XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyen teen - Không nhiều thứ quan trọng - trang 30

- Ngay cả tao mà mày cũng có thể làm như thế sao? – Khánh Nam quát lên và ép chặt Khương Duy xuống dưới sàn. Nhưng cú đấm giữa chừng của cậu đột nhiên dừng lại – Tao thất vọng vì đã chơi với mày.
Linh Như bất chợt đứng lên lại gần cái laptop.
- Anh chưa bao giờ xem em múa nhỉ?
Khánh Nam ngạc nhiên nhìn lên. Cậu biết rằng, từ khi bà Jenny Trịnh qua đời, Linh Như không bao giờ còn múa ballet nữa.
- Điệu múa này… mẹ đã viết dành riêng cho em… Nó có tên là… “Vũ khúc vui vẻ”… Em không biết tại sao mẹ lại đặt tên như vậy. Nhưng mẹ bảo, điệu múa này mang đến niềm vui cho những ai xem nó. Đã rất lâu rồi… em không còn múa ballet nữa. Vì không còn mẹ, em cũng không còn động lực để có thể đứng trên sân khấu. Nhưng em sẽ thử múa lại cho anh xem. Có lẽ nó không hề được tốt… nhưng hi vọng… nó vẫn có thể làm cho anh trở nên vui vẻ dù chỉ một chút.

Linh Như chỉnh to volume lên rồi bắt đầu điệu múa của mình…
Khánh Nam chăm chú quan sát từng cử chỉ, nét mặt của em gái. Có lẽ 3 năm không tập luyện đã làm giảm đi phần nào sự mềm mại trong từng động tác. Nhưng không sao. Khánh Nam cũng đâu phải 1 nhà phê bình cơ chứ. Linh Như nói đúng, điệu múa đó quả là “Vũ khúc vui vẻ”, bất chợt cậu nở 1 nụ cười.
- Em có biết không? Một điệu múa mang lại được cảm giác vui vẻ cho người xem, không đơn giản chỉ cần em đúng nhạ
c, đúng động tác. Anh đã tìm ra lý do tại sao người ta lại thấy vui vẻ… Nếu như em có thể điều chỉnh được cảm xúc và nét mặt của mình trong từng động tác… Có lẽ điệu múa đã thành công hơn rồi.
Linh Như cúi đầu xuống đất.
- Xin lỗi… Nhẽ ra em không nên để cảm xúc chi phối khá nhiều như thế… Mẹ cũng từng nói với em… cái hồn của điệu múa, là nằm trong vẻ mặt của vũ công… Đúng là… em không nên múa nó thì hơn… Tâm trạng anh chẳng tốt hơn chút nào cả.
- Tại sao lại không chứ? Em có thể… làm lại mà.

Chiếc di động của Khánh Nam hơi xoay nhẹ trên mặt bàn. Linh Như cầm lên: “5h tối nay tập trung ở nhà Bảo Đông! Yêu cầu có mặt đầy đủ!”
- Tin nhắn của ai vậy?
- Chắc là của ai đó nhầm máy, đi chợ cái gì ý mà.
Linh Như vừa nói, vừa ấn nút xóa luôn nó đi. Khánh Nam không cần thiết phải đến, không cần thiết phải gặp Khương Duy lúc này.
Linh Như chỉnh lại đôi giày dưới chân rồi mỉm cười với Khánh Nam, bắt đầu lại “Vũ khúc vui vẻ”.

*
* *

Đoạn băng hôm qua, Quốc Trường đã nhờ người đọc được khẩu hình. Đó chính là lý do cho cuộc triệu tập Hội học sinh 1 cách đột xuất vào chiều nay.
Biệt thự – nơi mà Bảo Đông sống một mình, và dạo gần đây có thêm Quốc Trường “hồn nhiên” dọn đến ở cùng(mà không thèm hỏi ý kiến của cậu), là một biệt thự nằm ở ngoại thành. Tuy vậy, cũng không phải dễ để tìm ra nơi này.
Bảo Đông đã nói sẽ ra tận ngã ba đón tất cả.
- Bọn mình cứ đi trước đi. Khánh Nam và Linh Như biết nhà anh rồi mà. Trời cũng sắp mưa nữa.
- Ừ!
Mùa hạ đã đưa sứ giả là những cơn mưa trà trộn vào cái lạnh của mùa đông, để mà xen giữa nhưng ngọn gió buốt xương là cơn giông cùng với mây đen ùn ùn kéo đến. Biệt thự trở nên đáng sợ với vẻ tăm tối của những ô cửa sổ…
- Người đó… – Quốc Trường nheo mắt nhìn về phía cổng.
Cả lũ sững lại trước 1 mái tóc hạt dẻ buông dài bị cơn giông hất tung. Một cô gái đang đứng đó. Kiêu hãnh và lạnh lùng. Làm cho người khác cảm thấy e sợ.
Gió thổi càng mạnh vì cơn giông thực sự đã tới. Cô gái vẫn đứng im như không hề biết đến sự đáng sợ của thiên nhiên.
Một cái dáng cao, thanh mảnh, và quen thuộc.
Sự chú ý của tất cả dường như dồn hết vào mái tóc màu hạt dẻ ấy. Cô gái vẫn đứng khoanh tay trước ngực, quay lưng lại với tất cả. Gió làm 2 vạt khăn khá dài bay ngược về sau.
- Em thích bộ đồ con bé đó đang mặc. – Tuấn Anh thì thầm với Ngọc Hưng và nhìn chằm chằm vào chiếc váy dạ kẻ caro chưa quá đầu gối cùng chiếc áo khoác màu đen bên ngoài, đôi tất đen, và cả đôi boots cũng cùng gam màu ấy. Chiếc khăn len cùng một số phụ kiện sáng màu như càng thêm nổi bật.
Những mớ thông tin hỗn độn chạy dọc ngang trong đầu cả lũ. Style đen trắng kết hợp làm cho tất cả những ai từng gặp Hoàng Khánh Nam đều nhớ đến cậu… Nhưng chiếc khăn với 2 vạt dài quá khổ và cách quàng đặc biệt lại làm người ta nghĩ đến Triệu Viết Quân… Cuối cùng là mái tóc hạt dẻ… gợi nhớ ngay đến Tóc Hạt Dẻ – cô bé được săn lùng nhiều nhất trên 4rum trường hiện nay.
- Có đúng là Tóc Hạt Dẻ không? – Tuấn Anh thì thầm.
- Đúng mà! Nhìn mái tóc kìa.
- Nhưng Tóc Hạt Dẻ thì phải đi cùng Khánh Nam chứ?
- Hay chị ý đến tìm Khánh Nam?
Viết Quân im lặng không lên tiếng mà chỉ chăm chú nhìn Hạt Dẻ, chiếc khăn kia… vốn dĩ là của cậu.
Bảo Đông – Daniel và Quốc Trường – Shiki nhìn nhau khẽ lắc đầu ra hiệu không hiểu chuyện gì cả.
- Xin lỗi… – Ngọc Hưng tiến lên – Em muốn tìm ai sao?
Cho đến khi cậu đứng ngang với Tóc Hạt Dẻ rồi, Ngọc Hưng mới chết sững.
- Là em…
Cậu lắp bắp và không nói nổi câu nào… gương mặt mà cậu đang nhìn thấy… nó khác xa với những gì… cậu biết. Lần đầu tiên… Ngọc Hưng nhận ra vẻ đẹp đó… vẻ đẹp của những con búp bê… lạnh lùng và vô cảm.
Ánh chớp của cơn giông vẫn lóe lên. Sự im lặng bao trùm… Dáng người đó… vẻ mặt đó… ánh mắt đó… làm cho bất cứ ai nhìn vào cũng đều cảm thấy sợ hãi.
Đôi tay khoanh trước ngực đột ngột hạ xuống. Cô gái từ từ quay đầu lại, đối diện với tất cả. Ánh mắt lạnh lùng như làm đông cứng những ai nhìn vào nó.
Viết Quân và Khương Duy sửng sốt… Ánh mắt quen quá… Ngay cả sự lạnh lùng ngự trị cũng rất quen… gợi nhớ về 1 quãng thời gian đã xa lắm rồi… quãng thời gian… khi mà Khánh Nam còn ngập chìm trong quá khứ đau đớn… Phải! Giống ánh mắt của Hoàng Khánh Nam.
- Linh… Như… – Cả lũ mấp máy môi.
Khương Duy còn chưa kịp định thần lại thì đã lãnh trọn 1 cái tát. Ngay cả chính bản thân Linh Như, cũng không thể ngờ, nó lại có thế tát Khương Duy như thế.
- Như thế… thực sự dễ chịu chứ? Điều đó khiến anh cảm thấy dễ chịu chứ? – Thứ giọng đầy quyền lực như trấn áp những cơn gió đang ào ạt thổi đến.
Khương Duy sững người như bị thôi miên bởi đôi mắt đen trong veo nhưng lạnh lẽo. Phẫn nộ? Tức giận? Hay thương hại? Một điều gì đó khó diễn tả, mà Khương Duy từng thấy khi Khánh Nam đứng ra bảo vệ Linh Như ngày hôm qua.
- Có thể em đúng như những gì anh nói thật. Và cũng có thể không. Em không yêu cầu ở anh một cái nhìn thật chính xác về bản thân em. Nhưng Khánh Nam thì khác. Khánh Nam đã chơi với anh 10 năm. 10 năm chứ không phải 5, 6 tháng như em. Khương Duy… 10 năm đó có đáng cho sự đánh đổi của anh không? Cả chị Phương nữa. Em không ngờ anh lại yếu đuối đến mức phải dùng đến cách này để đứng vững.
Từng lời, từng lời Linh Như nói rất nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt vẫn khiến toàn thân Khương Duy đông cứng. Bởi vì đó không chỉ đơn giản là ánh mắt Linh Như, mà ẩn hiện bên cạnh nó, là ánh mắt và hình bóng của người anh sinh đôi: Hoàng Khánh Nam.

Khương Duy không nói nổi lời nào mà chỉ im lặng. Cậu thấy run sợ… run sợ trước tất cả.
Linh Như vẫn đứng ngược hướng với những cơn giông. Giọng nói của nó bỗng trở nên thật lạnh lùng.
- Em có thể bỏ qua cho việc người khác đối xử với em không tốt. Nhưng không bao giờ tha thứ cho bất cứ ai dám làm tổn hại Khánh Nam! Ngay cả anh! Khương Duy!

*
* *

- Mày dám nói như thế với Linh Như và còn dám đánh cả Khánh Nam nữa?
Sau khi Linh Như đi khỏi, Khương Duy bị xách cổ vào nhà Bảo Đông. Và giờ Viết Quân đang gào lên sau khi biết rõ mọi sự tình, nếu như không phải Bảo Đông tóm lại thì Khương Duy chết chắc rồi.
- Mày… hai đứa mày… Chúng mày bị điên à? – Chính Đăng Thành cũng như nổi đóa – Chục năm trời như hình với bóng rồi bây giờ thế này đây. Ngọc Hưng – Đăng Thành quay sang Ngọc Hưng – Nếu tao là Khánh Nam, mày tin tao không?
- Gớm, có cho tiền mày cũng không dám động.
Quốc Trường chép miệng.
- Không những là cho tiền, em còn nhượng lại toàn bộ quyền sở hữu mà em có ở đảo Haseshi cho bất kì ai dám động vào cái áo bà chị gái của em. Không những thế, còn khuyến mãi cho 1 cái du thuyền đời mới nhất nữa.
Bảo Đông chợt ớn lạnh toàn thân khi nghe Quốc Trường nhắc đến chị gái. Nói gì quyền sở hữu của Quốc Trường ở đảo Haseshi, ngay cả cho cậu toàn bộ cái đảo đấy cậu cũng không dám đến gần con bé Serina ấy nữa là động vào?
Khương Duy nhìn đi chỗ khác tỏ vẻ thờ ơ không quan tâm.
- Em không thể hiểu tại sao anh lại có thể hành động như thế, Khương Duy ạ! – Tuấn Anh thành thật.
- Thế thì sao? – Cái mặt nạ của Khương Duy như chợt sống lại – Chẳng liên quan gì đến mấy người cả.
- Thằng này hết thuốc chữa rồi. Thôi kệ nó đi.

Viết Quân không quan tâm Đăng Thành vừa nói gì, cái vẻ ngạo mạn của Khương Duy khiến cậu càng tức giận.
- Ngay cả là Khánh Nam cũng không thể làm mày tin tưởng sao? Ngay cả Khánh Nam mà mày cũng dám…
- Mày im đi! Tao làm gì là việc của tao.
Khương Duy đùng đùng đứng dậy bước ra phía cửa nhưng Viết Quân lao theo tóm lấy cái khăn lôi mạnh.
- Ý mày là tất cả những gì Hoài Trang làm, đối với mày không là gì cả? Và nó xứng đáng được mày tin tưởng hơn tất cả bọn tao phải không? Là như thế chứ gì? Vậy thì tao cho mày biết, từ trước đến giờ, tao cũng chưa bao giờ tha thứ cho bất cứ ai dám động đến Khánh Nam, và bây giờ là dám ăn nói vớ vẩn với Linh Như.
Rầm!
Khương Duy không kịp đỡ cú đá của thằng bạn nên đập mạnh người vào tường và quỵ xuống.
- Mày đã chọn Hoài Trang thì tao cũng cho mày chọn Hoài Trang luôn.
Không để Khương Duy kịp bò dậy, Viết Quân túm lấy áo cậu và đấm cho túi bụi.
Bảo Đông và Đăng Thành vội vàng xông vào can cùng với vài đứa nữa, nhưng không được, Tuấn Anh và Lê Dũng cũng xông vào đấm Khương Duy 1 trận.

Tình hình không được hay cho lắm. Phải mãi mà Đăng Thành, Ngọc Hưng, Bảo Đông và Quốc Trường mới lôi được Viết Quân, Tuấn Anh và Lê Dũng ra.
- Sao cái lũ bạn thân chúng mày cứ động 1 tí là xông vào đánh nhau thế nhỉ? Ngọc Hưng! Bảo Đông! Trói chúng nó riêng ra cho tao.

Vậy là 4 thằng bị cột vào 4 góc nhà, hậm hực nhìn nhau. Trong khi Quốc Trường buộc phải chăm sóc vết thương cho Khương Duy. Khổ thân! Hai ngày nay ngày nào cũng bị đánh.
- Đấy! Chúng mày bình tĩnh đi rồi nói chuyện sau.
Mặt Tuấn Anh đỏ gay.
- Em không hiểu tại sao anh chơi với anh Nam chục năm rồi mà lại nghĩ anh ý có thể làm như thế. Trong số Hội học sinh chúng ta, em thấy ai có thể làm thế chứ Khánh Nam và Viết Quân là những người tuyệt đối không bao giờ làm. Anh đáng nhẽ phải hiểu rõ nhất chứ?
- Úp thằng kia 1 trận đi mày. Nó dám bảo huynh đệ chúng mình là những thằng đểu kìa. – Ngọc Hưng hích hích Bảo Đông.
- Kệ nó đi. Tí nữa tao rải đinh ngoài đường cho nó biết mặt. Mà… càng nghĩ càng tức. Khương Duy! Tuy em không thể chấp nhận những việc Hoài Trang làm nhưng đáng ra em không nên hành động như thế đối với Khánh Nam chứ! 10 năm cơ mà.
Đăng Thành thở dài nhìn cái mặt hằm hằm của Viết Quân.
- Hai đứa mày tự đi nói chuyện riêng với nhau đi. Anh đau đầu với chuyện tụi mày lắm rồi.
- Cởi trói cho em đi! – Viết Quân lên tiếng – Em muốn về. Cứ để cho nó tự giác ngộ ra thì hơn. Em không đủ kiên nhẫn nói chuyện với 1 thằng điên như nó. Em cần phải tập luyện cho ngày mai để không bị thua Tuấn Vũ.

*
* *

Tối qua Linh Như ngủ ở bên phòng Khánh Nam. Vậy nên mới sáng sớm mà cậu đã dựng nó dậy.
- Dậy đi! Hôm nay phải đến trường sớm đấy! Dậy! Dậy mau.
- Còn sớm mà anh hai.
- Không biết! Dậy mau!

Mới 6h mà trường đã khá là đông đảo. Ngày hội trường mà lại. Tấp nập tấp nập. Linh Như đã cố gắng mang hết tài trí của mình ra mà make up cho Khánh Nam, giúp che bớt phần nào vết thâm. Với lại.
.. Hội học sinh hôm nay cũng muốn trở thành những kẻ quái dị.
Với kế hoạch ban đầu là mở 1 gian hàng riêng, nhưng sau đó thì chẳng kịp thời gian mà thực hiện nữa, cả 10 đứa lại còn được ở trong ban giám khảo chấm điểm gian hàng các lớp cùng các thày cô giáo nên cuối cùng kế hoạch phá sản. Nhưng vì Đăng Thành cứ nhất quyết nói rằng Hội học sinh phải có 1 cái gì đó thật đặc sắc nên cuối cùng mấy đứa rảnh rỗi đã đặt may tập thể 10 con chồn… đồng phục. À quên, là đồng phục 10 con chồn. Mà cũng không phải, là 10 bộ quần áo mô phỏng con chồn. Cũng không phải. Là 10 con chồn lai sóc. Ý tưởng cũng bắt nguồn từ chiếc balo hình con chồn của công chúa. Bởi vậy cho nên đang yên đang lành, giữa sân trường mới xuất hiện 9 con chồn lai sóc màu xám chạy lăng xa lăng xăng khắp nơi, như 9 đứa dở hơi vậy và thực ra cũng giống… 9 đứa trẻ con nữa. Còn 1 con chồn đã bị thất lạc. Không ai biết Khương Duy đâu.

- Các em mặc cái gì thế này? – Thày Hiệu trưởng hốt hoảng khi nhìn thấy hình thù kì dị của cả lũ khi bước ra khỏi phòng họp.
- Đồng phục mà thầy. – bằng đấy đứa đứng nhảy nhót khoe bộ lông và cái đuôi ngoáy tít.
- Thay! Thay ngay ra! Ngày thành lập trường chứ có phải ngày Halloween đâu mà các em ăn mặc thế này? Thay ngay ra! – Thầy quát ầm lên.
- Đẹp mà thầy!
- THAY!
Hix, đành phải thay tạm rồi mặc vào sau buổi mít tinh vậy.

Cái bộ đồ con chồn lai sóc đó, nó có cái đầu hở phần mặt, phần thân thì phình to, cái đuôi cũng bự lắm ý. Chỉ ghét mỗi là nhìn đằng sau thì sẽ chẳng biết ai với ai. Vậy nên muốn tìm được Linh Như trong số 9 con chồn còn lại, Viết Quân phải đi ngó mặt từng người một. Mà cũng vì nhìn đằng sau nên có những con chồn cậu đã phải… ngó tới gần chục lần, cuối cùng thì cũng chẳng thấy Linh Như đâu, chẳng thấy cả Khánh Nam nữa. Hừ! Hai đứa nó là hai anh em mà lúc nào cũng quấn quýt như là 1 đôi ý. Bực quá đi!
Đăng Thành thì không rảnh rỗi được như thế. Cậu bận lắm lắm ý. Say sưa với nhiệm vụ chủ tịch Hội học sinh nên đến gian hàng nào cậu cũng đều ăn thử 1 tí. Cứ ăn tạp nham như thế nên lũ đàn em mới toát mồ hôi hột vội vàng đi chuẩn bị sẵn lọ thuốc, phòng khi….
Ngọc Hưng và Bảo Đông, đôi cạ cứng quanh năm đi tán gái thì vẫn giữ thói quen thường ngày, tuy cũng thỉnh thoảng “ăn tạp nham” như Đăng Thành nhưng nhiệm vụ chính là… ngắm nghía xem chỗ nào có mấy bạn xinh xinh còn kịp bắt sóng. Cũng chính vì cứ dính với nhau như thế nên Viết Quân mới hay nhầm 2 cậu là Linh Như và Khánh Nam nhiều nhất.
Tuấn Anh đang lê la vài gian hàng quần áo và đề nghị những chiếc váy cần được cắt ngắn hơn nữa.
Lê Dũng từ khi có bạn gái thì hở 1 tí là “lớp trưởng 10B4″, hôm nay cũng thế. Những giữa chừng lúc hẹn hò, cậu chợt nhìn thấy Quốc Trường đang lơ ngơ ngoài sân quay camera các lớp nên mới nhớ ra nhiệm vụ của mình, tạm thời chia tay bạn gái mà xách cái camera lên đường làm nhiệm vụ.
Đôi chồn sinh đôi thì vẫn nhởn nhơ nhìn chỗ này 1 tý, ngắm chỗ kia 1 tý, và thỉnh thoảng quay sang hỏi nhau xem Viết Quân đang làm cái gì mà từ nãy đến giờ cứ chạy quanh sân trường. Chỉ khổ thân con chồn lạc loài vẫn lăng xăng khắp trường tìm kiếm.
Nhưng đếm thế nào thì cũng chỉ có 9 con chồn, còn 1 con nữa – Khương Duy – không ai biết cậu ở đâu, kể cả Minh Phương.
Cuối cùng để tập trung cho đủ 10 mems của Hội học sinh, Đăng Thành chỉ còn cách duy nhất là nhắn tìm trẻ lạc ở phòng phát thanh.
Bộ đồ to quá khổ để có thể ngồi trên ghế, vậy Viết Quân mới bí xị trượt xuống 1 góc phòng, tay chân duỗi thẳng, mặt rõ ràng là đang dỗi. Bộ đồ con chồn làm cậu lúc này càng giống 1 con chồn đích thực hơn.
- Ai lại làm gì nó thế? – Đăng Thành ngồi xuống giữa phòng và hất mặt về phía thằng bé.
- Hí hí! – Tiếng Ngọc Hưng ở 1 góc khác của phòng vang lên – Chắc tìm mãi không thấy công chúa chồn của chúng ta đâu nên mới thế.
- Ờ, nói mới nhớ, công chúa và hoàng tử chồn của chúng ta sao mãi giờ này chưa về nhỉ?
- Thôi bảo nó về phòng họp nhanh lên còn chuẩn bị thi cử thế nào nữa chứ. Tối qua còn chưa kịp duyệt đâu.
- Mày sang phòng phát thanh đi! – Bảo Đông nhắc Đăng Thành – Chứ với cái bộ đồ này, muốn moi được cái điện thoại ra thì chỉ còn cách cởi phăng ra thôi.

Nhưng Đăng Thành chưa kịp đứng lên thì Khánh Nam và Linh Như đã quay về.
- Hix! Tại phải dùng thẻ mới mở được cửa nên tụi em hơi mất thời gian cởi đồ. Để thẻ trong túi mà. – Khánh Nam càu nhàu.
Cả lũ khẽ liếc vết thâm trên mặt Khánh Nam đã được make up khá cẩn thận rồi vờ như không để ý.
Số là dạo gần đây cái cửa phòng họp Hội học sinh chuyển sang cơ chế mới. Hồi trước, chỉ có tủ hồ sơ học sinh ở phòng họp mới cần mã số. Nhưng bây giờ ngay cả cửa phòng cũng cần phải có thẻ mới vào được. Thấy bảo hôm trước có 1 vụ đột nhập ý mà. Hệ thống máy tính của trường cũng suýt nữa thì có chuyện, may mà phát hiện kịp. Nhưng rất tiếc đã để thủ phạm chạy mất. Do vậy nên mỗi đứa được phát 1 cái thẻ để vào cửa. Có tổng cộng 11 thẻ, 1 cho thày hiệu trưởng, và số còn lại chia đều cho 10 đứa.
- Anh thấy dùng kiểu cửa thế này cũng hay mà. Đề phòng kẻ trộm.
- Mà bọn chúng trộm cái gì nhỉ? Phòng mình chỉ có hồ sơ chứ có cái gì đáng tiền đâu? Máy tính à? Dân chuyên có thể mò được mã số tủ hồ sơ thì chắc chẳng cần mấy cái máy này đâu.
- Hồ sơ trường mình cũng có nhiều cái bí mật lắm đấy. Như cái tủ kia chẳng hạn…
Đăng Thành chỉ tay về phía 1 cái tủ ở đối diện, cái tủ duy nhất trong phòng này chúng nó không được động tay đến và có một hệ thống phòng tuyến hết sức an toàn.
Trong khi 7 đứa đang bàn tán sôi nổi thì Linh Như ngồi xuống trước mặt Viết Quân và soi mói gương mặt bí xị của cậu chằm chằm.
- Anh bị sao thế?
- Hứ!
- Đăng Thành này – Linh Như gọi Đăng Thành trong khi vẫn nhìn Viết Quân chăm chú – Ai lại vừa trêu tức gì anh ý à?

Cả lũ bắt đầu để ý đến cái góc yên ắng ấy và một vài tiếng cười khúc khích vang lên.
- Ừ! Có đứa làm cho thằng bé tức đến sùi bọt mép ra đấy.
- Đứa nào cơ?
- Chẳng biết! Cái đứa đó là cái đứa mà thằng bé vừa chạy khắp sân trường vài chục vòng để tìm ý mà.
Khánh Nam đứng lên đi về phía Viết Quân và giơ chân ra khều khều cậu.

- Mày tìm hai đứa tao à?
- Vô duyên! – Bảo Đông đạp vào đuôi của Khánh Nam 1 phát – Nó tìm cái con chồn đi cùng mày chứ tìm gì mày.

Khánh Nam lay lay Linh Như rồi hất mặt về phía Viết Quân, nhìn đầy ẩn ý.
Linh Như lắc lắc 2 cánh tay đang duỗi thẳng ra của Viết Quân và ngồi bệt xuống trước mặt cậu.
- Anh tìm em à? Em đi cùng Khánh Nam mà. Em đã thấy anh đi trước em rất nhiều lần. Nếu như em biết anh tìm em… em đã gọi anh rồi.
Viết Quân vẫn không thèm nhìn lên, mặt mũi vẫn xị ra như thế.
- Em xin lỗi!
- …<Im lặng>
- Viết Quân….? – Linh Như xuống giọng.
- …<Vẫn im lặng>
Cái gì cũng có chừng có mực của nó, người ta đã xin lỗi một cái việc chẳng có gì phải xin lỗi rồi thì cũng thôi đi chứ.
Linh Như đứng phắt dậy.
- Kệ anh đấy! Em thấy em chẳng có gì sai cả. Rút lại câu xin lỗi khi nãy. Hứ!

Đăng Thành thở dài.
- Trời ơi 2 em chồn yêu quý! Làm ơn đi mà! Sắp đến giờ thi rồi mà 2 đứa lại còn giở chứng giận nhau nữa à? Định bỏ cuộc chắc?
- Thôi tao xin hai đứa mày. – Khánh Nam rõ là đang nín cười – Có mỗi thế mà cũng… Làm lành và sang phòng nhạc cụ ôn lại lần cuối đi.
- Chà! – Ngọc Hưng chép miệng – Cái thằng nguyên do của mọi tội lỗi lại đang đứng ở đây và cao giọng. Là tại ai? Tại ai mà bé Viết Quân nhà ta ỉu xìu như bim bim nhúng nước thế chứ?
- Hội mình dạo này mới nhập khẩu câu “bim bim nhúng nước” của thằng Cảnh Đạt à?
- Ơ… Cái gì thế này….?
Tiếng rên khe khẽ ở phía mấy cái tủ của Tuấn Anh làm cả lũ thôi không trêu chọc lẫn nhau nữa.
- Sao thế Tuấn Anh? Lại mất cái thẻ nhớ anh gì đẹp trai bán điện thoại gần nhà cho à? – Quốc Trường châm chọc.
- Mất cái đầu mày. Đến đây mà xem này.
Mấy đứa lười biếng bò dậy từ sàn nhà và kéo về chỗ cái tủ – nơi Viết Quân cất cây violon ruột thịt yêu quí của mình.
- Cái… – Đăng Thành hốt hoảng.
- Sao lại thế này? Phòng mình phải có thẻ mới vào được cơ mà… Ai dám… – Ngọc Hưng kinh ngạc.
- Viết Quân! Mày đến đây đi! – Khánh Nam gào lên.
- Viết Quân! Cây đàn của anh… – Linh Như nhìn Viết Quân rồi chợt ngừng câu nói.
Thấy vẻ mặt mọi người là lạ, đoán có chuyện chẳng lành, Viết Quân vội vàng bò dậy chạy đến.
Cây đàn của cậu, cây đàn đã gắn bó với cậu từ những ngày tháng đầu tiên mới tập tọe học cách cầm vĩ…
Những mảnh vụn nhỏ to khác nhau nằm ngơ ngác trong hộp…
Cây vĩ dài gẫy ra từng đốt ngơ ngác…
Mặt Viết Quân trắng bệch…
Cây đàn… cái tay của Khánh Nam…

- Ơ ơ… – thằng bé ú ớ không biết phải nói làm sao và gào lên với thứ tiếng lạ lẫm. Nó chưa hề thạo tiếng Việt.
Khánh Nam – một thằng bé khác với vẻ lạnh lùng dùng chân móc vào cái khăn quàng cổ của nó và lôi nó dậy. Ánh nhìn thằng bé ấy như muốn hỏi: “Tại sao mày nằm giữa vũng bùn thế?”
Ji Hoo liến thoắng 1 hồi rồi chợt nghệt ra vì Khánh Nam chẳng hiểu gì cả. Thật khó khăn để một thằng bé người Hàn Quốc ra hiệu cho một thằng bé người Việt Nam. Chợt nhớ ra Khánh Nam cũng học tiếng Anh như mình, Ji Hoo bặp bẹ 1 vài từ cơ bản mới học được.
- Steal… my violin… they are boys… far… run… fall – thằng bé chỉ vào mình rồi chỉ ra xa rồi lại chỉ vào mình.
Khánh Nam nhăn mặt vì những cái từ chẳng có liên quan gì đến nhau ở đây cả. Nó cố gắng tìm ra 1 mối liên hệ.
“Nó bảo violon của nó bị ăn cắp à? Những thằng ăn cắp của nó là con trai? Đi xa? Và đẩy nó ngã?”
Nghĩ vậy nên thằng bé Khánh Nam đưa ánh mắt lạnh băng của nó lướt qua mọi con đường xung quanh đây, dù biết chẳng còn thằng quái nào còn chạy ở đó cả. Ji Hoo cũng hiểu thế. Nhưng thằng bé vẫn còn run rẩy đến mức không biết nói thế nào.
- Go straight ahead. Six… six boys. Short… Joe…
“Nó đang nói cái quái gì thế? 6 thằng? Short Joe? Bé như thằng Duy á?”
Đột ngột Khánh Nam rụt cái chân đang đỡ lấy lưng Ji Hoo lại làm cho thằng bé 1 lần nữa ngã vào vũng bùn, và vẫn với cái dáng cao ngạo lạnh lùng, thằng bé đút tay vào túi quần đi về hướng Ji Hoo vừa chỉ. Đằng sau nó, Ji Hoo khó khăn bò ra khỏi đó và cố gắng đứng dậy chạy theo Khánh Nam.
Cho đến 1 cái gò cao, nơi có 6 thằng bé khác đang xúm quanh cây đàn violon mới tinh…
- Those boys
!
Ji Hoo gào lên đằng sau làm Khánh Nam giật mình nhận ra thằng dở hơi ấy đang chạy theo mình nãy giờ.
- Those boys! Nan! Those boys. My violin!
Vẫn chẳng nói chẳng rằng, thằng bé có đôi mắt âm u ấy như không quan tâm trước mặt mình là 6 thằng to béo chứ chẳng phải 1, 2 thằng gày còm ốm yếu, nó thản nhiên đi đến gần, và vẫn thản nhiên dùng chân khều khều cái quần 1 thằng gần nó nhất.
Thằng đó vừa quay mặt lại, nó nhanh như cắt đạp ngay vào cái mặt béo tròn ấy 1 phát làm cho thằng đó nằm lăn ra đất và khóc ầm ĩ gọi hội bạn tới cứu.
Trong khi Khánh Nam 1 mình vật lộn với 6 con lợn thì Ji Hoo vẫn đứng ngơ ra nhìn, phân vân không biết Khánh Nam đang đánh nhau bằng loại võ thuật gì, Karatedo hay Taekwondo… Mãi cho đến khi nghe thấy 1 tiếng rắc… Thằng bé giật mình nhận ra cả 6 con lợn gần như đang ngồi đè lên Khánh Nam và nó vội vàng lao đến đấm đá lung tung túi bụi để cứu Khánh Nam…
Nhưng vừa đứng được dậy, cái thằng vô ơn ấy, vẫn với 1 vẻ mặt không hề biểu lộ sự đau đớn hay tức giận, nó đạp cho Ji Hoo 1 cái ngã lăn ra đất rồi ép chặt cái tay bị gãy vào người, còn 2 chân và 1 tay nữa, lần lượt làm cho cả 6 con lợn kia lăn quay ra đất và gào khóc ầm ĩ gọi ba mẹ.
Khánh Nam đủng đỉnh đi đến chỗ cây đàn và nhấc lên, đạp cho Ji Hoo cái nữa rồi đặt ngay ngắn cây đàn lên người nó, vĩ thì cắm ngược lên trời, như kiểu là thắp nhang vậy. Và vẫn không nói câu gì, không biểu hiện 1 vẻ gì, thằng bé ôm lấy bên tay bị gãy của mình rồi lạnh lùng đi về, không cần quan tâm Ji Hoo có chạy theo nó hay không.
Ji Hoo hiểu rằng không phải tự yên tự lành mà Khánh Nam lại đạp nó hồi nãy, chẳng qua vì Khánh Nam không muốn nó bị thương mà thôi.
Ôm cây violon trong tay, đó cũng chính là lúc Ji Hoo quyết định sẽ ở lại Việt Nam, cố gắng hết sức mình mang đến nụ cười cho thằng bé ấy.

Và giờ đây, cây violon đánh dấu cho 1 tình bạn gắn kết suốt cả cuộc đời ấy đang im lìm run rẩy trong tủ với những mảnh vỡ khô cứng…
Khánh Nam đập rầm cánh cửa tủ và ngồi phịch xuống ghế, bàn tay nắm chặt lại.
- Con bé to gan. – Cậu rít lên.
- Mày nói con bé nào? – giọng Viết Quân không còn 1 chút âm vực.
- Hoài Trang!
Như chợt nhận ra sự thiếu mặt của thành viên cuối cùng trong hội, Đăng Thành chạy xộc sang phòng phát thanh và gào lên vào loa.
- ĐẶNG KHƯƠNG DUY! VỀ PHÒNG HỌP! NGAY LẬP TỨC!
Trong phòng, cả lũ đang cố sức giữ Viết Quân lại.
- Đừng, Viết Quân! Chưa có bằng chứng! Mày đừng có làm liều.
- Nhưng chắc chắn là con bé đó. Ngay cả Khánh Nam cũng khẳng định thế mà.
Linh Như không nói không rằng, lẳng lặng đi về phía cửa.
- Linh Như?
- Em sẽ nói chuyện với chị ấy!
- Từ từ đã! Tất cả bình tĩnh đã!
- Bình tĩnh làm…
Tiếng động truyền từ bên ngoài đã phá vỡ không khí náo loạn.
Linh Như bực tức ấn nút mở tự động khi nhìn thấy Khương Duy qua camera.
- Thẻ của anh đâu? Tại sao anh không dùng thẻ? – Nó chất vấn Khương Duy ngay khi cậu bước vào.
- À thẻ…
- Thẻ của mày đâu? – Viết Quân quát ầm lên.
- Hoài Trang đang cầm balo của tao. Mọi thứ ở trong đó hết. Anh Thành gọi gấp quá nên…
RẦM! – Tiếng Viết Quân đạp cái ghế qua 1 bên và hằm hằm đi ra cửa. Khánh Nam vội giữ thằng bạn lại.
- Từ từ đã Viết Quân! Bây giờ mày làm loạn lên không ích gì đâu. Chúng ta cần có bằng chứng. Không thể tùy tiện hành động như thế.
- Tao không quan tâm.
- Bình tĩnh đã Viết Quân!
- NHƯNG MÀY ĐÃ PHẢI GÃY TAY MỚI LẤY LẠI ĐƯỢC CÂY ĐÀN ĐÓ CHO TAO MÀ!

Vẻ mặt Khánh Nam ngơ ngác rồi dãn ra thành 1 nụ cười. Không ngờ thằng bé này trọng tình nghĩa đến thế. Và có lẽ đây cũng là lý do tại sao Viết Quân không bao giờ cho phép ai ngoài Khánh Nam và Linh Như chạm vào cây đàn của cậu, ngay cả Khương Duy cũng không.
Khương Duy cũng ngớ ra. Vậy ra… năm đó Khánh Nam gãy tay là vì cái này?

Đó là lần đầu tiên Ji Hoo có mặt ở nhà Khánh Nam trước Khương Duy. Giọng nó khàn khàn khổ sở cùng với cái mặt đần ra.
- Joe. Nan. Tay.
- Tao là Duy, không phải Joe. Sao mày ngu thế? Có cái tên cũng không nói được. Nó là Nam, không phải Nan.
Không quan tâm Khương Duy nói cái quái gì, Ji Hoo lặp lại.
- Joe. Nan. Tay.
- Tay cái gì? Sao hôm nay mày đến sớm thế?
Không biết phải nói làm sao tại Khương Duy mới học tiếng Anh xong cái bài chào buổi sáng, chào buổi tối nên nói nó không thể hiểu được, Ji Hoo đành gập cái tay mình vào rồi lại duỗi ra, rồi lại gập vào đưa trước ngực.
- Mày đang nói cái gì vậy?
- Nan. Tay.
Thằng bé chỉ tay vào trong nhà. Khương Duy nhìn cái thái độ lạ kì của thằng bé người ngoại quốc rồi cũng đi vào trong nhà, mở cửa phòng Khánh Nam.
- Nam! Sao lại bị gãy tay vậy? – Khương Duy hốt hoảng.
- Joe! – Ji Hoo khẽ kéo áo Khương Duy rồi chỉ vào cái áo trắng nó đang mặc và khẽ nghiêng đầu dựa vào bàn tay, mắt nhắm lại như kiểu 1 em bé đang ngủ rồi lại mở mắt ra, chỉ vào Khánh Nam.
Hất thằng dở hơi ra, Khương Duy cứ thế lao thẳng đến giường Khánh Nam, mặc cho thằng bé nhìn nó không chút cảm tình, nếu không muốn nói là đang có ý đuổi nó đi.
- Khánh Nam! Tại sao lại bĩ gãy tay thế?
Khương Duy khe khẽ chạm vào lớp băng trắng toát và cứng như đá, nhưng Ji Hoo lôi nó lại và lặp lại hành động kì dị ban nãy.
- Mày nói cái gì thì nói xem nào.
Ji Hoo khốn khổ nhìn Khánh Nam rồi lại nhìn Khương Duy, như hi vọng Khánh Nam sẽ phiên dịch cho nó.
- Doctor. Come. Nan must sleep.
“Hóa ra nó chỉ vào cái áo trắng là màu áo của bác sĩ à? Bác sĩ đã đến và bảo mình cần phải ngủ? Vậy sao chúng nó không biến về hết đi chứ?” – Khánh Nam nghĩ thầm.
Khương Duy vẫn nghệt mặt ra không hiểu. Nó chỉ biết có Hi với Hello, Goodmorning với Goodafternoon với Goodnight, giờ nghe những từ ngữ quái dị này, làm sao nó hiểu.
Khánh Nam chẳng thèm nhìn hai đứa nữa mà nằm xuống giường và đắp chăn, nhắm lại lại, ngủ.
Khương Duy vẫn còn nghệt mặt nhìn Viết Quân.
Ba Khánh Nam nói không hiểu tại sao nó bị gãy tay nữa, Ji Hoo cũng im thin thít nên Khương Duy cũng thôi không hỏi.
Từ hôm ấy, hai thằng ngày nào cũng ở cạnh chăm sóc Khánh Nam. Nhưng nó có cần đâu?
Đưa táo cho nó thì nó lấy nho.
Đút cháo cho nó ăn thì nó tự tay ăn cơm.
Mang sữa cho nó uống thì nó rót nước.
Đọc truyện cổ tích cho nó thì nó nghe nhạc.
Mang hoạt hình đến xem với nó thì nó đọc sách.
Nói chuyện với nó thì nó nằm ngủ.
Nằm ngủ với nó thì nó dậy đi ra ngoài.
Đi ra ngoài với nó thì nó lại vào nhà đi ngủ.
Và đặc biệt… càng ngày nó càng hay thủ thỉ thì thầm với cái vật bí ẩn trên tay nó hơn…

Cái vật bí ẩn đó… cũng chính là sợi dây chuyền mặt trăng khuyết mà Khương Duy đã lén lấy lại cho Khánh Nam từ tay Hoài Trang ngày hôm qua!
Đăng Thành phải khóa tạm thời hệ thống cửa từ bên trong để không đứa nào có thể bước ra ngoài được.
Không khí căng thẳng.
Khương Duy không biết phải nói gì và phải nói như thế nào nữa… Ngay cả mở miệng làm sao… có lẽ cậu cũng quên mất rồi…
Cây đàn… trang phục biểu diễn… Tất cả đều không còn nguyên vẹn!

Không ai nhìn Khương Duy nữa. Và cũng không ai chú ý đến cậu nữa.
- Chúng ta sẽ mua tạm vài bộ đồ mới vậy. – Tuấn Anh lên tiếng trước tiên.
- Anh Quân có thể dùng violon của em. – Quốc Trường nối tiếp.
Đăng Thành thở dài nhìn đồng hồ.
- Còn 1 tiếng nữa. Make up. Trang phục phù hợp. Làm quen với đàn. Duyệt lại 1 lần nữa. Tâm lý trước khi thi. Liệu có làm nổi không?
Không đứa nào nói gì. Viết Quân vẫn ngồi thần ra nhìn cây violon làm Khánh Nam phải đứng lên đóng tạm hộp đàn lại và cất vào trong tủ.
Linh Như nhìn tất cả 1 lượt. Vẻ mặt mọi người làm nó thấy buồn và có lỗi quá! Mặc dù nó chẳng có lỗi gì ở đây cả. Chỉ đơn giản là cảm giác mà thôi. Công sức nó và Viết Quân luyện tập. Công sức mọi người lo trang phục, lo câu hỏi ứng xử, lo tất cả các khâu còn lại…
Bỗng Khương Duy đẩy mạnh cái ghế rồi đứng lên.
- Đăng Thành! Mở cửa ra đi! Em không thích lãng phí thời gian ở đây. Nhạt nhẽo. Thế này không được! Thế kia cũng không được. Khéo có người âm mưu ngay từ đầu làm thế này để không phải thi nữa cũng nên.
Những ánh mắt lạ lẫm dội vào vẻ mặt lạnh tanh của Khương Duy.
- Mở cửa ra đi! Đăng Thành! – Khương Duy lặp lại lần nữa.
- Ý anh là sao? Khương Duy? – Linh Như đứng bật dậy.
- Là sao thì chắc em cũng hiểu chứ? Nếu không phải không may Hoài Trang cầm thẻ của anh thì chắc em cũng bảo nó lấy thẻ của em rồi vào đây cũng nên. Đúng bài của em quá còn gì?
RẦM!
Viết Quân lao đến Khương Duy và túm chặt cổ áo cậu, nếu không có Khánh Nam vội giữ lại thì chắc cái mặt lạnh băng kia đã tan chảy rồi.
- Đến mức thế rồi mà mày còn chưa hiểu được cái gì à?
- Hiểu gì? Việc gì tao phải hiểu? Ai mà biết được là có người nào đó giở thủ đoạn hay không? Như kiểu là tìm mọi cách để Hoài Trang không thể tham dự Queen&King chẳng hạn, nói xấu Hoài Trang với Việt Thế…
Bốp!
Một chút máu rỉ ra từ miệng của Khương Duy cũng chẳng là gì cả. Cậu nhếch mép đứng lên nhìn Khánh Nam.
- Sao dạo này mày hay mất bình tĩnh thế? Mới chỉ có thế thôi mà đã tức giận rồi sao? Linh Như nó còn nhiều cái mà mày chưa biết lắm.
Linh Như giật điều khiển từ tay Đăng Thành và nhấn nút mở cửa, bước ra ngoài.
- Linh Như? – Tuấn Anh kéo tay Linh Như lại.
- Tôi thấy không cần thiết nữa rồi. Dù cuộc thi này có kết quả ra sao, danh tiếng Hội học sinh có được khôi phục thế nào thì việc nội bộ thế này cũng chẳng có tác dụng gì hết cả đâu. Dẹp hết đi!
Khương Duy chép miệng.
- Nhẽ ra em nên đặt ra câu hỏi tại sao nội bộ chúng ta lại trở nên như thế này và nguyên do là từ ai mới đúng. Đừng có làm như mình là người đúng đắn như thế.
Ánh nhìn của Linh Như đối với Khương Duy khiến Khương Duy rùng mình, nhưng cậu vẫn cố gắng giữ nét mặt bình thản như chẳng hề gì.
- Kệ anh ý đi Linh Như! Anh ý điên rồi. – Lê Dũng rít lên.
Mặc Lê Dũng nói gì, Linh Như vẫn chằm chằm nhìn Khương Duy uất ức rồi lẳng lặng bước đi.
- Đứng lại! – Lần này thì đến lượt Khánh Nam lôi nó lại – Không được bỏ thi!
- Vậy anh bảo bây giờ sẽ thi thế nào đây? Không trang phục, không nhạc cụ… và ngay cả tâm lý cũng không thể ổn định. Cả em và Viết Quân! Nếu thi cũng sẽ không được gì cả!
- Dù thế nào em cũng không được bỏ thi. – Viết Quân hùng hổ.
- Còn 1 tiếng! Chúng ta còn có cách!
- MÀY! ĐI RA KHỎI PHÒNG! NHANH! – Viết Quân quát lên với
Khương Duy – TAO KHÔNG MUỐN MÀY PHÁ HỎNG TẤT CẢ NHỮNG GÌ MỌI NGƯỜI ĐÃ CỐ GẮNG CHỈ VÌ CHÚT ÍCH KỈ RIÊNG CỦA BẢN THÂN! ĐI RA!
- Ô! Có chuyện gì mà những thành viên ưu tú lại ầm ĩ thế này? – một thứ giọng ngang phè phè vang lên ngoài cửa, thứ giọng của 1 con yêu quái, à quên, 1 đôi yêu quái, theo như suy nghĩ của Quốc Trường – Shiki!
Một chàng trai có mái tóc với những sợi vàng và đen lẫn lộn dài đến tận vai và một cô gái với nét mặt sắc sảo cùng đôi mắt cuốn hút.
Tuấn Anh đứng bật dậy lắp bắp.
- Anh… anh Handa?
- Handa? – Lê Dũng nhìn Tuấn Anh khó hiểu.
- Ừ! Anh Handa – ca sĩ hàng đầu Nhật Bản còn chị ý là Serina, em gái anh Handa, người mẫu tạp chí!
Nhẽ thường thì nếu như gặp lại Serina 1 lần nữa, lời nguyền của Khánh Nam là sẽ cho con bé “ăn miếng trả miếng”, nhưng hôm nay cậu không có tâm trạng trong khi con bé ý lại cứ giơ tay lên vẫy vẫy cậu. Thật là giống 1 con ngố.
Linh Như nhìn hai người như thay cho câu hỏi.
- Có chuyện gì ở đây? Hình như Lyly của anh đang rất tức giận thì phải?
- Chính em mới phải hỏi câu đó. – Linh Như gạt tay Handa đi – Tại sao anh lại ở đây?
Handa giơ 1 hộp quà lên trước mặt nó.
- Hôm trước sang Việt Nam, Serina đã quên không mang theo cái này – quà của ngài Franks gửi tặng em. Hôm nay anh có buổi biểu diễn ở Thái Lan nên tiện đường mang qua đây cho em.
- Ngài Franks?
- À… là ngày Brian Franks!
Từ Brian Franks bỗng nhiên làm Linh Như quên mất chuyện gì đang xảy ra với mình. Nó đón lấy hộp quà trên tay Handa như 1 đứa trẻ.
Tấm thiệp đơn giản vẫn chỉ có vài từ cùng nét chữ quen thuộc của Brian: “I love you! – Your Brian!”
Linh Như bất giác mỉm cười nhìn hình trái tim cuối thiệp, đằng sau nó, Viết Quân đã đọc hết tất cả.
- Một bộ váy ballet?
- Phải! Lyly! Em không thể sống mãi như thế được! Ngài Brian rất hi vọng ở em. Hay quay trở lại sân khấu!
Vẻ sững sờ nhìn bộ váy dần chuyển thành thất thần. Nó vội vàng đặt lại bộ váy vào hộp rồi dúi vào tay Handa.
- Không được! Handa! Em… em không thể…
Linh Như bỏ chạy ra ngoài.
Khánh Nam nhìn bộ váy rồi nhìn theo bóng em gái vừa khuất sau cánh cửa. Cậu cũng vội đuổi theo.
- Nó làm sao thế? – Đăng Thành nhìn theo.
Quốc Trường – Shiki và Bảo Đông – Daniel chợt đờ người ra 1 lúc.
- Linh Như… con bé đó có thể múa ballet rất đẹp.
Trong khi đó thì Serina tiến lại gần cả lũ và hỏi han bằng tiếng Anh xem chuyện gì vừa xảy ra.
Serina mím môi lại, lục lọi trong túi xách lấy ra chiếc điện thoại và mở 1 đoạn nhạc không lời.

- Ji Hoo! Cậu có thể chơi Piano phải không?
Viết Quân nhìn con bé mà không thèm đáp.
- Cậu có thể chơi thành thạo bản này chứ?
Viết Quân chú ý lắng nghe giai điệu 1 chút rồi gật đầu.
- Thì sao?
- Cậu có muốn tiếp tục tham gia cuộc thi không?
- Cậu có thấy cậu hỏi thừa không?
- Vậy thì trong vòng 30 phút tới, cậu phải chơi được bản này y xì đoạn nhạc trong điện thoại của tôi. Không được sai dù chỉ 1 nốt. Lyly rất thích múa trên nền nhạc này.
- Chị điên rồi. – Shiki gào lên – Chị không thể làm thế.
- Im đi! Handa và Serina chưa bao giờ sai! Lyly không thể từ bỏ đam mê như thế!
Ji Hoo áp sát Serina và gầm gừ: “Nếu như chúng tôi không chiến thắng, tôi sẽ giết cậu. Serina Sanzenin!”
Serina nhìn Ji Hoo như kiểu: “Có giỏi thì giết tôi thử xem nào! Cậu nên nhớ hồi bé cậu toàn phải gọi tôi là Sư tỉ đấy nhé!”
Handa bắt kịp Linh Như ở thang máy.
- Ginny! Làm ơn! Em biết mọi người đều rất hi vọng ở em mà!
- Em không thể làm được! Anh hiểu không?
- Em làm được!
- Em….
- Nghe này Ginny! Em có nhớ lần sinh nhật thứ 40 của ngài thượng nghĩ sĩ không? Ngài Billy đã đàn cho em múa. Em có nhớ không? Nó rất tuyệt! Và điều đó là điều duy nhất ngài Billy có thể nhớ cho đến tận bây giờ. Tại sao em không nghĩ đến việc dùng những điệu múa của mình để lấy lại kí ức cho ngài ấy?
- Em… Handa! Em không thể…
- Em không thể hay em không muốn?
- Em không muốn! Em chưa bao giờ múa mà không có mẹ bên cạnh. Em không làm được. Em không làm được!
- Nhưng… em có Khánh Nam mà. – giọng Handa nhỏ lại.
Linh Như im lặng nhìn vào mắt Handa. Đó là 1 ánh mắt của niềm tin và hi vọng – ánh mắt mà Ginny đã thấy rất nhiều người dành cho mình từ sau khi bà Jenny Trịnh – mẹ nó qua đời. Niềm đam mê ngày nào đã chết theo mẹ…
- Linh Như…
Khánh Nam xoay người nó lại đối diện với cậu và mở nắp hộp quà của Brian ra.
- Hãy mặc nó… và biểu diễn thật tốt. Anh muốn thấy em cố gắng! Hết sức mình! Chỉ cần như thế… Anh biết em đã muốn rời khỏi Việt Nam từ sau sinh nhật Khương Duy… Anh sẽ đi với em! – giọng Khánh Nam dứt khoát.
- Khánh Nam…
- Anh hứa! Hãy biểu diễn, không phải chỉ vì điều này, không phải chỉ cho anh, chỉ cho em, mà còn cho cả Hội học sinh của mình, cho Brian, và không phụ công anh Handa đã vất vả mang bộ váy sang đây cho em… Anh biết em có thể làm được! Hẳn mẹ em cũng không nghĩ rằng… em lại trở nên thế này sau khi cô ấy ra đi đâu…

“MỜI CÁC THÍ SINH…”

Tiếng MC Đăng Thành vọng lại từ dưới hội trường…
- Khánh Nam! Anh không cần vì việc này mà phải…
- Anh nhất định sẽ đi cùng em.
Linh Như thở dài nhìn xuống đất. Khánh Nam giữ chặt 2 vai nó, như khích lệ.
- Khánh Nam… em…
- Anh biết em làm được!
- Nếu em chiến thắng… chúng ta sẽ rời khỏi đây thật chứ?
- Không cần em chiến thắng, chỉ cần thi hết sức mình thôi!
Ánh mắt đối diện nhìn Khánh Nam vẫn vô hồn và thất thần, nhưng Linh Như đã gật đầu đồng ý.

Linh Như lẳng lặng kiếm 1 phòng trống thay trang phục. Hai đứa biểu diễn sau cùng nên Đăng Thành bảo không cần xuống tập trung cũng được. Vậy nên còn khoảng gần 1 tiếng nữa. 10 đôi cơ mà.
Trừ Lê Dũng chạy xuống dưới làm nhiệm vụ quay camera và Đăng Thành dẫn chương trình và Khương Duy thì mất tích, tất cả vẫn đầy đủ trong phòng nhạc cụ, duyệt bản nhạc của Viết Quân.
Linh Như nhìn hình ảnh của mình trong gương và khẽ mỉm cười buồn bã: “Mình cao hơn nhiều quá!”
Bộ váy rất vừa. Brian mà. Lúc nào cũng cẩn thận đến từng chi tiết.
Đó là 1 chiếc váy ngắn màu hồng nhạt đến đầu gối và ngang ngực. Viền phía trên và ở đai váy được gắn lông vũ màu trắng còn phần váy phía dưới là nhiều tầng voile lưới chồng lên nhau.
Thời gian còn ít, mà cũng không cần cầu kì nhiều, Linh Như quấn tóc lên cao và chỉ để 1 đoạn đuôi tóc rủ xuống, uốn cong nhẹ. Phần tóc mái lòa xòa được vuốt nhẹ sang 1 bên.

Nó cúi xuống buộc chắc đôi giày chỉ dành riêng cho ballet cũng có gắn 1 ít lông vũ và đeo bao tay trong suốt màu hồng vào, những sợi dây mỏng mạnh được đính khéo léo với bao tay rủ xuống nhìn thật đẹp.

Nó khẽ kiễng chân và khởi động 1 mình trong phòng. Đã rất lâu rồi không còn biểu diễn nữa… Chỉ có duy nhất ngày hôm qua múa cho Khánh Nam xem “Vũ khúc vui vẻ” mà mẹ viết riêng cho nó… đôi chân bắt đầu có cảm giác và bàn tay tự động đưa lên…
Khánh Nam đứng dựa vào tường kiên nhẫn đợi Linh Như gái mà không hề phàn nàn hay gõ cửa. Có lẽ em gái cậu cần thời gian để chuẩn bị tâm lí. Và… Khánh Nam có lẽ cũng cần chuẩn bị tâm lý cho 1 sự ra đi mới chăng? Khi nhắc đến việc sẽ đi du học với Linh Như, tuyệt nhiên, Khánh Nam đã quên mất vụ cá cược tối qua với Tuấn Vũ.
Linh Như run run mở cửa phòng và khẽ mỉm cười nhìn Khánh Nam.
- Rất đẹp! – Khánh Nam thì thầm rồi cởi áo khoác ra khoác lên người em gái.

Phòng nhạc cụ vẫn đang chăm chỉ luyện tập cho Viết Quân… và tất cả hơi im lặng khi Linh Như bước vào. Serina kéo Linh Như ra khỏi tay Khánh Nam và ôm nhẹ lấy nó.
- Em sẽ làm rất tốt như mẹ em mà. Phải không? Chị đã bảo Ji Hoo chơi bản nhạc của “Vũ khúc vui vẻ”. Em có thể luyện tập 1 chút trước khi biểu diễn.
Tất cả đưa tay làm biểu tượng cố gắng rồi lùi ra sát tường nhường không gian cho Linh Như luyện tập. Nhưng nó ra dấu không cần thiết và bảo Viết Quân cứ tiếp tục đàn đi, bản thân nó chỉ đứng tập những động tác khởi động.

Thời gian không còn nhiều…
Đã đến lúc hai đứa phải xuống chỗ sân khấu rồi…
- Mấy đứa cứ xuống đi. Anh và Tuấn Anh sẽ đi lo trang phục phần tự chọn và buổi prom tối nay cho 2 đứa.
Linh Như hơi ngừng lại 1 chút, chạm nhẹ vào chiếc váy đã bị cắt làm đôi ở phần đai áo và những vết cắt nham nhở khác rải rác ở phần dưới đai áo.
- Em muốn mặc nó… Mọi người đã tự tay làm nó và rất công phu mà. Chúng ta có thể phục hồi nó không?
- Nhưng… nó đã không còn nguyên vẹn nữa rồi. – Tuấn Anh thở dài – Khôi phục thế nào đây? Đành phải thế thôi…
Nó xem kĩ từng vết cắt, từng đường may trên váy.
- Cũng không khó lắm…
- Không khó gì cơ? Thôi cứ để bọn anh kiếm cái khác…
Viết Quân cũng đến xem xét.
- Không cần đâu Ngọc Hưng. Có thể phục hồi đấy.
Hơn 1 tá con mắt nhìn Linh Như và Viết Quân chằm chằm.
- Cũng may. Hình như là kéo không được sắc nên những vết cắt bên dưới không quá dài… Chỉ cần dùng ruy băng và hạt cườm gắn lại là xong. Phần bên này cắt vát vát đi chắc là ổn. – Linh Như lật qua lật lại.
- Còn phần thân áo thì tạo đai mới có lẽ được đấy.
Cứ thế 2 đứa gật gù nói chuyện với nhau mà chẳng để ai kịp hiểu gì cả.
- Mọi người chỉ cần mua giùm em 1 ít organza màu trắng. Một ít hạt cườm trong suốt, hạt đá và một ít như kiểu ngọc trai ý. À, kim chỉ và keo gắn mấy cái hạt đấy vào nữa.
Viết Quân nhăn nhó nhìn phần thân áo bị cắt rời.
- Vải cùng màu này nữa, một ít lụa satin. À… Tuấn Anh!
- Dạ?
- Nếu kịp thời gian thì qua nhà máy lại cho anh 1 đoạn riêng biệt cái tầng váy ngoài cùng nhé. Dùng organza hoặc voile lưới ý. Thôi cứ thử làm cả 2 đi và tiện thể mang 1 ít voile đến đây.
- Mọi người để sau khi Linh Như và Viết Quân biểu diễn xong hãy đi. Còn mấy tiếng nữa mới đến buổi prom mà. – Quốc Trường lên tiếng.
- Ừ!

Khánh Nam chỉnh lại cái áo khoác trên người Linh Như rồi đưa nó đi trước. Handa khẽ vỗ vai cậu.
- Nana! Nhờ cả vào em nhé!
- Nana! Nhờ cả vào em nhé! – Serina lặp lại câu nói của anh trai.
Khánh Nam nhìn con bé chằm chằm.
- Ai là em cậu?
- Nana bằng tuổi Lyly mà, kém chị mà.
Linh Như khẽ kéo áo Khánh Nam.
- Chị ý hơn tụi mình 1 tuổi đấy.
- Nana ngoan nhé! Rồi hôm nào chị sẽ mặc váy đẹp cho. Hahaha!
Khánh Nam không thèm nói thêm gì nữa mà đưa Linh Như đi thẳng.
Chợt Handa nhìn thấy Viết Quân.
- À… Ji Hoo… Tên tiếng Việt của thằng em là gì ý n
hỉ?
- Viết Quân. – Viết Quân đáp 1 cách khó chịu như thể Handa đang làm phiền mình.
- Ờ đúng rồi Quil. Rất vui khi được biết hôn ước giữa cậu và tiểu thư Wilson đã bị hủy bỏ. Thật là 1 cơ hội tốt cho nhà Sanzenin chúng tôi.
- Cảm ơn. – Viết Quân đáp cho có lệ – Tôi đi được chưa đây?
- Chưa đâu. – Serina mỉm cười – Tuy Lyly không phải Ginny Wilson nhưng tôi hi vọng cậu có thể tránh xa cô ấy ra. Sẽ rất nguy hiểm cho cậu và rất khó xử cho nhà Sanzenin chúng tôi khi cậu cứ ở sát bên cô ấy thế này.
- Linh Như thì có liên quan gì đến những người nhà Sanzenin các cậu?
- Cái đó cậu không cần biết. Nhưng tôi hi vọng rằng sẽ không gặp cậu trong nhà ngục của nhà Sanzenin. Được rồi, cậu có thể đi. Và hãy liệu hồn với những gì cậu đã làm với Lyly đấy! Quil.
- Viết Quân. – Viết Quân khó chịu nhắc lại tên mình 1 lần nữa rồi đi thẳng, bỏ ngoài tai tất cả những gì Handa Sanzenin và Serina vừa nói – À… – bất chợt Viết Quân quay lại – Serina, có gì gửi cho tôi vài cái ảnh làm con gái của Khánh Nam nhé.
- Nếu cậu chiến thắng, tôi sẽ coi đó là phần thưởng cho cậu.

Handa và Serina còn nán lại 1 lúc kí cho Tuấn Anh nữa. Mà cũng 1 phần là đợi Shiki – thằng em trai lạc loài của bọn họ.
- Joe đi đâu rồi thế? Sao chưa gì nó đã chạy mất vậy?
- Tôi thật xấu mặt khi có những anh trai chị gái chỉ được cái mẽ ngoài mà cái đầu bé như đầu con chuột giống 2 người.
- Ơ thằng này láo. Làm sao chứ?
- Làm ơn phát âm chuẩn đi. Linh Như chứ không phải Lyly. Khánh Nam chứ không phải Nana. Quân chứ không phải Quil. Duy chứ không phải Joe.
- Mày học cách dạy đời anh chị mày từ bao giờ đấy? Có muốn thịt không?
- Thịt nổi thì thịt đi. Thế sao hai người chưa về mà còn ở đây?
Handa và Serina vội lấy lại vẻ thân thiện sán đến bên Quốc Trường.
- Shiki à! Shiki yêu quí của anh chị à!
- Tránh xa em ra. Ớn quá. Thế làm sao?
- Cuối tuần sau em về nhà nhé? – Serina thân mật.
- Sao tự nhiên chị lại bảo em về? – Shiki bắt đầu cảnh giác.
- À… – Handa ấp úng và nở nụ cười gian tà – Em cũng biết là trong nhà mình, thằng út và 3 đứa sinh 3 nghe lời em nhất mà.
- Sao? Ba mẹ lại đi vắng chứ gì?
- Đúng đúng! Về nhà nhé! Về nhà coi chúng nó nhé! Anh chị bận đi chơi rồi. Phi cơ sẽ qua đón em vào tối thứ bảy tuần sau. Hí hí! Đi nhá!
Vừa nói 2 đứa vừa chạy vội đi mà không quên dúi vào tay Shiki vài tấm vé.
- Bảo Lyly và Nana nếu thi xong sớm thì tối qua Thái Lan xem anh chị biểu diễn nhé.

Shiki đứng lại ngơ người. Khuôn mặt bắt đầu tím lại vì tức giận. Câu vo luôn mấy tấm vé và ném vào thùng rác.
“Đồ yêu quái!”

*
* *

Bàn tay Linh Như lạnh ngắt và khẽ run nhẹ. Khánh Nam nắm chặt lấy tay nó và kéo sát vào người mình hơn.
- Em cứ bình tĩnh nào.
Các thành viên còn lại trong Hội học sinh cũng vậy quanh lấy tinh thần cho nó.
- Công chúa cứ bình tĩnh nhé. Quên mọi chuyện không vui trước khi biểu diễn đi.
Đôi chân Linh Như bắt đầu run mạnh khi đôi Tuấn Vũ và Mai Chi sắp kết thúc màn biểu diễn. Khánh Nam xoay người nó lại và áp đầu vào mình.
- Bình tĩnh nào. Em sẽ làm tốt mà.
Đôi bàn tay ôm vòng qua người cậu càng trở nên ướt và lạnh hơn.
Viết Quân thì chỉ biết đứng cạnh mà nhìn, vì Viết Quân cũng biết rõ, vai trò của mình đối với Linh Như chưa bao giờ bằng Khánh Nam. Và cũng vì… tấm thiệp hồi nãy… vẫn ám ảnh tâm trí cậu. “I love you. Your Brian!”

- ĐẠI DIỆN CHO HỘI HỌC SINH CỦA HỌC VIỆN, XIN TRÂN TRỌNG GIỚI THIỆU ….

Tiếng Đăng Thành hét vang và những tiếng reo hò bên dưới khán đàn làm tim Linh Như đập liên hồi. Viết Quân đưa tay ra trước mặt nó. Bàn tay run rẩy như không biết làm thế nào cho đến khi Khánh Nam cầm tay nó đặt vào tay Viết Quân.
Tuấn Anh khẽ đeo cái mặt nạ có gắn lông vũ màu hồng nhạt vào cho nó. Mồ hôi bắt đầu túa ra.
Việt Thế, Tuấn Vũ và Mai Chi giơ tay lên vẫy vẫy ra hiệu cho Linh Như nhưng nó không nhìn thấy gì cả. Càng đến sát sân khấu, tay chân nó càng như tê cứng.

Đột ngột nó giật mạnh tay khỏi Viết Quân và lùi lại như chuẩn bị bỏ chạy. Nhưng Khánh Nam kịp thời ôm chặt lấy em gái từ phía sau và áp di động vào tai nó. Đầu dây bên kia là 1 tiếng càu nhàu quen thuộc.
- <Đã phải hi sinh 1 đêm không ngủ chờ xem em gái yêu quí biểu diễn mà sao mãi chưa thấy ra thế? Người ta giới thiệu rồi kìa! Ra đi chứ!> – Jimmy càu nhàu.
- Jimmy…
- <Sao mãi nó chưa ra thế?>
- <Sao lâu thế?>
Những tiếng nói khác cũng vang lên trong điện thoại.
- <Em ra đi chứ? Tối nay cả gia đình mình, ông bà Michael và cả ông Richard đều tụ tập ở bệnh viện xem em biểu diễn đấy. Thày hiệu trưởng quay trực tiếp luôn. Nhớ dành chiến thắng đấy. Thôi, ra đi kìa!>
Jimmy nói 1 thôi 1 hồi rồi tắt máy. Ông nội vẫn đang trong bệnh viện vì bệnh tim lại tái phát… Ông nội đang nhìn mình… Tất cả mọi người đều đang nhìn mình…
Những tiếng xì xào ở hàng ghế khán giả bắt đầu vọng đến đây…
Linh Như thở thật sâu rồi năm lấy tay Viết Quân…

Đăng Thành giới thiệu lại 1 lần nữa. Những tràng pháo tay rộ lên bên dưới sân khấu và trong cánh gà.
Viết Quân siết chặt tay nó và mỉm cười với khán giả bên dưới.
- Bình tĩnh nào, Khoai!
- Đừng có gọi em là Khoai!
- Được rồi, Sắn!
Đó là nụ cười hiếm hoi trên gương mặt Linh Như từ đầu đến giờ. Viết Quân thật biết cách chọc người khác.
- Và bây giờ, hai thành viên ưu tú của Hội học sinh sẽ gửi đến quý vị đại biểu, các thày cô giáo và toàn thể các bạn học sinh chúng ta điệu múa: “Vũ khúc vui vẻ” thông qua tiếng đàn của Triệu Viết Quân và màn múa phụ họa của Trần Trịnh Linh Như.
Tiếng Đăng Thành tuy vẫn vui vẻ nhưng vẫn để lộ chút lo lắng. Cậu nhìn Linh Như cười toe toét trước khi bước vào trong nhường lại sân khấu.
Viết Quân nhìn Linh Như chờ đợi. Những ánh đèn sáng rực của sân khấu chợt vụt tắt để lại 1 không gian mờ mờ ảo ảo… Ánh sáng như chợt bừng lên khi chiếc đèn rọi thẳng xuống 2 đứa.
Linh Như vẫn đứng im…

Ồ ồ ồ ồ….
Khán giả ồ lên ở bên dưới, không khí trở nên hỗn loạn.
- Mẹ! Mẹ!
Tiếng những đứa trẻ hét lên. Máu đã nhuốm đỏ phần nào bộ váy ballet màu trắng.
- Mẹ!
- Ba sẽ đưa mẹ đến bệnh viện! Ginny! Con hãy ở lại đây và hoàn thành nốt buổi biểu diễn cho mẹ! Được không con?
- Ba!
- Ginny!
Chiếc váy trắng với vệt máu đỏ kéo dài dần biến mất, ba cũng đi cùng mẹ, và cả Jimmy nữa… Không còn 1 ai ở lại… Không còn 1 ai… Billy thì vẫn đang hôn mê trong bệnh viện…
Sân khấu rộng lớn và trống trơn… vẫn còn vương chút chất lỏng đặc sệt màu đỏ thẫm đáng sợ… và… những vết máu để lại trên chiếc váy ballet trắng tinh của đứa bé gái…
Tiếng nhạc bắt đầu cất lên… tiếng nhạc của bài múa: “Vũ khúc vui vẻ”…
… Không thể làm được…
… Không thể làm được…
Đôi mắt khờ dại nhìn xuống chiếc váy trắng tinh nhuốm đỏ đang xòe rộng trên người rồi lại nhìn chút máu đọng lại dưới chân…
Hình ảnh người mẹ ngày nào trút hơi thở cuối cùng trong vũng máu… bàn tay cũng in đậm gam màu nóng rực ấy…
Bàn tay bây giờ cũng thế… Máu khô lại khiến những ngón tay trở nên cứng đờ…
Mẹ ơi! Con không làm được!
Mẹ ơi…
Những tiếng xì xào từ hàng ghế khán giả…
Tiếng nhạc chợt ngừng rồi dạo lại từ đầu…
Không làm được…
Không làm được…
Đôi chân cũng cứng đờ trước từng nốt nhạc…
Cơ thể như bị trói chặt…
Một hi vọng nhỏ nhoi lóe lên trong ánh mắt sợ hãi hướng vào cánh gà…
Không một ai đứng đó…
Không một gương mặt quen thuộc nào ở đó…
Không thể đứng vững…
Không thể mỉm cười…
Đôi chân như đóng băng tại chỗ…
Những tiếng xì xào trở nên ồn ã…
Đoạn nhạc lại dạo lại lần nữa…
Ánh đèn sân khấu làm cho cái bóng bé nhỏ càng trở nên đơn độc…
Một vài vệt máu nhỏ chợt hiện rõ trên bộ váy…
Không làm được…
Không làm được…
Qụy ngã…
Tiếng người bủa vây như những kẻ xấu xa vây quanh đứa bé đáng thương…
Cô đơn…
Lạc lõng…
Ánh mắt ngơ ngác dính chặt vào vũng máu đang dần khô đi trên sàn…
Đôi tay run rẩy vừa chạm nhẹ vào đó… cảm giác thật đáng sợ…
Mẹ ơi… Mẹ đâu rồi?… Con sợ lắm…

emiri suzuhara - Jun Aizawa

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ