Polly po-cket
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyen teen - Không nhiều thứ quan trọng - trang 35

Lững thững ra công viên, con bé đó đã đợi cậu từ khá lâu rồi, vì nhìn có vẻ thấp thỏm đứng ngồi không yên.
Viết Quân bước về phía đó, cứ tưởng Phương Linh đưa điện thoại luôn, ai dè nó cứ đứng như tượng trước mặt cậu.
- Điện thoại…
- Em rất thích anh!
Viết Quân nhìn thẳng vào mặt Phương Linh, khẽ nhếch mép như mỉa mai, thương hại và khinh thường.
- Vậy sao? Đưa điện thoại đây. – giọng nói thờ ơ, vô cảm, không hề đoái hoài đến đứa con gái đang đứng trước mặt mình.
Phương Linh ngây ra nhìn Viết Quân. Vẻ lạnh lẽo ngự trị toàn bộ dáng vẻ và nét mặt cậu. Đáng nhẽ nên sớm nhận ra từ bây giờ và nhanh chóng rút lui, nhưng chút hiếu thắng, ích kỉ của bản thân một đứa con gái, cùng lòng tự trọng, mong muốn chứng tỏ bản thân dậy lên trong lòng Phương Linh. Hình ảnh hiền dịu chợt tan biến…
- Em… có thể có cơ hội không?

Vừa khi đó, Tuấn Vũ xuất hiện. Ánh nhìn của Viết Quân cũng nhanh chóng nhận ra Linh Như đang ở đằng kia. Đã vậy, trên người bọn họ lại cùng 1 kiểu áo phông màu trắng và in hình con gấu. Áo đôi?
Phương Linh nhìn theo hướng nhìn của Viết Quân, khẽ mỉm cười.
- Hai người bọn họ… hẹn hò từ rất lâu rồi… Chỉ là không muốn nói ra mà thôi.
- Tại sao?
- Em không rõ. Hình như Linh Như nói… sẽ khiến anh phải hối hận điều gì mà. – Phương Linh cắn chặt môi. Linh Như! Xin lỗi!
Như không biết đến sự có mặt của Viết Quân và Phương Linh ở đây và như đang vội vã cho một cuộc hẹn, Tuấn Vũ cầm tay Linh Như kéo đi.
Viết Quân nhìn Linh Như 1 lần nữa. Rõ ràng hôm nay đã trang điểm rất đặc biệt, đầu tóc, trang phục…
Chút cảm xúc không kiểm soát được của một thằng con trai mới lớn vượt ra khỏi quỹ đạo…
Viết Quân cầm lấy tay Phương Linh trong khi mắt vẫn dán vào mái tóc hạt dẻ phía trước.
- Phương Linh! Anh sẽ cho em cơ hội.

Mọi việc sau đó, có lẽ ai cũng rõ rồi.
- Hở? Sao lại nhận lời con bé đó?
Đăng Thành lay mạnh làm Viết Quân giật mình, giờ mới nhớ ra là đang bị chất vấn.
- Không. Chỉ là nói cho con bé đó cơ hội thôi mà.
- Vậy sao trên forum lại ầm ĩ thế nhỉ?
- Nghe nói là con bé đó phát biểu liều cho mấy con bạn nó, ở lớp em ý, không phải Linh Như đâu. – Lê Dũng giải thích.
- Viết Quân… – Phương Linh hớn hở từ đâu chạy lại gần và đưa tay lên vẫy vẫy Viết Quân.
Vẻ mặt thằng bé muốn tỏ vẻ nhạt nhẽo lắm rồi nhưng lại thôi, giữ sự thờ ơ xa cách, quay đầu bỏ về lớp.
- Viết Quân! – Phương Linh đã đuổi kịp và bám vào tay Viết Quân.
- Có chuyện gì sao? – giọng nói vẻ khó chịu.
- …

*

Có những tiếng xuýt xoa nho nhỏ rồi dần dần nổi lên thành những tiếng rì rầm tán dương một cách công khai. Công chúa, cuối cùng cũng đã thành công chúa, không còn mang cái mái tóc bù xù cùng cặp kính cỡ bự nữa. Dù bình thường nhìn cũng đã rất ấn tượng, giờ thay đổi hình ảnh, càng trở nên nổi bật hơn. Nhưng… sự trẻ con trên nét mặt cũng do đó mà được dịp thể hiện thật rõ ràng.
Sự thay đổi này, hoàn toàn không phải vì Han Ji Hoo, cũng không phải vì Phương Linh. Chỉ đơn giản là… muốn làm mới bản thân, và trên hết, là muốn làm người đó mỉm cười và tự hào hơn về vị hôn thê tương lai của mình.
- Lên lớp thôi. – Khánh Nam đi từ lán xe ra, đẩy nhẹ em gái.

Viết Quân im lặng nhìn chằm chằm Khánh Nam và Linh Như khi cả hai bước vào lớp. Ánh mắt Linh Như dừng lại ở cậu. Cái nét cười bí ẩn buổi chiều qua lại phảng phất trên gương mặt… Viết Quân đột nhiên đứng dậy bước tới chỗ Linh Như.
- Hôm qua… gọi điện cho anh có việc gì?
Linh Như đang lấy sách vở, một lúc sau mới quay lên nhìn Viết Quân, nét mặt bình thản.
- Lấy đề cương văn.
- Chỉ thế thôi?
- Theo anh?
Vẻ mặt Viết Quân tối sầm lại. Rõ ràng… Rõ ràng biết trước là sẽ không phải mà. Rõ ràng biết trước là sẽ không có chuyện Linh Như định giải thích gì mà. Viết Quân tránh nhìn vào ánh mắt như chứa đầy sự chế giễu kia, vội lấy lại vẻ thờ ơ thường ngày, chuyển đề tài.
- Đề cương nào?
- Anh chưa chép bài sao?
- Chưa.
- Vậy thì nhanh chóng chép và tối nay trả vở cho em. Sáng mai phải nộp rồi.
- Cái gì? Sáng mai? – Viết Quân đột nhiên hỏi lớn đầy sợ hãi.
- Ừ. 16 câu.
Trường mới thay hiệu trưởng. Vì việc trong trường có quá nhiều thành viên của Night mà hiệu trưởng không hề biết đã dẫn đến hậu quả nặng nề, là giáng chức. Nhưng hiệu trưởng đã xin thôi việc luôn và trở về Đức. Dù sao, Việt Nam cũng chỉ là nơi ông sinh sống tạm thời mà thôi.
Hiệu trưởng mới lên thay ông là một người lạ. Đây là lần đầu tiên học viện thấy thầy ấy. Vừa mới về, thầy đã thay đổi khá nhiều quy định, cũng như thắt chặt thêm nội qui. Hội học sinh từ giờ sẽ phải họp sau giờ học.
- Không làm việc riêng nữa. Tập trung vào đây. Viết Quân. – Đăng Thành sau khi nhắc đến lần thứ 8 thì đã nổi cáu.
- Mai em phải nộp rồi mà. Anh thông cảm chút đi.
- Sao hôm nay mày mới làm? – Khương Duy ngồi từ bên kia kiễng người qua với lấy 1 quyển vở.
- Có ai thèm nói gì đâu? Mãi sáng nay Linh Như nói mới biết mà.
- Tối hôm kia tao nhắn tin cho mày rồi còn gì?
- Tao không nhận được.
- Mà hôm đó sao tao gọi mãi mày không nghe? – Khương Duy cũng chỉ là thuận miệng hỏi thế ch
ứ cũng không có ý gì.
Viết Quân chép xong nốt mấy dòng cuối rồi mới nhớ ra trả lời Khương Duy.
- Hôm đó con bé Phương Linh mượn máy, mãi sáng qua mới trả mà. Sao không gọi vào máy bàn cho tao?
Linh Như đang xoay xoay chiếc điện thoại trên bàn, bất chợt dừng lại, ánh nhìn tập trung vào màn hình cảm ứng. Tám thành viên kia cũng không có gì đột phá hơn, dừng tất cả mọi hành động, nhưng chăm chú vào Viết Quân.
- Phương Linh cầm máy?
Viết Quân đang tập trung chép, không để ý cho lắm sự kì lạ của tất cả, trả lời cho có lệ.
- Ừ…
- Sao nó lại cầm?
- Chiều hôm trước nó bảo muốn gọi điện gì gì đó, rồi mượn. Bảo nó cuối giờ trả nhưng mãi tận sáng hôm sau nó mới hẹn ra lấy. Tao cũng quên mất không đòi.
Sự chú ý bây giờ lại dừng lại ở Linh Như. Con bé đóng băng như một bức tượng. Phải một lúc lâu sau, nó mới bắt đầu động đậy, thu lại ánh nhìn của mình vào chiếc điện thoại, môi khẽ nở nụ cười.
- Tại sao em lại cười? – Khánh Nam bất chợt hỏi.
- Cười anh. Vì… Tuấn Vũ lúc nào cũng đúng. Còn anh thì… lúc nào cũng thua. Theo như thỏa thuận, thì anh phải gọi em là chị rồi mới phải.
Linh Như đẩy ghế, cầm theo điện thoại, đoạn bước ra ngoài.
- Rõ ràng luôn ở đây đi. – Khánh Nam giữ tay em gái lại – Linh Như, đừng có lúc nào cũng nhập nhằng cho qua như thế. Không tốt chút nào cả. Đưa điện thoại của em cho Viết Quân đi. Những thứ đó… còn giữ phải không?
Một khoảng thời gian im lặng…
- Làm như thế thì có thay đổi được điều gì không? Hay… càng chứng minh rằng anh thua Tuấn Vũ một cách thảm hại?
Khánh Nam ngước mắt lên nhìn Linh Như. Trong một thoáng, những suy nghĩ trong đáy mắt người đối diện như hiện cả lên trong đầu cậu.
Khánh Nam thất vọng bỏ tay Linh Như ra.
- Em nói đúng. Điều này… là quá chậm trễ rồi…
- Chậm gì cơ? – Viết Quân lúc này mới ngẩng lên để theo kịp tiến trình hóng hớt của bầy đàn.
Linh Như nhìn Viết Quân, nét cười lại phảng phất lướt qua.
- Không phải việc của anh.
- Vậy thì sẽ là việc của tụi anh. – Ngọc Hưng xoay ghế sang phía Linh Như – Em không muốn nói ra phải không? Muốn bảo vệ con bé đó phải không? Anh ủng hộ em làm như thế. Nếu như nói ra, lại chẳng phải em cùng một loại người như con bé đó sao? Công chúa thì phải hành động giống công chúa. Những việc vặt vãnh còn lại, cứ để tụi anh lo.
- Văn vẻ quá. Tóm lại, ý anh là gì?
Ngọc Hưng quay sang Bảo Đông và Đăng Thành trao đổi qua ánh mắt 1 chút rồi mới trả lời.
- Ý anh là… chiều nay chúng ta đi chơi sở thú. Gọi cả Tuấn Vũ và Mai Chi đi cùng cho vui. Khương Duy, đưa cả Minh Phương nhà mày đi nữa.

Dưới gầm bàn, Ngọc Hưng và Bảo Đông khẽ đập tay vào nhau. Quốc Trường im lặng, không hề nói một lời nào nữa.

*
* *

- Đúng là dở mà. Em còn bao nhiêu đề cương phải chép. – Viết Quân vẫn còn than thở cho đến tận khi đã đến địa điểm tập trung.
- Mọi hôm thức đêm thức hôm xem hoạt hình thì có kêu đâu. Tối nay chịu khó thức đêm mà chép đi. Photo lại rồi trả vở cho Linh Như.
- Mọi người quả là biết chọn ngày đi chơi.
- Sao chúng nó lâu thế nhỉ? Muộn giờ rồi cơ chứ.
- Quốc Trường và Bảo Đông kia kìa – Tuấn Anh rối rít.
Hai thằng vừa đến nơi, mặt vẫn còn hớn hở được.
- Em xin lỗi. Tại Bảo Đông không chịu chở. Đi 1 xe nó bất tiện là thế đấy.
- Vậy sao không đi 2 xe?
Giờ Viết Quân mới để ý. Hôm nay hình như chẳng ai đi 1 mình 1 xe cả, toàn đi theo đôi. Bảo Đông và Quốc Trường cùng nhà nên cũng đi cùng xe. Khánh Nam và Linh Như, Mai Chi và Tuấn Vũ, Khương Duy và Minh Phương, Lê Dũng và Tuấn Anh, Đăng Thành và Ngọc Hưng. Chỉ có mình Viết Quân đơn độc. Ánh mắt tức tối kín đáo lườm cho Linh Như mấy cái.
- Đi thôi. Muộn rồi.
- Không. Còn thiếu 1 người nữa. – Tuấn Anh tỏ vẻ hí hửng.
Viết Quân và Linh Như nhìn quanh điểm mặt.
- Đủ rồi mà.
- Còn thiếu Phương Linh nữa. Em đã rủ cậu ấy đấy.
Linh Như lúc này mới lờ mờ nhận ra thái độ kì lạ của Hội học sinh.
- Xin lỗi. Em đến muộn.
Phương Linh hấp tấp bước xuống từ taxi, vội vã chạy đến bên Viết Quân. Viết Quân nhìn hành động đó với ánh mắt kì dị, não bộ vội vàng làm việc 1 cách khẩn cấp phân tích xem con bé kia đang làm trò gì mà lại lao bổ đến mình.
Mấy thằng còn lại trong Hội học sinh thì như kiểu đang xem phim kiếm hiệp đầy kịch tính, đôi mắt lộ rõ sự hiếu kì hồi hộp, bày tay giơ lên đếm từ 3 ngược lại 1.
- 3.
- 2.
- 1.
- Làm gì vậy? – Viết Quân suýt chút nữa thì gào toáng lên khi Phương Linh định trèo lên xe mình.
- Ơ…
Vẻ mặt Phương Linh đờ ra tội nghiệp. Phản ứng như vậy… là sao chứ?
Linh Như nhìn qua vẻ mặt như thương hại, chế giễu của Hội học sinh dành cho Phương Linh, bất chợt nổi giận vô cớ, bước xuống xe.
- Xin lỗi. Em có việc bận. Mọi người cứ đi chơi đi.
- Công chúa…
Linh Như quay lại nhìn Ngọc Hưng đầy phẫn nộ rồi bước ra đường bắt taxi.
- Công chúa!
Quốc Trường đóng sầm cửa xe vào, ra hiệu cho bác tài đi trước rồi kéo Linh Như lại.
- Cậu định đi đâu?
- Tôi có việc bận.
- Công chúa. Quay lại đi. – Ngọc Hưng cũng đến bên cạnh – Anh xin lỗi. Anh chỉ muốn… đùa một chút thôi mà.
Vẻ mặt Phương Linh càng trở nên thảm thương, khi mà cái xe trống duy nhất lại không hề tiếp nhận mình. Thậm chí, Viết Quân làm như kiểu, chỉ cần Phương Linh bước thêm 1 bước nữa là cậu sẽ gào lên.
Lê Dũng khẽ mỉm cười, giả giọng nhân nghĩa.
- Phương Linh. Cậu đi cùng Tuấn Anh đi, tôi sẽ đi với anh ấy.
Viết Quân lẩm bẩm.
- Như thế còn chấp nhận được.
Phương Linh càng ngây ra nhìn Viết Quân. Muốn khóc cũng không dám khóc. Muốn bỏ về cũng không được. Tuấn Anh khẽ thì thầm với Phương Linh.
- Cậu có biết… tại sao anh ấy không cho cậu lên xe không?
- Không. Tại sao? – Phương Linh vội vàng hỏi.
- Vì… anh ấy từng lập lời thề: Không phải người yêu thì thà chết cũng không chở.
Mặt Phương Linh đanh lại. Hóa ra… họ cho mình đi cũng là để gây trò cười. Hóa ra… họ đã phần nào đoán ra mọi chuyện. Ánh mắt của Phương Linh dán vào Linh Như.
Vừa tới sở thú, chẳng để ai kịp nói gì, Linh Như lẳng lặng tách khỏi nhóm, đi cưỡi ngựa. Cả lũ ngoái đầu nhìn theo rồi lại quay sang nhìn nhau.
- Để em đi cùng cậu ấy. – Quốc Trường chợt nhanh nhẹn lạ.
Không khí bất chợt trở lên yên lặng. Mãi rồi cũng tản hết ra đi xem xét mấy chuồng thú. Viết Quân vẫn xỏ tay túi quần, vẻ mặt khinh khỉnh bước đi.
- Viết Quân! – Phương Linh lẽo đẽo theo sau.
- Em muốn xem gì? – Cậu hỏi rất nhẹ nhàng tử tế.
- A… à… khỉ ạ.
- Vậy thì ở phía kia. Em đi nhầm hướng rồi.
Nói xong lại lạnh lùng cất bước đi thẳng.
- Cảm giác thế nào? – Tiếng Tuấn Anh chợt vang lên sau lưng Phương Linh.
- Ý cậu là sao?
- Tưởng rằng chúng tôi chưa biết việc cậu mượn máy anh Quân để nhắn vài tin vớ vẩn sao? Tưởng rằng chúng tôi không biết việc cậu lợi dụng Linh Như và anh Tuấn Vũ để đạt được mục đích sao? Cậu có thể biết anh Quân rất nóng tính và suy nghĩ đơn giản, tại sao không tìm hiểu kĩ thêm về anh ấy trước khi quyết định thực hiện cái kế hoạch ngu ngốc này?
Phương Linh tái mặt, lắp bắp không thành lời.
- Cậu muốn hỏi là Viết Quân biết chưa sao? Chưa đâu. Vì Linh Như không cho chúng tôi nói. Với lại, trình độ của cậu chỉ bằng 1 phần nhỏ sao với Hoài Trang lần trước. Thay vào việc nói hết với anh Quân, chúng tôi sẽ để cho cậu thấy, trong mắt Viết Quân, cậu là hạt cát hay hạt bụi.
Tuấn Anh nhìn thẳng vào Phương Linh, nở nụ cười đắc thắng rồi huýt sáo vui vẻ đi xem mấy con gấu.
Vẻ mặt Phương Linh càng trở nên khó coi. Cảm giác xấu hổ lại ùa đến. Vậy là… Linh Như đã biết rồi… Rõ là biết kế hoạch này sơ hở đến ngu ngốc mà… Nhưng…
Phương Linh cúi đầu nhìn xuống đất.
Nhất quyết không thể chịu thua.
- Có muốn… tụi anh cho em biết chút thông tin về Viết Quân không?
Khánh Nam và Khương Duy đang đứng dựa vào 1 bức tường cạnh chuồng sóc, khẽ nhếch mép nhìn Phương Linh.
- Hai anh chắc đã biết hết mọi chuyện rồi, cần gì phải tỏ ra như thế?
Khánh Nam xoay xoay chiếc điện thoại.
- Chỉ muốn biết, ngay cả khi em hiểu rõ về Viết Quân rồi thì mọi chuyện có thay đổi được không thôi.
Rồi không để tâm đến việc Phương Linh có nghe hay không, Khương Duy và Khánh Nam cứ thế kể hết tất cả mọi sở thích của Viết Quân về đồ ăn. Và kết luận bằng một câu.
- Nó rất thích cơm hộp. Nếu có hứng thú, em có thể làm cho nó.

Và Phương Linh đã làm thật.

*

Trên thế giới này… chẳng có bất cứ ai là tốt đẹp cả. Cũng chẳng có mối quan hệ nào là an toàn tuyệt đối. Cũng không có niềm tin nào là vững chắc bền lâu.
Bạn bè!
Đôi khi đúng là tốt thật đấy, đặc biệt là bạn bè thân thiết, có thể chia ngọt sẻ bùi cũng nhau này. Nhưng cũng có đôi khi… bạn bè cũng là để… dựa vào nhau để đứng lên, hay một cách hạn chế và hẹp hòi hơn, là lợi dụng nhau.
Tình bạn có đi và có nhận. Cho đi và nhận lại. Tình bạn không như tình yêu, sẵn sàng hi sinh tất cả mọi thứ cho người mình yêu, tình bạn cũng có những giây phút thật ích kỉ, nhỏ nhen.
Nhưng dù ở mặt nào đi nữa, tình bạn cũng là tình bạn. Và… đã là những người bạn bè theo đúng ý nghĩa cao quý của nó, thì… cần phải có sự giúp đỡ, ủng hộ lẫn nhau. Linh Như tự an ủi mình… rằng… nó chỉ là… vừa làm trách nhiệm của một người bạn mà thôi.

Nhắm mắt lại rồi lại mở mắt ra. Sự thật vẫn là sự thật. Phương Linh vẫn là Phương Linh. Và những gì Phương Linh đã làm cũng vẫn không hề thay đổi. Linh Như cũng chẳng nói gì, chỉ khẽ cười 1 mình rồi hòa dòng suy nghĩ vào tiếng dương cầm mượt mà, trầm bổng. Phương Linh tránh mặt Linh Như. Mặc kệ. Nhưng chuyện này từ bao giờ đã trở nên vớ vẩn. Điều quan trọng bây giờ, là người thay thế Han Ji Hoo…

Hội học sinh dạo gần đây rất nóng lòng mong chờ đến ngày Phương Linh làm cơm hộp. Ngày đó… cuối cùng cũng đến thật.
- Viết Quân… Đây là cơm hộp em tự làm. – Vừa nói Phương Linh vừa mở hộp cơm ra trước mặt Viết Quân.
Liếc qua 1 cái, thằng bé hờ hững.
- Trứng à?
- Anh không thích sao?
Viết Quân nhìn đi chỗ khác vẻ nhạt nhẽo.
- Không ăn được.
- Xin lỗi. Lần sau em sẽ không cho trứng vào nữa.
- Cảm ơn vì hộp cơm.
Cậu vội vã đứng lên, nhấc hộp cơm mang theo.
- Anh… không ăn luôn sao?
- Chút nữa anh sẽ ăn. – Viết Quân bất chợt mỉm cười… dịu dàng.
Phương Linh mừng húm nhìn theo Viết Quân. Tuy thái độ anh ấy hơi lạnh lùng, nhưng vừa giờ đã cười r
ồi, đã cười rồi.
Phương Linh nhìn sang chỗ Hội học sinh đang ngồi vẻ đắc thắng.
Khánh Nam cũng bật cười.
- Em có muốn biết nó định làm gì với hộp cơm của em và tại sao vừa giờ nó lại cười không?
Nụ cười trên khuôn mặt Phương Linh chợt sững lại.
- Chúng ta cứ đi theo nó 1 chút nhỉ?
Phương Linh nhìn Hội học sinh đầy nghi ngờ rồi cũng đi theo. Cả lũ lén lút theo sau Viết Quân. Quốc Trường cẩn thận mang cả camera quay kĩ càng từng cảnh một.

*

Nếu như con bé đó không phải bạn thân Linh Như và đã từng rất tốt với Linh Như, nếu như không phải Tuấn Vũ và Linh Như tự nhiên lại mặc cùng kiểu áo có hình con gấu, nếu như không phải Linh Như bảo hôm đó gọi điện, đến nhà cậu chỉ để lấy vở văn, nếu như…. Hừ, tóm lại, nếu không vì Linh Như, Viết Quân đã làm lơ Phương Linh từ lâu rồi. Hộp cơm này ư? Ăn hộp cơm này ư? Bày đặt làm trứng cuộn ư?
Viết Quân nhếch mép, nhìn hộp cơm đầy thương hại rồi phũ phàng buông tay, thả cái phịch vào thùng rác.
Đã cầm theo ra đến tận ngoài này là tử tế lắm rồi. Hộp cơm! Chào mày nhé! Tuy tao không phải là một người lãng phí đồ ăn nhưng mày không được tặng cho đúng người rồi. Thùng rác! Mày quả là cứu tinh của tao.
Viết Quân lau lau tay vào cái khăn rồi cũng vứt luôn khăn vào thùng rác.
Vừa lúc nhìn thấy Linh Như đang đi trên hành lang, mắt thì đọc sách mà miệng thì vẫn đang mút sữa.
Viết Quân tuy không đói nhưng…

Bình thường, mỗi lần đi trên hành lang mà vừa đi vừa đọc sách thế này, Linh Như ít khi quan tâm đến đường đi, vì mọi người thường hay tránh nó hơn là nó tránh người ta. Cũng do vậy mà nó mới đâm rầm vào cái người đi từ phía đối diện.
Cũng may rằng cuốn sách và hộp sữa vẫn đang ở trên tay, ống hút cũng vẫn ở trong miệng.
Đôi mắt trong veo tối sầm lại, ngước lên nhìn Viết Quân…
Hai đứa im lặng nhìn nhau chằm chằm như chờ đối phương nhường đường và lên tiếng trước…
Viết Quân chợt bặm môi lại, cầm lấy hộp sữa trong tay Linh Như, tay còn lại giữ lấy cái ống hút.
Linh Như chưa hiểu gì, vẫn bình tĩnh uống tiếp, cho đến khi tay Viết Quân chạm hẳn vào môi nó mới vội vàng bỏ ra.
Vẻ mặt người đối diện dãn ra thành 1 nụ cười, bỉnh thản tự nhiên đưa hộp sữa lên uống, bỏ qua vẻ mặt ngạc nhiên đờ ra của ai đó đang nhìn mình.
Sột sột…
Sột sột…
Đã giải quyết gọn, Viết Quân đặt lại hộp sữa vào tay Linh Như, chiếc ống hút cũng ngay ngắn đưa lên miệng nó.
- Cảm ơn. Lần sau nhớ chú ý đường đi một chút nhé.
Phải một lúc lâu sau Linh Như mới bừng tỉnh, quay ngoắt lại lườm cho cái thằng bé ranh ma kia một cái, sẵn cuốn sách dày cộm trên tay, phi đến đánh cho túi bụi tùi bui.
Tiếng cười sảng khoái của Viết Quân cùng tiếng hét ầm ĩ của Linh Như vang khắp hành lang, vọng đến cả chỗ Phương Linh và mấy thằng đang đứng.
- Thấy thế nào? Theo cậu… cậu là hạt bụi hay hạt cát trong mắt anh ấy?

Trong khi đó, Khương Duy và Khánh Nam thở dài chán nản.
- Hai đứa nó lại làm lành rồi kìa.

Bởi vì Tuấn Vũ và Mai Chi sắp đi du học nên những ngày sau đó, mấy anh em khá thân thiết với nhau. Viết Quân vẫn chưa biết đầu đuôi sự việc nên đương nhiên là có phần tức tối, do đó mà thỉnh thoảng vẫn hay đi với Phương Linh, đôi khi còn ngồi ăn cơm với Phương Linh nữa, tất nhiên là cơm của canteen chứ không phải của Phương Linh, tuy nhiên, trong mắt cậu, Tuấn Vũ cũng chẳng là gì cả.
Linh Như vẫn giữ ánh nhìn bình thản như mọi khi, nhưng thỉnh thoảng, vẫn lén lút trốn mọi người ra đây. Thực sự không khí khi ở gần Viết Quân, rất ngột ngạt.
- Em làm cái gì mà lang thang ngoài đây 1 mình vậy?
Khương Duy từ bên ngoài hành lang thò đầu lên với 1 chiếc lá trên đầu làm Linh Như giật bắn mình, theo phản xạ, lùi ra phía sau.
- Anh làm cái gì dưới đó vậy?
- Tìm giầy. Hồi nãy Minh Phương ném giầy của anh ra đây, tìm mãi mà chẳng thấy, lúc giờ thể dục ý. Mà thôi, chẳng tìm nữa.
Khương Duy phủi phủi tay nhảy qua hành lang đến chỗ Linh Như.
- Còn em, sao lại ra đây 1 mình?
- Tại mọi người còn đang ăn mà.
Khương Duy và Linh Như ngồi tạm xuống ở mấy cái bậc dẫn ở hành lang nối giữa canteen ra phía bờ hồ.
- Em… vẫn… còn giận à? – Khương Duy ngập ngừng.
- Gì cơ? – Linh Như không chú ý cho lắm.
- Chuyện… chuyện hộp cơm hôm trước ý… Thực sự thì… đúng là cũng khó để cho qua thật…
Linh Như duỗi thẳng chân ra và nhìn lên trời.
- Không mà.
- Nhưng anh thấy… hình như em vẫn còn giận thì phải…
- Không thật mà… chắc do anh nghĩ ngợi nhiều quá thôi… Mà…
Linh Như chợt im bặt, không nói năng gì nữa và vẫn chăm chú ngước mắt lên trời. Khương Duy thấy lạ nên cũng nhìn thử xem trên trời có gì rồi lại quay sang Linh Như.
- Mà?
- À… Ý em là… thực ra thì…
- Thì em vẫn còn giận?
- Không! Ý em là… chắc anh hiểu lầm thôi… dạo này… mỗi lần ở cạnh Viết Quân… em hơi khó xử. Chắc do anh cũng ở đó nữa nên…
Khương Duy tự nhiên thở dài.
- Anh sao thế?
- À… không có gì đâu. Em… anh muốn hỏi là… thực sự có thích Viết Quân không?
- Em không biết.
- Tức là cũng có tình cảm?
Câu trả lời rơi vào im lặng. Linh Như không nói gì nữa.
- Nó dạo này… thay đổi rất nhiều. Anh cũng không biết tại sao nữa. Nhưng chắc là Khánh Nam có thể hiểu. Tính tình nó trầm đi hẳn, và cũng có vẻ người lớn hơn đôi chút. Cũng tốt! Hết năm nay… chẳng biết tụi mình còn ở cùng nhau được nữa không. Nó biết suy nghĩ như thế thì anh và Khánh Nam cũng đỡ lo khi nó chỉ có 1 mình bên ngoài hơn… Nhưng có lẽ… không có Khánh Nam thì cả anh và Viết Quân đều cảm thấy… mọi chuyện trở nên thật khó khăn. Chắc là do… anh và nó chưa bao giờ có được 1 sự bình tĩnh tuyệt đối trước mọi chuyện như Khánh Nam. Với lại… không có Khánh Nam ở bên cạnh… tự dưng anh lại cảm thấy sợ. Anh thấy mình chưa đủ lớn để đến 1 nơi xa lạ mà không có Khánh Nam và Viết Quân ở bên.
Linh Như vẫn chăm chú nhìn Khương Duy và khi Khương Duy nhìn lại nó thì nó quay đi chỗ khác.
- Em không biết! Bởi vì… dù em có ở đâu… em vẫn cảm thấy mình luôn được bảo vệ. Nhưng… em không muốn phải ở 1 mình như khi mới về Việt Nam. Nghĩ lại thời gian khủng hoảng đó, tự nhiên em lại cảm thấy sợ.
- Hồ!
- Hồ hồ!
- Hồ hồ hồ!
Những âm thanh quái đản phát ra từ sau lưng 2 đứa.
- A lố! Viết Quân à! Anh Ngọc Hưng handsome prince của chú đây! Báo cáo tình trạng khẩn! Chú có 1 thằng bạn đểu lắm đấy.
- À lô! Minh Phương hả? Anh Bảo Đông baby đây! Cô em có 1 thằng người yêu phản bội.
- A lô! Khánh Nam! Chú mày đang ở đâu đấy? Đến ngay đây giải quyết tranh chấp giữa hai thằng bạn thân của mày đi nhé!
- Khặc khặc khặc!
- Khục khục khục!
- Khọc khọc khọc!
Linh Như và Khương Duy đứng lên quay lại đằng sau. Ba thằng con trai với vẻ mặt nham hiểm độc ác đang đứng ngay sau lưng.
- Ô hô hô!
- Ồ hồ hồ!
- Ba ông anh có ý gì đây?
- Thế hai đứa ra đây ngồi làm gì thế? Tách khỏi bầy đàn như thế?
- Làm nhiều chuyện quá nên bây giờ không nhớ nổi là đã làm những gì nữa rồi. – Linh Như vừa đáp vừa đứng vào giữa Ngọc Hưng với Bảo Đông – Thế hai ông anh có muốn biết bọn em vừa làm gì không?
- Tất nhiên! Cho cả anh biết nữa chứ! – Đăng Thành xen vào giữa.
- Làm chuyện này này! – Linh Như thì thầm khe khẽ rồi đột ngột hét ầm lên – Tuấn Vũ! Ba anh ấy bắt nạt em!
Vừa lúc Tuấn Vũ và Mai Chi đi ngang qua. Khương Duy được thể chỉ sang “tam vị tiền bối” của khối 12 và gật đầu lia lịa như xác nhận lời Linh Như nói. Vậy là mọi tội lỗi tự nhiên đổ hết lên 3 đứa lắm chuyện hay đi kiện cáo. Linh Như phủi tay thản nhiên đi về thì gặp Phương Linh đang đi đến từ hướng đối diện.
- Bà tìm Viết Quân à? Anh ấy ở chỗ kia kìa!
Phương Linh ngơ ngác 1 lúc rồi cũng đi theo hướng chỉ của Linh Như.
Viết Quân hộc tốc chạy ra không hiểu chuyện gì.
- Thằng bạn đểu nào cơ? – Cậu nhìn Khương Duy rồi lại nhìn quanh tìm Linh Như – Nó không có ở đây à?
“Nó”: Có rất là nhiều nghĩa!
Đăng Thành đang bị Tuấn Vũ chịt cổ nên chỉ có thể ra hiệu về phía sau, đúng hướng Linh Như vừa đi và Phương Linh… đang đến, lại thêm Mai Chi cũng đứng đó nữa.
- Dạ? – Phương Linh cũng chẳng hiểu gì trong khi Viết Quân lại tưởng là Khương Duy vừa làm gì có lỗi với Phương Linh, vậy nên mới bị Ngọc Hưng gọi là “thằng bạn đểu”.
Minh Phương cũng từ đâu bay đến.
- Bảo Đông! Anh nói Khương Duy phản bội cái gì cơ?
Bảo Đông cũng chỉ dám chỉ tay về phía sau chứ không dám quay đầu lại, vậy nên Minh Phương cũng hiểu lầm nốt, tức là Minh Phương tưởng Khương Duy đi chơi với Phương Linh, do đó mới bị Bảo Đông cho là “thằng người yêu phản bội”.
Người cuối cùng chạy đến là Khánh Nam. Cậu nhìn xung quanh 1 lúc và cho rằng, Viết Quân vừa “cặp kè” với Mai Chi nên mới làm Tuấn Vũ tức giận thế kia còn Khương Duy thì chạy đến đòi công bằng cho Phương Linh nên hồi nãy Đăng Thành mới bảo là “tranh chấp giữa hai thằng bạn”.
Trong thời gian tất cả đang hiểu lầm tứ tung cả lên thì Khương Duy âm thầm rút lui và hội ngộ với Linh Như ngoài canteen, hai anh em cứ thế phá lên cười.

*

Dễ cũng phải nửa tiếng sau hội kia mới quay lại canteen. Khương Duy và Linh Như lấy lại tư thế rất chi là nghiêm túc ăn uống như không hề có chuyện gì xảy ra.
RẦM!
- Về phòng họp! – Đăng Thành quát.
Không 1 đứa nào nói năng câu gì, Linh Như và Khương Duy ngơ ngác nhìn nhau: “Làm gì mà mọi chuyện nghiêm trọng đến mức thế?”
Thấy 2 đứa vẫn còn đứng im tại chỗ, Viết Quân tức khí xông đến lôi tay Linh Như đi thẳng đến phòng nhạc cụ, đẩy nó vào trong và chốt cửa lại.
- Em nói đi! Tại sao em phải làm thế? – giọng Viết Quân hét lên tức giận.
- Em chỉ đùa thôi mà. Làm gì mà anh phải tức giận đến thế? Hay là… em làm anh và Phương Linh hiểu lầm nhau? Nếu như thế thì em sẽ đi giải thích với Phương Linh giúp anh.
Đôi mắt đầy sát khí ngùn ngụt của Viết Quân vẫn chằm chằm nhìn nó. Ít khi Viết Quân tức giận thế này… Một thứ gì đó như chợt vỡ tan trong lòng, nhưng Linh Như vẫn khẽ mỉm cười:
“Bây giờ… Phương Linh đã trở nên quan trọng như thế rồi sao?”
Dường như sự tức giận làm cho Viết Quân chưa thể nói nổi lời nào. Cậu vẫn đứng yên nhìn Linh Như như thế.
- Em sẽ đi giải thích với Phương Linh giùm anh. Em xin lỗi.
- EM VÀ TUẤN VŨ LÀ ANH EM HỌ. TẠI SAO EM KHÔNG NÓI VỚI ANH? – Viết Quân khó khăn dằn từng tiếng.
Linh Như ngạc nhiên nhìn Viết Quân rồi v
ội nhìn đi chỗ khác lảng tránh ánh nhìn của cậu. Khánh Nam! Anh được lắm!
- EM NÓI ĐI! TẠI SAO EM KHÔNG NÓI CHO ANH BIẾT?
Viết Quân ghì chặt 2 vai Linh Như làm cho mặt nó tái đi vì đau. Nhưng nó vẫn cố gắng nhìn đi chỗ khác, tránh cái nhìn của Viết Quân.
- Em nói đi! Rốt cuộc là vì cái gì chứ?
Linh Như lấy lại sự bình tĩnh vốn có của mình và đối diện với Viết Quân.
- Việc em và Tuấn Vũ là hai anh em họ, thì có liên quan gì đến anh?
- Em…
- Em chẳng thấy có liên quan gì cả. Và em cũng thấy mình không cần thiết phải nói với anh.
- Tối hôm đó… là muốn nói với anh chuyện này sao? – Viết Quân nhìn sâu vào mắt Linh Như, cái nhìn chợt dịu lại như sự hối lỗi – Xin lỗi… Là do anh đã nổi giận vô cớ… Anh sẽ không như thế nữa… Anh… hôm đó chỉ nói sẽ cho Phương Linh cơ hội thôi, không có gì cả đâu. Em không giận chứ?
Linh Như còn chưa kịp nói gì thì tiếng điện thoại của Viết Quân khe khẽ vang lên. Cậu nói bằng tiếng Hàn Quốc, do cũng học rồi nên Linh Như hoàn toàn có thể hiểu được nội dung.
- Mẹ!
- …
- Sao cơ ạ? Làm sao bà biết được? Bây giờ bà thế nào rồi mẹ? – giọng Viết Quân chợt trở lên hốt hoảng.
- …
- Vâng. Con sẽ xin phép về ngay.

*
* *

Đến là điên đầu mất. Thật không thể bình tĩnh lại được.
Ji Hoo như sắp phát điên vậy. Chuyện bà nội. Chuyện Ginny Wilson. Chuyện người thay thế vị trí của cậu. Tất cả cứ rối hết lên.
Bà nội cũng vì biết việc Ginny đã trả lại nhẫn mà đột nhiên phát bệnh. Gia đình đã cố giấu bấy lâu, vậy mà…
Ji Hoo ngồi im cạnh giường bà suy nghĩ. Chiều nay bà có tỉnh lại một chút rồi lại ngủ, hơi thở vẫn còn rất yếu. Vì vậy, tối nay cậu định đến đây ngủ với bà. Nghĩ sao làm vậy, Ji Hoo đứng lên, định bụng về nhà thay quần áo rồi lại trở lại. Nhưng… nghĩ đi nghĩ lại, không hiểu tại sao họ có thể tìm ra người thay thế cậu nhanh đến vậy?
Nỗi băn khoăn đó theo Ji Hoo về tận nhà. Mãi không nghĩ ra, cậu đành chạy sang phòng ba mẹ, hỏi thử. Nếu cậu không nhầm, có lẽ, đây đã là âm mưu từ trước khi Ginny trả lại nhẫn. Rõ ràng có điều gì đó là lạ mà. Chợt… Ji Hoo dừng lại trước cửa phòng ba mẹ.
- Anh à! Con là con em, nó là con em. Không ai có thể mang con em đi được. – mẹ vừa khóc vừa nói.
- Em bình tĩnh lại nào. Ông ta là kẻ giết người. Nếu như chúng ta không nói cho con biết, sẽ dẫn đến cảnh ba con họ tàn sát lẫn nhau mất.
- Không được. Nó là con của em. Chỉ là con của em thôi. Không ai được mang đi cả. – giọng mẹ càng như đau đớn.
Ba im lặng một lúc.
- Chúng ta bắt buộc phải nói cho hai con biết. Em có hiểu không? Những gì Ji Hoo chuẩn bị làm sẽ khiến nó trở thành kẻ thù của ông ta. Cherin cũng sắp sửa…

Hức hức…
Tiếng nấc nho nhỏ làm Ji Hoo giật mình quay lại sau lưng. Cherin đang đứng đó, nước mắt giàn giụa.
- Chị… Cherin….
Cherin lau nước mắt, trân trối nhìn Ji Hoo rồi vụt chạy.
- Chị không phải chị gái em.
- Chị…
Ba mẹ vội vàng mở cửa bước ra và nhìn cậu hốt hoảng.
- Ji Hoo!
- Mẹ! Điều đó… điều mẹ vừa nói… là đúng phải không? Là sự thật phải không?
Cậu giật lùi, giật lùi… giọt nước mắt chợt trào ra khỏi khóe mắt. Ji Hoo cũng vụt bỏ chạy theo Cherin.

*

Vậy là Ji Hoo đã về Hàn Quốc được 3 ngày. Linh Như cũng nghe loáng thoáng tin bà nội Ji Hoo phải nhập viện, nhưng có vẻ không còn nguy hiểm nữa nên không định đi thăm. Chợt, màn hình điện thoại sáng bừng lên.
- Jimmy! Em đây.
- <Ginny! Bà nội Han Ji Hoo đang trong bệnh viện.> – Jimmy nói gấp gáp trong điện thoại – <Bà lên cơn đau tim khi biết tin em đã trả lại nhẫn cho Han Ji Hoo. Em sang thăm bà ngay đi, phòng khi… bà không thể qua khỏi…>
- Anh. Nhưng em nghe nói đã qua cơn nguy hiểm rồi mà.
- <Nhưng Ji Hoo mất tích đã 3 ngày nay mà không có tin tức. Bà biết được nên…>
- Anh nói sao? Ji Hoo mất tích? Vậy tại sao không cho em biết?
Linh Như còn chưa kịp nghe Jimmy nói gì thì Khánh Nam xồng xộc vào phòng nó.
- Linh Như! Viết Quân mất tích rồi. Ba ngày nay mà chưa hề có tin tức. Mẹ nó vừa gọi điện sang. Anh và Khương Duy sẽ sang Hàn Quốc ngay. Em chuẩn bị đi.
Nói rồi cậu cũng lại xồng xộc chạy lên phòng hiệu trưởng. Cả Khánh Nam và Khương Duy đều rối hết cả lên và gấp rút chuẩn bị. Nhưng ngược lại, vẻ mặt Linh Như trở nên tái mét. Nó linh cảm thấy điều chẳng lành…
Bất ngờ Phương Linh từ đâu giữ tay nó lại.
- Đừng đi…! Bà đừng đi cùng bọn họ có được không? Tôi là bạn gái anh ấy. Tôi đi là được rồi.
Linh Như sững sờ nhìn Phương Linh chằm chằm không hiểu. Phương Linh nín thở lặp lại. – Khánh Nam và Khương Duy thừa sức tìm ra anh ý! Không có bà đi cùng… cũng đâu có sao?
Linh Như vẫn đứng im nhìn Phương Linh trân trân đầy ngạc nhiên. Hóa ra… khi yêu, cũng có những lúc con người ta ích kỉ đến thế này… Phương Linh tránh ánh nhìn của Linh Như mà đi khỏi, không quên nói với lại.
- Nếu không thấy bà… có thể… anh ấy sẽ có thể quên được bà cũng nên…
Linh Như vẫn đứng như chôn chân giữa phòng. Ji Hoo đang bị mất tích và Phương Linh thì yêu cầu nó không được phép lo cho Ji Hoo sao? Ngay cả khi… Phương Linh còn không biết hình thù Hàn Quốc ra sao nữa sao? Liệu Phương Linh có biết… những chỗ ẩn nấp của Han Ji Hoo, ngay cả 1 người đã từng được cậu đưa tới đó nhiều lần cũng không thể nhớ nổi đường đi?
- Linh Như! Chúng ta phải đi rồi. Em nhanh lên đi!
Phương Linh nhìn nó như van nài, cầu khẩn. Linh Như khẽ mỉm cười.
- Em không đi cùng mọi người đâu. Mọi người cứ đi đi. Không có em… vẫn có thể tìm được anh ấy mà… Với lại còn có Phương Linh nữa…
- Linh Như!
- Mọi người cứ đi trước đi.
Khánh Nam nhìn thẳng vào mắt Linh Như 1 lúc rồi hơi cười nhẹ, ra hiệu cho cả lũ đi. Ít ra thì cậu cũng đã biết Linh Như có ý gì. Nhưng dù sao, Khánh Nam vẫn tỏ ra khó chịu với cái đuôi bất đắc dĩ cứ bám riết theo kia. Nhưng không sao. Hi vọng thông qua chuyến đi này, Phương Linh có thể rút ra bài học xương máu.
Đợi cho tất cả đã đi khỏi, nó mới cầm điện thoại lên.
- Daniel! Em cần tới Hàn Quốc ngay bây giờ. Bà nội Han Ji Hoo đang trong cơn nguy kịch.

10 phút sau khi máy bay của Khánh Nam cất cánh, một chiếc trực thăng khác cũng vút lên bầu trời.
- Cô Wilson sẽ đến Seoul vào lúc 8h23 phút theo giờ địa phương.

*
* *

Seoul! Tuyết đã tan! Và ánh mắt trời lại nhuộm khắp.

Đợi cho Khánh Nam, Khương Duy và Phương Linh rời khỏi sân bay rồi, Linh Như bước ra chiếc oto đã đợi sẵn của mình và trực tiếp cầm lái.
- Chị Cherin! Em vừa xuống máy bay. Bà sao rồi chị?
- <Bà đã không còn nguy hiểm nữa rồi. Nhưng… chị lo lắm, Ginny à! Ba ngày nay đã tìm khắp nơi… nhưng không thể nào tìm thấy nó. Không thể nào thấy nó. Chị lo lắm. Mẹ chị cứ ngất lên ngất xuống còn bà thì bất tỉnh trong bệnh viện. Ginny…>
- Chị Cherin! Em chắc chắn sẽ tìm được anh ý mà!

Ginny phanh kít lại ở ven đường. Nó không nhớ! Không nhớ bất cứ thứ gì Ji Hoo hay kể hồi bé cho nó. Vừa giờ nó chỉ nói thế cho chị Cherin yên tâm. Thực chất, nó không thể nhớ ra được.
Tất cả những nơi Ji Hoo hay đưa Ginny đến, nó đều đã nói với chị Cherin rồi. Nhưng vấn đề là… những ngóc ngách này, chỉ có người nào từng đến đó nhiều lần mới có thể tìm được. Một người dù có thông minh đến đâu, rành rọt đường đến đâu, có nghe tả kĩ lưỡng đến đâu, hay là chỉ đến có 1, 2 lần thì cũng không thể tìm ra được. Chính vì vậy mà Khánh Nam và Khương Duy mới đích thân qua đây đi tìm.

- Em không được kể với ai đâu đấy. Đây là địa điểm trốn bí mật của anh mà.
- Vậy sao anh còn kể với em làm gì?
- Vì mẹ anh nói… sau này anh sẽ không được giấu giếm em bất cứ thứ gì mà.

Không nhớ! Không nhớ! Không nhớ bất cứ thứ gì cả!
Không nhớ ngôi nhà gỗ đó nằm ở đâu…
Không nhớ những cành cây đóng băng đó ở chỗ nào…
Không nhớ con đường tuyết phủ mênh mông vắng bóng người qua lại…
Không nhớ cả một mùa đông ẩm ướt của Hàn Quốc năm nào…
Không nhớ bất cứ thứ gì cả!

- Ginny! Em nhìn này! Những chiếc lá đã bị đóng băng vào cả rồi. Anh muốn mang chúng về cất vào tủ lạnh quá!

Ánh nắng mặt trời đã làm tan chảy những bông tuyết lạnh buốt… Làm sao để chúng có thể đông lại như ngày hôm qua nữa đây? Làm sao có thể…
Đã 3 ngày trôi qua… Không có dù chỉ 1 chút tin tức. Han Ji Hoo! Rốt cuộc… anh đang ở đâu?
Ginny gục mặt xuống vô lăng xe một lúc khá lâu rồi lại tựa đầu vào ghế mà nhắm mắt lại. Bắt cóc, tống tiền… Nó không hề lo đến những việc như vậy. Chỉ sợ rằng… Ji Hoo đã rơi vào tay Jame Franks.

- Sao xa thế? Em muốn về! – Cô bé khó chịu ra mặt và cựa quậy liên tục trên xe ô tô.
Cậu bé mím môi lại như sắp khóc, nét mặt hơi nghệt ra lo lắng.
- Chỉ nửa tiếng nữa thôi mà. Không xa đâu. Chỉ bằng 2/3 thời gian từ Milano của em đến Florence thôi mà. Một chút nữa thôi mà!

2/3 quãng đường từ Milan đến Florence? 200 km? Cách Seoul 200km? Có biết bao nhiêu nơi như thế?
Ginny mở laptop của mình ra, xem kĩ bản đồ Hàn Quốc rồi tập trung ở những nơi tuyết rơi dày, cũng như có khu trượt tuyết.
Mà… từ đã…

- Nyny!
- Đừng gọi em là Nyny! Em là Ginny!
- Nhưng anh Jimmy vẫn gọi là Gingin mà.
- Nhưng em không thích anh gọi em là Nyny! Đó là cách ba em vẫn gọi mẹ em.
- Nhưng…
Cậu bé phụng phịu 1 lúc rồi không nói gì nữa mà cầm cây violon của mình lên.
- Anh mới học được 1 bài mới. Chị Cherin đã dạy anh đấy. Đây là bài nhạc phim Winter Sonata. Em biết phim này không? Ảnh hai anh chị diễn viên chính treo ở khu trượt tuyết hôm trước anh đưa em tới ý. Phim đó cũng hay. Nhưng anh không thích mấy. Tại vì kết thúc thì cái anh diễn viên chính bị mù. Nhưng cũng chẳng sao cả. Dù sao thì vẫn có chị ý chăm sóc mà. Nhưng kể ra cũng có cái kì quái, chắc ngoài đời không có, có một đoạn họ xa nhau tận 10 năm, vậy mà vẫn yêu nhau chứ. Vớ vẩn nhỉ?

Winter Sonata! Phải rồi! Khu trượt tuyết – nơi dựng bối cảnh phim đó.
- Chị Cherin! Cách đây lâu lâu rồi, có một cái phim Hàn Quốc là Winter Sonata, phim đó dựng bối cảnh ở đâu vậy chị? Ý em là mấy khu trượt tuyết trong phim đó.
- Yongpyong Ski Resort! Ở Gangwon – Cherin chợt thốt lên.
- Chị chắc chắn chứ?
- Chị chắc chắn!
- Vậy thì chị báo cho tất cả mọi người đến nơi đó đi. Cả Khánh Nam và Khương Duy nữa chị nhé!
- Được rồi! Chị sẽ đi ngay đây! Mà… Ginny! Em đã biết đường chưa?
Lúc này Ginny mới ngớ
ra.
- Em… em chưa.
- Vậy có nhớ đường đến nhà chị không? Hoặc công ti cũng được! Chị sẽ qua đó đón em!
- Vâng!

Hội Khánh Nam và Khương Duy chuyển hướng đi ngay lập tức, trong khi Cherin đợi Ginny rồi mới đi sau.

*

Đã đến khu trượt tuyết.
Nơi đây vẫn còn đọng lại cái lạnh phảng phất của mùa đông. Nhưng Ginny không cảm thấy gì cả. Trong đầu nó lúc này, ngoài hình ảnh của Han Ji Hoo ra, không còn bất cứ thứ gì khác.
Cherin và mọi người đã bổ đi tìm Ji Hoo. Nhưng Ginny vẫn đứng im, và… chỉ biết nhìn. Vì… nó biết rõ rằng… cứ chạy đi tìm vòng quanh như thế… sẽ không bao giờ có thể tìm thấy Ji Hoo. Những chỗ ẩn nấp của Han Ji Hoo, ngoại trừ Ginny Wilson, những người khác không dễ dàng có thể tìm được.
Ginny dựa lưng vào 1 gốc cây và cố gắng lục lọi trong bộ nhớ vốn chỉ có một góc nhỏ cho hình ảnh Han Ji Hoo những ngày thơ bé… nhưng… vẫn không được gì.
- Linh Như! Mọi người đã tìm rất kĩ! Nhưng không hề thấy Ji Hoo! Em có nhớ nhầm gì không? Như là… một khu trượt tuyết nào đó gần đây chẳng hạn.
Cherin, Khánh Nam, Khương Duy, Phương Linh và một vài người nữa quay lại chỗ nó đứng sau một thời gian tìm kiếm.
Ginny giật mình nhìn sang tất cả. Những gương mặt mệt mỏi và lo lắng.
- Em không nhớ nhầm mà! Chị đã cho người tìm quanh nơi này rồi chứ?
- Rồi mà! Chị đảm bảo không bỏ sót chỗ nào!
Ginny lờ đi đôi mắt đầy trách móc của Phương Linh. Lúc này không có chỗ cho sự ích kỉ xen vào.
- Vậy thì… mọi người cứ về chỗ đậu xe đi. Em đảm bảo… là sẽ tìm được anh ý!
Ánh mắt Ginny như một sự khẳng định chắc nịch và chứa đầy sự tự tin 1 cách tuyệt đối.
Mặc mọi người vẫn còn đang đứng ngẩn ngơ, nó tách ra khỏi tất cả. Mọi người làm nó mất tập trung, làm nó không thể… cảm nhận được phương hướng nơi này.
Bước đi trên con đường dài lẻ tẻ vài bóng người đơn độc… không hiểu sao… bao nhiêu hình ảnh thơ bé chợt như sống lại trong nó…

Tại sao hồi nhỏ Ji Hoo có thể nhường nhìn Ginny nhiều đến thế nhỉ? Mặc cho Ginny không hề tỏ ra có thiện cảm với Ji Hoo, mặc cho Ginny khó chịu với những trò chơi của cậu, Ji Hoo vẫn chơi với Ginny, vẫn kiên nhẫn ở bên Ginny… Thậm chí… kiên nhẫn học tiếng Anh, kiên nhẫn học chơi violon, chỉ để được song tấu với Ginny dù chỉ 1 đoạn nhạc ngắn…
Ngay từ bé đã là một đứa bé thật ngốc! Thật ngốc!
Ginny đã hoàn toàn quên đi cái dáng khổ sở của một thằng bé tròn tròn mũm mĩm kiên nhẫn tập cho một con bé những bước trượt tuyết đầu tiên…
Ginny đã hoàn toàn quên đi một thằng bé đã chẳng ngại mệt nhọc, cõng mình suốt 2 giờ đồng hồ trên lưng khi mình bị lạc đường và bị ngã…
Ginny đã hoàn toàn quên đi hình ảnh một thằng bé vụng về lấy tay áo lau đi những giọt nước mắt trên mặt mình và hứa chắc như đinh đóng cột:
“Bọn con trai không đáng tin đâu! Vì thế ngoài Billy và Jimmy ra, em chỉ được tin 1 mình anh thôi nhé! Anh Ji Hoo sẽ không để ai bắt nạt Ginny nữa!”
Thằng bé ấy… vẫn nhớ lời hứa… nhưng đã không thể thực hiện… vì… thằng bé ấy đã chấp nhận đánh đổi tất cả để mang đến nụ cười cho 1 thằng bé khác: Hoàng Khánh Nam!
Con bé ấy… cũng chẳng tin vào lời hứa nữa…, nó cũng chẳng tin Ji Hoo… Nó không thể tin ai ngoài các anh trai nó vì… chính Han Ji Hoo – người đã hứa lời hứa đó, lại là người làm tổn thương nó nhiều nhất.

Những con đường như tự hiện ra trong suy nghĩ, chỉ đạo cho bước chân Ginny đi theo… để cuối cùng… nó đã dừng trước 1 ngôi nhà gỗ nhỏ – nơi trú ẩn bí mật của Han Ji Hoo mà trước giờ chỉ cho một mình nó biết.
Nhưng… Ginny khựng hẳn lại!
Nó lặng đi 1 lúc rồi lấy lại sự bình thản vốn có của mình.
- Hẳn… anh đứng đây vì 1 thông điệp muốn nhắn gửi cho tôi?
- Vâng! Thưa cô Wilson. Ông chủ tôi lấy làm hân hạn nếu như được cùng cô thưởng thức bữa ăn nhẹ hâm lại chuyện cũ.
Ginny bước theo người đàn ông trước mặt cho đến khi ông ta dừng lại trước 1 căn phòng của khách sạn.
- Mời cô!
Ginny bình tĩnh bước vào bên trong, chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống xấu nhất có thể xảy ra.
- Dừng lại.
Nó bất chợt hét lên và lao vội đến phía người thanh niên trên chiếc ghế. Mũi tiêm suýt đi vào động mạch chàng thanh niên chệch hướng cắm vào cánh tay nhỏ bé vừa lao tới.
- Wilson!
Thứ chất lỏng trong suốt trong ống tiêm đã vơi đi 1 nửa.
Người đàn ông vội rút kim tiêm ra sững sờ nhìn dáng người run rẩy rồi khụy xuống trước mặt mình. Khi ông ta đang định tiêm cho Han Ji Hoo, Ginny đã lao đến đẩy ông ta ra. Trong lúc cả hai cùng mất thăng bằng, mũi tiêm đã vô tình cắm phập vào mạch máu ở tay cô bé. Thứ chất lỏng cũng theo đó mà vơi đi.
- Wilson!
Một người đàn ông khác có mái tóc vàng nhạt vội vàng đặt ly rượu xuống bàn và đỡ lấy dáng người yếu ớt vừa lịm đi.
- Wilson! Wilson!
- Thưa ngài… Tôi…
- Kiểm tra cho con bé! Nhanh lên. – Jame Franks hung hãn ra lệnh.
Vẻ mặt vốn hồng hào đầy sức sống chợt trắng bệch như không còn giọt máu. Bàn tay bé nhỏ tê đi không thể cử động. Cơn đau nhanh chóng ập đến làm toàn thân run rẩy và bắt đầu lạnh ngắt.
- Kiểm tra cho con bé nhanh lên! – Jame Franks lại tiếp tục quát tháo.
- Hiện chúng ta không có đủ thiết bị! Thưa ngài! Cần đưa cô bé về tổ chức thì mới có thể tiến hành kiểm tra tổng thể. Các biểu hiện của cô bé rất khác so với các thí nghiệm trước đây của chúng ta! Dường như chất độc đang phát tác rất nhanh!
- Chuẩn bị trực thăng đưa con bé về tổ chức! Nhanh lên!
- Đừng…
Bàn tay chợt cử động cùng hơi thở yếu ớt thều thào. Ginny tỉnh lại và cố gắng ngồi dậy.
- Con không sao! Chú Jame! Làm ơn hãy thả Han Ji Hoo ra! Khục! Khục!
Bất chợt nó ho sặc sụa, thứ chất lỏng màu đỏ trào ra từ trong miệng.
- Cô Wilson. Cô thấy trong người thế nào?
- Tôi ổn! Tôi có thể xin 1 ly nước không?
Ginny nhìn sang phía Han Ji Hoo, hiện đang bất tỉnh rồi lại nhìn Jame Franks.
- Chú Jame! Chú có thể thả anh ý ra không? Anh ý… đâu có liên quan gì đến việc này?
- Nhưng nếu không có thằng bé ấy… con có chịu đến gặp ta không?
Vẻ mặt Jame Franks đã lấy lại sự tĩnh lặng nhưng đầy toan tính vốn có.
- Con phải làm gì… để chú thả anh ấy?
- Làm gì ư? – Jame Franks chợt phá lên cười – Hóa ra… cũng có những người không phải anh trai con mà có thể làm con phải đánh đổi ư? Vậy mà ta còn định bắt thằng bé song sinh với con cơ đấy. Cũng may, ta cũng được nghe đôi chút về chuyện của con với thằng bé người Hàn Quốc này. Không hề tệ. Phải không?
- Con có thể làm gì, thưa chú?
- Con chấp nhận đánh đổi sao?
Gương mặt xanh xao yếu ớt gật nhẹ.
- Con sẽ không hối hận?
- … – Ginny im lặng không đáp. Ánh mắt lo lắng nhìn người đàn ông có mái tóc màu vàng nhạt trước mặt.
- Nếu con nghe lời chú, con sẽ không phải chịu thiệt đâu. Ginny!
- …
- Con có biết không? – Jame Franks vẫn tiếp tục bằng chất giọng mang đầy quyền lực và sự mê hoặc – Thứ thuốc mà con vừa được tiêm… cũng chính là thứ thuốc mà 4 năm trước chú từng thí nghiệm với Billy. Và con thấy đấy, kết quả rất khả quan. Tất nhiên, chú đã điều chế được thuốc giải. Nhưng không phải ai cũng được nhận nó. Thằng bé Hàn Quốc này… cũng vừa được nhấm nháp chút mùi vị khơi mào cho liều thuốc đó. Tất nhiên, chỉ là khơi mào thôi, không gây nguy hiểm mạnh được, tất nhiên vẫn sẽ có một vài di chứng nếu như không có thuốc điều trị. Nhưng con thì đã chịu thay nó mũi tiêm thứ 2, mũi tiêm quyết định, lại hoàn toàn không có mũi 1 chuẩn bị trạng thái cho cơ thể. Rồi… con cũng sẽ như Billy… nếu như không có thứ thuốc giải này. Ta sẽ cho con quyết định. Chúng ra sẽ thương lượng nhé! Ginny!
Đôi mắt đứa trẻ vẫn ngơ ngác sợ hãi như ngày nào, ngước lên nhìn Jame Franks chờ đợi.
- Ta đã được nghe rất nhiều về thành tích vượt trội của con với những “sản phẩm” nho nhỏ con chế tạo cho Richard. Và… cả thành tích của thằng bé song sinh với con nữa. Thực sự… 2 đứa làm ta rất ấn tượng…
- Đó là anh trai con… Con xin chú!

*

Theo như yêu cầu của Ginny, Ji Hoo được đưa về đúng chỗ cái ghế gần ngôi nhà gỗ mà trước khi bị bắt đi, cậu đã ngồi với một đống vỏ lon xung quanh.
Ginny gọi cho chị Cherin để mọi người đến đón Ji Hoo, bản thân nó thì dựa vào 1 gốc cây ngay gần đó, cố gắng trấn áp cơn đau dữ dội ở bụng.
Tất cả đã đến bên Ji Hoo… nhưng không ai nhìn thấy Ginny cả.
- Viết Quân! Viết Quân!
- Ji Hoo! Sao nó uống nhiều đến mức này cơ chứ.
- Thôi cứ đưa nó về rồi tính tiếp chị ạ!
Khánh Nam và Khương Duy xốc thằng bạn lên trong khi Cherin và Phương Linh thì cứ rối lên lo lắng.
- Bỏ… bỏ ra… – “Ma men” đã tỉnh lại, hất tay cả hai thằng bạn ra, và gạt luôn chị gái với 1 con bé chẳng liên quan gì ở đây ra chỗ khác – Bỏ… bỏ ra…
- Ji Hoo! – Cherin vội đỡ lấy thằng em trai “có lớn mà không có khôn” – Sao em lại uống nhiều thế này?
- Bỏ ra! – Cậu gắt lên và hất tay chị gái ra – Chị không cần phải quan tâm. Chị bảo em không phải em chị mà! Bỏ ra! Không cần! Không cần ai hết cả! Em không cần ai quan tâm hết!
- Chị có sao không? – Khánh Nam đỡ lấy chị Cherin rồi cùng Khương Duy tóm lấy cổ thằng bạn đang khật khưỡng bước đi.
- Mày say quá rồi! Đi về nhà! Nhanh! – Khương Duy quát.
- Ô! Hôm nay mày cũng dám quát tao cơ à? – Ji Hoo nhìn Khương Duy rồi cười cợt – Mày là cái gì chứ?
Ji Hoo ngồi bệt xuống ghế, vớ bừa lấy 1 lon bia còn nguyên vẹn và bật nắp, tiếp tục uống.
Cherin giật lấy và ném mạnh xuống đất.
- Em hiểu lầm rồi! Ji Hoo! Nghe chị nói đây này! Em không…
- Không cần chị an ủi! Em không cần ai hết! Không cần ai hết cả. Không cần chị thương hại em. Chị đâu có phải chị gái em chứ? Ba mẹ cũng đâu phải ba mẹ em chứ? Em là con một kẻ giết người, giết người đấy. Chị hiểu không?
- Mày đứng lên! Đứng lên ngay cho tao! – Khánh Nam và Khương Duy, mỗi đứa một tay, xốc Ji Hoo dậy.
- Đã bảo không cần cơ mà.
Bất chợt, Ji Hoo nhìn quanh tất cả.
- Biết mà! Biết mà! Biết là sẽ không đến mà! – Cậu bật cười chua chát – Chẳng có gì cả. Chẳng có bất cứ thứ gì cả. Biết mà! Biết mà! Lúc nào cũng thế mà. Chẳng có ba mẹ. Chẳng có gì mà. Chẳng có gì mà.

emiri suzuhara - Jun Aizawa

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ