Duck hunt
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyen teen - Không nhiều thứ quan trọng - trang 34

Linh Như gườm gườm nhìn Viết Quân rồi hùng hổ bước ra khỏi phòng.
- 5 phút cho anh xuống ăn cơm.
Viết Quân vẫn còn ngồi ngẩn ngơ. Cậu mà biết Linh Như đã về, thì đã không ngủ nướng đến tận giờ này rồi. A a a a a! Khánh Nam Khương Duy chết tiệt! Sao không nói cho mình biết chứ!
3 phút sau, thằng bé đã có mặt ở nhà bếp, khoanh tay lên bàn ngồi ngoan ngoãn.

*

Suýt nữa thì vỡ bát. Linh Như vốn không phải người hậu đậu, nếu như Viết Quân không im lặng và ngồi nhìn nó chăm chú từ nãy đến giờ. Ngay cả 1 tiếng động cũng không phát ra.
Ít ra thì… cũng có người nên mở lời trước…
- Bọn họ nói nếu anh dậy thì gọi điện… cho Khánh Nam hay Khương Duy cũng được.
- Ừm…
- Bình thường cứ giờ này anh mới dậy à?
- Ừm…
- Vết thương thế nào rồi?
- Chắc chỉ vài ngày nữa là lành thôi. Cũng không đáng lo nữa.
- Có bị… ảnh hưởng gì đến não bộ không?
- Không!
- Vậy sao anh cứ nhìn em chằm chằm từ nãy đến giờ thế nhỉ? Nếu rảnh rỗi đến thế thì đến đây giúp em mang thức ăn ra này.
- Ừm…
Rất nghe lời, Viết Quân ngoan ngoãn giúp Linh Như. Bữa ăn sau đó diễn ra trong… im lặng và căng thẳng.
- Thuốc em đã để trên bàn học cho anh. 15 phút nữa anh mới được uống. – Linh Như nói trong khi xếp bát đĩa vào bồn rửa bát.
- Ừm…
Vấn đề là ở chỗ Viết Quân, tự nhiên hôm nay tiết kiệm lời nói quá mức cần thiết. Chắc là do bị ốm nên không muốn nói nhiều.
- Anh lên phòng đi. Bọn họ nói anh không được hoạt động nhiều.
- Ừm…
Linh Như quay lại tập trung vào công việc rửa bát của mình và thôi không chú ý đến Viết Quân nữa. Chắc biết hôm nay bị làm sao mà im lăng suốt thế không biết…
Chợt…
- Anh đã rất…
Tiếng thì thầm vang lên bên tai rồi im bặt. Đôi bàn tay nhẹ ôm từ phía sau đầy bất ngờ…
Sự xa cách và nỗi lo lắng trong suốt 2 tuần. Đó không phải một khoảng thời gian dài, nhưng cũng đủ làm gợn chút xúc cảm nhớ nhung, mong chờ.
Linh Như khẽ mỉm cười đón nhận cái ôm nhẹ đó nhưng cũng rất nhanh, đã hoàn toàn ý thức được bản thân. Nét cười phảng phất trên khuôn mặt chợt trở nên bần thần…

- Cô Wilson! Tôi biết mình không được phép lên tiếng trước mặt cô nhưng cũng mạo muội mong cô hiểu cho… về chuyện ngài Han Ji Hoo, tôi hi vọng cô có thể… giữ đúng khoảng cách giữa hai người bạn. Nếu như các bậc tiền bối của tổ chức biết đến những việc này, chúng tôi đành phải mạn phép làm theo đúng nguyên tắc của tổ chức. Chúng tôi đã phải bỏ qua cho ngài Han Ji Hoo vì dám mạo phạm đến cô, nên từ giờ không thể nhắm mắt làm ngơ được nữa. Mong cô hiểu cho phận của kẻ bề tôi!

Những hình ảnh vụt qua trong tiềm thức như những thước phim lặp đi lặp lại. Tất cả tuy đã để lại ở trong màn mưa nặng hạt kia… nhưng cũng như thì hiện tại hoàn thành tiếp diễn vậy… Đó là những việc đã xảy ra và để lại hậu quả ở tương lai. Và tương lai là ngày hôm nay. Là khi… mối quan hệ anh em, tình cảm bạn bè, hay những gì đi quá ranh giới… tất cả đã bị màn mưa kia xóa nhòa, chút dư vị mặn chát để lại chỉ được phép dừng ở mối quan hệ đầy khách sáo mang tên xã giao.
Người ta nói… sau cơn mưa… trời lại sáng. Nhưng… thứ ánh sáng đẹp nhất… đã theo mây mù bay đi mất rồi…chỉ để lại nơi đây chút lạnh lẽo, nhạt nhòa ẩn sau thứ nắng vàng rực rỡ…

- Hay… nói một cách khác… Từ giây phút em trả lại nhẫn, dù giữa em và Ji Hoo xảy ra bất kì chuyện gì, nguyên nhân là từ em hay từ Ji Hoo, người chịu phạt vẫn sẽ là Ji Hoo. Tổ chức sẽ không nương tay với Ji Hoo đâu.

Chút thời gian quý báu ngưng đọng nhanh chóng qua đi. Linh Như quay phắt người lại, dí đôi tay vẫn trắng xóa bọt xà bông vào mặt Viết Quân.
- Về phòng uống thuốc rồi đi ngủ! NHANH!
Tiếng hét tương tự tiếng gầm của sư tử lại một lần nữa dội vào tai Viết Quân. Cậu nhăn mặt, bĩu môi, rồi phụng phịu bước về phía cầu thang, miệng chẳng biết lầm bầm lẩm bẩm gì nữa, có vẻ như là không muốn.
Linh Như nhìn theo cho đến khi cái dáng cao ngồng của Viết Quân đã khuất sau những bức tường. Sắc mặt nó dần hồng lên thấy rõ. Thôi! Tập trung rửa bát đi!
Nhưng… mọi thứ cũng chỉ yên ắng được một lúc.
Viết Quân có vẻ đã phục hồi… não bộ.
Rầm rầm rầm!
Bịch bịch bịch!
Những tiếng động lạ liên tiếp vang lên trên tầng, kèm theo là những tiếng bước chân bước đi rõ là mạnh. Có vẻ như Viết Quân cố ý làm như thế để Linh Như nghe thấy.
- Viết Quân! Anh làm cái gì trên đó thế? – Linh Như, tuy đang rửa bát, nhưng vẫn tò mò gọi với lên.
- …
Tầng trên không hề có tiếng người đáp lại.
Nó nhanh chóng tráng những chiếc bát cuối cùng rồi lau khô tay, chạy vội lên trên tầng.
Và…
Viết Quân, ở kia, đúng hơn là ở trong phòng Linh Như…2 tay… chính xác là… 2 con thú bông to đùng: 1 con khỉ và 1 con cánh cụt.
Mặc dù đã nhìn thấy Linh Như đang hằm hằm đứng ở cửa, cậu mặc kệ, ôm thêm một con cá sấu nữa rồi lách qua người nó bước về phòng.
Lại sang.
Lại ôm thêm 2 con nữa.
Lại về phòng.
Lại sang.
Lại ôm thêm 2 con nữa.
- Anh làm cái trò gì thế hả? Bỏ chúng xuống.
Viết Quân dửng dưng nhìn Linh Như 1 cái rồi tiếp tục ôm 2 con thú lon ton về phòng.
- Này! Em bảo anh để yên đấy cơ mà. Anh bê đi đâu thế hả?
- Hôm qua mệt quá nên anh chưa bê hết, hôm nay sang bê hết mà.
- Để nó về chỗ cũ! Nhanh! – Linh Như quát.
- Không! Cho anh mượn. Khi nào anh về nhà sẽ trả lại em sau.
- Không là không!
- Mượn có mấy ngày thôi mà. Sao em keo kiệt thế?
- Để yên đấy cho em.

- Không.
Viết Quân ôm chặt 2 con thú rồi chạy biến về phòng. Và thế là tự nhiên có cảnh thế này, Viết Quân cứ sang phòng Linh Như lấy được con thú nào về phòng mình là Linh Như lại sang phòng cậu lấy lại. Cuối cùng thành 1 vòng tròn. Đứa này sang phòng đứa kia ăn trộm. Đứa kia sang phòng đứa này lấy về. Cứ thế. Cứ thế.
Cho đến nửa tiếng sau.
- Dừng ngay cái việc làm vớ vẩn này của anh lại và về phòng ngủ đi. Em đã nhắm mắt làm ngơ mà không động chạm gì đến số gấu anh tự ý mang về phòng là tốt lắm rồi, đừng có được nước lấn tới.
- Nhưng anh muốn mượn hết cơ.
- Không là không! Về phòng! NGAY LẬP TỨC.
Linh Như đẩy Viết Quân vào trong phòng rồi chốt cửa bên ngoài lại.
- Đi ngủ! Khi nào Khánh Nam và Khương Duy về sẽ mở cửa cho anh.
- Mở ra! Mở ra! Này! Mở ra! Khoai! Mở ra! MỞ!

Linh Như nhún vai nhìn cái cửa rồi thản nhiên bước về phòng. Đúng là không thể chấp nhận nổi cái người này mà.

*

Trống vừa tan, không hiểu bằng cách nào mà 8 thằng đã nhanh chóng có mặt ngoài cổng, trong khi tất cả học sinh còn đang trông chờ lấy xe trong lán dài cả cổ. Phải nhanh chứ. Hôm nay công chúa đã về mà.
Nhưng thực ra thì còn 1 mục đích nữa ngoài việc công chúa đã về…
- Sao nhà im ắng thế? – Chúng nó thì thào nho nhỏ vì sợ nói to thì… Linh Như và Viết Quân sẽ biết là chúng đã về. Nhỡ như…2 đứa nó đang tâm sự cái gì đó chẳng hạn, biết cả lũ đang rình mò thì thôi rồi, đi tong.
Rón rén rón rén rón rén.
Nhẹ nhàng nhẹ nhàng nhẹ nhàng.
Phòng Linh Như hơi mở hé…
- Nó ngồi trong phòng kìa. Viết Quân đâu?
- Đâu đâu? Sao lại thế? Bảo nó trông coi Viết Quân cơ mà.
- Bảo bối của các anh đang bị em nhốt trong phòng rồi. Vào đấy mà thăm.
Linh Như đột ngột mở cửa ra làm cho suýt nữa thì có đứa ngã nhào vào trong phòng.
- A… ờ… chào em.
- Biết là anh đang nghe lén rồi. Không cần phải tỏ ra như thế.
- LINH NHƯ! – tiếng Đăng Thành hét ầm ầm ở bên phòng Viết Quân.
Cả lũ ngó đầu sang. Cậu đang nhăn nhó quát tháo ầm ĩ.
- Bảo em chăm nom Viết Quân mà thế này đấy à? Nhìn đây này.
Linh Như còn chưa kịp thấy gì thì đến lượt Khánh Nam và Khương Duy gắt um lên.
- Đã bảo em đừng để nó chạy lung tung trong nhà cơ mà. Vết thương còn chưa lành hẳn lại bị rách ra rồi đây này.
Giờ thì Linh Như hốt hoảng thực sự. Hồi nãy cứ tưởng là mấy người bọn họ nói đùa. Nhưng…
- Em…
- Cậu chăm sóc người ốm kiểu gì thế? Anh ấy lại ốm thêm rồi.
- Đã bảo cậu phải…
- Anh dặn là em cần…
- …
Cả lũ bây giờ lại xúm vào quạt cho Linh Như 1 trận không thương tiếc. Và cuối cùng, đi đến quyết định:
- Đấy! Lỗi do em gây ra thì bây giờ tự đi mà băng lại cho nó.
- Khổ thân thằng bé. Thà cứ để nó ở một mình còn hơn là thế này. Em rốt cuộc có biết cách chăm sóc người ốm không thế?
- Bông băng đây! Băng lại cho nó đi!
- Cậu mà băng qua loa là tôi giết cậu đi đấy.
- …
Xa xả xa xả.
Xa xả xa xả.
- BĂNG LẠI CHO NÓ! NHANH!
Cả lũ hằm hằm ra khỏi phòng, để mình Linh Như lại với bịch bông băng trên tay. Nãy giờ vẫn còn chưa kịp nói câu nào.
Bên ngoài cửa, Khánh Nam và Khương Duy quay sang bắt tay nhau: “Phù! Cuối cùng cũng thoát được cái của nợ ấy!”
Tách!
Khương Duy còn cẩn thận vặn chốt cửa, đảm bảo Linh Như khỏi ra ngoài khi chưa hoàn thành xong việc.
- Nhưng như vậy… có tội cho Linh Như quá không? – Lê Dũng lo lắng.
- Anh còn tội hơn đây này. Phải chịu 2 ngày rồi.
- Chắc là Viết Quân cũng nể tình Linh Như mà không hành xử lỗ mãng như thế nữa.
- Linh Như! Chúc cậu thoát chết.
8 thằng rón rén rón rén vội vàng chạy xa khỏi phòng Viết Quân
Lại nói về những người bị nhốt trong phòng. Viết Quân cũng chẳng hiểu gì cả. Tự nhiên Đăng Thành chạy xộc vào đây, sau đó hét toáng lên, rồi một lũ đười ươi nữa cũng chạy vào, rồi thi nhau bù lu bù loa quang quác quang quác với Linh Như, rồi thì Linh Như bị đẩy lại đây, rồi chúng nó kéo nhau chạy vội ra khỏi phòng, rồi thì trên tay Linh Như là một bịch bông băng và nó đang đứng tròn xoe mắt nhìn cậu.
Viết Quân bỏ cuốn sách trên tay xuống, tập trung suy nghĩ lại xem chuyện gì vừa xảy ra. Cuối cùng cái đầu ngây thơ trong sáng cũng hiểu rõ sự tình. Cái lũ ham sống sợ chết kia đang mang Linh Như ra làm lá chắn đây mà. Thôi thì… cậu cũng bắt buộc phải… “thừa nước đục thả câu” vậy.

Trái với những con người “đê tiện” kia, Linh Như không ngờ rằng, việc Viết Quân chạy lăng xăng sang phòng nó bê gấu bông về lại gây ra cơ sự này. Xét cho cùng… lỗi cũng là ở nó… Nếu chịu khó chú ý Viết Quân hơn thì đâu có thế này…
Mà vết thương? Vết thương? Ừm… vết thương…
Vết thương ở trên người Viết Quân kìa, nói chính xác, thì là… ở trên bả vai, tức là… phải… cởi áo.
Viết Quân cũng vừa ngớ ra cái chi tiết kì cục đó.
- Xin lỗi… Em không biết là anh… vẫn chưa khỏi…
- Chỉ là vết thương nhẹ thôi mà…
Linh Như hơi hé miệng định nói gì đó rồi lại thôi, lại định nói, lại thôi. Cuối cùng, nó hạ quyết tâm, dù sao thì lỗi cũng là ở nó…
- Anh… cởi áo ra đi. Em sẽ băng lại giúp anh.
- Hmm?
Mặt Linh Như dần đỏ bừng, khó khăn nhắc lại câu nói.
- Cởi áo ra đi.
Nhà nó… tuy là nhiều anh trai thật, đúng hơn là toàn anh trai là anh trai đấy, nhưng Viết Quân thì… đâu có phải anh trai đâu? Chẳng… có điểm gì giống cả… Cũng không thể tự nhủ rằng… Viết Quân là Khánh Nam được.
- Nhưng mà… – Viết Quân cũng khổ sở chẳng kém. – Không nhất thiết…
- Anh có muốn mấy người bọn họ lại xúm vào mắng em 1 trận nữa không hả?

Ở phòng bên kia, tất cả đang ngồi xót xa, giả vờ tỏ vẻ thương tiếc Linh Như.
- Em gái à! Coi như giúp bọn anh vậy.

Sau một hồi căng thẳng nhìn nhau, cuối cùng, mọi việc cũng đã đi vào hoạt động…
A…
Viết Quân quay lưng lại phía Linh Như, để lộ ra một vết cứa dài trên vai trái, hằn một vệt đỏ lên miếng băng cũ vừa tháo ra…
Linh Như có vẻ ngập ngừng rồi cũng bước lại gần… Khoảng cách 50cm đủ để đôi mắt cận nặng của nó nhìn thấy rõ… những vết thương hằn trên lưng Viết Quân – dấu vết của buổi tối hôm đó…
Trong lòng chợt nhói lên một cảm xúc khó tả, vừa như đau đớn, xót xa, lại vừa gợi sự thân tình, gần gũi…
Vết thương trên bả vai… Vậy chẳng phải… lúc trưa, do nó hất mạnh tay Viết Quân khi đó… nên mới thế này sao…
Linh Như dùng oxy già chấm rửa một cách nhẹ nhàng vết thương, cố để Viết Quân không bị đau… Nhưng…
- Á á á á á…
Tiếng thằng con trai hét ầm ĩ khi miếng bông mới chỉ chạm nhẹ vào. Linh Như vẫn chưa hiểu rõ sự tình, tưởng vừa giờ mình đã hơi mạnh tay.
- Xin lỗi! Em sẽ nhẹ tay hơn.
Thế nhưng Viết Quân vẫn la hét ầm ĩ mãi không thôi, đã vậy, tần số lại còn vào khoảng 19999 HZ, chỉ thiếu một chút là thành siêu âm rồi, Linh Như một tay bịt tai, tay kia cố gắng nhanh chóng mọi việc.
- Anh đừng hét nữa được không? Em đã rất nhẹ tay rồi mà.
- Á á á…
Linh Như chợt ngớ ra…

- Xong rồi Linh Như. Con giỏi thật, bị như thế mà chẳng kêu lấy 1 tiếng. Nếu là Viết Quân chắc nó kêu ầm ầm rồi đó
- Làm gì có hả dì? – Viết Quân phản bác.
- Lại còn không à? Dì băng bó cho con từ nhỏ mà. Con xem, mặt Linh Như tái nhợt vì đau mà cũng không than nửa lời…

Thôi chết! Nó bị lừa rồi. Khánh Nam chết tiệt.

- Mỗi lần băng bó cho nó là nó cứ hét ầm ầm ý, vậy nên anh phải hạn chế không cho nó đi đánh nhau. Nó không sao thì còn đỡ chứ, dù nó bị chỉ 1 vết cào nhỏ thì nó cũng hét ầm ầm cả buổi tối. – Khánh Nam than thở.

Linh Như chỉ muốn đổ luôn cả lọ oxy già vào vết thương của Viết Quân cho đỡ bực, nhưng nhìn cái lưng chẳng còn lành lặn của cậu, mà nguyên do là vì đỡ đòn cho ai đấy, nên nó đành nín nhịn, cố gắng 1 tay bịt tai, 1 tay thấm nhẹ vết thương.
- Á á á á á á…
- Anh đừng hét nữa. Em đau tai lắm rồi.
- Á á á á á á… – Viết Quân càng gào to hơn.
- Em cho anh mượn cả tủ gấu bông là được chứ gì? Anh đừng hét nữa. – Linh Như gào lên phẫn nộ.
- Có thế chứ. Chút nữa bê hết chúng nó sang đây cho anh.
Kể từ đó, Viết Quân im hẳn, dù có đau cũng không hé răng 1 tiếng.
- Mà… – Viết Quân đột ngột lên tiếng – Thực ra vết thương bị rách là do hôm trước Khánh Nam và Khương Duy làm anh ngã, không phải do em đâu…
Thật không chấp nhận nổi mà. Linh Như cố gắng kìm nén, tự an ủi mình để dành nợ cũ lẫn nợ mới chờ Viết Quân khỏi hẳn.
Công việc xong xuôi hoàn tất, nhưng Viết Quân nhìn rất khó khăn để chui vào cái áo.
- Anh mặc áo này làm gì? Mặc áo sơ mi ấy, như thế cũng đỡ hơn mỗi khi cần thay băng.
- Không. Anh ghét mặc áo sơ mi lắm. Nhìn xấu tệ.
- Xấu còn hơn là mỗi lần muốn mặc áo lại phải đưa tay lên thế này. Rất không tốt.
- Không mặc sơ mi mà.
Linh Như không tranh co với Viết Quân nữa, quay ra đập cửa ầm ầm để hội kia sang mở cửa.
- Sao sao? Xong rồi à?
- Xong chưa?
- Xong rồi. Em đã chết thay các anh rồi và vừa sống lại rồi. Mà… các anh nghĩ gì để cho anh ấy mặc áo kia thế? Mỗi lần muốn thay băng lại chui ra chui vào, phải cử động khớp bả vai, không tốt đâu.
- Nhưng nó không chịu mặc sơ mi.
- Không mặc cũng bắt phải mặc. Cầm cái này vào bắt anh ấy mặc đi. Nếu không em để các anh hôm sau tự thay băng đấy.

Nói đến việc thay băng là đứa nào đứa nấy im thin thít. Thay vì phải nghe tiếng “chó sói hú” của Viết Quân thì thà chịu khó dỗ dành nó mặc áo sơ mi còn hơn.
Trong khi đó, Linh Như đang cố nén đau thương, ôm từng con, từng con thú cưng một, sang phòng Viết Quân.
Những đứa nguyên do của tội lỗi thì lại khoanh tay đứng nhìn theo kiểu:
“Cho đáng đời. Nếu cho nó mượn ngay từ đầu thì đâu đến nỗi…”
Tối hôm đó Hội học sinh ở lại nhà Khánh Nam ăn cơm, tận muộn mới về. Nhưng chẳng hiểu Quốc Trường có việc gì mà nói chuyện riêng với Linh Như, phải gần 1 tiếng sau mới đi.
Thực ra, thì vẫn là chuyện của tổ chức thôi.
- Họ giao cho tôi nhiệm vụ giám sát cậu và anh Ji Hoo.
- Tôi biết. Cậu cứ làm đúng trách nhiệm của cậu đi. Tôi cũng sẽ chú ý… giữ khoảng cách với Ji Hoo.
- Có… được không? – Quốc Trường lo lắng – Dù sao cậu cũng ở vị trí tối cao… và cậu cũng chưa đủ tuổi tiếp quản, vậy nên cậu vẫn có thể… Ý tôi là… nếu cậu muốn, cậu vẫn sẽ… đòi được quyền lợi cho bản thân mà. Đừng để các nguyên lão chỉ đạo hết mọi việc. Tôi nghĩ rằng… cậu có thể thay đổi chuyện đó. Cậu và Ji Hoo vẫn có thể tiếp tục, nếu như cậu muốn. Tôi và
Serina, vẫn luôn ủng hộ cậu.

Những ngày sau đó thực là những ngày kinh hoàng với Khánh Nam và Khương Duy. Hai đứa nó cãi nhau liên tùng tục. Viết Quân và Linh Như ý mà.
- Anh ơi cứu em với. – Khánh Nam lần đầu tiên biết rên rỉ cầu xin lũ chiến hữu trong Hội học sinh.
- Có chuyện gì sao? – Tất cả dồn đến.
- Chúng nó cứ gây chuyện suốt thôi. – Khương Duy khổ sở rồi đột ngột trở nên phẫn nộ – Em không thể chấp nhận nổi 2 đứa nó nữa rồi. Cũng vừa vừa phải phải thôi chứ.

Chuyện là thế này, thực ra thì không phải là Linh Như và Viết Quân cãi nhau suốt. Chúng nó chỉ cãi nhau có 2 ngày thôi, sau đó bị Khánh Nam chửi nên không cãi nhau nữa.
Nguyên do của việc cãi nhau cũng vô cùng đơn giản.
Viết Quân vốn tính ngây thơ trong sáng, sở thích quái dị kì cục nên Khánh Nam và Khương Duy cũng không lấy làm lạ khi tự nhiên thằng bé ngồi bệt xuống đất, nhìn chằm chằm mấy cái lá đang bị sâu ăn, nôm na là đang nhìn mấy con sâu, hay mĩ miều hơn là đang ngắm mấy con sâu.
- Sâu này nhìn đẹp nhỉ?
Khánh Nam đang tưới hoa, dừng lại nhìn Viết Quân rồi lại nhìn sang Khương Duy. Hai thằng lắc đầu chán nản, thương hại, đến là bó tay với những đứa khác người.
- Này, sâu này đẹp nhỉ?
- Ừ. – Khương Duy bất đắc dĩ đáp lấy lệ sau khi nhìn qua vài con sâu đen xì – Tốt hơn là mày nên bắt nó đi thay vì ngồi đấy nhìn nó ăn lá.
- Con này cũng đẹp nữa. – Viết Quân chỉ mấy con sâu xanh xanh bên chỗ khóm hoa.
- Tao thấy chúng nó xấu như nhau hết. – Khánh Nam lại thở dài.
- Con này cũng đẹp. – Viết Quân đã tóm thêm được 1 con nữa có 2 cái sọc trên lưng, tỏ vẻ thích thú – Trang trí cửa phòng Linh Như thì ấn tượng lắm đây.

Khương Duy giật mình quay phắt lại làm cho cái vòi phun nước trên tay cậu chĩa thẳng vào mặt Khánh Nam xối xả. Nhưng Khánh Nam cũng vừa bị shock nên tạm thời chưa có phản ứng gì cả.
- Viết Quân này… – Khánh Nam đang định nhẹ nhàng thương lượng nhưng thằng bé kia không thèm quan tâm, Viết Quân hớn hở cầm túi sâu chạy thẳng vào trong nhà.

- Vậy xong chúng nó cãi nhau à? – Đăng Thành hỏi tỏ vẻ đang nghe chuyện gì li kì hứng thú lắm.
- Không. Vậy xong… Linh Như khóc ầm ĩ cả một buổi sáng, nhất quyết ngồi lì bên phòng em mà không chịu về phòng, còn đòi sang nhà bà ở nữa. – Khánh Nam tỏ vẻ khổ sở – Dỗ thế nào cũng không nghe.
- Chưa dừng lại ở đó. – Khương Duy tiếp tục – Không hiểu Linh Như tóm được ở đâu 1 bầy chuột, thả hết vào phòng Viết Quân. Anh biết đấy, Viết Quân sợ chuột. Nó la hét cả 1 ngày chứ không đơn giản là 1 buổi sáng. Mà… tần số âm thanh của nó thì…
Khánh Nam và Khương Duy nhìn nhau rầu rĩ, than ngắn thở dài.
- Sau đó thì sao? – Đăng Thành đang nghe hết sức chăm chú để còn… tư vấn cho hai em.
- Tất cả là tại nó. – Khương Duy đột ngột chỉ sang Khánh Nam phẫn nộ – Tại nó tối hôm trước đã mắng Linh Như và Viết Quân. Hai đứa nó tức nên đổ vấy sang cả em.
- Vậy rốt cuộc là sao? – Ngọc Hưng ngồi ở góc phòng mệt mỏi lên tiếng.
- Sáng qua chúng nó dám bắt mèo cưng của em bỏ lên cây. – Khánh Nam phẫn uất – Tại em đi học nên không biết, mèo cưng của em không xuống được, kêu đến khản cả tiếng cả một ngày. Chúng thật là độc ác.
- Mày còn trách cái gì? – Khương Duy vẫn đang bừng bừng – Ai bảo tối hôm trước mày mắng chúng nó? Còn tao đây này, nó dám đặt máy nghe lén tao và Minh Phương nói chuyện đây này. Anh! Anh bảo em phải làm sao bây giờ? Hu hu!

Như không thể chấp nhận nổi những chuyện quái quỉ hai đứa dở hơi gây ra trong nhà, Khánh Nam gọi Tuấn Vũ đến. Phần cũng là do Linh Như không chịu về phòng, tối qua còn sang nhà bà ngủ, Khánh Nam nói thế nào cũng không nghe nên hôm nay bắt Tuấn Vũ sang, à, có cả chị Mai Chi nữa.
Thực ra thì… Tuấn Vũ và Mai Chi cũng chuẩn bị đi du học nên cũng đang định đến đây ở cho… thân tình. Tuấn Vũ thì không nói rồi. Còn Mai Chi thì có ở nhà cũng chỉ một mình đi ra đi vào, thà sang bên đây, có Linh Như nói chuyện còn tốt hơn. Thỉnh thoảng Minh Phương cũng đến nữa. Ba chị em. Hợp cạ.
Kể từ ngày hôm đó, ngôi nhà vốn dĩ chỉ có 3 người, giờ con số đã lên đến 7. Mai Chi đã phải cam đoan sẽ ngủ cùng phòng với Linh Như thì nó mới chịu về nhà ở. Nhưng kể từ khi có Tuấn Vũ thì Linh Như với Viết Quân cũng bớt cãi nhau đi nhiều. Với cái đầu nhanh nhạy của một sát thủ tình trường lâu năm như Tuấn Vũ thì cậu cũng không kêu ca về việc này nhiều cho lắm, có lẽ là Khánh Nam cũng hiểu. Thực ra, Viết Quân và Linh Như cãi nhau cũng có cái lí của nó. Hai đứa đều không biết cách biểu lộ cảm xúc của mình thế nào, nên ít ra, cãi nhau, cũng là một biện pháp tốt. Có quan tâm đến nhau nhiều thì mới chi li xét nét nhau như thế được. Dù sao cãi nhau như thế cho… vui cửa vui nhà cũng tốt.

Nhưng không kêu ca gì về việc cãi nhau không có nghĩa là Tuấn Vũ đã ủng hộ. Việc Viết Quân thua trong cuộc thi Queen&King, đáng nhẽ Khánh Nam phải tuân theo giao ước, là không được quyền can thiệp vào việc giữa Linh Như với Viết Quân nữa, nhưng cậu vẫn dí mũi vào. Tuấn Vũ vẫn hoàn toàn phản đối Linh Như với Viết Quân. Dù sự thực là Viết Quân có khả năng bảo vệ Linh Như thật đấy, lại còn có thể làm rất tốt, nhưng Viết Quân trẻ con quá. Tuấn Vũ không ưa một thằng trẻ con. Mặt khác, những việc xảy ra trong sinh nhật Khương Duy, Tuấn Vũ không hề quên.

Linh Như vẫn chịu trách nhiệm băng vết thương cho Viết Quân mỗi ngày, nhưng bây giờ cậu không còn la hét nữa. Không hiểu sao, mỗi lần nhìn thấy những vết thương trên người Viết Quân, Linh Như đều cảm thấy có gì đó vừa nặng nề, lại vừa nhẹ nhàng, vụt qua trong tiềm thức.
Viết Quân, trong Linh Như, rốt cuộc cũng không thể rõ là người như thế nào nữa. Trẻ con? Người lớn? Tâm lí? Tình cảm? Cố chấp? Bướng bỉnh? Ngốc nghếch? Những cảm nhận khác biệt. Nhưng dù thế nào, nó không cảm thấy khó chịu với Viết Quân, mà ngược lại. Sự thân tình, cảm giác ấm áp, bình yên và an toàn khi ở cạnh nhau, những trạng thái thật khó diễn tả.
Đôi khi, nó tự miết nhẹ những vết thương trên tay mình khi đè lên những mảnh thủy tinh trong sinh nhật Khương Duy để tự nhắc nhở bản thân về những việc Viết Quân đã từng gây ra. Nhưng có lẽ, hình ảnh thằng con trai hôm nào ôm chặt lấy nó tránh đòn, đã vượt qua điều đó. Con gái tuy có lòng tự trọng cao nhưng lại cũng rất dễ dàng mủi lòng, tha thứ. Những vết chém vẫn còn mới ngang dọc trên lưng Viết Quân.

“PHỊCH!”
Cái dáng thằng con trai ướt nhèm cao lớn trước mặt nó đột nhiên đổ xuống.
- Xin anh! Tha cho Linh Như! Xin anh!

= = =

Viết Quân cố gồng mình lên siết chặt Linh Như hơn, giữ nó nhỏ bé nép sát vào ngực mình. Vết thương đau rát!
- Khánh Nam sẽ đến! – Viết Quân thì thầm – Em hãy cố chịu đựng! Rồi Khánh Nam sẽ đến!

= = =

- Em không biết… buổi tối hôm đó… Khánh Nam và Viết Quân đã lo lắng cho em đến thế nào đâu. Viết Quân dù bị thương nặng nhưng vẫn không chịu về phòng nghỉ. Khánh Nam chẳng nói chẳng rằng cả mấy ngày liền. Nhìn cách 2 đứa nó lo cho em, thực sự, anh cảm thấy có lỗi.

Trong vô thức, bất chợt, Linh Như đưa tay lên chạm vào những vết thương trên lưng Viết Quân. Cậu khẽ rùng mình.
- Chúng… còn đau không?
- Không, nếu như em không chạm vào.
- Xin lỗi… – giọng Linh Như nghẹn lại – Nếu có chuyện gì… thay vì tránh cho người khác, anh hãy lo cho bản thân mình trước hết… Như thế… sẽ tốt hơn.
- Nếu có chuyện gì… thay vì bị ép làm những chuyện không mong muốn, thì hãy nói rõ cho mọi người hiểu thì tốt hơn. – Viết Quân đáp – Em có thể vì con bé đó hi sinh danh dự, thì anh cũng có thể vì… Mấy vết thương này rồi sẽ khỏi. Nhưng đôi khi, danh dự một khi đã mất sẽ rất khó để có thể lấy lại. Có thể… bỏ tay ra khỏi mấy vết thương đó được không?
- A… – Linh Như hốt hoảng rút tay mình về – Xin lỗi! Em… quên.
Nó giúp Viết Quân mặc áo lại, đoạn thu dọn mọi thứ trên bàn.
- Hạn chế cử động đi. Em thấy anh ngoạy ngọ liên tùng tục. Lâu khỏi là phải.
- Đấy là bất đắc dĩ phải hoạt động đấy chứ. – Viết Quân lại bắt đầu cãi.
- Không cãi. Cứ ngồi yên 1 chỗ xem nào. Vết thương ở bên vai trái chứ có phải bên phải đâu? Anh không chạy nhảy thì cũng chẳng có làm sao cả.
- Nhưng…
- Đã bảo là không cãi mà. Muộn rồi, anh đi ngủ đi. Không được thức đọc sách nữa.
- Nhưng…
- Không cãi. – Linh Như gắt.
- Vânggggggg. – Viết Quân tiu nghỉu kéo dài giọng ra.
- Ngồi gọn sang 1 bên đi. Em sắp xếp lại sách vở trên giường cho. Anh bừa bộn quá.
Giờ thì Viết Quân ngoan ngoãn ngồi sang 1 bên mà không cãi lời nữa. Nếu lúc nào cũng ngoan như thế này thì có phải tốt không?
Thực ra không cãi là vì… lười dọn dẹp.
“Còn hơn cả Cherin nhà mình!”
- Xong rồi. Anh đi ngủ đi. Em về phòng đây.
- Từ đã… – Viết Quân ngập ngừng – Anh có việc muốn nhờ…
- Ừ?
- Đến đây đi.
Linh Như lững thững bước đến trước mặt Viết Quân.
- Anh nói đi.
- Gần hơn chút nữa.
- Gì…
Viết Quân nhanh tay kéo Linh Như lại gần mình rồi ôm chặt, dụi đầu vào người nó.
- Đứng im thế này… một lát nhé…

If I ever ignored you.
I’m sorry…

- Ngài Han Ji Hoo! Mong ngài có thể ý thức được vị trí của ngài trong tổ chức đối với chủ nhân.
- Ta cũng mong rằng, thủ lĩnh của các người không nên coi ta như một đứa trẻ nữa. Ý đồ của các người, sẽ không bao giờ được toại nguyện đâu.

*

- Đến khi nào… thì anh mới có câu trả lời đây? Anh đã đợi em rất lâu rồi…

*

- Tôm! Anh ngủ chưa?
Có tiếng gọi bên ngoài cửa phòng. Nhưng chưa đợi Tuấn Vũ trả lời hay là ra mở cửa, Linh Như đã rất tự nhiên xông thẳng vào trong.
- Lần sau vào thì cứ vào, đừng bày đặt gõ cửa nữa. Anh thấy em gõ cửa hay không cũng chẳng khác gì cả. Sao? Thế có chuyện gì mà nửa đêm nửa hôm lại hạ cố qua phòng anh thế này?
- Tuấn Vũ! Em… thực sự… có thể nhận lời Viết Quân không?

Đó là chuyện giữa Tuấn Vũ và Linh Như, sau khi Viết Quân rời khỏi nhà Khánh Nam mà về nhà ở được 3 ngày.
Phụt!
Khánh Nam cố tỏ ra bình tĩnh lau sạch sẽ miệng và mũi. Số là cậu vừa bị sặc. Nước nó cũng ra cả từ đằng mũi.
- Nó hỏi anh thế thật sao?
- Ờ! Lại còn là nửa đêm nữa. – Tuấn Vũ vừa trả lời vừa nhìn Khánh Nam theo kiểu: “Thật là bó tay với hai anh em nó!”
- Vậy anh bảo sao?
- Anh bảo…

Tuấn Vũ trân trân nhìn em mà không chớp mắt lấy 1 cái. Nửa đêm. Chạy sang đây. Chỉ vì mỗi chuyện đó thôi sao? Vẻ mặt
lại còn đỏ đỏ hồng hồng, hồi hộp lo lắng.
- Anh?
Tuấn Vũ vẫn không nói gì. Cơn tức trong cậu tự nhiên lại trào dâng mà không có lí do.
- Thích thằng đó… đến thế cơ à?
Linh Như cúi đầu vẻ có lỗi trước Tuấn Vũ.
- Em không biết. Chỉ là… tự nhiên muốn… nhận lời Viết Quân thôi.
Tuấn Vũ cầm lấy tay Linh Như và mở bàn tay nó ra, miết nhẹ lên những vết cứa vẫn còn in dấu.
- Vậy… em không nhớ đến những thứ này sao? Không nhớ đến hôm sinh nhật Khương Duy nữa sao?
- Em… không rõ nữa. Chỉ là… cảm thấy có chút thay đổi, từ khi Viết Quân chắn đòn cho em buổi tối hôm trước…
- Anh đã nói rồi, nó có khả năng bảo vệ em rất tốt. Anh thừa nhận. Và còn thừa nhận rằng tốt hơn cả anh và Khánh Nam. Nhưng về lòng tin, cái đầu non nớt của nó chưa vượt quá lòng tin của một người qua đường dành cho em. Dù thế nào, anh cũng không đồng ý cho em và nó. Có hiểu không? – Tuấn Vũ nhẹ nhàng giảng giải chứ không hề gào lên quát mắng em, dù đang rất tức giận.
Linh Như vẫn cúi đầu im lặng. Tuấn Vũ chỉ còn biết thở dài nhìn em.
- Rất muốn ở bên nó phải không?
Linh Như khẽ gật đầu.
- Nhớ?
Gật đầu.
- Hình ảnh của nó chi phối mọi hành động?
Gật đầu.
Tuấn Vũ nghiến chặt hai hàm răng, ném mạnh cái gối trên tay xuống sàn nhà nhưng vẫn không quát em lấy 1 tiếng.
- Đến mức thấy nó là quên hết sự đời chưa?
- Chưa.
- Vậy thì cứ từ từ xem thế nào đã. Cứ cắm đầu cắm cổ mà nhận lời rồi sau này lại tự ngồi khóc 1 mình thì khổ đấy.

- Sao nó không hỏi em mà lại hỏi anh chuyện này? – Khánh Nam tỏ rõ vẻ mặt ghen tị tức tối.
- Vì nó biết trước thể nào em cũng ủng hộ. Phải không? Khi quyết định một chuyện quan trọng, ta cần phải lường trước mọi hậu quả của việc đó. Vì vậy, hỏi ý kiến một người phản đối để chỉ ra mặt hạn chế thì tốt hơn. – Tuấn Vũ bình thản giảng giải.
- Tôm! Viết Quân rồi sẽ thay đổi mà. Nó chẳng qua chỉ hơi nóng tính một chút thôi.
- Nhưng đối với Bun nhà mình, một người bình tĩnh còn chưa được, nói gì đến một chút nóng tính?
- Nó sẽ sửa đổi được. Tôm! Em thề đấy.
- Một thằng đơn giản như nó thì cả ngàn đời cũng không sửa đổi được. – Tuấn Vũ gắt lên.
- Anh ấy… hoàn toàn không đơn giản như những gì anh nghĩ đâu, Tôm. – Linh Như đột ngột lên tiếng ở phía đầu cầu thang.
- Anh biết nó cũng có phần nguy hiểm, nhưng nó…
- Có đầu óc và bản lĩnh. Chỉ duy tính cách là không ổn. Nhưng anh ấy… thực sự khiến em khâm phục.
- Ý em là sao?

*

- Hai anh đã từng nghe Viết Quân hát bao giờ chưa?
- Rồi. Hôm nó tập cho Queen&King đó thôi.
- Và vài lần nó hát Karaoke nữa. – Tuấn Vũ thêm vào.
- Thấy thế nào? Hay chứ?
- Có hay. Nhưng không phải rất hay.
- Sai rồi. – Linh Như lắc đầu – Hắn ta được coi là thần đồng âm nhạc của Hàn Quốc. Chỉ là… từ khi sang Việt Nam, Viết Quân không muốn thu hút sự nổi tiếng vào mình nữa thôi. Những gì anh ấy thể hiện cho mọi người xem, không phải hoàn toàn thực lực anh ấy có, chỉ là một phần rất nhỏ. Có thể có những chuyện mà mọi người không hề biết. Hôm trước về Milano, Jimmy đã chuyển cho em một tập hồ sơ về Han Ji Hoo, nhằm thuyết phục em đổi ý về chuyện chiếc nhẫn ý mà. Cộng thêm cuộc nói chuyện với chị Cherin nữa. Những gì anh ấy làm vượt quá suy nghĩ của em, và có lẽ cả anh nữa, Bon ạ.
- Hmm?
- Hồi nhỏ, để có tiền sang Việt Nam với anh, anh biết Viết Quân đã làm gì không?
- Không phải… là máy bay của nhà nó sao?
- Ý em không phải thế. Han Ji Hoo rất nổi tiếng. Những hợp đồng dành cho anh ấy không phải là một con số nhỏ. Nhưng ba mẹ không muốn hướng Ji Hoo theo con đường nghệ thuật khi còn quá sớm nên không kí. Anh ấy được coi là con gà đẻ trứng vàng cho bất kì công ti nào có được. Việc về Việt Nam với anh ban đầu cũng chỉ là những chuyến đi chơi đơn giản. Nhưng càng ngày, Ji Hoo càng về nhiều, không nghe lời ba mẹ nữa nên ba anh ấy cấm không cho sử dụng máy bay gia đình mỗi tuần mà chỉ cho 1 tháng 2 lần. Mặt khác, sự giáo dục độc lập của dòng họ Wilson cũng phần nào tác động đến lối suy nghĩ của anh ấy, vì vậy, Ji Hoo quyết định kí hợp đồng âm nhạc, chấp nhận làm ca sĩ nhí kiêm người mẫu cho 1 công ti giải trí.
Vẻ mặt Khánh Nam chứa đầy vẻ ngạc nhiên. Rõ ràng, đây là lần đầu cậu biết đến chuyện này. Linh Như tiếp tục.
- Chưa hết. Như em đã nói, anh ấy chịu sự ảnh hưởng từ sự giáo dục của dòng họ Wilson, thần tượng Billy. Mà Billy đã bắt đầu kinh doanh phát triển sự nghiệp riêng, độc lập với gia đình từ năm 12 tuổi, vậy nên từ năm 12 tuổi, Ji Hoo cũng không còn nhận tiền của gia đình nữa. Tức là, 5 năm nay, ngoại trừ ngôi nhà, còn lại tất cả là do anh ấy tự kiếm lấy.
- Gì cơ? – Tuấn Vũ không tin vào tai mình – Nó mà có thể… được như thế sao?
- Chính xác. Ngay cả Jimmy cũng 15 tuổi mới tách ra, Brian là 14, dòng họ Sanzenin quy định 17 tuổi. Những gì Han Ji Hoo đã làm được đánh giá rất cao. Ngay cả chính bản thân em cũng không tin nổi anh ấy lại có thể sánh ngang Billy như vậy.
- Từ nãy tới giờ em cứ chằm chặp bảo vệ nó như vậy, là có ý gì? – Tuấn Vũ bắt đầu quay lại vấn đề chính – Em định nghe theo lời Khánh Nam chứ không nghe lời anh sao?
- Tôm… coi như là… cho em thử để lấy kinh nghiệm đi mà. Nếu như sau 1 tháng cảm thấy không hợp, em sẽ hoàn toàn làm theo ý anh.
Khánh Nam búng tay cái tách, vui vẻ đứng lên bịt chặt miệng Tuấn Vũ và ấn đầu ông anh họ xuống.
- Anh vừa gật đầu rồi đấy nhá. Cấm có quên.
- Hai anh em mày đúng là cậy đông bắt nạt yếu mà. Sau này có ngồi khóc thì đừng có mà đến tìm anh.
- Sẽ không bao giờ có chuyện đó đâu. – Khánh Nam nói chắc như đinh đóng cột – Bun, nếu có chuyện đó, anh sẽ gọi em là chị luôn.
Dù sao thì hai anh em cậu cách nhau có 10 phút thôi mà.

Linh Như quyết định cần nói rõ mọi chuyện với Phương Linh. Dù sao thì… Phương Linh cũng thích Viết Quân mà…
- Xin lỗi… Nhưng thực sự…
- Không sao mà. – Phương Linh mỉm cười – Dù sao thì tôi cũng đoán trước sẽ có ngày hôm nay…
Câu trả lời như mới nói được có nửa đầu… nửa còn lại chìm trong im lặng. Linh Như thực sự cảm thấy có lỗi. Có lỗi rất nhiều với Phương Linh. Nhưng… Ích kỉ quá! Bất chợt nó thấy mình ích kỉ quá. Tại sao không thể… buông tay… dù sao thì Phương Linh cũng là bạn thân… Tại sao… hà cớ gì… lại là Viết Quân?
Nhưng… Linh Như đã hoàn toàn nhìn lầm Phương Linh. Cô bạn đã đi trước nó 1 bước, cũng như… mở đầu cho tất cả những biến cố…

Khánh Nam, dù chuyện đó chẳng liên quan gì đến cậu nhưng Khánh Nam vẫn tỏ ra khá là phấn khích. Phải nói là cậu vui! Rất vui! Trái lại hoàn toàn với Tuấn Vũ.
- Linh Như! Em gọi điện hẹn Viết Quân đi chứ. Nhanh lên.
Khánh Nam tỏ ra sốt sắng, thậm chí, như kiểu cậu mới chính là Linh Như vậy.
- Khánh Nam! Nhưng em…
- Không nhưng gì cả. Em đã nói là phải làm chứ.
- Nhưng…
Điện thoại bất chợt báo có tin nhắn. Là Viết Quân…
“Chiều mai em ra công viên được không? Anh có chuyện muốn nói.”
- Khánh Nam… Viết Quân nhắn tin…

*

Linh Như đã hồi hộp đến mức trưa nay mất ngủ. Chà! Cảm giác thế nào nhỉ? Rất khó tả. Rất phức tạp. Chậc!
Đi ra đi vào.
Đi vào đi ra.
Tuy còn tận 2 tiếng nữa mới đến cuộc hẹn nhưng nó cứ thấp thỏm không yên, thay đồ liên tùng tục, kiểu tóc cũng đổi xoành xoạch.
- Có nhất thiết phải thế không? – Tuấn Vũ khó chịu – Dù thế nào thì anh vẫn ghét thằng đó.
- Ghét thì kệ anh. Linh Như! Kệ ông ấy đi. Không cần quan tâm.
- Ơ hai cái đứa này… Hừ! Anh đến trường chơi bóng đây.
Tuấn Vũ bỏ đi. Không có mấy lời càu nhàu kèo nhèo bên tai, tâm trạng Linh Như lại đâm ra phức tạp thêm.
Cuối cùng… giờ lành đã điểm. Khánh Nam mừng rơn như… vừa có con gái bị ế đi lấy chồng vậy, trong khi sự thật thì, Linh Như, em gái cậu, mới chỉ là lên xe ra khỏi nhà chứ chưa đâu vào đâu cả.
Linh Như nửa muốn đi thật nhanh, nửa lại muốn quay về nhà. Cảm giác thực sự… vừa vui vừa xấu hổ, lại vừa thấy buồn cười. Kì lạ sao sao ý.
Trong khi đó, Tuấn Vũ, hiện đang ngồi nghỉ ngơi ở sân bóng, tu nước ừng ực, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, cũng bất chợt nhận được tin nhắn từ số Viết Quân.
“Anh đến công viên gần nhà em đưa Linh Như về được không?”
Tuấn Vũ suýt nữa thì phun hết nước ra. Sặc. Thằng đó làm trò quái gì mà hẹn em cậu đến rồi lại bắt đến đưa nó về thế. Bực mình, Tuấn Vũ nhấn nút gọi lại, nhưng Viết Quân không nghe máy. Gọi cho Linh Như thì nó tắt nguồn. Gọi cho Khánh Nam thì… có lẽ là do thằng đó sợ cậu lại càu nhàu phản đối Linh Như và Viết Quân nên cũng… chẳng nghe.
Sẵn đang bực, Tuấn Vũ vào phòng thay đồ rồi mượn tạm xe máy của Đăng Thành, phóng thẳng ra công viên.

*
* *

Linh Như đã đứng đợi Viết Quân được 10 phút. Viết Quân chưa bao giờ chậm trễ thế này. Tại sao hôm nay lại…
- Linh Như! – Tuấn Vũ gọi giật đùng đùng.
- Tôm? Sao anh lại đến đây?
- Viết Quân nhắn tin bảo anh đến đưa em về.
- Gì cơ?
Linh Như sững người lại. Viết Quân! Anh định giở trò gì thế?
- Ồ! Trùng hợp quá! Sao hai người cũng ở đây? – Tiếng ai đó vang lên sau lưng.
Linh Như và Tuấn Vũ cùng quay đầu lại. Là… Viết Quân và Phương Linh.
Gương mặt Linh Như như sáng bừng lên khi nhìn thấy Viết Quân và cũng nhanh chóng trở nên ngơ ngác, thất thần, khi nhận ra…2 bàn tay kia… đang đan chặt vào nhau.
Nó nhìn chằm chằm vào 2 bàn tay ấy, rồi lại nhìn lên Viết Quân, nhìn sang Phương Linh…
- Hai người đi hẹn hò sao? Còn mặc áo đôi nữa. – Phương Linh lên tiếng cắt ngang màn không khí im lặng bao trùm.
Tuấn Vũ và Linh Như đưa mắt nhìn nhau và chợt nhận ra cả 2 đều đang mặc một kiểu áo phông trắng có hình con gấu. Trong giây lát, Linh Như đã lờ mờ hiểu rõ sự tình.
Tuấn Vũ cũng nhanh chóng nhận ra mọi chuyện. Cậu kéo em lại phía mình.
- Vậy còn hai người thì sao?
- Hôm nay đẹp trời mà.
Viết Quân trả lời, cái nhìn xoáy sâu vào Linh Như, trong khi ánh mắt Linh Như dừng lại ở Phương Linh. Thấy thế, Viết Quân lôi Phương Linh lại gần mình.
- Tụi anh đang định đi loanh quanh đâu đó.
Trong phút chốc, cái nhìn thất thần trong đôi mắt trong veo kia chợt biến thành một nét cười trên khuôn mặt. Tuấn Vũ càng như kéo em sát vào mình hơn, sự phẫn nộ chực chờ bộc phát.
Linh Như hoàn toàn hiểu rõ tâm trạng của anh qua bàn tay run run đang siết chặt tay mình. Ánh mắt trong veo nhìn sang anh như cố gắng trấn áp cơn giận, cố
gắng cầu cứu anh trong sự kìm nén sắp đi đến giới hạn.
Cái nắm tay thật chặt của Viết Quân và Phương Linh, như trêu ngươi trước mắt…
Tuấn Vũ đã lấy lại bình tĩnh, cậu hiểu rằng, lúc này đây, Linh Như cần cậu cứu giúp hơn lúc nào hết. Tuấn Vũ mỉm cười lịch sự.
- Anh có thể hiểu thế nào về cái nắm tay kia nhỉ?
- À… em cũng đang muốn nói đây. Em quyết định… cho Phương Linh cơ hội.
Ánh mắt rơi vào trong khoảng vô định. Gọi em đến đây… rốt cuộc… vì chuyện này sao? Là vì chuyện này sao? Nét cười lại phảng phất hiển hiện trên gương mặt…
- Vậy thì chúc mừng hai người. – Linh Như cuối cùng cũng đã có thể lên tiếng. Giọng nói vừa như chế giễu, vừa như… khô khốc vì sự kìm nén – Mình đi thôi, Tôm!
- Ừm, chúc hai người vui vẻ. Bọn anh đi trước đây.

Sau lưng 2 đứa, Viết Quân vội vàng bỏ tay Phương Linh ra như vừa động vào một thứ gì đó bẩn thỉu lắm, dáng người cao ngạo nghễ bước đi lạnh lùng, không chú ý gì đến đứa con gái đi bên cạnh nữa.

*

Cảm giác đè nén, xấu hổ, sự nhỏ nhen và ích kỉ, nghẹn ngào và cay đắng…
Đau nhói!
- Có sao không? – Tuấn Vũ đột ngột hỏi.
- Không.
- Có tự hỏi tại sao lại hẹn em ra và hẹn anh đến đón em chỉ để nói chuyện này không?
- Có. Nhưng… bây giờ không còn quan trọng nữa… Anh nói đúng. Có thể, em trong anh ấy cũng chỉ như một người qua đường thôi. – Nét mặt Linh Như khi nói câu đó nhìn rất thảnh thơi, vô nghĩ.
- Ừm… Có muốn đi đâu đó… giải khuây, chia tay mối tình đầu không?
Linh Như nhìn sang Tuấn Vũ rồi bật cười.
- Chỉ đơn giản là thích, chưa phải yêu nên không phải mối tình đầu.
- Người đầu tiên thích thì cũng có thể coi là mối tình đầu được.
- Không! Đối với em chỉ là cảm nắng sơ qua thôi, không coi là mối tình đầu được. – Linh Như bướng bỉnh cãi lại.
- Rồi rồi. Chỉ là cảm nắng, chỉ uống thuốc là khỏi. Thôi nhé! Từ giờ là mặc xác thằng đấy đi. Anh đã nói ngay từ đầu mà không nghe. Sẽ không có sự thay đổi nào từ con người nó đâu. Tình cảm học trò cũng không tin tưởng được. Ngay cả anh và Mai Chi cũng chưa biết sau này đi du học rồi có giữ được hay không nữa. Mà thôi, kệ đi. Anh đưa em đi chơi. Có cần gọi Khánh Nam không?
- Anh ấy lắm chuyện lắm, chỉ cần nói anh ấy gọi em là chị là được rồi. Để anh ấy ở nhà đi.

Tuấn Vũ không nói gì, lén nhìn sang Linh Như. Gương mặt hoàn toàn thản nhiên đến thờ ơ. Con bé này, có một ưu điểm là không mấy khi để lộ cảm xúc của bản thân, giống cậu và Khánh Nam. Tuấn Vũ tuy có thể nắm bắt được đôi phần, nhưng không thể chính xác bằng Khánh Nam. Dù sao hai đứa nó cũng là anh em sinh đôi, linh cảm lúc nào cũng chính xác hơn… Có lẽ, đó cũng chính là lí do Linh Như không muốn cậu gọi Khánh Nam đi cùng.
Tuấn Vũ sắp đi du học. Cả Mai Chi cũng đi. Không phải là đi cùng nhau. Hai đứa đến 2 nơi khác nhau. Tuấn Vũ sang Anh, còn Mai Chi đi Singapore. Cũng tốt… 4, 5 năm xa nhau… cũng đủ thời gian chứng minh xem thứ tình cảm này rồi đi đến nơi nào…
Linh Như đã đưa cho cậu 1 chùm chìa khóa. Đấy là một ngôi nhà ở Anh, cũng ngay gần trung tâm thành phố và gần nơi Tuấn Vũ sẽ học. Nghe Linh Như nói, đó là nhà của ngài Richard Wilson. Ngài chỉ ở đấy mỗi khi có việc phải tới Anh. Vì thế gần như ngôi nhà đóng cửa suốt. Tuấn Vũ ở luôn đấy cho tiện.
Tự nhiên phải đến đó 1 mình, thấy sợ sợ, mặc dù cậu cũng hiếm khi cần người ở bên cạnh. Hôm trước có rủ Khánh Nam và Linh Như đi cùng, nhưng hai đứa nó không thích Anh quốc, hay nói đúng hơn, trường chúng nó muốn học không ở Anh quốc. Đã thế… hai đứa chúng nó không biết thần giao cách cảm kiểu gì lại còn thích chung 1 trường nữa.
Thôi kệ! Chuyện gì đến thì sẽ phải đến. Trước mắt là lo cho cái người vừa bị “thất tình” sau lưng cậu đây này.
Mọi chuyện không hề đơn giản như suy nghĩ của Linh Như. Lấy cớ nhà hàng gọi điện đến báo có chuyện, Tuấn Vũ đã đưa nó đến đây và đi về từ lâu.
Cánh cửa đóng lại sau lưng. Nó đã nói với mọi người rằng nếu có ai hỏi thì bảo nó vừa đi ra ngoài có việc rồi. Căn phòng này là của riêng nó, là độc quyền của nó. Dáng người run rẩy dần trượt xuống sau cánh cửa…

- Anh có thể hiểu thế nào về cái nắm tay kia nhỉ?
- À… em cũng đang muốn nói đây. Em quyết định… cho Phương Linh cơ hội.

Linh Như khóc thành tiếng! Và khổ sở cố kìm nén cảm xúc của mình.
Nếu chỉ có thế… tại sao không nói luôn? Tại sao còn phải hẹn ra? Tại sao….
Ánh mắt ướt nhòa nhìn như van xin vào không gian vô định, cầu cứu một hình bóng tồn tại xa vời… cầu cứu một điểm tựa giúp mình đứng vững…
Tiếng khóc lại nghẹn ngào trong cổ họng, bị bàn tay giữ chặt mà không thể bật thành lời…
Đợi cho cảm xúc dịu lại đôi chút, Linh Như bắt máy. Là… Khánh Nam gọi…
- <Em đang ở đâu?>
- Nhà hàng có chút chuyện. Em sẽ về trễ. À, mà em không có xe. Vậy chừng 9 giờ anh qua đón em nhé.
Giọng nói thản nhiên như không hề có chuyện gì xảy ra, bình tĩnh và đúng nhịp, cố giấu vào trong một sự yếu mềm đến gục ngã…
Khánh Nam yên tâm dập máy.
Linh Như vội vã tắt nguồn rồi ném chiếc điện thoại vào 1 góc…
Tiếng nấc lên nghẹn ngào cay đắng chực chờ bật ra…

Xin lỗi vì đã nói dối anh… Khánh Nam!
Nhưng…
Em vượt qua được! Em vượt qua được!
Chỉ là chút chuyện nhỏ, anh không cần phải lo đâu…
Nước mắt lại ướt nhòa gương mặt…
Linh Như đã rất hoàn hảo khi tỏ ra chẳng thiết tha gì đối với Viết Quân, nó biết, có lẽ Tuấn Vũ và Khánh Nam tin vào những gì nó vừa diễn. Có lẽ quá tài tình rồi chăng?
Nó phải giấu tất cả mọi người, cả Khánh Nam, cả Jimmy…
Phải cố che đi thứ tình cảm dần lớn lên trong trái tim mình mà không có cách nào kiềm chế…
Chỉ biết im lặng!
Vì… không muốn ai biết mình đang bị tổn thương…
Không muốn ai nhận ra con người yếu mềm dễ dàng gục ngã…
Không muốn các anh lo lắng…
Không muốn bị Han Ji Hoo thương hại…
Cảm giác quặn thắt trong lồng ngực.
“Bill à! Em phải làm sao đây? Phải làm sao đây? Em làm thế này có đúng không? Phải làm sao đây hả anh?”
Những hình ảnh cứ chạy qua trong tiềm thức…
Những hình ảnh về Viết Quân… Phương Linh…
Những hình ảnh về buổi nói chuyện với Phương Linh sáng qua…
Kí ức về câu nói bỏ dở của Phương Linh…

- Sao em lại bướng bỉnh như thế? – Viết Quân chợt gắt lên – Nó có ích cho em lắm sao? Sao em không hề giải thích mọi chuyện? Khi tụi anh bình tĩnh lại thì em vẫn có thể nói mọi chuyện mà, hay chí ít, em cũng phải thanh minh trên 4rum trường chứ? Cứ im lặng để người ta hiểu lầm mình mãi sao?

Có nên… Có nên… Có nên cho anh ấy 1 cơ hội không?
Có nên nữa không?
Lí trí bất chợt trở nên tồi tàn, ngu ngốc và mất kiểm soát.
Viết Quân và Phương Linh…
Không! Không thể có chuyện hai người đó…
Chắc chắn là đã có một chuyện gì xảy ra…
Chắc chắn Viết Quân đang hiểu lầm một chuyện gì đó…
Chắc chắn!
Vội vã quơ lấy chiếc điện thoại chỏng chơ trên nền gạch lạnh lẽo, Linh Như hấp tấp gọi cho Viết Quân…
- Viết Quân! Em…
- Tút tút…
Viết Quân dập máy, thậm chí, chưa kịp nghe Linh Như nói gì.
Nó cố gắng kìm nén, gọi lại…
Gọi lại…
Lại 1 lần nữa…
Lại 1 lần nữa…
Không được! Nó chuyển qua số bàn.
- Alo?
- Viết Quân! Tuấn Vũ là…
- Tút tút…
Sự hoảng loạn, cuống cuồng thường dẫn đến những hành động thật ngốc nghếch.
Cho anh ấy 1 cơ hội…
Cho một cơ hội…
Cho một cơ hội…
Linh Như không nghĩ ngợi gì nữa mà vội gọi xe đến nhà Viết Quân.
Nhưng… lòng tự trọng bị tổn thương 5 lần 7 lượt của một thằng con trai, cảm giác như bị Linh Như mang ra làm một trò đùa hết lần này đến lần khác, Viết Quân nhất quyết không chịu nghe điện thoại, không chịu mở cửa. Đã có Tuấn Vũ, lại còn tiếp tục trò đùa này với cậu làm gì? Viết Quân cũng là người mà, đâu phải 1 thứ đồ chơi?
Cậu vẫn đứng im trước màn hình camera mà nhìn dáng người có vẻ đang rất nóng lòng muốn gặp cậu ngoài kia. Linh Như bấm chuông rất lâu, và cả gọi điện thoại. Nhưng vẫn gan lì, Viết Quân không chịu nghe máy. Ánh mắt nhìn Linh Như chứa đầy sự căm phẫn.

*

Như một con ngốc! Như một con ngốc!
Làm thế này… để làm gì cơ chứ?
Linh Như dựa vào cổng nhà Viết Quân, sự mệt mỏi ngự trị từng hơi thở nặng nhọc nhưng cũng đồng thời gọi sự đúng đắn của lí trí quay về… Ngay chính bản thân Linh Như cũng giật mình khi nhận ra, hành động bản thân đang làm quá ư xuẩn ngốc. Đang cầu xin Viết Quân ư? Cầu xin một cơ hội? Có đáng… Tại sao phải làm như thế?
Công chúa của dòng họ Wilson cơ mà.
Chủ nhân của Sanzenin cơ mà.
Tại sao…?
Mình đang làm gì thế này?
Những suy nghĩ mông lung và thật rối rắm làm nó bất chợt quên đi điện thoại đang rung nãy giờ. Một số máy… quen thuộc. Là Quốc Trường, Shiki Sanzenin.
- <Tiểu thư Wilson.> – Sự trang trọng và lịch sự trong giọng nói của Quốc Trường báo cho Linh Như biết đã có chuyện chẳng lành.
- Ừ? Cậu nói đi. Đã có chuyện gì xảy ra sao?
- <Tổ chức… đã tìm ra được người thay thế Han Ji Hoo.>

Ánh mắt vô định thất thần của Linh Như nãy giờ chợt dừng lại ở 1 chiếc lá dưới chân. Ngày đó… vậy là đã đến.
Nhưng vẫn giữ vẻ bình thản, Linh Như lịch sự cảm ơn Quốc Trường rồi kết thúc cuộc gọi. Vừa lúc đó, một tin nhắn cũng gửi đến.
“Em về đi! Anh đang bận!”
Nét cười thấp thoáng trên gương mặt búp bê xinh đẹp. Linh Như quay đầu lại, nhìn thẳng vào camera, như thể biết rằng Viết Quân cũng đang chăm chú quan sát nó qua màn hình.
- Anh… đã hết cơ hội rồi, Han Ji Hoo! Mãi mãi…
Bờ môi khẽ chuyển động chừng 1 milimet. Chỉ là một thay đổi rất nhỏ nhưng Viết Quân vẫn có thể nhận ra. Nét cười trên gương mặt đó vẫn chứa đầy sự ngạo mạn và xen thường đối phương. Viết Quân tập trung vào câu nói Linh Như để lại. Nhưng do chỉ mở màn hình nên cậu không thể nghe được câu nói đó. Trong phút chốc, tính cố chấp bướng bỉnh dịu xuống phần nào, Viết Quân vụt chạy ra ngoài cổng, nhìn mãi theo chiếc xe chỉ còn mờ vệt khói.
Khánh Nam lại thua! Thua một cách thảm hại. Thua hết lần này đến lần khác. Ngay khi biết kết quả, Khánh Nam đã vội vã gọi điện cho Viết Quân nhưng thằng đó không thèm bắt máy. Sự phẫn nộ chực chờ như dồn cả sang Khương Duy.
- <Khương Duy! Rảnh không?>
- Tao đang ngủ mà . Có chuyện gì sao? Giọng mày nghe lạ thế?
- <Dậy khởi động đi. 10 phút nữa tao sang. Đấu với tao mấy ván.>
Khương Duy ngẩn n
gơ nhìn chiếc điện thoại trên tay.
“Kẻ nào xấu số lại dám chọc giận thần chết thế này?”
Nghĩ thì nghĩ thế nhưng Khương Duy vẫn lồm cồm bò dậy xuống phòng tập. Đối với Khánh Nam, Khương Duy tuy hay cãi nhưng vẫn rất dễ bảo. Viết Quân thì bên ngoài tuy răm rắp làm theo nhưng bên trong thì chẳng hiểu nó đang làm theo theo kiểu quái nào cả.
Khánh Nam ít khi bực mình hay tức giận. Nếu có, cũng chẳng tới mức đánh bạn đánh bè thế này. Chỉ những khi không thể im lặng chịu đựng thì mới mò đến đây. Khương Duy thì lúc nào cũng sẵn sàng làm chỗ xả cơn bực tức cho thằng bạn. Viết Quân thì không được như thế. Mà dù cho Viết Quân có sẵn sàng thì cũng chẳng ai thèm đấu cả. Vì chỉ cần có 1 vết xước nhỏ trên người là Viết Quân đã la ầm ầm rồi. Tốt nhất nên hạn chế đánh nhau. Nhưng được cái, thằng bé ngồi xem khá là ngoan ngoãn, thái độ bình thản dửng dưng như người ngoài, thờ ơ ăn bim bim, uống nước ngọt, lãnh đạm nghe nhạc, cho đến khi Khánh Nam và Khương Duy đã mệt nhoài thì thừa nước đục thả câu, đánh lén vài cái từ phía sau rồi co cẳng bỏ chạy. Nhưng cũng chính vì vậy nên nhiều khi Khánh Nam lại cảm thấy dễ chịu hơn khi ở bên hai đứa bạn.
Khương Duy vừa sắp xếp xong mọi thứ thì Khánh Nam đến, vẻ mặt đầy sự giết chóc.
- Gọi cho Viết Quân chưa?
- Nếu gọi được cho nó thì giờ này, thay vì đến nhà mày thì tao đã đến chỗ nó và giết chết nó rồi.
- Đã… có chuyện gì xảy ra sao?
Khánh Nam không nói gì, lẳng lặng đi thay đồ rồi bắt đầu giao đấu với Khương Duy.

*
* *

Tháng tư! Tháng tư đã đến!
Vậy là chỉ còn chưa đầy 2 tháng nữa là kết thúc năm học, kết thúc năm lớp 12 đầy bận rộn. Đăng Thành và Ngọc Hưng chỉ còn nước vùi đầu vào sách vở, vào đề thi. Bảo Đông thì bình thản hơn, vì tương lai của cậu đã định sẵn ở nước Đức.
Nhưng bận thì bận, độ hóng hớt lúc nào cũng cao.

Mới đó mà tin tức Viết Quân và Phương Linh đã lan rộng khắp. Viết Quân cũng chẳng hiểu tại sao miệng lưỡi thế gian lại đồn thổi rằng cậu và Phương Linh là một đôi nữa, trên thực tế chỉ là cho con bé kia cơ hội, sâu xa hơn, đơn giản hơn, cô đọng súc tích thì mục đích chọc tức Linh Như mà thôi.
- Sao nó lại nhận lời thế nhỉ?
- Hay là do không thể đợi Linh Như nổi nữa?
- Người thay thế à?
- Ý chí kém?
- Mà… tại sao lại là Phương Linh? Con bé đó, chẳng phải bạn thân Linh Như sao?
- …
Hội học sinh mới sáng sớm mà đã túm tụm vào 1 góc rì rầm bàn tàn, hòa chung không khí hóng hớt của cả trường. Nói là cả hội thì không chính xác. Thực ra thì chỉ có 5 đứa.

- Tiểu thư Wilson! Mong cô thứ lỗi cho sự chậm trễ thông tin lần này. Nhưng dù có bị truất quyền thừa kế, Shiki Sanzenin tôi vẫn luôn ủng hộ tiểu thư.

Ánh nhìn của Quốc Trường theo sát gót người con gái vừa bước chân ra khỏi lán xe. Bổn phận của kẻ bề tôi, chỉ gói gọn trong hai chữ “phục tùng”. Và cậu, Shiki Sanzenin, sẽ mãi mãi phục tùng mệnh lệnh của dòng họ Wilson, những con người đã mang đến cho cậu ngày hôm nay.
- Sáng sớm ra đã ngẩn với ngơ. – Lê Dũng đập mạnh vào lưng Quốc Trường – Tối qua anh Bảo Đông chưa cập nhật thông tin cho mày hay sao mà im hơi lặng tiếng thế?
- Tin gì?
Bảo Đông chậm rãi ngả người ra lan can, một lúc sau mới trả lời.
- Hai cực đó… quả là đã sát nhập thành cùng một cực. Nhưng là một cực của nam châm, mãi mãi đẩy nhau chứ chẳng thể nào hút nhau được…
- Mày đang nói đến chuyện gì thế?
- Là hai cực tụi anh từng nhắc tới đó. – Ngọc Hưng đứng cạnh chú thích giùm.

Ánh nhìn của Quốc Trường chợt trở nên nhanh nhẹn lạ thường, quay ngoắt xuống sân tìm cái dáng ngông nghênh bất cần của Viết Quân.
- Hôm qua hai người bọn họ lại có chuyện gì xảy ra sao?
- Anh Quân… nhận lời Phương Linh rồi.
Trái với vẻ thất vọng não nề của mấy đứa còn lại, Quốc Trường khẽ nhếch mép, như thể, cậu đã dự đoán trước mọi chuyện.
“Ngài Han! Ngài rốt cục mãi mãi thua ngài Franks mà thôi!”
- Sao hôm nay không thèm phản ứng gì thế? – Tuấn Anh đứng đợi Quốc Trường lên tiếng nhưng mãi chẳng thấy gì, đành quay sang… thúc giục.
- Chỉ là đang băn khoăn lí do thôi.
- Sao mãi mà Khánh Nam và Khương Duy chưa đến nhỉ? Mình phải cập nhật tình hình cụ thể mới được.
Nói là làm, Ngọc Hưng chạy biến đi tìm Khánh Nam, vừa lúc, Viết Quân đến nhập bọn.
- Sao sao? Sao lại nhận lời con bé đó?
Viết Quân ngao ngán, biết trước là sẽ bị hỏi thế này mà. Nghĩ lại ngày hôm qua, cũng thấy mình hơi bồng bột, ngu ngốc.

Viết Quân đang đi trên hành lang thì từ đâu, một đứa con gái hớt hải chạy đến trước mặt cậu.
- Viết Quân! Em mượn điện thoại được không? Em cần gọi về nhà có việc gấp.
Viết Quân đảo mắt qua con bé, nghĩ 1 lúc mới ra là con bé hay lẽo đẽo theo cậu hồi lâu lâu. Nhưng dù sao thì con bé đó cũng là bạn thân Linh Như, lại không hề quay lưng lại với Linh Như trong lúc tất cả bọn cậu đều hiểu lầm nó, vậy thì xem như… con bé này là người tốt, thôi thì cho nó vào diện quen biết cũng được. Nghĩ vậy nên Viết Quân rút điện thoại ra đưa cho Phương Linh. Vì đang vội lên lớp học nên cậu bảo con bé đó chút nữa mang sang lớp trả cậu. Nhưng ai ngờ, đến tận sáng nay nó mới gọi điện hẹn cậu ra công viên gần nhà để đưa lại chứ.

emiri suzuhara - Jun Aizawa

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ