Teya Salat
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyen teen - Không nhiều thứ quan trọng - trang 36

Khánh Nam sực nhớ ra rằng nãy giờ không hề thấy bóng dáng Linh Như. Cậu nhìn quanh, vừa lo lắng, vừa tức giận. Viết Quân đang như thế này mà nó còn…
- Linh Như đâu rồi?
Khương Duy cũng vừa nhớ ra và đưa mắt tìm xung quan
h.
- Đúng rồi! Linh Như đâu rồi?

Từ một gốc cây xa xa, Linh Như có gắng cắn chặt răng chống chịu với cơn đau. Vả lại… nó cũng không muốn xuất hiện trước mặt Viết Quân lúc này… Có Phương Linh ở đấy rồi… có lẽ… nó nên tránh đi thì hơn.

Cherin bất lực tìm Ginny, điện thoại của nó cũng không liên lạc được. Ji Hoo thì vẫn lè nhè trong cơn say.
- Viết Quân! Anh đừng như thế! Mọi người rất lo lắng… – Phương Linh đang nói dở thì Viết Quân ngước lên, nhìn thẳng vào mắt Phương Linh như cười nhạo rồi lại tiếp tục uống.
Khánh Nam và Khương Duy mất kiên nhẫn thấy rõ. Thằng bạn dở hơi thì vẫn tiếp tục uống và cứ động vào là hất hết mọi người ra. Ai nói gì cũng không chịu nghe. Đột nhiên, Viết Quân ngừng lại và đứng bật dậy.

Linh Như ép sát mình vào thân cây, cố gắng để không ai có thể nhìn thấy mình. Cơn đau quằn quại như rút hết toàn bộ sức lực. Bất chợt… mùi bia như xộc hẳn vào mũi nó…
- Linh Như! Đây rồi! Linh Như! Linh Như! Linh Như! – Ji Hoo lao vội về phía Ginny và ôm chặt lấy nó, giọng cậu lạc đi như sắp khóc – Đừng bỏ đi mà! Linh Như! Anh xin lỗi! Anh xin lỗi! Đừng bỏ đi mà! Đừng bỏ đi mà! Anh xin lỗi! Xin lỗi!
Linh Như bất ngờ khi Viết Quân từ đâu chạy đến và ôm chặt lấy mình. Cơn đau ở bụng chợt dịu lại.
- Viết Quân! Anh say rồi! Viết Quân!
- Không say mà! Không say mà! Đừng bỏ đi nữa mà! Anh xin lỗi! Xin lỗi! Xin lỗi!
Viết Quân lảo đảo đứng không vững làm Linh Như suýt nữa thì ngã về phía sau. Nó cảm nhận thấy rõ giọt nước mắt kìm nén của người nào đó vừa ôm lấy mình.
Đừng đi mà! Đừng đi mà! Xin lỗi! Xin lỗi! Đừng đi mà. Đừng bỏ đi nữa mà.
Cũng được coi giống như một thành viên trong gia đình Ji Hoo, Linh Như cũng được Cherin cho biết phần nào câu chuyện. Nhưng hơn cả Cherin, thông qua Jimmy, nó còn biết toàn bộ nội tình rồi cơ. Bất chợt Linh Như đưa tay vỗ nhè nhẹ lên vai Viết Quân.
- Bình tĩnh lại nào, Han Ji Hoo! Bình tĩnh nào!

*

Vì đường về Seoul quá xa mà bây giờ lại tối rồi nên tất cả quyết định nghỉ lại ở một biệt thự thuộc quyền sở hữu của nhà Ji Hoo ngay gần đấy.
Bác sĩ vừa tiêm cho Viết Quân. Cậu đã mê man và bắt đầu ngủ say. Nhưng đột nhiên, Viết Quân ngồi bật dậy.
- Linh Như đâu? Linh Như đâu? Có phải… nó lại bỏ đi rồi không?

Khương Duy nhịp nhịp chân ngoài cửa phòng.
- Viết Quân nó như vậy rồi mà em còn định bỏ đi sao, Linh Như? Quay lại! Nhanh!

Khương Duy đẩy Linh Như vào Viết Quân.
- Không! Linh Như vẫn đang ở đây mà. Mày ngủ đi.
Khánh Nam gầm gừ: “Anh và Khương Duy ở ngay bên cạnh. Có gì em cứ gọi. Trốn thì đừng trách. Lúc này… nó chỉ chấp nhận 1 mình em. Vậy nên liệu hồn mà ở yên đây đi!”

Mặc mấy cái dây truyền lằng nhằng, Viết Quân bật dậy.
- Viết Quân! Nằm xuống đi!
- Không! Nếu anh ngủ… thì em lại bỏ đi chứ gì?
- Viết Quân! Em hứa sẽ ở lại mà! Em hứa đấy! Anh ngủ đi.
Linh Như cố gắng gượng. Cơn đau lại bắt đầu nhói lên dữ dội.
- Em sẽ không đi thật chứ?
- Thật! Em sẽ không đi mà! – Linh Như mỉm cười nhẹ trấn an Viết Quân – Em hứa đấy.
- Thật nhé!
- Ừm…
Viết Quân lim dim chừng 1 phút rồi lại ngồi bật dậy.
- Không được! Anh không ngủ đâu! Anh không ngủ đâu. Em sẽ lại kiếm cớ đi mất mà.
Linh Như đặt tay lên mặt Viết Quân, sự lạnh buốt từ bàn tay đó làm cậu rùng mình.
- Em sẽ không đi đâu hết. Anh ngủ đi.
Hơn ai hết, Linh Như hiểu cái cảm giác vừa ngủ, vừa chập chờn lo sợ là như thế nào, tưởng chừng như… chỉ nhắm mắt lại là sẽ đánh mất tất cả. Viết Quân cũng thế. Cậu còn tỉnh lại chừng 5, 6 lần nữa, nhưng Linh Như vẫn đang im lặng ở bên.
- Em hứa sẽ ở lại đây nhé!
- Em hứa rồi mà! Viết Quân!
- Em… có thể nằm đây không? – Viết Quân ngượng ngùng đề nghị rồi nằm sát vào phía bên trong, chừa ra một khoảng trống khá lớn cho Linh Như – Chỉ cần… đến khi anh ngủ thôi cũng được.
Linh Như khẽ mỉm cười gật đầu. Chẳng hiểu sao… Viết Quân lúc này… như một đứa trẻ cần chăm sóc vậy. Cô đơn và thiếu tình thương. Linh Như đưa tay nắm chặt lấy bàn tay đang nóng ran lên ấy và khẽ hát một bài hát hồi trước mẹ thường ru nó. Dần dần… Viết Quân cũng đã chịu ngủ yên, nét mặt bắt đầu bình thản trở lại. Thuốc ngủ đã thực sự phát huy tác dụng.

- Chúng ta sẽ thương lượng nhé! Ginny!

Thế giới này… cuối cùng cũng đã đi đến giờ phút quyết định.

*

Cơn đau nhói lên từng hồi quằn quại. Thứ thuốc quái quỉ đó dường như dần ăn sâu vào trong cơ thể. Jame Franks hẹn Ginny sau khi đưa Ji Hoo về thì phải quay lại ngay để kiểm tra toàn bộ sự ảnh hưởng của thuốc. Nhưng vừa nãy nó đã bị Viết Quân phát hiện ra, lại còn bị Khánh Nam và Khương Duy chặn lại. Chú Jame nói… càng để lâu… sẽ càng nguy hiểm.
Viết Quân đã say ngủ như… một đứa trẻ ngoan. Mũi tiêm khơi mào trong người cậu sẽ tạo ra những ảo giác. Và Linh Như biết… khi Viết Quân tỉnh dậy, việc nó đã từng ở đây cũng có thể sẽ chỉ như 1 giấc mơ mà thôi. À, không phải có thể, mà là chắc chắn. Chắc chắn rằng Viết Quân sẽ không thể nhớ gì được đâu.
Cơn đau tấn công mạnh mẽ làm cho Linh Như chỉ còn biết im lặng cắn răng chịu đựng mà không dám lên tiếng, thậm chí, nó không còn cả sức lực để đứng dậy. Điện thoại vẫn rung bần bật nãy giờ nhưng nó không nghe.

Mãi đến gần sáng, Linh Như mới run rẩy mà đứng dậy được. Cơn đau vẫn còn âm ỉ trong người.
- Chú Jame! Khoảng 1 tiếng nữa… à không. Hơn 1 tiếng nữa, chú cho người đến đón con được không?
Viết Quân hạ sốt rồi. Chẳng qua là do không biết giữ sức khỏe và ảnh hưởng của bia rượu thôi. Cũng có thể là do… thứ thuốc đó nữa.
Nhìn lại Viết Quân 1 lần nữa rồi Linh Như mới rời khỏi phòng. Nó chẳng biết phải làm gì để giúp 1 người tỉnh rượu cả. Nhà nó, chưa ai say quá đến thế này. À mà Billy cũng có vài lần đấy, nhưng lúc nào Billy cũng dậy sớm hơn nó và tự chuẩn bị lấy.
Nhưng… việc này thì có liên quan gì mà nó phải lo nhỉ? Ở đây, người nhà Viết Quân đâu có thiếu. À, ý là chị Cherin, Khánh Nam với Khương Duy ý mà. Còn có cả Phương Linh nữa. Nghĩ đi nghĩ lại 1 lúc, Linh Như vẫn cảm thấy không ổn. Chẳng ai tay nghề ra hồn cả. Chẳng nhẽ sáng mai, sau khi Viết Quân dậy và… ừm… chắc là sẽ kêu đói ầm ĩ, thì mọi người mới cuống lên đi mua đồ ăn à?
Ôi! Lương tâm ơi là lương tâm!
Tủ lạnh trống trơn! Chẳng có gì cả!
Linh Như tự lái xe đi vòng quanh đây xem có siêu thị nào mở cửa qua đêm không và mua tạm một vài thứ đồ cần thiết cho mọi người. Đường phố về đêm yên ắng đến đáng sợ.
Nó bắt tay vào… chuẩn bị 1 ít cháo cho Viết Quân. Thuốc thì chắc tối qua bác sĩ đã kê đơn rồi.
Linh Như không biết về cháo nhiều cho lắm. Vì đơn giản là… nó không thích món này. Tất nhiên, khi ốm thì vẫn ăn bình thường, phần vì không muốn phụ công mọi người, như bà và dì nấu chẳng hạn, phần vì thỉnh thoảng ba, Khánh Nam và Tuấn Vũ đã phải lúi húi cả buổi để chuẩn bị.
Tất nhiên, không biết về cháo, không phải là không biết nấu. Nhưng phải trông chừng cũng khổ lắm.
Lạy trời!
Viết Quân đúng là người may mắn khi được thưởng thức đến lần thứ 2 món cháo do chính tay công chúa nấu. Hi vọng cậu có thể… vì may mắn đó mà nhanh chóng khỏe lại để… không bao giờ phải ăn cháo nữa.
Rõ ràng là một lời chúc đầy thiện ý mà!
Trong thời gian trông chừng vặn to vặn nhỏ cái bếp thì Linh Như đi sắp xếp đồ đạc vào tủ lạnh. Chuyện là hồi nhỏ nó cũng hay đến đây chơi với Viết Quân nhiều nên đâm ra… không cảm thấy lạ lẫm nơi này, mà ngược lại, như Viết Quân, à, khi đó là Ji Hoo từng nói:
“Việc gì phải xấu hổ chứ! Đây là nhà anh thì cũng là nhà em mà!”
Tất nhiên, Linh Như không có mong muốn coi cái nhà này bình thản tự nhiên như nhà mình rồi. Nhưng không hiểu sao… nó vẫn cảm thấy như kiểu… mình là chủ nhà và đang chuẩn bị chu đáo để… tiếp khách nhỉ? Thứ cảm giác chết tiệt!

Cũng sắp đến giờ hẹn với chú Jame rồi. Và món cháo đặc biệt được chuẩn bị chỉ-dành-riêng-cho-Viết-Quân cũng đã xong xuôi.
5h50 phút sáng.
Chà! Có vẻ là đã đến lúc nhỉ?
Linh Như vào phòng chị Cherin đầu tiên. Mặc dù tối qua nó không có mặt lúc mọi người sắp xếp phân chia phòng, nhưng “cảm giác chủ nhà” mà, tất nhiên phải biết rõ mọi người đang ở đâu chứ. Hồi trước, mỗi lần đến đây, chị Cherin cũng đều tranh phòng này.
- Ừm… Ginny à… Ji Hoo sao rồi em?
- Anh ấy ổn rồi chị ạ. Nhưng… em có chuyện này cần nhờ chị. – Linh Như nghiêm túc nhìn Cherin – Dù sao chị cũng sắp kết hôn với anh Jimmy nhà em, mọi chuyện… em nghĩ là chị cũng hiểu. Vậy nên… chị có thể giấu Ji Hoo chuyện tối qua em cũng đến đây được không?
- Ginny? Chị hiểu em đang lo lắng điều gì. Nhưng đâu phải muốn giấu là được? Ji Hoo đâu phải 1 đứa trẻ con mà không nhận ra tối qua chính em đã đưa nó về chứ?
- Anh ấy bị say. Tất cả cũng sẽ mơ màng thôi. Nếu anh ấy có hỏi, chị cứ nói là do bị… ảo giác cũng được. Em nhờ cả vào chị đấy.
- Ginny… – Cherin lưỡng lự – Chị đã giấu nó chuyện em là Ginny Wilson là quá lắm rồi. Chẳng nhẽ… chị lại phải tiếp tục nói dối nó lần nữa sao?
- Chị Cherin! Chị hiểu hậu quả nếu giữa hai đứa em có bất cứ thứ tình cảm nào đi quá giới hạn mà.
- Chị… Thôi được! Ginny! Đây là lần cuối cùng.

“Uy hiếp” thành công, Linh Như tiếp tục sang phòng Khánh Nam và Khương Duy. Lúc này hai thằng vẫn còn đang ngủ và khá là tức giận khi bị dựng dậy.
- Bọn anh mới ngủ mà! Đêm qua thức đến mãi khuya. Viết Quân sao rồi?
- Em không biết. Chắc là ổn.
- Nói kiểu gì mà vô trách nhiệm thế hả? Em là người chịu trách nhiệm nó cả tối qua đấy! – Khương Duy gào lên.
- Em chỉ đảm bảo cho anh ấy nằm im ngoan ngoãn chứ không chịu bất cứ trách nhiệm gì về tình trạng sức khỏe của anh ấy hết. Bạn của anh sao anh không tự đi mà chăm? – Linh Như gắt lên – Hai anh nghe em nói đây này. Nếu như Viết Quân có hỏi đến em thì bảo em chưa từng sang đây. Nếu nhắc gì đến chuyện tối qua thì bảo rằng đó là Phương Linh, anh ấy gọi Phương Linh và Phương Linh cũng là người ở bên anh ấy. Nhớ chưa? Nếu như hai anh không làm theo, thì hậu quả thế nào, em chắc hai anh cũng hình dung được rồi đấy. Khánh Nam. Đặc biệt là anh! Anh đừng có mà thương người quá mức mà kể lể hết ra. Nếu anh kể hết ra, người gặp chuyện sẽ là em đấy.
- Này em gái! Mới sáng ngày ra, có gì thì nói từ từ anh mới hiểu được chứ!
- Em biết thừa là anh tường tận mọi chuyện, anh trai gian
tà ạ! Mà này, nếu Viết Quân có hỏi là ai nấu cháo thì 1 trong hai anh nhận nhé.

Đích cuối cùng là phòng Phương Linh. Linh Như cũng hơi ngại khi bước chân vào đây. Biết nói gì bây giờ? Xin lỗi? Hay… một chuyện gì khác? Nhưng nó chưa kịp vào thì Phương Linh đã bước ra.
- Có… chuyện gì sao? – Lời nói bật ra khỏi cổ họng… sao… nghe khách sáo quá.
- À… tôi chỉ muốn nhờ bà… nếu Viết Quân có hỏi đến chuyện tối qua thì bảo tôi chưa bao giờ đến đây. Hắn say rượu, sẽ chỉ coi như là mơ ngủ thôi. Vậy nhé!
Nói xong Linh Như chạy thẳng. Tình thế này thật khó xử.
Cái hơi lạnh ẩm ướt của buổi sáng như ập vào nó. Cơn đau bất chợt lại nhói lên. Nhưng lúc này đây… thứ đáng sợ… không phải cơn đau đó, mà là…
Linh Như khựng lại. Đầu óc nó dường như tê liệt khi nó mở cánh cổng định bước ra ngoài…
Bên kia đường, là ba mẹ Ji Hoo.
Nó vội vàng lùi lại và chạy vào bên trong vườn kiếm chỗ nấp. Gì chứ bà Han đâu có dễ dàng qua mặt được.
Đợi cho hai người vào trong nhà rồi, Linh Như mới yên tâm mà… rón rén từng bước từng bước rồi ù té chạy nhanh ra cổng, đến chỗ cái ô tô đang đợi sẵn ngoài kia.

*
* *

Những tiếng ồn ào buổi sáng trong căn nhà đã đánh thức 1 cái đầu nông nổi. Thế nhưng Ji Hoo vẫn chưa tỉnh hẳn, đau đầu quá, lại còn cảm thấy nó cứ quay quay nữa chứ. Những hình ảnh cứ chợt đến chợt đi trong đầu cậu, như là ảo giác, như là giấc mơ. Hình ảnh Linh Như cũng theo đó mà dần mờ nhạt.
Ji Hoo khó khăn lắm mới có thể mở mắt ra và phải mất chừng 1 phút để quen với ánh nắng sớm. Ngay lập tức, cậu quay đầu nhìn sang chỗ bên cạnh mình để kiểm định lại xem đó là thật hay là mơ, nhưng thay vì nhìn thấy Linh Như, thì trước mặt cậu lại là ba mẹ và chị Cherin.
Tỉnh ngay lập tức!
- Con dậy rồi sao? Sao không ngủ thêm chút nữa? Con còn mệt mà! – giọng của mẹ đầy quan tâm và lo lắng. Trong khi đó ba ngồi cạnh lại đầy sát khí đằng đằng.
- Bé ranh con mà học đòi người ta đi uống rượu. Không biết uống thì đừng có đua đòi như thế. Lần sau trước khi muốn ra ngoài thể hiện tửu lượng thì cứ ở nhà thực hành trước với ba đây này.
- Ba! Mẹ!
Viết Quân gượng ngồi dậy. Cherin đưa tay kê lại chiếc gối sau lưng cho em trai.
- Con đã bình tĩnh lại để nghe ba mẹ giải thích được rồi chứ? – Mẹ ân cần.
Gương mặt ngây thơ trong sáng đến… tội nghiệp khẽ gật nhẹ thay cho câu trả lời.
Nhưng mẹ chưa kịp lên tiếng, Cherin đã nói trước.
- Người hôm đó ba mẹ nhắc đến… là chị chứ không phải em. Có lẽ… vì phản ứng của chị nên em đã… hiểu lầm. Chị xin lỗi.
- Ba mẹ nhận nuôi chị từ khi chị vừa mới sinh ra. Cũng đúng thời gian đó, mẹ bị sẩy thai, vậy nên ai cũng nghĩ Cherin là con ruột ba mẹ. Nhưng thực ra… chị là con ruột bác con, tức là chị gái của ba. Bác mất sau khi sinh chị. – Ba từ tốn giải thích.
- Chị cũng biết chuyện này từ khá lâu rồi… – Cherin tiếp lời ba – Từ hồi lớp 11… có lần chị phải nhập viện, chị đã biết mình không phải con ruột ba mẹ rồi. Chị cũng không băn khoăn nhiều lắm. Hôm đó… chỉ là do chị bị shock khi ba mẹ nói ba ruột chị là kẻ giết người thôi. Em cũng không để ý rằng… nhìn chị có đôi chút khác biệt sao? Như là… dáng người này, mũi cao này, và… nhìn còn… tây tây nữa…
Qủa thật, bây giờ Ji Hoo mới nhận ra chị gái mình không mang nét đẹp truyền thống của người châu Á mà còn chứa đựng cả vẻ đẹp của phụ nữ phương Tây.
- Nói như vậy… ba ruột chị không phải người châu Á?
- Ừ. Ông ấy không phải người châu Á. Nếu như chị có đôi mắt xanh và mái tóc vàng của ông ấy thì có lẽ chị đã nhận ra sớm hơn rồi. Nhưng dù sao… chúng ta vẫn là chị em họ mà. Vẫn mang 1 tiếng chị em. – Cherin cười xòa.

- Không đâu! Chị vẫn là chị gái em mà. – Đứa em trai ngoan ngoãn lắc đầu cười ngượng nghịu – Xin lỗi… Nhẽ ra… em không nên bỏ đi làm cả nhà mình lo như thế này…
- Và cả uống rượu nữa. – Ba bổ sung thêm – Bây giờ hiểu rõ mọi chuyện rõ rồi, còn muốn bỏ đi nữa không, Ji Hoo? Tất cả cũng tại mẹ con chiều con quá nên sinh hư. Từ bé đã có cái thói động 1 tí là làm mình làm mẩy bỏ đi rồi.
- Chứ ai để cho con tự do tự tại đến Việt Nam từ khi nhỏ xíu thế anh? – Mẹ lườm ba 1 cái rồi lại cười – Tối hôm đó, là ba mẹ muốn nói rõ mọi chuyện với chị gái con để ba con chị ấy có thể nhận nhau. Tuy ông ấy đã từng giết người nhưng tuyệt nhiên không phải người xấu, đó là do hoàn cảnh ép buộc mà thôi. Ba mẹ cũng định nói với con nhưng lại thôi. Định bụng khi nào con lớn hơn rồi mới cho con biết. Vì… ba mẹ chưa muốn con biết đến sự tồn tại của ba ruột chị con. Điều đó thực sự không tốt cho 1 đứa vô lo như con. Vậy nên… tạm thời… con chỉ được biết như thế này thôi. Có được không?

Thằng bé ngoan ngoãn gật đầu nghe lời mẹ. Vốn dĩ Ji Hoo không có tính tò mò, nên chỉ cần biết… gia đình cậu vẫn hạnh phúc dù có chuyện gì xảy ra là ổn rồi.
- Con xin lỗi… Ba mẹ rất bận mà con lại còn thế này… – Cậu cúi đầu xuống lí nhí.
- Biết lỗi rồi thì mau về Hàn Quốc học hành để ba mẹ khỏi lo đi. Có hai đứa con mà đứa thì sang tận Italia, đứa thì ở Việt Nam, ba mẹ cũng buồn lắm. Đã vậy… chị Cherin của con lại sắp lên xe hoa rồi chứ.
- Mẹ! Con và Jimmy vẫn đang trong giai đoạn mà.
Mặt Ji Hoo đột nhiên xụ xuống.
- Chị đừng lấy Jimmy. Em căm ghét anh ấy!
Mối thâm thù của Ji Hoo như vừa bị Cherin khơi dậy, lại bắt đầu sục sôi trong người.
- Chị mới là người lấy anh ấy chứ có phải em đâu. Em căm ghét thì cũng kệ em chứ!
- Chị!

Một lúc lâu sau ba mẹ và chị Cherin mới ra khỏi phòng, nói là xuống bếp chuẩn bị chút gì đó cho con trai cưng.
Nhưng ngay khi ba mẹ cậu vừa đi thì hai thằng bạn xồng xộc vào phòng, rõ là nãy giờ phải kìm nén sự lo lắng để gia đình cậu trò chuyện.
- Sao rồi? Sao rồi mày? Đỡ hơn chưa?
- Hạ sốt chưa? Để tao xem nào.
Miệng nói tay làm. Hai đứa thi nhau đưa tay lên trán cậu.
- Làm tụi tao lo chết đi được. Chị Cherin và mẹ mày gọi điện sang, vừa nói vừa khóc.
- Đã vậy cả ngày hôm qua tìm mãi không thấy nữa chứ.
- Vậy cuối cùng là ai tìm ra chỗ tao thế? Tao nhớ là tụi mày đâu có biết chỗ đó? Cả ba mẹ tao và chị Cherin cũng vậy mà.
- À… ừm… – Khương Duy và Khánh Nam đưa mắt nhìn nhau – À… tao cũng không biết. Chị Cherin bảo quay xe về hướng đó. Tìm lòng vòng 1 lát thì thấy.
Tuy nhiên, Ji Hoo lại có vẻ như không chú ý lắm đến câu trả lời của hai thằng bạn, cả thái độ toát mồ hôi hột kia nữa. Cậu nhìn ra phía cửa.
- Linh Như đang làm gì thế? Nãy giờ chẳng thấy đâu.
Ánh mắt quay trở lại nhìn hai thằng bạn tìm câu trả lời. Mồ hôi càng toát ra nhiều hơn.
Nói dối thì là thằng bạn đểu mà nói thật thì lại là thằng anh không tốt.
- À… Linh Như nó không đến đây. – Khánh Nam nói dối trơn tru. Thà làm thằng bạn đểu còn hơn làm em gái thất vọng – Hôm qua con bé có việc bận nên nó không sang. Mà dù sao thì có bọn tao… và Phương Linh sang là được rồi mà. Tối qua mày còn bảo không cần ai nữa kìa.
Vẻ mặt Viết Quân như nghệt ra, nhìn hai thằng bạn vẻ dò xét xem có phải tụi nó đang nói dối để trêu cậu không.
- Linh Như không đến đây?
- Ừ ừ! Không đến! Không đến! Tối qua là mày ôm Phương Linh và gọi tên Phương Linh đấy. – Khương Duy vội vàng láu táu nói lấp liếm rồi kéo tay Khánh Nam – Bọn tao xuống trước. Mày cũng mau xuống nhá.
Hai thằng rút êm.
Gì thế? Cậu còn chưa hỏi xong cơ mà.
Cherin lại chạy vào.
- Em nhanh lên xuống…
- Linh Như đâu chị? – Chẳng để Cherin nói hết câu, cậu đã vội hỏi.
- Linh Như… à… Linh Như… – Cherin lúng túng – Linh Như à? Con bé đó… ờ… đâu có đến đây nhỉ? Chỉ có con bé Phương Linh thôi mà. Nhanh lên rồi xuống nhé.
Cherin vội vàng chạy biến.
Viết Quân ngồi lặng. Chẳng nhẽ… cậu… nằm mơ? Rõ ràng… bàn tay Linh Như lúc đó… lúc đặt tay lên mặt cậu… lạnh buốt mà.
Sự thất vọng đột ngột ập đến.
Phương Linh còn sang đây… mà Linh Như lại…
Có việc bận ư?
Không thèm lo lắng cho mình sao?
Những hình ảnh tối qua bất chợt trở nên trống rỗng và mờ ảo như 1 giấc mơ qua nhanh.
Đó… chắc là cậu nằm mơ… do cậu sốt cao quá nên tự tưởng tượng ra điều đó rồi…
Có lẽ… là do cậu say quá…
Tâm trạng chỉ vừa mới được phục hồi lại trở nên bất ổn…

*

Một tô cháo nghi ngút đã được bày biện sẵn sàng cho cậu. Nhưng thực sự… Viết Quân không muốn ăn. Cậu miễn cường ngỗi vào bàn và cầm muỗng lên.
- Con ăn ngoan rồi ba mua đồ chơi cho. – Khương Duy xoa đầu Viết Quân như xoa đầu 1 đứa trẻ.
- Im đi Duy. – Cậu gắt và hất tay thằng bạn ra, khó nhọc đưa thìa cháo vào miệng. Phương Linh đứng phía đối diện căng thẳng.
Ban đầu, Viết Quân ăn mà không có chút cảm giác, chỉ như 1 cái máy đưa thìa lên miệng. Cậu định bụng chỉ ăn lấy lệ cho mọi người khỏi lo. Linh Như… thật… khiến cậu buồn nhiều hơn là thất vọng.
Và Khánh Nam với Khương Duy cũng hiểu điều đó.
- Này! – Cherin đập mạnh vào vai cậu – Sao nhìn em như người mất hồn thế? Vẫn còn mệt à? Hay cứ vào phòng đi, để cho mang đồ ăn vào cho?
Viết Quân sực tỉnh khỏi mớ suy nghĩ rối tung trong đầu và ngước lên nhìn Cherin. Chính lúc này đây, cậu mới bắt đầu cảm nhận thấy mùi vị của món cháo mình đang ăn.
Ánh mắt nhìn chằm chằm xuống tô cháo đầy nghi hoặc.
Cậu lại lấy thêm 1 thìa nữa… 1 thìa nữa…
Đột nhiên vẻ mặt cứng ngắc, vô cảm nãy giờ nở nụ cười rạng rỡ.
Viết Quân vẫn tiếp tục ăn và vui vẻ hỏi.
- Cháo ai nấu thế?
Khánh Nam và Khương Duy lại nhìn nhau căng thẳng. Lần này là Khương Duy mở lời trước. Cậu đang định nhận là mình theo lời Linh Như vì đã có lần xem bác giúp việc nấu.
- À, là tao đã…
- Là em! – Phương Linh đột ngột lên tiếng.
Khánh Nam và Khương Duy tròn mắt nhìn sang. Toát mồ hôi. Con bé này định làm trò gì vậy?
- Vậy sao? Em đã nấu như thế nào vậy? Anh đã thử nhưng không làm được.
Ánh mắt Viết Quân nhìn lên Phương Linh khi hỏi sáng lấp lánh.
- À… em… – Do đã được mẹ dạy nấu cũng như thực hành khá nhiều lần nên Phương Linh khá là thành thạo, đáp trôi chảy – Đầu tiên là ngâm gạo lâu lâu một chút, rồi luộc gà. Đến khi chín thì vớt ra để nguội, lọc lấy thịt, xé nhỏ, bỏ phần xương. Tiếp tục cho gạo và gà vào nước luộc gà cùng một ít muối. Lúc đầu để lửa to, khoảng nửa tiếng sau thì cho lửa nhỏ, đun âm ỉ đến khi hạt gạo nở bung ra là được. Đơn giản thôi mà. – Phương Linh cười cư
ời một cách tự tin.
- Ừ… cảm ơn em. Rất ngon! – Viết Quân đưa thìa lên ra dấu cảm ơn. Trông cậu rất vui vẻ – Còn nữa không? Anh đang rất đói.
Qủa vậy! Viết Quân đang cảm thấy mình đói cồn cào.
Khánh Nam, Khương Duy và Cherin chỉ biết nhìn nhau thở dài não nề, trong khi Phương Linh thì bắt đầu khấp khởi trong lòng.

Sau khi đã giải quyết gọn ghẽ, sạch sẽ toàn bộ số cháo đó, Viết Quân ngoan ngoãn mang bình nước với 1 cái cốc vào phòng, bảo là để uống thuốc. Nhưng… có cần mang cả cái bình đi theo không?

Cánh cửa phòng vừa đóng lại sau lưng, Viết Quân vội vã rót nước rồi liền một lúc uống gần hết cả bình. Mặt cậu nhăn nhó.
“Linh Như à! Thà em đánh chết anh còn hơn là dùng muối đầu độc người ta thế này!”
Viết Quân thề độc, từ giờ trở đi, thà ốm chết còn hơn là ăn cháo Linh Như nấu.
Thế nhưng… chỉ vài phút sau, cậu lại tuyên bố xóa bỏ lời thề. Việc gì phải thế chứ? Cậu sẽ chuyên tâm “đào tạo” lại cho Linh Như là xong mà.
Nhưng… Khánh Nam! Khương Duy! Hai đứa mày được lắm.

*

Đang lang thang ngoài vườn nhà Viết Quân ngó nghiêng cây cối, chị Cherin gọi Khánh Nam và Khương Duy vào nhà, nói là Viết Quân có chuyện muốn nói. Hai thằng có linh tính chẳng lành, bèn nháy nháy nhau trước những câu Viết Quân có vẻ sẽ hỏi tới để tiện bề ứng phó.
Nhưng vừa bước chân qua khỏi cửa phòng Viết Quân thì…
Vút!
Vút!
Vút!
Thằng bé nghịch dại đang chơi phi tiêu, ném vun vút vào đích là một bức ảnh nhỏ đính trên bia ở bức tường phía đối diện. Và bức ảnh đó, chẳng phải ai xa lạ, chính là gương mặt hai thằng bạn thân đang nhăn nhở khoác vai nhau.
- Hú hồn. Suýt chết. – Khương Duy đưa tay lên ngực thở dốc.
Khánh Nam có vẻ gặp nhiều rồi nên vẫn bình tĩnh bước vào, cậu chỉ quắc mắt lên nhìn Viết Quân khi thấy bức ảnh chụp chung của cậu và Khương Duy đang bị thằng bé nghịch dại kia mang ra làm mục tiêu lớn trên tường. Khương Duy cũng đã kịp nhìn thấy và bắt đầu dựng lông lên.
Viết Quân thản nhiên ném thêm vài lần nữa cho đến khi hai khuôn mặt trong ảnh đã biến dạng rồi mới gỡ ra.
- Mày đang làm cái trò gì thế?
Viết Quân ung dung chậm rãi xếp gọn mấy cái phi tiêu vào hộp, mang đi cất cẩn thận, quay lại gỡ bức ảnh ra khỏi bia rồi mới ngồi xuống ghế, nói chuyện. Nhưng không trả lời ngay câu hỏi của Khánh Nam, Viết Quân lại hỏi ngược lại.
- Tụi mình chơi với nhau được bao nhiêu năm rồi nhỉ? Chơi thân ý.
Một câu hỏi rất nhẹ nhàng và gợi sự thân tình khó tả, như đang ôn lại chuyện cũ nhưng không hiểu sao lại làm cho Khánh Nam và Khương Duy thấy lạnh sống lưng.
- À… ừm… sao tự nhiên mày lại hỏi thế?
- Thì cứ trả lời đi.
- Khoảng… 9, 10 năm gì đó. – Khương Duy đáp.
- Cứ cho là 9 năm nhé! Vậy… TẠI SAO LẠI VÀO HÙA VỚI NÓ NÓI DỐI TAO? – Viết Quân đột ngột đập mạnh bức ảnh xuống mặt bàn.

Xây xẩm mặt mày…
Run lẩy bẩy…
Cứng lưỡi…

- Ờ… nói… nói dối gì nhỉ? – Khánh Nam, tuy đã đoán ra chuyện gì, nhưng vẫn cố tảng lờ.
- Đừng có giả ngốc. Tao biết là bọn mày hiểu tao đang nói gì.

Lộ rồi.
Lộ rồi nhé.
Cuối cùng thì cũng lộ rồi nhé.
Ừm… lộ rồi… lộ rồi…
Mà… lộ cái gì nhỉ? Ờ… tụi mình làm gì biết gì nhỉ?
Lộ gì nhỉ?

Khánh Nam hích hích Khương Duy.
- Mày hay nói lắm mà. Nói đi chứ.
- Không! Nó là em mày. Mày nói đi.
Viết Quân sốt ruột nhìn hai thằng bạn đang đùn đẩy cho nhau rồi chép miệng.
- Thôi thì để tao hỏi, hai đứa mày sẽ thay phiên nhau trả lời. Dạng Yes/No question nhé?
Gật gật.
- Được rồi. Bắt đầu từ mày, Khương Duy! Linh Như có đi cùng bọn mày không?
- Không.
Viết Quân hơi trợn mắt nhìn Khương Duy rồi lại bình tĩnh sửa lại câu hỏi rồi hỏi tiếp.
- À thì Linh Như có sang Hàn Quốc không?
- Có. – Khánh Nam.
- Có đi tìm tao không?
- Có. – Khương Duy.
- Có đưa tao về không?
- Có. – Khánh Nam.
- Có… ừm… thay khăn cho tao tối qua?
- Có. – Khương Duy.
- Câu cuối cùng, Khánh Nam, em gái mày… thực sự… không có gì vượt quá tình bạn với tao? – Viết Quân nhìn thẳng vào Khánh Nam, vừa như một cuộc nói chuyện thoải mái, vừa như nghiêm túc.
- Tao… – Khánh Nam ấp úng.
- Có không? – Viết Quân dằn mạnh.
- Có.
Viết Quân nhìn vui vẻ hẳn lên.
- Giỏi lắm! Hai đứa bé ngoan.
- Gì cơ? Mày vừa nói gì?
Nhận thấy hai thằng bạn chuẩn bị lao vào tấn công mình vì thái độ xấc xược bề trên nãy giờ, Viết Quân vội vàng giơ mấy cái vỏ thuốc lên chống chế, cười cầu hòa.
- Tao đang ốm mà! Hì hì.
- Không phải lý do.
Thằng bé vội vàng leo lên giường đắp chăn lại cho ra dáng người ốm mà mặt mũi vẫn hớn ha hớn hở. Ít khi nhìn thấy thằng bé vui đến thế này nên Khánh Nam và Khương Duy đành phải khoát tay cho qua.
- Phải rồi! Sao mày biết là Linh Như đã đến đây? – Khánh Nam hỏi.
- Tô cháo.
- Tô cháo? – Khương Duy nhắc lại với đầy vẻ thắc mắc – Tô cháo làm sao?
- Khánh Nam! Lần sau bảo em gái mày, nếu có nấu cháo thì cho ít muối thôi. Hoặc là không cho cũng được. Người ốm không chết vì bệnh chắc cũng chết vị mặn mất. – Viết Quân vừa cười vừa giải thích.
- Nhưng tao tưởng Linh Như biết nấu ăn mà. – Khương Duy vẫn đần mặt ra.
- Ừ, thì vậy. Nhưng cháo là thứ duy nhất nó nấu dở tệ. – Viết Quân làm ra vẻ mặt đáng thương – Có lần nó đang tập nấu thì đúng lúc tao đến, hồi nó còn ở chung cư ý, dở tệ luôn. Nhưng ít ra… còn đỡ hơn hôm nay. Ăn 1 lần là nhớ đời nên hôm nay nhận ra luôn.
Khánh Nam bĩu môi.
- Vậy mà vừa ăn vừa khen ngon, lại còn ăn hết và cảm ơn Phương Linh nữa chứ.
- Thì cảm ơn Phương Linh vì nhờ con bé đó tao mới chắc chắn là Linh Như nấu chứ. Linh Như nấu thì không bao giờ ngâm gạo trước đâu. Với lại… – Viết Quân bật cười vẻ thú vị – vì là cháo Linh Như nấu, nên phải cố ăn hết. Ăn vào thì dễ chết mà để thừa thì sợ lại có người phải chết thay mình.
Khương Duy nhìn Viết Quân theo cái điệu bộ đến là… khinh bỉ.
- Đừng làm như mày là một người hào hiệp trượng nghĩa đến như thế.
- Viết Quân… anh gọi em? – Phương Linh bước vào cắt ngang cuộc nói chuyện của 3 thằng.
- Tụi tao có cần ra ngoài không? – Khương Duy hỏi nhưng rõ ràng là vẫn đang ngồi lì trên giường mà không muốn đứng lên.
- Tất nhiên là không rồi. Cứ nói trực tiếp trước mặt 2 đứa mày, có gì còn có người làm chứng cho tao với Linh Như.
Nghe nhắc đến Linh Như, Phương Linh ngẩng đầu lên nhìn Viết Quân đầy thắc mắc.
- Viết Quân… Làm chứng gì cơ?
- Em cũng biết mà, phải không, Phương Linh? Chuyện giữa anh và cô bạn thân của em ấy? – Cái nhìn của Viết Quân như xuyên thấu mọi suy nghĩ của Phương Linh và làm cho Phương Linh cảm thấy mình đang ngày càng thay đổi đến mức không thể nhận ra. Phương Linh khó khăn trả lời.
- Vâng…
- Vậy nhé! Bởi vì em là bạn thân của Linh Như nên anh không muốn làm mất mặt em. Hi vọng em hiểu điều đó… và… có thể thích một người nào đó, ngoài anh ra.
- Ji Hoo! – Cherin đột ngột thò đầu vào từ cửa – Xin lỗi vì đã chen ngang câu chuyện của mấy đứa. Nhưng máy bay đã sẵn sàng rồi.

Viết Quân đưa Khánh Nam, Khương Duy và Phương Linh lên máy bay còn bản thân cậu thì cùng chị Cherin bay sang Nhật Bản. Chuyến bay mở đầu cho kế hoạch tác chiến lâu dài của cậu.
Những thứ gì thuộc về Han Ji Hoo… thì không kẻ nào được quyền chạm đến.
Viết Quân đã dặn Khánh Nam và Khương Duy đừng nói gì cho Linh Như biết cả, cứ để nó tin rằng những gì nó bày ra đã làm Viết Quân tưởng nó không hề đến Hàn Quốc. Còn lý do tại sao Viết Quân làm thế thì ai mà biết được.
Vậy nên, điều dễ hiểu, là Linh Như vẫn vô tư làm vẻ mặt hối lỗi khi Viết Quân đến nhà nó vào chiều hôm sau.
- Xin lỗi! Hôm trước em bận, không sang Hàn Quốc được. Nhưng thực ra thì… em thấy nó cũng không cần thiết lắm. Có Khương Duy, Khánh Nam với Phương Linh rồi mà. Nghe Khánh Nam nói anh bị ốm, bây giờ thế nào rồi?
Viết Quân vờ như chú ý vào cuốn tạp chí trên tay mà không để tâm đến lời Linh Như, làm nó cũng hơi hơi yên tâm phần nào.
- Ừ! Sau khi được bồi bổ bằng 1 tô cháo mặn chát, chẳng biết của ai nấu thì anh không muốn khỏe cũng phải khỏe lại thôi.
Linh Như đang gọt hoa quả, chợt dừng lại nhìn Viết Quân chằm chằm.
- Sao thế? Anh có gì lạ lắm sao? – Viết Quân tỏ vẻ như chuyện-là-thế-đó, đồng thời trưng ra vẻ mặt ngơ ngác không hiểu chuyện.
- À… không… có gì. – Linh Như lúng túng quay đi – Khánh Nam đang tắm. Sẽ xuống ngay đấy.

Nhưng thỉnh thoảng, con bé lại ném cho thằng con trai ngồi đối diện mình 1 cái nhìn ngùn ngụt lửa.
- Em đang hậm hực gì với anh à? – Viết Quân đột ngột rời mắt khỏi cuốn tạp chí và ngẩng lên nhìn thẳng vào đôi mắt rõ là đang tức giận kia – Nãy giờ nhìn anh kiểu này hơi nhiều rồi đấy.
Môi cậu cong lên vẽ ra một nụ cười như trêu ngươi Linh Như.
Ánh mắt tức giận vội dịu xuống.
- À… không có gì… Chắc là do cảm giác của anh thôi. À mà… thực ra cũng có. Anh đã nói gì với Phương Linh để Phương Linh thơ thẩn cả mấy ngày nay vậy?
- Con bé đó chưa nói gì với em à?
- Nói gì cơ?
- Thế thôi vậy. Chậc! Chắc anh phải xem xét lại xem thế nào.
- Xem xét gì?
- Không phải chuyện của em. Mà Khánh Nam bảo em rủ nó đi học tiếng Nhật à?
- Ừ! Em nghĩ học thêm 1 thứ tiếng cũng hay.
- Vậy thì anh và Khương Duy cũng học nữa. Anh cũng đang cần học tiếng Nhật cấp tốc.
- Cần học tiếng Nhật? Để làm gì?
- Không phải chuyện của em. Chuyên tâm gọt hoa quả đi. Em chỉ gọt có mấy quả vậy thì chỉ đủ bữa cho mình Khương Duy thôi. Nó đang đi hẹn hò, sẽ sang ngay đấy.
Linh Như nhìn xuống chiếc dao trong tay rồi lại nhìn sang cái con người đang nhàn rỗi cầm điều khiển và nằm dài trên ghế, sẵn tiện đang bực mình, nó đặt mạnh đĩa hoa quả xuống trước mặt Viết Quân.
- Anh thích thì tự đi mà gọt!
Nói xong, vô duyên vô cớ nổi giận đùng đùng bỏ lên phòng.
Viết Quân lẩm bẩm: “Rõ ràng là cháo rất dở mà!”
Ai đó trên tầng cũng vừa hậm hực vào google search vài công thức nấu cháo để lát nữa còn luyện tập.

Không khí ồn ào đầu giờ vẫn luôn phổ biến ở tất cả các lớp học. Chuyện thường tình mà. Và không khí đó chỉ dịu xuống… khi thày hiệu trưởng đưa vào lớp 1 nam sinh… 1 người con trai có đôi mắt xanh nhạt và mái tóc vàng.
- Thật là muộn màng cho một mối quan hệ mới. Nhưng tôi nghĩ 11A1 các trò sẽ rất sẵn lòng chào đón người bạn đặc biệt này vào những tháng cuối của năm học chứ? Mark Bremmer! Du học sinh người Italia!
Nghe nhắc đến
tên mình, cậu học sinh mới có vẻ ngơ ngác nhìn quanh. Đôi mắt như hút hồn tất cả những ai nhìn vào đó.
- Tôi… không hiểu tiếng Việt nhiều lắm và tiếng Anh có khá hơn. – cậu bạn mới bắt đầu khá khó khăn – Tôi học và các bạn giúp. Tôi thích Việt Nam.
Thày hiệu trưởng mới khẽ gật đầu như hài lòng, và quay xuống lớp.
- Vì trò Bremmer chưa thạo tiếng Việt cũng như tiếng Anh nên tôi hi vọng các trò sẽ hết lòng giúp đỡ bạn. Được chứ?

Với cương vị lớp trưởng, Khánh Nam đứng lên sắp xếp và làm quen bạn mới. Sau 1 hồi đắn đo và cùng với mong muốn của Mark, cậu ấy được xếp ngồi cạnh Viết Quân – người luôn nằng nặc đòi được ở một mình. Mark cười ngượng nghịu với cả lớp rồi khoác balo đi về phía Viết Quân. Cậu chợt khựng lại trước cô bạn mới có mái tóc hạt dẻ cùng đôi mắt trong veo vừa đứng lên trước mặt mình. Cô bạn đó nói bằng tiếng Italia của cậu.
- Bremmer! Còn nhớ em chứ? CLB ballet, Minano, Vũ khúc vui vẻ?
- Em… Gi…
- Linh Như! À… Lyly! Rất vui được gặp lại anh ở đây.
Vẻ mặt ngơ ngác, rụt rè của Mark dần biến mất khi tìm được 1 người quen trong cái môi trường hoàn toàn xa lạ này, trong khi Viết Quân bắt đầu trở nên khó chịu với người bạn mới đến từ châu Âu.
Vì ngồi ngang nhau, và chỉ có hai đứa hiểu thứ ngôn ngữ khác lạ ấy, nên thi thoảng Linh Như và Mark cùng trao đổi 1 điều gì đó và cùng cười, điều đó khá là gây chú ý.
Và nghiễm nhiên, Linh Như trở thành bạn học tập của Mark.
Giờ ra chơi…
Chắc chắn rằng sau lưng mình không còn một ai chú ý, Linh Như đưa Mark Bremmer ra bờ hồ và thản nhiên thay thế vẻ hiếu khách của mình bằng một cái nhếch mép.
- Chẳng hay Ginny Wilson tôi đây nguy hiểm đến mức James Frank phải cử sát thủ hàng đầu của Akatsura tới giám sát sao? Mark Stanley Clamp?
Cái vẻ háo hức khám phá trường mới của Mark cũng hoàn toàn biến mất…
- Sao cô không nghĩ rằng nhiệm vụ bảo vệ cô nguy hiểm đến mức chỉ có tôi mới có thể đảm bảo, thưa cô Wilson?
- Bảo vệ hay canh chừng?
- Nếu tôi nói là bảo vệ, hẳn cô sẽ không tin. Vậy hãy nghĩ theo những gì cô cho là đúng. Qủa thật, cô khiến tôi bất ngờ.
- Bất ngờ vì tôi biết anh không phải Mark Bremmer ư?
- Phải! Hai anh em tôi giống nhau đến mức nếu không nhìn vào hình xăm thì khó có thể nhận ra.
- Tôi không khờ khạo đến mức không phân biệt nổi 1 người đã chết và một người đang sống.
- Nói như cô… thì cả thế giới này đều khờ khạo rồi. Chúng ta vào vấn đề chính nhé, thưa cô Wilson!
- Anh có thể gọi tôi là Lyly, nếu anh muốn, vì cái tên Linh Như xem chừng khá là khó phát âm với anh. Và để tiện cho nhiệm vụ của anh, không cần gọi tôi là cô Wilson, cứ coi tôi như 1 người bạn bình thường của anh là được. Bù lại, tôi cũng sẽ coi anh như những người bạn cùng lớp của tôi.
Mark hơi nhếch môi.
- Vậy… theo đại từ xưng hô của Việt Nam, chúng ta sẽ xưng hô như thế nào? Anh – em?
- Nếu anh muốn thì cứ như thế đi.
Mark Standley Clamp dựa vào thân cây và nói 1 cách chậm rãi bằng tiếng Italia.
- Ngoài những nhiệm vụ cơ mật tổ chức giao cho tôi ở Việt Nam, còn lại, là trách nhiệm đối với cô. Cô có thể nghĩ tôi là thầy giáo của cô cũng được. Và cả lão hiệu trưởng kia nữa. Chúng tôi sẽ dạy cô những kĩ năng cần thiết để phòng vệ, cũng như đào tạo bài bản cho cô. Bên cạnh đó là hoàn thiện về những ngôn ngữ giao tiếp mà cô từng bỏ dở. Ngoài ra… tôi tuy là một sát thủ nhưng cũng làm việc cả trong phòng nghiên cứu của tổ chức nữa. Thứ thuốc trong người cô là do tôi sáng chế ra. Do đó, tôi sẽ theo dõi chuyển biến của nó. Hi vọng chúng ta sẽ hợp tác tốt đẹp, cô Wilson!

Kể từ ngày hôm đó, thay bằng việc thấy Linh Như đi cùng Khánh Nam, Viết Quân hay Khương Duy, thì giờ đây, người ta lại thấy nó hay đi cùng chàng trai ngoại quốc đó nhiều hơn. Mark Bremmer! Một chàng trai ngu ngơ có sở thích giết người bằng hóa chất.
Và tất nhiên, điều đó không tránh khỏi sự khó chịu của nhiều người nhưng biết thế nào được khi lại thực sự cần thiết cho Linh Như?
Thứ dung dịch đó bắt đầu “phát huy công dụng” lần đầu tiên vào một buổi trưa nắng nhẹ… khi mà… Linh Như đang đi cùng Mark và bất chợt ho sặc sụa. Máu bắt đầu ứa ra bên mép…

*

Cả hai vẫn phối hợp ăn ý, vẫn luôn là một đôi bạn thân thiết trên lớp, một hướng dẫn viên với một vị khách xa lạ vùng đất này, và… vẫn là một thầy giáo nhiệt tình với một học trò sáng dạ, một bác sĩ đầy tâm huyết với một bệnh nhân tình trạng đang xấu dần đi… nhưng Mark không biết phải làm sao cả. Những biểu hiện bệnh lí kì lạ này, đây là lần đầu tiên thử nghiệm thuốc gây ra. Tất cả những điều anh có thể làm chỉ là cho Ginny sử dụng tạm một số loại thuốc giảm đau, hoặc đôi khi là tiêm gấp vào người nó một thứ thuốc có tác dụng làm chậm sự xâm nhập của dung dịch…
Vẫn chưa ai biết đến điều này, tức là chưa ai biết đến những cơn đau quặn thường trực trong người Linh Như. May mắn thay, chúng chỉ xuất hiện vào ban đêm, và nếu có vào ban ngày thì lại là những lần đi cũng Mark.
Tránh né Viết Quân, giấu giếm Khánh Nam, học các kiến thức cần thiết sau này từ Mark, những cơn đau… Tất cả làm cho Linh Như muốn nổ tung lên được. Nhưng ít ra còn có một việc gọi là cũng tạm ổn, đó là dạo này cứ có thời gian rảnh là nó đi cùng Mark, đâm ra, Viết Quân khá là khó chịu, cũng nhờ đó mà mối quan hệ của cả hai dần xấu đi. Như thế… có lẽ là tốt hơn cho cả hai lúc này, khi mà người thay thế Ji Hoo cũng đã xuất hiện.

Viết Quân dạo gần đây, thực ra, ngoài Linh Như, cũng có đầy việc để cậu bận rộn. Phải nói ngược lại một chút, tức là cậu có quá nhiều việc để bận rộn, đến mức không còn nhiều thời gian quan tâm xem Linh Như có đi cùng cái tên Mark quái quỷ kia không. Nhưng tức thì vẫn tức, đôi khi cũng gây sự vài lần. Nhưng đến lúc về nhà, ở một mình, cậu lại ngẫm nghĩ lại và quyết định cần phải cẩn thận hơn, đề phòng với những cái ý nghĩ vớ vẩn đặt bẫy cậu của Linh Như.
Một ngày chỉ có 24 tiếng, mà ở trường cũng phải 10, hơn 10 tiếng rồi. Thời gian ngủ nghỉ của Viết Quân hạn chế hẳn đi. Cậu còn phải dành thời gian ở trong phòng thí nghiệm, học với các giáo viên riêng mà tổ chức đã đích thân cử sang đây, tiếp tục theo Trà Đạo, học tiếng Nhật, rồi còn bài tập trên lớp nữa. Khủng hoảng quá!

Khoảng cách giữa cả hai đã trở nên rõ rệt! Nếu cứ tiếp tục thế này… e rằng…
17 tuổi! Lứa tuổi của sự bồng bột, non nớt và thiếu suy nghĩ…
Liệu… sẽ có ngày… Viết Quân hối hận vì bản hợp đồng mới kí với tổ chức dưới cái tên Han Ji Hoo không?
Viết Quân vốn không phải một thằng ngốc hay một đứa trẻ con mà không biết đòi lợi ích của bản thân. Nhưng… cái giá mà cậu phải trả… quá lớn. Nếu như sự âm thầm đó cứ tiếp tục mà không được một tín hiệu đáp trả nào, mọi thứ sẽ trở nên vô vọng, ngay cả đến động lúc cho sự khởi đầu cũng bất chợt trở nên thật nhàm chán…
Khi người ta đã đánh mất một thứ gì đó thực sự quan trọng với bản thân, họ sẽ trở nên mất hết lí trí. Nhưng cũng có những người… thay vào việc chỉ biết than vãn, trách cứ, sẽ làm mọi cách để lấy lại những gì vốn thuộc về mình. Và Viết Quân là một trong số đó. Từ khi chấp nhận đánh đổi, cậu đã biết mình đã bắt đầu đơn độc trên con đường này. Và cũng kể từ khi đó, sự linh động, toan tính cũng bắt đầu trở lại…
- Cậu Han! Điều này hoàn toàn không thể được.
- Ai nói với ngài là không thể được?
- Vì… vì… cậu hoàn toàn không được đào tạo cho vị trí này?
- Vậy bao nhiêu năm tháng đào tạo cho tôi để ở bên cạnh Ginny Wilson, ngài đã quên rồi sao?
- Cậu Han! Nhưng… đã rất lâu rồi cậu không còn học những điều đó nữa. Và vị trí cậu mong muốn cần một trình độ cao hơn. Tôi e rằng…
- Tức là ngài không đồng ý?
- Tôi… tôi không có cách nào làm theo ý cậu được.
- Vậy thì tôi cũng không có cách nào để giữ bí mật những điều này cho ngài được, thưa tiền bối.
Han Ji Hoo lạnh lùng đặt tập tài liệu lên trên bàn. Người đàn ông bắt đầu tái mét.
- Cậu… tại sao cậu…
- Tôi đã được đào tạo 5 năm để có thể ở bên cạnh Ginny Wilson. Chút việc nhỏ bé này, ngài nghĩ rằng tôi không thể làm ư?
- Cậu Han! Tại sao cậu lại muốn vị trí đó?
- Tôi không nhất thiết phải nói lí do cho ngài.
- Tôi… – người đàn ông ngập ngừng – Nếu như tôi có đề cử cậu, thì tổ chức cũng vẫn còn 4 vị tiền bối nữa ngoài tôi ra. Tôi sợ rằng, một mình tôi không thể đấu lại họ. Cậu biết đấy, nhà Sanzenin từ khi thành lập tổ chức đến nay, vẫn luôn giữ quyền lực cao hơn cả và lúc nào cũng có uy tín.
- Chỉ cần ngài ủng hộ tôi trước các vị tiền bối, tôi chắc chắn rằng, ít nhất 2 trong số 4 vị tiền bối còn lại đó, sẽ về phe với tôi.

Đã có được 1 vị tiền bối trong tay, cần thêm 2 vị nữa. Hai người đó không phải là dễ để thay đổi. Vì thế, Viết Quân đang rất bận chuẩn bị kế hoạch. Nhưng dù có bận rộn đến thế nào thì thói quen thi thoảng đến nhà Khánh Nam và Khương Duy rồi nằm ườn ở đó vẫn không thay đổi. Ví dụ như hôm nay, chủ nhật, mới sáng sớm mà đã thấy Viết Quân và Khương Duy vắt vẻo trên giường của Khánh Nam rồi.
Viết Quân vẫn chuyên tâm đọc một thứ gì đó trên laptop mình mang đến, mặc 2 đứa bạn đang cầm dao cầm kéo cắt cắt gọt gọt vài vật dụng vớ vẩn chuẩn bị làm thí nghiệm.
- Ồ… – cái kiểu nằm dài lười biếng không buồn động đậy của Viết Quân đột nhiên trở nên hoạt bát lạ thường. Cậu ngồi bật dậy, như thể vừa nhận ra một điều gì đó thú vị lắm.
- Đồ ăn mới?
- Khánh Nam! Chơi với mày 9, 10 năm… giờ mới biết mày cũng có chút giá trị lợi dụng… – Viết Quân vẫn chăm chú vào màn hình, mỉm cười đầy bí ẩn.
Khương Duy tự nhiên lạnh toát cả sống lưng, e dè nhìn sang Khánh Nam thăm dò ý kiến. Dạo này Viết Quân hay có những hành động và lời nói hết sức kì quặc.
- Muốn gì?
- Sắp tới sang Đức du học phải không?
Khánh Nam rời mắt khỏi mấy vật dụng trên tay, ngẩng đầu lên.
- Ừ. Rồi sao? Muốn tao giúp chuyện gì?
- Quyến rũ 1 đứa con gái.
- Hở?
Không quan tâm xem ai đang trố ra nhìn mình, Viết Quân tiếp tục.
- Loại hương vị lạ lại hay tỏ vẻ ngây thơ như mày chắc cũng dễ làm nó chết mê chết mệt.
Khánh Nam rõ là vẫn đang kiềm chế để nghe Viết Quân tiếp tục “phát biểu liều”.
- Đối với công nương này thì không cần biết trước thông tin về nó. Khi nào mày nhập học, tao sẽ gửi cho. Không cần phải bảo là thích nó rồi bắt đầu tán, cứ g
iả như tình cờ rồi làm nó đổ cái rầm là xong. Đến khi đó,tao, với danh nghĩa là bạn thân trên 10 năm của mày sẽ xuất hiện và giúp nó chút ít thông tin, tiện thể, thu nạp nó luôn cho nhanh. Kế hoạch của tao không thể thiếu con bé đó. Giúp tao nhá!
Nói một thôi một hồi, Viết Quân mới rời mắt khỏi màn hình vi tính, nhìn lên xem chừng vẻ mặt của hai thằng bạn, suýt thì tá hỏa khi nhận ra mình sắp bị xông vào đánh hội đồng vì tội “hỗn láo” dám bảo Khánh Nam là “hương vị lạ” với lại “hay tỏ vẻ ngây thơ” khi nãy. Biết là nói thật, nhưng sự thật thì mất lòng mà.
- A… không… Ý tao không phải thế.
- Không phải thì cũng bị đánh. Mấy hôm nay mày ăn nói xấc xược lắm rồi. Không đánh thì tao đi đổi tên cho xong.

Đang đánh đấm nhau lẫn lộn, hết leo lên giường rồi lại nhảy xuống đất, trèo qua bàn, trèo qua ghế, la hét ầm ĩ cả phòng lên thì Linh Như đạp cửa bước vào, mặt mũi thì cau có, đặt 4 cốc sữa lên bàn.
- Có sức đánh nhau ầm ầm cả nhà lên thế này mà có mấy cái bậc thang cũng không tự xuống bếp mà ăn sáng, bắt em phải mang lên đây. Lười cũng có mức độ thôi chứ. Khánh Nam! Xuống bếp bê nốt cái khay còn lại lên đây cho em.
- Viết Quân! Đi đi! Mày đang là tội đồ đấy. Nhanh lên.
Viết Quân hơi bĩu môi rồi cũng ngoan ngoãn nghe lời, bước xuống dưới tầng.
Gọi là ngồi ăn cùng nhau cho thân tình chứ đứa nào cũng làm việc riêng, chẳng thấy không khí gì cả. Cứ chốc chốc Viết Quân lại nhìn đồng hồ 1 lần, uống vừa hết cốc sữa đã bật dậy, đứng trước mặt Linh Như.
- Ngày hôm nay em có bận gì không?
- Không… à mà có. Làm sao cơ?
- Đi cùng anh tới 1 nơi.
Rồi không đợi Linh Như đồng ý, Viết Quân cầm lấy tay nó, kéo luôn đi.
- Này! Còn 2 đứa tao? – Khương Duy vội vã bỏ miếng bánh xuống, gọi với theo.
- Kệ nó. – Khánh Nam khoát tay – Tao biết nó đi đâu mà. Thu dọn rồi cũng chuẩn bị đi luôn đi.

*

Viết Quân mở cửa xe cho Linh Như và trực tiếp cầm lái. Mặt cậu ánh lên một tia vui vẻ.
- Đang đi đâu đây? Viết Quân?
- Mua hoa.
- Mua hoa?
- Ừ! Đến rồi.
Viết Quân dừng xe trước cửa hàng hoa.
- Chọn giùm anh một bó bách hợp, bó còn lại chỉ cần nhìn đẹp đẹp thôi, hoa nào cũng được.
Linh Như nhìn Viết Quân vẻ tò mò nhưng cũng quay sang chọn hoa thật.
- Hai bó này, được chứ?
- Em thấy đẹp là được rồi. Cô ơi, cho con gửi tiền.
Chẳng nói năng câu nào, Viết Quân lẳng lặng mang 2 bó hoa lên xe, chờ Linh Như thắt dây an toàn rồi lại tiếp tục phóng đi.
Cuối cùng, sau hơn 15 phút thì chiếc xe cũng dừng lại trước cửa sân bay.
Viết Quân vẫn không nói gì, quay sang nhìn Linh Như chăm chú 1 hồi rồi đưa tay vuốt vuốt lại mái tóc nó, rút trong túi ra một chiếc nơ nhỏ, cài lên đó rồi mỉm cười.
- Được rồi.
- Viết Quân! Em cần biết là chúng ta sẽ làm gì ở đây chứ? – Linh Như gắt.
- Cứ đi theo anh nào.

Viết Quân hớn hở ôm lấy 2 bó hoa rồi kéo Linh Như vào phía trong.
- Viết Quân! Rốt cuộc anh….
- Kia rồi. Ba! Mẹ! Cherin! – Viết Quân bỗng nhiên hét lớn rồi vẫy vẫy rối rít.
Linh Như lúc này mới ngớ ra, nhìn theo hướng của cậu. Ở kia! Không phải ai khác! Mà chính là vợ chồng ngài Han, cùng chị Cherin – người sắp trở thành chị dâu của nó.
Thật chỉ muốn túm lấy Viết Quân mà ném qua cái hàng rào kia.
- Ba! Mẹ!
Viết Quân như một đứa trẻ, vòng tay qua ôm lấy cả hai người vui mừng, mặc kệ 2 bó hoa đang bị kẹp ở giữa.
- Ôi hoa này cho chị à? – Cherin giật lấy bó bách hợp trên tay em trai.
- Chị vô duyên quá. Bó đấy của ba mẹ. Của chị đây này.
- Nhưng chị thích bách hợp mà.
- Kệ chị. Đưa đây cho em.

Nhân lúc gia đình người ta đang đoàn tụ, Linh Như lén lút giật lùi, giật lùi, định bụng lẩn vào đám đông rồi chạy, nhưng chưa gì Viết Quân đã nhớ ra nó và kéo giật tay lại.
- A… người này… chắc con không cần giới thiệu thì ba mẹ cũng nhận ra ai rồi.

Cái nhìn sắc lạnh đến tê người của ông bà Han chiếu vào nó, soi xét. Thật là… Viết Quân chết tiệt! Đồ dở hơi. Đồ điên khùng.
- Chào con. – Han phu nhân nói bằng tiếng Hàn Quốc rồi nở nụ cười hiền hậu như ngày nào, đôi mắt vẫn chứa một tia nhìn khác lạ.
- A… con chào cô chú. – Theo phản xạ, Linh Như cũng đáp lại bằng tiếng Hàn. Lên tiếng rồi mới thấy mình ngốc. Thà cứ giả vờ mình chẳng biết gì còn hơn. Phải 90% là đã bị lộ cái đuôi rồi.
Không khí bất chợt trở nên nặng nề giữa ông bà Han và người bạn mà con trai đưa đến. Nhận thấy điều đó nhưng Viết Quân không hề nói gì, còn khẽ mỉm cười rồi đưa mắt nhìn Cherin. Hiểu ý, cô vội lên tiếng.
- Ờ mà sao chỉ có mình em? Khánh Nam và Khương Duy sao chưa…
- A em đây! Em đây! – Tiếng Khương Duy vang lên lanh lảnh đằng sau và không ngại ngùng gì, ôm vai bá cổ Cherin rất là tự nhiên – Hoa hồng của chị này. Ăn đứt cái bó hoa kia nhá. Cảm ơn em đi. Hoa này em và Khánh Nam đã phải tranh giành với 1 cái anh ở cửa hàng hoa đấy, lại còn…
Trong lúc Khương Duy đang huyên thuyên thì Khánh Nam vẫn rất giữ phép tắc với bề trên, ngoan ngoãn, lễ phép. Cậu nói bằng tiếng Anh.
- Con chào cô chú. Khương Duy! Chào cô chú đi.
- A con quên. Con chào cô chú. – Chào xong lại tiếp tục liến thoắng – Con cũng biết là sáng nay cô chú tới Việt Nam nhưng không biết là mấy giờ. Nó – chỉ sang Viết Quân – giấu không cho con và Khánh Nam biết, sáng nay chỉ đến lôi mỗi Linh Như đi. Chắc nó định nhân cơ hội đổ cho tụi con cái tội bất kính với cô chú đây mà.
Khánh Nam cũng không biết làm cách nào để ngăn cản cái miệng của Khương Duy nữa nhưng vẫn thử cắt ngang. Cậu kéo Linh Như từ chỗ Viết Quân về phía mình.
- Chắc ba con và Viết Quân cũng kể rồi. Đây là Linh Như, em gái con.
Bấy giờ ngài Han mới chầm chậm lên tiếng.
- Chú đã nghe kể qua rồi. Chú rất mừng vì sự đoàn tụ của gia đình con.
Cái nhìn của ngài Han vẫn chiếu vào Linh Như làm cho nó càng trở nên lạnh toát.
Khương Duy cuối cùng cũng buộc phải dừng bài diễn thuyết mà đi ra xe. Thế nhưng ai ngờ, thay vì đi cùng xe với con trai, ông bà Han tự nhiên lại nhất nhất ngồi xe với Khương Duy, cả Cherin cũng thế, Viết Quân uất ức hầm hè:
- Dán chặt cái miệng mày lại đi.

*

Số là ông bà Han không ở chơi lâu được, hôm nay lại là chủ nhật nên nhân tiện mời cả Hội học sinh đến nhà ăn cơm. Dù sao cũng nên biết mặt bạn bè của con trai mình một chút mà. Nhờ vào cái miệng của Khương Duy nên cũng không quên mời cả Minh Phương và Phương Linh. Minh Phương thì là người yêu Khương Duy rồi, còn Phương Linh thì là vụ sang Hàn Quốc hôm trước đó.
Vừa mới xuống máy bay, không cần nghỉ ngơi, bà Han đã vội vàng kéo Linh Như và Cherin đi siêu thị mua đồ về chuẩn bị bữa trưa. Linh Như chỉ còn biết cầu trời cho mau chóng qua đi những giây phút ân cần của bà Han như thế này thôi. Chỉ có việc xách cái giỏ nhẹ không đi sau Han phu nhân mà tưởng như đang vác hẳn một quả tạ vài chục kilogram vậy.
Đi siêu thị về thì cũng đã tầm 9h rồi. Vừa đến cổng thì gặp 6 tên còn lại trong Hội học sinh cũng vừa đến nơi. Cả lũ dàn hàng ngay ngắn, trên tay là một cái túi gì đó tương tự túi quà to đùng. Đăng Thành đếm từ 1 đến 3, tất cả đồng thanh.
- Chúng con chào cô chú ạ. Chúng em chào chị ạ.

emiri suzuhara - Jun Aizawa

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ