Polly po-cket
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyen teen - Không nhiều thứ quan trọng - trang 5

Ngày hôm sau, nó, Viết Quân và Khánh Nam ngồi đợi Khương Duy đến. Nhận thấy dấu hiệu lạ, Khương Duy biết hắn sắp bị tra hỏi đủ điều đây. Đặ cặp xuống, Khương Duy ngoan ngoãn ngồi khoanh tay lên bàn.
- Dạ, quan tòa cứ hỏi.
Ba đứa vẫn “say sưa” nhìn Khương Duy.
- Hơ, hỏi gì thì hỏi đi, ko chút nữa tao đổi ý là hết cơ hội đấy.
Viết Quân quay xuống Khánh Nam (vừa gục mặt xuống bàn).
- He he, thế này có kiss 1 cái cũng ko sao Minh Phương nhỉ? Cho anh kiss cái nào. Rồi từ từ hắn ghé sát mặt Khánh Nam.
- Kiss cái đầu mày ý.
- Á………Khánh Nam và Viết Quân kêu lên tại Khương Duy đập đầu 2 đứa vào nhau mà.
- Kiss cái đầu chị Phương chứ sao anh kiss 2 anh ý? Anh “gay” à?
- Em………Bỗng Khương Duy im bặt. Khánh Nam tò mò nhìn lên -> im, Viết Quân quay đầu lại rồi từ từ lôi tay Khánh Nam. Nó liếc liếc sang và giật nảy mình: “A, chị Phương!” Mặt nó méo xẹo.

Ngày hôm sau.
Nó hốt hoảng chạy về chỗ nó làm 3 thằng đang bận rộn với 1 đống bài tập cũng phải chú ý.
- Em sao thế? Khánh Nam hỏi nó.
Nó ko trả lời mà nhìn Khương Duy chằm chằm, rồi thò tay cấu thật mạnh vào Khương Duy làm tên này hò ầm lên.
- Á, em bị bệnh à?
- Anh thấy đau à? Nó cố tỏ vè ngạc nhiên.
- Là em thì có đau ko? Khương Duy càu nhàu.
- Cô bị sao à? Hắn lên tiếng.
- Em chỉ muốn kiểm tra xem ở đây có ai là ma ko thôi mà. Nó thành thực.
- Ha ha ha! 3 thằng phá lên cười.
- Nhưng nếu anh mà là ma thì em cũng là ma thì mới nhìn thấy anh được chứ. Mà có chuyện gì lại bảo bọn anh thế? Khương Duy tò mò.
- Ừ đúng đó, có chuyện gì à?
Nó bắt đầu kể.
“Vào 1 đêm … không trăng … không sao, mây đen đầy trời…”- Ủa? Tối thế mà cũng nhìn thấy mây đen đầy trời sao? Viết Quân chen ngang thắc mắc.
- Mày im cho Linh Như kể xem nào.
“… Thằng em trai chị Minh Phương dắt con Milu đi dạo. Đi đến 1 cái cây to, ko ai rõ nó là cây gì, chỉ biết nó đó là 1 cây có lá và lá của nó thì màu xanh…”- Hờ, cây nào mà chẳng có lá? Mà lá nào chẳng là màu xanh? Viết Quân tiếp tục chen ngang.
- Mày nhét ngay cái hộp bút của Linh Như vào mồm nó cho tao. Khánh Nam nói với Khương Duy. Nó lại tiếp tục kể…
“…Đến cái cây đó, thằng bé em chị Minh Phương chợt thấy con *** Milu nhìn lên cây sủa mãi ko thôi và còn vẫy đuôi rối rít như gặp lại “bạn cũ” nữa…”Các anh có biết nó nhìn thấy gì trên cây ko?
- Chắc là 1 bạn Cún của nó thôi mà. Viết Quân (lại) láu táu.
- Ừ chắc chỉ là 1 em *** Misa chạy lên cây và ko xuống được? Khánh Nam tiếp lời trong khi mặt Khương Duy dần dần biến sắc.
- Ừm…thằng bé mới tò mò ngẩng mặt nhìn lên cây… Một… cái bóng… áo trắng lù lù đang vắt vẻo trên cây. Con bé đang kể thì lại bị cái thằng láu táu hồi nãy chen ngang:
- Ơ Cún mặc áo trắng à?
- Khương Duy, tao bảo mày nhét cái hộp vào mồm nó rồi mà. Khánh Nam bực tức vì Viết Quân làm cụt hứng tới 3 lần.
- Em kể đến cái bóng áo trắng vắt vẻo trên cây rồi nhỉ? Ừm ừm…
“Nếu là chị Minh Phương lúc đó, chắc chết ngất lúc nào ko hay nhưng thằng em chị ý thì dũng cảm hơn nhiều. Nó cứ đứng nhìn cái bóng – mà theo nó khi đó là bóng ma – 1 lúc lâu. Rồi thằng bé chợt định thần lại, reo lên vui mừng xen lẫn sợ hãi:
- A, anh Duy ạ?
- Ừ, sao mày biết? Cái “bóng ma” đáp lại ồm ồm.
Thằng bé…”Nó ko kể tiếp được nữa vì Khánh Nam và Viết Quân cười lớn đến mức át cả giọng nó đi. Khương Duy tức giận:
- Lại con Phương Ngọc (Minh Phương) buôn cho em ý gì? Tin làm gì?
- Nhưng chị ý buôn dưa giá rẻ lắm anh ạ! Vậy nên em mới buôn với chị ý chứ. Nó ngây thơ.
- Ha ha, ha ha, mày bảo ai là Cún thế Quân? -Ko ai khác chính là Khánh Nam đang ngặt nghẽo.
- Thế mày bảo ai là “em *** Misa” ? Viết Quân sặc sụa cố cãi lại Khánh Nam.
- Hai đứa mày thôi đi. Khương Duy tức giận hét lên.
- À à, tao quên mất mày đang ngồi đây. Ừ ừ tao im ngay đây. Sao mặt mày đỏ thế Duy? Khánh Nam thắc mắc.
- Đỏ đâu mà đỏ? Hồng mà. – Viết Quân đính chính lại – Mà chắc Minh Phương nhà ta nói linh tinh đấy Khoai Tây ạ, cô tin làm gì? Khương Duy nhà ta thần kinh có vấn đề đâu mà mang tâm hồn ra treo ngược cành cây như thế chứ?
- Ừ ha, chỉ có 1 đứa bị tâm thần thì giữa đêm hôm khuya khoắt mới ra đường leo lên cây vắt vẻo chờ người đi qua để dọa thôi. Khánh Nam bình luận.
- Cũng phải nhỉ? Khương Duy nhà ta đẹp trai, thông minh, học giỏi chứ ko có bị điên đâu.- Nó cũng tham gia ủng hộ ý kiến.
” Chuyện thật hả?” Khánh Nam và Viết Quân túm lấy nó thì thầm.
” Chị Minh Phương kể thế mà. Em cũng ko rõ.” Nó cũng thầm thì lại.
“Uh, nhà 2 đứa nó cạnh nhau nên biết nhiều chuyện của nhau lắm”
“Minh Phương kể thì chắc là đúng rồi.”
- Này, ý 3 đứa mày bảo là tao bị điên hả? Khương Duy đã nghe thấy hết cuộc nói chuyện (thì thầm) của 3 đứa.
- Ơ hơ hơ…Không, bọn tao chỉ bảo cái người nửa đêm ra leo lên cây ngồi chứ có bảo mày đâu? Nói đoạn Khánh Nam quay sang Linh Như: “Em xuất sắc lắm!” Tất nhiên là nói thầm chứ ko thì die với Khương Duy mất.
- Với lại ba Khương Duy nghiêm thế ko có chuyện ông ta “thả rông” thằng con trai quý tử lông nhông ngoài đường lúc nửa đêm đâu. – Viết Quân thêm pha vào.
- Haizz, (Khương Duy thở dài) chính vì ba tao nghiêm đấy. Hôm đó tao không ngủ, ngồi chơi game đến muộn đúng hôm ba tao có nhà.Ổng tóm được bắt tao ra đường leo lên cái ngọn cây cao nhất mất mấy tiếng, có người giám sát.- Đang nói dở bỗng Khương Duy bịt miệng: “Á, nói vậy khác nào mình tự nhận là bị điên? À ko, tự nhận la…em Misa ?” Mặt Khương Duy càng nóng ran trong khi Viết Quân thở dài thườn thượt:
- Haizz… Sao tao lại nghĩ cái bóng đó là Cún đuợc nhỉ?
- Mày còn đỡ, tao còn nghĩ là “em *** Misa” cơ. Khánh Nam “đau lòng” đến mức cứ ôm bụng mà cười.
- Không hiểu sao lúc nãy em lại nghĩ cái bóng “người” đó bị điên được nhỉ? Khổ thân anh Duy nhà mình quá. Nó thì “đau lòng” cho Khương Duy nên chảy hết cả nước mắt vì… cười.
_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _
If the hero never comes to you
If you need someone you’re feeling blue
Tiếng nhạc chuông điện thoại của nó – Bài “Cry on my shoulder”
- Hello. Goodevening JimJim.
- Dạo này ổn chứ GinGin?
- He he, tất nhiên.
- Em vui hơn nhiều thì phải?
- Tại em có nhiều bạn mà anh. Hì hì. Sao lâu quá anh không về thăm em? Em nhớ anh lắm.
- Anh xin lỗi. Công việc dạo này hơi nhiều Gin à.
- Anh, em xin lỗi. Em đã không giúp được gì cho anh…, em chỉ biết trốn chạy thôi.
- Gin! Không đuợc nói thế. Công việc mệt nhưng anh có thể đảm đương đuợc mà. Anh chỉ cần em yên tâm học hành thật tốt thôi. Mà em đừng có đi làm thêm nhiều quá. Em đâu có thiếu tiền chứ?
.- Nhưng em muốn thử xem em có đủ sức tự trang trải cuộc sống k
o ý mà. Hì hì.
- Em mà ốm ra đấy thì anh cho về biệt thự sống đấy. À ko, anh bắt em lại mang về cho ông bà xử lý.
- Hix hix, em biết rùi mà, biết rùi mà.
- Ăn uống có đầy đủ không đấy?
- Em chỉ lo anh bận nên ăn uống thất thường thôi. À anh ơi, anh Khánh Nam ý…blah…blah…- Nó kể hết mọi chuyện của nó, Khánh Nam và Tuấn Vũ từ hôm Haloween chi tiết cho anh nó nghe.
- Ừ thế thì anh cũng yên tâm, vậy là em có người chăm sóc cho cả rồi. Mà…
- Sao anh?
- Anh vẫn ko thay thế được vị trí anh Bon của em hả?
- Anh! Anh là anh mà anh Bon là anh Bon mà. Anh biết rằng em gái anh rất tham rồi đấy. Hì hì.
- Em làm anh hơi buồn đấy.
- Hì! Mà anh đang có chuyện gì à? Nghe giọng có vẻ ko vui cho lắm…
- Gin này.
- Dạ?
- Hình như anh … yêu rồi.
- Hả? Cái gì?
- Gì mà em ngạc nhiên vậy?
- Dạ ko nhưng tâm hồn sắt đá như anh mà có người yêu thì em cũng hơi lạ đấy.
- Không, là anh yêu chị ý chứ chị ý có yêu anh đâu.
- Anh kể về “chị ý” đi.
- Ừm, chị ý là người Hàn Quốc, tên là Han Cherin, 21 tuổi hiện đang học tại trường cũ của anh ý…blah…blah…
- Hix hix
- Em sao thế?
- Em giận anh rồi đấy. Giờ mới chịu kể cho em là sao?
- Ừ thì…
- Thôi em đùa thôi chứ anh trai em mà ko hạ đuợc chị ý thì xoàng quá!
- Hơ, em làm như anh sát gái giống Billy…ơ… anh xin lỗi…
- Không sao mà anh. Anh Bill vẫn thế à anh?
- Uh, vẫn bị James điều khiển.
- Không biết bao giờ anh ý mới nhớ lại anh em mình anh nhỉ?
- Ừ anh cũng mong thế lắm.

Thế là đã bước sang tháng 12 rồi. Hôm nay trời trở lạnh. Mọi người mặc áo rét, quàng khăn len hết. Nó cũng mang cái áo, choàng cái khăn cho “hợp thời”. Lại qua chỗ Minh Phương và Hà Ly, hmm, Minh Phương vẫn tỏ vẻ ghét anh Duy lắm. Sau khi “buôn dưa” với Minh Phương nó lại trở về chỗ nhìn nhìn Khương Duy (lúc này đang học bài).
- Thôi được rồi, anh dừng rồi. Em có gì băn khoăn thì hỏi đi, sau đó tập trung làm nôt cái đề cương Vật lý của em cho anh nhờ cái. Bị em nhìn thế này anh cũng ko học nổi đâu. Khương Duy ngó nó ngao ngán.
- Hờ! Thấy anh đẹp trai quá nên em muốn nhìn thôi. Hé hé!
- Được rồi, con Minh Phương lại kể chuyện gì nữa?
- Kể chuyện con Milu.
- Haizz, cái con dở hơi. Có thế mà cũng kể. Em tốt nhất là hạn chế việc sang đó “buôn dưa” với nó đi. Hàng rẻ vốn là hàng kém chất lượng em ạ.
- Nhưng em thấy chị ý kể cũng hay hay mà. Nó phe phẩy mấy tờ giấy.
- Hờ, hay ho gì ở đây. Vớ vẩn.
- Thế em nghe được chuyện gì liên quan đến “bạn *** Milu” của Khương Duy đấy? Khánh Nam chen ngang.
- Nghe được gì thì kể luôn đi cho nhanh. Cô cứ sủa mãi bên tai tôi khó chịu lắm. Viết Quân lúc này mới chịu nhìn lên.
- Haizz, cũng chẳng thú vị lắm đâu. Mọi người thích nghe thì em kể nhé? Nó nhìn Khương Duy đợi 1 cái “gật đầu”.
“Chuyện là sáng nay anh Duy gặp em trai chị Phương…”- Lại cái thằng đấy à? Viết Quân tiếp tục sự nghiệp “chen ngang” cao cả và chợt im bặt sau cái lườm của Khánh Nam.
“Gặp em trai chị Phương, anh ý hỏi:
- Khi bị *** cắn thì làm sao mày biết ko?
- Ko, anh hỏi ba anh ý.
Vừa lúc đấy ba anh Duy đi ra, anh Duy lại quay sang chặn đầu xe ô tô của ba hỏi:
- Ba ơi, khi bị *** cắn thì làm sao hả ba?
- Mày bị *** cắn à?
- Vâng con bị con Milu nhà con Minh Phương cắn.
- Thế mày làm sao mà bị nó cắn?
- Con …
- Mày lại thò tay qua song sắt trêu nó ý gì?
- Vâng, nhưng con đấy dữ quá, con chỉ buộc đuôi nó vào song sắt mà nó cũng cắn con. Thiệt tình giống y tính chủ nó vậy. Khương Duy chép miệng.
- Cho mày chết. Ngu như mày nó cắn mày cho mày khôn ra. Ba anh Duy nói với giọng hồ hởi.
- Nói như ba thì thà nó cắn chết con còn hơn.
- Ừ tao cũng mong vậy lắm.”
- Mày bị “bé Milu” cắn ở đâu? Khánh Nam quan tâm.
- Cũng may là chỉ ở tay thôi.
- Tiếc thật. Haizz! Viết Quân thở dài.
- Mày thở dài cái gì? Hay mày cũng như ba tao? Mong nó cắn chết tao luôn hả?
- Tao ko mong thế đâu. Nhưng chí ít thì nó cũng ngoạm được 1 miếng ở mặt mày mới phải chứ. Khánh Nam tiếp tục.
- Xời vậy làm sao tao tán gái được nữa? Khương Duy vừa nói vừa xoa xoa tay lên mặt.
- Em ko tin có ai “dại dột” mà đâm nhầm vào anh. Thiệt tình… Nó bỏ dở câu nói.
- Nói nốt đi.
- Để tao nói cho. Mày đòi buộc đuôi “bé Milu” vào song sắt nó ko cắn vào mặt mày là may lắm rồi đấy. Lần sau cố gắng phát huy hơn nha! (Còn ai nói câu này ngoài 1 người thích cướp lời của người khác).
- Ôi mình có những đứa bạn thật tuyện vời! Khương Duy kêu lên.

Bọn nó vẫn học nhóm mỗi chiều chủ nhật và tất nhiên là đều học ở nhà nó. Còn lý do cho từ “tất nhiên” ấy thì… Tại 3 tên kia đòi thế chứ, nó chịu. Dù sao có bạn đến chơi cũng vui mà.
- Ê, sao 3 người cứ đòi học nhóm ở nhà em vậy? Không học nhà 3 người ý. Nó lên tiếng đòi sự “công bằng”.
- Vì nhà em đẹp, được chưa?
- Hứ, đẹp sao bằng biệt thự nhà 3 người?
- Ừ biệt thự đúng là rất đẹp, rất rộng nhưng mà chỉ có vài người, thấy trống trống sao ý. Nhà em tuy nhỏ nhưng ấm áp, chứ ko như nhà anh, ba mẹ đi suốt. Ba mẹ anh cùng làm trong quân đội mà. Đi ra đi vào chỉ có 1 mình. Khương Duy thành thật.
- Còn nhà tôi cũng đâu có khác? Ba mẹ lúc nào cũng bận việc công ty cả, chẳng mấy khi về đây. Chị gái du học. Chỉ có mỗi 1 mình. Viết Quân thở dài.
- Còn anh thì… Bề ngoài thì vẫn sống chung cùng gia đình nhưng mình anh 1 khu riêng biệt ngoài vườn. Ngay cả ăn cơm anh cũng ăn riêng. Anh sống như thế từ khi ba lấy người khác. Anh cũng muốn chuyển ra ngoài lắm nhưng ko yên tâm về bà nên thôi.Sau khi em gái anh mất, bà hụt hẫng lắm. Mắt Khánh Nam trầm buồn nhưng Khánh Nam chưa bao giờ nhận ra những âm mưu của người bà mà mình hằng kính trọng.
- Vậy thế này đi, tuần tới là học nhà anh, tiếp là nhà Khánh Nam, sau cùng là Viết Quân. Được chứ? Khương Duy chốt lại.
- Ok!

Lại 1 tuần nữa trôi qua. Viết Quân và Khánh Nam có nhiệm vụ đến đón nó tới nhà Khương Duy. Đến nơi, bà quản gia nói 3 đứa lên phòng Khương Duy đợi để bà ý ra vườn gọi tên đó vào. Ngoài miệng thì nó vẫn trầm trồ khen nhà Khương Duy đẹp nhưng bên trong thì…: “Haizz, thua nhà mình chán!”. Cả lũ vừa an tọa trên cái ghế thì nghe tiếng léo nhéo của Khương Duy ngoài vườn. Cả lũ ko hẹn mà cùng ngó hết ra: Minh Phương thì đang vắt vẻo trên cái song sắt cao hơn 2m ngăn giữa nhà Khương Duy và Minh Phương còn Khương Duy thì đứng dưới chống hông… ****:
- Con gái con đứa mà suốt ngày trèo tường, bộ cô ko biết nhà tôi có cổng à?
- Ơ nhưng tôi nghĩ trèo thế này nhanh hơn chứ?
- Xuống! Ai cho cô trèo tường sang nhà tôi hả?
- Tôi sang lấy quả bóng. Mà nói cho anh biết, cả ba mẹ anh lẫn ba mẹ tôi chưa ai cấm tôi đâu. Minh Phương vênh mặt.
- Giờ thì tôi cấm, ko xuống tôi thả *** ra đấy. Xuống, xuống!
- Thì tôi đang xuống đây. Minh Phương thản nhiên trèo xuống trước thái độ bực tức của Khương Duy.
- Không tôi bảo cô trèo xuống nhà cô ý.
- Không về.
Tức thì Khương Duy mở cửa cho 1 đàn 5,6 chú cẩu to lao ra.
- Á á á á á á á á………………!!!!!! Minh Phương hét ầm lên.
Không phải do bọn *** lạ Minh Phương hay sao mà do lâu ngày chúng ko gặp Minh Phương nên nhảy cả lên vẫy đuôi mừng quýnh là cho cô nàng rớt ngay xuống đất. À ko rớt trên người Khương Duy chứ, bâu quanh là 1 đàn ***. 3 đứa đứng trên tầng vỗ tay ầm ĩ, ko quên chụp ảnh và quay lại cảnh tượng đáng nhớ vừa rồi. Sau này có dị còn dùng đến chứ. Lúc này Minh Phương mới giật mình lồm cồm bò ra khỏi người Khương Duy, vừa xoa đầu mấy con ***, vừa đỏ mặt giải thích nhưng bị Khương Duy chen ngang cằn nhằn.
- Con gái con đứa gì mà suốt ngày đá bóng, làm vỡ cả chậu cây cảu tôi rồi. Anh chàng đang ôm chậu cây xuýt xoa.
- Ơ vỡ à? Để tí mua chậu mới cho. Minh Phương đáp lại tỉnh bơ mà ko thèm quay lại nhìn Khương Duy lấy 1 cái, cô nàng còn đang bận… chơi với mấy em ***.
- Ko cần, cái cây của tôi gãy rồi. Ko biết đâu.
- Gớm, có cái cây mà cũng… Thôi anh ném hộ quả bóng sang cho tôi nào.
- Ơ cháu chào cô ạ! Tự nhiên Khương Duy cúi gập người xuống làm cho Minh Phương tưởng mẹ mình ra nên vội vàng quay đầu lại nhà mình.
“BỐP! CHO CHẾT!”Trái bóng dội trúng đầu Minh Phương.
“Anh…” đang định ném lại bỗng Minh Phương ngồi thụp xuống ôm đầu: “Hix, hix, đau quá! Sao Duy lại ném Phương chứ? Đau quá!” Nghe kiểu ăn nói của Minh Phương, Khương Duy hiểu ngay chuyện gì đang xảy ra, từ từ quay đầu lại:
- Con chào ba ạ!
- Mày lại làm gì con dâu tao à?
- Ba, con dâu nào ạ? Con mà lấy con yêu quái đấy á? Khương Duy quay sang gườm gườm Minh Phương.
- Im, mày ko lấy nó nhưng tao cứ đưa về. Minh Phương có sao ko con? Ông nhẹ nhàng hỏi Minh Phương.
- Dạ! Đau quá bác ơi. Hix! Minh Phương “sụt sịt”.
- Khương Duy! Ông quát lên.
- Dạ?
- Mày ném bạn gái vậy à? Thật ko ra dáng đàn ông gì cả. Ăn hiếp phụ nữ. Tao phạt mày lên ngọn cây ngồi.
Ba đứa trên tầng lại vừa cười vừa vỗ tay ầm ĩ:
- Hoan hô bác ạ! Hoan hô chú bộ đội!
Ông ta quay ngoắt lên trên:
- Qúa khen, quá khen! Ơ… mà cháu là ai? Hình như đây là lần đâu ta gặp cháu? “Chú bộ đội” trỏ nó. Cũng phải thôi, đây là lần đầu ông gặp nó mà.
- Ba. Con kể cho ba rồi đó. Khương Duy láu táu định giới thiệu lại.
- A, cháu là Linh Như hả? Có phải cháu là cái đứa dám gọi thằng Duy nhà bác là Sầu Riêng ko?
- Ơ hơ!- Nó gãi gãi đầu- Dạ vâng ạ!
- Đúng đúng, phải có những đứa như thế nó nói cho mày khôn ra. Đàn ông con trai mà để con gái nó **** cho. Bây giờ mày cõng Minh Phương về nhà, rồi học bài ăn cơm, sau đó lên ngọn cây ngoài đường ngồi cho tao.
- Sao con phải cõng nó chứ? Khương Duy cãi lại.
- Vì nó là vợ mày.Còn nói nữa tao ko cho mày ăn cơm đâu. À mày mà thả nó giữa đường như lần trước thì liệu hồn đấy con ạ!
- Nó bóp chặt cổ con thì làm sao con thả nó ra được chứ? Khương Duy hậm hực.
Cõng Minh Phương về xong, Khương Duy lên phòng thì nhìn thấy lũ bạn đang ôm bụng ngặt nghẽo.
- Thôi đi, tao tức lắm rồi đấy. Anh chàng bực tức.
- Ừ thôi thôi. 3 đứa cố nín cười ngồi vào bàn học.
- Haizz, đau chân quá, ai cõng em ra ghế đi. Em ko “bóp chặt cổ” đâu mà sợ.
- Có thôi đi ko? Khương Duy trừng mắt nhìn nó.
- Ơ em nó đau thật mà. Viết Quân cõng em nó ra đây đi. Khánh Nam thêm vào.
- Bọn mày thôi ngay đi! Tao tức lắm rồi. Cho mỗi đứa 1 đấm ngay bây giờ đấy.
- He he, biết rồi, biết rồi.

Noel đang đến gần. Lớp không khí hơn hẳn. Đứa nào cũng có kế hoạch cho riêng mình, trừ nó. Không phải là nó ko hào hứng mà là 3 tên kia lo hết rùi. Thì lại đi chơi chứ sao. Nhưng không phải chỉ có 4 đứa nó, lần này có thêm Minh Phương nữa cơ. Và nhiệm vụ của nó là rủ cho bằng đuợc cô nàng này đi cùng. Một điều thật dễ hiểu là Minh Phương mà đi tất nhiên sẽ ko vắng mặt Hà Ly được rồi. Nhưng đâu có sao. Chỉ cần Khương Duy và Minh Phương có thể đi chơi riêng vui vẻ, Khánh Nam sẵn sàng hi sinh 1 chút tự do cho thằng bạn, mặc dù Khánh Nam đang tính là phải lôi nó và Viết Quân đi cùng. Mình hi sinh thì chúng nó cũng phải có chút đóng góp chứ? Khánh Nam nghĩ thế đấy. Nhưng có 1 điều là Minh Phương và Khương Duy cứ bắn tỉa nhau suốt ngày ý. Như hôm nay. Minh Phương đang đi qua, chẳng đả động gì đến Khương Duy, thế mà tự nhiên Khương Duy giơ chân ra ngáng đường làm cho Minh Phương ngã cái oạch, đã thế lại còn giơ tay ra “làm phúc kéo Minh Phương lên nữa chứ! Thật là 1 sai lầm hết sức. Vì Minh Phương được thể kéo luôn Khương Duy ngã xuống. Đúng là gậy ông đập lưng ông.
Haizz, lại 1 ngày nữa trôi qua. Sao thời gian trôi nhanh thế nhỉ? Nó thở dài ngồi trước cái laptop, vẫn giữ thói quen truy cập 1 địa chỉ thời trang quen thuộc. “Chẳng biết có tin gì đặc sắc ko đây! Ơ gì thế này? Đây… đây… đây là…” Đập vào mắt nó là hình ảnh ông nội – ngài George Wilson đang quỵ xuống, 1 tay bám chiếc gậy 1 tay ôm ngực. Cạnh đó ba và Jimmy đang hốt hoảng đỡ lấy ông. Bệnh tim tái phát
. Nó nhanh chóng rút điện thoại gọi cho Jimmy mà ko thèm quan tâm lúc này ở I-ta-li-a đang là đêm.
- Alo, Jimmy, chuyện này là sao?
- Anh xin lỗi. Từ hơn 1 năm trước rồi, nhưng ông ko cho anh nói với em. Ông sợ em lo lắng.
- Anh à…
- Em yên tâm! Ông ổn rồi mà.
- Jim! Em muốn về! Em muốn về!
- Chính vì ông sợ em lo lắng sẽ quay lại đây nên mới ko muốn…
- Em ko quan tâm. Em muốn về!
- Ginny! Không đuợc. Nghe anh! Em ko nghĩ cho em thì cũng phải nghĩ cho anh chứ! Em có nghĩ em cũng sẽ trở thành 1 người như Billy ko?
- Anh! Anh đâu có sao? Em cũng thế!
- Em hết giận ba rồi sao?
- Em chưa hết giận ông ta nhưng em muốn gặp ông.
- Anh nói ko đuợc. Em về sẽ càng làm mọi chuyện rối tung lên đấy. Em rõ chưa?
- Còn bộ thiết kế thì sao hả anh? Là Billy làm đúng ko anh? Ông đột quỵ vì mất bộ thiết kế. Còn mấy ngày nữa là trình diễn rồi anh?
- Em yên tâm. Một tuần đủ để anh và tổ thiết kế cho ra đời 1 bộ thiết kế mới còn hoàn hảo hơn bộ đã mất.
- Anh à…
- Ginny! Con ko được về. Bà nội nó giật lấy máy.
- Bà! Nhưng con…
- Con phải hiểu rằng việc này sẽ là 1 cơ hội tốt để họ nhử con về lại đây. Con ko đuợc trúng bẫy. Billy đã thế! Bà ko muốn cả con cũng như thế nốt. Gin à! Bà xin con đấy! Bà ko muốn con gặp nguy hiểm. Được ko con? Bà xin con đấy!

Cả đêm hôm đó con bé đã ko ngủ. Nó chỉ làm duy nhất 1 việc là ngồi lặng trên ban công nhìn ra khoảng không tói mịt. Trời đông thật lanh.
Ngày hôm sau. Nó như người mất hồn vậy.
- Hi, Linh Như. Hôm nay nhớ bảo Minh Phương…Ơ…!
Khánh Nam sững người. Nó quay lại nhìn Khánh Nam lạnh lùng thay cho câu trả lời: “Để em yên!” Và rồi như chợt nhận ra thái độ của mình đã khiến cho mọi người rất ngạc nhiên. Nó cố gắng mỉm cười nhẹ với tất cả. Lặng lẽ bước về chỗ ngồi. Bọn hắn hiểu là ko nên làm phiền nó, vì ngay cả Khánh Nam nó còn tỏ thái độ đó, huống chi bọn hắn? Nó cứ như thế hết 2 tiết đầu. Đến tiết thứ 3, dường như nó ko còn đủ bình tĩnh nữa. Nó xin cô ra ngoài. Mệt mỏi bước từng bước ra sân trường. Gió! Lạnh! Nhưng nó ko cảm thấy gì hết.
- Cô định bỏ học à? Là Viết Quân.
Nó dùng ánh mắt khi nãy nhìn Khánh Nam để nhìn Viết Quân lúc này. Hắn có thể hiểu nó muốn hắn để cho nó yên. Nhưng ko, Viết Quân vốn là 1 thằng ngốc, và hành động cũng sẽ là của 1 thằng ngốc. Thay vì quay lại lớp, hắn cầm tay nó kéo đi ra phía cổng trường.
- Có 1 nơi tôi nghĩ sẽ tốt cho cô.
Hắn chụp cái mũ bảo hiểm lên đầu nó, Chiếc xe máy lao vút đi trong gió lạnh. Nó ko quan tâm Viết Quân định đưa nó đi đâu. Vì… nó tin tưởng hắn.
- Đến nơi rồi. Giọng nói của hắn cắt ngang những suy nghĩ đang vây quanh nó lúc này.
- Ơ… Biển? Nó ngạc nhiên. Có gì ở đây sao? Nó hỏi.
- Hét đi.
- Gì?
- Tôi bảo cô hét đi cơ mà! Mặt cô như vậy ko coi được đâu. Tôi biết cô ko muốn nói ra nhưng cô hãy hét lên đi. Như vậy sẽ thoải mái hơn phần nào.
“Một, hai, ba… Á á á á á á á á á á………!!!!!” Cả 2 đứa cùng hét, tiếng hét hòa tan vào sóng biển.
“Á á á á á á á á …. a a hix hix!” Giọng nó như lạc đi. Nó khóc, khóc thật sự. Nó ngồi sụp xuống.
- Lúc nào cũng vậy! Lúc nào cũng nói vì lo cho tôi! Nhưng sáo ko chịu để ý đến cảm nhận của tôi? Nguy hiểm? Nực cười! Mọi người đâu có sao đâu? Sao chỉ có mình tôi? Tôi đâu có tội gì? Anh ơi! Em muốn về mà! Em muốn gặp ông mà! Ông rất thương 3 anh em mình đấy thôi! Sao lại thế? Sao Bill lại làm thế? Tại sao? Tại sao? Tại saooooo?”
Nó luôn miệng nhắc lại 2 chữ: “Tại sao?” Nhưng chỉ có tiếng sóng biển gào lên đáp trả. Con bé nước mắt giàn giụa khóc ko thành tiếng. Viết Quân không biết làm gì hơn ngoài việc giữ đứa con gái đang khóc lặng trước mặt hắn thật chặt, thật chặt. Nó chua chát bám tay Viết Quân: “Mọi người ko cho tôi về thăm ông. Mọi người nói tôi sẽ gặp nguy hiểm, nguy hiểm rất nhiều. Nhưng nếu tôi ko về, nhỡ ông… nhỡ ông…Tôi mất quá nhiều rồi. Tôi ko muốn mất thêm 1 người nào nữa.” Nó gục đầu vào Viết Quân, khóc và khóc. Tiếng khóc của nó như tắc nghẹn trong cổ họng. Tay áo hắn ướt đầm. Lúc sau, con bé định thần lại, buông tay Viết Quân ra.
- Tôi đói.
- Ngồi yên đây đợi tôi! Không được đi đâu đấy! Rõ chưa? Viết Quân ra lệnh cho nó. Nó ko nói gì, vẫn lặng lẽ ngồi đó, nhìn ra mặt biển xa.

- Ba, mẹ! Từ giờ nhà mình sẽ có 1 tiểu công chúa! – Ngài John Wilson hồ hởi dẫn nó bước vào 1 căn biệt thự rộng thênh thang xa lạ. Bên cạnh là bà Jenny Wilson, theo sau là 2 anh nó.. Con bé sợ hãi chạy đến nép sau lưng Billy.
- Con gái! Ra đây nào! Con phải ra chào ông bà chứ! Nào, Linh Như. Đây là ông bà nội của con. Ba, mẹ! Như con đã nói chuyện trước với ba mẹ, đây là Linh Như, con gái chúng con. Có lẽ do cú shock quá mạnh, con bé vẫn chưa thể trở lại cuộc sống bình thường được. Bà Jenny khẽ nén 1 tiếng thở dài.- Chào ông bà đi con!
- Con chào ông bà! Nó khoang tay đứng ra trước tuy vẫn nép sát vào Billy và Jimmy. Lúc này cả nhà vẫn sử dụng tiếng Việt vì nó chưa nói đuợc tiếng Mĩ.
Ông George bỏ cái kính lão ra, quỳ xuống sát nó làm con bé càng hoảng sợ hơn.
- Cháu gái à? Bà ơi! Là cháu gái, cháu gái đấy!
Bà nó cũng tiến lại gần:
- Ờ ông ơi, vậy là chúng ta có cháu gái rồi. Ông sướng nhé! Hết mong con gái, rồi lại cháu gái, giờ thì được toại nguyện rồi.
- Nào cháu gái, ra đây chơi với ta nào. Ông điệu nó lên vai làm con bé run cầm cập. Nó vẫn luôn mỉm cười mỗi khi nhớ lại ngày hôm đó.
* * *

- Ông ơi, ông đặt tên cho cháu đi. Nó kéo tay ông léo nhéo.
- Sao? Cháu muốn đặt tên mới ư? Ông nó ngạc nhiên.
- Dạ! Cháu là con cháu nhà Wilson cơ mà, có phải mang họ Hoàng nữa đâu ông. Với lại nếu cháu vẫn giữ mãi cái tên Linh Như thì mọi người sẽ khó gọi lắm. Con bé cứng rắn.
- He he, hay gọi em là Milu nhé! Tên đấy hay chứ? Jimmy từ trên phòng đi xuống.
- Không, anh nghĩ là Misa thì nữ tính hơn nhỉ? Billy chen vào.
- Hay gọi là Mickey đi. Ba nó đề nghị.
- Không, mẹ nghĩ là Pluto.
Mỗi người 1 ý kiến về cái tên của nó.
- Hu oa! Con ko biết đâu. Con ko lấy mấy cái tên *** mèo đó. Không lấy đâu. Hu hu.
Cả nhà vẫn hùa vào trêu nó.
Một lúc sau…
- Ginny. Từ giờ cháu ko phải Hoàng Linh Như nữa, mà sẽ là Ginny Wilson.
* * *

- Ông ơi ông làm gì đấy? Cho cháu làm với. Con bé hớn hở chạy đến bên cái bồn cây của ông.
- Ông làm cái này này… Nói rồi ông giơ ra trước mặt nó 1 em sâu đang ngó ngoáy ngọ ngoạy – Nhìn con sâu này đẹp đúng ko? Hì hì.
- Á á á á………….! Ông bỏ xuống đi. Nhìn ghê quá!
Ông vẫn giữ con sâu trên tay rượt sát nó.
- Ông ơi, bỏ xuống đi. Bà ơi, ông bắt nạt con. Bà ơi… !

* * *

- Alo Ginny hả con? Con khỏe chưa con? Ông đã nói bao nhiêu lần rồi. Mùa đông nước Ý ko như mùa ông Việt Nam, con phải giữ ấm cẩn thận. Sao con ko nghe? Ông ở Mĩ làm sao về thăm con đuợc bây giờ? Con hư quá! Lúc nào cũng làm ông bà lo lắng thôi. Thế mẹ cho con ăn cơm chưa? Uống thuốc chưa? Con sốt có cao ko? Mai con phải nghỉ học ở nhà dưỡng bệnh nghe con!
- Hix! Ông nói từ từ thôi! Ông nói 2 lèo thế làm sao con kịp trả lời được.
- Cái con bé này… Con làm ông bà lo lắng lắm có biết ko? Không đuợc, mai ông bà sẽ qua Ý.
- Ơ ông… ko được ông ơi. Mai ông có buổi họp nhà đầu tư cơ mà, bà còn lo show diễn nữa.
- Nhưng Ginny quan trọng hơn.

Ông lo cho nó là thế, thương yêu nó là thế mà giờ ông ốm nó lại ko đuợc phép về. Nhỡ đâu… nhỡ đâu… ông của nó…
- Không! Không! Không thể! Khô ô ô ô n g! – Con bé hét lên ôm đầu điên cuồng – Không thể.
- Linh Như, dừng lại đi! Dừng lại đi! Linh Như! Tiếng gọi của Viết Quân làm con bé như chợt tỉnh. Nó bình tĩnh ngồi xuống bãi cát “gặm” mấy cái bánh Viết Quân vừa mang về.

- Gin, cháu có dậy ko thì bảo?
- Ông, để cháu ngủ đi mà! Một lát thôi mà ông.
- Dậy! Bà chuẩn bị xong bữa sáng cho cháu rồi. Dậy mau.
- Ứ ừ.
- Bà ơi lên xem cháu yêu này. Ông nó gọi to.
- Thôi nào Gin, trễ học rồi! Dậy đi nào. Bà tiến đến sat bên giường nựng nó.
- Không đâu.
Mất 1 lúc 2 ông bà mới cõng đuợc nó đi đánh răng rửa mặt.
- Nào, để ông lau mặt cho cháu nào.
- Mau lên Gin! Mau lên bà thay đồ cho.
Con bé uể oải bước xuống phòng ăn.
- Hì hì, ông phết mứt vào bánh cho con rồi đó. Há! Ầm!
- Ý, cay, cay, cay quá ông ơi, cay quá! Nó tu 1 hơi gần cạn ly sữa.
- Ồ, ông chỉ bỏ có 1 chút tương ớt thôi mà. Biết vậy lần sau ông phải bỏ nhiều hơn cho cháu chịu uống hết sữa mới được.
Nó nghẹn lại trong dòng kí ức về ông. Buông cái bánh xuống.
- Không ăn nữa.
Viết Quân cứ ngồi đấy, cạnh nó, im lặng, chỉ im lặng mà thôi. Nó ko nói gì, và… hắn cũng vậy. Nhẹ nhàng khoác cái áo lên người nó, hắn lại nhìn ra biển xa, không mong chờ sự cảm ơn từ nó. Con bé cứ ngồi vậy, lặng im trong gió lạnh và tiếng gào rú cảu sóng biển. Cuối cùng, nó ngủ gục trên vao Viết Quân lúc nào ko hay.
Bóng chiều dần ngả xuống. Viết Quân bế nó trở lại xe. Khuôn mặt con bé hằn lên những nét đau đớn. Định đưa nó về thẳng chung cư nhưng hắn nghĩ lại: “Trong tình trạng này, con nhỏ bỏ ăn là cái chắc!” Hắn quay đầu xe, tạt vào 1 nhà hàng rồi đánh thức nó.
- Ơ tôi ngủ từ hồi nào vậy?
- Hì, thôi đi ăn nào! Hắn nhún vai, cười.
Nó chẳng có tâm trạng mà ăn uống. Nhưng vì ko muốn Viết Quân phải lo lắng thêm, nó miễn cường ngồi vào bàn ăn. Cổ họng nó cứ nghẹn lại. Cố gắng ăn qua loa cho có lệ rồi Viết Quân đưa nó về.
- Xin lỗi vì đã làm phiền anh cả ngày hôm nay. Nó cố cười nhưng cuối cùng chỉ là 1 cái nhếch mép. Quay lưng bước đi. Viết Quân gọi giật nó lại.
- Nhớ uống thuốc đây, nếu ko sẽ ốm cho coi.
- Ừ.
Như chưa an tâm, hắn ghé qua tiệm thuốc gần đấy mua thuốc rồi mang lên phòng nó. Bấm chuông! Một lúc lâu sau nó mới ra mở cửa và… ngất xỉu ngay trước mặt Viết Quân.
- Linh Như, Linh Như, tỉnh lại đi! Linh Như, đừng làm anh sợ. Nó chỉ kịp loáng thoáng nghe mấy câu đó của hắn mà thôi.

Những mảng kí ức sáng tối liên tiếp nhau xuất hiện trong giấc mơ của con bé.
“XOẢNG!” Con bé đánh rơi chiếc cốc thủy tinh.
- Mày phá ra à? Con ăn hại này!
- Dượng! Con… con xin lỗi!
- Dọn ngay cho tao.
Con bé vụng về lượm những mảnh vỡ.
- Á!
- Mày là cái loại gì vậy? Có vài cái mảnh vỡ mà cũng ko xong. Bốp!
Cái tát trời giáng vào khuôn mặt con bé đang run rẩy với bàn tay rớm máu.
- Tao phải thay ****** dạy dỗ mày.

* * *

- Linh Như.

- Dạ?
- Về ngay cho tao.
- Dượng gọi gì con ạ?
- Suốt ngày mày chỉ biết đi chơi thôi à? Không ai tốn cơm nuôi 1 con ăn hại như mày. Về nấu cơm cho tao.
- Ơ hôm nay co Tâm (cô giúp việc nhà nó)…
- Nấu.
- Dượng ơi nhưng con không biết nấu.
- Cái gì? Mày dám cãi lời tao à?
Với cái thắt lưng da trên mắc, người đàn ông đó quật tới tấp vào người con bé chưa đầy 5 tuổi, chỉ vì nó ko biết nấu cơm.
- Á, dượng ơi! Dượng tha cho con! Con xin dượng.

* * *

Giữa cái giá rét mùa đông, có 1 con bé với cái áo mỏng manh cơ thể tím bầm quỳ trước cửa 1 ngôi nhà 2 tầng. Bên trong ngôi nhà đó, người đàn ông vui vẻ ăn uống, nói cười.

* * *
Trước mặt nó là 1 shop quần áo trẻ em.
- Bun, hômnay 2 mẹ con mình đi mua đồ chuẩn bị cho con lên chơi với ba và anh Bon nhé!
- Mua gì mẹ?
- Mua quần áo cho con. Lâu rồi mẹ bận rộn có chuẩn bị đuợc gì cho con gái mẹ đâu.
- Dạ!
Sau 1 hồi lựa chọn mẹ nó mang ra khá nhiều quần áo cho nó thử.
- Con thử bộ này cho mẹ xem nào.
- Không, con thích bộ có con thỏ kia cơ.
- Ừ thì bộ con thỏ.
Nó hớn hở mặc váy ra khoe mẹ.
- Đẹp ko mẹ?
- Ừ nhìn con như hạt mít ý nhỉ? Hì hì. Xinh ghê
- Con vẫn xinh mà mẹ. – Nó đỏ mặt ngượng nghịu.
- Thôi con thử tiếp bộ này đi.
Mẹ nó giúp nó thay đồ. Con bé hí hửng nên ko cảnh giác gì hết. Bỗng mặt mẹ nó tái đi.
- Con… Bun… con… con… sao lại… ? Bun! Nói mẹ nghe! Thế này là sao? – Người con nhỏ hằn lên những vết roi – Ai đã đánh con? Ai dám đánh con?
- Mẹ! Không! Không! Không phải đâu! Con bị… con bị… bị té. Con bé lắp bắp.
- Bun! Con học nói dối mẹ từ khi nào? Con có muốn bị mẹ ghét ko?
- Mẹ! Con mà nói thì họ bảo sẽ giết mẹ, giết mẹ đấy! Con ko muốn thế đâu. Hu hu! Nó òa khóc. Mẹ! Con ko nói, ko nói đâu.Đừng ép con!
- Là ai đánh con? Là ai? Dượng? Có phải dượng ko?
Mẹ nó sững sờ. Bà nghẹn lại. Con bé ko nói, chỉ khóc. Sau khi li dị, bà bị buộc phải chuyển đến nơi này. Bà đã lấy người đàn ông khác – 1 người mà bà ko hê yêu. Bà chấp nhận lấy ông ta phần vì bà nghĩ ông ta đối xử tốt với bà thì cũng sẽ đối tốt với con bà, phần vì bà muốn con bà có 1 người ba. Bà ko muốn nó bị bọn trẻ nói là đứa ko có ba. Bà cứ ngỡ ông ta rất mực yêu thương con bé, trước mắt bà ông ta vẫn làm thế mà. Nhưng… bà đau quặn lòng khi nhìn vào đứa con gái bé bỏng.
- Bun! Mẹ xin lỗi! Mẹ có lỗi với con!
- Mẹ! Con ko sao mà.
Bà ôm đứa con gái nức nở. “Tại mẹ”. Người đàn ông đó đã đánh đập nó. Ra là vậy. Nhiều đêm trong giấc ngủ, bà thấy nó hét lên: “Con sẽ ngoan. con sẽ ngoan mà! Đừng đánh con nữa! Đừng đánh con nữa!” Bà hỏi thì nó chỉ nói là nó mơ, bà ko ngờ… Những tia nắng mặt trời cũng thưa thớt dần. Bóng bà mẹ trẻ dắt đứa con bé bỏng đổ dài trên con phố. “Mình đi thôi con! Đi đến 1 nơi mà… ko ai có thể làm hại con được.” Mẹ xiết chặt tay nó. Có lẽ đó là lần cuối 2 mẹ con họ được cầm tay nhau.

Đèn xanh.
-Bun! Dừng lại đã nào con. Khi nào cái đèn màu xanh sáng thì con mới được qua đường. Nghe ko? Mẹ âu yếm dặn nó.
5, 4, 3, 2, 1. Đèn đỏ cuối cùng cũng sáng. Mẹ dắt tay nó qua đường. Có 2 anh cao cao đi bên cạnh quay sang nhìn nó. Nó giơ tay vẫy vẫy: “Em chào các anh ạ!” Một anh tóc trắng, mắt đen, còn một anh tóc đen, mắt xanh biếc. “Là 2 anh người nước ngoài rồi. Vậy thì sẽ chẳng hiểu mình nói gì!” Nó xụ mặt. Nhưng… “Ừ, chào em! Cho em kẹo này!” Con bé ngạc nhiên hết mức, chưa kịp cảm ơn thì 2 anh ý đã chạy lên trước rồi. Chợt có tiếng động cơ ô tô rú đằng sau. Không nghĩ ngợi, mẹ buông tay nó ra lao lên ẩy 2 anh vào về đường… Chiếc ô tô bỏ chạy.
- Mẹ! Mẹ ơi! Mẹ ẹ ẹ ẹ ẹ ẹ ẹ…….!!!!!!! Nó hét lên. Mẹ nó nằm đấy, run rẩy trong vũng máu.
- Bun, mẹ không ở bên con được nữa – Mẹ nở nụ cười hiền hậu – Mẹ đi rồi, Bun trở về sống cùng ba, cùng anh Bon. Phải ngoan nghe con. Nói với Bon, mẹ chúc mừng sinh nhật cả 2 anh em con. Mẹ xin lỗi. Mẹ đã ko làm tròn trách nhiệm của người mẹ. Mẹ đã không chăm sóc cho con được nữa. Mẹ… Khụ! – Máu từ tai mẹ nó chảy ra.
- Mẹ! Mẹ! Mẹ ơi! Mẹ đừng bỏ con! Mẹ………..!!!! Giữa con đường đông đúc tấp nập người qua lại đó, 1 con bé ôm lấy mẹ hét lên hãi hùng – Đừng bỏ con, mẹ ơi! Đừng bỏ con!

* * *
Con bé chết lặng ngồi cạnh xác người phụ nữa xấu số đã được phủ khăn trắng toát. Gia đình 2 anh em người nước ngoài kia đưa mẹ và nó về nhà. Nhưng… chiếc xe bỗng khựng lại làm tất cả mọi người ngã nhào về phía trước. Qua cửa kính ô tô trước mắt con bé… ngôi nhà 2 tầng dưới chân đồi đang bốc cháy. Ngọn lửa thiêu rụi gần như tất cả. Ngôi nhà này dùng chất liệu chủ yếu là gỗ, hơn nữa đây lại đang là mùa khô… Nó lao ra khỏi xe, định chạy thẳng vào trong đám cháy nhưng bị hàng rào cứu hộ chặn và các chú chặn lại.

Ameri Ichinose - Yui Nishikawa

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ