Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - When i’m seventeen - trang 8

CHAP 19 – CỨ THẾ ĐI….VỢ !!

Một ngày mới lại đến, An Hiểu Thuyên lười biếng nằm trên giường, nhìn sang bên cạnh, Khôi Thần vẫn đang say ngủ. Giờ đã gần 1 tháng rồi mà đây là lần đầu tiên sau khi cưới tụi nó ngủ chung giường, đơn giản vì những ngày trước do muốn tránh mặt nhau nên người này nằm giường người kia thì ngủ sopha, không thì như những ngày mới cưới, ngủ lê la ngoài sân, trên sàn hay hành lang vv. Hôm qua sau màn lãng mạn ngoài cổng, 2 người không nói gì nữa, nó thì không sao nhưng hắn thì cứ tránh không nhìn mặt nó, thoạt đầu nó buồn lắm, cứ nghĩ hắn muốn trốn tránh tình cảm của nó hay ghét nó, nhưng rồi tối hôm qua, lúc nửa đêm, Khôi Thần rón rén bước vào phòng, nhìn thấy nó ngủ say rồi hắn mới lén ôm gối nằm cạnh. Thực ra lúc ấy Hiểu Thuyên còn thức, nó nhịn cười vì bộ dạng đáng yêu của hắn, thì ra là Dương Khôi Thần ngại, hành động này của hắn cho thấy rõ hắn vốn có tình cảm với nó đấy thôi. Hiểu Thuyên thở dài, nhẹ nhàng vuốt mái tóc nâu mềm mượt của hắn
- Phải đợi đến khi nào đây hả, tên ngốc nghếch này
Nó nhích lại gần hắn hơn, nó muốn ngắm thật kĩ khuôn mặt đáng ghét kia, khuôn mặt mà có thể chỉ một buổi sáng đột ngột nào đó nó chẳng thể ngắm nhìn nữa

Mặt trời đã lên cao, nắng rọi vào ô cửa kính làm căn phòng rực sáng, Khôi Thần khẽ nhíu mày, nhìn sang bên cạnh thì thấy trống không, lại nhìn đồng hồ, An Hiểu Thuyên chắc đã đi học rồi. Hắn ngồi dậy làm vệ sinh cá nhân xong xuôi thì bước xuống nhà, trên bàn có một khay thức ăn đậy kín, trên có dòng stick: “Bữa sáng”
Khôi Thần nhíu mày, Hiểu Thuyên trở nên chu đáo như vậy từ lúc nào, hắn giở nắp ra, “bữa sáng” hoành tráng của An Hiểu Thuyên chính là 2 cái bánh chocopie và cốc sữa tươi. Hắn chép miệng lắc đầu, sau lại phì cười
- Đúng là Joe, chẳng bao giờ tiến hóa được

Lúc này, Hiểu Thuyên đang ở trường…của hắn. Nó cứ nhấp nhổm đứng ngồi không yên trên ghế, liên tục nhìn đồng hồ
- Cô lại muốn gì đây?
Nó ngẩng mặt lên, mỉm cười, từ từ quay người lại
- Tôi chẳng muốn gì từ cô cả
- Vậy..
- Cô biết không, hiện giờ, tôi đang rất muốn lao vào xé xác của cô
An Hiểu Thuyên chợt đổi chất giọng, Như Quỳnh cảm thấy hơi rợn người, cô lùi lại
- Cô…sao..
- Chưa bao giờ tôi ghét người nào đến vậy đâu, lấy đó làm vinh dự đi
- Haha, cô ghen với tôi đến thế sao
Hiểu Thuyên khịt mũi cười
- Phải, đúng là tôi rất ganh tị tình cảm của Dương Khôi Thần dành cho cô…hi vọng cô sẽ trân trọng hạnh phúc mà mình đang có
- Ý cô là…??
- Tôi nghĩ cô đã hiểu rồi, tôi không thích lặp lại
Triệu Như Quỳnh ôm bụng cười lớn, rồi đắc chí nhìn nó
- Cuối cùng cô cũng biết lúc nào nên từ bỏ rồi sao?
Hiểu Thuyên không đáp, đôi mắt đen đượm buồn nhìn vô định. Rốt cuộc nó đã hành động ngu ngốc như những nữ chính cao thượng trên phim truyền hình, chỉ cần nhìn thấy người mình yêu hạnh phúc là đủ. Nhưng chỉ mỗi Dương Khôi Thần được hạnh phúc, nó không can tâm chút nào, chẳng qua, Thuyên đã quá mệt mỏi để tranh giành rồi, và cuối cùng nó đã nhận ra, những thứ thuộc về mình, dù thế nào thì cũng trở về với mình mà thôi
Hiểu Thuyên nhìn chiếc nhẫn cưới. Màu đen tuyền sang trọng nổi bật trên bàn tay trắng nõn, nó đưa tay miết nhẹ, tin chắc tất cả đều đã được an bài bởi số mệnh

“Bốp”
Đang suy nghĩ miên man thì đột nhiên một cây gậy đập vào đầu nó, khi quay lại, nó chỉ kịp thấy Triệu Như Quỳnh cũng cùng số phận như mình, đã nằm ngất xỉu dưới đất và đang được một đám người khiêng lên, rồi mọi thứ trở nên mờ nhạt, trời đất xoay vòng, nó không còn biết gì nữa

Lạnh. Sàn nhà rất lạnh, cái lạnh thấu da thịt khiến nó dần tỉnh. Tay bị trói và miệng cũng bị dán băng dính, Hiểu Thuyên nhìn quanh, thấy Như Quỳnh đang hốt hoảng ra sức cựa quậy, rồi miệng phát ra âm thanh ú ớ gì đó mà nó nghe không rõ. Nó liếc qua cô ta rồi chống tay ngồi dậy, đây là một hầm chứa đá, hèn gì lạnh đến vậy. Nó nhìn phía trên thì phát hiện một lỗ thông hơi, mừng rỡ, nó cố lết lên mấy cục đá to, nhưng trơn quá, nó bước hụt vài cái rồi ngã rầm xuống đất, ê ẩm cả mông. Như Quỳnh nhìn nó lắc đầu, đôi mắt hàm ý “đồ vô dụng”

“Rầm”
Cửa chợt mở. Một đám người bước vào, do ngược sáng nên cả 2 nàng đều không nhìn thấy được hình dáng mặt mũi, một người cất tiếng
- Đừng cố gắng vô ích nữa, 2 cưng không trốn được đâu, ngoan ngoãn nằm đây chờ Dương Khôi Thần đến cứu đi
Ra đây là một vụ bắt cóc vì thù, lúc bị đánh xỉu Thuyên cũng đã lờ mờ đoán được lý do rồi, nó gào lên
- Ò ũ ích, ên ốn (Trò cũ rích, tên khốn)
Tên đó phá ra cười
- Em cứ mặc sức mắng chữi đi, chỉ tốn hơi thôi
Trái với thái độ tức giận của Hiểu Thuyên, Như Quỳnh trông rất bình thản, cô ta đã rơi vào cảnh này nhiều rồi, chẳng có gì đáng sợ cả, vì cuối cùng thì Khôi Thần cũng sẽ đến cứu cô thôi

- Nhưng đại ca, sao lại bắt cả 2 con nhỏ này ạ???
- Vì tao chẳng biết đứa nào là ghệ của nó, nên bắt cả 2 đứa cho chắc ăn
- Vậy khi hắn đến thì sao?
- Cho hắn chọn một đứa, còn đứa kia thì bọn mình “xơi”
Chúng phá lên cười ha hả, Như Quỳnh cũng cười thầm trong lòng, có Hiểu Thuyên là lườm chúng đến cháy mắt
- Đại ca, hắn đến rồi
Dương Khôi Thần đã xuất hiện trước cửa từ lúc nào, và vẫn như những mô típ cũ, “anh hùng” luôn đi một mình
- A đến đúng lúc lắm. Nào, chọn đi, mày muốn cứu ai?????
Hắn nhìn 2 người con gái đang bị bắt trói, lòng nóng như lửa đốt
- Thả cả 2 ra
- Ồ không không chú em à, chỉ được chọn một thôi
- Rốt cuộc là mày muốn gì? Tao đã gây thù gì với mày?
- Haha đây chỉ là một trò chơi, trò chơi cho vị đại ca chưa từng bị đánh bại Dương Khôi Thần

Vừa nói xong, gã kéo Hiểu Thuyên và Như Quỳnh dậy, chĩa chĩa dao ngay cổ cả hai
- Nào, nhanh chọn đi, tao không có nhiều thời gian
Khôi Thần hết nhìn người này lại nhìn người kia, hắn không ngờ mình bị đẩy vào trường hợp này, dù thường ngày An Hiểu Thuyên hay càu nhàu việc hắn không dứt khoát tình cảm để cho nó một câu trả lời, hắn cũng chưa bao giờ nghiêm túc nghĩ về việc sẽ lựa chọn ai. Nhưng trong tình huống này, hắn không có nhiều thời gian nữa
- Được rồi, thả cô ta ra
Khôi Thần hất mặt về phía…..Triệu Như Quỳnh. Hiểu Thuyên mở to mắt nhìn hắn, dù đoán trước được kết quả nhưng nó vẫn cảm thấy ngỡ ngàng và hoàn toàn thất vọng
- Vậy phải thịt em này thôi
Khôi Thần cởi trói cho Như Quỳnh xong thản nhiên nhìn gã
- Tùy mày
Lại một lần nữa Thuyên không tin vào tai mình, gã kia mặt cũng hơi biến sắc, chứng tỏ chỉ được cái mồm chứ thực ra gã đâu dám làm gì

Huýt
Khôi Thần đột nhiên huýt sáo, cả bọn đang ngơ ngác không hiểu thì đột nhiên một con chó khổng lồ xông vào, khi gã kia kịp định thần lại thì đã bị Hắc Bảo nhảy chồm lên người
Bọn đàn em thấy con chó dữ lại to quá nên chẳng dám làm gì, để mặc gã kia cứ la hét oai oái, gã vùng vằng thế nào mà con dao vô tình xượt qua chân của Hiểu Thuyên, có thể nói đây là lần bị thương nhãm nhí nhất trong cuộc đời An Hiểu Thuyên, nhưng lại là vết thương nặng nhất vì con dao chết tiệt kia lia trúng khá sâu. Nó ngã xuống sàn, mặt xanh xao mồ hôi thi nhau lăn dài ra
Khôi Thần bàng hoàng, hắn chạy nhanh đến đỡ lấy nó
- Joe, không sao chứ???
- …đau
- Cố chịu một chút, tôi đưa cô đến bệnh viện ngay
Sắc mặt An Hiểu Thuyên càng lúc càng nhợt nhạt, mắt nó bắt đầu mờ đi, máu ở chân chảy ngày một nhiều, thắm ướt cả sàn. Khôi Thần bế nó trên tay, chạy nhanh ra chỗ để xe. Thuyên ngước lên nhìn hắn, đôi môi nhợt nhạt nặn ra nụ cười
- Không phải cứ cố gắng thì sẽ đạt được…phải không??
Khôi Thần hơi khựng người, nhìn xuống nó, và hắn nói gì đó, nhưng bóng đen chợt ập đến rất nhanh, mọi tiếng động sự vật xung quanh nó đều không cảm nhận được nữa

An Hiểu Thuyên bật dậy. Trên trán toát mồ hôi. Thì ra chỉ là mơ. Giấc mơ đầy đêm tối đó thật đáng sợ. Nó đưa tay vuốt mặt, tự lẩm bẩm
- Có lẽ..khi mình….cũng sẽ như vậy….
Hiểu Thuyên chợt cảm thấy sợ, rất sợ. Nó hoảng hốt nhìn quanh, trong phòng chỉ bật đèn mờ và chẳng có ai ngoài nó. Thuyên nhảy xuống giường, mặc cho đôi chân vẫn đau nhức, nó điên cuồng mở cửa chạy ra ngoài, thì lúc đó đầm sầm vào một người đang sắp bước vào
- Ui
Do gấp gáp quá cộng thêm người kia như mình đồng da sắt vậy, khiến nó đụng vào gần như dội cả người ra. Thuyên xoa xoa cái mông ê ẩm, mặt nhăn nhó vì đau
- Bị điên à? Chân như vậy còn cố đi??
Giọng điệu như thế thì chỉ có thể là Dương Khôi Thần. Hắn đặt bịch nước uống xuống, quỳ một chân lên sàn rồi cúi xuống xem xét chân nó. Cú ngã đã khiến cho vết thương lại chảy máu, hắn nhíu mày giọng trách móc
- Làm ơn ngoan ngoãn một c…
Đột nhiên Hiểu Thuyên bật dậy ôm thật chặt Khôi Thần khiến hắn không chống kịp, mất đà ngồi bịch xuống sàn
- Này..này..
Mặc cho hắn cựa quậy, nó cứ nhất quyết ôm chặt. Nó sợ lắm, lần đầu tiên nó trải qua cảm giác hắn vụt khỏi tầm mắt của mình, đi ra khỏi nơi mà nó không bao giờ được chạm vào nữa. Thần toan đẩy nó ra thì
- Đừng…chỉ một chút thôi. Anh không thích tôi cũng được, tôi sẽ không đeo bám làm phiền hay cản trở 2 người nữa…chỉ cần..đứng ở nơi tôi có thể chạm tới, được không??
An Hiểu Thuyên nói trong gấp gáp, cứ như thể nếu nói không kịp sẽ không có cơ hội nói nữa vậy. Nó bắt đầu không kìm chế được tiếng nấc, cứ thế khóc ngon lành, Khôi Thần quá đỗi ngạc nhiên, hắn không biết nên làm sao đây. Sau cùng, hắn thở dài, để mặc cho nó khóc trong vòng tay của mình
An Hiểu Thuyên có tật khóc xong thì ngủ. Nhìn nó ngủ ngon lành trong lòng mình, Khôi Thần mỉm cười. Nghĩ lại những gì nó nói ban nãy, hắn thở dài
- Ngốc nghếch

Hiểu Thuyên hơi cựa mình, nó đưa tay lên dụi dụi mắt, cảm thấy cái giường sao ấm và mềm vậy, lúc sau nhớ ra rồi mới thở phào. Nó ngước lên, thấy hắn đã nhíu mày nhìn nó từ lúc nào, nó cũng nhíu mày nhìn lại, rồi vô tư choàng tay qua eo hắn, rúc vào người hắn….ngủ tiếp
- Này…
Rốt cuộc Khôi Thần cũng phải lên tiếng, nhưng chưa kịp nói gì thì Thuyên đã chặn nhanh
- 5 phút thôi
- Tôi..
- Biết rồi, 3 phút
- Không..
- Sao anh keo thế đã nói 3 phút thôi mà
- Cô có để cho tôi nói không hả????
- …..
Khôi Thần chịu hết nổi hét lên. Hiểu Thuyên ngạc nhiên, có vẻ hắn không thích thật. Nó mặt buồn xo, ngồi thằng dậy, vuốt vuốt lại tóc chờ hắn nói. Khôi Thần nhìn nó, hắng giọng vài cái, rồi bỗng kéo nó ôm vào lòng
- Tôi muốn nói là…cứ..để như vậy đi..hừm hừm…vợ

CHAP 20 – KỈ NIỆM NGÀY CƯỚI

Hiểu Thuyên mắt mở to, tựa như không tin những gì mình vừa nghe, có phải, Khôi Thần vừa gọi nó là..
- Chẳng qua thấy cô đang bị thương nên muốn làm cô vui thôi, đừng tưởng bở
Chưa kịp nghĩ gì thì hắn đã nhanh chóng bồi thêm một câu chặn suy nghĩ của nó lại. Thuyên bĩu môi, nhưng rồi cũng vui vẻ dựa vào hắn mà ngủ tiếp

- Chà chà
Bỗng nhiên một giọng lạ xen vào, âm điệu tặc lưỡi đầy bỡn cợt kia chỉ có thể là Jin. Hiểu Thuyên mặt nhăn mày nhó liếc cậu
- Lại là anh, kì đà
- Cám ơn, anh biết lựa thời điểm xuất hiện quá phải không
Thuyên hứ một cái, rồi chống tay ngồi dậy lết về giường. Khôi Thần cũng phủi tay ngồi dậy
- Đã tìm ra chúng chưa?
- Vẫn chưa
Hắn nhíu mày, rốt cuộc lần này là ai đã chơi hắn. Có tiếng đổ chuông, Thần nhìn màn hình rồi bước ra ngoài nghe
- Anh biết rồi nhé
- Biết gì?
- Hahaha. Không tồi
- Gì nào?
Jin không đáp, vừa huýt sáo vừa mở tạp chí ra xem. Thuyên cũng chẳng thèm để ý tên hâm này, nó ngoảnh mặt ra nhìn cảnh vật bên ngoài, rồi đột nhiên ghé sát mặt Jin, giọng nghi hoặc
- Chuyện lần trước…có thật không?
- Chắc thật
- Vậy..sao anh không nói cho hắn biết?
- Để được gì?
- ????
- Nếu em là anh lúc đó, thì em sẽ lựa chọn thế nào?
Thuyên bĩu môi, rồi ngồi thẳng dậy, Jin chống tay
- Nhưng..phản ứng của em, thật làm anh ngạc nhiên đấy
- Thế nào?
- Không..tức giận??
- Em không thích phí thời gian để bày ra những cảm xúc vô ích
- …
Hiểu Thuyên nhìn Jin, cười bí hiểm
- Em thích trà thù hơn
Jin đáp lại bằng cái nhìn đầy thích thú, rồi cậu cắm cúi đọc tạp chí tiếp
Khôi Thần bước vào, mặt rõ không vui
- Chuyện gì vậy?
Hiểu Thuyên lo lắng hỏi
- Chiều mai đi ăn với ba mẹ
- Chiều mai??
- Ừ, kỉ niệm 30 năm ngày cưới
- Oa, vui quá
Mặt Hiểu Thuyên sáng rỡ, nó rất thích những lễ kỉ niệm thế này. Khôi Thần thở dài, đúng là con gái

- Nào , xuất phát thôi
Thuyên hào hứng hét, Thần nhanh chóng bịt miệng nó lại
- Đã trốn viện còn la to, muốn bị tống vào lại à
Nó cười hì hì. Hắn lắc đầu, khởi động xe và phóng vụt đi, hướng thằng về phía trung tâm thành phố
Vì quần áo đều đã cháy trụi hết nên Hiểu Thuyên chẳng còn bộ đồ đẹp nào để mặc, thế là nó nằng nì bắt Khôi Thần phải chở mình đi mua sắm, kết quả dẫn đến cuộc trốn viện này đây, và đương nhiên không thể thiếu một bệnh nhân giả để che mắt thiên hạ rồi, được vinh dự lựa chọn vào vai ấy còn ai khác ngoài…Jin
Đỗ xe vào bãi, Thần và Thuyên xuống đi bộ dọc khu shopping nổi tiếng của thành phố
- Cái này được đấy
- Xấu
- Cái này thế nào?
- Xấu
- Thế c…
- Xấu nốt
- Này anh vừa phải thôi chứ, tôi đang hỏi đàng hoàng mà
- Tôi cũng nhận xét rất thật lòng đấy thôi
- Vậy có ngon thì chọn đi
Thế đấy. Tụi nó đi gần hết tất cả các shop quần áo, nhưng chẳng mua được cái nào, còn cãi nhau ỏm tỏi làm cản trở chuyện buôn bán của người ta, nhưng đương nhiên với sự “vô tư” có thừa của mình thì cả 2 đều chẳng biết xấu hổ hay áy náy gì
Tiệm cuối
Hiểu Thuyên từ phòng thay đồ đi ra, dáng điệu uể oải. Nó đang khoác trên người 1 cái đầm màu xanh lơ dạng cúp ngực, phần dưới thì xòe ra nhiều tầng, dài ngang gối, phía sau eo thì thắt 1 cái nơ to màu trắng với 2 dây nơ dài
Khôi Thần chống cằm nhìn một hồi, rồi gật đầu. Bây giờ Thuyên chẳng còn tâm trạng gì mà tự soi mình trong gương nữa, nó mệt đến chỉ muốn mau chóng về ngủ.
Đường từ cửa hàng đến bãi đỗ xe sao mà xa, Hiểu Thuyên nhăn nhó khó nhọc lết từng bước trong khi Khôi Thần đút tay vào túi quần bước đi vô tư lự
- Này
Chịu hết nổi, Thuyên dừng lại rồi hét to về phía hắn
- Chuyện gì?
- Cõng
- Không
- Chân tôi đang bị thương mà
- Thì sao?
Thuyên tức xì khói, nó nghiến răng. Khôi Thần tặng cho nó nụ cười, rồi lại đi tiếp, nhưng rồi hắn chợt nghe tiếng chạy gấp gáp phía sau, quay đầu lại thì thấy Hiểu Thuyên đang phóng đến phía hắn với tốc độ “không tưởng” đối với người bị què một chân. Nó chạy lại phía hắn, rối lấy đà nhảy bật lên, 2 tay ôm lấy cổ hắn còn 2 chân thì kẹp chặt eo
- Cõng mau
- Xuống ngay
- Không
- Con khỉ điên khùng này, mau xuống
- Khôngggggg
Dằn co một hồi cũng không khiến nó rời khỏi người mình được, Thần bỏ cuộc
- Được rồi được rồi, xuống đi mới cõng được chứ
- Xuống để anh chạy mất à??
Hiểu Thuyên nhăn răng cười, rồi nó từ phía trước người hắn, leo qua đằng sau
- Trời ơi nặng quá
- Im lặng đi
- Cô đạp trúng bụng tôi rồi
- Đã bảo đừng có nhúc
- Aaaa mắt của tôi
- Ây da sorry nhá
- @#$@#%$@
- ##$%^%^

- Phù, xong rồi, hehe. Đi thôi chồng ơi
Sau cả mấy phút thì An Hiểu Thuyên cũng leo sang thành công, giờ nhìn Thần quả là rất thảm thương, đầu tóc bù xù, mắt đỏ lòm vì bị chọt vào, cổ cũng đỏ lên vì bị bấu, đã la hét than vãn suốt nãy giờ rồi nên giờ hắn chẳng còn sức nói nữa, đành lấy câu “Quân tử trả thù 10 năm chưa muộn” ra để tự an ủi mình

- Này, dậy đi Hiểu Thuyên xinh đẹp
Một bàn tay đập cái bốp vào mông Jin, cậu dụi dụi mắt, thấy Thuyên đã về. Cậu không ngồi dậy, mà còn nằm chổng mông về phía nó, vừa lắc vừa nói
- Nữa đi nữa đi
Thuyên mở to mắt, cố gắng để không phải hét lên
- Tên bệnh hoạn này, có muốn em cắm tiêm vào không???
Biết tính An Hiểu Thuyên đã nói là làm, nên Jin không đùa nữa, cậu đứng dậy lấy áo khoác rồi bước ra ngoài, trước khi đi còn cười khì khì nói
- À ban nãy có y tá vào kiểm tra, anh “đánh rắm” để đuổi cô ta ra rồi, đừng lo nhé
- CÁI Gì……
Thuyên lồng lộn lên, may là chân nó đang bị thương, không thì…

Hôm sau
- Thế nào???
An Hiểu Thuyên từ phòng vệ sinh bước ra, trên người mặc bộ đầm hôm qua, tóc để xõa, môi đánh chút son. Gim chống cằm ngắm nghía, rồi đưa tay giơ ngón cái lên
- Mà hôm nay nhóc Won không đến à???
- Có, sáng sớm đã đến rồi, còn khóc nữa chứ, trời ạ thằng nhóc thật đáng yêu
Thuyên cười khi nhớ đến bộ dạng cố không khóc của Won sáng nay, lúc đó nó hỏi làm gì mà khóc, thì Won cúi gằm mặt nói lí nhí là vì cậu thấy đau lòng, Thuyên cảm động quá bay vào ôm chặt lấy cậu nhóc thì Khôi Thần đẩy cửa bước vào. Ôi cái gương mặt ghen tức của hắn sao mà tức cười, đúng là một buổi sáng nhiều niềm vui
- Vậy anh Khôi Thần đâu rồi?
- Hắn ta về nhà thay đồ rồi. À mà…
- ???
- Cậu thích tên kì đà à?
- Sao???
- Đừng chối, nhìn ánh mắt cậu là biết
- Không…không có đâu, cậu lầm rồi
- Vậy tại sao ngày nào cậu cũng làm cơm cho hắn ăn, lúc trước thì là sẵn tiện, còn bây giờ, cơm trưa của tớ là cháo, của hắn là cơm cà-ri, cơm tối của tớ vẫn là cháo, của hắn lại là mì ý???
- Ơ..tại vì..

Cốc cốc
Đang lúc Gim bối rối không biết thanh minh thế nào thì có tiếng gõ cửa, nhỏ thờ phào, Thuyên thì cụt hứng
- Xin chào
Thuyên thở dài, thế là toi mất ngày vui

- Cô khá lắm
Triệu Như Quỳnh tự nhiên ngồi xuống ghế sopha, bắt chéo chân, vừa nói vừa vỗ tay
- Nếu cô đến chỉ để nói không đầu không đuôi thì xin về cho
- Kế hoạch bắt cóc, rất tuyệt
Lúc này Thuyên mới nhìn vào cô ta, đôi mắt trở nên thích thú hơn
- Không ngờ cô lại bỉ ổi đến vậy, sai đàn em của mình bày ra vụ bắt cóc
- Chẳng phải tôi đã từng nói, vì thứ mình muốn, tôi sẽ dùng mọi cách để có được còn gì
- Hừ, một đứa con gái chẳng có liêm sỉ như cô không xứng đáng có được Thần
- Cô thì xứng sao?
- Đương nhiên
Hiểu Thuyên nhếch miệng cười, rồi nó đứng dậy, tiến về phía Như Quỳnh, cúi thấp xuống và nói nhỏ vào tai cô ta
- Trò vừa ăn cướp vừa la làng này là tôi học từ cô đó, không tồi chứ?
- Ý cô là gì??
Thuyên nhún vai đáp lại ánh mắt giận dữ của Quỳnh. Có điện thoại, nó bắt máy, nói vài câu rồi xách túi bước ra
- Lần khác nói tiếp
Nó nháy mắt chào Như Quỳnh, bỏ mặc cô ta với nỗi hoang mang

Vừa ngồi vào xe Thuyên đã cảm thấy một bầu không khí rất lạ, nó định hỏi nhưng thấy sắc mặt Khôi Thần thì lại thôi
Nơi ông bà Dương tổ chức lễ kỉ niệm ngày cưới chính là Phu thê các. Vừa đến nơi, những nhân viên đã hỏi thăm tụi nó tới tấp. Hiểu Thuyên vui vẻ trả lời còn Khôi Thần vẫn giữ im lặng
- Mừng lễ kỉ niệm, chúc ba mẹ răng long bạc đầu ạ
- Cám ơn con
Mama Dương vui mừng ôm lấy Thuyên, ông Dương Chấn cũng vỗ vỗ vai nó cười hiền
- Chà lâu rồi không gặp, sắc mặt con hình như không được tốt lắm. Chân bị sao thế kia?
- Dạ không có gì đâu ba, con bất cẩn nên bị thương nhẹ thôi ạ
Rồi mọi người tiếp tục trò chuyện trong suốt bữa ăn nữa, chỉ có mỗi Khôi Thần không tham gia. Ông bà Dương nghĩ vì con trai mình lúc đầu vốn đã không muốn đến lễ kỉ niệm rồi nên nghĩ hắn phản ứng như thế là đương nhiên, còn Thuyên thì sắp chịu hết nổi
Lúc mọi người tỏa ra sàn khiêu vũ, nó vỗ vai hắn
- Này, hôm nay bị gì thế?
- …..
- Này
- ….
- Dương Khôi Thần
- …..
- Có chuyện gì sao???
- ……
- Hay..anh đã nghe thấy rồi
Lúc này Khôi Thần mới quay sang nó, khuôn mặt ngạc nhiên rồi nhanh chóng chuyển sang tức giận
- Vậy chuyện đó có thật
- Không sai
- Tại sao?
- Một chút kích thích để anh nhận ra tình cảm của mình nhanh hơn
- Cô…
- Anh muốn chữi mắng gì cũng được, chuyện tôi làm tôi chịu
- …
- Thật đáng tiếc vì kế hoạch thất bại rồi, mục đích của tôi chẳng đạt được
Nhìn An Hiểu Thuyên ngồi thở dài, Khôi Thần càng thấy giận, hắn đứng bật dậy khiến nó hết hồn, rồi tự nhiên hắn nắm lấy tay nó, lôi ra sàn nhảy
- Làm …làm gì vậy??
Vừa lôi nó đi theo nhạc Thần vừa nói
- Có rốt cuộc là não bị đứt mất dây thần kinh nào mà bày ra cái trò này
- ….
- ..để cho chính mình bị thương đến thế kia hả
- ….
- Đây chẳng phải lần đầu tôi bị kéo vào những trò điên khùng của cô, nhưng lần này cô lại khiến mình bị thương, tại sao vậy?
- Anh giận…vì tôi bị thương sao?
Hiểu Thuyên ngước lên nhìn Khôi Thần, hắn cũng cúi xuống nhìn nó, không đáp, hắn chợt nhấc nó lên, cho nó dẫm lên chân mình và dìu nó nhảy tiếp
- Lần sau đi học nhảy giùm đi
- Này..
- Khi nhận được tin nhắn..
- “Muốn cứu người mày yêu thì đến nhà kho ABC ngay”???
- Ừm,…lúc đó, tôi…đã nghĩ đến cô
Hiểu Thuyên mở to mắt kinh ngạc, Khôi Thần vẫn nhìn thằng nó, giọng tỉnh queo nhưng đôi mắt thật ấm áp. Nó cảm thấy tim như ngừng đập, chân run như sắp quỵ ngã đến nơi, rồi không biết lấy sức mạnh từ đâu, nó chợt nhảy lên, quặp chân vào người Thần, tay cũng ôm cứng ngắc cổ hắn
- Này, cô đang mặc đầm đấy
Hiểu Thuyên cười sung sướng, giờ trời có sập xuống, nó cũng mặc kệ. Khôi Thần thở dài, rồi cũng khẽ cười. Mama Dương hạnh phúc tựa vào chồng mình, mỉm cười nhìn 2 đứa nó
Khôi Thần đưa tay vòng xuống đùi Thuyên, làm thành một cái “võng” để nó có điểm tựa, rồi tiếp tục nhảy, mặc cho Hiểu Thuyên đã…ngủ rồi. Hắn cúi xuống nói nhỏ vào tai nó
- Em đạt được mục đích rồi vợ à

CHAP 21 – CHOCOLATE DAY

- Oaaaa, cứu tôi với
- Có im đi không??
Khôi Thần nheo mắt bịt lỗ tai lại, Hiểu Thuyên chẳng xem lời nói của hắn ra gì, tiếp tục giương cổ lên gào thét, tiếng thét làm chấn động cả khu rừng tĩnh mịch. Rốt cuộc Thần cũng không chịu nổi, hắn bực mình đấm vào thân cây ngay sát bên Thuyên
- Tất cả là tại cô hết
- Tại tôi?? Anh cũng có lỗi mà
- Tôi đã ngăn rồi mà cô không nghe
- Anh phải làm quyết liệt hơn chứ
- #%$#%
- &%$%%#$

24 giờ trước
Cuối tuần rồi nên cả nhóm rủ nhau đi dã ngoại, vừa là đi chơi vừa ăn mừng việc Hiểu Thuyên xuất viện. Chuẩn bị đã đời rồi mới chợt nhớ là thiếu xe, Jin và Gim đành phải đến khu cắm trại trước để đặt lều, Thuyên và Thần sẽ xuất phát sau
Lúc xe được đưa đến cũng gần trưa rồi, Hiểu Thuyên cứ càu nhàu khiến Thần bực mình quá, đầu óc chẳng còn minh mẫn nữa nên khi nó bảo đi đường rừng cho nhanh hắn cũng lao đi, kết quả là xém đâm đầu xuống vực, xe thì bể bánh, rốt cuộc vứt luôn chiếc xe
- Anh không chỉ không biết cưỡi ngựa mà lái xe cũng chẳng ra gì
- Có ngon thì cô lái xem, đường đã xấu, xe cũng chẳng phải loại chuyên dụng còn gặp con nhỏ ngồi kế không ngừng lải nhải
- Lái tồi còn đổ lỗi cho tôi
- #%$^$%^$
- @#$#&*(
Vừa đi vừa cãi kết quả Hiểu Thuyên trượt chân rớt xuống một con dốc, Thần theo quán tính nhanh chóng nắm lấy tay nó nên mặc nhiên cũng chung số phận. Cũng may cả hai đều không bị va đập gì, chỉ có quần áo bám đầy bùn đất chẳng khác gì ăn mày thôi
- Trời ơi tiêu cái áo mới của tôi rồi
Khôi Thần than vãn, Hiểu Thuyên bĩu môi tỏ vẻ coi thường, nó xoa xoa đầu rồi cũng la lên
- A cái đồ cột tóc, cái đồ cột tóc mắc tiền của tôi
Lần này đến lượt Thần liếc nhìn nó, hắn phủi phủi người đứng dậy
- Bớt nhảm nhí đi, tìm đường ra khỏi đây trước đã
Không biết cú ngã đã đưa tụi nó vào thế giới nào rồi mà ban nãy vẫn còn đứng ở đường cái thì giờ đã hoàn toàn lọt thõm trong rừng. Thuyên nhìn quanh, rồi đắc ý cười
- Nói về việc đi rừng thì không ai thông thạo bằng tôi đâu. Xê ra đi
Rồi nó hiên ngang đi lên trước, chỉ chỉ vào những thân cây gần đó
- Thấy không thấy không, có thấy chúng bị gì không, điều đó có nghĩ là thế này thế này
Hiểu Thuyên nói một thôi một hồi, vừa đi vừa giảng giải cho Thần nghe, lúc đầu hắn thấy cũng có lý, nhưng càng về sau càng nghi ngờ, rồi khi 2 người đã lạc hẳn vào rừng rồi thì hắn cũng tỉnh ra
- Này rốt cuộc cô đi rừng bao nhiêu lần rồi
- ừm…chưa lần nào
- cái gì, vậy mà dám bảo..???
- nhưng những kiến thức tôi đều có đủ mà
- cô..đọc từ truyện tranh phải không??
- Ơ..sao anh biết
- Ôi trời tôi đã ngờ ngợ rồi mà, cái con nhỏ thần kinh
- Ơ buồn cười, đọc từ truyện tranh cũng là kiến thức đấy thôi
- Buồn cười à? Xem cô còn buồn cười không???
Khôi Thần sấn tới ấn vào 2 má của Thuyên, chạm trúng ngay 2 lúm đồng tiền khiến nó bò ra đất cười như điên dại. Thần không buông tha cứ dí dí vào nó, cả 2 lăn lê bò lết dưới đống bùn đất mà chẳng còn biết dơ là gì nữa
- Thua..thua thua, tôi thua…tha cho..haha..tôi đi
- Cái gì? Nghe không rõ
- Tha..hahaha..chồng…chồng..tha cho vợ…hahah..tha cho vợ…
Khôi Thần mỉm cười đắc thắng, phủi tay tha cho nó. Tội nghiệp cho gò má của Thuyên, được “đánh má hồng” bằng cách cực kì thô bạo

Trong khi đó ở khu cắm trại
- Vị trí lều này được đó chứ??
Jin cười sung sướng, thỏa mãn với vị thế mà cậu ra sức năn nỉ mãi ông chủ trọ mới cho cắm. Gim mặt mày tái xanh, miệng cười đơ
- Ơ..anh thực sự, muốn cắm đây sao??
Nhỏ hơi chúi đầu nhìn ra trước, vách đá cao dựng đứng ngay trước mắt khiến ai nhìn cũng phát buồn nôn, vậy mà lều của họ được dựng ngay sát vách núi, gió thổi muốn bay cả tấm bạt lều
- Yên tâm đi, nơi đây phong cảnh vừa đẹp vừa yên tĩnh, lại rất tiện cho việc đi vệ sinh, em không cảm thấy như vậy là quá tuyệt hay sao
Gim cười gượng vì cái lý do thổ bỉ của Jin. Jin hít thở, làm vài động tác vươn vai rồi hào hứng mở những hộp thức ăn ra
- Không đợi 2 người kia sao?
- Ai?
- ….
- À..còn nhiều mà
- Nhưng..bây giờ đã quá trưa rồi sao họ vẫn chưa đến, điện thoại cũng không liên lạc được
Jin kéo tay Gim ngồi xuống, đưa cái sandwich cho nhỏ
- Bọn trẻ hay thích tách lẻ đi chơi riêng đó mà, mặc kệ đi, không có gì phải lo

Hiện tại
- Sao chẳng có ai đi tìm chúng ta hết vậy??
Thuyên mệt mỏi ngồi bịch xuống đất
- Anh không thấy rất lạ sao?
- Chẳng có quái gì lạ hết
Nó nheo mắt nhìn hắn, thắc mắc to đùng trên mặt
- Cô nghĩ ai có khả năng đi báo cảnh sát nhất
- Gim..
- Cô bạn nhút nhát của cô?
- Vậy thì là..J
- Hiểu rồi chứ
Thuyên ngơ một chút rồi dậm chân giãy nãy
- Trời ơi vậy là tiêu rồi, chúng ta sẽ bỏ mạng ở đây mất thôi
Cơn nhức nhối ở chân lại ập đến, giữa chốn rừng sâu như vậy, chân đau không lết nổi, cảm giác như mọi hi vọng đều tan biến. Nó chợt nhỏ giọng lại, đầu cúi thấp xuống
- Tôi..không muốn chết đâu
Khôi Thần thở dài, hắn ngồi xuống cạnh nó
- Nói gì vậy, chẳng ai chết cả. Đi nào
Hắn cười trấn an nó, đồng thời ngồi xuống hướng lưng về phía nó. Thuyên thấy vậy thì liền lấy tay quệt đi nước mắt, cười đáp lại. Thần hơi sững người, người con gái có khuôn mặt lấm lem bùn đất đang nhìn hắn cười toe toét khiến cho trái tim hắn đập thật mạnh, hắn hắng giọng lấy lại bình tĩnh rồi cúi người cõng nó lên

- Này, mệt không??
- Mệt
- Ừ, cố gắng đi, tôi không xuống đâu haha
- ….

- Khát nước không?

- ….

- Dù anh trả lời có tôi cũng chẳng có nước cho anh hoho

- …

- Chồng

- …

- Đói quá

- ..có muốn tôi quẳng cô xuống không??

- Ăn bánh không?

Không để ý đến thái độ khó chịu của Khôi Thần, Thuyên chìa ra một cái bánh đưa đến miệng hắn
- Ở đâu có?
- Để trong túi
- Vậy sao không lấy ra sớm hả
Hắn vừa tức giận nói vừa ngoạm lấy một miếng to
- Này anh ăn hết của tôi rồi
- Cô có cần dùng sức không?
- Nhưng..nếu tôi đói quá ngất đi thì sao??
- Lúc đó đã có tôi cõng rồi còn gì
Khôi Thần bực mình gắt lên rồi lầm lũi bước tiếp. Hiểu Thuyên mở to mắt, thôi không nói nữa. Người con trai này bình thường rất xấu tính, nhưng khi nó đau hay gặp khó khăn nguy hiểm, hắn đều giúp nó. Thuyên cười, yêu hắn là một quyết định đúng đắn

Bác sĩ đẩy đẩy gọng kính, nhìn vào tờ giấy kết quả, ông nhíu mày rồi nói với vẻ mặt nghiêm túc
- Tiểu Thuyên, dạo này con thấy thế nào??
Đây là vị bác sĩ đã theo điều trị từ khi nó còn nhỏ, ông là người nắm rõ tình trạng sức khỏe của nó. Thuyên nghịch nghịch xấp giấy trên bàn của ông, rồi lắc đầu
- Dạ vẫn bình thường
Ông nhìn nó, tháo kính ra rồi thở dài
- Con biết đó, chân của con..bị thương nặng, nhưng…việc con bị ngất, không phải do vết thương đó
Thuyên lập tức ngẩng mặt lên, nhìn chăm chăm vào vị bác sĩ già, ông từ tốn nói tiếp, từng lời nói như kim đâm vào tim nó
- Đó là dấu hiệu đầu tiên

Hiểu Thuyên áp sát hơn vào lưng của Khôi Thần, vòng tay ôm chặt lấy hắn
- Chồng ơi..
- ….
- Hôm nay nói yêu chồng chưa nhỉ?
- ..cái..gì???
Khôi Thần giật mình khựng lại, Thuyên vẫn bình thản lặp lại câu hỏi
- Hôm nay đã nói yêu chồng chưa??
- …chưa
- Vậy xem như giờ nói rồi hehe
- Cô điên à?
Thần chẳng hiểu gì cả, cô vợ này vừa thất thường vừa kì lạ, hắn không tài nào nắm bắt được. Thuyên gục đầu trên lưng hắn
- Phải chi cứ thế này mãi
- Cô không phải người cõng nên đương nhiên là muốn vậy rồi
Không có câu đáp lại, hơi xoay người lại thì thấy Hiểu Thuyên đã ngủ rồi, hắn thở dài , lắc đầu đi tiếp
Người con trai này có một bờ vai thật rộng, nhưng liệu có đủ làm một điểm tựa vững chắc cho nó để cùng nó vượt qua vận mệnh

An Hiểu Thuyên cảm thấy mình đang đi với một tốc độ rất nhanh, gió cứ từng đợt táp vào mặt, nó hơi hé mắt thì quá đỗi bất ngờ, bầu trời đang lướt vù vù, 2 hàng cây 2 bên lần lượt tuột lại phía sau. Nó đang ở phía sau của một xe chở hàng. Thuyên hoảng hốt nhìn quanh, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm khi thấy chồng nó đang ngủ ngon lành cạnh bên. Nó xoa xoa chân, thấy đỡ hơn rất nhiều, đứng lên làm vài động tác giãn gân cốt xong, nó thích thú nhìn ngắm bầu trời, hôm nay trời trong xanh không gợn mây, vậy là Thần đã cõng nó suốt một ngày một đêm rồi. Hiểu Thuyên ngồi xuống cạnh hắn, nhẹ kéo hắn tựa lên vai mình
- Vất vả cho chồng rồi
Được một lúc, ngắm cảnh đủ rồi thì nó chợt để ý đến vật cồng kềnh được đặt ngay giữa xe. Nó lấy chân cố hết sức lật tấm bạt lên nhưng chỉ làm bật được một góc, nhưng như thế là đủ rồi, Hiểu Thuyên mắt sáng rỡ, nó quên hết mọi thứ chạy đến bên cái vật kia. Khôi Thần đang dựa vào người nó mặc nhiên ngã lăn xuống đất
- Cái quái gì thế?
Hắn vừa xoa đầu vừa rủa. Thuyên thấy hắn dậy rồi càng vui mừng, kéo hắn đi
- Chồng chồng, xem này
Khôi Thần đang định quát nó thì im bặt. Chiếc đàn dương cầm nằm sừng sững, màu đen bóng loáng như tỏa ra hào quang chói mắt. Hiểu Thuyên khoái chí kéo ghế ngồi xuống, tiện tay nghịch nghịch vài phím đàn. Rồi nó chợt hắng giọng, làm ra vẻ nghiêm trang, đưa tay lên cổ vờ chỉnh lại cái nơ vô hình nào đấy
- Ưm hưm, hôm nay, ta sẽ đàn một bản dành tặng cho đấng phu quân yêu quý đã không màng gian khổ cứu ta ra khỏi chốn hoang dã đầy hiểm nguy
Thần mỉm cười, khoanh tay chờ đợi. Hiểu Thuyên cũng cười, rồi bắt đầu chạm nhẹ vào phím đàn, nhưng chỉ được vài nốt đã lạc nhịp, nó nhíu mày đàn lại, cũng chỉ thêm được 2,3 nốt. Thần lắc đầu, chịu không nổi đành ngồi kế nó, và đàn
Tiếng đàn hòa trong nắng, trầm ấm và sâu lắng, tựa như giọng hát của gió, thổi đến tận sâu trong tâm hồn người nghe. Hiểu Thuyên say sưa nhìn hắn đàn, cái nhìn như đang bị thôi miên. Lát sau, hắn cũng nhận ra, và dừng chơi
- Sao không đàn tiếp?
Thuyên cụt hứng hỏi
- Không thích
Thần lạnh nhạt trả lời
- Có phải vì tai nạn đó nên…
- Làm sao cô biết
- Là..mẹ nói
- ….
- Ước mơ..có thể từ bỏ dễ dàng vậy sao?
- Ước mơ?
Khôi Thần cười nhạt, nụ cười lạnh nhất mà Thuyên từng thấy
- Cô biết gì về ước mơ của tôi chứ?
- Không biết gì cả
- Vậy cô có quyền gì mà phán xét tôi?
- Ít nhất tôi cũng sẽ không dễ dàng bỏ cuộc như vậy
- Cô nghĩ tôi bỏ cuộc sao?
- Không cố gắng nghĩa là bỏ cuộc
Thần gác 2 tay lên đầu, ngước mắt nhìn lên trời, thở dài
- Vì chán
- Chán? Ước mơ sao..
- Đó là mơ ước của bố mẹ, chưa từng là của tôi
- ….
- Tôi chán việc suốt ngày nghe những câu tung hô về “tiếng đàn mê hoặc”, “tiếng đàn ma quái”, nghe những lời phê bình chuyên môn sâu sắc đến nỗi tôi chẳng hiểu được gì, chán việc mỗi lần ngồi vào cây piano lại bị mọi người vây quanh, chán cái mác “thiên tài dương cầm”
- Nếu anh đánh đàn, tôi cũng sẽ bu lại xem đấy
- …..
- Nhưng không phải vì tiếng đàn hay
Hiểu Thuyên ấn đại vào một phía, nốt nhạc vang lên đột ngột đánh thức không gian tĩnh lặng
- …mà vì dáng vẻ đánh đàn của anh
Khôi Thần ngạc nhiên quay sang nhìn nó, nó nhích đến gần hắn
- Vẻ mặt say mê của anh, thực sự..rất bảnh
Thuyên nhìn hắn cười, đồng thời giơ ngón cái lên
- Tôi thích hình ảnh của anh lúc đó, đôi mắt mơ màng không để ý đến xung quanh, dáng vẻ say sưa không phiền muộn, lúc đó dường như anh đã tách ra khỏi một thế giới khác, thế giới của riêng anh. Rất đẹp
Thần không rời mắt khỏi Thuyên, nó có biết rằng lúc này trông nó cũng rất..đẹp hay không. Tiếng đàn bất chợt vang lên cắt đứt sự tập trung của hắn. Bàn tay Hiểu Thuyên đang lướt trên phím đàn, nói đúng hơn là đàn bừa vài nốt
- Ước mơ nghe thật nặng nề, tôi thấy, chỉ cần mình thích, thì làm thôi, chẳng cần để ý nhiều, phải không?
Nó mỉm cười và đàn bừa thêm vài nốt nữa, Khôi Thần cũng cười, và hắn cũng đàn, tiếng đàn nghe tự do, phóng khoáng hơn rất nhiều, lâu lâu còn thêm vào vài nốt của Thuyên nữa, tạo nên một bản nhạc không hoàn chỉnh nhưng hoàn hảo tuyệt đối
Chẳng biết An Hiểu Thuyên có nhận ra hay không, đó là cái “thế giới riêng” của Dương Khôi Thần, giờ đã không hoàn toàn của riêng hắn nữa rồi

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

Teya Salat