Disneyland 1972 Love the old s
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - When i’m seventeen - trang 15

CHAP 41 – THẬT GIẢ GIẢ THẬT

Dương Khôi Thần chau mày quay lại nhìn Hạ Thiên Di, đôi mắt lạnh lùng nay pha thêm chút giận dữ, hắn thô bạo kéo áo để mặt cô sát lại gần, gằn từng tiếng
- Tôi không kiêng nể con gái đâu
Dương Khôi Thần buông mạnh Thiên Di xuống nền cỏ, phủi tay bỏ đi. Hạ Thiên Di xoa lấy đôi vai đau nhức vì bị xô ngã, nhưng ánh mắt vẫn không chút sợ sệt, ngược lại, còn quyết tâm chiếm cho được người con trai đó

- Chào anh, Jin
Jin bỏ cuốn truyện xuống, nhìn chăm chăm vào người con gái đang cười tươi trước mặt mình, thấy cậu im lặng, cô nói tiếp
- Sao vậy? Lâu rồi không gặp không lẽ quên em rồi sao? Em là An Hiểu Thuyên đây
Sắc mặt Jin càng lúc càng kì quái, Hạ Thiên Di không thể nào biết được cậu đang suy nghĩ gì, bỗng, Jin bật cười
- Đúng là không giống
Jin đã từng hỏi Khôi Thần khi lần đầu hắn thấy Hạ Thiên Di, rằng hắn không có chút kinh ngạc gì sao, lúc ấy, Thần chỉ nhún vai
- Mắt mày đem vứt là vừa

Giờ nghĩ lại, Jin thấy mắt mình có vấn đề thật, cậu đứng dậy, mỉm cười với Hạ Thiên Di
- Em chọn sai vai diễn rồi cô bé
Thiên Di ngạc nhiên nhìn Jin
- Em chính là An Hiểu Thuyên
- Sai, em có bề ngoài giống tiểu Thuyên, nhưng cô nhóc láo lếu ấy chưa bao giờ nói chuyện lễ phép với anh như vậy, càng không bao giờ dành cho anh nụ cười hiền từ như thế. Em muốn học đòi làm An Hiểu Thuyên, tốt thôi, nhưng đừng làm thế trước mặt anh, bởi anh chỉ quen biết một An Hiểu Thuyên thôi
Tuy khuôn mặt vẫn tươi cười nhưng từng câu nói của Jin sặc mùi cảnh cáo, cậu biết cô gái này không hiền lành như vẻ bề ngoài, và hiểu rõ ý định của cô, Jin làm vậy cũng chỉ là để bảo toàn tính mạnh nhỏ bé của cô trước khi cái ý định điên rồ đó đến tai Dương Khôi Thần

Hạ Thiên Di thật sự rất căm giận An Hiểu Thuyên, vì cớ gì mà nó có thể nhận được bao nhiêu là ưu ái, trong khi cô không đụng chạm đến ai vẫn bị ghét bỏ như vậy. thật không công bằng. Vốn là một cô gái hiền lành thánh thiện, nhưng những gì Hạ Thiên Di đã trải qua khiến cho tinh thần yếu ớt của cô tổn thương nặng nề, và từ giây phút đó, nụ cười trong sáng của cô vụt tắt

- Đụng không biết xin lỗi à??
Một đám người bực tức kéo Dương Khôi Thần lại khi hắn va vào người tên đi đầu mà vẫn tỉnh bơ đi tiếp. Khôi Thần quay lại, vẻ mặt cao ngạo chẳng có biểu hiện nào là muốn xin lỗi, và kết quả, là đánh nhau. Đây không biết là vụ ẩu đả thứ bao nhiêu mà Dương Khôi Thần dính vào từ sau cái chết của Hiểu Thuyên, ngày nào trên người hắn cũng có ít nhất từ 3 đến 4 vết trầy xướt, có vẻ như Khôi Thần đang mượn những vết thương ngoài da để tạm át đi nỗi đau trong lòng.
Jin thở dài khi thấy Khôi Thần vào lớp với vết thương còn rướm máu trên trán, và đó cũng là việc duy nhất cậu có thể làm, nhìn, và thở dài. Chiều này Khôi Thần lại theo thói quen ngồi ở sân sau nhìn về phía sân vận động, Gim và Won đang chạy hăng say như mọi ngày. Ở đây tuy thoáng mát, nhưng quang cảnh chẳng có bao nhiêu, 1 năm ngồi nhìn cũng thuộc hết từng lá cây ngọn cỏ, một người bất cần và đang ở tuổi quậy phá như Dương Khôi Thần mà lại có thói quen như những người già, chiều nào cũng ngồi đúng chỗ đó, nhìn ra đúng 1 hướng đó, khiến hắn làm được như vậy, chỉ có thể là An Hiểu Thuyên. Biết chắc đây là nơi chứa đựng kỉ niệm giữa 2 người nên Hạ Thiên Di mỉm cười ngồi xuống bắt chuyện
- Chắc chị ấy rất thích chạy phải không? Em cũng rất thích
Khôi Thần nhăn mặt, hắn đương nhiên biết rõ Hạ Thiên Di đang muốn gì, khẽ nhếch môi cười, hắn trả lời mà không quay lại
- Không, An Hiểu Thuyên rất lười, chỉ thích đứng một chỗ la hét bắt người khác chạy
Thiên Di bất ngờ trước câu trả lời, cô còn đang bối rối không biết nên tiếp như thế nào thì Khôi Thần đã nói tiếp, giọng lạnh băng
- Cô có biết ý nghĩ cũng có thể giết chết một người không?
Thần chỉ nói đến đó rồi bỏ lửng câu hỏi, trong phút chốc, Hạ Thiên Di cảm thấy sống lưng lạnh toát, nhưng cô ta vốn chẳng còn gì để mất nữa rồi, nên đánh liều nói
- Em biết anh vẫn còn rất yêu chị ấy, em lại có khuôn mặt giống hệt chị ấy, em không ngại làm người thay thế đâu, em yêu anh, và nếu anh chỉ yêu khuôn mặt của em thì em cũng hạnh phúc lắm rồi
Dương Khôi Thần hừ lạnh, rồi nhanh như cắt, hắn lấy tay bóp lấy cổ của Hạ Thiên Di
- Cô lấy tư cách gì để thay thế?? Tôi yêu An Hiểu Thuyên, không phải khuôn mặt của cô
Sức mạnh từ một cánh tay của Dương Khôi Thần thôi cũng khiến Hạ Thiên Di đau đớn, cô không thở được, so với bị bắt nạt bình thường, chuyện này còn đáng sợ hơn, những giọt nước mắt bắt đầu rơi xuống khuôn mặt đang tím nghét vì thiếu oxi. Khôi Thần chợt khựng lại, tim hắn có chút nhói, hắn thả tay ra và bước đi nhanh

Jin thở dài ngồi xuống cạnh thằng bạn thân đang không ngừng nốc rượu, tối nào cũng vậy, cứ tan học không lê la đánh nhau thì Dương Khôi Thần sẽ đến Bar ngồi uống rượu đến khuya
- Thôi đi, mày muốn uống đến chết à?
Cuối cùng Jin cũng chịu hết nổi, cậu gạt ly rượu ra khỏi tay Thần nhưng hắn dằn lại
- Không liên quan đến mày
- Không liên quan??
Jin bất ngờ vung tay đấm Khôi Thần thật mạnh
- Nếu không phải là bạn thân mười mấy năm thì tao cũng mặc kệ mày rồi, nhìn lại mày đi, suốt ngày chỉ biết uống rượu đập phá, có giống một thằng đàn ông không
Thần lấy tay quệt máu ở môi, rồi đấm trả lại Jin một cái
- Mày có thể dễ dàng hét to vào mặt tao những câu này vì người mày yêu đang ở bên cạnh mày, còn tao, tao không muốn dứt khỏi cơn say này, vì người con gái tao yêu đã không còn nữa
- Đúng vậy, tiểu Thuyên đã chết rồi, mày đừng mượn rượu để quên đi sự thật này nữa, nếu tiểu Thuyên thấy m….
- Cô ấy sẽ thấy sao???
Thần chỉ bỏ lại một câu hỏi lấp lửng như vậy và kết thúc cuộc nói chuyện. Jin lặng người không nói gì nữa, chỉ lặng nhìn Khôi Thần bỏ đi, sau đó cũng cầm một ly rượu lên nốc cạn

Buổi đêm, thành phố rơi vào yên tĩnh, vài người đi bộ trùm kín kín mít bước vội về nhà, Dương Khôi Thần người đầy men rượu bước đi không vững, trời cuối thu lạnh căm, gió thổi vào người từng đợt đau như dao cứa, đường phố lại vắng tanh, khiến ai cũng chỉ muốn về nhà, hắn cũng muốn về, nhưng chẳng có ai đợi hắn về cả, cảm giác một mình trong căn nhả không người đó còn lạnh hơn ngoài phố
- Chà chà xem ai đây
Dương Khôi Thần dừng lại nhìn người vừa cất tiếng, quen lắm, chính là lũ 1 năm trước đã đánh hắn
- Lại gặp mày rồi, chắc ông trời có ý muốn chúng ta thanh toán hết nợ nần nhỉ
Khôi Thần nhếch môi
- Tật nói nhiều của mày vẫn không đổi
- Mày…thằng khốn, lên tụi bây
Tiếng đánh nhau vang lên giữa phố tĩnh mịch, tuy đã say nhưng cả bọn kia vẫn không là đối thủ của Dương Khôi Thần, đến phút cuối, một tên chơi bẩn, đâm lén hắn một nhát vào đùi rồi bỏ chạy. Khôi Thần ngã phịch xuống đường, ngán ngẩm nhìn vết cắt sâu đang không ngừng chảy máu, hắn thở dài, cố đứng dậy, một tay ôm lấy vết thương khó nhọc bước đi, và rồi, định mệnh như lặp lại, khi lần nữa, bước chân hắn dừng trước cổng trường THPT N
Dương Khôi Thần nhìn bức tường cao trước mặt, một năm trước, hắn đã trèo qua đây để trốn, rồi bây giờ, vẫn với vết thương ở chân, hắn lại trèo vào, nhưng không phải trốn, mà là tìm
Ngôi trường yên lặng quá, hành lang dài chỉ có tiếng bước chân của hắn, Khôi Thần cắn răng chịu đau, cố đi đến nơi hắn ngồi lần trước, và đợi
Rất lâu trôi qua, vẫn không có ai khác ngoài hắn trên đoạn hành lang tĩnh mịch này, hắn đã không biết, ngồi một mình ở đây, lại cô đơn đến thế, và hắn nhớ đến An Hiểu Thuyên
Nghe ba mẹ nói, em ra đi vào lúc rạng đông, khi bầu trời vừa chớp nắng, khi tuổi 17 của em vừa kết thúc, lúc đó hắn vẫn còn đang mê man, không hề hay biết tất cả những nghi lễ đưa tiễn em đang lặng lẽ diễn ra, cho đến khi tỉnh dậy, thì một cuộc sống mới cũng đã bắt đầu, cuộc sống không có em
Kể từ đó, tất cả đều là vô nghĩa, kể cả cái chết, cũng bỗng chốc trở nên nhẹ nhàng
Người Dương Khôi Thần nhớp nháp mồ hôi, vết thương càng lúc càng khiến hắn đau đớn, đến nổi đầu óc cũng không tỉnh táo nữa, mắt hắn hoa lên, tai ù đi, miệng khô rát, chính lúc đó, một giọng nói ở sâu trong hồi ức chợt vang lên
- Để tôi băng bó vết thương cho
Dương Khôi Thần cố mở hé mắt, trước mặt hắn, chính là An Hiểu Thuyên, nó đang cúi người nở nụ cười quen thuộc với hắn. Khôi Thần mỉm cười yếu ớt, cố nhấc cánh tay không còn chút sức lực lên để chạm vào khuôn mặt mà hắn rất yêu
- Em đã ở đâu vậy?
Hiểu Thuyên cầm lấy tay hắn, hôn vào lòng bàn tay, nước mắt lăn dài, Dương Khôi Thần nhẹ nhàng lấy tay lau đi những giọt nước mắt chực rơi của vợ, trong khi khóe mắt hắn đã ướt đẫm
- Không lẽ ảo ảnh mà cũng phải để anh thấy bộ dạng xấu nhất của em à?
An Hiểu Thuyên phì cười làm lộ hai lúm đồng tiền hai bên má, Khôi Thần cũng cười, và hắn ngắm nhìn nó thật lâu. An Hiểu Thuyên bình thường luôn ríu rít là thế mà bây giờ chỉ im lặng nhìn hắn, đôi mắt em ấm áp màu nắng, mái tóc nâu bồng bềnh ôm lấy khuôn mặt bầu bĩnh, em xinh đẹp và tràn đầy sức sống như ngày đầu hắn gặp em. Dương Khôi Thần đưa tay vuốt tóc An Hiểu Thuyên, nước mắt rơi xuống môi mặn chát
- Anh…nhớ em nhiều lắm…anh muốn..về nhà
Cơn đau chợt ập đến khiến Thần nhăn mặt vì đau đớn, máu từ vết thương ra nhiều đến mức lan ra một vùng khá rộng, cánh tay vô lực rơi xuống, hình ảnh của Hiểu Thuyên cũng nhòe đi rồi biến mất. Dương Khôi Thần đổ người xuống nền gạch lạnh, hơi thở yếu dần

CHAP 42 – TẠM BIỆT

Ngày hôm nay Dương Khôi Thần tỉnh dậy, hắn thấy bầu trời tươi sáng hơn rất nhiều, cảm giác nhẹ nhõm như đã bỏ được tảng đá trong lòng xuống vậy. Khôi Thần thấy mẹ của mình đang đứng nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt bà buồn rầu vô cùng, Thần chống tay ngồi dậy, nghe thấy tiếng động, bà giật mình thoát khỏi suy tư, quay sang nhìn hắn, đôi mắt bà chợt trở nên giận dữ, bà bước nhanh đến và tát thật mạnh vào mặt hắn, cái tát đau đến đến nỗi bàn tay bà cũng đau buốt
Dương Khôi Thần không tỏ vẻ gì là ngạc nhiên, trái lại, hắn lại bình thản như tất nhiên rồi, hắn nhìn mama Dương, nước mắt bà không ngừng rơi, đôi tay vừa đánh hắn lúc nãy run lên vì xúc động. Dương Khôi Thần nén đau bước xuống giường, nhẹ nhàng ôm mẹ vào lòng, đôi môi nhợt nhạt khẽ hôn lên tóc bà
- Xin lỗi mẹ

Jin muốn lộn tròng ra khi thấy Khôi Thần mặc đồng phục nghiêm chỉnh đến lớp, trên người không có mùi rượu cũng như không dính máu, thậm chí kinh khủng hơn là còn mang đầy đủ sách vở ghi bài, và không chỉ mình Jin thắc mắc mà cả Gim và Won đều kinh ngạc khi thấy giờ ăn trưa Khôi Thần vẫn đọc sách. Biết tính của hắn nên chẳng ai hỏi, nhưng đều có chung ý nghĩ rằng người khiến hắn lại thay đổi như vậy chỉ có thể là An Hiểu Thuyên
Và cứ thế, nơi thường xuyên lui tới của Dương Khôi Thần từ bar, nhà kho, đường đua…trở thành trường học, thư viện, chẳng mấy chốc đại ca trường trở thành con mọt sách khiến không chỉ học sinh mà cả giáo viên cũng ngạc nhiên, thậm chí một cuộc họp kín của giáo viên đã diễn ra mục đích để chọn lại dàn giáo viên ưu tú dạy học cho lớp của Dương Khôi Thần, thế mới biết sức ảnh hưởng của hắn to lớn đến thế nào

- Đưa đây
Hạ Thiên Di giật mình ngẩng lên thì thấy Dương Khôi Thần đã đứng trước mặt từ lúc nào, và tất cả học sinh đang nhìn chằm chằm vào họ
- Đưa gì cơ?
Thiên Di nhíu mày ra chiều không hiểu, Thần nói giọng không chút âm sắc
- Đừng để tôi đào nhà cô lên để tìm
Cô hơi tái mặt, ai thì được chứ hắn tuyệt đối không phải người nói suông. Thiên Di nuốt nước miếng, mở cặp ra và lấy tấm hình đưa cho Thần. Hắn nhìn bức ảnh, lúc đầu khi tìm không được, hắn đã nghĩ có khi mất đi lại tốt hơn, nhưng rồi, hắn vẫn không thể từ bỏ
Hạ Thiên Di nhìn theo bóng Dương Khôi Thần đầy tiếc nuối, cô muốn được con người đó chú ý biết bao, cô đã yêu hắn, yêu cái cách hắn yêu An Hiểu Thuyên, mãnh liệt và vô cùng sâu sắc
Còn mải ngẩn người suy nghĩ thì một giọng nữ nhẹ nhàng kéo cô về thực tại
- Nói chuyện với chị một chút được không?
Sân sau
Gim đưa xấp hình cho Hạ Thiên Di, trong đó là hình cô ở quán Bar, đang lả lơi trêu ghẹo những người khách
- Nghe nói em xưng tên là An Hiểu Thuyên?
Thiên Di không đáp, chớp nhanh đôi mắt, cô chối
- Đó không phải là em
- Vậy là ai?
- Sao chị không nghĩ là chị An Hiểu Thuyên?
- Không bao giờ
Thiên Di nhếch miệng cười
- Sao chị có thể chắc chắn như vậy chứ, lỡ như….
- Vì chị đủ hiểu tiểu Thuyên để tin chắc rằng người này chắc chắn không phải nó
Gim nói vô cùng chắc nịch khiến Di không thể tránh khỏi ghen tỵ, cô khoanh tay
- Là em thì sao?
- Em có biết nếu chuyện này đến tai anh Thần thì hậu quả sẽ là gì không?
Hạ Thiên Di im lặng không đáp, dù gì giờ cô cũng chẳng còn gì để mất rồi, nếu người cô yêu không thể yêu cô, vậy hãy để người đó nhớ đến cô bằng cách hận cô vậy
Gim thở dài, nhẹ nhàng nói
- Chị biết em rất hận tiều Thuyên vì khiến em rơi vào cảnh bị bắt nạt, chính chị cũng từng là nạn nhân của những trò đùa ấy, rồi tiểu Thuyên xuất hiện, cô ấy thà đối đầu với hàng chục tên bắt nạt như vậy chỉ để cứu chị
- Ý chị muốn ca tụng chị ấy là người tốt và bảo em đừng hận?
- Phải, chuyện rất dễ dàng
- Chị nói như vậy vì chị không phải là em
- Em nói như vậy vì em chưa gặp tiểu Thuyên
Hạ Thiên Di nhìn vào đôi mắt kiên định của Gim, cảm thấy ganh tỵ hơn bội phần, cô cụp mắt, cười buồn
- Chị ấy thực sự rất may mắn

Kétttt
Tiếng cửa rít vang lên nặng nề giữa không gian rộng lớn, , tiếp đến là tiếng bước chân từ tốn đi trên nền cỏ và rồi đôi giày thể thao dừng trước bức ảnh trắng đen của một cô gái
- Anh đến rồi
Dương Khôi Thần mỉm cười nhìn An Hiểu Thuyên, nụ cười rạng rỡ đáp lại lời chào của hắn. Khôi Thần đặt bó hoa chuông xanh xuống, dịu dàng nói
- Anh đem theo loại hoa em thích nhất đây, khó mua lắm đấy
Đáp lại hắn vẫn là sự yên lặng, Khôi Thần nắm chặt tay, trước khi đến đây, hắn đã hạ quyết tâm rất lớn, nhưng lòng ngực trái vẫn âm ỉ đau
- Có phải em thất vọng lắm không khi thấy anh như vậy…suốt một năm qua, anh khiến những người yêu thương anh đau lòng rất nhiều, ba bị bệnh mà anh vẫn chưa đi thăm lần nào, mẹ gầy đi nhiều mà anh cũng chẳng quan tâm, anh chỉ mãi sống trong đau khổ của mình mà quên rằng còn có nhiều người vì sự đau khổ của anh mà đau lòng…
Sau lần bị đâm vào chân, Dương Khôi Thần dường như đã tỉnh dậy, đã hiểu ra, và đã nghĩ thông suốt
- …đã đến lúc anh phải thức dậy khỏi giấc mơ này rồi, phải bỏ xuống thôi
Khôi Thần chạm tay vào tấm ảnh của An Hiểu Thuyên, đôi mắt vừa vô hồn vừa đau đớn.
Đối với Dương Khôi Thần, sự xuất hiện của An Hiểu Thuyên như một giấc mơ không đoán trước, giấc mơ tuyệt đẹp nhất, nhưng rồi như mọi đứa trẻ ham ngủ khác, cuối cùng, cũng phải tỉnh dậy. Rất lâu sau đó, hắn chầm chậm tháo chiếc nhẫn trên tay ra, đặt lên bia mộ của Hiểu Thuyên
- Joe – nghĩa là cuộc sống, em, chính là cuộc sống của anh

- Cảm ơn em, đã cho anh biết tình yêu thực sự là như thế nào, cảm ơn em, đã khiến anh thấy cuộc sống này đáng trân trọng biết bao, cảm ơn em, vì tất cả… Tạm biệt, Joe
Dương Khôi Thần quay người bước đi nhanh như chạy, như lần cuối hắn không đủ can đảm ở bên em, lần này, hắn chạy để thoát khỏi tất cả những kí ức về em. An Hiểu Thuyên vẫn lặng lẽ mỉm cười, em đâu còn cảm nhận được hắn yêu em đến nhường nào, em 17 tuổi, hắn yêu em say đắm, em đi rồi, thời khắc của em dừng lại mãi mãi, cũng như tình yêu của hắn dành cho em, trở thành vĩnh cửu
Cũng từ khi ấy, Dương Khôi Thần không bao giờ đặt chân đến đó nữa
Bó hoa chuông xanh dần héo úa theo thời gian….

10 năm sau
Trong 10 năm trở lại đây, không ai không biết đến tập đoàn Dương thị, tập đoàn tài chính đứng trong top 5 thế giới, và đương nhiên, kể cả tên tuổi của vị chủ tịch tài năng trẻ tuổi nhất Dương Khôi Thần. Từ một học sinh cá biệt, chỉ trong 1 năm, hắn đã hoàn thành chương trình đại học và 2 năm học quản trị kinh doanh ở Mỹ, sau đó chính thức lên tiếp nhận chức giám đốc tập đoàn Dương thị ở tuổi 21 và 1 năm sau lên ngồi ghế Chủ tịch. Ông bà Dương dù chỉ ngoài 40 nhưng đã mượn lý do an hưởng tuổi già để đẩy hết tất cả công việc cho đứa con trai cưng và đi du ngoạn thế giới
- Ấn Độ thế nào?
- Tuyệt lắm con trai, @#$%$^*&
- Vâng..vâng
- #$#%$^&
- Bận rồi, cúp đây, ba mẹ chơi vui vẻ
- #$&%&**#$….
Dương Khôi Thần nhanh chóng cúp máy mặc dù đầu dây bên kia Mama Dương có vẻ còn nhiều chuyện để nói. Có tiếng gõ cửa, một anh thư ký trẻ bước vào
- Thưa Chủ tịch, người của Hiệp hội đến rồi ạ
Khôi Thần gật đầu, đẩy ghế đứng dậy, một ngày bận rộn của hắn lại bắt đầu. Đến tận tối khuya công việc mới xong xuôi, lúc này thì chỉ còn duy nhất một nhà hàng là mở thôi
Căn nhà hàng nhỏ quen thuộc mà Chủ tịch Dương thị hay đến nằm ở ngay góc phố. Từ khi nhà hàng khai trương thì con phố tĩnh lặng này luôn tấp nập khách đến ăn, chỉ đến khuya sự yên tĩnh mới được trả về, vì thế Dương Khôi Thần thích đến vào giờ này, và nhà hàng cũng chỉ phục vụ suất khuya duy nhất cho vị đặc biệt này
- Nghe nói hôm nay lại kí hợp đồng thành công à?
Jin cầm ly rượu đỏ khoan thai nhấp ngụm trong khi Thần chỉ im lặng ăn không buồn đáp. Đưa miếng bò đầu tiên vào miếng hắn lập tức nhăn mặt nhìn cậu
- Gì nào? Tao đích thân nấu cho mày đấy
Jin lắc lắc li rượu nói, cậu đã chướng mắt tên bạn thân này từ lâu vì hắn cứ đến ăn lúc giữa khuya, khiến cô vợ mới cưới của cậu cứ phải chờ hắn, mặc dù Gim rất vui vẻ chờ nhưng Jin thì bực lắm, nên hôm nay cậu đuổi vợ đi ngủ sớm để trả thù tên bạn không biết phép tắc này
Dương Khôi Thần buông nĩa xuống, lấy khăn ăn lau miệng và lặng lẽ uống rượu, tên Jin này nấu dở tệ chứ tài pha chế rượu là số một. 2 người im lặng nhấm nháp rượu, cặp bài trùng thuở trước cứ gặp là nói móc nhau giờ đây không còn. Một người có sự nghiệp lớn, một người đã lập gia đình, họ đều đã trưởng thành , đến cả Gim cũng không còn là cô nữ sinh nhút nhát mà đã trở thành bà chủ nhiệt tình cởi mở của nhà hàng nổi tiếng này, bên cạnh đó còn là một người vợ đảm đang hung dữ. Còn Won thì đã xách balo du lịch thế giới, cậu nhóc vẫn thường hay gửi bưu thiếp về, lần gần đây nhất thì cậu đang ở Hy Lạp. Tất cả bọn họ đều đi con đường riêng của mình
Ngồi đến gần sáng thì Gim đi xuống, quần áo đã chỉnh tề và trên tay ôm một bó hoa to. Khôi Thần nhìn lướt qua nhanh rồi đứng dậy
- Vẫn không đi à?
Jin đỡ lấy bó hoa từ vợ, rồi quay qua hỏi Thần, hắn bước ra cửa, vẫy tay chào thay cho câu trả lời
Lại một mùa đông nữa sắp qua đi. Khôi Thần thở dài, trong hơi thở mang theo làn khói trắng, hắn chợt mỉm cười, vậy là một phần linh hồn của hắn đã bay đi rồi. Và rồi, trên con phố sớm vắng người đó, Dương Khôi Thần đứng khựng lại khi gặp phải một người quen, chính cuộc gặp này đã khiến 1 lần nữa, số phận của hắn lại rẽ sang một hướng khác
- Ba
Ông An cũng bất ngờ đến sững người, gật đầu đáp lại, ông ra hiệu rẽ vào một quán cà phê gần đó
- Đã 10 năm rồi nhỉ?
- Vâng
Bầu không khí im lặng bao trùm, cả hai vồn đều kiệm lời nên ly cà phê cứ vơi dần mà cuộc trò chuyện vẫn không có gì khác ngoài những câu hỏi thăm thông thường
- Lần này ba về là để..
- Ừ
Im lặng thêm một lúc, ông An đứng lên đi vào phòng vệ sinh, Khôi Thần uống cạn tách cà phê, chuẩn bị sẵn một câu chào tạm biệt
Còn nhớ lần cuối trò chuyện là lúc ở trong sân nhà, Khôi Thần đã hứa sẽ chăm sóc cho An Hiểu Thuyên dù chẳng yêu thương gì, mới đó mà đã 10 năm, bây giờ, cả 2 đều tránh nhắc lại chuyện xưa
Đã hơn 10 phút mà ông An vẫn chưa ra, Khôi Thần có chút lo lắng, hắn tiến đến phòng vệ sinh kiểm tra xem ông có ổn không thì chợt khựng lại khi nghe tiếng ông đang nói chuyện điện thoại
- Ừ..tình cờ gặp…Phải..không, có vẻ vẫn chưa biết…ừ..ừ…tiểu Thuyên thế nào rồi???
Dương Khôi Thần nghe như sét đánh bên tai, hắn đứng chết sững

- Anh có tin vào định mệnh không?

- Không

- Em tin, em nghĩ chính định mệnh đã khiến mình gặp nhau

- Tử vi nói ngày hôm đó là đại hạn của anh

- Hừ..muốn chết à

- ….

- Em nghĩ số mệnh của mình là để làm vợ chồng, sống bên nhau suốt đời, cho nên anh đừng có cố chạy trốn khỏi em, anh chạy không thoát đâu, vì a, chính là định mệnh của em hehe

- Anh…có cố trốn đâu…….
Phải chăng vận mệnh đang xoay vòng…

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ