này.
- Anh lại lục lọi balo của em đấy à?
- Hì hì!
Viết Quân khẽ kéo hai tay Linh Như vòng ngang người mình.
- Tay phải để thế này thì mới không lo bị ngã chứ.
- Cơ hội!
Nó hơi đỏ mặt định rút tay mình ra nhưng Viết Quân tinh ranh hơn. Cậu vẫn cẩn thận giữ chặt tay nó như thế, cho đến khi đảm bảo, mình có bỏ tay ra rồi thì Linh Như cũng không dám rút tay lại. Thực ra thì… trời đang lạnh mà. Có người “tình nguyện” cho mình ôm thì… tội gì chứ. Linh Như thầm cười chính bản thân mình, nó rốt cuộc đang làm trò gì khi đi trên phố và ôm chặt Viết Quân thế này thế không biết.
- Anh đang định đi đâu thế?
- Em cứ từ từ nào.
Viết Quân dừng lại ở 1 shop giày dép và lôi Linh Như vào bên trong. Trông cậu khá là phấn khích khi chọn giày cho nó.
- Này! Em có đủ giày rồi mà.
- Nhưng đâu có đôi nào anh tặng đâu.
- Tự yên tự lành anh tặng làm gì?
- Kệ anh chứ.
Chẳng biết chuyện này có gì thú ví mà nhìn Viết Quân hớn ha hớn hở cả buổi, nhất là lúc tự tay đi giày vào chân cho nó.
- Viết Quân! Em tự làm được mà. Mọi người đang nhìn kìa. Kì quá!
- Kệ đi! Anh thích thế này mà.

- Kệ đi bé Gin, anh thích thế này mà.

Linh Như hơi sững lại nhìn Viết Quân rồi mỉm cười.
- Ginny! Anh thích nhất là được chọn giày cho em đấy. Ba anh lúc nào cũng chọn giày cho mẹ rồi tự tay đi giày cho mẹ. Nhìn hai người khi đó vui vẻ lắm. Anh cũng thích như thế. Vậy nên khi nào cần mua giày thì em nhớ gọi anh nhé! Trên đời này, anh sẽ chỉ đi giày cho Ginny thôi. Và em cũng chỉ được đi giày do anh chọn thôi đấy.

Có lẽ vẻ mặt hạnh phúc của ba mẹ khi ấy là khái niệm đầu tiên cho Ji Hoo về tình yêu sau này. Ba cúi xuống đi giày cho mẹ còn mẹ âu yếm nhìn ba. Ngay từ bé Ji Hoo đã luôn mơ ước lớn lên cũng sẽ như ba, sẽ tự tay chọn giày và đi vào chân cho người mình thương yêu nhất. Có thể ai đó sẽ nghĩ rằng điều này chẳng có gì to tát, nhưng đó lại là một niềm vui lớn đối với Ji Hoo, cũng như cảm giác đi giày cho Linh Như lúc này vậy…
Ji Hoo ngốc!
Sau khi Linh Như đã thử toàn bộ số giầy Viết Quân mang ra và cậu cũng chọn được những đôi ưng ý nhất, tất nhiên là dựa trên cả sở thích của Linh Như, Viết Quân lại nằng nặc đòi Linh Như đi giày mới và bỏ đôi giày cũ kia ra.
Đang định đi về thì lại gặp Minh Phương và Hà Ly đi chọn đồ cho buổi prom sắp tới.
- Linh Như này! Em tính sao chọn cho chị Minh Phương giùm chị chứ chị chịu chết rồi.
Hà Ly ngồi thụp xuống xoa xoa chân. Cũng phải. Minh Phương khó tính thế thì đúng là rất khó để có thể chọn được 1 chiếc váy ưng ý.
- Chị chẳng thích tí nào. Mấy cái váy đó nhìn sao sao ý. Với lại… chị cũng không muốn đến prom nữa đâu.
- Ô! Cậu không đi thì Khương Duy nó đi với ai?
Câu hỏi vô tình của Viết Quân làm tất cả im lặng và vờ như không chú ý, Linh Như lại gần mấy cái váy và bắt đầu xem xét.

Sau đó thì đi chơi bowling đến tận muộn. Âu cũng là do trình độ Linh Như quá… kém, mãi mà không ném trúng được hết bằng đấy kị, vậy nên mới tốn cả buổi chiều ở đấy. Thôi nhé, vậy là đi tong 1 buổi luyện tập.
Nhưng kể ra cũng có cái tốt, tạm thời nó đã quên béng mất chuyện của Khư
ơng Duy.
Việc hai đứa vi vu trên đường, vừa đi vừa nói chuyện khá là thân mật, lại còn… tay trong tay thế kia không qua khỏi sự chú ý của nhiều người.
Đầu tiên là Lê Dũng. Do tuân thủ theo đúng các bước mà sát thủ tình trường Tuấn Vũ đã bày cho nên bạn lớp trưởng 10B4 chưa gì đã chết đứ đừ. Và bây giờ, thằng bé đang đi “hẹn hò cho đỡ bực” với bạn ấy.
- Ơ… – Lê Dũng ú ớ.
- Sao thế Lê Dũng?
- Hai người kia…
Rồi cậu vội vàng gọi điện báo cáo với Ngọc Hưng.
- Anh! Em vừa nhìn thấy hai người bọn họ đi qua. Ôm nhau chặt lắm. Hình như 2 cực sát nhập thành 1 rồi ý.

Cách đó không xa, Tuấn Vũ và Mai Chi cũng sững người lại.
- Tại sao? Tại sao chứ? Anh là anh chúng nó cơ mà. Tại sao nó có người yêu mà không cho anh biết chứ?
Và người cuối cùng chết lặng hồi lâu, đó là Phương Linh. Niềm tin đổ vỡ!
Điểm cuối cùng của hành trình là đi mua thức ăn về chuẩn bị ăn tối.
- Hôm nay anh vẫn muốn vào bếp chứ?
- Không! – Viết Quân nằm lăn ra ghế – Vừa giờ bị ai đó ôm chặt quá nên tiêu tốn hết năng lượng rồi, bụng lép kẹp đây này.
- Là ai bắt người khác phải ôm chặt mình ý nhỉ?
- Thôi thôi em đi nấu cơm đi.
- Làm gì có chuyện chủ nhà bắt khách vào bếp thế?
- Em đâu có phải khách?

Trong khi đó thì Việt Thế đang hì hục cân gạo với rau 1 mình.
- Này Khánh Nam! Cậu đi đón Linh Như về đi! Tôi không biết nấu cơm đâu.
- Để đấy tôi làm cho.
- Cậu có hơn ai?
- Ít ra thì không cháy khét lẹt như cậu.
Khánh Nam chạy rầm rầm từ trên cầu thang xuống.
- Cứ để nó ở nhà Viết Quân đi. Có gì khoảng 8 giờ hay 8 giờ hơn gì đấy cậu sang đón nó hộ tôi.
- Cậu bận gì à?
- Ờ, Hội học sinh hẹn tối nay đến nhà Tuấn Anh hoàn thành trang phục mà. Đã xong đâu. Với lại nó chắc lại đang giận tôi cái vụ đánh Khương Duy cũng nên. Sáng mai nói chuyện sau vậy.
- Chắc là không giận đâu. – Việt Thế vừa đáp lại vừa cho thêm 1 lá rau cho đủ cân.
- Cậu tránh ra đi. Chẳng ai làm ăn như cậu cả. Không có khoa học gì hết. – Khánh Nam kéo Việt Thế ra và vơ hết toàn bộ số rau trên bàn cân xuống.
- Chính xác đến từng miligram thế còn gì? Nhưng mà dạo này Viết Quân nó hay khích bác tôi lắm. Chẳng muốn gặp nó tí nào.
- Ai bảo cậu trêu nó cho lắm vào?
- Hay tôi bảo anh Tuấn Vũ nhá!
- Anh ý với chị Chi còn phải luyện tập nữa mà. Cậu đi đi. Dù sao thì cũng tiện đường cậu đi qua nhà bạn ý mà. Hì hì. – Khánh Nam bắt đầu giở điệu cười gian xảo.
- Chẳng có liên quan gì ở đây cả. Đồ dở hơi. – Việt Thế đùng đùng bỏ ra tít chỗ cái ao nhỏ nhân tạo ở góc phòng khách.

Lại nói đến Viết Quân và Linh Như. Ban đầu nói là Linh Như sẽ phải giữ nhiệm vụ nấu ăn, nhưng sau đó thì Viết Quân nghĩ lại và vào giúp nó. Thực ra là muốn nâng cao trình độ. Linh Như thì cứ thỉnh thoảng lại ngó điện thoại 1 lần, nhưng chẳng có ai gọi cả.
Việc luyện tập diễn ra khá muộn. Nhưng xem ra hai đứa vẫn còn nhởn nhơ lắm. Dù sao thì vẫn còn cả ngày mai và tận ngày kia mới thi cơ mà.
Viết Quân đang bận làm gì đó trên phòng, Linh Như ở 1 mình dưới phòng khách và cố gắng liên lạc với Khánh Nam… Nhưng không được…
Mọi chuyện sao càng lúc càng trở nên rối tung và thật khó hiểu…
Đã muộn rồi… Cả Khánh Nam và Tuấn Vũ… không có ai đến đón cả…
Linh Như lo lắng thấp thỏm nhìn ra ngoài trời tối đen rồi lại ngồi xuống trước cây đàn…
Sự im ắng đến đáng sợ trong căn phòng rộng lớn khiến nó rùng mình…
Từng câu nói của Khương Duy lại bắt đầu vang lên trong đầu nó… Liệu đó có phải là sự thật? Sự trở về của nó… đã làm cho tình bạn giữ 3 người bọn họ thành ra thế này?
Linh Như vốn hay suy nghĩ. Dù chỉ những điều nhỏ nhặt nhất cũng làm nó phải suy nghĩ nhiều…
3 thằng con trai với 1 tình bạn kéo dài 10 năm thân thiết…
3 thằng con trai sống dựa vào nhau… gắn bó đến mức, chỉ thiếu 1 thôi là những đứa còn lại trở nên trống vắng…
Nó không thể biết được… nó và Khương Duy, ai sai… và ai đúng…
Không thể biết…
Bàn tay vô thức đặt lên những phím đàn và lướt nhẹ…
Có lẽ là tùy vào tâm trạng. Đôi khi chúng ta cũng không thể hiểu, tại sao mình lại hát 1 bài hát, nghe 1 đoạn nhạc hay chơi ngẫu hứng 1 bản không lời thế này…
Songs from secret garden…
Ngay bản thân chúng ra cũng là những khu vườn bí mật mà chúng ta không bao giờ khám phá hết…
Songs from secret garden…
Có thể đúng như ý nghĩa của nó thật…
Khúc nhạc từ khu vườn bí ẩn…
Nó ru con người trong giai điệu bí ẩn, hiền hòa và sâu lắng… tìm cho tâm hồn một chỗ ẩn nấp tuyệt diệu trong cuộc sống…
Viết Quân hơi sững lại ở cầu thang…
Nhược điểm duy nhất trong cách chơi đàn của Linh Như, đó là lúc nào cũng hòa trộn vào các bản nhạc một thứ cảm xúc trầm buồn xao xuyến. Dù là khi chơi 1 bản nhạc vui hay buồn, cảm xúc ấy vẫn luôn chi phối người nghe… Và có lẽ… âm nhạc cũng là thứ duy nhất thể hiện một cách chân thực suy nghĩ và tình cảm của Linh Như.
Có thể chỉ nghe qua sẽ không thể nhận ra. Nhưng Viết Quân rất nhạy bén với những thay đổi dù chỉ là rất nhỏ trong cảm xúc người đàn… Mặc dù bản Canon có êm ái dịu dàng đến thế nào và mang lại cho người ta cảm giác ấm áp ra sao thì khi nghe Linh Như chơi, thứ cảm giác ấy lại trở thành 1 thứ xa xỉ như thể ta không tài nào chạm đến…
Viết Quân không dám cầm vĩ lên thử song tấu 1 đoạn với Linh Như, vì đơn giản, tiếng violon lúc nào cũng khiến người nghe cảm thấy da diết…
Linh Như chợt ngừng lại nhìn lên Viết Quân qua chiếc gương lớn gắn trên tường…
- Anh đã biết hết rồi phải không?
Viết Quân như giật mình tỉnh lại.
- Ừm… mà… biết chuyện gì cơ?
- Chuyện em, Khánh Nam và Khương Duy.
- À… ừ… Tuấn Anh vừa kể cho anh.
- Có phải đúng như thế không? Những gì anh Duy nói ý… Là đúng như vậy… Phải không? – Ánh mắt buồn bã của Linh Như nhìn Viết Quân như chờ 1 câu trả lời thẳng thắn.
Cậu bỏ cái vẻ thản nhiên với 2 tay đút túi quần của mình đi mà thay vào đó là sự nghiêm túc thể hiện rõ trên nét mặt.
- Em thực sự nghĩ như thế sao?
- Ừm…
Viết Quân bỗng choàng tay ôm chặt Linh Như từ phía sau và hôn nhẹ lên má nó.
- Không phải! Chẳng đúng chút nào. Em không được nghĩ như thế! Những lời Khương Duy nói khi ấy… thực ra không phải dành cho em, mà là dành cho Hoài Trang! Nó đã biết tất cả!
Việt Thế đã hoàn thành nhiệm vụ hộ giá công chúa về nhà an toàn và tất nhiên, cái thằng dở hơi kia cũng không quên “bóng gió” cậu vài câu.
- Ôi! Việt Thế lại đi trồng cây si đấy à? Trồng mãi mà chẳng thấy nhớn gì nhỉ?

Đã 11h đêm mà Khánh Nam vẫn chưa về, gọi điện cũng không nghe máy. Linh Như đi ra đi vào không yên. Nó quyết định vào phòng ba với cái mặt nhăn nhó.
- Ba à! Anh hai vẫn chưa về.
Ông Minh sửng sốt nhìn đồng hồ.
- Đã 11 giờ rồi mà. Nó vẫn chưa về sao? Thằng bé này không biết lại đi đâu nữa đây.
- Ba! Ba con mình đi tìm anh hai đi ba. Anh Thế nói anh ý đang ở bên nhà Tuấn Anh. Nhưng con gọi thì không ai nghe máy cả.
Ông Minh dọn dẹp giấy tờ trên bàn sang 1 bên rồi với cái áo khoác bước ra ngoài.

*
* *

Những ánh đèn hắt ra từ khung cửa sổ làm ngôi nhà rực rỡ hơn vào buổi đêm. Ba Tuấn Anh ra mở cổng và vui vẻ mời 2 ba con vào.
- Tụi nhỏ đang cố gắng hoàn thành xong toàn bộ trang phục dự thi cho 2 con nên tắt hết điện thoại để tập trung rồi.
- Dạ? Nhưng hôm trước cô nói trang phục xong hết rồi mà chú?
- Cô nói dối để con tham gia đấy. Dạo này cứ mỗi khi rảnh là cả lũ lại tập trung làm, có khi làm đến tận muộn mới thôi. Chúng nó đòi tự tay làm lấy chứ không cho cô chú giúp.
Nhìn qua khe cửa hẹp, bên trong phòng, 8 thằng (không có Khương Duy) đang ráo riết chuẩn bị mọi thứ. Tuấn Anh phải ngồi im, đội 1 mái tóc giả dài đến ngang lưng và mặc đồ con gái cho Viết Quân thực hành trang điểm. Mẹ Tuấn Anh thì cũng phải ngồi cho mấy tên khác làm tóc. Một vài tên còn lại thì hí hoáy với mấy miếng vải trên bàn trong khi Khánh Nam nhà nó thì đang đứng sát mấy bộ trang phục sửa sang cái gì đấy.
- Con gái ba được chăm sóc kĩ quá ha!
Ông Minh vừa đùa vừa ẩy cửa kéo con gái vào trong.
- Chào các con!
Nghe thấy tiếng nói, cả lũ quay lại và nhảy dựng lên khi gặp Linh Như.
- Không được!
Đăng Thành rú ầm lên và vội lao ra chắc trước mặt Linh Như.
- Con chào chú! Linh Như ra ngoài đi! Ai cho em đến đây thế hả?
Những tên còn lại cũng vội vã thu dọn mọi thứ giấu giấu giếm giếm.
- Có gì đâu mà các anh phải giấu chứ?
- Bí mật đấy! Em ra ngoài mau đi! Viết Quân! – Ngọc Hưng gào lên gọi Viết Quân đưa Linh Như ra ngoài nhưng Khánh Nam đã vọt lên trước.
- Để em đi! Đằng nào bây giờ em cũng phải về luôn.

Linh Như cố kiễng lên chiêm ngưỡng thử mấy bộ trang phục với lại kiểu tóc của mẹ Tuấn Anh nhưng 1 hàng rào hơn 1m8 thừa sức chắn được cái tầm nhìn 1m68 của nó.
Khánh Nam lôi xềnh xệch nó ra ngoài.
- Đi ra! Cái đồ vô duyên này.
Trong khi đó thì ba ở lại xem thử thiết kế đặc biệt của Hội học sinh và 1 lúc sau mới ra xe.
Vừa về đến cổng đã thấy cái xe của Tuấn Vũ chình ình trong sân.
- Muộn thế này rồi anh ý mới đến. Có chuyện gì thế nhỉ?
Nhưng không cần phải băn khoăn suy nghĩ gì nhiều, Khánh Nam và Linh Như vừa bước chân vào trong nhà thì Tuấn Vũ đã bù lu bù loa lên.
- Tại sao chứ? Thật là bất công! Anh là anh cơ mà! Sao việc em với thằng Quân có thể giấu giếm không cho anh biết chứ?
Linh Như và Khánh Nam ngớ ra nhìn Tuấn Vũ theo kiểu không hiểu gì.
- Không thể chấp nhận được. Anh không thích thằng đó. Không thể chấp nhận được! Một thằng dở hơi không ra người ngợm gì cả.
- Này! Anh đang than vãn cái gì từ nãy đến giờ thế hả?
Việt Thế nhún vai.
- Tại chiều nay anh ý gặp em và Viết Quân ôm nhau chặt cứng trên đường nên bây giờ bị shock về tâm lý.
- Cái gì? Ôm nhau chặt cứng? – Khánh Nam nhắc lại.
- Ừ! – Tuấn Vũ gật đầu xác nhận – Chúng nó ôm nhau chặt lắm.
Linh Như tỉnh bơ đi vào trong bếp lấy nước.
- Anh biết mà, Viết Quân phóng khá nhanh…
- “Viết Quân phóng khá nhanh!” – 3 cái miệng đồng thanh lặp lại và còn kéo dài giọng ra.
- Cứ thành thật mà nhận đi thì có ai nói gì đâu.
- Sao lại không ai nói gì? – Tuấn Vũ gắt – Không thể được. Anh ghét thằng đó. Anh phản đối thằng đó tới cùng đấy. Việt Thế, mọi hôm chú mày phản đối lắm cơ mà. Sao hôm nay lại đồng lõa với chúng nó thế?
- Em phản đối nhưng “người ta” không phản đối thì biết
làm sao?
“Người ta” mà Việt Thế nhắc ở đây là Khánh Nam.
- Mặc kệ đấy! Anh ghét thằng đó. Không được là không được. – Tuấn Vũ nghiêm túc phản đối – Linh Như, anh không đồng ý cho em yêu nó.
- Em ủng hộ. – Khánh Nam cãi – Em thích nó.
- Thích thì em đi mà yêu nó đi. Đây là chuyện của Linh Như cơ mà. Linh Như! – Tuấn Vũ gào lên gọi nó đang uống nước ở trong bếp.
Linh Như lững thững đi ra.
- Em không biết! Điều đó có lẽ không thực sự là thích. Em vẫn ác cảm với Viết Quân, từ sau chuyện sinh nhật Khương Duy.
- Nhưng nó tạ lỗi với em rồi còn gì. – Khánh Nam lên tiếng.
- Chuyện này không đơn giản chỉ cần tạ lỗi là xong. – Tuấn Vũ ngắt lời – Nó liên quan đến danh dự và niềm tin, bao gồm cả suy nghĩ và tình cảm trong đó. Một thằng dở hơi như Viết Quân không biết sẽ có 1 lúc nào đó, nó có lại lặp lại chuyện đó hay không.
- Tuấn Vũ! – Khánh Nam tiếp tục cãi – Anh đừng ác cảm với nó quá như thế. Em chơi với nó hơn 10 năm, em hiểu rõ nó mà.
- Nếu em hiểu rõ nó như thế thì tại sao lại để thua cá cược? Đừng có tự tin quá như thế.
- Hai người thôi đi. Thực sự em cũng chưa xác định được điều gì đối với Viết Quân đâu. – Linh Như thành thật.

Việt Thế lên tiếng dừng cuộc tranh luận.
- Sao không tiếp tục cá cược nhỉ?
- Mày lại nghĩ ra cái gì hay ho thế? – Tuấn Vũ nhìn Việt Thế chờ đợi.
Việt Thế ôn ồn.
- Linh Như! Em lên phòng đi! Việc cá cược này không thể cho em biết được. Nào nào, lên đi. – Việt Thế đẩy Linh Như lên cầu thang trong khi nó ú ớ chưa nói được cái gì, sau đó cậu quay lại ghế ngồi – Thế này đi, ngày mốt, trong cuộc thi, nếu anh Vũ và chị Chi thắng, Khánh Nam, cậu sẽ không được cãi lời anh Vũ nữa. Còn ngược lại, nếu Viết Quân và Linh Như thắng, anh Vũ không được phản đối ý kiến của Khánh Nam. Okies?

Ngay tối hôm đó, thông tin về vụ cá cược đã được cập nhật cho hầu hết các nam thành viên của Hội học sinh, đặc biệt là Viết Quân. Nhưng vấn đề ở chỗ, chưa ai biết Khánh Nam và Linh Như là anh em sinh đôi, cũng như chưa biết việc Tuấn Vũ là anh họ hai đứa, nên đâm ra mọi người lại cho rằng, đây là cuộc đối đầu sinh tử của Tuấn Vũ và Viết Quân.
Ngày thứ bảy… Ngày cuối cùng….

Sáng nay không hiểu vì nguyên cớ gì mà Viết Quân đích thân đến tận nhà đón Linh Như sang nhà cậu, không tránh khỏi vẻ khó chịu của Tuấn Vũ đang đứng ở cổng.
Tuấn Vũ thì thầm với Linh Như.
- Anh không thích nó đâu. Vậy nên em nhớ giữ khoảng cách với nó đấy!
- Tuấn Vũ! Em hiểu mà.
Bây giờ thì cái vẻ thân mật đấy lại làm Viết Quân khó chịu.
Buổi cuối luyện tập nên cả 2 chăm chỉ phải biết. Có mỗi lúc sáng Bảo Đông, Đăng Thành, Ngọc Hưng và Tuấn Anh chạy sang ngó nghiêng 1 chút, còn lại chủ yếu là 2 đứa tự tập với nhau.
Nhưng rồi cũng chỉ được lúc đầu…
Viết Quân đứng sau thành ghế, tháo buộc tóc của Linh Như ra.
- Này! – Linh Như gắt lên – Anh làm cái gì thế hả?
- Qủa là vậy!
- Qủa là vậy cái gì cơ?
- Tóc Hạt Dẻ! Qủa đúng là tóc em cùng màu tóc Khánh Nam, màu Hạt Dẻ.
- Bây giờ em mới biết mọi người nghĩ em tóc Đen đấy.
- Ờ thì tóc em lúc nào cũng quấn lên như thế, nhìn qua thì cũng dễ nhầm thành màu đen thật.
- Hạt Dẻ với đen chẳng có gì liên quan.
- Thì như kiểu nâu với đỏ vàng ý.
- Nói chuyện với anh thật chẳng ra làm sao.
Viết Quân chẳng nói gì, ngồi đằng sau chải chải tóc Linh Như rồi kiếm đâu được 1 cái băng rôn màu trắng, cài lên tóc nó.
- Bỏ ra đi. Em không thích kiểu băng rôn này đâu.
- Thì em cứ ngồi yên xem nào.
Viết Quân chải đi chải lại 1 lúc rồi quyết định để cái kiểu đầu tiên cậu chải, tức là buông dài và đeo băng rôn.
- Em bảo rồi, buộc tóc lại cho em đi!
- Em lên tầng thay quần áo đi.
- Lại gì nữa thế?
- Anh phải đi đính chính lại mọi chuyện mới được, chuyện Tóc Hạt Dẻ và Khánh Nam ý mà. Rõ ràng em là em gái nó cơ mà. Không thể để như thế được.
- Vô duyên. Em và Khánh Nam làm gì thì kệ chứ, có tổn hại đến anh đâu?
- Có đấy. Anh nhất định phải đính chính lại. Thế tóm lại là có chịu thay đồ không?
- Không thay. Tại sao em phải thay đồ chứ?
- Có thay không? Hỏi lần cuối đấy.
- Không là không!
- Là em nói đấy nhá! Không thay này…
Viết Quân không biết rút từ đâu ra và đung đêu 1 con sâu đen xì to mập ngay trước mặt nó.
- Á á á á á…………! Ném nó đi đi! Ở đâu ra cái con vật kinh dị đó thế hả? Ném đi! Ném đi.
Linh Như hét ầm lên và bật dậy chạy vụt ra khỏi ghế, mặt trắng bệch. Khỉ thật! Chắc Khánh Nam lại đi kể lể với Viết Quân chuyện nó sợ sâu đây mà.
- Vậy em cứ thay đồ đi rồi anh ném.
- Anh…
- Có thay không? – giọng Viết Quân đầy hăm dọa. Linh Như ấm ức đi lên tầng trên.
Sau 1 hồi chừng 5, 10 phút gì đó, nó mới thay xong. Đã nhượng bộ đến thế rồi mà có vẻ Viết Quân vẫn chưa hài lòng thì phải.
- Em quàng thêm cái khăn len này đi. Chứ tự nhiên nhìn thế này nó cứ thiếu thiếu làm sao ý. – Viết Quân giơ trước mặt nó 1 cái khăn len màu trắng.
- Thiếu cái gì mà thiếu. Anh bắt bẻ vừa thôi chứ.
- Có quàng không? – Cậu lại bắt đầu giơ cái con đen xì ấy lên.
- Rồi rồi! Quàng vào là được chứ gì? Ném nó đi đi. Đồ trẻ con nghịch dại!

Hai đứa đang chuẩn bị đi thì chuông cổng reo ầm ĩ. Qua màn hình camera, chúng nhìn thấy Việt Thế đứng chống chân trên xe ngay trước cổng với nét mặt lạnh lùng và đáng sợ.
- Việt Thế?
- Linh Như! Em về nhà đi! Ngay lập tức!
Gương mặt Việt Thế như là một thần chết.
- Việt Thế… Có việc gì sao?
- Về nhà! Nhanh lên! – Cậu quát lên.
- Việt Thế! Đã có chuyện gì vậy? – Viết Quân gặng hỏi.
- Cậu cũng chẳng khác gì cậu ta đâu!
Việt Thế đáp lại Viết Quân với vẻ tức giận lên đến cao độ và phóng vụt xe đưa Linh Như đi.
“Cậu ta?” Viết Quân ngơ ngác, vừa lúc điện thoại của cậu báo có tin nhắn: “Chiều nay tập trung tại nhà Bảo Đông! Có khẩu hình rồi!”.

*
* *

- Việt Thế! Cậu có nhìn thấy sợi dây chuyền của tôi đâu không? – Khánh Nam từ tầng trên gọi vọng xuống.
- Dây nào cơ?
- Có hình mặt trăng ý.
- Không!
Khánh Nam cứ thế lục tung cả nhà lên tìm cho bằng được sợi dây, nhưng không thấy.
- Khỉ thật! Ở đâu được chứ?
Vừa lúc ấy, điện thoại cậu rung. Là… Hoài Trang.
- Alo! – giọng Khánh Nam khó chịu.
- Anh Nam à? – Hoài Trang ngọt ngào – Anh hôm nay khỏe chứ?
- Ừ. Có chuyện gì không Hoài Trang?

Linh Như khẽ chạm nhẹ vào vết bầm tím trên mặt anh trai. Từ nhỏ đến giờ, chưa bao giờ Khánh Nam để bất cứ 1 thằng nào chạm nổi vào mặt mình… Thế mà ngày hôm nay, gương mặt ấy lại bầm tím thế kia, chỉ vì 1 phút ngu ngốc đến bất cẩn…
Khánh Nam im lặng không nói năng gì. Việt Thế biết ý ra ngoài, vì Khánh Nam chẳng muốn bất cứ ai nhìn thấy hình ảnh thảm hại lúc này của mình cả. Cậu là đứa có lòng tự trong rất cao mà.
Linh Như kiểm tra mấy vết thương rồi bôi thuốc cho anh cẩn thận.
- Chỉ là Khương Duy nhất thời chưa chấp nhận được mọi chuyện thôi mà… Nếu anh ý bình tĩnh, nhất định sẽ không hành động như thế đâu.
Đã lâu rồi… Linh Như không quen nhìn thấy Khánh Nam như thế này, và càng không quen với việc an ủi người khác. Nó không biết làm sao cả…
- Anh biết… Nhưng anh không ngờ… ngay cả anh và Minh Phương… mà nó cũng có thể đối xử như thế…
Lần này thì Linh Như không nói gì cả. Nó im lặng ngồi cạnh Khánh Nam và cố kiềm chế cơn giận của mình. Lúc này, Khánh Nam cần nó, và nó phải bình tĩnh… Nhưng quả thực… Khương Duy thật không thể tha thứ!

- Không có gì đâu. Em chỉ muốn hỏi là… anh có bị mất thứ gì không thôi mà. – giọng Hoài Trang đầy ẩn ý.

Hoài Trang yêu cầu Khánh Nam phải đích thân đến nhà Hoài Trang lấy. Không yên tâm, Việt Thế đưa cậu đi và đứng chờ ở bên ngoài.
- Được rồi. Anh đã đến. Em có thể trả lại sợi dây cho anh không?
- Hí! Khánh Nam! Anh không thấy lạ khi em gọi anh đến tận đây à?
- Có! Nhưng nó không phải vấn đề quan trọng. Đưa sợi dây đây. – Khánh Nam lạnh lùng.
- Ấy ấy… ai lại bất lịch sự với phái yếu như thế. Từ từ nào.
Hoài Trang mỉm cười nhìn sợi dây trước ánh mắt tức giận của Khánh Nam rồi từ từ lại gần cậu…
- Khánh Nam! Anh cũng chỉ là 1 thằng ngốc.
Nụ cười của Hoài Trang bỗng chốc biến mất mà thay vào đó là vẻ sợ hãi và hốt hoảng trên nét mặt. Bất chợt, Hoài Trang kéo Khánh Nam xuống ghế và tự giật tung áo mình ra rồi gào lên.
- Khương Duy! Cứu em! Khương Duy!
Khánh Nam còn đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì thì Khương Duy đã chạy từ trên gác xuống, đẩy cậu ra khỏi Hoài Trang và giơ nắm đấm đấm thẳng vào mặt cậu.
- Khánh Nam! Mày là 1 thằng ********!
Khương Duy quát lên. Ở góc kia, Hoài Trang vẫn đang giữ áo và khóc nức nở.
Khánh Nam dần dần hiểu mọi chuyện. Cậu cố gắng tránh những cú đấm của Khương Duy và vặn ngược tay Khương Duy ra sau.
- Mày không hiểu hay cố tình không hiểu thế hả? Là con bé đó…
- Tao không cần biết!
Bất chợt Khương Duy vùng lên thoát khỏi bàn tay Khánh Nam và lao đến cậu tới tấp. Bây giờ thì Khánh Nam không thể khoan nhượng nữa rồi. Khương Duy là một thằng ngu!

Akiho Yoshizawa - Azumi Mizushima

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ