Polaroid
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Yêu cậu học sinh cá biệt - trang 3

Full | Lùi trang 2 | Tiếp trang 4

Chương 9

Sân trường Trung học Phổ thông Khắc Ân ngập trong cái nắng gắt của buổi ban trưa. Không gian tĩnh lặng bao trùm lên khắp ngôi trường – nơi mà mấy phút trước diễn ra trận chiến nước quyết liệt của đám học sinh quỷ sứ.
Ở một phòng học nọ cuối dãy, cậu con trai vẫn đứng tựa lưng vào cửa, không nói câu gì. Cô bạn ngồi trong phòng hết ngẩng mặt cười ngượng, lại cúi mặt lặng thinh. Bầu không khí ngột ngạt ấy không biết sẽ kéo dài tới khi nào nếu như cái tiếng vui tai kia không vang lên.
"Ọc... ọc..."
Không sớm, không muộn, cái dạ dày của Bảo An thật biết lựa thời gian mà lên tiếng. Bảo An mặt đỏ phừng phừng vì ngại trong khi Hoài Phong se sẽ phì cười. Ngước lên nhìn đồng hồ đã ngót nghét mười hai giờ trưa, Hoài Phong cố nhịn để tiếng cười không phát ra ngoài, nói giọng bình thường.
"Thôi, muộn rồi, không ngồi đấy nữa. Đứng dậy mau, tao đưa mày về. Cái bụng của mày..."
Ngại quá hóa tức, Bảo An đứng phắt dậy cắt ngang lời Hoài Phong.
"Không cần. Tớ tự về được. Từ mai cậu không phải đến trường đón tớ nữa. Tớ sẽ tập quên cậu. Xớ!"
Nói xong thì ngúng nguẩy đi thẳng. Bỏ lại Hoài Phong vẫn đứng như trời trồng nơi cửa lớp, mặt nghệt ra vì shock. Bảo An hôm nay to gan thật, dám quát cả cậu cơ mà. Là nó ngơ thật hay cố tình chọc tức cậu vậy? Mai là nghỉ hè rồi, cậu đến đây làm gì nữa? Lại còn cái gì mà "tập quên" cơ? Mấy lời đậm chất phim như vậy mà nó cũng nói ra được. Hoài Phong sau khi "tiêu hóa" hết câu nói của Bảo An thì bực mình lắm. Nhưng cái người kia về rồi, cậu chẳng biết trút giận vào đâu, đành đạp cửa một cái, xong thì cũng đi thẳng.
*****
Bảo An lê từng bước nặng nhọc trên con đường phủ đầy bụi ô tô, xe máy. Bảo An không nghĩ rằng lần tỏ tình đầu tiên của nó lại diễn ra thảm hại đến vậy. Trong những phim Bảo An đã xem, thường sau khi trải qua những chuyện buồn đau thế này, nữ chính sẽ vừa đi vừa khóc trong làn mưa dày đặc, vắng bóng người qua lại. Thật là buồn một cách lãng mạn! Còn ở ngoài này, Bảo An mồ hôi mồ kê nhễ nhại, không ô không mũ bước đi dưới tiết trời nắng chang chang. Đã vậy, mọi người chung quanh ai cũng nói cười vui vẻ. Thật là rầu chết đi được!
Mọi ngày có Hoài Phong đi cùng, nhoắng cái đã về đến nhà. Hôm nay đi một mình, đoạn đường sao như dài gấp đôi. Bảo An vừa đi vừa nghĩ, đầu óc mơ màng, đến khi vấp phải hòn đá, ngã sõng soài ra đường thì mới sực tỉnh, phát hiện mình đã đi quá nhà một đoạn khá xa. Lồm cồm đứng dậy, Bảo An quyết trả thù hòn đá đáng ghét ấy.
"Cút đi!"
Bảo An lấy hết sức mình đá viu hòn đá đi xa, miệng không quên chào nó một câu.
Đen đủi nối tiếp đen đủi. Hòn đá sau khi bị Bảo An đá văng đi thì an tọa ngay vào đầu một chú chó Alaskan lông xám trắng đang đứng trước cổng một nhà nào đó. Bị tấn công vô cớ, chú ta điên lắm, gầm gừ nhìn về phía cái người đang run lẩy bẩy kia. Bảo An mặt méo xẹo, nuốt nước miếng ừng ực, trong đầu chỉ hình thành một chữ "chạy".
Chú ta tiến một bước. Bảo An cũng lùi một bước. Thêm vài bước như thế nữa, chú ta xồ lên, chạy hết sức lực lại chỗ Bảo An. Nó thấy thế thì cũng cắm đầu cắm cổ mà chạy. Vừa chạy vừa la oai oái.
"Tao xin lỗi. Tao thực không cố ý mà."
"Gâu... gâu..."
"Ối chó ơi, tao đã xin lỗi rồi thì mày cũng tha cho tao đi chứ."
"Gấu... gấu..."
"Mày mà đuổi theo nữa, tao cho mày vào nồi đấy."
"Grừ... gừ..."
"Vào thật đấy, không đùa... á!"
Tà áo dài đang thướt tha, tung tăng theo từng bước chạy của Bảo An nay đã bị chú chó kia ngoạm được một phần.
Con phố đang buổi ban trưa yên ắng, vắng bóng người qua lại bỗng dưng thé lên tiếng cãi vã giữa người và chó. Chó thì vừa gầm gừ vừa giằng xé tấm vải trắng. Người thì nước mắt nước mũi quyện với mồ hôi, tay ra sức túm tà áo dài, miệng hoạt động hết công suất.
"Nhả ra, nhả ra ngay."
"Gừ... gừ..."
"Đồ con chó xấu tính. Chủ mày không dạy mày về lòng vị tha à?"
"Gâu... gâu..."
"Cứu cháu, có ai cứu cháu với..."
Khu này lạ thật, Bảo An khản cả họng la hét nãy giờ mà tuyệt nhiên không thấy một ai xuất hiện. Chẳng nhẽ cả phố đi vắng à? Hay là lãng tai tập thể nên không nghe thấy? Nếu vậy thì hôm nay chết thật rồi. Bảo An lúc này chỉ hy vọng một điều duy nhất, rằng con chó kia không bị dại!
"An! Dừng lại!"
Tiếng nói đầy uy lực ấy vừa dứt, chú chó lập tức nhả cái vạt áo đang ngấu nghiến nhai dở ra, cúp đuôi chạy mất hút. Là ai? Là ai đã xuất hiện kịp lúc đến vậy? Nhưng sao lại gọi tên nó, sao lại yêu cầu nó dừng lại? Nó là người bị hại, là nạn nhân bị tấn công cơ mà. Đang miên man trong mớ suy nghĩ hỗn lộn, giọng nói ban nãy lại vang lên:
"Em có sao không?"
Bảo An từ từ hướng đôi mắt về phía người đó. Là một tên con trai. Lạ hoắc.
"Anh quen em ạ?"
"Không. Anh có quen đâu."
Kỳ vậy! Không quen sao biết tên? Bảo An hỏi giọng dè chừng.
"Sao anh biết tên em?"
Người đó tỏ vẻ ngạc nhiên lắm.
"Tên em?"
"Vâng. Anh vừa gọi tên em mà."
Người đó hơi cười, cúi đầu lấy tay khẽ bóp trán rồi ngẩng lên nói:
"Anh... vừa gọi tên con chó của anh mà. Em với nó trùng tên nhau rồi."
"Dạ?!"
Người đó đưa tay lên đầu gãi nhè nhẹ, ánh mắt hết lấm lét nhìn Bảo An đang đơ mặt rồi lại cúi xuống nhìn chú chó đang dựa dựa đầu vào chân mình.
Hơ, lấy tên người để đặt cho chó sao? Chú chó kia tên là... An hả? Không phải chứ!
"Em ơi, em..."
Người đó thấy Bảo An cứ thẫn thờ phóng đôi mắt vô hồn vào khoảng không phía trước, khóe môi khẽ giật giật thì hơi hoảng, vừa gọi vừa lắc vai Bảo An. Chú chó kia hiểu ý chủ, cũng sủa lên mấy tiếng như để đánh thức cô gái trước mặt khỏi cơn mộng mị.
"Gâu... gâu."
Cái đầu đang xoay vòng vòng sau cú shock "trùng tên" của Bảo An lập tức bừng tỉnh bởi bao thứ âm thanh dội thẳng vào đó. Cơ mặt Bảo An bỗng dưng co rúm hết lại, tỏ vẻ khó chịu lắm.
"Anh hết tên để đặt rồi à? Sao lại lấy tên người để gọi chó chứ? Vô duyên!"
Bảo An hậm hực quay lưng bỏ đi. Chân dậm xuống đất từng bước bạch bạch.
"Ơ khoan đã em ơi."
Lại gì nữa? Định hỏi xem họ của Bảo An có trùng với chú chó kia không à?
"Dạ? Chuyện gì nữa ạ?"
"Em không định cảm ơn anh à? Anh vừa giúp em mà."
Bảo An lại một lần nữa rơi vào trạng thái đơ! Nhưng lần này Bảo An tự tỉnh được, không cần nhờ đến những tác nhân bên ngoài. Tay chống nạnh, Bảo An nói:
"Anh nhìn xem, nếu không phải tại nó thì cái áo dài của em đâu có te tua thế này? Là chó của anh tấn công em, mà giờ còn bắt em cảm ơn à? Em chưa bắt đền anh là may rồi đấy. Hừ!"
Bảo An xả hết một tràng bức xúc rồi cất bước đi thẳng, đầu không ngoảnh lại.
Người đó và chú chó vẫn yên vị chỗ cũ, gương mặt tái mét vì bị quát nạt. Người đó nhìn xuống chú chó, giọng run run hỏi:
"Rốt cuộc thì vì sao mày lại tấn công người ta chứ? Vì mày mà tao suýt phải bồi thường cho người ta này."
"Gâu... gâu... gấu... gừ... gừ... ẳng."
Bị chủ hỏi cung, chú ta cũng thành khẩn khai báo. Chú ta cứ thế kể lể sự tình bằng thứ tiếng đặc trưng của giống loài. Còn chủ nghe có hiểu hay không, lại phụ thuộc vào độ tâm lý của chủ.
*****
Bảo An đứng trước gương mà không nhận ra chính mình nữa. Cái mặt thì đen thui sau một buổi dầm nắng, đầu tóc rối bù, áo quần tả tơi vì phải chiến đấu khổ sở với chú chó có tên giống mình. Còn nữa, nhờ cú vồ ếch đẹp mắt ban nãy mà tay chân nó giờ bị trầy bị xước. Quả là một ngày xui xẻo!
Và để tránh rước thêm đen đủi vào người, sau khi tắm rửa sạch sẽ, ăn uống no nê, Bảo An quyết định leo thẳng lên giường, thủ thỉ với bố một lúc rồi lăn ra ngủ khì. Tách biệt mình với thế giới bên ngoài.
*****
Sau khi thẳng chân đá Bảo An một cái, tâm trạng Hoài Phong cũng chẳng mấy tốt đẹp. Nguyên do là vì suốt từ chiều tới giờ - tức mười hai giờ đêm – Hoài Phong liên tục bị đám bạn của Bảo An chỉ trích. Trúc Linh, Bảo Kỳ và cả Lệ Băng nữa, bọn họ cứ thay phiên mà gọi điện, làm phiền hai cái lỗ tai cậu. Mở màn, Trúc Linh the thé "rót" đầy mật vào tai Hoài Phong.
"Này, cậu kiệm lời thật đấy. Đã từ chối nó thẳng thừng và phũ phàng như thế mà mấy câu an ủi cũng không nói được à? Hoặc không, thì cũng giải thích cho nó lý do tại sao chứ? Lại còn trêu chọc nó nữa à? Cậu thật quá đáng!"
Nhận lời hay không, đó là quyền của cậu mà. Bảo An không trách, thì cô bạn kia lấy quyền gì mà hạch sách cậu như vậy. Đúng là rảnh thật!
Tai Hoài Phong chưa kịp nghỉ ngơi lại tiếp tục bị tấn công bởi Bảo Kỳ.
"Ông yên tâm, không phải lo lắng hay thấy áy náy gì đâu. Bảo An bị đá như thế cùng lắm là buồn hai ba hôm rồi quên ngay ý mà. Ông đừng suy nghĩ nhiều quá mà mệt người."
Ngoài việc bị làm phiền kiểu này thì tâm tư Hoài Phong vô cùng thoải mái.
Rồi lại cả Lệ Băng nữa, cô lớp trưởng này thật dư thừa thời gian và tiền bạc. Cứ chốc chốc lại gọi cho cậu chỉ để nói đúng một chuyện.
"Ông không nhận lời thật chứ? Mà tại sao lại không nhận lời? Nhỡ cái An cứ cố bám theo ông thì ông có thay đổi suy nghĩ không?..."
Hoài Phong không chịu được nữa bèn tắt nguồn rồi lia cái điện thoại đáng thương vào tuốt sâu trong gầm giường! Không biết Bảo An đã tâm sự gì với hội kia mà giờ chúng hành cậu ghê quá. Tiếp điện thoại chúng nó mà tai cậu nóng rát cả lên. Nếu ngày nào mà cũng vậy, chắc cậu đến phải vào viện kiểm tra lại độ nhạy của thính giác mất.
Nằm trên giường, Hoài Phong vò đầu bứt tai, chân tay giãy giụa, than trời oán đất tại sao lại để một đứa phiền phức như Bảo An ngang nhiên nhảy thẳng vào cuộc đời cậu!

Chương 10

Hôm nay trời Hà Nội trở gió. Từng cơn gió cứ ồ ạt, bay thẳng vào khu phố nọ. Có lẽ chỉ ít phút nữa thôi, trời sẽ đổ một trận mưa rào lớn lắm đây. Gió thổi bay tất cả mọi thứ trên đường, lá cây và cả vài mẩu rác vụn. Gió thúc giục mấy cô, mấy bác đang tản bộ nơi vỉa hè phải vội bước về nhà, tránh cơn mưa đang trực đổ xuống. Gió tinh nghịch thỏa sức trêu đùa mái tóc rối bời của cô gái nhỏ đang ngồi bó gối bên khung cửa sổ. Giá mà gió kia có thể thổi bay hình ảnh cậu con trai ấy ra khỏi cái đầu đang chật cứng những phiền muộn của Bảo An thì tốt biết nhường nào.
Có lẽ nút "delete" trong não bộ Bảo An hỏng thật rồi, vì dù có cố đến mấy, cái nhân ảnh ấy vẫn hiện lên rõ nét trong tâm trí nó.
Gió không thể mang hình ảnh cậu ấy ra khỏi đầu, chức năng xóa của hệ thần kinh cũng không dùng được nữa, vậy thì thử khóc xem sao, biết đâu cậu ta sẽ bị cuốn trôi ra ngoài theo hai hàng nước mắt. Nghĩ là làm, Bảo An gục mặt xuống gối, thút thít khóc. Càng khóc lại càng rầu.
Kể từ sau khi tuyên thề sẽ tập quên Hoài Phong, Bảo An chưa một lần nhắn tin hay gọi điện cho cậu. Dù vậy, trong lòng Bảo An vẫn có chút ít ngóng trông từ phía Hoài Phong một tin nhắn hoặc một cuộc điện thoại hoặc là nhờ ai đó chuyển đôi lời tớinó cũng được. Nhưng kết quả là... không có gì hết. Thế đấy, đối với cậu, Bảo An chưa bao giờ là đặc biệt cả, mọi thứ đều là do nó tự ảo tưởng mà ra thôi.
Bà Thục trở về nhà sau một ngày dài làm việc. Căn phòng đầu tiên bà bước vào chính là gian bếp, bà muốn biết hôm nay tiểu công chúa của bà đã dùng gì cho bữa tối. Nhìn vỏ gói mì nằm chỏng chơ trên bệ bếp, người phụ nữ trạc tuổi bốn mươi với gương mặt quý phái nhưng rất đỗi hiền từ lắc đầu chán nản. Một tuần qua, ngày nào Bảo An cũng ăn mì. Bảo An vốn là đứa năng nổ và có tính hướng ngoại, vậy mà từ lúc nghỉ hè tới giờ, ngày nào Bảo An cũng thu mình trong phòng riêng. Đã vậy, cả ngày nó cứ thất thần, không mấy tươi tỉnh như bản tính vốn có. Người làm mẹ như bà Thục, trong lòng lo lắng không nguôi.
Bước vào phòng, thấy cô con gái đang ngồi ôm mình bên cửa sổ, bờ vai khẽ run run, bà Thục nhẹ giọng cất tiếng:
"Sao lại ngủ gật thế này hả An?"
Nghe tiếng mẹ, Bảo An từ từ ngước đôi mắt đã đỏ hoe lên, hai tay lau vội mấy giọt nước còn đọng lại trên khóe mắt.
"Mẹ ạ. A... ban nãy gió to quá, thổi bao nhiêu bụi vào mắt con."
Á à, giờ còn nói dối cả mẹ nữa cơ đấy. Mẹ sinh mày ra, lại không hiểu mày. Nhưng Bảo An đang ở cái tuổi mới lớn, càng ép nó lại càng nói dối hơn. Trong mắt Bảo An, bà Thục không những là một người mẹ hoàn hảo mà còn là một người bạn tâm giao đáng tin cậy. Từ trước tới giờ, dù bận cách mấy, bà luôn dành thời gian để trò chuyện, hàn huyên cùng đứa con gái duy nhất. Và Bảo An, trong mọi khúc mắc thì luôn tìmđến bà để "xin xỏ" một lời khuyên đúng đắn.
"Hôm nay lại ăn mì hả con? Cả tuần qua, bữa nào cũng ăn mì thôi. Nhìn xem, người con gầy nhẳng đi rồi kìa, da mặt cũng sạm đi trông thấy."
Bảo An cũng tự nhận thấy những điều mẹ vừa nói quả không sai. Nhưng khổ nỗi cái tâm nó buồn dẫn đến việc cái bụng cũng quên đói và cái miệng thì chẳng thiết tha làm việc. Bảo An cười trừ, rụt rè trình bày nguyên do.
"Dạ, tại con lười quá ý mà. Cả ngày nằm trên giường, đến bữa lại làm biếng không muốn lết thân ra quán ăn ạ."
Bà Thục hơi cau mày tỏ vẻ không đồng ý. Ấn trán con gái một cái, bà nói:
"Ăn thôi mà cũng lười. Mà nghỉ hè, sao không ra ngoài chơi với bạn bè, cứ ru rú ở nhà suốt thế con?"
Hic, buồn đến độ không muốn ăn thì lấy đâu ra tâm trạng đi chơi đây!
"À, tại vì Kỳ thì đau chân phải nằm im một chỗ, khiến cho Linh ngày ngày phải tới nhà thăm hỏi. Băng thì bận về quê dạy kèm cho mấy đứa em. Còn những bạn khác thì... đi du lịch hết rồi ạ. Con thật chẳng biết đi đâu, làm gì."
Lý do nghe cũng hợp lý đấy chứ, thế mà bà Thục nghe xong lại ấn trán con gái thêm lần nữa.
"Đấy, bình thường việc gì cũng nhờ Kỳ giúp thế mà lúc em bệnh, chị lại biến mất tăm. Bạn bè thì ai cũng năng nổ ra ngoài hoạt động này nọ, còn mình thì..."
Bảo An chỉ biết cúi gằm mặt tiếp thu những lời chỉ giáo của mẹ, trong lòng cũng có chút áy náy vì đã lỡ bỏ rơi cậu em họ yêu quý.
"Thôi, mẹ tính thế này. Từ mai, mỗi ngày con đến cửa hàng làm bồi bàn cho mẹ, cả ca sáng và ca tối luôn. Riêng hai ngày thứ bảy và chủ nhật thì mẹ cho nghỉ, tới chơi với ông bà hai bên."
"Ơ... nhưng con đang..."
Không để BảoAn có cơ hội từ chối, bà Thục vội đặt tay lên vai con gái, nói giọng nghiêm túc.
"Không phải là mẹ muốn con ra ngoài kiếm tiền phụ giúp gia đình. Cửa hàng này là tâm huyết của bố con, mẹ muốn con cùng mẹ cố gắng vun đắp, xây dựng nó. Còn nữa, ông bà nội ngoại thương yêu, cưng chiều con như thế nào, con là người hiểu rõ nhất, nghỉ hè con nên dành thời gian ở bên và hiếu thảo với ông bà. Người già họ thích được quây quần bên con cháu. Con hiểu chứ?"
Bảo An nghe mẹ nói mới ngộ ra rằng mình đã quá vô tâm và ích kỷ. Chỉ vì một Hoài Phong vớ vẩn mà quên đi những người thân yêu, quan trọng nhất. Lúc trước, chỉ cần nó gọi một tiếng là Bảo Kỳ lập tức có mặt, đưa nó đi bất cứ đâu nó muốn, cố làm mọi việc nó nhờ, vậy mà giờ đây Bảo Kỳ gặp tai nạn, phải nằm một chỗ, nó lại chưa tới thăm và chăm sóc cho em ngày nào. Bảo An đúng là người chị tồi nhất thế gian. Từ bé tới lớn, Bảo An đều được ông bà nội, ngoại chăm chút từng li từng tí một, ấy vậy mà nghỉ hè, nó lại chẳng tới nhà đấm bóp lưng cho bà, ra vườn tỉa tót cây cùng ông. Bảo An thật là hư quá đi thôi!
"Vâng, con hiểu rồi mẹ ạ."
Bảo An cười tươi roi rói, gật đầu nghe lời. Bà Thục cũng cười hiền, nhẹ nhàng vuốt tóc con gái. Trước khi rời khỏi phòng, bà nói một câu đầy ẩn ý.
"Chăm chỉ làm việc cũng giúp con người ta quên đi được nỗi phiền muộn trong lòng đấy."
"Sao ạ?"
Bà Thục tát yêu con gái mấy cái, rồi đi thẳng ra khỏi phòng, để mặc cho Bảo An còn đang đần mặt ra phân tích câu nói thâm thúy kia.
Đuỳnh!
Tiếng sấm rền vang trời khiến cho Bảo An giật mình, những suy nghĩ trong đầu cũng theo đó mà văng ra tứ tung khắp cả. Bảo An chẳng buồn gom nhặt những thứ ấy, nhét vào trong đầu để nghĩ tiếp nữa, nó chùm chăn kín mít, chuẩn bị đi ngủ.
*****
"Về nhá, nhớ tối mai đấy."
"Biết rồi, té đi."
Hoài Phong hất hàm ra lệnh cho cậu bạn vừa thả mình ở nơi đầu ngõ. Nhìn cái bộ mặt đang câng câng hết sức đáng ghét của Hoài Phong, cậu ta chỉ cười nhạt một cái, rồi rồ ga phóng đi mất hút.
Sáng ngủ, chiều dậy, tối đi chơi, đêm về "học tin". Đó chính là cái thời gian biểu mà HoàiPhong luôn nghiêm chỉnh thực hiện suốt từ hôm nghỉ hè tới nay. Bây giờ là mười một rưỡi đêm, mọi nhà đều đã khóa cửa đi ngủ, trong ngõ chỉ còn mỗi Hoài Phong tay đút túi quần, chân đi thong thả, miệng huýt sáo yêu đời. Chưa yêu được mấy thì đã bị sao quả tạ rơi trúng đầu.
Két!
Tiếng phanh gấp của một chiếc xe máy đang rẽ tại khúc quanh trong ngõ vang lên chói tai. Tên con trai ăn mặc diêm dúa nhảy xuống xe, nói giọng đầy khiêu khích.
"Mù à?"
Đáp lại đó, Hoài Phong chỉ bình thản trả lời.
"Không mù, vẫn nhìn thấy cái con tắc kè hoa ngu xuẩn đang đứng trước mặt. Không ai dạy mày là phải bấm còi ở những ngã rẽ như thế này à?"
Bị lên mặt dạy đời, tắc kè hoa kia giận dữ đến đỏ mặt tía tai. Biết không thể cãi lại bằng lời, hắn ta lao tới túm cổ áo Hoài Phong, đấm một cú giáng trời vào mặt cậu.
Hoài Phong bị động, không kịp đỡ đòn, sau khi loạng choạng mấy bước thì cũng sấn tới, đấm trả tới tấp vào mặt tắc kè hoa. Hoài Phong học không giỏi, nhưng đánh nhau thì kinh nghiệm đầy mình và hết sức chuyên nghiệp. Tắc kè hoa bị cậu đánh cho xây xẩm mặt mày, lúi húi trèo lên xe, trước khi đi không quên buông lời cảnh cáo.
"Thằng khốn, tao biết mày là ai đấy. Cứ đợi mà xem."
"Sẽ đợi."
Hoài Phong đứng đấy, lịch sự vẫy tay chào tạm biệt cái xe đã lao vút ra khỏi ngõ.
*****
"Đi đâu mà giờ này mới về? Con với chả cháu, ngày nào cũng hành cái thân già này đợi cửa."
Hoài Phong vừa bước qua cánh cổng đã bị giọng nói của bà nội làm cho giật bắn mình.
"Bà chưa ngủ ạ? Cứ để cửa đấy, khi nào về con tự biết khóa."
Bà nội không nói gì, chỉ lừ mắt một cái, tập tễnh đi về phía cánh cổng.
"Gớm, đợi được mày thì trộm nó vào khuân hết đồ đi rồi."
Những lời xỉa xói như thế này, Hoài Phong nghe đã quen rồi. Quen đến độ, chỉ cần bà nói từ đầu tiên là cậu có thể đọc vanh vách những câu chữ sau đó. Hoài Phong không cãi bà, lặng lẽ đi về phòng.
Vắt tay lên trán suy nghĩ hồi lâu, Hoài Phong ngẫm ra một điều.
"Bà đợi cửa, có lẽ nào là bà cũng quan tâm tới mình? Mình có chìa khóa riêng, bà vẫn có thể khóa cổng trước rồi về phòng ngủ cơ mà."
Cái ý nghĩ ấy khiến cho cậu học sinh ngỗ ngược bất giác mỉm cười hạnh phúc! Có thể là bà yêu thương cậu theo một cách riêng biệt.
*****
"Thằng Phong đâu, mấy người ra mà xem con các người đánh con trai tôi như thế nào đây này."
"Có chuyện gì thế?"
"Đây rồi, bà xem cháu bà nó đã làm gì thằng con tôi đây này."
Tiếng ngườiphụ nữ chua ngoa liên tiếp dội thẳng vào tai khiến Hoài Phong bất đắc dĩ phải tỉnh giấc. Cậu lồm cồm rời khỏi giường, vừa ra tới sân đã thấy tắc kè hoa và tắc kè mẹ đứng ăn vạ ngay tại đó. Một vài người trong xóm bắt đầu kéo tới bàn tán, bàcậu vì không muốn to chuyện, bèn xuống nước làm hòa.
"Có gì từ từ nói cô ạ. Cô cứ vào nhà, nói rõ đầu đuôi câu chuyện cho tôi."
"Hừ."
Người đàn bà kia ngúng nguẩy đi ngang qua mặt bà cậu vào thẳng nhà. Uống một hơi hết cốc nước đầy, tắc kè mẹ hậm hực lên tiếng, vừa nói tay vừa chĩa thẳng Hoài Phong.
"Hôm qua cháu bà đánh con tôi đến thân tàn ma dại thế này đây. Tôi là tôi sẽ báo lên phường, để họ đến tống thằng này vào trại cải tạo."
Nghe đến đây bà nội với mẹ Hoài Phong mặt hoảng loạn thấy rõ, chỉ mỗi cậu là vẫn ngồi im, mặt bình thản như không phải chuyện của mình. Bà nội vội nắm tay người đàn bà kia, giọng nói khẩn khoản.
"Ấy ấy, tôi xin cô. Cháu nó còn trẻ người non dạ, có gì để tôi từ từ dạy cháu. Xin cô đừng báo lên chính quyền. Tôi xin cô."
"Em xin chị, chị tha cho con em."
Mẹ Hoài Phong cũng tha thiết van xin.
Người đàn bà kia nhìn họ khinh khỉnh, nói:
"Tôi thì cũng không phải là con người đanh đá, độc ác gì. Nhưng con mấy người đánh con tôi ra nông nỗi này, thì cũng phải có chút bồi thường để nó được dưỡng cái phần xác và tĩnh cái phần tinh thần chứ."
"Vâng vâng, bồi thường gì cũng được ạ. Chỉ mong cô đừng báo lên phường."
"Tôi đưa con tôi đi khám, họ nói nó bị chấn thương nặng lắm, lại bị shock tâm lý nữa, nhưng thôi, cái đấy là do con tôi xui xẻo gặp phải con mấy người nên mới bị thế, tôi không tính. Chỉ xin mấy người vài đồng để chạy tiền viện phí, rồi thuốc men nữa."
"Vâng... vâng..."
Bà nội Hoài Phong vẫn nắm chặt tay tắc kè mẹ, hai hàng nước mắt đã rơi tự lúc nào không hay.
"Mười triệu. Tôi chỉ xin mấy người mười triệu thôi."
Đối với hoàn cảnh như nhà Hoài Phong mà nói thì đó quả là số tiền lớn. Hoài Phong khôngnhịn được nữa, vùng vằng đứng dậy hét lên.
"Bà điên à? Có mấy vết xước ngoài da mà làm như nó sắp chết ấy."
"Mày.. mày..."
Tắc kè mẹ điên lắm, lắp bắp mãi không thành lời. Bà nội và mẹ cậu lại hốt hoảng, níu áo, kéo cậu ngồi xuống. Bà bảo mẹ cậu đưa cậu về phòng, còn bà thì lấy khoản tiền dành dụm bấy lâu nay bồi thường cho họ. Mẹ con tắc kè hoa sau khi nhận tiền xong thì cắp mông về thẳng, không nói câu gì.
*****
"Con xin lỗi bà."
Mặc kệ Hoài Phong xin lỗi, bà nội vẫn tiếp tục nằm im, quay mặt vào tường. Hoài Phong biết bà giận lắm.
"Con..."
"Thôi thôi, đồ phá gia chi tử như mày thì có xin lỗi cũng như không thôi. Hết lỗi này lại lỗi khác. Mày và mẹ mày chỉ biết ăn bám cái nhà này thôi."
Phải rồi, mẹ cậu cả ngày chỉ ở nhà loanh quanh nơi góc bếp, thu nhập chính là từ bố cậu, vì thế mà bà nội luôn coi thường mẹ cậu.
Trong nhà này, chỉ có mỗi mẹ là yêu và tin tưởng cậu, cậu không cho phép bất kỳ ai xúc phạm mẹ.
"Con sẽ trả lại bà khoản tiền đó."

Chương 11

"An, mang đĩa này ra bàn số 2."

"Vâng..."
"Ra dọn cái bàn kia ngay, bẩn quá."
"Dạ, em làm ngay đây ạ."
"An ơi..."
"Có khách gọi đồ kìa An..."
...
Phù, làm bồi bàn thật không dễ như Bảo An vẫn tưởng. Suốt cả ngày bị quay như chong chóng, chân đi liên tục, tay làm không ngớt việc, đã vậy miệng lúc nào cũng phải căng hết cỡ để mà cười, mà chào với khách. Thật là mệt không tưởng!
Bây giờ là bảy giờ tối ngày chủ nhật, và hiện tại Bảo An đang ngồi trên ghế "ngấu nghiến" bộ phim Hàn lãng mạn trong phòng khách nhà ông bà nội, bên cạnh là đôi bạn trẻ Trúc Linh và Bảo Kỳ đang đút bánh cho nhau ăn, sến sẩm không kém bộ phim đang phát sóng. Bỗng dưng...
"An ơi..."
Trúc Linh gọi, và theo như thói quen nghề nghiệp, Bảo An ngoan ngoãn đáp:
"Dạ, quý khách cần gì ạ?"
Mất một phút đơ mặt, Bảo Kỳ và Trúc Linh ôm bụng ngã ngửa về đằng sau, ngoác miệng ra cười.
"Lấy cho em cốc nước quả trong tủ lạnh nhá."
Bảo Kỳ tựa lưng vào thành ghế, chân vắt chữ ngũ, rất ra dáng khách sộp, cậu truyền lệnh.
Người yêu của khách sộp được thể, cũng hùa vào sai khiến Bảo An.
"Cả tao nữa. Sẵn tiện lấy hộ tao thêm ít cóc dầm bò khô."
Bảo Kỳ vẫn chưa thoát được khỏi vai khách sộp, cậu rung đùi, đắc ý vênh mặt.
"Linh cần gì thì cứ nhờ chị An đi lấy hộ nhớ."
Đoạn, cậu vô tư véo yêu má cô bạn gái, ngay trước cái bản mặt đang phừng phừng lên vì ngại và vì ức của Bảo An.
Trúc Linh yểu điệu gật đầu, khẽ "ừ" một tiếng, đôi môi còn hơi chu lên tỏ vẻ đáng yêu.
"Thôi đủ rồi, dừng lại đi. Thấy gớm quá. Nổi hết cả da gà da vịt lên rồi này."
Bảo An nhăn mặt tỏ vẻ khó chịu, hai tay ôm lấy thân mình khẽ xoa xoa.
"À quên mất, lại đụng trúng nỗi đau của kẻ bị đá nữa rồi. Linh xin lỗi An nha."
Trúc Linh ra cái điều hối lỗi lắm, nói với chất giọng ăn năn. Bảo Kỳ ngồi bên cạnh, đầu gật gù nhất trí.
"Ờ ha, bọn em vô tâm quá. Chị bỏ quá cho ha."
Lời xin lỗi vừa rời khỏi miệng, chàng và nàng lại ôm nhau cười khả ố. Bảo An chỉ hẩy nhẹ khóe môi, nói giọng không quan tâm.
"Thế gọi có gì không? Đang xem phim hay thì lại..."
Trúc Linh hí hí nốt mấy tiếng, xong lại giơ cái điện thoại ra trước mặt Bảo An, hỏi:
"Cửa hàng đang tuyển nhân viên nam hả?"
Thì ra Linh gọi giật giọng một cái, khiến cho An hoảng hồn là vì điều này ư? Trúc Linh thật là...
"Ô hay, định làm con dâu họ Lương mà cửa hàng của gia đình tuyển người cũng không biết là thế nào hả Linh?"
Những gì mà cô chị dâu tương lai nói cũng đúng, khiến cho Linh kia chỉ biết cố gân cổ lên mà lấp liếm rằng.
"Ờ thì... tại... tại vì cả ngày tao phải chăm sóc Kỳ, rồi làm việc nhà nữa này, thời gian đâu mà lên Facebook, nên không biết cũng là điều dễ hiểu mà."
Gớm thật, chưa về làm dâu mà Linh đã cái nhem nhẻm như thế này rồi, An sẽ phải liệu đường mà dạy dỗ lại thôi.
"Thôi không phải ngụy biện. Đăng cả tuần rồi mà chưa tìm được ai đủ tiêu chuẩn đây."
"Người thừa kế tương lai" Bảo An nói giọng đăm chiêu lắm. Bảo Kỳ với tư cách là người cùng nhà, lên tiếng giúp đỡ.
"Hay là để ngày mai em lết ra đấy giúp nhá."
Bảo An lừ mắt nhìn cậu em họ. Đang lúc nước sôi lửa bỏng mà cứ thích đùa. Thật là vô duyên quá thể!
"Thôi khỏi. Ra đấy vướng chân thêm."
Để lấy lòng chị dâu, Trúc Linh cũng góp chút ý kiến nhỏ nhoi nhằm giải quyết vấn đề nan giải này.
"Vậy hỏi Phong xem, biết đâu ông ý nhận lời."
Nghe đến tên Phong, Bảo An nghệt cả mặt ra, Bảo Kỳ thì vỗ đùi đôm đốp.
"Ừ đúng rồi, biết đâu lại 'lửa gần rơm lâu ngày cũng bén'. Một công đôi việc còn gì."
Bảo An trong lòng cũng thấy thích thú lắm, nhưng mà làm vậy thì quá là mất giá đi. Không thể được! Chưa kịp lên tiếng đanh thép phản đối thì Linh và Kỳ lại bắt đầu "nhập vai".
"Chuẩn luôn. Chứ ngày nào mày cũng ủ rũ lẻ bóng thế này, bọn tao cũng buồn lắm."
"Trước mặt chị, bọn em nào có dám thể hiện tình cảm cơ chứ."
Vừa nói, chàng và nàng vừa có những hành động đậm chất ngôn tình, khiến cho ai kia chán nản đứng dậy, nói lời tạm biệt.
"Thôi, tôi đi để cho hai bạn trẻ được tự do vậy."
Chào ông bà và cô chú một tiếng rõ to, Bảo An quyết định "xách mông lên và đi".
*****
Hôm nay Hoài Phong đến "An An Cake" thử việc. Theo như lời Lệ Băng giới thiệu thì quán đang cần một nhân viên nam, có ngoại hình ưa nhìn, không cần nộp hồ sơ, chỉ cần đến làm thử một buổi, đã vậy còn ưu tiên học sinh, sinh viên có ý định làm thêm dịp hè nữa chứ. Đắn đo hồi lâu, Hoài Phong quyết sẽ xin vào đây làm. Cậu biết đây là cửa hàng nhà Bảo An, và cậu cũng ngại phải chạm mặt An lắm, nhưng cái con số ba triệu một tháng thực quá quyến rũ cậu đi thôi. Vả lại, Bảo An tính tình lười biếng, chắc gì hè đã chịu ra quán phụ giúp. Suy nghĩ ấy làm cho Hoài Phong vững tâm đi thử việc.
Hôm nay Hoài Phong "điệu" lắm nha. Cậu dậy sớm, đứng trước gương ngắm ngắm, vuốt vuốt tới tận ba mươi phút lận. Vì là buổi thử việc, nên cậu muốn ăn mặc sáng sủa, bảnh bao một chút, nhưng khổ nỗi cả tủ quần áo của cậu toàn đồ tối màu, chỉ có duy nhất cái áo đồng phục là gam màu sáng. Đắn đo hồi lâu, cậu quyết định sẽ mặc nó để dễ lấy được thiện cảm, cũng phù hợp với tiêu chí chọn người của quán nữa. Oái oăm thay, cái áo đồng phục từ hôm nghỉ hè tới nay bị cậu vo viên nhét tuốt vào trong góc tủ, thành ra giờ nhăn nheo, rúm ró hệt miếng giẻ lau nhà. Hoài Phong lại lọ mọ lôi cái bàn là ra, là qua là lại, rất tỉ mỉ và cẩn thận. Xong xuôi, cậu mặc bộ đồng phục vào, soi mình trong gương, Hoài Phong nở nụ cười ưng ý.
Hoài Phong đã chuẩn bị áo quần chu đáo là thế, vậy mà đến nơi lại được bác Nhâm - quản lý nhân sự, cũng là mẹ Lệ Băng - phát cho bộ đồng phục kẻ ca rô nâu trắng, yêu cầu mặc trong suốt quá trình thử việc. Thật là muốn cười ra tiếng Mán quá đi!
Sáng nay đến thử việc cùng cậu, còn có một anh sinh viên nữa, tên là Nam. Cách thức thử việc cũng đơn giản thôi, cậu và anh Nam sẽ cùng nhau phục vụ và bưng bê đồ ăn cho khách, rồi xin ý kiến của khách hàng. Mọi thực khách sau khi được phục vụ, sẽ ghi tên người bồi bàn mà mình ưng ý vào một lá phiếu nhỏ, rồi bỏ vào cái hộp gỗ đặt ở cửa quán trước khi ra về. Đến cuối ngày, dựa vào số phiếu được bình chọn cũng như sự quan sát cá nhân, bác Nhâm sẽ đưa ra quyết định cuối cùng.
Cái tin Hoài Phong hôm nay đi làm bồi bàn lan đi nhanh chóng. Có bao nhiêu học sinh đến quán để được cậu phục vụ. Có người đến để ủng hộ cậu, cũng có kẻ đến phá đám. Những người trước giờ ghét cậu thì "hành" cậu đủ kiểu. Họ bắt cậu phải lau ghế sáng bóng, rồi mới chịu đặt mông ngồi xuống. Đến lúc gọi đồ cũng gọi nhát gừng từng chút một, báo hại Hoài Phong cứ phải ra ra vào vào, quay qua quay lại như con thoi. Bình thường chắc có lẽ đã xảy ra "bạo lực học đường" giữa Hoài Phong và hội kia ngay rồi đấy, cơ mà vì số tiền còn nợ bà, cũng vì danh dự của cậu và mẹ, Hoài Phong cố nhịn nhục, "hầu hạ" họ tận tình. Hội kia cũng chỉ là muốn đến chọc tức cậu cho bõ ghét những hiềm khích trước kia thôi, thấy cậu ngoan ngoãn như vậy, chúng nó lấy làm hả hê lắm. Trước khi ra khỏi quán, đứa nào cũng "tặng" cậu một phiếu bình chọn.
Cái anh Nam kia nom dáng vẻ thư sinh "trói gà không chặt" thế mà làm việc đâu ra đấy. Lại thêm cái vẻ đẹp trai trắng trẻo, cười đến là duyên, làm cho mấy em nữ sinh mê tít, bỏ cho anh ý bao nhiêu là phiếu. Hoài Phong trong lòng lo lắng vô bờ bến, chỉ sợ trượt.
Sau một ngày dài "chiến đấu", Hoài Phong may mắn dẫn trước anh Nam một phiếu, cộng với sự ưng ý của bác Nhâm, cậu chễm chệ ngồi vào vị trí bồi bàn.
"Tốt lắm. Tiếp tục phát huy thêm. Làm ở đây thì chắc chắn là mệt đấy, nhưng cháu yên trí, vì lúc nào cũng có tiền thưởng cho những người chăm chỉ."
Bác Nhâm vỗ vai cậu, nở nụ cười thân thiện động viên.
Hoài Phong sung sướng hết nấc, cười tươi roi rói, gật đầu cảm ơn liên hồi.
"Cháu cảm ơn bác. Cháu hứa sẽ cố gắng hết sức."
Tâm hồn đang lơ lửng trên mây của Hoài Phong, lập tức bị cái giọng lanh lảnh kia kéo tuột xuống dưới đáy.
"Cháu không muốn cậu ấy làm việc ở trong quán đâu."
Hoài Phong và bác quản lý tắt ngóm nụ cười, quay đầu lại phía kẻ phá đám. Bảo An đứng trước cửa, vẻ mặt xị xuống như hờn, như dỗi, miệng nhắc đi nhắc lại câu nói ban nãy.

Chương 12

Xem đi xem lại đoạn băng ghi cảnh Hoài Phong hôm nay thử việc, Bảo An vẫn không thể tin được là cậu ta có thể hăng say lao động, tận tâm phục vụ khách hàng như vậy. Lại còn số phiếu bình chọn nữa, sao cái anh đẹp trai kia có thể thua được chứ? Thật là khó tin!

"Cháu thấy đấy, Phong làm việc chăm chỉ như vậy, lại được lòng bao nhiêu thực khách. Vậy tại sao lại không được tuyển?"
Tất nhiên là cháu không muốn cậu ta làm ở đây rồi. Bác có biết cháu đã phải cố gắng lắm mới thôi nghĩ đến cậu ta được một chút không? Nếu giờ cậu ta trở thành bồi bàn của quán, chẳng phải là ngày nào cháu cũng sẽ gặp cậu ta sao. Như thế thì làm sao mà quên được? Không đồng ý, cháu nhất định không đồng ý.
"An, có nghe bác nói không đấy?"
Bảo An đang miên man suy nghĩ, bỗng giật bắn mình vì tiếng gọi của bác Nhâm.
"Dạ? Cháu thấy anh kia làm tốt hơn mà. Vậy bây giờ cháu bỏ phiếu cho anh ý, thì bác sẽ xem xét lại đúng không? Đúng không bác?"
Bảo An vừa nói vừa lay lay tay bác Nhâm, đôi mắt cố tỏ ra long lanh, đáng thương nhất có thể. Ở trong quán, An là người được bác Nhâm cưng nhất mà. Lần nào cũng thế, chỉ cần An năn nỉ là bác sẽ chiều theo ý An ngay. Nhưng mà lần này thì...
"Nhân viên trong quán không có quyền bỏ phiếu, An ạ."
Thoáng chút hụt hẫng, Bảo An lại tiếp tục nài nỉ.
"Vậy để cháu nhờ Linh này, Kỳ này, anh Duy này, anh Minh này,... cả mấy đứa bạn cháu nữa, đến bỏ phiếu cho anh kia, nha bác."
Bảo An càng lúc càng lay mạnh cánh tay người phụ nữ ngồi cạnh. Nhưng xem ra không mấy khả thi. Bác Nhâm giữ chặt cái bàn tay nghịch ngợm của Bảo An nãy giờ, nghiêm nghị nói.
"An, cháu đừng trẻ con như thế nữa. Nói rõ lý do bác nghe, tại sao lại từ chối nhận Phong?"
Bảo An xị mặt chán nản, rút đôi tay lại. Đôi mắt ủ rũ khẽ hướng về phía Hoài Phong. Cậu ấy vẫn ngồi nghiêm túc, gương mặt nhìn thẳng xuống mặt bàn như đang đợi chờ kết quả. Nhìn cậu ấy có vẻ lo lắng lắm, Bảo An có chút mủi lòng.
Sao bao nhiêu nơi cậu không đến, lại chọn nơi này để làm việc cơ chứ? Mà học sinh hư như cậu, nghỉ hè thì phải lêu lổng ngoài đường với đám bạn mới phải, sao lại muốn đi làm thêm? Chắc lại gây ra chuyện nên cần tiền đúng không? Cậu đánh nhau nên phải bồi thường à? Hay là trót phá hoại cái gì, rồi bị người ta bắt đền? Đúng rồi, nghĩ ra lý do để đuổi cậu ta rồi.
Bảo An đổi giọng, không mè nheo nữa, nói bằng chất giọng nghiêm trọng vô cùng cực.
"Bác ơi, bác có biết cậu ấy là học sinh cá biệt không ạ? Để cậu ấy làm việc ở đây, nhỡ ra hội bạn của cậu ấy đến, quậy phá thì làm sao khách hàng dám vào quán nữa ạ. Còn nữa nha bác, cái này mới quan trọng ạ. Cậu ta hư hỏng như thế, sểnh ra một cái cậu ta chôm đồ của quán..."
Hoài Phong nãy giờ ngồi yên quan sát thế sự, nhưng đến lúc này thì cậu không bình tĩnh được nữa, cậu thô lỗ ngắt ngang lời Bảo An.
"Này, lấy cái quyền gì mà xúc phạm, vu oan cho người khác như thế? Ta..."
Bị Hoài Phong quát nhưng Bảo An không mảy may sợ sệt, lại càng được đà tố tật xấu của cậu ấy với bác Nhâm.
"Đấy đấy, bác thấy không? Cậu ấy rất là hung hăng nhá, thế thì không thể phục vụ được khách hàng đâu ạ. Với lại hình như Phong còn định xưng 'tao' nữa bác ạ. Nghe không văn minh chút nào, như thế mà làm bồi bàn thì..."
Bảo An bỏ lửng câu nói, lắc lắc cái đầu ra điều không hài lòng lắm. Bác Nhâm ngồi cạnh có chút bối rối, chưa biết xứ trí ra sao.
Hoài Phong khựng người lại, có ý nghĩ khác chạy qua não bộ. Cậu đúng thật là... So với những lời mà bà nội sỉ nhục thì mấy câu châm chọc này của Bảo An có đáng gì. Cậu thà chịu nhịn nó, còn hơn là để bà nội bôi nhọ danh dự của mẹ cậu. Hoài Phong đành "ngậm bồ hòn làm ngọt", nói ra cái câu mà mãi về sau này, mỗi lần nghĩ lại là một lần mặt cậu đỏ gay.
"Tớ mong cậu đừng nghĩ xấu về tớ như thế. Tớ không phải người như vậy."
"Hở?!"
Bảo An há hốc mồm trước cách xưng hô vừa rồi của Hoài Phong. Đưa ngón tay trỏ lên ngoáy ngoáy lỗ tai, Bảo An nhỏ nhẹ đề nghị.
"Cậu vừa nói gì cơ? Tớ nghe không rõ."
Hoài Phong nắm chặt hai bàn tay, cố gồng mình để kiềm chế cơn tức đang cuồn cuộn trong ngực, chỉ trực tuôn ra tức thì.
"Tớ nói là tớ không phải người xấu. Mày... à cậu hãy tin tớ."
Nhìn bộ dạng Hoài Phong lúc này, Bảo An thấy thích thú ghê gớm. Đang hí hửng cười thầm trong bụng, thì bác Nhâm tuyên bố một câu khiến cơ mặt Bảo An đơ ra trông thấy.
"Với con mắt của một người từng trải, bác nhận thấy Phong thực sự rất có ý muốn đi làm kiếm thêm tiền. Đó là một việc làm đáng được khen ngợi chứ, đúng không An? Hơn nữa, quán đang rất cần người, cả tuần nay chưa tìm được ai thích hợp, mãi hôm nay mới có Phong là được việc nhất, bác thấy không có lý do nào để từ chối Phong cả."
Bây giờ phải làm sao để bác Nhâm hiểu nỗi khổ tâm của Bảo An đây, nó thực sự không biết? Bảo An định chống chế thêm chút nữa, thì bà Thục ở tầng hai – nơi diễn ra những công việc liên quan đến giấy tờ - thong thả đi xuống.
"Có chuyện gì vậy? Hết giờ làm việc rồi mà chị vẫn ở lại ạ? Mà em nghe nói tuyển được nhân viên rồi phải không chị? An đến đợi mẹ đấy hả con?"
Bảo An te te chạy lại chỗ mẹ, chưa kịp mách lẻo thì bác Nhâm đã từ từ tiến tới, kể rõ đầu đuôi câu chuyện với bà Thục. Mẹ Bảo An nghe xong, bèn nói.
"Những việc về nhân sự chị cứ thẳng thắn quyết định, thấy ai được thì nhận vào. Còn cái con bé này, nó có biết gì đâu mà lên tiếng."
Bảo An nghe xong không phục, vẫn cố gân cổ lên bảo vệ lý lẽ của mình.
"Ơ nhưng mẹ ơi, dù sao con cũng là người thừa kế tương lai mà. Con cũng có quyền và trách nhiệm tham gia đóng góp ý kiến chứ."
Không để Bảo An léo nhéo thêm nữa, bà Thục liền kéo tay lôi cô con gái ra ngoài xe.
"Ồn ào quá, về thôi An."
"Ơ kìa mẹ ơi, nhưng cậu ấy là học sinh cá biệt. Con có trách nhiệm mà..."
Khi cái tiếng lanh lảnh kia khuất dần sau cửa kính, cũng là lúc Hoài Phong thở phào nhẹ nhõm, còn bác Nhâm lại cười hiền từ.
"Yên tâm nhé. Từ mai nhớ làm việc chăm chỉ nhé."
Hoài Phong khẽ gãi đầu, lắng nghe lời bác.
"Vâng cháu sẽ cố gắng. Cháu cám ơn bác nhiều."
*****
Đứng trước cửa hàng, Bảo An lưỡng lự mãi không dám bước chân vào. Bà Thục đi từ hầm gửi xe lên, thấy con gái cứ thập thò trước cửa, bèn nghiêm nghị nhắc nhở.
"Sao còn đứng đây? Đã đi muộn rồi còn không mau vào đi."
Bảo An đi vào trong quán, thấy Hoài Phong đang hăng say lau dọn. Hoài Phong ngẩng đầu, cậu chào Bảo An rất đỗi thân thiện, thế mà cái con người kia chỉ hứ một tiếng rõ dài, rồi đi thẳng. Hoài Phong hơi không hài lòng về thái độ của Bảo An, nhưng cũng đành bỏ qua, lại chú tâm vào công việc.
Ngày đầu tiên làm việc chung, Bảo An một mực không chịu ra ngoài làm bồi bàn, cứ đứng trân trân trong bếp đòi mấy cô chú dạy làm bánh.
Ngày thứ hai làm việc chung, Bảo An nhất quyết đòi thay chỗ bác bảo vệ, nói rằng có nóng có nắng cũng cố được, chứ sống chết cũng không chịu vào trong quán phục vụ.
Ngày thứ ba làm việc chung, Bảo An khăng khăng cầm cái chìa khóa xe máy, muốn là đi giao hàng hộ anh Tuấn. Thà hứng bụi hứng khói cũng không thèm vào trong quán hưởng điều hòa mát lạnh làm bồi bàn.
Ngày thứ tư làm việc chung, Bảo An cứ khư khư ôm đống đĩa, đòi đứng ở đằng sau rửa đĩa thay chị Hương, có lỡ làm vỡ rồi đứt tay cũng được, nằng nặc không muốn ra ngoài kia.
Những ngày sau đó, ngày nào Bảo An cũng đòi thế chân một vị trí khác trong quán, chứ không chịu làm chung công việc với Hoài Phong.
Thấy Bảo An vất vả, khổ sở tránh mặt mình như vậy, Hoài Phong thấy hơi áy náy. Tối nay, sau khi tan ca, cậu hẹn Bảo An ra một góc khuất nói chuyện.
"Nói đi, tại sao mày cứ thế vậy?"
Ô hay, tự dưng nói như vậy Bảo An biết đằng nào mà trả lời.
"Cứ thế là cứ thế nào? Nói không đầu không đuôi, ai mà hiểu được."
Nhìn Bảo An tay vắt ngang trước ngực, nói giọng khinh khỉnh, Hoài Phong chỉ muốn đạp cho một cái. May mà Bảo An là con gái, nên cậu mới tha cho.
"Tại sao cứ tránh mặt tao? Tao biết mấy hôm rồi mày cố tình bày trò để tránh mặt tao."
Bảo An chẹp miệng, khó chịu trả lời.
"Cậu biết rồi còn hỏi."
"Không biết."
Cái giọng điệu thản nhiên của Hoài Phong khiến Bảo An nóng mặt lắm. Đã hại người ta ra nông nỗi như vậy mà bây giờ còn hồn nhiên chối tội, thật là quá quá đáng!
Được rồi, không biết thì Bảo An sẽ nói cho biết.
"Tớ đã đang quên được cậu một chút rồi nhá. Thế mà cậu bỗng dưng xin làm ở quán nhà tớ, làm hỏng hết cả cố gắng của tớ lúc trước. Tớ ghét cậu. Đã không nhận lời tớ thì làm ơn đừng xuất hiện trước mặt tớ nữa. Ở thành phố này có bao nhiêu cửa hàng cần tuyển người, sao lại chọn quán nhà tớ. Nếu mà ngày nào cũng làm cùng nhau, kiểu gì cái bệnh 'nghiện' cậu của tớ cũng tái phát cho xem. Nên tớ mới phải cố tránh mặt cậu..."
Hoài Phong thật không ngờ mình có sức ảnh hưởng lớn đến thế. Càng không nghĩ mình lại là một loại virus gây nghiện cho Bảo An. Nghe đến đây, sao cậu thấy buồn cười chết đi được, chẳng bù cho Bảo An, cái mặt đang sưng lên phụng phịu, hai mắt đã rơm rớm ướt. Nhìn khá là tội nghiệp, Hoài Phong đành mở lòng một lần.
"Muốn làm bạn đặc biệt của tao không?

Full | Lùi trang 2 | Tiếp trang 4

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ