Duck hunt
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - When i’m seventeen - trang 6

CHAP 15 – TÌNH ĐỊCH

Khôi Thần và người con gái kia cứ đứng nhìn nhau. Thuyên chau mày nhìn “tình địch”, rồi lại nhìn sang Thần, thấy ngoài sự ngạc nhiên, trong mắt hắn còn có chút gì đó….ấm áp
- Chồnggggg
Nó cất giọng ngọt sớt, xen chút bực bội, sà đến khoát tay của hắn. Nghe giọng gọi muốn nôn đến nơi của nó, hắn mới chợt tỉnh, thôi không nhìn người con gái kia nữa, còn cô ta thì quay sang nhìn Thuyên, đôi lông mày thanh tú nhẹ nhíu lại
- Đây là??
- Vợ của Dương Khôi Thần
Thuyên nhoẻn miệng cười, cố ý nhấn mạnh từng chữ. Cô gái kia thoáng chút ngạc nhiên, nhưng rất nhanh bỗng phá lên cười
- Haha, chắc cô lại là vị hôn thê nào đó mà mẹ anh ấy chọn nữa chứ gì
- Sai. Thứ nhất, tôi là vợ không phải vị hôn thê. Thứ 2, anh ấy hoàn toàn tự nguyện lấy tôi
- Ồ vậy sao, chứng minh đi
- Đủ rồi
Lúc này, nhân vật chính mới lên tiếng
- Cô, Triệu Như Quỳnh, chuyện của tôi không liên quan đến cô, đừng bận tâm cũng đừng xen vào. Còn cô, An Hiểu Thuyên, đi về
Phán xong, hắn bước đi thẳng. Thuyên nhìn Như Quỳnh cười đắc ý rồi tung tăng bỏ đi. Triệu Như Quỳnh không vì vậy mà tức giận, ngược lại còn lén mỉm cười

Hiểu Thuyên đuổi theo Thần, nhưng thoáng chốc đã chẳng thấy hắn đâu
- Xử sao đây đại ca?
- Phế đi
- Vâng
Người con trai đang nằm bò dưới đất rên lên khe khẽ, khuôn mặt đầy vết bầm dập và khóe miệng đầy máu trộn với bùn đất khiến anh ta trông thật thê thảm. Đôi mắt lạnh nhạt vô cảm liếc nhìn qua, không động một chút thương cảm khi những thanh gỗ đập liên tục vào cánh tay phải của người con trai kia. Cho đến khi thanh gỗ sắp đập nát tay cậu ta thì một giọng con gái cất lên
- Dừng lại
Hiểu Thuyên thản nhiên đi vào trung tâm, đứng chắn trước mặt nạn nhân xấu số kia
- Gì đây?
- A đây chẳng phải là con ranh hỗn láo lần trước hay sao
Thuyên nhếch miệng
- Đàn anh, “buổi học” lần trước có vui không?
Bị chạm phải nỗi đau, một tên trong bọn chúng tức điên lên quát
- Khốn khiếp, tao không tin lần này không dạy được mày
Bọn chúng vây chặt lấy nạn nhân mới, Thuyên lùi lại vài bước, rồi bất chợt nó mở to mắt kinh ngạc, xen chút vui mừng:
- Anh
Shin dập tắt điếu thuốc, bước đến chỗ Thuyên. Đám đàn em há to mồm, chưa ai từng gọi đại ca của chúng thân mật như vậy. Shin đi ngang Thuyên, rồi lướt qua luôn. Theo phản xạ, nó nắm lấy khuỷnh tay anh, mồm của lũ đàn em lại được dịp mở rộng
- Một cú điện thoại thôi
- ….
- Ba mẹ…
- Im đi
- Nhưng họ thật sự rất lo cho anh
- Tôi rất khỏe, về nhà báo lại như vậy
- Tại sao anh lại như vậy chứ?
- ….
- Em đang hỏi anh đấy, trả lời đi
Có lẽ hôm nay An Hiểu Thuyên ăn phải mật gấu rồi nên mới dám nói chuyện với Shin như vậy. Bọn đàn em gần như rớt cả hàm ra ngoài. Shin khẽ quay người lại, cười nhạt
- Tại vì cô
Đôi mắt nó mở to vì câu trả lời, bàn tay dang rộng ra ban nãy giờ đã được thu lại, bóp chặt thành hình nắm đấm
- Anh thật trẻ con
Thuyên nói âm lượng không to, nhưng so với không khí im phăng phắng này thì lời nói đó dường như âm vang rất lớn, nếu không muốn nói là dội thẳng vào màn nhĩ của mỗi người. Lần này Shin quay phắt lại, đôi mắt ánh lên chút ngỡ ngàng rồi tức giận, anh gằn từng chữ
- Cô vừa nói gì?
Mồ hôi của Thuyên túa ra ướt đẫm chiếc áo thể dục, đôi môi hơi mấp máy nhưng không ra tiếng, rồi bất chợt nó lăn ra…..xỉu
Tất cả mọi người vỡ òa trong kinh ngạc
- Này, giả chết à?
Một tên tiến đến lấy chân đá nhẹ vào người Thuyên. Sau khi đã xác minh là nó ngất thật, thì mọi con mắt đều đổ dồn về Shin, anh không nói câu nào, khuôn mặt cũng trở về vẻ lãnh đạm thường ngày, xoay người bỏ đi, đám lâu la cũng kéo nhau đi theo

Mùi thuốc sát trùng khó chịu làm Thuyên tỉnh dần, một màu trắng xóa đập vào mắt khiến nó theo phản xạ nhắm tịt mắt, nhớ lại cuộc chạm trán lúc nãy với Shin mà nó thoáng giật mình, tự nể mình khi dám nói chuyện với anh trai như vậy. Quả thật, đây là lần đầu tiên trong 17 năm qua nó dám nhìn thẳng vào Shin mà đối đáp, nếu như bình thường, chỉ cần nói đến câu thứ 2, thấy lông mày anh hơi nhíu lại thôi thì Thuyên đã tự động im bặt, lủi thủi bỏ đi, và tổng số lần nó nói chuyện với anh cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, chẳng ai tin 2 người lại là anh em ruột, chính nó cũng nhiều lần nghi ngờ
Từ từ hé mở mắt, sau một lúc mới nhìn rõ được xung quanh, có một người đang ngồi cạnh giường của nó
- Tôi bị sao vậy??
Đầu nó đau như búa bổ, cố chống tay ngồi dậy, nó vừa day day thái dương vừa hỏi. Cậu con trai hơi giật mình khi thấy nó đã tỉnh, luống cuống đẩy lại gọng kính, lắp bắp trả lời
- Àh àh cậu…bị ngất xỉu..nên…nên..
- Hả?? Sao tôi lại bị ngất??
- À nghe cô y tế nói là…do cậu..sợ quá nên..mới ngất
Thuyên nghe xong mà mặt đỏ bừng, trời ơi nhục nhã quá đi mất, tính làm anh hùng cứu người hóa ra lại vì sợ chết mà ngất xỉu, còn để cho nạn nhân cứu ngược lại nữa chứ. Nó húng hắng ho, nhanh chóng đổi chủ đề
- Cậu đã đưa tôi vào đây sao?
- Hả..àh.àh đúng vậy
- Cám ơn nhé, và không cần phải sợ hãi như vậy đâu, tôi thích thịt bò không thích thịt người
Câu nói xen chút bông đùa khiến cậu ta cảm thấy bớt căng thẳng hơn
- Không có gì,..cậu..đã cứu tôi mà. Cậu đã tỉnh rồi thì tôi đi đây
Cậu ta lật đật đẩy ghế toan đứng dậy, thì Thuyên vội vàng nắm lấy cổ tay cậu
- Khoan đã, cậu không định băng bó sao??
Làn da mịn màng của Thuyên khiến cậu ta hơi giật mình
- À phải, tôi quên mất
Thuyên cảm thấy con người này thật lạ, bản thân anh ta còn bị thương nghiêm trọng hơn nó mà lại không lo, thậm chí không thấy đau mà quên cả việc băng bó nữa chứ. Thấy dáng vẻ vụng về khó khăn khi bôi thuốc của cậu ta, Thuyên thở dài rồi bước đến bên cạnh cậu
- Giúp người thì giúp cho trót
Cậu ta chỉ còn cách ngồi yên cho nó băng, tai cứ đỏ ửng lên. Xong đâu đấy, nó đứng lên, khoanh tay hỏi
- Cậu tên gì?
- Sao?..àh cứ gọi tôi là Won
- Won?…ừm..Won, cậu học lớp mấy??
- Lớp 10
- Lớp 10?? Ha ha vậy cậu phải gọi tôi là chị rồi
- Ơ…vâng
Won có vẻ bối rối, cậu cứ cúi gằm mặt xuống, Thuyên cười, thằng nhóc này dễ thương thật, rồi nó bước ra cửa, trước khi đi không quên ngoái đầu lại nói
- Cậu nên thay quần áo đi, bẩn hết rồi, sau đó thì đến bệnh viện kiểm tra đi, vết thương không nhẹ đâu
Thuyên đi khuất rồi mà Won vẫn còn ngẩn người nhìn, cậu chạm vào những vết băng bó cũng vụng về không kém của Thuyên, lòng vui vui

- Nghe nói Triệu Như Quỳnh đã về
- Phải phải, cô ấy về thật rồi
- Ôi thôi thế là hết hi vọng
- @$##$3
Khắp trường N rộ lên, đâu đâu cũng nghe nhắc đến cái tên mà Thuyên chẳng bao giờ muốn để lọt tai. Cô ta là ai mà phải xôn xao bàn tán thế chứ
- Này, Triệu Như Quỳnh là ai?
Thuyên túm đại một con nhỏ tóc vàng chóe và xoăn như sợi mì, giọng nói dù bình thản nhưng vẻ mặt nó như sắp giết người đến nơi, vì vậy làm con nhỏ sợ quá, lắp bắp trả lời hết sức thành thật
- Ơ…ơ đó là..là hotgirl của trường…
- Hừ, danh hiệu hotgirl của trường này rẻ mạt thế
- Không…không đâu, cô ấy quả thật là niềm mơ ước của mọi chàng trai và là thần tượng của tất cả con gái trong trường, xinh đẹp, học giỏi, chơi thể thao cũng giỏi, nhà giàu, lại thân thiện hiền lành..
Cô gái tóc vàng như quên mất cái nhìn tóe lửa của Thuyên, trong phút chốc như chìm trong viễn tưởng nào đó mà say sưa thao thao bất tuyệt. Còn Thuyên như nhai nuốt từng lời của cô ta, chẳng phải có câu “biết người biết ta trăm trận trăm thắng” hay sao. Khi nghe đến vế cuối, nó dường như không “nuốt” nổi. Hiền lành thân thiện á? Nó nghĩ đến cảnh sáng nay Triệu Như Quỳnh cười vào mặt nó vô duyên đến không tả nỗi, vậy mà hiền lành, giỏi đóng kịch thì có. Để mặc con nhỏ tóc vàng kể lể, Thuyên đút tay vào túi áo hậm hực bỏ về

“Phập”
Chiếc nĩa xiên qua miếng thịt, đâm thủng cả cái dĩa bằng sứ
- Trời ơi tức chết đi được
Thuyên gầm lên, nhớ đến cảnh lúc chiều mà muốn hộc máu. Chẳng là lúc ra về, nó vào lớp Thần để rủ hắn cùng về, thì thấy cái con nhỏ chết tiệt kia đã đến từ lúc nào, đang nói chuyện gì đó với hắn, khi nó xông vào thì Thần chỉ nói đúng một câu: “Cô về trước đi”, rồi bước ra cửa cùng con nhỏ đó, chẳng những thế, còn bồi thêm một câu chót “Tối nay tôi không về ăn cơm”. Tuy chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa nhưng Thần chưa bao giờ bỏ bữa tối ở nhà, dù suốt tháng qua chỉ toàn ăn mì gói, hành động đó khiến Thuyên rất cảm động, nhưng hôm nay, hắn lại phá lệ, còn là vì cái con nhỏ đáng ghét kia mà phá lệ nữa chứ
- Thôi mà, chắc họ chỉ là bạn bè lâu ngày gặp nói chuyện chút thôi
Gim bưng “thành quả” của Thuyên vào bếp, hơi tiếc rẻ vì chiếc dĩa đẹp. Từ tuần trước, tình cờ phát hiện tài nấu ăn cực ngon của Gim, nó đã “mời” hẳn nhỏ về làm đầu bếp
- Chà hôm nay có món gì đây? Ôi là bò nướng sốt vàng đấy. trời ơi yêu Gim chết mất
Một giọng oang oang cất lên, quên bổ sung, cũng kể từ ngày có “đầu bếp”, mức độ ăn chực của Jin tăng đáng kể, đến cả Hắc Bảo cũng không cản nổi cái miệng tham ăn của cậu
- Họ không phải là bạn bè đâu, người yêu đấy
Vừa nhai nhồm nhoàng miếng bò, Jin vừa góp chuyện, đúng thật Thuyên chẳng thể mong đợi tin tốt lành gì từ con người này
- Nhưng nghe nói họ đã chia tay rồi mà
Gim vừa nói vừa nhìn nét mặt của Thuyên, cố vớt vát, hi vọng nó có thể dịu bớt phần nào
- Phải, đã chia tay, nhưng Thần vẫn còn rất yêu cô ta
“Pặc”
Lần này đến lượt chiếc nĩa bị gãy làm đôi. Jin ngừng ăn, liếc nhìn sang Thuyên
- Ấy tiểu Thuyên Thuyên đừng giận, chỉ là chuyện xưa thôi, giờ Thần là của em mà
- Chuyện của họ là thế nào?
- Chuyện gì cơ???
- Hắc…Bảoooo
- Àh à hiểu rồi, từ từ, anh kể
Jin đứng dậy tắt hết đèn, rồi đốt một cây đèn cầy ở giữa nhà, 3 người bu lại thành vòng tròn, hồi hộp nghe
- Chuyện là như vậy: 4 năm trước, Thần và Triệu Như Quỳnh gặp nhau tại một bữa tiệc, cũng nói chuyện vài lần nhưng không mấy ấn tượng, sau đó Thần gặp tai nạn, bị thương rất nặng phải vào viện cả tháng, suốt thời gian đó ngày nào Như Quỳnh cũng đến chăm sóc nó, khiến nó cảm động và dần yêu cô ta, cho đến 3 năm trước…
- Này anh có thôi cái giọng như kể chuyện ma đi không hả???
Thuyên bực bội gắt ngang
- Vậy nó mới li kì chứ, muốn nghe hay không đây?
- Được rồi lèm bèm quá kể nhanh đi
- Hừ..cho đến 3 năm trước, Như Quỳnh nhận được học bổng tại Anh Quốc…
- Biết rồi biết rồi cô ta vì tương lai mà bỏ thằng cha đó ở lại chứ gì
Jin đảo mắt, cụt hứng nhìn Thuyên
- Giờ có nghe hay không, chuyện đơn giản thế ai tốn nước bọt mà kể làm gì
- Ơ, kết cục không phải là thế á???
- Trật lất, cô ta không quyết định vội, khi đó Thần vì rất yêu cô ta nên làm đủ mọi cách để giữ cô ta lại, không biết tại sao khoảng thời gian ấy, Thần ngày nào cũng lao vào đánh nhau, tất cả đều vì cô ta. Bao nhiêu băng đảng đều đến đòi thanh toán nợ với Triệu Như Quỳnh, Thần đương nhiên không thể làm ngơ, lúc đó nó ngu ngốc đến nỗi không thắc mắc gì hết chỉ biết đánh và đánh, đánh vì cô ta, chết cũng vì cô ta, cho đến một ngày…..

Lại mưa. Cơn mưa rào quét qua thành phố nhộn nhịp, nhấn chìm những ngọn đèn lấp lánh dưới làn nước trắng xóa. Dương Khôi Thần nằm dưới đất, hơi thở yếu ớt bị đè nén dưới mưa, trên cơ thể hắn khắp nơi đều chằng chịt vết thương, máu loang đỏ cả vũng nước bên dưới. Một người bước đến, theo sau còn vài tên nữa, tay lăm lăm gậy, vây chặt lấy hắn. Thần bật ra nụ cười khinh bỉ
- Hôm nay nhiều chó hoang hơn bình thường
Một giọng cười đáp lại
- Cứ nói cho đã đi, vì hôm nay chắc chắn là ngày chết của mày rồi
Tức thì một cây gậy gỗ phang xuống, rồi những cú đánh liên tiếp rơi xuống, cơn mưa vô tình đã át đi những âm thanh chết chóc nhưng hoàn toàn không có tiếng rên la
- Nào, mau nói từ bỏ Triệu Như Quỳnh đi, tao sẽ tha cho mày
Không một tiếng đáp lại
- Được, tùy mày thôi

Jin ngừng kể, cậu liếc sang Thuyên, thấy vẻ kinh ngạc trên khuôn mặt nó
- …sau đó, nhờ được cấp cứu kịp thời mà Thần không chết, nhưng, phần tay trái thì bị thương nặng, gần như là phế. Và rồi vài ngày sau, Triệu Như Quỳnh đã nhận học bổng và đến Anh, trước khi đi, cô ta còn gửi cho nó một bức thư, nội dung đại khái là vì cô ta nên nó mới trở nên như vậy, cô ta rất đau khổ hối hận này nọ nên mới quyết định ra đi, rồi không biết sao bây giờ lại trở về
Jin nặng nề kết thúc câu chuyện. Thuyên vẫn còn sững sờ. Không ngờ quá khứ của Dương Khôi Thần lại thấm đẫm máu đến vậy, nó có thể tưởng tượng được hắn đã đau đớn thế nào sau khi tỉnh dậy ở bệnh viện và nhận được tin người con gái mà mình yêu thương nhất ấy đã lựa chọn ra đi chỉ vì cái lý do hết sức giả dối kia. Trong lòng Thuyên dậy lên biết bao cảm xúc, ganh tỵ trước tình càm hắn dành cho Triệu Như Quỳnh, đau lòng vì sự ngốc nghếch mù quáng kia, và nhiều hơn hết là sợ hãi. Sợ vì thiếu chút nữa nó đã mất người con trai đó rồi, sợ lưỡi hái tử thần lần sau sẽ không dễ dàng sượt qua hắn thế nữa, sợ vì cái chết có thể đến rất ngẫu nhiên và vô tình. Thật buồn cười khi bản thân nó lại chưa hề nếm trải cảm giác sợ như vậy khi chính mình mới là người luôn đứng dưới lưỡi dao tử thần

- Làm trò gì vậy?
Thần bước vào nhà, nhìn vào phòng khách mà giật mình, 3 người đang chụm lại một góc, với cây nến đã gần tàn trong khi cả căn nhà chìm trong bóng tối tĩnh mịch, rất dễ liên tường đến những hình ảnh kinh dị. Hắn lắc đầu, 2 tên kia lại bày trò điên rồi. Với tay bật công tắt điện, hắn giật cả mình khi một thân người đang lao đến, ôm chầm lấy hắn, và do bất ngờ không có thế, cả 2 đều ngã xuống sàn nhà
- Này làm cái gì thế
Mặc cho Thần kêu la, Thuyên cầm vạt áo học sinh xé toạt một đường, rồi nó nhìn chăm chăm vào cơ thể của hắn
- Tôi…tôi có mang đồ ăn về đây này,…đừng…đừng làm gì tôi
Thần nhìn nó, mặt hơi tái, giọng nài nỉ, trái với dự đoán, nó vẫn giữ nguyên tư thế và ánh mắt, không dời đi. Và rồi, một giọt nước mắt rơi xuống bờ ngực săn chắc
- Joe? Có chuyện gì vậy??
Thần chống khuỷu tay xuống sàn, cố kề sát vào mặt Thuyên, giọng lo lắng. Nó đưa tay chạm nhẹ vào những vết sẹo đã mờ, rồi bỗng lao đến ôm chặt hắn, khiến hắn lại bị đè nằm xuống sàn
- Không sao, không sao đâu, có em ở đây rồi
Thuyên nén tiếng nấc, cố nói thật rõ ràng. Thần bất ngờ, không hiểu gì cả, cố gỡ nó ra nhưng không được. hắn thở dài đành để yên. Gim đã xuống bếp rửa nốt đống bếp đĩa, ý tứ để khoảng không gian riêng cho 2 người, nhưng Jin thì không, cậu vẫn ngồi lì ở ghế sôpha, chăm chú nhìn như đang xem phim hay. Vẫn trong tình trạng bị Thuyên ôm chặt, Thần liếc nhìn Jin, cậu nhún vai
- Tao chỉ nói những gì cần nói, nothing more (không gì hơn)
Thần biết cái “nothing more” của Jin, chỉ khi nào không còn gì để nói để chém để thêm thắt vào nữa thì cậu mới “nothing more” thôi. Hắn chẳng dư hơi mà hậm hực với Jin, lấy tay đỡ lấy cổ Thuyên, một tay luồn xuống chân, hắn bế bổng nó lên, cũng may thể lực hắn tốt, không thì chẳng thể nào đỡ nỗi con heo có thể ngủ say chỉ trong vai phút kia từ tư thế nằm được. Để mặc Jin với bộ phim hành động, Thần bế Thuyên lên phòng, đỡ nó nằm xuống giường, hắn toan đứng dậy thì nhận ra cánh tay của nó vẫn lì lợm ôm chặt cổ hắn, khó khăn lắm hắn mới gỡ xuống được, rồi không biết nghĩ gì, Thần ngồi xuống bên giường, nhìn nó đang say sưa trong giấc ngủ, vài sợi tóc nâu xòa xuống đôi mắt bướng bỉnh, hắn đưa tay nhẹ nhàng vuốt lại. Một cơn gió mát rượi tràn vào phòng, vài mảnh giấy do không được giữ lại nên bay tứ tung, và một tờ giấy với cái tip to đùng bằng mực đỏ khiến Thần chú ý: “Chiến lược đánh đuổi tình địch”. Hắn nheo mắt, rồi không nén được một nụ cười, hắn quay sang nhìn nó, cúi người xuống hôn lên vầng trán ương bướng
- Chúc ngủ ngon Joe
Dù rất phiền phức nhưng Thần cũng rất muốn xem nó sẽ đối phó thế nào với “tình địch”, đó chắc chắn sẽ là một màn kịch hay, còn bây giờ, hắn phải xuống nhà cho tên lắm mồm kia một trận đã mới thấy nhẹ nhõm mà chờ xem kịch được

CHAP 16.1 – NỔI GIÓ

Căn tin trường M
- Sao em không chuyển qua đây học luôn đi?
Jin khuấy ly sữa nóng nói, lập tức chiếc muỗng nhắm trúng ngay đầu cậu. Thần hậm hực liếc nhìn thằng “bạn thân”, rồi lại nhìn sang Thuyên, nhưng hắn bất ngờ, trái với khuôn mặt sung sướng vì nhận được lời gợi ý rất hay thì nó chỉ trầm ngâm. Nhận thấy phản ứng không bình thường của mình, Thuyên cười, vuốt vuốt lại mái tóc, cúi đầu lý nhí
- À..vì….tôi đang..làm trùm mà, qua bên đây cho thành osin của các anh chắc
Nó cố tìm một lý do nào nghe hợp lý nhất, nhưng sao nghe vẫn chẳng ra làm sao, vậy mà cả Jin và Thần đều gật gù vẻ như tin
- Cô nghĩ thế là phải, vậy thì về trường cô mà làm trùm mỗi ngày đi, đừng có lảng vảng ở đây nữa được không
Thuyên thở phào, không đáp lại lời khích bác của Thần, nó vẫn ngồi lỳ bên cạch hắn, ý chẳng để tâm. Thần ghét cay ghét đắng cái tính lì lợm của vợ hắn, mỗi lần như vậy hắn đều chẳng thể làm gì
Đột nhiên cả nhà ăn nhao nhao lên, mọi ánh mắt đều hướng về phía cửa
- Chà đúng là cảnh hiếm hoi đây
Jin vẫn tiếp tục nguậy nguậy cốc sữa, tay chống cằm nhìn con người vừa bước vào căn tin, cũng là người gây ra tình trạng xào xáo kia. Vừa nhìn thấy Shin, Thuyên đã run khắp người, vụ việc lần trước nó vẫn chưa quên nên giờ nó thật chẳng dám nhìn mặt anh. Đẩy ghế đứng dậy, Thuyên nói gấp
- Được rồi tôi về trường đây, học vui vẻ nhé chồng
Bỏ lại nụ cười méo xệ, nó nhanh chóng lủi mất. Thần nhíu mày nhìn theo, mọi lần đuổi khản giọng nó cũng chẳng chịu nhích mông lên, vậy mà sao hôm nay lại ngoan ngoãn một cách kì lạ như vậy. Thực ra Thuyên không chuyển qua trường này học đơn giản vì Shin cũng học ở đây, từ nhỏ anh đã luôn bảo không muốn dính líu gì đến nó, nên muốn nó tránh xa anh càng xa càng tốt

- Chỉ có bấy nhiêu đây thôi à?
Con nhỏ nom như giang hồ hất hàm hỏi, Gim bịm môi khẽ gật
- Tiểu thư con nhà giàu mà chỉ có vài xu lẻ thế này, không đủ cho tao mua cái quai của túi xách nữa
Xung quanh có vài cái miệng nhếch lên khỉnh bỉ, Gim vẫn cúi gằm mặt xuống
- Lột hết đồ của nó đem bán chắc cũng được kha khá đấy
Con ban nãy xoa xoa cằm nhìn nhỏ từ đầu đến cuối, rồi hùa mấy con kia lao vào “xâu xé” Gim. Nhỏ kinh hãi, miệng lí nhí cầu xin, đôi tay yếu ớt bất lực trong sự cấu xé tàn bạo
- Này
Một tiếng gọi cất lên, nhẹ như gió nhưng khiến mặt ai cũng xanh xao không còn giọt máu. Chúng quay lại nhìn và thất kinh vì nhìn thấy người mà chúng đã nghĩ. Thuyên khoanh tay trước ngực, đôi lông mày nhíu lại, rõ ràng nó đang không vui
- Tụi bây có biết mình đang làm gì không?
- …xin…lỗi chị 2, lần sau…..tụi em sẽ không đụng đ…
- Lần sau? Nếu hôm nay tao không được ăn cơm thì có lẽ không sống nổi đền “lần sau” đâu
Chúng nhìn nhau vẻ không hiểu. Thuyên từng bước chậm rãi tiến về phía Gim. Quan sát từ đầu đến cuối rồi hỏi
- Tối nay còn làm cơm được không?
Nếu như Gim lắc đầu, thì tụi kia chết chắc rồi, nhưng nhỏ vốn không phải là kiểu người như vậy, nên lẽ đương nhiên, Gim luôn gật đầu
Kì lạ là Thuyên lại càng chau mày hơn
- Lột đồ ra
Nó quay sang con quát lớn nhất, “nhẹ nhàng yêu cầu”. Con nhỏ mặt tái xanh, chân tay bủn rủn cứ nắm chặt vào nhau, Thuyên như mất bình tĩnh, nó sấn tới, dùng 2 tay xé toạt chiếc áo khoác ngoài của nhỏ đó ra. Mọi người xung quanh ngoài há mồm ra xem thì chằng biết phải làm gì, nói đúng hơn là không dám. Thuyên tiếp tục tiến tới toan xé luôn chiếc áo sơ mi, nhưng được vài ba nút thì nó dừng lại, áp sát vào mặt nhỏ đó
- Sao? Thấy có vui không???
- ..k..không..không..
Con nhỏ run rẩy lắc đầu nguần nguậy. Nó hừ một tiếng, bỏ tay ra, rồi cầm tay kéo Gim đi

Phòng y tế
- A
Gim rên khẽ 1 tiếng, Thuyên ngước lên chau mày
- Giờ biết đau rồi sao?
Gim mím môi nhìn bàn tay rướm máu của mình, nhỏ rất xấu hổ vì lần nào cũng để Thuyên cứu mình, nhỏ cũng chẳng muốn mình yếu đuối thế này đâu
- Sao lúc nào cậu cũng nhẫn nhịn vậy hả? Bị chúng nó đánh thì đánh bừa lại cũng được mà, không thì 36 kế chạy là thượng sách
- ……
- Cậu nên nhớ cậu đã hứa làm osin của tớ, mà trong trường này vai vế của tớ thế nào cậu cũng biết mà, cậu như vậy khiến tớ mất mặt đấy
Gim cắn chặt môi, cố không rơi nước mắt, khó khăn lắm nhỏ mới cất tiếng
- Tớ…biết rồi, xin..lỗi..
Thuyên thở dài, nó đứng dậy, bước ra khỏi phòng y tế, trước khi đóng 1 phát muốn sập cửa nó lạnh nhạt nói
- Tối nay không cần đến nấu, bọn tớ đi ăn nhà hàng

Thuyên sốt ruột nhìn đồng hồ, đã quá năm phút rồi mà vẫn chưa thấy Thần ra, với tính kiên nhẫn vô cùng hạn hẹp của mình, nó chạy thẳng lên lớp tìm hắn. Trống không. Lớp học chẳng còn ai. Nó chống hông vừa nhìn quanh vừa suy nghĩ. “Không phải lại đi với mụ hồ li tinh kia chứ?”. Thuyên bấm vội số điện thoại của Jin
- Hello babe
- Dương Khôi Thần đâu rồi?
- Không biết
- Này không đùa nhé, điện thoại hắn không gọi được
- Chắc loanh quanh trong trường
- “chắc”????
- Ừa hôm nay anh về sớm
- Vậy sao không nói sớm. Tốn tiền điện thoại
- Ơ chẳng phải anh đã nói không b….
- Tút..tút…tút tút
Jin bật cười gập điện thoại lại. Vợ chồng nhà này rõ buồn cười. Chỉnh lại mũ bảo hiểm, Jin toan rồ ga phóng đi thì thấy bên đường một dáng người rất quen
- Hey, có muốn quá giang không?
Gim ngẩng đầu lên nhìn và bất ngờ khi thấy nụ cười rạng rỡ của Jin, nhỏ lúng túng
- Ơ không cần đâu, em..chỉ đang tản bộ thôi, cảm ơn anh
Nhìn bộ dạng thê thảm trong bộ đồ học sinh của Gim, Jin lại không nỡ bỏ đi
- Lên đi, đường đông xe như vậy sao tản bộ được
Gim vốn là người không bao giờ biết từ chối ai, nên nhỏ miễn cưỡng ngồi đằng sau Jin, mặc cậu chở mình đến đâu thì đến

Bờ sông
Ánh sáng ấm áp từ vài nhà hàng ven sông nhẹ nhàng hắt ra khiến cho cả bờ sông ngập trong sắc vàng như hoàng hôn. Rất nhiều cặp tình nhân ngồi tựa vai nói chuyện, Gim thoáng đỏ mặt khi bắt gặp một cặp đang khóa môi, theo phản xạ nhỏ nhìn sang người kế bên, khẽ thu người lại hơn. Tên kế bên thì phỡn, không một chút ngại mà còn nhìn người ta chằm chằm, đến khi cặp kia cảm thấy có người nhìn thì mặt đỏ bừng bỏ đi chỗ khác. Jin cười thích thú
- Haha trò này chưa bao giờ chán
Gim cố cười cười
- À, sao hôm nay em không đi cùng tiểu Thuyên Thuyên
- …cậu ấy..đang giận em lắm
- Xảy ra chuyện gì?
Gim nhìn ra con sông với những sóng nước đặc quánh đen ngòm, nở nụ cười nhạt thếch
- Vì sự nhu nhược của em đã khiến cho cậu ấy phải xấu hổ
Jin nhìn Gim, để ý mới thấy có khá nhiều vết trầy xước, cậu đã lờ mờ hiểu được.
Đôi mắt Gim trở nên xa xăm, nhỏ nhớ vài tuần qua chơi với Thuyên, rất vui, nhỏ không còn cảm thấy cô đơn nữa, dù là osin nhưng Thuyên chưa bao giờ đối xử tệ với nhỏ cả, cho đến hôm nay, nhỏ mới nhận ra, thì ra người ta chẳng hề coi nhỏ là bạn, chỉ có nhỏ tưởng bở thôi
- Cậu nên nhớ cậu đã hứa làm osin của tớ
- cậu như vậy khiến tớ mất mặt đấy
Gim bật khóc. Rốt cuộc, nhỏ vẫn chỉ có một mình
Jin giật mình khi nghe tiếng nấc, quay sang thì thấy Gim đang vội vàng đưa tay quệt nước mắt, cậu nheo mắt, đột nhiên chộp lấy tay Gim, làm nhỏ giật cả mình
- Tay…bị sao vậy?
- Ơ..ơ chỉ trầy xước chút thôi
Jin có vẻ không hài lòng, cậu nắm chặt bàn tay dán chằng chịt băng cá nhân
- Em phải cẩn thận chứ..
Gim nghe vậy thì hơi đỏ mắt, trở nên bối rối
- ….vì bàn tay này còn phải nấu thật nhiều đồ ăn ngon cho anh ăn nữa
Jin mếu máo, khuôn mặt trông rõ đau khổ. Gim bật cười, dù biết cậu quan tâm vì không ăn được đồ ăn ngon nhưng nhỏ vẫn thấy trong lòng rất ấm áp
- Vâng..

Bên kia của bờ sông
- Chẳng phải hôm qua đã nói hết rồi sao? Cô còn muốn nói gì nữa??
- Không có gì, em chỉ muốn gặp anh thôi
- Vậy tôi về đây
Thần đút tay vào túi quay người bỏ đi, Triệu Như Quỳnh không đuổi theo mà mỉm cười
- Anh vẫn còn yêu em phải không? Nếu không anh sẽ chẳng ra đây chỉ để nói 2 câu
Như Quỳnh rõ ràng rất hiểu Khôi Thần vì hắn đã lập tức khựng người lại. Cô chầm chậm tiến về phía hắn, tự nhiên choàng tay qua cổ hắn
- Chúng ta hãy bắt đầu lại đi
Thần nhếch mép, gỡ tay cô ra
- Đừng nói nhảm nữa, đây sẽ là lần cuối tôi gặp cô, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa
- Anh không muốn gặp em nữa vì sợ lại yêu em sao?
- Tôi không lặp lại 1 sai lầm 2 lần
- Anh không lặp lại, anh chưa từng hết yêu em có phải không?
- Cô tự tin quá đấy
- Vì em hiểu anh
- Nếu hiểu, vậy cô cũng biết tôi-không-ngoại-tình
- Ngoại tình? Haha, vậy ra là vì con nhỏ đó sao?
- Tùy cô nghĩ
Thần không muốn nói nữa, hắn bước nhanh, nhưng Như Quỳnh không để hắn đi dễ dàng đến vậy, cô rướn người hôn hắn thật sâu, Thần ngạc nhiên, không đẩy cô ta ra, cũng chẳng có phản ứng gì
- Nhạt nhẽo
Sau mản cưỡng hôn, hắn bỏ lại đúng một câu với đôi mắt vô cảm cho Như Quỳnh, cô không bực tức, chỉ có chút buồn thoảng qua, đưa tay chạm nhẹ lên môi
- Có thật…anh đã không còn yêu em?

Tiếng đàn dương cầm rộn rã đánh thức ngôi nhà đang say ngủ. Rón rén tiến đến từ phía sau, toan la lên thì đã có tiếng nói cất lên trước
- Dậy rồi à?
Như Quỳnh cụt hứng, có thể hình dung ra nụ cười tự mãn của Thần, cô ôm chầm lấy cổ hắn từ phía sau, bĩu môi
- Sao lần nào cũng bị anh tóm được thế nhỉ?
Thần mỉm cười, nắm lấy đôi tay mịn màng kéo cô ra trước cho ngồi vào lòng mình, hôn lên mái tóc của cô
- Anh luôn cảm thấy được em, công chúa à
Quỳnh đưa tay diu dàng vuốt mái tóc nâu rối, hắn toan hôn lên đôi môi anh đào thì cô đã vùng ra khỏi đôi tay rắn chắc, vừa cười to vừa chạy
- Thử xem anh có bắt được em không nào?
Hắn bật cười, chạy rượt theo
- Em chết chắc rồi

Thần lắc đầu, xua nhanh những kí ức chợt ùa về. Tim hắn nhẹ nhói lên, đôi môi vẫn còn vương lại chút hương vị thật quen thuộc. Người con gái hắn từng yêu, người con gái để lại vết thương trong tim hắn, nào có dễ quên. Thở dài, Thần đẩy cửa bước vào nhà, và hắn khựng lại khi thấy Thuyên nằm ngủ gục trên ghế sopha, vẫn mặc trên người bộ đồng phục, hắn khẽ tiến đến thì đạp phải đống bi dưới sàn, khiến cả thân người ngã ngược ra sau
- Về rồi à??
Thuyên ngồi dậy, dụi dụi mắt, nhìn dáng điệu tội nghiệp của chồng, nó nhếch mép
- Đáng đời
- Cô..
- Hôm nay anh đi đâu??
- ….
- Có phải đi gặp cô ta không?
- Liên quan gì đến cô?
- Tôi là vợ anh
Tâm trạng vốn đã không tốt giờ còn bị hạch hỏi, Thần rất bực mình, hắn gắt lên
- Tôi không biết cô đang lầm tưởng gì, nhưng vợ chồng chỉ là trên danh nghĩa thôi, sự thực thì giữa tôi và cô vốn chẳng có quan hệ gì cả, với tôi, cô vẫn không khác gì một người xa lạ ngoài đường thôi, vậy nên đừng cho mình cái quyền can dự vào cuộc sống của tôi nữa
Thuyên mở to mắt, thì ra trong mắt hắn nó vẫn chỉ là một người lạ. Hắn đã bước vào cuộc sống của nó từ lúc nào còn nó thì vẫn ở đâu đó ngoài vùng quan tâm của hắn. Thần hơi hối hận khi nói những lời quá đáng như vậy, nhưng cái tôi đã buộc hắn im lặng
Cắn chặt môi để không phải bật khóc, An Hiểu Thuyên ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào mắt hắn nói dõng dạt
- Sai rồi. Anh biết tên tôi, đặt biệt danh cho tôi, như vậy là hơn một người lạ ngoài đường rồi, anh không cần biết nhiều hơn, chỉ cần tôi biết nhiểu về anh là đủ rồi
Để hắn đứng ngơ ở đó, nó hậm hực bỏ lên lầu, miệng lẩm bẩm
- Không uổng công rải mấy viên bi ở đó, biết trước thì đặt thêm bàn chông cho hắn chết luôn rồi, tên đáng ghét
- NÀY TÔI NGHE RỒI ĐẤY

CHAP 16.2 – NỔI GIÓ

Cả 2 mang tâm trạng hậm hực bước ra khỏi nhà, không nhìn nhau đến nửa giây, dù vậy nhưng Thuyên vẫn bám theo Thần đến trường hắn như thường lệ. Jin bước đến vỗ vai Thần rồi ngồi xuống với ly sữa quen thuộc mọi sáng, “đánh hơi” thấy sự không ổn, cậu lên tiếng
- Này, hôm nay 2 anh chị sao thế?
Đáp lại Jin chỉ là khoảng im lặng kéo dài, rõ ràng là không bình thường rồi
- Này..
Thuyên đột ngột đứng bật dậy, nắm lấy tay người vừa ngồi xuống bàn bên cạnh
- ….cậu là nhóc lớp 10 lần trước phài không? Won??
- …ơ..chào..chào chị
Won bối rối đẩy đẩy lại gọng kính, nó chỉ vào khay thức ăn của cậu, cười cười
- Này, có thể…cho chị cái bánh đó không???
- Hở?…à tất nhiên rồi, xin mời
Won cố nặn ra nụ cười, vậy là mất toi phần tráng miệng. Hiểu Thuyên không chút áy náy, cầm ngay ổ bánh cắn ngon lành rồi nhìn Won cười tít mắt, cậu nhóc nhanh chóng đỏ mặt, chút tiếc nuối nhanh chóng biến mất, bây giờ nó có đòi cả khay thức ăn của cậu cũng được. Thần nhíu mày nhìn đàn em lớp 10, trong lòng có chút bực bội không ưa
- Này, chết đói hay sao mà giật đồ ăn của người ta
- Mặc kệ tôi
Xử xong cái bánh với vận tốc ánh sáng, nó đứng dậy vỗ vai Won cảm ơn lần nữa rồi bước thẳng ra ngoài
- Vợ chồng mày cãi nhau à?
Để mặc Jin với câu hỏi “ngây ngô”, Thần bực bội đút tay vào túi bỏ đi 1 nẻo

Tan học
- Đi với em đến một nơi được không?
- Tôi đã nói đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi rồi mà
- Em…
- Tôi không muốn nghe bất kì điều gì từ cô nữa
- Khôi Thần..
- Cũng đừng tùy tiện gọi tên tôi
- ..chỉ hôm nay thôi, hãy ở cạnh emm…
- Không
Triệu Như Quỳnh ngang bướng cố níu tay hắn lại, Thần lạnh nhạt khoát tay, mất đà, cô ta ngã dụi xuống đất, vô tình quệt trúng mảnh gỗ làm xước bàn tay
- Ui
Như Quỳnh nhăn mặt xuýt xoa. Thần xoay người lại, không đành lòng, hắn cúi xuống cầm nhẹ lấy tay cô ta, đỡ lên, Như Quỳnh ngay lập tức chồm lên ôm chặt cổ hắn
- Hôm nay là…sinh nhật của em.., xin anh…
Thần thở dài, gỡ tay cô ta xuống
- Băng bó trước đã
Theo thường lệ Thuyên vẫn đứng ở cổng đợi Thần cùng về, và cảnh tượng đó làm sao thoát khỏi mắt nó. Mặt đùng đùng giận nó bước đến dằn tay Thần ra khỏi tay của Như Quỳnh
- Hai người đang làm gì vậy?
- Liên quan gì đến cô?
- Tôi là vợ hợp pháp của anh ta, tôi có quyền
- Haha, trên danh nghĩa là như vậy, nhưng thực tế cô không là gì cả
Thuyên tức đến đỏ mặt, những lời cô ta nói giống hệt lời hắn nói hôm qua, điều này càng khiến nó sôi gan hơn
- Cô dựa vào đâu mà nói vậy, Dương Khôi Thần là chồng tôi, anh ta đương nhiên..yêu tôi nhiều hơn cô rồi
- Vậy sao???
Như Quỳnh bày bộ mặt nghi ngờ nhìn sang Thần, Thuyên cũng quay sang nhìn hắn, đôi mắt đầy hi vọng. Nhưng nhận được, chỉ là sự im lặng. Quỳnh mỉm cười rồi nắm lấy tay hắn kéo đi, Thuyên mím chặt môi
- Họ không phải là bạn bè đâu, người yêu đấy
- Phải, đã chia tay, nhưng Thần vẫn còn rất yêu cô ta
- Tôi không biết cô đang lầm tưởng gì….. cô vẫn không khác gì một người xa lạ ngoài đường…
Nó cụp mắt xuống, cảm thấy tim nhói đau
- Tôi không bỏ cuộc dễ dàng thế đâu, đợi đó, Dương Khôi Thần

Phòng y tế
Khôi Thần nhanh chóng sát trùng rồi lấy băng cá nhân dán lên vết thương của Như Quỳnh, cô nhìn hắn cười dịu dàng, đã 3 năm rồi mà người con trai này vẫn chẳng thay đổi, luôn quan tâm chăm sóc cô rất chu đáo, điều này khiến cô càng yêu hắn hơn
- Đi ăn nhé
Khôi Thần nhìn nụ cười rạng rỡ kia, lòng có chút xao xuyến, hắn không đáp, nhưng đôi chân đã bước đi

Hơn 10 giờ tối Khôi Thần mới về đến nhà, lúc trước hắn luôn đi đến gần sáng, nhưng kể từ sau khi lấy Hiểu Thuyên, hắn chưa bao giờ về trễ hơn 9 giờ. Hắn bước vào và ngạc nhiên khi nhà cửa bật đèn sáng trưng
- Về rồi sao?
Hắn giật mình, Thuyên đang dựa người vào cửa bếp, hời hợt hỏi
- Chưa ngủ sao?
- Đang chờ anh về
- Làm gì?
- Ăn cơm
- ..gì??
- Ăn cơm. Đi nào
Nó đẩy hắn vào bếp, trên bàn ăn bày biện vài món, nếu so với bàn ăn ở nhà hàng Pháp hắn vừa mới ăn xong, thì những món này thật quá đạm bạc, nhưng nếu là những món do An Hiểu Thuyên tự nấu, thì là quá tuyệt rồi
- Cô…tự nấu hết à?
- Ừ
- Thật sao?
- *tức giận*
- Sao không ăn trước đi?? Biết mấy giờ rồi không??
- Anh đủ tư cách để hỏi sao? Là vì ai nên tôi mới ngồi đến ngu người hả?????
- Tôi có bảo cô đợi sao?
- Phải rồi là tôi ngu ngốc nên mới thế, giờ có ăn không thì bảo
- ….ăn
Khôi Thần ngồi xuống, cẩn thận gắp từng miếng rau miếng thịt, nhìn đến mòn mắt mới ăn, nhai thật chậm, nuốt thật từ tốn. Hiểu Thuyên nhìn mà phát bực, nhưng thôi dù sao hắn cũng chịu ăn
- Thế nào?
- …lạ
- Lạ???
Hiểu Thuyên nhíu mày, nó nhớ đã nếm rất kĩ mà, không lẽ lưỡi có vấn đề
- Những món này…nuốt được
Pặc
- Đùa nhau à?
Nó mặt tối sầm, chiếc muỗng đã gẫy làm đôi. Khôi Thần không để ý đến khuôn mặt đầy sát khí của nó, hắn chống cằm nghiêm túc hỏi
- Này nói thật đi, có thực là cô làm không?
- ….không
- Biết mà
- Nói thế cũng tin à??
- Ừ
- ..anh….
- Nói thế cũng tin à
- ….
Hắn cốc nhẹ lên đầu nó, miệng khẽ cười
- Rất ngon
Thuyên thoáng đỏ mặt, nó húng hắng ho che đi nét bối rối
Hắn đột nhiên cầm tay nó, kéo đến chỗ ghế sopha
- Không ý thức được là mình bị thương à?
Hắn hỏi giọng pha chút lo lắng, cẩn thận dán băng cá nhân lên….cả 10 đầu ngón tay của Thuyên. Nó nhìn hắn, nhỏ giọng hỏi
- Có thật không?
- ???
- Anh…còn yêu cô ta?
Hắn khựng tay lại, trong đáy mắt ánh lên chút ngỡ ngàng và khó chịu
- Không liên quan đến cô
- Tôi có quyền được biết
- Vì cô là vợ tôi sao?? Đừng cứ…
- Vì tôi thích anh, nên tôi có quyền được biết
- Cô….đang nói gì thế???
- Chẳng biết
Khôi Thần vừa khó hiểu vừa muốn tức điên lên, nhưng khi thấy vẻ mặt buồn bã của nó, hắn lại không nỡ, thôi thì cứ coi như không nghe thấy gì, tiếp tục cúi xuống băng cho nó
- Này trả lời coi
- ….có lẽ
Thần biết với tính cách ngang bướng cuả “vợ” thì tốt nhất cho đại một câu trả lời ba gai. Nhưng hắn không nhận ra rằng, chữ “có lẽ” của hắn chẳng khác nào là “còn”
- Còn..với tôi thì sao?
Hắn hơi dừng lại chút, rất nhanh, lại tiếp tục
- Bình thường
An Hiểu Thuyên lập tức rút tay lại, Thần nhìn nó đầy thắc mắc
- Tôi không thích những gì mơ hồ
- …
- Nếu…anh không quên được cô ta, cũng xác định sẽ không thể nào thích tôi, thì…đừng quan tâm đến tôi nữa
Thần trầm ngâm, hắn không biết phải nói gì đây, hắn chưa bao giờ suy nghĩ nghiêm túc về chuyện tình cảm, cứ để mọi thứ diễn ra tự nhiên, đến đâu hay đến đó thôi
- Tôi có quên được cô ta không? Rõ ràng là..không. Tôi có thể yêu được cô không? Tôi cũng không biết, nhưng..tôi hi vọng là có
- Được rồi. Vậy là đủ rồi
Thuyên nói lớn, khóe môi hơi cười, rồi lại ngồi xuống cạnh hắn chìa tay ra
- Giờ thì băng tiếp đi

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ