Snack's 1967
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyen teen - Không nhiều thứ quan trọng - trang 37

Khánh Nam đứng cạnh ba Viết Quân nên nhân tiện dịch ra cho ông hiểu, vì tụi kia chào bằng tiếng Việt mà. Nhớ ra là bất đồng ngôn ngữ, cả lũ nhất loạt chuyển sang dùng tiếng Anh cho đồng bộ.
- Chào các con. Các con vào trong này ngồi cả đi. – Ngài Han vui vẻ đáp lại rồi nheo mắt nhìn Đăng Thành – Để chú đoán xem, con là Đăng Thành phải không? Viết Quân kể anh chủ tịch Hội học sinh đeo cái kính nhìn rất giống khỉ đột mà.
- Dạ? – Đăng Thành đang cười cười vì chắc mẩm mình quá ấn tượng, quá đẹp trai nên chú mới biết tên thì đã suýt ngã ngửa vì vế sau.
- Ba ơi… – Viết Quân đau khổ thì thầm sau lưng ba rồi vội vàng chạy mất hút.
Ba cậu như không chú ý đến con trai, vẫn tiếp tục.
- Con là Tuấn Anh thì chú biết rồi, nghe giọng ỏn ẻn là nhận ra ngay. Quốc Trường thì chú cũng biết rồi. Còn đây là Lê Dũng?
- Vâng. Sao chú biết con?
- Vì Viết Quân nói hàm răng của con làm nó nhớ đến những con chuột kinh dị trên TV.
Không quan tâm những lời nói của mình vừa làm sát thương bao nhiêu người, ngài Han vẫn tiếp tục kể lể lại hết tất cả những gì con trai cưng của ngài đã từng “tâm sự” với gia đình.
- Còn lại hai con chắc là Ngọc Hưng và Bảo Đông? Con hẳn là Bảo Đông rồi, màu tóc và màu mắt của con rất khác lạ, Viết Quân đã từng nói con có màu tóc giống màu Lôlô và màu mắt của con mèo nên chú rất nhớ.
Bảo Đông rất bình tĩnh hỏi lại đầy hi vọng.
- Lôlô cũng là mèo hả chú?
- Không. Là chó.
Chỉ còn lại mình Ngọc Hưng. Cậu sợ hãi không dám đối mặt với sự thật, vội vàng xua tay.
- Con là Ngọc Hưng. Con là Ngọc Hưng.
- Chú biết. Chú biết. Nhưng Viết Quân tả về con hơi sai khác một chút so với diện mạo thật của con.
Ngọc Hưng đau khổ thấy rõ.
- Chú ơi, con không muốn nghe nữa đâu.
- Đây này. – Ngài Han vẫn không ngừng câu chuyện – Hai núm đồng tiền của con này, làm Viết Quân nhà chú luôn luôn hình dung tới mấy con ếch ương lúc nào cũng phùng miệng ra kêu ộp ộp. Qủa là rất ấn tượng.
Hình tượng hoàng tử, nay, còn đâu?
Những kẻ không bị dính líu gì về mấy cái vế so sánh ở trên thì rất khoái trá, cứ vô tư bò lăn ra mà cười. Dù sao thì Khánh Nam và Khương Duy cũng qua cái thời đó lâu rồi, còn Linh Như thì… không thuộc vào diện được công khai nhắc đến ở đây nên ngài Han mới không đưa tên nó vào.
- Mấy chú cháu ngồi chơi một lát rồi vào giúp cô chuẩn bị bữa ăn nhé. – Mẹ Viết Quân tươi cười đặt đĩa hoa quả lên bàn.
- A – Vẫn là Khương Duy lúc nào cũng nhanh mồm nhanh miệng, nhảy phắt đến ôm lấy cổ ba Viết Quân – Việc nấu nướng bếp núc là của chị em phụ nữ. Chú cháu mình biết gì mà làm, chú nhỉ? Chúng ta ra ngoài đi chú. Con sẽ chỉ cho chú khóm hoa hồng Viết Quân nhổ trộm ở nhà con.
- Phải phải. Khương Duy lúc nào cũng chí lí nhất.
Hai chú cháu khoác vai nhau đi ra ngoài. Lũ kia cũng hớn hở chạy hết theo sau.
- Con chào cô.
- Đi thôi. Đi thôi.
- Con chào cô ạ.
- Linh Như ở lại chăm chỉ nhá.
- Minh Phương chăm chỉ nhá.
- Phương Linh chăm chỉ nhá.
- Con chào cô.
- …

*

Viết Quân đã biệt tăm biệt tích khá lâu mà chưa thấy mặt. Mấy tên kia lúc đầu thì cũng đi lùng sục tìm kiếm gắt gao lắm, nhưng vì rất hiếm khi đến nhà Viết Quân nên bị thu hút với những cái trò
mới lạ mà thằng bé rảnh rỗi quá nên bày ra, thế nên tự nhiên quên mất việc chính. Khánh Nam thì ngồi chơi cờ với ngài Han, trong khi Khương Duy(sau khi chỉ cho ngài Han khóm hoa hồng) đã bê cái thuyền ra hồ rồi rủ rê anh em xuống bơi thử.
Trong lúc đó, đám con gái thì phụ giúp cô và Cherin làm bữa. Bởi vì Phương Linh đang ở đây và mình thì mới làm việc có lỗi với Han phu nhân nên Linh Như quyết định giả như mình rất tiểu thư, không biết làm gì cả. Cơn đau bất chợt nhói lên một hồi rồi dịu xuống.
Han phu nhân cũng không nói gì, chỉ bảo nó ra ghế ngồi chơi, để mọi người làm. Gì chứ, tâm tính của Ginny Wilson thế nào, chẳng nhẽ bà lại không hiểu?
- A… hết đường rồi. – Cherin bất chợt rên rỉ khi phát hiện ra lọ đường trống trơn – Mẹ! Hết đường rồi.
Chưa kiếm ra được cớ nào để vắng mặt một lúc cho thoải mái, Linh Như vội vàng đứng lên.
- Cherin! Để em đi mua cho.
- Anh đi với. – Viết Quân từ đâu thò đầu ra, nét mặt ngây thơ đến tội nghiệp, xuống giọng năn nỉ – Cho anh đi với.
Haizzz! Tự nhiên lại dính phải đồ dở hơi này.
- Không sao. Em tự đi được mà. – Linh Như cố gắng cười cười bình tĩnh.
- Không! Anh lấy xe đi với em. Vậy nhé. Anh đi lấy xe đây.
Mẹ cậu cũng nói thêm.
- Con biết mà, để nó ở nhà, nó sẽ quẩn chân cô.
“Con biết mà! Con biết mà!”
Một lời nói rất nhẹ nhàng và thân tình, nhưng sao… nghe lạnh sống lưng đến thế?
Chẳng nhẽ Ji Hoo vẫn giữ thói quen hồi nhỏ, mỗi lần mẹ vào bếp là lại bám chặt lấy mẹ sao?
- Công chúa! Đi thôi!
Dạo này không hiểu sao Viết Quân rất hay gọi Linh Như là công chúa nên nhiều khi nó còn chẳng biết là Viết Quân đang nói với ai. Những người khác vẫn gọi thế thì không sao, nhưng Viết Quân thì…
Phương Linh im lặng nhìn theo cái vẻ hớn ha hớn hở thường trực của Viết Quân khi ở cùng tất cả những người trong Hội học sinh, hơn nữa, cậu lại đang vui vẻ dắt xe đi cùng Linh Như ra cổng, hoàn toàn khác với sự lạnh nhạt thờ ơ hôm trước, khi mà Phương Linh định đi cùng xe với cậu, trong lòng như có một thứ gì đó lạnh buốt. Đúng lúc Tuấn Anh chạy vào nhà kiếm cái túi đựng trái cây trong vườn, Phương Linh ngập ngừng rồi hỏi.
- Tôi tưởng… anh ấy không đèo con gái?
Đáy mắt của Tuấn Anh ánh lên 1 tia nhìn chế giễu người đối diện.
- Con gái đối với anh ấy, ngoài gia đình ra cũng có 2 loại. Một là người con gái đặc biệt. Hai là loại tầm thường. Cậu chưa nhận ra cậu ở vị trí nào sao?
Nói xong, khẽ nhếch mép rồi cầm theo cái túi đi ra ngoài.
- Khi cung cấp thông tin cho em, Khánh Nam và Khương Duy hình như còn thiếu sót đâu đó phải không? – Tiếng Đăng Thành bất chợt vang lên ngoài cửa sổ, cậu vẫn dựa lưng vào tường mà không hề quay đầu lại.
- Thiếu sót gì ạ?
- Diễn giải như Tuấn Anh, cũng có thể chấp nhận được. Nhưng chi bằng nói rằng… mọi nguyên tắc của Viết Quân đặt ra, là để cho Linh Như phá vỡ… thì đúng hơn. Thế đấy. Cho em thứ này.
Đăng Thành quay lại mỉm cười dịu dàng với Phương Linh rồi đặt một chùm nho căng mọng lên trên bàn qua đường cửa sổ. Thực ra thì… Đăng Thành vốn không phải người tốt như vậy, hơn nữa lại rất thích ăn nho. Chỉ vì…
- Má ơi! Nho gì mà chua lè thế này? Thằng ranh Khánh Nam. Thế mà nó khen ngọt lắm.

*

Đường thì đã mua xong. Nhưng mà Viết Quân chưa về vội. Cậu còn vòng vèo lượn lờ một thôi một hồi. Tại vì về sớm thì sợ bị bọn kia xử hội đồng. Nhưng rốt cuộc thì, cuối cùng cũng phải về thôi.
- Mẹ bảo chúng ta về nấu ăn hộ mẹ. – Viết Quân vừa cất điện thoại vào túi vừa nói.
Cái gì mà “mẹ bảo”? Cái gì mà “chúng ta”? Nhưng thôi. Hôm nay tạm thời cho qua.
- Có mấy người ở đó rồi mà. Với lại em cũng ngại ngại…
- Hai người kia thì anh không biết nhưng Cherin thì chỉ gọi là tàm tạm thôi. Ít ra thì ẩm thực Việt Nam em cũng thành thạo mà. Ẩm thực Hàn Quốc thì anh thấy em còn hơn cả Cherin đấy.Mà sao lại ngại? Khó xử với con bé kia à?
- Không…
- Hay là… sợ mẹ anh có ấn tượng quá tốt về em nên phải tìm cách tự làm xấu hình tượng đi?
- Thích nghĩ gì thì nghĩ.
Hôm nay Linh Như không có tâm trạng cãi nhau với Viết Quân. Nét mặt ông bà Han đã choán hết cả đầu óc nó rồi. Lạy trời cho con có thể sống sót qua ngày hôm nay.

Cứ tưởng là chỉ còn một chút việc, về làm nốt. Ai biết là Han phu nhân để lại cả núi việc thế này? Lại còn thêm chị Cherin bày bừa ra vài món ăn Italia rồi không biết xoay xở ra sao nữa, cuối cùng lại để đấy. Biết thế thì hồi nãy đã không đóng giả bản tính tiểu thư ngồi lì ngoài kia rồi. Han phu nhân vẫn rất ân cần khuyến khích.
- Hai đứa làm nốt cho mẹ. Mẹ dẫn 2 bạn gái kia ra vườn cắt mấy bông hoa vào đây cắm. Thỉnh thoảng cũng phải để hoa tươi trong nhà cho dễ chịu. Đừng có chỗ nào cũng toàn hoa khô là hoa khô như thế. Vườn nhà mình đâu có thiếu hoa?
Mấy tên đang hái trái cây ngay bên ngoài cửa sổ nhà bếp, đã nghe được, bèn tò mò ngó vào bên trong xem “2 đứa” mà cô nhắc đến là ai. Kết quả là Đăng Thành suýt thì rớt từ trên cây xuống.
- Cô ơi… – Ngọc Hưng e dè – Cô ơi cho con hỏi, Viết Quân nấu ăn cũng… ngon phải không ạ?
- Cũng ăn được con ạ.
Han phu nhân cười hiền hậu rồi bước ra vườn. Rõ ràng đây là hình thức nói giảm nói tránh cho từ “dở tệ” mà. Rõ ràng là thế mà.
Đăng Thành nhảy phắt từ trên cây xuống, chép miệng.
- Dù sao cũng là bếp nhà nó. Có nổ hay cháy thì nó cũng tự chịu mà.

Mấy thằng đứng túm tụm với nhau gật đầu lia lịa thể hiện sự nhất chí cao rồi lại tiếp tục trèo cây hái quả. Bữa ăn cũng đã chuẩn bị được 1 nửa rồi, thiếu phần của Viết Quân và Linh Như cũng không sao.
Viết Quân nghe thấy nhưng cũng chẳng nói gì, ra hiệu cho Linh Như bỏ ngoài tai. Lát nữa thì đừng hòng đứa nào được động đũa. Thèm thì ráng chịu.
- Làm hết mấy thứ của Cherin bày ra đi. Bên này anh sẽ lo hết cho. Mẹ thật là… Không biết làm thì thôi chứ. – Viết Quân làu bàu.
Linh Như ậm ừ rồi bắt tay vào công việc. Thật cũng chẳng hiểu Cherin định làm gì mà trộn tán loạn các thứ lên thế này nữa.
Không khí diễn ra hết sức nghiêm túc và im lặng. Cả hai tập trung một cách cao độ để có thể hoàn thành trước 12 giờ.
Cũng chính vì sự im ắng thái quá đó nên thỉnh thoảng vài tên tò mò ở bên ngoài lại ngó vào xem xét động tĩnh, mắt tròn mắt dẹt vì sự thành thạo của Viết Quân.
- Em xong chưa? Anh chưa làm thử thứ này bao giờ.
Linh Như liếc qua bên phía Viết Quân 1 cái rồi lại tiếp tục công việc của mình.
- Quấn rồi rán vàng là được.
- Mỗi vậy thôi à?
- Ừ.
Rõ ràng đang nghĩ cái gì đó mà. Người thì ở đây nhưng chắc tâm hồn lơ lửng nơi nào rồi cũng nên. Trả lời thì cụt ngủn, không có đầu không có cuối. Không hiểu là đang bị làm sao nữa. Nghĩ thì cũng chỉ là nghĩ thế chứ Viết Quân cũng chẳng hỏi, tập trung làm việc của mình cái đã.
Lũ hóng hớt ở ngoài cũng cảm thấy chút kì lạ, bèn ngồi thụp xuống bên ngoài cửa sổ, chụm đầu vào bàn tán.
- Giận nhau à?
- Chẳng biết. Chẳng thấy nói với nhau câu gì.
- Hay hồi nãy đi mua đường rồi lại cãi nhau chuyện gì?
- Đã bảo là không biết mà. Nhưng từ lúc đến đây đã thấy Linh Như kì lạ rồi. Chắc giận nhau từ trước đó.
- Chẳng hiểu 2 đứa nó bị làm sao. Cứ vài ngày là giận nhau 1 lần.
- …
Han phu nhân đi ngang qua, nghe thấy rõ nhưng chỉ mỉm cười mà không nói gì. Ginny à! Nếu con tỏ vẻ bình thường thì mới là có vấn đề đấy.
Lại nói đến 2 người trong bếp…
- Ăn thử cho anh. – Viết Quân đột ngột giơ miếng chả dế vừa rán xong đến trước mặt Linh Như.
- Thử cái gì mà thử. Có mỗi việc rán là xong thôi mà cũng lắm chuyện. Muốn thử thì anh tự đi mà thử. Anh rắc rối vừa thôi chứ! – Linh Như tự nhiên gắt um lên với Viết Quân. Nét mặt nhăn nhó, bực mình.
- Ơ…

Tất cả những ai đứng gần đó ở bán kính 5m đều có thể nghe rõ. Bán kính xa hơn thì nghe loáng thoáng.
To tiếng sao?
Cãi nhau sao?
Linh Như vội đưa tay lên miệng theo thói quen mỗi khi lỡ lời. Vừa giờ đang nghĩ cách nịnh nọt Han phu nhân để thoát tội thì tự nhiên Viết Quân cắt ngang, làm quên hết mình vừa nghĩ ra lý do gì nên mới đâm cáu. Giờ thì hay rồi. Trong một phút “giận quá mất khôn”, đã gây ra chuyện rồi đây này.
Không cần nhìn cũng biết ở bên ngoài cửa sổ có vài cái đầu vừa thò vào nghe ngóng, một số tên vừa đi ngang qua phòng khách cũng giật mình ngó lên, đặc biệt là… ngài Han, người đang ung dung chơi cờ với Khánh Nam, cũng thấy động nên nhìn vào…
A…
Miếng chả dế vẫn như đóng đinh trước mặt.
Nhìn men theo đôi đũa và ngước ngược lên, còn có cả một tên con trai rõ ràng chẳng biết mình vừa làm gì mà lại bị gắt cho như thế, mặt xị ra, như là… chuẩn bị khóc.
Cảnh tượng đóng băng.
Ăn…
Không ăn…
Ăn…
Không ăn…
Linh Như cúi đầu xuống đất chừng 2 giây rồi ngẩng lên, mỉm cười, giơ tay vẫy vẫy xung quanh như tỏ ý không có gì, trong thâm tâm vẫn đang cầu mong Viết Quân hãy bỏ ngay cái miếng chả kia xuống…
- Bỏ nó xuống đi đã. Mọi người đang nhìn kìa.
- Ăn thử cho anh. – Trái với giọng điệu thì thầm của nó, Viết Quân nói như kiểu… hét lên.
Bây giờ Linh Như mới phát hiện ra, cái mà tất cả mọi người đang chú ý, là việc Viết Quân đang giơ miếng chả trước mặt nó chứ không phải việc nó vừa gắt lên với Viết Quân.
Đồ lắm chuyện.
Đồ rách việc.
Ánh mắt ngài Han như muốn nói:
“Kìa! Con dám làm con trai ta bẽ mặt trước bạn bè nó sao?”
Hoặc một ý đe dọa tương tự thế.
Nhưng hình như… Viết Quân không biết là có đông người đến thế đang quan sát hành động của mình. Cậu kiên nhẫn.
- Ăn thử đi mà.
Linh Như đỏ mặt tía tai, quay ngoắt đầu vào trong.
- Để đó chút nữa em ăn.
Viết Quân vẫn không chịu bỏ cuộc, đến sát chỗ nó.
- Ăn thử! Đi! – Vẻ mặt xị xuống khi nãy, giờ còn nhìn tội nghiệp hơn.
Biết là không thể thoát được với cái đồ dai nhách này, lại thêm hàng chục con mắt sau lưng đang trông chờ “mòn mỏi”, cổ vũ có, đe dọa có… Linh Như nắm chặt tay vào, bất đắc dĩ, đành phải… há miệng ra… cắn một miếng rồi cố làm ra vẻ tự nhiên, bình thản.
- Cháy thêm một chút nữa thì ngon hơn.
- Thế à? Ừm… – Nói rồi Viết Quân chẳng ngần ngại, ăn nốt nửa còn lại trên tay, dính nước miếng của Linh Như 1 chút cũng không sao.
Miếng ăn chưa kịp nuốt trôi lại làm Linh Như ho sặc sụa khi nhìn thấy hành động nhanh trong chớp mắt của Viết Quân mà không kịp can ngăn. Bên ngoài kia, thiên hạ lại bắt đầu ầm ĩ lên vì… buồn cười. Đã
thế Viết Quân còn rất ân cần quan tâm, vuốt vuốt lưng cho nó.
- Có sao không? Anh lấy nước nhé!
Han phu nhân cùng chị Cherin, Phương Linh và Minh Phương vừa từ ngoài vườn hoa đi vào, hết nhìn cảnh Linh Như ho sặc sụa trong bếp, lại nhìn mọi người đều đang cười nghiêng cười ngả, tạm thời chưa hiểu cớ sự nên chỉ còn biết lắc đầu nhìn nhau.
Hôm nay rõ không phải ngày tốt mà.
11h30 trưa…
- Sao không vào nấu nướng giúp Linh Như, ra đây làm gì? – Vừa nhác thấy bóng Viết Quân, Ngọc Hưng đã lớn tiếng “nhắc nhở”.
- Xong rồi nên Linh Như nhờ em nói mọi người vào giúp chuẩn bị bàn ăn.
Viết Quân lúng búng miếng trứng trong miệng rồi trở vào bên trong, tiếp tục ăn nốt miếng còn lại trên tay. Phương Linh đang bê lọ hoa vào bàn ăn, hơi dừng lại một chút, không giấu nổi tò mò, lại thấy Khương Duy ở đấy, liền kéo áo cậu.
- Ừ?
- Em tưởng… Viết Quân không ăn được trứng mà?
Khương Duy nhớ đến vụ cơm hộp hôm trước, bật cười.
- Tất cả những thứ Linh Như làm, thì từ ghét nó đều chuyển thành thích rồi, đặc biệt là trứng. Chẳng biết Linh Như làm kiểu gì mà ngon lắm. Vị là lạ. Nó bắt Linh Như làm suốt mà. Chứ người khác mà làm thì nó bỏ ngay. Em ăn thử chưa?
Khương Duy nói xong, len lén đi ngang đến bên đĩa trứng cuộn, nhón một miếng.
Trong khi tất cả đang tấp nập chuẩn bị bàn ăn, bỗng…
- Á á á á á á á á á á ………. – Tiếng Linh Như hét lên thất thanh trong bếp làm cả lũ hốt hoảng chạy vào. Mặt nó trắng bệch không còn giọt máu.
- Sao thế công chúa? Có chuyện gì vậy?
Linh Như vẫn bám chặt vào người Khánh Nam, miệng lắp bắp.
- Ở… ở… ở đó.
Theo hướng chỉ của công chúa, tất cả đều nhìn theo. Nhưng ngoài vài rau và mấy quả cà chua thì không thấy gì khác lạ. Bỗng, ngài Han phá lên cười, bắt ra từ trong mấy lá rau một em sâu rau màu xanh nhỏ xíu.
- Con gái vẫn còn sợ sâu sao?
Tất cả chăm chú ngó con vật bé nhỏ làm Linh Như sợ chết khiếp rồi không ai bảo ai, tất cả phá lên cười. Khương Duy chép miệng.
- Đấy, mình đã bảo là hai đứa nó hợp đôi mà. Chàng thì sợ chuột, nàng thì sợ sâu. Chẳng hợp quá còn gì.
- Anh Duy này.
Khương Duy rùng mình, tắt vội nụ cười trên mặt mà lĩnh trọn 1 quả ớt đã cắt sẵn quẹt ngang miệng từ tay Linh Như.

Ngồi vào bàn ăn, cả lũ cứ len lén nhìn nhau, không dám gắp.
- Sao thế các con?
- Là do Viết Quân làm mà chú. Con sợ…
Ngay cả Khánh Nam cũng tái mét cả mặt, không dám động đũa. Viết Quân khẽ “Hừ” nhẹ 1 tiếng mà không thèm nói gì.
- Linh Như! Linh Như đâu rồi? Linh Như!
Nhớ lại vụ chả dế hồi nãy, cả lũ nháo nhào lên gọi Linh Như. Nó vội chạy ra từ trong bếp.
- Dạ?
- Ngồi xuống đi, ngồi xuống đi công chúa. – Thái độ tiếp đón rất chi là niềm nở.
Khương Duy liên tục tiếp thức ăn cho nó, làm cho cả bát lẫn đĩa đều trở nên đầy ụ.
- Em ăn đi, công chúa. Đã vất vả cả buổi sáng rồi mà…
Nhận thấy thái độ “ân cần tử tế” quá mức cho phép của Khương Duy, lại thêm sự quan sát chăm chú của tất cả mọi người, Linh Như bắt đầu hiểu ra cớ sự.
- Viết Quân làm rất ngon mà. Em đảm bảo tuyệt đối đấy.
- Con trai cô cũng đảm đang lắm đấy. Các con cứ ăn đi.

Khánh Nam là kẻ đầu tiên quyết tử.
- Con sẽ ăn trước. Nếu có gì khác lạ, sẽ cảnh báo cho mọi người.
Thấy thế, Khương Duy cũng làm theo.
- Trăm sự nhờ trời.
Cherin bật cười.
- Nó nấu ăn ngon nhất nhà chị rồi đấy.

Chợt nhớ ra chưa có tương ớt, Linh Như liền chạy vào trong bếp tìm. Cơn đau bỗng nhiên ập đến quằn quại, kéo theo thứ chất lỏng màu đỏ đáng sợ trào ra khỏi miệng. Nó vội vàng đưa tay lau đi rồi đến bên bồn rửa.
- Sao em lâu thế? – Viết Quân đột ngột đến bên cạnh – Tay em bị làm sao à?
- À… không. Vừa giờ tương ớt ra tay thôi. Anh mang cái này ra trước đi.
Chờ Viết Quân đi khỏi, bày tay đang bám chặt kệ bếp đã hằn lên những sợi gân xanh, Linh Như vội vàng nhắn tin cho Mark. Cơn đau ập đến nhanh và bất ngờ. Đã vậy, càng ngày càng trở nên quá sức chịu đựng.
Lấy tạm một cốc nước nóng để có thể bình tĩnh được phần nào, Linh Như cố gắng tự nhiên bước ra ngoài, vẻ tiếc nuối.
- Cô chú cho con xin phép về sớm được không ạ?
Bằng đấy con mắt nhìn lên đầy ngạc nhiên.
- Con có chuyện gì sao? Con còn chưa ăn gì mà?
- A… nhà hàng vừa có chuyện gấp. Con phải đến ngay. Cô chú cho con thứ lỗi. Xin phép mọi người…
Vẻ mặt hơi tai tái của Linh Như làm cho ai nấy đều hiểu rằng hẳn đã có chuyện ghê gớm lắm. Vì vậy không ai ngăn cản nó nữa.
- Ừ. Vậy thì con cứ về đi. Tối qua đây với cô chú.
- Dạ?
Khánh Nam thủng thẳng giải thích.
- Hồi nãy cô gọi điện cho ba xin phép giùm em rồi. Tối nay em ở lại đây chơi với cô và chị Cherin.
Linh Như định phản đối nhưng cơn đau cứ nhói lên liên tục. Nó đành nhắm mắt chấp nhận.
- Vâ… âng!

Quãng đường từ nhà Viết Quân đến nơi Mark ở là quãng đường xa nhất từ trước đến nay mà Linh Như cảm nhận thấy. Cơn đau vẫn quằn quại, không thuyên giảm, mà ngược lại, ngày càng đau thêm.
- Con có sao không? Chú sẽ đưa con đến bệnh viện nhé. – Tiếng người lái xe đầy lo lắng vang lên phía trên. Nó chỉ còn biết lắc đầu, ôm chặt lấy bụng nằm thở dốc ở băng ghế sau.

Mark đón nó từ cổng và giúp nó trả tiền xe. Cậu vội vàng đưa bệnh nhân đặc biệt này vào phòng thí nghiệm, tiêm tạm một thứ thuốc giảm đau liều nhẹ.
- Không được, Mark. Thứ thuốc đó không có công dụng với em nữa.
- Ginny! Tuần này em đã dùng đến liều mạnh tận 4 lần rồi. Nếu còn tiếp tục, anh e rằng, cơ thể em sẽ không chịu nổi nữa.

Cơn đau vẫn làm cho toàn bộ cơ thể tê liệt như một thứ nọc độc của loài rắn. Những ngón tay dài nắm chặt vào khiến cho bàn tay bật máu. Ginny lại bắt đầu ho sặc sụa, máu không sao cầm nổi. Mark bất đắc dĩ tiếp tục sử dụng liều thuốc mạnh nhất 1 lần nữa.
Nhưng…
Hoàn toàn không còn tác dụng…
Người con gái đó vẫn vật vã trong cơn đau ngày một tăng thêm mà anh không có cách nào cứu vãn. Cơ thể không còn chấp nhận bất cứ loại thuốc nào cả.
- Ginny… Anh sẽ liên lạc để đưa em về tổ chức. – Mark nói rồi vội vã rời khỏi phòng.

Trong cơn hoảng loạn đến điên cuồng vì đau đớn, Linh Như đã nắm chặt con dao trên bàn. Tưởng như… lúc này chỉ cần đâm một nhát là có thể giải thoát khỏi cơn đau…
- Ginny! – Mark đã quay lại kịp thời và vội vàng giữ tay Ginny lại – Dừng lại. Ginny!
- Mark! Em không chịu được nữa. Không chịu được.
- Nếu em tiếp tục mất máu, em sẽ chết thật đấy. – Mark vừa nói vừa giật con dao ra khỏi tay Linh Như.
- Mark! Làm ơn! Giết em! Giết em đi! Em muốn được giải thoát. Mark…
Hơi thở thều thào rồi cuối cùng im bặt. Người con gái trong tay anh tái nhợt đi không còn chút sự sống. Nhưng… có vẻ cơn đau đó đã bắt đầu dịu xuống. Mark nhìn con dao dưới nền đất lạnh lẽo rồi lại nhìn Ginny. Lần đầu tiên trong đời, anh hối hận vì những thứ do chính mình tạo ra.

Ba tiếng sau, Linh Như tỉnh lại.
- Thế nào rồi? Có còn đau không?
Linh Như không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.
- Dạo này có chú ý đến thời gian bất tỉnh không? Hôm nay em ngất đi 3 tiếng đấy.
- Tối hôm kia… là 10 tiếng.
Mark chỉ còn biết thở dài.
- Vừa thất thường lại vừa phát triển rất nhanh nữa. Phòng nghiên cứu đang yêu cầu đưa em qua bên đó. Anh cũng nghĩ thế. Để thế này… anh cũng không thể làm gì được. Em thấy đấy, nếu như hồi nãy anh không can, em đã tự đâm vào mình rồi cũng nên. Lúc thứ thuốc đó phát tác, não bộ của em không còn do em điều khiển được nữa. Chủ nhân ra lệnh cho em phải qua Mĩ vào đầu tháng này, ngay sau khi thi xong. Còn nữa… – Mark ngập ngừng 1 lúc rồi mới nói tiếp – Ông ta cho phép em làm bất cứ việc gì em muốn, kể cả những việc vi phạm nguyên tắc của Sanzenin. Vì… em đã không còn là của Sanzenin nữa, không còn… mang họ Wilson nữa. Em… thuộc về
Mark ngập ngừng 1 lúc rồi mới nói tiếp.
- Ông ta cho phép em làm bất cứ việc gì em muốn, kể cả những việc vi phạm nguyên tắc của Sanzenin. Vì… em đã không còn là của Sanzenin nữa, không còn… mang họ Wilson nữa. Em… thuộc về Akatsura rồi.
- Ông ta nói vậy sao? – Nét mặt Linh Như thoáng nhăn lại một chút rồi giãn ra ngay – Thi xong sẽ đi? Và… được làm bất cứ thứ gì em muốn?
- Và cả việc… – Mark ngập ngừng.
- Anh cứ nói.
- À, em có thể chọn cách chết mà em muốn. Anh sẽ giúp em sắp đặt mọi chuyện.
Câu nói cuối cùng của Mark không có lời đáp lại. Cô bé ấy chỉ lẳng lặng đứng lên, khẽ gật đầu rồi bước ra ngoài cổng. Cái dáng bé nhỏ bất chợt… trở nên thật cô độc!
Rồi… người ta sẽ làm gì với cô bé? Như những vật thí nghiệm khác? Như những tù nhân khác? Hay… như một vật hiến tế?
Những câu hỏi Mark đặt ra, tất cả, anh không dám trả lời và cũng không dám lặp lại nó trong đầu óc nữa. Anh không được đào tạo để tò mò vào những công việc của chủ nhân. Việc của anh, chỉ đơn giản là bảo vệ và bảo toàn mạng sống cho cô bé đó, một tia nắng giữa chiều tà, chỉ còn lẻ loi, yếu ớt, sắp lụi tàn mà thôi.

*
* *

Bắt taxi quay về nhà hàng, Linh Như im lặng nhìn ra ngoài cửa xe. Mùa hè! Nắng! Và sự ồn ào của những con đường đông đúc. Mọi thứ sao mà ngột ngạt quá!
Sắp đến ngày đó… Đã sắp đến ngày hôm đó…
Hơn nữa, thời gian còn bị thu ngắn lại… Chỉ ngay sau khi thi học kì mà thôi. Thời gian chỉ còn tính bằng ngày nữa thôi…
Chỉ còn vài ngày nữa là rời xa nơi này… vài ngày nữa là hoàn toàn biến mất…
Vậy mà… tại sao lại thấy bình thản đến thế này?
Vẫn lững lờ, lặng lẽ… Vẫn để ngày tháng yên ả trôi qua mà không có lấy một chút vội vàng để níu giữ lại mọi hình ảnh trong tim…
Sao lại có thể bàng quan đến vậy? Sao lại có thể thờ ơ đến vậy?
Trong suy nghĩ hoàn toàn không còn tồn tại bất cứ thứ gì nữa. Mọi khái niệm bất chợt trở nên thật xa vời…
Cơn đau vẫn còn âm ỉ, thoáng chốc nhói lên 1 cái rồi lại dịu xuống…
Vẫn bình lặng, thờ ơ! Tại sao… đến giờ phút này lại trở nên như thế?

- Ông ta cho phép em làm bất cứ việc gì em muốn, kể cả những việc vi phạm nguyên tắc của Sanzenin. Vì… em đã không còn là của Sanzenin nữa, không còn… mang họ Wilson nữa. Em… thuộc về Akatsura rồi.

Không còn thuộc về Sanzenin ư? Không còn mang họ Wilson ư? Có lẽ… là như thế thật. Ngay từ đầu đáng nhẽ đã không được mang họ Wilson rồi. Như thế thì cũng sẽ chẳng dính dáng gì đến Sanzenin, đến tất cả mọi chuyện của dòng họ Wilson sau này…
Linh Như bất chợt nhìn xuố
ng bàn tay, xuống mạch máu nằm ẩn hiện sau lớp da trắng đến xanh xao… Thứ chất lỏng ngày nào làm hại anh, giờ đây cũng đang âm thầm chảy trong đó…
Ngay cả chính bản thân Linh Như cũng không biết Jame Franks muốn gì ở mình nữa. Thuộc về tổ chức Akatsura sao? Thuộc về Jame Franks sao? Nó không biết nữa… Hai điều này hoàn toàn chẳng liên quan, mà có lẽ cũng chẳng còn quan trọng… Dù thuộc về nơi nào, cũng là đối đầu lại với dòng họ Wilson, với Sanzenin rồi…

Ngoài trời, một cơn mưa mùa hạ bất chợt đổ ập xuống.
- Chú cho con xuống đây được rồi.
Người lái xe nhìn vị khách của mình với ánh mắt hơi tò mò rồi cũng dừng xe lại theo yêu cầu để cho cô bé xuống, sau đó lại tiếp tục phóng đi.
Màn mưa bắt đầu dày hơn và nặng hạt hơn. Thứ mùi nồng nồng của đất lâu ngày khô hạn xộc lên thật khó chịu. Dưới mỗi bước đi, hơi nóng vẫn còn hừng hực…
Những chiếc xe, những con người nhanh chóng biến mất trong màn mưa xối xả, cái bóng đơn độc đang bước chầm chậm trên hè phố trở nên thật lạc lõng và lẻ loi, như thể… sự tồn tại lúc này cũng trở nên nhỏ bé như vậy…
Cơn đau lại nhói lên từng đợt.
Linh Như sang đường, ngồi xuống một chiếc ghế đá ven hồ, nơi mà nó và Viết Quân vẫn thường hay đến. Mặt nước lúc này lan ra biết bao nhiêu vòng tròn, tan vào nhau rồi mất hút, cũng như sự giao thoa giữa sự sống và cái chết vậy.
Mưa mặn. Và còn có chút cay cay trên đầu lưỡi.
Cái nhìn tan vào trong hư vô, cuốn theo dòng suy nghĩ miên man không có hồi kết. Bất chợt… nó nhớ đến mẹ.
Mẹ yêu mưa. Mẹ còn thích tắm mưa nữa. Bởi vì… mưa có thể giấu đi những giọt nước mắt cay đắng của mẹ, như con lúc này…
Ở nơi đó… lúc này… mẹ có nhìn thấy con không? Mẹ có biết những gì con sẽ đối mặt không? Mẹ có biết những gì chú ấy đang nghĩ không?
Mưa ào xuống mặt hồ lớn trước mặt, nhuộm trắng không gian, như thể… đang cố gắng tẩy não cho con người đơn độc lẫn vào màn mưa ấy…
Mưa vẫn lạnh buốt và đáng sợ.
Phía bên kia đường, có một chiếc xe oto dừng lại thật lâu. Người con trai trong chiếc xe ấy cũng chỉ biết câm lặng đứng nhìn từ xa và chỉ bước ra khỏi xe khi bóng người con gái vừa đứng lên lại bất chợt ngã gục xuống bên vỉa hè.
Mưa mùa hạ…

*

Lần này sang Việt Nam, gia đình ngài Han không đơn giản chỉ là thăm con trai. Dù sao họ cũng chỉ mới gặp nhau mấy ngày trước đó. Lần này sum họp vì có lẽ… rất lâu lâu nữa mới có thể ở bên nhau.
- Con có lũ bạn thú vị quá. Chúng vui hơn so với ba tưởng.
- Nhưng cũng rắc rối chẳng kém đâu ba. Đã thế lại còn chứa những đứa rất là nguy hiểm nữa.
- Như con ấy hả?
- Con di truyền từ ba mà. Đã 8h rồi mà chưa thấy đâu cả. – Ji Hoo ngó ra phía cổng – Cũng chẳng thèm nghe điện thoại nữa. Chắc lại tìm cách mà trốn đây mà.
Han phu nhân đang sắp xếp lại cái tủ ở góc phòng, nói với ra.
- Trốn mà xong với mẹ sao?
- Nhìn mặt mẹ đã thấy sợ rồi, chắc là không dám trốn đâu. – Cherin, nãy giờ vẫn còn bận ăn uống, đã kịp lên tiếng – Em trai ngoan à, ngài Hamasaki khen em rất nhiều. Em đã làm trò gì mà nịnh nọt được ông già khó tính đó thế?
Ji Hoo thở dài.
- Ông ta thích Trà Đạo mà. Em đã mất mấy tuần mới học thuộc được cả đống sách về Trà Đạo để còn đàm đạo với ông ta, lại còn phải mặc cái bộ đồ truyền thống khó chịu đấy nữa chứ. Với lại… một vài lần “tình cờ” gặp gỡ nữa.
- Con… cũng lắm mưu nhiều kế lắm. Những người ba để lại cho con, hữu dụng chứ?
- Vâng! Rất hữu dụng ba ạ. Anh Billy trước kia cũng từng tiên đoán trước sẽ có ngày này nên đã trao lại cho con 1 phần hệ thống tai mắt trong các dòng họ thuộc các tổ chức khác nhau mà anh ấy đã thiết lập được. Nhờ đó mà bây giờ mọi việc của con cũng dễ dàng hơn. Cái khó là cần người quân sư. Con muốn lấy được hoàn toàn lòng tin của ngài Hamasaki. Trong tổ chức, sau dòng họ Sanzenin, Hamasaki đứng ở vị trí thứ 2 mà. Thời gian tới con sẽ cố gắng tỏ ra vâng lời. Hi vọng có thể làm vừa lòng ngài ấy.

Han phu nhân đã thu dọn xong và ngồi xuống ghế, rót thêm trà cho mọi người.
- Một mình con có thể lo liệu hết mọi việc không? Con mới 17 tuổi, quá non nớt, Ji Hoo à.
- Bao nhiêu năm nay con không còn can dự vào mọi việc nữa. Tự nhiên bây giờ con lại quay lại, mọi việc có thể sẽ khó khăn. Nhưng con sẽ làm được mà.
Mẹ cậu lại thở dài buồn chán.
- Con cứ đi suốt như thế… học xong ở Việt Nam lại tiếp tục sang Nhật. Đến bao giờ con mới chịu về sống với ba mẹ đây?
- Mẹ! Thì con phải hoàn thành xong tâm nguyện của ba mẹ rồi mới có thể gặp ba mẹ một cách thoải mái được chứ. Con muốn làm con trai có hiếu mà. Cherin! Chị quay qua đây chút đi.
- Hở?
- Chị không biết là phải mấy năm nữa chị mới có thể ngồi nói chuyện thoải mái với em trai mình như thế này được sao? Chị phải biết quý trọng thời gian một chút chứ. Còn nữa, chị bớt Jimmy Jimmy đi. Em phát ngán lên rồi.
- Tỏ ra biết ơn một chút đi cưng. Jimmy bây giờ là người duy nhất ủng hộ em đấy.

*

- Tỉnh rồi sao? Bác sĩ nói em chẳng bị gì cả nhưng không hiểu sao lại bị ngất như thế.
Thứ ánh sáng chói lòa từ hệ thống điện lắp trên bốn bức tường chiếu thẳng vào mắt làm nó hơi nheo mắt lại, đây là một căn phòng quen thuộc.
- Sao em lại ở đây?
- Em bị ngất ngoài đường, lúc trời mưa. Anh đi qua nhìn thấy nên đã đưa về đây. Anh chưa báo cho Khánh Nam đâu. Em gọi điện về cho nó đi. Cũng 8h tối rồi, khéo nó lo.
Linh Như khó khăn ngồi dậy, chợt nhận ra sự kì lạ của bộ đồ trên người mình.
- Ai đã thay đồ cho em?
- Minh Phương. Vì ba mẹ Minh Phương hôm nay có nhà, anh nghĩ là không tiện lắm khi để em ở đó nên đã đưa sang đây.
- Em ngất đi lâu chưa?
- 4 tiếng.
- Vậy là 7 rồi…
- 7 gì cơ?
Linh Như khẽ lắc đầu rồi thở dài. Tình trạng mình rõ là ngày càng xấu đi.
- Cảm ơn anh, Khương Duy.
- Vì đã không gọi cho Khánh Nam sao?
- Và vì đã đưa em về đây nữa. Nếu Khánh Nam biết là em dầm mưa, chắc anh ấy mắng em chết mất.
- Anh cũng nghĩ thế nên mới không gọi. Đã có chuyện gì với nhà hàng sao? Sao tự nhiên lại ngồi một mình ở đó? – Khương Duy ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường, hỏi Linh Như.
- Không có gì nghiêm trọng lắm đâu. Chỉ là… em không biết cảm giác tắm mưa lúc bình thường thì thế nào thôi. Anh… sẽ giữ bí mật giùm em chứ?
Khương Duy vẫn chăm chú nhìn Linh Như.
- Rõ là em đang có chuyện gì đó.
Sự mệt mỏi lộ rõ trên gương mặt Linh Như. Bất chợt Khương Duy nhận ra, nó trắng đến xanh xao. Như là… một người đang ốm nặng vậy. Linh Như mỉm cười.
- Cũng có một chút. Nhưng em sẽ tự giải quyết được. Anh đừng nói gì cho Khánh Nam nhé.
Khương Duy không hài lòng với câu trả lời nhận được. Cậu là người khá tò mò mà.
- Không nói cho anh được sao?
- Em xin lỗi.
Khương Duy tiu nghỉu, không hỏi han gì nữa.
- Em muốn anh đưa về hay tự gọi xe taxi?
- Chắc em gọi xe taxi. Em phải quay lại nhà Viết Quân mà. Để anh ấy thấy em đi cùng anh, tra hỏi một hồi là anh lại kể hết đấy.
- Anh cũng đang nghĩ thế…

Kỉ niệm đẹp!

Tuấn Vũ và Mai Chi lên đường đi du học vào một ngày giữa tháng tư. Tuấn Vũ đi Anh còn Mai Chi sang Singapore. Sợ rằng 5, 6 năm xa cách nhau sẽ không thể giữ được thứ tình cảm học trò vu vơ này, cả 2 đã quyết định chia tay nhau trước khi đi du học. Có ai đó sẽ cho rằng hai người họ thật ngốc nghếch và không có niềm tin vào nhau, nhưng biết sao được, chẳng ai nói trước những gì sẽ xảy ra vào ngày mai. Nhưng dù sao, hãy tin rằng: “Vì Trái Đất này tròn nên những người yêu thương nhau sẽ lại quay về với nhau.”

Một năm học vậy là cũng sắp trôi qua rồi. Chỉ còn 1 tháng nữa. Những kì thi, những bài kiểm tra bù đầu. Bên cạnh đó là công việc của Hội học sinh cũng nhiều không đếm xuể, lại còn phải hoàn tất hồ sơ du học nữa. Mọi việc thật là dồn dập. À, đấy là còn chưa tính những buổi luyện tập thể dục thể thao, chuẩn bị cho mấy trận đấu giao hữu với trường Bình Minh đâu.
Khánh Nam chơi bóng chuyền và ngày nào cũng phải luyện tập sau giờ học. Thực ra thì chỉ là đấu giao hữu, cũng không cần phải chăm chỉ làm gì. Nhưng tại có mấy anh lớp 12 sắp ra trường nữa mà. Thời gian có thể ở trên sân với nhau cũng chẳng còn nhiều.
- Thôi mọi người tập tiếp đi. Em về đây.
Khánh Nam đặt chai nước xuống 1 bên, đứng lên với chiếc balo.
- Sao về sớm thế? – Một anh hỏi với theo.
- Hôm nay ba em không về. Linh Như đang ở nhà một mình mà.
Lúc nào cũng thế, Khánh Nam không bao giờ ở lại quá muộn. Nhà chỉ có hai anh em với nhau, không mấy khi cậu để em ở nhà một mình cả. Linh Như thường khi thì vẫn đợi Khánh Nam về cùng. Những ngày như thế, Khánh Nam tập đến muộn mới thôi. Nhưng những hôm Linh Như về sớm để đi chợ, Khánh Nam cũng về sớm theo. Hai anh em ruột mà nhìn vào, cứ như là một cặp đẹp đôi vậy.
- Nhiều khi anh còn nghĩ hai đứa là một đôi chứ không phải anh em gì nữa đấy. Lúc nào cũng như hình với bóng.
- Thì nhà chỉ có hai anh em mà. Em đã nói rồi còn gì. Anh cứ bảo mẹ sinh thêm em bé thì sẽ hiểu. – Khánh Nam đáp lại, còn cố tình… cười đểu trêu ngươi mấy tên con một.
- Nhà anh có em trai đây này, nhưng có thế đâu.
- Vậy mỗi lần nó ngồi bệt giữa cổng đợi anh về, anh không thấy thương nó à? Em đi qua nhìn vào mà còn thấy tội tội nữa là.
- Chẳng thấy gì.
- Đồ vô tâm. – Khánh Nam lẩm bẩm trong miệng rồi xách balo đi thẳng. Bất chợt có ai đó đập vào lưng cậu.
- Thế những cái đồ không vô tâm thì tối nay cho những đồ vô tâm trú ẩn nhờ nhá.
- Dạ?
Không quan tâm đến phản ứng ngơ ngác của cậu, những “đồ vô tâm” thản nhiên rút điện thoại ra bấm bấm.
- Công chúa à! Tối nay em nấu thêm cơm nhá. Tụi anh đến ăn ké bữa tối đấy.

*

Những ngày tháng cuối đang trôi qua dần trong sự kìm nén âm thầm. Những cơn đau lúc nửa đêm quằn quại đến mức chỉ muốn chết đi để được giải thoát nhưng phải cố gắng gượng để vượt qua, những buổi tối buồn ngủ đến díp cả mắt nhưng phải cố gắng thức. Vì… thời gian ngủ chính là thời gian tốc độ thuốc lan truyền mạnh nhất.
Cuối năm học, những đề cương, những bài thi, bài kiểm tra lúc nào cũng bù đầu. Linh Như phải bám vào đó để giải thích với Khánh Nam về những đêm thức trắng. Sự dối trá buộc phải diễn đi diễn lại hết lần này đến lần khác, phải cố gắng tỏ ra vui vẻ trước mặt Khánh Nam, cố gắng làm như không có bất cứ chuyện gì xảy ra, cố gắng làm một đứa con ngoan trong nhà, cố gắng..
. cố gắng thật nhiều. Nhưng… càng cố gắng càng trở nên kiệt sức.
- Sao mấy cái trường này toàn chọn dịp thi cử mà tổ chức dạ hội như thế chứ? – Đăng Thành đặt lên bàn 4, 5 cái giấy mời dự dạ hội các trường trong cùng thành phố – Đành phải chia nhau mà đi thôi.
- Khéo mai lại thêm vài cái giấy mời nữa đấy. Em mới nghe tin đồn như vậy mà.
- Thôi, tạm thời cứ chia nhau đi mấy cái dạ hội này đã. Trường này trước tiên. Ai đi? – Đăng Thành giơ một cái giấy mời lên.
- Tao. – Ngọc Hưng giơ tay.
- Em đi cùng anh ấy. – Tuấn Anh hưởng ứng theo.
- Trường này? – Lại một cái giấy mời khác.
- Trường đó… cái bọn trường đó biến thái lắm, toàn một lũ không bình thường. – Khương Duy kêu ca – Năm ngoái em đi 1 lần, chắc là sợ đến già mất.
- Già thì cũng chẳng có ai thèm mời mày đi đâu. Thế ai nhận trường này đây?
Hỏi một lúc mà chẳng đứa nào chịu đi, Đăng Thành chỉ định luôn.
- Viết Quân! Cái bản tính mày chắc là chơi với bọn trường đó 1 ngày cũng không vấn đề gì. Đi đi.
Viết Quân chẳng buồn cãi, gật đầu nhận giấy mời.
- Em đi 1 mình à?
- Không! Em đi với anh.
Linh Như đột ngột lên tiếng làm cả lũ bất ngờ. Thường thì nó và Khánh Nam hay đi cùng nhau hơn, và rất hiếm khi nó đi cùng Viết Quân. Mọi lần, có bị ép đến mấy cũng không chịu đi cùng Viết Quân. Chẳng hiểu sao lần này…
Sợ Linh Như sẽ đổi ý, Đăng Thành vội vàng chốt hạ.
- Được rồi. Vậy thì tối ngày kia hai đứa sẽ đi cùng nhau.
- Vâng.

Viết Quân đã không còn ngạc nhiên về lý do tại sao dạo gần đây Linh Như rất hay đi cùng mình nữa, mà lại là hoàn toàn tự nguyện, không phải do người nọ người kia ép buộc, nhờ vả. Viết Quân thừa hiểu rằng, cậu chỉ là một cái cớ cho Linh Như, hoặc cũng có thể sâu xa hơn là một hàm ý khác. Nhưng mối quan hệ giữa cậu và Linh Như hoàn toàn không như mọi người nhìn vào vẫn nghĩ, ngay cả Khánh Nam cũng thế.
Viết Quân không bao giờ thích nói nhiều, đặc biệt là không thích bô bô chuyện của mình cho người khác như Khương Duy. Những gì cậu băn khoăn thắc mắc, một là tự mình tìm hiểu, hai là cho qua. Nhưng dù thế nào cũng tuyệt đối không kể lể cho bất kì ai cả.
Bề ngoài, ai cũng thấy dạo gần đây Linh Như lúc nào cũng đi cùng Viết Quân, ai cũng thấy hai đứa thân thiết và gần gũi hơn thời gian trước đó. Nhưng những gì thể hiện ra ngoài chỉ là cái nhìn thoáng qua. Mấy tên trong Hội học sinh thì lúc nào cũng khấp khởi mừng thầm, động 1 chút là nhắn tin, gọi điện hỏi thăm Viết Quân xem có phải đang tiến triển rất tốt không, ngay cả Khánh Nam cũng hỏi thế. Nhưng sự thực thì…
- Em… có thể không nói gì có được không? Thực sự… em không còn nơi nào để có thể bình tĩnh lại nữa rồi…
Từ trước tới nay, mỗi khi Linh Như có chuyện, Viết Quân cũng chỉ im lặng ở bên mà không bao giờ hỏi han, lên tiếng tò mò can thiệp. Có lẽ chính vì vậy là Linh Như mới hành động như thế lúc này. Viết Quân hoàn toàn không hiểu Linh Như đang gặp chuyện gì. Lúc nào cũng vậy, cứ trước mặt Khánh Nam và mọi người, nó tỏ ra vẫn rất vui vẻ, rất bình thản, vẫn nói cười bình thường. Nhưng khi đi cùng với Viết Quân, khi chỉ có 2 đứa ở cạnh nhau, Linh Như luôn im lặng, thể hiện rõ sự mệt mỏi ra bên ngoài nét mặt.
- Em biết anh đang nghĩ gì. Nhưng cứ im lặng. Có… được không?
- …
Viết Quân gật đầu. Ánh mắt người đối diện thoáng qua một nét cười gượng gạo. Những gì chất chứa trong đôi mắt ấy, Viết Quân hoàn toàn không thể hiểu.
Viết Quân chấp nhận sự im lặng đó của Linh Như và cũng không làm bất cứ thứ gì để giúp nó vui vẻ hơn. Đến nỗi… phải giấu Khánh Nam, thì có thể hình dung đó không phải một chuyện đơn giản. Viết Quân muốn nói với Khánh Nam, nhưng cũng không biết phải diễn tả thế nào cả. Tất cả những gì Viết Quân làm cho Linh Như, chỉ đơn giản là những buổi chiều ở bên nhau suốt mấy tiếng đồng hồ trong im lặng.
Ánh mắt đó lại trở lại như những ngày đầu quen biết: cô đơn và lạnh lẽo. Đôi khi Viết Quân cảm thấy Linh Như trở nên xa vời và như thể… đang dần tan biến… Tưởng chừng như… sự gắng gượng trong đôi mắt kia, chỉ cần một cái chạm nhẹ là sẽ làm tất cả vỡ tung.
Viết Quân không biết sự im lặng của mình là đúng hay sai nữa. Nhưng cậu không thể lên tiếng. Cảm giác muốn che chở, bảo vệ một ai đó, đôi khi cũng chỉ đơn giản là bảo vệ cái vỏ bọc mỏng manh của người đó mà thôi…
Mark chỉ còn biết cắn răng cam chịu sự vô dụng của mình. Một lần nữa, người con gái đó lại tái nhợt trước mặt anh. Nhịp tim đang yếu dần, yếu dần… Những ngày tháng tới… em sẽ làm thế nào để có thể đối mặt đây? Sợ rằng… khi chưa kịp thực hiện yêu cầu của chủ nhân thì em đã phải đầu hàng với chính cơ thể mình rồi… Nhưng Mark không dám nói với cô bé ấy. Anh vẫn cố gắng giữ lại sự sống cho Ginny, và còn phải cố gắng giữ lại cả… linh hồn cho cô bé ấy nữa.
- Anh… còn dạy em những thứ này làm gì?
Ginny bật cười nhìn khẩu súng trên tay rồi bất chợt thả ra cho rơi xuống sàn phòng tập. Mark quay sang nhìn nó đầy bối rối. Anh không nói gì cả.
- Đoán ra rồi sao?
- Đoán ra ngay từ khi chú James nhắc đến việc em phải từ bỏ tất cả. Làm gì có chuyện chú ấy chịu để cho em giữ một kí ức nguyên vẹn thế này? Anh cứ mất thời gian dạy em bắn súng, dạy em phòng vệ, dạy cách chiến đấu, rồi… sau này sẽ lại có một người khác sẽ dạy lại em từ đầu. Anh… không thấy mất thời gian với em sao?
- Anh chỉ đang làm theo lệnh chủ nhân. Đối với anh, mệnh lệnh của chủ nhân là tất cả.
- Chú ấy ra lệnh cho anh phải phục tùng em nữa, phải không?
- Có thể cho là như thế.
- Vậy… anh có thể giúp em một việc không?
Đôi mắt buồn sâu thẳm chiếu vào tâm can anh, như thể… ép buộc anh phải gật đầu.

*

- Em muốn vào trong đó! – Ginny chỉ tay về phía trước, ánh mắt đầy quả quyết.
- Hả? Em… như thế không hay lắm đâu. Ginny!
- Có ai sẽ nhận ra em sao? Với mái tóc vàng này? – Nó xoắn xoắn mấy sợi tóc vàng óng trước mặt – Anh đừng lo.
- Hay quay lại Fantasi của em đi. Ở đó cũng được mà.
Không quan tâm những gì Mark đang nói, Ginny nằng nặc bước vào trong quán bar.
Mark im lặng, không còn can Ginny nữa, lặng lẽ nhìn cô bé ấy uống từng ly, từng ly rượu một, đơn giản như thể đang uống một ly nước ngọt hay một ly trà sữa. Nhưng ngay cả lúc này đây, cái vẻ mạnh mẽ cố tạo ra trên gương mặt vẫn không hề suy chuyển.
- Tại sao anh không uống?
- Anh còn phải lái xe.
- Vậy sao?
Ginny bật cười nhạt nhẽo rồi lại tiếp tục uống, mắt bắt đầu lơ mơ.
- Uống rượu có cảm giác thế này sao? Vậy tại sao họ lại bảo uống rượu giải khuây? Tại sao em uống lại không thể giải khuây? Mark? Tại sao em vẫn nhớ rõ mọi thứ? Tại sao lại như thế?
Những giọt nước mắt đau đớn bất chợt lăn dài trên má một cách kìm nén.
- Em không còn nhiều thời gian nữa. Anh hiểu không? Em sẽ biến mất với 1 cái chết hoàn hảo. Nhưng… em không biết nên làm gì lúc này cả. Em không biết phải bắt đầu từ đâu và phải làm như như thế nào nữa. Em muốn làm rất nhiều thứ. Em muốn ở bên gia đình em nhiều hơn, bên Khánh Nam nhiều hơn. Em cũng muốn dành nhiều thời gian hơn nữa để có thể ở cạnh… Ji Hoo… Nhưng em không biết phải làm thế nào cả. Em sợ… em sợ chỉ một hành động lạ của em thôi cũng khiến Khánh Nam nhận ra. Em sợ em không thể giấu nổi anh ấy đến cùng. Nhưng em cũng sợ anh ấy không chịu nổi nếu em lại tiếp tục biến mất.
Cô bé trước mặt Mark lại khóc nấc lên rồi tiếp tục uống.
- Em mệt mỏi lắm. Mark! Làm thế nào đây? Khánh Nam của em, Jimmy, ba em, ông bà… Em sẽ biến mất… Làm thế nào để họ vẫn luôn sống tốt đây? Làm thế nào để Khánh Nam của em vẫn luôn sống tốt đây? Làm thế nào đây? Em không biết mình phải tỏ ra như thế nào cả. Lúc nào em cũng thấy rất mệt mỏi. Em phải làm gì đây? Em không sợ chết. Em sẵn sàng chết. Nhưng… như thế còn hơn là bắt em tự tay làm hại gia đình mình. Rồi em sẽ như thế nào? Em sẽ biến thành một người khác ư? Em sẽ quên đi tất cả ư? Em có được phép nhớ ai không? Em có được phép làm một con người không? Hay em là một con robot? Em muốn được giải thoát. Em muốn mình chết đi còn hơn sống một cuộc sống như thế. Mark! Em thực sự… em thực sự chỉ muốn chết đi thôi. Em không thể quay lưng lại gia đình em được.

*

Đang cố gắng nhanh nhanh về nhà, Viết Quân chợt cho xe dừng lại khi nhìn thấy một người quen ở ngay cửa quán bar.
Mark Bremmer? Cô gái tóc vàng đó…
Như là một chút tò mò muốn biết thêm về người bạn mới, Viết Quân chưa vội đi ngay mà vẫn dừng xe quan sát. Anh ta định làm gì cô gái đó sao?
Đang đoán thử xem người bạn mới có ý định gì, màn hình điện thoại của cậu chợt sáng lên.
Mark Bremmer is calling…
- Mark?
- <Là tôi. Tôi có thể nhờ cậu giúp một việc không?>
- Nếu hợp lí.
Mark ngừng một lúc rồi nói tiếp.
- <Lyly đang say rượu. Tôi cần cậu.>

*

Viết Quân suýt thì làm rơi chiếc điện thoại trên tay, cậu vội vàng mở cửa xe lao sang bên kia đường. Cô gái tóc vàng đó…
- Mark! Tại sao Linh Như lại ra thế này?
- Lyly đòi uống rượu. Tôi không thể ngăn được. – Mark vừa nói vừa vội vàng bỏ mái tóc giả trên đầu Linh Như ra – Hình như cô ấy đang có một chuyện không vui. Tôi không muốn gọi cho Khánh Nam vì sợ sẽ xảy ra chuyện. Cậu có thể… chăm sóc cô ấy và nói khéo với Khánh Nam được không? Tôi không còn biết nhờ ai nữa cả.
Viết Quân đỡ lấy Linh Như từ tay Mark.
- Được rồi. Mọi việc cứ để tôi lo liệu. Cảm ơn cậu.
- No mattet what.
Lần đầu tiên kể từ khi gặp mặt, Viết Quân có thiện cảm với Mark. Mà cái người này cũng thật là… Tại sao lại uống say đến mức này chứ?
Cái đầu giỏi tính toán của Viết Quân vội vàng soạn thảo ra một kịch bản mới. Cậu nói với bác lái cho quay lại nhà Khương Duy rồi gọi Khương Duy và Minh Phương ra cổng, dặn dò.
- Linh Như bị say rượu, có thể thấy đấy. Minh Phương, cậu dùng điện thoại của Linh Như gọi điện cho Khánh Nam, bảo rằng Linh Như ngủ quên ở nhà cậu và xin cho nó ở lại đây đến sáng mai. Việc này cần có cả mày giúp đỡ nữa Duy ạ. Nếu như Khánh Nam ngày mai có hỏi mày thì cũng biết lối mà chống đỡ. Thế nhé. Tao về đây.
- Này này – Minh Phương giữ Viết Quân lại – Để Linh Như lại cho tôi chứ. Cậu đưa Linh Như về nhà cậu làm gì?
- Ba mẹ cậu sẽ nghĩ gì khi thấy cậu đưa về nhà một người bạn say khướt? Tôi không muốn hai bác có cái nhìn sai về Linh Như đâu. Mà… trướ
c khi chăm sóc cho người khác, cậu nên chăm sóc vài cái dấu tích đánh nhau trên tay cậu đi kìa.

Khương Duy ghé tai Minh Phương thì thầm:
“Phương không tranh được với nó đâu. Đến cả Khánh Nam cũng từng bị nó hắt ra ngoài đấy.”

*

Người ta thường hay có câu “rượu vào lời ra”. Qủa thực là vậy. Rượu vào là lời ra. Trong cơn say, Linh Như không ngừng lặp đi lặp lại những từ ngữ khó hiểu và mâu thuẫn.
- Em yêu Brian mà. Nhất định sẽ luôn luôn yêu Brian mà…
- Brian… em xin lỗi… Đừng làm như thế nữa. Em không hề đáng… Em không thể… Em xin lỗi. Em không thể yêu anh được…
- Brian… em sẽ không giống ba và mẹ. Em có thể làm tốt. Em có thể yêu Brian mãi mãi…
- Mark! Anh nói đi! Làm sao em có thể yêu Brian được đây? Làm sao để có thể yêu anh ấy? Làm sao để có thể yêu anh ấy? Em phải làm thế nào?
- Mark… Làm ơn để em được giải thoát. Em không thể tiếp tục như thế này. Cuộc sống của em sẽ thế nào đây? Em không biết làm thế nào nữa… Em không thể làm thế với gia đình em… Em muốn được giải thoát. Khánh Nam của em… Jimmy của em… ba em… và cả ông bà nữa…
- Có phải chỉ cần em chết là tất cả sẽ kết thúc phải không? Có phải chỉ cần em chết là kết thúc phải không? Mark! Anh nói gì đi chứ? Anh nói đi chứ!
- …

Viết Quân lặng lẽ nghe tất cả những lời đó và im lặng không hề lên tiếng, cũng không hề nổi cáu. Cậu khó khăn lắm mới giữ yên được Linh Như trên tay mà không làm nó bị ngã.
- Brian… Brian…
Nửa tỉnh nửa mê, Linh Như gọi tên người con trai đó cả trăm lần. Nhưng đó không phải một tiếng gọi của sự thân thương, nhung nhớ… Đó là tiếng gọi đau khổ, xót xa…
- Brian… Em xin lỗi. Brian… Em sẽ cố gắng hết sức để không như ba và mẹ nữa. Brian… Brian…
- …
Những giọt nước mắt lại tiếp tục lăn dài trên má. Ngay cả một giấc ngủ bình yên… có lẽ cũng đã trở thành một mong ước xa vời.
- Brian…
- Brian…
- Brian…
- …
Linh Như vẫn gọi mãi tên người con trai đó, một người con trai mà Viết Quân chưa từng biết mặt. Cậu vẫn im lặng ngồi bên cạnh, nghe hết tất cả…
- Mark! Em phải làm thế nào đây? Làm thế nào mới có thể không nhớ đến Han Ji Hoo nữa? Làm thế nào mới có thể yêu Brian đây? Em không thể không nhớ đến Han Ji Hoo được. Em… muốn ở bên anh ấy…
- …
Dáng người trầm tư nãy giờ bất động bên cạnh giường đột nhiên có phản ứng.
- Em vừa nói gì?
- …
Không một tiếng trả lời đáp lại. Linh Như bắt đầu ngủ say, hơi thở trở nên đều đặn hơn và nét mặt cũng dãn dần…
- Em… vừa nói gì cơ? Ginny?

Tiếng đồng hồ báo thức kêu inh ỏi mãi không thôi, len sâu vào trong giấc ngủ. Linh Như lơ mơ tỉnh dậy, theo thói quen giơ tay sang bên cạnh để tắt chuông. Nhưng… không hề thấy chiếc đồng hồ đâu.
Căn phòng này…
- Em dậy đi. Minh Phương nói sẽ đợi em qua đó.
Viết Quân với chiếc đồng hồ trên bàn, tắt tiếng chuông ầm ĩ đó đi rồi quay sang nhìn Linh Như.
- Em… ổn chứ? Có lẽ sẽ rất đau đầu đấy, vì em đã uống khá nhiều rượu. Ngủ thêm 1 chút sẽ tốt hơn. Nhưng như thế thì Khánh Nam sẽ lần ra mất. Anh đã nhờ Minh Phương nói dối là em ngủ quên ở bên đó. Bây giờ em với Minh Phương sẽ về nhà em lấy đồng phục và sách vở. Nếu em không chịu dậy thì sẽ trễ học đấy.
Viết Quân nói một thôi một hồi, mặc cho cái đầu vẫn đang đau như búa bổ kia không thể theo kịp những gì cậu nói.
- Sao em lại ở đây?
- Mark gọi điện nhờ anh đến đưa em về vì cậu ấy không muốn Khánh Nam biết chuyện. Nếu nó biết, chắc giờ này em tiêu rồi. Anh xuống dưới tầng, em nhanh lên rồi xuống nhé.
- Xin lỗi… vì đã làm phiền anh nhiều như thế.

Vẻ mặt Viết Quân rất bình thản, tự nhiên, như thể chuyện vốn dĩ chẳng có gì. Cậu không tỏ chút tò mò, muốn biết rõ mọi chuyện dù chỉ 1 chút. Linh Như cũng chẳng nói gì thêm, vì đơn giản, nó đã quá quen với bản tính Viết Quân rồi.

emiri suzuhara - Jun Aizawa

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ