XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...
Phần 63:
Hai tuần sau, nó và nhỏ bước vào kì thi tốt nghiệp không chút âu lo và bước ra với tâm trạng nhẹ nhõm, hai đứa đã làm bài rất tốt, chắc chắn sẽ đạt thành tích cao. Sau khi công bố kết quả, người có số điểm cao nhất chính là nó còn thứ hai chính là nhỏ. Nhân dịp hai đứa tốt nghiệp, hắn cùng Gia long đã tổ chức một bữa tiệc nhỏ tại nhà. Buổi sáng, hai người đuổi khéo hai đứa đi ra ngoài để ở nhà nấu nướng và dọn dẹp, đến gần tối mới gọi hai đứa về. Vừa bước vào nhà, hai đứa đã bị hắn và Gia Long bịt mắt lại và dẫn vào trong. Đến nơi, hai người mới bỏ tay ra. Nhìn những thứ trước mắt, hai đứa không kiềm được giọt nước mắt hạnh phúc. Trên bàn là những món ăn mà nó và nhỏ thích nhất, nào là súp nấm, cơm chiên bọc trứng, canh trứng, lại còn có cả bánh sakura nữa. Nhưng điều khiến nó và nhỏ khóc chính là những vết thương trên tay hắn và Gia Long, nắm tay hắn, nó nghẹn ngào nói:
- Cám ơn anh, hic, em hạnh phúc quá, anh có đau lắm không?
- Không, em đừng khóc, anh không sao đâu, chỉ cần em vui, anh làm gì cũng được hết – Hắn mỉm cười, lấy tay lau đi giọt nước mắt còn vương trên mi nó – Có phải em nên thưởng cho anh không?
- Anh muốn em thưởng cái gì? – Nó mỉm cười, trong lòng vô cùng ấm áp – Anh muốn gì em cũng sẽ cho anh hết
- Em nói đó nha, không được từ chối đâu đó – Hắn cười gian
Không đợi nó kịp trả lời, hắn đặt vào môi nó một nụ hôn rồi ngước lên nhìn nó, mỉm cười:
- Món quà của em, anh đã nhận được rồi, anh đang rất vui em biết không?
Nó đơ người nhìn hắn, khi nhận thức được vấn đề, gương mặt nó dần đỏ ửng lên, nó ngại ngùng nói:
- Anh kì quá đi, Giao Châu và Gia Long đang ở đây mà – Nó đánh nhẹ vào ngực hắn
- Vậy mà tui tưởng bà quên luôn sự có mặt của tui rồi chứ - Nhỏ lên tiếng trêu chọc nó rồi quay sang nhìn Gia Long – Phải không anh?
Gia Long cười cười không đáp và bất ngờ cúi xuống hôn nhỏ, một nụ hôn rất nhanh nhưng cũng đủ để khiến nhỏ hoá thành quả cà chua<đỏ mặt ý mà>. Nhìn vẻ mặt nhỏ, nó bật cười:
- Vậy mà bà nói tui, không biết ai vừa mới được hôn vậy ta? - Nó lè lưỡi ra trêu nhỏ rồi quay sang nhìn Gia Long mỉm cười – Em giao con bạn ngốc này cho anh đó nha, anh nhớ chăm sóc nó thật tốt đó, hihi
- Dĩ nhiên rồi, em cứ yên tâm – Gia Long gật đầu, ánh mắt vô cùng nghiêm túc.
Nó nhìn hắn mỉm cười, nó cảm thấy an tâm khi nhỏ đã tìm được một bến bờ hạnh phúc để trao thân gửi phận và nó cũng vậy, nghĩ đến đó, lòng nó tràn đầy hạnh phúc, mọi nghi ngờ đều biến mất bởi vì chỉ một tuần nữa thôi, nó và hắn sẽ chính thức kết hôn, sẽ chính thức thuộc về nhau.
Đứng cãi nhau với nhỏ một lát, cả bọn kéo nhau lên bàn ngồi ăn, vừa ngồi xuống được vài phút, chưa kịp cầm thìa lên thì tiếng chuông cửa đã vang lên inh ỏi. Nó định đứng dậy để đi mở cửa thì đã bị hắn đẩy xuống ghế, hắn mỉm cười:
- Để anh mở cho.
Nói rồi, hắn đi nhanh ra cửa, miệng thầm rủa người khách bất lịch sự làm gián đoạn bữa tiệc
Cánh cửa vừa mở ra, hắn đơ người 3 giây rồi mới lên tiếng:
- Lan, em đến đây có chuyện gì không?
- Dạ không, em ở nhà buồn chán quá nên đến tìm anh chơi cho vui – Tuyết Lan mỉm cười rồi chớp mắt nhìn hắn – Anh không thích em đến chơi sao?
Nói rồi, Tuyết Lan lén nhìn vào trong nhà, nhìn thấy băng rôn treo trên tường, cô ta đã thầm đoán được hắn đang tổ chức tiệc mừng, muốn đuổi cô ta về sao? Không có cửa đâu, nghĩ vậy, Tuyết Lan buồn bã nhìn hắn:
- À, em hiểu rồi, thì ra nhà anh đang có tiệc thân mật, xem ra em phá đám rồi, thôi em về đây.
- Khoan đã, thôi, em vào trong ăn với bọn anh cho vui, dù gì em cũng là người trong nhà mà – Hắn cũng hơi khó xử nhưng cũng không nỡ đuổi Tuyết Lan về.
- Vậy có tiện không anh? Em sợ chị Nguyệt không thích em – Tuyết Lan buồn bã nói, hai mắt long lanh như sắp khóc.
- Không sao đâu, em cứ vào nhà đi – Hắn mỉm cười dịu dàng rồi kéo Tuyết Lan vào nhà.
Đi sau lưng hắn, miệng Tuyết Lan nhếch lên thành một nụ cười xảo trá nhưng nhanh chóng biến mất. Đợi mãi không thấy hắn vào, nó định đi ra ngoài xem thử thì thấy hắn và…..có cả Tuyết Lan, nó hơi bất ngờ nhưng cũng nhanh chóng trở lại bình thường. Nó lấy thêm một cái chén cho Tuyết Lan và kéo thêm ghế, mỉm cười nhìn hắn:
- Sao anh mời Tuyết Lan mà không báo cho em biết trước?
- À không, em tự đến, anh Phong không mời em, tại hôm nay em thấy buồn nên muốn rủ anh Phong đi chơi, không ngờ lại đến lúc mọi người đang tổ chức tiệc – Tuyết Lan ngại ngùng nói – Thôi, chắc là em nên về, không làm phiền mọi người nữa.
Nói rồi, Tuyết Lan quay đi định ra về nhưng nó đã giữ cô ta lại, mỉm cười thân thiện:
- Không sao đâu em, càng đông càng vui mà, em cứ tự nhiên đi
- Vâng ạ, em cám ơn chị - Tuyết Lan cảm động nói
Phần 64:
Nó mỉm cười và dẫn Tuyết Lan vào chỗ ngồi rồi về chỗ của mình. Nhỏ đợi nó ngồi xuống rồi ghé vào tai nó thì thầm:
- Này, sao bà không đuổi cô ta về đi, tui không thích con nhỏ này chút nào hết – Nhỏ hơi cau mày, vốn dĩ nhỏ chẳng có chút thiện cảm nào với Tuyết Lan, hôm trước lại nhìn thấy vẻ mặt gian xảo của cô ta nên càng có ác cảm.
- Bà đừng vậy, Tuyết Lan là em của Chấn Phong mà, người nhà hết mà, hơn nữa em ấy cũng là người tốt – Nó mỉm cười, tuy nó không thật sự mến Tuyết Lan lắm nhưng cũng không hẳn là ghét.
- Bà đừng có mà tin người quá đáng, tui nghĩ con nhỏ này không đơn giản đâu – Nhỏ nghiêm túc nói
- Tui biết rồi, thôi ăn nhanh đi, lát tui cho bà xem cái này – Nó mỉm cười, múc cho nhỏ một chén súp nóng.
Nhỏ thở dài rồi cúi xuống ăn, tự hỏi bản thân sao lại có con bạn tin người như nó. Một lát sau, khi đã ăn xong, hai đứa kéo nhau lên phòng còn hắn và Gia Long lãnh nhiệm vụ dọn dẹp. Ban đầu Tuyết Lan cũng phụ giúp nhưng một lúc sau thì lấy cớ muốn nói chuyện với bọn nó để lên lầu, cô ta vốn rất ghét phải dọn dẹp nhưng vì muốn gây ấn tượng tốt với hắn nên mới giúp. Hắn cũng không phản đối và chỉ phòng của nó cho Tuyết Lan. Vừa lên tới phòng nó, Tuyết Lan đã nghe giọng nhỏ vang lên:
- Woa, trái tim này đẹp quá, nếu theo như bà kể thì đây là vật đính ước của bà với Chấn Phong phải không?
- Ừ, hihi, đẹp không? Tui cũng thấy đẹp lắm đó, hihi – Nó mỉm cười đáp lại.
Đứng bên ngoài nghe hai đứa nói chuyện, Tuyết Lan tức lắm, cô ta không ngờ giữa nó và hắn lại có vật đính ước, mà còn là trái tim nữa chứ, lúc trước cô ta cũng nằng nặc đòi hắn mua cho sợi dây chuyền hình trái tim nhưng hắn không chịu mua bởi vì hắn nói rằng hắn chỉ tặng trái tim cho người hắn yêu mà thôi. Lấy lại bình tĩnh, Tuyết Lan gõ nhẹ vào cửa, mỉm cười:
- Chào hai chị, em vào được không ạ?
- Được chứ, em cứ vào đi – Nó mỉm cười đáp lại còn nhỏ thì làm lơ.
- Vâng ạ - Tuyết Lan cười tươi – Woa, chị có thể cho em mượn trái tim đó một chút không ạ? Thật là đẹp quá.
- Ừ, cũng được – Nó mỉm cười hơi miễn cưỡng và đưa cho Tuyết Lan trái tim pha lê.
Nhận trái tim từ tay nó, Tuyết Lan tiếp tục nói, vẻ mặt đã có chút biến đổi:
- Chị Nguyệt nè, lần trước bị tai nạn, chị có điều tra được là do ai làm chưa?
- Vẫn chưa, chị cũng không quan tâm lắm, chuyện đã qua lâu rồi mà – Nó mỉm cười – Mà sao em lại quan tâm đến chuyện này?
- Dạ không có gì, em chỉ tiếc tại sao hôm đó chị lại quá may mắn – Tuyết Lan nhếch mép – Nếu không thì bây giờ chị đâu có ngồi đây nhỉ?
Nghe Tuyết Lan nói, gương mặt nó lộ nên vẻ khó hiểu còn mặt nhỏ bắt đầu đen lại, nằng nặc sát khí. Nó ngạc nhiên nói:
- Em nói vậy là sao hả Lan? Chị không hiểu em đang nói gì.
- Haha – Tuyết Lan cười khinh bỉ - Vậy mà cũng không hiểu sao? Tôi không ngờ chị ngu đến vậy đó, ý tôi là nếu hôm đó không phải do chị được xô ra thì chắc chắn chị sẽ chết.
- Cái gì? Không lẽ chiếc xe đó là do em? – Nó cau mày lại, trong lòng ngạc nhiên tột cùng.
- Đúng, là do tôi – Tuyết Lan nhếch mép – Còn lần trước cũng là do tôi xoá tin nhắn của chị và kéo anh Phong đi ăn, lần trước anh ấy thất hẹn với chị là vì đang ở bên tôi.
- Cái gì? – Nó trợn tròn hai mắt, ngạc nhiên đến mức không muốn tin vào những gì mình vừa nghe được. Lại còn cái gì mà do ở bên cô ta nên hắn mới đến muộn, rốt cuộc là giữa hắn và cô ta có quan hệ gì?
Trong lúc nó còn chìm trong suy nghĩ, nhỏ mặt mày đen như mực, sát khí bắt đầu toả ra, nhỏ gằn từng tiếng:
- Thỉ ra là do mày
Nói rồi, nhỏ vừa định tiến tới xử Tuyết Lan thì nó đã cản nhỏ lại
- Khoan đã, tui còn có chuyện muốn hỏi cô ta – Nó nhìn thẳng vào mắt nhỏ rồi quay sang Tuyết Lan – Cô nói vậy là ý gì? Cái gì mà anh Phong ở bên cạnh cô?
- Hahaha, nói vậy mà cô vẫn không hiểu sao? Anh Phong chỉ đang trêu đùa với cô thôi, người anh ấy yêu chính là tôi, có bao giờ cô thấy ảnh từ chối tôi chưa? Lần trước khi tôi hôn vào má anh Phong, anh ấy đã hôn vào môi tôi đấy, chắc cô cũng thấy mà đúng không? – Tuyết Lan mỉm cười
Nghe Tuyết Lan nói xong, mặt nó dần dần trở nên đen lại, nó vốn là người giữ bình tĩnh rất tốt nhưng vào giờ phút này thì không. Đúng là lúc đó nó thấy cô ta hôn hắn nhưng sau đó thì có một chiếc xe chạy qua khiến nó không thấy được chuyện tiếp theo, nhưng sau đó nó thấy hắn cười, chẳng lẽ những gì cô ta nói là thật? Nghĩ tới đó, tim nó bỗng đau nhói. Tuyết Lan ngồi nhìn nó rồi mỉm cười, nói tiếp:
- Trái tim này chắc có ý nghĩa quan trọng với cô lắm hả? Chẳng qua chỉ là một khối đá thôi, chẳng có bất cứ ý nghĩa nào đâu, cũng như cô đối với anh Phong, chẳng có chút ý nghĩa gì cả.
Nói rồi, Tuyết Lan giơ cao trái tim pha lê lên, ném mạnh vào tường.
“CHOANG”, trái tim pha lê của nó đã vỡ tan, nhìn những mảnh vỡ lấp lánh văng tung toé ra khắp nơi, trái tim nó đau nhói. Lúc tặng nó, hắn đã nói đây là trái tim của hắn, vậy mà bây giờ, trái tim đó đã vỡ nát.
Phần 65:
Nhỏ bàng hoàng nhìn những mảnh pha lê vỡ dưới chân, nhỏ không ngờ Tuyết Lan lại dám làm như vậy, máu trong người nhỏ sôi lên, vừa tính tiến tới “xử” Tuyết Lan thì nó đã nhanh chân hơn, nó kéo tay nhỏ lại và tiến tới trước mặt cô ta.
“CHÁT”, 5 ngón tay nó hằn đỏ trên mặt Tuyết lan, do bất ngờ, cô ta ôm lấy mặt, mắt trợn lên nhìn nó, nhưng ngay sau đó, cô ta nở nụ cười gian xảo và bắt đầu chảy nước mắt. Vừa tính cho cô ta thêm một tát nữa thì giọng nói của hắn đã khiến nó dừng lại:
- Nguyệt, em làm gì vậy? – Hắn ngạc nhiên vô cùng – Sao em lại đánh Tuyết Lan?
Nói rồi, hắn lại đỡ Tuyết lan lên, dịu dàng hỏi cô ta:
- Em có đau lắm không? Nói cho anh biết, chuyện gì vừa xảy ra vậy?
- Hic, là em không tốt, hic, lúc nãy em lên chơi với chị Nguyệt thì nhìn thấy một viên pha lê rất đẹp, chị ấy cho em mượn, nhưng do em hậu đậu nên lỡ tay làm vỡ, vì quá tức giận nên chị ấy đánh em, hic, là em không tốt mà – Tuyết Lan nức nở nói.
- Không…….. – Nó lên tiếng
- Nguyệt, anh không ngờ em lại như vậy, một viên pha lê thì có đáng để em làm như vậy không? – Hắn cắt lời nó, nhìn nó bằng ánh mắt khó hiểu rồi quay sang Tuyết Lan – Em có đau lắm không? Đi, anh đưa em về.
- Cái tên khốn này…..
Nhỏ gầm gừ định giải thích thay nó nhưng liền bị nó cản lại, nó lãnh đạm nhìn hắn, đôi môi khẽ mấp máy:
- Anh thật sự nghĩ em là người như vậy sao?
Hắn nhìn nó khó hiểu rồi nói nhanh:
- Chúng ta sẽ nói chuyện sau.
Nói xong, hắn dẫn Tuyết Lan đi, còn Tuyết Lan thì khóc không ngừng, lặng lẽ đi theo hắn, đôi môi vẽ lên một nụ cười nửa miệng. Đợi hai người đi khỏi, nó cúi xuống lượm những mảnh pha lê vỡ, một giọt nước mắt chảy dài trên gương mặt không cảm xúc của nó. Nhỏ nhìn nó khó hiểu rồi bực tức nói:
- Sao bà không để tui giải thích với Chấn Phong? Con nhỏ đó, tui thật không ngờ, đúng là một con người hai mặt mà – Nhỏ gầm gừ, ngồi xuống nhặt giúp nó – Mà bà có tin những gì cô ta nói không?
- Giải thích để làm gì? Nếu anh ta nghĩ tui là người như vậy thì cứ để anh ta nghĩ, có lẽ cô ta nói đúng, đây chỉ là một khối đá và đá thì không mang theo ý nghĩa gì cả, giải thích để làm gì? – Nó lạnh lùng nói, không hề nhìn nhỏ mà chỉ lo nhặt những mảnh pha lê vỡ.
Nó không khóc, không thể khóc, không có gì đáng để nó khóc, chuyện này chẳng phải nó đã từng trải qua rồi hay sao? Khóc để làm gì? Bắt đầu từ hôm nay, nó sẽ không khóc nữa, sẽ không bao giờ khóc nữa. Nhỏ cũng không nói gì, điều nhỏ lo sợ nhất đã xảy ra, thà nó cứ khóc, cứ thể hiện ra trước mặt nhỏ, chứ nó cứ im lìm và lạnh lùng như thế này nhỏ khiến không khỏi lo sợ, không lẽ cơn ác mộng 3 năm trước lại tái diễn hay sao? Nghĩ tới đó, nhỏ khẽ rùng mình và lắc lắc đầu, cố gắng rũ bỏ suy nghĩ đáng sợ đó ra khỏi đầu. Cơn ác mộng đó sẽ không bao giờ lặp lại, nhỏ sẽ không để cơn ác mộng đó tiếp diễn, nhỏ sẽ bảo vệ cho nó, cũng như nó bảo vệ cho nhỏ.
Nhặt hết những mảnh pha lê vỡ, nó lặng lẽ đến bên cái tủ, lấy ra một lọ thuỷ tinh nhỏ và trút vào đó, sau đó nó lấy một cái nút gỗ và đậy lại. Rồi nó quay qua lấy túi xách và đặt cái lọ thuỷ tinh, sau đó quay về phía nhỏ, mỉm cười:
- Chúng ta đi thôi, dọn dẹp xong rồi, mình xuống rủ Gia Long đi uống nước nha, hihi
- Ừ - Nhỏ gật đầu, trong lòng rất buồn khi nhìn thấy những biểu hiện của nó.
Gia Long từ ngoài bước vào, ngạc nhiên nhìn hai đứa rồi hỏi:
- Chấn Phong đâu rồi? Tuyết Lan nữa? Sao chỉ còn có hai người ở nhà vậy?
Đáp lại câu trả lời của hắn là cái trừng mắt rất nhanh của nhỏ và bầu không khí lạnh lùng phát ra từ nó. Anh khẽ nuốt nước bọt cái ực, biết là mình vừa nói chuyện không nên nói. Nhỏ khẽ cau mày nhìn anh rồi nói nhanh:
- Anh đi lấy xe đi, bọn em muốn đi uống nước.
- Ừ, anh đi ngay đây – Gia Long gật đầu rồi quay ra ngoài.
Nó và nhỏ cũng đi theo sau đó, không ai nói gì với ai câu nào.

Phần 66:
Ngồi trên xe, Tuyết Lan đã hết khóc nhưng mắt vẫn còn đỏ hoe, hắn dịu dàng nói với cô ta:
- Lan, anh thay Nguyệt xin lỗi em, anh không ngờ cô ấy lại hành xử như vậy.
- Không có gì đâu anh, chị Nguyệt là một cô gái tốt mà, tại em làm vỡ đồ của chị ấy nên chị ấy giận thôi, em không trách chị ấy đâu – Tuyết Lan buồn bã nói
- Em đúng là một cô gái tốt, ai cưới được em chắc người đó có phước lắm – Hắn mỉm cười
- Anh làm em ngại quá à – Tuyết Lan ngượng ngùng nói, còn trong lòng thì đang cười vui vẻ vì những gì hắn nói.
Trong suốt quãng đường về nhà, hắn và Tuyết Lan nói chuyện rất vui vẻ, chủ yếu là hắn xin lỗi Tuyết Lan và hỏi rõ chuyện đã xảy ra. Còn về tụi nó, ngồi trên xe, bầu không khí cũng không khá hơn, cứ lạnh băng và cực kì ảm đạm. Ngồi bên cạnh nó, nhỏ cũng chẳng dám nói gì, nói chính xác là không biết nói gì bởi vì nhỏ sợ bản thân lỡ lời, mà nó lúc này giống như một người đang đứng cạnh vựa sâu, chỉ còn vài phầm trăm ý chí sống sót, nếu nhỏ nói gì khiến nó đau, tức là đồng nghĩa với việc cho nó một cước bay thẳng xuống vực sâu, nhỏ rất sợ chuyện đó lại tái diễn một lần nữa. Một lúc lâu sau, nó chậm rãi lên tiếng khi nghe Gia Long hỏi muốn đến quán nước nào:
- Bar Fire – Nó nói ngắn gọn, giọng nói cực kì lạnh lùng
- Cái gì? Bây giờ đã trễ lắm rồi, cũng gần 12 giờ rồi, bà thật sự muốn đến đó sao? – Nhỏ ngạc nhiên hỏi.
- Phải, có vấn đề gì không? – Nó hỏi ngược lại nhỏ, ánh mắt đầy băng tuyết như khiến nhỏ không rét mà run.
- Không, không có vấn đề gì – Nhỏ chồm lên nói với Gia Long – Bar Fire, tốt nhất là anh đừng thắc mắc gì hết, em sẽ giải thích sau.
- Ừ, anh biết rồi – Gia Long đáp nhanh và tăng tốc, chiếc xe phóng thẳng đến bar Fire.
Địa điểm: Bar Fire
Thời gian: 11h30
Ba người bước xuống xe, nó không nói không rằng mà bước nhanh vào bar, nhỏ nhanh chóng kéo Gia Long chạy theo nó. Lúc nó đi gần tới bàn tiếp tân, đột nhiên có hai tên con trai tiến đến trước mặt nó, giở giọng trêu chọc:
- Này cô em xinh đẹp, có muốn cùng bọn anh uống một ly không? – Một tên lên tiếng, giọng nói vô cùng đểu cáng.
- Cút – Nó trừng mắt nhìn bọn chúng, khuôn miệng xinh xắn gằn từng tiếng – Đừng để tôi phải lặp lại.
- Làm gì ghê vậy cô em? Chỉ một ly rượu thôi mà – Một tên cười phá lên, nắm lấy tay nó.
Đúng lúc đó, nhỏ và Gia Long cũng tìm thấy nó, Gia Long hơi ngạc nhiên nói với nhỏ:
- Giao Châu, em nhìn xem, hình như Bạch Nguyệt đang bị hai tên con trai bao vây thì phải?
- Cái gì? – Nhỏ trợn mắt lên – Chết rồi, chúng ta phải mau lại đó, nhanh lên, không thì muộn mất.
- Em đừng quá lo lắng, anh sẽ lại giúp bạn em ngay – Gia Long khẽ mỉm cười, bước nhanh theo nhỏ.
- Không phải em lo cho nó, người mà em lo chính là hai tên đó đó – Nhỏ hét lên, đi gần như chạy.
Gia Long nghe nhỏ nói xong thì chẳng hiểu gì cả nhưng cũng vội bước nhanh theo nhỏ. Vừa sắp tới chỗ nó thì nhỏ bị một thằng con trai níu tay lại, hắn cười dâm dục rồi nói với nhỏ:
- Em thật là xinh đẹp nha, bao nhiêu tiền đây?
- Buông ra – Nhỏ hét lên, sát khí toả ra ngùn ngụt – Nguyệt, bà bình tĩnh lại đi
Nhỏ cố gắng giật tay ra và hét lên, hy vọng nó nghe thấy nhưng tiếng nhạc đã át đi lời nhỏ. Tên đang nắm tay nhỏ vẫn lì lợm không buông ra, nhỏ liền quay ngược người lại và cho hắn một cước vào mặt khiến tên này ngã xuống sàn, máu chảy ra từ khoé miệng. Không chần chừ, nhỏ chạy về phía nó, tên kia ôm lấy mặt định đuổi theo đánh cho nhỏ một trận thì bị Gia Long chặn lại. Anh gằn từng tiếng:
- Mày dám đụng tới cô gái của tao sao? – Anh cười lạnh khiến tên đó rùng mình.
Không để hắn nói thêm, anh bồi thêm cho hắn một đá khiến tên đó ngất xỉu, rồi anh gọi người đến tống tên đó ra ngoài rồi chạy theo nhỏ, cảm thấy khá thú vị khi nhìn thấy nhỏ cho tên kia một cước, điều mà hắn không bao giờ nghĩ nhỏ sẽ làm được. Còn nói về nó, khi bị tên đó nắm tay, nó trừng mắt lên, miệng bắt đầu đe doạ:
- Hôm nay tâm trạng của tôi không tốt, khôn hồn thì bỏ tay ra.
- Không bỏ thì sao hả bé? Em sẽ cắn anh chắc? – Tên đó cười phá lên, liếm liếm đôi môi của mình.
- Nguyệt, không được
Cuối cùng nhỏ và Gia Long đã chạy đến chỗ nó nhưng đã quá muộn, câu nói của tên đó đã khiến nó mất bình tĩnh.
“Bốp”, tên đó bay thẳng về phía sau và ngã đè lên một cái bàn khiến cái bàn gãy nát. Tên còn lại trừng mắt nhìn nó rồi cũng xông vào hòng chế ngự nó. Nhanh như chớp, nó quay người lại và dùng judo vật ngã hắn. Tên kia dần tỉnh dậy thấy bạn mình bị hạ thì liền nhào về phía nó, tay siết lại thành nắm đấm. Nó cúi xuống tránh cái đấm của tên đó và dùng sức đá vào ngực hắn, tên đó vì đau nên gục xuống ngay lập tức, trên ngực xuất hiện một vệt máu đang chảy dài. Nó quay sang tên còn lại thì thấy hắn đang lao về phía mình, nó tát cho hắn một phát trời giáng rồi lại cho hắn một đạp. Cầm lấy chai rượu trên cái bàn gần nhất, nó đập mạnh xuống, “xoảng”, tiếng thuỷ tinh vỡ khiến mọi người ở đó bất chợt rùng mình. Chai rượu vô hại lúc nào đã trở thành một món vũ khí bén ngót, nó đưa mảnh thuỷ tinh vào cổ một tên, giọng sắc như dao cạo:
- Lúc nãy mày muốn mới tao uống rượu chứ gì? Được, tao uống với mày, nhưng thế rượu bằng chính máu trong người mày.
Nói rồi, nó ấn mạnh mảnh vỡ vào cổ hắn, một dòng máu cũng theo đó mà tuôn ra. Vì quá sợ hãi nên bọn chúng ngất xỉu, nó vẫn tiếp tục ấn sâu vào không chút nương tay, còn nhỏ thì nhanh chóng chạy lại giằng mảnh thuỷ tinh đó ra, hốt hoảng nói:
- Nguyệt, tỉnh lại đi, bọn chúng ngất xỉu hết rồi, bà muốn giết người sao? Bà tỉnh lại đi, đây không phải là bà – Nhỏ lay lay vai của nó.
Thấy ánh mắt của nó vẫn không thay đổi, vẫn một mực giật lại mảnh thuỷ tinh, nhỏ dùng hết sức tát cho nó một cái. Nó chớp chớp mắt nhìn nhỏ rồi lấy tay xoa xoa mặt:
- Chuyện gì vừa xảy ra vậy?
Phần 67:
Nhỏ nghe thấy nó hỏi câu đó thì thở phào nhẹ nhõm, đỡ nó đứng dậy rồi quay sang nói với Gia Long:
- Anh xử lí tàn cuộc đi nha, em với nó vào phòng ngồi trước à – Nhỏ mệt mỏi nói.
- Ừ - Gia Long gật đầu, vẫn còn khá ngạc nhiên khi chứng kiến nó xử lí hai tên kia, anh tò mò lắm nhưng vì nhỏ đã nói trước là không được hỏi nên cũng đành im lặng, có gì sẽ hỏi nhỏ sau.
Nó đi đến đặt phòng xong rồi dẫn nó vào, còn anh thì kêu người xử lí tàn cuộc rồi cũng theo hai đứa nó vào phòng ngồi. Khi đã yên vị ngồi xuống ghế, nhỏ bảo người phục vụ mang đến một ít thuốc sát trùng, bông gòn và băng keo cá nhân, nó ngạc nhiên hỏi nhỏ:
- Bà cần những thứ đó làm gì?
- Bà nhìn tay bà với tay tui đi, cũng phải băng lại chứ - Nhỏ thở dài – Bà không nhớ chuyện gì vừa xảy ra sao? Ít nhất cũng phải có chút ấn tượng chứ?
- Tui vẫn còn nhớ một chút, tui lại bị như vậy nữa rồi nhỉ? Đã ba năm rồi, không ngờ tui lại bị như vậy một lần nữa – Nó cười buồn – Tui có lỗi với bà quá.
- Lỗi phải gì chứ? Lúc nãy là bà chỉ tức giận quá thôi, đừng nghĩ về chuyện đó nữa, bà sẽ không rơi vào tình trạnh đó nữa đâu, đừng nghĩ ngợi gì nhiều hết
- Ừ, tui cũng hy vọng vậy, hihi – Nó mỉm cười vui vẻ nhưng nhỏ biết trong lòng nó đang rối rắm lắm.
Nhận lấy đồ từ tay người phục vụ, nhỏ băng bó cho nó rồi nó băng bó cho nhỏ. Xong xuôi, ba người ngồi uống rượu đến khuya.
Còn phần của hắn, sau khi chở Tuyết Lan về nhà, hắn nhanh chóng về nhà để hỏi nó rõ ràng về chuyện lúc chiều, nào ngờ lúc về thì không có ai ở nhà hết, chỉ có mảnh giấy Gia Long để lại nói rằng bọn nó đi chơi và anh khuyên hắn không nên phiền nó trong lúc này. Hắn chán nản bỏ lên lầu làm việc. Lúc chiều khi hắn đang dọn dẹp thì nghe có tiếng vật gì đó vỡ, hắn vội chạy lên xem, nào ngờ lại thấy nó tát Tuyết Lan nên hắn vội lên tiếng. Tuy nhìn thấy ánh mắt nó, hắn có phần hơi khó hiểu nhưng hắn biết Tuyết Lan vốn xưa nay hiền lành nên hắn mặc định chuyện này là lỗi của nó. Thấy nó cũng không phủ nhận, lại thấy Tuyết Lan đang khóc nên hắn mới đưa Tuyết Lan về trước, định bụng sẽ nói chuyện với nó sau, nào ngờ khi về thì nó đã đi mất tiêu.
Còn nói về nó, lúc này, hai đứa nó đã say như hũ chìm, Gia Long thở dài, hai tay đỡ hai đứa lên xe rồi chở nó về nhà nhỏ vì trước khi uống rượu với nó, nhỏ đã dặn là không được đưa nó về nhà hắn. Bế hai đứa vào phòng, đáp chăn xong xuôi anh mới ra ngoài, lấy điện thoại gọi cho hắn.
- Alo, có chuyện gì? – Hắn lãnh đạm nói
- Bạch Nguyệt sẽ ở nhà Giao Châu qua đêm, ông không cần đợi cửa đâu – Gia Long nói nhanh
- Tôi sẽ đến đón cô ấy – Hắn lạnh lùng nói
- Tôi khuyên ông là nên để cô ấy ở đây với Giao Châu, tuy tôi không rõ chuyện gì đã xảy ra nhưng tôi biết rằng cô ấy không muốn về nhà, nếu ông quan tâm đến Nguyệt thì nên để cô ấy ở đây đi, thôi, chào ông – Gia Long nói nhanh rồi tắt máy, không để hắn nói thêm.
Hắn đặt điện thoại xuống bàn và cắm đầu vào làm việc, cố không nghĩ ngợi tới nó và những câu hỏi đang hiện ra trong đầu hắn.
Còn nói về Tuyết Lan, lúc này đây trong lòng cô ta đang cực kì vui sướng, cuối cùng thì hắn cũng đã hiểu lầm nó, xem ra kế hoạch của cô ta sắp thành công rồi, chỉ cần một vài chuyện xảy ra nữa thôi, hắn và nó sẽ nhanh chóng chia tay thôi. Nghĩ tới đó, Tuyết Lan không kìm được tràng cười khoái trá.
Lúc này, Trang Linh và Eric đang tức tốc bay về Việt Nam, vốn định về từ lâu nhưng do anh có việc đột xuất nên phải ở lại Mỹ, đến bây giờ mới về được, lòng Trang Linh như lửa đốt khi nhận được những cuộc gọi của Tuyết Lan, cô không ngờ mọi chuyện lại xảy ra như vậy, bây giờ cô chỉ muốn về Việt Nam thật nhanh để trả nợ cho Tuyết Lan, để có thể nói ra sự thật, hy vọng sẽ không quá trễ để có thể cứu vãn mọi chuyện……………
Phần 67:
Nhỏ nghe thấy nó hỏi câu đó thì thở phào nhẹ nhõm, đỡ nó đứng dậy rồi quay sang nói với Gia Long:
- Anh xử lí tàn cuộc đi nha, em với nó vào phòng ngồi trước à – Nhỏ mệt mỏi nói.
- Ừ - Gia Long gật đầu, vẫn còn khá ngạc nhiên khi chứng kiến nó xử lí hai tên kia, anh tò mò lắm nhưng vì nhỏ đã nói trước là không được hỏi nên cũng đành im lặng, có gì sẽ hỏi nhỏ sau.
Nó đi đến đặt phòng xong rồi dẫn nó vào, còn anh thì kêu người xử lí tàn cuộc rồi cũng theo hai đứa nó vào phòng ngồi. Khi đã yên vị ngồi xuống ghế, nhỏ bảo người phục vụ mang đến một ít thuốc sát trùng, bông gòn và băng keo cá nhân, nó ngạc nhiên hỏi nhỏ:
- Bà cần những thứ đó làm gì?
- Bà nhìn tay bà với tay tui đi, cũng phải băng lại chứ - Nhỏ thở dài – Bà không nhớ chuyện gì vừa xảy ra sao? Ít nhất cũng phải có chút ấn tượng chứ?
- Tui vẫn còn nhớ một chút, tui lại bị như vậy nữa rồi nhỉ? Đã ba năm rồi, không ngờ tui lại bị như vậy một lần nữa – Nó cười buồn – Tui có lỗi với bà quá.
- Lỗi phải gì chứ? Lúc nãy là bà chỉ tức giận quá thôi, đừng nghĩ về chuyện đó nữa, bà sẽ không rơi vào tình trạnh đó nữa đâu, đừng nghĩ ngợi gì nhiều hết
- Ừ, tui cũng hy vọng vậy, hihi – Nó mỉm cười vui vẻ nhưng nhỏ biết trong lòng nó đang rối rắm lắm.
Nhận lấy đồ từ tay người phục vụ, nhỏ băng bó cho nó rồi nó băng bó cho nhỏ. Xong xuôi, ba người ngồi uống rượu đến khuya.
Còn phần của hắn, sau khi chở Tuyết Lan về nhà, hắn nhanh chóng về nhà để hỏi nó rõ ràng về chuyện lúc chiều, nào ngờ lúc về thì không có ai ở nhà hết, chỉ có mảnh giấy Gia Long để lại nói rằng bọn nó đi chơi và anh khuyên hắn không nên phiền nó trong lúc này. Hắn chán nản bỏ lên lầu làm việc. Lúc chiều khi hắn đang dọn dẹp thì nghe có tiếng vật gì đó vỡ, hắn vội chạy lên xem, nào ngờ lại thấy nó tát Tuyết Lan nên hắn vội lên tiếng. Tuy nhìn thấy ánh mắt nó, hắn có phần hơi khó hiểu nhưng hắn biết Tuyết Lan vốn xưa nay hiền lành nên hắn mặc định chuyện này là lỗi của nó. Thấy nó cũng không phủ nhận, lại thấy Tuyết Lan đang khóc nên hắn mới đưa Tuyết Lan về trước, định bụng sẽ nói chuyện với nó sau, nào ngờ khi về thì nó đã đi mất tiêu.
Còn nói về nó, lúc này, hai đứa nó đã say như hũ chìm, Gia Long thở dài, hai tay đỡ hai đứa lên xe rồi chở nó về nhà nhỏ vì trước khi uống rượu với nó, nhỏ đã dặn là không được đưa nó về nhà hắn. Bế hai đứa vào phòng, đáp chăn xong xuôi anh mới ra ngoài, lấy điện thoại gọi cho hắn.
- Alo, có chuyện gì? – Hắn lãnh đạm nói
- Bạch Nguyệt sẽ ở nhà Giao Châu qua đêm, ông không cần đợi cửa đâu – Gia Long nói nhanh
- Tôi sẽ đến đón cô ấy – Hắn lạnh lùng nói
- Tôi khuyên ông là nên để cô ấy ở đây với Giao Châu, tuy tôi không rõ chuyện gì đã xảy ra nhưng tôi biết rằng cô ấy không muốn về nhà, nếu ông quan tâm đến Nguyệt thì nên để cô ấy ở đây đi, thôi, chào ông – Gia Long nói nhanh rồi tắt máy, không để hắn nói thêm.
Hắn đặt điện thoại xuống bàn và cắm đầu vào làm việc, cố không nghĩ ngợi tới nó và những câu hỏi đang hiện ra trong đầu hắn.
Còn nói về Tuyết Lan, lúc này đây trong lòng cô ta đang cực kì vui sướng, cuối cùng thì hắn cũng đã hiểu lầm nó, xem ra kế hoạch của cô ta sắp thành công rồi, chỉ cần một vài chuyện xảy ra nữa thôi, hắn và nó sẽ nhanh chóng chia tay thôi. Nghĩ tới đó, Tuyết Lan không kìm được tràng cười khoái trá.
Lúc này, Trang Linh và Eric đang tức tốc bay về Việt Nam, vốn định về từ lâu nhưng do anh có việc đột xuất nên phải ở lại Mỹ, đến bây giờ mới về được, lòng Trang Linh như lửa đốt khi nhận được những cuộc gọi của Tuyết Lan, cô không ngờ mọi chuyện lại xảy ra như vậy, bây giờ cô chỉ muốn về Việt Nam thật nhanh để trả nợ cho Tuyết Lan, để có thể nói ra sự thật, hy vọng sẽ không quá trễ để có thể cứu vãn mọi chuyện……………
Phần 68:
Sáng hôm sau, nhỏ giật mình tỉnh giấc, cả người mồ hôi đầm đìa, khuôn mặt tái nhợt vì sợ hãi. Nhỏ vừa gặp ác mộng, cơn ác mộng 3 năm về trước. Lắc lắc đầu, nhỏ cố rũ bỏ suy nghĩ đó ra khỏi đầu rồi quay sang nhìn nó. Trông nó lúc này vô cùng bình yên, khuôn mặt toát lên vẻ thánh thiện và trong sáng đến không ngờ, nhìn nó vào lúc này thì có ai lại nghĩ cô gái lạnh lùng và khát máu tối hôm qua lại là cùng một người chứ?
Ngồi nhìn nó một lát, nhỏ nhẹ nhàng leo xuống giường và ra ngoài, vào phòng tắm để làm VSCN, sẵn tiện tắm luôn cho tỉnh táo. Tắm xong, nhỏ bước ra ngoài thì thấy Gia Long đang ở trong bếp, nhỏ lên tiếng:
- Sao anh dậy sớm vậy? Không ngủ thêm một lát nữa đi
- Anh đi mua đồ ăn sáng cho em và Nguyệt, tối qua anh thấy em say lắm mà, sao không ngủ thêm một lúc cho khoẻ? – Gia Long mỉm cười, tiến tới ôm nhỏ vào lòng.
- Thật ra em uống không nhiều lắm, chủ yếu là con Nguyệt uống mà – Nhỏ mỉm cười rồi khẽ thở dài – Anh đừng đem kể chuyện tối qua cho ai biết được không? Đặc biệt là Chấn Phong, hắn ta càng không được phép biết.
Nhắc tới tên hắn, nhỏ khẽ cau mày khó chịu, anh mỉm cười dịu dàng:
- Anh sẽ không nói đâu, nhưng em có thể nói cho anh biết chuyện tối qua là sao không? Tại sao Bạch Nguyệt lại trở nên như vậy?
- Chuyện đó………… - Nhỏ ngập ngừng, ánh mắt đầy khó xử.
- Không sao, anh chỉ hỏi vậy thôi, em không cần phải khó xử đâu – Gia Long véo vào mũi nhỏ - Thôi, lại ăn sáng đi, còn phần của Nguyệt thì cứ để khi nào cô ấy dậy thì ăn sau cũng được.
- Gia Long – Nhỏ nắm tay anh lại, ánh mắt vô cùng bối rồi – Em xin lỗi, em không muốn giấu anh nhưng em thật sự không thể nói được trừ khi Nguyệt cho phép, anh đừng buồn em nha.
- Cô bé ngốc, lẽ nào anh không hiểu chuyện đó sao? Được rồi, em lại ăn sáng đi, đừng nghĩ tới chuyện đó nữa – Gia Long xoa xoa đầu nhỏ, khẽ mỉm cười.
Nhỏ mỉm cười nhìn anh, đôi mắt ánh lên tia hạnh phúc, lúc nào anh cũng thấu hiểu những gì nhỏ nghĩ và cực kì tâm lý, có được Gia Long, nhỏ cảm thấy mình là cô gái may mắn nhất trên đời.
Sau khi ăn xong, nhỏ lên phòng với nó còn Gia Long thì đến công ty làm việc. Vốn tưởng nó còn ngủ, nào ngờ khi đẩy cửa bước vào phòng, nhỏ đã giật nảy mình khi không thấy nó đâu. Nhỏ vội chạy lòng vòng khắp nhà tìm nó. Bỗng nhiên nhỏ thấy cánh cửa trên sân thượng hé mở, một tia kinh hoàng lướt qua trong mắt nhỏ, nhỏ sợ hãi chạy nhanh lên trên, miệng không ngừng cầu nguyện cho mọi chuyện vẫn ổn thoả. Cánh cửa sân thượng mở ra, nhỏ thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy nó đang ngồi nhìn trời. Nó đang ngồi lặng lẽ trên sàn đá, tay nắm chặt cái lọ thuỷ tinh đựng những mảnh pha lê vỡ màu hồng đang lấp lánh dưới ánh nắng, khuôn mặt phẳng lặng không có chút cảm xúc. Dường như nó vẫn không nhận biết được sự có mặt của nhỏ, vẫn ngồi thẫn thờ nhìn lên bầu trời, đôi mắt ánh lên một chút đau thương nhưng trong lòng thì trống rỗng. Rồi nó lại giơ cái lọ thuỷ tinh lên trước mặt và nhìn ngắm những mảnh pha lê vỡ, miệng khẽ ngân nga một giai điệu

Nhỏ lặng người nhìn nó, rõ ràng hai đứa đang ở rất gần nhau nhưng vì sao nhỏ lại thấy nó cách xa đến vậy? Dường như cả thế giới này đã biến mất, mọi vật trên cõi đời này đều không còn tồn tại, tĩnh lặng đến lạ kì. Thế giới này chỉ còn lại mình nó, chỉ duy nhất mình nó mà thôi, tất cả những hành động của nó rất bình thường nhưng tại sao lại cô đơn tới vậy? Hình dáng của nó sao lại trở nên mỏng manh như vậy? Nhỏ tưởng chừng như chỉ cần chạm nhẹ vào là hình ảnh của nó sẽ vỡ nát ra và tan biến vào hư không………………..
Những giọt nước mắt tuôn rơi và chảy dài trên gò má của nhỏ, rơi tí tách xuống đất. Nhỏ nhẹ nhàng tiến lại phía nó và ôm lấy nó, những giọt nước mắt không kiềm lại được cứ tí tách rơi, nó vẫn ngồi lặng lẽ, mắt nhìn về một phương trời xa xăm, bầu trời trong xanh như đã trở nên u ám, những tiếng chim hót nghe sao thật não lòng, ngọn cỏ, nụ hoa như chẳng còn sức sống và đang dần héo úa như chính tâm hồn của nó………………
[…….Biết yêu là đau…nhưng sao em vẫn cứ yêu……..]
___Sam___
Một lúc lâu sau, nó đỡ nhỏ vào phòng, lúc này nhỏ đã ngủ thiếp đi do khóc quá nhiều, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe. Nó khẽ mỉm cười nhìn nhỏ, lòng có chút ấm áp tràn về khi nhận ra rằng nó không hề cô đơn, nó vẫn còn có nhỏ, dù mọi chuyện có ra sao thì nhỏ sẽ ở bên cạnh nó, nó chắc chắn như vậy. Rồi nó nhẹ nhàng đi ra ngoài và vào bếp nấu cơm trưa. Nhìn thấy phần ăn sáng đã nguội lạnh, nó đem bỏ vào lò vi sóng để hâm nóng lại rồi lấy ra ăn. Mùi cháo cá xộc vào mũi nó khiến nó cảm thấy buồn nôn. Sau khi ói xong, nó giơ tay ra để tính toán, miệng lẩm nhẩm đếm, rồi nó lại nhớ đến những biểu hiện lạ thường của mình trong khoảng thời gian gần đây. Mặt nó trở nên trắng bệch, chân bủn rủn không còn chút sức lực, nó ngồi phịch xuống sàn nhà, miệng thì thầm:
- Chẳng lẽ…………………………..? – Rồi nó lắc đầu nguầy nguậy – Không thể, không thể nào, chắc là muộn thôi, chỉ là đến muộn thôi, thỉnh thoảng mình vẫn hay bị như vậy mà.
Nó tự ngồi trấn an bản thân, cố gắng điều hoà nhịp tim đập chậm lại, sau đó nó đứng dậy, ngồi vào bàn và tiếp tục ăn cháo. Lần này nó không buồn nôn nữa mà ăn rất ngon lành, điều đó khiến nó vững tâm hơn một chút nhưng trong lòng vẫn còn rất lo lắng.
Nhỏ ngủ một lát thì giật mình tỉnh dậy, nhìn thấy mình đang ở trong phòng thì ngạc nhiên vô cùng, tự hỏi bản thân:
- Chẳng phải lúc nãy mình đang ở trên sân thượng sao? Sao bây giờ lại ở đây? Còn Bạch Nguyệt đâu? – Nhắc tới tên nó, nhỏ hốt hoảng – Nguyệt? Chẳng lẽ………?

...............................................................
bạn đang đọc truyện tại chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
Phần 69:
Nhỏ lập tức tung chăn ra mà chạy ra ngoài, vừa mở cửa ra thì một mùi hương thơm phức xộc vào mũi nhỏ. Nghe theo tiếng gọi của “trái tim”, nhỏ phóng như bay xuống bếp để tìm thứ phát ra mùi thơm quyến rũ kia thì nhìn thấy nó. Lúc này nó đã cột tóc lên cho gọn, mặc vào người chiếc áo tạp dề trắng, còn tay thì đang chiên dở con tôm lăn bột. Nhỏ mon men lại gần nó thì phát hiện thêm nồi canh nấm đang sôi ùng ục và bốc khói nghi ngút. Nó nhìn nhỏ mỉm cười:
- Lấy cho tui cái đĩa đi, nếu muốn ăn thì cứ lấy ăn, nhưng coi chừng phỏng đó.
- Ừ, hihi, đợi tui một lát – Nhỏ chạy đi lấy đĩa rồi đưa cho nó, mỉm cười – Đây nè, bây giờ bà cảm thấy như thế nào?
- Bình thường – Nó lảng tránh ánh mắt của nhỏ, khẽ mỉm cười, trong lòng có chút chấn động khi nghe nhỏ hỏi.
- Nguyệt, bà có định giải thích với Chấn Phong về chuyện đó không? – Nhỏ đặt một tay lên vai nó – Bà cũng biết là Chấn Phong thật sự rất yêu bà mà.
- Sao tự nhiên hôm nay bà lại bênh vực Chấn Phong vậy? Bình thường tui thấy bà đâu thích anh ấy đâu? – Nó miễn cưỡng nở nụ cười – Người ta không tin mình thì biết nói gì hả bà?
- Tui không bênh vực hắn mà là lo cho bà, Nguyệt à, hai người nên gặp nhau nói chuyện rõ ràng thì sẽ tốt hơn đó – Nhỏ nắm lấy vai nó – À, có phải hai ngày nữa là sinh nhật của Chấn Phong không?
- Phải, có gì không?
- Vậy là được rồi, chúng ta đi mua quà sinh nhật cho hắn, bí mật tổ chức một bữa tiệc, tui không tin hắn lại để bụng chuyện này khi nhìn thấy tấm lòng của bà – Nhỏ mỉm cười – Dù gì hai người cũng sắp kết hôn rồi, đừng vì cô ta mà quay lưng với nhau, cô ta càng muốn hai người chia rẽ thì hai người càng phải thắm thiết mới được.
Nghe nhỏ nói xong, hai mắt nó rưng rưng nước mắt, nó ôm chầm lấy nhỏ, nghẹn ngào nói:
- Bà nói đúng, tui không thể để cô ta thành công trong việc chia rẽ tình cảm của tui và anh Phong, vậy bà giúp tui gọi về nhà nói với anh Phong là tui ở nhà bà thêm hai ngày nữa nha, được không? – Nó mỉm cười.
- Dĩ nhiên là được rồi, thôi, bây giờ tui với bà ăn cơm rồi chúng ta đi mua quà sinh nhật cho chồng tương lai của bà – Nhỏ nháy mắt với nó rồi lấy điện thoại ra gọi cho hắn.
Sau khi nghe nhỏ nói, trong lòng hắn cảm thấy rất buồn, xem ra nó lại muốn tránh mặt hắn nữa rồi, hai ngày nữa là sinh nhật hắn, có lẽ nó không nhớ. Tuy trước giờ hắn cũng chẳng tổ chức sinh nhật nhưng không hiểu sao khi nghĩ rằng nó không nhớ sinh nhật của hắn khiến hắn rất buồn, chuyện hôm trước nó tát Tuyết Lan, hắn cũng không còn muốn hỏi han gì nữa, tuy nó sai nhưng hắn vẫn yêu nó, tình yêu đó đủ để hắn tha thứ những chuyện vặt vãnh này, dù là có lỗi với Tuyết Lan nhưng hắn vẫn mặc kệ, nó là quan trọng nhất.
Thấy hắn ngồi trầm ngâm, biết hắn đang nhớ nó, Tuyết Lan tức lắm, cô ta liền chạy tới kéo tay hắn, nũng nịu:
- Anh Phong, hôm nay chúng ta vào siêu thị chơi đi, lâu lắm rồi em chưa đi, được không anh?
- Ừ, được thôi, nhưng chiều nay nhé, bây giờ anh phải giải quyết công việc – Hắn khẽ mỉm cười – Em lại ghế ngồi chơi đi.
- Vâng ạ - Tuyết Lan cười tươi rói và chạy lại ghế ngoan ngoãn ngồi im.
**************
Chuyến bay vừa hạ cánh, Eric đã vội gọi cho nó và nhanh chóng chạy lại nhà nhỏ. Ngồi nói chuyện một lát, nó và nhỏ vô cùng ngạc nhiên khi nghe Trang Linh kể về những việc làm của Tuyết Lan trước đây. Một cảm giác ghê tởm và tức giận dâng lên trong lòng hai đứa, nhỏ thì nằng nặc yêu cầu Trang Linh tố cáo cô ta nhưng sau một hồi nghe nó thuyết phục, nhỏ đành hậm hực im lặng và chấp nhận hứa sẽ không nói với ai chuyện này cho tới khi nào Trang Linh thanh toán hết mọi nợ nần với Tuyết Lan.
Sau khi nói chuyện xong, cả bốn người rủ nhau đi siêu thị để chọn quà cho hắn. Vừa bước vào trong thì nhỏ kéo Trang Linh đi vệ sinh, nó muốn đi theo nhưng nhỏ nói không cần, nói nó và Eric cứ đi chọn quà trước, lát nữa nhỏ và Trang Linh sẽ đến đó sau
Bước đến quầy bán áo sơ mi, nó chọn cái áo màu đen giơ lên hỏi Eric:
- Anh thấy cái áo này như thế nào?
- Cũng đẹp lắm, nhưng có vẻ không hợp với anh lắm nhỉ? – Eric mỉm cười trêu nó – Nhưng lại hợp với Chấn Phong.
- Anh đứng im cho em – Nó lườm anh rồi ướm cái áo lên người Eric, trong lòng không ngừng đánh giá, đùng là rất hợp với hắn.
Rồi nó mỉm cười:
- Vậy quyết định lấy cái này đi, còn bây giờ thì mình đi chọn dây chuyền đi anh.
Nói rồi, nó chạy sang quầy bán dây chuyền để xem, chọn mãi mà vẫn chưa thấy sợi dây nào vừa ý, bỗng nhiên nó nhìn thấy một mặt dây chuyền hình cây thánh giá nhưng được cách điệu nhìn rất đẹp, mặt dây chuyền này được làm bằng bạc nguyên chất, giá cả thì cũng vừa vặn túi tiền, nó đưa lên cho Eric xem, mỉm cười:
- Anh thấy mặt dây chuyền này đẹp không?
- Được đó, đẹp lắm, anh nghĩ em nên mua cái này, đúng là em chọn toàn thứ hợp với Chấn Phong thôi.
Nó đỏ ửng mặt, lấy tay đánh nhẹ vào người anh một cái rồi kéo Eric đi, không biết rằng có một người đang nhìn nó với ánh mắt đầy ngạc nhiên và giận dữ. Còn một người thì đang nở nụ cười thích thú khi nhìn nét mặt của người kia.
Vừa đi khỏi quầy trang sức thì điện thoại của nó rung lên, vừa áp vào tay nghe thì tiếng hét của nhỏ như chọt thủng màng nhĩ của nó:
- BÀ CHẾT Ở ĐÂU RỒI? HAI NGƯỜI ĐANG Ở ĐÂU HẢ?
- Bà điên à? Đang trong siêu thị chứ đâu, đứng trước quầy dây chuyền chứ đâu? Lẽ ra tui phải hỏi bà chứ? Bà đi vệ sinh làm gì mà tới mấy kiếp lận? – Nó cũng không vừa, đốp lại nhỏ còn Eric thì đứng cười cười
- Tui với Trang linh đi tìm hai người nãy giờ nè, đứng ở đó cấm nhúc nhích, tụi tui tới liền – Nhỏ nói nhanh rồi cúp máy.
Nó dẹp điện thoại rồi quay qua “truyền đạt” lại những gì nhỏ nói và đứng đợi. Một lúc sau thì thấy hai người chạy tới, ôm theo một đống đồ. Nó tròn mắt nhìn nhỏ, tay chỉ vào đống đồ:
- Cái gì đây?
- Hihi – Nhỏ cười giả lả - Cũng không có gì đặc biệt lắm đâu mà.
Nó lườm nhỏ rồi quay sang Trang Linh
- Trang Linh, chị biết em thật thà nhất, nói cho chị biết, nãy giờ hai người đi đâu – Nó mỉm cười ngọt ngào nhưng giọng nói đầy tính chất đe doạ - Và mấy cái túi đó đựng cái gì?
- Dạ, lúc nãy khi đi vệ sinh xong, em và chị Giao Châu đi tìm hai người, nhưng khi đi qua chỗ bán túi xách…… - Nghe nói tới đây, nhỏ nhìn Trang Linh với ánh mắt cầu xin khiến cô hơi ngập ngừng.
- Bà đi qua bên kia, để bọn tui nói chuyện – Nó lườm nhỏ rồi quay sang Trang Linh, mỉm cười – Nói tiếp đi, chị sẽ bảo vệ cho em.
- Dạ, tới chỗ bán túi xách, chị ấy mua liền 3 cái, rồi còn ghé vào chỗ bán váy và giày nữa….. – Trang Linh thật thà nói.
- Tốt lắm, cám ơn em, bây giờ em đứng qua một bên để chị thanh lí nội bộ - Nó mỉm cười nhìn Trang Linh rồi quay sang nói với nhỏ - Bà tính trốn đi đâu?
Lúc này, nhỏ đang rón rén quay lưng đi, khi nghe nó gọi, nhỏ giật thót rồi quay lại cười hì hì:
- Tui tính đi vòng vòng xem đồ chứ có đi đâu đâu, hihi
- Vậy à? Nãy giờ đi chưa mệt sao? Vậy mà dám nói là đi tìm tui, bà giỏi nhỉ? Lát nữa về nhà bà sẽ biết tay tui – Nó nở nụ cười ác quỷ
- Chị Nguyệt, em xin chị, em lỡ dại, huhu – Nhỏ bay lại ôm nó, giở chiêu năn nỉ - Chị đừng trách con nít mà, huhu
- Đừng có mà năn nỉ, bà chuẩn bị nếm mùi địa ngục đi – Nó mỉm cười rồi quay sang nói với Eric và Trang Linh – Chúng ta về thôi.
Nói rồi nó kéo hai người về còn nhỏ thì chạy theo, ra sức năn nỉ và dụ dỗ nó, cả 4 người đều cười nói rất vui vẻ, không hề biết gì tới cơn giông tố sắp đến.

Phần 70:
Thời gian: lúc nó và Eric đang lựa áo sơ mi……….
- Anh Phong, nhanh lên, hôm trước em nhìn thấy mấy kiểu áo sơ mi đẹp lắm – Tuyết Lan nắm lấy tay hắn kéo đi
- Từ từ mà đi, không ai giành áo của em đâu – Hắn mỉm cười nhìn cô ta.
Tuyết Lan mỉm cười, chạy nhanh đến chỗ bán áo, bỗng nhiên cô ta nhìn thấy nó và Eric đang chọn áo, cô ta nở một nụ cười thích thú rồi chạy ngược lại hắn, vẻ mặt có chút hoảng hốt:
- Anh Phong, chúng ta đi mua dây chuyền đi, em không muốn mua áo nữa – Tuyết Lan hốt hoảng nói
- Chuyện gì vậy? Không lẽ ở chỗ báo áo có gì lạ sao? – Hắn ngạc nhiên hỏi rồi ngước lên nhìn vào quầy bán áo sơ mi.
- Đừng nhìn – Tuyết Lan hốt hoảng nói nhưng miệng lại mỉm cười.
Khi hắn vừa ngước lên, đập vào mắt hắn chính là cảnh nó và Eric đang chọn áo. Nhìn nó cười vui vẻ bên Eric, lại còn ướm thử áo vào người anh, máu trong người hắn sôi lên sùng sục, bàn tay bất giác siết lại thành nắm, gương mặt đầy sát khí. Tuyết Lan nắm lấy tay hắn, hốt hoảng nói:
- Anh Phong, em xin lỗi, lẽ ra em không nên rủ anh đi mua áo, anh đừng nghĩ xấu về chị Nguyệt, chị ấy không phải như vậy đâu
- Đi về - Hắn gằn từng tiếng rồi quay người đi.
Tuyết Lan nhếch mép lên tạo thành một nụ cười quỉ dị, cô ta cực kì thoả mãn với biểu hiện của hắn, không ngờ lại gặp nó ở đây, lại còn trong tình cảnh này, đúng là ông trời giúp cô ta mà. Đứng nhìn nó một lát rồi cô ta cũng nhanh chóng chạy theo hắn, trong lòng cực kì vui vẻ.
Hắn nhanh chóng lấy xe rồi đưa Tuyết Lan về, cô ta không ngừng nói tốt cho nó và nói rằng đó chỉ là hiểu lầm. Hắn thì không nói gì cả, gương mặt lạnh băng trông cực kì đáng sợ. Mỗi khi nghe cô ta “vô tình” nhắc đến hai từ “ngoại tình”, mặt hắn càng lúc càng lạnh lẽo và đầy sát khí. Xem ra hắn đã nghĩ hơi nhiều rồi, cứ tưởng nó buồn nên không về nhà, nào ngờ là vì bận hẹn hò với Eric, nghĩ tới đó, hắn tăng tốc độ và phóng như bay trên đường.
Trong lúc đó, bọn nó đã về tới nhà. Sau khi ăn cơm, Eric và Trang Linh xin về trước để nghỉ ngơiTiễn hai người về xong, nó bay vào bếp nấu cho nhỏ món cháo địa ngục, nguyên liệu gồm “một ít” ớt bột, “một ít” tiêu, ớt thái nhỏ, thịt bò bằm và hành lá xắt nhuyễn, sau đó nó nhanh chóng múc ra tô và đưa cho nhỏ kèm theo một nụ cười ngọt ngào:
- Nhớ ăn hết đó biết không? Bà mà bỏ mứa tui sẽ buồn lắm đó – Nó mỉm cười.
- Huhu, tha cho tui đi mà – Nhỏ mếu máo nhìn nó
- Ai da, vốn tính cho bà ngồi ăn một mình, nhưng do thấy bà tội nghiệp quá, tui ngồi đợi bà ăn hết vậy – Nó lại mỉm cười – Nào, ăn đi, “NGON” lắm đó.
Nghe nó nói xong, nhỏ cười ra nước mắt, đau khổ nhìn xuống tô cháo màu đỏ của mình<đỏ vì ớt đó mn>, bắt đầu than thân trách phận, biết vậy không thèm năn nỉ nó, để bây giờ nó ngồi một đống ở đây làm nhỏ không đổ bớt được. Ngồi nhìn nhỏ mếu máo, chần chừ mãi không dám ăn, nó nhếch mép:
- Sao bà không ăn? Hay là bà chê ít, để tui nấu thêm nha? – Nó mỉm cười thánh thiện
- Không, không, để tui ăn, tui ăn liền đây – Nhỏ hốt hoảng nói.
Nhìn xuống tô cháo một lần nữa, nhỏ run rẩy cầm thìa lên múc một ít cháo và đưa lên miệng, bắt đầu đổ mồ hôi lạnh. Nuốt nước bọt cái ực, nhỏ ăn muỗng đầu tiên. Khi cháo vừa chạm lưỡi, gương mặt nhỏ đỏ bừng lên vì cay. Nó mỉm cười nhìn nhỏ, giơ giơ ca nước ra trước mặt nhỏ:
- Mau ăn hết đi rồi mới được uống nước.
Lấy hết can đảm một đời, nhỏ nhắm mắt ăn hết tô cháo rồi chụp lấy ca nước tu ừng ực. Uống xong ca nước, nhỏ chạy tới bên cạnh bình nước lấy thêm và chơi hết nửa bình. Sau khi đã đỡ cay một chút, nhỏ nhìn nó đầy căm phẫn, nó nhìn nhỏ mỉm cười:
- Chà, để mặt bà với trái cà chua kế bên chắc không nhận ra cái nào là cái nào đâu ha? – Nó cười cười.
Nhỏ không đáp mà hậm hực đi lên phòng, miệng vẫn còn xuýt xoa vì cay. Nó mỉm cười rồi vội chạy theo, không quên xách theo cái áo sơ mi và mặt dây chuyền. Leo lên giường ngồi, nó lôi ra một đống giấy và keo dán, nhỏ ngạc nhiên hỏi:
- À ính àm ái ì ậy?
- Bà nói gì tui không hiểu – Nó cười gian
- Ại à ứ ai? – Nhỏ hậm hực nói, lưỡi vẫn còn tê vì cay.
- Thôi, không nói nữa, giúp tui cắt giấy ra thành từng miếng lớn đi, tui gói quà cho anh Phong, hihi – Nó mỉm cười.
Nhỏ không đáp mà cầm kéo lên bắt đầu cắt giấy. Hai đứa cắt cắt dán dán một hồi thì cũng xong, nhìn thành quả mình vừa tạo ra, nó tấm tắc khen:
- Đẹp thật
- Đương nhiên rồi, tui với bà làm mà không đẹp nữa thì ai làm mới đẹp? – Nhỏ mỉm cười
Nó mỉm cười không đáp, nhỏ nhìn ngắm hộp quà một lát rồi hỏi nó:
- Mà nè, hồi nãy bà bỏ cái gì vào trong hộp quà vậy?
- Một mảnh giấy, thiệp mừng sinh nhật đó mà, hihi – Nó mỉm cười, khuôn mặt ánh lên niềm hạnh phúc.
Ngày sinh nhật hắn cuối cùng cũng đã đến, nó và nhỏ đi mua nguyên liệu về làm bánh kem, bận rộn cả một buổi sáng, cuối cùng cũng hoàn thành, trên mặt bánh là một lớp lem tươi, chính giữa là chocolate được cuộn lại và bào thành dây, thân bánh được quét lên một lớp chocolate nhìn vừa đẹp vừa ngon
Làm xong bánh, hai đứa mất thêm một khoảng thời gian để trầm trồ rồi bắt đầu nấu nướng. Nó làm món sườn xào chua ngọt, giò heo nấu măng, cháo bào ngư, lại còn làm thêm cả bánh cupcake nữa. Nhìn thành quả lao động của mình, nó cảm thấy tự hào, nhất định đây sẽ là một buổi tiệc sinh nhật tuyệt nhất mà hắn có được, nghĩ đến đó, nó cảm thấy rất vui sướng. Khi hai dứa xong hết việc thì trời cũng đã sụp tối, nó và nhỏ thay đồ rồi nhanh chóng dọn thức ăn ra, bây giờ chỉ còn đợi mọi người đến nữa thôi.
<Đã bắt mn chờ lâu, Sam post hình lên cho mn xem nèk>

Phần 71:
Từ lúc ở siêu thị về, hắn không ngừng uống rượu, say quá thì gục xuống ngủ, khi tỉnh dậy lại uống tiếp. Hắn không thể nào kiềm chế được cơn giận dữ khi nhớ tới cảnh nó và Eric vui vẻ bên nhau. Hôm nay là sinh nhật hắn, vậy mà nó vẫn mặc kệ, có lẽ hắn đã lầm tưởng đối với tình yêu của nó, hắn bật cười chua chát, miệng không ngừng nốc rượu. Bỗng nhiên hắn nghe thấy tiếng chuông cửa, một tia hy vọng sáng lên trong lòng hắn, hắn vội đi mở cửa, mong mỏi người đến chính là nó. Nhưng khi nhìn thấy Tuyết Lan, niềm vui trong hắn vụt tắt, hắn lạnh nhạt hỏi:
- Em đến đây làm gì?
- Em đến chơi với anh, không được sao? – Tuyết Lan mỉm cười
- Sao cũng được, nếu thích thì em vào đi – Hắn lạnh nhạt đáp, tiếp tục ôm chai rượu uống.
Cô ta lại ngồi cạnh hắn, trong lòng bỗng nảy ra một ý. Tuyết Lan quay qua phía hắn và cố chuốc rượu cho hắn thật nhiều. Một lát sau, hắn trở nên say khướt và ngủ thiếp đi. Nhìn thấy hắn đã ngủ, Tuyết Lan cố đỡ hắn lên phòng, sau đó lục tìm điện thoại của hắn và tắt nguồn. Cô ta trở ngược xuống dưới lầu và khoá cửa lại rồi trở lên lầu, cởi đồ của hắn ra và tự thoát y. Sau đó cô ta nằm xuống cạnh hắn và vờ thiếp đi.
Vài tiếng sau, Gia Long và Eric đến nhà tìm hắn, gọi cửa mãi mà không thấy hắn lên tiếng, nhìn xung quanh thì thấy xe hắn vẫn còn ở nhà, điều đó chứng tỏ hắn đang ở trong nhà. Gia Long lấy điện thoại ra gọi cho hắn thì không liên lạc được.
Nghĩ rằng hắn ngủ quên, Gia Long lại gọi điện thoại cho nó
- Alo?
- Nguyệt, là anh, Gia Long đây, em có chìa khoá nhà Chấn Phong không?
- Dạ có, mà có chuyện gì không anh?
- À, nếu vậy thì em về nhà được không? Có vẻ như Chấn Phong ngủ quên thì phải, được không em?
- Vâng, anh đợi một lát, em đến ngay.
Nói rồi, nó cúp máy, Gia Long quay sang giải thích với Eric và cùng đứng chờ bọn nó. Một lát sau, hai đứa đến, nó nhanh chóng lấy chìa khóa mở cửa ra. Trong nhà tắt đèn tối om khiến nó và nhỏ xém té, sau khi mở đèn, bốn người lên phòng tìm hắn. Khi vừa bước lên cầu thang thì đột nhiên trời đổ mưa như trút nước. Nó ngạc nhiên nói:
- Sao lại mưa nhỉ? Rõ ràng lúc nãy trời vẫn còn rất đẹp mà.
- Thôi, lo lên tìm Chấn Phong đi – Nhỏ nhắc nó
Nó gật đầu rồi đi tiếp, khi cánh cửa phòng hé mở, mọi người như chết sững khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt. Hắn và Tuyết Lan đang nằm trên giường, cô ta đang ôm lấy hắn, quần áo thì vương *** dưới sàn. Nó nhìn hắn, không muốn tin vào những gì mình đang nhìn thấy, trong lòng như có thứ gì đang bị xé nát, ngay cả hô hấp cũng trở nên khó khăn. Nhỏ lo lắng nhìn sang nó, trong lòng dâng lên một nỗi giận dữ. Eric thì khẽ thở dài, nắm nhẹ lấy hai vai nó để an ủi. Lúc đó, bỗng nhiên có một giọng nói đánh thức cả bốn người đang đứng bất động:
- Các người đến đây làm gì? – Hắn lạnh lùng nói.
Vẫn không có một tiếng trả lời, bỗng nhiên có một giọng nói trong trẻo phát lên:
- Ưhm, anh Phong, chuyện gì vậy? – Tuyết Lan lấy tay dụi dụi mắt, khi nhìn thấy nó, cô ta vội nói, giọng nói đầy hối lỗi – Chị Nguyệt, em xin lỗi, nhưng em và anh Phong đã…………
Hắn khá ngạc nhiên khi nhìn thấy Tuyết Lan và mình đang nằm trên giường, thân thể không có một mảnh vải, vốn định giải thích nhưng khi nhìn thấy Eric đang đứng sau nó, hai tay đang nắm lấy vai nó thì hình ảnh hai người thân mật lại tràn về trong đầu hắn, kéo theo ngọn lửa của lòng ghen tuông. Hắn vòng tay ôm lấy Tuyết Lan, nhìn thẳng vào nó, giọng đầy mỉa mai:
- Cô về đây làm gì?
Nhìn thấy hắn ôm cô ta vào lòng, trái tim nó rướm máu, nó khó nhọc nói, giọng run run:
- Anh và cô ta thật sự đã làm chuyện đó?
- Phải, thì sao? – Hắn lạnh lùng nói
Nghe câu trả lời của hắn, niềm hy vọng trong nó vụt tắt, nó vẫn cứ thuyết phục bản thân rằng việc này là do cô ta làm ra nhưng hắn đã xác nhận điều đó là sự thật. Cả người nó run run, nó bật cười chua chát:
- Thì ra, ngay từ đầu, tôi chỉ là một con ngốc, tôi yêu anh, một lòng với anh, để giờ đây nhận được kết quả là đây, hahaha
- Yêu tôi? – Hắn vẫn lạnh lùng, tuy trong lòng có chút dao động khi nhìn thấy nó đau đớn – Nực cười, trước mặt thì nói yêu tôi còn sau lưng thì đi thông dâm.
Nó như hoá đá khi nghe hai chữ “thông dâm” phát ra từ miệng hắn, đứng cạnh nó từ nãy giờ, nhỏ tức giận vô cùng, nghiến răng gằn từng chữ:
- Anh nói vậy là sao hả?
- Giao Châu, để tui, bà đừng nhúng tay vào – Nó ngăn nhỏ lại rồi nhìn thẳng vào mắt hắn – Tôi có thể biết lí do vì sao mình lại nhận hai chữ “thông dâm” không?
- Sao lại hỏi tôi? Lẽ ra cô mới là người biết rõ chứ, vậy được, tôi sẽ nói cho cô biết, tôi vốn tưởng cô vì giận tôi chuyện Tuyết Lan nên không về nhà, nào ngờ đó chỉ là một cái cớ để cô đi chơi với hắn, tôi thấy hai người mua sắm rất vui vẻ mà - Hắn mỉa mai – Hôm nay lại còn mặc nhiên dẫn hắn về đây nữa chứ.
- Ý anh là tôi và Eric sao? Chẳng lẽ anh đã nhìn thấy chúng tôi ở siêu thị vào hai hôm trước? – Nó ngạc nhiên – Đó chỉ là hiểu lầm, thật ra là………
- Hiểu lầm? Cô đã nói với tôi hai từ này bao nhiêu lần rồi? – Hắn cắt ngang lời nó – Bây giờ thì mời đi cho, tôi cần nghỉ ngơi với Tuyết lan.
Nói rồi, hắn cúi xuống hôn phớt vào môi cô ta như để chứng minh lời mình nói. Nó đứng đó nhìn hắn, trong lòng đau đớn tột cùng, cố kìm dòng nước mắt, nó nghẹn ngào nói:
- Được, tôi đi đây, chúc anh hạnh phúc, hôn ước giữa chúng ta xem như chưa từng tồn tại.
Nói rồi, nó chạy vụt đi, nhỏ hét lên:
- Đồ khốn, anh vì con ả này mà phản bội nó, lẽ ra Nguyệt không nên yêu anh, anh không hề xứng đáng với tình cảm của nó. Cứ ở đó mà hạnh phúc với cô ta đi, rồi sẽ có một ngày bộ mặt thật của cô ta hiện ra trước mặt anh.
Một dòng nước mắt chảy dài trên mặt nhỏ, nói xong, nhỏ vội chạy theo nó, chỉ còn Eric và Gia Long đứng đó. Gia Long lên tiếng, gương mặt đầy thất vọng:
- Tôi không ngờ ông lại là người như vậy
- Tôi không hiểu mọi người nói gì nhưng xem ra May đã chọn nhầm người, dù sao cũng chúc mừng sinh nhật anh.
Nói rồi, hai người chạy theo hai đứa nó. Hắn nghe Eric nói xong thì giật mình, tại sao Eric lại biết hôm nay là sinh nhật của hắn? Chuyện này rốt cuộc là sao đây? Trong lòng hắn thật sự rất đau khi nhìn thấy ánh mắt của nó, phải chăng hắn đã sai?
< K biết có ai thấy đau lòng khi đọc chap này k nữa, chứ khi viết, Sam đau lắm ák, nhưng Sam k giỏi văn lắm + tình cảm dâng trào nên viết k được hay, mn thông cảm nhaz>
Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ