Pair of Vintage Old School Fru
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - When i’m seventeen - trang 7

CHAP 17 – THÁCH ĐẤU

Một ngày nắng đẹp, Như Quỳnh ngồi chống cằm, mắt nhìn ra cửa sổ, chăm chú quan sát những chiếc lá cuối cùng đang cố sức bám víu vào cây mẹ, để rồi đợt gió nhẹ thoảng qua cuốn đi chút sức lực cuối cùng khiến chúng chao lượn và mệt mỏi đáp xuống mặt đất
- Như Quỳnh, con bé lúc nãy kêu cậu ra làm gì vậy??
Một bàn tay khẽ đặt lên vai cô, cô không quay lại cũng chẳng buồn đáp, cô luôn ghét những đứa nhiều chuyện, Quỳnh chau mày khi bị người khác chạm vào, nhưng rất nhanh đôi lông mày thanh tú lại dãn ra đầy thích thú khi cô nhớ đến buổi nói chuyện lúc nãy

- Cô nói gì cơ? Tôi nghe không rõ
- Tôi nói: Hãy thi đấu đi, cạnh tranh công bằng
An Hiểu Thuyên nhắc lại, giọng đầy quả quyết, khuôn mặt thường đùa nghịch hằng ngày cũng trở nên nghiêm túc, Triệu Như Quỳnh khoanh tay , nhìn Thuyên từ đầu đến cuối rồi nhếch mép cười
- Ngoại hình, IQ, gia thế, tất cả tôi đều hơn cô. Cô lấy gì để đấu với tôi?
- Thứ quan trọng nhất, tình cảm của Dương Khôi Thần
- Haha, chắc không nói cô cũng biết, anh ấy yêu tôi hơn cô
Hiểu Thuyên lướt mắt qua Như Quỳnh, quay người bước đi
- Đừng chắc chắn như thế
- Tự tin nhỉ?
- 5 giờ chiều. Sân bóng

- Này sao không trả lời thế?
Tiếng nói làm cắt ngang dòng suy nghĩ của Quỳnh, cô lại chau mày, xách cặp đứng lên
- Ơ đi đâu vậy?? Sắp vào học rồi
- Tôi sẽ học tiếp nếu cô ngậm mồm lại
Con nhỏ kia mở to mắt kinh ngạc, cả lớp học cũng bỗng trở nên yên ắng. Biết rõ thế lực nhà họ Triệu, cô gái kia đành ngậm đắng nuốt cay, ngồi xuống im lặng không nói nửa lời, Như Quỳnh nhếch mép, ngồi lại vào chỗ. Buổi học bắt đầu

- Này
Khôi Thần nắm lấy tay Thuyên kéo giật nó lại, không những không bất ngờ, nó còn thản nhiên trả lời
- Gì?
Sắc mặt hắn rõ là đang bực mình, nhìn thấy khuôn mặt dửng dưng như không của nó càng khiến hắn tức điên, cố kiềm mình lại, hắn nói
- Cô đang làm trò gì vậy?
- Trò gì?
- Cô và Triệu Như Quỳnh
- À, nghe rồi sao?
Sắc mặt ngày càng tệ, hắn không giữ nổi nữa, gằn giọng hét lên
- Cô xem tôi là phần thưởng hay sao???
Hiểu Thuyên không nhìn hắn, nó đưa mắt nhìn vô định, mãi lúc sau mới thốt ra câu đáp nhẹ tênh
- …ừ
Thần há hốc mồm trước câu trả lời tỉnh queo, trong khi hắn đứng sững người thì nó đã dợm người quay bước đi, sực tỉnh, hắn lập tức đuổi theo kéo nó lại, nhưng bỗng nhiên, Hiểu Thuyên xoay người lại, lấy cánh tay chặn ngang ngực Thần, áp sát hắn vào tường, khuôn mặt bỗng trở nên đầy sát khí, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào hắn
- Ngoan ngoãn nằm trong hộp mà đợi tôi rinh về, nghe chưa
- …cái…quái gì thế???
Để hắn ngơ ngác với câu hỏi lơ lửng, nó đã hùng hổ chạy biến vào dãy hành lang

Trường THPT M
Thuyên bước chậm chạp trên hành lang, mồ hôi nhễ nhãi khắp người. chẳng là cô nàng vừa mới chạy 5 vòng sân đề rèn thêm thể lực cho trận chiến chiều nay. Lết đến gần cuối hành lang thì nó nghe tiếng huỵch huỵch kèm theo tiếng nấc và một vài tạp âm chói tai khác, nghe qua cũng đủ biết lại là một vụ bạo lực học đường nữa đây. Bước đến chỗ rẽ ngoặc, Thuyên tựa người vào tường, khoanh tay nhìn vào “hiện trường”. Khắp sàn vương *** toàn cơm, đồ ăn, phích nước, lẫn trong đó còn có bút viết sách vở
- Tôi…đó là tất cả số tiền tôi có..thật mà..
- Đừng lừa tao, giàu như mày mà chỉ có ngần này để tiêu xài thôi à???
- Tôi…tôi..thật sự không c..
- %$^$&%
- Ơ, chị Hai
Một nhỏ đã nhìn thấy nó, sợ hãi bước lùi lại, cúi gằm mặt xuống đất, nhưng không như những lần trước, lần này, Thuyên chỉ thản nhiên đứng nhìn, liếc mắt qua Gim với đủ thứ thương tích trên người và chiếc áo không còn lành lặn, nó lạnh nhạt nói
- Sao không tiếp tục đi?
- Ơ..ơ
- Đừng lo, tao không cản đâu
Gim mím chặt môi, mắt dán xuống đất, nước mắt đã rơi lã chã. Bọn kia nghe vậy nửa mừng nửa do dự, nhưng rồi sau một lúc thấy không động tĩnh gì thì vài đứa mạnh dạn nắm tóc Gim và tiếp tục hành hạ nhỏ. Thuyên ngáp dài, vươn vai rồi bỏ vào phòng thay đồ. Sau khi cánh cửa phòng thay đồ đóng sầm lại, lũ ở ngoài tạm dừng tay
- Vậy tin đồn là có thật rồi
- Ừ, chị Hai không còn bảo vệ cho nhỏ tiểu thư này nữa
- Haha, yếu đuối vô dụng thế kia thì ai chẳng ngán
- $#^&%$^$#
Gim cố không bật lên tiếng nấc, cố gắng gồng mình chịu đòn đau, nhớ lại đôi mắt lạnh băng của Thuyên khi nãy, nhó thấy vừa đau vừa hận, dẫu biết mình chẳng có quyền gì để ghét Thuyên, chẳng qua nhỏ thấy thật xót xa cho cái gọi là “bạn” thôi

5 giờ chiều. Sân bóng trường N
Không biết là ai đã ngóng được tin 2 nhân vật đình đám của 2 trường sẽ thi đấu với nhau nên sân bóng chật ních người. Khôi Thần đứng nép một góc, nhíu mày nhìn nó, thầm cầu mong mọi chuyện diễn ra bình yên
“Bụp bụp bụp”
Thuyên đập trái bóng xuống sàn, từng nhịp từng nhịp đều đều, cả sân nhanh chóng im phăng phắc, nó nói ngắn gọn
- 5 trái phân thắng thua
Như Quỳnh cười, rồi nhanh chóng lao vào giành bóng, 2 người cứ như giễu nhau, dìu qua dập lại, tạo nên tiếng giày kin kít nghe chói tai vô cùng, Như Quỳnh được lợi thế cao, nhưng lại thường xuyên để lộ nhiều sơ hở, Thuyên tận dụng những chỗ hở đó, nhanh chóng lách người qua và ném vào rổ. Ghi đươc 1 điểm đầu tiên
Cả sân bắt đầu nhộn lên tiếng hò hét cổ vũ, nhưng tuyệt nhiên không hề nghe thấy có chủ ngữ trong câu, rõ ràng không ai muốn nghiêng về ủng hộ riêng 1 người để rồi đắc tội với người kia
Đã 30 mươi phút trôi qua mà tỉ số vẫn lì lợm dừng lại ở 4-4. Thuyên đưa tay lên quệt mồ hôi, Như Quỳnh cũng chống tay lên đầu gối, thở lấy hơi. Nó không ngờ cô ta nhìn trông tiểu thư vậy mà thể lực cũng không tồi, nhưng nó không chịu thua đâu, cầm chặt trái bóng trong tay, Thuyên tự nhủ thầm đây chính là cơ hội cuối cùng của nó, nhún người lấy đà và bật lên thật cao, nó dùng hết sức ném trái bóng vào rổ. Nhưng với cái sức trâu của Thuyên, cộng thêm lòng nóng như lửa đốt. quính quáng nhắm nhầm mục tiêu, thế là quả bóng mặc nhiên bay lên rất cao, cao đến nỗi đụng trúng chiếc đèn chiếu sáng và lực đủ mạnh để khiến cho cái đèn cồng kềnh rớt xuống, nhắm thẳng vào Triệu Như Quỳnh đang trợn tròn mắt kinh ngạc bên dưới. Cả sân bóng la thất thanh, nhưng cô ta dường như chẳng còn nghe thấy gì, cứ đứng đó trơ mắt nhìn vật thể chiếu sáng sắp rớt vào đầu mình đến nơi
- Cẩn thận
Thần la lên, rồi nhanh chóng xô cô ta ra
Uỳnh..Rầm
Âm thanh chết chóc xé toạt không khí, hút hết tất cả tiếng động còn lại. Những mảnh kiếng vỡ vụn rải rác dười sàn, bụi bay tù mù một góc, mọi cặp mắt đều chăm chú nhìn về đống hỗn độn đó
Khôi Thần đưa tay lên xoa xoa đầu, một vài vết xước khiến hắn khẽ nhăn mặt lại. Hiểu Thuyên cũng từ từ bò dậy
- Máu…máu kìa
Một giọng con gái thét lên. Thần kinh ngạc nhìn theo, chân của Như Quỳnh bị dàn đèn đè trúng, máu loan ướt cả sàn. Quỳnh đau đến không thét nổi, khuôn mặt đầm đìa mồ hôi và ngày càng tái xanh. Hắn nhanh chóng bế cô lên, lao như bay ra ngoài, mọi người trong sân cũng bàng hoàng không kém, vài người cũng vội vàng chạy theo, số còn lại đứng chỉ trỏ, chiếu tia nhìn vào “hung thủ”, vài tiếng xì xào nổi lên
- Trời ơi, không phải cố tình đó chứ??
- Chậc chậc, nhắm không đấu lại nên giở trò chứ gì?
- Tôi biết ngay cô ta không phải hạng tử tế gì mà
- #$#$@#
- #%^%^$
Số là từ sau vụ quậy tưng bừng nhà ăn, trường N hoàn toàn anti An Hiểu Thuyên, nay được dịp xỉa xói bới móc nó, đương nhiên phải tận dụng rồi. Thuyên nghe hết, nhưng nó chỉ im, mãi lúc sau mới từ từ ngước mặt lên, nhìn thẳng từng người, từ tốn nói
- Đứng đây…không sợ dàn đèn khác đập vào đầu à?
Nhìn khuôn mặt tỉnh queo và ánh mắt lạnh băng của nó, chẳng ai dám nói gì nữa, mặt tái xanh chạy nhanh ra khỏi sân đấu. Rất nhanh, chỉ còn một mình Thuyên ngồi lại trong sân, nó gục mặt vào 2 bàn tay. Khuôn mặt lo lắng của Khôi Thần, đây là lần đầu tiên nó thấy, và thật đáng buồn khi chẳng phải dành cho nó. Giờ đây nó đã cảm nhận được rồi, rằng nó chưa từng thực sự bước chân vào thế giới của Dương Khôi Thần, rằng thế giới của hắn vốn không chào đón sự hiện diện của nó và đã mặc nhiên gạt nó ra ngoài
Thuyên nằm xuống sàn, nó mệt mỏi quá, tim đau lắm. Mọi thứ chợt trở nên nhạt nhòa…

- May quá chị đã tỉnh rồi
Một giọng nói mừng rỡ thốt lên, động tác đẩy gọng kính quen thuộc khiến Thuyên bật cười
- Lại phiền nhóc vác bà chị này rồi
- Ơ..ơ đừng khách sáo
- Tại sao lần nào chị gặp nạn cũng được nhóc cứu nhỉ??
Won bối rối gãi đầu không biết trả lời thế nào. Thuyên lại cười, thằng nhóc này thực sự rất dễ thương. Nó chống tay ngồi dậy thì chợt thấy đau nhói ở tay
- Cẩn thận đấy, vết thương của chị không nhẹ đâu
Nhìn cánh tay băng trắng toát, Thuyên lại thấy chạnh lòng, lắc đầu xua nhanh những chuyện không nên nghĩ nữa, nó quay sang hỏi Won
- Mà này sao em hồi phục nhanh vậy?
- Hơ…có gì đâu, vì..em quen rồi
Won vừa cười vừa ngượng nghịu trả lời, Thuyên nhíu mày
- Quen? Em hay bị bắt nạt sao??
- Ơ…đâu có, chỉ tại em..khiến các cậu ấy ngứa mắt thôi
Won chẳng dám nhìn vào mắt Thuyên, cậu nhìn chăm chăm xuống sàn mà trả lời. Cậu nhóc này làm Thuyên nhớ đến Gim, ánh mắt bối rối ngượng ngùng, vết thương thường trực mọi nơi trên cơ thể, bộ dạng sợ sệt luôn lầm lũi im lặng bước đi trong trường học
Xót xa quá
Thuyên nhảy xuống giường, cầm tay Won lôi cậu đi. Won ngơ ngác không biết nên phản ứng thế nào, chỉ biết ngoan ngoãn đi theo
Thuyên dừng lại, vịn tay vào lan can, nhoài người ra ngoài, hét thật lớn
- Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa
Rồi nó mỉm cười, quay sang nói với Won
- Nào, hét thử đi
- Sao cơ??? Hay là thôi đi, em không…
- Nhóc có yêu ba mẹ mình không?
- Ơ…đương..đương nhiên rồi..
- Họ đang ở đâu?
- Họ..đang công tác ở Pháp..
- Vậy chị nghĩ nhóc nên bay ngay sang Pháp dập đầu tạ lỗi với họ đi
- .sao…sao…
- Vì đã khiến cơ thể khỏe mạnh mà họ ban cho em, phải hứng chịu những vết thương như thế này
- …..
- Em muốn làm họ đau lòng vì bộ dạng này của mình sao? Em muốn tiếp tục chịu đựng gót giày của những đứa rác rưởi kia? Em muốn nuông chiều sự yếu đuối của mình suốt đời sao?
- …..
- Nếu không, thì hãy làm theo những gì chị nói. Hét đi
Wom mím chặt môi, đôi mắt đỏ ngầu, bàn tay run run, cậu nhìn nó, rồi hít một hơi và hét lên thật to tiếng thét tận sâu trong lòng mình, tiếng thét đã bị đè nén bấy lâu
Thuyên mỉm cười gật gù. Won cũng nhìn nó cười
- Sao chị lại giúp em?
- Vì nhóc luôn là người cứu chị, chị lại chưa muốn chết, nên đương nhiên phải bảo toàn tính mạng và sức khỏe cho nhóc để nhóc tiếp tục cứu chị rồi
- .sao…sao cơ
Thuyên cười hả hê bước đi, nhóc Won bất ngờ vì câu trả lời rồi cũng lắc đầu bước theo
- Mà này…cho em hỏi..
- Sao?
- Việc hét lúc nãy thì giúp ích gì cho em??
- Sao không? Trước mắt thì khi bị ai đánh em cứ hét lên như vậy cho người ta đến giúp, đây là chiêu nhẹ nhàng mà luôn hiệu quả, bí kíp đấy
- Bí kíp kiểu gì thế?? Chiêu này chỉ hợp với con gái thôi mà
- Ý kiến cái gì, cậu như vậy chẳng giống con gái là gì, thể lực chẳng có thì còn đòi hỏi gì nữa, chị đây quý lắm mới cho cậu biết
- @%#%#$%
- $%#$%^&%^

- Được rồi đến nhà rồi, nhóc về đi

- Vâng, chúc chị ngủ ngon

- Ngủ ngon
Thuyên mỉm cười, nhìn theo Won đến khi bóng cậu khuất sau con đường mới mở cửa bước vào nhà
- Ung dung quá nhỉ?
Nó giật mình, Thần đã về và đang ngồi trên sopha từ lúc nào, thấy nó không đáp, hắn nói tiếp
- Hôm nay gây chuyện lớn mà còn thoải mái đi hẹn hò sao?
- Anh mệt rồi lên phòng nghỉ đi
- Tôi đang hỏi cô, cô rốt cuộc có ý thức được mình vừa làm gì không hả??
- Không. Vì tôi chẳng làm gì cả
- Cô..thật trơ tráo, cô có biết cô suýt giết chết một người không???
- Cô ta vẫn chưa chết kia mà
- ..sao…cô có thể nói thản nhiên như thế chứ
- Vậy anh muốn tôi phải nói thế nào? Đó là tai nạn ngoài ý muốn
- Tai nạn? Thật vậy sao
Thuyên nhíu mày
- Anh nghĩ tôi làm?
- Hi vọng là không
Nhìn vào mắt hắn, nó đã hiểu. Thuyên đưa mắt nhìn về phía cửa kính, mơ hồ hỏi
- Băng bó rồi chứ?
- Cô mà cũng quan tâm đến cô ấy s..
- Tôi đang nói anh
- ..sao..
- Chẳng phải anh bị thương ở lưng sao?
- …..
- Tôi vẫn nghĩ, dù mọi người có nói tôi thế nào, thì anh vẫn là người hiểu tôi nhất, nhưng, hình như tôi lầm rồi. Tôi chắc chắn mình đã có một vị trí, rất nhỏ thôi, trong tim của anh, nhưng, tôi cũng lầm rồi. Tôi đã xác định dồn hết tất cả tình yêu và sự chân thành cho anh, nhưng….
Thuyên hơi dừng lại, nó nhìn hắn lạnh căm, nước mắt rơi ướt đôi má bầu bĩnh, nhưng giọng nói vẫn bình tĩnh lạ lùng
- ….đó chính là sai lầm lớn nhất của tôi, anh chẳng đáng để tôi yêu

CHAP 18 – TRUE LOVE

Khôi Thần kinh ngạc, nó vừa nói gì vậy. Nhìn theo bóng dáng mệt mỏi khuất sau hành lang tầng 2 của Hiểu Thuyên, tim hắn chợt đau. Hắn vốn không muốn nói nặng với nó như thế, chẳng qua, thấy một thằng con trai khác đưa nó về nhà, khiến tâm trạng hắn đột nhiên bực bội, thế là trút hết vào nó.
Dương Khôi Thần thở dài, mệt mỏi thả người xuống ghế. Đêm nặng nề trôi qua
Sáng sớm hôm sau, hắn đã chạy lên phòng, quyết tâm gặp nó để nói rõ chuyện hôm qua và xin lỗi, nhưng…căn phòng vắng tanh. Mền gối đã được xếp cẩn thận, An Hiểu Thuyên đã rời nhà từ sớm

- Tiền của hôm nay đâu?
- Không..không có….các cô đã lấy hết rồi còn gì
- Nói láo, mày không muốn đưa chứ gì?? Chị em đâu, đánh cho đến khi nó ói ra thì thôi
Những tiếng động này dường như đã trở thành một điều hiển nhiên, suốt cả tuần nay ngày nào Gim cũng phải hứng chịu cảnh bắt nạt này, và tệ hơn cả, là sự vô tình của An Hiểu Thuyên mỗi khi nó đi lướt qua. Hôm nay cũng vậy, bọn bắt nạt giờ đây đã chẳng còn sợ hãi gì khi thấy nó đến, Hiểu Thuyên băng qua hành lang để vào lớp. Chợt. Nó dừng lại. Đám kia dường như đã cảm nhận thấy điều không bình thường, ngay lập tức dừng việc đang làm lại. Tất cả bỗng trở nên yên ắng. Gim cố sức chống tay ngồi dậy, đầu tóc rối bù khiến nhỏ chẳng biết xung quanh xảy ra chuyện gì, chỉ thấy đột nhiên có một người cúi sát xuống cạnh nhỏ, nói thật khẽ
- Chán chưa?
Gim mím chặt môi, tay nhỏ nắm chặt khiến chiếc váy đồng phục trở nên nhàu nát, nhỏ bật khóc nức nở, nói như hét
- Chán…..tôi chán cảnh này lắm rồi, làm ơn…
Thuyên mỉm cười hài lòng
- Vậy thì, đánh đi
Nó đứng lên, quay sang nói với lũ kia
- Tụi bây phải mạnh tay lên chứ, đánh đến lúc nó nhập viện thì chẳng phải có tiền viện phí xài sao
Lũ kia tròn xoe mắt, rồi cũng thấy thật có lý, lập tức nắm tóc lôi Gim dậy, ra tay thật có mạnh hơn trước. Thuyên lùi lại, nhìn Gim la lên thật lớn
- Đánh đi
Gim dùng hết sức bình sinh, đẩy tay con nhỏ đang nắm đầu mình ra, rồi liên tục xô ngã những con khác, đám đó bàng hoàng, lần đầu tiên “tiểu thư” dám chống cự lại, nhưng với sức khỏe và cảnh “một chấp hết”, Gim chỉ có thể yếu ớt vùng vằng vài có gọi là lấy lệ chứ chẳng thấm vào đâu so với tụi trâu kia, nhưng mặc cho thế nào, nhỏ vẫn dùng hết sức phản kháng lại. Lúc này Thuyên mới bước vào cuộc chơi
- Đủ rồi
Chỉ một câu nói thôi mà làm cho lũ kia giật mình, dừng lại ngay tức khắc. Nó đến bên Gim, đỡ nhỏ đứng dậy
- Từ bây giờ “tiểu thư” do tao phụ trách
- Chị…chị Hai..
- Sao? Mày có ý kiến??
- À..à không..không có ạ
Không ai dám lên tiếng nữa, chỉ biết tức tối nhìn nó dẫn Gim đi

- Cậu, 3 vòng, nhóc, 5 vòng. Bắt đầu
Hiểu Thuyên ngồi xuống ghế đá, thản nhiên nói với Gim và Won. Cà 2 nhìn sân trường rộng cả trăm mét, đến đưa mắt nhìn thôi đã thấy mỏi rồi, nói chi đến chạy, chạy hết số vòng yêu cầu, chắc cũng đã bỏ mạng đâu đó trên sân rồi, nhưng xét trên tất cả phương diện, thì chẳng ai muốn chọn chết dưới tay An Hiểu Thuyên
Gim thở phì phò, ngồi xuống cạnh Thuyên, tu ừng ực chai nước lạnh, mặt nhỏ đỏ bừng, tóc tai mặt mũi đều lấm lem mồ hôi
- Chắc cậu ghét mình lắm
Gim mở to mắt khi nghe Thuyên nói, nhỏ chớp chớp mấy hồi, uống thêm ngụm nước rồi nói khẽ
- Cũng..có một chút
Thuyên cười, nhưng cái cười thật buồn
- Vì..lâu như vậy mới bắt chuyện lại với mình
Gim cúi mặt nói tiếp, đôi má hơi ửng hồng, trong lòng nhỏ, thật ra rất quý người bạn như An Hiểu Thuyên, và luôn chờ nó nói chuyện lại với nhỏ. Lần này Thuyên bật cười thật sự, cảm thấy mình thật may mắn khi có được một người bạn như vậy
- Chị à….em không chạy nổi rồiiii
- Im lặng mà chạy tiếp đi nhóc
Won đứng than thở gì đó rồi cũng ráng lết mà chạy tiếp, bộ dạng vùng vằng trông đến buồn cười, 2 nàng nhìn nhau, cười to

- Anh không cần ngày nào cũng vào thăm đâu
Triệu Như Quỳnh cười dịu dàng, gập cuốn sách lại, cô nắm lấy tay Khôi Thần, nhưng hắn rút ra, mặt quay nhìn hướng khác
- Cô không cần phiền giùm tôi. Tôi đến vì trách nhiệm
- Trách nhiệm? Tưởng anh nói giữa chúng ta không còn quan hệ gì nữa
- Không sai. Tôi muốn nói đến trách nhiệm của người chồng khi vợ gây ra lỗi
Quỳnh nhíu mày, rồi cô ta lộ rõ vẻ không hài lòng
- Vậy ra anh vào thăm em là vì cô ta??
- Đó chỉ là tai nạn, đừng xé ra to
- Tai nạn? Ai mà tin chứ? Chẳng có tai nạn nào lại trùng hợp như vậy cả?
Khôi Thần đưa tay lên nhìn đồng hồ, rồi xách cặp bước ra ngoài
- Tùy cô, nếu là một âm mưu, thì chắc chắn kẻ đứng sau cũng không phải là cô ấy
- Anh tin tưởng cô ta quá nhỉ?
- Vì cô ấy không giống cô
“Sầm”
Cách cửa đóng lại, Triệu Như Quỳnh tức tối gạt đổ bình bông. Dám so sánh cô với con nhỏ đó, thật nhục nhã, nhưng rồi, cô ta nhanh chóng mỉm cười, bó hoa thủy tiên mà ngày nào Khôi Thần cũng đem vào rõ đã vạch trần lời nói dối của hắn, hắn vẫn còn tình cảm với cô, chắc chắn là vậy, và chỉ cần có thế, cô tự tiin nhất định sẽ giành lại được hắn
Một tuần sau thì báo chí đưa tin tiểu thư nhà họ Triệu đã được ra viện, vụ việc xung quanh chuyện cô bị thương cũng không bị khai thác nhiều, tất cả đều quy về tai nạn, những chỉ trích về An Hiểu Thuyên cũng dần dịu đi, và cũng kể từ khi Như Quỳnh xuất viện, Khôi Thần ngày nào cũng về trễ, đến sáng hôm sau thì trên khắp các báo đều in hình 2 người đi hẹn hò, dần dần cứ vậy, việc Như Quỳnh tiểu thư hiện đang hẹn hò với thiếu gia nhà họ Dương nhanh chóng lan truyền như 1 cơn sốt

- Này, cậu ấy đến kìa
Gim huých nhẹ Jin, nhắc cậu dẹp tờ báo vào, nhưng tên cứng đầu không sợ chết này vẫn ngang nhiên giơ cao tờ báo mà đọc to
- “Theo một nguồn tin đáng tin cậy thì khoảng tháng 2 năm sau cà 2 sẽ tiến đến hôn nhân..”
“Bộp”
Hiểu Thuyên không thương tiếc ném vào đầu Jin một…..tờ báo khác. Cậu xoa xoa đầu cười đểu
- Đọc rồi à
- Chắc vậy
Nó trả lời hời hợt rồi cặm cụi ăn sáng, rất nhanh nó đã chén sạch, uống tiếp hộp sữa, nó hỏi Jin
- Hôm nay anh qua đây làm gì?
- Đọc báo
- Đọc xong rồi thì về đi
- Này tiểu Thuyên Thuyên, thái độ với một người đưa tin tốt đến cho em thật tệ đó
- Tin tốt?
- Yeah
Nhìn vẻ mặt thích thú của Jin, Thuyên biết tỏng cậu đang chờ điều gì
- Muốn gì?
- Chỉ em hiểu anh. Một suất ăn ngon ở nhà em, thời hạn một năm
- Dễ thôi, có cần em chỉ cách được ăn ngon hoài không??
Jin nghe đến đó mắt sáng rỡ, cậu chồm đến, hỏi tới tấp
- Sao sao sao???
- Cưới đầu bếp của em đi
Thuyên nói tỉnh queo, Gim nghe thế đỏ mặt, xấu hổ đến nỗi chẳng dám ngước mặt lên, Jin xoa xoa cằm
- Cũng có lý, này Gim, em có đồng ý không?
- Bớt nhiều chuyện đi, tin tốt của anh là gì???
- À…hà hà hà, em sẽ rất thích cho mà xem…..

Hôm nay Thuyên trốn về sớm, dù gì ngồi trong lớp học mấy môn chán phèo cũng chỉ làm hại não thêm, lúc trèo qua cổng trường, nó đụng phải một người khiến nó rất ngạc nhiên
- …mama Dương??

Đặt tách trà xuống bàn mời mama Dương, nó hồi hộp ngồi chờ xem bà định nói chuyện gì với mình
- Ta mới xuống sân bay cách đây 2 tiếng, và đã đọc trên báo rồi
- ….
- Thật không ngờ cô ta lại trở về đây
Bà chợt đứng lên, bước đến kệ tủ nơi đặt một cây đàn dương cầm nhỏ màu trắng, bà đưa tay chạm nhẹ lên từng phím trắng đen, giọng nói trở nên xa xăm
- Khôi Thần lúc trước…rất thích đàn, trở thành một nghệ sĩ dương cầm là ước mơ từ nhỏ của nó. Năm ấy, khi gần đến kì thi chung kết toàn quốc, thì…xảy ra vụ rùm beng đó
Mama Dương dừng lại, bà đang cố nén cơn xúc động, đã 3 năm rồi, nhưng cho đến giờ khi nhắc lại, bà vẫn cảm thấy thật đau lòng. Thuyên ôm chặt lấy ngực, mắt mở to. Tất cả những gì nó nghe được từ hôm nay, thật quá sức tưởng tượng. Mama Dương bỗng tiến đến cạnh nó, nắm tay nó thật chặt
- Tiểu Thuyên, con đừng từ bỏ nhé
Bà âu yếm nhìn cô con dâu mà bà xem như con gái ruột. Từ khi cô bé này bước vào cuộc sống của con trai bà, bà thấy rất rõ hắn đã cười nhiều hơn trước, là một người mẹ thì ai chẳng hi vọng con mình được hạnh phúc chứ, và bà biết rõ, An Hiểu Thuyên chính là người có thề đem hạnh phúc đến cho Khôi Thần
- Ta biết, con trai của ta, tính nó nóng nảy cộc cằn, yêu nó, rất khó khăn, nhưng…
- Mẹ à, con trai của mẹ, thật sự rất ngốc nghếch
- Hở..à..
- Nhưng..con chính là yêu sự ngốc nghếch chân thành đó của hắn. Mẹ yên tâm, con nhất định giành chồng con về
An Hiểu Thuyên cười thật tươi, Mama Dương cũng gật đầu cười đáp lại
- Được rồi, vậy bây giờ mẹ con ta đi mua sắm thôi
- Sao ạ? Thôi con không thích đi đâu mỏi chân lắmmm
- Đừng nhiều lời, ta về đây cốt là để đi mua sắm với con
- Mẹ chỉ toàn lấy con làm ma-nơ-canh thôi, con không đi đâuuuuuu

- Không ngờ cô còn mặt mũi để hẹn tôi ra đây
Như Quỳnh ngồi xuống chiếc ghế đối diện Hiểu Thuyên, kiêu ngạo khoanh tay lại như đang ngồi trước một phạm nhân. Nó không để tâm
- Trận đấu bóng hôm đó, vẫn chưa phân định thắng thua…
- Haha, chẳng phải kết quả đã quá rõ rồi sao. Khôi Thần không tiếc sinh mạng để cứu tôi, điều đó cho thấy anh ấy vẫn còn rất yêu tôi
- Phải, “hoạn nạn thấy chân tình”, không ngờ dàn đèn lại rơi trúng cô, thật là trùng hợp
- Ồ không, cũng là nhờ cô ném quả bóng lên đó thôi
- ….
- Dù sao thì, Khôi Thần vẫn thuộc về tôi rồi, cô hãy chấp nhận bỏ cuộc đi
- “Phần thưởng” đúng là đã thuộc về cô, nhưng bỏ cuộc hay không là do tôi quyết định
- Này, cô là con gái mà không có chút lòng tự trọng hay sao
Thuyên cười, đẩy ghế đứng dậy
- Đừng đánh giá tôi như một người con gái bình thường, vì đạt được thứ mình muốn, tự trọng? tôi sẵn sàng vứt bỏ, và khi đó, cô sẽ không nhận được cách đối đãi tử tế như ngày hôm nay nữa đâu Triệu tiểu thư
Như Quỳnh tức giận nắm chặt tay, nói không nên lời. Trước khi đẩy cửa bước ra, Thuyên còn cố ngoái lại nói
- À, lần sau nếu muốn nới lỏng ốc vít đèn thì nhờ người có kinh nghiệm hơn nhé, còn nữa, không cần cảm ơn tôi vì đã phối hợp giúp cô diễn thành công vở kịch đâu
Như Quỳnh bàng hoàng nhìn nó, nó nháy mắt cười với cô ta rồi bước ra ngoài. Nó biết kế hoạch của cô ta, và nó cũng muốn xem phản ứng của Khôi Thần thế nào nên cố tình ném thật mạnh trái banh vào chùm đèn đó, và rồi mọi chuyện diễn ra theo đúng dự tính, nó dù đã đoán trước được nhưng vẫn thất vọng tràn trề, và hối hận, rất hối hận, hối hận vì đã không ném rớt chùm đèn to hơn để đè gãy cả chân của cô ta, và thực ra nó chấp nhận ngầm “giúp” cô ta phần lớn vì muốn thấy cô ta bị thương nhiều hơn..

Trời đã vào giữa thu, từng đợt gió lạnh bắt đầu thổi về. Hiểu Thuyên đứng ngoài cổng, trông ra cánh đồng giờ đã nhuộm sắc vàng của hoàng hôn, cảm thấy trong lòng bình yên được một chút
Có tiếng bước chân đi tới, Thần đã về, thấy nó đứng ngoài cửa thì hơi bất ngờ, muốn hỏi lắm nhưng không biết mở miệng thế nào sau chuyện buổi tối hôm đó, thôi thì giả người dưng. Đang lúc hắn mở cổng bước vào nhà thì nó chợt lên tiếng
- Có hạnh phúc không?
Hắn bất ngờ không đáp. Nó quay lại, ánh chiều tà xuyên qua vài lọn tóc rối bay trong gió, nó cầm lấy tay hắn, áp lên má, mắt khẽ nhắm
- Anh..cứ ở bên cô ta đi, còn tôi, vẫn sẽ không bỏ cuộc, vẫn sẽ đợi đến khi anh nhận ra tình cảm thực sự của mình..
Khôi Thần mở to mắt nhìn nó, tựa hồ không tin những gì mình đang nghe, Thuyên ngước lên, nhìn hắn, đôi mắt long lanh thường ngày bị che phủ bởi một lớp màng ảm đảm, nó chợt mỉm cười, nụ cười gắng gượng hoà trong màu nắng
- Nhưng…đừng để tôi đợi quá lâu nhé, vì thời gian của tôi…sắp hết rồi.

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ