Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyen teen - Không nhiều thứ quan trọng - trang 6

SR cả nhà nha. Bị mất mạng. Gio mới có. Hnay mình sẽ ngủ muộn 1 chút để up truyện cho các bạn. Coi như tạ tội ^^

- Không! Không! Chú! Dượng con đâu rồi? Dượng con đâu rồi hả chú? Dượng con đâu? Dượng con đâu? Cô Tâm nữa, cô Tâm nữa…
- Cháu bé, nguy hiểm lắm. Bình tĩnh nào, bình tĩnh nào. Chú sẽ có cách cứu dượng con và cô Tâm mà, ngoan nào ngoan nào!
- Chú dối con, chú dối con. Cho con vào! Dượng con đang trong đó, dượng đang trong đó mà. Dượng say rượu không ra được đâu, để con vào gọi dượng. Để con vào.
Có ai đó lôi mạnh nó ra.
- A, bà, bà ơi! Bà bảo họ cho con vào đi, bà bảo họ cho con vào đi bà. Nó lạy lay bà nội với khuôn mặt ướt đầm- bà bảo họ cho con vào đi! Đi mà bà! Con phải vào.
- ****** đâu? Bà ta điềm tĩnh hỏi.
- Mẹ… mẹ…
- Tao hỏi ****** đâu? Bà ta quát lớn.
- Mẹ… mẹ con… hức… Con bé nấc lên mấy tiếng rồi ngất đi. Bên tai nó chỉ còn lờ mờ âm thanh của đội cứu hỏa.

* * *
Tỉnh lại giữa bệnh viện. Con bé tình cờ nghe được cuộc nói chuyện của bà nội và gia đình ngoại quốc kia.
- Mẹ cháu có căn dặn là sau này cháu nó sẽ về ở với ba và…
- Sao? Về ở với ba ư? Nó tưởng ba nó còn sống mà ở với nó sao? Giọng khinh khỉnh của bà nội con bé cất lên.
- Bà… bà nói thế là sao ạ?
- Ba nó, và cả thằng anh trai ngu ngốc của nó, đang trên đường về đây đón 2 mẹ con nó thì gặp tai nạn và… Bà òa khóc.

Con bé bật dậy nhìn bà ngờ vực.
- Bà! Bà! Ba và anh con sao rồi ạ? Sao lại tai… tai nạn? Cố ngăn dòng nước mắt, nó hỏi bà.
- Mày còn hỏi à? Ba con nó vì mày mà gặp tai nạn… chết… chết cả rồi. Mày vui lòng chưa? Tao đã nói mày là khắc tinh của cái nhà này mà. Giờ thì mày thấy đấy, cả nhà bị mày hại chết rồi. Mày vui chưa? Cả ******, cả dượng mày cũng bị mày hại. Vừa ý mày chưa? Tao đã bảo mày chỉ mang lại chết chóc cho cái nhà này mà ba ****** không nghe, 2 thằng cháu ngu ngốc thì 1 tiếng em Bun, 2 tiếng em Bun. Giờ thì chết rồi. Chết cả rồi, còn tao nữa mày có muốn tao chết luôn cho mày vui ko?
Bà nó sụp xuống, khóc. Con bé ngồi lặng 1 lúc. Rồi nó cười, cười, cười như 1 con điên.
- Không! Không! Bà lừa con, bà lừa con.

Cháp 24

Bà ta ko quan tâm đến những gì con nhỏ đang cố kìm nén, giơ tay tát mạnh vào mặt nó. Đau rát.
- Tao cũng muốn lừa mày lắm nhưng đó là sự thật. Mày hiểu không? Hiểu không?
- Không! Không phải! Bà lừa con, lừa con mà.
Con bé lao xuống đất. Ngã. Nó cố lết ra đến cửa.
- Đứng lên nào, đứng lên nào con gái. Mẹ 2 anh em hồi nãy đỡ nó dậy.
- Không! Buông ra! Buông ra. Tại bọn họ mà mẹ con chết. Tại bọn họ. Nó ném ánh mắt giận dữ về phía 2 thằng con trai.
- Mày đừng giảo biện nữa. ****** chết là vì mày, vì 1 đứa con khắc tinh như mày – Bà nội nghiến từng chữ – Mày cút đi! Tao không có 1 đứa cháu như mày.
- Bà bình tĩnh lại đi. Giờ con bé cần bà nhất. Tôi biết bà rất đau khổ nhưng xin bà hãy bình tĩnh lại. Cháu nó biết đi đâu nếu bà đuổi nso bây giờ? Người đàn ông ngoại quốc lên tiếng.
- Ông ko có quyền chen ngang việc tôi dạy dỗ nó. Mẹ nó tôi sẽ đưa về an táng cùng ba và anh nó. Còn nó, tôi ko có trách nhiệm gì với nó cả. Nó sẽ được lớn lên với những đứa trẻ trong trại trẻ mồ côi – Bà nó nhếch mép trước khi bỏ lại con bé vừa tròn 5 tuổi đang lả đi trên tay 1 gia đình ngoại quốc xa lạ.

* * *

- Bà! Bà cho cháu về tang lễ ba mẹ và anh rồi sau đó cháu sẽ vào trại trẻ theo ý bà mà. Con bé van nài bà nội.
- Im đi! Mày mà đến tang lễ thì linh hồn các con tao không yên nghỉ được. Nếu mày thương ba mẹ và anh mày thì cố gắng mà sống tốt ở trại trẻ mồ côi đi.
- Bà nội! Con muốn nhìn mặt họ lần cuối mà.
- Tao không có nhiều thời gian cho mày. Với lại, tao cũng không phải bà mày nữa. Nói rồi bà ấn nó ngã dúi dụi ngay của xe.

Đêm hôm đó, có 1 con bé đứng khóc trước cổng trại trẻ mồ côi, và luôn miệng: “Bà ơi! Bà ơi!”

* * *

Năm 13 tuổi.
- Ba! Ba nói sao? Mẹ bị ung thư giai đoạn cuối? Ba đứa con hỏi dồn nhưng ba chúng ko nói gì, chỉ quay mặt đi cố lau giọt nước mắt.

“Mẹ đừng bỏ Gin được ko? Mẹ đừng bỏ Gin nhé! – Nó nắm tay bà Jenny thật chặt – Con xin mẹ đấy.”
“Ginny ngoan! Mẹ không bao giờ bỏ rơi Ginny đâu.”
“Mẹ hứa nhé!”
Nhưng… lời hứa đó… thật mong manh.
_ _ _ _ _
- Alo! Cô Ginny ạ? Cậu Billy vừa đụng độ 1 băng nhóm xã hội đen, bị thương nặng. Chúng tôi đã đưa cậu chủ vào bệnh viện. Cô và cậu Jimmy…
- Bệnh viện nào? Bệnh viện nào?
- …
_ _ _ _ _
- Bác sĩ nói sao? Billy sẽ mất trí nhớ?
- Vâng! Cú va đập quá mạnh. Vì vậy…
Nó và anh Jimmy không nói gì thêm, lặng lẽ ra về.

Nửa tháng sau…
- Cậu Jimmy… – Điện thoại gọi đến từ đám vệ sĩ bảo vệ phòng bệnh của Billy.
- Có chuyện gì? Anh Bill tỉnh lại rồi sao?
- Dạ không! Cậu Billy… mất tích rồi.
Nó và Jimmy vội chạy ngay đến bệnh viện.
- Sao lại thế này? Jimmy quát lớn.
- Chúng tôi bị trúng thuốc mê. Đám vệ sĩ lí nhí.
- Ăn hại.

_ _ _ _ _
- Alo!
- Ginny! Vào bệnh viện đi em. Mẹ…
- Jimmy! Mẹ làm sao?
- Về ngay đi em.
Bệnh viện.
- Anh gọi cho ba đi!
- Ba không bắt máy. Em gọi lại thử xem.
- Ừm. Để em gọi.
- Alo! Đầu dây bên kia có tín hiệu. Là giọng nữ.
- Ơ… đây là máy ngài John mà.
- Hừm! Anh John đang ngủ. Mà thôi… “Anh yêu! Anh có điện thoại này! Chắc là vợ anh gọi đấy”- “Dập máy đi”. Tiếng ba nó quát lớn.
Con bé buông điện thoại xuống sững sờ.
- Anh à! Ba không nghe máy đâu.
- Sao? Jim tròn mắt ngạc nhiên.
- Một người phụ nữ nghe máy… Ba đang ngủ.
Trong phòng, bác sĩ đang cấp cứu cho mẹ. Tiếng tít tít vang lên… chói tai… đau xót. Bên ngoài, ông bà Geogre đang ôm lấy 2 đứa cháu bé bỏng mà khóc.

* * *
Tang lễ mẹ.
Tất cả ngỡ ngàng vì sự xuất hiện của Billy.
- An
h Bill… Con bé định lao tới chỗ anh trai. Nhưng…
- Biến ra chỗ khác. Tao không phải anh trai mày.
Sững. Jimmy bất chợt ôm lấy nó đầy cảnh giác. Billy nói tiếp.
- Tôi về để dự lễ tang mẹ và muốn biết tình hình công ti trong mấy tháng vừa qua.
Thay đổi. Billy thay đổi quá nhanh. À, không phải Billy. Đằng sau Billy là James Frank – bạn thân ba mẹ. Nhờ có người bạn thân ấy tráo thuốc của mẹ mà mẹ đau đớn đến mức phải từ bỏ cõi đời này. Nhờ người bạn thân ấy mà Billy bị 1 băng **** xã hội đen đánh đến mức này, và cũng nhờ người bạn thân ấy thay đổi kịch bản mà Billy giờ đây đã có 1 kí ức mới – kí ức mà đứa em gái Ginny bé bỏng lại thuê nguời giết anh… và hại chết mẹ. Kí ức đó… còn không có những hình ảnh êm ấm của gia đình Wilson.
- Mày là con giết người. Tao sẽ không ba giờ tha thứ cho mày. Mày hại tao… tao không muốn nhắc đến. Nhưng còn mẹ? Mẹ đẽ thương yêu mày như thế. Vậy mà mày…
Lời nói của Billy ngày nào vẫn luôn ở trong tâm trí nó.

Cháp 25

Viết Quân chỉ nắm thật chặt tay con bé. Hắn không biết làm gì hơn trước vẻ mặt đau khổ của nó. Nó cứ luôn miệng:
“Dượng ơi! Tha cho con! Con sẽ ngoan mà! Đừng đánh con nữa! Con sẽ ngoan mà!”
“Mẹ! Đừng bỏ con.”
“Ba ơi! Anh Bon ơi! Chờ Bun với!”
“Billy! Wake up! Wake up, please!” (“Bill! Tỉnh lại đi! Tỉnh lại đi! Em xin anh đấy!”
“Mama, don’t die! Don’t leave me!” (“Mẹ! Mẹ đừng chết! Mẹ đừng bỏ con!”)
“Jim, help me! Jim! It’s cold! Jim! Cold! Cold!” (“Jim, cứu em với! Jim! Trời lạnh quá! Jim! Lạnh! Lạnh!”)

Hắn bất lực trước sự đau khổ của nó. “Linh Như, tỉnh lại đi! Linh Như!” Hắn cố lay lay nó, nhưng ko được. Chuông điện thoại của con bé kêu. Hắn chẳng có tâm trí mà nghe, nhưng liếc qua dòng chữ: “Jim is calling…”, mắt hắn … sáng rực lên.
- Alo! Anh là anh Jim ạ?
- Ơ… ừ! Ai thế? Gi… à ko Linh Như đâu? Người ở đầu dây bên kia nói giọng hốt hoảng.
- Em là Viết Quân, bạn của Linh Như. Anh về đây ngay đi! Linh Như đang ốm và kêu tên anh liên tục. Em không biết phải làm sao nữa. Đầu dây bên này, Viết Quân cũng hoảng hốt ko kém.
Qua điện thoại, Jimmy có thể cảm nhận được những tiếng gọi đầy sợ hãi của em gái. Cố nén 1 tiếng thở dài đầy lo lắng…
- Anh… có thể tin Viết Quân chứ?
- Anh! Em là bạn Linh Như mà! Với lại giờ chỉ có mình em thôi! Anh về mau đi. Làm sao bây giờ? Em lo quá!
- Ừm… Vậy thì… Em hãy… có thể là không đúng với tính cách người Việt Nam cho lắm nhưng…
- Anh nói nhanh đi! Em chỉ cần Linh Như không sao thôi.
- Ừm. Vậy em hãy bế nó lên và… ôm nó thật chặt vào nhé! Anh biết là sẽ khó xử cho em nhưng ngoài cách đó ra thì anh cũng ko còn cách nào đâu. Anh đang ở xa lắm, không thể bay về ngay bây giờ được. Hãy cứ giữ nó thế cho đến khi nó tỉnh…Được không Quân? Anh tin ở em.
- Dạ… Hắn ấp úng.
- Con bé hơi yếu! Các em giúp anh chăm sóc nó với nhé! Nó ở 1 mình anh cũng ko yên tâm.
- Vâng! Anh yên tâm! Hắn dứt khoát làm cho nỗi lo lắng trong Jimmy ổn định phần nào.

Tắt máy. Hắn lưỡng lự 1 chút trước khi nâng nó lên. Hắn không muốn nó như thế. Làm theo ý Jim, hắn ôm chặt nó. Qủa nhiên, con bé dần chìm sâu vào giấc ngủ, không la hét nữa, nhưng nước mắt vẫn lăn dài trên má. “Rốt cuộc em đang chịu những gì hả Linh Như? Ba, mẹ, dượng, anh, Bill, mama. Tiếng Việt tiếng Mĩ lẫn lộn”. Hắn có thể cảm nhận được sự đau đớn của nó. “Những gì em đang chịu đựng kinh khủng lắm đúng ko? Em có thể nói cho anh mà! Em có thể nói ra, anh sẽ chịu cùng em mà! Có lẽ anh đã hiểu được phần nào ánh mắt luôn lãnh đạm sau cặp kính của em! Em có thể luôn là chính em, ít nhất là trước mặt anh! Em đâu cần cố cười như thế? Sao em luôn tự mình bước đi mà không muốn dựa vào ai như thế? Em có biết sẽ rất mệt ko?” Hắn nói thành lời những suy nghĩ đó với nó. Hôn nhẹ lên giọt nước mắt đang lăn dài trên má nó. “Mặn! Mình biết nước mắt có vị mặn nhưng đây là lần đầu tiên mình thử cái vị mặn đó. Ừm… Vị rất lạ!” Hắn chợt bật cười cho những cái suy nghĩ vớ vẩn đó. Vấn đề quan trọng bây giờ là nó ra sao cơ mà. Con bé đang gục đầu vào hắn. Khi ngủ ai chẳng như 1 thiên thần. Con bé cũng vậy. Một thiên thần đang ở trước mặt hắn với hàng lông mi cong vút còn đọng giọt nước mắt. Khẽ xiết chặt tay hơn: “Ngủ đi em nhé! Anh sẽ canh chừng giấc ngủ cho em!” Lướt nhẹ môi hắn qua môi nó. Hắn ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Ở 1 đất nước mang hình dáng cái ủng nhanh hơn Việt Nam 6 giờ đồng hồ, tức là nửa đêm, 1 người con trai chừng 10, 21 tuổi đang đứng lặng bên cửa sổ.

Kí ức.
Jimmy vẫn chẳng thể quên ánh mắt đau đớn của Ginny khi bà Jenny Trịnh bế nó đi còn nó vẫn hướng đôi mắt về phía con đường đen kịt chỉ còn là bóng tối.
Một thời gian sau…
- Linh Như đâu em? Ông John hỏi vợ.
- Em vừa cho nó ngủ rồi anh ạ! Tội nó quá! Không lúc nào không bị ám ảnh cả. – Bà Jenny rơm rớm nước mắt – Sao người bà đó có thể bỏ nó lại 1 mình chứ? Bà ta có còn là người nữa không? Anh à, tội con bé quá! Mỗi lần nhìn nó là em chỉ muốn khóc thôi. Mới chỉ có 5 tuổi đầu mà…- Bà bật khóc.
- Ba! Con nghĩ nhà mình cần làm gì đó đi chứ? Bé ra thế này là do lỗi của 2 anh em con mà! Ba! Mẹ! Con biết là dù có làm gì cũng không hàn gắn được vết thương lòng của bé nhưng… Billy nguời lớn.
- Đúng đó ba mẹ. Có lẽ em hận anh em chúng con lắm. Jimmy tiếp lời anh.
- Ba mẹ cũng đang nghĩ đến chuyện đó. Nhưng ba mẹ chỉ sợ Linh Như đang hoảng loạn nên không muốn nói với nó.
- Ba mẹ định…?
- Một con nguời mới! Con gái nhà Wilson – Ông John dứt khoát – Cháu gái duy nhất của dòng họ Wilson.
Như chỉ chờ có thế, 2 anh em cùng nhảy cẫng lên vui sướng, chạy thẳng lên phòng Linh Như không quan tâm con bé vừa mới ngủ, à không, lúc này nó đang ngồi bệt trên sàn nhà.
- Linh Như à! Em làm em gái bọn anh nhé! – Jimmy láu táu – Nhé! Làm em gái bọn anh nhé!
- Thôi nào Jimmy! – Billy khẽ gạt tay thằng em trai ra ôm lấy con bé – Em nghe này! Từ giờ em sẽ là em gái anh! Là em gái của Billy Wilson và Jimmy Wilson. Được ko?
Đôi mắt con bé cho thấy nó đã chú ý đến những gì 2 thằng nói chứ không dửng dưng nữa.
- Linh Như, con nghe này! Ta đã quyết định rồi, từ giờ con sẽ là con gái ta, con gái của nhà Wilson – Ông John và vợ quỳ xuống cạnh nó – Ta luôn mong có con gái, nhưng ta chỉ có 2 thằng quỷ này thôi.
Con bé vẫn chưa hết bàng hoàng về những gì đã xảy ra, giờ lại thêm những chuyện này nữa. Dường như những nỗi đau khổ ấy đã làm cho 1 con bé 5 tuổi như trưởng thành hơn thật nhiều. Một nụ cười thoáng lướt qua con nhỏ.
- Mọi người thương hại con mồ côi hay vì việc mẹ con đã cứu 2 anh? Ba mẹ con mất, anh trai con mất! Con hiểu nỗi đau khổ ấy. Nếu như mẹ con không cứu 2 anh, cô chú chắc cũng sẽ đau khổ như con. Mẹ con là 1 bà tiên mà! Mẹ nói thế đấy! Trong truyện con được nghe, bà tiên luôn mang đến cho con người 1 cuộc sống ấm no hạnh phúc rồi tan biến. Mẹ con cũng thế. Mẹ con sống đúng như 1 bà tiên. Con tự hào về những gì mẹ con làm. Cô chú không có gì áy náy cả đâu. Còn con… Co chú cứ làm theo lời bà, trả con về nơi bà đã bỏ con lại đi! Con sẽ không bỏ trốn nữa.
- Không! – Bà Jenny khẽ rên lên – Không! Con gái! Con không phải trẻ mồ côi, con là con gái của John và Jenny, cón cũng có 1 gia đình như bao người khác. Vì vậy, con sẽ không quay lại nơi đó nữa.
- Anh Jimmy ko cho em quay lại đó đâu. Anh Billy nói gì đi chứ. – Jim lắc lắc tay Billy.
- Đúng! Anh cũng sẽ không cho em gái anh quay lại nơi đó.
- Ta không cho phép con từ chối, Linh Như. Dù con có không đồng ý, con vẫn là con gái ta. John Wilson chưa bao giờ nói 2 lời.

Quay lại Việt Nam.
3h sáng.
“Ai? Ai đang ôm mình? Là ai?” Nó cố cựa mình ra khỏi vòng tay ai đó nhưng khó quá, kéo nhẹ cái khăn đang đặt trên trán ra. Là Viết Quân. Nó như không tin vào mắt mình nữa.
- Á á á á á á á á á á á á á á ……………!!!!!!!!!!!!!!!
Nó hét lên làm Viết Quân tỉnh giấc theo, con bé vùng ra lăn xuống giường.
- Sao… sao… anh làm cái quái gì thế? Mặt nó dần đỏ ửng.
- Nói bé thôi. Để cho mọi người còn ngủ. Tại cô cứ hò hét ầm ĩ nên tôi mới phải làm thế. Hắn nói trong khi còn đang ngái ngủ.
- Tôi…? Tôi đã hét những gì? Con bé lúc này thực sự hoang mang. Nó tự biết nó đã hét những gì! Chắc chắn vẫn là những câu đó.
- Cô đã gọi tên rất nhiều người: ba, mẹ, dượng, anh trai…
- Anh đã nói gì với Jim phải không?
- Không! Anh ý chỉ là nghe những gì cô hét qua điện thoại thôi. Mà sao cô biết?
- Không dưng anh lại… ôm tôi thế này? Con bé ngượng chín cả mặt – Đã làm phiền anh nhiều rồi. Xin lỗi anh nhé!
- Đâu có gì đâu? Bạn bè cả mà.
- Ừ, anh đói chưa? Tôi muốn ăn gì đó.
- Ừm – Hắn nhẹ nhàng đặt tay lên trán nó và thở phào nhẹ nhõm – Đỡ rồi! Thật hồi nãy cô làm tôi lo muốn chết.
Nó mỉm cười vu vơ nhớ đến câu nói hồi nãy của hắn: “Linh Như, đừng làm anh sợ” Anh em á? Hì hì!
Thực ra con nhỏ không đói mà chỉ muốn tránh ánh mắt dò xét của Viết Quân thôi. Hai đứa lúi húi trong bếp. Một điều không nói thì ai chẳng biết là nó là đầu bếp chính còn Viết Quân chỉ là chân phụ việc lăng xăng mắm muối? Còn 1 điều không nói thì chẳng ai biết, đó là 1 kế hoạch đang được hình thành trong cái đầu của 1 thằng con trai ngốc nghếch kia?
- Hix! Cô đang bệnh vậy mà tôi lại để cô vào bếp thế này…
- Còn hơn anh vào bếp rồi để cái bếp nhà tôi thành chiến trường mai thu dọn còn ốm thêm ý.
- Hì! Con trai mà! Cô phải thông cảm chứ.
_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _
- Cảm ơn! Nó buông 1 câu cụt ngủn khi 2 đứa đứng ở ngoài ban công.
- Đừng ở đây nữa, cô sẽ chưa hết ốm đâu.
- Không sao. Tôi quen rồi. Có 1 việc…
- Ừm, cứ nói đi.
- Làm ơn đừng nói cho ai những gì anh nghe thấy. Có được không? Điều kiện gì cũng được.
- Ừ, cô nghĩ Viết Quân là ai nào?
- Là con bò.
- Còn giỡn à?
- Hì.
- Cô cười là tốt rồi. Hì! Còn điều kiện gì á? Tạm thời tôi chưa nghĩ ra. Khi khác vậy.
- Ừm. Anh nghĩ tôi có nên về thăm ông không? Mọi người nói sẽ rất nguy hiểm … tôi không nên về… – Nó nhìn thẳng vào mắt Viết Quân khi hỏi điều đó đủ biết đây là vấn đề quan trọng thế nào.
- Cô có thể coi nhẹ bản thân cô. Đối với cô, ông rất quan trọng, nhưng đối với người khác, cô cũng rất quan trọng. Trên đời này không nhiều thứ quan trọng đâu. Hãy học cách gìn giữ tất cả. Thay vì làm cho ông cô v
à mọi người lo lắng thêm, cô nên chọn cách nào đó để ông yên tâm dưỡng bệnh ý. Thực chất thì tôi cũng không biết nói sao cả. Xin lỗi. Tôi không biết an ủi người khác. Tôi không tâm lý như Khánh Nam … – Hắn bỏ dở câu nói.

- Anh là Viết Quân mà, Viết Quân đâu thể là Khánh Nam được. Nhưng dù sao anh nói đúng. Trên đời này không nhiều thứ quan trọng. Tôi hiểu rồi.
Con bé cười thật tươi trước khi đóng của ban công lại.
- Vào ngủ đi chứ? Anh mệt vì tôi nhiều rồi mà! Anh ngủ ở phòng tôi nhé. Tôi sẽ ngủ ở phòng anh tôi.
- Sao không để tôi ngủ ở phòng đó cho?
- Không được! He he!
Bước vào phòng ngay kế phòng nó, phòng này nó chuẩn bị cho Jimmy, ở trong đó còn có những khung ảnh kỉ niệm gia đình nó, anh em nó nữa. Con bé nhìn tất cả 1 lượt. Nó đã biết nó nên làm gì rồi. Viết Quân nói đúng.

Sáng hôm sau hắn dậy chỉ còn tờ giấy trên bàn cùng chùm chìa khóa: “Bữa sáng trong nhà bếp! Khi nào về khóa phòng giùm tôi. Have 1 nice day!”
“Hmm, đang ốm mà đi đâu thế không biết?” Hắn nói sau khi đọc xong tờ giấy nó để lại. Nhưng hắn vẫn thấy vui vui. Có lẽ nó đã tìm ra cách giải quyết rồi. Hôm nay là chủ nhật, hắn chẳng có kế hoạch gì cho 1 buổi sáng đẹp trời thế này cả. Vì thế hắn quay lại phòng nó ôm con *** bông (tất nhiên là cũng của nó) ngủ tiếp. Bó tay! Những gì nó nói trong giấc mơ tối qua vẫn bám theo hắn. Tự nhiên đưa tay lên môi, hắn bất giác mỉm cười.

Chiều. Tập trung tại biệt thự nhà Khánh Nam.
- Sao mãi Linh Như chưa đến nhỉ? Cả con Bò kia nữa. Khánh Nam nhìn ra cổng nhấp nhổm.
- Nó mà biết mày gọi nó là Bò nó kill mày sớm đấy.
- Tao học Linh Như chứ. Mày gọi cho 2 đứa đi. Tao lo cho Linh Như quá.
- Gọi nhưng có được đâu. Mà Viết Quân đến rồi kìa.
Hai thằng lao nhanh ra cửa.
- Linh Như đâu? Khánh Nam và Khương Duy đồng thanh.
- Khóa cửa. Chưa về. Viết Quân cụt ngủn.
- Hôm qua mày đi với nó cơ mà. Vậy nó làm sao rồi? Khánh Nam lo lắng.
- Tao đi với nó hôm qua chứ có phải hôm nay đâu? Tao đưa nó ra biển nhưng mà… hmm, ngồi im cả mấy tiếng như vậy. Nó chỉ khóc, nhưng không thành tiếng.
- Hai đứa tao đuổi theo nhưng mà không kịp 2 đứa mày. Thiệt tình mày cứ đi với tốc độ đó thì chết sớm đấy.
- Thế tao đi chậm cho cái đám vệ sĩ kia đuổi kịp à? Phải cắt đuôi chứ! Không thì bà tao lại làm ầm lên. Viết Quân thanh minh.
- Trong những kiểu khóc thì… theo tao biết khóc không thành tiếng là khổ nhất. Khánh Nam im lặng 1 lúc, không quan tâm đến cái lý do Viết Quân đưa ra. Không liên lạc được với nó, tao lo lắm. Vậy hôm qua mày đưa nó về rồi sao? Tao gọi điện cho cả 2 đứa mãi mà không được.
- Ừm… cũng chẳng có gì. Thì tao về nhà chứ sao.(Đúng là nói dối trắng trợn mà).
Thiệt tình Khánh Nam ghét nhất Viết Quân cái kiểu ngố ngố này. Đang lo lắng hết cỡ thì chớ, nói với thằng này chỉ thêm tức. Cái nhìn tức giận của Khánh Nam dành cho Viết Quân lúc này ngay cả Khương Duy cũng phải run sợ.
- Ê, Khánh Nam, Viết Quân, có mail của Linh Như nè! Khương Duy reo lên cạnh cái máy tính.

Tại 1 xứ sở chậm hơn Việt Nam 3 giờ đồng hồ.
- Alo.
- Giám đốc của các cô sang chưa?
- Ngài Jimmy vừa mới sang thưa cô.
- Nối máy cho tôi.
- Cô có hẹn trước chưa ạ? Nếu không thì…
- Sẽ không ai đảm bảo được việc làm cho cô đâu.
- Vâng! Tôi sẽ làm ngay

Cháp 26

1 phút sau…

- Ginny phải không? Một giọng con trai hốt hoảng.
- Hì hì, đúng là anh trai em có khác.
- Còn cười được à? Em đang bệnh đấy! Ăn gì chưa? Uống thuốc chưa? Em đang ở đâu đấy? Sao anh không liên lạc được? Em có biết anh lo lắm không? Nói gì đi chứ. Mà em học ở đâu cái cách dọc nạt nhân viên đấy?
- Anh xem anh nói 1 lèo từ nãy đến giờ thì anh bảo em nói được cái gì. Anh hỏi em học cách dọa nạt nhân viên ở đâu á? Học từ anh chứ ai.
- Được rồi! Em nói đi xem nào. Bệnh tình sao rồi?
- Em hết bệnh rồi. Ăn rồi. Uống thuốc rồi. Anh không liên lạc với em vì em không mang theo di động. Còn em ở đâu á? He he…
- Em hết bệnh là anh đỡ lo rồi. Nhưng em đang ở đâu đấy? Nói nhanh lên.
- Sydney Australia.
- Cái gì? – Jimmy hét lên làm nó tưởng chừng như sắp thủng cả màng nhĩ – Ginny! Em đừng có đùa nữa!
- Ai đùa với anh? Anh nghĩ em học hành 10 năm nay để làm gì? Cũng đến lúc em cần phải sử dụng chúng rồi chứ?
- Nhưng James Frank…
- Ông ta nghĩ em sẽ sang Aus không? Hay chỉ nghĩ em sẽ chạy 1 mạch về Milan thăm ông? Đối với ông ta, em chỉ là 1 con bé thiếu suy nghĩ thôi anh à. Em không quan tâm anh có ******** hay không, nhưng trong kế hoạch hợp tác lần này em sẽ tham gia. Đã hơn 2 năm em khống xuất hiện rồi. Anh không nghĩ em im lặng như thế là quá lâu à? Anh yên tâm, xong việc hợp tác lần này em sẽ lại về Việt Nam.
- Ginny…
- Anh à! Em không thể hiều được cái ông James đó có gì ghê gớm và em cũng không thể hiều được tại sao mỗi đường đi nước bước của em từ sau khi mẹ qua đời lại bị theo dõi gắt gao đến thế. Em biết anh ủng hộ cái quyết định rời xa gia đình của em không phải vì cái lý do anh em mình giận ba đúng không? Em hiều anh không đi Việt Nam cùng em vì anh phải thay Billy rất nhiều. Nhưng tại sao mỗi khi em muốn về thăm nhà đều không được? Trước đây em vẫn luôn bị nguy hiểm nhưng đâu đến nỗi này? Em luôn luôn theo ý anh mọi chuyện mà em không cần lý do vì em biết anh và mọi người chỉ muốn tốt cho em thôi. Nhưng giờ thì ông đang bệnh. Việc duy nhất em có thể làm là giúp ông yên tâm dưỡng bệnh thôi anh! Đừng ngăn cản em. Nếu anh muốn tốt cho em thì cử người đến sân bay đón em đi. Em mệt lắm rồi.
- Anh sẽ tự đi đón con bé cứng đầu như em. Hừ!
- He he, em biết ngay mà.

Sân bay:
- Hix! JimJim! JimJim! Hix hix!
Một con bé nước mắt ngắn nước mắt dài ôm anh trai khóc thút thít.
- Em nhớ anh lắm! Em nhớ JimJim của em lắm!
- Thôi nào! Nước mũi mà dính vào áo anh thì em biết tay đấy. Xấu mặt quá mất! Em làm anh xấu mặt quá! Thôi nào! Nín đi nào! Anh em mình vẫn hay nói chuyện đấy thôi.
- Hix! 5 tháng rồi đấy! 5 tháng rồi em không được gặp anh rồi. Hu hu!
- Rồi rồi! Anh xin em! Người ta cười cho kìa! Em có còn bé nữa đâu. Jimmy vừa dỗ dành con em gái đang tu lên khóc vừa quay ra nhìn người đi qua đi lại cười cười ngượng nghịu. Anh biết rồi, biết rồi mà. Thôi nào!
- Hix hix!
- Thôi nào! Em đã xấu thì chớ, khóc còn xấu hơn đấy. Thiệt tình càng nhìn em càng xấu đấy. Nhìn tóc tai em này…
- Hix! Ai tự tay thiết kế kiểu tóc và cái kính này cho em? Hả?
- Anh biết ngay mà, chê em xấu là y như rằng… Jimmy khẽ cười nhìn con em gái vừa ẩy mình ra phũ phàng. Dường như đi bên em gái, chẳng ai nghĩ anh là 1 Jimmy lạnh lùng nữa.

- Thiệt tình hôm qua em làm anh lo lắm đấy!
- Em xin lỗi mà. Ai biết là sẽ ốm đâu.
- Em cũng ngốc lắm cơ. Anh đã bảo mọi chuyện để anh lo rồi cơ mà. Vậy mà còn…
- Hì hì, anh em mình cùng gánh vác không hơn à? Em cũng đâu có kém đâu anh?
- Anh biết! Xem các mẫu thiết kế của em là anh biết rồi. Em là con cháu của ai nào? He he… Mà Viết Quân không hỏi gì chứ?
- Tên đó không nhiều chuyện đâu. Hừ, anh bảo hắn… ôm em làm em xấu hổ quá.
- Vậy còn cách nào đâu? Thế anh mới bảo em về nhà chú ở chứ?
- Chẳng nói với anh nữa. Dù sao Viết Quân cũng không nói cho ai đâu. Hắn trọng chữ tín lắm cơ mà.
- Em tìm cái gì đấy? Xe anh không có đồ ăn đâu.
- Hừ ai tìm đồ ăn? Laptop của anh đâu?
- Bên này cơ mà. Đây, em định làm gì thế?
- Không tìm thấy em và cũng không liên lạc được anh nghĩ mấy tên đó và Phương Linh không làm toáng lên mới lạ. Em phải gửi mail cho mọi người cái đã.

“Hì hì! Mọi người chắc đang đợi em nhỉ? À không chắc là đang lo lắng cho em lắm phải không? Nhất là Khánh Nam? Em tưởng tượng Khánh Nam đang tức giận nhìn Viết Quân đúng ko? Hì! Không sao đâu anh Nam à. Nhờ “chú” Bò Viết Quân mà em đã biết phải làm gì đấy. Cảm ơn Viết Quân nhiều nhé. Hừm, mọi chuyện có vẻ hơi phức tạp. Hôm trước khi 3 người nói về gia đình hình như em đã im lặng nhỉ? Hmm, em cũng như anh Nam, cũng mất mẹ. Ba em cũng có người con gái khác. Em giận ba nên muốn ra ngoài sống 1 mình và gia đình em cũng muốn thế vì có 1 số lý do đặc biệt. Ông em hiện đang bệnh nặng. Em sẽ về giúp ba và anh trai lo mọi việc cho ông yên tâm dưỡng bệnh. Đừng lo cho em nữa nhé! À, em xin lỗi Khương Duy. Có lẽ em không giúp gì cho anh được rồi. X-mas em chưa về được đâu. Nhưng em tin mọi người vẫn sẽ làm tốt mà. Merry Christmas!”

- Hừm, vậy là hết lo rồi nhé! Khương Duy tươi tỉnh nhìn 2 thằng bạn – Sắp nhìn nó cười trở lại được rồi. Tao quen nhìn thấy nó cười nên nó như hôm qua cứ làm sao ý.
- Ừ đúng đấy.
- Thôi nào tính chuyện tao và Minh Phương đi chứ.
- Có lẽ tao cũng phải xin lỗi mày rồi Khương Duy ạ – Viết Quân ngậm ngùi – Tao phải cũng phải bay sang bên kia. Tao phải sang giúp ba tao 1 số chuyện. Hix! Cuối tuần sau tao mới về Việt Nam cơ. Mọi chuyện có lẽ giao cho Khánh Nam và Hà Ly thôi. Hix!
- Mày… Sao đứa nào cũng bỏ rơi tao thế này? Khương Duy hò toáng lên – Sự việc mà không thành tao kill cả mày lẫn Khoai Tây.
Khánh Nam không quan tâm lắm đến chuyện của 2 thằng bạn, đối với Khánh Nam giờ chỉ còn nỗi lo cho Linh Như và chuyện tìm hiểu về vụ hỏa hoạn hơn 10 năm trước. Nhưng Linh Như về nhà rồi, vậy là không sao nữa. Nhìn sang 2 đứa bạn, Khánh Nam nhíu mày về hành động của Viết Quân: Hắn đang đưa tay lên môi liên tục.

_ _ _ _ _ _ _ _ _ _
Giáng sinh tại Australia.
Australia thật đăc biệt. X-mas ở Aus đặc biệt hơn những nơi khác vì thời tiết thật nóng nực. Năm nay giáng sinh của nó vui hơn 2 năm trước vì nó được đón giáng sinh với Jimmy chứ không phải là đi loanh quanh 1 mình nữa. À không cũng có đến nhà Phương Linh chơi nhưng nó thích gia đình hơn. Tuy phải đón giáng sinh trong phòng làm việc nhưng nó vẫn rất vui.
- OK! Complete!
- Cháu giỏi lắm Ginny!
- Em giỏi lắm. Jim xoa đầu nó.
- Anh cứ làm như hơn 2 năm em ở Việt Nam em chỉ có chơi không thôi ý. Vậy là hoàn thành trước thời hạn rồi đúng không anh?
- Ừ, còn 4 ngày nữa cơ. Giờ bắt đầu triển khai được rồi.
- Vậy là đi xem canguru được rồi à anh?
- Đợi đấy mà xem. Em chẳng nói muốn chụp ảnh mẫu còn gì?
- Haizz, em quên mất đấy. Anh không thấy em biến mất quá lâu sao? He he, thỉnh thoảng cũng phải làm cho dư luận 1 phen bất ngờ về con cháu nhà Wilson chúng ta chứ anh nhỉ? Sau mấy năm ẩn cư “chữa bệnh” thì em đã xuất hiện trở lại. À anh sắp xếp nhanh nhanh lên đấy. Em còn phải về Việt Nam nữa.
- Không đợi người mẫu của Asian Fashion sang à? Nghe nói là Han Ji Hoo thì phải. Trong kế hoạch hợp tác lần này cậu ta cũng tham gia thiết kế cùng ba mẹ đấy. Em nhớ cậu ta chứ? Hơn em 1 tuổi thì phải.
- Không nhớ! Em muốn về Mĩ càng nhanh càng tốt. Với lại ở lại đây lâu chỉ tổ bị cánh nhà báo làm phiền thôi.
- Ngay việc em đòi đeo mặt nạ chụp ảnh với cái tên “Mặt nạ bí ẩn” cũng đủ gây tò mò rồi.
- Hì hì, thì em chẳng nói là sau khi làm xong sẽ về Việt Nam còn gì? Nếu em không đeo mặt nạ thì mọi người nhận ra hết à?
- Hờ, với 1 mái tóc che kín mặt và cái kính kia thì khó lắm em ạ.
- Anh tự tin hơi quá vào cái tài thiết kế dở òm của mình rồi đấy.
- Ừ, ai bắt anh dạy cho ý nhỉ?
- Hừ. Thôi đi mua quà giáng sinh cho mọi người đi anh. Tiện thể đi ăn nữa. Em đói quá!
- Em thì lúc nào cũng ăn với ăn. Như con heo ý.
- Ăn uống là 1 phần tất yếu trong đời sống con người mà anh. Với lại em cũng bị lây cái tính háu ăn của anh nữa vậy nên… He he.
- Này này em đứng lại cho anh. Đứng lại.
_ _ _ _ _ _ _ _ _ _
- Đó có phải là Jimmy nữa không vậy? Giám đốc của chúng ta cũng có lúc cười được như vây sao?
- Từ khi con nhỏ kia đến đấy. Nhìn khó chịu thật. Còn đeo mặt nạ nữa chứ! Từ khi nó đến đây đến giờ tôi chưa thấy nó bỏ cái mặt nó đó ra lần nào.
- Suỵt! Nói nhỏ thôi! Cậu không thấy cô bé đó luôn có người bảo vệ 24/24h sao? Ngay cả phòng làm việc cũng chỉ có 1 số người nhất định được đến gần, đủ biết đó không phải là 1 cô bé bình thường rồi. Vị hôn phu của giám đốc chăng?
- Không! Em gái của giám đốc đó.
- Cái gì? Cả đám nhân viên nữa há hốc mồm?
- Chẳng nhẽ … đó là… đó là… Công chúa nhà Ginny Wilson sao?
- Đúng! Là cô bé đó.
- Tôi nghe nói sau khi bà Jenny chết thì công chúa bệnh nặng lắm cơ mà. Mấy năm nay trong mọi buổi dạ tiệc, khai trương, và những buổi lễ lớn có thấy nhà Wilson đưa Ginny theo đâu?
- Cậu ngốc thế? Ốm mãi được sao?
- Vậy sao lại đeo mặt nạ nhỉ?
- Tớ cũng không rõ nữa. Chắc là khuôn mặt bị sao đó.
- Tớ lại nghĩ họ chỉ muốn gây scandal.
- Hay đó không phải Ginny? Có thể do Ginny biến mất quá lâu nên họ làm thế để báo chí đỡ rùm beng lên thôi?
- Ừ cũng có thể lắm.
Đám nhân viên trong công ti bắt đầu bàn tán xôn xao cả lên. Nó nghe thấy và chỉ cười ra hiệu cho đám vệ sĩ im lặng đi qua. Đúng! Nó đã biến mất quá lâu rồi.

Lần này hai anh em nó đã làm rất tốt. Bộ Fourteen được đánh giá rất cao, có lẽ còn vượt xa bộ đã bị đánh cắp. Anh 21 tuổi, em 16 tuổi. Chỉ cần anh em hợp sức lại thì không gì có thể đánh bại. Hôm nay nó về Việt Nam . Nó ra sân bay 1 mình với cái bộ dạng của Trần Trịnh Linh Như. Nếu không thì nó sẽ bị đám nhà báo đuổi theo chết mất. Có lẽ nhìn nó lúc này sẽ chẳng ai dám tin nó là Ginny mất.

Đáng nhẽ ngày mai mới về Việt Nam, nhưng hôm nay ba nó sẽ bay sang Aus, không thể ở đây được nữa. Nó không muốn chạm mặt ba chút nào cả.
- Gia đình vào gặp bệnh nhân lần cuối.
Chẳng còn đủ sức nói điều gì, bà Jenny chỉ cầm chặt tay nó và anh Jim nhưng mắt vẫn hướng ra cửa, môi mấp máy: “John!”
Đau quá! Ngực nó đau thắt lại y như lúc mẹ buông bàn tày 2 anh em ra vậy. 27 năm sống với nhau, nếu không yêu mẹ thì ba cũng phải giúp mẹ thanh thản ra đi chứ? Nó sẽ không tha thứ, không tha thứ cho ông ta. Ở đằng xa, có 1 người đàn ông tóc trắng, mắt xanh biếc đang đứng dõi theo từng cử chỉ của đứa con gái tội nghiệp.

Mặc định
Đáng nhẽ ngày mai mới về Việt Nam, nhưng hôm nay ba nó sẽ bay sang Aus, không thể ở đây được nữa. Nó không muốn chạm mặt ba chút nào cả.
- Gia đình vào gặp bệnh nhân lần cuối.
Chẳng còn đủ sức nói điều gì, bà Jenny chỉ cầm chặt tay nó và anh Jim nhưng mắt vẫn hướng ra cửa, môi mấp máy: “John!”
Đau quá! Ngực nó đau thắt lại y như lúc mẹ buông bàn tày 2 anh em ra vậy. 27 năm sống với nhau, nếu không yêu mẹ thì ba cũng phải giúp mẹ thanh thản ra đi chứ? Nó sẽ không tha thứ, không tha thứ cho ông ta. Ở đằng xa, có 1 người đàn ông tóc trắng, mắt xanh biếc đang đứng dõi theo từng cử chỉ của đứa con gái tội nghiệp.

CHAP 23: Kế hoạch thành công
Nó đã không về Việt Nam luôn mà còn “tha thẩn” đi chơi đây đó và chỉ có mặt ở Việt Nam khi Jimmy gọi điện nói rằng sắp thi cuối kì 1. Ui ui chết thật. Mình có ôn cái gì đâu? Hix!
Nằm dài ra giường, nó gọi cho Phương Linh và 3 thằng kia. Chưa đầy 10 phút, 3 thằng đã có mặt ngay trước cửa nhà nó.
- 3 anh đến nhanh thế?
- Anh suýt nữa lên thiên đường với thằng Nam đấy. Khương Duy kêu trời.
- Vậy sao mày ko tự đi đi, cứ leo lên xe tao làm gì? Khánh Nam cãi lại.
- Chúng mày thôi đi, tao đau đầu lắm rồi đấy. Viết Quân can 2 đứa bạn.
- Sao em chẳng thấy anh Duy đi xe riêng gì cả, toàn nhờ 2 người kia chở ý.
- Em nghĩ với 1 ông bố nổi tiếng trong quân đội thế mà thằng con trai lại mang xe máy ra phóng ầm ầm ngoài đường khi chưa đủ tuổi thì còn ra thể thống gì nữa? Mặc dù ******* chẳng ai dám động đến nó…
- Dù sao thì đi cùng nó ít ra cũng có cái lợi đấy chứ? He he, ******* cứ coi như không nhìn thấy mình mới chết chứ! Viết Quân thì vui thích ra mặt.
- Hóa ra chúng mày chịu đi cùng tao chỉ vì cái lý do đấy thôi à? Đúng là cái bọn bạn bè chẳng ra gì.
- Này này em gọi các anh không phải để nghe các anh cãi nhau đâu đấy. Nó ngán ngẩm trước cuộc đấu khẩu của 1 thằng.
- À à vở của cô này. Tôi chép bài đầy đủ rồi đấy. Viết Quân đặt lên trước mặt nó 1 chồng vở.
- Hơ… sao mày có vở của Linh Như mà chép bài hộ nó vậy Quân? Khương Duy ngạc nhiên.
- Ừ, sao mày có?
- Ờ tao… Viết Quân ấp úng.
- Hèm, bao giờ thi ý nhỉ? Con bé nhanh trí cắt ngang.
- Mai.
- Cái gì? Nó hét lên.
- Thật điếc tai quá! Em vặn nhỏ volume đi! Chưa biết hả?
- Có ai nói đâu mà biết. Chết em rồi. Em nghỉ học cả 2 tuần chứ chẳng kém. Hix! Thi những môn gì anh?
- Sáng mai Toán – Sử, chiều mai Văn – Lý, ngày mốt Tiếng Anh – Hóa.
- Sử… sử… sử á? Cái gì vậy? Đã sử lại còn văn? Giết học sinh à? Chết em rồi. Em ôn làm sao kịp đây? Hu hu!
- Thôi được rồi, em ngồi vào bàn đi, 3 đứa bọn anh ôn cho. Chỉ còn hôm nay thôi đấy. Văn thì em nhớ rồi chứ?
- Ừ, 1 ít. Nhưng học thuộc Sử thì… chết chắc rồi anh ơi.
- Thôi nào! Ngồi vào bàn học đi! Em chỉ có ngày hôm nay thôi đấy.
…………………………

- Giải lao chút đi mấy người.
- À em quên chưa hỏi. Anh và chị Minh Phương hôm giáng sinh sao rồi? Nó chợt nhớ ra chuyện của Khương Duy.
- Chán lắm! Chẳng hiểu con đầu gấu đấy lôi đâu ra 1 thằng bạn từ ngày xửa ngày xưa tay bắt mặt mừng quên luôn Khương Duy nhà ta. Khánh Nam ngán ngẩm.
- Mày không cần phải nói kháy tao. Cũng tại tao có 1 lũ bạn “tốt” như chúng mày thôi mà! Một đứa thì đi 2 tuần, 1 đứa đi 1 tuần, đến lúc hết việc quan trọng rồi thì mới thấy mò về. Chúng mày bạn bè thế đấy.
- Tao có muốn đi đâu chứ? Viết Quân thở dài – Một phần cũng tại mày “ko đủ sức quyến rũ” thôi, thằng bạn “ngày xưa” của đầu gấu chắc là đẹp trai hơn mày ý gì?
- Hờ, mày nhìn lại đi! Thằng bạn của mày thì ai sánh bằng. Khương Duy vênh mặt.
- Oẹ! Anh nói khoác có chừng có mực thôi! Đây là tầng 13 đấy! Dễ có án mạng lắm anh à!
- Em còn nói à? Nếu không phải đầu têu biến mất thì đâu có ra nông nỗi đấy? Hả? À ông em khỏe rồi chứ?
- Tất nhiên! Có cháu gái như em mà lại. Nó cười tươi rói. Ông khỏe rồi thì em mới yên tâm ngồi đây học chứ anh?
- Ừ em làm bọn anh lo lắng nhiều đấy.
- Hì, em xin lỗi
. Thôi học đi mấy anh. Sau khi thi em thề sẽ giúp anh và chị Minh Phương thành 1 đôi luôn ý.
- Cách?
- Hì! Em chưa nghĩ ra!
- Ôi dời ơi! Thế thì đừng có mà nói trước.

Hai ngày thi mệt mỏi cũng qua. Ơ đâu, 1 ngày rưỡi chứ. Tập trung ở 1 quá nào đó. Lúc này bọn nó mới có thư thả thời gian mà nói chuyện. Chuyên gì cũng nói. Hai tuần rồi mới có thời gian nói chuyện với nhau mà.
- Rồi! Tính chuyện giúp chị Phương và anh Duy nào.
- Lỗi do em nên em phải lo đấy.
- Hử? Thế không phải phần lớn do mấy anh ngốc à?
- Không biết! Em ko đi!
- Hừ! Em biết là không tránh được rồi.
- Này này, bắn súng không lên phải đền đạn đấy. Khương Duy trêu nó.
- OK, em chỉ lo ông anh sợ quá chạy mất dép thôi. Ơ… mắt nó sáng lên.
- Sao? Có cách gì hả?
- Ừ, em và anh sẽ thành 1 couple trước mặt chị Minh Phương. OK?
- Ừ ừ ổn đấy. Thế thức hiện thế nào? Chẳng nhẽ cho nó nhìn thấy anh và em đang… Khương Duy bỏ lửng câu nói vì bị nó chặn ngang.
- Stop! Cấm kiss.
- He he, first kiss à cô em?
- Không! Nó thản nhiên làm cho Viết Quân hơi bực.
- Vậy thì em kiss ai rồi à?
- Không! Là em bị người ta kiss ạ! Không hiểu sao trống ngực Viết Quân đập liên hồi: “Chẳng nhẽ nó biết rồi?” Người đời nói chẳng sai. Có tật giật mình mà.
Thanks Trả Lời Với Trích Dẫn Multi-Quote This Message Phúc Đáp Nhanh
- Bao giờ? Bao giờ vậy? Share chút đi! Anh còn chưa kiss ai bao giờ cơ.
- Ặc! Cái gì? Nó ngạc nhiên cực độ trước sự thành thực của Khương Duy – Thật á?
- Ừ, thật! Khương Duy đỏ bừng cả mặt.
- Hơ hơ hơ! Em không tin.
- Hừ, nói thật còn ko tin thì anh đành chịu vậy. Ê, 2 thằng kia, quay vào đây xem nào – Lúc này Khánh Nam và Viết Quân đang quay ra ngoài … cười.
- Mày bảo mày chưa hôn ai á? Thật á? Khánh Nam hỏi lại lần nữa.
- Vậy cái lần Minh Phương rớt từ trên cây lên người mày rồi môi mày chảy máu thì sao? Viết Quân tiếp lời.
- Ơ… đấy… đấy ko phải kiss mà. Khương Duy đỏ mặt lắp bắp phân bua.
Linh Như chợt thông minh đột xuất:
- Đúng đúng, ko phải kiss, mà là cắn.
- Ừ, ko phải hôn môi mà là cắn môi. Ha ha! 3 đứa phá lên cười.
- Bọn mày thôi đi! Không đừng có trách.
Trong 3 thằng con trai thì cãi nhau với Khương Duy là chán nhất. Cãi ko được là lại giở thói cùn. Không cãi được thì cáu.
- Thôi kể về firstkiss của tụi mày đi. Mùi vị thế nào? Khương Duy đột ngột thay đổi chủ đề.
- Sao nay mày có hứng với mấy cái vấn đề này thế?
- Kệ tao. Nói đi nào. Bắt đầu từ Khánh Nam.
- Hừ, thế thì tao còn hỏi mày làm gì. Một thằng hâm. Viết Quân, còn mày? Khương Duy quay sang hỏi Viết Quân.
- Tao á?
- Ở đây còn ai tên Viết Quân à?
- Ờ… tao… cũng chẳng hiểu nữa. Có chút gì ấm ấm, nóng nóng lại….
- Hờ! Không nóng chẳng lẽ lại lạnh ngắt à? Khương Duy chen ngang.
- Im cái thằng này, ko biết còn thích loi choi.- Viết Quân nói tiếp đi.- Khánh Nam ra lệnh.
- Ui dời, tóm lại là… tao cũng ko rõ nữa. Nhưng mà thấy… vui vui.- Viết Quân vừa nói vừa đưa tay lên miệng cười “bí ẩn” làm 2 thằng bạn nhìn nhau ngạc nhiên
- Tao có thấy mày cặp với ai đâu nhỉ? Khánh Nam thì đôi lúc còn em này em nọ chứ mày thì…. – Khương Duy băn khoăn – Hay là con Trang? Mắt Khương Duy tự nhiên “sáng rực” lên rồi lại ỉu xìu – Không phải. Hai đứa mày gặp nhau từ hồi bé tí. Chẳng nhẽ… kiss từ hồi đó sao?
- Vớ vẩn. Tao quý nó chứ yêu đương gì? Cái bọn đầu óc đen tối này? Viết Quân xua xua tay.
- Ừ! Vậy đứa nào ngày xưa bảo lớn lên lấy nó ý nhỉ?
- Trò trẻ con. Vớ vẩn. – Hắn len lén ngó sang nó. Nhưng con bé chẳng có biểu hiện gì lạ cả.
- Haizz, Khánh Nam, họ là hoa có chủ hết rồi, chắc anh em mình nên thành lập trường phái độc thân chứ nhỉ?

Ameri Ichinose - Yui Nishikawa

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

Old school Swatch Watches