Snack's 1967
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Tìm lại tình yêu - Trang 11

Full | Lùi trang 10 | Tiếp trang 12

Chương 31: Ích kỉ

1.
-
Vội vã làm gì vậy? Hôm nay trời đẹp, cứ từ từ mà thưởng thức có phải hơn không? – 1 giọng nói dịu dàng bỗng vang lên bên tai 2 người.
-
… - Kim chết sững. Vẫn là không kịp rồi. Đều tại cô cả, nếu như cô không ngủ say như thế thì đã có thể chạy nhanh hơn. Chết tiệt, không biết Leo chạy đâu mất tiêu rồi? Cả bóng dáng người của anh ta cũng không thấy đâu. Đừng bảo là đình công tập thể nhé!?!?
-
Chị Cẩm Vân. – My lễ phép cúi đầu.
-
Không cần chào tôi. Nếu trong lòng cô coi tôi là đàn chị thì sẽ không làm những việc đó. – Cẩm Vân hừ lạnh.
-
Chị nói gì vậy? Em không hiểu. Em đã làm gì sai sao???? – My hỏi lại.
-
Việc cô làm sai thì nhiều lắm. – Cẩm Vân lạnh giọng. – Thứ 1 là đã sinh ra trong 1 gia đình hèn kém. Thứ 2 là đã lớn lên nghèo khổ. Thứ 3 là đã kết bạn với Lê Hương Kim. Thứ 4 là đã vào cái trường này. Thứ 5 là luôn tỏ ra đáng thương. Thứ 6 là đã không nghe lời tôi mà rời khỏi đây. Thứ 7 là… đã cướp Nhật của tôi. Thứ 8 là…
-
CÂM MIỆNG. – Cô tức giận quát lớn. – Cô k…
-
Kim, đừng như vậy. – My can ngăn. – Dù sao chị Cẩm Vân cũng là đàn chị của chúng ta mà?!? Cậu lớn tiếng như vậy thật không đúng.
-
Cô ta mắng cậu như vậy, cậu còn ngăn tớ? Cậu đúng là bệnh thần kinh! – Cô gắt.
-
Bệnh gì cũng được. Nhưng cậu đừng có gây chuyện được không? – My nói gần như van nài.
-
Gây chuyện cái gì? – Cô trừng mắt.
-
Kim, không nên…
-
Cậu trật tự cho tớ.
-
Vũ Hà My, cô lại bắt đầu giả vờ lễ nghĩa phải không? Những đứa hèn kém như cô thì có thể được ăn học đàng hoàng tử tế, biết giao tiếp lễ nghi sao? Gia đình cô … à nhầm… đấy đâu được gọi là gia đình chứ? Gia đình thì phải hạnh phúc, phải vui vẻ. Còn cô… lúc bố cô còn sống đã không được gọi là gia đình. Đến khi bố cô chết rồi lại càng không thể coi là gia đình. 2 mẹ con cô khó khăn đến mức ấy. Cô chẳng qua chỉ vào cái trường này để cưa cẩm đại gia thôi. Cô nghĩ tôi không…
-
Cô không có quyền nói những lời đó với My. – Cô tức giận hét lên, đôi mắt màu hổ phách ánh lên tia giận dữ thật đáng sợ. – Sinh ra và lớn lên trong 1 gia đình nghèo khó thì đã sao? Dù sao cậu ấy cũng là người thật thà, hiền lành. Kết bạn với tôi thì đã sao? Dù sao cậu ấy cũng là 1 người bạn tốt thật sự. Vào trường này thì đã sao? Dù sao cậu ấy cũng đã cố gắng bằng chính sức lực của mình. Không rời khỏi đây thì đã sao? Dù sao cậu ấy cũng là 1 học sinh gương mẫu. Còn nữa… My cướp Nhật của cô sao? Cướp lúc nào? Cướp thế nào? Rõ ràng là 2 người đã chia tay, vậy vẫn coi là cướp sao? Nực cười.
-
Cô tốt nhất đừng xen vào. Tôi cũng nói rõ ràng, chuyện này không liên quan đến cô. Việc của tôi với cô tôi sẽ tính sau. Giờ thì cô nên tránh sang 1 bên. – Cẩm Vân quắc mắt.
-
Tránh sang 1 bên? – Cô cười phá lên, ánh mắt ánh lên vẻ đau thương. – Tôi không phải cô. Hại bạn thân của mình, trơ mắt nhìn cô ấy bị người ta làm tổn thương, tôi không làm được.
-
Cô… - Cẩm Vân cắn chặt môi. – Đúng. Tôi xấu xa, tôi độc ác, tôi tàn nhẫn, nhưng còn cô? Cô có tốt hơn tôi sao? Cô đừng có ở đó mà giả bộ nhân nghĩa nữa.
-
Tôi không tốt đẹp, cũng chẳng nhân nghĩa gì cho cam, nhưng… tôi sẽ không bỏ bạn bè trong lúc hoạn nạn. – Cô tuyên bố.
-
Kim, cám ơn cậu! – My cảm động nắm chặt tay cô.
-
Không bỏ rơi bạn bè? – Cẩm Vân mỉm cười chua chát. – Tại sao? Tại sao với cô ta thì không? Còn với tôi lại…
-
TIỂU THƯ.
-
Anh chết ở đâu mà bây giờ mới tới hả? – Cô khẽ quát.
-
Xin lỗi tiểu thư.
-
Chúng ta đi thôi. – Cô kéo tay My đi. Chưa được vài bước đã dừng lại, quay người lạnh giọng nói. – Cô đừng mong hại được My. Ngày nào còn có tôi thì chắc chắn My sẽ an toàn.
-
Tại sao cô cứ phải xen vào chuyện của tôi? – Cẩm Vân bực mình.
-
Bởi vì My là bạn tôi. – Cô nói rồi lập tức rời khỏi đó.
-
… - Cẩm Vân sững sờ.
“Bởi vì My là bạn của tôi”
Câu nói này như 1 nhát dao đâm thẳng vào tim Cẩm Vân.
Trước đây, Kim cũng từng nói với cô như vậy.
… “Bởi vì chị là bạn của em”…
… “Chị là bạn của em mà!”…
… “Chị mãi mãi là bạn của em”…
Nhưng bây giờ đã không còn như thế nữa.
Kể từ cái đêm đó, cô đã quyết định cô ta không còn là bạn của cô.
Và kể từ cái đêm 1 tuần sau đó, cô ta cũng đã không còn coi cô là bạn.
TÌNH BẠN… cũng chỉ đến thế mà thôi.

-
Búp Bê, em đi đâu vậy? – Vừa thấy cô, anh đã hỏi ngay.
-
Có chút chuyện.
-
Chuyện gì?
-
Ừm… chỉ là chút chuyện…
-
Đừng ấp úng thế chứ?!! Nói anh nghe, đã xảy ra chuyện gì? – Anh không tin.
-
Không có gì cả. – Cô lắc đầu, mỉm cười.
-
Không được giấu anh. – Anh gay gắt nhìn cô.
-
Em đã nói không có việc gì. – Cô vẫn cứng đầu không chịu nói.
-
Búp Bê, em…
-
Anh Thiên, vừa rồi chị Vân đã chặn đường bọn em. Chị ấy là nhằm vào em, muốn dạy giỗ em. Kim đã bênh vực em…
-
Leo, đi theo em. – Cô cắt ngang lời My, trừng mắt nhìn Leo.
-
Búp Bê, em đi đâu? – Anh giữ chặt lấy tay cô.
-
Không liên quan đến anh. – Cô giằng mạnh tay ra, ánh mắt nhìn Leo vẫn không dịu đi chút nào, nhắc lại từng chữ. – Đi theo em!
-
… - Leo thở hắt ra, nhanh chóng theo cô ra ngoài.
-
Anh Thiên! – My lên tiếng.
-
Cô ấy dạo này rất lạ. – Anh bất giác thốt lên. – Cứ như là đang giấu anh chuyện gì nghiêm trọng lắm vậy.
-
… - My chỉ cúi đầu không nói. Cô cũng cảm thấy như vậy, nhưng lại không biết làm sao mới có thể hỏi Kim rõ ràng được. Mà có hỏi thì cũng chưa chắc, à không… là chắc chắn sẽ không được giải đáp.
-
Có thể nào cô ấy không cần anh nữa không? – Thiên thở dài.
-
Tôi còn đang lo sợ điều ngược lại đấy. – Bảo ngồi uống cà phê ở 1 bàn gần đó, lên tiếng.
-
Cậu nói thế là sao? – Anh cau mày.
-
Không có gì. – Bảo nhún vai, tiếp tục uống cà phê.

-
Vũ tiểu thư! – Đang chăm chú lắng nghe cuộc đối thoại giữa 2 người thì có tiếng nói vang lên bên tai làm My giật thót cả tim.
-
Anh gọi tôi? – My dùng ngón tay chỉ vào mình.
-
Đúng thế.
-
Xin hỏi, tôi có quen anh không?
-
Chúng ta chưa từng gặp mặt.
-
Vậy… có chuyện gì?
-
Tiểu thư của chúng tôi đã chuẩn bị cho cô 1 căn nhà, mong mẹ con cô có thể nhanh chóng dọn tới.
-
Tiểu thư của các anh? – My nghi ngờ. – Là ai vậy?
-
Là Lê tiểu thư.
-
Kim? – My kinh ngạc.
-
Đúng vậy.
-
Nhưng… - Nhà? Là sao vậy? Không phải chỉ vì chuyện vừa rồi mà…
-
Mẹ của cô đã tới đó trước rồi. Đồ đạc của 2 người chúng tôi cũng đã đem đến đầy đủ.
-
Các anh… mẹ tôi? – My hoảng hồn.
-
Mời cô.
-
Vậy… được. – Không còn cách nào, My đành đi theo mấy ‘cây đen’. Haizzz… mẹ của cô đã ở đó, dù cô có không muốn thế nào thì cũng phải đi thôi chứ biết làm thế nào? Dù sao cũng là Kim chuẩn bị, chẳng có gì phải lo lắng cả, chỉ là… cô thấy rất ngại. Cô biết là Kim rất giàu, nhưng cũng không thể phẩy tay 1 cái liền cho cô 1 căn nhà chứ?!?! Cô biết phải trả ơn Kim thế nào đây?

-
Cậu mau nói rõ cho tôi. – Anh kéo ghế ra ngồi đối diện với Bảo, khoanh tay trước ngực tỏ vẻ sẽ không buông tha.
-
Cậu muốn tôi nói cái gì?
-
Chuyện cô ấy đang giấu tôi, cậu biết phải không?
-
Đúng.
-
Vậy mau nói cho tôi biết.
-
Haahahah… - Bảo cười phá lên.
-
Cậu cười cái gì?
-
Không phải cậu không biết, cô ấy rất đáng sợ, đặc biệt là khi tức giận. Dù có đến 10 lá gan tôi cũng không dám động vào.
-
Chuyện đó cậu không phải lo. Tôi sẽ không để cô ấy làm gì cậu. – Anh đảm bảo.
-
Tôi chỉ lo là anh sẽ làm gì cô ấy thôi. – Bảo nhìn thẳng vào người trước mặt.
-
Tại sao tôi lại phải làm gì cô ấy? – Anh thấy buồn cười. Trước là cô lo anh đánh cô, giờ đến Bảo lo anh làm gì cô. Anh là người bạo lực đến vậy sao? – Còn nữa… tôi thì có thể làm gì cô ấy chứ?
-
Ai biết được?
-
Cậu rốt cục là muốn nói cái gì vậy? Mau nói nhanh đi, đừng ở đó mà vòng vo. – Anh nóng ruột.
-
Tôi có muốn nói gì đâu? – Bảo dở khóc dở cười. – Là cậu bắt tôi nói cái gì đó mà?!?! Sao giờ lại quay sang mắng tôi?
-
Cậu… - Anh tức giận trừng mắt.
-
Đừng có nhìn tôi như thế. Tôi cam đoan anh cũng chẳng muốn biết đâu. – Bảo đứng dậy.
-
Khoan đã…
-
Cứ thoải mái hưởng thụ hạnh phúc đi, đừng để sau này phải hối hận. – Bảo khuyên chân thành.
-
Sau này? Hối hận? – Anh đứng bật dậy, trong lòng nỗi bất an dâng trào. – Cậu có ý gì? Cô ấy sẽ rời xa tôi sao?
-
Không phải là ý này. – Bảo lắc đầu phì cười. – Tôi chỉ muốn khuyên cậu dù có chuyện gì đi nữa thì cũng phải suy nghĩ thật cẩn thận, đừng vội vàng quyết định bất cứ điều gì, đừng để mình phải ân hận.

---------------------------------------
2.
-
Tiểu thư.
-
Vừa rồi anh và người của anh đi đâu? – Cô tức giận. Nếu như vừa rồi không phải cô cố gắng kéo dài thời gian thì không hiểu sẽ ra sao đây? Thật là quá bất cẩn!
-
Tôi đi gặp Đặng thiếu gia. Bọn họ đi đón mẹ của Vũ tiểu thư. – Leo thành thật trả lời.
-
Gặp Thiên? – Cô sửng sốt, quên luôn cả cơn giận dữ vừa rồi.
-
Vâng.
-
Gặp anh ấy làm gì?
-
Là Đặng thiếu gia nói muốn gặp tôi.
-
2 người đã nói những gì?
-
Cậu ấy hỏi tôi có quan hệ gì với cô? Tại sao lại đến trường này? Tại sao…
-
Dừng lại. – Cô cắt ngang. – Anh đã nói cái gì rồi? Không phải là ngoan ngoãn khai ra hết đấy chứ??
-
Đương nhiên là không. – Leo lắc đầu. – Tôi đã nói tôi là bạn của cô, vừa từ Mỹ trở về cho nên đến tìm cô ôn lại chuyện cũ. Tôi cũng đảm bảo tôi không có ý gì với cô cả, chỉ coi cô là bạn mà thôi.
-
Anh ấy có nghi ngờ không?
-
Có. Nhưng cậu ấy cũng không hỏi thêm nữa.
-
… - Cô im lặng, lập tức đi về phía cổng trường. Đáng ghét, anh đa nghi như vậy làm gì chứ?!?

Vừa ra khỏi cổng trường đã thấy anh đang dựa vào xe đợi cô. Cô có chút lo lắng, nhưng vẫn cố gắng lấy lại tinh thần, tiến tới chỗ anh.
-
Thiên, anh vẫn chưa về sao?
-
Anh đợi em. – Anh mỉm cười, liếc mắt về phía sau cô.
-
Leo, anh về trước đi. Có gì em sẽ gọi cho anh sau. – Cô hiểu ý, liến quay đầu nói với Leo.
-
Được.

-
Anh không thích em đi với anh ta. – Vừa thấy xe của Leo rời đi, anh liền nhăn nhó.
-
Anh ấy chỉ là bạn của em thôi. – Cô giải thích.
-
Anh biết. Nhưng… anh không thích việc em chỉ tin anh ta mà không tin anh. Tại sao lại không nói với anh mà lại nói với anh ta?
-
Thiên???? – Cô giật thót. Anh sẽ không phải là biết rồi chứ?!? Không thể… không thể nào… Nếu như đã biết, khẳng định anh sẽ không còn quan tâm tới cô như vậy. – Anh nói cái gì thế? Chuyện… chuyện gì?
-
Anh biết em đang có chuyện giấu anh. Bảo cũng biết, tại sao anh lại không thể biết? – Anh nhìn cô chằm chằm. – Búp Bê, nói cho anh được không?
-
Cái đó… em… - Cô không biết phải làm sao.
-
Đừng lo gì cả, cứ nói với anh. Anh sẽ giúp em.
-
Không phải… cái đó… em không cần anh giúp đỡ… chỉ cần… chỉ cần… - Chỉ cần anh chịu tha thứ cho cô là được. Nhưng… sẽ không thể đâu.
-
Anh Thiên!!! – 1 giọng nữ vang lên cắt ngang lời cô. Vừa nhìn rõ đó là ai, mặt cô đã biết sắc.
-
Có chuyện gì? – Anh cau mày.
-
Đã lâu không gặp, em rất nhớ anh! – Cẩm Tú cười tươi, chạy ào đến ôm lấy cánh tay anh.
-
Bỏ tay ra! – Anh tức giận trừng mắt. Cô ta dám làm như thế trước mặt Kim? Nhỡ cô tức giận rồi không thèm để ý đến anh thì sao đây?
-
Anh sao thế? – Cẩm Tú buông tay nhưng vẫn đứng sán lại gần anh. - Ồ… Lê tiểu thư cũng ở đây sao.
-
Không được sao? - Cô cố gắng tỏ ra bình tĩnh.
-
Tôi cũng rất nhớ cô. – Cẩm Tú đột nhiên ôm chầm lấy cô, thì thầm. – Tôi đã biết rồi. Việc cô làm với anh ấy mà nói… là không thể tha thứ được.
-
Cô… cô… - Cô đông cứng. Điều cô lo lắng cuối cùng cũng xảy ra rồi.
-
Búp Bê!!? – Anh kinh ngạc nhìn cảnh trước mắt. Đỗ Cẩm Tú ôm cô như bạn thân lâu ngày gặp lại, nhưng cô lại không 1 chút phản ứng. Có phải cô lại mất trí rồi không?
-
Tránh xa Thiên ra.
-
Gì cơ? – Cô kinh ngạc mở to mắt.
-
Tránh xa Thiên ra, nếu không… hậu quả cô tự gánh chịu. – Cẩm Tủ cảnh cáo.
-
Cô làm gì vậy? Bỏ cô ấy ra. – Anh thấy mãi cô không có dấu hiệu gì là muốn đẩy Cẩm Tú ra, liền giật mạnh tay cô ta ra khỏi người cô.
-
Anh Thiên!!!!!!!!!!! – Cẩm Tú nhân cơ hội giữ chặt lấy tay anh không chịu buông.
-
Bỏ tay ra! – Anh lo lắng nhìn sang cô.
-
Lê tiểu thư không có ý kiến gì chứ? – Cẩm Tú nhướn mày.
-
… - Cô không nói gì, chỉ nhìn anh với ánh mắt phức tạp.
-
Búp Bê, anh với cô ta không có gì cả. Em đừng hiểu lầm. – Anh hoảng hốt giải thích, đồng thời đẩy Cẩm Tú đang bám lấy mình không rời ra xa 1 chút.
-
Anh Thiên, anh đừng lo, Lê tiểu thư sẽ không tức giận đâu, phải không? – Cẩm Tú vẫn như con đỉa kéo mãi không ra.
-
… - Cô vẫn cứ im lặng, thâm tâm đang đấu tranh kịch liệt. Rốt cục cô nên làm thế nào? Có ai có thể nói cho cô biết cô phải làm sao không?
-
Thiên, mày đang làm cái gì thế? – Bỗng Nhật từ đâu nhảy bổ ra, trố mắt nhìn cảnh trước mặt. Đỗ Cẩm Vân đang thân mật bám vào tay Thiên, còn cô lại đứng cách anh 3 bước, không có phản ứng gì cả. Không phải là thằng bạn anh lại ngu ngốc làm điều gì dại dột rồi chứ??!
-
Không phải. Tao không làm gì cả. – Anh đau khổ giải thích.
-
Không làm gì? Thế thì tại sao lại… - Nhật nhìn chằm chằm vào cánh tay trái của anh.
-
Không phải như thế đâu. Tao không… - Anh thật không biết phải nói thế nào nữa. Đúng là chịu không nổi mà!??! Người cần nói thì cứ im như hến, người cần tránh thì cứ sán lại gần. Đúng là điên mất rồi!
-
Anh Thiên, chúng ta đi chơi được không? Lâu rồi em không được đi chơi với anh. Em rất nhớ anhhhhhhhh!!!!!!!! – Cẩm Tú tiếp tục lên tiếng.
-
Tôi không rảnh mà đi với cô. – Anh từ chối thẳng thừng.
-
Đừng như vậy mà!?? Em chỉ muốn cùng anh đi dạo 1 chút.
-
Này, cô còn không mau bỏ tay ra? Trước mặt bạn gái tôi mà cô dám…
-
Cô ấy sẽ không nói gì đâu, anh cứ yên tâm đi! – Cẩm Vân liếc nhìn Kim vẫn bất động tại chỗ, nhếch mép khinh thường.
-
ĐỖ CẨM VÂN! CÔ TỐT NHẤT NÊN NHANH CHÓNG BỎ CÁI MÓNG VUỐT CỦA MÌNH RA KHỎI TAY THIÊN, NẾU KHÔNG TÔI LẬP TỨC NÉM CÔ VÀO TRẠI THƯƠNG ĐIÊN.
-
Anh Nhật, làm gì mà lại nổi nóng với em? Anh với chị em chia tay không có nghĩa chúng ta là kẻ thù chứ? Anh có cần phải gay gắt với em thế không? – Cẩm Tú nhăn nhó.
-
Tôi thế đây? Sao nào? Bây giờ chỉ cần nhìn thấy chị em các cô là tôi buồn nôn. Khôn hồn thì mau biến khỏi đây, đừng làm tôi ngứa mắt.
-
Em sẽ đi, nhưng phải đợi anh Thiên đã. – Cẩm Tú ngả đầu vào vai anh, nhẹ nhàng nói. – Anh Thiên, chúng ta đi chỗ khác, được không?
-
Đi cái đầu cô ý. – Nhật tức giận muốn xông tới giải cứu cho bạn, nhưng lại bị cô ngăn lại.
-
Đừng làm vậy, anh Nhật.
-
Lê tiểu thư thật hiểu chuyện. – Cẩm Tú mỉm cười.
-
Cám ơn. – Cô nhếch mép.
-
Búp Bê!!? – Anh nhìn cô không rời, cô gắng đoán xem cô rốt cục đang suy nghĩ cái gì, tại sao lại bình thản như thế?
Có phải cô tức giận rồi không? Nhưng đâu phải anh muốn như thế này? Hay là cô lại không cần anh nữa? Nhưng chính anh cũng là người bị hại mà?!?! Anh muốn đẩy ra cũng không nổi nữa, cô không giúp anh thì thôi, lại còn…
-
Giờ tôi muốn anh Thiên cùng đi với tôi, cô không có ý kiến gì chứ?
-
Không có ý kiến. – Cô đứng trước mặt Cẩm Tú, nhẹ nhàng trả lời.
-
Búp Bê!?? – Anh hoảng hồn.
-
Tốt…
Bốppppppppp………
---------------------------------------
3.
Bốppppppppp………
Còn chưa trả lời xong, Cẩm Tú đã cảm thấy má mình đau rát, in hằn rất rõ dấu vết của 5 ngón tay thon dài, mảnh mai.
Chính xác là có người đã tát cô 1 bạt tai, hơn nữa còn dùng hết sức lực để trút giận lên má trái của cô.
Cô không dám tin, trợn mắt nhìn người vừa tát mình, hét ầm lên.
-
LÊ HƯƠNG KIM! CÔ ĐIÊN RỒI À? TÔI ĐANG NẮM GIỮ BÍ MẬT CỦA CÔ ĐẤY, CÔ DÁM TÁT TÔI? CÔ CHÁN SỐNG RỒI SAO? CÔ NGHĨ TÔI KHÔNG DÁM NÓI RA SAO?????? CÔ…
-
CÂM MIỆNG. – Cô tức giận quát lớn. – Cô bị thần kinh hay là đầu óc có vấn đề? Bí mật của tôi? Cô cũng biết đó là bí mật tôi không muốn cho Thiên biết sao? Vậy cô có biết vì sao tôi không muốn cho Thiên biết không? Bởi vì tôi không muốn anh ấy rời xa tôi. Vậy mà cô cư nhiên dám đem chuyện đó ra để bắt rôi tránh xa Thiên? Cô mới thật là điên rồi.
-
Tôi… - Cẩm Tú nghẹn họng, nhưng vẫn cái cố. – Dù sao thì… cô tự nguyện rời xa anh ấy còn hơn là để anh ấy hận cô, ruồng bỏ cô, không phải sao?
-
2 cái đó có gì khác nhau chứ? Đều là chia tay thôi. Theo cách nào thì kết quả cũng vậy thôi.
-
Được lắm. – Cẩm Tú tức điên người. – Vậy để tôi nói cho anh ấy biết, xem cô sẽ xử lí thế nào?
-
Cô… cô dám?
-
Cô đừng thách tôi. – Cẩm Tú vênh mặt. – Anh Thiên, em có chuyện muốn nói với anh.
-
Cô im miệng cho tôi.
-
Sao? Sợ rồi à? Vừa rồi còn lớn tiếng quát nạt tôi, giờ lại muốn cầu xin tôi sao? – Cẩm Tú cười khẩy.
-
Cầu xin? Nằm mơ đi! – Cô hừ lạnh. – Cô nghĩ cô là ai mà tôi phải cầu xin? Cụ tổ của tôi chắc?
-
Cô vẫn còn lớn giọng nhỉ? Tôi nói cho cô biết, nếu như cô chịu quỳ xuống cầu xin tôi thì có lẽ tôi sẽ xem xét lại mà bỏ qua 1 lần. Còn nếu không… - Cẩm Tú liếc sang anh, rồi lại cười đểu giả nhìn cô. – anh Thiên, em nghĩ anh sẽ rất muốn nghe chuyện này.
-
Cô rốt cục muốn nói cái gì? – Anh có cảm giác bất an vô cùng. Nhìn phản ứng của cô nghiêm trọng như vậy, lại còn những lời vừa rồi… cô không muốn cho anh biết vì sợ anh sẽ rời xa cô? Câu này là có ý gì đây?
-
4 năm trước, Lê Hương Kim đã…
-
Cô có muốn cả thế giới biết đến thân hình gợi cảm quyến rũ của cô không? Có muốn tôi giúp cô show hàng không?
-
Anh Bảo? – Cô kinh ngạc.
-
Trần Quốc Bảo? – Cẩm Tú mặt cắt không còn giọt máu.
-
Ồ… cô vẫn nhớ đến tôi? Thật tốt quá. – Bảo cười tươi.
-
Tôi… đi trước. – Cẩm Tú nhìn thấy Bảo như thấy ma, vội vàng bỏ của chạy lấy người.
-
Cậu đừng nghe cô ta nói bậy, không có chuyện gì đâu. – Bảo quay sang Thiên, mỉm cười.
-
Ừm. – Anh không có ý định hỏi rõ ngọn ngành. Dù sao thấy cô đau đớn như vậy, anh thật không chịu nổi. – Búp Bê, chúng ta về thôi!

Trên đường về nhà, cô không ngừng lo lắng, thỉnh thoảng lại lén lút nhìn sang anh – người đang ngồi thẫn thờ bên cạnh. Cô thật không dám tin anh lại có thể dễ dàng bỏ qua như vậy. Sẽ không phải là… anh chỉ giả bộ trước mặt cô rồi sau lưng lại tìm Cẩm Tú hỏi chuyện chứ?...
-
Em đang nghĩ gì thế? Câu hỏi của anh làm cô bừng tỉnh, nhận ra chính mình đã nhìn anh ngây người từ nãy đến giờ.
-
Em… - Cô giật mình, tò mò hỏi. – Thiên, anh thật sự không muốn biết chuyện đó sao?
-
Chuyện gì cơ?
-
Chuyện kia… ừm… là chuyện mà em đã tìm mọi cách để giấu anh ý.
-
Nếu em không muốn nói thì thôi. – Anh nhún vai.
-
Anh cũng sẽ không đi tìm hiểu sao? – Cô nghi ngờ hỏi.
-
Không. – Anh cam đoan. – Anh sẽ đợi… đợi đến khi em đồng ý nói cho anh biết sự thật.
-
Thật sao?
-
Anh hứa đấy. - Anh véo cái mũi của cô, mỉm cười. – Giờ thì yên tâm rồi chứ?
-
… - Cô chẳng biết phải nói với anh cái gì. Chuyện này, thật đúng là… biết cô có bí mật giấu anh, đáng lẽ ra nên là cô giải thích xin lỗi anh, giờ lại để anh trấn an vỗ về cô. Đúng là đảo lộn hết cả. #__# Nhưng mà… - Tại sao anh không hỏi cho rõ?
-
Anh hỏi thì em sẽ trả lời sao? – Anh hỏi ngược lại.
-
Em… - Cô cúi đầu. - … sẽ không.
-
Em không nói, vậy anh còn hỏi làm gì?
-
Nhưng… nếu như anh bắt em nói, em cũng không thể im lặng mãi.
-
Anh không muốn ép buộc em làm bất kì việc gì cả, em có hiểu không? – Anh dịu dàng nhìn cô.
-
Anh cũng có thể tự mình điều tra tìm hiểu.
-
Anh sẽ không làm những việc mà em không muốn. Anh không muốn em tức giận hay buồn phiền. Anh chỉ muốn em mãi mãi tươi cười.
-
Thiên… - Cô cảm động không thôi. - … anh thật tốt!
-
Không phải với ai anh cũng tốt như vậy đâu đấy. – Anh ôm cô vào lòng, khẽ cười. – Em phải cám ơn ông trời vì mình quá may mắn đi.
-
Đúng thế. Em thật may mắn! – Cô vòng tay ôm lấy cổ anh.
Cô rất may mắn mới có thể gặp được người con trai tốt như anh… thật may mắn mới có thể được anh yêu… thật may mắn mới có thể được ở bên anh… được anh chăm sóc… chiều chuộng…
-
Sao vậy? – Thấy cô ngẩn người trong lòng mình anh không hài lòng hỏi.
-
Em yêu anh, rất rất yêu anh!

Nửa đêm,
-
Thiên! Thiên!!!!! Không…… đừng……………….. – Cô bật dậy như lò xo, mồ hôi vã ra như tắm, hoảng loạn nhìn xung quanh như đang tìm kiếm thứ gì đó.
-
Búp Bê! Em sao thế? – Anh giật mình tỉnh giấc, càng hoảng hơn khi thấy cả người cô đang run rẩy. – Búp Bê!!! Em không sao chứ? Em mơ thấy ác mộng à?
-
Thiên! Thiên!!!!!!!!!!!!!! – Cô lao đến ôm chầm lấy anh như người chết đuối vớ được cọc.
-
Anh ở đây. – Anh vỗ vỗ lưng cô, nhẹ nhàng trấn an. – Đừng sợ, có anh ở đây. Có anh rồi… Không sao… không sao………..
-
Đừng rời xa em! Thiên!!!!!! Em sợ lắm! Đừng rời xa em, được không? – Cô khóc nức nở.
-
Anh sẽ không dời xa em. Đừng sợ, anh ở ngay bên cạnh em thôi. Đừng sợ, đừng sợ gì cả…
-
Thiên………………………………. Anh không được bỏ rơi em.
-
Sẽ không đâu.
-
Híc… Thiên… huhhu… - Cô đã yên tâm hơn 1 chút, nhưng vẫn cứ bám chặt lấy anh không chịu buông, nước mắt rơi lã chã hoà với từng giọt mồ hôi lạnh trên trán ào ạt chảy xuống.
-
Ngoan, đừng khóc nữa! Chỉ là mơ thôi, không sao đâu. Anh vẫn ở đây… vẫn ở bên cạnh em… Đừng sợ!
-
… - Tiếng khóc dần dần biết mất, trong căn phòng rộng lớn chỉ còn những tiếng sụt sịt nho nhỏ thỉnh thoảng mới vang lên.
-
Búp Bê, nào, ngủ đi! – Anh dịu dàng dỗ dành cô. – Anh sẽ ở đây, không đi đâu hết. Nhắm mắt lại nào!
Cô ngoan ngoãn nhắm mắt lại, từ từ chìm vào giấc ngủ, bàn tay nhỏ nhắn vẫn siết chặt lấy tay anh không rời, như sợ anh sẽ biến mất khi cô đang ngủ vậy.
“Anh vẫn ở đây… vẫn ở bên cạnh em…”
Là vẫn… chứ không phải mãi mãi…
---------------------------------------
4.
-
Kim, em có bưu kiện này.
-
Bưu kiện? Của ai vậy? – Cô ngạc nhiên. Vừa mới sáng sớm đã nhận được bưu kiện. Cô cũng được yêu quý quá đi.
-
Chị không biết. – Thanh lắc đầu. – Nó có mật mã, chị không mở được.
-
Có mật mã? – Cô càng lo lắng hơn. Cái gì mà phải dùng đến mật mã chứ? Chẳng lẽ… là bom? Mìn? Lựu đạn?
-
Em mau mở ra xem đi. – Anh thúc giục.
-
Ở đây á? – Cô tròn mắt.
-
Đương nhiên, chứ không lẽ đem đến trường?
-
Để em mang vào phòng xem. – Cô ôm chiếc hộp nhanh chóng chuồn vào phòng.
-
Này… - Anh ngăn không kịp đôi chân của cô, chỉ có thể tức giận bĩu môi. – Búp Bê chết tiệt nhà em, dám giấu anh đi xem quà 1 mình. Cứ đợi đấy xem anh xử em như thế nào.

Cạchhhh…
Sau khi đóng cửa cẩn thận, cô mới nheo mắt suy nghĩ mật mã.
000000
Sai
123456
Sai
654321
Sai


-
Không phải chứ? Đã gửi bưu kiện lại còn cài mật mã?!?!??! – Cô tức giận trừng mắt nhìn cái hộp như muốn xé xác nó ra đến nơi. – Rốt cuộc là bao nhiêu vậy? Ai gửi mà thâm thế không biết? Ít nhất thì cũng phải cho người ta biết tên thì mới đoán được mã số chứ?!?! Thật đúng là… đồ xấu xa… đồ ác độc… đồ dã man… đồ vô nhân đạo… đồ………….. khoan đã… không lẽ…
230705
Táchh…
-
Đúng rồi? – Cô kinh hoàng.
Dãy số này đúng… không lẽ người gửi chiếc hộp cho cô là… gã đó?
23/07/2008 chính là ngày cô gặp ‘tai nạn’ 3 năm trước.
Hít 1 hơi thật sâu, cô vẫn quyết định sẽ mở chiếc hộp ra xem. Đôi tay run run từng chút, từng chút mở nắp chiếc hộp bằng gỗ được trạm khắc tinh xảo.

Hồ sơ vụ tai nạn giao thông xảy ra vào 11h53’ ngày 13/6/2003

1 dòng chữ được in đậm ở đầu trang giấy đập vào mắt cô khiến cô chết lặng, đôi tay buông thõng.
Bịchhhhh……………
Chiếc hộp gỗ rơi xuống gất vang lên âm thanh vang vọng khô khốc khiến cô càng không thể bình tĩnh.

Vụ tai nạn giao thông xảy ra vào 11h53’ ngày 13/6/2003…
Ác mộng! Đây chính là ác mộng của cô – 1 cơn ác mộng mà trong đó cô là nhân vật phản diện đã gây ra tội ác không thể tha thứ – 1 cơn ác mộng dù có vùng vẫy thế nào cô cũng không thể thoát khỏi – 1 cơn ác mộng mãi mãi cô không đủ dũng cảm đối diện.

Vụ tai nạn đó… vụ tai nạn giao thông 5 năm trước… là do cô gây ra… là cô đã lái xe đâm vào 2 người họ… là cô đã hại chết họ… là cô… cô chính là kẻ giết người… cô đã cướp đi sinh mạng của 2 con người… chỉ trong 1’…
Cô còn nhớ rất rõ… tình hình lúc ấy…

11h40’ ngày 13/6/2003
Cô hoảng loạn lái xe như điên trên đường. Dù mới chỉ 14 tuổi, dù tay lái của cô chỉ là con số 0.5, nhưng…
… lúc này cô chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi ghê tởm đó… đi càng xa càng tốt… Cô không bao giờ muốn quay lại đó… không muốn tin… không muốn đối diện… không muốn nhớ lại… Tất cả những chuyện vừa xảy ra, cô mong sao chỉ là 1 cơn ác mộng và cô sẽ tỉnh dậy thật nhanh…
Nhưng… nếu như chỉ là ác mộng… tại sao cô lại thấy đau đớn như thế? Cảm giác bị chính người bạn thân nhất phản bội… tính kễ… hãm hại… thật sự rất đau…
Tại sao?
Tại sao… cô coi người đó là bạn, nhưng người đó lại coi cô như cái gai trong mắt?
Tại sao… quan hệ giữa bọn họ lại trở nên tệ hại như vậy?
Tại sao… người đó có thể đẩy cô vào vòng tay của những gã đàn ông dơ bẩn kia?

RẦMMMMMMMMMMMM…………
1 tiếng động vang dội kéo cô trở về với thực tại. Chiếc xe phanh gấp khiến cô đổ người về phía trước, đầu đập vào vô lăng đau điếng… từng giọt máu đỏ thẫm chảy xuống từ trán… Nhưng…
… những gì cô nhìn thấy lúc đó khiến cô sợ đến ngây người. Máu… cô đã thấy máu… máu ở khắp nơi… nhưng máu… chỉ có 1 phần là của cô…
Cố gắng nén đau đớn, cô run rẩy mở cửa xe, lao như bay đến chỗ 2 người đang nằm sõng soài dưới mặt đất lạnh lẽo, người dính đầy máu…
-
Cô chú… không sao chứ? – Cô hoảng hốt hỏi, tâm trí như hoàn toàn bay mất khi thấy máu vẫn không ngừng chảy ra từ sau gáy bọn họ.
-
… - Không ai trả lời cô. 2 người họ dường như vẫn chưa hiểu được chuyện gì vừa mới xảy ra, chỉ im lặng nhìn cô.
-
Cô chú… cháu xin lỗi… Cháu không cố ý… Cháu không cố ý đâu… - Cô khóc nức nở, bàn tay cuống cuồng lôi điện thoại ra gọi cấp cứu.
-
Kim, đi thôi. – Đột nhiên có 1 bàn tay kéo cô đứng lên, thúc giục. – Đi mau lên! Chúng ta đi khỏi đây.
-
Không được… bọn họ đang bị thương… rất nặng… máu… chảy rất nhiều máu… - Cô gạt tay người đó ra.
-
Mau đi thôi! Em không thể ở lại đây được. Nghe chị, đi thôi! – Cẩm Vân lo lắng kéo cô đi khỏi đó.
-
Không… không thể… là em gây tai nạn… là em làm họ bị thương… không thể bỏ đi… không thể bỏ mặc họ… họ sẽ chết mất… em không đi… không đi đâu cả… em phải cứu họ… họ không thể chết… - Cô kiên quyết vùng ra, gọi cho 1 bệnh viện nào đó mà cô cũng không nhớ rõ.
Sau đó xe cấp cứu đến lúc nào… làm cách nào cô đưa họ tới bệnh viện… rồi chuyện gì đã xảy ra… cô không còn biết gì cả… Cô chỉ biết… chỉ nhớ rõ… duy nhất 1 điều…
Trước khi nhắm mắt, họ đã nắm tay cô… và… nói với cô…
-
Làm ơn… giúp chúng tôi… chăm sóc… Thiên… yêu thương… quan tâm… nó… - Khi ấy họ nhìn cô với ánh mắt khẩn thiết van lơn khiến cô không cần suy nghĩ nhiều mà gật đầu ngay lập tức.
-
Cháu hứa.

Sau này cô cũng không biết phải đi đâu tìm cái người tên là Thiên mà họ nói. Nhưng cô tự hứa với lòng mình, sẽ không bao giờ quên lời hứa ấy. Chỉ cần cô còn sống, nhất định sẽ đi tìm người đó để đền tội… để bù đắp… cũng là để yêu thương…

Nhưng tìm ra rồi thì sao đây? Sau khi thích anh rồi mới biết… Sau khi thật lòng với anh mới phát hiện ra… Cô làm sao có thể thừa nhận với anh? Làm sao còn mặt mũi mà ở bên anh?
Bởi vì ích kỉ… cho nên cô đã lựa chọn im lặng…
Bởi vì thích anh… cho nên cô đã vùi sâu chuyện đó xuống đáy lòng…

Biết đó là anh… nhưng lại không thể nói ra…
Biết cô nợ anh… nhưng lại không làm cách nào trả được…
Bởi vì… tình cảm anh dành cho cô quá lớn…
Cô là tất cả của anh...
...Là nụ cười...
...Là nước mắt...
...Là niềm vui...
...Là nỗi buồn...
...Là hạnh phúc...
...Là khổ đau...
Nhưng với cô, anh chỉ là… người mà cô thích… người mà cô nợ… người mà cô cần thực hiện lời hứa…
Cô không xứng với anh… không xứng với tình yêu anh dành cho cô…
Nhưng lại không thể buông tay…

-
Mãi đến bây giờ vẫn không thể buông tay. – Cô cười chế giễu. – Thiên, anh có thể tha thứ cho em không? Có thể không? Có thể tiếp tục ở bên 1 người ích kỉ như em không? Có thể… tiếp tục yêu em không? Có thể…
Cạchhhhh…

Chương 32: Nếu như...

1.
Cạchhhhh…
Tiếng cửa mở vang lên làm cô sợ tới mức ngã phịch xuống đất, nhìn chằm chằm vào người đang đứng ngoài cửa.
- Anh… A..anh… Làm sao anh vào… được? – Cô lắp bắp.
- Hừ?! Giấu anh đi xem quà 1 mình, giờ lại còn bày ra bộ mặt khiếp sợ như thế là sao? – Anh giận dỗi. – Đưa anh xem đó là cái gì nào.
- Không có gì. – Cô hét lên, chồm người về phía trước chộp lấy cái hộp, đóng vào rồi khoá lại 1 cách hoang mang.
- Em làm sao thế? Sao lại sợ hãi như vậy? Có chuyện gì không thể cho anh biết sao? – Anh nghi ngờ.
- Không có… Không phải… à không… cũng có… mà không… - Cô luống cuống đến mức nói năng lộn xộn. – Ý em là… không có gì.
- Búp Bê! Trông em không có vẻ gì là không có gì cả. Em sao thế? Không khoẻ à? Hay là… món quà kia có vấn đề? – Anh quan tâm, giơ tay muốn lấy chiếc hộp gỗ nhưng lại bị cô giấu ra đằng sau không cho anh động đến.
- Không sao… em không sao cả… – Cô gượng cười.
- Nhưng trông em tái lắm. – Anh không thể yên tâm. – Có phải em thấy khó chịu ở đâu không? Anh gọi bác sĩ đến khám cho em nhé?
- Không cần… em không sao đâu… - Cô xua tay. – Chỉ hơi mệt 1 chút… nghỉ ngơi 1 lát là sẽ ổn thôi.
- Ừm… Vậy em nghỉ đi, anh ra ngoài trước. – Anh gật đầu. Cô luôn cố chấp như vậy. Anh hiểu, dù có nói thế hay nói nữa thì cũng vẫn chỉ thu được 1 kết quả như nhau. Cho nên tốt nhất là tự mình thương mình, tiết kiệm sức lực.
- Thiên! – Cô bỗng nắm lấy tay anh kéo lại.
- Sao vậy? – Anh quay người nhìn xuống cô vẫn đang yên vị dưới đất.
- Anh ở lại với em. – Ánh mắt cô long lanh nhìn anh hàm chưa bao suy tư phức tạp.
- Có chuyện gì sao?
- Em… chỉ muốn ở bên anh lâu 1 chút.
- Chúng ta có cả đời bên nhau, em làm gì cứ như sắp chia tay đến nơi vậy? – Anh véo mũi cô.
- Cả đời bên nhau… Cả đời bên nhau… - Cô nhắc đi nhắc lại, nở nụ cười xa vời.
Cô có thể được ở bên anh cả đời sao?
Cô có thể được anh yêu thương cả đời sao?
Cô có thể được hưởng sự chăm sóc đặc biệt của anh cả đời sao?
Cô có thể được sống trong hạnh phúc ấm áp cả đời sao?
Cô … có thể được anh tha thứ sao?

- Búp Bê! Em đang nghĩ cái gì mà ngẩn người ra thế? – Anh động đậy ngón tay nãy giờ bị cô nghịch ngợm.
- Thiên! – Cô bày ra bộ mặt nghiêm túc khiến anh hơi hoảng.
- Sao vậy?
- Em yêu anh! – Cô đột ngột rướn người hôn lên môi anh, rồi chạy biến vào phòng tắm, không dám ló mặt ra ngoài.
- … - Anh hơi ngẩn ra, khoé môi cong lên, ngay lập tức chạy đến đập cửa. – Búp Bê, ra đây cho anh!
- Không ra. – Cô nói vọng ra.
- Không ra? Em to gan nhỉ? Anh hỏi lại lần nữa, em có ra đây không thì bảo? – Anh tiếp tục đập cửa.
- Không ra… không ra… có chết cũng không r… - Cô bướng bỉnh. Nhưng lờ còn chưa kịp nói xong thì người đã bị 1 tay anh xách ra khỏi phòng tắm.
- Em to gan thật! Dám trốn vào phòng tắm? Lại còn chu mỏ lên mà cãi lại anh? Hừ!
- Xì!!? – Cô bĩu môi.
- Hôm nay em chuẩn bị tinh thần tù đày đi là vừa. – Anh trợn mắt.
- Thiên, em sai rồi. – Nghe thấy câu tiếp theo của anh, sắc mặt cô thay đổi 180°, lập tức giở giọng nũng nịu. – Thiên, đừng phạt như vậy mà?!?! Em cũng đâu có làm gì to tát đâu, phải không? Em cũng chẳng hãm hại ai cả. Em chỉ là… chỉ là…
- Làm sao? – Anh nhướn mày.
- Chẳng biết nữa. – Cô thành thật. – Anh vừa nói em mắc lỗi gì ý nhỉ?
- Em… - Anh giận sôi gan. – Em không thèm chú ý nghe những gì anh nói?
- Em… à ừm… thì ra đó là lỗi của em à? – Cô ngây thơ. – Vậy em sai rồi. Sai thật rồi.
- … - Anh hung hăng quay đầu, tu 1 hơi hết cốc nước, sau đó mới trừng mắt với cô. – Sớm muộn cũng có ngày em làm anh tức chết.
- Em đâu có chọc tức anh? – Cô tỏ vẻ vô tội.
- Không chọc tức, chỉ gián tiếp tiễn anh vào bệnh viện tâm thần.
- Anh cứ đánh giá em cao quá, em ngại chết mất. – Cô cười há há.
- Em thật đáng ghét! – Anh véo mũi cô.
- Xí!?! Đáng ghét như vậy sao anh còn yêu? – Cô vênh mặt.
- Chắc não anh bị em san phẳng rồi.
- Anh… anh… - Cô tức nghẹn họng. Nói như vậy không phải chỉ có kẻ thiểu năng không có chất xám mới yêu cô sao? [Còn không phải?]
Ting… tang… toong… teng…
Chuông điện thoại đột nhiên vang lên cắt ngang dòng tức giận của cô.
- Mau nghe điện thoại đi! – Anh cười cười.
- Hừ!??! – Cô vẫn nhìn anh toé khói.
- Không phải là muốn anh nghe hộ em chứ? – Anh vừa nói vừa thò móng vuốt vào túi áo cô.
- Anh biến đi. – Cô hất tay anh ra, tự mình lấy điện thoại ra nghe. – Anh ăn no rỗi hơi gọi điện chọc phá em à?
- Em hại chết anh rồi, còn ở đó mà lớn tiếng cái gì? – Nhật gào khóc.
- Hại chết? Ai hại chết? Hại chết ai? Anh á? Em à? Em đâu có? Em có làm gì anh đâu? – Cô giật mình.
- My biết rồi. – Nhật ủ rũ.
- Biết cái gì? – Cô ú ớ.
- Sớm muộn cũng có ngày em làm anh tức chết. – Nhật ảo não.
- Cái gì vậy? Cái gì vậy? Anh với anh Thiên bắt tay nhau chọc em có phải không? – Cô nhảy dựng lên. – Sao 2 người có thể cùng nói ra câu đó với giọng điệu giống nhau như thế chứ? Em hiền lành tốt bụng như thế này sao có thể…
- Khoan tức giận. – Nhật cắt ngang. – Nghĩ cách giúp anh trước, tức giận tính sau.
- Hừ!??! Ai thèm giú… í khoan… Anh vừa nói là My biết? Biết cái gì? Không phải là…
- Ngoài chuyện đó ra thì còn cái gì nữa chứ?!? – Nhật thở dài.
- Nhưng làm sao mà… - Cô chợt im bặt. Chẳng lẽ…
- Sao tự nhiên lại im lặng thế?
- Cậu ấy thật quá thông minh! – Cô cảm thán.
- Cái gì thông minh? – Nhật khó hiểu.
- Nói chung là thông minh… rất thông minh… vô cùng thông minh… – Cô chợt nhớ ra. – Rồi sao? Biết rồi thì cậu ấy có phản ứng thế nào? Chấp nhận hay mập mờ hay từ chối?
- Từ chối.
- Áaa… - Cô ngac oạch xuống ghế. – Không phải chứ? Sao lại có thể? Rõ ràng cậu ấy cũng thích anh. Em cảm thấy rất rõ. Tại sao lại từ chối thẳng thừng được? Không phải anh nghe nhầm rồi chứ?
- Cô ấy nói cô ấy không xứng với anh. Bọn anh không hợp.
- … - Cô im lặng hồi lâu, rồi chợt hỏi. – Bố mẹ anh có ý kiến gì với My không?
- Không. – Nhật trả lời ngay.
- Sao trả lời nhanh thế? – Cô kinh ngạc.
- Biết thì nói chứ sao nữa.
- Nhưng họ có biết My không đã.
- Không.
- Vậy mà anh dám nói…
- Nhưng mẹ anh đã nói, chỉ cần có người nào có thể bắt anh ngày nào cũng về nhà đúng giờ, chăm chỉ ăn cơm cùng gia đình, không ở ngoài bồ bịch lăng nhăng là được. Lúc đó anh đã trợn tròn mắt: ‘Thật đúng là không có ai hiểu con bằng mẹ!’ Sau đó bố anh bổ sung: ‘Dù có là đàn ông cũng không sao’ khiến anh suýt thì suy tim mà chết. – Nhật giải thích.
- Chậc chậc… điều kiện cao quá! – Cô run lên.
- LÊ HƯƠNG KIM, EM QUYẾT TÂM ĐỐI ĐẦU VỚI ANH CÓ PHẢI KHÔNG!?! CÁI GÌ MÀ ĐIỀU KIỆN CAO QUÁ??! EM CỨ LÀM NHƯ ANH LÀ TÊN NHÃI RANH SUỐT NGÀY LÔNG BÔNG NGOÀI ĐƯỜNG TRÊU HOA GHẸO NGUYỆT RỒI CUỐI CÙNG LẠI KIẾM 1 TÊN ĐÀN ÔNG ĐỂ RƯỚC VỀ Í!!????!? – Nhật gắt ầm lên.
- Còn không phải? – Cô đưa điện thoại ra xa, khẽ phản bác.
- EM… AAAAAAA…………… SAO THẰNG THIÊN CÓ THỂ YÊU 1 NGƯỜI XẤU BỤNG XẤU DẠ, LÚC NÀO CŨNG THÍCH CHỌC TỨC NGƯỜI KHÁC NHƯ EM VẬY?
- Mày muốn chết? – Anh ‘nhẹ nhàng’ nói vào điện thoại, sau đó cúp máy cái rụp.

---------------------------------------
2.
Ting… tang… toong… teng…
Khi cô đang ngồi vắt chân lên bàn siêng năng ăn súp ngô do chính tay anh nấu thì cái điện thoại đột ngột rung lên làm cô giật bắn, suýt thì đút cả súp vào mũi.
- Búp Bê! Em có thể đừng để âm lượng to như thế không? – Anh nhíu mày. – Tim đã yếu lại còn bày đặt thử sức.
- Tim em yếu hồi nào? Bày đặt thử sức cái gì? Hừ!?!? Tí nữa em sẽ xử anh sau. – Cô trợn mắt nhìn anh, nhanh chóng lôi điện thoại ra. Vừa nhìn thấy số máy gọi đến cô lập tức hoảng hồn, vội chỉnh trang lại tư thế, hắng giọng vài cái rồi mới bắt máy. – Alo.
Từ sau vụ bắt cóc, quan hệ giữa cô và ông Cường đã được cải thiện đáng kể. Ông Cường không còn nghi ngờ hay làm khó cô nữa. Ông cũng đã hoàn toàn chấp nhận cô là cháu dâu tương lai của nhà họ Đặng rồi. Vì thế, bản tính trẻ con của cô lại được thể bùng phát. Tuy nói là như thế, nhưng cô cũng rất muốn tỏ ra dịu dàng nữ tính 1 chút, tránh làm ông Cường hoảng sợ mà kéo anh bỏ chạy.
- Em lên cơn à? – Anh phì cười, cũng có chút tò mò sán lại gần. – Ai gọi thế?
- Anh tránh ra 1 chút. – Cô đẩy anh ra xa, nhẹ nhàng trả lời. – Cháu chào ông.
- Hừ!?!? Tưởng ai. Người đó anh không quen, em cũng chẳng cần quan tâm làm gì. Ông ta chẳng tốt đẹp gì đâu. Em m… – Anh vừa lải nhải vừa ăn súp ngô.
- Suỵt. – Cô ra hiệu cho anh im lặng. – Dạo này ông có khoẻ không ạ?
- Vẫn thế thôi. – Ông Cường mỉm cười. – Thằng nhóc kia vẫn tốt với cháu chứ?!?
- Không tốt… anh ấy không tốt chút nào. Ông ơi, anh ấy rất hay bắt nạt cháu. – Cô rưng rưng kể lể.
- Anh bắt nạt em lúc nào? – Anh kêu oan.
- Anh còn dám chối?
- Anh căn bản không hề bắt nạt em. Đều là em bắt nạt anh. – Anh rầu rĩ.
- Anh đừng có vu oan cho người tốt. Em là nạn nhân, sao lại chuyển thành kẻ xấu rồi? – Cô bĩu môi.
- Còn không phải em đổi trắng thay đen?
- Không phải. – Cô giãy nảy. – Ông nghe thấy chưa? Anh ấy không chịu nhường nhịn cháu chút nào. Cả ngày chỉ biết tìm trò chọc phá cháu.
- Em không phải đang tự nói mình đấy chứ? – Anh nhìn cô chằm chằm.
- … - Cô lè lưỡi. – Ơ mà ông gọi cho cháu có việc gì không ạ?
- À ờ… ông chỉ muốn hỏi xem 2 đưa có tốt không thôi. – Ông Cường ấp úng.
- Trừ những lúc không tốt ra thì bọn cháu vẫn rất tốt ạ. – Cô đáp tỉnh bơ.
- … - Ông Cường mất 1 lúc mới nhai xong câu nói của cô, lên tiếng. – Còn 1 chuyện… ông muốn nhờ cháu giúp.
- Ông cứ nói. Lời của ông chính là mệnh lệnh của cháu. Cháu nhất định sẽ cố gắng hết sức để hoàn thành. Đối với cháu mà nói, tính mạng có thể mất nhưng nhiệm vụ thì quyết không thể bỏ qua. – Cô tuyên bố hùng hồn. – Dù có phải lao vào nước chốn nước sôi lửa bỏng cháu cũng nhất định mang chiến tích lẫy lừng về cho ông.
- Cũng không đến nỗi ghê gớm như vậy. – Ông Cường phì cười.
Có lẽ ông đã hiểu vì sao cháu trai của ông lại yêu cô bé này sâu đậm đến như vậy. Chính ông bây giờ cũng rất ưng ý đứa cháu dâu vừa xinh đẹp, vừa thông minh lại vô cùng dễ thương này. Nếu như nhất định phải nêu ra 1 khuyết điểm của cô thì chính là… rất trẻ con… trẻ con đến độ không ai có thể tưởng tượng được… trẻ con đến nỗi không ai ghét bỏ cho nổi.
- Rốt cuộc thì là chuyện gì ạ? – Cô nóng ruột. – Ông mau nói đi, để cháu còn chuẩn bị súng ống đạn dược lên đường ra trận.
- Việc ông muốn nhờ cháu là… - Ông Cường hít 1 hơi. - … giúp ông khuyên can thằng Thiên.
- Khuyên cái gì cơ ạ? – Cô chống cằm suy nghĩ. – Giảm béo? Không đúng… anh Thiên dáng rất chuẩn nha. Phẫu thuật thẩm mĩ? Ặc ặc… người như vậy còn phẫu thuật thẩm mĩ, muốn hại nước hại dân sao? Thế là… lấy vợ? Ách… cái này cũng phải khuyên sao? Không khuyên anh ấy cũng đã sốt ruột lắm rồi. – Lằng nhằng 1 hồi, vẫn là nghĩ không ra. – Ông nói rõ ràng hơn đi, cái đầu bã đậu của cháu không nghĩ ra được gì cả.
- Chuyện này nói ra thì rất dài dòng, không thể nói qua điện thoại được. – Ông Cường cố nhịn cười, lên tiếng.
- Vậy cháu đến chỗ ông nhé? – Cô nói ngay. Haizzzzzzzz… Một khi bản tính tò mò đã bị khơi dậy thì con người sẽ ngay lập tức trở thành con sói đói chỉ trực vồ mồi. – Bao giờ thì ông rảnh ạ?
- Lúc nào cũng được. Nhưng đừng để thằng Thiên nó ghen với ông đấy. – Ông Cường cười cười.
- Há há há… anh ấy á? Làm sao không ghen được? Đến Cục Bông anh ấy còn ghen được. – Cô bật cười khanh khách.
- Được rồi. Giờ ông còn có việc. Hẹn gặp cháu sau nhé!
- Vâng. Cháu chào ông. – Cô dùng giọng điệu nhẹ nhàng kính trọng nhất để nói ra 4 chữ, sau đó khi đã xác định ông Cường cúp máy rồi, cô mới thả lỏng người 1 chút, quẳng điện thoại sang 1 bên, tiếp tục ăn súp ngon lành như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
- Em thật hết thuốc chữa. – Anh lắc đầu.
- Cái gì hết thuốc chữa? Em đâu có bị bệnh?
- Em thật ngốc hết thuốc chữa. – Anh bổ sung thêm 1 chữ.
- Bệnh này căn bản không có thuốc. – Cô cãi.
- Đúng là Búp Bê hay lí sự cùn. – Anh với tay sang véo cái mũi của cô khiến cô la oai oái.
- Anh làm cái gì? Không thấy em đang ăn súp sao? Anh muốn em tắc thở mà chết hay là sặc đến chết?
- Đều không muốn. – Anh lắc đầu. – Anh muốn em yêu anh đến tận lúc chết.
- Anh mới là hết thuốc chữa. – Cô trừng mắt nhìn anh nhưng khoé môi lại nở nụ cười thật tươi.

- Em đang nói chuyện với ông, mắc mớ gì anh cứ xen vào?– No bụng rồi mới có thời gian nhớ ra chuyện vừa rồi, cô chu mỏ trách cứ.
- Anh thích.
- Thích cái gì? – Cô ngu ngơ.
- Phá em nói chuyện điện thoại.
- Anh… đáng ghét! Vậy còn nói là không bắt nạt em. – Cô tức giận huơ huơ nắm đấm.
- Đấy đâu gọi là bắt nạt?
- Vậy gọi là gì? Là… ghen tị sao? – Cô chồm hẳn người sang phía anh, thích thú nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh, hỏi.
- Em chán ăn rồi? – Anh nhướn mày.
- Không… không… - Cô lập tức lắc đầu lia lịa, thái độ cũng hoàn toàn thay đổi, cười nịnh nọt. – Không phải ghen tị. Em biết anh không phải đang ghen tị. Thiên rộng lượng sẽ không chấp tiểu nhân như em đúng không?
- Biết mình là tiểu nhân thì tốt. Từ giờ đừng chọc tức anh. Nếu không em sẽ phải nhịn đói ít nhất 1 tuần. – Anh gật đầu.
- Thế thì chết rồi còn đâu? – Cô kêu toáng lên.
- Anh sẽ không để em chết. – Anh trấn an. [Trấn an cái kiểu này có ngày chị ý đau tim mà chết.]
- Nhịn ăn mà không chết thế nào được? – Cô nửa tin nửa ngờ.
- Đương nhiên vẫn cho em ăn. – Anh mỉm cười đầy nguy hiểm.
- Ăn cái gì? – Cô lạnh cả người. – Không phải là…
- Đúng rồi. – Anh gật đầu khen ngợi. – Búp Bê của anh thông minh lắm.
- Anh thật là ác! – Cô mếu máo. – Ăn cháo trắng 1 tuần thì có khác nào không ăn gì? Anh muốn em biến thành xác chết trôi trong nhà sao?
- Cái đó là tuỳ ở em mà? – Anh chớp chớp mắt. – Muốn làm bà hoàng được chăm sóc phục vụ hay xác chết trôi đều tuỳ vào quyết định của em, không phải sao?
- Anh đe doạ người khác quá đáng. – Cô uất ức.
- Búp Bê ngoan, không được nói anh như vậy. Anh chỉ cho em lựa chọn, đâu có áp đặt em, phải không?
- … - Mặt cô méo xệch. Cho lựa chọn? Không áp đặt? Quả nhiên anh chẳng dễ bắt nạt chút nào. Nham hiểm, quá nham hiểm đi. Dồn người ta vào đường cùng rồi còn ngây thơ nói: ‘Tôi đâu có tiến lên bước nào?’ – Không nói chuyện với anh nữa, em ra ngoài chơi.
- Chơi đâu? Anh đưa em đi. – Anh vội bám theo cô.
- Đưa cái đầu anh. Em cũng không phải trẻ con. – Cô chống nạnh nhìn anh trừng mắt.
- Không phải trẻ con, chỉ giống như trẻ con. – Anh cười tít măt.
- Anh… - Cô tức lộn ruột, nhưng lại không biết phải làm thế nào mới trị được anh, đành nuốt hận vào bụng. – Hừ!? Em đại nhân không thèm chấp kẻ tiểu nhân như anh.
- Em đại nhân? – Anh mở to mắt. – Vừa rồi không phải còn là tiểu nhân sao? Sao lại to ra nhanh thế?
- Anh… anh… aaaaaaa………. Còn nói em làm anh tức chết? Chính là anh khiến em uất ức mà chết trước đó. – Cô gào ầm lên.
- Búp Bê ngoan, nếu như em chịu nghe lời anh thì đâu có làm sao đâu, phải không? – Anh dỗ dành.
- Anh gọi em là Búp Bê lâu quá rồi nên thực sự coi em là Búp Bê luôn sao? Em nói cho anh biết, Lê Hương Kim em đây mà biết nghe lời răm rắp thì cả thế giới sẽ chìm trong bão tuyết.
- Anh biết. – Anh bình thản gật đầu. – Nếu như em thật sự ngoan ngoãn như vậy chắc anh sẽ lên cơn đau tim.
- Vậy sao anh còn nói…
- Em ngốc đến nỗi này rồi sao? – Anh thở dài. – Chẳng lẽ em không nhận ra đó chỉ là 1 cái cớ để anh tiếp tục chọc tức em?
- Anh… ĐẶNG NHẤT THIÊNNNNNNNNNNN………… Anh không những đáng ghét mà còn đáng chết ngàn vạn lần. Lại còn mặt dày đến nỗi bô bô nói ra ý đồ của mình? KHÔNG BIẾT XẤU HỔ!!!

---------------------------------------
3.
Sau 1 hồi lằng nhà lằng nhằng giải thích, nghe mắng, xin xỏ… rồi lại giải thích, nghe mắng, xin xỏ… tiếp theo lại giải thích, nghe mắng, xin xỏ… cuối cùng cô cũng có thể thoải mái ‘bay’ ra khỏi nhà để đến chỗ ông Cường ‘nhận nhiệm vụ’, đương nhiên là 1 mình. 1 mình ở đây ý là anh sẽ không vào cùng cô, chứ anh mà chịu ở nhà trong khi cô chơi bời lêu lổng ngoài đường chắc ông trời sẽ sợ hãi đến độ rơi luôn xuống đất mất.
- Búp Bê! Không được vào đó quá lâu. – Anh đột nhiên kéo tay cô lại làm cô chuếnh choáng suýt ngã.
- Em biết rồi. – Cô ngoan ngoãn gật đầu. Dù sao mong muốn chưa hoàn thành, không thể gây sự với anh được.
- Anh cho em 10’.
- Anh có nhầm không? – Cô nhảy chồm chồm. – 10’ thì nói cái gì?
- Chào nhau 1 tiếng rồi về. – Anh tỉnh bơ.
- T0T – Cô thở dài thườn thượt. – Anh đúng là tên cai ngục ghê gớm nhất quả đất. Sao số em lại xui xẻo đến nỗi rơi vào tay anh cơ chứ?!?!
- Em còn kêu ca nữa là anh đá em bay về nhà luôn bây giờ? – Anh trợn mắt.
- Híc… - Cô mếu máo. – Ít nhất cũng phải cho em 30’… à không… 1 tiếng luôn đi.
- Em muốn chết sao? – Anh gầm lên.
- Anh nghĩ mà xem, chỉ riêng vào cửa, khai tên, đợi người ta thông báo, chờ thang máy, đi lên, gõ cửa, mở cửa… đã mất biết bao nhiêu là thời gian rồi.
- Đừng nói nhiều. – Anh gạt tay. – Nhiều nhất là 30’, anh không chịu nổi hơn thế đâu.
- Không chịu nổi cái gì? – Cô ngẩn người. – Ngồi trong quán cà phê cũng khó chịu được sao?
- Búp Bê ngốc! Là anh không chịu nổi khi không nhìn thấy em. – Anh véo mũi cô.
- ????? – Cô tròn mắt nhìn anh, sau đó quay phắt người bước đi thật nhanh để giấu khuôn mặt đỏ bừng như quả cà chua chín mọng.

Cốc… cốc… cốc…
Cô nhẹ nhàng gõ cửa, sau đó chưa đợi người trong phòng lên tiếng đã thò cái đầu vào ngó nghiêng loạn xạ.
- Cháu vào đi. – Ông Cường phì cười.
- Aaa… cháu chào ông. – Cô ngượng ngùng đi vào, khẽ khàng khép cửa lại.
- Thiên đưa cháu đến đây à?
- Vâng. – Cô gật đầu, than thở. – Cháu nói đến rát cổ bọng họng anh ấy mới chịu cho cháu đi đấy. Thật đúng là ngang như cua. Ông là ông của anh ấy mà còn thế, không hiểu nếu cháu đòi đi gặp bạn thì anh ấy có quẳng cháu vào phòng rồi khoá lại không nữa.
- Ông cảm thấy, nó rất yêu cháu.
- Cháu biết. – Cô đỏ mặt lí nhí.
- Cho nên ông mới muốn nhờ cháu giúp ông. – Ông Cường đi thẳng vào vấn đề.
- Vâng? – Cô sáng mắt lên, chăm chú lắng nghe.
- Cháu cũng biết là quan hệ của ông với Thiên không được tốt.
- Vâng. – Cô gật gật.
- Cháu có biết vì sao không? – Ông Cường hỏi, ánh mắt có chút đau thương.
- Anh ấy nói bởi vì ông cấm đoán cho nên… bác trai, bác gái mới bỏ trốn. Sau khi anh ấy sinh ra, ông lại tiếp tục chia rẽ họ, khiến cho… họ phải bỏ trốn 1 lần nữa, rồi… - Cô nắm chặt tay, không thể nói tiếp nữa. Cô thật không dám nói tiếp, bởi vì vụ tai nạn đó không phải sự thật… vụ tai nạn hơn 10 năm sau do cô gây ra mới chính là nguyên nhân khiến họ rời bỏ thế gian này.
- Ừ. – Ông Cường còn đang chìm trong niềm ân hận của bản thân nên không hề nhận ra sự khác thường của cô. – Nhưng ông làm như vậy là có lí do. Ông cũng không thể ngờ mọi chuyện lại xảy ra theo chiều hướng như thế.
- Vâng. – Cô lí nhí. ‘Cháu cũng thế.’
Không gian bỗng chìm vào im lặng. Không ai nói với ai câu nào. Dường như cả 2 người đều đang hồi tưởng lại quá khứ đau thương cùng những dằn vặt từ sâu trong đáy lòng mà mãi cũng không thể tan biến.
Nếu như có thể làm lại, nếu như thật sự có thể làm lại, thì họ sẽ không hành động như vậy… tuyệt đối không…
Nhưng… tất cả chỉ còn là ‘nếu như’… Nếu như thế này… Nếu như thế kia… Nếu như… Nếu như… Mà trên đời này thì làm gì có ‘nếu như’? Thời gian đã trôi đi cũng không thể lấy lại… mãi mãi cũng chỉ còn tiếc nuối, ân hận và xót xa…
- Cháu có muốn biết lí do ông phản đối mẹ của Thiên không? – Ông Cường đột ngột hỏi.
- Không phải bởi vì ông nghĩ bác gái không thật lòng yêu bác trai sao?
- Đúng thế. Nhưng… mọi chuyện đều có nguyên do của nó. Cháu có biết, khi con người ta đã bị rắn cắn 1 lần thì sẽ mãi mãi không dám lại gần 1 con rắn nào nữa. Kể cả người thân cũng không được động vào. – Ông Cường nở nụ cười chua xót.
- … - Cô mở to mắt. – Chẳng lẽ… trước đây ông…
- Haizzzzzzzzzz…………… - Ông Cường cố nén tiếng thở dài, chậm rãi kể cho cô nghe. – Trước đây ông cũng từng yêu 1 người. Ông rất yêu người đó, yêu đến nỗi có thể từ bỏ tất cả chỉ để đổi lấy 1 nụ cười của cô ấy. Cuối cùng, sau bao nhiêu năm tháng vất vả cực nhọc, ông cũng theo đuổi được cô ấy. Xung quanh có rất nhiều lời đồn đại về quá khứ cửa cô ấy, về tình sử huy hoàng và về cả thái độ hững hờ đối với tình yêu của cô ấy. Nhưng ông đều bỏ ngoài tai, bởi vì… cô ấy đã nói yêu ông. Giây phút cô ấy trở thành vợ ông, ông có cảm giác như mình chính là người hạnh phúc nhất thế giới này. Nhưng mọi chuyện đều không giống như chúng ta mong muốn. Sau khi sinh ra bố của Thiên, câu đầu tiên cô ấy nói khi nhìn thấy ông chính là… ‘Tôi đã sinh con cho anh, giờ tôi muốn 1 nửa tài sản của anh.’ Lúc đó ông như chết lặng. Nhưng ông lại thầm trấn an mình… là do cô ấy vừa mới sinh xong, chưa được tỉnh táo nên nói linh tinh… chỉ là lời nói linh tinh trong lúc chưa hồi phục tinh thần thôi. Nào ngờ, sau thời gian ở cữ, cô ấy đã lấy hết số tiền trong nhà bỏ đi cùng 1 người đàn ông khác. Trong bức thư để lại, cô ấy chỉ viết đúng 6 chữ. ‘Đây là chi phí sinh con’. Cháu có thể hiểu được cảm giác của ông lúc đấy không? Có bàng hoàng, có sững sờ, cũng có đau đớn, nhưng nhiều nhất vẫn là… hận… ông hận người phụ nữ đó… Từ đó trở đi, trong mắt ông, tất cả phụ nữ trên thế gian này đều là những kẻ phụ bạc, hám tiền hám của. Cho nên… Ông thật đáng chết. Tất cả đều là lỗi của ông. Nếu như năm đó ông không cố chấp như vậy… Nếu như khi ấy ông có thể chấp nhận đứa con dâu ấy như bây giờ chấp nhận cháu… Nếu như…
- … - Cô không dám tin vào tai mình, bàn tay cầm máy điện thoại cũng run lên từng hồi. Thật không ngờ… trên đời lại có người vô tình vô nghĩ, ham vinh hoa phú quý đến như vậy. Ông Cường quả là bất hạnh khi gặp và yêu phải 1 người phụ nữ đáng khinh như thế.

Rời khỏi trụ sở chính của tập đoàn Sky, cô vẫn như người trên mây, tâm trạng không thể ổn định được, tâm trí mải dong chơi trên mây cũng chưa trở về với cô.
- Búp Bê!!/ Cẩn thận! – Bỗng nhiên có người kéo giật cô lại phía sau làm cô bừng tỉnh.
- Thiên… - Cô kinh ngạc thốt lên. Giờ mới nhận ra mình đã đi đến mép đường. Thì ra ban nãy cô ở vào tình cảnh nguy hiểm như vậy. Cũng may là có anh, nếu không e là cô đã được đi theo dòng suy nghĩ kia rồi. – Cám ơn anh.
- Em đi đường mà mắt mũi đầu óc để đâu hả? – Anh tức giận bừng bừng.
- Em xin lỗi. – Cô cúi gằm mặt.
- Thôi bỏ đi. Em có bao giờ sửa được đâu mà cứ xin lỗi mãi? – Anh xua tay. – Mà em đang nghĩ cái gì vậy?
- … - Cô im lặng hồi lâu, cuối cùng quyết định lấy điện thoại ra, gửi đoạn ghi âm vừa rồi cho anh.
Tít… tít…
Điện thoại có tin nhắn, anh nhanh chóng mở ra xem, khó hiểu nhìn cô.
- Cái gì vậy?
- Anh cứ nghe đi rồi biết.
- Nhưng là cái gì mới được chứ? – Anh cau mày.
- Thì anh cứ nghe đi xem nào. Có chết được đâu mà lo. – Cô gắt. – Nghe đi! Nghe nhanh đi!!!!
- Được rồi. – Anh đành rút tai nghe ra, đeo vào, vừa nghe vừa nhìn cô chằm chằm khiến cô bực mình dùng cả 2 tay bịt mắt anh lại.
- Chú tâm mà nghe đi. Nhìn cái gì?

- Búp Bê!? Cái này… - Anh bỏ tai nghe xuống, không nói nên lời.
- Đó là toàn bộ quá khứ của ông. – Cô nghẹn ngào.
- …
- Chỉ vì yêu nhầm người, chỉ vì quá tin vào người đó, chỉ vì không nghe lời mọi người xung quanh, cho nên mới dẫn đến những chuyện như vậy.
- …
- Thiên, ông đã đáng thương lắm rồi, anh đừng giận ông nữa có được không? – Cô van xin.
- …
- Anh… tha thức cho ông có được không? – Cô khó khăn thốt lên.
Bởi vì… căn bản ông Cường không phải là người mà anh hận. Người đó… chính là cô – người đã cướp đi sinh mạng của 2 người thân yêu nhất của anh… Nhưng cô lại không đủ can đảm để nói ra. Cô không dám đối mặt với chuyện đó… Sự lạnh lùng của anh… nỗi hận thù của anh… Cô đều không chịu nổi.

Chương 33: 'Xin lỗi, tôi không làm được.'

1.
-
Tiểu thư, cô có bưu kiện. – Câu nói quen thuộc của quản gia lại vang lên bên tai cô.
-
Ừm. – Cô thở dài, cầm chiếc hộp gỗ trạm trổ tinh tế đem về phòng, quẳng vào 1 ngăn tủ - nơi đã chất đầy những chiếc hộp gỗ giống hệt nhau, sau đó khoá lại 1 cách cẩn thận.
1 tháng nay ngày nào cô cũng nhận được bưu kiện. Mà lần nào cũng là chiếc hộp đó… với tập hồ sơ đó… cùng với 3 lựa chọn…
1.
Kết hôn với Bảo
2.
Tự nguyện giao Gold cho nhà họ Trần
3.
Mất anh
Nói thật cô sắp không chịu nổi nữa rồi. Ngày nào cũng bị đe doạ như vậy, dù có thần kinh thép đến đâu cũng không sống nổi. Hơn nữa, cả 3 lựa chọn cô đều không thể… tuyệt đối không thể…

Kết hôn với Bảo?
Không đời nào. Cô không yêu Bảo, làm sao có thể hạnh phúc? Hơn nữa, cuộc hôn nhân chỉ vì lợi ích như vậy thì có bao nhiêu % là sẽ kéo dài suốt đời? Tuy rằng Bảo thật lòng yêu cô, nhưng ai có thể chắc chắn rằng anh sẽ không thay lòng? Ai có thể đảm bảo rằng ông Tuấn sẽ không hành hạ vùi dập cô?

Giao Gold cho nhà họ Trần?
Mơ sao? Gold là do ông nội cô xây dựng nên, là tâm huyết của cả đời bố cô, làm sao cô có thể dâng cho người khác? Như vậy không phải là quá bất hiếu sao? Bố chỉ có mình cô. Ông luôn giành hết tình cảm cho cô, luôn chiều chuộng yêu thương cô, chăm lo cho cô từng chút một, làm sao cô có thể tự tay phá hoại công sức của ông? Cô làm sao có thể??!?!?!????????????????????

Mất anh?
Nếu như… cô có thể buông tay… thì mọi chuyện đã không trở nên tồi tệ như bây giờ…

-
Búp Bê, em nghĩ cái gì mà ngẩn người ra thế? – Anh vỗ vỗ vào vai cô, hỏi.
-
Em rất mệt mỏi. – Cô buột miệng.
-
Mệt mỏi chuyện gì? – Anh quan tâm.
-
Chuyện vụ t… à à… không sao… không có gì… - Cô bừng tỉnh, nở nụ cười gượng gạo. – Chúng ta đi học thôi. Chắc chị Thanh đang đợi ngoài xe rồi đấy.
-
… - Anh cau mày khó hiểu, nhưng cũng đi theo cô.
Không hiểu sao anh có cảm giác rất bất an. Chắc chắn cô đang giấu anh 1 chuyện gì đó, nhưng lại không biết là chuyện gì. Anh cũng từng nghĩ đến việc điều tra, nhưng lại không thể ra lệnh. Anh sợ… sợ khi cô biết sẽ tức giận… sợ những gì anh điều tra được sẽ ảnh hưởng đến quan hệ tốt đẹp của 2 người… Cho nên, anh quyết định sẽ đợi, đợi tới khi cô nói cho anh biết. Nhưng anh sẽ không thể ngờ, cái cách mà bí mật đó đến với anh lại là…

-
Kim. – Đang chuẩn bị leo lên xe thì Thanh gọi giật cô lại.
-
Vâng? – Cô giật mình dừng lại.
-
Chủ tịch nói cuối tuần sẽ trở về. – Thanh thông báo.
-
Bố em? Cuối tuần? Trở về? – Cô kinh ngạc.
-
Chủ tịch nói công việc bên đó cũng tạm ổn nên về đây thăm em.
-
ỒooOo………. – Cô vui đến nỗi cười ngoác cả miệng, mặt mày hớn hở như vừa bắt được vàng.
-
Có chuyện gì vậy? – Anh vừa ló mặt ra đã thấy cô nhảy tưng tưng như khỉ, vội hỏi.
-
Bố em sắp về… la la la la… la la la la la…

Vì tin vui vừa nghe được mà suốt cả đường đi cô cứ cười suốt, đôi mắt thiên thần lấp lánh như toả ra muôn vàn ánh hào quang rực rỡ.
Thấy cô vui như vậy anh cũng vui theo, nhưng trong lòng vẫn không tránh khỏi có chút ghen tị. Anh biết đó là bố của cô, ghen với bố của cô thì quả là không tốt, nhưng mà…
-
Búp Bê, em thật sự vui đến thế sao? – Anh rốt cuộc cũng không thể im lặng được nữa.
-
Đương nhiên. – Cô không suy nghĩ nhiều lập tức thừa nhận.
-
Búp Bê đáng ghét chỉ biết nghĩ đến bố. Ở bên cạnh anh bao lâu cũng chưa từng thấy em phấn khích thế này… - Anh xụ mặt lầm bầm.
-
Thiên??! – Mặc dù âm thanh rất nhỏ, nhưng vẫn đủ để người ngồi sát bên cạnh nghe thấy. Cô kinh ngạc tròn mắt nhìn anh như vừa nghe thấy bí mật quốc gia bất khả tiết lộ.
-
Làm sao? Em cứ tiếp tục vui vẻ nghĩ đến bố em đi, còn để ý đến anh làm gì?
-
^0* - Cô càng cười tới nỗi mặt dỏ bừng, có cảm giác sẽ lập tức lăn ra ngất xỉu vì đau bụng + thiếu không khí quá mức.
-
Cười cái gì? Có gì đáng cười hả???? Búp Bê vô tâm, em lại cười trên nỗi đau khổ của người khác? – Anh trợn mắt.
-
Há há há há… - Cô vẫn ôm bụng cười sằng sặc, không hề mảy may để ý đến người nào đó với khuôn mặt xám xịt cùng ánh mắt toé lửa như muốn thiêu cháy người ta. – Anh… anh… hahahaaa… anh ghen… hả? Ghen với bố em???????? Há há áh há há há… há há há há há…
-
Hừ? – Anh hơi xấu hổ, nhưng còn tức giận gấp bội. Cô chẳng những không an ủi anh mà còn cười như ăn nhầm nấm độc. Đúng là cái đồ vô lương tâm, không có trái tim… bla… bla…

-
Thiên! – Sau khi cười chán, cô liền lao vào lòng anh làm nũng. Làm sao cô lại không biết anh đang phát hoả chứ?!?! Nhưng có điều… - Anh ghen thật đáng yêu quá đi!!!!!
-
… - Anh vẫn chẳng thèm liếc sang. Hứ?!!? Cười nhạo anh rồi làm nũng 1 chút là được sao? Đừng có mơ.
-
Hi hi… anh thật trẻ con, còn trẻ con hơn cả em nữa. – Cô vừa dụi dụi đầu vào vòm ngực rắn chắc của anh, vừa cười ha ha. – Thiên, em yêu anh lắm!
-
T_______________T – Được rồi, anh thừa nhận, anh mãi mãi cũng không thể đấu lại cô, dù là lí sự hay giận dỗi. [Cả ‘hổ phụ’ còn không đấu lại nổi, anh cứ chờ 10 kiếp nữa đi ^,^]
Ting… tang… toong… teng…
Đang chơi vui thì tiếng chuông điện thoại vang lên làm cô nhíu mày. Nhìn cái tên đang nhấp nháy trên màn hình lòng cô bỗng có cảm giác bất an đến kì lạ.
-
Alo. – Do dự ấn nút nghe, cô cố gắng điều chỉnh tâm trạng của mình, tự nhắc nhở hiện giờ anh vẫn đang ở bên cạnh.
-
Tiểu thư, phía Trần Quốc Tuấn có hành động. – Leo vào thẳng vấn đề.
-
… - Cô mím chặt môi.
Cô biết mà, cô đã biết nhất định là có chuyện tày đình sắp xảy ra mà. Ông ta trước giờ đều thiếu kiến nhẫn. Lần này chờ cô 1 tháng xem ra đã là nể mặt bố cô lắm rồi. Nhưng mà… chính cô lại cảm thấy như vậy là quá ít. Cô rất thanh lam, cô thừa nhận. Thời gian ở bên anh cho dù là bao nhiêu thì cũng không đủ, mãi mãi cũng không đủ…
-
Tiểu thư! Tiểu thư? – Không thấy cô phản ứng, Leo hơi lo.
-
Là gì? – Cô chậm chạp mở miệng, hạ giọng đến mức tối thiểu, cố gắng hết sức không làm anh nghi ngờ.
-
Vạch trần.
-

Chỉ 2 chữ thôi cũng khiến đầu óc cô trống rỗng, trái tim nảy lên không ngừng như muốn bay thẳng ra ngoài.
Vạch trần?
Ông ta muốn vạch trần cô?
Ý của Leo là Trần Quốc Tuấn muốn vạch trần quá khứ của cô… với anh?

Cúp máy rồi mà cô vẫn còn cảm thấy choáng váng. Câu nói cuối cùng của Leo cứ lởn vởn trong đầu cô như nhắc nhở, như chế giễu, cũng như là đang đe doạ tinh thần cô.
‘Tiểu thư thật sự muốn tiếp tục che giấu?’
‘Tiểu thư thật sự muốn tiếp tục che giấu?’
‘Tiểu thư thật sự muốn tiếp tục che giấu?’
‘Tiểu thư thật sự muốn tiếp tục che giấu?’
Nực cười!
Nếu như cô không muốn, vậy bấy lâu nay tất cả những việc cô làm chỉ là để vui đùa hay sao?
Còn nếu như cô muốn, liệu có thể tiếp tục không? Ông ta có trong tay bản hồ sơ về vụ tai nạn, thậm chí là cả đoạn băng về quá trình điều tra năm đó. Hơn nữa, không chỉ mình ông ta, ngay cả chị em Cẩm Vân cũng biết. Cô còn có thể làm gì? Cô có thể tiếp tục chống đỡ đến khi nào đây? 1 đấu 2? À không… phải là 1 đấu 3… Cô có thể thắng sao? Thật là chuyện không tưởng.
Lâu nay cố gắng, giờ mới biết thật ra tất cả chỉ như lấy trứng chọi đá. Cô chỉ biết làm bất cứ điều gì để ngăn chặn, nhưng lại không thể diệt cỏ tận gốc. Dù sao cô cũng chỉ là 1 đứa trẻ, làm sao có thể thắng được 1 lão già đã có kinh nghiệm mấy chục năm chinh chiến trên thương trường?
Cô… có thể là sẽ thua.

-
Búp Bê, làm sao vậy? Là ai vừa gọi tới? Có chuyện gì xảy ra à??? – Thấy sắc mặt cô tái nhợt, anh lo lắng không thôi.
-
… - Cô giật thót, vội hắng giọng vài cái, lấy lại nụ cười thật tươi tắn, mặc dù có mấy phần gượng gạo, nhưng cũng không dễ để người khác nhìn ra. – Không sao hết, em chỉ hơi bất ngờ 1 chút.
-
Bất ngờ chuyện gì?
-
Chuyện… - Cô ấp úng, đột nhiên nhìn thật sâu vào mắt anh. – Thiên, anh có yêu em không?
-
Hả? – Anh ngây ra như phỗng, cảnh giác hỏi. – Em… Búp Bê, em lại muốn giở trò gì???
-
Trả lời em. – Cô vẫn cố chấp hỏi, nắm chặt lấy tay anh đầy mong chờ, biểu cảm trên mặt hoàn toàn là nghiêm túc khiến anh thấy hơi lạ.
-
Ừm… có… - Anh mỉm cười gật đầu. – Nhưng sao em hỏi vậy?
-
Chúng ta kết hôn đi!
---------------------------------------
2.
-
Chúng ta kết hôn đi!
-
??? – Anh nhìn cô chằm chằm, không thể tin được những điều mình vừa nghe thấy. Có khi nào tai anh có vấn đề hay không? Hay là… quá mong chờ cho nên mới sinh ra ảo giác? – Em vừa nói cái gì?
-
Em nói… Chúng ta kết hôn đi! – Cô rành rọt nhắc lại từng chữ.
-
Em không đùa đấy chứ?? – Anh nghi ngờ.
-
Anh không muốn sao? – Cô thất vọng.
-
Không phải. Nhưng mà… em thật sự nói là kết hôn hả? Là kết hôn thật đó hả?!?! – Anh kích động. – Kết hôn là chuyện cả đời đấy, em đã nghĩ kĩ chưa? Cái này không thể đùa được đâu.
-
Thôi đi. Đừng để ý, coi như em nói nhảm thôi. – Cô cụp mắt.
-
Nói nhảm? – Anh cau mày. – Không được, anh đã nghe thấy rồi, không thể coi như không có gì được.
-
Vậy anh muốn thế nào?
-
Như lời em nói thôi. – Anh cười đến vui vẻ.
-
Anh… đồng ý? – Cô sửng sốt. Thật không ngờ lần đầu tiên cầu hôn lại thành công rực rỡ như vậy nha. Há há… xem ra cô cũng quá tuyệt vời đi.
-
Sao lại không? – Anh cười cười.
-
Ơ… nhưng mà… nhưng… - Cô lắp bắp, mặc dù cũng chẳng hiểu vì sao lại lắp bắp. - … là kết hôn… kết hôn đó… Em nói là kết hôn… Anh…
-
Anh biết. – Anh bật cười. Có ai đi cầu hôn mà như cô không? Nhận được lời đồng ý mà sợ hãi y như thấy ma. Ai nhìn thấy còn tưởng là anh ép hôn cô.
-
Biết? Biết mà cò…
-
Búp Bê ngốc, biết thì mới đồng ý chứ. – Anh véo mũi cô.
-
… - Cô nhất thời không biết nói gì. Đúng vậy, biết thì anh mới gật đầu kiên quyết như thế chứ? Cô đúng là ngớ ngẩn. Còn nữa… là cô cầu hôn anh trước, giờ lại bày ra bộ mặt hoảng hồn như sắp chết đến nơi. Haizzzzzzz……….
-
Nghĩ gì thế? Mới đó mà đã hối hận rồi à? – Anh nhướn mày.
-
Không có… không phải… - Cô vội vàng xua tay, hạ quyết tâm. – Hôm nay chúng ta đi đăng ký luôn đi!
-
*0* Có thật không? – Anh hớn hở ra mặt. Đối với lời cầu hôn đột ngột của cô, anh vẫn nghĩ chỉ là 1 câu nói đùa. Nhưng nếu nó trở thành sự thật, anh cũng không ngại đâu. [Không ngại hay là mừng như điên? ^0<]
-
Cái này… có thể… - Hình như quyết tâm vẫn chưa đủ lắm thì phải. Nhưng dù sao thì nói cũng đã nói rồi, thôi thì đâm lao thì phải theo lao thôi. – Dù sao thì chúng ta cũng đã đủ tuổi kết hôn rồi mà. – Cô bổ sung.
-
Được. – Anh sảng khoái gật đầu.
-
T_______T – Cô bắt đầu hối hận rồi đó. Làm sao mà anh có thể đồng ý nhanh như vậy a? Cô còn nghĩ anh sẽ cười phá lên không tin lời cô hay là tìm đủ thứ lí do để hoãn lại. Làm thế nào cũng không thể nghĩ tới cái trường hợp này. – Anh thật sự… thật sự là muốn… kết hôn với em? Em không đùa đâu đó. Nếu như anh đồng ý, vậy… vậy…
-
Tan học anh đến lớp đón em. – Anh cắt ngang. Không phải chứ? Biểu tình của cô như vậy là có ý gì? Chẳng lẽ lại không muốn? Không được, cô đã nói ra nhất định phải thực hiện. Anh tuyệt đối sẽ không cho cô đường lui. [Ác!!!!]
-
Không cần, anh cứ đợi em ở cổng trường là được. – Cô nắm chặt tay, thầm cổ vũ chính mình. Lời thì cũng nói rồi, giờ cô mà đòi rút lại, chỉ sợ sẽ bị anh băm ra làm chả ăn.
-
Ừ. – Anh hài lòng nở nụ cười.
Có ông trời biết anh mong được kết hôn với cô đến thế nào. Đúng là ông trời có mắt nha, mắt sáng như sao, mắt trong như nước, mắt sâu như giếng, mắt đẹp như… cô… Ha ha ha… Cuối cùng cũng cho anh hoàn thành mong muốn. Lại còn là do cô chủ động đề nghị nữa chứ.

Thấy nét mặt hạnh phúc vô bờ của anh mà lòng cô thắt lại, trong đầu không ngừng hiện lên biết bao nhiêu câu hỏi.
Anh sẽ vui vẻ như vậy bao lâu?
Anh sẽ mãi hạnh phúc vì cô sao?
Anh sẽ yêu cô đến bao giờ?
Anh sẽ không hối hận về quyết định ngày hôm nay chứ?
Anh s…
-
Búp Bê, em nghĩ gì mà đờ người ra thế? – Anh lay lay vai cô, nhắc nhở. – Đến trường rồi.
-
À… vâng… - Cô vội lắc lắc đầu, nhanh chóng theo anh xuống xe.
Chuyện sau này thì để sau này tính. Cho dù anh có hối hận, có đau khổ thì cũng là ở thì tương lai. Còn bây giờ, cô sẽ làm cho anh thật hạnh phúc, làm mọi việc khiến anh hạnh phúc… cho đến lúc đó.

Nhưng cô đâu biết, cái ‘lúc đó’ này đến quá nhanh… quá nhanh… khiến cho cô không kịp trở tay.

Reeng… reeng… reeng…
Cả buổi học trong đầu cô toàn là đoạn đối thoại vừa rồi. Tiếng chuông vừa reo lên, cô lập tức xách cặp chạy như bay ra cổng trường trước 2 cặp mắt mở to như muốn nhảy ra ngoài. Chỉ cần nghĩ đến anh đang đợi cô ở đó, với nụ cười hạnh phúc, lòng cô liền trở nên vô cùng ấm áp.
Gần đến cổng trường, chân cô bất giác đi chậm lại. Không phải là không muốn gặp anh, chỉ là… giờ phút này cô thật hồi hộp…
Từng bước, từng bước chầm chậm tiến về phía anh. Cô có cảm giác trái tim mình cũng đập nhanh hơn theo khoảng cách càng được rút ngắn lại giữa 2 người.

Anh đứng ở đó, dáng cười dong dỏng cân đối tựa vào cổng trường, mái tóc vui đùa với gió, khoé miệng khẽ nhếch lên, đôi tay đút trong túi quần. Thoạt nhìn thật ung dung như chẳng có tí bận tâm nào, nhưng nếu ai để ý 1 chút, sẽ thấy trong ánh mắt sâu thăm thẳm như nước hồ kia không thể giấu nổi vài tia gấp gáp khẩn trương, mong chờ có, lo lắng cũng có.
Anh không lên lớp, bình thường cũng chưa chắc lên lớp, hôm nay lại càng không có tâm trạng lên lớp. Thường thì anh sẽ trốn vào 1 căn phòng dưới tầng hầm nghỉ ngơi, nhưng hôm nay lại không thể chợp mắt được chút nào. Anh không thể quên được giây phút cô… cầu hôn anh. Quả thật lúc đó anh rất bất ngờ, bất ngờ đến nỗi quên cả hít thở. Anh thật sự… thật sự nghĩ đó chỉ là lời bông đùa nhất thời của cô, nhưng cho dù là đùa đi nữa, anh cũng sẽ biến nó thành sự thật. Dù sao thì… anh cũng đã không cho cô cơ hội rút lại lời nói.
‘Anh nhất định sẽ đem lại hạnh phúc cho cô… mãi mãi.’

Khi cô chỉ còn cách anh khoảng 10m nữa thì đột nhiên có 1 giọng nói sắc lạnh vang lên sau lưng, đồng thời 1 bàn tay thô ráp đặt lên vai cô làm cô gai người.
-
230708
-
… - Cô chết lặng, đôi chân như muốn khuỵu xuống.
-
Đi. – Người đó không nói 2 lời, lập tức dùng lực ở bàn tay kéo cô về hướng ngược lại.
-
Thiên… - Trước khi quay đầu, cô chỉ còn kịp nhìn thấy nụ cười dịu dàng của anh… nụ cười trước giờ chỉ giành cho cô.

Cô bị đẩy vào 1 chiếc xe đen sì. Trong cũng như ngoài, tối om như ban đêm khiến cô không nhìn rõ bất kì thứ gì. Điều này lại càng làm cô thêm sợ hãi gấp trăm ngàn lần.
-
Ông… ôn..g… các ông là…
-
Rất vui gặp lại, cô bé xinh đẹp! – Giọng nói khàn khàn đáng sợ vang lên ngay đằng sau khiến cô giật mình hét lớn.
-
Aaaa……… ông… ông… ông… không phải là… - Cô lắp bắp. Cô nhớ là lần đó đã…
-
Cú đánh đó có thể chết người sao? – Ông ta cười lạnh. – Mày muốn học tao? Còn non lắm…
-
Tôi… - Cô nuốt khan, cả người run bần bật. Chết rồi, chết chắc rồi!!! Lần trước cô dám ra tay đánh ông ta như vậy, lần này cô chết thật rồi.
-
Yên tâm đi, mặc dù tao rất thích máu của mày… nó có vị rất tuyệt… - Ông ta nhỏ giọng thì thầm. - … nhưng… ông chủ lại không cho tao động đến mày. Thật là đáng tiếc!
-
Ô..ông… ôn..g chủ? – Cô sợ tới mức nói cũng không ra hồn, chỉ có thể cố gắng hết sức biểu đạt suy nghĩ của mình. – Trần Quốc… Tuấn? Tại s..s..sao? – Chẳng phải người muốn giết cô nhất chính là ông ta sao?
-
Trước đây thì đúng là vậy, nhưng giờ thì có lẽ là không phải nữa. – Ông ta nhún vai.
-
Vậy… v..vậy sao… - Cô thầm thở phào nhẹ nhõm. Ít nhất thì cái mạng nhỏ này của cô vẫn còn có thể giữ được, vậy là tốt rồi.
Ting… tang… toong… teng…
Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại của cô vang lên như tiếng sấm rạch ngang bầu trời mưa bão. Và kết quả đương nhiên sẽ là…
-
Tắt máy. – Ông ta ra lệnh.
-
… - Cô không nói 2 lời, lập tức nhẫn nút từ chối.
Ting… tang… toong… teng…
Ngón tay còn chưa kịp thu lại đã lại nghe tiếng chuông vang lên.
-
Tắt máy. – Ông ta tiếp tục nói dứt khoát.
-
… - Cô lại ngoan ngoãn ấn nút từ chối.
Ting… tang… toong… teng…
-
Tắt máy. – Vẫn là giọng nói lạnh băng đáng sợ đó.
-
… - Aaaaaaaaaaaa… ông ta có cần thiết phải nhắc lại đến 3 lần như vậy không? Không phải là cô đang từ chối đó sao? Cô cũng đâu có hí hoáy cái gì? Lại càng không hề giở trò nhăng cuội gì nha. Có cần thiết phải coi cô như tù nhân trốn trại thế không?
Cạchhhh…
Còn chưa kịp rủa xả xong đã thấy điện thoại trên tay mình rời khỏi… à không… đã trở lại… nhưng mà… không có pin?
Đùa sao? Ông ta dám tháo pin điện thoại của cô? Hơn nữa… còn quẳng nó qua cửa sổ? Hơ… ông ta lấy pin đi rồi còn trả cho cô cái điện thoại làm gì chứ? Để ngắm chắc? Hay là làm kỉ niệm? [Ơ hay… thế cứ lúc nào không có pin thì đều phải vứt đi à]

Kétttttttttttt………
Sau bao nhiêu lâu vòng vèo cuối cùng chiếc xe cũng chịu dừng lại.
-
Xuống đi! – Ông ta thúc giục.
-
… - Cô ngoan ngoãn xuống xe, vừa ngẩng đầu đã trợn tròn mắt. Đây… đây không phải là… nhà họ Trần hay sao? Ông ta lại dám đưa cô đến đây??? Ông ta điên rồi? Hay là… muốn chết quá nên mới lấy cô làm lí do?
-
Vào đi, còn đứng ở đó là gì?
-
A… a… đây… vào ngay đây… - Cô vội vội vàng vàng gật đầu. Tính mạng là quan trọng mà. Cứ nghe lời trước đã, dù sao cũng sẽ có lợi hơn.

Cạchhhh…
Cửa vừa mở ra, cô đã muốn ngất xỉu tại chỗ. Tại sao 1 cái biệt thự to đẹp như thế mà bên trong lại tối om như nhà ma thế này? Không phải là… nơi này bị ám đấy chứ!??!! Vậy… vậy… ai…
Tách…
Chỉ 1 tiếng động bé tẹo đã mang lại ánh sáng cho cả 1 không gian rộng lớn.
-
Ui… - Cô giật mình, theo phản xạ giơ tay lên che ánh sáng.
-
Chào Tiểu thư, lâu rồi không gặp, tiểu thư vẫn xinh đẹp như xưa. – 1 giọng nói có phần quen quen vang lên làm cô chú ý.
-
Ơ… a… ưm… chào Giám đốc Trần. – Cô gật nhẹ đầu, nhìn ông ta bằng con mắt hết sức kính trọng mà trong lòng thì thầm gào thét muốn lập tức xông đến xách cổ ông ta tống vào đồn cảnh sát.
-
Khó khăn lắm chúng ta mới gặp nhau. Không biết tiểu thư có nể mặt cùng tôi uống trà hay không? – Ông Tuấn cúi người hỏi.
-
Dù sao cũng đến rồi, ngồi 1 chút cũng không sao. – Cô mỉm cười, tự nhiên ngồi xuống sô pha ở chính giữa căn phòng khách xa hoa, bình tĩnh uống trà.
Ông ta không chém không giết cô thì cô sợ cái gì chứ? Trà có độc hay không, ông ta có âm mưu hay không thì cũng vậy. Đằng nào cô cũng là cá nằm trên thớt, chết chỉ là điều sớm hay muộn mà thôi. Vấn đề chỉ có… cô sẽ chết như thế nào? Nhẹ nhàng hay đau đớn? Mất mát hay tổn thương?

-
Tiểu thư, chẳng hay cô có nhận được những bưu kiện mà tôi gửi hay không? – Đột nhiên ông Tuấn lên tiếng.
-
… - Cô khựng lại 1 chút, rồi mới trả lời dứt khoát. – Có.
-
Vậy… đến bây giờ cô vẫn chưa trả lời, hẳn là muốn tôi chọn giúp? – Ông Tuấn cao giọng.
-
Chọn giúp? – Cô nhướn mày, khẽ cười. – Ông định chọn như thế nào? Bắt tôi cưới Bảo? Hay dùng thủ đoạn để tôi phải giao Gold cho ông?
-
Tiểu thư, cô không thể nghĩ xấu về tôi thế được. Tôi làm sao có thể làm những việc như thế chứ?!?! – Ông Tuấn xua tay cười cười.
-
Vậy sao? Vậy ông định làm gì? – Cô nhếch miệng.
-
Tôi chỉ muốn tốt cho cô thôi.
-
Tốt như thế nào? – Cô bắt đầu thấy bất an. Cô có cảm giác trong giọng nói kia lại có cái gì đó như là… nguy hiểm? Âm mưu?
-
Tôi biết việc này thật khó để chấp nhận, nhưng… Đặng thiếu gia…
-
Thiên? – Cô nhíu mày. Ông ta muốn làm gì anh? Ông ta sẽ không hại anh chứ? Sẽ không có ý đồ với Sky chứ?
-
Tiểu thư đừng lo lắng, tôi chỉ giúp tiểu thư xử lí dứt khoát mọi việc thôi. Đó cũng là việc nên làm mà?
-
Cái gì nên làm? – Cô khó hiểu. – Không phải là…
-
Tiểu thư, 2 người không thể… mãi mãi không thể đâu.
-
Ông… ông định… - Cô hoảng hốt. – Sẽ không phải chứ?
-
Cô nghĩ cô có thể giấu Đặng thiếu gia bao lâu? 1 năm? 2 năm? Hay 10 năm? Dù thế nào cũng đến lúc mọi chuyện được đưa ra ánh sáng. Nói trước chẳng phải tốt hơn sao? Hơn nữa…
-
Hơn nữa cái gì? – Cô thấp thỏm không yên. Thái độ của ông ta… sao lại bình tĩnh như vậy? Bình tĩnh đến nỗi khiến cô hoảng sợ… thật sự không hiểu trong đầu ông ta đang suy tính những gì.
-
Đặng thiếu gia chắc cũng sắp biết được sự thật rồi.
-
CÁI GÌ? – Cô nhảy dựng lên. – Ông… ông… ông… ông vừa… vừa nói cái gì? Biết??? Anh ấy… làm sao… mà…
-
LÊ HƯƠNG KIM, CÔ KHÔNG NGHE LỜI TÔI, KHÔNG ĐÁP ỨNG TÔI, CÔ NGHĨ LÀ TÔI SẼ ĐỂ CHO CÔ YÊN SAO? CÔ NGHĨ LÀ TÔI SẼ TỪ BỎ GOLD SAO? CÔ NGHĨ LÀ TÔI MUỐN NÓI CHUYỆN PHIẾM VỚI CÔ NÊN MỚI MỜI CÔ ĐẾN ĐÂY SAO? – Ông Tuấn cười gằn. – CÔ THẬT NGÂY THƠ.
-
Ông… - Cô giật mình.
-
Haaahahaha…. Ha ha ha ha ah ah ha ha ha ha ha… Muốn đấu với tôi? Cô vẫn còn non lắm! Ha ha ha ha ha ha ha…
-
Trần Quốc Tuấn, ông thật nham hiểm! – Cô hét lên rồi lao như bay ra khỏi căn biệt thự đáng sợ - nơi vẫn còn vang vọng tiếng cười ma quỷ đầy sảng khoái của Trần Quốc Tuấn.

Tại sao cô lại không nghĩ ra chứ?
Tại sao lại không hề nghi ngờ khi ông ta muốn cô cùng ngồi nói chuyện chứ????
Sao cô lại bất cẩn như thế????????
Sao cô có thể ngu ngốc như vậy????????????????
---------------------------------------
3.
Trong khi đó…
Ở trụ sở chính của tập đoàn tài chính Sky…
Phòng Chủ tịch…
Cốc… cốc…
Tiếng gõ cửa vang lên nhè nhẹ đầy cẩn trọng như sợ sẽ làm người trong phòng nổi giận.
-
Vào đi! – Trong phòng truyền đến tiếng nói nghiêm nghị không chút cảm xúc của ông Cường.
-
Chủ tịch, ngài có bưu kiện. – Ông trợ lí cúi đầu cung kính báo cáo với người ngồi đằng sau chiếc bàn gỗ dài với những đường nét hoa văn hết sức tinh tế.
-
Của ai? – Ông Cường nói mà không hề ngẩng đầu lên, tay cầm bút vẫn múa lia lịa trên những trang giấy.
-
Ở đây không thấy đề tên.
-
Giấu tên?
-
Chủ tịch, có cần tôi xem trước không? – Ông trợ lí lo lắng.
-
Không cần.
-
Nhưng… - Ông trợ lí vẫn không yên tâm.
-
Cứ để ở đó. – Ông Cường cắt ngang.
-
Vâng, thưa Chủ tịch. – Không thể cãi lại, ông trợ lí đành phải đặt chiếc hộp được bọc cẩn thận lên bàn uống nước gần đó. – Nếu không còn việc gì, tôi xin phép ra ngoài trước.
-
Đi đi.

Sau khi hoàn thành kha khá công việc, ông Cường mới chậm rãi rời khỏi bàn làm việc, đến xem xét bưu kiện được gửi cho mình.
Nhìn thoáng qua thì có vẻ giống như 1 tập văn bản gì đó, không hề có chút nguy hiểm nào cả. Có thể là cái gì nhỉ?
Dự án?
Không đúng. Nếu là dự án thì phải trực tiếp đến đây để trình bày với ông chứ?
Hợp đồng?
Lại càng không thể. Nếu là hợp đồng thì cần phải bàn bạc trước rồi mới soạn thảo chứ?
Vậy thì là cái gì? 1 bí mật? 1 sự việc quan trọng? 1 điều đáng sợ? Hay là… Nhưng… ai lại gửi cho ông những thứ này? Chẳng lẽ là muốn nói với ông điều gì?

15’ sau,
Nhìn chằm chằm tập hồ sơ được bọc cẩn thận trên tay, khuôn mặt ông càng ngày càng tối đen.
Rốt cuộc chuyện này là sao?
Sao có thể?
Sao lại như thế được?
Vụ tai nạn 19 năm trước không phải là thật?
Đó chỉ là cái cách để 2 người đó – con trai và con dâu (không được thừa nhận) của ông – thoát khỏi ông… để sống 1 cuộc sống hạnh phúc bên nhau?
Không thể nào. Năm ấy ông đã cho người điều tra kĩ lưỡng không biết bao nhiêu lần, rõ ràng không hề tìm thấy nửa điểm khả nghi nào. Rõ ràng ông đã nhìn thấy thi thể đứa con trai yêu quý của mình, mặc dù không nhìn rõ mặt, nhưng… trên cổ tay người đó chính là chiếc vòng ông đã tặng con trai nhân dịp sinh nhật lần thứ 20. Nếu như đó thực sự là 1 vở kịch… nếu như người đó thực sự không phải con trai ông… vậy thì chiếc vòng… chiếc vòng ông tặng… chẳng lẽ đứa con trai ông yêu thương nhất ấy cũng có thể vứt bỏ dễ dàng như vậy sao? Vứt bỏ không chút do dự giống như nó đã vứt bỏ ông cùng với cuộc sống hơn 20 năm của nó… cái gia đình với người bố ngày ngày gắng sức làm việc này… cùng với mọi thứ của cải vật chất… tiền bạc… địa vị… tập đoàn… chỉ vì 1 người phụ nữ? 1 người phụ nữ không biết có thật lòng yêu nó hay không? 1 người phụ nữ không biết có lừa gạt nó hay không?
Chẳng lẽ… đó… là tình yêu? Tình yêu thật sự? Bất chấp tất cả… mặc dù không biết kết quả sẽ là gì?

Vụ tai nạn 5 năm trước mới thực sự là nguyên nhân cướp đi sinh mệnh của con trai và con dâu ông?
Mà… người gây ra vụ tai nạn… người đã lái xe quá tốc độ trong đêm… người đã đâm vào họ… người đã cướp đi sinh mạng của 2 con người… lại là… là… LÊ HƯƠNG KIM… thiên kim tiểu thư của tập đoàn tài chính Gold?
Làm sao có thể như thế?
Sao mọi chuyện lại trở thành thế này?
Sao ông lại không hề hay biết gì chứ?!?!
Sao những gã thám tử của Sky lại vô dụng như vậy?
Sao suốt bao nhiêu năm qua ông lại như 1 kẻ bù nhìn thế này?
-
CHẾT TIỆT! – Ông Cường gầm lên, nắm chặt tập hồ sơ trong tay khiến nó nhàu nát đến thảm hại. – Lê Hương Kim, cô đã hại chết con trai và con dâu của tôi, giờ lại còn muốn trở thành cháu dâu nhà họ Đặng? Ha ha ha… Thật là nực cười! Cô nghĩ cô sẽ được toại nguyện sao? Cô nghĩ tôi là đồ ngốc chắc? Cô nghĩ tôi sẽ để yên cho cô sao? Ha ha ha ha ha ha ha ha…
Tiếng cười rùng rợn mang theo cả sự tức giận cùng bi thương vọng khắp căn phòng rộng lớn tạo cảm giác thật đau thương, cũng thật đáng sợ.
-
GIẾT NGƯỜI THÌ PHẢI ĐỀN MẠNG.

---------------------------------------
4.
Đợi mãi không thấy cô ra, anh sốt ruột đứng ngồi không yên. Buổi sáng không phải đã dặn đi dặn lại cô là tan học phải ra cổng trường ngay sao? Vậy mà giờ vẫn chưa thấy mặt mũi tăm hơi đâu. Không biết là cô có còn nhớ có người đang đợi cô ở đây không nữa. Đầu với óc không bao giờ khiến người ta tin tưởng được.
Haizzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzz…..

Gọi cho cô mấy lần đều bị từ chối thẳng thừng. Thật chẳng hiểu có chuyện gì đang xảy ra nữa. Không phải là cô gặp chuyện gì bất trắc chứ? Xuỳ… xuỳ… đúng là suy nghĩ vớ vẩn. Cô nhất định sẽ được an toàn.
-
Chào! – Bảo đột nhiên xuất hiện, vỗ vào vai anh, tươi cười vui vẻ.
-
Ừm… chào. – Anh gật đầu nhẹ coi như đáp lại, rồi lại tiếp tục gọi cho cô. Nhưng…
‘Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được. Xin quý khách vui lòng gọi lại sau.’
Phải, cô đã tắt máy rồi.
-
Quái quỷ! Khi không lại tắt máy làm gì? – Anh nhíu mày.
-
Cậu tìm cô ấy sao? – Bảo lại lên tiếng.
-
Ừm. – Anh chỉ trả lời qua loa, cũng không mấy quan tâm. Việc khiến anh để ý bây giờ chỉ có… cô đang ở đâu? Đang làm cái gì? Tại sao phải tắt máy?
-
Không cần tìm nữa, cô ấy đang ở chỗ bố tôi.
-
Ở CHỖ BỐ CẬU? – Anh sửng sốt. Không phải Trần Quốc Tuấn chính là người muốn hạ cô sao? Không phải ông ta muốn cướp Gold sao? Tại sao cô lại ở chỗ ông ta được? Không lẽ… là bị bắt cóc?
-
Không cần lo lắng, bố tôi sẽ không làm hại cô ấy. – Bảo trấn an.
-
Không làm hại? Ồ… thật là đáng tin quá nhỉ!!!? – Anh cười mỉa mai.
-
Cậu… tin hay không thì tuỳ cậu. – Ông Tuấn đã hứa với anh thì nhất định sẽ làm được. Cho dù thế nào đi nữa thì anh cũng tin tưởng vào ông – niềm tin cuối cùng vào người bố xấu xa tham vọng của mình. – Giờ tôi có chuyện muốn nói với cậu.
-
Có chuyện gì đợi sau khi tôi tìm được cô ấy rồi nói. – Anh kiên quyết.
-
Chuyện này có liên quan đến cô ấy, cậu thật sự không để ý sao? – Bảo nhướn mày.
-
Chuyện gì? – Vừa nghe nhắc đến cô, anh lập tức nóng lòng hỏi.
-
Tôi biết là cậu sẽ quan tâm mà. – Bảo đắc ý cười.
-
Nói luôn đi, đừng lằng nhằng.
-
Ít nhất cậu cũng phải kiếm chỗ nào cho tôi ngồi thoải mái 1 chút chứ? Cậu thấy quán cà phê ở ngã tư trên kia thế nào? – Bảo đề nghị.
-
Tuỳ. – Anh nhún vai, sải bước đến nơi Bảo nói.

-
Nói nhanh lên. – Vừa ngồi xuống anh đã thúc giục.
-
Cậu thật là thiếu kiên nhẫn. Chỉ mới có 1 chút mà đã…
-
Nhiều lời. – Anh cắt phăng.
-
Được rồi… đây… cái này, cậu xem qua đi. – Bảo giơ tay đầu hàng, nhanh chóng chuyển tập hồ sơ đến trước mặt anh.
-
Cái gì đây? – Anh liếc nhìn Bảo đầy thắc mắc.
-
Cứ xem đi thì biết, hỏi tôi làm gì? – Bảo cười cười, vẫy tay gọi phục vụ.

10’
Bảo đang ngồi ung dung thưởng thức cà phê, ngắm cảnh qua khung cửa kính.
Còn anh, khuôn mặt tái xanh không còn 1 giọt máu, đôi mắt mở to như muốn nhìn cho thật rõ, xác nhận thật chính xác những điều vừa đọc được.

20’
Bịchhhhhh…
Tập hồ sơ rơi xuống đất tạo nên 1 tiếng động nhỏ trong không gian ồn ào của quán cà phê, nhưng lại như 1 chiếc búa đập thẳng vào trái tim anh 1 cách không thương tiếc.
Kinh ngạc…

Nghi ngờ…

Khó tin…

Thất vọng…

Đau…

-
Đọc xong rồi sao? – Bảo cúi người nhặt tập hồ sơ.
-
Cậu… - Anh không nói nên lời.
-
Thế nào? Không tin? – Bảo nhếch mép. – Thật đáng tiếc phải nói với cậu, đó là sự thật… hoàn toàn là sự thật.
-
Tại sao?
Tại sao bố mẹ anh lại đối xử với anh như thế? Tại sao lại bỏ anh lại? Tại sao để anh nghĩ là họ đã chết? Tại sao lại reo giắc hận thù trong anh?
Tại sao cô lại như thế? Tại sao lại đâm vào họ? Tại sao đẩy họ vào vòng tay Tử thần? Tại sao lại giấu anh?
Còn nữa…
-
Tại sao lại cho tôi biết? – Anh nghi ngờ.
-
Bởi vì, 2 người không thể có kết quả. – Bảo trả lời thẳng thắn.
-
Không phải anh đứng về phía Lê Hương Kim sao? Tại sao?
-
Trước đây thì là vậy, giờ thì… có thể coi là có… cũng có thể không. – Bảo trả lời lửng lơ.
-
Có ý gì? – Anh nheo mắt, cố gắng kiềm chế cảm xúc của chính mình.
-
Trước đây tôi bỏ cuộc bởi vì, tôi nghĩ cậu chính là người sẽ mang lại hạnh phúc cho cô ấy. Nhưng bây giờ thì không còn là như thế nữa. – Bảo mỉm cười, có phần vui mừng, cũng có phần đau thương thay cho cô. – 2 người không thể… Cậu với cô ấy không thể ở bên nhau, phải không?
-
… - Anh không nói gì, nhưng trong lòng đã ngầm thừa nhận.
Giờ đây, cô không chỉ là bạn gái của anh… mà còn là kẻ thù của anh – kẻ thù giết bố mẹ anh…
Giờ đây, cô không chỉ là người anh yêu… mà còn là người anh hận…
Giờ đây, khi nghĩ đến cô, trái tim anh không chỉ còn thấy ấm áp hay hạnh phúc, mà còn có đau đớn… không chỉ có yêu… mà còn có hận… hận đến thấu xương… hận người đã lấy đi gia đình của anh, mặc dù nó cũng chẳng giống 1 cái gia đình. Nhưng… nếu như không phải tại cô… nếu như họ không chết… biết đâu anh có thể gặp lại họ… biết đâu anh có thể lại có được 1 gia đình hoàn chỉnh… biết đâu… Bởi vì cô, bởi vì hành động của cô, mà đó… mãi mãi chỉ là giả thiết… những giả thiết không bao giờ trở thành hiện thực…
ANH HẬN CÔ.
Bảo nói rất đúng. 2 người không thể… cả đời này cũng không thể. Cô không thể thành thật với anh. Cô đã làm nhiều việc như vậy để ngăn cản anh biết được bí mật này. Chắc cô cũng hiểu, 1 khi anh đã biết, thì 2 người sẽ chấm dứt. Anh không thể tha thứ cho cô… TUYỆT ĐỐI KHÔNG THỂ… Vì vậy, kết cục của 2 người, ngay từ đầu đã được định sẵn… sẽ không có 1 kết thúc tốt đẹp.
-
Vậy thì tại sao tôi lại không thể giúp cô ấy chấm dứt sớm 1 chút? – Bảo tiếp. – Sau khi chia tay với anh, cô ấy sẽ buồn, sẽ đau, sẽ khóc rất nhiều, nhưng… tôi tin là mình có thể khiến cô ấy vui vẻ trở lại. Hơn nữa, dù có kéo dài thêm thì sao nào? 2 người có thể bên nhau được bao lâu? Thời gian đó thà dùng để quên đi còn hơn.
-
Cậu nói đúng. – Anh tán thành, khoé môi nở nụ cười nhạt. – Cô ấy nên nói cho tôi biết lâu rồi. Càng để lâu, càng giấu giếm, sẽ chỉ càng làm tôi thêm HẬN cô ấy hơn mà thôi.
-
Nếu như cậu cũng nghĩ vậy, thế thì… chấm dứt với cô ấy đi. – Bảo dứt khoát.
-
Được. – Anh gật đầu ngay lập tức.
-
Nhưng có điều… cậu không thể làm hại cô ấy. - Bao nhắc nhở.
-
Làm hại cô ấy>>? – Anh sửng sốt 1 chút, nhưng ngay lập tức nở nụ cười lạnh nhạt. Nếu đã là kẻ thù thì đây chỉ là điều sớm hay muộn mà thôi. – Trả thù sao? Cũng hay đấy.
-
Cậu không thể.
-
Tại sao tôi lại không thể? – Anh nhướn mày, giở giọng khiêu khích.
-
Cậu… - Bảo đông cứng.
Có nằm mơ anh cũng không thể ngờ được người trước mặt mình lại có thể thốt ra 1 câu như thế. Không phải anh ta yêu cô lắm sao? Không phải anh ta thà hi sinh bản thân mình cũng quyết không để cô phải chịu bất kì tổn thương nào sao? Tại sao bây giờ… Chẳng lẽ sự hận thù lớn đến nỗi có thể thay đổi cả 1 con người chỉ trong chốc lát?
-
5 năm trước có ai nói với cô ấy là không thể làm hại bố mẹ tôi không?
-

-
Không có phải không? Vậy thì tại sao bây giờ cậu lại nói với tôi là không thể làm hại cô ấy? Thật nực cười! Ha ha ha… – Anh cười lớn.
-
Tôi sẽ không để cậu động đến cô ấy đâu.
-
Cậu? Dựa vào cậu? Muốn bảo vệ cô ấy? Ha… ha… Không phải cậu đang nói đùa với tôi chứ???
-
Tôi nói được làm được. – Bảo kiên định.
-
Nếu như tôi muốn hại cô ấy, thì cậu cũng chẳng làm được gì đâu.
-
Cậu… - Bảo giật mình trước sự thay đổi bất ngờ của anh. – Cậu sẽ không làm như thế.
-
Tại sao lại không? – Anh cười khẩy. – Trước đây đương nhiên tôi sẽ không. Còn bây giờ…
-
Thiên… - Cô hoảng sợ nhìn thấy ánh mắt đầy căm thù của anh.
Cô đã dùng tốc độ nhanh nhất có thể để trở về trường, chạy khắp nơi tìm kiếm hình bóng của anh. Cô cũng không biết mình vội cái gì. Dù sao sớm muộn anh cũng sẽ biết. Sớm muộn chuyện này cũng sẽ xảy ra. Nhưng… có lẽ… cô muốn giải thích với anh… chính miệng giải thích với anh đó chỉ là tai nạn… cô hoàn toàn không hề cố ý… Còn nữa, cô muốn xin lỗi anh, càng mong anh có thể tha thứ cho cô…
-
Đến rồi? – Anh cười lạnh. – Đến đúng lúc lắm.
-
Thiên, em… em… - Vừa nghe thấy ngữ điệu lạnh lùng của anh, 2 hàng nước mắt đã chảy dài trên gò má xinh đẹp của cô. Anh thật sự đã biết rồi… và… anh hận cô… rất rất hận cô… Cô phải làm sao đây? – Thiên… xin lỗi… không phải em cố ý… em không cố ý đâm vào họ… em cũng không hề muốn giấu anh… em… em… em xin lỗi…
-
Xin lỗi? Tốt, xin lỗi đi. Nhưng rồi sau đó thì sao? Xin lỗi thì có thể chuộc tội không? Xin lỗi thì có thể khiến họ sống lại không? Xin lỗi thì có thể trả lại gia đình cho tôi không? Xin lỗi thì có thể xoá bỏ những tổn thương mà tôi đã phải chịu không? Xin lỗi thì có thể chấm dứt những đau đớn dày vò trong lòng tôi không? – Giọng anh ngày càng trở nên gay gắt.
-
Em xin lỗi…
-
Đừng có xin lỗi nữa. – Anh gầm lên. – Cô trả lời tôi xem, trả lời xem nào.
-

-
TÔI BẢO CÔ TRẢ LỜI CƠ MÀ!??!
-
Thiên… xin lỗi… xin lỗi anh… - Bây giờ ngoài câu xin lỗi ra cô thật sự không biết phải nói cái gì. Là cô sai, tất cả là lỗi của cô, là do cô gây ra… tất cả đều là do hành động đêm đó của cô… nhưng… cô cũng đâu có sung sướng gì? Cô cũng đau khổ, cũng dằn vặt, cũng giày vò chứ!!? – Em biết anh hận em, nhưng… anh đã nói là yêu em, vậy… anh… có thể tha thứ cho em không?
-
Tha thứ cho cô? – Anh bật cười, 1 nụ cười chua xót tới tận tim. – Xin lỗi, tôi không làm được.

Full | Lùi trang 10 | Tiếp trang 12

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ