Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...
phần 15
Nó để bộ đồng phục lại vào vali và lấy ra bộ váy màu trắng, bước vào phòng tắm. 5 phút sau, nó bước ra, gom cái váy đỏ dưới sàn và đi ra khỏi phòng. Hắn cũng rời khỏi giường và bước vào phòng tắm. Một lúc sau, hắn bước xuống nhà thì ngửi thấy một mùi thơm cực kì quyến rũ, tò mò, hắn vào nhà bếp thì thấy nó đang nấu cái gì đó. Nhìn bộ dạng cặm cụi của nó hắn thấy thật đáng yêu và hắn lại muốn chọc ghẹo nó một chút . Hắn tiến tới sau nó và bất ngờ vòng tay qua eo nó. Giật mình, đôi đũa trên tay nó suýt bay xuống đất. Hắn mỉm cười, hôn vào tóc nó:
- Vợ yêu đang nấu cái gì vậy?
- Ai là vợ của anh chứ? Buông tôi ra. – Nó đỏ mặt, dùng tay đẩy hắn ra.
- Em chứ ai? Không lẽ em quên hết mọi chuyện rồi sao? – Hắn ngọt ngào.
- Chuyện gì? – Mắt nó tròn xoe kèm chút khó chịu.
Nhìn bộ dạng ngẩn ngơ của nó, hắn phì cười, “ vậy là cô ta quên hết mọi chuyện rồi thì phải”, hắn nghĩ. Nhìn hắn cười một mình, nó hơi khó chịu nhưng cũng không quan tâm. Nó tiếp tục “ tập trung vào chuyên môn”. Nấu xong, nó vừa quay đi lấy tô, khi trở lại thì thấy hắn đang ăn ngon lành.
- Cái này ngon nè, xem ra cô cũng có tài nấu nướng đó chứ.
- Lục Chấn Phong, ai cho phép anh ăn hả? Muốn chết không? – Nó gầm lên, lửa hận từ người nó bốc lên, đôi mắt nó như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.
- Vợ thì phải nấu ăn cho chồng chứ, đó là lẽ thường. – Hắn cười, tiếp tục ăn ngon lành.
- Ta trịnh trọng tuyên bố nhé, còn lâu ta mới là vợ ngươi đó tên khốn kia, chỉ cần ta đây tốt nghiệp thì ta sẽ lập tức phá bỏ hôn ước này, đừng có mơ nhé! – Nó lạnh lùng nói.
- Cô vừa gọi tôi là gì? – Hắn ngạc nhiên.
- Là đồ khốn đấy, bị điếc à? – Nó thản nhiên nói, đến bếp nấu một phần mì khác.
Hắn nghe nó nói như sét đánh ngang tai, ngay cả ba mẹ hắn còn chưa dám nói nặng với hắn, vậy mà nó lại dám mắng hắn là đồ khốn, “ được lắm, rồi cô sẽ biết tay tôi”, hắn nghĩ thầm, miệng nở một nụ cười “hiền lành”.< Cái miệng hại cái thân mà,haiz>
Sau khi nó ăn xong, hắn kéo nó đến công ty với lí do: phụ giúp hắn làm việc, nếu không hắn sẽ mách papa nó< cũng biết ép buộc người khác ghê>. Ban đầu nó không thèm đi nhưng khi nghe tới papa nó, nó đành ngậm bồ hòn làm ngọt, leo lên xe đi với hắn.
********
Địa điểm: công ty Wing
Vừa bước vào công ty cùng hắn, nó đã nghe tiếng xầm xì nhỏ to của nữ nhân viên.
- Ai vậy nhi? – Nhân viên 1
- Xấu thấy ớn, chắc cũng là cái thứ mặt dày thôi. – Nhân viên 2.
- Đúng đó, chắc cũng đeo bám lắm đấy. – Nhân viên 3.
- …………
Nghe những lời đó, nó chẳng bận tâm. Còn hắn thì tiến đến bên mấy nhỏ tiếp tân, nở nụ cười sát gái trứ danh của hắn, ngọt ngào nói:
- Các cô có thể giúp tôi xử lí cô gái “ đeo bám” này được không?
Mấy nữ nhân viên thấy hắn cười thì té xỉu lộp độp, còn mấy nhỏ tiếp tân thì mắt hiện lên nguyên trái tim bự chảng, dịu dàng đáp:
- Vâng ạ thưa giám đốc.
Nói rồi, họ tiến về phía nó, thái độ thay đổi 100%,gương mặt như muốn băm vằm nó ra vậy. Nó đứng đó lạnh lùng nhìn bọn họ. Cô gái có vẻ là người cầm đầu bước ra trước mặt nó, chanh chua nói:
- Ai cho mày đeo bám giám đốc của bọn tao? – Nói dứt lời, cô ta giơ tay lên tính tát cho nó một cái.
Nhanh như cắt, nó nắm lấy tay cô ta, bóp chặt khiến gương mặt cao ngạo kia lập tức nhăn lại. Nó cười mỉa mai nhưng gương mặt lạnh lùng tới mức ai nhìn thấy cũng rùng mình:
- Đừng đánh đồng tôi với loại người thấp kém như cô.
- Cái gì? Mày dám nói vậy với tao hả? – Cô ta lồng lộn lên, lấy tay còn lại tát nó.
“ Bốp”, gương mặt cô ta hằn đỏ 5 dấu tay của nó. Mọi người trong phòng lúc đó ai cũng ngạc nhiên vì cái tát bất ngờ đó, thậm chí họ còn chẳng thấy nó giơ tay lên nữa. Cô ta vừa bị tát xong liền chạy đến bên hắn nhõng nhẽo:
- Giám đốc, xem cô ta làm gì em này? Đau quá đi.
Phần 16:
Hắn không để ý gì tới cô ta, bước đến bên cạnh nó và nở nụ cười:
- Tôi xin giới thiệu với mội người, đây là tiểu thư Lâm Bạch Nguyệt, tiểu thư của tập đoàn Green, chắc mọi người cũng không xa lạ gì với cái tên đó phải không?
Vừa nghe hắn nói xong, mọi người ai cũng giật mình. Tập đoàn Green là tập đoàn lớn không kém gì so với Wing, rồi có một vài người liếc trộm về phía cô tiếp tân lúc nãy, thầm cầu nguyện cho cô ta có khả năng sống sót. Còn nói về cô gái lúc nãy, mặt cô ta lúc này xanh như tàu là chuối, lắp bắp nói:
- Thưa…..thưa….giám đốc…..tôi…….
Hắn mỉm cười nhìn nó rồi nói:
- Cho em toàn quyền quyết định đó.
Nó nhìn thẳng vào mắt cô ta, nở một nụ cười lạnh lùng, lạnh tới nỗi khiến mọi người ai cũng lạnh xương sống. Rồi nó ngước lên nhìn hắn, nhẹ nhàng nói:
- Tôi không muốn đuổi việc cô ta, cho xuống làm nhân viên vệ sinh được rồi.
Nó mỉm cười, quay sang hắn:
- Phòng anh ở đâu? Tôi lên trước, anh cứ ở đây giải quyết việc còn lại đi nhé.
- Ở tầng 10, cô cứ lên trên ấy sẽ thấy ngay thôi.
Nghe hắn nói xong, nó quay lưng bước đi, không đếm xỉa tới người đang khóc lóc khi nhận quyết định của nó. Hắn tiến đến bên cạnh cô ta, nở nụ cười nhân từ:
- Cô mau chóng đi nhận nhiệm vụ mới đi nhé, đừng nghĩ tới chuyện nghỉ việc, nếu không thì……< gương mặt nhân từ mà lời nói ra thì ác ghê>
Nói rồi, hắn bỏ đi, cảm thấy rất thú vị, sự việc không ngoài dự đoán của hắn, quả thật nó đúng là một con người nguy hiểm(nhưng đáng yêu).
Hắn lên phòng thấy nó đang ngồi xem tài liệu, ngoài chồng để bên cạnh, trên bàn hắn còn có hai chồng khác nữa. Ngạc nhiên, hắn hỏi nó:
- Cô đang làm gì vậy?
- Làm việc? Anh bị mù à?
- Cô…….. – Hắn nổi đoá
- Cô cái gì? Không phải sao? – Nó hờ hững đáp
- Sao cô lại chia tài liệu ra 3 chồng thế kia?
- Chồng này chưa đọc, chồng này nên kí hợp đồng, chồng này thì không. – Nó lấy tay chỉ cho hắn xem.
Nghe nó nói, hắn ngạc nhiên lắm, cầm lên xem thử. Quả nhiên đúng 100%, nó phân tích vô cùng hợp lí. Hắn bỏ xuống, quay sang hỏi nó, giọng không giấu một chút thán phục:
- Sao cô làm được những việc này?
- Ở nhà tôi vẫn hay giúp ba tôi mà. – Nó nhún vai.
- Vậy sao? Cô giỏi thật.
Nghe lời khen của nó, bỗng dưng mặt nó ửng đỏ và tim nó đập tình thịch. Hắn áp sát vào mặt nó, lấy tay sờ vào trán nó, dịu dàng nói:
- Cô bị sốt hay sao mà mặt đỏ vậy?
- Không…..không có. Làm việc, làm việc đi. – Nó lắp bắp.
Nói rồi, nó đẩy hắn ngồi xuống ghế và ôm lấy chồng hồ sơ đi chỗ khác, tiếp tục ngồi đọc, mặt vẫn ửng đỏ. Hắn cũng không nói gì, ngồi xuống làm việc. Thỉnh thoảng nó lại liếc trộm hắn, “nhìn hắn làm việc nghiêm túc cũng đẹp trai lắm chứ”, nó nghĩ thầm rồi tự mỉm cười với chính ý nghĩ của chính mình.
< yêu rồi, yêu rồi, chiều nay Sam sẽ post tiếp chap thứ hai!!!>
Phần 17:
Ngồi làm việc, lâu lâu hắn lại nhìn nó, một người con gái xinh đẹp và thông minh, có lẽ hắn đã thật sự thích nó rồi, hắn cảm thấy nó thật đáng yêu. Nó cũng là người con gái đầu tiên không bị vẻ đẹp trai của hắn mê hoặc mà ngược lại còn khiến hắn thích thú.
- Thưa Giám đốc, anh có điện thoại ạ. – Cô thư kí thông báo.
- Nối máy cho tôi.
Nghe điện thoại xong, hắn bỗng nhiên đứng lên, lại ngồi cùng nó, nhìn nó bằng ánh mắt cầu khẩn. Ngạc nhiên, nó hỏi:
- Chuyện gì vậy?
- Đi công tác với tôi nha!!!!! Please!!!!
Nó định mở miệng từ chối nhưng nhìn vẻ mặt của hắn nó không nỡ. Ngẫm nghĩ một lát, nó gật đầu, miễn cưỡng đồng ý. Nghe nó đồng ý thì hắn mừng lắm, trong bụng vạch ra một đống kế hoạch để cưa đổ nó. < mặt thiên thần còn tim ác quỉ mà>
Buổi trưa, hắn mời nó đi ăn, tại nhà hàng, nó hỏi hắn:
- Sao anh lại muốn tôi đi cùng?
- Vì đây là một vụ khó, công ty của tôi và đối tác từng gặp gỡ nhiều lần nhưng không hiểu sao vẫn không đạt tới thoả thuận cuối cùng được. Lần này tôi quyết định tận tay xử lí…..
- Vẫn chưa nói được lí do. – Nó nói, tiếp tục cắn một miếng bánh mì ngọt.
- Vì tôi muốn đi cùng cô. – Hắn cười cười – Xa cô tôi chịu không nổi.
- Lí do không hợp lí, bác bỏ. – Nó cười.
- Nói thật là vì tôi nghĩ cô sẽ giúp được tôi. – Hắn nhìn thẳng vào mắt nó.
Nó đỏ mặt, khẽ cúi xuống để tránh ánh mắt của hắn. Ngại ngùng nói:
- Được rồi, mà đi đâu mới được chứ?
- Hawaii. – Hắn nhún vai.
- Thật sao? – Nghe hắn nói, nó ngẩng đầu lên, mắt sáng rỡ.
- Này, không lẽ cô chưa đi à? – Hắn cười.
- Ừ, tôi chưa đi, nhưng tôi rất muốn đi thử. – Nó cười, một nụ cười rạng rỡ đến bất ngờ khiến tim hắn phải loạn nhịp – Mà chừng nào đi thế?
- Hôm nay – Hắn nhún vai
- HÔM NAY???? – Nó tròn mắt nhìn hắn – Anh có bị bệnh không? Gấp thế sao tôi chuẩn bị được?
- Có sao đâu, thôi ăn đi rồi còn làm việc nữa. – Hắn đáp, cúi đầu xuống ăn.
Trở về công ty, nó phóng nhanh vào thang máy, bỏ hắn đứng ngẩn ngơ một mình, vừa mới vào phòng thì cái điện thoại nó rung lên, là nhỏ gọi đến, nó vội trả lời, giọng hớn hở:
- Bà ơi, tui sắp đi công tác nè, hihi
- Trời, chưa gì là có việc làm rồi đó hả? Mà đi đâu vậy?
- Hawaii, hihi, tui thích lắm mà chưa có thời gian đi, bây giờ ước mơ thành hiện thực rồi.
- Wao, mà bà đi với Chấn Phong hả? – Nhỏ cười gian
- Ừ, đi chung với tên đó đó, mà sao?
- Ay da, nam thanh nữ tú mà du lịch cùng nhau, nguy hiểm, nguy hiểm – Nhỏ cười phá lên.
- Bà có dẹp ngay cái giọng đó không? Tui cúp máy à!!!!!!! – Nó đe doạ.
- Thôi, thôi, khoan, hihi, tui đùa chút mà, đi chơi vui vẻ nha, hihi, nhớ mua quà cho tui, thôi, bye bye
Dứt lời, nhỏ tắt máy, nó cũng dẹp điện thoại vào, vừa quay lại thì thấy hắn đứng một đống sau lưng, nét mặt vô cùng “hiền lành”. Hắn cười mỉm chi:
- Cô dám để tôi một mình hả? Cô gan nhỉ????
- Anh là cái gì mà tôi không dám để anh một mình. – Nó lè lưỡi ra,làm mặt xấu với hắn.
- Tôi sẽ phạt cô – Hắn mỉm cười, tiến tới gần nó.
- Tôi thách anh đó, đụng thử đi, tôi cho một cước bây giờ. – Nó vẫn vô tư thách thức hắn
- Cô thách tôi đấy nhé!!! – Hắn cười gian.
- Ừ, tôi…….
Nó chưa nói dứt lời, hắn đã kéo nó vào lòng và đặt vào môi nó một nụ hôn nóng bỏng. Nó chống cự < dĩ nhiên rồi> nhưng rất yếu ớt, dường như nó bị nụ hôn của hắn mê hoặc vậy. Nó cố gắng đấu tranh tư tưởng, đẩy hắn ra nhưng vô ích, vòng tay của hắn quá mạnh mẽ khiến nó không chống lại được. Và rồi nó hoàn toàn chìm đắm vào nụ hôn, tay vòng lên ôm lấy cổ hắn. Nhìn biểu hiện của nó, hắn vô cùng hài lòng. Một lúc sau, hắn buông nó ra và vòng tay ôm lấy nó, cười gian:
- Cô yêu tôi rồi.
- Không bao giờ, cái này là ép hôn – Nó thở không ra hơi nhưng vẫn cố cãi bướng.
- Vậy sao? – Hắn nhướng mày lên.
- Đúng, ép hôn, ai mà thèm yêu một tên k.h.ố.n như anh chứ? – Nó nhấn mạnh.
- Muốn tôi phạt nữa không? – Hắn cau mày.
- Không – Nó hét lên – Bỏ tôi ra, làm gì ôm hoài vậy?
Hắn buông nó ra và đột ngột bế thốc nó lên. Nó giãy đành đạch trên tay hắn:
- Buông tôi ra nào, bớ người ta……
- Cô không im thì tôi hôn cô nữa đó nha – Hắn mỉm cười đe doạ.
- Hic, cái đồ bắt nạt – Nó ấm ức nói.
Hắn bế nó ra khỏi phòng, dặn dò cô thư kí xong rồi ra thẳng xe. Tuy không nhìn thấy nhưng nó cảm nhận được sự ghen tức của cô thư kí và các cô nhân viên dành cho nó. Nó giật giật áo hắn, nói khẽ:
- Cho tôi xuống đi, kì quá à! – Mặt nó đỏ ửng.
- Để suy nghĩ xem – Hắn mỉm cười thích thú – Không!
Nó rúc mặt vào trong áo hắn, tránh ánh mắt của mọi người, nó không hiểu vì sao nó lại trở nên yếu đuối trước hắn nữa(dù quả thật nó yếu hơn hắn nhiều). Đặt nó vào chỗ ngồi xong, hắn nhanh chóng đưa nó về nhà và sửa soạn đồ đạc. Đúng 30 phút sau, nó và hắn có mặt ngoài sân bay. Làm thủ tục xong, nó và hắn lên máy bay. Vừa ngồi xuống ghế, nó hỏi hắn:
- Chừng nào chúng ta về?
- 6 ngày nữa, yên tâm đi, lúc đó cô còn được nghỉ mà.
- Vậy sao? Sao anh đặt được vé nhanh vậy? Còn là khoang hạng nhất nữa chứ.
- Cô nghĩ tôi là ai chứ? – Hắn mỉm cười
- Là một con heo. – Nó cười.
- Cô……. – Hắn tức xì khói – hết đồ khốn rồi lại tới heo, cô xem tôi là cái gì vậy hả?
- Hên xui thôi – Nó cười vui vẻ.
Hắn vừa định đáp trả thì tiếng thông báo của nhân viên hàng không át đi lời của hắn:
- Xin thông báo, chuyến bay từ TP.HCM đến Mỹ sắp cất cánh, xin mọi người ổn định chỗ ngồi và tắt các phương tiện liên lạc.
Máy bay vừa cất cánh, hắn quay qua định trả đũa nó nhưng nó đã ngủ từ bao giờ. Trong vô thức, nó tựa đầu vào vai hắn, ngủ ngon lành. Hắn mỉm cười, nắm chặt lấy tay nó và cũng đi ngủ trong một tâm trạng vô cùng thoải mái.
< chuyến du lịch này Sam có nên cho 2 người "ấy ấy" k nhỉ? Cho Sam ý kiến nhaz mn>
Khoảng 20 giờ ngồi trên máy bay, nó và hắn đã đặt chân đến Mỹ. Rồi hai người đến đảo Hawaii bằng tàu biển. Hắn đặt phòng tại khách sạn 5 sao The whaler on kaanapali beach. Đi theo hắn lên nhận phòng, nó ngạc nhiên hỏi:
- Phòng của tôi đâu?
- Cô ở chung với tôi, đừng lo, giường lớn lắm, đủ chỗ cho hai người mà. – Hắn cười gian.
- Cái gì? Tôi không ở chung với anh đâu, đặt thêm một phòng nữa đi – Nói xong, nó quay ra nói với nhân viên phục vụ - Cho tôi đặt thêm một phòng khác được không? ( bằng tiếng Anh ý)
- Xin lỗi thưa cô, chúng tôi chỉ còn duy nhất phòng này thôi ạ. – Anh ta đáp, liếc trộm về phía hắn.
- Thấy chưa, ở chung với tôi không tốt sao? – Hắn mỉm cười, nháy mắt với người nhân viên.
Nó chẳng nói chẳng rằng, hậm hực vào phòng, vừa bước vào bên trong, nó đã phải khẽ thốt lên vì vẻ đẹp sang trọng của căn phòng. Rồi nó đặt hành lí xuống, ngồi xuống giường nghỉ mệt. Còn ở bên ngoài, hắn nói khẽ với người phục vụ:
- Anh làm tốt lắm.
Rồi hắn rút ra một xấp tiền đưa cho anh ta và vào phòng. Đóng cửa phòng lại, hắn vui vẻ hỏi nó:
- Cô tranh thủ ngủ một chút đi, ngày mai chúng ta mới gặp đối tác.
- ………………………… - Im lặng.
- Không lẽ…………….. – Hắn quay lại, quả đúng như hắn nghĩ, nó đã ngủ mất tiêu.
Hắn bước lại gần nó, xoa đầu nó và mỉm cười:
- Chắc em mệt lắm nhỉ? Ngủ ngon nhé! – Nói rồi, hắn cúi xuống hôn vào má nó.
Hắn bế nó lên và đặt nó lên giường một cách nhẹ nhàng, đắp chăn cho nó rồi đi tắm. < Sam giải thích một chút: do chị Nguyệt mệt nên khi ngồi trên giường, được một lúc thì ngủ gục luôn, nằm chình ình giữa giường nên anh Phong phải “chỉnh sửa” lại tướng nằm của chị ý>
Rồi hắn ra ngoài, lau khô tóc xong, hắn leo lên giường ôm nó. Hắn cũng không biết tại sao nhưng từ khi ngủ chung với nó, hắn cảm thấy rất thoải mái và giấc ngủ cũng ngon hơn. Nhìn vẻ mặt ngây ngô của nó khi ngủ, hắn cảm thấy đáng yêu lắm, cứ muốn được mãi ở bên nó như thế này. Hôn vào môi nó một cái thật nhanh và nhẹ nhàng, hắn nhanh chóng chìm vào giấc ngủ với nụ cười còn đọng trên môi.
Đúng 9 giờ sáng, nó thức giấc, trong cơn mê, nó không hiểu vì sao nó lại cảm thấy vô cùng thoải mái và ấm áp, còn bây giờ thì nó đã biết: hắn đang ôm nó. Nếu là bình thường, chắc chắn nó sẽ cho hắn bay khỏi giường nhưng không biết tại sao bây giờ nó lại thích được nằm trong vòng tay của hắn. Có lẽ vị trí của hắn trong lòng nó đang ngày càng lớn chăng? Nó khẽ mỉm cười và hôn hắn. Đó là lần đầu tiên trong cuộc đời, nó chủ động hôn một người con trai, đơn giản vì nó thích như vậy. Sau đó, nó rời khỏi giường và đi làm VSCN, sau đó nó mặc vào người một bộ áo tắm vô cùng đáng yêu, không hở hang nhưng vẫn rất quyến rũ. Xong xuôi, nó bước ra ngoài, định bụng sẽ ra biển một mình, nào ngờ khi bước ra khỏi phòng tắm, hắn đã dậy từ bao giờ. Hắn nhìn nó bằng ánh mắt đầy say mê xen lẫn một chút ngạc nhiên, nó đỏ mặt, lấy khăn tắm che người lại và mắng hắn:
- Nhìn cái gì chứ?
- Vì em đẹp nên anh nhìn – Hắn cười – Em định ra biển à? Chờ anh đi với
Nói rồi, hắn phóng vào phòng tắm và trở ra ngay lập tức. Hắn mặc quần đùi và áo khoác ngoài, vì không cài cúc nên vồng ngực rắn chắc của hắn cứ ẩn hiện sau cái áo mỗi khi hắn di chuyển. Nó cười, trêu hắn:
- Anh tính ra biển quyến rũ các cô gái chân dài nóng bỏng à?
- Ừ - Hắn đáp tỉnh bơ.
- Vậy sao? – Khuôn mặt nó có chút biến sắc, không hiểu sao nó lại cảm thấy hơi khó chịu vì cậu trả lời của hắn – Đi thôi.
Nó quay đi, không nói thêm lời nào.
Phần 19:
Ở bãi biển, nó và hắn nhận được rất nhiều sự chú ý, nó thì cực kì xinh đẹp và quyến rũ, còn hắn thì lịch lãm và ga-lăng. Thế là nó và hắn bị tách nhau ra. Những anh chàng thì cố tỏ ra ga lăng để lấy lòng người đẹp còn các cô nàng thì ỏng ẹo để quyến rũ hắn. Nhưng thái độ lạnh lùng của nó khiến họ phải tránh ra, còn hắn thì lại rất vô tư niềm nở với các cô gái, thỉnh thoảng lại còn hôn họ nữa chứ.< tình hình là anh ý muốn chị ý ghen đó mà>
Sự khó chịu trong lòng ngày càng gia tăng, nó tức tối bỏ ra biển, khi hoà mình vào dòng nước trong veo tuyệt đẹp, nó cảm thấy mọi căng thẳng đều biến mất. Nó lặn xuống nước một hồi lâu rồi đứng dậy, lấy tay vuốt tóc. Nó đâu biết rằng hành động tưởng chừng như bình thường đó lại khiến bao anh chàng phải ngất ngây. Rồi có một anh chàng đến bắt chuyện với nó, anh ta có mái tóc vàng và đôi mắt màu xanh, giọng nói trầm ấm rất quyến rũ. Ban đầu nó định sẽ lờ anh ta đi nhưng nó muốn trả đũa hắn, hơn nữa, anh ta rất đẹp trai, nói chuyện một chút thì cũng chẳng sao. Thế là nó mỉm cười, vui vẻ trò chuyện với anh ta, mặc cho hắn đang nhìn hai người bằng ánh mắt hình viên đạn.

- Em là khách du lịch à?
- Đúng vậy, còn anh? – nó mỉm cười.
- Anh cũng vậy, anh đến đây để làm ăn, em thật xinh đẹp đấy, em biết không? – Anh ta mỉm cười.
- Anh quá khen thôi. – Mặt nó hơi ửng đỏ.
- À, quên mất, này giờ chưa biết tên em, anh là Eric, còn em?
- Em là May, rất vui được gặp anh, Eric.
Hai người cứ đứng trò chuyện vô cùng vui vẻ, không thèm quan tâm đến đám mây u ám đang ngồi trên bờ. Các cô nàng thấy hắn có vẻ bực bội nên cũng tản ra cả, chỉ có một vài người lẳng lơ cứ ôm lấy cổ hắn mà nũng nịu:
- Anh, làm gì mà khó chịu vậy? Chúng ta đi chơi đi.
- Cút – Hắn lạnh lùng – Tôi cho các cô 10 giây.
Nói rồi, hắn bắt đầu đếm, sát khí trên người hắn toả ra cũng tăng lên theo cấp độ nhân, ngày càng biểu hiện rõ khiến họ nhanh chóng chạy mất. Hắn đứng bật dậy, tiến đến chỗ nó và Eric, lạnh lùng nói:
- Hey, anh bạn, cô ấy là của tôi.
- Oh, thật vậy sao May? Em có bạn trai rồi à? – Eric nhìn nó, chẳng đếm xỉa tới hắn.
- Không, chỉ là gã điên đó mà, đừng quan tâm tới anh ta, chúng ta đi thôi. – Nó thản nhiên nói.
Rồi nó kéo tay Eric đi, trong lòng hả hê vì đã chọc tức được hắn. Vừa đi được mấy bước, hắn cười nửa miệng, “dịu dàng” nói:
- Lâm Bạch Nguyệt, tôi cho cô cơ hội sửa chữa lỗi lầm đó. < nói bằng tiếng Việt>
- May, anh ta nói gì thế? – Eric khó hiểu
- Không có gì cả, mặc kệ hắn.
Nó mạnh miệng nói mặc dù nó đang lạnh toát cả người sau câu nói của hắn. Hắn mỉm cười:
- Cơ hội cuối cùng.
Nó lơ hắn, tiếp tục đi. Hắn mỉm cười, nhanh chóng bắt kịp nó và nhấc bổng nó lên, nói khẽ vào tay nó:
- Tối nay cô chết chắc.
- Hey, buông cô ấy ra. – Eric nắm lấy vai hắn.
- Đây là vợ tôi – Hắn lạnh lùng đáp, nhìn Eric bằng ánh mắt đầy sát khí khiến anh phải buông tay ra.
Nói rồi, hắn ẵm nó đi trong sự kinh ngạc của Eric và sự ngưỡng mộ của mọi người <đẹp đôi quá mà>
- Thả tôi xuống – Nó lạnh lùng
- Không – Hắn đáp, tiếp tục đi.
- Đi mà chơi với các cô gái nóng bỏng của anh, mau bỏ tôi xuốn – Nó gầm gừ.
Hắn mỉm cười, chuyển sang bế nó , ranh mãnh nói:
- Vậy là nãy giờ em ghen chứ gì?
- Không hề, mắc gì tôi phải ghen chứ - Nó cãi bướng.
- Vậy sao? Được thôi, vậy anh sẽ trở lại tìm họ vậy – Hắn thả nó xuống – Dù gì họ cũng rất hấp dẫn, trái ngược với em, không đáng yêu gì hết, con gái gì mà thô lỗ, hung hăng, hở một chút là đánh người khác.
Hắn vô tư nói, không để ý tới khuôn mặt của nó. Hắn cứ nghĩ nó sẽ nổi điên lên với hắn, nào ngờ giọng nói đầy tổn thương của nó khiến hắn phải giật mình:
- Ừ, tôi không đáng yêu được như họ, vậy anh tìm họ đi nhé, tôi về khách sạn trước đây.
Nói rồi, nó vụt chạy đi, nước mắt cũng bắt đầu tuôn rơi. Hắn vội chạy theo giữ nó lại, định giải thích nhưng khi thấy nó khóc, hắn đứng sững lại nhìn nó. Nó giật tay ra và tiếp tục chạy đi, nước mắt mỗi lúc một nhiều hơn. Hắn đứng đó, suy nghĩ về lời nói của mình, hắn không nghĩ nó sẽ bị tổn thương như vậy. Đứng lặng hồi lâu, hắn cảm thấy mình quá ngốc nếu cứ đứng đây phí phạm thời gian. Hắn vội chạy về khách sạn tìm nó, hắn muốn giải thích với nó, muốn xin lỗi nó. Về tới phòng, hắn không thấy nó đâu cả. Tìm khắp phòng thì hắn phát hiện ví tiền của nó đã mất tích và có vẻ như nó đã thay đồ. Hắn lo lắng:
- Cô ấy đi đâu chứ?
Lần đầu tiên hắn cảm thấy sợ hãi, hắn vội đi tìm nó, tìm khắp nơi nhưng vẫn không thấy nó đâu cả.
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
Phần 20:
Trời bắt đầu sụp tối, hắn vẫn điên cuồng tìm kiếm nó, hắn thậm chí trở lại bãi biển để tìm nó nhưng vẫn chẳng thấy đâu. Thẫn thờ, hắn đi dọc con đường về khách sạn, suy nghĩ xem nó có thể đi đâu. Đột nhiên hắn nhìn thấy một tiệm bán pha lê, rồi hắn nhớ đến sở thích của nó. Không suy nghĩ gì thêm, hắn liền chạy vào trong cửa hàng đó, bắt đầu tìm kiếm. Hắn đi dọc theo các dãy tủ trưng bày, tìm kiếm từng ngóc ngách của cửa tiệm và hắn nhìn thấy nó. Trong bộ đầm trắng thướt tha, nó đang đứng đó ngắm nhìn vật trong suốt trên tay, ánh mắt buồn vời vợi. Hắn chạy đến ôm chầm lấy nó, không để ý đến những ánh mắt ngạc nhiên của mọi người. Bất ngờ, nó đánh rơi trái tim bằng pha lê hồng nhưng hắn đã nhanh tay chụp được. Nhìn thấy hắn, nó lại muốn chạy đi nhưng lần này hắn ôm nó thật chặt khiến nó không nhúc nhích được. Nó nức nở nói, nước mắt cũng bắt đầu rưng rưng trên mi mắt:
- Buông tôi ra đi, đi tìm mấy cô nàng đáng yêu, hấp dẫn của anh đi. Làm ơn bỏ tôi ra.
- Anh xin lỗi, anh không cố ý nói những lời như vậy, về với anh đi, cho anh xin lỗi – Hắn dịu dàng nói, nó cảm nhận được sự lo lắng trong giọng nói của hắn nhưng nó vẫn không sao quên được những lời nói tàn nhẫn của hắn.
- Mặc kệ tôi, làm ơn buông tôi ra đi – Nó nói, giọt nước mắt đầu tiên chảy dài trên má.
- Anh xin lỗi, anh xin lỗi, anh không cần những người đó, anh chỉ cần em thôi, về với anh đi. Anh xin em mà. – Hắn buồn bã.
- Tại sao anh nói những lời tàn nhẫn đó với tôi?
- Anh xin lỗi, anh chỉ muốn trêu em một chút, anh không ngờ lại làm em bị tổn thương nhiều như vậy. Anh xin lỗi, về với anh đi mà.
Nghe hắn nói, nó quay lại ôm chầm lấy hắn, nức nở nói:
- Đừng bao giờ nói những lời đó với em nữa, em xin anh, em không biết tại sao nhưng em đau lắm.
- Anh hứa, về với anh nha. – Hắn ôm lấy nó.
- Em chưa muốn về, mình đi ăn tối đi, chiều giờ em chưa ăn gì nên đói quá!!!!!! – Nó mỉm cười, lấy tay lau những giọt nước mắt còn đọng trên mi.
- Em muốn ăn gì? Em cứ nói đi – Hắn cười.
- Để xem – Nó vờ suy nghĩ – Em muốn ăn……..
Nó dừng lại, cười ranh mãnh. Hắn bật cười, mắng yêu nó:
- Thiệt là, em làm gì mà úp úp mở mở vậy? Nói anh biết đi, em muốn ăn gì?
- Thịt anh, hihi – Nói rồi, nó cắn hắn một cái.
- Haiz, chưa gì đã âm mưu làm thịt chồng rồi, anh phải cẩn thận với em mới được – Hắn giả vờ sợ hãi.
- Ai làm vợ anh chứ? – Nó đỏ mặt, nũng nịu nói.
- Em chứ ai? Thôi, anh cũng đói quá, thèm mì của em nấu thôi – Hắn cười ấm áp – Về nhà vợ làm cho chồng ăn nữa nha.
Nói xong, hắn hôn vào tóc nó. Nó cười:
- Ừ, được thôi, nhưng anh đừng gọi em là vợ, thấy ngượng ngượng sao á – Mặt nó ửng hồng, phụng phịu nói.
- Hi, tại anh thích gọi em là vợ mà, thôi, mình về khách sạn đi, cũng tối rồi.
- Ừm, hihi
Rồi hai người nắm tay nhau bước ra khỏi cửa hàng, đi được một đoạn, bỗng nhiên hắn nói với nó:
- Em đợi anh một lát nha, anh để quên đồ, anh sẽ ra ngay – Nói rồi, hắn cúi xuống hôn vào môi nó rồi chạy đi.
Nó đưa tay chạm vào môi mình, khẽ mỉm cười, nó cảm thấy rất hạnh phúc vào lúc này. 10 phút trôi qua, nó vẫn chưa thấy hắn ra ngoài, vừa định vào tìm hắn thì nó bị một đám thanh niên chặn đường.
Phần 21:
- Này cô em, đi đâu thế? Có muốn đi chung với bọn anh không? – Một tên lên tiếng.
- Không, tránh xa tôi ra – Nó lạnh lùng đáp.
Nghe câu trả lời của nó, chúng cười phá lên, tên có vẻ là đại ca tiến đến nắm lấy tay nó:
- Thôi nào cô em, đi uống nước với chúng tôi đi nào.
- Tôi đã nói là B.U.Ô.N.G.R.A – “Bốp”, nó tặng tên đó một cái tát nhá lửa, 5 dấu tay của nó hằn lên mặt hắn.
- Mày….. – Bất ngờ, hắn giận dữ xông vào hành hung nó – Mày dám tát tao?
Nhanh như cắt, nó tránh những đòn tấn công của hắn, tặng thêm cho hắn một cú huých vào bụng, một cú đá và cuối cùng là lên gối vào hạ bộ của hắn. Tên đó đau đớn ôm lấy “chỗ ấy” khuỵ xuống. Mọi người nãy giờ đang theo dõi đều bất ngờ khi thấy nó dễ dàng hạ gục thằng côn đồ, họ cứ nghĩ nó sẽ chết chắc, nào ngờ người bị hạ lại là tên đó. Bọn đàn em của hắn khi thấy đại ca bị dập tơi bời thì cũng có phần hoảng sợ, vội đến đỡ hắn dậy. Còn nó thì quay đi sau khi ném cho tên đó một ánh mắt khinh bỉ. Thấy nó sơ hở, tên đó giở trò đánh lén, hắn xông tới từ phía sau lưng nó, định bụng sẽ cho nó một cú vào lưng.
- Coi chừng – Một người nào đó hét lên.
Nó vội quay lại nhưng đã quá muộn, không còn cách nào, nó nhắm mắt lại chờ đợi cú đánh. “Sao không thấy gì nhỉ?, nó nghĩ thầm, mở mắt ra, nó thấy có người chắn trước mặt nó, còn tên đó đang nằm một đống dưới đất và người đang đứng trước mặt nó không ai khác chính là hắn. Xử tên đó xong, hắn quay lại hỏi han nó:
- Em có sao không? Anh xin lỗi vì đã cho em đứng đợi một mình.
- Không, hihi, em cũng cho hắn một trận mà, anh đừng lo, mà sao người anh đầy mồ hôi vậy? – Nó mỉm cười.
- Lúc nãy anh trở ra thì thấy em đang đánh hắn, cảm thấy không ổn, anh vội chạy đến, rồi lại thấy hắn đang xông vào em, anh mới tức tốc chạy lại và chơi trò “anh hùng cứu mĩ nhân” – Hắn nói, giọng pha một chút hài hước – Mà em cũng hay thật, hạ được một thằng con trai cơ đấy.
- Tại hắn chọc ghẹo em trước, không lẽ em phải chịu đựng sao? – Nó đỏ mặt – Em luôn được dạy là phải biết tự bảo vệ bản thân trước mọi việc, mà anh làm gì hắn vậy?
- Anh cho hắn một cú đá thôi mà, không biết sao hắn nằm nãy giờ chưa dậy nữa – Hắn ngây ngô – Thôi, về khách sạn đi, anh đói lắm rồi.
Nói rồi, hắn nắm tay nó kéo đi, mọi người liền vây lấy hắn và nó, thán phục:
- Cô thật là mạnh mẽ, lần đầu tôi thấy có người dám đánh lại chúng đấy – Người thứ nhất.
- Wao, cô ra đòn nhìn đẹp mắt thật – Người thứ hai
- Anh này cũng hay nữa, đá môt phát thôi là hắn nằm một đống – Người thứ 3
- ……………………………
Nó và hắn phải mất một lúc mới thoát được khỏi họ và rảo bước về khách sạn. Vừa đi, nó vừa cười khúc khích mãi, thấy lạ, hắn tròn xoe mắt nhìn nó:
- Làm gì mà em cười hoài vậy? Có gì vui hả? Nói anh nghe với
- Không, tại em nhớ lại chuyện lúc nãy, có vẻ anh cũng được gái đeo bám nhỉ? – Nó trêu hắn.
- Anh chỉ cần em đeo bám thôi chứ người khác anh không quan tâm – Hắn nhìn thẳng vào mắt nó.
- Làm gì anh nghiêm túc vậy? Em chỉ đùa thôi mà, hihi – Nó lè lưỡi, tiếp tục trêu hắn.
- Anh nói thật mà – Hắn phụng phịu.
Nó nhìn hắn, dùng ngón tay ngoắc ngoắc:
- Lại đây, em nói nhỏ cái này cho nghe, hihi – Nó ra vẻ bí mật.
- Chuyện gì? – Hắn kề mặt lại gần nó.
Bất ngờ, nó hôn vào má hắn. Hắn nhìn nó, mỉm cười:
- Hôm nay cũng biết hôn lén rồi đấy.
Nó cười, trêu hắn:
- Thì ra anh cũng biết đỏ mặt nhỉ? – Nó lè lưỡi
- Hả? – Hắn ngạc nhiên, đưa tay sờ lên mặt.
“ Hình như hơi nóng nóng”, hắn nghĩ. Nó cứ tiếp tục chọc ghẹo hắn cho tới khi về khách sạn mới thôi. Sau bữa tối, nó vào phòng tắm trước, nó cảm thấy rất hạnh phúc và đồng thời cũng cảm thấy ngại nữa. Nhưng nó vẫn cảm thấy buồn vì hắn chưa nói rằng hắn yêu nó, nó không xác định được mối quan hệ giữa hai người bây giờ là gì nữa, thở dài, nó tắm nhanh rồi ra ngoài. Hắn nằm trên giường, cố tỏ ra bình thường nhưng vô ích, nó nhận ra dấu hiệu khác thường cực kì nhạy. Nó mỉm cười, bò lên giường, cười mỉm:
- Anh giấu em cái gì?
- Đâu có gì đâu – Hắn cười cười, mắt mở to trong sáng vô tội.
- Em đếm đến 3 nhé!!!!! 1……….2………. – Nó cười gian.
- Thôi thôi, anh nói là được chứ gì, thua em thật.
Hắn thở dài, ngồi bật dậy và lôi ra một cái hộp được gói cẩn thận, chìa ra cho nó:
- Tặng em này.
- Cái gì vậy anh? – Nó ngạc nhiên
- Xem đi rồi em sẽ biết – Hắn mỉm cười
Nó mở hộp quà ra và nhìn thấy trái tim pha lê mà nó đã ngắm trong cửa hàng, nó ngước lên nhìn hắn:
- Sao anh lại mua nó? – Nó ngạc nhiên hỏi.
- Anh nghĩ em thích nó và anh muốn nói với em một chuyện. Em không thích sao? – Hắn cười.
- Không, em thích lắm, mà anh muốn nói với em chuyện gì?
Phần 22:
Hắn nắm lấy tay nó, nhìn sâu vào mắt nó, nghiêm túc nói:
- Em hãy xem như đây là trái tim của anh, hãy giúp anh giữ gìn nó và còn một điều nữa – Hắn mỉm cười – Anh yêu em.
- Em cũng yêu anh – nước mắt nó rưng rưng vì cảm động.
Nó ôm lấy hắn, mỉm cười hạnh phúc. Hắn cúi xuống đặt vào môi nó một nụ hôn dài và sâu. Rồi hắn buông nó ra và đi tắm. Nằm trên giường, nó ngắm nghía trái tim pha lê, tuy chỉ là một vật bé nhỏ nhưng với nó, đây là thứ quan trọng nhất. Một lúc sau, nó đặt trái tim vào cái hộp rồi cất vào vali. Vậy là cuối cùng nó cũng nghe được 3 chữ-quan-trọng của hắn, trong lòng nó bây giờ vui không thể tả được. Nó “phi thân” lên giường, ôm chầm lấy cái gối và hát khe khẽ:
…….You're always on my mind
All day just all the time
You're everything to me
Brightest star to let me see
You touch me in my dreams
We kiss in every scene
I pray to be with you through rain and shiny days

I'll love you till I die
Deep as sea
Wide as sky
The beauty of our love paints rainbows
Everywhere we go
Need you all my life
You're my hope
You're my pride
In your arms I find my heaven
In your eyes my sea and sky
May life our love paradise……..
Giai điệu trong trẻo của bài hát vang lên, từ trong phòng tắm bước ra, hắn ngạc nhiên tìm nơi phát ra tiếng hát đó. Nó đang nằm sấp trên giường, nằm quay lưng lại với hắn, chân đung đưa theo điệu nhạc. Hắn nhẹ nhàng tiến lại giường, leo lên và đột ngột đè lên người đó.
- Ặc…….anh làm gì thế? – Bất ngờ, nó hét toáng lên – Em không thở được. Anh mau đi ra đi, nghẹt thở, bớ người ta giết người!!!!!!!!
- Bỗng dưng anh sực nhớ ra chuyện ở bãi biển lúc trưa – Hắn cười gian – Anh nhớ rằng anh nói rằng “tối nay em chết chắc” đấy.
- Hơ, hồi nào? Em đâu biết gì đâu, hihi – Nó giả ngốc, cười hì hì với hắn.
- Vậy sao? Lại còn thân thiết với anh ta nữa chứ, giỏi nhỉ? – Hắn cười gian tà, tiếp tục đè lên người nó.
- Em đâu có thân thiết gì với anh ta đâu? – Nó tròn mắt ngoái lại nhìn hắn – Không có mà.
- “Oh, thật vậy sao May? Em có bạn trai rồi à?” – Hắn nhái giọng Ryan, làm điệu bộ giống hệt - May sao? Anh còn chưa biết được cái tên đó của em nhỉ?
- Hơ, cái đó là tên tiếng Anh của em mà, em đâu có giấu đâu, tại anh đâu có hỏi mà – Nó cười trừ.
Đáp lại nụ cười của nó, hắn đè mạnh hơn, nguyên thân hình lực lưỡng của hắn đè lên trên nó . Mặc cho nó van xin một hồi lâu, hắn vẫn cứ tiếp tục tra tấn nó. Nó giãy đành đạch phía dưới hắn, giãy đã rồi lại nằm yên, nằm yên một hồi chuyển qua năn nỉ, năn nỉ không được nó bắt đầu đe doạ hắn, đe doạ không được nốt nó chuyển qua đánh vào người hắn. Hắn nằm nhìn phản ứng thay đổi liên tục của nó, không tài nào nhịn cười được< mặc dù đã cố gắng>. Hắn lăn qua một bên, nằm cười như điên, còn nó thì nằm chèm bẹp, thở hồng hộc như người sắp chết. Nó nghiến răng, tận dụng chút sức lực cuối cùng lăn qua phía hắn, cắn một nhát vào bắp tay hắn. Đang nằm cười thì bị nó cắn, hắn la lên oai oái. Rồi bi kịch lại tiếp diễn, hắn nằm đè nó tiếp, trả thù vết cắn trên bắp tay. Lần này, nó không chịu thua sễ dàng, vớ lấy cái gối đánh hắn, hắn dễ dàng giật lấy cái gối và quăng qua một bên, bắt đầu mở chiến dịch chọc lét. Thế là đến tận nửa đêm, tiếng cười điên dại của nó vang vọng khắp phòng. Nửa đêm, chiến tranh kết thúc, nó và hắn nằm một đống trên giường, thở không ra hơi.
Hắn mỉm cười, ôm lấy nó:
- Em mệt lắm không? Em cũng sung ghê nhỉ? – Hắn trêu nó.
- Anh mới là đùa dai á – Nó thở dốc – Xém tí nữa là em lộn ruột ra rồi!!!!!!
Nó hờn dỗi quay đi mặt đi, hắn mỉm cười, hạ giọng năn nỉ:
- Thôi mà, anh xin lỗi mà, mình ngủ đi em, khuya lắm rồi, mai chúng ta phải đi gặp đối tác đó.
- Không thèm ngủ đâu, hứ, anh chỉ giỏi bắt nạt em thôi – Nó phụng phịu.
- Thôi mà, ngủ đi mà – Hắn năn nỉ, kéo nó ôm vào lòng.
- Không mà!!!!! – Nó trở người và dúi đầu vào ngực hắn.
Hắn hôn lên tóc nó, cười gian:
- Nếu em không ngủ thì em muốn làm chuyện gì?
Nghe hắn nói, mặt nó đỏ ửng, nó vội vớ lấy tấm mền dày cộp, đá hắn ra và cuộn tròn lại. Hắn cười phá lên khi thấy “con sâu” trước mặt, hắn giật tấm chăn ra và chui vào, nói thầm vào tai nó:
- Em nghĩ mình thoát được không?
- Anh mà dám làm gì, em hét lên đó nha – Nó doạ, mặt đỏ như gấc chin
- Cứ thử xem, anh không tin có người nào cứu được em đó, bây giờ em có ngủ không? – Hắn cười gian, bàn tay bắt đầu sờ mó lung tung.
- Ngủ, em ngủ, ngủ liền – Nó đáp ngay lập tức, hai mắt nhắm nghiền lại.
- Vậy mới ngoan chứ, cô bé ngốc của anh.
Hắn hôn nó, một nụ hôn không dài nhưng rất ngọt, rồi hắn một tay tắt đèn, một tay ôm lấy nó, dỗ dành. Tuy cãi bướng như vậy nhưng thật sự nó đang rất mệt nên nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, trong vô thức, nó nghe thấy tiếng hắn thì thầm:
- Anh sẽ chỉ yêu một mình em thôi.
Phần 23:
Sáng hôm sau nó tỉnh giấc trong một tâm trạng vô cùng thoải mái, vừa mới ngồi dậy định bò khỏi giường thì hắn đã ôm nó lại, hắn mỉm cười:
- Vợ yêu của chồng dậy sớm quá vậy? Ngủ thêm một chút nữa đi.
- Anh kì quá à – Nó gạt tay hắn ra – Không phải anh nói hôm nay đi gặp đối tác sao? Giờ này mà còn ngủ gì nữa?
- Chiều nay mới gặp mà em, mới có 6h30 mà em – Hắn kéo nó lại, ôm vào lòng.
- Thì cũng phải dậy sớm chứ, không tin nổi anh lại là giám đốc của công ty Wing chút nào – Nó lắc lắc đầu.
- Sao vậy? – Hắn chồm lên người nó, mỉm cười.
- Giám đốc gì mà ham ngủ thấy sợ luôn, lại còn mê gái nữa chứ, không nghiêm túc chút nào – Nó trêu hắn.
- Gì chứ? Tại em làm anh hư mà, đây không phải tại anh đâu – Hắn dỗi
Nghe hắn nói, nó tròn mắt ra, ngạc nhiên nói:
- Em? Sao tại em chứ?
- Tại ngủ với em thoải mái lắm nên anh mới mê ngủ đó – Hắn cười cười
- Anh này…. – Nó đỏ mặt, lấy cái gối đánh hắn – Vậy mai mốt em không ngủ với anh nữa là được chứ gì.
Nó cười ranh mãnh, chỉ tay về cái ghế sofa:
- Từ nay anh ngủ ở đó nhé.
- Cái gì chứ, anh không chịu đâu – Hắn bắt chéo hai tay vào nhau, lắc đầu – Anh muốn ngủ với vợ thôi à.
- Chứ không phải anh nói tại em nên anh mới mê ngủ sao? – Nó ranh mãnh nói – Em đang giúp anh đó mà.
- Không phải, tại anh mê ngủ - Hắn cười cười – Nhưng anh không có mê gái à nha.
- Vậy sao? Không tin – Nó lè lưỡi
- Thật mà, à mà không, có một cô gái rất đặc biệt với anh – Hắn nhún vai
- Ai hả? – Sắc mặt nó lập tức biến đổi – Mau nói cho em biết < có ai thấy chị này hơi bị chậm tiêu k?>
- Hihi, vợ anh ghen nữa rồi, không nói vợ biết đâu, nhìn vợ đáng yêu quá à!!!! – Hắn trêu nó.
Nghe hắn nói, mặt nó đỏ ửng, nó gạt tay hắn ra, giận dỗi bỏ vào nhà tắm không thèm nói với hắn lời nào, vừa đi vừa lẩm bẩm:
- Cái đồ đáng ghét, cái đồ đáng ghét, không xử anh, tôi không phải là Lâm Bạch Nguyệt.
Còn hắn thì nằm trên giường nhìn bộ dạng của nó, có lẽ chính nó cũng không biết khi ghen nó cực kì đáng yêu. Chính vì vậy nên hắn lúc nào cũng muốn chọc cho nó ghen, nhưng hắn đã rút được một kinh nghiệm rất đắt giá rồi nên hắn sẽ không bao giờ đùa quá trớn với nó nữa. Tắm xong, nó bước ra, vẫn giữ khuôn mặt lạnh băng với hắn, hắn chỉ cười cười rồi cũng tót vào phòng tắm. Nó ngồi xuống ghế vừa lau tóc, vừa nguyền rủa hắn, bỗng nhiên có một bàn tay giật lấy cái khăn trên tay nó. Nó vội quay lại thì thấy hắn đang vô tư lau tóc , nó gầm lên:
- Trả khăn cho tôi mau.
- Không, anh cũng cần khăn chứ.
- Lấy khăn của anh mà lau, trả cho tôi – Nó lạnh nhạt.
- Không thích, thích của em à – Hắn cười.
- Hứ, đi mà lấy khăn của cô-gái-đặc-biệt của anh ý – Nó nhấn mạnh.
- Thì anh đang lấy khăn của cô ấy đây – Hắn nhún vai
Nghe hắn nói xong, nó đơ đúng 5 giây rồi lắp bắp:
- Vậy là…..cô gái đó…..là……em sao? – Mặt nó đỏ ửng.
- Chứ em nghĩ là ai? – Hắn mỉm cười – Anh đã nói là anh chỉ có mình em thôi mà.
Mặt nó đỏ bừng, vậy là nó đã ghen với chính bản thân của nó, nó cảm thấy ngại kinh khủng. Nhìn bộ dạng của nó, hắn cười cười, ấn nó ngồi xuống ghế, dịu dàng nói:
- Để anh lau tóc cho em, coi chừng bị cảm lạnh đó.
- Ưhm…… - Nó khẽ gật đầu, mặt vẫn đỏ hồng.
Hắn đặt một nụ hôn phớt vào cổ nó, dịu dàng nói:
- Em thơm quá vợ à
- Anh kì quá à…….. – Nó mắng yêu.
- Xong rồi, vợ yêu chuẩn bị đi, mình đi ăn sáng, anh đói, hihi
- Ừ, để em sấy tóc đã, anh cứ chuẩn bị trước đi.
Hắn gật đầu, hôn nó và bay đi thay quần áo. Nó mỉm cười và ngồi sấy tóc. Hắn mặc áo phông và quần lửng, còn nó thì chọn quần short và áo thun. Vừa nhìn thấy, hắn đã phản đối:
- Không được, em mặc quần jean đi.
- Sao vậy anh? – Nó ngạc nhiên – Mình chỉ đi ăn sáng thôi mà.
- Anh không thích ai nhìn thấy chân em hết, thay quần jean đi mà, không chịu đâu – Hắn bắt đầu nhõng nhẽo.
- Thôi được rồi, thay thì thay, sao hôm qua em mặc áo tắm anh cũng có nói gì đâu.
- Tại hôm qua anh…..cũng muốn nhìn – Hắn đỏ mặt.
Nó phì cười trước bộ dạng đáng yêu của hắn, bắt đầu trêu:
- Vậy mà hôm qua chỉ lo ôm gái thôi, có thèm đếm xỉa gì tới người ta đâu
Nói xong, nó nhăn răng ra cười rồi ôm cái quần jean vào phòng tắm.
- Xong rồi nè, mình đi ăn được chưa? – Nó mỉm cười
Hắn gật đầu, ngượng ngùng nói:
- Hôm qua anh nhìn em không chứ có nhìn ai đâu.
Nó mỉm cười, kéo hắn ra khỏi phòng.
Phần 24:
< Sam nói trước nha, chap này k hay đừng Sam đó, hihi, tại type hơi vội một chút>
Nguyên buổi sáng, nó và hắn sau khi ăn sáng thì đi thăm thú xung quanh, rồi nó rủ hắn tắm hồ bơi, hết hồ bơi nó lại kéo hắn đi spa và mua quà lưu niệm với nó. Đúng 11 giờ, hai người đi ăn trưa. Nhìn nó gần như gục bên bàn ăn, hắn cười:
- Cho em chừa tội ham chơi, đi cho nhiều rồi bây giờ mệt.
- Tại em thích mà – Nó lúc lắc đầu cho tỉnh – Với lại em phải mua quà cho mọi người nữa.
- Anh biết mà, thôi em cố ăn đi rồi lên phòng nghỉ ngơi, chiều nay 3 giờ chúng ta phải đi gặp đối tác đó.
- Em biết rồi – Nó mệt mỏi – Liệu em có giúp được gì cho anh không?
- Được chứ, anh tin tưởng ở em mà.
- Ừm, em hy vọng mình giúp được.
Nó cúi xuống ăn, gật gù một hồi nó ngủ gục ngay trên bàn. Hắn mỉm cười, bế nó lên phòng. Sau đó hắn đặt giờ báo thức rồi ngủ với nó luôn.
3 giờ, nó cùng hắn xuống phòng v.i.p của khách sạn để chờ đối tác. Cuộc nói chuyện tương đối rất thành công, hợp đồng cũng đã được kí kết. Đột nhiên ông chủ của công ty đối tác muốn mời nó và hắn dùng cơm. Vì không thể từ chối nên hai người đành phải đi. Tại nhà hàng, thông qua hắn, nó được biết ông ta tên là John, là người Mỹ và là một trong những đối tác chính của tập đoàn Wing. Nhưng nó thật sự không thích ông ta chút nào vì ông ta cứ nhìn nó chăm chăm. Một lúc sau, ông ta lấy điện thoại ra và gọi cho ai đó. Khoảng 15 phút sau, một chàng trai tóc vàng vô cùng lịch lãm trong bộ vest tiến về phía hai người. Vừa nhìn thấy nó, anh ta liền ôm lấy nó, vui mừng:
- Thì ra là em, chúng ta có duyên nhỉ?
- Xin lỗi, anh là…….? – Nó đẩy anh ta ra và nhìn anh ta thật kĩ – Là anh? Eric đúng không?
- Đúng, là anh đây, hôm nay em đẹp lắm.
- Rất vui được gặp lại anh – Nó cười lịch sự.
- Hai người biết nhau à? – Ông John cười to, kéo Eric ngồi xuống.
- Tình cờ thôi ạ - Nó nở nụ cười giao tiếp và ngồi xuống ghế, cảm thấy hơi lạnh xương sống.
Khẽ liếc về phía hắn, nó thấy ngay một đám mây u ám đang lơ lửng, hắn vẫn cười nhưng không hiểu sao nó thấy sát khí bay lòng vòng xung quanh khiến nó khẽ rùng mình, cảm thấy lo sợ cho chính bản thân. Ông John chẳng cảm thấy gì, ông ta vẫn vui vẻ:
- Đây là con trai của tôi, Eric – Rồi ông ta đưa tay về phía hắn – Còn đây là cậu Lục Chấn Phong, đối tác của công ty ba, hai người làm quen đi.
Hắn đứng dậy, nở nụ cười chuyên nghiệp và chìa tay ra:
- Hân hạnh được gặp anh
- Tôi cũng vậy – Eric cười tươi, nắm lấy bàn tay của hắn.
Nhìn hai người đang bắt tay thân thiện nhưng nó lại cảm thấy dường như hai bàn tay đó đang siết vào nhau và tiếng sấm chớp sao nghe văng vẳng đâu đây. Hai người buông tay nhau ra và ngồi xuống, Eric nhìn nó, vui vẻ hỏi:
- Em ở đây đến bao lâu?
- 4 ngày nữa em sẽ về - Nó mỉm cười.
Ngoài mặt nó cười vậy chứ trong lòng lại lo lắng kinh khủng, liếc trộm về phía hắn, nó thấy hắn đang nhìn nó, ánh mắt như muốn nói “tối nay về là em chết chắc”. Nó thầm cầu nguyện cho Eric đừng tỏ ra thân mật với nó quá nhưng có vẻ trời không thương nó, càng cầu nguyện thì Eric lại càng quan tâm cho nó, nào là hỏi han, gắp thức ăn, lại còn đòi hẹn nó đi chơi nữa chứ,……”Oh my god, lạy chúa lòng lành xin hãy cứu con đi”, nó gào thét trong lòng. Đột nhiên ông John nổi hứng muốn uống rượu, ông ta hỏi ý kiến của nó, như người sắp chết đuối vớ được cọc, gật đầu cái rụp. Nó đã quyết định: thà say rượu rồi ngủ một giấc tới sáng còn hơn bị hắn tra tấn. Thế là nó bắt đầu chiến dịch uống rượu như uống nước. Vừa rót vào ly là nó uống cạn. Đến chai thứ 5, ông John và Eric bắt đầu nhìn nó như thú lạ xuất hiện còn hắn thì nở một nụ cười bí hiểm.Ông ta cười phá lên:
- Tửu lượng cao lắm, được, uống tiếp
Nó cười không đáp mà ông ta cũng không bận tâm, Eric lo lắng hỏi:
- May, em không sao chứ? Em uống nhiều lắm rồi đấy.
- Không, em ổn – Nó cười, mặt đỏ bừng vì say rượu – Em muốn uống nữa cơ.
Vừa nói xong, nó gục qua vai hắn và xỉu luôn. Hắn mỉm cười lịch sự:
- Xem ra VỢ tôi đã say lắm rồi, tôi xin phép đưa cô ấy về phòng.
- Chào anh – Eric gật đầu với hắn, tiếp tục ngồi uống rượu.
Bế nó về tới phòng, hắn đặt nó lên giường, cười gian:
- Em thoát được hôm nay thôi, ngày mai biết tay anh.
Nói rồi, hắn đi tắm. Nằm trên giường lăn qua lăn lại một hồi, nó ngồi bật dậy, loạng choạng đi kiếm nước uống. Kiếm một hồi không thấy, bất chợt nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm, nó liền đẩy cửa phòng tắm tự nhiên bước vào
Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ

80s toys - Atari. I still have