The Soda Pop
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Yêu cậu học sinh cá biệt - trang 4

Full | Lùi trang 3 | Tiếp trang 5

Chương 13

"Bạn đặc biệt á? Nó là cái quái quỷ gì vậy? Cậu đang bố thí tình cảm cho tớ đấy hả? Tớ không thèm, không lấy, không đồng ý, không chấp nhận. Xớ!"
"Ôi cái con điên này..."
Gần ba giờ sáng rồi mà Hoài Phong không sao ngủ được, cứ nằm được một lúc lại đùng đùng ngồi bật dậy, đấm thùi thụi vào cái gối vốn đã nát bét. Thật, càng nghĩ càng không hiểu nổi, tại sao hồi tối cậu lại có thể nói ra cái câu mất mặt như thế cơ chứ? Cả Bảo An nữa, hét xơi xơi vào mặt cậu xong rồi câng cáo bỏ đi như vậy mà được à? Hoài Phong cảm thấy lòng tự trọng của mình bị bôi nhọ ghê gớm lắm. Đó giờ, đây là lần đầu tiên cậu mở mồm "xin kết bạn" với một đứa con gái, đã vậy lại còn bị từ chối thẳng thừng và quá đỗi phũ phàng. Thật là nhục nhã ê chề!
"Không muốn thì thôi."
Tự lẩm bẩm nốt câu cuối, Hoài Phong quyết định nằm xuống ngủ, không nghĩ thêm nữa, đau đầu quá rồi. Đợi mấy tháng nữa kiếm đủ số tiền trả bà nội, cậu cũng nghỉ việc, hết phải chạm mặt.
Hoài Phong và Bảo An cũng có thần giao cách cảm lắm nha. Cậu trằn trọc mãi không ngủ được, thì nó cũng thao thức, tiếc ngẩn người đến không nhắm nổi mắt. Quả thực, khi cái lời "tỏ tình bạn" ấy được phát ra từ đôi môi hếch hếch trên gương mặt vênh vênh của Hoài Phong khiến Bảo An sôi máu vô cùng. An có cảm giác như Phong đang ban phát chút ít tình cảm của mình cho nó vậy. Giá mà lá gan của Bảo An to hơn một tí thì lúc đó nó đã đấm cho cậu ta mấy quả rồi!
Nhưng giờ nghĩ lại, An thấy tiếc hơn là giận. Cậu ấy chủ động như vậy, chắc hẳn trong lòng cũng phải có chút chút gì đó. Thà bây giờ gật đầu với cái chức danh "bạn đặc biệt", rồi ngày nào cũng kề vai sát cánh bên nhau, biết đâu đến một lúc nào đó không cần "đốn" mà cậu ta cũng "gục" thì sao!
"Đúng là ngu, ngu, ngu quá..."
Bảo An không ngừng lấy tay gõ vào đầu mình. Gõ xong lại gục mặt xuống gối khóc ròng vì tiếc rẻ cơ hội quý giá ấy.
"Hay mai đến nhận lời nhỉ?"
Định bụng thế, nhưng ngay sau đó mặt Bảo An lại ỉu xìu như cái bánh đa nhúng nước vậy. Làm sao mà Hoài Phong có thể đồng ý khi chính Bảo An đã thẳng tay vứt bay cái lòng tốt của cậu hồi tối chứ? Lại còn mắng cậu té tát giữa đường giữa chợ xong rồi cắp mông đi thẳng như vậy nữa. Làm sao có thể đây?
*****
"Úi giời, hôm nay quán mình mới rước được ở đâu hai con gấu trúc về làm phục vụ thế này?"
Vừa bước vào quán, anh Dũng – một nhân viên bồi bàn của quán – đã la toáng lên, khiến mọi thành viên trong quán đều phải tạm dừng hoạt động ăn sáng mà ngước lên nhìn chăm chú.
Thấy mọi người còn ngơ ngác, anh Dũng bèn nhảy tót đến cạnh Bảo An, lấy hai tay mình chỉ vào hai mắt cô nàng, giới thiệu:
"Đây là gấu trúc cái."
Xong lại chạy vụt đến chỗ Hoài Phong, hành động y như ban nãy.
"Còn đây là gấu đực."
Anh Dũng vừa xong nhiệm vụ giới thiệu, mọi người trong quán cũng bắt đầu nhao nhao bàn tán. Chị Mai vứt bay cái vỏ bánh vào xọt rác, nói đầy phấn khích.
"Hai đứa dạo này thân nhau quá nhờ? Lại còn make up chung một kiểu nữa chứ, hô hô."
Bảo An và Hoài Phong vẫn còn ngơ mặt chưa biết giải thích như thế nào, chị Ly đã vội vã hỏi dồn dập.
"Uầy, thế là sáng nay đứa nào đến nhà đứa nào đấy? Chứ thằng Phong trông thế kia thì biết gì mà mếch với chả cắp. Xong rồi cùng đèo nhau đến đây à? Bảo sao hôm nay An tự nhiên đến sớm, còn không đi cùng mẹ nữa. Này An, một thằng con trai tính cách kiểu như Phong mà dám vì bạn gái bôi chát mỹ phẩm lên mặt như vậy, là hơi bị hiếm đó nha."
Nam chính, nữ chính còn chưa kịp cất lời thanh minh, thì anh Tuấn lại nhanh nhảu cướp lời.
"Vớ vẩn có khi đêm qua hai anh chị lại..."
Anh Tuấn bỏ lửng câu nói, đôi mắt từ từ híp lại trông đến là đểu cáng, mấy người khác nghe vậy ồ lên thích thú, chỉ khổ An với Phong mặt đỏ phừng phừng, trên đỉnh đầu khói trắng đã bắt đầu tỏa ra nghi ngút.
"Này! Anh đừng có suy nghĩ bậy bạ nhá. Em trừ lương đấy."
Bị người thừa kế tương lai uy hiếp là thế nhưng mấy cô cậu nhân viên kia nào có sợ, lại càng được thể bàn tán rôm rả hơn.
"Ơ, anh chỉ tưởng là hôm qua hai đứa thức khuya học bài hoặc là xem phim hay chơi game gì đó nên sáng ra mắt mới thâm quầng thế kia. Đấy, anh chỉ định nói thế thôi, có gì bậy đâu. Cô ý, cô mới chính là người có cái đầu đen tối nhớ, hớ hớ."
Trong quán này, Tuấn với Dũng đúng là rất tâm đầu ý hợp. Sau khi cái miệng dẹo quẹo của Tuấn làm xong nhiệm vụ giãi bày, Dũng cũng nhảy vào phụ họa ngay tức thì.
"Chuẩn rồi, không có người nói bậy chỉ có người nghĩ bậy thôi, An ạ. Mà thôi, yêu nhau thì cứ đàng hoàng công khai, sao mà phải ngại. Cứ ế dài như anh với ba ông bà kia mới đáng xấu hổ, đúng không?"
Bị số đông áp đảo, Bảo An chẳng cãi được vào đâu, chỉ biết dựa vào tí tẹo quyền chức mà trấn át lại.
"Thôi đi làm việc đi, mấy anh chị đến đây để buôn chuyện đấy ạ? Làm đi, tí nữa bác Nhâm đến, chết đấy. Với lại..."
Bảo An dừng lại lấy hơi, đánh ánh mắt sang phía Hoài Phong, tiếp tục nói.
"Em mà thèm cái ông kia á? Còn lâu."
Hoài Phong cũng hất mặt lên tận trời xanh mà đáp trả rằng.
"Mày nghĩ tao thèm chắc? Không bao giờ."
Mấy anh chị kia lại bắt đầu nhoi nhoi lên. Có lẽ một cuộc bàn tán xuyên lục địa sẽ diễn ra ngay lập tức nếu như bác Nhâm không đến kịp lúc.
"Nào nào, tám giờ đến nơi rồi. Không mau chuẩn bị dọn dẹp lại quán đi, còn ngồi đấy nữa. Nhanh cái tay, cái chân lên nào."
Thế đấy, một ngày làm việc chung nữa lại bắt đầu. Nguyên buổi hôm nay và những ngày sau đó, cả An và Phong đều cố gắng tránh và không thèm nhìn mặt nhau. Điều này khiến cho những "con buôn" trong quán càng được dịp hành nghề.
*****
Gần đây Bảo An lạ lắm, nét mệt mỏi lúc nào cũng tỏ rõ trên gương mặt. Bữa trưa nay, khi mọi người đang ngồi ăn cùng nhau, bất chợt An ôm miệng đứng vụt dậy, lao thẳng vào nhà vệ sinh và nôn sạch những gì có trong dạ dày ra ngoài. Ai nấy đều lo lắng khi thấy An thất thểu quay lại với gương mặt xanh mét. Chị Ly sốt sắng hỏi.
"Sao thế An?"
Bảo An chậm rãi ngồi xuống nghế, đón lấy cốc nước từ phía chị Mai, uống mấy ngụm liền, rồi khẽ lắc đầu đáp lại câu hỏi của chị Ly.
"Em không biết nữa. Từ tối qua đã vậy rồi. Ăn gì cũng nôn ra hết thôi."
"A, hay là em..."
Bỗng nhiên anh Tuấn vỗ bàn cái uỳnh, la lớn lên như phát hiện điều gì đó. Thực ra anh lại định trêu An với Phong, nhưng nhận thấy mọi chuyện đang hết sức "căng" nên anh vội "lái" câu nói của mình sang một hướng khác.
"Em đã nói với mẹ chưa? Đi viện khám thử xem sao."
Bảo An gật gù nghe lời khi thấy cái bụng cứ sôi lên òng ọc. Mọi người ai cũng lo lắng hỏi thăm, duy chỉ có Hoài Phong là vẫn ngồi yên quan sát, đôi mắt không biểu lộ chút cảm xúc nào, hết sức khó hiểu.
Liền mấy ngày sau đó Bảo An nghỉ làm. Mấy anh chị trong quán hỏi bác Nhâm mới biết, Bảo An bị bệnh, phải nằm lại viện, bác còn nói mọi người không nên vào thăm vì An vẫn còn mệt lắm, đợi khi nào ra viện rồi đến nhà chơi với An sau cũng được.
*****
"Thế là An nó bị sao hả em?"
"Bác sĩ nói vì bị căng thẳng trong thời gian dài, nên nó bị trào ngược dịch vị dạ dày chị ạ."
"Rõ khổ!"
"Mà chị bảo đang nghỉ hè, có phải lo bài vở gì đâu mà căng thẳng cơ chứ. Ở nhà thì được chiều chuộng như thế, không phải động tay động chân vào việc gì, thế mà..."
"Có khi nó căng thẳng chuyện tình cảm em ạ. Ở cái tuổi này, chúng nó cũng bắt đầu biết để ý tới bạn bè khác giới rồi. Chắc là đang tương tư bạn nào thôi, không cần phải quá lo lắng đâu em."
Đó là cuộc nói chuyện giữa bác Nhâm và mẹ Bảo An mà Hoài Phong hôm nay tình cờ nghe được. Không hiểu sao, cậu cứ có cảm giác Bảo An bị căng thẳng là vì mình. Có lẽ vì luôn phải tìm cách tránh mặt cậu, cũng như cố gồng mình tỏ ra bình thường trước mặt cậu nên An mới bị như vậy. Hoài Phong cảm thấy có lỗi.
Buổi hôm nay Phong xin nghỉ, cậu muốn đến viện gặp An để nói câu mà cậu đã đắn đo suốt cả đêm qua. Hỏi được bệnh viện nơi Bảo An nằm rồi, nhưng vấn đề với Hoài Phong bây giờ là làm sao để có thể gặp và nói chuyện riêng với nó đây? Đúng là "của quý" trong nhà có khác, người thăm bệnh cứ ra ra vào vào, tấp nập hơn cả đi hội. Hễ ông bà ngoại vừa về là ông bà nội lại đến, rồi cô dì, chú bác, anh chị em họ, ai cũng có mặt đầy đủ, khiến cho Phong kia không có cơ hội "tiếp cận con mồi".
Hoài Phong ngồi đợi ê cả mông ngoài hành lang từ sáng đến quá trưa mới có dịp lôi được An ra ngoài nói chuyện. Ấy là cái lúc An thấy ngột ngạt quá, nhân cơ hội ông ngoại ra ngoài đi vệ sinh, nó định trốn xuống dưới sân bệnh viện đi lại một chút cho thoáng, ngờ đâu vừa ra khỏi cửa phòng lại thấy bóng dáng quen thuộc đang ngồi thẫn thờ gặm bánh mì trên hàng ghế dài.
"Đến thăm tớ à?"
Bảo An vỗ vai Hoài Phong bôm bốp, làm cho cậu giật mình đến rơi cả miếng trứng đang nhai trong mồm xuống đất, ngước lên đã thấy bệnh nhân đứng cười nhăn nhở trước mặt. Trông Bảo An chẳng có gì là ốm đau bệnh tật cả, Hoài Phong bèn lôi tuột nó xuống dưới sân.
Sau vài phút tâm sự ỉ ê, Bảo An tay khẽ xoa cằm, nói giọng kênh kiệu.
"À, thì ra là vẫn muốn tớ làm bạn đặc biệt của cậu chứ gì?"
Điệu bộ của An khiến cho Phong ngứa ngáy chân tay ghê gớm, nhưng nỗi áy náy trong lòng cứ dâng lên cuồn cuộn, khiến cậu phải cố "trói" tứ chi mình lại, điềm tĩnh trả lời.
"Ừ, là thế đấy. Đồng ý không?"
Đúng ý Bảo An quá rồi, cơ mà vẫn phải làm giá một tí tẹo nữa thì An mới gật đầu chấp thuận được.
"Hồi trước thẳng thừng đá tớ như thế, bây giờ nếu tớ đồng ý lời đề nghị của cậu một cách dễ dàng thì tớ cứ thấy mình bị thiệt thòi sao sao ý."
Cứ tưởng Hoài Phong hôm nay sẽ xuống nước năn nỉ ghê lắm, ai ngờ cậu đứng phắt dậy, tay chỉ thẳng mặt "cô chủ" mà quát.
"Này nhá..."
Nghĩ rằng mình đang đi quá giới hạn, Bảo An mặt tái mét, lời xin lỗi đã được hình thành xong xuôi trong đầu, đang chuẩn bị được cất ra, thì Hoài Phong tiếp lời, vẫn bằng chất giọng ban nãy.
"Tao cầu xin mày làm bạn đặc biệt của tao đấy. Được chưa?"
Tình huống ngoài sức tưởng tượng này khiến cho Bảo An chỉ biết ngồi bất động, há hốc mồm, tròn mắt sửng sốt. Sau vài giây bị đóng băng, Bảo An đứng bật dậy, nhảy tưng tưng lên vì quá đỗi sung sướng.
"Được quá ý chứ. Tớ đồng ý."
Đang hân hoan, phấn khởi là thế, Bảo An bỗng im bặt, mặt mũi lấm lép hẳn lại khi nhìn thấy từ phía xa xa hình ảnh ông ngoại dáo dác ngó quanh tìm nó. Bảo An đành vội giã từ "bạn đặc biệt" để nhanh chân chạy lại phía ông, chứ để ông biết nó "trốn viện theo trai" thì xong luôn.
Bây giờ thì Bảo An đang ngồi ngoan trong phòng bệnh nghe ông ngoại mắng. Dù thế, nhưng gương mặt vẫn nó tươi roi rói, chẳng nghe thấy tiếng ông đâu cả, chỉ thấy văng vẳng bên tai câu nói khi nãy của Hoài Phong thôi. Còn Hoài Phong, cậu vẫn đứng chết chân ở chỗ ấy với gương mặt không cảm xúc. Cuối cùng, thì cậu cũng đã nói ra được cái câu đáng muối mặt ấy.

Chương 14

Bệnh viện và nhà tù là hai nơi mà người ta không muốn chạm mặt nhất. Nhưng cặp đôi "bạn đặc biệt" Bảo An và Hoài Phong lại có buổi hẹn hò chính thức đầu tiên tại một góc khuất của sân bệnh viện. Trời tối, xung quanh lại nhiều cây cỏ, hai cái bắp chân của Hoài Phong vì thế trở thành bữa tiệc linh đình cho đám muỗi tham ăn. Cậu cứ ngồi co hết chân lên ghế, tay không ngừng vỗ đôm đốp, miệng liên tục chửi rủa những sinh vật nhỏ bé kia.

"Biết vậy mặc quần dài. Cha nhà nó, hút gì mà hút lắm thế, tao lại đốt chết cả nhà chúng mày bây giờ."
Khi Hoài Phong đang chật vật trong vòng vây của "fan cuồng", Bảo An lại thảnh thơi ngồi đung đưa đôi chân ngắn củn của mình, tay đút từng thìa tào phớ mát lạnh vào mồm.
"Ai bảo không chịu đàng hoàng lên phòng thăm bệnh cơ. Thích hẹn hò chui lủi kiểu này thì phải cố mà chịu thôi."
Nể tình An đang là bệnh nhân nên Phong nhường, chẳng thèm đôi co lại nữa, cậu chỉ chẹp miệng một tiếng, rồi lại chăm chỉ với công việc diệt muỗi đang còn dang dở.
"Này, cậu gọi tớ xuống đây để xem cậu đập muỗi hả? Nói gì đi chứ?"
Hoài Phong ngừng tay, quay sang nói.
"Tao đi chơi, tiện đường thì rẽ vào đây thăm mày thôi."
Câu nói hết sức bình thường ấy khiến cho Bảo An khoái chí lắm, nhăn răng ra cười toe toét.
"Cậu lúc nào cũng nghĩ đến tớ thế này, tớ cảm động đến chết mất."
Đột nhiên Hoài Phong co rúm mặt lại, tay chĩa thẳng miệng Bảo An thông báo.
"Mày bị chảy máu chân răng kìa."
Vì là con gái, lại hay làm dáng, nên lúc nào An cũng mang theo một cái gương nhỏ xíu bên người. Nghe Hoài Phong nói vậy, Bảo An thảng thốt lôi gương ra soi. Xong xuôi, bèn thở phào nhẹ nhõm.
"Không phải máu. Là son môi đấy. Lúc nãy tô son vội quá nên quệt luôn vào răng, hê hê."
Hoài Phong trưng ra bộ mặt hết sức chán nản. Cậu chẳng ưa nổi những đứa con gái quá điệu đà, sáng trưa chiều tối lúc nào cũng chăm chăm vào việc trang điểm. Giờ để ý mới thấy, Bảo An quả thực rất hay tô son. Và Hoài Phong không thích điều này.
"Đi viện mà cũng điệu gớm. Từ giờ trở đi, cấm mày dùng son, cũng không được tô chát bất kỳ loại mỹ phẩm nào lên mặt. Nhớ chưa?"
Bảo An vốn dĩ không thích và cũng không biết trang điểm, song lại cực kỳ cuồng son. Bỗng dưng bị Hoài Phong cấm đoán sở thích, nó giãy nảy lên bất bình.
"Gì vậy? Sao lại cấm? Môi của tớ, tớ thích làm gì chẳng được."
"Mấy đứa con gái tao chơi cùng, đứa nào cũng phấn son lòe loẹt, mày là bạn đặc biệt nên mày phải khác chúng nó. Hiểu không?"
Hoài Phong từ tốn giải thích, Bảo An nghe cũng thấy xuôi xuôi. Nhưng mà dù sao cũng gắn bó với son được gần hai năm rồi, giờ phải tạm biệt chúng, kể cũng không đành lòng. Thấy mặt Bảo An cứ xị xuống, có vẻ bất bình lắm, Hoài Phong đành phải nói lời "đe dọa".
"Không hiểu thì thôi, tao về. Không bạn bè gì nữa."
An cuồng son nhưng so với Phong thì son chẳng là gì cả. Nghe Phong dọa, An mếu máo nhận lời.
"Ừ, được rồi. Tớ đồng ý không dùng son nữa."
Thấy An ngoan ngoãn như vậy, Phong lấy làm hài lòng lắm. Cậu vênh mặt lên, tay xoa đầu An khen ngợi.
"Tốt. Dùng son có gì hay chứ, toàn chì độc hại. Tô lên thì choe choét, đến lúc ăn lại nuốt cả vào. Kinh dị."
Dù Phong cố nói với giọng hài nhất có thể, tay chân còn múa may phụ họa để "đuổi" bớt nỗi buồn của An đi, nhưng xem ra không mấy thành công vì mặt An nom vẫn chẳng tươi tỉnh lên được là bao.
Lâu lâu mới pha trò một lần, mà cái đứa bên cạnh chẳng thèm đoái hoài để ý, Hoài Phong cảm thấy "quê quê", đành ngồi im, quan sát Bảo An đang chán nản đút từng thìa tào phớ. Bỗng nhiên, Bảo An cười khúc khích, Hoài Phong nheo mày khó hiểu.
"Hâm à?"
Bảo An xua xua cái tay, cố gắng nuốt nốt miếng tào phớ đang mắc kẹt trong miệng.
"Cậu nói cũng đúng. Son thật sự không tốt chút nào, vừa hại tớ lại còn hại cả cậu nữa chứ."
Người đi thăm bệnh càng lúc càng không hiểu bệnh nhân nói gì, chỉ biết lặng yên nhăn mặt.
"Đây nhá. Môi tớ có son, khi chạm vào môi cậu, môi cậu cũng lại dính son. Như thế không phải là hại cả hai à?"
Bảo An hào hứng giải thích, đôi mắt từ từ khép lại nhìn đến là gian tà. Chẳng bù cho cậu con trai ngồi kế bên, gương mặt nhăn nhúm trông khó coi vô cùng. Cốc một phát rõ kêu vào đầu Bảo An, Hoài Phong lên tiếng chê bai.
"Mày nghĩ đi đâu đấy hả? Hôn cái quỷ gì chứ? Nhìn mặt vậy mà toàn tưởng tượng ra những thứ đen tối."
An xoa xoa chỗ bị cốc, hậm hực đáp trả.
"Hôn là một hành động lãng mạn, sao lại đen tối chứ? Cậu không biết đâu, tớ luôn ao ước đến một lúc nào đó, tớ và người yêu sẽ đứng dưới trời mưa, rồi hôn nhau giống như trong mấy bộ phim tình cảm ý. Và sau đó..."
Bảo An cứ thế chắp hai bàn tay vào nhau, luyên thuyên về một viễn cảnh quá đỗi tuyệt vời, trên gương mặt lộ rõ nét vui sướng. Hoài Phong ngồi bên cạnh, vô duyên phá vỡ khung cảnh hoàn mỹ mà Bảo An đang mường tượng.
"Đoàng. Sét đánh, cả hai đứa cùng chết. Ha ha."
Bị phá đám, Bảo An tụt cảm xúc, chẳng thèm cãi lại. Nó chỉ thở dài tỏ ý chán nản, rồi quay mặt đi chỗ khác. Hoài Phong vẫn ngồi ôm bụng cười, có vẻ rất hài lòng với cái kết mà mình vừa tạo ra cho câu chuyện của Bảo An. Cười chán chê xong, thì tự ý chuyển chủ đề nói chuyện.
"À, đừng nói mối quan hệ giữa tao với mày cho ai biết nhá. Như vậy mới đặc biệt. Tạm thời tao chỉ yêu cầu mày thế thôi. Còn mày có đòi hỏi gì không?"
Thật lòng, Bảo An chẳng muốn Hoài Phong thay đổi điều gì cả. Vì ngay từ đầu, An đã bị chính con người hiện tại của Phong "hút hồn" mà. Đắn đo, suy nghĩ hồi lâu cũng chẳng nghĩ ra được hạch sách gì với Hoài Phong, An đành lắc đầu đáp.
"Tớ không có. Khi nào nghĩ ra tớ nói sau được không?"
Cậu gật đầu nhất chí. Rút điện thoại ra xem giờ, thấy không còn sớm nữa, Hoài Phong bèn giục Bảo An về phòng.
Bảo An răm rắp nghe theo.
*****
Đi được nửa đường, thì cái bụng của An réo lên inh ỏi. Khổ, cả tuần qua ăn gì cũng nôn ra hết, dạ dày vì thế mà gần như là rỗng tuếch. Bây giờ khỏi bệnh rồi, thì cả ngày Bảo An chỉ làm đúng một công việc, đó là ăn lại bữa.
Vì không muốn ngược đãi cái bụng thân yêu, và cũng vì muốn nhanh chóng bù đắp số cân đã mất do ốm, Bảo An đành lóc cóc quay đầu lại ra căng tin bệnh viện. Bây giờ đã hơn chín giờ tối, dù căng tin mở cửa cả đêm nhưng số lượng đồ ăn được bán ra lại không quá nhiều.
Quán đã hết sạch đồ ăn, chỉ còn sót lại đúng năm chiếc bánh bao, đứng tẩn ngẩn tần ngần một lúc, Bảo An quyết định mua một cái bánh bao chay. Thật xui xẻo, An chưa kịp cất lời gọi cô chủ quán thì một giọng nói khác đã chen vào.
"Cô ơi, gói cho cháu cả năm cái bánh bao nhé."
Bảo An ngước lên, hướng đôi mắt đang tóe lửa về phía người đó. Dù bị lườm đến cháy cả mặt, nhưng người đó vẫn cười, thản nhiên nói.
"Em cũng nằm ở viện này à? Con gái ăn đêm nhiều dễ béo, xấu lắm đấy."
Người đó cười cười, rất thoải mái trêu đùa Bảo An, cứ ngỡ như là đã quen biết từ trước. Bảo An lúc này đang trong cơn thịnh nộ, chẳng để ý nhiều đến lời bông đùa ấy, chỉ tức tối quát tháo.
"Cướp miếng ăn của người khác, anh không thấy mình quá đáng lắm sao?"
Người đó nghe xong vẫn chỉ cười, đánh trống lảng sang chuyện khác.
"Em bị làm sao mà phải nằm viện?"
Bảo An thật không biết phải nói gì với cái tên vô duyên này. Có quen biết gì đâu mà hỏi han như thế chứ. An không thèm tiếp chuyện, nhếch môi cười khỉnh một cái, rồi lẳng lẳng quay lưng ra về, mặc kệ cái con người kia đang thanh toán tiền và nhận túi bánh từ cô chủ quán.
Người đó chạy đuổi theo Bảo An, kéo người nó lại và nhét vào tay nó hai chiếc bánh nóng hổi.
"Cho em đấy. Không có độc đâu, cứ yên tâm mà ăn đi."
Tặng bánh xong người đó đi thẳng, không giải thích một lời làm cho An kia vẫn trưng ra bộ mặt ngáo ngơ, đứng như trời trồng tại chỗ.
"À, anh nằm ở phòng 303, khoa nội. Khi nào khỏe hơn, An lên thăm anh nhé."
Đi được một đoạn khá xa rồi, người đó mới quay lại dặn dò An. Nghe xong câu ấy, đầu óc An càng rối rắm hơn muôn phần. Rõ ràng là không quen, tại sao lại biết tên nó chứ. Thật đáng sợ!
Bảo An cúi xuống nhìn hai cái bánh trên tay, lại nghe cái dạ dày đang "léo nhéo". Phân tích hồi lâu, Bảo An quyết định quẳng hai cái bánh ấy vào thùng rác. Ai mà biết được anh ta cho cái gì vào bánh. Bảo An thà chết đói, chứ nhất quyết không chịu chết vì ngu.
May sao, Bảo An có một người mẹ quá đỗi tâm lý. Biết con gái đang dần khỏi bệnh, bà Thục luôn tích trữ đồ ăn trong phòng. Và vì thế, Bảo An được ôm một bụng chật cứng đồ ăn đi ngủ.

Chương 15

Ngày chủ nhật đẹp trời, gia đình họ Lương tổ chức họp mặt gia đình, cùng nhau ăn uống linh đình, chào mừng Bảo An xuất viện về nhà. Sáng sớm, mọi người đã có mặt tại nhà ông bà nội để chuẩn bị cho bữa liên hoan hôm nay, Linh và Băng cũng đến phụ giúp và góp vui.

"Mấy hôm tao ốm, mày lặn mất tăm. Mãi hôm nay có 'sự kiện', mày mới ngoi lên. Bạn bè kiểu gì đấy? Đồ sống lỗi."
An tranh thủ trách móc Băng khi cả hai đang ngồi rửa sạch đống bát đĩa bám đầy bụi do cất trong kho đã lâu. Thật, Băng cũng muốn tới thăm An lắm chứ, nhưng khổ nỗi lại bận chút công việc riêng ở dưới quê, thành thử đến giờ mới có thể trực tiếp hỏi han An được.
"Mày cứ nói quá. Ngày nào tao cũng gọi điện hỏi thăm mày mà, với lại tao đã 'xin phép vắng mặt' rồi còn gì nữa."
Băng trề môi dỗi hờn. Rõ ràng là quan tâm nhiều như thế, vậy mà giờ lại bị gắn mác "sống lỗi", Lệ Băng quả thực không cam tâm.
An chỉ định đùa cho vui thôi, nào ngờ Băng tưởng thật, cái mặt xị ra ngay được. Khẽ huých vai Băng một cái, An cười khì khì.
"Tao đùa mà. Mày là chăm hỏi han tao nhất đấy, chứ cái Linh ở ngay gần mà đến thăm được có mỗi một lần. Nó bảo là phải đến chăm Kỳ nữa. Xùy, Kỳ chỉ là chấn thương nhẹ thôi, có sao đâu mà ngày nào cũng phải đến, nhờ. Úi xời, nhìn kìa."
Bảo An vỗ vai Lệ Băng thủ thỉ tâm tình, đoạn đánh ánh mắt ra phía bên kia. Lệ Băng nghe vậy cũng nhìn theo và được chiêm ngưỡng một cảnh tượng rất đỗi đẹp mắt và hay ho. Ở một góc trong sân, Linh và Kỳ đang ngồi nướng thịt bên cái bếp than nhãn hiệu Con Cò. Chàng và nàng cứ tíu ta tíu tít, cười nói đùa nghịch, chẳng chuyên tâm vào công việc gì cả. Thi thoảng lại còn vụng trộm, lén đút thịt cho nhau ăn nữa chứ. Chốc nữa, kiểu gì đĩa thịt nướng cũng vơi đi đáng kể. Trời nóng, phải ngồi bên cạnh bếp lửa như thế này, quả là cực cho đôi bạn trẻ quá. Một lúc sau, Trúc Linh liên tục than nóng, hai tay phẩy phẩy cố tạo ra chút gió. Thấy Linh đang nhăn mặt khổ sở, Kỳ bèn bày trò cười, động viên tinh thần cho cô bạn gái. Cậu quay mặt đi một chỗ khác, tự tay bôi than đen lên mặt, rồi sau đó...
"Hù!"
Bị Bảo Kỳ "ú òa", Trúc Linh giật mình tới ngã ngửa ra đằng sau. Cái mặt đen thui của cậu bạn khiến cho Linh vừa sợ vừa buồn cười, sẵn cái quạt trong tay, cô đánh tới tấp vào người Kỳ.
"Dở người! Làm cái trò gì thế?"
Bảo Kỳ càng lúc càng tiến lại phía Linh, lè nhè nói.
"Ta là quỷ Nhọ. Ta thích ăn thịt những đứa có cái mặt nhăn nhó. Hiện ta đang rất đói, may quá lại tóm được ngươi. Ha há."
Trúc Linh nghe vậy liền bật cười khanh khách, tay vẫn không ngừng tấn công Bảo Kỳ và miệng thì liên tục mắng nhiếc cậu. Bảo Kỳ càng được thể lấn tới, quyết không buông tha cho "con mồi".
"Lại cười à? Mặt hết nhăn rồi hả? Vậy thôi ta không thèm giết ngươi nữa. Nhưng ta sẽ biến mi thành một con quỷ Nhọ cái, rồi sau đó ta sẽ lấy ngươi làm vợ."
Bảo Kỳ từ từ đưa đôi bàn tay đen sì vết than lại gần mặt Trúc Linh. Nàng ta la hét oai oái, van xin rối rít, nhưng con quỷ kia nhất mực không nghe. Cứ thế, kẻ lấn tới, người đẩy ra, inh oi ầm ĩ, loạn cả một góc sân. Khi mà cái tay bẩn thỉu của Kỳ sắp chạm được vào mặt Linh thì...
"Ôi giời ơi, cháy hết thịt rồi..."
Là tiếng cô Tuyết - mẹ Bảo Kỳ. Hai đứa vừa ngẩng mặt lên, liền nhận ngay mấy cái cốc vào trán từ phía cô Tuyết.
"Hai cái đứa này, không lo làm chỉ lo chơi thôi. Biết vậy lúc nãy mẹ chẳng sắp cho chúng mày làm chung một việc."
Bố mẹ Bảo Kỳ đều rất tâm lý, họ không cấm đoán chuyện con cái yêu đương ở cái tuổi này, chỉ cần không ảnh hưởng tới việc học tập cũng như không quá đà là được. Vì thế Linh và Kỳ không phải "yêu chui", giấu giếm bố mẹ như nhiều cặp đôi cùng trang lứa khác. Ngay từ đầu, cô Tuyết đã có cảm tình với Linh – một cô gái thẳng thắn, thật thà và hay cười. Bên cạnh đó, Trúc Linh lại vô cùng ưa thích công việc bếp núc và rất có khiếu trong lĩnh vực này. Vào những ngày rảnh rỗi, Linh thường sang nhà Kỳ trổ tài nấu nướng, điều này càng làm tăng "điểm cộng" của Linh trong mắt "gia đình nhà chồng tương lai".
Thấy đôi bạn trẻ bị mắng, Băng và An lấy làm thích thú lắm, ngồi cười ngặt nghẽo. Mải cười, tay lại trơn do bọt của nước rửa bát, cái đĩa sứ Bảo An đang cầm vì thế mà rơi xuống đất, vỡ tan tành. Choang!
"Đấy đấy, lại đến lượt hai cái cô kia nữa. Tập trung làm nhanh tay lên, không tí tôi cho nhịn hết."
Sau khi bị phụ huynh giáo huấn, cả bốn đứa cặm cụi, chuyên tâm làm cho xong phần việc của mình. Nhìn chúng nó sợ xanh mặt, cô Tuyết khẽ phì cười, rồi đong đả đi mất.
Nguyên một buổi sáng hăng say lao động, bụng ai cũng đói, thế mà tới khi xong xuôi mọi việc, đồ ăn thức uống đã bày đủ trên bàn, cả nhà lại không được đụng đũa. Nguyên do là vì anh cả Duy báo đến muộn một chút, mặc cho bốn đứa trẻ than đói, ông nội vẫn yêu cầu mọi người đợi thằng cháu đích tôn về mới được dùng bữa.
"Cái ông Duy này nhá, đã trốn việc buổi sáng rồi, giờ tới bữa còn hành mọi người phải đợi cơm nữa. Thật là phiền phức."
Bảo An nằm ườn ra mặt bàn, than thở.
"Anh nghe đứa nào nói xấu gì anh đấy."
Lương Bảo Duy bước vào trong tiếng reo hò mừng rỡ của đám em nhỏ. An, Băng, Linh, Kỳ vỗ tay đôm đốp, mắt sáng rực lên khi thấy ông anh cả xuất hiện.
"Được ăn rồi, được ăn rồi. Hú hú."
Bác Quốc nghiêm mặt dạy bảo cậu con trai.
"Lần sau mà còn bắt cả nhà đợi cơm như hôm nay thì ăn ở ngoài luôn đi, đừng về nữa. Đâu, thế con bé ấy đâu?"
Ai nấy đều bị câu nói của bác trưởng làm cho ngơ ngác. Con bé? Con bé nào nhỉ? Gia đình bác mới nhận con nuôi sao? Không để mọi người phải tò mò thêm nữa, anh Duy vội chạy ra ngoài cửa, sau đó dẫn vào nhà một chị gái cao ráo, trắng trẻo và xinh đẹp.
"Giới thiệu với cả nhà, đây là bạn gái của con ạ."
Mọi người cười ồ lên, ra điều ngạc nhiên và vui mừng lắm. Đám trẻ con mới lúc nãy mặt còn ỉu như cái bánh đa ngâm nước, giờ đồng loạt nhảy hết lên, hú hét tung trời. Nghe tin anh Duy có người yêu đã lâu, nhưng trước giờ chẳng ai biết mặt chị ấy cả, lục tung cả điện thoại lẫn laptop của anh cũng không tìm thấy một cái ảnh nào. Bao nhiêu giả thiết được đặt ra cho cái sự giấu giếm ấy, nào là "chắc chị ấy xấu lắm.", rồi thì "có khi nào người yêu anh ấy là trai?", và cả "hay anh Duy ế lâu quá nên sinh hoang tưởng?"... nhiều vô số. Hôm nay được gặp tận mặt, ai cũng tấm tắc, trầm trồ trước dung nhan của chị ấy.
Chị gái bẽn lẽn, nhỏ nhẹ cúi đầu chào hỏi.
"Con chào mọi người. Con tên là Thạch Thủy. Hôm nay con xin phép được ra mắt mọi người ạ."
Cái tên của chị ấy khiến Linh nhớ tới một mẩu truyện cười đã đọc trên mạng. Thạch tức là đá, thủy nghĩa là nước. Đá thả xuống nước sẽ tạo ra tiếng "tủm". Vì lẽ ấy mà Trúc Linh bất giác cười ha hả.
"Tủm. Ý chị là chị tên Tủm đúng không?"
Câu chuyện đó khá phổ biến và mọi người trong nhà ai cũng biết, vì vậy khi nghe Trúc Linh phán, ai cũng òa lên cười sảng khoái. Chỉ có anh Duy là chau mày, mím môi khổ sở, thực muốn cười mà nhìn bạn gái đang nóng mặt đứng bên cạnh lại nhịn, không dám hé răng.
"Chị tên là Thủy, Trần Thạch Thủy. Không phải Tủm nào hết. Em có muốn xem chứng minh thư không?"
"Rất muốn ạ."
Linh thành thật trả lời. Thủy tức giận tìm kiếm cái chứng minh trong chiếc túi xách nhỏ. Tìm mãi chẳng thấy, cô đã để quên ở nhà mất rồi. Xui xẻo hết sức.
"Thôi không cần nữa đâu ạ. Cái tên Tủm nghe yêu mà chị, sao phải xấu hổ ạ."
Thủy giận đến run người, môi mấp máy nói mãi không thành câu thành chữ. Linh và Thủy chẳng ai nói thêm lời nào nữa. Cứ thế, Thủy đứng im nhìn Linh tóe lửa, Linh cũng ngồi yên vênh mặt thách thức nhìn Thủy.
"Mấy cái đứa này, không đói à mà cứ ngắm nhau suốt thế? Ngồi xuống ăn đi."
Tiếng ông nội cất lên đánh thức hai cô cháu gái thoát khỏi "cuộc chiến mắt". Mải cãi nhau, giờ để ý mới thấy cả nhà đã ăn uống từ lúc nào. Duy nghe lời ông, liền kéo ghế để Thủy ngồi xuống, Kỳ ngồi cạnh Linh cũng vội giục cô người yêu dùng bữa. Ông nội gắp đầy một chồng thức ăn vào bát của Duy và Thủy. Được ông quan tâm, hai bạn trẻ vui sướng khôn xiết, chưa kịp cảm ơn thì đã bị lời tuyên bố của ông làm cho hóa đá.
"Ăn nhiều vào, tí lấy sức mà rửa bát. Lúc sáng đã trốn việc rồi. Chốc nữa, phạt hai đứa dọn dẹp hết."
Xuyên suốt bữa cơm, ai cũng vui vẻ nói cười, chỉ có Linh và Thủy là hằn học nhau mãi không dừng. Chẳng rõ vì sao!
*****
Buổi trưa, quán không có khách, Hoài Phong đang ăn dở cốc mì thì nhận được tin nhắn của Bảo An. Cậu xem xong cái ảnh kèm theo mấy lời nhắn mà An vừa gửi, bèn vô thức bật cười. Tối qua An gọi điện rủ Phong đến nhà ăn mừng nhưng Phong từ chối. Một phần vì ngại, một phần cũng vì nếu đi làm vào hai ngày cuối tuần sẽ được nhận lương cao gấp đôi ngày thường. Phong lại đang cần tiền, nên nhất định không chịu nghỉ việc.
Thấy Phong vừa ngồi bấm bấm điện thoại, vừa cười nom vui vẻ, háo hức lắm, anh Tuấn len lén nhòm đầu vào xem trộm. Cái điện thoại trên tay Hoài Phong bất ngờ bị anh Tuấn cướp lấy, đến khi cậu nhận thức được thì anh ta đã đứng ra giữa quán mà la lên thông báo.
"Mấy ông bà có muốn nghe tôi đọc tin nhắn của Phong với An không?"
Anh Dũng ngồi ngủ gục nơi góc quán và cả hai chị gái Mai, Ly đang chăm chú dán mắt vào cái điện thoại xem phim, nghe vậy thì đồng loạt nhoai nhoai lên.
"Có, có. Mau đọc lên xem nào."
Tuấn hắng giọng một cái, bắt đầu đọc những câu đầu tiên anh thấy trên màn hình điện thoại.
"Thấy tiếc chưa? Ai bảo tớ mời mà cậu không đến cơ, ngon lắm ý. Uầy, An rủ Phong đến nhà ăn mới chết chứ, chưa gì đã định dẫn về ra mắt rồi."
Tuấn giơ cái điện thoại ra trước mắt mọi người, đồng thời bình luận thêm mấy câu. Ba người còn lại nói giọng giận dỗi.
"Mình quen An bao lâu, thế mà giờ nó mời mỗi Phong. Đọc tiếp xem chúng nó còn đánh lẻ cái gì nữa không."
Thấy tình hình có vẻ không ổn, Phong lao ra định cướp lại cái máy nhưng Tuấn đã kịp nhảy tót ra chỗ khác.
"Dũng, giữ nó lại để tao đọc nốt."
Nhận được lệnh, Dũng vội lao ra kẹp chặt Phong bằng hai cánh tay rắn chắc của mình, Mai và Ly cũng tiến lại giúp đỡ. Tuấn tiếp tục nhiệm vụ đọc trộm thư.
"Tiếc bình thường. Mày không tiếc nhưng anh tiếc, sao không bảo để anh đi hộ cho? Thôi đừng dối lòng, nói thật đi rồi hôm nào tớ trổ tài nấu nướng cho xem. Khiếp, bà này mà nấu, ăn xong không đi viện mới là lạ. Cho tao xin. Mày tập trung ăn đi, người như con cá mắm ý. Tao ăn nốt mỳ đây. Gớm, quan tâm nhau thế. . Hết, chả hiểu sao nói chuyện nhạt nhẽo thế mà nó cũng ngồi cười được."
Tuấn cùng lúc giả giọng Bảo An và Hoài Phong đọc hết số tin nhẵn khi nãy, lại còn chêm vào mấy câu bình luận nữa. Xong xuôi, mấy "con buôn" tỏ rõ vẻ thất vọng tràn trề về đoạn tin nhắn hết sức nhảm và thiếu muối ấy. Tuấn vứt trả Phong cái điện thoại kèm lời nhắn nhủ.
"Ăn nhanh lên, mỳ vữa hết ra rồi kìa."
Phong nhìn cốc mỳ mà chán chả buồn ăn nữa. Trông nó lúc này thật kinh dị làm sao. Cậu tặc lưỡi.
"Mấy ông bà ăn nốt đi. Đồ vô duyên."
*****
Người con trai nằm chống cằm bên ô cửa sổ, phóng đôi mắt vào khoảng không trước mặt.
"Sao con bé ấy không đến tìm mình nhỉ? Mai là ra viện rồi, liệu tối nay nó có đến không?"
Suy nghĩ một hồi, người con trai ấy bèn quay sang nói với người đàn ông trung niên đang ngồi tựa lưng phía cuối giường đọc báo.
"Bố, bố có thấy dạo này con bị kém duyên đi không? Có phải vì ốm nên con xuống sắc lắm hả?"
Người con trai giương đôi mắt mong chờ, hồi hộp đợi câu trả lời từ phía ông bố. Cuối cùng, ông bố chỉ trả lời ngắn gọn rằng.
"Thằng điên."
Lời nói của bố không khiến người con trai ấy thất vọng, ngược lại nó khiến cậu ta đăm chiêu hơn lúc trước. Lại quay mặt ra phía cửa sổ, cậu ta lẩm nhẩm.
"Hay con bé nghĩ mình bị điên, rồi sợ không dám đến gần nhỉ?"

Chương 16

"Ợ, no quá. Hai anh chị cố hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ ông giao đấy. Bọn em lên phòng đây. Bái bai."

Bảo An xoa xoa cái bụng căng tròn, sau khi nhắc nhở đôi uyên ương về hình phạt mà ông nội ban cho lúc nãy, bèn kéo theo lũ bạn chạy tót lên gác. Thạch Thủy méo mặt nhìn cái bàn chồng chất đống bát đũa bẩn, sửng sốt đến độ suýt chút nữa thì ngã ngửa ra phía sau. Nhìn cảnh tượng ấy, bác Tú – mẹ anh Duy nén cười, vừa trách yêu đám cháu nhỏ, vừa an ủi động viên cô người yêu của con trai.
"Mấy cái đứa này thật là... Để bác giúp cháu một tay."
Hôm nay đến đây là để ra mắt, còn chưa ghi được điểm cộng nào, Thạch Thủy làm sao có thể để mẹ chàng động tay rửa bát chứ. Nàng vội vàng, cuống quýt từ chối.
"Ơ... ơ... ơ không, không. Bác cứ nghỉ đi ạ, để đó cháu làm được rồi."
Thủy là chị cả trong một gia đình có hai chị em gái, bố mẹ đều làm nhân viên văn phòng bình thường, những việc như thế này, xưa nay trong nhà Thủy đều một mình làm hết. Công việc ông giao đối với Thủy không phải chuyện quá lớn, chỉ có điều, số bát đũa cần phải rửa hôm nay so với thường ngày quả là nhiều hơn gấp bội.
"Chê bác già yếu nên mới bảo bác đi nghỉ chứ gì? Trưa nay ăn hơi quá đà, bác muốn vận động một chút cho tiêu cơm. Cũng muốn trò chuyện cùng cháu nữa."
Thấy bác cười hiền từ như vậy, tay lại một mực cầm khư khư mấy đôi đũa bẩn, Thủy cúi đầu cười ái ngại.
"Cháu cám ơn bác ạ."
Dưới sân nắng, Thạch Thủy ngồi lọt thỏm giữa một rừng những xô chậu và bát đĩa, ra sức rửa. Duy ngồi bên cạnh chăm chỉ tráng bát, còn mẹ anh thì ngồi thư thả lau những chiếc bát đã được rửa sạch, vừa làm vừa hỏi chuyện Thủy. Qua một hồi "phỏng vấn", bác Tú đã biết nhiều hơn về cô bạn gái của con trai. Thủy học cùng trường với Duy, kém anh một khóa, rất thẳng tính và tự lập. Dù đang đi học, nhưng Thủy đang là cô chủ của một cửa hàng bán son handmade nhỏ. Ban đầu, cô chỉ bán hàng qua mạng thôi, dần dần tích góp thuê được một cửa hàng nhỏ ở ngay gần trường. Thủy cũng rất khéo léo trong việc giao tiếp và ứng xử, vì vậy mẹ chàng có vẻ ưng ý lắm.
*****
Phòng Bảo Kỳ vốn dĩ đã bừa bộn, nay càng thêm muôn phần lộn xộn hơn. Nguyên nhân là vì sau bữa chính, anh họ Bảo Minh cùng bốn đứa em nhỏ đang ăn thêm bữa phụ tại đây. Bò khô, bimbim, nước ngọt,... ngổn ngang, la liệt khắp phòng, trừ Bảo An đang mải mê nhắn tin ra, những người còn lại vừa ăn vừa hăng say chơi bài. An thoải mái nằm ườn người ra sàn nhà, đầu tựa vào lưng ông anh họ, mắt chăm chú nhìn cái điện thoại, miệng cười tủm tỉm, khúc khích mãi không thôi. Thấy vậy, Trúc Linh lấy làm tò mò, bèn hỏi.
"Đọc gì mà khoái chí thế An?"
Bảo An thành thật trả lời, mắt vẫn không rời khỏi màn hình điện thoại.
"À, có đọc gì đâu. Tao đang nhắn tin với Phong ý mà."
Nghe đến tên Phong, ba bạn trẻ vứt vội mấy lá bài xuống đất, không chơi nữa, nhảy ra chỗ An tra khảo, mặc cho anh Minh tiếc rẻ níu kéo.
"Ê, không chơi nữa à? Đang vui mà."
Trúc Linh xán lại gần Bảo An, cái đầu nhỏm nhỏm vào tỏ ý muốn xem đoạn tin nhắn. Bảo An nhanh tay, đã kịp tắt phụt màn hình đi, không để cho Linh có thể toại nguyện.
"Uầy, mình là bạn thân mà, chia sẻ với nhau một chút đi mà. Nhắn gì vậy?"
Linh nũng nịu tựa đầu vào vai An, nói một câu lại lay lay người cô bạn một cái. Nhưng An chỉ lắc đầu, cương quyết không chiều theo ý con người tọc mạch kia. Bảo Kỳ ngồi đối diện, mắt nhìn thẳng cô chị họ, nói giọng đầy nghiêm túc.
"Không phải lúc trước chị nói là sẽ quên mà? Giờ lại ngồi nhắn tin như kiểu thân thiết lắm là sao hả? Đã có 'biến' gì xảy ra với hai người à?"
Câu hỏi của Kỳ được Linh và Băng hưởng ứng ngay lập tức, cả hai đồng thanh thúc giục An mau mau giải thích rõ mọi chuyện.
Lúc trước thấy Phong và An dường như đã chấm dứt, Lệ Băng trong lòng có đôi phần vui sướng và yên tâm. Thế mà giờ An lại ra vẻ bí mật, úp úp mở mở kiểu này, Băng quả thực cảm thấy bứt rứt, khó chịu. Bộ dạng chuẩn thanh niên nghiêm túc của Kỳ, sự sốt sắng trên gương mặt Băng và cả cái giọng mè nheo của Linh nữa, làm cho An thấy đắc chí vô cùng. An cũng muốn khoe mối quan hệ đặc biệt này với đám bạn thân lắm, nhưng lỡ hứa với Phong rồi nên đành ngậm miệng lắc đầu. Nài nỉ hồi lâu không được, lũ bạn liền phải dùng biện pháp mạnh với An, chúng xông vào cù kì cô gái tội nghiệp, buộc cô phải khai báo thành khẩn mới tha.
"Nói nhanh, không bọn tao cù mày tới chết."
Dưới sự tra tấn dã man của những người bạn tốt, Bảo An không còn cách nào khác, đành phản bội lại lời hứa với Phong. Dù sao thì nó cũng muốn khoe khoang vị trí của mình trong lòng Phong với mọi người. Nói thì nói chỉ cần Phong không biết là ổn thôi.
"Ha ha, buồn chết mất. Rồi rồi, tao nói là được chứ gì."
Bảo An hào hứng hồi tưởng lại về quá trình trở thành bạn đặc biệt của Phong, nghe xong đám Kỳ và Linh vỗ tay đôm đốp, đều đều nói.
"Để tôi chống mắt lên xem hai người 'đặc biệt' được bao lâu."
Lệ Băng cũng hùa vào trêu đùa nhưng nét mặt xem ra không được vui vẻ cho lắm, thoáng nét thất vọng.
Như nhớ ra điều gì đó, An vội chạy lại chỗ ông anh họ Bảo Minh mà rằng.
"Anh không được nói chuyện vừa rồi cho ai nghe đấy. Nếu không anh chết chắc."
Bảo Minh tính tình vốn hiền lành, cũng không phải là người hay thích buôn chuyện, nghe xong lời cảnh cáo của đứa em, anh đưa tay lên ra dấu "Okey".
*****
An và Phong hiện đang là học sinh lớp mười một. Vì trái tính trái nết nhau nên đôi bạn này thường xuyên xảy ra cãi vã, mỗi lần như thế thì đều tuyên bố "chiến tranh lạnh". Tuổi thọ trung bình của những cuộc chiến này đa phần đều chỉ kéo dài được mấy tiếng, lâu nhất thì là được hẳn một ngày.
Sáng nay tiết trời se lạnh, Hoài Phong nổi hứng dậy từ sớm qua nhà rước Bảo An đi ăn. Xong bữa, lại tận tình đi bộ cùng Bảo An đến trường. Khỏi phải nói, Bảo An sung sướng tột độ, suốt cả đoạn đường nó nói liến thoắng đủ mọi thứ chuyện trên đời.
"Cậu đi nhanh đi, không lại muộn học thì khổ."
Đứng trước cổng trường, Bảo An vẫy tay tạm biệt cậu bạn. Phong là học sinh cá biệt, việc đi học trễ với cậu không phải là chuyện quá to tát. Cậu không đi ngay, vẫn đứng đó nhìn Bảo An bằng ánh mắt soi mói, lúc sau mới chẹp miệng nói.
"Sao môi mày khô thế? Nứt nứt nẻ nẻ, kinh dị."
Chẳng rõ là Phong đang quan tâm hay đang chê bai nữa, Bảo An bĩu dài đôi môi, nói giọng tủi tủi hờn hờn.
"Dạo này thời tiết hanh khô mà, bị nẻ có gì lạ đâu. Cậu cấm tớ tô son, tớ nghe lời cậu đến cả son dưỡng còn không dám dùng nữa là."
Hoài Phong có vẻ hài lòng với câu trả lời này lắm, cậu rút từ trong túi áo khoác đồng phục ra một lọ thuốc nhỏ nhỏ, đưa cho Bảo An.
"Ngoan nhưng mà ngu. Ngoài son dưỡng ra mày không còn cách nào khác để làm cho môi hết nẻ à? Đây là sáp chống nẻ, cái này mày được phép dùng."
Bảo An thích thú cầm lọ sáp trên tay xoay qua xoay lại, cười toe.
"Cho tớ à? Cám ơn nha."
"Ờ. Đi đây."
Hoài Phong đi rồi, Bảo An vẫn đứng đấy ra sức quơ quơ hai tay lên chào.
Cả buổi học, An cứ ngắm nghía món quà vừa được tặng mãi, ôm ấp nâng niu như báu vật. Đang mơ mộng, thì Trúc Linh từ đâu xuất hiện, giật phắt lọ sáp trên tay Bảo An, tự tiện thoa lên môi. An điên lắm, vừa đánh vừa quát Linh.
"Vô duyên, trả lại đây. Đừng có tự tiện đụng vào đồ của tao như thế nữa."
Chơi với nhau đã lâu, trước giờ An và Linh đều chia sẻ cho nhau mọi thứ, thật không ngờ hôm nay An lại giận chỉ vì một lọ sáp nhỏ xỉu. Trúc Linh bị nạt đến hồn bay phách lạc, nuốt nước miếng mãi mới nói được một câu hoàn chỉnh.
"Tao xin lỗi. Chỉ là lọ sáp đã dùng rồi thôi mà. Mày sao thế, bình thường có vậy đâu?"
Nhận ra mình hơi quá đà, Bảo An chủ động quàng tay ôm cổ Trúc Linh làm lành.
"Cái này hơi đặc biệt một chút. Trừ nó ra, mày muốn đụng vào bất cứ đồ vật gì cũng được."
Nghe đến đây là Linh đủ hiểu lý do vì sao rồi, nhưng vẫn xị mặt giận dỗi. An vẫn ôm chặt lấy Linh, thủ thỉ tâm sự câu chuyện lúc sáng cho cô bạn "đa năng" nghe.
Tan học, An đứng yên một chỗ trước cổng trường đợi Phong. Chuyện với bạn Hương Cò giờ đã hoàn toàn kết thúc, vì vậy đã lâu lắm rồi, hôm nay Phong mới lại đến trường đón An. Trời tự dưng đổ mưa phùn, tuy không làm ướt áo quá nhiều nhưng lại khiến cho đôi tay An lạnh tái lạnh tê. An chỉ mặc một chiếc áo len mỏng bên ngoài áo đồng phục trắng, không có túi áo, nó đành xoa xoa hai tay vào nhau cho đỡ rét. Phong vừa đến, An nhanh nhảu đút hai tay mình vào túi áo khoác đồng phục của cậu, hai hàm răng run cầm cập đến đập cả vào nhau.
"Lạnh quá, cho tớ rúc nhờ một chút thôi."
Đang ở chỗ đông người, hành động tự nhiên của An khiến Phong thấy ngại và khó chịu vô cùng cực. Dù không nỡ nhưng cậu vẫn lôi bằng được đôi bàn tay An ra khỏi túi áo.
"Một tí thôi mà."
"Không có tí téo gì hết. Bỏ ra."
Hoài Phong càng cố gắng kéo đôi tay bướng bỉnh kia ra, Bảo An lại càng nỗ lực đút tay vào sâu hơn. Bỗng Bảo An bất chợt rút phắt hai tay mình lại, bên trái nắm chặt mấy điếu thuốc lá vừa lôi được từ trong túi áo Hoài Phong. An tiến sát lại phía cậu, khịt khịt mũi ngửi mấy cái. Có loáng thoáng mùi thuốc.
"Cậu hút thuốc à?"
Quả thật, cậu mới chỉ có ý định tập tành thôi, chứ chưa hề đụng vào một điếu nào cả. Mùi thuốc ám trên người cậu là sản phẩm của một ông anh khóa trên, khi nãy hai người rủ nhau trốn học vào quán điện tử, ông ý ngồi ngay sát bên cạnh hút thuốc, nên khói thuốc mới bám vào áo. Lúc ra về, ông anh ấy dúi vào túi cậu mấy điếu, nói là con trai thì phải biết hút. Đúng là tình ngay lí gian mà.
"Không. Áo này là của thằng bạn cùng lớp. Ngồi trong phòng nóng quá, hai thằng cởi ra, rồi không hiểu sao bây giờ lại mặc nhầm. Thuốc cũng là của nó."
Thấy Bảo An im lặng không nói gì, đôi mắt vẫn toát lên vẻ nghi ngờ, Hoài Phong sốt ruột đành giơ tay lên thề.
"Thề. Nếu nói dối..."
"Được rồi, được rồi tớ tin. Đừng thề gì hết."
*****
Tối nay An với mẹ ra ngoài đi siêu thị mua quà tặng sinh nhật ông vào ngày mai. Hai mẹ con mua đồ và đi dạo phố tới gần chín giờ tối mới xong. Tiết trời lạnh, lại hơi mưa mưa, mọi người đều ngại ra đường, khu phố vì thế mà cũng vắng vẻ hơn. An cùng mẹ thung thăng tản bộ, không gian đang yên ắng, bỗng chốc tiếng rú ga của mấy chiếc xe máy phía xa xa đang tiến lại, khiến cho hai người giặt bắn mình. Điều khiển những chiếc xe ấy là một tốp gồm năm, sáu cậu bạn nhìn trạc tuổi An, họ tạt vào một quán nước vỉa hè bên đường. Họ ngồi xuống, gọi nước và bắt đầu châm thuốc hút. Bà Thục lắc đầu thất vọng.
"Mấy cái đứa mới lớn mà đã... An không được chơi với mấy người như thế này đấy, nhớ chưa? Toàn người xấu cả đấy."
An chỉ dạ dạ vâng vâng mấy tiếng trong vô thức, vì tâm trí nó bây giờ đang bị cái người ngồi trong quán nước kia làm cho chao đảo rồi. Là Hoài Phong, cậu ấy ngồi đấy phì phèo điếu thuốc cùng đám bạn.
Hoài Phong vô tình ngẩng đầu lên nhìn về phía bên kia đường. Đúng lúc bắt gặp Bảo An đang đứng trân trân nhìn mình. Nhớ tới những lời lúc sáng, cậu giật mình ho sặc sụa, vứt vội điếu thuốc xuống đất. Cậu con trai ngồi bên cạnh, nhếch môi cười khinh bỉ.
"Kém thế. Nhưng không sao, mới hút đứa nào chả thế, từ từ là quen."
Bảo An vẫn thất thần một chỗ, mãi tới khi nghe tiếng mẹ gọi mới sực tỉnh chạy đi. Hoài Phong không để tâm đến lời cậu bạn, hướng ánh mắt đuổi theo những bước chạy của Bảo An, miệng thi thoảng vẫn ho lên một tiếng.

Full | Lùi trang 3 | Tiếp trang 5

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ