Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyen teen - Không nhiều thứ quan trọng - trang 4

Chap 14

Sáng hôm sau Phương Linh đi sớm vì còn phải về học mà còn nó thì đến trường như thường ngày thôi. Nó đụng mặt Khánh Nam ở cửa lớp.
- Linh Như nói chuyện với anh 1 chút.
Nó định đi tiếp nhưng Khánh Nam đã cầm tay nó lôi tuốt lên sân thượng mới chịu thả ra.
- Như, anh xin lỗi.
- Không sao cả.
- Giận anh lắm đúng ko?
- Không có.
Khánh Nam quay mặt đi đăm chiêu:
- Em……….rất giống con nhỏ đó, 1 đứa bé ngoan và đáng yêu. Nhưng nó đã ra đi, ra đi………..mãi…….mãi mãi………..vì…………anh……..anh đã hại nó. Tuấn Vũ ghét anh từ đó, Tuấn Vũ rất thương con nhỏ. Vì thế, Tuấn Vũ luôn phá ngang tất cả những người con gái mà anh tỏ ra quan tâm 1 chút. Anh hiểu Tuấn Vũ cũng rất shock vì chuyện đó. Chưa bao giờ Tuấn Vũ tha thứ cho anh cả.
Nó cảm thấy Khánh Nam như đang khóc mặc dù trên mặt anh chẳng có lấy 1 giọt nước.
- Anh xin lỗi. Khánh Nam nói tiép sau 1 hồi cả 2 anh em im lặng.
- Anh………Khánh Nam……….chúng ta cũng giống nhau thôi.
- Là sao? Khánh Nam ko hiểu.
- Ít ai có được lòng tin của em. À ko em ko tin người mấy chứ. Nhưng em đã rất rất tin anh.
- Linh Như anh xin lỗi vì đã phụ lòng tin của em.
- Không, Khánh Nam để em nói hết. Em rất tin anh, 1 phần vì………..anh giống 1người………1người trong quá khứ của em. Nó cúi mặt xuống.
- Hì hì, vậy hoá ra 2 anh em mình giống nhau à? Nhưng emnói thế làm anh rất vui, vì anh được là 1 trong số ít những người em tin tưởng.
- Khánh Nam em xin lỗi.
- Không sao mà, anh cũng có khác gì em đâu, Nhưng anh nói thật anh chưa bao giờ coi em là quả bóng ấy đâu.
- Anh chỉ coi em là Khoai Tây ý gì?
- Ừ. Hai anh em cùng cười huề.

Gìơ nghỉ trưa.
Nó thất thểu xuống canteen sau 30 phút trên văn phòng giúp cô chủ nhiệm mấy việc lặt vặt. “Haizz, đói quá!” Đang nhăn nhăn nhó nhó rên rỉ thì……….:
- Nhớ chị chứ?
Nó giật mình. Là Mai Chi, bạn gái cũ của Tuấn Vũ, cái chị hôm trước đe doạ nó ý. Nó theo mấy tỉ tỉ xuống phòng đựng dụng cụ thể dục. Gìơ nghỉ trưa thì chỗ nãy trống trơn mà.
- Hôm trước em nhớ bọn chị đã nói gì chứ? Mai Chi hỏi nó.
- Em nhớ.
- Vậy sao còn dám nói chuyện với Tuấn Vũ ở sân bóng? Hả? Mai Chi tức giận quát lên trước thái độ dửng dưng của nó. Nó im lặng, rồi nhìn thẳng vào mắt Mai Chi, lạnh lùng:
- Anh ấy từng thật lòng với chị chưa?
- Nói gì?
- Em hỏi chị có từng nghĩ chị là trò đùa của Tuấn Vũ chưa?
“Bốp”, cái tát của Mai Chi in rõ 5 đầu ngón tay trên mặt con bé làm cái kính văng cả ra và…hình như còn 1 chút máu.
- Mày nói gì? Một chị trong số những người đi cùng Mai Chi áp sát nó hỏi.
- Em ko nói với chị! Nó gườm gườm cái chị đang áp sát nó. Em hỏi chị Chi rằng chị ý có nghĩ rằng Tuấn Vũ chỉ coi chị ý là trò đùa, là đồ chơi thôi ko? Nó quát lớn lên thế.
Và………..hình như nó đã nói trúng những gì trong lòng Mai Chi rồi. Lặng đi 1 lát, Mai Chi và mấy chị kia xông vào nó, giờ ko nể nang việc nó là “công chúa” và cũng ko quan tâm làm thế này nếu thày hiệu trưởng biết thì sẽ bị đuổi học ngay lập tức. Nhưng chưa kịp đụng tới nó thì ………:
- Dừng lại Mai Chi. Em nghĩ Linh Như nói đúng đấy. Chị đừng làm thế nữa. Cả em cả chị chỉ là trò đùa cuả Tuấn Vũ thôi.
- Hà Ly, em nói gì? Mai Chi hỏi Hà Ly vô cùng ngạc nhiên.
- Tuấn Vũ đến với em và chị cũng chỉ vì chị em mình từng được Linh Như giúp đỡ thôi. Tuấn Vũ căm thù Khánh Nam, chị biết mà.Chị em mình chẳng là gì cả đâu. Bỏ em đến với chị, bỏ chị đến với Linh Như hay những người khác, tất cả chỉ là do Tuấn Vũ ghét Khánh Nam thôi.
- Hà Ly. Mai Chi tức giận hét lên.
- Mai Chi, chị dừng lại đi, chị có nghĩ chị yêu mù quáng ko? Hà Ly quát lại.
- Em thôi đi. Chị không muốn nghe gì cả. Không muốn nghe.
- Chị ko tin hay ko muốn tin? Chị có thể hỏi Linh Như. Hôm qua Tuấn Vũ và Khánh Nam đụng độ nhau trên sân bóng cũng chỉ vì Khánh Nam muốn Tuấn Vũ ko đối xử với Linh Như như 1 con rối nữa thôi. Linh Như cũng chỉ như chúng ta nhưng Linh Như may mắn hơn vì chưa rơi vào trò đùa của Tuấn Vũ như chị em mình thôi. Em nghĩ chị nên thôi cái việc bảo vệ Tuấn Vũ khỏi những người con gái khác đi. Thay vào đó chị nên tìm 1 tình yêu đích thực dành riêng cho chị thì hơn. Đi thôi, Linh Như.
Hà Ly lôi Linh Như đi sau 1 thôi 1 hồi giải thích cho Mai Chi. Còn Minh Phương chỉ nói 1 câu duy nhất:
- Đừng làm hại con bé, được chứ?
Gương mặt lạnh lùng của Minh Phương đủ giúp cho tất cả hiểu hậu quả khi động đến Linh Như.

Bước ra khỏi phòng thể dục:
- Em đau ko? Hà Ly hỏi nó
- Rát thôi chị ạ!
- Linh Như, mặt em sao vậy? Ai vừa đánh em? Linh Như? Tuấn Vũ xông tới khi thấy trên mặt Linh Như còn hằn vết ngón tay và ở khoé môi còn vương chút máu nữa.
- Không có gì đâu anh ạ! Em ko sao mà. Nó mỉm cười với Tuấn Vũ.
- Hà Ly, chuyện này là sao? Không quan tâm đến lời nó nói, Tuấn Vũ quay sang hỏi Hà Ly.
- Anh nghi em làm trò này à? Hà Ly đáp lại lạnh lùng.
- Ko, anh muốn hỏi ai làm trò này? Tuấn Vũ bực tức lặp lại 1 lần nữa.
- Tóm lại anh vẫn nghi ngờ em?
- Là Mai Chi, Mai Chi làm đúng ko? Hà Ly. Tuấn Vũ quát ầm lên. Hà Ly và tất cả những ai ở gần đó đều sững người. Chưa bao giờ Tuấn Vũ tức giận, chưa nói gì là trước mặt con gái.
Không kịp nghe Hà Ly trả lời và bỏ ngoài tai lời giải thích cảu Linh Như, Tuấn Vũ lao đi tìm Mai Chi:
- Em đây! Anh ko cần tìm. Mai Chi xuất hiện.
- Em đã làm gì Linh Như? Tuấn Vũ hỏi Mai Chi với ánh mắt tức giận.
- Anh đâu cần quan tâm? Tất cả, em, Hà Ly hay Linh Như hay những cô bé trước đó cũng chỉ là búp bê thôi. Phải ko anh? Tuấn Vũ trả lời đi. Mai Chi hét lên trong tiếng nấc.
- ………Tuấn Vũ ko trả lời, chỉ im lặng.
- Anh chỉ muốn trả thù Khánh Nam thôi sao? Tuấn Vũ anh nói đi chứ. Nửa căm hận, nửa như van xin, Mai Chi mong chờ 1 lời giải thích từ Tuấn Vũ nhưng………..
- Không sai. Anh là thế đó. Xin lỗi em.
“Bốp, bốp” 2 cái tát của Mai Chi hằn trên mặt Tuấn Vũ. Đau. Rát. Nhưng Tuấn Vũ ko cảm nhận được nỗi đau đó bằng nỗi đau tinh thần đang cuộn lên trong lòng anh.
- Một cái cho em, và một cái cho Hà Ly. Mai Chi nức nở. Hà Ly nói đúng. Chị yêu mù quáng mất rồi. Mai Chi vừa khóc vừa chạy đi.
Theo sau là đám con gái gây sự với Linh Như hồi nãy.
Tất cả đi hết. Chỉ còn lại mình Tuấn Vũ: “Tất cả vì em, Bun ạ!” Tuấn Vũ nhếch mép. Chợt………..
- Dừng lại đi Tuấn Vũ, nếu muốn trả thù thì anh hãy tìm em. Khánh Nam xuất hiện. Đừng mang người khác ra làm trò đùa nữa. Em xin anh. Tôm ạ! Tuấn Vũ quay đi, ko nói gì cả

Mai Chi: Học lớp 12A1 (cùng lớp Tuấn Vũ). Mai Chi thích Tuấn Vũ từ khi 2 đứa gặp nhau lần đầu, hồi bé xíu ý mà. Mai Chi khá xinh, tính cách cũng rất tốt nhưng nếu biết có ai động đến Tuấn Vũ thì Chi ko bao giờ bỏ qua. Chỉ có 1 người thoát đó là Hà Ly. Cũng là chỗ chị em với nhau nên khi Tuấn Vũ cặp với Hà Ly, Mai Chi chỉ làm ngơ dù rất đau khổ. Mai Chi và Minh Phương, 2 người đó có thể coi là bậc đàn chị của trường…

Chap 15

_____Kí ức_____

Một ngày thật đẹp. Nhưng ko ai đoán trước hôm nay hay ngày mai sẽ như thế nào cả.
- Mẹ xem Tôm mặc đẹp chưa này.
- Đẹp đẹp lắm Tom yêu quý của mẹ ạ! Bà mẹ âu yếm nhìn con.
- Đi mẹ ơi, mau lên, mai em Bun về rồi. Con và Bon chưa chuẩn bị xong hết đâu.
- Từ từ nào Tuấn Vũ, có điện thoại kìa. Con vào nghe giùm mẹ đi.
- Dạ! Alo! A con chào bà! Ý sao bà khóc vậy bà? Mẹ ơi bà khóc.
- Alo mẹ ạ, con đây, có chuyện gì thế mẹ?
Đầu dây bên kia:
- Con…………con……….ba con thằng Bon gặp tai nạn rồi. Ba con nó đang trên đường xuống đón mẹ con con Bun. Mẹ……….mẹ lo quá. Con ơi………..Liệu có sao ko con?
Mẹ con Tuấn Vũ (hay còn gọi là bé Tôm) chạy nhanh đến bệnh viện với bà. Hoá ra ba con Khánh Nam chỉ bị thương nhẹ, do bà lo quá thôi.
- Bà, bà đi đón em Bun đi bà, muộn rồi đấy. Tôm lay lay bà nó. Mặc dù có vè khó chịu nhưng bà ta vẫn bước lên xe đi đón đứa cháu gái mà bà ko muốn có, trongkhi đó tại bệnh viện, có 1 thằngbé 7 tuổi cầm tay 1 thằng bé 5 tuổi thủ thỉ:
- Bon ơi em chóng khoẻ nha. Mai là em Bun về đây rồi. Em ko khoẻ lại là con nhỏ giận đó.
Ở đó, 2 đứa trẻ, vẫn ngồi huyên thuyên vè dự định cho 1 ngày mai………….1 ngày mai…………….ko thể đến.
Ngày hôm sau, Khánh Nam và ba cũng về nhà rồi vì chỉ bị trầy xước chút xíu ngoài da (bị ngất là do hoảng loạn quá thôi).
- Tôm để cái này lên bàn đi. Nó thích hoa lắm..
- Đặt con gấu bông này bên cạnh nhé.
- Ừ đẹp đấy. Chùm bóng treo lên kia nha!
- Cẩn thận kẻo ngã.
- Có kem chưa? Vị chocolate ý.
- Rồi rồi anh biết mà. Mau mau nào, sắp về rồi đấy.
Hai thằng bé vẫn lăng xăng sắp xếp mọi thứ, chẳng cần quan tâm bầu trời đầy nắng hôm qua tự nhiên mang 1 gam màu u ám lạ! Chúng nó muốn có 1 party thật vui vẻ: Hôm nay là sinh nhật lần thứ 5 của cặp sinh đôi: Hoàng Khánh Nam và Hoàng Linh Như.

…………………………….

Tiếng xe ô tô đã tít tít ngoài cổng.
- A Bun về rồi. Ba ơi em về rồi nè. Khánh Nam reo ầm lên.
- Mẹ ơi Bun về nè! Tuấn Vũ cũng reo hò ko kém.
Hai thằng bé lon ton hớn hở chạy ra cổng đón em Bun của tụi nó. Nhưng cái mà 2 thằng bé nhận được là…………
Bàng hoàng, ngỡ ngàng. Ba Khánh Nam run run lật tấm khăn trắng phủ trên cái xác vừa đưa từ trong xe ra. Ông ko dám tin nữa, ko dám tin nữa! Còn tụi nhỏ:
- Á á á á á á á! Mẹ ơi! Mẹ ơi! Mẹ ơi! Mẹ ơiiiiiiiiiiiiiiiiiii! Tiếng gọi mẹ như xé lòng của thằng bé 5 tuổi vỡ oà! Bên dưới tấm khắn đó ko ai khác chính là mẹ nó! Ba, ba ơi! Sao thế này? Mẹ con sao vậy ba? Còn em con đâu? Bà, Bun đâu bà? Em đâu bà? Nó lay lay bà nó với chút hi vọng nhỏ nhoi. Em con đâu?
- Mợ ……… mợ ……………thế Bun…………..? Tuấn Vũ ko đủ sức nói hết câu. Nó cũng đang run sợ.
- Mẹ, còn con gái con đâu? Ba nó lấy lại được chút bình tình.
- Mẹ…..mẹ ko biết. Mẹ thực sự ko…………………Căn nhà hoả hoạn, chỉ còn là 1 đống tro tàn trước mặt mẹ! Mẹ nó được đưa về như thế này, có 1 cái ô tô đã đụng phải mẹ nó…………….còn con nhỏ……………..con nhỏ…………..Hu hu! Những nếp nhăn trên mặt người già xô lại. Bà nội nó bật khóc.
- Con nhỏ sao hả mẹ? Ba quát lên.
- Con ……..con ……….. nhỏ …………… người ta nói trong đám cháy có 1 con bé…………như……….như………..thế. Mẹ ko biết. Mẹ ko tìm thấy nó đâu. Người ta nói có 1 đứa bé trong đám cháy……….Mẹ……….. mẹ ko biết! Bà oà lên.
Người đàn ông quỵ xuống bên xác vợ mình. Giọng 2 thằng bé như lạc hẳn:
- Em con đâu? Bun đâu?
Bon vùng chạy ra khỏi cổng .
- Con đi tìm em, con đi tìm em. Con hứa sẽ dẫn nó đi chơi ở công viên mà. Con chưa bao giờ thất hứa. Nhất định nó đang đợi con. Hức hức……..!
Người duy nhất còn bình tĩnh là người bác. Nhưng lúc này bà cũng đang khổ sở để giữ đứa con trai cỗ vùng vậy thoát ra khỏi vòng tay bà để chạy ra phía cổng theo Bon. Bà hiểu cú shock mà 2 đứa trẻ phải chịu lúc này. Bà hiểu sự đau đớn trong lòng thằng bé 5 tuổi khi mất đi 2 người thân nhất. Thật tàn nhẫn.
Từ ngày hôm đó, Hoàng Khánh Nam đã ít cười dường như càng chìm sâu hơn trong cái thế giới chỉ còn riêng cậu. Chẳng có ai ở cạnh cậu nữa rồi. Cô đơn, lẻ loi và mất mát.
- Tôm, con vào chơi với Khánh Nam đi.
- Con ko quan tâm, con ko quen biết nó.
- Tuấn Vũ, ko được nới thế.
- Nếu ko phải bà chỉ thương mình nó thì cậu mợ đã ko li dị. Nếu ko phải chỉ muốn giữ lại quyển thừa kế cho mình nó thì bà đã ko đuổi Bun đi. Tất cả tại nó.

_____Hiện tại_____
Tiếng trống. Tuấn Vũ giật mình đưa tay quệt nhanh giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Cậu thất thểu quay lai phòng học.

Lại nói về Hà Ly và Linh Như.
- Chị từng là girlfriend của anh Vũ rồi à?
- Ừ! Sao ngạc nhiên thế?
- Ơ ko tại em cứ nghĩ chị thích anh Nam cơ.
- Sao em nghĩ vậy?
- Hì, ko đúng sao chị?
- À……………uh thực ra chị là girlfriend của Tuấn Vũ cũng chỉ vì…………. Hà Ly ấp úng.
- Vì Khánh Nam và Tuấn Vũ đụng đầu nhau? Chị muốn anh Nam chú ý hơn đến chị?
- Ừ…………. Nhưng có vẻ…………..ko được rồi. Vì…………hình như……………..Khánh Nam thích em thì phải.
- Ơ………..Có lẽ chị hiểu lầm gì đó rồi.
- Không. Chị thấy Khánh Nam và cả Tuấn Vũ đối xử với nhau ko như những cô bạn trước đây của họ. Có lẽ……..lần này cả 2người đó đều dành tình cảm thật cho em.
- Haizz, ko có đâu. Chị đừng nghĩ quá. Chẳng qua Khánh Nam chỉ coi em như em gái thôi mà.

Hôm nay là Haloween. Vốn ở Việt Nam ko có ngày này đâu. Cũng ko có gì đặc biệt. Chỉ là 3 tên kia và nó rủ Minh Phương đi xem phim kinh dị thôi. Tất nhiên, Minh Phương luôn luôn có Hà Ly bên cạnh. hưng cái gì cũng có nguyên do của nó. Và nguyên do của việc rủ Minh Phương đi xem phim là………………
Thời gian quay trở lại sáng nay 1 chút.
Khương Duy đang “tung tăng” trên hành lang thì bỗng khựng lại bởi 2 quái nhân: Minh Phương và Hà Ly.
- Chị Phương tối nay đi chơi Haloween đi. Hà Ly hỏi Minh Phương.
- Lại vào nhà ma cùng mấy quả bí ý gì? Minh Phương trả lời ko có chút hứng thú.
- Ừ, em thấy thích thích. Thú vị đó chứ?
- Thôi mày rủ ai đi đi. Mày biết chị sợ ma mà.
- Ừ ha, năm ngoái xem chút nữa chị ngất xỉu mà.
- Còn nhắc lại nữa à?

“Cuối cùng cũng biết được điểm yếu của bà chằn này rồi. Ha ha!” Khương Duy đi sau nghĩ thầm.
Vào lớp, tên đó hớn hở chạy lại chỗ Viết Quân, Khánh Nam và nó.
- Tối nay đi chơi Haloween đi!
- Thì mọi năm vẫn đi mà. Khánh Nam trả lời mà ko để ý đến nét mặt vô cùng khoái trí của thằng bạn.
- Uh, lại đi xem phim kinh dị và nhà ma nữa nhé! Khương Duy lại hẹn.
- Thằng này, hôm nay mày có vấn đề về đầu óc à? Năm nào chẳng thế mà phải dặn? Mà sao hôm nay nhìn mày vui thế? Viết Quân bắt đầu chú ý đến Khương Duy hơn.
- Lại đây tao kể cho. Thì thầm…………thì thầm……..thì thầm.
………………………

- Thật hả? Mày có nghe lộn ko? Viết Quân ngạc nhiên.
- Tao thề. Mày nói nhỏ thôi. Khương Duy vọi vàng bịt lấy mồm thằng bạn đang trong trạng thái há hốc.
- Mà dữ như cọp vậy cũng sợ ma á? Khánh Nam còn ngạc nhiên hơn.
- Em nghĩ là ma sợ chị ý ý chứ.
- Thì thế mới có chuyện mà nói.
- Haizz, thảo nào bé Sầu Riêng nhà ta vui quá ha.
Khánh Nam quay sang Viết Quân:
- Anh ơi, hu hu em sợ ma lắm! Ôm em đi anh Duy đẹp trai.
- Uh Minh Phương đáng yêu của anh đừng sợ gì nhé! Để anh ôm nào. Có anh đây rồi, ko phải sợ.
Khương Duy tức giận hét lên: “Chúng mày muốn chết à?” Hơ, hét lên tức giận thế mà lại quay snag bên kia cười cười 1 mình làm cho mấy bạn gái ngồi bên đó cứ nhận vơ chứ. Nó, Viết Quân và Khánh Nam chỉ biết nhìn nhau mà lắc đầu cho cái thằng dở hới ấy thôi. Không biết từ bao giờ nó trở thành 1 thành viên của cái hội mà trước kia nó gọi là ” 3 trái Sầu Riêng” đấy. Gìơ nó cũng trở thành 1 trái Sầu Riêng rồi.
Nhiệm vụ rủ Minh Phương được cả hội đặt lên vai nó. Lúc đầu Minh Phương đẩy tới cùng, ko đi đâu. Nhưng nó có nháy qua cho Hà Ly rồi. Với lại được đi cùng Khánh Nam, Hà Ly chẳng thích lắm ý. Mà Hà Ly cũng muốn vun vào cho Minh Phương và Khương Duy. Hai con nhỏ đang gắn thuyết phục Minh Phương thì Khương Duy đi tới (Nguyên do là bị Khánh Nam và Viết Quân ẩy sang).
- Haizz, ko ngờ Minh Phương nhà ta lại sợ ma đây. Tên đó chen ngang.
- Hơ, sợ á? Ai sợ? Minh Phương vênh mặt lên.
- Thế sao bà ko đi?
- Vì tôi nghe nói có ông đi cùng nên mắt hứng thôi.
- À vậy à? Thôi sợ thì nói luôn đi. Tôi nghe cô Ngọc(mẹ Minh Phương) nói bà sợ ma lắm mà? (Ui ui người đâu mà xạo quá cơ!) Khương Duy bắt đầu ông kích.
- Ơ thế sao tôi nghe chú Thuận ba ông lại bảo ông sợ ma nhỉ? Minh Phương trả lại ko kém.
- Thôi được, để chứng minh cho bà thấy tôi ko sợ ma thì tối nay tôi sẽ đi cho bà xem. Còn ai sợ ý, thì cứ việc ở nhà nhé.
- OK, để xem ai sợ nào? Minh Phương đáp tỉnh rụi nhưng trong lòng lo lắm. Khương Duy đâu có sợ mấy cái trò đấy. Minh Phương biết rõ mà.
Linh Như về chỗ càu nhàu:
- Như *** với mèo vậy thì bao giờ mới xong đây?
- Chính vì vậy 3 đứa mình mới phải giúp tụi nó chứ.
- Hay anh em mình lôi Hà Ly vào bàn cùng đi. Dù sao thì Hà Ly cũng thân nhất với Minh Phương mà. Viết Quân thì ko ********, còn Khánh Nam thì cứ:
- Ơ……ơ ……….thôi, 3 đứa mình cũng được mà.
- Ơ gì mà ơ. Để em gọi.
Ra về, có 4 cái đầu chụm lại ở phía cuối hành lang của tầng 5 tính toán gì đó.
- Xong cứ thế nhé!
- Ừ, yeah! Về thôi.
- À 2 người về trước đi, Viết Quân qua đây tôi nhờ đã. Nó lôi tay Viết Quân lại.
- Chuyện gì vậy? Khánh Nam như hiểu được nó đang nghĩ cái gì.
- Bảo anh về thì anh cứ về đi. Em nhờ con Bò này chút chuyện đã.
- Cô nói ai là Bò? Viết Quân nổi khùng.
- À ko. Nó lôi Viết Quân đi bỏ lại Khánh Nam ngơ ngác. Hà Ly thì quá hiểu cái nháy mắt của nó. Nhưng có 1 điều Hà Ly ko ngờ tới: Nó đã chọc mấy cái đinh lận vào lốp xe của Hà Ly, điều này cũng có nghĩa là Khánh Nam sẽ đưa Hà Ly về.
Lại nói về nó và Viết Quân.
- Chuyện gì? Sao lại nhờ 1 con Bò như tôi? Viết Quân vẫn còn khó chịu vì bị nó gọi là Bò.
- Ko có gì . Tôi chỉ muốn 2 người đó gần nhau chút thôi.

Nói xong nó lôi tuột Viết Quân đi coi 2 người kia thế nào mà ko quan tâm thái độ lạ lạ của anh chàng. Cũng phải thôi, Viết Quân bị nó nắm chặt tay lôi đi nãy giờ mà. Đến lúc 2 người kia đi về rồi, nó mới giật mình nhận ra cái việc kì cục đó. Nhưng nó cũng ko có nhiều thời gian mà để ý chuỵện đó nữa. Vì:
- Ui, 16h rồi cơ à? Chết rôì. Tôi trễ giờ làm tận nửa tiếp rồi.
- Ê, sao đi sớm thế?
- Nãy tôi xin đổi ca để tối đi chơi mà. Con bé vừa nói vừa hốt hoảng chạy đi lấy xe rồi phóng nhanh ra cổng trường. Viết Quân cũng nhanh chóng đạp theo sau.

Tiệm bánh:
Y như rằng, nó bị ông chủ quán mắng cho té tát. Nhưng hắn đã đứng ra cứu trợ cho nó bằng việc sẽ làm cùng với nó trong ca này, tuy ngắn thời gia hơn nửa tiếng nhưng 2 người làm vẫn nhanh hơn mà, với lại……….ai bảo hắn vừa mới vào tiệm đã thu hút cả 1 đám girls vào mua bánh là phụ ngắm hắn là chính đâu chứ.

- Làm thế này cũng mệt nhỉ? Gìơ hắn mới có thời gian nói với nó được 1 câu, tại vì hiện đang ko còn cô nương nào trong tiệm nữa.
- Ừ tại ở đây có khoản tự làm bánh nữa mà.
- Mà khách cũng đông nữa nhỉ? Hì. Hắn nhìn nó với 1 vẻ đắc ý.
- Vâng! Ai chả biết anh là 1 con bò Handsome.
- Hừ, có cô là bò ý.
- Anh ý.
- Anh ơi, anh! Hai đứa giật cả mình vì có khách, chúng thôi ko cãi nhau nữa, quay lại bận rộn với công việc.

- Ê, Bò, ăn tối ở đây luôn nha. Hai đứa đã hết ca làm. Ăn tạm cái gì ko có bây giờ đến chỗ hẹn luôn, lại đói đấy.
- Ừ tôi cũng đang định bảo cô thế.
Nó vào trong mang ra 2 hamberger, 1 coca cho Viết Quân và 1 trà sữa cho nó.
- Mà……………Viết Quân bỗng ngập ngừng.
- Gì?
- Cho tôi hỏi chút.
- Ừ, cứ hỏi.
- Sao cô lại để cho Khánh Nam và Hà Ly đi chung?
- Tôi đã nói rồi, tôi muốn 2 người họ gần nhau hơn chút thôi mà.
- Cô cũng biết Hà Ly thích Khánh Nam rồi à?
- Ơ tôi lại cứ tưởng anh ko biết chứ?
- Ừm, hồi lớp 10 Hà Ly tỏ tình rồi bị Khánh Nam từ chối. Chẳng hiều sao từ đó 2 người bọn họ chẳng nói chuyện với nhau mấy nữa.
- Thế à? – Nó tỉnh bơ.
- Nhưng sao cô lại làm thế? Tôi tưởng………..
- Tưởng sao? Hôm nay thái độ anh kiểu gì đấy?
- Hmm, là tôi tưởng cô thích Khánh Nam chứ. Hắn lén lén nhìn nó.
- Và anh cũng nghĩ Khánh Nam thích tôi ý gì? Sao ko nói hết câu đi?
- Ừ thì cũng có lúc như thế mà.
- Hmm, tốn công anh Nam chơi thân với anh.
- Này này, ý cô là gì đây?
- Anh còn ko lạ chuyện tôi giống em anh Nam chắc?
- Ừ tôi biết. Nhưng những gì Khánh Nam làm cho cô ko giống những cô bé trước kia mà.
- Đối với tôi, Khánh Nam cũng giống 1 người trong quá khứ của tôi. Vì vậy tình cảm của tôi và Khánh Nam anh có thể hiểu là tình anh em.- Nó hơi nghẹn lại. Viết Quân nhìn thấy điều đó nhưng nó nhanh chóng lấy lại vẻ bình thường vốn có.- Mà anh Nam thích chị Ly ko? Nó chuyển chủ đề.
- Ko biết.
- Hơ, anh là bạn thân kiểu đấy à?
- Xì, nói thật thì dạo này người thân với Khánh Nam nhất là cô đấy chứ, còn nói ai?
Nó tròn xoe mắt nhìn Viết Quân:
- Sao tôi ko biết nhỉ?
- Mà cũng mắc cười thật. Không biết từ khi nào bộ 3 chàng bạch mã hoàng tử chúng tôi lại có thêm 1 hắc mã công chúa như cô chứ? Hắn thắc mắc.
- Khó chịu à? Nó nguýt.
- Ko. – Hắn xua xua tay- Tại vì bọn tôi chưa bao giờ chơi thân với con gái.
- Hơ hơ, thế mình tốt số nhỉ?
- Thôi ăn mau đi, sắp đến giờ rồi đấy. Hắn giục nó.

6h15′.Bọn nó đã đông đủ ở cửa rạp.
- Xem phim gì giờ? Ai đi chọn phim đi. Khánh Nam giục.
- Minh Phương của chúng ta anh dũng thế chắc là xem nhiều rồi, thôi để Minh Phương chọn đi. Khương Duy tử tế.
- Chọn thì chọn. Minh Phương bắt đầu run run những vẫn nói cứng.
Thực chất thì Minh Phương có biết phim gì với phim gì đâu. Nó và Hà Ly đi cùng Minh Phương nên gợi ý hộ chứ. Còn mấy tên kia ở ngoài chuẩn bị đồ ăn rồi.
Không khí rạp lạnh lạnh gai gai rợn rợn. Theo sắp xếp thì Khương Duy sẽ ngồi cạnh Minh Phương tiếp đó là Hà Ly (vì Minh Phương chắc chắn sẽ bám lấy Hà Ly), cạnh là Khánh Nam (cái này do nó tự ý đẩy vào), kế đến nó, cuối cùng là Viết Quân. Có 2 người luôn luôn im
lặng là Khánh Nam và Hà Ly. Khương Duy đang chọc Minh Phương còn nó và Viết Quân tranh nhau mấy túi O’ star. “Hừ, đã chủ ý mua cho người ta còn bày đặt tranh giành!” Khánh Nam quay sang 2 đứa đang chí choé nghĩ thầm. Phim bắt đầu được chiếu. Cũng chẳng có gì lạ với những tiếng hét thất thanh trong đây nữa. Nó thì dửng dưng, mặc kệ mấy người kia la ầm ĩ. Xem cái phim này rồi, xem cùng Billy, hồi bên Mỹ. “Billy đáng ghét!Tại sao dám quên em gái đáng yêu này?” Nó đập mạnh tay vào thành ghế làm Khánh Nam hét ầm lên:
- Sao em lại đánh anh?
- Ơ em xin lỗi. Em cứ tưởng thành ghế. Thì đúng là nó tưởng vậy mà.
- Hừ, mà thôi, em đổi chỗ cho anh đi. Khánh Nam đổi giọng.
- Hử?
- Hix, anh ko thích ngồi đây đâu. Em nhìn xem.
Nó ngó tận sang bên kia (tại tối quá). He, kéo cả Viết Quân qua xem nữa. Hoá ra Hà Ly đang túm chặt tay Khánh Nam “run cầm cập” (Tại tối quá nên tác giả cũng chỉ đoán thôi nha!). Nó và Viết Quân bò lăn ra cười: “Ha ha, thật ko ngờ!” Hai đứa bỗng im bặt, vì tụi nó đã trở thành trung tâm của sự chú ý, ai bảo người ta thì hét lên vì sợ (thậm chí còn khóc) còn 2 đứa nó thì ngồi cười chi?
- Kiểu này Minh Phương chắc chết nữa. Nó hich hích Viết Quân.
- Ừ khéo thằng Duy đang khổ sở lắm đây. Cô đoán đang ở cảnh nào? Viết Quân hào hứng.
- Đen tối. Con nhỏ đáp gọn lỏn.
- Thế ko trúng ý cô à?

Không nhìn được chỗ 2 người còn lại, Khánh Nam thì đang bực, Hà Ly cũng đang sợ, bó tay. Thôi đành đợi đến lúc hết phim vậy. Nó ngủ quên lúc nào ko hay, nhưng là tựa vào ghế. Viết Quân ko biết, lại lay lay nó để xin……..popcorn, vì vậy, do tác động của việc kéo tay nó mà nó dựa luôn vào cai Viết Quân làm hắn giật mình: “Cái con nhỏ này, la hét thế này mà cũng ngủ được! Chắc tại nó hay mở nhạc ầm ĩ lúc ngủ nên quen! Ơ mà sao tim mình đập dữ thế này nhỉ?”

Cuối cùng cũng đến lúc hết phim. Viết Quân lay lay mãi nó mới tỉnh. Tại mệt quá mà. Sáu đứa đi ra ngoài, trong đó có 2 đứa nhảy tưng tưng vui vẻ, Hà Ly mặt đỏ bừng, Khánh Nam thì hằm hằm, Minh Phương mặt trắng bệch còn Viết Quân thì đau hết cả vai. Chỉ có nó và Khương Duy là khoẻ re. Nó thì khỏi nói, còn Khương Duy được người ta ôm chặt mấy lần mà.
- Đi nhà ma. Khương Duy bảo Minh Phương.
- Hả? Minh Phương và Hà Ly đồng thanh.
- Cứ tưởng 2 người ko sợ ma chứ? Nhìn Linh Như kìa!
Cả lũ quay sang. Con bé đang hí hửng tưng tưng nhảy lên với mấy quả bóng bay đang treo lơ lửng. Thản nhiên lạ. Nhìn con bé, Khánh Nam thấy hết bực mà tiến đến gần vỗ vai Viết Quân:
- Đau ko mày? Mỏi nhừ ý nhỉ?
- Mày…………..Ừ, đau. Viết Quân nhắn nhó.
- Nhưng mày sướng quá còn gì. Rồi ko để Viết Quân kịp phản ứng gì, Khánh Nam ra chỗ Linh Như định mua bóng cho nó nhưng:
- Thích thì thích chứ nói thật mang đi nó lại vỡ, tiếc lắm. Em ko muốn mua đâu.
- Kệ, ko sao đâu, để anh………..
- Em nói thật đấy, ko nhận đâu, ko phải em ngại hay sao nhưng mà em ko thích nó bị vỡ đâu. Hay anh mua cái kia cho em.
- Em khoái cái trò đó nhỉ? OK.
Khánh Nam đã mua gì cho nó?

Khu nhà ma. Con nhỏ thản nhiên chạy vào như không nhưng bị Viết Quân lôi lại.
- Để 2 đứa kia đi đầu chứ?
- Ừ ha, tôi quên. Hì! Nó quay sang hích hích Khương Duy, Khương Duy hiểu ý nó, giở chiêu cũ với Minh Phương.
- Ai to mồm ko sợ thì dẫn đầu đi.
Run rồi nhưng vì 2 chữ “quân tử”, Minh Phương xông pha trận chiến, định kéo theo Hà Ly nhưng nghĩ đến Khánh Nam nên lại thôi. Cạnh Minh Phương tất nhiên là Khương Duy, 4 đứa kia đi đằng sau. Hà Ly giờ bị đẩy sát với Linh Như rồi, Khánh Nam đi cùng Viết Quân cách xa 2 đứa 1 chút. Ánh sáng trong đây chỉ còn mờ mờ heo hắt. Những quả bỉ ngô đựơc thắp sáng bên trong lộ rõ 2 con mắt đỏ rực nổi bật giữa bóng tối. Thỉnh thoảng 1 làn gió lạnh màu trắng (chính xác là ma) vụt qua làm cho Minh Phương co rúm. Góc này, 1 bộ xương đang móc móc bụng người máu me bê bết, góc kia mấy cái đầu lâu đang chia nhua miếng thịt sống cuối cùng. Bỗng………….1 cái gì đó chắn trước mặt Minh Phương: “Oà!”. Là gương mặt người đàn bà trắng bệch ko có mắt, máu từ đó chảy ra ròng ròng, tóc tai xoã xuống, tiến lại sát Minh Phương: “Á á á á á á……!!!!!!!” Minh Phương quay lại ôm chầm Khương Duy rồi từ từ trượt xuống. Xỉu rồi. “Hừ, chưa đi được bao nhiêu đã phải quay lại!” Khương Duy bồng Minh Phương ra ngoài, nó quay sang Viết Quân càu nhàu:
- Nhưng kế hoạch đã thực hiện được đâu. Vả lại Khánh Nam và Hà Ly chưa làm gì mà?
Khánh Nam vỗ vai nó:
- A hoá ra muốn hại cả anh à? Làm gì là làm gì?
- À ko, ko, em có nói gì đâu? Nói xong nó chạy thẳng. Khánh Nam khều khều Viết Quân:
- Ông biết sao ko nói………..Khánh Nam đang nói giở thì Viết Quân cắt lời:
- Ơ, sorry. Alo, ừ ừ, à ,thế á? Hắn cũng tìm có chuồn vội.
“Được lắm công chúa!” Còn mình Khánh Nam đứng lại lẩm bẩm.

Lại nói đến Minh Phương. Ra đến ngoài, mặc dù đã được Khương Duy “tận tình” tát tát vào mặt cho nhưng mà Phương vẫn chưa tỉnh, Hết cách, Khương Duy cầm nguyên cả cốc nước trên bàn hắt vào mặt Minh Phương. Con nhỏ từ đâu chạy ào tới:
- A chị Phương tỉnh………….
- Á á á á á á á á…………..!!!!!!!! Ko quan tâm con nhỏ vừa nói gì, Minh Phương đã hét toáng lên rồi xỉu tiếp. Lý do đơn giản, nó đang đeo cái mặt nạ quỷ mà Khánh Nam mua cho hồi nãy.

- Hà Ly đưa Minh Phương về nhé! Khương Duy định đặt Minh Phương lên xe Hà Ly nhưng nó ngăn lại.
- Thôi nhà chị Ly xa, anh và chị Phương lại cạnh nhà nhau nữa, anh đưa chị ý về đi.
- Ơ…..thôi.
- Thôi gì mà thôi? Chị ý thế đi xe máy nguy hiểm lắm, anh ko mang xe vả lại đang bế chị ý nữa, 2 người đi taxi về cho an toàn. Vừa nói nó vừa ấn Khương Duy vào ôtô. (Lúc đến là Khương Duy đi xe máy với Khánh Nam. Với người ba giữ chức cao trong quân đội như ba Khương Duy thì ko đời nào ông cho con trai phóng xa máy ngoài đường khi mới 17 tuổi, dù chẳng ông ******* nào dám bắt xe hắn).
Còn lại nó, Viết Quân, Khánh Nam, Hà Ly. Nó quay sang Khánh Nam:
- Đường nhà chị Ly vắng, anh…………….
- Alo! Ơ ba ạ!Vâng vâng con về ngay, 10 phút nữa con có mặt.- KN quay sang Linh Như.- Chết, ba anh bắt về ngay có chuyện gấp. Anh về nhé!
Nhìn dáng Khánh Nam xa dần, nó quay sang Hà Ly ngậm ngùi:
- Sự cố ngoài ý muốn, Viết Quân đưa chị về vậy.
- Này ko cần đâu Linh Như. Hà Ly xua tay.
- Nhưng đường đó vắng mà.
- Sao cô cứ tự ý sắp đặt tất cả thế? Viết Quân giờ mới lên tiếng.
- Chẳng nhẽ để chị Ly về 1 mình ở cái con đường nguy hiểm chết người đấy à? Nó cãi lại.
- Kìa Linh Như, ko đến nỗi đâu, chị tự về được. Với lại chị đi xe máy cơ mà.
- Không được. Để cái con Bò này hộ tống chị về. Đi đi Bò, đừng càu nhàu nữa. Viết Quân đẹp trai mà. Hix! Viết Quân mà ko đồng ý thì chết chắc, bất đắn dĩ, hắn phải đưa Hà Ly về. Vừa dắt xe ra, hắn lại quay sang nó:
- Còn cô thì sao?
- Hơ, đường nhà tôi đông ý mà.
- Ừ, cũng phải.
Đợi 2 người đi khuất, nó từ từ đạp xe về. Bỗng có 1 cái xe máy phóng vọt lên đi ngang nó.

Đợi 2 người đi khuất, nó từ từ đạp xe về. Bỗng có 1 cái xe máy phóng vọt lên đi ngang nó.
- Ý, em biết ngay là anh nói dối mà.

- Không thế thì anh rơi vào cái bẫy của em à? – Khánh Nam ra vẻ hiểu tường tận nó có ý định gì – Đói ko?
- Có.
- Nãy giờ em ăn bao nhiêu vậy mà cũng đói à?
- Là em với con Bò ăn chứ có phải mình em đâu? Nó thanh minh cho cái tội tham ăn của mình.
- Thôi ko phải giải thích. Anh cũng đói mà. Đi ăn gì đi.
- Haizz, anh tốn bao nhiêu kalo cho Minh Phương mà lại. Nó trêu anh.
- Em…………Khánh Nam hậm hực nghĩ tới việc suýt bị nó đưa vào tròng.
Hai anh em vừa ăn vừa tán dóc
- Vừa học vừa làm ko mệt à?
- Tự lập mà anh. Với lại………..em cũng muốn………..Mà thôi.
- Muốn gì? Nói hết đi.
- À ko, ko có gì. Nó xua xua tay.
Thấy thế Khánh Nam cũng thôi ko muốn hỏi nữa.
- Mà phục em thật đấy. Vừa học vừa làm mà pro thế? Điểm cao chót vót luôn.
- Anh học còn đẳng cấp hơn ý.
- Nhưng anh học hết từ nhỏ rồi nên mới thế chứ.
- Thì em cũng vậy mà.
- Là sao? Khánh Nam thắc mắc. Anh ko hiểu.
- Thôi ko có gì. Đùa anh ý mà. Anh và chị Hà Ly………..Nó nhanh chóng chuyển chủ đề.
- Nghĩ vớ vẩn. Anh có thích Hà Ly đâu.
- Ko thích á? Thế có cảm ko? Nó tò mà.
- Bảo ko rồi mà. Em nhiều chuyện quá. Khánh Nam bắt đầu bực.
- Ko thật à?
- Thích hỏi nữa ko?
- Ơ nhưng chị Ly thích, à ko, yêu anh thật lòng đấy.
- Haizz, cái chữ thích và chữ yêu nó cách xa nhau cả mấy km đấy em ạ. Bảo Hà Ly suy xét kĩ lại xem nhá!
- Anh biết chuyện chị ý và anh Tuấn Vũ ý gì? Vì anh cả đấy.
- Anh ko lạ. Cái đấy ko cần nói anh cũng biết. Anh đi chân đất trong bụng Tuấn Vũ rồi.
- Anh là cái đồ mất vệ sinh. À, anh Nam………Có thể em hơi rò mò nhưng em muốn biết 1 chút về người………giống em đó. Nhưng nếu anh ko nói cũng ko sao đâu ạ. Nó hỏi Khánh Nam trong khi Khánh Nam đưa nó về. Khánh Nam ra hiệu cho nó rữ vào 1 cái ghế đá ven bờ sông. Ngừng 1 lát…..
- Nó là 1 đứa bé rất đáng yêu vì nó là em gái của Khánh Nam đẹp trai này mà. Khánh Nam ra vẻ nói tếu nhưng lại rất buồn. Nó rất xinh, rất ngoan, hay cười nhưng cũng hay dỗi nữa. Hì, mâu thuẫn nhỉ? Nó là 1 phân cuộc sống của anh, à ko, 1 nửa cuộc sống của anh, là kí ức tuổi thơ của anh và cũng là của Tuấn Vũ. Vì bọn anh là anh em họ mà. Vì thế, đến tận bây giờ cả anh và Tuấn Vũ đều ko thể quên nó, ko thể tin là nó ko còn tồn tại trên đời này nữa. Dù đã cố, thật nhiều nhưng mỗi lần nhắm mắt, anh lại thấy nó…….đang cười……thật tươi gọi anh.
- Có phải đó là người mà hôm trước ở công viên anh nhớ tới á? Nó hỏi giữa chừng.
- Ừ. Anh nợ nó 1 lời hứa. À ko, nhiều lắm. Anh hứa với nó rất nhiều. Nhưng … đã ko còn cơ hội thực hiện nữa rồi. Khánh Nam khẽ mỉm cuời, 1 nụ cười buồn. Hôm đó anh ốm ko đi đón nó được, vậy nên mãi chiều muộn mới có người đi đón nó. Hì, nếu hôm đó anh ko ốm thì sao nhỉ? Nếu anh ko ốm thì anh đã đến đón nó từ sớm. Nếu anh ko ốm thì giờ này nó vẫn có thể vui vẻ sống bên cạnh anh. Nó mất, lỗi ở anh hết. Anh là 1 người anh trai ko tốt. Tuấn Vũ ghét anh … cũng vì thế. Người yêu của bọn anh đều phải có chút đặc điểm của nó, hoặc……..chỉ 1 câu nói giống nó thôi cũng được. Hài nhỉ? Anh biết thế là giỡi với người khác nhưng anh ko thể chấp nhận cái chết của nó. Tuấn Vũ nghĩ anh mang lại bất hạnh cho ng
ười khác.Bất cứ cô gái nào ở gần anh 1 chút thì đều nhanh chóng trở thành bạn gái Tuấn Vũ.
- Vậy sao ngay từ đầu anh ko bảo em dè chừng………….
- Vì anh tin anh đủ sức bảo vệ em trước Tuấn Vũ.
- Em ko hiểu.
- Anh bảo vệ được em gái anh mà. Khánh Nam xoa đầu nó. Mà em đừng nói cho ai nhé. Nhất là quan hệ giữa anh và Tuấn Vũ ý, Viết Quân và Khánh Nam cũng ko biết đâu. Có lẽ Tuấn Vũ ko muốn có 1 đứa em như anh cũng nên. Nói thật chẳng hiểu sao khi ở gần em anh lại có cảm giác như đang chơi với nó.
- Em giống đến thế sao?
- Không, chỉ là anh cảm giác thôi. Sở thích của em khác nó nhiều lắm, và ánh mắt nó luôn tinh nghịch vui vẻ, còn ánh mắt em rất buồn, như ôm mối sầu cả thế gian ý.
- Anh………..sao biết? Nó ngập ngừng.
- Vì mắt anh em mình giống nhau mà. Hì hì.
- Ừ nhỉ, cũng phải.

Hai anh em nó cứ ngồi yên thế 1 lúc cho đến khi Khánh Nam mở lời trước.
- Muộn rồi, có định về ko đây?
- Anh ý ko hay cuời như anh đâu. Anh ý rất thương em, luôn ra vẻ mình là người lớn mà có hơn em mấy đâu, anh ý hay gây gổ với em lắm nhưng rất chu đáo. Lúc nào cũng nhắc nhở nọ kia: mặc áo ấm này, ăn cơm ngoan này, uống thuốc đầy đủ này… Lo cho em? Lo cho em làm gì cơ chứ? Vì lo cho em nên mới gặp tai nạn, vì lo cho em nên mới ko thể sống tiếp….. Tại sao chứ? Tại sao hả anh? Nó cũng ko rõ nó đang hỏi Khánh Nam hay nó hỏi anh trai nó nữa. Có lẽ là cả 2. Nó khẽ quay mặt lau đi giọt nước mắt đang trực rơi.
- Linh Như, em có thể khóc. Ko sao đâu.
- Hì, em ko được khóc. Việc gì em phải khóc vì con người đã nhân tâm bỏ em lại mà ra đi chứ?
- Ừm………….Khánh Nam cũng cảm thấy khóe mắt cay cay, nhưng con trai ko được khóc. Bun đã nói thế đấy.

- Linh Như này…………
- Dạ?
- Anh em mình coi nhau như anh em ruột được ko? Anh biết là khó có thể thay thế……….nhưng có lẽ vẫn an ủi được phần nào mà. Anh luôn nghĩ thế đấy. Được chứ?
Nó chỉ mỉm cuời nhẹ nhàng thay cho câu trả lời.
Khánh Nam đưa nó về gần đến nhà rồi vòng đi tại bị nó đuổi về ý. Gần đó, có 1 thằng con trai lặng lẽ quay đi. Nhói đau. “Mình tự nhiên đến đây làm gì nhỉ?”
Ban công tầng 13 vẫn còn có 1 phòng bật đèn sáng. Viết Quân vẫn chưa đi khỏi, tại đang định đi thì con nhỏ đó ra ngồi vắt vẻo trên đó chi? “Nó đang nghĩ gì? Có biết ngồi thế nguy hiểm lắm ko? “Ơ sao mình lại lo cho nó nhỉ?” Hắn lắc lắc đầu.
Thế nó đang nghĩ gì?
“Đúng! Ở cạnh Khánh Nam mình có cảm giác thân thuộc của anh Bon. Chẳng hiểu sao lại thế nữa. Nhưng mình biết 2 người đó ko phải là 1. Anh Nam hay cười, hay bông đùa chứ ko nghiêm nghị như cái mặt đáng ghét kia. Với lại, 1 điều thật dễ hiểu, anh Bon sao mà sống lại được chứ? Đã vậy còn hơn mình hẳn 1 tuổi nữa. Anh, ở đó….có lạnh ko anh? Em ghét anh lắm. Hix hix! Hừ, sao em phải tốn nước mắt cho 1 người nhẫn tâm như anh nhỉ?” Nó đưa tay lên lau nước mắt nhưng ko thể lau đi những gì trào dâng trong lòng nó. “Ơ, có tin nhắn. Viết Quân?” Nó ngạc nhiên lẩm nhẩm dòng tin đó:
“If one day…
You feel like crying…
Call me
I don’t promise that
I will make you laugh,
But I can cry with you”.
_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _

“Nếu 1 ngày…
Bạn cảm thấy muốn khóc…
Hãy gọi tôi.
Tôi không hứa rằng
Tôi sẽ làm bạn cười,
Nhưng tôi sẽ khóc cùng bạn”.

“Sao hắn biết mình khóc?” Theo phản xạ, nó nhìn luôn xuống dưới, nhưng tối quá. Tuy vậy, nó vẫn mỉm cười, đưa tay vẫy vẫy sau 1 dòng “Thank you” tới Viết Quân. Vì nó biết ở dưới kia, có 1 thằng con trai đang nhìn nó. Còn Viết Quân thì lẩm bẩm: “Khánh Nam đã làm gì nó?”

emiri suzuhara - Jun Aizawa

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

XtGem Forum catalog