Disneyland 1972 Love the old s
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - When i’m seventeen - trang 9

CHAP 22 – NHỮNG BÍ MẬT

- Chạy nhanh lên
Tiết trời thu mát mẻ dễ chịu, những cơn gió lạnh thổi tung vài chiếc lá vàng rơi rụng dưới sân, hất tung cả mái tóc đuôi gà cột cao của cô gái đang đỏ bừng mặt vì vừa lấy hết hơi ra thổi vào còi.
An Hiểu Thuyên hất mặt về phía 2 con người đang khổ sở lê lết trên sân chạy, rồi quệt mồ hôi ngồi xuống
- Có cần phải luyện tập khắc nghiệt như vậy không?
Jin chống tay thương cảm nhìn về phía Gim đang thở hồng hộc trong sân
- Tôi còn chưa hỏi tội anh vụ bỏ mặc chúng tôi trong rừng nữa đấy
- Sao lại nói khó nghe vậy chứ? Anh đang tạo điều kiện cho 2 người đấy thôi
- Cho xin đi anh mà tốt lành đến vậy sao
- Đương nhiên. Thế nào, giờ chẳng phải 2 người đang tiến triển rất tốt hay sao??
Vừa hỏi Jin vừa đá mắt gian tà, Hiểu Thuyên mỉm cười, ghé môi sát tai cậu
Huýttttttttttttt
..rồi ra sức thổi vào cái còi, Jin giật bắn người, nhăn mặt ôm lấy tai
- Cấm anh nhắc đến tên khốn ấy nữa
- Hả?? gì cơ?? Nghe không rõ…trời ơi tôi điếc rồi
Thuyên tức tối co chân lên đạp Jin thêm mấy đạp nữa, miệng liên tục gào lên
- Không được nhắc đến tên ấy, không được nhắc đến tên ấy….
Cảnh tượng thật thê thảm, người con trai đang nằm bò dưới đất đang cố sức lết đi kêu cứu, còn người con gái hăng say đạp không biết mệt, miệng không ngừng lảm nhảm, nếu không nhờ Gim và Won chạy lại kịp thì chắc Jin đã bỏ mạng rồi

Nguồn cơn sự giận dữ của An Hiểu Thuyên cũng chỉ có thể bắt nguồn từ…tên kia
- Hắt xì
Khôi Thần xoa xoa mũi, nhăn mặt rồi chỉnh lại chiếc áo khoát, chắc An Hiểu Thuyên đang chữi rủa hắn đây mà

Sáng sớm
- Chồng ơiiiii
Lúc Hiểu Thuyên dùng giọng ngọt sớt nghĩa là chẳng có gì hay ho, Khôi Thần nhanh chóng chuẩn bị phóng lên lầu, nhưng đến lưng chừng cầu thang thì bỗng bị ai nắm chân lại, xém té dập họng
- Đi đâu đấy?
Thuyên nhỏ nhẹ hỏi, nhưng đôi mắt đầy “gian ác”
- Vệ sinh
Thần đáp cụt lủn, rồi quay người định đi tiếp nhưng nó vẫn không buông tha hắn
- Từ từ, tôi có chuyện muốn nói
- Nói sau đi
- Không, phải bây giờ
- Tôi đang vội
- Không muốn bị bệnh thận thì nghe lời đi
Thần nuốt nước miệng, quay người lại, ngoan ngoãn ngồi xuống bậc cầu thang. Hiểu Thuyên cười tít mắt, nhéo má hắn
- Thần Thần ngoan
Hắn hất mặt qua một bên, chống cằm ra vẻ thiếu kiên nhẫn, Thuyên hắng giọng
- Được rồi, tối nay chúng ta đi chơi nhé?
- Không
- Tại sao?
- Không phải không muốn, mà là không thể
- ???
- Thứ nhất, không có xe. Thứ hai, rớt mất bóp tiền. Thứ ba, người tôi vẫn còn đau. Thứ 4, chân cô vẫn còn bị thương. Dẹp
Hiểu Thuyên ngớ người, sao lại có nhiều lý do vậy chứ, như thế thì làm sao nó cự lại đây
- Nhưng chỉ đi một ngày hôm nay thôi mà
- 1 tuần nữa
- Không được, vì hôm nay là..
- Là gì?
- …là ngày giỗ của anh đồ chết tiệt
Thuyên bực bội hét lên rồi bỏ đi, Khôi Thần ngỡ ngàng
- Ý cô là gì hả?
Nó đã bước ra khỏi nhà, nhưng vẫn cố hét lại
- Tôi trù anh chết đấy

Khôi Thần mỉm cười nghĩ lại cảnh lúc sáng, lắc lắc đầu, bỗng một vòng tay chợt ôm lấy hắn từ phía sau
- Hi, chờ lâu không?
Nụ cười của hắn lập tức vụt tắt, trở lại vẻ cao ngạo thường ngày, hắn gỡ tay của Triệu Như Quỳnh ra
- Chú ý hành động của mình đi, tôi đã có vợ rồi
- Vợ? Anh xem cô ta là vợ từ lúc nào chứ??
- Từ khi tuyên thệ trong nhà thờ
Như Quỳnh phì cười
- Nói dối. Nếu thực sự như vậy thì sao anh còn đi chơi với em?
- …..
Cô ta vòng tay qua cổ Khôi Thần, nhìn sâu vào mắt hắn, đôi môi quyến rũ khẽ nói
- Thú nhận đi, anh vẫn còn yêu em phải không??
Lần này đến Khôi Thần cười, hắn cúi xuống, nhìn sát cô ta
- Liệu tôi có đủ lòng vị tha để yêu người từng đem mình ra làm trò đùa không?
Như Quỳnh mở to mắt, rồi mặt chuyển xanh, cô ta buông tay, lùi ra xa
- Anh..
- ..tôi nghĩ là không, để cô còn đứng đây được, đã là giới hạn của tôi rồi
- ..vậy còn những lần đi chơi??
- Để cô không đụng đến vợ tôi thôi..nhưng giờ suy nghĩ lại, cô cứ tự do làm gì tùy thích, vì bây giờ, tôi sẽ bảo vệ cô ấy
Như Quỳnh nhếch mép cười,
- Liệu có bảo vệ nổi không? Hay sẽ lại như cánh tay trái của anh??
Khôi Thần mặt đanh lại, tiến đến gần và siết chặt cổ của cô ta
- Cứ thử xem

- Thật quá đáng, 2 người cãi nhau thì liên quan gì đến anh chứ??
Jin vừa xoa vết thương vừa bức xúc nói, Hiểu Thuyên không hừ một tiếng rồi quay đi không thèm đáp. Gim huých nhẹ ra hiệu cậu đừng nói nữa rồi tiếp tục bôi thuốc cho cậu
- Anh bảo này tiểu Thuyên Thuyên, nếu thực sự muốn đi chơi thì Thần sẽ không viện nhiều lý do vậy đâu, nên chuyện này, chung quy đều do nó thôi
Jin lì lợm nói tiếp, cố gắng đổ mọi tội lỗi lên đầu người bạn “yêu quý” của mình mà không nhận thấy khuôn mặt đang dần tối sầm đi của Hiểu Thuyên, và ngay khi nó vừa định lao vào cho cậu một trận nữa, thì Jin chợt la lên
- Ê đó chẳng phải chồng em sao???
Thuyên theo phản xạ nhìn theo thì thấy đúng là hắn thật, và đang đi với….Triệu Như Quỳnh. Trong lúc nó hướng chú ý vào 2 người kia, thì Jin đã nhanh cao chân chạy xa khỏi tầm với của nó
Hiểu Thuyên nhìn chăm chăm về phía Dương Khôi Thần, bàn tay nắm chặt lại, rồi, nó quay lưng bước đi
- Ủa đâu rồi?
Jin từ cái cây gần đó thò đầu ra, lấm lét hỏi Gim, nhỏ nhíu mày khó hiểu
- Về rồi
Jin bước ra, rồi cũng chau mày xoa xoa cằm
- Chà, phản ứng lạ thật

An Hiểu Thuyên bước trên đường, từng bước nhẹ như gió thoảng nhưng xung quanh tỏa ra bầu không khí vô cùng nóng bức u tối. Viện đủ lý do không đi với nó để rồi tung tăng bên con ả kia, lúc ấy nó chỉ muốn bay vào xé xác hắn, nhưng rồi chẳng biết cơ não hoạt động thế nào, mà nó lại quay bước đi
- Ta không chấp
Suốt đoạn đường về nhà nó đã liên tục lảm nhảm tự lòe mình như vậy, nhưng thực sự, tim nó rất đau

Tối
Có tiếng mở cửa, Dương Khôi Thần đã về, Hiểu Thuyên nghe rõ từng tiếng động nhỏ nhất, tiếng hắn bước vào nhà, dừng trước ghế sa lông chỗ nó đang “ngủ”,vrồi tiếng thở dài thật khẽ, sau đó hắn đột nhiên bỏ ra ngoài. Hiểu Thuyên cảm thấy hụt hẫng thất vọng vô cùng, nó cố nén cơn đau và tự dỗ mình vào giấc ngủ
- Này Joe, dậy
Một lúc sau khi nó đang mơ màng thì đột nhiên bị một bàn tay lay dậy, bực bội, nó tung chân đạp thẳng, nhưng Khôi Thần đã quá quen với tính của nó rồi, nên mặc nhiên đỡ ngon lành, nắm chân nó giật tiếp. Điên tiết, Thuyên ngồi dậy toan lao vào giết hắn thì một vật chắn ngay trước mặt nó, hắn thò mặt ra từ phía sau cái đĩa, cười cười
- Coi phim ma đi

Chỉ sau vài phút vào phim là An Hiểu Thuyên đã ôm chật cứng Khôi Thần, tất cả mền gối được chuẩn bị cho buổi xem phim ma này đều bị Thuyên hất văng hết. Khôi Thần nhăn mặt sau tiếng hét của nó, rồi hắn chợt chồm người về phía nó, khiến chú ý của nó dời từ màn hình ti vi sang hắn, tim thì đập còn nhanh hơn là bị hù.
Nhưng trái với những điều An Hiểu Thuyên đang tưởng tượng, Khôi Thần với tay..ra sau lưng nó lấy tấm chăn mỏng. Thuyên vừa thở phào lại vừa bực mình vì…mừng hụt
Soạt
Bất chợt Khôi Thần choàng tấm chăn mỏng lên người nó, choàng cả lên đầu
- Làm..gì vậy???
Hắn nắm chặt lấy 2 vạt chăn, nhẹ nhàng bao lấy khuôn mặt của nó
- Bảo vệ cô, không cần sợ nữa
Thuyên mở to mắt ngạc nhiên, trong lúc nó ngẩn ngơ không hiểu chuyện gì Thần đã đứng dậy, cúi người tủm tỉm cười
- Cho phép ta được mời cô dâu của ta nhảy một bản chứ??
Hiểu Thuyên đần mặt ra, nhưng rồi nó nhanh chóng nở nụ cười thật tươi, rồi lao đến nhảy lên người chồng nó mà ôm chặt
- Tôi cứ nghĩ…anh không nhớ
Khôi Thần mỉm cười, vòng tay xốc nó ngồi ngay ngắn lại..trên người của hắn, rồi bắt đầu nhịp chân nhảy
- Sao mà quên được chứ, ngày tôi mất hết tự do mà
- Ừ, tôi sẽ khóa chặt anh lại
Hiểu Thuyên nói xong là lấy chân kẹp chặt vào hông hắn hơn, rồi tựa đầu vào vai hắn, cười hạnh phúc
- Mửng kỉ niệm 1 tháng ngày cưới nhé chồng

4 tiếng trước
- Cô đến làm gì?
Hiểu Thuyên bất ngờ khi trước cồng nhà mình là Triệu Như Quỳnh
- Đến tìm cô
Nó khoanh tay trước ngực, vẫn đứng chắn trước cửa ý chẳng hoan nghênh, nhưng Như Quỳnh đâu dễ tác động, cô ả vẫn thản nhiên, lấy trong giỏ sách ra tập hồ sơ màu vàng. Thuyên vừa nhìn qua đã ngờ ngợ
- Không sai đâu, đây chính là hồ sơ bệnh án của cô đấy
- Sao cô có được nó?
- Chẳng có chuyện gì mà Triệu Như Quỳnh tôi lại không làm được
- ……
- Theo trong này ghi thì cô sắp chết rồi phải không???
- ….
- Biết rõ vậy mà vẫn dụ dỗ Khôi Thần là sao? Nếu cô thực sự yêu anh ấy thì cô cũng đủ nhẫn tâm đấy
- Ý cô là gì?
- Cô để cho anh ấy yêu cô, rồi đùng một cái, cô chết, cô mang theo tình yêu vĩ đại của cô chôn sâu dưới 3 tấc đất, còn anh ấy phải chung sống với nỗi nhớ đến suốt đời, như vậy chẳng phải rất đáng thương hay sao
Hiểu Thuyên im lặng không nói gì, vì những lời cô ta nói, nó đều đã suy xét từ lâu. Như Quỳnh mỉm cười, rồi vất tập hồ sơ vào người Thuyên
- Khôn hồn thì hãy biến ra khỏi cuộc đời anh ấy đi, đồ bệnh hoạn

Thần vuốt vuốt mái tóc của nó, khẽ hôn nhẹ lên, rồi xoa lưng cho nó ngủ. Hiểu Thuyên mím chặt môi, cố tập trung vào mùi hương trên người hắn để lờ đi những giọt nước mắt chực rơi

- Cháu có biết khi chàng trai tặng cô gái khăn voan có nghĩa là gì không?
- Dạ không ạ
- Nghĩa là họ muốn bảo bọc che chở cho người con gái đó suốt đời

“Suốt đời”

CHAP 23 – CHIẾN DỊCH TỎ TÌNH

- Wey chiều nay đi đánh bóng không?
Jin đập lên vai Khôi Thần cười toe toét
- Bận
- Bận gì?
- Ở nhà
- Làm gì?
- Ăn cơm
Jin xem tý lộn ngược họng ra sau, cậu có nghe nhầm không đây, Dương Khôi Thần mà lại bận ở nhà ăn cơm sao. Thần quay sang nhìn tên bạn trời đánh, thấy nó đang hả họng nhìn mình, cũng chẳng thèm quan tâm. Jin lắc lắc vai hắn
- Này, có tỉnh táo không đấy? Bận ở nhà ăn cơm? Mày sao??
- Ừ
- Dẹp đi, lâu rồi không đấu bóng
- Bận
- Bớt nhảm, 4h gặp ở sân bóng
- Tao đã nói…
- Bỏ 1 bữa không chết đâu
- …mày có vợ chưa?
Jin nhíu mày thắc mắc trong khi hắn vẫn chăm chú đọc tạp chí
- Đương nhiên là chưa
Khôi Thần khẽ thở hắt ra, gập tờ báo lại, bỏ tay vào túi bước đi
- Bỏ bữa, vợ la
Jin lần này bỏ cuộc, để mặc cho hàm dưới của cậu rơi thẳng xuống nền nhà

- Vậy mày chấp nhận tiểu Thuyên Thuyên rồi à?
- …..
- Đừng chối nhá, vừa mới gọi vợ ngọt sớt
- Rồi sao?
- Nghĩa là…mày yêu ẻm rồi à??
Dù đã biết rõ mười mươi nhưng Jin vẫn ngoan cố hỏi, cậu thích nhất là chọc phá chuyện tình cảm của Thần. Hắn hơi chau mày, rồi khuôn mặt nhanh chóng dãn ra và vẽ thành một nụ cười
- Tao yêu vợ tao có gì sai
- Ái chà chà, cũng nhanh gớm. Vậy ẻm biết chưa??
- ….chưa
Jin lập tức dừng lại, đồng thồi chặn cả Thần
- Mày vẫn chưa nói à?
- Có cần thiết không?
- Hô hô, đừng nói là mày sợ nhé
- …
Câu này đích thị là gim thẳng vào tim hắn rồi, Thần lảng nhìn sang hướng khác, khi yêu, ai chẳng sợ bị từ chối. Jin thấy phản ứng của hắn thì ôm bụng cười ngặt nghẽo
- Ôi không ngờ mày cũng chết nhát, đến vợ mình cũng chẳng dám tỏ tình
Dương Khôi Thần là người có lòng tự trọng cao, nghe câu khích bác như vậy hắn nào dễ bỏ qua, vả lại sau vụ cưỡng hôn trong nhà thờ thì tên Jin đã bắt đầu nghi ngờ về sinh lý của hắn rồi, đây chính là một dịp tốt để hắn show ra sự menly của mình, hơn hết, cũng vì hắn thực sự muốn cho An Hiểu Thuyên biết, tình cảm thật của hắn. Khôi Thần nhìn tên bạn già chết tiệt, nhếch miệng
- Sao lại không?

Vẫn như thường lệ, bây giờ Hiểu Thuyên đang rèn luyện thể lực cho 2 tên kia. Lúc đầu Gim và Won nghĩ đó chỉ là một phút bốc đồng của nó thôi, ai ngờ nó kiên trì đến hơn 2 tuần, 2 tên này đã hối hận vì lời thề không bao giờ bỏ cuộc với nó
- Em/Tớ bỏ cuộc
Cả Gim và Won đều ngừng lại, nằm bò ra đất thở hổn hển. Hiểu Thuyên thổi vào chiếc còi vài phát
- Ta đã cấm nhắc đến chữ từ bỏ rồi mà, đứng lên và chạy tiếp ngay
- Không
Won hét lên, khuôn mặt vốn đỏ bừng vì chạy lại càng thêm đỏ
- 2 tuần nay tụi em đã làm đủ thứ: chạy, quét dọn, khiêng bàn ghế, nấu ăn, lau chùi… đến bây giờ thì đã quá sức chịu đựng rồi, chị nói sẽ dạy em cách không bị bắt nạt nữa, nhưng rốt cuộc thì em học được gì chứ? Em bỏ cuộc vì chị cũng trái với lời hứa của mình
Won nói một tràng dài với sự giận dữ chưa từng có, Gim dù không nói gì nhưng ánh mắt cũng kiên quyết hệt như cậu nhóc. Hiểu Thuyên nhìn chằm chằm 2 học trò của mình, đôi mắt ánh lên nét hài lòng, nó cúi xuống, mỉm cười
- Học được cách cự lại
Cà 2 tròn xoe mắt nhìn nó, Thuyên tiếp tục nói
- Muốn không còn bị bắt nạt, đầu tiên, phải học cách chống lại. Suốt 2 tuần qua 2 người luôn răm rắp làm theo những gì tôi nói, và nếu hôm nay 2 người không phản kháng lại thì mặc nhiên mọi chuyện sẽ vẫn tiếp diễn, cho đến khi 2 người kiệt sức và lăn ra chết. Lũ bắt nạt cũng vậy, để yên cho nó lột đồ thì ngu gì chúng không lột tiếp, hiểu chưa nào?
Hiểu Thuyên đá mắt cười. 2 tên kia thộn mặt ra sau khi nghe nó giảng giải, trên trán liên tục tứa mồ hôi, chẳng là 2 tên này đang để hồn mình ở câu “..kiệt sức..lăn ra chết”. Nói vậy không lẽ nếu hôm nay cả 2 đứa nó không đình công thì sẽ có kết cục như vậy sao. Gim và Won nuốt nước miếng, e dè nhìn khuôn mặt tươi rói của An Hiểu Thuyên, không nghi ngờ gì con người độc ác này nhất định là sẽ hành hạ tụi nó đến chết rồi
- Được rồi, hôm nay biểu hiện của 2 trò rất tốt, cho về sớm. Giải tán.
Thuyên vẫy vẫy tay bỏ đi, Gim chạy theo
- Đợi mình đi siêu thị mua chút thực phẩm
- Không cần đâu, hôm nay mình sẽ tự nấu, về nghỉ ngơi đi “đầu bếp”
Gim lại tròn xoe mắt ngạc nhiên, Thuyên cười
- Hì lâu lâu cũng phải tự tay nấu cơm cho đức lang quân thường thức chứ?
- Chị yêu anh ấy lắm hả?
Nhóc Won đã lẽo đẽo theo từ khi nào, nói thêm rằng trong 2 tuần qua nhóc ta cũng thường xuyên ghé nhà Thuyên ăn chực, nên đều biết hết rồi. Còn nhớ ngày đầu tiên đến, thấy đại ca của trường ngồi trên ghế đọc báo mà cậu tưởng vào nhầm nhà, suốt bữa ăn hôm đó hắn tỏ rõ khuôn mặt bực tức, những ngày sau cũng vậy, nhưng rồi dần dần cũng không còn căng thẳng như trước nữa, chỉ có mỗi con Hắc Bảo là luôn gầm gừ mỗi khi Won đến, cậu cũng không hiểu tại sao. Thắc mắc cũng phải, vì Dương Khôi Thần ngoài mặt thì không còn quan tâm nhưng hắn vẫn âm thầm huấn luyện bảo bối Bảo Bảo của mình phải hù dọa Won cho cậu khỏi đến nữa. Thâm độc quá
Trở lại với câu hỏi của Won, Thuyên cười tươi
- Đương nhiên rồi
- Vậy anh ấy có biết tình cảm của chị không?
- Biết
- Vậy..anh ấy có thích chị không?
- Đương nhiên là có rồi
- Anh ấy tỏ tình rồi à?
- …
Đang hào hứng Thuyên chợt khựng lại, phải rồi, hắn chưa bao giờ nói với nó cả, thấy vẻ đăm chiêu của nó, nhóc Won nói
- Lúc trước khi anh ấy và chị Như Quỳnh quen nhau, 2 người mặn nồng lắm, đâu có giống…
Gim lập tức huých nhẹ Won, nhưng Thuyên đã chồm đến nắm cổ áo cậu kéo xuống
- Sao?
- À à..chuyện đó cũng lâu rồi….vả lại, lúc đó toàn chị Như Quỳnh chủ động không, nên….
- Cô ta chủ động à?
- Vâng..còn anh Khôi Thần thì….bình…thường thôi ạ..
Thuyên lại chau mày nghĩ ngợi. Sau vài phút thì nó dõng dạt nói
- Được rồi, ta không chịu thua đâu, phải cho hắn thấy rõ tình cảm của ta hơn, ta phải hơn con ả đó
Won, Gim ngớ người chẳng hiểu nó nghiệm ra gì và định làm gì, lúc hỏi thì nó chỉ trả lời gỏn lọn
- Tỏ tình..lại

Chiến dịch bắt đầu

CHAP 24 – TRIỆU CHỨNG THỨ HAI

Khi Thuyên vừa ngã xuống, Hắc Bảo từ trong góc vườn đã chạy tới, sủa ầm ĩ, đồng thời liên tục liếm vào mặt nó. Tiếng sủa vang vọng gây chú ý cho những người sống gần đó, và nhờ thế nên An Hiểu Thuyên đã được đưa đi cấp cứu

- Cô ấy đâu rồi?
Dương Khôi Thần căng thẳng túm lấy người hàng xóm đã báo tin cho hắn, người đó chỉ vào một phòng bệnh, hắn tức tốc lao vào, nhưng nhanh chóng bị một bác sĩ cản lại
- Tôi là người nhà cô ấy
- Người nhà?
Vị bác sĩ đẩy gọng kính, hỏi lại với vẻ nghi hoặc, Khôi Thần đưa ngón tay đeo nhẫn lên
- Cô ấy là vợ tôi
Bác sĩ Văn gật đầu, ôn tồn nói
- Bệnh nhân chỉ bị ngất xỉu vì kiệt sức. Để cô ấy nghỉ ngơi một thời gian sẽ ổn
Thần gật đầu cho có lệ rồi mở cửa bước nhanh vào phòng
Hiểu Thuyên đang ngủ say, ngoài đôi môi khá nhợt nhạt thì trông nó hoàn toàn khỏe mạnh. Lúc này Khôi Thần mới thở hắt ra, lòng nhẹ nhõm đôi chút. Hắn nhìn nó thật lâu, rồi tiến đến nắm lấy tay nó chạm nhẹ vào khuôn mặt mình
Bác sĩ Văn nhìn vào hồ sơ bệnh án, vậy là bệnh tình của Hiểu Thuyên đã chuyển sang giai đoạn hai, tim bắt đầu hoạt động bất thường dẫn đến xuất huyết. Ông thở dài đánh dấu vào cuốn lịch nhỏ, lòng nặng trĩu nỗi băn khoăn không biết bệnh của nó khi nào sẽ bước sang giai đoạn tiếp theo

Sáng sớm
Khi Dương Khôi Thần tỉnh dậy thì thấy trời vẫn chưa sáng hẳn, nhìn sang Thuyên thì giật mình khi thấy nó đang nhìn hắn chằm chằm
- Tỉnh rồi à?
- ….
- Đói không?
- Một chút
- Muốn ăn gì?
- Cơm bò
- Hỏi chơi thôi, cô chỉ được ăn cháo
- Xì, tên đáng ghét
Hiểu Thuyên bĩu môi, nó đưa tay lên xoa xoa đầu rồi như sực nhớ, nó chạm tay vào tai
- Sao vậy?
- Không..không gì. Tôi bị sao vậy?
- Bác sĩ nói là suy nhược cơ thể
- Vậy..vậy sao. Ug, anh đi mua cháo đi
- Muốn ăn cháo gì?
- Cháo bò
- Chỉ được nuốt cháo trắng, hỏi chơi thôi
Khôi Thần lè lưỡi rồi bước ra ngoài, nó nhìn theo hắn phì cười

Cốc cốc
- Mời vào
- Đi làm sớm nhỉ?
- Vì ta biết con sẽ tìm ta
Thuyên mỉm cười kéo ghế ngồi đối diện bác sĩ Văn
- Thế nào rồi?
- Giai đoạn 2. Xuất huyết
Nó gật gù
- Vậy cũng sắp rồi nhỉ
- Có sợ không?
- Sợ chứ
- Vì người đó sao?
- …..
- Lúc trước, con bao giờ cũng sẵn sàng cho chuyện này, chưa từng tỏ ra sợ hãi
- Hì, phải, vì khi ấy, người đó vẫn chưa xuất hiện
Hiểu Thuyên xoay xoay chiếc nhẫn cưới, cười đầy hạnh phúc
- Vậy sau này con tính thế nào? Không thể cứ giấu mãi
- Vâng
Nó nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bình minh sắp sửa đến, thở dài

- Aaaaaa
Hiểu Thuyên nhìn tô cháo bốc khói nghi ngút, mở to miệng, Khôi Thần chau mày
- Tự ăn
- Tay không cử động được
- Lấy ống hút
- …đồ tồi
Nó nhăn mặt giận dỗi, hắn bật cười, rồi cũng đút nó. Ăn xong, hắn đưa nó ra ngoài sân tản bộ. Đi mệt thì ngồi ghế đá, hắn dựa ghế còn nó dựa hắn, mỗi người một chiếc dây nghe nhạc
- Này
An Hiểu Thuyên gọi khẽ
- Gì
- …anh có xem phim Hàn không?
- Không
- Tôi cảm thấy những nhân vật nữ đó rất ngốc nghếch…
Mặc cho câu trả lời không của Thần, nó vẫn nói
- …bệnh sắp chết mà còn tìm cách rời xa người mình yêu, như vậy chẳng phải rất khổ hay sao, cả 2 đều khổ
- Vì họ không muốn người mình yêu chứng kiến cảnh họ chết
- …Nếu..tôi bị bệnh nặng, anh có rời xa tôi không?
- Có
- Sao..
- Bệnh nặng của cô chỉ có thể là bệnh truyền nhiễm, tôi lại không muốn chết
- Tôi đang nói chuyện nghiêm túc mà
- Tôi cũng đang rất nghiêm túc, nên bớt nói nhảm đi
Khôi Thần quay sang nhéo chặt 2 má của Thuyên
- Iết òi (biết rồi)
Nó nhăn nhó trả lời, hắn cười hài lòng buông tha cho nó, rồi nắm tay nó kéo đi
- Tốt, về phòng thôi
Nhưng Thuyên không chịu bước tiếp, cứ đứng yên
- Mệt
Nó cúi mặt xuống, nói đúng một chữ, Khôi Thần thở dài, rồi cúi người xuống cho nó leo lên lưng. Hiểu Thuyên cười hì hì, nhảy lên siết chặt lấy cổ hắn
- Đi nào ngựa
Thần hừ một tiếng rồi ngoan ngoãn bước đi
- Tôi..sẽ không làm vậy, sẽ không bao giờ tìm cách rời xa người mình yêu, chỉ có anh đẩy tôi ra thôi
- ….việc trông thấy khuôn mặt xấu xí của cô mỗi ngày đã trờ thành thói quen, tôi không có sở thích thay đổi thói quen
Thuyên mỉm cười nhưng lòng thì quặn đau, nó siết chặt lấy hắn hơn, áp lên tấm lưng ấm áp thì thầm
- Em xin lỗi

- Bọn anh về đây, giữ gìn sức khỏe đi, 1 năm vào viện 2 lần là điềm gở đấy
Gim nhanh chóng kéo Jin ra ngoài sau khi chào tạm biệt Thuyên. Nó lắc đầu, cái tên Jin này lúc nào cũng vậy, mà nãy có phải vừa nãy nó nghe “bọn anh” không nhỉ, chà vậy hai người này cũng tiến triển nhanh quá chứ
Hiểu Thuyên nằm phịch xuống giường, cả buổi sáng ồn ào vì chuyến ghé thăm, giờ nó chỉ muốn đánh một giấc

Reng reng reng
Đang mơ màng thì tiếng điện thoại reo, nó cằn nhằn một chút rồi bắt máy, khi giọng nói bên đầu kia truyền đến thì khuôn mặt nó lập tức tươi roi rói
- Mẹ
- Con sao rồi? Vẫn khỏe chứ??
- Như trâu ấy. Mẹ và bố thế nào ạ?
- Bố mẹ vẫn khỏe. Sáng nay bác sĩ Văn đã gửi bản sức khỏe của con sang đây rồi
- ..vâng
Đầu dây bên kia có tiếng thở dài
- Tiểu Thuyên à, con định cứ giấu chồng con mãi sao?
- Con..
- Dù ông bà thông gia đều đã biết tình trạng sức khỏe của con, nhưng quan trọng nhất vẫn là Khôi Thần
- ..con, có phải rất ích kỷ không?
- Phải, rất ích kỷ, nhưng trong tình yêu, vốn chẳng còn chuẩn mực của đạo đức thông thường nữa con à
Hiểu Thuyên nhẹ cười, mẹ lúc nào cũng khiến lòng nó dễ chịu cả. Nó ngồi bó gối, tựa cằm lên đầu gối nhíu mày
- Mẹ này, lúc trước khi biết con bị bệnh, mẹ phản ứng thế nào?
- Bàng hoàng
- Có đau không?
- Đau
- Bây giờ thì sao?
- Vẫn đau
- …..
- Con là một đứa trẻ ham chơi, An Hiểu Thuyên. Mẹ rất bất ngờ khi nhà họ Dương sang hỏi cưới, mẹ không nghĩ…con sẽ yêu, vì như thế chỉ khiến lòng con thêm đau khổ dằn xé, cả đứa bé đó nữa (Khôi Thần ấy)
Đầu dây bên kia đã có tiếng nấc nhẹ, Hiểu Thuyên nhắm chặt mặt, bịt ống nghe lại, cố kìm nỗi xúc động
- Mẹ à, con yêu mẹ
- Mẹ..cũng yêu con, con yêu
- Giữ gìn sức khỏe nhé, cả bố nữa
- Ừ mẹ biết rồi. Lần sau gọi điện cho bố mẹ nhé
- Vâng
Hiểu Thuyên gác máy. Lần sau? Liệu có còn?
Có tiếng bước chân, rồi tiếng mở cửa. Không biết suy nghĩ gì, Thuyên chợt tung mền nhảy xuống giường, phóng thằng vào lòng ngực săn chắc vừa hiện lên sau cánh cửa
- Chồng
- Làm quái gì thế?
- ..mình làm một nhóc đi
- Cái gì???

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ