XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Tìm lại tình yêu - Trang 12

Full | Lùi trang 11 | Tiếp trang 13

Chương 34: Chấm dứt rồi

1.
Ting… tang… toong… teng…
Trở về nhà, cô còn chưa kịp thương tâm đã lại nghe thấy tiếng chuông điện thoại dồn dập vang lên. Mệt mỏi mở điện thoại, khoé miệng cô khẽ nhếch lên 1 nụ cười trào phúng.
- Ông gọi điện là muốn hỏi thăm tôi sao?
- Tôi đâu có tốt bụng như vậy?
- Tôi lại thấy ông thật tốt bụng nha. – Cô cười cười.
- Vậy sao? Thật là cám ơn vì đã nghĩ tốt về tôi như vậy.
- Cho dù tôi có không muốn nghĩ tốt về ông thì cũng khó.
- Cô có ý gì? – Ông Tuấn cau mày. Ông cảm thấy giọng điệu của cô có gì đó khônng ổn.
- Ông chính là con người tốt bụng mà 3 năm trước không những giúp tôi có cơ hội vào bệnh viện, còn tiễn vú Nguyễn sang thế giới bên kia, ép quản gia Đoàn phải bỏ trốn suốt bao năm qua.
- Cô… cô… vừa nói cái gì? – Ông Tuấn không thể tin được, hỏi lại. Là do ông nghe nhầm, nhất định đó là do ông nghe nhầm. Nhưng chuyện đó, không phải tất cả chứng cứ đều được giải quyết gọn gẽ rồi sao? Làm sao cô biết được???
- Muốn người khác không biết, trừ phi mình đừng làm. – Cô cười lạnh.
- Cô… làm sao biết được?
- Cái đó ông hỏi để làm gì? Dù sao biết cũng đã biết rồi, hơn nữa… - Cô cố ý dừng lại 1 chút.
- Hơn nữa làm sao? – Quả như dự đoàn, ông Tuấn đã có chút sốt ruột đến không kiềm chế được. Ông không sợ người khác biết, chỉ sợ người đó có chứng cứ. Nếu như thật sự như thế, ông sẽ khó đối phó hơn.
- Chứng cứ không nằm trong tay tôi.
- Có ý gì?
- Tôi chỉ là người may mắn được người ta tốt bụng nói cho biết mà thôi.
- Không phải cô điều tra ra? – Ông Tuấn cao giọng.
- Tôi nào có khả năng lớn như vậy? – Cô cười ha ha. – Xem ra ông đúng là rất đề cao tôi nha. Tuy nhiên, năng lực của tôi đúng là đã khiến ông thất vọng rồi. Thật xin lỗi!
- Cô… Là ai đã nói cho cô biết? - Ông Tuấn nóng lòng.
- Ô… Không phải là ông cuống quá mất khôn rồi chứ, giám đốc Trần? - Cô tỏ vẻ kinh ngạc. – Đời nào tôi lại khai ra người đó?
- Cô cho là cô nói thế thì tôi sẽ sợ sao? Lê Hương Kim, cô còn non lắm. – Ông Tuấn hừ giọng.
- Đúng, tôi còn non lắm. Nhưng mà… người đó thì rất cao tay đấy. Ông nên cẩn thận 1 chút, kẻo chết không kịp nhìn thấy kẻ thù thì đau khổ lắm! – Cô cảnh báo rồi cúp máy luôn.
Cạchhhh…
Cúp điện thoại, cô bật cười thật to. Cuối cùng cô cũng có thể chính thức đối đầu với Trần Quốc Tuấn rồi. Trước đây cô bị uy hiếp, nhưng giờ thì sao? Không còn nữa, cô tự do rồi. Cô sẽ bắt ông ta phải trả giá vì những gì đã làm với cô và người thân của cô… tất cả… ông ta đều phải hoàn trả lại hết.
Nhưgn có điều cô vẫn không hiểu rốt cuộc ông ta làm như vậy là vì lí do gì? Nói cho anh biết toàn bộ sự thật, không phải là tự mình huỷ đi cơ hội uy hiếp cô sao? Như vậy, không phải là cô sẽ có thể thoải mái đối đầu với ông ta sao? Ông ta chắc chắn sẽ không làm ra chuyện ngu ngốc như vậy mà không có ý tứ gì. Chắc chắn trong này có 1 âm mưu gì đó. Nhưng cô lại không thể nghĩ ra nổi.
Ting… tang… toong… teng…
- Alo – Chưa để chuông reo đến lần thứ 2, cô đã nhấc máy.
- Chào Lê tiểu thư! – Cái giọng ẻo lả bên đầu dây vang lên làm cô nhíu mày.
- Đỗ Cẩm Tú! – Cô thốt lên cái tên mà cô không hề muốn nhắc đến. – Cô gọi tôi có việc gì? Chắc không phải để tán gẫu giết thời gian đấy chứ?
- Ha ha… cô nghĩ tôi rảnh như cô sao? Tối nay 8h ở ngoại ô phía Nam. Tuỳ cô muốn mang theo bao nhiêu người cũng được. – Cẩm Tú trầm giọng.
- Ồoooo… Như vậy hẳn là không phải để trừ khử hay dạy dỗ tôi? – Cô tò mò. – Mục đích của cô là gì thế?
- Cô cứ đến rồi biết.
- Tại sao tôi lại phải đến?
- Bởi vì… - Cẩm Tú khẽ cười, tiếng cười làm người ta sởn da gà. – … Anh Thiên cũng sẽ đến đó.
- Thiên? – Cô lập tức nhíu mày. – Cô muốn làm cái gì?
- Tôi chỉ muốn nói chuyện 1 chút, không phải đã bảo cô muốn mang theo bao nhiêu người cũng được sao? Cô còn sợ?
- Sợ? Cô là đang nói chính mình hay sao?
- Vậy thì nhớ đến đúng giờ.
- Được.
Cạchhhh…
Lại 1 cuộc điện thoại kết thúc.
Tinh thần của cô ngày càng đi xuống. Rốt cuộc đến bao giờ thì cô mới có thể nghỉ ngơi? Đến bao giờ thì việc đối đầu này mới kết thúc đây? Tại sao không thể để cô xử lí xong Trần Quốc Tuấn rồi hãy đến? Tại sao cứ phải cùng dồn cô vào góc tường? Cô đáng ghét lắm sao? Cô làm nhiều việc ác lắm sao? Tại sao… không thể cho cô 1 chút yên ổn?
Nhưng cho dù có thế nào, cho dù có bao nhiêu người muốn cô chết, thì cô vẫn phải sống. Cô phải sống để báo hiếu bố mẹ, để tiếp quản Gold, để không phụ lòng người mẹ đã khuất của mình. Cho dù có bị dồn ép thế nào, cô vẫn cứ phải chiến đấu, chiến đấu để sinh tồn.
Nghĩ như vậy, tuy mệt mỏi, nhưng quyết tâm của cô cũng đã tang lên đáng kể. Nhấc điện thoại gọi cho Leo.
Tút… tút… tút…
- Tiểu thư! – Đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy.
- Tìm thêm vài người nữa, tối nay cùng tôi đến 1 nơi.
- Tiểu thư có thể nói cho tôi biết đối tượng là ai không?
- Đỗ Cẩm Tú
- Tôi đã biết.
- 7h20’ có mặt trước cổng nhà tôi.
- Vâng.

Tối,
Leo có mặt trước biệt thự nhà họ Lê rất đúng giờ cùng với vài ‘cây đen’ cao lớn nữa. Chưa đợi anh bấm chuông, cô đã xuất hiện ở cửa.
- Chào Tiểu thư! – Tất cả đều cúi chào 1 cách kính cẩn.
- Chào. – Cô mỉm cười. – Đi thôi.
Hiện giờ cô cũng đang mặc 1 chiếc áo phông đen, trông thật hợp với đội quân ‘cây đen’ này. Có lẽ ai cũng sẽ phải khiếp sợ vì màu sắc u tối và không khí lạnh đến rợn người ở đây.

Trên xe, 2 hàng lông mày thanh tú không ngừng nhíu lại.
Đỗ Cẩm Tú không phải là đối thủ đáng để cô phải quan tâm. Cô cũng không hề sợ đối đầu với cô ta, nhưng… cô ta có nhắc đến anh. Hơn nữa, cô ta lại yêu anh như vậy. Không biết cô ta định làm cái gì đây?!?!

- Tiểu thư, đã đến nơi. – Tiếng Leo vang lên bên tai, cô mới bừng tỉnh. Thì ra chiếc xe đã dừng lại.

- Lê tiểu thư, mời đi lối này. – Vừa bước xuống xe, còn chưa nhìn rõ mọi thứ xung quanh, đã có người lên tiếng.
- Tiểu thư của các người cũng thật là chu đáo quá đi. – Cô cười, đi theo sự chỉ dẫn hết sức nhiệt tình của ‘người phục vụ’.

Sau 1 hồi vòng vòng vèo vèo qua đủ thứ đường xá cây cỏ, cô đã đến 1 căn hầm rộng rãi mà ẩm ướt, lạnh lẽo đến ghê người.
- Tiểu thư, để tôi đi trước kiểm tra 1 chút. – Leo cảnh giác lên tiếng.
- Không cần. – Cô ngăn anh lại, tự mình đi vào. Đỗ Cẩm Tú, cô không tin cô ta lại dám làm gì cô.
Vừa bước xuống căn hầm, cô đã bị bóng tối bao trùm làm cho hoảng sợ, nhưng lí trí không ngừng ép cô phải bước tiếp, tuyệt đối không được lùi lại, không được quay đầu, không được bỏ chạy.
‘Nếu như ngay cả Đỗ Cẩm Tú mà cô cũng không đối phó được thì sao có thể nghĩ đến chuyện vượt qua Trần Quốc Tuấn – 1 con người nham hiểm đã lăn lộn trên thương trường suốt mấy chục năm?’
Nghĩ như vậy, dũng khí của cô đã tăng lên đáng kể, bước đi cũng không còn chần chừ sợ hãi như trước nữa.
Táchhhh…
Chỉ 1 tiếng động nhỏ, cả căn hầm bỗng nhiên bừng sáng. Ánh sáng đến quá đột ngột làm cô chói mắt, theo phản xạ giơ cánh tay lên che đi luồn sáng.
- Lê tiểu thư thật đúng giờ nha. – Giọng nói the thé của Cẩm Tú vang lên ngay phía trước.
- Cám ơn cô đã khen, tôi làm sao có thể để Đỗ tiểu thư lá ngọc cánh vàng phải đợi mình được? – Khi mắt cô dần quen với anh sáng, cô lập tức đứng thẳng người đối diện với Đỗ Cẩm Tú, không 1 chút sợ sệt lép vế.
- Ha ha… cô đúng là rất coi trọng tôi. – Cẩm Tú cười to. – Nhưng người muốn gặp cô hôm nay lại không phải là tôi.
- Không phải cô? Vậy thì là ai? – Cô thắc mắc. Ai muốn gặp cô sao không trực tiếp liên lạc với cô mà lại phải thông qua Đỗ Cẩm Tú?
- Là tôi. – 1 giọng nói lạnh lùng phát ra từ góc căn hầm.
- … - Cô nheo mắt muốn nhìn cho rõ người đó là ai, nhưng vì khoảng cách quá xa, nên dù có cố gắng thế nào cũng không thể nhìn nổi.
- Mới đó mà đã quên tôi rồi? – Người đó từ từ lại gần, giọng nói chứa đựng sự chế giễu.
- Thiên? – Cô sửng sốt.
- Nhận ra rồi à?
- Người muốn gặp em… là anh? – Cô như không tin vào mắt mình. – … thật sự là anh?
- Không được à? – Anh không thèm nhìn cô, nhếch khoé miệng.
- Anh tại sao không trực tiếp liên lạc với em?
- Tại sao tôi phải liên lạc với cô?
- Anh… - Cô mở to mắt nhìn anh như không thể tin nổi.
Cô biết là anh hận cô, nhưng tại sao anh có thể thay đổi nhanh như thế này?
Cô biết là 2 người đã chấm dứt, nhưng… anh có nhất thiết phải đối xử với cô lạnh lùng như vậy không?
Có phải… tình yêu càng lớn thì hận sẽ càng sâu không? Có phải bởi vì anh đã quá yêu cô, quá tin tưởng cô, quá tốt với cô, cho nên… bây giờ anh mới càng căm ghét cô không?
- Lê Hương Kim, chúng ta đã chấm dứt rồi. – Anh nhắc nhở, giọng nói có chút chùng xuống, nhưng rất khó để phát hiện.
- Em biết. – Cô gật đầu. Cô biết chứ, biết nên mới đau thế này, biết nên mới bi thương thế này, biết nên mới ân hận thế này.
- Vậy thì đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó nữa. Cô nghĩ tôi sẽ lại vì cô mà làm tất cả sao? Cô nghĩ tôi sẽ vì ánh mắt cầu khẩn của cô mà động lòng, vì nước mắt của cô mà mềm yếu sao? – Anh hừ lạnh.
- Em biết, anh sẽ không. – Cô cười chua xót. Giờ đây, cô là người anh hận nhất, còn hận hơn cả ông Cường trước đây. Cô đã từng chứng kiến sự giận dữ cùng ghét bỏ của anh với ông, làm sao lại không biết thái độ của anh bây giờ chứ?
- Tốt. – Anh nói mà lòng như bị ngàn nhát dao cứa vào.
‘Em biết, anh sẽ không.’
Cô đã nói như vậy? Những lời đó, có thể là do cô nói ra hay sao? Có phải là anh đã nghe nhầm hay không?
Cô… có thể nói với anh như thế? Cô nghĩ anh cũng giống cô sao? Cô nghĩ anh cũng vô tình sắt đá được như cô sao? Cô nghĩ… cô nghĩ… anh có thể… vì hận cô mà quên cô được sao? Yêu… chính là thứ tình cảm đẹp đẽ nhất và cũng là đáng sợ nhất. Một khi anh đã yêu cô, anh sẽ không thể quên cô được, cho đến tận lúc chết. Chẳng lẽ cô không hiểu? Cô thật sự không hiểu, hay là… không tin vào tình cảm của anh giành cho cô? Nếu không sao cô có thể nói như vậy với anh?
Đáng chết! Tại sao… cô chính là người sai, sao anh lại phải đau khổ? Cô là người đáng bị trừng phạt, tại sao anh lại không thể ra tay? Cô chính là người dã đem đến bao tổn thương cho anh, tại sao anh vẫn cứ yêu cô?
- Cô nghe thấy chưa, bây giờ anh Thiên đã không còn chút tình cảm nào với cô rồi.
- Không cần cô nói, tôi cũng tự biết. – Cho dù trong tim rất đau, nhưng cô tuyệt không cho phép mình tỏ ra 1 chút đau khổ nào trước mặt Đỗ Cẩm Tú. Bởi vì, đau khổ tức là nhận thua. Cô không bao giờ, không bao giờ có thể hạ mình chịu nhục trước cô ta.
- … - Anh nhìn cô căm giận. Cô thật sự nghĩ như vậy? Anh mắt của cô, nét mặt của cô, không có 1 chút nào là thống khổ hay đau đớn. Cô… thật vô tình như thế? Cô… thật sự đã quên anh? Chỉ trong chưa đầy 1 ngày? ‘Lê Hương Kim, em ác lắm!’
- Cho nên, anh ấy là của tôi. Cô nên biết đường mà tránh xa anh ấy 1 chút. – Cẩm Tú lớn giọng đe nẹt.
- Anh ấy không yêu tôi nữa, không có nghĩa là sẽ yêu cô.
- CÂM MIỆNG. – Anh gầm lên, trừng mắt nhìn cô.

---------------------------------------
2.
- CÂM MIỆNG. – Anh gầm lên, trừng mắt nhìn cô.
Nãy giờ anh đã chịu đựng đủ rồi. Anh cố gắng lắm mới không xông đến bóp chết cô, tại sao cô vẫn cứ dùng mũi dao sắc nhọn hết lần này đến lần khác đâm vào trái tim anh?
‘Em biết.’?

‘Em biết, anh sẽ không.’?

‘Không cần cô nói, tôi cũng tự biết.’?

‘Anh ấy không yêu tôi nữa, không có nghĩa là sẽ yêu cô.’?

Cô biết cái gì?
Cô rốt cuộc biết cái gì?
Cô nãy giờ đều nói là cô biết… vậy cô có biết bây giờ anh cảm thấy thế nào không? Cô có biết anh đau lắm không? Cô có biết anh hận cô lắm… nhưng lại không thể ngừng yêu cô không? Cô có biết… có biết… anh đã ước rằng cô cứ tiếp tục lừa dối anh, tiếp tục che giấu sự thật, đừng bao giờ để cho anh biết được. Như vậy, cô và anh… 2 người… vẫn sẽ có thể ở bên nhau… Những điều đó cô có biết không?
RỐT CUỘC CÓ BIẾT HAY KHÔNG?
- Anh… - Cô trợn tròn mắt. Nếu như không phải là tận mắt nhìn thấy, tận tai nghe thấy, có đánh chết cô cũng không thể tin được anh lại đối xử như thế với cô.
Anh vừa quát cô?
Anh lại vì lời nói đó mà quát cô?
Cô nói sai sao? Không phải là anh không có tình cảm gì với Đỗ Cẩm Tú sao? Không phải trước đây anh cũng như cô, không ưa gì Đỗ Cẩm Tú sao? Tại sao lại vì cô ta mà lớn tiếng với cô?
2 người mới chỉ chia tay chưa được 1 ngày, anh đã vội tìm người con gái khác? Tỉnh cảm của anh đối với cô, cũng chỉ có vậy thôi sao?
Ha ha… thì ra trước giờ đều là do cô tưởng tượng ra sao?
Tình cảm sâu đậm?
Yêu thật lòng?
Cả đời cũng không thay đổi?
Ha… ha… Hay thật! Thì ra đều là mình cô suy nghĩ quá xa mà thôi?
Anh tốt với cô, chiều chuộng cô, yêu thương cô… tất cả cũng không phải chỉ với mình cô?
Ha… ha… Tuyệt vời! Anh đã hoàn thành xuất sắc vai diễn của mình với cô.
Thật là muốn phá lên cười thật to, nhưng tại sao cô lại không cười nổi thế này? Muốn khóc quá…
Không được, không thể khóc. Đỗ Cẩm Vân vẫn còn ở đây, còn cả… cái người vô tình kia nữa. Cô tuyệt đối không thể rơi nước mắt, không được để bọn họ đắc ý. Cô nhất định phải mạnh mẽ lên.
- Lê Hương Kim, cô mở to mắt ra mà nhìn, vểnh tai lên mà nghe đi. – Cẩm Tú đắc chí cười to.
- Tôi nhìn rất rõ, nghe cũng rất rõ. 2 người thật xứng đôi, xin chúc mừng! – Cô cười mà lòng đau như cắt.
- CÔ… - Anh nghẹn họng, không biết phải làm thế nào mới có thể kiềm chế cơn tức giận trong lòng.
- Cám ơn, Lê tiểu thư. – Trong khi đó, Cẩm Tú lại cười thật tươi, vòng tay ôm lấy cánh tay anh như muốn tuyên bố chủ quyền.
- Tránh xa tôi ra 1 chút. – Anh phải cố gắng lắm mới không hét vào mặt cái cô gái khiến anh ghê tởm này. Dù sao đi nữa cô ta cũng đã giúp anh, anh cũng không thể qua cầu rút ván thế được.
- Anh nói gì lạ thế? Tại sao em phải tránh xa anh? Em còn muốn ngày ngày được ở bên anh nữa cơ. – Cẩm Tú chớp chớp mắt.
- Cô có thể đi được rồi, ở đây không còn việc của cô nữa. – Anh đẩy Cẩm Tú, ra, giọng điệu vẫn lạnh lùng như thế.
- Anh Thiên!!? – Cẩm Tú không phục nhăn nhó. – Em giúp anh gọi cô ta đến đây rồi, anh cũng phải trả công cho em đi chứ?
- Nhà cô còn thiếu tiền sao? Nếu thiếu có thể nói với tôi con số mà cô muốn. – Anh mỉa mai.
- Anh biết là em không cần tiền mà? – Cẩm Tú giận chân hậm hực.
- Không phải tiền thì để sau đi. – Anh phẩy tay ý muốn bảo cô ta đi nhanh 1 chút, đừng có làm phiền anh.
- Đuổi bạn gái đi như vậy thật không tốt chút nào. – Cô châm chọc.
- CÂM MIỆNG NẾU CÔ KHÔNG MUỐN CHẾT. – Anh cảnh cáo.
- Anh gọi tôi đến đây là có việc gì? – Cô đổi chủ đề. Dù sao vẫn là bảo toàn tính mạng là trên hết.
- Tôi muốn nói chuyện riêng. – Anh liếc về phía đám ‘cây đen’ sau lưng cô.
- Được. – Cô gật đầu, quay lại nói nhỏ với Leo. – Anh ra ngoài trước đi.
- Tiểu thư!
- Yên tâm, tôi sẽ không sao cả.
- Nhưng…
- Anh phải tin tôi chứ. Tôi sẽ không làm điều gì có hại cho bản thân.
- Vâng, tiểu thư. – Leo đành khuất phục, đem theo đám người của mình rời khỏi căn hầm.
- Giờ thì nói được rồi chứ? – Cô cố tránh ánh mắt của anh, hỏi.
- Cô nợ tôi 1 lời giải thích. – Anh thấp giọng.
- Giải thích gì? – Cô cố tình tỏ vẻ không hiểu.
- Cô thực sự không muốn giải thích điều gì với tôi? – Anh cao giọng.
- Không có gì để giải thích cả. – Cô lắc đầu.
- KHÔNG CÓ GÌ? – Anh tức giận lao đến nắm chặt lấy 2 vai cô. – CÔ DÁM NÓI LÀ KHÔNG CÓ GÌ???????????? VẬY CÒN BỐ MẸ TÔI THÌ SAO? TẠI SAO LẠI ĐÂM VÀO HỌ? TẠI SAO ĐẨY HỌ RA KHỎI THẾ GIỚI NÀY? TẠI SAO CÔ LẠI LÀM NHƯ THẾ? TẠI SAOOOOOO???????????????
- Đó… chỉ là tai nạn… tai nạn ngoài ý muốn. Tôi không cố ý…
- KHÔNG CỐ Ý? VẬY THÌ TẠI SAO LẠI LÁI XE NHANH NHƯ THẾ TRONG ĐÊM KHI MÀ CÔ MỚI CHỈ 14 TUỔI?????
- …
- TẠI SAO LẠI COI THƯỜNG AN TOÀN CỦA BẢN THÂN VÀ NGƯỜI KHÁC NHƯ THẾ?????
- …
- TẠI SAO CÔ KHÔNG DÙNG ĐẦU ĐỂ SUY NGHĨ 1 CHÚT ĐẾN HẬU QUẢ HẢ??? HẢ?
- …
- ĐẦU CÔ RỐT CUỘC DÙNG ĐỂ LÀM CÁI GÌ? CÔ NÓI XEM… MAU NÓI XEM NÀO.
- …
- KHÔNG PHẢI BÌNH THƯỜNG CÔ RẤT NHANH MỒM NHANH MIỆNG SAO? TẠI SAO ĐẾN LÚC CẦN THIẾT LẠI KHÔNG NÓI NĂNG CÂU NÀO? TẠI SAO LẠI IM LẶNG NHƯ THẾEEEEEEEEEEEEEEEEE???????
- Xin lỗi…
- TÔI GỌI CÔ ĐẾN ĐÂY LÀ ĐỂ GIẢI THÍCH, KHÔNG PHẢI XIN LỖI. – Anh nhắc nhở.
- Chẳng phải tôi đã nói rồi sao, đó chỉ là 1 tai nạn. Tôi cũng không hề mong muốn chuyện đó xảy ra. – Cô cũng không còn kiên nhẫn đứng nghe anh mắng mỏ nữa.
Cho dù là cô sai thì anh cũng có thể hận, có thể trừng phạt cô cơ mà? Tại sao lại cứ bắt cô phải giải thích cái điều mà cô không thể nói ra? Tại sao cứ ép cô làm chuyện cô không muốn? Trước đây anh đâu có như vậy?
- ĐIỀU TÔI MUỐN NGHE LÀ NGUYÊN NHÂN KHIẾN CÔ LÁI XE NHƯ ĐIÊN TRÊN ĐƯỜNG, KHÔNG PHẢI LÀ MẤY CÂU NÓI VỚ VẨN ĐÓ.
- Xin lỗi, tôi không muốn nói.
- KHÔNG MUỐN NÓI? CÔ CÓ TƯ CÁCH ĐỂ NÓI RA 3 CHỮ NÀY VỚI TÔI SAO?
- Tôi thật sự không muốn n…
- KHÔNG MUỐN CŨNG PHẢI NÓI. CÔ KHÔNG MUỐN NHƯNG TÔI MUỐN.
- …
- TÔI MUỐN CÔ NÓI THÌ CÔ PHẢI NÓI.
- …
- TÔI BẢO CÔ NÓI CƠ MÀ? NÓI NHANH!!!!!!!!!!
- …
- LẬP TỨC MỞ MIỆNG NÓI CHO TÔI.
- … - Cô phải cắn chặt môi để nước mắt không chảy ra.
Anh có biết là bây giờ cô đang đau khổ lắm không?
Anh có biết là bây giờ cô rất muốn khóc không?
Anh có biết là cô đã bị giày vò thế nào trong suốt những năm qua không?
Tại sao còn đối xử với cô như thế? Tại sao còn lớn tiếng với cô? Tại sao còn ép cô phải nói la những chuyện xảy ra vào đêm hôm đó?
- Chuyện đó… tôi không muốn nhắc đến… mãi mãi cũng không muốn nhắc đến nữa. – Cô hét lên.
- KHÔNG MUỐN? TẠI SAO LẠI KHÔNG MUỐN? CÓ GÌ MÀ KHÔNG MUỐN NHẮC ĐẾN?
- …
- TẠI SAO CÔ LẠI LẮM BÍ MẬT NHƯ THẾ? TẠI SAO CON NGƯỜI CÔ LẠI CÓ NHIỀU ĐIỀU MUỐN GIẤU GIẾM ĐẾN THẾ???? TẠI SAO CÔ KHÔNG THỂ THÀNH THẬT 1 CHÚT? TẠI SAOOOOOO????????????????????? – Anh dùng sức siết chặt vai cô đau điếng.
Chẳng lẽ cô không hiểu… anh hỏi cô lí do… cũng chỉ vì muốn tha thứ cho cô? Nếu như cô có lí do… nếu như hôm đó là do cô gặp chuyện… nếu như không phải là cô chơi bời uống rượu say rồi lái xe gây tai nạn như trong tập hồ sơ kia viết, có lẽ anh sẽ có thể buộc mình tha thứ cho cô. Nhưng, tại sao cô lại không hiểu ý tứ của anh? Tại sao cô lại không thể nói với anh? Tại sao mãi mãi vẫn không thể thành thật với anh? Tin anh… khó đến thế sao?
- Đau… - Cô không chịu nổi kêu lên.
- Đau? Nếu còn biết đau, cô sẽ không làm như vậy với tôi. – Anh lẩm bẩm, buông cô ra, quay đầu bỏ đi.
Chấm dứt rồi… thật sự đã chấm dứt rồi. Cô và anh, sau này cho dù có xảy ra chuyện gì, cũng sẽ không còn liên quan nữa. Cô, sau hôm nay, cho dù có tìm đến anh cầu xin tha thứ, cho dù có chấp nhận kể hết mọi chuyện cho anh, cho dù… thì cũng không thể nữa rồi.
Anh đã cho cô cơ hội, là chính cô không biết nắm bắt.

Chương 35: Yêu? So với hận thì chẳng là gì cả

1.
Đã 1 tuần kể từ cái ngày cô gặp anh ở căn hầm tăm tối đó. Cũng là 1 tuần không có anh. Anh không đến trường, không liên lạc với bất kì ai, kể cả Vương Cẩm Tú. Anh dường như đã biến mất hoàn toàn khỏi thế gian này vậy.
Cô nhớ anh, đúng thế, rất nhớ anh. Nhớ tiếng gọi quen thuộc của anh, nhớ ánh mắt trìu mến của anh, nhớ cử chỉ dịu dàng của anh, nhớ vòng tay ấm áp của anh, nhớ vòm ngực rắn chắc của anh… tất cả, cô đều rất nhớ… nhớ đến phát điên lên…
Nhưng, có lẽ như thế này càng tốt, có lẽ không gặp nhau nữa, đối với cả cô và anh sẽ tốt hơn. Không gặp, không nhìn thấy, có lẽ sẽ dễ quên đối phương hơn.
Nhìn lên bầu trời trong xanh với những đám mây trắng nhẹ nhàng lướt qua không gian rợn ngợp ấy, cô âm thầm thở dài. Tại sao đối với mọi người thời tiết hôm nay thật đẹp, còn cô lại thấy ảm đảm cô đơn đến vậy?
Haizzzzzzzz………… Nhưng cho dù cô có đau lòng cỡ nào thì thời gian vẫn cứ trôi đi, 1 ngày mới lại bắt đầu với biết bao nhiêu toan tĩnh, mưu mô, trả thù… Tuy mệt mỏi nhưng cô lại không thể gục ngã.
Ước gì bây giờ đây cô có anh bên cạnh. Chỉ cần có anh, chỉ cần được nghe thấy giọng nói của anh, chỉ cần được ngã vào vòng tay thân yêu của anh, bao mệt mỏi của cô sẽ đều tan biến hết.
Nhưng bây giờ cứ nghĩ đến anh, trong đầu cô lại xuất hiện hình ảnh tối hôm đó ở căn hầm. Anh lạnh lùng nhìn cô, vô tình với cô, thậm chí còn hung hăng với cô vì người con gái khác. Cô biết là do lỗi của cô, vì vậy cô không thể giận anh, không thể ghét anh, nhưng… cô lại căm ghét chính mình.

- KIM!!!! KIMMMMMMMM!!!!!!!!! – Cô còn đang thơ thẩn bước đi trên hành lang dài ngoằng thì tiếng gọi gấp gáp của My đập thẳng vào tai khiến cô chú ý.
- Có việc gì? Từ từ thôi… từ từ nói cũng được mà.
- Anh Thiên… anh Thiên…
- Làm sao? – Cô nghe không rõ.
- Anh Thiên… xuất hiện… Anh Thiên… Đặng Nhất Thiên… đến trường… - My cố gắng hết sức diễn đạt cho cô hiểu.
- … - Cô nhíu mày, cuối cùng cũng có thể hiểu được lời của My.
Nhưng… tại sao lại báo với cô? Không phải mọi người đều biết chuyện của cô với anh rồi sao? Dù là không biết nguyên nhân nhưng cô cũng đã chắc chắn rằng họ không còn cơ hội nào nữa, không phải sao?
- Kim, cho dù tớ không biết là vì lí do gì khiến 2 người chia tay, nhưng tớ tin cả 2 người vẫn còn yêu người kia nhiều lắm. Cậu đừng như thế, cậu với anh Thiên nên n… - My hít thở đều đặn trở lại, lập tức giở giọng khuyên giải.
- Đừng nói nữa. – Cô cắt ngang. – Tớ đã nói rồi, tớ và anh ấy không thể trở lại nữa… tuyệt đối không thể nào. Mọi người đứng cố gắng vô ích nữa được không?
- Nhưng… - My thật không cam tâm nhìn họ như thế.
Rõ ràng là rất yêu thương, tại sao lại không thể ở bên nhau?
Yêu nhau sâu đậm như thế mà không thể đến với nhau, thật sự là rất đau khổ.
Chẳng lẽ không còn con đường nào dễ dàng hơn để đi hay sao? Tại sao cứ phải lựa chọn như vậy?
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, chính cô bây giờ cũng như thế mà? Chỉ vì tự tic ho nên mới không dám đối mặt với tình cảm của chính mình. Cô biết Nhật yêu cô, là yêu thật lòng, nhưng lại không cách nào đáp trả. Không phải vì cô không yêu Nhật, chỉ là… cô không tự tin mình có thể ở bên cạnh Nhật, khiến anh hạnh phúc, làm anh thay đổi. Cô hoàn toàn không có 1 chút tự tin nào đối với bản thân mình. Cô đúng là vô dụng!
- Như vậy không những không hề có tác dụng, mà ngược lại còn làm tớ đau khổ hơn, cậu biết không? – Mắt cô ngấn lệ.
- Tớ… tớ…
- My, tớ biết cậu lo lắng cho tớ, nhưng thật sự tớ không thể quay lại với anh ấy được đâu.
- Haizzzzzzz… Thôi được, đành tuỳ cậu quyết định vậy. – My chỉ còn biết thở dài. Thôi thì mặc kệ đi, miễn cho làm ơn còn bị mắc oán.
- Cám ơn cậu. – Cô mỉm cười, đưa tay lau những giọt nước nơi khoé mắt.

Cô đã cố gắng hết sức để không chạm mặt anh, nhưng ông trời vẫn cứ thích trêu đùa cô. Ngay khi vừa bước ra khỏi lớp đã thấy anh đứng ở đó, ngay trước cửa lớp cô. Cô cũng không ngu ngốc đến mức tin là anh đến tìm cô. Trong lòng anh bây giờ còn có thể có cô sao?
Vì không muốn tiếp tục nhận ánh mắt lạnh lùng cùng khinh ghét của anh, cô quyết định im lặng rời đi. Nhưng đi chưa được mấy bước đã nghe thấy tiếng anh vang lên phía sau.
- Nhìn thấy tôi đối với cô kinh khủng vậy sao? – Anh hừ giọng.
- Chào, Đặng thiếu gia. - Cô từ từ quay đầu lại, nhưng cũng không nhìn vào mắt anh.
- Cô… - Anh nghẹn họng, nhìn cô trân trối.
‘Đặng thiếu gia’?
‘Đặng thiếu gia’?
‘ĐẶNG THIẾU GIA’?
Tốt! Cô tuyệt tình như vậy, thật sự đã quên anh hoàn toàn. Rất tốt!!
Vậy mà anh vẫn cứ như kẻ ngốc nhớ cô đến phát điên, chạy đến trường để gặp cô, hơn nữa, lại còn đứng ở đây chờ cô.
- Anh Thiên! – Đúng lúc Cẩm Tú vừa thu dọn sách vở xong đã nhìn thấy anh đứng ở cửa, lập tức lao như bay ra ngoài. – Anh đến tìm em sao?
- Ừ. – Anh gật đầu mà mắt vẫn chăm chú nhìn cô.
- Anh Thiên? – My và Thanh trợn tròn mắt.
- Thật sao? – Cẩm Tú vui sướng như điên, lập tức khoác lấy cánh tay anh. – Tại sao tự nhiên lại đến tìm em? Có việc gì à?
- Cứ phải có việc mới có thể sao? Nhớ em nên đến không được sao? – Anh cố tình nói to.
- Anh Thiên… - Cẩm Tú cảm động không thôi, hoàn toàn không thấy được tia kì lạ trong ánh mắt của anh. Cô chỉ đơn giản nghĩ 1 tuần qua anh đã thật sự quên Lê Hương Kim mà tiếp nhận cô rồi. Cho nên, cô bây giờ đang rất vui mừng. Cô tự hứa với lòng mình nhất định sau này sẽ yêu anh thật nhiều, chăm sóc anh thật tốt.
- … - Cô cắn chặt môi, cố gắng ép mình không được tỏ ra kinh ngạc hay đau đớn. Cô biết là anh hận cô, cũng biết là anh muốn trả thù cô, nhưng cô càng không cho phép mình tỏ ra yếu đuối trước bất kì ai, kể cả anh cũng không. Bởi, chỉ cần cô thừa nhận mình yếu đuối, cô sẽ lại muốn lao vào vòng tay của anh, chỉ cần nhìn anh, cô sẽ không thể buông tay anh ra được.
- Vậy chúng ta đi thôi. – Cẩm Tú kéo tay anh, thúc giục. Cô không muốn anh cứ tiếp tục nhìn về phía người con gái đã làm anh đau khổ nữa.
- … - Anh vẫn đứng im không nhúc nhích. Đi? Anh còn chưa nhìn cô đủ. Anh còn chưa thấy được phản ứng của cô. Anh còn chưa ép cô nhìn anh được. Làm sao có thể đi?
- Anh Thiên, đi thôi! Chúng ta đi thôi!!!
- … - Anh gạt tay Cẩm Tú ra, tiếng dần về phía cô.
- Anh… anh… - Cô hoảng sợ lùi lại đằng sau. Anh sẽ không vì quá hận cô mà bóp chết cô ngay lập tức chứ? – Anh… giết người phải đền mạng đó.
- Giết người? Cô nghĩ tôi sẽ giết cô? – Anh phì cười.
- Nếu không phải… vậy… anh muốn làm cái gì? – Cô đã sắp sợ đến ngất xỉu rồi, anh có thể đừng tiến nữa được không?
- Tôi…
Ting… tang… toong… teng…
Anh đang muốn lên tiếng thì chuông điện thoại của cô reo lên.
- Alô. – Cô thầm thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng lùi ra sau bắt máy mà chẳng thèm xem ai đang gọi.
- Kim, gặp anh 1 chút. – Đầu dây bên kia, Bảo có vẻ vội vã.
- Anh Bảo? Sao thế? Có chuyện gì? – Cô cũng lo lắng theo.
- Đến gặp anh, 1 chút thôi. – Bảo nói như van nài.
Từ sau khi anh nói cho Thiên biết sự thật, cô hoàn toàn cắt đứt liên lạc với anh. Cuối cùng hôm nay cũng có thể gọi được cho cô, anh bây giờ đang vui đến phát điên lên, nhưng lại không thể cười nổi.
- Anh đang ở đâu?
- Anh muốn gặp em.
- Anh không khoẻ à? Anh khó chịu chỗ nào? Nói em nghe xem, anh rốt cuộc bị làm sao? – Nghe thấy giọng nói có phần khác thường của Bảo, cô cuống cả lên.
- Kim, gặp anh được không?
- Được… được… em gặp anh… gặp mà. Anh nói cho em biết, anh đang ở đau, em lập tức đến đó.
- Anh muốn gặp em.
- Kim, làm sao thế? – Thanh lên tiếng.
- Anh Bảo, anh ấy… lạ lắm… Anh ấy… - Cô rối hết cả lên, tay cầm điện thoại cũng không chắc.
- Anh Bảo bị làm sao? – My cũng bị cô làm cho sợ hãi theo.
- Tớ không biết. – Cô ra sức nói to vào điện thoại. – Anh có nghe thấy em nói gì không? Mau cho em biết, anh đang ở đâu? Rốt cuộc anh bị làm sao thế? Bảo… đừng im lặng mà, nói cho em biết. Bảo! Bảo!!!!!! ANH BẢOOOOOO…
- Sao rồi? Anh ấy có nói gì không? – Thanh sốt ruột.
- Anh ấy dập máy rồi. – Cô đờ đẫn. – Em đi trước đây.
- Chị đi với em.
- 2 người đi cẩn thận, có tin gì thì báo cho em với nhé. – My nói với theo, rồi cũng nhanh nhẹn chạy về. Bởi vì hôm nay cô còn phải đi làm thêm, nếu không cô nhất định sẽ đi cùng bọn họ.

- Anh Thiên! – Mọi người đã đi hết, Cẩm Tú mới đến bên cạnh anh, rụt rè lay lay cánh tay anh.
- … - Anh vẫn như cũ đứng im như tượng, không hề động đậy.
Cô có thể vì 1 người con trai khác mà lo quan tâm lo lắng, hoảng hốt không yên đến phát khóc, tại sao đối với anh, chỉ 1 cái liếc mắt cũng không thể? Tại sao luôn làm khổ anh như thế?

ĐÁNG CHẾT!!!!!!!!!!!!!!
Đã nói là phải quên cô đi nhưng dù cố gắng thế nào anh cũng không thể, đầu óc luôn tràn đầy hình ảnh của cô, bên tai luôn văng vẳng giọng nói trong trẻo cao vút của cô… Tại sao lại như thế? Cô là kẻ thù của anh. Anh không trả thù cô đã là tốt lắm rồi, sao lại còn tiếp tục yêu cô thế này? Tại sao lí trí lại không thể điều khiển được trái tim? Tại sao tình yêu luôn không chịu sự chi phối của con người?
Vốn anh muốn rời khỏi nơi này để quên cô đi, nhưng mới chỉ có 1 tuần đã chịu không được nỗi nhớ xâm chiếm, cuối cùng đành phải trở về tìm cô. Nhưng thật không ngờ cô lại vô tình gọi anh là ‘Đặng thiếu gia. Hơn nữa, ngay cả nhìn anh 1 cái cũng không muốn. Lại còn ở trước mặt anh mà lo lắng cho người con trai khác.

---------------------------------------
2.
Chạy như bay ra khỏi trường, đầu óc cô bây giờ thật sự đang rất rối bời. Cô không biết phải đi đâu tìm Bảo, không biết phải đối diện với anh như thế nào, cũng không biết phải nói gì với anh… cảm ơn… hay là… xin lỗi…
- Kim, đừng cuống. Chúng ta sẽ tìm ra anh Bảo sớm thôi. – Thanh cố gắng trấn an, mặc dù bây giờ cô cũng không bình tĩnh hơn là mấy.
- Nhưng tìm thế nào đây? Chúng ta biết tìm anh ấy ở đâu?
- Đành phải chia nhau ra vậy. – Thanh quyết định, nhưng cũng không quên lo lắng cho sự an toàn của cô. – Mấy người, đi theo bảo vệ tiểu thư cho tốt.
- Vâng.
Ting… tang… toong… teng…
Chưa đi được bao xa thì điện thoại của cô lại đổ chuông. Cô vội vàng đến nỗi suýt nữa thì đánh rơi cả điện thoại.
- Alô. Bảo, anh đang ở đâu? – Cô hỏi ngay.
- Xin hỏi, cô có phải là Lê tiểu thư không?
- Đúng, là tôi. – Cô hơi giật mình khi đó không phải là giọng của Bảo.
- Trần thiếu gia uống say, hiện đang ở quán bar AA. – Người phục vụ tốt bụng gọi điện thông báo. Bởi vì không tiện tra danh bạ của khách, lại thấy vừa rồi Bảo gọi điện cho cô, còn không ngừng nói muốn gặp cô, cho nên anh mới gọi điện báo cho cô biết. Đây cũng coi như là giúp người hoàn thành tâm nguyện đi.
- Được, tôi đến ngay. Nhờ anh để mắt đến anh ấy 1 lát. – Cô cúp điện thoại rồi phi như bay đến nơi người phục vụ vừa nói.

Vừa bước vào trong, cô đã bị tiếng nhạc đinh tai nhức óc và cảnh tượng loè loẹt quay cuồng làm cho đầu óc choáng váng, những kí ức không muốn nhớ lại cứ thế hiện ra như muốn khiêu chiến với cô.

- Chúng ta đang ở đâu thế? – Cô cố gắng hét lên với người bên cạnh.
Khi đó mới 14 tuổi, thật sự không biết bar là cái gì, cũng không biết được Cẩm Vân tại sao lại đưa cô đến đây. Cô chỉ biết bám theo Cẩm Tú không rời nửa bước, cố gắng mở to mắt ra nhìn xung quanh nhưng cũng chẳng nhìn rõ cái gì cả.
Nơi này thật sự là rất đáng sợ. Cô mới chỉ bước vào có 1’ mà đầu óc đã muốn quay cuồng, người đã muốn ngất xỉu.
- Chị Cẩm Vân, chúng ta ra ngoài đi có được không? – Cô kéo cánh tay Cẩm Vân, nài nỉ.
- Ra cái gì mà ra. Vào rồi thì không có cửa mà ra đâu. – Cẩm Vân hừ lạnh.
- … - Cô đứng đơ ra, cho dù không hiểu là có chuyện gì xảy ra nhưng trong lòng vẫn cảm thấy có gì đó không ổn. Từ trước đến giờ, Cẩm Vân chưa bao giờ đối xử với cô như thế này. Giọng nói lạnh lùng, ánh mắt căm ghét này là sao? Cô đâu có làm sai chuyện gì? Chẳng lẽ Cẩm Vân vẫn còn giận vì hôm trước cô để chị phải chờ sao? Nhưng mà, cô cũng đã xin lỗi rồi mà!!?
- Ai vậy? Xinh thế!!! – Giọng 1 tên con trai vang lên ngay trước mặt cô làm cô giật mình.
- Xin chào, tôi là Lê Hương Kim. – Cô theo bản năng tự giới thiệu.
- Ồooo… Người đẹp, mặt xinh, đến giọng nói cũng rất hay, rất đáng yêu. Anh thích em rồi đó. – Anh ta cười ha hả.
- >0< - Cô muốn nói gì đó nhưng lại thôi. Với cái không khí điên loạn này, nếu như cô còn ở lại đây thì chắc chắn sẽ bị đau tim mà chết mất. – Chị Cẩm Vân, em muốn ra ngoài.
- Ra ngoài làm gì chứ? Ở lại đây chơi với anh cho vui. – 1 tên khác kéo tay cô làm cô lảo đảo ngã phịch xuống ghế.
- ANH LÀM CÁI GÌ THẾ HẢAAA??? – Cô tức giận quát lớn.
- Làm gì mà nóng nảy thế cô bé? – Tên đó không những không biết đường xin lỗi cô mà còn cười ha hả như đang xem kịch.
- Đáng ghét! – Cô tức muốn thổ huyết. Cái tay chết tiệt kia, đã chọc giận cô lại còn muốn nghịch tóc cô? Hừ?!?! Mơ sao? Cô gạt phắt tay anh ta ra, kêu ầm lên. – KHÔNG CHO PHÉP ANH ĐỘNG VÀO TÔI.
- Cô bé bao nhiêu tuổi? – Tên lúc nãy chợt nhảy chồm đến trước mặt cô, nhìn cô chằm chằm bằng ánh mắt kinh dị.
- 14
- 14? – Anh ta kinh ngạc, nhìn sang Cẩm Vân. – Này nhóc, sao lại dẫn trẻ con đến đây? Muốn chết sao??????
- 14 thì sao? Chết được à? – Cẩm Vân vừa uống rượu vừa lạnh nhạt hỏi.
- Chết thật đấy. – Tên ngồi bên cạnh cô cũng xen vào, khuôn mặt lộ rõ vẻ lo lắng. – Cô bé này còn chưa đến 16, làm sao mà ra tay?
- … - Cô ngồi 1 bên ngẩn ngơ.
Ra tay cái gì? Á… không phải là muốn đánh cô chứ? Hay là… bán cô đi????? Á á á á… cô không muốn đâu. Cô còn muốn gặp lại bố mẹ, cô còn muốn tiếp tục chơi với bạn bè, cô còn muốn vui đùa cùng anh chị em, cô còn muốn bắt nạt Bảo. Cô không muốn bị đánh chết, càng không muốn bị bán đi.
Nhưng mà… khoan đã, có chị Cẩm Vân ở đây, làm sao họ có thể hại được cô? Ừm… đúng rồi. Cô không cần phải lo lắng làm gì. Chị Cẩm Vân nhất định sẽ bảo vệ cô, không để cho cô bị người ta bắt nạt.
- Tại sao không thể? – Cẩm Vân liếc mắt. Cũng chỉ là kém cô 1, 2 tuổi thôi, làm gì mà kinh hoàng như thế? Tên kia có thể tàn nhẫn với cô như thế, tại sao bọn họ lại không thể ra tay với Lê Hương Kim này?
- Cô… - Tên con trai kia tức giận đập bàn. – Hừ!!? Cô muốn đẩy tôi vào tù sao? Đừng có mơ!
- Anh ta không cần, vậy anh có cần không? – Cẩm Vân quay sang tên nãy giờ đứng im bất động nhìn cô chằm chằm.
- Cần. – Anh ta chỉ đáp 1 chữ, lập tức kéo tay cô làm cô giật mình.
- Làm cái gì? Anh làm gì vậy??? – Cô hoảng hồn kêu to.
- Im lặng. – Anh ta bịt miệng cô lại, nhếch mép. – Bé con xinh lắm, anh rất thích.
- Ưm… ưm… - Cô trừng mắt.
Xinh thì sao? Thích thì sao? Là anh ta thích cô, cũng không phải cô thích anh ta, làm cái gì mà lại ôm cô??
Hừ hừ hừ… từ trước đến giờ chưa có ai dám thô bạo như thế với cô. Hôm nay anh ta chết chắc rồi.
Nghĩ được làm được, cô lập tức co chân đạp thẳng vào đầu gối anh ta 1 cách không thương tiếc.
- Chó má. – Bị đau, anh ta chửi ầm lên, cáng siết chặt tay cô làm cô đau điếng.
- Bỏ ra, anh bị điên sao? Bỏ tôi ra… Làm cái gì? Anh làm gì vậy? Mau buông tôi ra. Anh muốn chết sao? Mau bỏ… mau… bỏ tôi ra… ưm… ưm… ưm… - Cô cố gắng đẩy anh ta ra nhưng không nổi, giãy giụa thế nào cũng là vô ích. Thậm chí miệng cũng bị bịt lại không nói được nữa.
- Dám đá tao? Dám chửi tao?? Mày mới là chán sống. – Tên đó trợn mắt nhìn cô làm cô co rúm lại. – Ngoan ngoãn 1 chút có phải hơn không? Sao cứ thích thân lừa ưa củ tạ thế???
- Ưm… ưm… ưm… ỏ a… ưm…
Cô đã gọi, đã cầu khẩn, đã van xin Cẩm Vân, nhưng cô ta từ đầu đến cuối vẫn là ngồi yên tại chỗ, nhếch mép nhìn cô, trong ánh mắt phát ra ánh sáng dị thường.
CHOANGGGGGGGGGGGG……………

CHOANGGGGGGGGGGGG……………
- Aaa… - Cô giật mình bởi tiếng đồ vật vỡ ở ngay bên cạnh.
- Lê tiểu thư, thật xin lỗi… thật xin lỗi… là do tôi không cẩn thận. – Tiếng nói của người phục vụ tràn đầy áy náy.
- Không sao. – Cô phẩy tay.
- Trần thiếu gia ở đằng kia, mời Lê tiểu thư. – Người phục vụ rất nhanh đã thay đổi thái độ, không còn lúng túng nữa. [Chuyên nghiệp quá!]
- Cám ơn. – Cô nhìn anh ta với ánh mắt cảm kích vô bờ. Nếu không có anh ta, e rằng cô sẽ bị dìm chết bởi mớ kí ức đáng sợ kia.
- Không có gì, đây cũng là việc của người phục vụ chúng tôi. Lê tiểu thư, tôi còn có việc. Tôi đi trước. – Anh ta mỉm cười, nhanh chóng chạy đi lấy đồ dọn dẹp.
- Ừm. – Cô gật đầu, ánh mắt hướng về phía người phục vụ vừa chỉ, lập tức thấy 1 ‘cái xác’ đã sớm gục xuống bàn. Cô thầm thở dài, bước lại đó.

- Anh Bảo! Anh Bảo!!!!!!!!
- …
- Này, này… Trần Quốc Bảo! – Cô lớn tiếng.
- …
- Tỉnh dậy! Mau tỉnh dậy cho em!!!! Anh Bảo chết tiệt, có dậy không thì bảo?!?! – Cô đập vào người anh không ngừng như muốn trực tiếp lấy mạng của anh.
- Đau. – Cuối cùng anh cũng cảm nhận được, lờ đờ ngồi dậy, kêu lên.
- Vẫn còn biết đau?
- Anh là người, đương nhiên sẽ biết đau. – Bảo vẫn nhắm tịt mắt, người lại muốn đổ gục xuống bàn.
- Hừ!??!?!?! Còn muốn ngủ? Ai cho anh ngủ??? Dậy!!! DẬY!!!!!!!!!! – Cô túm lấy áo anh lắc qua lắc lại làm đầu óc anh đã quay cuồng nay lại càng quay cuồng hơn, cứ như là đang ngồi trên con quay vậy. – Uống cho lắm vào rồi say khướt như thế này. Anh bị điên hay là não bị úng nước mà ban ngày ban mặt lại chui đến cái nơi này uống rượu? Anh biến thành kẻ bợm rượu từ lúc nào? Tại sao em không biết? Anh… anh… anh… bla… blã… blạ…
- Kim… - Đến bây giờ anh mới nhận ra là cô, ngay lập tức lao đến ôm chầm lấy cô, không ngừng lẩm bẩm. – Kim, anh sai rồi… Anh xin lỗi! Đều là do anh ngu ngốc, anh không hiểu chuyện, anh đã hại em. Đừng ghét anh… đừng hận anh… Anh biết anh sai rồi. Kim… anh xin lỗi, thật sự xin lỗi…
- … - Cô ngồi đần mặt ra. Cái gì vậy? Sai cái gì? Ngu ngốc cái gì? Ghét cái gì? Hận cái gì?
- Anh xin lỗi… Anh xin lỗi…
- Đừng có xin lỗi nữa. – Cô đẩy anh ra, gắt um lên. – Anh rốt cuộc đang nói cái gì vậy?
- Anh… cái này… Là anh đã nói cho cậu ta biết sự thật.
- Em biết. – Cô gật đầu, cắn cắn môi.
- Là do anh ngu ngốc không hiểu ý đồ của ông ta. Cái gì mà khiến em tỉnh ngộ? Cái gì mà giúp em chấm dứt tất cả? Cái gì mà làm em đỡ đau khổ? Cái gì mà mang em đến bên anh?... Lừa đao! Tất cả đều là giả dối. Ông ta làm như vậy chỉ vì muốn mượn tay Đặng Mạnh Cường ép em vào chỗ chết. Vậy mà anh còn ngoan ngoãn làm theo lời ông ta, làm hại em…
- Khoan… - Cô trợn tròn mắt. – Anh nói là… ông… ông… ông của anh ấy cũng biết?
- Ừ - Bảo ảo não gật đầu.
- Thật sự? – Cô kích động. – Làm sao lại như thế? Không phải là anh chỉ nói cho Thiên thôi sao? Làm sao lại…
- Anh cũng tưởng chỉ có như vậy thôi. Nhưng hôm qua anh tình cờ nghe được ông ta nói chuyện với tên Mặt Sẹo. Ông nói là nhân lúc anh không có ở đó đã gửi tập hồ sơ còn lại cho…
- KHÔNG THỂ NÀO. – Cô sợ hãi cực độ.
Ông biết?
Ông Cường đã biết?
Ông Đặng Mạnh Cường thực sự biết?
Xong rồi, cô chết chắc rồi. Anh có thể tha cho cô, nưng ông Cường tuyệt đối sẽ không tha cho cô. Hơn nữa ông chắc chắn sẽ khiến cô thê thảm.
Lần này cô tiêu thật rồi.
---------------------------------------
3.
Haizzzzzzzzzzzz…………………
Đáng ra cô nên gọi Thanh đến cùng đưa Bảo về mới phải. Cái gì gọi là ‘Chị cứ về nghỉ đi, em đảm bảo sẽ ném anh ấy về nhà 1 cách an toàn nhất’?? Híc… thật muốn tự vả vào miệng mình quá.
- Trần Quốc Bảo, sao anh lại nặng như thế này? – Cô thở hồng hộc.
- Kim… anh xin lỗi… - Bảo vẫn cứ lầm bầm.
- Nếu biết là có lỗi thì anh không nên bắt em dìu anh đi bộ thế này. Đi xe không sướng sao? Để đám vệ sĩ đưa về không thích sao? – Cô ai oán than thở, rưng rưng nhìn mấy tên vệ sĩ đang ung dung đi đăng sau. Thật là muốn đấm quá đi.
- Kim… Kim…
- Gọi cái gì mà gọi? Em đang ở đây này? Đang sắp chết luôn rồi đây này. Chết tiệt thật! Say rồi mà cũng không quên báo thù. Anh là cái đồ hẹp hòi, hẹp hòi nhất quả đất. Em cùng lắm cũng chỉ bắt nạt anh 1 xíu hồi nhỏ thôi vậy mà…
- 1 xíu? – Bảo đột ngột động người làm cô loạng choạng. – Em nói là 1 xíu? Em có ngày nào không bắt nạt anh không? Em có ngày nào không nhìn thấy anh bầm dập mà chịu để yên không? Em có…
- Thôi… thôi… em biết lỗi rồi, là em sai được chưa? Em đã bắt nạt anh rất nhiều, vậy đã được chưa? – Cô cười hì hì. Người ta thường nói, không nên so đo với kẻ say. [Là do chị không thể cãi lại được, đừng có mà viện cớ.]
- Cho nên, anh có trả thù em 1 chút cũng không sao phải không? – Bảo đứng thẳng người, cười hì hì.
- Anh… - Còn cô đơ ra, trợn tròn mắt như nhìn thấy ma.
- Ha ha ha… - Bảo cười ngặt nghẽo.
- A0A
- Đừng có nhìn anh như thế nữa, em sẽ doạ anh sợ chạy mất đấy.
- B0B
- Cũng không phải là lừa đảo gì em. Chỉ là… giả bộ say 1 chút…
- C0C
- Không phải… ý anh không phải là như thế. Đúng là anh có say, nhưng mà… đã tỉnh từ lúc ra khỏi quán bar không lâu.
- D0D
- Kim, đừng có như vậy, em làm anh sợ rồi đấy. – Bảo thấy không ổn, lùi dần về đằng sau.
- Anh… anh… anh… anh… - Cô lấy hơi, hét thật to. – TRẦNNNNNNN QUỐCCCCCCCCCCC BẢOOOOOOOOOOOOOOO…………… ANH CHÊ CUỘC ĐỜI QUÁ NHÀM CHÁN PHẢI KHÔNG? NẾU MUỐN ĐẾN ĐỊA PHỦ DIỆN KIẾN DIÊM VƯƠNG THÌ CỨ NÓI 1 TIẾNG, KHÔNG CẦN DÙNG CÁCH NÀY ĐỂ EM BAN CHO CÁI CHẾT. ANH…
- Hơ hơ… Kim, bình tĩnh, bình tĩnh 1 chút. Anh nhất thời khờ dại, em tuyệt đối đừng có để bụng. – Bảo cười nịnh nọt. – Em là đại nhân, sẽ không trách kẻ tiểu nhân như anh đâu, phải không?
- Hừ! Em đây không phải đại nhân, em là tiểu tiểu nhân. – Cô túm lấy áo Bảo giữ chặt lấy anh.
- Em… đừng manh động. Đây là ngoài đường. – Bảo khuyên can.
- Ngoài đường thì làm sao? – Cô không hiểu.
- Người ta thường nói… - Bảo cười quỉ dị.
- Nói cái gì?
- Vợ chồng thì nên đóng cửa bảo nhau. Chúng ta về nhà trước, em muốn gì anh đều chiều em, được không?
- ANH ĐI CHẾT ĐIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII……………… - Cô thẳng chân đạp 1 phát vào chân Bảo, sau đó xoay người hiên ngang bỏ đi.
- Em… quá ác! – Bảo khóc không ra nước mắt. Cô hung dữ như vậy liệu sau này có thể lấy chồng được không a?
- Ác mới trị được anh, cái tên suốt ngày thích trêu hoa ghẹo nguyệt. – Cô xoay người, chống nạnh, hét lớn từ đằng xa.
- Anh đâu có? Đều là bọn họ bám lấy anh, anh nào có làm gì? – Bảo đau khổ kêu oan.
- Há há há… - Nhìn thấy vẻ mặt của anh mà cô cười đến nỗi muốn phát điên. – Anh đau khổ cái gì nha? Được bao nhiêu cô gái xinh đẹp mến mộ theo đuổi không phải là rất thích sao? Lại còn bày ra cái bộ mặt đó, cứ như là thống khổ lắm không bằng.
- Còn không phải? – Bảo xụ mặt
- Anh…
Ting… tang… toong.. teng…
Tiếng chuông điện thoại vang lên cắt ngang những gì cô đang định nói.
- Sao vậy? – Cô nhíu mày.
- Tiểu thư, Vũ tiểu thư biến mất rồi.
- CÁI GÌIIIIIIIII?????????? – Cô hét ầm lên, kích động hỏi dồn dập. – Lúc nào? Ở đâu? Làm sao lại thế? Là do ai làm?...
- Chiều nay Vũ tiểu thư nói là phải đi làm thêm, không tiện để người đi cùng, cho nên…
- Có biết là ai làm không?
- Hiện giờ vẫn chưa rõ, nhưng rất có thể, chính là Đỗ Cẩm Vân.
- Đỗ Cẩm Vân???? – Cô run lên. Cô ta sẽ không làm gì My chứ? Cô ta… sẽ không lại làm chuyện đó với My chứ? Cô… năm đó cô có thể… không có nghĩa là My cũng có thể như thế… - Mau, huy động tất cả lực lượng, phải tìm ra My nhanh nhất có thể. Nhất định không được để My phải chịu bất kì tổn thương nào.
- Vâng.
Cạchhhh…
Vừa cúp máy, cô liền gọi cho Nhật.
- Alo. – Nhật có vẻ như là đang ngủ, giọng nói vẫn còn chưa tỉnh táo hẳn.
- My mất tích rồi. – Cô nói ngắn gọn.
- EM VỪA NÓI CÁI GÌIIIIIIIIIIIIII??????????? – Nhật còn đang chuẩn bị ôm gối ngủ tiếp, vừa nghe thấy cô nói lập tức quăng gối ra ngoài cửa sổ, ngồi bật dậy, kêu ầm lên. – KHÔNG PHẢI ĐÙA ĐẤY CHỨ???????? MY MẤT TÍCH? LÀM SAO MÀ MẤT TÍCH? KHÔNG PHẢI VỪA RỒI VẪN CÒN AN TOÀN SAO?? LÀ AI BẮT????? LÀ…
- Rất có thể là bị Đỗ Cẩm Vân bắt đi. Anh mau cho người tìm cậu ấy. – Cô không để ý đến những câu hỏi của Nhật, nói xong lập tức tắt máy.
Cạchhhh…
- Ơ…
Nhật vẫn còn ngồi ở đó, chưa tiêu hoá hết câu nói của cô. Mãi 1 lúc sau mới bừng tỉnh, nhanh nhanh chóng chóng kêu người lục lọi khắp nơi tìm cho bằng được My. Nếu tìm không ra My, anh thề sẽ tự tay quẳng bọn họ xuống đại dương cho các mập ăn.

Cho đến tận sáng hôm sau, vẫn chưa có bất kì tin tức gì của My. Bởi vì thông tin người bắt cóc My là Đỗ Cẩm Vân vẫn chưa được xác nhận, cho nên cô cũng không dám làm bừa, chỉ có thể ngồi im chờ đợi mà thôi.
- Kim, chúng ta đến trường đi, biết đâu lại có tin tức gì ở đó thì sao. – Thanh lên tiếng.
- Được. – Cô lập tức gật đầu. Chỉ cần có thể tìm ra My, 1 tia hi vọng cô cũng sẽ không bỏ qua.

- Kim, có tin gì không? – Nhật đã đứng ở cổng trường đợi cô tứ lúc nào.
- Anh có không? – Cô không trả lời mà hỏi ngược lại.
- BỌN HỌ ĐỀU LÀ 1 LŨ VÔ DỤNG, CHỈ NÓI LÀ GIỎI. ĐÃ HƠN NỬA NGÀY RỒI MÀ VẪN CHẲNG CÓ 1 CHÚT MANH MỐI NÀO CẢ. ĐÚNG LÀ ĐÁNG CHẾTTTTTTTTTT!!!!!!!! – Nhật quát ầm lên.
- Anh Nhật, anh bình tĩnh đi. Tức giận sẽ chẳng giúp được gì đâu. – Thanh khuyên can.
- … - Cô không nói gì, quay người bước vào trường.
Nếu nói đến lo lắng thì cô còn lo lắng hơn Thanh. Nếu nói đến tức giận thì cô còn muốn phát điên hơn Nhật. Bởi vì… cô biết… cũng chỉ có cô biết… rơi vào tay Đỗ Cẩm Vân là như thế nào.
- Ơ… Lê Hương Kim kìa…
- Là tiểu thư của Gold đó…
- Người thì đẹp mà sao…
- Thật không ngờ cô ta lại…
- Đúng là nhìn người không thể nhìn vẻ bề ngoài được…
- Xuất thân danh giá thế mà lại…
- Thật là không thể tin nổi…
- Làm sao lại có chuyện đó được…
- Cô ta…
- Lê Hương Kim…
- Chuyện đó…
- …
- …
Đang đi, không khí kì quái xung quanh và những lời bàn tán nửa to nửa nhỏ của mọi người làm cô dần dần chú ý.
Hình như tất cả đều đang nhìn cô chằm chằm.
Hình như mọi lời trỉ trích đó đều là nhằm vào cô.
Hình như… đã có chuyện gì đó xảy ra.
- Có chuyện gì vậy? – Cô quay sang 1 đám bạn, hỏi.
- … - Họ không những không trả lời cô mà còn quay đầu bỏ chạy như gặp ma, trước khi đi cũng không quên ném cho cô những ánh nhìn vừa căm ghét, vừa khinh bỉ, lại vừa khiếp sợ.
- Làm sao vậy? – Cô tiếp tục hỏi những người khác.
- … - Cũng y như thế.
Cô bắt đầu thấy bất an. Tại sao mọi người đều có thái độ kì quái đối với cô? Tại sao tự nhiên lại nhìn cô như thế? Tại sao lại chỉ chỏ bàn tán về cô? Và tại sao không ai chịu nói cho cô biết là có chuyện gì?
- Lê Hương Kim! – Cẩm Tú từ đâu chợt ‘bay’ đến, đáp thẳng xuống bên cạnh cô. – Cô đã biết chuyện gì chưa?
- Có chuyện gì? – Cô hỏi ngay. Bây giờ cô thật sự không còn quan tâm đến ai với ai nữa, chỉ cần có người chịu nói cho cô biết là được rồi.
- Haizzzzzzzzzzzzz………………… Xem ra cô thật sự chưa biết gì rồi. Vậy để tôi đây tốt bụng nói cho cô biết. – Cẩm Tú chớp chớp mắt, trong nháy mắt lấy ra 1 tờ báo đưa cho cô.
- Cái gì đây? – Cô còn chưa kịp đưa tay ra lấy thì đã bị 1 người nào đó nhanh tay cướp mất.
- Anh Thiên? – Cẩm Tú kinh ngạc, cũng vui mừng vô cùng. – Đó là tờ báo hôm nay.

- … - Đọc xong bài báo, khuôn mặt tuấn tú của anh thoáng tối sầm, bàn tay siết chặt không chịu buông.
- Cái gì thế? Rốt cuộc trong đó viết cái gì? – Cô sốt ruột, nhưng không tài nào lấy được tờ báo từ trong tay anh.
- Đừng xem. – Anh giật tớ báo, vò nát rồi quăng đi.
- Anh làm cái gì thế? Tôi còn chưa đọc mà!?! – Cô hét ầm lên.
- ĐỪNG CÓ ĐỌC. – Anh giữ chặt lấy tay cô, lớn tiếng gắt.
- Tại sao lại không cho tôi đọc? – Cô giãy giụa kịch liệt. – Tại sao hả? Buông ra, tôi muốn đọc.
- Cô ta muốn thì anh cứ để cho cô ta đọc đi. Dù sao thì những thông tin về mình cô ta cũng có quyền biết mà?!? – Cẩm Tú nhặt lại tờ báo, đưa cho cô.
- Tránh ra. – Cô giãy khỏi tay anh, lao đến cầm lấy tờ báo.

Những con chữ trên bài báo càng hiện rõ trước mắt cô thì nét mặt cô càng tái nhợt, tựa như 1 cái xác, không chút hồng hào, không 1 giọt máu.
Cô nhìn vào tên người đã viết bài báo, đột nhiên thấy đau nhói. Cái tên này, cô đã từng nghe thấy, là do 1 người đã giới thiệu cho cô, nói đó là bạn của…
- Thì ra là thế. Cuối cùng cũng vẫn cứ trả thù tôi. Yêu? So với hận thì chẳng là gì cả.

Chương 36: Nguyên nhân thật sự

1.
- Thì ra là thế. Cuối cùng cũng vẫn cứ trả thù tôi. Yêu? So với hận thì chẳng là gì cả. Ha ha… – Cô ngẩng mặt nhìn anh, tuy rằng khoé miệng đang nhếch lên, nhưng nước mắt vẫn không thể kìm nén lăn dài.
- Cái gì?
- Anh cao tay lắm! – Cô bỏ lại 1 câu, rồi quay đầu chạy thẳng.
- … - Anh ngẩn cả người, chẳng rõ tại sao cô lại có phản ứng như thế. Nhưng khi nhìn kĩ tờ báo dưới đất, nhìn vào tên phòng viên viết bài báo đó, anh đã phần nào hiểu được. Lập tức chạy theo cô.

Cô chạy… chạy… cứ thế cắm đầu cắm cổ mà chạy… cho đến khi phát hiện ra mình đã chạy xuống tầng hầm cô mới dừng lại.
Ngồi phịch xuống 1 góc tường, cô ôm mặt khóc nấc lên.
Tại sao… tại sao biết bao nhiêu chuyện cứ thế đổ hết lên đầu cô? Tại sao bọn họ không thể để cho cô thở 1 chút? Tại sao lại không thể buông tha cho cô? Kiếp trước có phải cô đã gây ra tội lỗi gì quá lớn khiến cho ông trời căm giận nên mới giáng xuống đầu cô nhiều trừng phạt như vậy không? Nhưng cho dù có trừng phạt, thì cũng có cần phải tuyệt tình thế này không?

6 năm trước…
Cô bị người bạn thân nhất phản bội muốn đẩy cô xuống vực thẳm… trong cơn kích động đã gây ra tai nạn hại chết 2 con người vô tội, khiến cô luôn bị dằn vặt giày vò hàng đêm…

3 năm trước…
Cô bị người cô kính trọng hãm hại muốn lấy mạng cô… mãi mãi mất đi người vú yêu thương cô như con đẻ… không còn được gặp lại người quản gia mà cô yêu quý như bố ruột…

1 tuần trước…
Cô bị người con trai cô yêu nhất ruồng bỏ… thậm chí là căm hận…

Như vậy vẫn còn chưa đủ hay sao?
Tại sao vẫn còn muốn tiếp tục ép cô vào đường cùng?
Tại sao cứ muốn cô phải sống không bằng chết?
Tại sao?
Tại sao?>>>>>>>>??
RỐT CUỘC LÀ TẠI SAOOOOOOOO?????????????????

Nghe thấy tiếng khóc bi thương của cô mà trái tim anh như bị từng nhát dao sắc nhọn đâm vào… đau đến nỗi anh muốn khuỵu xuống.
Anh muốn đến bên cô, muốn ôm cô vào lòng, muốn dỗ dành cô, muốn trấn an cô, muốn giải thích với cô… nhưng… tại sao cứ nghĩ đến bố mẹ, anh lại không thể khoan dung với cô? Rõ ràng vẫn còn rất yêu cô, rất muốn được ở bên cô, nhưng cứ nghĩ đến đáng lẽ anh đã có thể có 1 gia đình hạnh phúc, anh lại hận cô đến thấu xương…

YÊU… nhưng lại cứ HẬN…

HẬN… nhưng lại không thể không YÊU…

Cảm giác này, phải nói làm sao đây?
Nỗi đau này, phải diễn tả thế nào đây?
Phải làm sao mới có thể khiến cho cô hiểu nỗi lòng của anh?
Phải làm sao anh mới có thể không đau khổ nữa?

Cứ như vậy,
Trong tầng hầm tăm tối,
Cô ngồi ở đó, anh đứng ở đây…
Cô tuyệt vọng khóc, anh đau đớn dõi theo…
2 người… cho đến bao giờ mới có thể không còn đau khổ?
Ở bên nhau? Điều đó giống như là ước muốn tầng hầm tối tăm này có thể có ánh điện sáng chói rực rỡ sắc màu. Liệu có thể sao?

Không biết bao lâu sau, cô dường như không còn sức để khóc nữa, 2 mắt đã sớm sưng đỏ cả lên.
Cô muốn đứng lên, nhưng chân đã tê cứng, hơn nữa toàn thân dường như bị hút hết sức sống, không thể nào đứng vững được.
- Cẩn thận! – Thấy cô chuẩn bị ngã xuống, anh rốt cuộc cũng không thể tiếp tục đứng yên được nữa.
- Cám ơn. – Cô bám vào tay anh, cố gắng đứng dậy 1 lần nữa.
- … - Anh không nói gì, lòng lặng lẽ đau vì câu nói khách sáo xa lạ vừa rồi của cô.
Bọn họ… chỉ có thể như thế này thôi sao? Là ai đã khiến nó trở nên như thế này? Anh… hay là… cô? Là do cô đã gây ra tội lỗi quá lớn? Hay là do anh không thể rộng lượng mà tha thứ cho cô 1 lần?

- Cái đó… không phải tôi làm. – Sau 1 hồi suy nghĩ đắn đo, anh vẫn quyết định mở miệng giải thích, cũng chẳng rõ vì lí dó gì, chỉ là… anh không muốn cô hiểu lầm… không muốn cô nghĩ là anh cố ý trả thù cô bằng cách đó. Anh… cho dù thế nào cũng sẽ không hèn hạ như thế. Hơn nữa, cố ý làm tổn thương cô… anh có chết cũng không nghĩ đến.
- … - Cô chỉ im lặng không nói.
- Thực sự không phải do tôi. Người đó, đúng là bạn của tôi, cũng rất ít khi viết bài, chỉ trừ khi có người quen nhờ vả. Nhưng là… tôi thật sự không làm gì cả. Tôi cũng không biết đến bài báo đó cho đến khi đọc nó hôm nay. – Anh khẩn trương muốn cô hiểu rõ.
- …
- Mặc dù tôi rất rất hận cô, nhưng tôi… - Anh thật sự muốn nói là anh vẫn không thể ép mình không yêu cô nữa, nhưng lời nói ra lại thành. - … không hề muốn trả thù cô.
- Nói dối. – Cô trừng mắt. – Làm gì có ai hận mà không muốn trả thù?
- Tôi thật sự không có.
- Tôi không tin.
- Tại sao lại không tin tôi? – Anh nổi cáu. Không phải trước đây cô luôn tin anh vô điều kiên sao?
- Buồn cười! Có ai đi tin người hận mình thấu xương không?
- Tôi… - Anh siết chặt tay, cố gắng không ném cô ra khỏi đây ngay bây giờ. – Hừ!? Đã như vậy, tuỳ cô muốn nghĩ thế nào cũng được. – Anh tức giận quay người ra khỏi tầng hầm.
‘Nói dối’
‘Tôi không tin’
‘Buồn cười! Có ai đi tin người hận mình thấu xương không?’
Rất kiên quyết! Rất vô tình!
Không hổ là Lê Hương Kim, thậm chí cô còn không hề có ý định giải thích với anh về bài báo đó…
Thác loạn vũ trường?
Quyến rũ đàn ông?
Sử dụng thuốc lắc?
Khách quen của khách sạn?
Từng đi phá thai?
Rốt cuộc là như thế nào? Làm sao lại có thể có chuyện đó? Theo như bài báo đó viết, khi ấy cô mới có… 14 tuổi… Làm thế nào mà lại… Cô là con gái cơ mà? Làm sao có thể hư hỏng như vậy? Không được nghĩ lung tung, anh phải tin cô. Cô sẽ không sống như thế.

Nhưng, tại sao cô không giải thích với anh?? Cô không sợ anh hiểu lầm hay sao? Không sợ anh tức giận hay sao? Không sợ…
À phải rồi, anh đâu có còn là gì của cô nữa? Mọi chuyện không phải đã chấm dứt rồi sao? Đã không còn quan hệ gì nữa thì tại sao cô lại phải tốn công giải thích với anh nhỉ??

Thật sự… chỉ còn 1 mình anh yêu cô thôi sao?
Thật sự… chỉ còn 1 mình anh vì cô mà thương tâm thôi sao?
Thật sự… chỉ còn 1 mình anh là vẫn luôn luôn quan tâm lo lắng cho cô, ánh mắt không tự chủ được luôn luôn dõi theo cô thôi sao?

Không được… không được như vậy… tuyệt đối không thể được. Cô chính là kẻ thù của anh… là người đã hại chết bố mẹ anh… là người đã khiến anh không thể có 1 gia đình hoàn chỉnh… Anh cần phải ghi nhớ, mãi mãi phải ghi nhớ, không bao giờ được quên, dù chỉ là 1 giây… Cô là người anh phải hận… hận suốt đời…
Cho dù không hận, cũng không thể tiếp tục mù quáng mà yêu cô. Cô đã tàn nhẫn như vậy, vô tình như vậy, anh hà cớ gì phải tiếp tục tự giày vò bản thân? Cô đã không còn cần anh nữa, anh cần gì phải tiếp tục quan tâm cô?
Được, cứ như vậy đi.
… không yêu…
… không để ý…
… thì sẽ không thấy đau nữa….
---------------------------------------
2.
Cô về thẳng nhà, không hề có ý định học hành gì nữa. Chuyện đã như vậy, làm sao có thể tiếp tục đến trường nữa? Cô đâu có phải loại con gái mặt dày không biết xấu hổ nhục nhã.
Bài báo đó, anh nói không phải anh? Không phải anh thì còn là ai vào đây nữa? Phòng viên đã viết bài rất ít khi xuất hiện, hơn nữa chỉ có người quen mở lời anh ta mới ra mặt. Trong tất cả những người hận cô, thù cô, còn có ai quen biết anh ta chứ?!? Còn có ai…
Đợi đã, quen biết… quen biết tên nhà báo đó… anh quen… chẳng lẽ… Cô sợ hãi không dám nghĩ tiếp nữa. Nếu như nghĩ tiếp, cô không biết mình còn có thể tiếp tục mạnh mẽ đối mặt được nữa hay không.
Thâm độc, quá thâm độc! Đánh vào danh dự của cô, quá khứ của cô… không cần ra mặt cũng có thể khiến cô suy sụp. Thật không hổ là Chủ tịch tập đoàn tài chính Sky lớn mạnh, nhưng mà… có phải ông làm hơi quá rồi không? Bịa đặt như thế, không sợ bị người ta lật tẩy sao?

Cô cứ chui trong phòng cả ngày không chịu ra, trong đầu không ngừng hiện lên từng chữ từng chữ viết trên bài báo đó.
Rầm… Rầmm… Rầmmm…
- Kim! Kim!!!! Mở cửa cho chị! Chị muốn nói chuyện. – Đang rúc trong chăn nghĩ ngợi, bỗng nhiên tiếng nói hớt hải của Ngọc Thanh vang lên cùng với tiếng đập cửa không ngừng khiến cô thở dài.
Cạchhhhh…
- Kim, chuyện này là thế nào? – Cánh cửa vừa mở ra, Thanh lập tức xông vào với tờ báo bị vò nát trên tay.
- … - Cô quay đầu đi, cố gắng không chạm phải dòng chữ đỏ chót kia 1 lần nữa.
‘CUỘC SỐNG ĂN CHƠI THÁC LOẠN CỦA CÔNG CHÚA GOLD 14’ ư? Nực cười! Cuộc sống của cô là thế nào thì tự cô biết, còn cần bọn họ soi mói chỉ trích hay sao? Bọn họ có hiểu gì không mà xen vào? Có biết gì không mà nhục mạ cô?
- Kim, nói cho chị nghe, đã xảy ra chuyện gì? Năm đó rốt cuộc em đã làm cái gì? Tại sao tên nhà báo này lại có những bức ảnh thế này?
- Chị đừng hỏi nữa. – Cô cau mày. Cô đã đủ đau đầu lắm rồi, không cần Thanh phải tiếp tục làm loạn ở phòng cô. Chẳng lẽ ngay cả Thanh – người cô tin tưởng tuyệt đối – cũng muốn bức cô phát điên sao?
- Chị chỉ muốn biết, chị chỉ quan tâm em thôi. – Thanh nắm lấy tay cô, nhìn cô van xin. – Kim, nói cho chị nghe có được không? Cho dù xảy ra chuyện gì thì cũng cho chị biết, để chị giúp em giải quyết, được không?
- Chị không giúp được em đâu. – Cô lắc đầu.
- Chị sẽ cố gắng hết sứ…
- Cho dù có cố thế nào thì cũng không thể. – Cô kiên quyết hất tay Thanh ra, chui lên giường trùm chăn kín đầu.
- Chẳng lẽ… tất cả đều là sự thật? – Thanh run rẩy hỏi.
- Không phải.
- Vậy thì t…
- Chị đừng hỏi nữa, em sẽ không nói đâu.
- Kim…
Thanh biết, cho dù cô có làm gì đi chăng nữa cũng sẽ không thể thay đổi quyết định của Kim. Một khi Kim đã kiên quyết như vậy, thì nhất định có đánh chết cũng không chịu mở miệng.
Nhưng mà… cô thật sự không thể bình tĩnh nổi. Chuyện này…

Theo như bài báo đó viết,
Năm Kim 14 tuổi đã bắt đầu ăn chơi đàn đúm, tiệc tùng thâu đêm với đám bạn không mấy tử tế. Thác loạn vũ trường, sử dụng thuốc lắc, thuê phòng khách sạn là chuyện thường ngày. Thậm chí… thậm chí trong đó còn viết cô đã từng phải đi phá thai tại 1 phòng khám tư nhân. Mà vị bác sĩ kia cũng đã tiếp nhận phỏng vấn, nói rõ ràng thời gian địa điểm, chỉ có điều, khi ấy cô đeo khẩu trang cho nên bác sĩ cũng không nhìn rõ mặt mũi ra sao, chỉ biết cô nói cô là Lê Hương Kim. Còn có… còn có rất nhiều người khác tham gia phỏng vấn, hầu hết đều là những người đã chứng kiến cuộc sống không mấy tốt đẹp của cô trước đó…

- Kim, chị biết bây giờ em không muốn nói chuyện, nhưng chị không thể giữ im lặng được. Chị luôn coi em như em gái ruột của chị, em cũng biết mà, phải không? Chị thật sự rất rất lo cho em. Lúc đọc được bài báo kia, lúc nghe thấy mọi người bàn tán chế giễu em, chị không thể bình tĩnh được, mặc dù chị biết, có gấp gáp, có tức giận thì cũng không thể làm được gì cả. Chị muốn giúp em, muốn giúp em giải thích mọi chuyện, lấy lại danh dự… Chị thật lòng muốn giúp em, Kim. Vì thế, em có thể nói cho chị biết không? – Thanh nói với giọng cầu khẩn.
- Chị Thanh… em… em… - Cô bỗng nhào tới ôm chầm lấy Thanh khóc thút thít như trẻ con.
Cho dù là công chúa của Gold, là thiên kim đại tiểu thư thì sao chứ? Cô cũng chỉ là 1 con người bình thường, cũng có sức chịu đựng, cũng biết mệt mỏi, cũng có thể suy sụp. Tất cả những chuyện này đẫ vượt quá sức chịu đựng của cô rồi. Bây giờ đây cô cảm giác như mình vừa bị rút hết sức lực, cả thể xác và tinh thần đều mệt mỏi rã rời. Cô cần lắm 1 bờ vai để có thể dựa vào, 1 trái tim có thể sẻ chia thông cảm, 1 người để có thể trút bỏ gánh nặng…
- Kim, có chuyện gì thì nói với chị được không? Nói ra em sẽ thấy nhẹ nhõm hơn, mà chị cũng có thể cùng nghĩ cách giúp em. – Thanh đưa tay vỗ vỗ lưng cô an ủi, khoé mắt cũng dần đỏ lên. – Em tin tưởng chị chứ Kim?
- Tin… em tin… - Cô nói trong tiếng nấc nghẹn ngào.
Cô tin Thanh, đương nhiên tin Thanh. Từ nhỏ Thanh đã luôn coi cô như em gái ruột của mình, quan tâm bảo vệ cô còn hơn cả Bảo. Làm sao cô lại không tin người chị gái như vậy chứ?
Nhưng mà… chuyện này đâu phải là vấn đề tin hay không tin, mà là… cô thật sự không biết phải nói như thế nào, phải giải thích ra làm sao, phải bắt đầu từ đâu. Cô không biết, thật sự không biết mà…
- Có gì cứ từ từ nói, đừng nóng vội. – Như hiểu được suy nghĩ ccủa cô, Thanh nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói tràn đầy sự lo lắng cùng quan tâm vô hạn.
- Em… - Cô hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lại, bắt đầu kể. – Chị Thanh, thực ra em… năm 14 tuổi đúng là có đi bar.
- CÁI GÌ??????? – Thanh trợn mắt.
Mặc dù, mặc dù, đi bar đối với cậu ấm cô chiêu mà nói thì là… là… là… cũng thực bình thường, nhưng mà… cái này, Kim không phải như vậy mà. Cô lớn lên cùng với Kim, cô biết… Kim không phải như thế, nhưng…
- Em thề, chỉ có 1 lần, đúng 1 lần duy nhất. – Cô giơ tay lên đảm bảo. – Lần đó là… là… là Đỗ Cẩm Vân dẫn em đi.
- CÔ TA DÁM ĐƯA EM ĐẾN CHỖ ĐÓ? – Thanh hét toáng lên, đầu bốc khói nghi ngút.
- Cô ta… thực chất là lừa e…
RẦMMMMM…
Cô còn chưa nói hết, cánh cửa phòng đã bị ai đó dùng hết sức đạp một phát không thương tiếc. Sau đó, 1 giọng nói, à không, chính xác là 1 giọng thét như như có thù oán ngàn đời với màng nhĩ của người ta.
- LÊ HƯƠNG KIMMMMMMMMMMMMM!!!!!
- ??????????? – Thanh kinh ngạc chôn chân tại chỗ.
- ##################### - Cô sợ quá mà ngồi đơ luôn ở trên giường.
- LÀM CÁI GÌ MÀ TRỢN MẮT HÁ MỒM NHƯ NHÌN THẤY MA THẾ? – Nhật quát, mặt mày đỏ bừng bừng như vừa ăn phải ớt.
- Anh… anh đến đây… làm… làm… làm cái gì? – Cô cố gắng lên tiếng hỏi.
- CÒN LÀM CÁI GÌ NỮA, ĐƯƠNG NHIÊN LÀ ĐỂ LÀM RÕ MỌI CHUYỆN. – Nhật nhảy tót lên trên giường, ngồi đối diện cô, khoanh tay trước ngực, ánh mắt kinh khủng chiếu thẳng vào cô như đang nhìn tù nhân.
- Làm rõ… cái… cái gì? – Cô hơi run.
Cô đã bao giờ sợ Nhật như thế này chưa? Hình như là chưa, à, chắc chắn là chưa. Nhưng, ánh mắt như muốn bóp chết cô đến nơi kia khiến cho cô không kiềm chế được mà run lẩy bẩy, người cũng tự động lùi sát vào góc giường.
- Người lái xe đâm vào bố mẹ Thiên… là em? – Nhật cố gắng lắm mới hạ được giọng xuống 1 chút.
Anh THỀ là anh không hề muốn lớn tiếng như thế, cũng không muốn doạ dẫm gì cô cả. Nhưng mà, vừa rồi khi nghe Thiên nói lí do chia tay với cô, anh dường như có cảm giác là… mình đã chết rồi, bởi vì quá kinh ngạc cùng sợ hãi mà lăn ra chết rồi. Anh không quan tâm đến sự ngăn cản cùng phản đối quyết liệt của Thiên, chạy như bay đến lớp tìm cô, nhưng thứ anh xem được lại là cái gì? Chính là bài báo vạch trần cuộc sống ăn chơi sa đoạ 5 năm trước của cô. 5 năm? 5 năm trước? Lúc đó cô mới có mấy tuổi???? 14… là 14 tuổi… mới có 14 tuổi… Dù tim có khoẻ mạnh, não bộ có vững trãi thế nào đi nữa thì anh cũng chịu không nổi. Hôm nay cho dù khi trở về có bị Thiên đánh chết đi sống lại anh cũng phải hỏi cô cho rõ ràng, bắt cô giải thích tất cả mới thôi.
- A____________A – Cô mở to mắt nhìn Nhật. Làm sao Nhật biết được? Mặc dù, mặc dù chuyện này cũng không còn là 1 bí mật, nhưng mà… làm sao người không liên quan như Nhật cũng biết?
- Anh… anh vừa nói… cái gì? – Thanh choáng váng túm lấy Nhật, kích động hỏi liên hồi. – Anh nói gì cơ? Cái gì mà lái xe? Cái gì mà đâm xe? Cái gì mà bố mẹ của anh Thiên? Anh nói lại lần nữa xem, anh nói lại cho em nghe xem…
- 19 năm trước bố mẹ của Thiên không hề xảy ra tai nạn gì cả. Mà nguyên nhân khiến họ rời khỏi thế gian này, chính là vụ tai nạn giao thông cách đây 5 năm, người lái chiếc xe ô tô đã đâm vào họ là Kim, Lê Hương Kim. EM NGHE RÕ CHƯA? CHÍNH KIM ĐÃ GIẾT BỐ MẸ CỦA THIÊN, GIẾT 2 MẠNG NGƯỜI ĐÓOOOOOOOOOOO…..
- Em không cố ý. – Cô yếu ớt phản kháng, nước mắt lại bắt đầu tràn mi. – Em thật sự không cố ý đâu… em cũng không muốn thế… em thật sự không ngờ được lại xảy ra tai nạn… em càng không ngờ lại hại bố mẹ Thiên như vậy… em không cố ý… thật sự không cố ý…
- HÔM NAY EM NHẤT ĐỊNH PHẢI GIẢI THÍCH RÕ RÀNG CHO ANH. – Nhật kiên quyết.
Nói thế nào thì anh cũng không tin cô lại là người như thế. Cả vụ tai nạn với bài báo kia, anh đều không thể tin được. Cho dù cô thật sự đã gây ra tai nạn, thì chắc chắn cũng sẽ có nguyên do. Cho dù cô thật sự sống như thế kia, thì chắn chắn cũng có 1 bí mật nào đó ẩn đằng sau. Anh tin cô, nhưng anh cũng cần phải biết được sự thật, nếu không, niềm tin này, sớm muộn cũng không còn.
- Vâng… vâng… em nói… anh muốn biết gì em đều nói. – Cô gật đầu lia lịa.
Cô không phải đồ ngốc, đương nhiên nhận ra, Nhật là đang muốn cho cô cơ hội, cơ hội giải thích. Cô nhất định sẽ nắm chặt lấy không buông. Dù sao cô cũng chịu không nổi sự cô độc giày vò này rồi. Cô rất mệt mỏi, cho nên… Nhật muốn biết gì, Thanh muốn nghe gì, cô cũng đều nói hết, sẽ nói tất cả.
---------------------------------------
3.
- Vụ tai nạn đó là như thế nào? Tại sao em lại lái xe khi mới 14 tuổi? Còn phóng nhanh như thế nữa, muốn chết sao? – Thanh nóng ruột không chịu nổi.
- Em… hôm đó là bởi vì…

13/6/2003…
Ting… tang… toong… teng…
Khi cô đang chăm chỉ làm bài tập về nhà thì tiếng chuông điện thoại vang lên phá vỡ không khí yên tĩnh trong căn phòng rộng lớn.
- Chị Vân!!! – Cô mừng rỡ reo lên.
- Bây giờ em rảnh không? – Trái ngược với thái độ vui vẻ của cô, giọng Cẩm Vân có cái gì đó là lạ.
- Em đang làm bài tập, cũng sắp xong rồi. Sao hả chị? – Cô 1 tay cầm điện thoại, 1 tay vẫn tiếp tục múa bút.
- Tối đi chơi với chị không?
- Đi đâu ạ? – Cô sáng mắt lên.
- Đến 1 nơi… rất vui. – Cẩm Vân hơi ngập ngừng 1 chút, dường như vẫn còn nhiều đắn đo suy tư.
- Mấy giờ ạ? Em đến nhà chị nhé? – Cô phấn khởi ra mặt.
Được đi chơi mà, ai chẳng thích? Hơn nữa, còn là đi chơi với Cẩm Vân. Cô quen Cẩm Vân được mấy năm rồi, 2 người cũng rất thân thiết. Tuy rằng cô không thích tính cách tiểu thư đỏng đảnh của Cẩm Tú, nhưng điều đó chẳng liên quan gì đến Cẩm Vân cả. Là chị em thì sao chứ? Tính cách của họ gần như là trái ngược hoàn toàn. Cẩm Vân rất xinh đẹp, hoà đồng, thân thiện. Còn Cẩm Tú, tuy khuôn mặt đáng yêu xinh xắn, nhưng con người lại kiêu căng, ngạo mạn. Chỉ cần không phải là những người thuộc tầng lớp thượng lưu, cô ta liền ném cho họ ánh mắt xem thường cùng thái độ khinh ghét. Nói tóm lại, cô ghét Cẩm Tú, nhưng lại rất thích Cẩm Vân.
- Khoảng 10h chị sẽ đến đón em.
- Ơ… sao muộn thế ạ? – Cô thắc mắc. Không phải là bình thường nếu có đi chơi thì Cẩm Vân cũng luôn nhắc nhở cô phải về nhà sớm sao? Tại sao hôm nay lại rủ cô đi chơi muộn thế?
- Em làm bài tập đi, tí nữa chị đến. – Cẩm Vân nói rồi tắt máy luôn.
Cô không thể tiếp tục nói chuyện với Kim được. Cô sợ mình sẽ mềm lòng, cô sợ mình sẽ không thể thực hiện kế hoạch mà cô đã dày công vạch ra. Kim rất tốt, rất ngây thơ, lại đáng yêu. Nhưng, cô không thể tha thứ, tuyệt đối không thể tha thứ cho Kim. Chính Kim đã hại cô, hại cả đời cô. Nếu như hôm đó Kim hôm đó Kim đến sớm hơn, thì có lẽ… có lẽ… cô đã không bị như thế. Cô đã nhắn cho Kim, rõ ràng đã nhắn, đã cầu cứu, nhưng… Cô hận Kim, hận đến tận xương tuỷ. Vì vậy, cô nhất định phải kéo Kim cùng xuống vực thẳm, bằng mọi giá.

- Chúng ta đang ở đâu thế? – Cô cố gắng hét lên với người bên cạnh.
Khi đó mới 14 tuổi, thật sự không biết bar là cái gì, cũng không biết được Cẩm Vân tại sao lại đưa cô đến đây. Cô chỉ biết bám theo Cẩm Vân không rời nửa bước, cố gắng mở to mắt ra nhìn xung quanh nhưng cũng chẳng nhìn rõ cái gì cả.
Nơi này thật sự là rất đáng sợ. Cô mới chỉ bước vào có 1’ mà đầu óc đã muốn quay cuồng, người đã muốn ngất xỉu.
- Chị Cẩm Vân, chúng ta ra ngoài đi có được không? – Cô kéo cánh tay Cẩm Vân, nài nỉ.
- Ra cái gì mà ra. Vào rồi thì không có cửa mà ra đâu. – Cẩm Vân hừ lạnh.
- … - Cô đứng đơ ra, cho dù không hiểu là có chuyện gì xảy ra nhưng trong lòng vẫn cảm thấy có gì đó không ổn. Từ trước đến giờ, Cẩm Vân chưa bao giờ đối xử với cô như thế này. Giọng nói lạnh lùng, ánh mắt căm ghét này là sao? Cô đâu có làm sai chuyện gì? Chẳng lẽ Cẩm Vân vẫn còn giận vì hôm trước cô để chị phải chờ sao? Nhưng mà, cô cũng đã xin lỗi rồi mà!!?
- Ai vậy? Xinh thế!!! – Giọng 1 tên con trai vang lên ngay trước mặt cô làm cô giật mình.
- Xin chào, tôi là Lê Hương Kim. – Cô theo bản năng tự giới thiệu.
- Ồooo… Người đẹp, mặt xinh, đến giọng nói cũng rất hay, rất đáng yêu. Anh thích em rồi đó. – Anh ta cười ha hả.
- >0< - Cô muốn nói gì đó nhưng lại thôi. Với cái không khí điên loạn này, nếu như cô còn ở lại đây thì chắc chắn sẽ bị đau tim mà chết mất. – Chị Cẩm Vân, em muốn ra ngoài.
- Ra ngoài làm gì chứ? Ở lại đây chơi với anh cho vui. – 1 tên khác kéo tay cô làm cô lảo đảo ngã phịch xuống ghế.
- ANH LÀM CÁI GÌ THẾ HẢAAA??? – Cô tức giận quát lớn.
- Làm gì mà nóng nảy thế cô bé? – Tên đó không những không biết đường xin lỗi cô mà còn cười ha hả như đang xem kịch.
- Đáng ghét! – Cô tức muốn thổ huyết. Cái tay chết tiệt kia, đã chọc giận cô lại còn muốn nghịch tóc cô? Hừ?!?! Mơ sao? Cô gạt phắt tay anh ta ra, kêu ầm lên. – KHÔNG CHO PHÉP ANH ĐỘNG VÀO TÔI.
- Cô bé bao nhiêu tuổi? – Tên lúc nãy chợt nhảy chồm đến trước mặt cô, nhìn cô chằm chằm bằng ánh mắt kinh dị.
- 14
- 14? – Anh ta kinh ngạc, nhìn sang Cẩm Vân. – Này nhóc, sao lại dẫn trẻ con đến đây? Muốn chết sao??????
- 14 thì sao? Chết được à? – Cẩm Vân vừa uống rượu vừa lạnh nhạt hỏi.
- Chết thật đấy. – Tên ngồi bên cạnh cô cũng xen vào, khuôn mặt lộ rõ vẻ lo lắng. – Cô bé này còn chưa đến 16, làm sao mà ra tay?
- … - Cô ngồi 1 bên ngẩn ngơ.
Ra tay cái gì? Á… không phải là muốn đánh cô chứ? Hay là… bán cô đi????? Á á á á… cô không muốn đâu. Cô còn muốn gặp lại bố mẹ, cô còn muốn tiếp tục chơi với bạn bè, cô còn muốn vui đùa cùng anh chị em, cô còn muốn bắt nạt Bảo. Cô không muốn bị đánh chết, càng không muốn bị bán đi.
Nhưng mà… khoan đã, có chị Cẩm Vân ở đây, làm sao họ có thể hại được cô? Ừm… đúng rồi. Cô không cần phải lo lắng làm gì. Chị Cẩm Vân nhất định sẽ bảo vệ cô, không để cho cô bị người ta bắt nạt.
- Tại sao không thể? – Cẩm Vân liếc mắt. Cũng chỉ là kém cô 1, 2 tuổi thôi, làm gì mà kinh hoàng như thế? Tên kia có thể tàn nhẫn với cô như thế, tại sao bọn họ lại không thể ra tay với Lê Hương Kim này?
- Cô… - Tên con trai kia tức giận đập bàn. – Hừ!!? Cô muốn đẩy tôi vào tù sao? Đừng có mơ!
- Anh ta không cần, vậy anh có cần không? – Cẩm Vân quay sang tên nãy giờ đứng im bất động nhìn cô chằm chằm.
- Cần. – Anh ta chỉ đáp 1 chữ, lập tức kéo tay cô làm cô giật mình.
- Làm cái gì? Anh làm gì vậy??? – Cô hoảng hồn kêu to.
- Im lặng. – Anh ta bịt miệng cô lại, nhếch mép. – Bé con xinh lắm, anh rất thích.
- Ưm… ưm… - Cô trừng mắt.
Xinh thì sao? Thích thì sao? Là anh ta thích cô, cũng không phải cô thích anh ta, làm cái gì mà lại ôm cô??
Hừ hừ hừ… từ trước đến giờ chưa có ai dám thô bạo như thế với cô. Hôm nay anh ta chết chắc rồi.
Nghĩ được làm được, cô lập tức co chân đạp thẳng vào đầu gối anh ta 1 cách không thương tiếc.
- CHÓ MÁ. – Bị đau, anh ta chửi ầm lên, cáng siết chặt tay cô làm cô đau điếng.
- Bỏ ra, anh bị điên sao? Bỏ tôi ra… Làm cái gì? Anh làm gì vậy? Mau buông tôi ra. Anh muốn chết sao? Mau bỏ… mau… bỏ tôi ra… ưm… ưm… ưm… - Cô cố gắng đẩy anh ta ra nhưng không nổi, giãy giụa thế nào cũng là vô ích. Thậm chí miệng cũng bị bịt lại không nói được nữa.
- Dám đá tao? Dám chửi tao?? Mày mới là chán sống. – Tên đó trợn mắt nhìn cô làm cô co rúm lại. – Ngoan ngoãn 1 chút có phải hơn không? Sao cứ thích thân lừa ưa củ tạ thế???
- Ưm… ưm… ưm… ỏ a… ưm…
Cô đã gọi, đã cầu khẩn, đã van xin Cẩm Vân, nhưng cô ta từ đầu đến cuối vẫn là ngồi yên tại chỗ, nhếch mép nhìn cô, trong ánh mắt phát ra ánh sáng dị thường.
Cô dường như không thể tin nổi vào mắt mình. Có phải là cô bị ánh đèn ở đây làm cho hoa mắt, không khí ở đây làm cho choáng váng rồi không? Nếu không thì tại sao cô lại nhìn thấy trong ánh mắt kia có… cái gì đó như là… HẬN… phải rồi, chính là hận, hận đến tận xương tuỷ.
Tại sao?

Cô đã làm cái gì sai?

Cô đã làm cái gì chứ?

Rốt cuộc đã làm cái gì???????????

Cô hoảng loạn vừa la hét vừa giãy giụa, nước mắt không ngừng lăn dài, không những sợ hãi tột độ, mà còn đau đớn cùng cực… đau vì bị người mình tin tưởng phản bội… đau vì bị người mình luôn coi là bạn hãm hại… mà không rõ lí do…
CHOANGGGGGGGGGGGG……………
Bỗng nhiên 1 chai rượu bị ném mạnh xuống đất vỡ tan tành tạo nên 1 âm thanh chói tai đầy đáng sợ. Ai nấy đều giật mình đơ ra tại chỗ.
- ĐỒ LƯU MANH, ANH ĐI CHẾT ĐI!!!!!!!! – Nhân cơ hội, cô dùng hết sức đẩy tên xấu xa kia ngã chòng gọng xuống đất, sau đó co giò bỏ chạy, đầu cũng không dám quay lại.
- CON KHỐN!!!!!!! MÀY DÁM ĐẨY NGÃ ÔNG? HỪ HỪ HỪ… - Tên kia lửa giận phun tứ phía, vừa chửi ầm lên vừa lồm cồm bò dậy, nhằm phía cửa xông tới.
Bộppppp…
Hắn ta chưa kịp đi được mấy bước đã bị 1 cái gì đó đập thẳng vào đầu, nhất thời đứng đực ra. Chờ đến lúc hắn thức tỉnh, quay đầu lại thì Cẩm Vân đã biến mất sau cánh cửa, chỉ còn lại 1 đống tiền vung vãi khắp sàn.
- Thì ra… vừa rồi là tiền à? – Hắn ngẩn ngơ. – Thảo nào… đau nhưng cảm giác cũng không tồi. [@_____________________%]

11h40’…
Cô hoảng loạn lái xe như điên trên đường. Dù mới chỉ 14 tuổi, dù tay lái của cô chỉ là con số 0.5, nhưng…
… Lúc này cô chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi ghê tởm đó… đi càng xa càng tốt… Cô không bao giờ muốn quay lại đó… không muốn tin… không muốn đối diện… không muốn nhớ lại… Tất cả những chuyện vừa xảy ra, cô mong sao chỉ là 1 cơn ác mộng và cô sẽ tỉnh dậy thật nhanh…
Nhưng… nếu như chỉ là ác mộng… tại sao cô lại thấy đau đớn như thế? Cảm giác bị chính người bạn thân nhất phản bội… tính kễ… hãm hại… thật sự rất đau…
Tại sao?
Tại sao… cô coi người đó là bạn, nhưng người đó lại coi cô như cái gai trong mắt?
Tại sao… quan hệ giữa bọn họ lại trở nên tệ hại như vậy?
Tại sao… người đó có thể đẩy cô vào vòng tay của những gã đàn ông dơ bẩn kia?

RẦMMMMMMMMMMMM…………
1 tiếng động vang dội kéo cô trở về với thực tại. Chiếc xe phanh gấp khiến cô đổ người về phía trước, đầu đập vào vô lăng đau điếng… từng giọt máu đỏ thẫm chảy xuống từ trán… Nhưng…
… những gì cô nhìn thấy lúc đó khiến cô sợ đến ngây người. Máu… cô đã thấy máu… máu ở khắp nơi… nhưng máu… chỉ có 1 phần là của cô…
Cố gắng nén đau đớn, cô run rẩy mở cửa xe, lao như bay đến chỗ 2 người đang nằm sõng soài dưới mặt đất lạnh lẽo, người dính đầy máu…
- Cô chú… không sao chứ? – Cô hoảng hốt hỏi, tâm trí như hoàn toàn bay mất khi thấy máu vẫn không ngừng chảy ra từ sau gáy bọn họ.
- … - Không ai trả lời cô. 2 người họ dường như vẫn chưa hiểu được chuyện gì vừa mới xảy ra, chỉ im lặng nhìn cô.
- Cô chú… cháu xin lỗi… Cháu không cố ý… Cháu không cố ý đâu… - Cô khóc nức nở, bàn tay cuống cuồng lôi điện thoại ra gọi cấp cứu.
- Kim, đi thôi. – Đột nhiên có 1 bàn tay kéo cô đứng lên, thúc giục. – Đi mau lên! Chúng ta đi khỏi đây.
- Không được… bọn họ đang bị thương… rất nặng… máu… chảy rất nhiều máu… - Cô gạt tay người đó ra.
- Mau đi thôi! Em không thể ở lại đây được. Nghe chị, đi thôi! – Cẩm Vân lo lắng kéo cô đi khỏi đó.
- Không… không thể… là em gây tai nạn… là em làm họ bị thương… không thể bỏ đi… không thể bỏ mặc họ… họ sẽ chết mất… em không đi… không đi đâu cả… em phải cứu họ… họ không thể chết… - Cô kiên quyết vùng ra, gọi cho 1 bệnh viện nào đó mà cô cũng không nhớ rõ.
Sau đó xe cấp cứu đến lúc nào… làm cách nào cô đưa họ tới bệnh viện… rồi chuyện gì đã xảy ra… cô không còn biết gì cả… Cô chỉ biết… chỉ nhớ rõ… duy nhất 1 điều…
Trước khi nhắm mắt, họ đã nắm tay cô… và… nói với cô…
- Làm ơn… giúp chúng tôi… chăm sóc… Thiên… yêu thương… quan tâm… nó… - Khi ấy họ nhìn cô với ánh mắt khẩn thiết van lơn khiến cô không cần suy nghĩ nhiều mà gật đầu ngay lập tức.
- Cháu hứa.

Full | Lùi trang 11 | Tiếp trang 13

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ